Truyện đời Thực 4 Năm Lỡ Hẹn Phần 2 Vết Máu Trên áo _ Mc Anh Sa @chỢ TÌnh

truyện đời thực 4 năm lỡ hẹn phần 2 vết máu trên áo _ mc anh sa @chỢ tÌnh

Rất vui được gặp lại tất cả những thính giả của chợ tình và ngày hôm nay tháng sẽ tiếp tục là người đồng hành đưa quý vị đến với tập hai.Cầu cổ chiên bốn năm lỡ hẹn của tác giả ngọc thơ.Quý vị và các bạn thân mến ở tập truyện chữ thì chúng ta đã dừng lại ở màn chất vấn của chàng dành cho thầy.Nhưng mà có bất nhập thì có những cử chỉ thân mật dành cho huyền ảo tập chuyện này một lần nữa thì trang và huyền.Xét đối đầu với nhau ở trong một bối cảnh hoàn toàn khác và với một thân phận rất khác vậy thì ngày.Tập truyện này sẽ mang đến những nhân vật mới nào có những tình tiết hài hước thú vị giặt sao trên một quan hệ của mình.Chúng ta đến với nội dung thực chuyện hôm nay.Sau khi lắng nghe xong quý vị đừng quên nhấn like chia sẻ và nhấn vào nút đăng ký kênh nhé cảm ơn sự ủng hộ của mọi người rất nhiều.Con gái bây giờ chúng ta hãy cùng nhau đến với nội dung chi tiết tập hai của bộ truyền bốn lần lỡ hẹn tác giả ngọc.Qua giọng đọc của anh sa.Chàng đứng ở đó người người nhìn thấy một giọt giữa hai.Nước mắt rơi xuống và cái liên tục như vậy.Còn thịt.Anh nói xong.Hình như cũng cảm thấy khó xử.Nên ngồi luôn xuống ghế.Tôi nhìn thấy anh thở dài.Bàn tay đặt trên bàn đang nắm chặt chồng bất lực.Anh nói gì chưa.Anh nói lại nhà sàn.Vậy thì tại sao khi ba mẹ em nói.Ba mẹ em rất thích anh.Muốn anh làm con rể của ba mẹ.Anh chỉ cười mà không thể từ chối.Lần này tôi cảm thấy trang yếu đuối đến là.Giống như một kẻ thua cuộc thảm hại.Thuộc với chính bản thân.Betta đầu đến bây giờ là cho cô ấy ảo tưởng.Đôi mắt bình thường cùng cực.Nhìn về phía của thầy như chờ đợi.Còn thịnh sau khi ngày chất vấn .Anh đến mặt đối diện với trang một cách thông thường nhất.Giọng của anh trầm ấm cất lên.Anh không trả lời.Là bởi vì anh để ba mẹ của em.Không muốn ba mẹ của em không vui.Bói phải trả lời thẳng có hỏi bác xem vừa làm sao.Em lớn rồi.Cũng liên hệ.Bà mẹ nó là một chút.Còn quan trọng anh và em có tình cảm với nhau hay không là một chuyện khác.Chứ không như em nghĩ.Bà mẹ muốn em lấy ai.Bắt buộc người đó phải thích em sao.Đúng vậy.Gia đình em có tiền có quyền.Em nghĩ người nào làm con rể của ba mẹ em.Đây là phước ba đời cả.Nhiều người muốn mà còn không đủ.Ảnh đã được bà mẹ em đồng ý.Thì có mình cảm thấy mình may mắn.Trang vừa nói vừa út nhàn.Nhưng mà trong lời nói mang theo về tự tình cùng bước khinh người.Đến tháng tôi không nằm trong hoàn cảnh của thành bằng hai cẩn thận trỗi tài.Tình hình trang.Lần này thánh chửi nhà rồi đánh.Anh chưa bao giờ nghĩ rằng mình tiếp xúc với gia đình của em có lợi ích gì.Dấu chân gia đình của em giàu có đến đâu đi chăng nữa.Anh rất quý em.Nhưng mà quý ở đây chỉ dừng lại ở mức tình bạn thôi.Hi vọng em đủ lớn để hiểu điều đó .Ảnh từ chối em.Là con thuyền đó đúng không.Trang vừa nói vừa đưa tay chỉ thẳng vào mặt của tôi rồi cha hỏi.Tôi có muốn nghe thành trả lời thế nào.Nhưng mà tôi có chút thất vọng.Là anh chỉ lắc đầu rồi bước đi thẳng.Phía sau chỉ để lại câu nói rất nhẹ nhàng.Nhưng lại thấm sâu chàng.Anh yêu ai.Em không có quyền cho hỏi hai quyết định.Cũng được làm khó anh đến bước sau này gặp mặt anh phải tránh làm như thế.Thằng bước đi ra ngoài khuất khỏi tầm mắt.Cũng là lúc cánh tay của chàng bồn tắm.Tôi đứng đối diện với chàng lắc đầu chậm rãi lên tiếng.Tớ từng nhi.Rất là xa lạ.Bạn sẽ là một người bạn tốt.Tên gì mà các cơ sở hôm nay của bạn.Sự rất thất vọng.Mặc đẹp hôm nay.Không gì bạn nghĩ đâu.Rất hiền và anh thịnh không có gì mờ ám cả.Mình đã lớn rồi.Trước khi nói gì đó nên suy nghĩ thật kỹ càng à.Lời đã nói rồi không rút lại được đâu.Tôi nói xong liền bước đi thẳng.Bỏ lại trang một mình đứng ở đó.Cô ấy muốn suy nghĩ gì thì tùy cô ấy tôi không muốn liên quan nữa và lại bây giờ trời cũng đã tối.Tôi cần phải về sớm ngày mai còn có việc bận bên công ty những ngày sau đó như thơ.Tôi vẫn quay cuồng với công việc.Vẫn tiếp tục đến trường học.Nhưng chẳng có chuyện gì xảy ra.Trong lớp thì tất nhiên sẽ phải đối mặt với trang.Nhưng không phải đối mặt của trực diện.Chia hai người một phòng như hôm trước.Malaysia gặp mặt trong lớp nhưng lại ngồi khá xa nhau.Giờ có xe nhiều bạn học sinh ngồi bên cạnh nên vì thế cũng không cảm thấy khó xử.Về việc học cũng nhiều nên trang cũng không có thời gian mà đối chọi với tôi nữa.Còn về thành mấy hôm nay.Từ lúc gặp hôm compact.Thì tôi cũng chẳng gặp lại anh nữa.Chị nghe mọi người trong trường bảo những học viên nằm từ như bọn anh chuẩn bị ra trường rồi.Nên thời gian này chắc khá bận rộn.Ba tháng sau đó.Tại công ty tôi đang làm việc adam store.Đang ngồi trong phòng làm việc.Thế bên ngoài sếp tùng.Chính là giám đốc thiết kế người đứng đầu của phòng thiết kế.Có nhiệm vụ quản lý và giám sát nhân viên.Cũng như đưa ra những ý tưởng.Bàn giao công việc để thiết kế chỉnh sửa.Và diệt các thiết kế của nhân viên.Lúc này thì sếp tùng đi vào trên tay là một bản hợp đồng mới.Anh đứng ở đó đưa bản hợp đồng lên sóng gió.Thông báo với mọi người trong phòng.Trong đó có cả tôi.Mọi người gần tai.Ngành thông báo đi.Công ty và nhận được hợp đồng ra hẳn lớn của công ty bên nhật.Số lượng trên ba mươi triệu đồng.Vợ yêu cầu trang phục đợt này phải có mẫu mã khác với đợt trước.Nhãn hiệu tên thương mại và thiết kế đời trong đây cả.Mọi người trong phòng chống tập phối hợp với các thành viên.Tạo thành một nhóm để chỉnh sửa.Và phối hợp với thiết kế tạo ra một mẫu đồng phục cho phù hợp với yêu cầu của họ nhé.Thế rồi sếp nhìn sang tôi sếp nói.Sau khi đã thiết kế mẫu phù hợp.Thuyền có nhiệm vụ làm rậm và đi xuống phân đoạn sản xuất nhé.Tôi nhìn sếp tự tin với kinh nghiệm của mình mấy tháng này đã học được nên trả lời ngay.Vâng ạ.Tiếp sau đó anh thường đưa bản thiết kế cũ cho chúng tôi xem qua.Giờ anh đi ra.Nhưng mà vừa đến cửa thì anh bỗng chợt khựng lại.Như nhớ ra điều gì đó liền quay trở lại.Vỗ tay vài phát cho bọn tôi chú ý anh nói.Phòng chống tăng ngày mai có trưởng phòng mới.Họ sẽ chịu trách nhiệm định hướng.Dân trí.Và các hoạt động trong phòng thi và mọi người cùng phối hợp nhé.Nghe đến đây thì bọn tôi ai cũng cảm thấy mừng rỡ.Bởi vì từ hôm chị mai nghỉ thai sản.Phòng của chúng tôi giống như rắn mất đầu.Bây giờ có trưởng phòng mới.Cảm thấy khá yên tâm.Nhất là khi có làm sai thì khi cấp trên mắm.Cũng cảm thấy dễ thở hơn khi có trưởng phòng chịu trách nhiệm.Tôi nghe ông thông báo như được mở cờ trong vùng lên mạnh dạn lên tiếng hỏi anh tùng.Tiểu phẩm mới là ai vậy chết.Có thể nào bật mí một chút cho tụi em không.Chị thoa ngồi cạnh tôi cùng với thằng cường đồng thanh lên tiếng hỏi.Đúng rồi anh tùng.Trưởng phòng lần này là nam hay nữ vậy anh.Anh tùng nghe thằng cường nói với cái giọng ảo là.Nền liếc nhìn nó rồi phải cười đáp lại.Dạ thưa mấy anh mấy chị.Làm việc khẩn trương giúp tôi đi.Cứ nghe người mới là lại cứ rần rần cả lên như thế.Trưởng phòng là nam nhá.Thắc mắc gì ngày mai người ta vào xe buýt.Mà người làm việc nghiêm túc đi.Cả ngày hôm đó từ khi nhận được mẫu đồng phục thế tất cả mọi người trong phòng nhanh chóng bắt tay vào công việc.Từng nhóm phụ trách một bản thiết kế gì.Sau khi mỗi nhóm hoàn thành thì sẽ tập trung là xem xét từ lý tưởng.Và khi đã có ý tưởng nào được thống nhất.Để chúng tôi lại cụ thể nó bằng hình ảnh.Tập hợp thu thập lại tất cả những hình ảnh liên quan đến ý tưởng của nhóm.Như phòng khách trang phục màu sắc chất liệu thông điệp từ ngữ vần vần.Mang đặc trưng và thể hiện hết ý tưởng của bạn có gắn nó lại thành một bà.Đây là một công việc rất quan trọng của nhà thiết kế.Sau đó thì chọn chất liệu kiểu dáng.Rồi tiếp đến bắt tay vào vẽ phác thảo bộ sưu tập của mình.Theo định hướng đã có từ bạn ý tưởng.Hoàn thành các phòng chúng tôi thở phào nhẹ nhõm.Hình ảnh bộ đồng phục với nét thành lịch.Áo sơ mi cổ vest và váy sẽ tôn lên từng đường nét của cơ thể.Dù là tầng lớp công nhân hay quản lý.Học lại cấp trên để chàng nữa.Từ thêm ảnh vào hồ sơ có thể thể hiện được sự sang chảnh của.Bộ đồng phục này được chia ra làm ba màu chủ đạo.Đen trắng và xanh.Để phân biệt được chức vụ.Chân váy thì tất cả được sử dụng chủ yếu là màu đen.Ban đầu.Mẫu của công ty là áo sơ mi và quần váy ngang gối.Chân váy có giảm xòe.Nhưng mà theo như nghiên cứu thì chúng tôi thích kiểu áo vest sơn.Những ảnh có sẵn mặc vào sẽ rất đẹp.Là một phần ngoại lệ cho những người có cơ thể lấy đà vào bím.Hỏi có thể kết hợp áo thun ở trong.Khoác thêm áo vest ở ngoài.Phần chân váy ôm sát sẽ giúp cho họ trông gọn gàng hơn.Căn phòng trống tôi sau khi hoàn thành được mẫu thiết kế thì tiếp đến lại đồng đầy nhau về việc.Bảng xếp hạng mẫu thiết kế sành cho sếp tùng.Nói đến như vậy mọi người lại im vậy.Bởi vì bình thường anh chồng nói chuyện rất cởi mở và gần gũi.Tình yêu trong công việc.Kể lại vô cùng nghiêm khắc.Có lần chị thoa đều mẫu thiết kế không hợp lý anh rất thẳng thường quang mạnh bản thiết kế xuống nền dưới mắt.Hoa không thường tín.Mà chẳng nhớ là chị thoa thôi đâu nghe bảo trong công ty này anh chửi rất nhiều người.Tôi nghe kể lại như vậy thôi chứ tôi thì chưa biết anh chửi bao giờ cả.Bởi vì tôi mới vào công ty cách đây vài tháng.Với cả mấy tháng trước chị là một chân sai vặt.Nền đâu làm gì được tiếp xúc với sếp.Đối với những ác cảm của mọi người như thế nào về anh.Đối với tôi vẫn là cảm thấy bình thường.Ai nấy đều đồng thân im lặng khi nghe nói sẽ được mẫu sang tranh tùng để duyệt.Nhìn sắc mặt lúc đó của mọi người vô cùng sang sao ma túy cần thiết phải cười.Vô tình chị hoa liếc nhìn tôi.Khiến cho tôi giật mình mà im miệng.Bất ngờ chị thuận lợi lớn.Chị biết là ai có thể mạnh mẫu này sang phòng của sếp rồi đấy.Mọi người lập tức nhìn chị còn hỏi lại trong đó có cả tôi.Là ai vậy chị.Chị hoa cười đều.Sau đó nhìn thẳng về phía của tôi.Huyền.Em đi đi.Bé huyền từ đó đến giờ chưa làm việc với anh tùng lần nào cả.Và lại trước mộ cổ huyền cũng không có.Nếu như có sai sót.Thực tế cũng không bắn được.Tôi nghe xong thì rùng mình.Cảm giác lạnh lạnh đời sống lưng.Bởi vì từ nãy đến giờ tôi không nghĩ là tôi sẽ bị điều đi.Và lại công việc này lần đầu tiên tôi làm.Tôi không quen chút nào.Cảm thấy vô cùng lo lắng.Cứ như thế mà nhìn mọi người lắc đầu ngoài người.Thôi à.Em không đi đâu.Em có biết gì đâu mà đi.Thẻ nhớ sen đỏ xếp hỏi em điều gì em trả lời không được thì thế nào đây.Mọi người nghe tôi nói như thế thì liền đưa mắt lên nhìn tôi và cảm thông.Còn thằng cường nghe tôi nói.Thế lại cười phá lên gặp nhá.Huyền không biết thì đi thử một lần cho có kinh nghiệm thôi có gì đâu.Và lại ba.không đi.Cả cái phòng này toàn trai với gái già thôi.Hai bà chửi chồng.Con cái đồng đều và ra như thế.Cha tùng trái nhìn thấy.Chảo ở chả đậu trái.Chỉ có mỗi mình vào là đẹp trai.Lại còn chưa chồng.Dù có làm không tốt.Cũng sẽ không bị chửi đâu.Thôi cứ đi đi.Coi như là bà hy sinh tên bà che chở cho con dân phòng này đi.Tôi nghe nó khen như vậy.Tự dưng tôi cảm thấy khoái khoái.Đường một cái cồng liền.Nhưng mà không dám cười.Bởi vì sợ mọi người nghĩ là tôi đang tự tin.Cứ như thế tôi đều mắt giả vờ nguyên nó một cái sắc bén.Rồi hắn giọng nói.Giả sử.Nói nhiều quá.Cuối cùng cũng là tự đi đỡ thèm chứ gì.Thông minh.Thế thôi đi đi nhé.Nói rồi chị thoa để tập thiết kế hàng rào cho tôi.Biết là không thể nào từ chối tôi đành miễn cưỡng đề bước sản phẩm của xếp.Bảng tên mica với dòng chữ phòng giám đốc thiết kế được treo trên cửa ra vào được và mất của tôi.Cầm trên tay bản thiết kế tôi hồi hộp gấp mấy lần.Tìm cái đập thình thịch trong lồng ngực.Nhanh đến nỗi khiến cho cả cơ thể của tôi căng cứng.Hai bàn tay diễn đầy mồ hôi.Đằng trước cánh cửa phòng đang đóng kín tôi hít một hơi thật sâu cho bản thân của mình bớt run.Sau đó đưa tài đền định gõ cửa phòng.Thì bất ngờ cánh cửa phòng được bật mờ.Bên trong thịnh bước ra.Tôi nhìn thấy anh thì ngạc nhiên vô cùng.Cửa sổ mắt dài mà nhìn như vậy.Còn anh khi nhìn thấy tôi.Tầm mắt của anh cũng nổi da bản nhạc nhìn không cám.Sau đó liền tiếng.Em làm ở đây sao.Tôi giặt đồ lấy lại về bình tĩnh.Dạ vâng.Em làm ở đây được vài tháng rồi.Còn anh.Anh vừa mới xin việc vào công ty này.Ngày mai anh sẽ bắt đầu đi làm.Em còn học bên trường đào tạo không.Dàn em nghỉ rồi.Học gì để nắm bắt được mấy thứ cơ bản thôi em về làm cho công ty luôn rồi.Thế thì em đi làm đi anh về nhé.Dạ vâng.Bất ngờ gặp lại anh tìm của tôi về thức đập loạn nhịp.Hôm nay cho em anh đẹp trai hơn.Tấn tài có password cao bóng bảy.Lại còn mặc áo sơ mi đóng thùng nữa.Chồng lịch làm cà phê.Lâu rồi nhỉ.Kể từ ngày trang đánh dấu chủ quyền ra nhanh với tôi.Thế hôm nay là lần đầu tiên tôi gặp lại thì phải.Về mặt cảm giác khi nhìn anh vẫn cứ bối rối là thường.Tôi lắc đầu vài lần với cái suy nghĩ đó trong đầu.Giữ cho tâm trạng của mình ổn định nhất.Cũng nói chừng cho đến khi anh đi khuất.Tôi mới hết bệnh lên.Liền quay lại đưa tay lên gõ cửa phòng.Vào đi.Cửa không khóa.Đôi chân trần bước vào.Bàn tay cầm bản thiết kế mặc cảm thấy vô cùng hồi hộp.Nói nhìn sếp đang rửa tay trên con laptop.Hai mắt nhìn chằm chằm vào màn hình.Nhưng lại thích giọng nói với tôi.Ngồi đi.Để một lát.Anh nói cột lớp.Cũng chẳng thèm nhìn xem là anh và nữa.Từ điển mười một thứ.Giờ cũng nghe lời cáo chiếc ghế và ngồi xuống.Cảm thấy anh không tôn trọng ai cả nên cũng chán.Ngồi im một lúc tầm nửa tiếng vẫn chẳng thấy anh tăng âm thanh.Hết nhìn bên này.Giờ này nhìn bên kia.Nhìn khắp phòng đến độ trán là rồi lập tức từ lên tiếng.Anh tùng.Anh xem mẫu thiết kế của phòng em giúp em với.Tôi mặc dù cảm thấy khó chịu và anh ta.Nhưng mà dù sao người ta vẫn là sếp lớn.Nên khi nói ra.Tôi cũng buồn lắm chứ.Anh nghe tôi nói như vậy thì dừng tay lại gần mặt lên nhìn tôi.Câu mày sẽ phải ngạc nhiên.Huyền à.Mà sao hôm nay là em mang bản thiết kế sang đây.Nhìn anh ngạc nhiên tôi cũng ngạc nhiên không kém.Dàn.Mọi người ai cũng bận cả.Thế mà bảo em mang sang cho anh đấy.Tôi cầm bản thiết kế cầm tay đường sắt để đi thẳng lại đặt lên bàn của anh rồi chờ đợi.Anh tưởng mở ra xem qua.Cứ nghĩ là anh sẽ hỏi tôi thêm mấy vấn đề khác.Hoặc là phải chia tay này nó.Nhưng mà không ngờ anh chỉ xem đúng vài giây rồi út lại để dành cho tôi.Em cứ mang về phòng đi.Ngày mai trường phẩm mới đến rồi em đưa cho họ xem qua.Anh vừa bàn giao công việc cho họ rồi đấy.Anh tưởng vừa nói vừa nhìn chiếc đồng hồ rất xỉn đang trên tay.Chưa kịp để tôi hết bất ngờ anh lại nói tiếp.Muộn rồi mà cũng sắp đến giờ ta làm rồi đấy.Em về phòng đi.Dạ vâng ạ.Cầm bản thiết kế và đi trở về phòng sau khi ngồi đúng vào vị trí.Tôi vẫn không khỏi ngạc nhiên.Khi mà thái độ của ảnh khác xa với những gì mà mọi người đã đồn thổi.Thằng cường thấy mặt của tôi yêu chiều.Nó liền đi đến ngồi cạnh tôi rồi nói lời an ủi.Biết ngay mà.Bị chửi rồi đúng không.Bà đẹp như thế này mà cũng chả biết thương hoa tiếc ngọc gì cả.Thôi đừng buồn nữa.Ngày mai chúng ta sẽ làm lại.Con lắc được bột miệng trả lời nó.Ông tùng không có chửi tôi.Nghe đến đó thì lập tức mọi người xung quanh liền quay lại nhìn tôi.Hòn ngọc nhìn hồi.Cái gì.Không trời.Sếp hôm nay uống nhầm thuốc.Tại sao bà cầm về mà không để lại bên phòng của sếp đi.Thì em nói là ngày mai có trưởng phòng vào thế giới cho trưởng phòng xem xét xếp nói như vậy.Ra là thế mà thôi muộn rồi đấy về đi cả nhà ơi.Buổi tối hôm đó trở về phòng trọ do dạo này thời tiết nóng.Nên ở trong phòng chịu không nổi.Thế là tôi lại đi bộ lòng vòng ra công viên.Buổi tối ở đây cũng rất đồng đốt.Toàn là những cặp tình nhân dắt tay nhau đi hết.Chỉ có mỗi mình tôi là lại bóng nên cũng cảm thấy tủi thân lắm.Đi lòng vòng quanh bờ hồ.Ngắm nhìn những chiếc đèn lồng treo trên mây chủ đề.Vừa qua tết cách đây chẳng mấy chốc lại gần đến trung thu.Vậy là tôi chẳng quên được vài năm.Từ ngày còn ngây thơ nên làm giúp việc cho quán ăn.Rồi lại làm nhân viên trong quán bar.Hôm nay thế là nhân viên thiết kế cho một công ty lớn.Đúng là cuộc đời của tôi sai truyền chóng mặt.Kể từ ngày ba mẹ tôi bị tai nạn rồi bỏ đi.Và tôi cũng chưa từng hối hận.Khi mà cái đam mê với vợ của tôi.Chưa bao giờ từ bỏ.Cũng nhờ có nó mà tôi có ngày hôm nay.Tôi là chưa bằng ai.Và chưa là gì trong cái xã hội này.Nhưng mà tôi có thể nuôi sống được bản thân của tôi.Và mỗi tháng có thể bỏ ống heo thêm được vài triệu nữa.Thôi thì cứ cố gắng.Cố gắng hơn nữa.Khuyên ơi.Cứ mãi lo ngắm lồng đèn đỏ.Mà xe buýt trong đời những chuyển vừa qua.Mà tôi không để ý thế nên vô tình va phải một người.Của bà hồi mạnh khiến cho tôi ngã nhào xuống đất.Người của tôi và chúng cũng sáng tác.Nhưng rồi nè đỡ tài tôi đứng dậy.Khi mà cả hai đã đứng im.Khi tôi mười tám hỏi ra là người quen của nhau.Anh tú.Tưởng có bất ngờ khi gặp tôi thì lên hỏi.Em đi đâu sao đây thế.Thế có bị sao không.Em có sao đâu.Phòng trọ của em ở gần đây.Thế nên đi trả một chút cho thoải mái đầu óc thôi.Ở nhà có anh cũng ở gần đây sao.Anh đi vợ ai vậy vợ còn đâu.Anh tùng nghe tôi nói như thế liền không nhịn được mà bật cười.Bên mã một cái lúm đồng tiền lộ ra.Nhìn anh lúc này cực kỳ vui nhộn và dễ gần.Không giống như một giám đốc lạnh lùng khó gần như trong công ty nữa.Nhà anh ở gần đây.Ngày nào anh cũng ra đây chạy bộ cả.Đang làm gì đã có vợ còn đâu.Xem hỏi như thế.Tôi bất ngờ nhìn anh.Thì ra là anh ra đây chạy bộ.Nãy giờ không để ý.Nên không nhìn thấy trên người của anh đang mặc bộ quần áo thể thao màu trắng đen.Nhưng mà anh vừa nói gì nhỉ.Anh còn độc thân.Ca nhạc nhìn con mà nhìn anh hỏi lại.Thương nhớ là mình ai ngờ.Anh nói gì cơ.Anh độc thân.Bây giờ anh nghe bảo anh có vợ rồi mà.Lần này thì được nhìn anh chấm com đồ sát vào người của tôi.Gương mặt của anh gần đến.Cả hơi thở ấm nóng cũng sẽ vào mặt.Khiến cho tôi bối rối.Thế rồi anh lại đợi sau một nụ cười ngọt đến mức lay động lòng người đối diện.Trong miệng phát ra từ âm thanh trầm ấm.Hàm ý chẳng biết là đang giỡn.Hay là đang nói thật đấy.Anh chưa có vợ đâu.Tấm thân của anh chị ai hốt đây này.Em có ai không giới thiệu cho anh với.Em.Bởi vì khoảng cách gần gũi như vậy.Tôi cảm thấy không thoải mái chút nào.Lên lên nhìn anh.Gương mặt của tôi bất giác đỏ bừng bởi vì người.Cách lắp bát tràng thế nào nói được câu gì cho hoàn chỉnh.Anh thấy tôi như vậy biết là tôi ngày.Anh liền đứng thẳng lên.Không chọc ghẹo tôi nữa.Chỉ đưa tay lên vào lấy muối của tôi một cái giò.Anh cười rồi đánh.Em làm cái gì mà buồn dữ vậy.Anh còn thịt em đâu.Thế thôi anh về đây.Em cũng về nghỉ sớm đi khuya rồi đấy.Ngày mai còn phải đi làm nữa.Mày đi chết là bị chửi lừa đấy nhá.Buổi sáng hôm sau.Đến công ty thật sớm.Đặt chân đến phòng làm việc chỉ mới sáu giờ ba mươi.Không nghĩ là mình đến sớm như vậy.Vừa sắp xếp mấy bản vẽ lại cho gọn đều gấp bàn.Giờ này lấy bình nước dưới chậu hoa xương rồng.Những việc này bình thường thì tôi vẫn làm.Nhưng mà chả hiểu sao hôm nay vừa làm vừa cảm thấy yêu đời đến lạ.Ký hiệu l h thần trong miệng mấy câu.Chẳng đầu chẳng đuôi.Vợ thức lâu lâu cứ lại tồn tại.Chẳng biết là tôi bị gì nữa.Tâm trạng của phấn khởi là thường.Giống như hôm nay là một ngày rất đẹp.Tôi rất có động lực để mà làm việc.Đúng vậy giờ.Mọi người trong phòng bắt đầu đi vào.Thằng cường nó vừa vào trong thấy tôi nó to rất ngạc nhiên.Hai tay đưa lên cao cái cánh xuống rồi rồi mất mấy lần nữa.Nó nhìn thấy chỗ mắt hỏi.Trời ơi.Là nga.Hôm nay bảo huyền đi sớm nhất phòng.Clip sáu nhìn nó.Cái thằng sao mà làm quá như thế.Giờ lại cười hì hì cùng với mọi người về mặt tư sói.Chào mọi người nha.Chị hoa cũng có hai chị nữa đồngthanh nhìn tôi trả lời.Chào em.Huyền hôm nay đi sớm nhỉ.Dạ vâng ạ.Hôm nay em dậy sớm thế nên đi sớm à.Thằng cường lại mít dài.Mày có bao giờ bà xin được xếp như vậy đâu.Hay là hôm qua nghe sếp đồng bào có trưởng phòng mới.Nên hôm nay anh sai điểm xử như vậy để lấy lòng mà.Tôi nở ra một nụ cười rất chi là miễn cưỡng nhìn thằng cường.Không biết là nó lại đã sáng tôi như vậy.Nay nhớ.Tôi không phải giống ai kia đâu.Nghe bảo trưởng phòng là nam.Hôm nay đi làm thì cắt áo hoa bên người.Làm gì có đâu.Thằng cường mai người ngượng ngùng đi thẳng một mạch đến chỗ bàn làm việc của hắn.Tôi có mấy chị cùng phòng là được một phen cười đau cả ruột.Bình thường thì anh cũng biểu đạt lắm.Ai mà chả biết.Thế nên bọn tôi cũng thích ít khi chồng.Cứ thêm hắn giống như chị em phụ nữ chúng tôi thôi.Tại hôm nay nó chọc quê tôi chứ thế này từ mới đọc lại thôi.Mà không ngờ là thằng cường lại mắc cỡ đến mức đỏ cả mặt như vậy.Ngồi xuống bàn làm việc.Mà lại còn đưa tay cầm lấy một tấm bìa che mặt lại nữa.Tiếng chuông thông báo cầm tay bắt đầu đến giờ làm việc.Cho ai nấy ngồi.Việc ai nấy làm.Công việc chính của tôi bây giờ đã thiết kế rập cho những mẫu quần áo.Để đưa xuống dưới hiện trường sản xuất.Container mà tôi làm việc lớn lắm.Phải nói có cả một tập đoàn lớn hợp tác cả trong và ngoài nước.Công ty của tôi đang làm.Là trực thuộc tổng công ty lớn.Ở bên dưới có rất nhiều công ty nhỏ được thành lập từ những tỉnh thành để những vùng nông thôn.Bởi vì làm việc cho một công ty lớn nên công việc cũng rất bận rộn.Những mẫu thiết kế đổi mới liên tục.Những đơn hàng lên đến cầm mấy chị.Có cả mấy trăm.Khiến cho chúng tôi như bị đa dưới đống công việc.Mà không khi nào ngóc đầu lên được.Những người họ không biết nên khi nhìn thấy chúng tôi ăn mặc đẹp đấy.Người máy lạnh thì phản xạ.Công việc nhàn hạ và lương cao.Nhưng chỉ khi ở trong hoàn cảnh của bọn tôi chưa hiểu rõ.Những con số những con chữ lúc nào cũng nhảy trong đồ đến mức bộ não của chúng tôi.Người bị rối loạn.Giờ thì mười đầu ngón tay sưng phồng và rộp lên đau nhức.Cứ phải liên tục đánh máy.Sản xuất một xentimét thôi.Là coi như không cần một mẫu thiết kế.Và nhận được một trận chửi tơi bời từ cấp trên.Nhưng một phần người ngoài họ nói đúng lương chúng tôi cao thật đấy.Ví dụ như công nhân giữa phân đoạn sản xuất bình quân một tháng là năm mươi sáu triệu.Thì chúng tôi là được tầm mười triệu.Truyền hình dù vất vả và áp lực rất lớn bọn tôi vẫn chấp nhận.Một phần là vì đam mê.Một phần cũng là vì miếng cơm manh áo.Vừa thiết kế mẫu rạp mới trên phần mềm vừa suy nghĩ những chuyện không đầu.Thế bất ngờ bên ngoài cánh cửa phòng thiết kế.Mở toàn gia.Tôi có chút giật mình khi nghe tiếng động.Dừng tay lại ngẩng đầu nhìn lên.Bên ngoài thì là anh tùng và anh thành bước vào.Cả hai người đều đẹp trai.Nền đứng trong phòng chúng tôi lại càng thêm nổi bật.Anh tầm nhìn một lượt khắp phòng rồi lương tâm dọc lên nói.Thông báo với mọi người.Phòng chống tệ hôm nay có chuyển phòng mới đến.Thế rồi anh tầm nhìn xa người đứng bên cạnh tiếp tục nói.Hôm nay bây giờ giao cho cậu nhé.Tôi đi đây.Mọi người làm quen với nhau đi.Nói rồi anh từng bước nhanh ra ngoài.Chúng tôi ngay lập tức vỗ tay thật lớn để chào đón nhân vật mới vừa đến.Anh thịnh đứng bên cạnh sau khi thấy anh tùng đi ra khỏi phòng.Lên đời sau một nụ cười.Hiển queo.Nhìn chúng tôi gật đầu lên tiếng.Chào mọi người.Mình là dương hoàng thành.Là trưởng phòng mới của phòng thiết kế.Sau này mong mọi người hợp tác cùng với mình để phòng thiết kế của chúng ta ngày càng phát triển nhé.Chúng tôi là một lần nữa vỗ tay.Tôi gặp anh tự dưng lại cảm thấy thêm hào hứng.Chẳng dám nhìn trực diện vào anh.Chị đang ở nhìn vào môi lên mỉm cười thôi.Chưa có thằng cường là thay mặt cả phòng cất giọng chào hỏi.Trà trưởng phòng nhé.Bọn em tên là.Em trước nhé.Em tên cường.Cạnh bên là.Thằng cường lần lượt giới thiệu tên từng người.Tăng cường chỉ tay đến ai.Thì anh lập tức nhìn rồi đó gật đầu chào.Cho đến khi giới thiệu xong.Ngay lập tức thằng cường im lặng.Rồi như nhớ ra chuyện gì đó sắc mặt của thằng cường tươi rói.Lại lớn tiếng nói tiếp.Anh trưởng phòng họ dương hoàng thịnh.Trùng hợp nhỉ.Tổng giám đốc công ty này cũng họ dương.Anh thành có nghe nói đến chưa.Mấy tỉnh hải dương hoàng nam đi.Ở hà.Đường đi.Trưởng phòng của chúng ta.Nghe tên giống tiêu nhà mình đấy.Mở người nhện anh đồng thanh vui vẻ đồng ý với lời của thằng cường vừa nói.Từ con vừa thức bất chợt ngừng lên nhìn anh.Đúng là anh thịnh có nét gì đó giống với chú ấy nhỉ.Bởi vì lúc trước tôi đã may mắn có cơ hội được gặp chú.Cái nền cho có thể thần đánh giá như vậy.Ngay cả cái tên cũng giống.Dương hoàng nam dương hoàng thành.Tôi không nghĩ là lại trùng hợp đến như vậy.Nhưng mà khi nghĩ lại.Tôi.Thay đổi hẳn cái ý nghĩa với xuất hiện.Bởi vì so với hai thân phận của họ chênh lệch quá lớn.Tổng giám đốc của chúng tôi là một người cực kỳ giàu có là thế không.Trên khắp các tiêu đề trên mạng nói.Hướng dẫn đời tôi cô ấy rất kín.Lâu lắm rồi.Một trang web chỉ viết một thông tin rất ngắn gọn.Là ông có một vợ và một cậu con trai đang du học bên pháp.Còn những tin tức mới chỉ nói đến công việc kinh doanh và khối tài sản của ông là nhiều thôi.Ông và vợ đều là người gốc sài thành nền tuyệt nhi.Sẽ chẳng thể nào liên quan đến anh thịnh được.Bbc ở tuốt ở dưới một vùng quê nghèo.Ba của anh thì mất sớm.Chỉ còn lại mẹ thôi.Lên lên nhìn anh.Nụ cười trên môi của tôi lập tức tắt ngắn.Khi mà trong tiếng anh tô màu.Ánh mắt mà mắc nỗi buồn.Khi nghe mọi người đem mình ra so sánh.Nhưng mà anh không hề tỏ thái độ quá gắt.Kỷ niệm đã trả lời cho qua chủ đề vừa nãy.Để mọi người không bàn tán nữa.Cảm ơn mọi người nhé.Chúng ta bắt đầu công việc đi.Mẫu thiết kế hôm qua công ty gửi xuống phòng.Mọi người đưa cho xem qua nhé.Không khí trong phòng nên im lặng.Mà người đồng thời nên ngồi vào đúng vị trí.Anh thấy có nhiều vậy.Cũng quay người hướng về phía bàn làm việc bền gốc trái.Đợi cho anh ổn định chỗ ngồi.Tuổi bên này mới cáo hợp tuổi già.Chào nào giúp bản thiết kế đi thẳng về phía của anh.Đặt nhà lên bàn kèm theo lời nói.Đây là bản thiết kế mẫu đồng phục mới mà công ty bên nhật đã đặt hàng.Mới này lần trước công ty chúng ta đã ra cơm đợt một rồi.Nhưng mà lần này họ yêu cầu thay đổi mẫu mã là một chút.Chỉ giữ lại tên công ty và nhãn hiệu thôi à.Chất liệu vải.Cũng vẫn như cũ.Hôm qua thì phòng của mình đã hoàn thành xong.Trưởng phòng xem qua nhé.Anh đưa tay cầm bản hợp đồng.Anh nhìn tôi rồi nhìn xuống xem xét.Tôi đứng im theo dõi.Bỗng dưng lại cảm thấy hồi hộp đến lạ lùng.Dù đã qua mười hai lần tiếp xúc với anh.Nhưng mà đây là công ty.Anh là cấp trên của tôi nên vẫn có một chút rồi.Và lại đây cũng là lần đầu tiên tôi thử sức với bản thiết kế này.Cũng cảm thấy hơi lo lắng.Sau một lúc thì anh xem chỗ nhìn mẫu thiết kế.Cuối cùng thì anh cũng nhìn lên.Bàn tay út bản mẫu lại.Gương mặt tuấn mỹ nhìn tôi không chớp mắt.Trong đáy mắt đỏ còn có cả sự ngạc nhiên.Tôi cũng nhìn lại anh.Chẳng hiểu anh nhìn đó là gì.Nên trong lòng bất giác.Giấy lên vài phần shop rồi.Chồng biết có gọi là ra gì và này nó không.Hay là tao bị nám thì không thương tiếc.Cũng may là không để tôi đợi lâu.Cuối cùng cũng nghe được câu mà anh muốn hỏi.Cách phối màu này.Lạc rang tỏi sả.Tìm của tôi lại được mấy.Đúng là khi mọi người cùng nhau phối màu cho bộ áo thì tôi có đưa ra ý kiến là ba màu này.Và cũng được mọi người hào hứng đồng ý.Bởi vì mẫu đồng phục phú bình nước họ là màu xám và đen.Còn thiếu màu sắc này trông già dần.Khi người mặc vào sẽ cảm thấy nặng nề và thuốc.Nên tôi muốn mẫu thiết kế này trông nhẹ nhàng và sang trọng hơn.Lúc đó sau khi chọn xong.Thầy thích ưng ý nên tôi cũng rất tự tin.Nhưng mà trước câu hỏi của anh tôi lại có chút không tự tin.Vẫn gật đầu khẳng định lại.Giả vờ là em chọn.Có vấn đề gì sao à.Tại sao em lại chọn màu này.Dàn.Tôi ngập ngừng.Với những gì trong đầu đăng ký.Rất khó nói.Bởi vì nếu như nói ra với anh thì cảm thấy người.Đang ấm ở.Tôi bối rối suy nghĩ lý do sao cho thuyết phục để nói với anh thì chưa kịp có câu trả lời.Tôi đã nhìn thấy đôi mắt của anh lộ ra ý hải lòng.Anh nhìn tôi.Dòng chấm chấm cất lời.Là màu tương hỗ.Em những gì lần trước anh đã hướng dẫn cho em.Nên ăn dùng vào một thiết kế này đúng không.Tôi nhẹ nhàng gật đầu ánh nhảy.Khi mà anh toàn giống những gì mà tôi nghĩ.Bởi vì thật sự chồng lớp phối hợp với mọi người.Khi lựa chọn màu vàng cho đồng phục.Ý kiến mọi người đưa ra rất nhiều nhưng mà không có ý kiến nào được đánh giá cao cả.Chỉ cho đến khi tôi nhớ đến những lúc còn học ở trường thiết kế.Anh đã hướng dẫn tôi.Nhớ không nhầm thì phần lựa chọn màu sắc phối cho trang phục.Code garena chỉ hướng dẫn sửa quà.Bởi vì tôi học khóa ngắn hạn.Chứ không phải nói và giải thích cặn cá nhà anh.Mày sau khi tôi đưa ra ý kiến.Các phòng đều tấm tắc khen ngợi và đồng tiền.Ca nhạc nhàng gật đầu.Đôi môi mỉm cười ai thành.Anh nhìn thấy biểu hiện của tôi.Chắc là anh đoán ra được anh ấy đúng.Nên anh không hỏi những câu làm tôi khó xử nữa mà chỉ nói.Em về bàn tiếp tục làm việc đi.Anh sẽ xem lại.Về đây lên cấp trên để phê duyệt.Các phòng của chúng ta đã làm rất tốt.Những ngày sau đó tôi vẫn làm việc bình thường.Nhưng dường như có sự xuất hiện của anh.Nền tần suất đi làm của tôi cũng siêng năng hơn rất nhiều.Lúc nào cũng trông ngóng đến giờ để đi làm thật sớm.Giờ có khi ngồi thường một chỗ.Đôi mắt cây chăm chăm nhìn về một hướng vô địch.Suy nghĩ một chuyện điên rồ như con dở hơi.Đôi môi cong lên cười mát nguyễn.Cảm giác thành thích một người nào đó rất là.Tôi có tự suy nghĩ viển vông.Rồi tự vẽ ra mọi thứ của mình cùng với anh.Nhưng mà khi đổi mệt thì lại không dám thổ lộ.Cuối cùng là nơi đi như chẳng có gì xảy ra cả.Hôm nay cũng như vậy.Nghe bảo bản thiết kế đơn hàng lớn của phòng chúng tôi đã được duyệt.Hôm nay vào làm đến cuối giờ chiều sẽ được nghỉ sớm và đi ăn mừng.Ngồi vào bàn làm việc.Nước nhìn từng con số trên màn hình mà tôi đau hết cả đồ.Hôm nay lại là một ngày nhàm chán khi mà anh thành được điều đi xuống hiện trường.Tăng cường hay chí chóe suốt ngày lại xin nghỉ đột xuất.Nhìn cái phòng chỉ còn vài người vắng tanh.Công việc thì cũng không có gì nhiều.Nên tôi oa.Tắt cái máy tính đi nhanh vào toilet.Giải quyết nỗi buồn không ai thay thế à.Lấy lại tâm trạng thoải mái.Định mở cửa đi ra thì bất ngờ bên ngoài nghe có tiếng xì xào.Một giọng nói sai là có ai đó làm cùng công ty cất lên.Bạn ăn gì chưa.Chưa.Chuyện gì thế.Chiều nay.Có tổng giám đốc và vợ có mấy đến công ty đấy.Tổng giám đốc nhà mình rất ít khi xuất hiện ở đây.Chị bàn giao lại cho sếp tùng.Hôm nay điểm đề thì chắc là có việc quan trọng đấy.Vậy sao.Tôi chưa nghe gì cả.Nhưng.Thì ra hẹn gì mà lúc nãy trưởng phòng bên tôi bảo mọi người tranh thủ buổi trưa dọn dẹp tất cả máy móc trong phòng cho gọn gàng.Rạch giá.Bởi vì có khách hàng đến tham quan.Hóa ra là tổng giám đốc nhà mạng sao.Ừ.Tổng giám đốc.Đâu có cả khách hàng của công ty mới nhất đấy.Cả hai người đó có quyền thuyền một lúc.Cho nghe tiếng nước chảy ngừng lại một lúc thì mới mở cửa.Không thấy ai lên bước ra ngoài.Vừa đi trong đầu lại suy nghĩ.Chẳng biết là chỗ làm hôm nay đến cầm kỳ có việc gì.Sơn tuyền tuấn nhìn lùn nhận xác của vợ chuối.Để xe một người phụ nữ như thế nào mới xứng được với chỗ nào.Khi tôi trở lại phòng để thấy mọi người nhốn nháo cả lên.Anh thành công có mặt tại phòng.Anh đưa tay chỉ cho.Đã bảo mọi người làm việc gì đó mà tôi nghe không rõ.Nhưng mà cũng đoán chắc có liên quan đến về tổng giám đốc.Và khách hàng của công ty.Nên ngay lập tức.Tôi cũng nhanh trên bước vào.Xem lại bàn làm việc của mình có gọn gàng chưa.Vừa đi được mấy bước tôi liền hốt hoảng.Khi nhìn thấy chị thoa.Và một chị cùng phòng đưa cái trở lên.Quét bụi trên cánh quạt trần.Xui xẻo sao mà cánh quạt lại rơi xuống.Nhìn thấy cảnh tượng đó thì ai cũng hốt hoảng cả lên.Tôi còn đứng hình trong hòn sơn.Nghe tiếng hát của mọi người rồi nhắm mắt lại.Cái mà mình chính là người đứng ngay vị trí chiếc quạt đang rơi xuống.Bởi vì sự cố quá đột ngột.Nên tôi rất hoảng sợ.Đến mức đôi chân mềm nhũn.Chẳng thể nào nhúc nhích.Từ bên kia mọi người cứ như thế hết lớn.Huyền à.Chạy đi em.Tôi nghe như vậy nhưng mà không thể nào trả được nữa.Cánh quạt xoay vòng vòng rồi rơi xuống.Tàu ngầm mất này.Trong đầm ôm vẽ ra viễn cảnh.Mình sẽ chết.Giờ một tiếng.Cánh quạt rơi xuống.Trong giây phút định mệnh ấy.Có một người đưa tay ra kéo tôi thật nhanh vào lòng.Vòng tay ấm áp và bình yên đến lạ.Tìm của tôi đập mạnh kịch lê.Không nghĩ là mình sẽ may mắn thoát chết nên ngay lập tức thời phào nhẹ nhõm.Vừa chậm rãi mở mắt ra thấy trên đỉnh đầu của tôi nghe một giọng nói trầm ấm quen thuộc cất lên.Ổn rồi.Không sao đâu.Hoạt hình.Giọng nói này là của anh.Và lúc này đây cái nhìn thấy mọi vật xung quanh.Tôi mới ý thức được rằng.Mình đang được vòng tay rắn chắc ấy ôm tròn.Giọng nói ý là tiếp tục một lần nữa ngọt ngào.Em không sao chứ.Con lắc đơn.Mặc dù vẫn còn cảm thấy sợ.Nhưng mà nhìn thấy mọi người đang đứng nhìn chúng tôi.Tôi cảm thấy xấu hổ.Đền cửa hàng xa.Rồi rời khỏi khu vực đó.Tới nhà giọng nói.Em không sao đâu.Cảm ơn anh nhé.Anh gật đầu rồi chuyển tầm mắt xuống nơi cánh quạt đang nằm bên dưới.Anh phải con mày sẽ nói.Mọi người giúp tôi một tay.Lau chùi cánh quạt trần thạch ra.Quét dọn lại trong phòng.Tôi đi ra ngoài rồi mấy anh bảo chị xem có gắn lại được không.Nói rồi anh quay lưng đi.Nhưng mà khi bấm nhầm của anh vừa quay lại.Rừng ơi tầm mắt của tôi chiếc áo sơ mi của anh.Giấy một vệt máu đỏ.Hình như là anh về thường.Chắc chắn lúc nãy anh kéo tôi vào lòng nên đã bị cánh quạt chém trống.Vừa thức tôi cảm thấy nhói đau.Nhìn thằng anh mà gọi lớn.Anh.Anh nghe tôi gọi.Liền quay lại nhìn tôi.Sau đó không nói gì cả.Liền quay đi thật nhanh.Tôi thở dài muốn nói với anh lời cảm ơn.Giờ anh về tôi mà bị thương.Nhưng mà chưa kịp nói thì anh đã đến.Ở lại trong phòng cùng với mọi người dọn dẹp.Chị hoa đang lau cánh quạt.Nhìn thấy tôi vừa quét dọn là vừa bẩn thần chị liền lên tiếng hỏi.Sao thế.Đừng có nói nó bị dính metan ngày của trưởng phòng nhé.Tại sao mà cái mặt cứ đều đều như vậy.Em đâu có đâu chị coi trọng em như thế.Tao chọc gì đâu.Cái mặt của mày đó bờn kia kìa.Được sếp ôm sướng quá lại còn.Chị này.Em đã nói là không có.Tôi ngại ngùng.Cầm cái chổi data là chỗ khác.Bởi vì không muốn nghe điện thoại chọc nữa.Mãi đến nửa tiếng sau khi mà căn phòng được sạch sẽ.Mấy anh bảo trì đem cánh quạt ra ngoài.Thì cũng vừa kịp đến giờ ăn chưa.Trường giao lên mấy tiếng tôi chạy vội ra bên ngoài.Lúc sáng đi vội quên mang quần áo ngoài trời.Tôi đang chạy về phòng trọ rồi sẵn tiền mua cơm về phòng ăn luôn.Bình thường thì tôi ăn ở công ty.Nhưng mà lắm lúc cũng hay về phòng trọ người chưa.Trẻ ra đến nhà rồi xe.Đánh rắm chiếc xe ra ngoài thì tôi thấy lốp xe bị xẹp.Tôi thở dài.Gương mặt phố trước nhà nhỏ.Đúng là suối quần.Bây giờ mới rất bỏ ra ngoài quốc lộ cũng tầm nửa tiếng.Chạy về phòng trọ rồi chạy vào công ty.Làm bằng trong miệng như vậy thôi chứ tôi cũng đầy chiếc xe đi.Bởi vì bây giờ không sửa thì chiều về cũng phải sửa thôi.Rất dài ra khỏi công ty từng bước nhìn lên trời.Thời tiết hôm nay cực nắng.Lại thêm phần dắt trẻ đi thì lại càng thêm mệt mỏi.Tranh thủ thời gian nên tôi càng cố bước nhanh chân.Nhưng mà hình như về việc càng gấp.Thịt càng giờ thì phải.Vừa mới đi được một đoạn mồ hôi trên cơ thể của tôi đã tuôn ra như tắm.Út cả cái áo sơ mi đang mặc trên người.Bất ngờ từ phía sau có tiếng càng say no.Tôi nghe như vậy tôi người ta xin nhận được.Ngay lập tức hướng dẫn chiếc xe này sang một bên.Nhưng mà khi nhìn lại thì người đó lại là anh thịnh.Anh chạy xe đến dừng xe cảnh chỗ tôi đang đứng.Rồi anh mở lời.Em ơi.Đi xe ôm không.Khuyến mãi nhé.Được đẩy xe đi sửa luôn đấy.Thương anh hỏi như vậy tự dưng lại phì cười.Anh bớt đùa đi nhé.Mày mới mua xài sao.Nhìn xe đạp nhỏ.Anh gật đầu đồng ý câu hỏi của tôi rồi nói tiếp.Em mua trả góp đi.Mà xem bị sao thế bị thủng lốp à.Dạ vâng ạ.Chắc là sáng này thì bị can đình rồi.Xem lên xe đi.Anh để đi tìm chỗ sửa cho nhanh.Được không cho anh.Được mà.Em ngồi lên xe đi.Em rất buồn thế này thì biết bao giờ mới đến.Thế là tôi cũng đành nghe lời.Tôi ngồi trên xe bài tay lái còn anh chạy xe của anh đá một chân sang bên.Cho tôi đây đi.Cuối cùng chỉ tầm năm phút đến trước cửa hàng sửa xe.Tôi bảo xe ở đó cho họ sửa rồi nhanh chóng quá giang anh trở về phòng trọ của tôi.Đầu giờ chiều.Bởi vì xa họ sửa chưa xong.Thế là tôi tiếp tục mượn anh chờ tôi sang công ty.Mà chồng cái rồi thì lại có cái mày.Lúc sáng anh bị cánh quạt chém trúng.Ảo ảnh bị rách với cả dính máu.Nên chưa anh về thay quần áo.Thế là lại may cho tôi.Được anh cho đi nhờ xe lại còn giúp tôi đẩy xe nữa.Dù trong suốt thời gian đi cùng với anh.Anh ít khi nói chuyện với tôi.Nhưng mà tôi vẫn cảm thấy rất vui vẻ.Vào phòng cho ai in vị chỗ đó mọi người lại tiếp tục hăng say làm việc.Tầm khoảng một tính sao.Trưởng phòng của chúng tôi thông báo có khách đến thăm công ty.Phim họ bước vào phòng.Tư vấn truyền tầm nhìn thẳng đôi mắt rắn chặt trên máy tính.Bởi vì chúng tôi có được giảm trước là khi khách hàng đến.Họ làm gì đi đâu.tám.không viên bọn rồi không được nhìn rồi bàn tán này nọ.Rồi lại đi vào mà chưa lên tiếng.Tôi vẫn ngắm nhìn trong các giờ nhìn họ.Cho đến khi dưới dạng bàn của tôi làm việc có một bàn tay gõ phía dưới mấy tiếng.Tôi mới giật mình ngẩng đầu lên nhìn xem.Hóa ra là trang.Trang điểm trước mặt của tôi khoanh tay.Có một chút giật mình.Tôi cau mày nhìn cô ấy.Còn trang thì lại mang cái dáng vẻ không hết kênh kiểu mà nhìn tôi.Tại sao mày có ở đây.Có phải là mày suối dục bằng ấy.Nên anh ấy mới qua đây làm nó không chịu làm bên công ty của ba mẹ tao đúng không.Tôi nghe như vậy.Dù là cầu chúc bất ngờ về cha.Nhưng mà không khỏi bực mình với thái độ vô lý ấy.Tôi cũng khó chịu đáp lại.Cô đừng có quá đáng nhé.Anh thấy muốn làm ở đâu là do anh ấy quyết định.Liên quan gì đến cuộc đời của tôi.Mai còn lại nói câu đó ngày nữa ta như vậy.Trang à.Có đánh giá tôi hơi cao rồi đấy.Tao quá đáng hay là mày quá đáng này.Bộ các bạn mày còn la liếm được.Thế tao còn không biết nên nghĩ cái loại của mày là cái loại gì đấy.Trang.Đừng có nói như vậy nhé.Ở đây là công ty đấy.Tôi dẫn đến run cả người khi cha nói ra những lời mặt sắt tôi như vậy.Nhưng cũng chẳng dám lớn tiếng.Bơi về phía chứ.Mọi người đang đứng ngay bàn làm việc của anh thành rất đồng.Không muốn để cho mọi người chú ý từ bất ngờ không muốn đòi quà với chàng nữa.Quay lại nhìn vào màn hình máy tính tiếp tục công việc.Thì một nghìn.Chào một tiếng.Lên lúc nào tôi vừa mới hết để trên bàn để uống.Trang cầm lấy đưa thằng tay hết luôn vào mặt của tôi.Nguyên cả một đời nước hết vào mặt.Nên bất ngờ tôi đưa cả nhà.Nước từ trên top chảy xuống thấp mà.Chỉ một giây sau.Tôi cảm nhận được điều tra làm với tôi.Mới đưa tay lên vuốt lấy khuôn mặt.Rồi chừng mất nhìn cô ấy.Đăng lên tiếng thì phía bên kia mọi người đều trông thấy hành động của trang nên chạy đến chỗ của tôi.Thế như vậy tôi đành im lặng.Chị hoa thì vội lấy khăn lau mặt cho tôi sau đó nhìn trang lên tiếng hỏi.Này cô kia.sáu mươi bốn dương là hành động kỳ lạ như vậy.Trà ngày hỏi như thế nhất môi hơi lạnh một tiếng.Đặt chiếc lấy xuống bàn rồi cất giọng khó vừa.Thì sao.Tôi thích thì tôi làm đi.Thế mọi người có ý kiến gì sao.Cái con này nhé.Cướp bồ của tôi.Hành động như vậy là còn quá nhà cho nó rồi.Chị thôi nghe xong nền tao mày khó chịu.Bé huyền nó cướp bồ của ai.Còn nữa.Nó là người như thế nào thì nếu còn muốn có thể là nó ra bên ngoài giải quyết.Tôi xem giờ này cô cũng chả được ăn học đàng hoàng tử tế thì cả.Nhìn tính tình thì lại vô cùng mất dạy.Chồng chú người ta làm việc có muốn hại danh dự người ta.Thì tôi nghĩ là nhân phẩm của cô.Cũng là cái hạt dẻ rách thôi.Mày nói gì đi.Mày muốn của nhau chống đối với tao đúng không.Mày có tin là cái thái độ này của chúng mày.Mà công ty của ngã ba tao sẽ không ký hợp đồng với bên ảnh được không.Tôi nghe đến đề biết là mọi chuyện có phần rắc rối nên khi chị thoa định cách nhau với chàng tiếp thế tôi liền cáo.Chị thoa lại chúng tôi tức lắm.Con trang thì đứng lên mặt không hack.Bên kia một người đàn ông đi đến đứng cạnh tranh.Rồi nhìn bọn tôi lên tiếng.Mọi người có khúc mắc gì.Cứ nhẹ nhàng giải quyết.Trang nữa.Con không được đi sửa đâu.Thì ra là ba của chàng.Tổng giám đốc và vợ của chú ấy cũng có mặt nơi này.Anh thành và anh tưởng công đứng nhìn chúng tôi từ nãy đến giờ.Chỗ làm đứng cùng chỗ với người đàn ông đó và trang chiếu lên tiếng.Xin lỗi anh và cháu trang nhé.Để mọi việc với ảnh hưởng đến công việc.Thôi.Mang và chó sản phẩm họp chúng ta bàn công việc.Huyền.Xin lỗi bạn một tiếng thì con.Cọp.Tôi sẽ chờ chút lời nói vừa rồi của chú nam.Không ý là chú lại về công việc mà chẳng hiểu lý lẽ gì cả.Là trang cây sữa chua với tuổi cơ mà có làm gì có lỗi đâu.Chợ tình thân mến như vậy là chúng ta vừa cùng nhau lắng hai mươi tập hai của bộ truyện này với tập truyện ngày hôm nay.Điều động làm trong xanh nhiều nhất không chỉ là tình huống vừa rồi tình huống vô cùng căng thẳng giờ đây chúng ta đã biết được thân thể thơ.Của trang là gì bên cạnh đó đều mà sang nghi ngờ nhiều nhất và xuất tinh là quý vị cũng như vậy đó chính là cái tên.Dương hoàng nam và dương hoàng thịnh liệt rằng phía sau hai cái tên này có tồn tại bến mặt nào chưa được tiết lộ.Quý vị có suy nghĩ như thế nào thì hãy để lại bình luận chia sẻ anh sang nhé và vẫn như thường lệ nếu như mọi người ta.Đọc truyện hấp dẫn đừng quên dành tặng chàng xài về kịp một nút like chia sẻ và đốt đăng ký càng nhé cảm ơn mọi người rất nhiều.Không bây giờ anh xa xin chào tạm biệt và chúc tất cả quý vị và các bạn. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com