Truyện Đời Thực 2021 Gái Ế Tìm Chồng Phần 2 - Mc Anh Sa

truyện Đời thực 2021 gái Ế tìm chồng phần 2 - mc anh sa

Xin chào tất cả quý vị và các bạn đã quay trở lại và ngày hôm nay sẽ mang đến cho quý vị và các bạn tập hai của bộ truyện.Giải nghĩa tìm chồng đến từ tác giả nguyễn phương linh với việc các bạn thân mến kiều chi một cô nàng xinh đẹp.Giỏi giang rất thành công trong sự nghiệp thế nhưng vẫn chưa tìm được cho mình một tấm chồng và chính trị điều đó bố mẹ cô.Giới thiệu cho cô một chàng trai kém hơn có hai tuổi.Và điều thú vị dưới đây đó chính là trong lớp một cô đang băn khoăn như thế này khi người mà cô đã từng yêu.Phường nhiều năm tại nhật bản đã quay trở về.Bây giờ đọc truyện lại chúng ta sẽ biết được sự lựa chọn của cô là ai chứ một cái về hai cùng với ông xã đến với nội dung tập.Thông báo quen thuộc như thường lệ sau khi lắng nghe xong thì quý vị đừng quên nhấn like chia sẻ hoặc là những.Đăng ký kênh nhé cảm ơn mọi người rất nhiều con ngay sau đây sẽ là nội dung chi tiết của tập hai bộ truyện gái ế.Tìm chồng tác giả nguyễn phương linh qua giọng đọc của ánh sáng.Tôi cố gắng.Trốn khỏi đó ngay lúc này con nói chưa phải là thời điểm thích hợp để tôi vào vũ nói chuyện cố.Tôi thực sự vẫn không dám nhìn vào mắt của cậu ấy nhưng mà tôi đã từng yêu đơn phương đến quên cả bản thân.Không biết mà xui quỷ khiến thế nào tôi lại lấy điện thoại gọi ngay cho phòng sau một kho.Thời gian mười lăm phút câu ta đã có mặt để đón tôi nhìn bố rằng lúc ấy của tôi thôi mà cậu ta đã ôm.Cười thật không thể nào hiểu được từ nước mắt lên nhìn cậu ta đôi mắt thời dừng dừng.Lúc ấy là một cảm giác vô cùng buồn và tủi thân lắm nhìn thấy tồi dò trong một chiến công sở hai.Giờ tôi khóc liền nhanh chóng nhắc nhở này có chuyện gì lên xe tôi đưa về.Đừng có mà khóc bù lu bù loa ở đây người ta đi đường nhìn thấy lại cứ tưởng có làm gì có.Tiền chết anh mà cũng có tiếng để mang coi như cô nói gì cũng.Thế thôi lên xe mau đi xong không đưa tôi về nhà mà đưa tôi đến.Nhiệt tình nói thật ngồi đằng sau bên cạnh cậu ta tôi lại có cảm giác gì đó rất bình yên.Cảm nhận với bản thân được che chở mà không phải bận tâm với những nguy hiểm bên ngoài lúc này trong mối quan sát.Mình nghĩ hơn về phòng cậu nhóc cảm tuổi hai tuổi này thực ra là một người đàn ông vô cùng trưởng thành.Rồi nhiều lúc có hai chồng bảo tôi quá thể nhưng mà lại luôn có trái tim ấm áp đặc biệt.Xuất hiện bên tôi rất đúng lớp tạm thời có thể nói tôi có cách nhìn khác hơn về cậu ta.Trai hai mươi bảy tuổi tôi vô cùng thắc mắc tại sao ta lại đưa tôi đến đây chẳng hiểu.Đang quay lại nhìn cậu ta cố gắng gặp hỏi này.Sao lại đưa tôi đến đi sao không về nhà cậu ta đỗ xe bên vệ đường rồi đi bộ lên cầu.Mà không trả lời tôi trời tối các phương tiện giao thông có đi lại rầm rầm như vậy trong lòng.Chút bất an nhưng mà vẫn bất chấp lao đao theo chân phong đến gần trở thành cầu .Tao mới chịu dừng lại xong dừng lại đột ngột không báo chứ làm tôi đập đầu vào lưng của ta đâu mà chết.Dừng lại không nói câu nào thế.Thật đúng là.Tôi vừa khó chịu vừa bực bội mãng cầu ta một chén.Bố nhìn ánh mắt của phòng nhìn tôi chằm chằm.Có cái gì đó vô cùng khó hiểu.Dường như muốn nói với tôi điều gì đó nhưng rồi lại ngập ngừng.Cậu có chuyện gì muốn nói với tôi sao.Không.Một câu trả lời vô cùng chắc là nhờ khẳng định điều đó là sự thật.Bước đến gần tôi.Cô ta say cho tôi vừa bị đau.Giọng trầm lại rồi nói.Tôi xin lỗi.Có đau lắm không.Dòng điện chấm làm tôi thật sự đập cực nhanh.Không phải chỉ có tôi đâu.Cô gái nào mà chẳng có cảm giác ấy.Được người con trai nào đó còn tâm xem.Có mặt cảm xúc còn hơn tôi nữa.Tôi để tay vào đầu né về một hướng.À không sao đâu.Tao đùa đấy mà.Cấu tạo cũng không nói gì thêm.Hai tay nắm vào thành cầu.Cách thở dài một cái.Tôi còn sắp xem biểu hiện cậu ta.Rốt cuộc là chuyện gì không biết.Đêm tối bố nhìn được người ta lên cầu.Không làm mất nên nhìn xa xăm .Tôi cũng không biết cậu ta nhìn cái gì mà chăm chú đến như vậy.Chị.Ừ.Tôi giật mình đánh.Hôm nay tâm trạng của cô thế nào.Hơi buồn thì phải.Có muốn tôi chỉ cách cho hết buồn không.Nói tôi nghe thử xem.Buồn lắm có đúng không.Vậy thì nhảy xuống dưới kia đi.Sẽ hết buồn nhanh thôi.Anh bị điên à.Báo thức ngày xuống.Khác gì bảo tổ chức gì.Cô không chết được đâu.Tôi không phải thánh thần gì đâu mà không thể chứ.Bởi vậy tôi sẽ cứu cô.Thôi nhớ đùa như vậy đủ rồi đấy.Im lặng một lúc phòng lại nổi tiếng.Cái tên điên này.Không biết định giờ cái trò gì nữa.Cô đã từng thích một người chưa.Loài hoa một lớp cuối cùng tôi cũng chọn cách trả lời thẳng thắn với cầu ta.Có.Đã từng rất.Cảm giác đó như thế nào.Rất là.Vậy sao.Chẳng biết trong đầu của tôi nghe gì lúc ấy lại buộc miệng kể hết chuyện của bố và tôi.Lúc còn là du học sinh bên nhật.Cho cậu ta nghe.Tự nhiên kẻ trồng trong lòng nhà nhóm vô cùng.Kể ra có người chịu nghe mình kể chuyện luyện thuyền các thứ cũng tốt.Xã là sung sướng.Bị cô là bây giờ cậu bạn đó sau khi từ chối tình cảm của cô.Cô đã rất buồn và biến mất khỏi cuộc sống của người đó.Đến bây giờ người đó lại quay lại tìm cô.Lại nhớ về tình cảm ấy.Vai trò của bạn ấy một cơ hội sao.Có thể là như vậy.Và người đó chính là lý do mà đến giờ.Cô vẫn một mực độc thân à.Cũng có thể đó là một nguyên nhân.Từ trước đến giờ tôi cứ nghĩ của đoàn người thông minh lắm ai ngờ.Anh nói như vậy là có ý gì chứ.Có thật sự tích nước đấy chị ạ.Bỗng nhiên anh ta nổi khùng lên với tôi.Con báo từ nhóm nữa.Trong khi tôi chẳng làm gì cậu ta cả.Đánh mất tử nhìn vô cùng rực rỡ quay sàn trách mắng tôi một cách vô cớ.Chồng tôi như thế thôi nhưng mà rất dễ khóc.Sao bỗng nhiên lại nổi giận với tôi thế.Tôi nhìn thẳng vào mắt của phòng rồi bỗng nhiên bật khóc.Kiểu như vừa bị rò nước gì đó.Cảm giác vô cùng khó chịu.Câu trắc nghiệm từ khóc như vậy nên thường hay đánh mất dần giữ lại.Ánh mắt bối rối bắt đầu hiện lên.Đôi tay luống cuống lấy khăn trong túi là nước mắt cho tôi.Tôi quay mặt tránh sự quan tâm đó.Có lẽ biết tôi giận thật sự nên liền nhà giọng nói.Tôi xin lỗi.Vừa nãy.Nói hơi quá.Tôi làm việc sai chứ.Sơn cô không say.Là tôi sai.Có thể bỏ qua được không.Lý do ngang nổi giận với tôi.Đến anh nói được tôi sẽ bỏ qua.Không.Chỉ là trong lòng có đôi chút khó chịu thôi.Khó chịu.Làm cho anh khó chịu sao.Vòng quay mặt lại áp sát mặt tôi.Tay cậu ta vừa nick này của tôi rồi kéo lại.Tắt nhạc.Giống y hệt lần trước ở trên xe hơi vậy.Cấu tạo có hơi thở ấm và chấm chấm.Nhìn tôi bằng tất cả sự chân thành rồi nói.Chị.Nhìn thẳng vào mắt tôi đi.Cái gì thế.Anh làm sao để.Bỏ túi ra nhanh.Chị.Có thể đánh thức người đó nữa được không.Tôi làm như thế nào thì mặc kệ tôi chứ.Cô có thể quên đi cậu ta.Mở thích tôi chứ.Lúc ấy tôi nhìn cậu ta.Có phải trái tim phòng đã thực sự rung động trước rồi.Hai cậu ta chỉ muốn trêu chọc tôi thêm một lần nữa.Lại nhớ.Tôi không đùa nữa đâu đấy như thế là đủ rồi về thôi.Nhìn tôi giống như đang đùa sao.Trẻ.Tôi thật sự rất thích em.Thế giới cuối cùng cái ngày mà tôi mong đợi cùng đến.Một lời tỏ tình của một người đàn ông nói rằng.Tôi thích em.Thực sự vô cùng thích em.Khoảnh khắc người ấy bắt đầu trả một dấu chấm chính thức vào trái tim của tôi.Tất cả mọi người trên đời này thực sự cô đơn.Giờ là người mạnh mẽ nhất.Và tôi cũng như vậy.Chỉ một tình yêu không cần ồn ào.Chỉ cần bình yên giữa hai người.Tôi có mong cả đời này.Chứ không phải là long.Đối mặt với cuộc sống đầy khó khăn này nữa.Điều tôi có thể trả phòng một cơ hội.Liệu phòng có cầm tay tôi.Đưa tôi đến những cảm xúc tình yêu thật tuyệt vời hai mươi.Điều phòng có thể là những giọt nước mắt yếu đuối trên mì tôi.Mỗi khi tôi khóc hay không.Cô ấy có thể được đòi tài mà nói.Hay đi cùng anh.Anh sẽ bảo vệ em.Cô ấy có thể nhẫn nại với trái tim yếu đuối và đôi phần lạnh lùng của tôi chứ.Liệu rằng cậu ấy có muốn tôi làm cô dâu trong lễ cưới của cậu ấy hay không.Tôi vẫn chưa thể nào chắc chắn.Hơn cậu hai tuổi đấy.Tuổi tác không thành vấn đề.Tôi không biết nấu ăn.Tôi có thể nấu chè màn.Tôi cũng không thích đi ngủ sớm.Yên tâm đi.Tôi sẽ thức cùng em.Cậu thật sự thích tôi.Thật sự chưa.Không.Thật sự rất yêu.Nhưng mà tôi cũng rất hay khóc nữa.Bất kể điều gì làm chè dừa nước.Cũng đều là lỗi của tôi.Từ bây giờ tôi sẽ để em không phải khóc nữa.Nghe những lời nói đó trong lòng rung động thực sự.Cảm giác như mình đã tìm thấy người đàn ông xứng đáng bước vào cuộc đời.Người đàn ông có thể sẵn sàng bỏ qua mọi khuyết điểm của tôi.Chấp nhận yêu tôi bằng cả trái tim.Bố nhìn tôi lại có cảm giác lo sợ.Chẳng dám yêu ai thật lòng.Bởi vì những tổn thương trước đây đã làm trái tim rung động.Chỉ sợ lúc mình tỉnh dậy.Tình yêu ấy lại remix.Chỉ sợ đó chỉ là giấc mơ.Một giấc mơ không có thật.Cứ ôm những ký ức nguồn gốc và mạch ngoài tôi thực sự quán nước.Vì tôi đã từ chối lời tỏ tình ý từ phòng.Có những khoảng cách sao mà xa quá.Có những yêu thương chẳng nói nên lời.Không phải tôi không có tình cảm với phòng.Cũng không phải từ chối cậu ấy một lần.Thì sẽ từ chối cả đời.Không.Chị về bây giờ tôi muốn bản thân mình suy nghĩ thật kỹ thôi.Tao mà.Tôi không thể nhận lời.Xin lỗi cậu.Tôi buông tay cô ấy quay mặt bước đi rồi chạy thật nhanh.Cô có thể từ chối tôi.Nhưng nếu như muốn thay đổi câu trả lời.Từ bến xe đứng ở đây đợi cô.Về nhà thấy nhắn tin cho tôi biết.Người đàn ông này đến phút cuối vẫn còn tâm đến tôi.Phải chăng tình yêu phải có đến lúc đầu thường.Thử hỏi làm sao chuyện tình làm ầm anh giống như chiếc lá khô trên cành cây lá úa.Một cơn gió mùa nhà.Cũng có thể thổi bài khiến chiếc lá rồi xuống lưu lạc khắp nhân gian.Luật quốc phòng.Lần đầu tôi cảm thấy tìm lại đau đến như vậy.Đó không phải khi tôi vừa từ chối tình cảm từ một người.Mà chính là cảm giác mình cũng có tình cảm với người ta.Nhìn là biết được từ chối.Chỉ vì những tổn thương ngu ngốc trong quá khứ.Toàn quần thống hà tây.Ánh mắt thất vọng nhìn về hướng tôi đang chạy đi.Tôi bắt taxi đi về.Bảo mật sao lại đỏ.Trời bắt đầu đổ cơn mưa.Tôi nhìn ra ngoài cánh cửa đó.Lòng không ngừng lo lắng và chết mình đến như vậy.Nhưng biết làm sao chứ.Nếu đã muốn ra đi thì phải chấp nhận những tổn thương không đáng có.Từng hạt mưa giống như giọt nước mắt đau đớn của tình yêu chớm nở.Nước mưa rơi xuống.Tôi đến cả người cậu ấy.Cậu ta nhắm mắt lại.Anh cất giấu hết sự can đảm để nói yêu em.Và yêu thương những tổn thương mà em đã mang.Bờ vai anh luôn muốn mang lại những điều tốt đẹp.Mai luôn cố che giấu ở bề ngoài lạnh lùng đó.Liệu rằng em có thực sự thích anh không.Giây phút lặng im chôn sâu tình yêu.Nhìn em quay lưng bước đi.Rồi em sẽ nhận ra tình yêu của anh chẳng dễ tìm kiếm.Trái tim từng một lần vỡ tan.Giờ đây lại toàn với những giọt nước mưa này.Không một lời.Tình yêu chiều buổi sớm nở.Đã vội tàn.Cơn mưa nào hôm nay rất buồn.Buồn vì không có em ở bên.Buồn vì em từ chối tội.Giờ em có làm tổn thương thì anh vẫn sẽ yêu em.Lần đầu tiên trong cuộc đời anh cảm thấy mình đáng thương đến như vậy.Anh ấy rồi.Mình sẽ ổn thôi.Anh vẫn sẽ thi vào một ngày nào đó nắng đẹp.Không phải trời mưa như hôm nay.Em sẽ nhà bước đến chấp nhận lời tỏ tình của anh.Chấp nhận được anh và tình yêu bằng cả trái tim.Tôi về nhà thì trời vẫn mưa.Vừa vào nhà cũng là lúc mẹ đang nói chuyện với ông qua điện thoại.Tao hỏi mày là con về chưa.Đúng lúc còn về đấy.Vâng ạ.Tôi trả lời cho qua rồi đến phòng.Kéo chiếc rèm khái niệm những hạt mưa bên ngoài cửa sổ.Tuổi tỵ phòng được chỉ cần nhìn lên phòng tôi.Tôi thấy như vậy nên tắt hết đèn phòng.Coi đã tránh mặt sẽ là biện pháp tốt nhất ngày lúc này.Đánh mất của cậu ấy đánh mất của phòng.Tôi thực sự cảm thấy nhung nhớ vô cùng.Chúng ta đã quen biết nhiều.Ghét nhau.Giờ lại trở nên thân thiết.Khoảng cách chúng ta có lẽ quá xa.Tôi vào phòng hai đứa đều có tất cả.Gia đình tiền bạc sự nghiệp.Chứ còn thiếu mối tình yêu thôi.Người ta nói đúng.Chân thật của bây giờ có tất cả.Chỉ khác một điều rằng.Chúng ta không có nhau.Đâu phải vì tôi luôn mạnh mẽ mà không có một chút yếu mềm.Đâu phải tôi đâu biết khóc mà luôn tỏ ra mạnh mẽ.một hà nước mắt lan truyền bởi má của tôi.Tôm lấy tiền của mình.Đến bây giờ tôi mới biết.Mình thực sự đã yêu phòng quá nhiều.Có thể chúng tôi đã quá cần thiết để làm tôi không nhận ra điều đó.Tôi rất muốn chảy xuống nhà mà nói với cậu ấy điều đó.Nhưng mà phòng đã đi về.Chỉ cần một phút giây ngắn ngủi ấy nữa thôi.Vậy mà chúng ta đã bỏ lỡ nhiều một lần nữa.Liệu rằng em có thể nghe câu tỏ tình ấy một lần nước không.Liệu rằng anh sẽ không từ bỏ em chứ.Tim em giờ đây là một khoảng trống.Rất cẩn hành bước đến một lần nữa lấp đầy.Có được không.Gần hai giờ sáng tôi vẫn không thể nào chợp mắt.Ngoài trời vẫn mưa.Cây bạch đàn.Đề tài vợ laptop.Nick facebook.Tôi có nhận được vào tin nhắn từ vũ.Thế nhưng mà lúc này tôi không có tâm trạng để đó.Cũng không muốn trả lời.Tôi tìm kiếm nick của phòng net vẫn sáng.Tôi muốn nhắn tin nhưng lại viết đi rồi xóa một chàng thái kèm một bức ảnh đen trắng của tôi.Mở phòng đằng đó là bức ảnh được chụp trộm đằng sau lưng mà cô ấy đã chụp kèm theo một dòng.Tôi đứng ở đây và nhìn em quay lưng bước đi tôi có.Nhận một dòng trạng thái với hi vọng phòng có thể nhìn thấy nó.Là do em cố chấp cho rằng mình đúng và đúng như dự đoán phòng bán hàng giả.Thầy ấy bằng một khuôn mặt buồn một phút sau có ai bình luận lại ngồi.Thôi mất theo những câu chúc rồi đấy đúng là phòng rồi có bồ như thế nào.Tôi về cố gắng chọc ghẹo để cho tôi cười hai đứa cứ như thế chẳng thấy nhắn cho nhau một tin nhắn.Để nói ra tâm sự của bản thân hai mươi ba ngày hôm nay xong mở công ty luôn tránh mặt tôi.Tuổi được nhận phần việc đi phiên dịch cho khách ở nơi xa em ở văn phòng có lẽ.Để công tốt tại thời điểm này có lẽ cậu ấy cũng không muốn hai đứa phải thêm khó xử nữa.Buổi tối hôm nay thì ta có hẹn trà sữa cùng với phương và liên hai đứa bạn thân của tôi.Phương thế tối dạo gần đây gương mặt hơi có chút thay đổi này chế.Gì vậy sao dạo này khác như vậy.Mới có mấy hôm không gặp thôi mà.Khác gì đâu theo kinh nghiệm của em có phải chết đã yêu rồi có đúng không.Mày vớ vẩn vừa thôi.Bị thằng phương nói đủ tiền đền làm tôi có đôi chút sợ hãi.Sợ bị phát hiện tại đền quan sát rồi từ nãy đến giờ nó thực sự nghi ngờ rồi.Nhìn thấy nó làm ở trung tâm của tôi mà vào tất nhiên là nó không biết cả phòng nữa thằng.Nói có lý đấy chị mau khai ra đi có gì đâu mà khai.Chứ không phải là dạo gần đây bà và thằng phòng hay nói chuyện tự dưng mấy hôm nay là ít gặp.Con này nhận đi dẹp khách hà giúp người khác.Có phải là xảy ra chuyện gì đúng không.Thôi đi làm thì có.Đang bị bọn này hành hạ bắt khai thật thế tôi nhận được điện thoại cho em gái.Tôi vui vẻ bắt máy.Cứ ngỡ là không có chuyện gì xảy ra.Ừ chị ngay đây.Chị ơi.Bố có chuyển rồi.Chị đến bệnh viện đi.Câu nói của em đã làm tôi chia tay rồi cả cốc nước.Phương pháp lên giật mình dặn hỏi.Trẻ.Có chuyện gì vậy.Bộ tàu.Tôi vội vàng lấy xe chạy đi.Đường ra thì bố về phát hiện ung thư gan đã hai năm nay.Bác season chỉ cần giữ gìn sức khỏe.Cố gắng để tinh thần tốt.Uống thuốc đến bệnh viện mà thăm khám đầy đủ.Chưa có thể kéo dài sự sống.Ấy vậy mà bây giờ sao lại xảy ra chuyện này.Nghe giọng cái hồng nó khác.Tôi có thể đoán được chuyện tồi tệ đến thế nào.Lúc này thì tôi chỉ biết cầu nguyện thôi.Bố ơi.Tìm bố đừng sản cho chuyển nhé.Hướng dẫn tôi cách đây năm tháng cũng nhập viện một lần.Của mày là canxi đã giúp đỡ tôi qua khỏi cơn nguy kịch.Nếu không thì phận làm con như tôi chẳng biết phải làm thế nào cả.Tôi đến bệnh viện.Mày vào cái hồn đang đứng ngoài phòng cấp cứu để đời.Mà tôi thì sốt ruột.Lòng thì nóng như thật đốt.Trên khóe miệng không ngừng cầu nguyện cho bố tôi có thể tai qua nạn khỏi.Cái hình thấy tôi lên nhanh chân chạy lại.Trẻ.Chị đến rồi sao.Tình hình của bố thế nào rồi.Em cũng chưa biết.Bố vào trong đó được một lúc rồi.Có thể tình trạng này còn nguy hiểm hơn tình trạng được chứ.Không biết là bố có chịu được nước không.Bố ơi.Dù có chuyện gì cũng phải cố gắng vượt qua nhé.Con và mẹ vẫn đang chờ đợi bố trở về nhà.Tôi sẽ đi mua cho mẹ và hồng và chai nước.Nói gì thì nói chứ lúc này quan trọng nhất vẫn là sức khỏe nếu không muốn ăn thì nhất định phải uống nhiều nước.Giúp tinh thần tỉnh táo.Cửa phòng cấp cứu tuổi đàn.Bố tôi được bác sĩ và y tá để già.Bài và tôi cũng chạy đến.Chưa kịp mở lời thì bằng xe đã nói.Tình hình bây giờ rất nhiều chồng.Không thể nào cứu vãn được nữa.Bây giờ sự sống chỉ có thể nhờ vào ý chí của bệnh nhân.Tế bào ung thư đã phát triển quá mức.Mà chúng tôi có thể kiểm soát.Bộ phim gia đình nên chuẩn bị tâm lý.Từng lời nói của việc bạn sẽ già như từng vết dao đâm vào trái tim nhỏ bé của chúng tôi.Chị mới vài ngày trước thôi.Bố vẫn còn ăn cơm trò chuyện.Và nói rằng bố vẫn khỏe.Sao bây giờ lại như vậy chứ.Đây đúng là mơ có phải không.Tôi không muốn một giấc mơ như vậy.Làm ơn.Hãy cho tôi tỉnh lại.Đừng có thể thấy bố tôi hạnh phúc khỏe mạnh giống như xưa.Ông bác sĩ giả chỉnh lại gấp kính rời khỏi mất đã có vài nếp nhăn.Và đòi nốt trần chìm.Ôn tồn chưa nói.Bệnh nhân sẽ được chuyển vào phòng chăm sóc đặc biệt nếu như không có gì nữa chúng tôi xin phép.Sau khi mổ bác sĩ giỏi đi mà cũng nhanh chóng ngất xỉu còn lại là bài.Quá đau lòng.Không chấp nhận được sự thật đó.Hồng kông có một cô y tá đưa mẹ tôi vào phòng bệnh khác để nghỉ ngơi.Còn tôi sẽ vào phòng chăm sóc đặc biệt với bố.Ống thở oxy phân bố có những hơi thở đều đều trong màn đêm tĩnh mịch.Chị mở vài tiếng cho quà.Nhưng mà gương mặt của bố là khách hàng.Đèn led xài đang dần hiện lên.Hơn nhớ sự mệt mỏi cũng dẫn hiện gió.Từ trước đến giờ tôi đã rất thương bố.Giờ đây lại càng cảm thấy thương bố nhiều hơn.Đôi tay run run của tôi nắm lấy đôi bàn tay.Đang đặt in trên nền đệm trắng của bố thủ thủy.Bố à.Bố vẫn nghe được con nói đúng không.Bố nhìn thấy bỏ im lặng như vậy.Con hơi buồn đấy.Truyền hình bố phải nhanh chóng tỉnh lại nhé.Bao nhiêu lần muốn nói nhưng lại bị giọt nước mắt ngọt ngào nơi khóe mắt làm cho câm lặng.Cả cuộc đời này sẽ chẳng có yêu thương nào có thể đong đếm được như tình yêu của bố.Một tình yêu thương thầm lặng.Còn nhớ lắm.Nhờ những ký ức vụng về ngày xưa vẫn còn in trong tâm trí.Nhớ những lần vô được nghỉ phép về nhà.Đèo con đi truyền khắp phố phường của hà nội.Hai cha con cùng ăn kem.Cô nhìn ngắm bình minh.Giờ này vội vàng nhanh chóng về nhà ăn bữa cơm chiều mẹ nấu.Ở bên cạnh bố đó là cảm giác bình yên.Là bờ vai vững chắc che chở suốt những tháng ngày con còn bé.Bố là một người đàn ông tuyệt vời nhất trên thế giới.Bộ nhất định.Tao quay về với mẹ và chị em còn đấy.Đôi tay bản nhỏ của tôi chạm vào những đường gân xanh có xuất về gò.Chuyển đổi tài.Đã không còn được mệt mỏi của bố.Tôi khóc.Rồi nắm chặt lấy nó áp vào má của tôi.Chỉ mong những giây phút ngắn ngủi này có thể truyền được chút gì đó hơi ấm cho ông.Lúc này cũng đã quá mười hai giờ đêm.Tôi đứng gì.Trái đất tròn cẩn thận.Ngắm nhìn khuôn mặt của bố một lần nữa giờ mới chịu bước đi.Tải nhạc quốc phòng.Cô hà vẫn còn thức sau khi nhận được điện thoại của cái hồng thông báo về tình hình sức khỏe của bố tôi.Cô hào và chú chính là bản thân của bố.Cũng chính là ba mẹ của phòng.Toàn từ cầu thang đi xuống lấy nước uống.Vô tình nghe được cuộc nói chuyện.Cô ấy chẳng thèm giây phút chần chừ.Nhanh chóng lấy chìa khóa rồi giờ đi.Này.Đêm muộn rồi đấy.Có chuyện gì quan trọng sao.Vâng ạ.Còn cần đến một lời.Chứ không để mai đến được sao.Có thể.Nhưng mà con không muốn người con gái của con đau lòng thêm nữa.Tuổi còn về.Mà nhớ lái xe cẩn thận đấy.Con nhớ rồi.Cô hà cũng chỉ biết lắc đầu nhìn phong giờ đi.Đúng là thằng bé đã lớn.Đã từng biết mình phải làm gì.Đôi này vừa nãy có đôi chút khó hiểu.Nhưng mà cô vẫn mặc kệ cho quà.Ngồi dãy ghế ngoài hành lang.Chờ lúc này đã đổ mưa.Chiều mưa rả rích cũng giống như đối đầu dai dẳng trong lòng của tôi về.Dù cho bản thân có bao nhiêu tiền luôn giấu đi.Tôi muốn kiềm chế những cảm xúc.Nhưng mà khi những điều ấy của anh lớn lại luôn muốn bộc phát ra ngoài.Bây giờ thì tôi mới biết.Hóa ra trên đời này.Chẳng có gì là mãi mãi và hoàn hảo cả.Bạn sẽ có thư này.Nhưng mà đòi lại sắp phải mất đi một thứ gì đó.Cứ bảo tôi sợ nhất chính là mạng sống của bố.Tôi gục xuống.Không phải vì mệt mỏi.Bởi vì tôi cảm thấy mình quá bất ngờ.Biết trước kết quả rồi lặng nhìn cho nó xảy ra.Mà bản thân không thể làm gì được à.Còn vô dụng lắm có phải không.Ngày giây phút yếu đuối đó.Tổng đài có mặt ngày trước mặt tôi.Cô ta đứng nhìn tôi lặng lẽ từ xa.Rồi từ từ tiến lại.Tôi ngẩng mặt lên.Đúng chính là phòng.Cô không vô được đâu.Chế độ đối với tôi.Cô vẫn rất giản chỉ trẻ.Ngày kia còn nói xong câu đó tôi muốn nhìn vật.Không thể kìm lòng được nữa.Cảm giác như cả thế giới này.Có quay lưng lại với tôi.Nhưng mà khi ngoảnh lại.Vẫn còn một bờ vai vững chắc.Đang đứng đợi phía sau.Không phải bạn muốn yếu đuối.Chỉ là cái đối diện với một người có thể cho bạn một cảm giác gì đó tin tưởng.Bạn sẽ không ngần ngại.Thể hiện tâm trạng cảm xúc lúc đó.Đến bây giờ tôi mới nhận xa.Ông chính là người đàn ông mà tôi tìm kiếm bấy lâu.Từ bây giờ tôi không cần biết.Hai đứa gặp nhau có đúng người đúng thời điểm.Hay là sai người sai thời điểm.Điều đó không còn quan trọng nữa.Trong tình yêu.Tôi không cần toan tính quá nhiều.Chỉ cần sự chân thành và niềm tin là đủ.Không đến với tôi cũng chính về từ những khoảnh khắc đời thường khi hai đứa tiếp xúc với nhau.Không toan tính không mưu mô.Không đợi rồi.Và hơn hết.Tối luôn bảo vệ chăm sóc.Lo lắng.Và luôn có mặt đất nước để an ủi tôi.Chỉ những hành động đó đã làm trái tim tôi rung động.Và từ giây phút này tôi mới biết.Bản thân không thể nào đánh mất người đàn ông này được nữa.Tôm sau một hồi giỗ tổ yến không.Đền chạy nhanh từ một cho tôi một cốc cà phê nóng.Uống đi trời người.Không nhiều quá mất gì đấy.Để nước này.Cậu còn đùa được.Từ cốc cà phê lên hít hà một thời.Hơi nóng bay lên càng làm khoái mất của tôi thêm cay.Không để ý từng hành động của tôi.Nhìn thấy mất của tôi chuẩn bị hồ nước.Cô ấy lại lên tiếng.Thôi nào uống đi.Cà phê đắng và ngọt.Không có cà phê chat đâu không khảo nước mắt lại rơi vào bây giờ đấy.Tôi hít thở sâu lấy lại bình tĩnh uống nước một nguồn.Chúng tôi lặng im không nói gì cả.Với tình hình hiện tại cũng chẳng có tâm trạng để hai đứa nói chuyện yêu đương.Phỏng vấn đề có lẽ mục đích chính của cậu ấy là anh của tôi.Tình hình của bố chị thế nào rồi.Cũng không biết nữa.Bác sĩ bảo.Tùy thuộc vào ý chí của bố nữa.Đừng buồn quá.Mạnh mẽ lên nhé.Trên mặt khóc.Tôi sẽ cảm thấy đau lòng đấy.Tôi biết rồi.Mà phòng này.Còn nhớ lúc bé tôi hay đọc chuyện gì không.Để xem nào.Lọ lem trăng.Còn suy nghĩ một lúc cuối cùng đưa ra một câu trả lời vô cùng chính xác.Bao nhiêu năm như vậy cô vẫn nhớ.Chuyện nhỏ phần youtube về khoản này.Có thể nói trong mọi câu nói của phòng.Nêu cao ý muốn chọc tôi.Làm cho tôi vui.Nhưng mà dường như nó lại phản tác dụng.Ngày xưa thì tôi hay muốn làm lọ lem.Đi tìm hạnh phúc của mình.Chia đôi muốn tìm hoàng tử.Mà người đó nhất định không phải là tôi.Đó là lúc trước.Còn bây giờ thì.Bây giờ thì sao.Chắc cũng không thay đổi đâu nhỉ.Thực ra thì chuyện muốn nói với ông điều này.Chị cứ nói đi.Câu trả lời lớp trước khi chưa trả lời.Bây giờ có thể chứ.Chỉ cần chị nói muốn thì chuyện gì cũng thành có thể cả.Nhưng mà đều giờ có thích hợp để nói chuyện này không.Nếu như hôm nay không nói.Tôi sẽ làm mình sẽ chẳng còn cơ hội để nói nữa.Vậy tớ sang nhà đi.Hi vọng không phải là một lời từ chối.Tôi.Câu trả lời chưa kịp nói thì cũng là lúc trong phòng bệnh của bố tôi.Các thiết bị có vấn đề.Tôi hoảng loạn quá liền chạy lại.Bố đang lên cơn co giật.Làm sao máy thở phát ra tiếng được.Canxi + y tá chảy lại cấp cứu xem xét tình hình hiện tại.Mẫu trên miệng của bố chảy ra.Thấm vào cây gối nền trắng.Cái hôm sau khi nghe được thông tin công suất sẵn.Để mà tôi từng chiếc xà lan sang phòng bệnh.Mua được canxi tích điện.Giấy liên tục để giúp tìm hoạt động trở lại.Thừa nhận tất cả những nỗ lực đỏ vẫn không thể nào khiến trái tim của tôi đập trở lại.Một đường thẳng chảy dài.Kèm tiếng kêu tít tít vàng dài trong bệnh viện.Và ngày hôm ấy chỉ sau vài tiếng nhập viện.Bố tôi đã ra đi một cách yên bình như thế.Câu lạc bộ đã quá mệt mỏi.Kết quả chiến đấu với bệnh tật.Bởi vì bố đã chọn cách rời xa tôi.Rời xa mẹ tôi.Gia đình và cuộc sống này.Hai tay tôi buồn thống bất lực.Nhìn miếng vải trắng được đắp trùm lên mặt của bố.Từ ngày hôm nay.Con sẽ không được gọi bố nữa.Từ ngày hôm nay còn cũng không thể ăn cùng bố nữa.Từ ngày hôm nay.Bố và con.Hai chúng ta cũng chẳng thể nói chuyện nữa.Và sau này hôm nay gia đình chúng tôi sẽ chiều một nỗi mất mát lớn.Sẽ mất đi một thành viên.Để tránh bỏ nhiều xương máu.Bố đang mệt mỏi lắm rồi phải không bố.Mua đi thành thản nhé.hai sáng trước xe cấp cứu cùng với thi thể của bố tôi.Bây giờ bệnh viện cho màn đêm tĩnh lặng.Cùng với tiếng mưa róc rách nơi phố phường hà nội.Một cảm giác không thể nào diễn tả được.Mẹ tôi nhiều chết nhất.Khi trên đường trở về nhà.Cái hồng bên cạnh dù đau lòng đến mấy cũng không quên nhiệm vụ chăm sóc mà.Còn tôi.Vợ lắm chả được bàn tay vẫn còn hơi ấm của bố mà cảm nhận nốt những ký ức cuối cùng.Từ hai giờ đêm cho đến bây giờ đã gần tám giờ sáng tôi vẫn không thể nào chợp mắt.Bởi vì phải lo toàn cho bố hai con mắt của tôi sưng lên thâm quầng lại cái hồng thì khó.Tiền khóc xuống mà tôi cũng mệt mỗi thất thần nhìn người ta chuẩn bị lo đám tang cho bố.Phía ngoài cổng từ từ từng đoàn người có bắt đầu đến thăm viếng tôi thì vẫn giữ đủ tỉnh táo để nó hiểu.Thứ tôi muốn trả dù bố có nhắm mắt cũng phải được bình an mọi thứ phải được lòng nhiều đảo nhất.Từ lúc về đến nhà tôi không hề rơi một giọt nước mắt tôi cố gắng cắn chặt ràng để cho nước mắt.Rơi xuống từng ở cơ quan cũ của bố cho đến bàn người thân trong gia đình họ hàng hàng xóm.Điều màn hình hòa đến chia buồn phận làm con như tôi xin được cảm ơn mọi người đã đến chia buồn.Tổng cộng đến nhà tôi từ sớm giúp tôi lo liệu mọi thứ mà chồng cái hồng và thằng dũng.Chồng nó cũng đến nhưng mà hôm nay thái độ có phần nhỉnh hơn cơ sở đúng mực mà lại.Tuổi hỏi thăm mẹ còn tôi và cái hồng nữa nhìn thấy ảnh của bố lòng tôi đau như cắt người ta.Tiền anh qua quan tài của bố một lần người thấy khóc người thì thủ thỉ vài điều con người xanh lá.Bệnh từ cây chết là lẽ thường nhìn chưa có điều cái chết đến quá bất ngờ khiến cho những người thân.Họ chưa kịp nói lời tạm biệt tiếng kèn trống vang lên buồn khắp còn nhớ đến nao lòng.Hào mẹ phòng cũng đến vừa thấy tôi đã vừa ôm tôi vào lòng cô xin lỗi.Bởi vì bây giờ mới đến được chuyện này xảy ra hơi nhanh có xin chia buồn nhé.Con cũng đừng buồn quá mà ảnh hưởng đến sức khỏe đấy bố con trên trời nhất định sẽ lo lắng con phải.Mạnh mẽ còn mẹ con nữa cô tuyên bố còn ra đề thành thản sẽ không oán trách điều gì đâu.Vâng ạ còn biết rồi con cảm ơn cô hào nói.Rồi chạy là cái mà tôi ăn ổi có lẽ đây chính là cách tốt nhất để mẹ tôi có thể về nỗi đau.Lại thêm một chú chẳng mấy chốc đến mười một giờ đêm mọi người tranh thủ về nhà chuẩn bị cho ngày mai.Tôi thì bảo cái hồng đưa mẹ lên phòng nghỉ ngơi còn tôi sẽ lo liệu mọi chuyện còn lại.Mơ thấy đâu vào đó tôi ngồi xuống nghỉ ngơi một lát.Nói như vậy nhưng mà anh mất của tôi vẫn luôn hướng về chiếc quan tài và dưới ảnh của bố.Mọi chuyện xảy ra quá nhanh.Chuyện tôi chưa thể nào chấp nhận được.Phỏng vấn ở lại.Cô ấy từ từ đến gần bên cạnh tôi.Đề tài phải đặt ngày lên bờ vai của tôi an ủi.Trẻ.Muộn rồi đấy.Hôm nay có mệt lắm.Nghỉ ngơi sớm đi.Tôi chỉ lắc đầu từ chối lời đề nghị đó.Bố nhìn mất của tôi mờ dần rồi tối sầm.Chiếc ghế cũ ở vài cơ trước khi ngất đi.Phòng của mai ở gần nên đỡ chưa kịp thời.Nếu không thì bị ngã xuống đất mất.Trong cơn mê man.Tôi mơ thấy mình đang bước đến bên một cánh đồng toàn là cầu dài.Đời có tiếng chim tiếng nước chảy.Có sự bình yên trong tâm hồn.Và có hương thơm của một loài hoa màu trắng kỳ lạ.Từ cho một khoảng không bảo là.Bố từ từ bước đến nhà như một giấc mơ.Vừa nhìn thấy tôi gương mặt ông ấy đã hiện lên và mặt đầy hạnh phúc.Tôi cũng vui mừng không kém.Chỉ là vì bất ngờ đôi chút nên hành động góp phần khẳng lại.Bố à.Bố vẫn khỏe chứ.Còn biết mà.Gương mặt của bố gấp phần hồng hào hơn.Thế chấp rõ ràng vô cùng thanh tịnh và khỏe mạnh.Bố ơi.Chúng ta về nhà thôi.Nghe tiếng gọi của tôi bố không đáng.Chỉ lặng lẽ cười.Bố sao vậy.Mà lúc này mới chậm rãi nói với tôi đôi điều.Kiểu chì.Con nghe nè.Bố đang sống hết quãng đời mà bố cần phải sống.Cũng đang làm những điều bố thích làm.Chỉ có điều ông trời đã không cho bố thêm chút thời gian để nhìn con kết hôn với người còn yêu.Được ôm đứa cháu mà chẳng còn xinh ra.Và hơn hết.Không thể cho bà con.Cuộc sống tốt hơn nữa.Cho đến giờ phút này.Điều hối hận chỉ có như vậy thôi.Bố đừng nói như thế mà.Con người ta sống này chết mày.Bố mất đi rồi.Còn cũng đừng quá đau buồn.Cũng được nhìn anh.Đừng thức khuya quá.Đừng gội đầu bằng nước lạnh kẻo ốm.Con là con gái lớn trong nhà.Biết con không mạnh mẽ giống như bà ngoài.Vì vậy chỉ mong con sống thật với chính mình.Sống thật với chính cảm xúc của bản thân.Ghét ai yêu ai thì phải nói.Không được tự mang tầm từ giờ lại bị u sầu như vậy.Còn xe nhà hết mà.Chỉ cần bố về nhà thôi.Bây giờ thì bố không thể nào trở về được nữa.Bố đang sống ở đây rất tốt.Và sẽ luôn dõi theo gia đình của mình.Hãy giúp bố thực hiện ước nguyện cuối cùng này.Thấy bố chăm sóc mẹ và em.Đừng quên nhiệm vụ lấy chồng sang cho bố mẹ và đứa cháu cảnh đấy.Nói xong thì bố giờ đi cùng với làn sương trắng mào.Rồi từ từ biến mất vào hư không.Tôi vừa chạy theo vừa gọi tên bố đến là cả xóm.Bố.Tôi bừng tỉnh lại trong cơn mơ.Mồ hôi rơi ướt đẫm cả khuôn mặt và giọt nước mắt vẫn còn vương trên khóe mi yếu ớt.Trong mơ màng vẫn gọi tiền bố.Con vẫn ngồi bên cạnh chiếc giường tôi đang nằm.Vừa nhìn thấy biểu hiện của tôi như vậy.Trong lòng lo lắng không thôi.Liên tục hỏi thăm.Nhưng mà đều nhận lại câu trả lời im lặng từ tôi.Tôi nhìn hành động quan tâm ấy của phòng cảm thấy mỗi lòng vô cùng.Trong giây phút yếu lòng này tôi đã không ngần ngại ngồi dậy hai tay trò lấy cô của con mà ôm.Xin cậu đấy.Hai người yêu như vậy được không cho tôi mượn một chút thôi.Đừng nói chỉ là một chút.Đâu có muốn mượn cả đời này.Công thức đánh lộn.Tôi như có thêm động lực bởi câu nói đó.Hai ta như siết chặt hơn.Một cảm giác vô cùng ấm áp bình yên.Tôi cố gắng thêm làm thêm chút nữa.Cố gắng hết mình vào server vai vững chắc đó.Bờ vai của cậu ấy ngay lúc này giống như một giấc mơ bình yên giữa dòng đời vạn biến.Buổi sáng ngày hôm sau tang lễ tiếp tục diễn ra.Tất cả họ hàng và người quen đã có mặt đầy đủ.Để đưa bố tôi về nơi an táng cuối cùng.Gia đình tôi thực hiện theo đúng diễn nguyện của bố.Hỏa thiêu mang tro cốt lên chùa.Cả ngày hôm đó có lẽ sẽ là ngày mà tôi không thể nào quên được.Tạm biệt bố.Cuối cùng thì thôi cũng đã chịu trời nước mắt.Tôi sẽ làm mình sẽ không chịu được thêm nữa.Chỉ bằng cứ nghe theo lời bố đã nói trong giấc mộng.Muốn khóc thì phải không.Hãy sống thật với cảm xúc của mình đi.Từ ngày hôm ấy cũng đã hơn hai tháng.Cây hồng thì tôi đang cho đi học tiếng ở trung tâm tôi.Chuẩn bị đi du học.Còn cái bé được mẹ tôi chăm sóc.Thằng dũng và nhà nó cuối cùng cũng chưa dứt khoát với con hồng.Thế là gia đình tôi đã trở lại bình hiền nhiều chứ.Chú quay lại làm việc.Mọi người và đồng nghiệp cũng hỏi thăm an ủi nhiều.Nhưng mà tôi điều khiển gửi cho qua.Bởi lá.Chuyển mình người ta cũng chỉ hỏi cho qua xong truyền.Tôi biết nên cũng lặng lẽ đạp lễ.Con cũng tranh thủ hỏi thăm tôi.Có lẽ sau lần bố tôi.Tôi với cậu ấy nói chuyện với nhau ít hơn.Đôi khi còn giữ khoảng cách.Tôi đã làm xong hết tài liệu của du học sinh nhập học tháng này hộ cô rồi đấy.Cô nhân cơ hội này nghỉ ngơi đi.Cảm ơn anh nhé.Dạo này có gầy quá rồi đấy.Tôi biết.Ăn uống cho đầy đủ vào đi.Cô thực sự rất ngốc chè.Đúng vậy.Từ một đỉnh núi có thể tự mệnh mở hạn một trung tâm tiếng nhật như vậy.Nhiều lúc nghĩ tại sao tôi lại có thể kiên nhẫn với cô được như vậy chứ.Lý do thì anh biết mà.Đứng.Chính sách về tôi thích quá nhiều.Sẵn sàng bỏ qua mọi khuyết điểm đấy.Chiếc bút đàn ghi trên tay có phần khẳng lại khi nghe những lời nói đó từ phòng.Chỉ biết rằng tổ tài liệu gì sau câu nói đó.Và tôi cũng không nói gì thêm nữa.Sau bao nhiêu ngày sống trong ô buồn.Cơ sở là mình bị trầm cảm.Quyết định rủ phương và liên.Mấy đứa bạn thân của tôi tâm sự.Có mặt tại quán trà sữa của thằng phương.Gần tối nên quán khá đông.Nó tạm thời phục vụ khách nên không nói chuyện với chúng tôi được.Đành để cho tôi bạn yên tâm sự với nhau.Sao rồi.Tâm trạng thấy tốt hơn chưa.Cũng tốt.Tốt thật chứ.Tao thấy là mày vẫn còn xanh lắm đấy.Lên nhìn ngang nhìn giọt quan sát biểu hiện của tôi một lượt rồi đưa ra lời nhận xét như vậy.Chuyện gì đã xảy đến thì cứ cho nó qua đi.Mày đừng giữ trong lòng quá đem ra bệnh tật thêm để biết chưa.Có gì thì cứ tâm sự với tao nhé.Tao biết rồi mà.Nhớ đi con quỷ.Bà đây này.Ừ nói đi tao nghe đi.Khi yêu thì người ta có những cảm nhận và biểu hiện gì vậy.Nhiều cảm giác lạ lắm.Nhưng mà chỉ muốn người đó là của mình.Không muốn người ở bên cạnh.Nhưng mà khi xa là nhớ vô cùng.Khi người xuất hiện dù biểu hiện không quan tâm.Nhưng mà trong lòng thì mới nở hoa sung sướng đồ các kiểu.Như vậy à.Chế.Có phải là mày yêu rồi có đúng không.Hình như là vậy.Tôi đặt tay lên trái tim của mình cảm nhận từng nhịp đập tình yêu đó.Tao có nên giữ người đó lại không.Tất nhiên rồi.Tải mãnh liệt mà giành lấy tình yêu chứ.Đâu phải cái gì cũng tự động đến để mình lựa chọn đâu.Tao biết đấu tranh giành giật chứ.Chị của tao ngày xưa đâu.Cảm ơn mày.Tao biết tao phải làm gì rồi.Vừa nói dứt câu tôi đến vội vàng cầm túi xách.Bỏ tiền trong trạng thái người ngáp.Vẫn chưa hiểu chuyện gì mà giờ đi.Đến bây giờ thì tôi mới nhận ra phòng mới chính là người mà tôi thực sự yêu.Thực sự cần và không muốn đánh mất.Giây phút anh bước đến bên em.Em đã lấy lại sự lạnh lùng từ trái tim.Mà nhắn tin từ chối lời tỏ tình ấy.Bây giờ em mới nhận ra.Có giờ em đã yêu anh từ lúc nào không hay.Yêu đến nỗi bản thân làm quên mất rằng.Em có thể sẽ không mất anh.Anh hiền tiền trong cuộc sống của em giống như chiếc bóng.Cửa sau lưng.Chỉ cần em gặp truyền thì lại nhanh chóng xuất hiện.Anh không nói nhiều.Nhưng mọi lời nói của anh đều khiến cho em cười.Anh hành động ít.Nhưng mà những hành động của anh vô cùng ý nghĩa.Anh yêu em âm thầm làm mọi thứ ở phía sau.Chỉ cần những việc có tiền em anh đều nhận.Bởi vì anh sợ cô gái bé nhỏ của anh sẽ mệt mỏi sẽ đau lòng.Sẽ tổn thương.Và anh không muốn điều đó.Tôi vội vàng đào tay lái.Sao hướng thẳng về phía con đường nhạc phòng.Đôi ta ngàn ngàn ẩn số điện thoại gọi cho cậu ấy.Alo.Cô hà có nhà không.Mẹ tôi cùng với bố đi về quê rồi đám cưới.Chắc là khoảng hai ngày nữa mới lên.Có chuyện gì sao.Vì cậu có ở nhà không.Con hay là tôi vừa về đến nhà đấy.Được rồi đợi tôi nhé.Tôi nhanh chóng tắt máy ấn gà chạy xa nhanh hơn.Lồng ngực tôi bây giờ giống như có cái gì đó thì đốt hình hình khi thế.Yêu mà cũng khiến người ta cuồng nhiệt đến như vậy sao.Trong đầu của từ lúc này hiện lên và ý định xấu xa.Nhưng lại bị tôi dập tắt hết.Khóe miệng không quên ở sân khấu cười có phần dòng mến và bí ẩn.Đất nước lắm.Bây giờ thì tôi sẽ là người bước về phía cầu.Chỉ mất đúng hai mươi phút tôi đã có mặt ngay tại nhà của cậu ta.Đề tài vội vàng đến trường.Xong đi ra mở cửa cho tôi đi vào nhà.Cảm giác vừa gặp được cậu ấy trái tim lại sục sôi trở lại.Tôi cảm nhận mình như một người thợ săn.Phòng giống như một con mồi luôn muốn bắt và chinh phục được vậy.Cô nhìn tôi hai mắt mở to hết cỡ.Trong đó cậu ta đồng ý.Từ trước điểm này.Chưa có cấu tạo tìm tôi.Còn tôi thì chưa bao giờ.Bây giờ là có ý hẹn gặp như vậy.Không phải là hơi lạc hay sao.Cô.Đến đây.Chưa để cậu ta nói xong đã bịt miệng cầu ta.Bằng một nụ hôn vô cùng ngọt ngào.Chị.Có phải là cô đang say không.Không đâu.Có uống nhầm thuốc.Không.Cái chẳng nhé bị đụng xe.Đầu óc có vấn đề.Tôi đang rất tỉnh táo.Tôi nhìn thấy biểu hiện của cậu tám lúc này cảm thấy vô cùng đáng yêu.Cảm nhận câu một chút thôi phần hai.Cụ tám tuổi hai tuổi có đúng không.Chuyển đổi cần phải hỏi.Con này.Tôi muốn ngủ với cậu.Để tôi đưa cô đến bệnh viện nhé.Tôi đứng im không để cho phòng dịch chuyển người tôi nói tiếp.Tôi không đi đâu cả.Vậy thì nói lại cho tôi nghe cô vừa nãy đi.Tôi muốn ngủ với cầu.Chính xác là cầu nào.Tôi chưa nói xong mà vợ còn gì nữa.Công ai cho ký đi được tôi sẽ đứng yên nghiêm túc mà nghe cô nói.Tôi muốn có con với cậu với lời đề nghị các phần vô cùng mạo hiểm từ tôi.Phân tích niềm không thể tìm được trong cháu mất của cậu lúc này chỉ có duy nhất một biểu hiện nhạc nhìn không.Không cảm tôi như được kích thích toàn thân là vào phòng rồi hôn lên môi của cậu cảm giác này.Tuyệt vời tôi không nghĩ là có một ngày kiều chi lạnh lùng như tôi lại chủ động trong vấn đề một cách.Tình như thế xong đời nhạc người tôi đưa hai tay lên bám chặt vào vai của tôi rồi.Chị cô bình tĩnh lại đi rốt cuộc có bị sao vậy.Biết là sau khi bố tôi mất tinh thần của cô có chút ảnh hưởng có phải là có bị bệnh nặng lắm rồi không.Cô yên tâm đi dù sao đi chăng nữa tôi vẫn luôn ở bên cạnh cô có gì khó nói cứ nói cho tôi biết.Dường như tôi bị lời nói vừa nãy của phòng làm cho mất hứng rồi phần tay đóng sâm cánh cửa lại.Tôi nói lại tôi rất bình thường chứ tại sao lại hồi tối.Chẳng phải từ trước đến giờ cô đồng muốn giữ khoảng cách giữa hai chúng ta sáng chỉ là thương nhớ.Một điều mình không nên đánh mất cầu vậy sao đơn giản.Quá không giống như đây không phải là điều mà tôi muốn nghe tôi muốn ngủ với cậu.Câu nói ấy của tôi được nhắc lại một lần nữa xong lúc này là lấy lại biểu hiện vốn có mình đánh tiến lên.Tôi tôi có hơn một chút chờ hay về hành động bất ngờ nên lùi lại phía sau.Sao thế chồng phải là vừa nãy của mảng bảo làm sao.Tôi chỉ là muốn nhìn cậu ta triệu đồng tôi có đồ chút hơi bất ngờ thôi nói gì.Nói tôi có nhút nhát lắm cậu ta cứ làm như tôi dành trong chuyện này lắm đấy sao thế.Chẳng phải là vừa nãy nói muốn ngủ cùng tôi sao sao bây giờ có vẻ nhút nhát như vậy.Nhìn bộ dạng của tôi lúc này giống như con hổ mất rằng vợ.Chẳng dám làm gì cả.Chỉ sợ là mình tiến thêm vài bước nữa.Thì e rằng sẽ bị ăn thịt mất.Ai bảo tôi sợ chứ.Vậy có nên giữ thể diện đi.Tôi đi sẵn sàng rồi đấy.Cái tên chết tiệt này rõ ràng muốn chọc người ta tức điên lên.Rõ ràng là biết ý đồ của tôi.Nhưng mà lại tỏ vẻ ngây thơ vô số tội.Phòng.Cầu được lắm.Tối nay tôi nhất định sẽ trả.Cứ đợi đấy.Bây giờ không thích nữa.Tôi về đây.Tôi cần lấy túi xách quai gót định trở về.Tê bàn tay của phòng kéo lại.Tao thích người của tôi nằm gọn trong vòng tay của cậu ấy.Mặt rất mệt.Chỉ còn vài cm có thể chạm nhau.Đôi mắt của tôi mở to hết cỡ.Đôi môi mím chặt không dám thở mạnh.Bây giờ mới có thời gian quan sát cái khuôn mặt của cậu ta.Có thể nói rất là đẹp trai.Mọi thứ trên đất mặn không có hoàn hảo.Nhưng mà cũng thuộc dạng hiếm có khó tìm chứ chẳng đùa đâu.Bàn tay thon nhỏ của tôi khách sạn nên tránh mối.Đồi mồi đôi mắt của phòng.Bất giác mỉm cười.Mỗi tao lắm đấy.Mỗi công có hình trái tim giống tôi này.Tao đôi mắt hai mí giống của hảo nữa.Tránh xa tiếng anh cũng rất đẹp trai đấy nhỉ.Vậy mà lâu nay tôi không thấy đấy.Phần mềm cười nhìn từng biểu hiện của tôi.Không phải bây giờ chúng ta đang có khoảng cách rất gần sao.Tôi định đẩy cậu ta.Nhưng mà là nhận được cái ôm vô cùng trần nên không thể nào phản kháng lại.Này.Bỏ tôi ra đi.Tên xấu xa này.Chị này.Tôi muốn hỏi có một điều.Được thôi.Tôi sẽ trả lời.Cô có cảm thấy nơi này quen thuộc không.Có một chút.Bởi vì lúc này có hai điểm đây mà.Vậy thì có thể chỉ cho tôi đường vào tim cô được không.Độ dẻo miệng.Cả hai chúng tôi đều bật cười về câu nói mà phong vừa hỏi tôi.Tôi như được tiếp thêm động lực.Tìm sát lại gần hơn.Vậy thì tôi hỏi cậu câu này nhé.Tối nay anh ngủ một mình đúng không.Ừ có thể.Vậy thì có thể ngủ cùng với cậu không.Có muốn ngủ với tôi đến như vậy sao.Chỉ là.Tôi nghe những lời nói như vậy nên để đàn ông chủ động thể hơn.Và rồi chuyện gì đến cũng đến.Chúng tôi trao cho nhau những nụ hôn ngọt ngào không kém phần mãnh liệt.Nụ hôn như nói lên bao nhiêu điều muốn nói.Hôm nay.Phòng chính thức bước vào trái tim tôi.Không chỉ một bước.Mà tìm đến một trăm bước.một nghìn bước.Chiếc áo sơ mi trên người tô màu trắng được tháo ra.Lộ ra khoảng không trên cơ thể vô cùng lý tưởng.Còn cười nhà.Hôn lên môi.Muối mắm.Giờ đến cổ.Tạo cho tôi cảm giác vô cùng thích thú.Cô ta chẳng hề quan tâm.Đến những lời tôi nói.Cứ chiều đổ hết những bộ phận trên người tôi.Đưa tay ôm tròn lấy đồ lưng trần của tôi tôi thích thú.Đêm nay.Tôi sẽ biến em thành người phụ nữ của tôi.Đêm nay có lẽ là đêm hạnh phúc nhất trong cuộc đời tôi.Từng hơi thở.Từ điển thì thầm của cả hai chúng tôi.Điều hòa quyện lại với nhau.Ngày hôm nay.Em đã chính thức thuộc về anh.Ngày hôm nay em sẽ chính thức.Đặt dấu chấm hết cho cuộc sống độc thân này.Anh đã cho em biết tình yêu là gì.Đốm.Tình yêu không phải là sự sở hữu.Tình yêu là những cảm xúc dùng động từ hai phía.Anh xuống nhà ánh sao để dẫn lối đưa em đến những cảm xúc ấy.Anh cũng chính là lý do khiến em muốn tiếp tục chinh phục trái tim của anh hơn.Và cuối cùng em đã tìm thấy nơi cuối cùng của trái tim anh.Và câu trả lời chính xác nhất được trái tim em.Có rất nhiều điều em muốn nói.Nhưng mà chúng ta còn nhiều thời gian ở bên nhau mà.Đúng không.Những điều em cần nói nhất định em sẽ nói.Chỉ là bây giờ em muốn chúng ta cùng nhau trải qua cảm xúc tình yêu hạnh phúc này.Em muốn làm vợ anh.Và muốn làm mẹ của các con này.Em cần tình yêu của anh.Em đang ngồi nhất trong tình yêu tuyệt vời đó.Hãy nói với em điều này không phải là mơ.Hãy nói lý do anh không muốn em đi.Nhìn vào đôi mắt em đi.Non chữa gì anh biết chứ.Em muốn từ sao bên anh trọn vẹn hết đêm nay.Ánh sáng chiếu nhẹ vào phía rèm cửa.Làm phong cảnh giới.Một nụ cười hạnh phúc vô cùng đang ở trên khóe miệng đáng yêu đó.Anh nhìn đóng quần áo bằng vải dưới sàn lắc đầu.Anh ấy không ngờ có một ngày.Anh ấy có được lời chấp nhận từ tôi.Vậy mà giờ đây anh ấy đã bước chân một.không bước.Đôi môi nhỏ sẽ làm nhầm và lời nói yêu thương.Cùng với nụ hôn đặt trên trán.Cuối cùng trẻ em có chấp nhận làm người phụ nữ của tôi.Lễ tay cầm nhà chiếc chăn mỏng đắp quá nên vay.Tôi thấy rùng mình rồi lơ mơ tỉnh dậy.Lần đầu tiên là hình ảnh của anh ấy.Tôi khác gừng chanh lên mặt.Kiều trinh mà cũng có ngày như em như vậy sao.Em cũng là con gái mà.Mà đây là lần đầu tiên trong cuộc đời của em đấy.Anh cũng giống như em thôi.Anh là con trai phải khác chứ.À mà khoan đá.Từ lúc này mới chịu nó đổ ra khỏi trần gương mặt nhìn phòng.Cái gì vậy.Cách xưng hô của em thay đổi từ khi nào vậy.Anh là muốn chọc điên à mà.Tôi cần số đang định rồi đi thi bàn tay của phong cáo là.Ôm nhà tôi vào lòng.Bàn tay của anh gạt nhẹ những sợi tóc còn vương trên mặt tôi.Anh chẳng biết vì sao anh lại yêu em nhiều như vậy nữa.Cứ như thế hồn tôi.Tôi nhiều đắm chìm trong sự ngọt ngào này tiếng anh về.Người ta nói đúng.Tình yêu khiến con người ta thay đổi thật sự.Anh giống như một thỏi nam châm.Sức hút vô cùng mạnh khiến tôi bị hút vào thế giới của anh từ lúc nào không hay.Bởi vì trong tình yêu.Em muốn anh và em chúng ta sẽ là những đứa trẻ.Đừng quan tâm đến những cuộc sống bộn bề ngoài kia.Cũng đừng để cho những cái phá những giọt nước mắt làm cản đi tình yêu đó em mong chúng ta thật bình yên.Chân thành.Nắm tay nhau đi qua cuộc đời này.Tôi đưa tay nắm tròn khuôn mặt của anh rồi nói.Cảm ơn anh.Vì đã không yêu người khác.Hơi thở của anh nằm trong trái tim em.Cuộc sống của anh nằm trong bàn tay em.Bỗng nhiên tôi bật khóc ôm anh thật chặt.Hãy giữ chặt trái tim em và đừng rời đi.Dưới màn mưa trước mắt.Em luôn nghĩ về anh anh xuất hiện trong giọt nước mắt của em.Thời gian chúng ta bên nhau.Dừng lại tại khoảng khắc ấy một chút thôi được không.Tô màu trắng rồi đi về nhà sớm trước khi bị bạn phát hiện đi qua đêm.Trước khi rời đi.Chúng tôi không kịp trao cho nhau những lời nói yêu thương.Không nhìn bóng lưng của tôi giờ đi trên mặt rõ ràng hiện lên một vài mặt vô cùng hạnh phúc và mãn nguyện.Thời gian này có lẽ phòng là nghĩ đến một đám cưới hạnh phúc hay sao.Tôi nhanh chóng về đến nhà có may không bị mày phát hiện và thay đổi nhanh chóng rồi đi làm.Đến cửa quan cũng vừa lúc phòng đến.Đánh chậm tháng mấy.Chúng tôi im lặng không biết nói gì cả.Tôi chỉ kịp bật bài vài câu.Anh à.Chào buổi sáng.Không nhìn thấy biểu hiện bối rối của tôi thi công cô nàng cười.Gương mặt vô cùng nghiêm túc.Đêm qua anh chắc là em phải mất ngủ lắm có đúng không.Ánh sáng.Chưa kịp nói cửa thang máy mở ra.Tôi đến vội vàng rất là lời nói.Cảm giác sợ bị phát hiện.Để lúc này giữ bí mật vườn.Trong lúc làm việc tôi liên tục quan sát phòng.Dường như anh nhận ra điều đó.Lời vừa tối khiến từ đầu chút hụt hẫng.Chẳng nhé đền anh út xong thì đổ vào sao.Chẳng lẽ anh lại là kiểu người như thế.Đã như vậy còn không nể nang gì mặt mũi của tôi cả.Biết tôi có mặt ở đó.Vậy mà vẫn có những hành động giúp béo thân mật với những đồng nghiệp nữ khác.Tôi trên tay đang cơm tài liệu bực bội quá.Ngứa mắt không chịu được.Huỳnh thực tiễn lại.Đập thẳng tập hồ sơ giữa trước phòng đang ngồi và cô đồng nghiệp đó.Đốm tài liệu này.Cậu xử lý cho tôi.Phong cầm lên nhìn một lúc rồi tiếp.Đây là hợp đồng.Mà chỉ giám đốc nhiều cô mới được ký hay sao.Tuy rằng lấy nhìn lại.Chết chết nhầm rồi.Đúng thật là béo mặt.I m talking.Naruto được cái khác.Mọi người tập trung vào làm việc đi.Đường mang việc riêng vào công ty.Tôi sẽ đi trong sự tức tối.Rõ ràng phòng bếp từ đang dần.Sao lại chọc tức tôi như vậy.Tôi đến đối nhanh điện thoại nhắn tin cho anh ta.Nghe chưa.Kém nhau tầng thượng nhé.Từ kết hợp thỏ nhìn đồng hồ máy.Cuối cùng thì có mười hai giờ trưa.Tôi vội vã làm nhanh lên tầng thượng.Không ngờ là phòng bà đứng đợi tôi ở đó từ lúc nào.Tôi để đi chậm lại rồi nói.Đến sớm quá nhỉ.Có chuyện gì thế em nói đi.Anh không có chuyện gì nói với tôi sao.Sớm.Còn chuyện hôm qua.Tôi đói rồi tiền cơm thôi.Anh đúng là đồ vô trách nhiệm.Nhìn bóng lưng của phòng rồi đi không khỏi xót xa.Phải chăng tôi đã nhìn nhầm người nhưng không mua xe đón ấy đều say xong quay mặt lại.Ôm chầm lấy tôi trong sở yêu thương anh đùa tí thôi tôi rất nhớ anh vô cùng nhớ em.Anh có biết là em rất khó không anh xin lỗi.Công ty anh đừng có tỏ ra thân thiết với bất kỳ cô gái nào khác.Em hãy rèn lắm đấy là hãy suy nghĩ linh tinh nữa.Thân thể và trái tim tâm trí của anh đều thuộc về em cả những người đó.Không phải muốn sẽ được đâu cho dù có lấy thì cũng nên hỏi qua em một tiếng có đúng không.Bởi vì mọi thứ của anh em đều nắm giữ mà anh đúng là dẻo miệng đi.Tình yêu là thế luôn khiến cho em đơn phương tình nguyện bước đến bên nàng chiến thôi đi.Em sẽ không tìm được người đàn ông nào hoàn hảo cho anh đâu và cứ như vậy một tháng.hai tháng chúng tôi đã bên nhau hạnh phúc như thế dần dần thì mọi người cũng phát hiện ra mối quan hệ giữa tôi.Phòng hai đứa cũng rất vui về điều đó từ đó thì công khai và thoải mái hơn.Hôm nay thì thôi đến nhà có hào ăn cơm có lẽ cô cũng biết chuyện của hai đứa mình tính chu.Nhưng mà hiện tại thì tôi vẫn chưa sẵn sàng.Đừng có thể cùng anh kết hôn và lập gia đình có lẽ chồng tôi vẫn còn nhiều điều vướng mắc ăn cơm.Xong việc rồi trở về nhà.Anh tạm biệt rồi mãi mới chở đi tôi nhìn thấy bóng lưng của người đàn ông tôi yêu anh vẫn như vậy.Hát nhiều dừa quan tâm em như thế làm cho em yêu anh nhiều hơn mà tôi cũng vừa lúc đang.Việc âm tối con về rồi sao dạ vâng ạ.Mày ý đồ đấy dạ vâng mày cứ để bàn cho con đi báo hôm nay.Chiên cá món còn thích đấy ngồi xuống ăn gì gái lên phòng nhé vâng ạ.Tôi nhanh chóng trả lại cho mẹ vừa nấu vừa bd cá thì người thấy một muối vô cùng khó.Nghẹn ở cổ không giây phút hàng ngày tôi nhanh chóng chạy nhanh vào phòng vệ sinh nôn thấp một thảo.Quý vị và các bạn thân mến nhiều về chúng ta.Cùng nhau lắng nghe xong tập chuyện như hôm nay và với tình huống vừa rồi khép lại tập chuyện này thì anh sang tiền chắc là cuối.Các bạn cũng sẽ có một chút nghi ngờ rằng nhân vật chính của chúng ta rất có thể đã mang thai liệu rằng.Có phải là sự thật hay không và câu chuyện tình yêu của họ trong tương lai sẽ còn những diễn biến như thế nào nữa thì giấc mơ quay về hay gặp.Vào hai mươi:ba mươi tối ngày mai trên kênh chợ tàng nhé và mọi người cũng đừng quên nhấn like chia sẻ hoặc là gì.Đăng ký cây cảm ơn sự ủng hộ của mọi người rất nhiều còn bây giờ anh xa xin kính chào tạm biệt và chúc tất cả quý vị. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com