Truyện Đêm Khuya Rùng Rợn NghiỆp BÁo Cả 1 Dòng Họ Mắc Phải Chuyện Tâm Linh Có Thật Nên Nghe 1 Lần

truyện Đêm khuya rùng rợn nghiỆp bÁo cả 1 dòng họ mắc phải chuyện tâm linh có thật nên nghe 1 lần
Đứa con chắc.Giáp dần thành phố hà nội.Có một ngôi làng nhỏ.Bạn tình vọng.Số gì cái lần này có cái tên kỳ lạ nhưng.Làm gì vào những đêm trời chồng vợ.Ánh trăng soi sáng khắp cả làng.Hình bóng xuống cái hồ nước.Ngay giữa là.Tạo nên một hình ảnh đẹp đẽ nên thơ.Nhưng cũng mang lại cho con người ta.Một cảm giác gì đó chần chừ.Ốm à.Đến nổi da gà.Dòng họ lớn nhất ngôi làng ngày và kể đến dòng họ ngu.Ngày đầu ông cụ tổ của dòng họ ngô.Là một ông thợ làm phải có tiếng.Phải được ông ta tạo ra đẹp đến.Mà người ta có thể dành hàng giờ chỉ để ngắm những mảnh vải đó.Màu sắc của vải thì phải nói là thực sự sống.Và nhiều người tin rằng.Những mảnh vải đó dường như có sức mà.Làm mê hoặc lòng người vậy.Chỉ là phải không mà đã đẹp như vậy thì cần gì phải bàn đến việc.Bán được may thành những bộ quần áo đẹp tuyệt trần.Nhất lão già.Đặt báo thức nhiều người lặn lội đường xá xa xôi.Tìm đến đây chỉ để may được một bộ quần áo.Làm từ vải của nhà dòng họ ngu nổi tiếng.Trung làng cung cấp một số hộ gia đình làm phải theo.Khi thích dòng họ ngu ăn nên làm ra từ vải .Thích nhưng không hiểu sao.Phải họ làm cha.Cũng y như cách làm phải của hồng uv.Mà không sao cả trần được với dòng họ này.Ngoài việc dòng họ ngu nổi tiếng về các ngày làm phẩy.Dòng họ này.Còn là một trong những người đầu tiên thành lập nên ngôi lặn phòng nguyệt này.Thế nên.Bàn thờ tổ của họ được đặt ngay trong đình.Coi như là để ghi công.Cúp một trong những dòng họ đã khuất cùng với lại.Vào được đầu thu năm đó.Trưởng họ hiện nay.Long ngô đình tú năm nay đã hơn tám mươi tuổi.Vẫn khỏe mạnh bình thường.Đã đứng trước sân đình.Để ngắm nhìn cảnh.Đứng lên từ ngôi làng ngày ông ta có thể nhận thấy rõ nhiều sự thay đổi theo dòng thời gian và lịch sử.Ông tú đang đứng nhìn ngắm.Thì chụp từ xa có một người coi bói mù đang cầm gậy tiếng lại.Ông tú quay đầu nhìn người coi bói mù này.Người có bốn ý tưởng như có thể cảm nhận được ông tú.Ông ta nói.Chào ông.Tôi là người coi bố dậu để kiến trúc cơm canh quanh.Ông có muốn coi không.Ông tuấn mỉm cười.Mỹ tâm.Cũng thấy thương người coi bói giàu bị mù này.Đình đồng ý .Và cùng ta ngồi xuống trước thềm của đình.Để làm hết quẻ coi thử.Khi hai người đang ngồi xuống.Ông tú nhìn người có mối dạo này trước là lâu.Anh tài chắc cũng chỉ tầm có ba mươi tuổi là có.Ông tú vừa nhìn người thầy bói.Vừa mỉm cười.Ông ta nghĩ.Chắc lại là một trò bịp bợm.Nhưng ông tú cũng không nói gì.Vì bản thân ông cũng tò mò muốn coi thử cho vui.Sống đến nhường này tuổi.Thì mấy ai bảo quan tâm trước vận mệnh nữa cơ trước.Người thầy bói mù mà cái chắc là sợ sợ một tí.Thích rồi ông tarit là ba đồng tiền cũ.Một cái.Và một cái đĩa.Người thầy bói này cho tiền lên đỉnh.Út bắt lại.Bà ngồi thu chừng ngày ngắn.Người thầy bói mở ra.Thì ông có cái gì.Ông tuấn nhìn người thầy bói mù mà mỉm cười.Mày muốn coi gì cũng được.Người thầy bói này cho tôi ngạc nhiên và thú vị lắm.Thích rồi người thầy bói bảo ông tú đưa tay.Người thầy bói.Sờ nắm tay quang tú một lúc.Thích cho ông ta nói.Tại ông trước là mệt mỏi.Tôi nói ông làm người váy.Thêm vào đó.Bàn tay không thể bị chai.Chắc chắn.Gia đình ông thuộc vào loại giàu có.Ông tú gật gù.Đúng lắm.Nói tiếp đi.Thích rồi người thầy bói nửa bàn tay con tú ra.Mà bắt mạch.Ông ta nói.Tôi nói ông cũng già rồi.Ít nhất cũng phải tám mươi tuổi có đúng không.Ông tú nghe thấy người thầy bói này mới.Thi vô cùng ngạc nhiên.Quả thật không ngờ.Là người con bốn mùa này cũng có chút tài.Chắc ông tú như dành cho một điều.Làm video người này chỉ giả mù.Nghĩ đến đây.Ông tú chỉ miệng cười và đó là gì.Sau khi coi xong tay cẩm tú.Người thầy bói này bắt đầu cầm cái bắt lên.Và sắp những đồng tiền.Đủ bảy nhịp thì ông ta mở đĩa ra.Đưa tay sờ lên.Của từng đồng tiền mà.Ông tú nhìn những đồng tiền đó.Thì cũng chả hiểu gì.Người thầy bói này lần lần.Ông ta nói.Coi bộ gia đình nhà ông với người làm phải này.Phát đạt.Con cháu.Đứa nào cũng ăn học đàng hoàng.Trước khi sờ đến đồng tiền cuối cùng.Thì mất người thầy bói này biết.Ông tầm mừng ký là đồng tiền đó.Nhưng không thể nào tin.Ông tú thấy sắc mặt quần tà thay đổi.Thì cũng ngạc nhiên lắm.Sau khi đã kiểm tra kỹ.Thì người coi bói này mới thở.Chà và nối cẩm tú.Chị tuyết thì.Là phần hạt vòng đã đến.Phúc đức dòng họ nhà ông gây dựng bao lâu nay.Đi đến ngày hôm nay.Chị bị phá bỏ mà thôi.Ông tú ngày thú vị thì cười lớn.Cứ nghĩ là người thầy coi bói này chắc là giỡn.Đi đổi tiền làm lấy.Ông tú giả vờ chồng lo lắng hỏi mà mặt vẫn cứ.Chết thật.Vậy thì nguy quá.Tại sao đến cơ sự này hết hai.Người coi bói.Trước đi.Dòng họ nhà ông có quý nhân phù trợ.Tuy nhiên thời trang trôi qua.Những người thuộc dòng họ nhà.Không trả phúc đảo.Đi giữ lại cái quần mày đó.Này thời gian đã.Quý nhân phù trợ đâu phải lại sức khỏe trời.Thi vận hạn c sớm đổ xuống đầu dòng họ ông mà thôi.Ông tú càng nghe thì càng thấy được à.Bài cúng lắm ông ta mới nhận được.Thế rồi ông tú cải.Thì nói lại.Không chỉ bản thường tôi.Lời chúc nhiều con cháu ngày ngày lên chùa cầu phúc.Bú tí.Tôi làm bao nhiêu tiền.Như vậy chẳng lẽ không phải là hành thiện tích đức hay sau.Người có lúc này mất quay đầu về phía mặt ông tú.Lưu thủy của thủy lực.Ông ta nói.Những việc đó gia đình ông làm là để tích.Hay chỉ là để tạo danh tiếng.Đồng ý là còn cái ông làm nhiều việc thiện.Đức cha là hơn ông.Nhưng như vậy vẫn là chưa đủ để giúp ông giải được cái phần hằn đang đổ lên đầu ông.Hay như đổ lên dòng họ nhà ông đâu ông tú à.Ông túc này thì đầu cá mập ra.Ông túy lại lắm.Là tại sao gặp nhau mà người coi bói này đã biết được tên mình.Người coi bảo lúc này mở một nụ cười gian trá trên không.Thích rồi ông ta nói.Hai tuần hót rõ hơn.Là tội lỗi của ông ngày trước là quá nặng.Đi chợ đức này hôm nay nó giáng xuống đầu không chỉ riêng mình ông mà còn cái dòng họ nhà ông nữa.Ông tú nghe những lời nói đó của người coi bói.Thì tự như có một thứ gì đó đánh thức con người ông bà đi.Cẩm tú bắt đầu có hơi bực.Thích rồi ông ta lẳng lặng đứng lên bỏ đi.Thế rừng nhiều khi ông tú mới bước được thèm xuống cái sân.Tìm người coi bói này đàn hát phòng trà.Ông tú.Không lẽ ông đã quên.Và ông chết như thế nào rồi hay sao.Không lẽ ông không còn nhớ tới những gì phải ông nói trước thì chết hay sao.Ông tú quỳnh lần đầu nhìn ông thầy bói mặc hầm hầm.Nhìn thấy bối chiếc thẻ miệng cười.Thế rồi ông thanh.Thật đáng buồn thay cho dòng họ không.Xem bị bão.Bởi tội lỗi của một mình ông.Ông đã có cơ hội để thay đổi vận mệnh.Nhưng ông đã không chịu.Thật là đáng tiếc ông tú à.Ông tú đứng đó nóng dần lắm.Thế nhưng cụ mày.Mong cha kiềm chế lại.Ông tú móc túi lấy ra một ít tiền lẻ.Phản ứng thẳng vào mặt người thầy bói mà nó.Mày cầm ít tiền và xíu đi.Nhóc con nói bị bà không.Ông tú quay người đi thẳng.Thì chính nghĩa sau lưng là tiếng cười khanh khách của người coi bói.Phải giọng nói.Ông tú à ông cầm tiền đi.Coi như là tiền tôi không nếu chồng đó.Ông tú không thèm quay đầu cứ đi thẳng về các tòa nhà ba gian trọng lớn của mình.Đề thi ông tú đã đi không.Người thầy bói này mất cả cái kính đèn để lộ ra hai con.Thăm quần đen xì.Đôi môi của người thấy bố này cũng đều thẩm mỹ.Thắng tài đứng lần.Quản lý từ trong cặp quần ra.Một cái mũ vải ship màu đen.Cấu hình thái cực.Người này độ xô.Thì quay người nhìn vào trong đi.Nơi để bàn thờ tổ dòng họ ngu.Mà nhắc.Thích rồi hư thì bố này tăng thành một làn khói đen.Bà biết.Không để lại một dấu.Không ít lần sầu ông tú là đủ bình.Tự như những lời nói hôm nào của cả thầy bói mù.Trúc đình làng.Đã khiến cho chúng ta suy sụp vậy.Cảm thấy.Ông tú chắc sắp vào.Họ hàng tại.Liên lạc cho con cháu sinh sống làm ăn ở xa.Ekip.Đi được ở bên cạnh ông ta.Những phút giây cuối đời.Ông tú nằm trên giường thôi.Có vẻ như ông ta đã nhớ ra.Bà thắm thích những lời nói hôm nào của tên thầy bói mù.Thấy rừng có lẽ đúng như lời hắn ta nói.Đọc quá muộn mà thôi.Bây giờ thì bản thân ông ta cũng chẳng làm được gì.Ngoài.Cùng chơi hai hàng nước mắt.Nhưng có lẽ.Ông tú cũng được an ủi phần nào.Khi bảy đứa cháu gái mộng trà thương yêu.Đang ở bên cạnh ông.Đứa cháu nội của ông tà năm nay đã hai mươi bảy tuổi và đang mang bầu đứa thứ hai.Được tầm gần tám tháng rồi.Ông tú có thể nói là quý đứa cháu gái này nhất trong nhà.Vì tư vấn vẻ đến tính chất của nó.Điều giống hệt như vậy ông.Bà hà đã.Cách đây năm năm.Hoa ở bên cạnh ông trùm nông tú thật ân cần và chu đáo.Riêng chỉ có một điều khiến ông tú tức.Thuyền hoa.Đó là lý thằng lùn.Con chó của dòng họ họ.Lê dòng họ mà cứ thích với dòng họ ngu từ lâu lắm rồi.Thế nhưng cho dù có ghét thằng lùn.Vài dòng họ nhà nó chứ đâu đi chăng nữa.Thì ông tú vẫn thường mến đứa cháu này của mình bé nhi.Thực may mắn chồng tú.Lần trước thì.Thì con cháu cũng đã tập trung về gần đủ.Tổng cộng.Thì ông ta cũng đã trút hơi thở cuối.Có lẽ.Ông trời đã bàn chồng tà một cái ân huệ cuối cùng.Là chung ta được thấy mặt mũi con cháu trước khi chết vậy.Quan tài của ông tú được đặt ngay ngắn tại gia nhà giữ.Phải tìm đến.Bất kỳ.Với quả trứng.Và anh ông tú đặt chân quang.Hai chân nhà hai bên đã chụp ứng con cháu ngủ tại.Đi làm tăng nhỉ.Phạm băng cháy động chuông vào sáng ngày mai.Vâng nhà chính là bên tay trái là bộ bàn ghế gỗ.Bên tay phải thì là một cái.Nằm trên sập là gia đình của một người cháu ở trên hà nội về.Gồm có hai vợ chồng và một thằng con trai mới lên bảy tuổi.Cả ba người đã ngủ say như chết.Bên cạnh chiếc quan tài lặng lẽ người ngay trước bàn thờ họ kìa.Thằng ngốc này đang ngủ say.Thì bất ngờ.Mới giật mình tỉnh.Khi bạn nhiệt độ trong nhà có vẻ như đang lạnh dần.Thằng ngốc cứu trùm chăn linh ăn.Tao ngủ tiếp.Bất ngờ nó giật thót tim.Khi nghe thấy tiếng gió thích hòa thì cửa sổ.Thằng lúc nằm trên giường lúc này mới dùng lên cầm cập.Giá cả trên người nó vẫn đứng hết cả lần.Chả là thằng nhỏ này nhất gần lắm.Mà lại hay coi phim kinh dị.Thích hình trí tưởng tượng của nó thì mới gọi là mua.Tiếng gió thích hòa khe cửa chứ vàng.Lúc lên lúc xuống.Hạnh phúc dừng dừng nghe cũng quen.Và từ từ thiu thiu.Trở lại vào giấc.Tuy nhiên.Hạnh phúc đường này phải thót tim mà toát mồ hôi hột.Kỹ năng nghe thấy tiếng là con chó.Một con.Một con vịt.Cùng nhau chulun những tiếng ai.Màn hình trưởng hết cả nhà.Thằng ngốc nằm co cho run rẩy trên.Mà liên tưởng ngày tới người sói.Thằng nhỏ trúc vào người mẹ nó.Mà ôm chặt lấy run rẩy.Và tôi không biết từ khi nào.Thằng ngốc mới đi.Thức vận tải ở giữa vàng.Thằng nhỏ dường như có thể nhìn thấy cái quan tài đó bằng nhút mít.Cứ như thủy người ở bên trong đang cố đậy nắp quan tài chui ra vậy.Thằng nhỏ quá sợ hãi.Nói dối mặc vào người mẹ nó.Như thủy có muốn nhìn vào cái quan tài đó nữa.Khi trồng rừng lá.Bún bì để lại yên tĩnh đến đáng sợ.Gió đang ngừng thổi.Bài hát con chó đã thôi không còn tùy cháu lên nữa.Những nơi lúc này đây.Một tiếng trên kid vàng lên.Tí tao cái bỏng đêm im lặng đó.Thằng lúc nằm trên giường.Lại một lần nữa.Giật bắn mình lên.Thế rồi nó mở he he.Mắt của lại phải tiết kiệm chào.Thằng ngốc nhiều.Linh.Khi mà nó nhìn thấy hai cái bóng trắng từ bên ngoài giúp vào cửa.Tiến tới gần quan tài của phụ nữ.Gió từ bên ngoài lúc này lại ùa vào.Kính cho thằng nhóc yêu có lạnh đến run cầm cập.Nhưng vẫn.Cũng nằm im.Nằm im.Thế bắt gà.Nhìn.Thì thấy đi là một người đàn bà còn trẻ tuổi lắm.Mức.hai mươi.Với mái tóc dài đen mượt.Trên người là một bộ áo dài trắng tinh.Người đàn bà này còn dắt theo một con nhỏ nữa.Uốn tóc dài ngang vai.Và chân ngồi cũng lại là một bộ áo dài màu trắng.Hai cái bóng trắng này tiến tới bên quan tài.Vẫn lặng thinh ở đó một hồi lâu.Thằng ngốc cứ huế.Chào mào.Toàn thân nốt chuẩn tại úc y như một con nhím.Thích rồi chụp cái bống người đàn bà mặc áo trắng đó.Cười lên một tiếng thành khách.Tiếng cười thỏa mãn dùng.Thằng nhỏ còn chúng ta.Có một điều rất là.Đặt tại sao chỉ có một mình nó là nghe thấy.Con bú mẹ nó vẫn ngủ ngon lành.Thằng nhóc còn chưa hết hãi hùng.Thì hai cái bóng trắng này liên tiếp nổ mạnh lên cơ quan tài.Kính cho ảnh của tú rủ xuống.Thằng ngốc nghệ tĩnh cùng anh đủ thì là toáng lên.Mẹ ơi con sợ quá.Lúc này.Bố mày nói mày còn tính.bốn mươi bảy nó nhìn nó và cứ hỏi chuyện gì.Đi thẳng.Nhìn về phía hoàng.Thì bấm hai người kia đã bị mất.Thế thằng nhóc đó không nói làm gì mà mặt tái xanh.Nghĩ là cô mình mơ mị nhiều vì lại giường.Nên mẹ nó cũng ôm nó vào.Mạch trộn nó ngủ.Bố thằng nhóc thì chải chà khiếp là kính cửa nhà.Lúc này đã đóng để cho đỡ lo.Thằng ngốc nằm đó.Nó không tài nào ngủ được.Hình ảnh hai cây bông trắng đó.Ám ảnh trong đầu nó.Nó tự hỏi.Không lẽ nốt ruồi nhìn thấy ma.Phần hai.Nước mắt của bà giúp.Sáng hôm sau.Mấy người em của tú hết sức bật.Khi mà họ phát hiện ra cái ảnh để trên nóc quan tài.Bị đổ vỡ toàn kính.Theo như những gì dân làng vùng này.Thịt vịt ẩm thực bị đủ là một điều xui xẻo lắm.Khi mấy người này hỏi thăm đôi vợ chồng coi.Tối hôm qua có biết vì sao bản chuẩn.Vì hai vợ chồng nó chẳng.Họ ngủ xài gì hết.Nên không biết chuyện gì đã xảy ra.Nhưng lúc này nếu con trai bảy tuổi của họ.Bệnh ngứa.Đêm qua.Nó nhìn thấy có hai bóng người mặc áo dài trắng tới bên cạnh quan tài của cuộc.Cười lớn.Vào vũ bọc vàng tây.Làm cho ảnh của cụ cố độ súng.Mấy người lớn có mặt ở đó.Nghề thiết bị thi trận hết cả tóc gáy.Bố mẹ của thằng ngu.Nghề thiết bị thì cũng sợ lắm.Thích rừng họ nói chen tàu.Trần chắc thằng nhóc nó nằm mơ.Mơ mộng linh tinh thì thôi.Chứ làm gì có chuyện bàn thờ tổ để ngay giữa nhà.Đám ma quỷ chấm bước vào.Có một bài giúp việc đỡ gia đình hết chục năm.Bà ta tên là hoa.Bà hoa.Chẳng là hồi xưa có đi giặt tới lần này từ lúc mười mấy tuổi.Nhưng mày là vợ ông tú.Tức là bà hà thương xót.Nên đã nhận nuôi.Vào làm người giúp việc.Bà hà trước quý mến bà thoa.Cho coi bà ta như con vậy.Không hiểu sầu tím ngày hôm nay.Bà thoa đứng đề nghe thấy những lời này.Thì bàn tay trực tuần rơi những giọt nước mắt.Bạch hoa tiến tới phía thật ngốc và nói.Cháu ơi.Những loại cháu nói là có thật không.Thằng ngốc này gật đầu.Mặt hoa lúc này nhìn nó.Mà hai hàng nút.Tuồng chơi nhiều hơn nữa.Mày thẳng góc khuất về không thích bà thoa.Liền trước là thằng ngốc này mà nói.Cháu lúc còn bé.Mà bà.Một người em khác cùng tú lớn tiếng.Thôi.Bà mau lo đi chuẩn bị công việc.Bà thoa nhiều thiết bị cùng chỉ biết đứng lên mà xuống bếp.Chẳng là con chó.Hay như anh em cùng tú không thể thích bà hoa.Từ ngày bà hài những mặt hoa về nội.Chu kỳ đỉnh ký.Túi bác hoa là người giúp đỡ.Nhưng bà hà luôn đối xử và quý mến bà hoa như con mình vậy.chín điều đó.Để kỹ thuật ngữ trong dòng họ kinh ghét bà hoa.Và luôn luôn coi bà ta là kẻ ngoại.Ngày trước còn bà hà.Nên mọi người không dám tỏ thái độ gì.Nhưng ngay từ cái nhà bà hà mất đi rồi.Đến lượt ông tú.Thì người nhà này trở mặt phẳng.Và luôn tỏ vẻ trần.Ông bà ta.Quấn gối đi khổ các nhà.Càng sớm càng tốt.Đúng chín giờ sáng.Chứ giờ mà người nhà ông tú coi là giờ đẹp.Mọi người bắt đầu đưa quan tài ông ra cho.Nơi mà họ đã chuẩn bị sắp sẵn một lần xi măng trong.Tại sao khi đưa quan tài xuống.Họ sẽ xây lên một ngôi mộ.Thực đẹp và hoành tráng nhất cái làng này.Cả đoàn người đưa tiễn ông tú.Về nơi an nghỉ cuối cùng.Tính còn cháu anh chị em họ hàng của ông thốt nốt.Tao bảo với tiếng kèn trống nghệ thuật nào đi.Từng đồng tiền chế được giải ra đường.Cuốn theo chiều gió.Một cảnh tượng thật tàng thư.Thế nhỉ.Ngay khi người ta vừa đưa quan tài cùng tú ra khỏi nhà.Thịt trời tự nhiên đang chồng.Bánh mì đen ở đâu kéo tới.Dị ứng da mặt.Từng cơn gió lạnh đầu mùa thổi vì.Khiến cho những người đi đưa đám ma phải chung lên chồng.Chiếc xe tải đi quan tài con tú dừng lại ngay trước cửa chuồng chồng mênh mông.Nơi mà họ bú dùng cấp.Lúc này tức thải sáu người thanh niên trong lòng.Được chọn cha tiến tới.Mì quảng tại quận tú súng và cơn ra rồi.Ngày kia họ vừa đặt chân xuống ruộng thì trời sấm trước tăng lên.Một trận mưa to kéo tới.Mấy người khiêng quan tài cho không kịp chuẩn bị.Nên họ đành phải tắm mưa.Mà đưa quan tài cùng ta say rượu.Thiên quan tài cùng tú được tầm nửa quãng.Bỗng nhiên sáu người thanh niên trai trẻ mày có cảm giác như cái quan tài quân ta bỗng như nặng rừng.Thích rồi chẳng mấy.Mày chân họ đã đúng sầu xuống chuồng.Như thế có một thế lực nào đó đè nặng xuống.Người nhận túi theo sau thấy mấy người khiêng quan tài cứ liền hay đứng một chỗ mà không thể bước tiếp.Thì họ bắt đầu lão nhau và tiến tới hỏi.Trong đám người đó.Là thằng cháu hồng nào.Mắt nhìn về phía quan tài.Thịt sản tại.Kinh hãi.Ngồi kiếm chị trên quan tài.Cúc cu cứu nó.Là hai mươi bốn người mặc áo dài trắng hôm nay.Đặng thùy trâm.Thằng nhỏ túm chặt lấy mẹ nó.Mà hét toáng lên.Mẹ ơi con sợ quá.Hai người mặc áo trắng đang ngồi trên quan tài của cục quốc kia.Bố mẹ nó phải biết người đứng xung quanh.Nghề thiết.Thì khoảng hai.Và có phần lạnh gáy.Mấy người đàn ông lúc này thì đã chạy tới tiếp hoàng.Học kinh hãi khi thấy con trai khiêng quan tài đang bị lún sâu từ từ xuống đất ruộng.Mà không tài nào nhúc nhích.Ngay lập tức mấy người này tiền giúp một tay.Đừng quan tài linh.Thấy rừng tôi dục có thêm cần cả chục người.Mà cái quan tài vẫn có vẻ như càng ngày càng nặng dừng.Người nhà ông tú bây giờ.Thì bỗng chúc nhau nhậu đi.Không hiểu có chuyện gì đang xảy ra.Bóng trong tiếng gió vù vù.Tiếng mưa rào rào đó.Một số người nghe thấy có cái tiếng cười khanh.Của một người đàn bà.Và một đứa.Khiến họ phải rùng mình sợ hãi.Mấy đứa.Bắt đầu thi nhau gào khóc lên.Như thấy chúng nó đang sợ hãi một cái gì đó lắm.Trước cảnh tượng đó.Người nhà họ ngu còn ngầu nhất hơn.Nhân viên chỉ có bà hoa là vẫn bình tĩnh.Dường như bà ta biết được có chuyện gì đó.Thực sự xảy ra.Bà điện lấy chồng thúy đội lễ cha.Mít tờ tiền vàng một chai rượu nếp nhỏ để cúng.Chết rồi bài tiến tới với người đang cầm bát cơm quả trứng.Bạn hóa dược lý các bác đó mà đổ hết cả cơm với trứng.Bạn liền ngồi xuống đi.Bà đổ rượu vào.Đồng thời.Bà lấy cái nó đổi tuần đầu súng.Địa lý các đồng tiền ảo.Bà đang châm lửa.Sau khi đồng tiền.Chết gần hết.Bà bỏ trò và bắt chuột quý điều.Song sinh.Táo quân cả đổi nó.Bà cầm bắc dù cho đó lao phải viết bằng tay.Khi chỉ còn cách vài bước chân.Đặt hoa tặng cái bát nước đó là nút vàng.Nikki bản thoa tại bắt giữ cho lưng vân tay.Mấy người đã quan tài cuối cùng cũng nâng được nón.Mấy đứa con nít cũng đã thấy khóc.Bạch hoa cổ đang đứng dưới mưa đời người cha.Nhìn người ta nên thấy quan tài của ông tú lên đi tiếp.Thì lúc này.Con trai thứ quần tú tiến tới các bạn vào mặt bàn cho một cái mà nó.Bài làm cái trò gì thế hả.Số đầy đủ cơm cúm với trứng xuống ruộng.Bạch hoa chỉ đứng đó lặng lẽ tuần rồi.Hòa với nước mưa.Cũng may.Vợ thằng con thứ là càng ăn nên bà thoa mất không bị ăn cái tắc.Thi quan tài cùng tú được đưa tới.Thì cuối cùng mưa cũng to.Nhưng mày đèn phận thiếu tới trình đầu.Người nhà họ ngu tuấn tỉnh lại xung quanh tiếp.Bà khóc nhè.Số người thanh niên vừa nãy khiêng quan tài thì bây giờ hỏi dùng chồng.Từ từ hải quan tại côn tú.Hai đứa quan tài xuống đến nỗi buồn.Thì bất chợt sáu người kéo gì.Bỗng giật thót tim.Thích rồi hoa đồng loạt buông.Vận tải cùng tú rơi tự do xuống đáy nghe cái cằm.Người nhà đứng đó thì.Kinh.Họ hỏi tôi làm sao mà buông tay.Mấy người thanh niên này mặc mới tới.Họ ngày tiếng ông tú là hết kêu cứu.Do hoảng sợ quá bỏ buông tay.Nghe thấy những lời đó.Nghi thức thấy mọi người ai ai cũng lạnh gáy.Bật tin chẳng có chuyện gì đó không hay đang thực sự xảy ra.Mọi người còn đang đứng đó im lặng suy ngẫm.Bất chợt tiếng bà hoa cúc.Mới phải.Ông chủ ơi vậy là hết rồi.Nghiệp chướng cho ông ơi.Mấy người nghe thấy vậy thì thấy lạ lắm.Mấy người con thì bắt đầu nóng mặt.Đình tiến tối chửi cho bà tao một tuần.Tìm mang thai có con nhỏ cháu cùng tú.Công binh mới chạy lại đỡ bà hoa.Và đưa bảo ta về nhà chứ.Người nhà ông tú liếc mắt nhìn theo bà hoa được đưa đi.Bắt em vừa đi vừa khóc.Bà chủ ơi.Bảo vệ bà quy này.Nhà nghỉ gặp nghiệp chướng rồi bà chủ ơi.Khi đã chôn cất ông tú sông.Mọi người tập trung ở nhà.Biết người con trai ông bây giờ mới bắt đầu bàn bạc về việc chia tay.Đồng thời họ cũng tìm hiểu coi.Gói cước chuyện gì đã xảy ra.Người con trai thứ còn tú như nhớ tới bạn hoa.Thấy đảng ta đề cử việt cho bà hoa.Bài trống cổ và tay.Những người con trai khác đều tán thành ý kiến.Vào hội đồng ý.Sau khi giỗ một trăm ngày cung tú xong.Sữa tắm cũ và hoa điên.Nhóm mình nghe lén được điều.Nước chảy xuống bếp tư bản hoa đang gọi.Nó nói chồng nước mắt.Bảo ấy mi bác sắp đuổi bà đi rồi.Bạn hoa ôm lấy nó vào.Bà nói chồng nước mắt.Điều đó bà khùng đó.Bà chỉ lo cho vận hạn của dòng họ mua mà thôi cháu ạ.Chẳng lạc ba mẹ mình này sống ở đây làm nghề ruộng.Nó được bà thoa trăm năm từ bé.Nền minh quý bà thu.Và bạch hoa cùng quý nhỏ lắm.Uyên nhi.Nhóm minh đã khuất phải số phận y như cô hoa của nó.Nói là phải lòng một chàng trai bên dòng họ.Cũng chính vì cái tình yêu bị cho là ngàn cái này.Mầm bình thường xuyên bị bố mẹ.Hay như người nhà la mắng.Phải ghi khó khăn đỏ khi quay lén lút đi gặp tiếng.Nói về tính.Thì cũng phải là một chàng trai ngoan ngoãn có học.Và đương nhiên.Cấu tạo của gia đình mình ngăn cấm không cho quay lại với cả mình.Thích rừng.Youtube bị chặn chữ thì ngăn cấm đứng bao nhiêu đi chăng nữa.Thì đôi trai gái này vẫn yêu nhau say đắm.Và tìm đủ mọi.Để được ở bên nhau.Mấy người con trai của ông tú đang ngồi bàn bạc với nhau coi coi sư tổ chức cúng tổ.Cúng bốn mươi chín.Bài cúng một trăm ngày ra sao.Tìm vợ.Thằng con trai thứ hai phước hải chạy vô hỏi.Quả nhìn thấy con hiền nhà tôi đâu không.Mấy người ngồi đó lúc này mới gần.một kg hỏi nhau coi có thấy con nhỏ đó đâu không.Người con trai thứ hai chút này vẫn ngồi điềm tĩnh mà nói phòng trà.Em thử đi hỏi xung quanh coi.Bắt đầu nói từ đầu đó là nguồn phải mấy đứa bạn của nó thì sao.Lúc nãy anh vẫn thấy nó đi theo cha đến ruộng cơ mà.Trên mặt người vợ lúc này mới toát lên một vẻ lo lắng.Thế chỗ bà ta quay đầu đi xuống giàn nhà khác để ở.Vừa đi bà ta vừa nói.Anh chả bao giờ quan tâm gì tới con cái cả.Hi vọng vẫn lặng chạy đi tìm con.Hết từ đầu làng cho tới cuối làng.Chẳng bao lâu sau.Trọn bộ người nhà dòng họ ngu cũng đã đổ xô đi tìm.Thì có lẽ như con hiền thực sự đã bốc khói biến mất.Cả ngày hôm đó.Mọi người nháo nhác đi tìm còn nhốt bắp cải.Cái lúc trời gần tối mà vẫn không thấy nó đâu.Một số người lúc này ta liền.Thực phẩm chức năng.Để tìm kiếm và điều tra.Thú rừng chỉ sau hai ngày trời lùng sục khắp làng và những vùng lân cận.Mà vẫn không thấy hiền.Mọi người dường như đã mất dần hiệp.Tỏ tình chế.Có lẽ con nhỏ.Chơi ở bên cạnh cái hồ nước.Và không chị.Nói đã sỉ chân.Và ngã xuống hội.Thế rừng cái giả thiết đó thì không thấy.Vì đã có mấy thành niên trong làng ngụp lặn xuống đêm.Con heo.Mà không thấy.Tuy rằng chiếc hộp này cũng khá là sâu.Nhưng những thanh niên lặn xuống dưới làm cho rằng không có cái sắc nào ở dưới đó cả.Có một số người khác thì đặt ra giả thiết rằng.Con nhỏ này bị bắt cóc.Mua là ngày từ trước đến nay.Chưa thấy có trường hợp nào như vậy.Thêm vào đó là còn đang thanh ông tú.Đơn chức đông người trong dòng họ có mặt ở à.Thử hỏi.Làm sao mà bắt cóc được.Túi hộp đó.Một người buồn bã khi về nhà tuấn tú.Lúc này người con trai thứ hai mới để ý tới bạn.Bà hoa.Suốt từ lúc về tới giờ.Tập ba ta cũng đi tìm kiếm còn gái mình kinh lắm.Bà thoa lẩm bẩm cái gì.Mà.Vậy là xong rồi.Đập bắt đầu thôi.Nghĩ đến đây.Google chạy thứ hai phổi tiến lại tính cổ áo bà thoa trước sự chứng kiến của bao nhiêu người mà nói.Bà nói đi.Tôm từ đầu.Chắc chắn bà biết tồn tại đâu mà.Bà hoa phượng khóc lúc sụt sùi mà nó.Cháu nó.Cháu nó.Đã chết rồi.Google thứ hai này như điên.Đánh bạc hoa.Tìm bài thầy có mấy người khác vào càng nhanh.Hạt giống trà kịp thời.Bà hoa hồi đó không.Bà nó.Chỗ nghĩ cháu nó.Cháu nó.Đã chết đuối rồi.Lúc này mọi người mới bàn thắng xuân sâu.Mẹ của hiền hỏi giọng hẹn hò.Không lẽ.Không lẽ bà nhìn thấy con tôi ngã xuống hồ.Bạch hoa lắc đầu.Nhìn bà ta mà nói.Không phải vậy.Bà chỉ là.Tôi tin là như vậy.Một người khác trong họ lên tiếng.Nhưng mà.Có mấy người đã lặn xuống tìm xác rồi cơ mà.Nếu cháu nó bị chết đuối thì phải tìm thấy xác chứ.Bà hoài chín.Nhìn người đó.Rồi mà lắc đầu miệng lẩm bẩm.Chắc là cháu nó chết đuối mà.Một người khác là nói thiệt mà.Nếu đúng là chết đuối.Thì tầm ba bốn ngày sau là cái xác và nổi lên.Nếu đúng như vậy.Chúng ta cứ đợi đến cuối tuần qua.Bạch hoa khi người này nói chia sẻ đứng lên.Đi về phía căn nhà nhỏ gần nhất.Nơi bà sống.Buồn đi bảo phải nói. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com