Truyện đời Thực - Án Tử Một Tình Yêu P3 - Con Mụi - Truyện Mc Anh Sa

truyện đời thực - Án tử một tình yêu p3 - con mụi - truyện mc anh sa

Xin chào tất cả các bạn rất vui được làm.Ngày hôm nay thì anh sẽ tiếp tục gửi đến cho các bạn phần ba của bộ truyện án.Tình yêu.Các bạn thân mến vân dung là một nữ phạm nhân còn khánh.Nhưng đã phải bỏ lại con thơ cho người bố ruột nuôi nấng.Bật hình như giữa hai bố con họ thì đã xảy ra một chuyện rất kinh khủng.Và điều đó khiến cho cô không.Mật ong.Để có thể là đầu mối rất quan trọng.Giúp cho đồng văn người bác sĩ đang điều trị tâm lý cho vân du.Có thể giải mã được lý do vì sao vân dương giết người.Bây giờ để biết được nội dung chi tiết của bộ truyện.Thì mới tất cả các bạn đến với phần ba bộ truyện án tử của tình yêu.Tác giả võ anh thơ.Qua giọng đọc của thanh sang.Hôm nay vân du và các phạm nhân nữ được điều đến xưởng may gia công của cha.Ngoài việc chăm sóc vườn cây.Bây giờ.Họ phải làm thêm công việc may vá để tăng năng suất lao.Chuyện này với dù cũng cần mới mẻ quá.Vật chất là cô phải được chỉ dẫn vài nhà.Người may gia công ra.Phạm nhân nữ có thể nhận cả việc xâu hạt cườm.Tuy có phần vất vả hơn truyện tranh vườn cây nhưng việc này.Giúp dùm bớt đi thời gian suy nghĩ lung tung.Về bản thân vợ con gái.Những phạm nhân còn lại cũng thế.Chồng họ đang tập trung vào công việc.Cũng thấy vui vẻ hơn.Bầu không khí trong xưởng may thật bận rộn.Giờ mọi người lao động hăng hái đến tận trưa .Giờ nghỉ trưa mọi người kéo nhau về buồng giam ngủ.Nằm chưa bao lâu.Dương ngồi dậy lấy rổ hạt cường giang.Để sâu vào dây chun.Bên cạnh.Chị chị.Ngày sạch sẽ.Còn cơm nguội nằm đọc báo thành thơ.Được nửa tiếng.Dù đưa mắt ra ngoài cửa sổ.Nhìn cái nắng hè oi bức.Chạy chặn hết vườn cây.Sang ôm phía sau.Tự dưng muốn có một trận mưa rào.Chất liệu mát.Dòng suy nghĩ bị cắt ngang.Khi dùng ngày âm thanh mở cửa buồng.Quản giáo nhà đi vào nói to.tám x một.Giao nhận đồ của thân nhân.Dù thấy tờ báo che hết.Con muỗi.Và nó vẫn nằm im.Hết chẳng nghe gì.Quản giáo nhà phải lên tiếng lần nữa.Cô chỉ nằm kế bên con muỗi bắt đầu cuộc.Vì bị đánh.Hắn động bảo nó màu lấy.Con muỗi chậm lưỡi tuổi ngồi dậy.Kể tên tùng .Tôi muốn lôi cái giỏ đồ to đùng vào chỗ nào.Có vài người ngốc đầu.Nó đi.Dù nhận ra con muỗi chẳng mấy vui vẻ gì.Khi nhiệt độ của thân nhân.Điện thoại ipad.Nó tiếp tục đọc báo mất không ngó ngàng gì đến những thứ.Vẫn ở bên trong.Đá cuội.Làm bẫy.Dù chưa kịp hỏi.Bảy là ai.Thì ba mươi bốn phạm nhân nữ khác.Ngồi xuống gần cân.Gửi bảo.Lần này có cho bọn chị hết giờ được không em.Mấy chữ ký lấy hết.Mở khóa cho mọi người.Dù chọn xe mất.Khi trông cảnh mọi người tụ đến.Hớn hở nơi lôi kéo kéo.Mỹ thử có chấm đỏ da.Sao con muỗi lại thản nhiên để bạn tù lấy hết đồ của mình như thế.Là bị ép buộc sao.Nhưng cần mũi đâu phải giả.Dễ bắt nạt.Vậy lý do là vì nó không cần ứng.Có chị cầm lấy một bức thư nằm trong gió.Nhìn em nhẹ qua chỗ cần mua.Nói.Của mẹ em.Bây giờ thì dùng mới đi.Người gửi đồ là ai.Lúc mọi người chúa ra giữ nhìn vào cái giỏ trống.Hỏi con ma.Đồ của mẹ gửi.Sao em không lấy.Cần mỗi miễn cưỡng đáp.Không.Ru lại hỏi vì sao.Nó chợt mắt nhìn lên thở hắt ra để khó chịu.Quẹo đầu nguyễn du.Từ ghép bảy.Đâu phải người mẹ nào cũng thương con giống như chị.Cần mỗi đứng lên.Màu trống đi vào nhà vệ sinh dự.Dù nghe tiếng chị chị.Vàng sẽ ở sau lưng.Mới chậm rãi quay qua.Chị đỡ cái bụng bầu để ngồi dậy.Kiểm đảo gõ cửa phòng vệ sinh khép hờ.Nói nhỏ với rượu.Chẳng biết trước khi vào đây đã xảy ra.Mở con muỗi ghét mẹ.Mình dữ lắm.Nghe nó bảo vu vơ giờ.Mẹ tái hôn.Bỏ rơi con gái ruột.Để nó hư.Con muỗi đi theo giang.Năm rồi đánh bị thương người ta nên mới vào tù lãnh án ba năm.Bà mẹ hay gửi đồ nó cho mọi người hết.Vài lần bảy với chồng vào thăm.Nỡ từ chối không.Im lặng trước lời.Của chị dậu.Ban đầu rubik cần mũi là dân giang hồ nhưng nghĩ nó mồ côi.Nào ngờ vẫn còn mẹ và cha giữ.Không rõ điều khuất tất đằng sau đó là gì.Mở khiến cần mũi căm ghét mẹ ruột đến như vậy.Liệu mối mâu thuẫn ấy cần lớn như giữa rượu và bàn luận.Mẹ kế của mình hay không.Cửa buồng lại mơ.Quản giáo nhảy bước vào và gọi tên duy.Dù đi đến.Thủy chị được uống.Chỉ cần theo lời dặn.Sáng mai gửi lại cho bác sĩ vân.Nước dù trở lại chỗ nào.Chị dạo hỏi đó là gì.Cô nói là.Nhật ký điều trị tâm lý.Như hiểu vấn đề này không thể tham gia vào.Chị liền búi tóc đi.Chuẩn bị cho buổi lao động.Du kích cuốn sổ dưới gối.Tuổi tý mở ra xem.Vẫn có trả.Hay chỉ mỗi cô độc thủ.Quản giáo nhà ra đến cổng khu hai.Để gặp văn.Đảm bảo về việc đã đưa cuốn sổ cho phạm nhân.Vân gật đầu giữ nghe chị nói tí.Thời gian gần đây trong phạm nhân ru.Đỡ hơn một chút.Lúc mới vào.Chồng út quá.Giờ thấy em ấy nói chuyện với bạn tù rồi.Chắc là việc điều trị tiến triển tốt.Phải không bác sĩ.Em chưa làm gì đâu chị.Chủ yếu là do tinh thần phạm nhân du tự hái lên.Chắc là vì cô ấy muốn gặp con gái.Trẻ như vậy mà có con rồi sao.Có đứa con gái sáu tuổi.Quản giáo nhà chậm lỗi cảm thông.Nghĩ cần nhiều việc chưa làm xong vân chào chị và tôn cất bước.Thì chợt nhớ tập một.Trong đây chỉ có nghe tiếng con chim nào hót không.Trước câu hỏi lạ lùng đó.Quản giáo nhà người vài giây.Lần đầu chị như trực nhớ.Mới lên một tí.Là con chim đỗ quyên của quản gia thái đấy.Vài tháng trước nó bị thương đầy lạc vào đây.Anh thái nhập về chăm sóc rồi nuôi đến giờ.Chim quyền hay hót vào đầu hè.Ban ngày thì in còn chiều tối mới hết.Thường là sau mưa.Hai trăng sáng.Như quỳnh.Thử nghe buồn lắm.Và nhớ đến những điều ghi trong nhật ký.Hẳn là con chim ấy rồi.Vân cũng muốn nghe tiếng hát da diết não để đó.Chẳng biết tối nay trên quên có hết không.Điểm đêm.Ru lại là người thức sau cùng.Sẽ tháng lấy của nhật ký ra.Đặc trưng bộ cửa sổ.Bầu trời không trăng không sao.Ánh đèn neon từ mùng trong buồng giam soi mở lên từng dòng chữ trên trang giấy.Tôi không nghe thấy tiếng chim nào hót.Hãy có thể do tôi ít để ý.Nhưng tôi cũng muốn nghe thử.Tiếng hót của nó.Giờ cô không kể cho tôi biết về những chuyện diễn ra trong ngày.Cô đã trò chuyện được với ai chưa.Bác sĩ à.Độc cô.Xong rồi thấy vàng đang bắt đầu khơi gợi cảm xúc viết trong cô.Dương nghĩ nếu kể cho văn nghệ.Truyện mình và cát bụi đã đánh nhau với chị hạnh.Cũng chẳng.Thế là dù kể cả.Ngày đầu mình vào buồng giam.Đã gặp ai.Và xảy ra những chuyện gì.Những dòng chữ cho lần viết nhật ký thứ hai.Corgi à.Ngày.Tháng năm.Dường như con người luôn thích làm đau người khác.Dù là người hoàn toàn xa lạ.Hay chỉ vừa gặp lần.Ngược lại.Có những người thích giúp đỡ và an ủi người mới quen biết.Dẫn cảnh của.Cũng chẳng tới sáng hơn.Đêm đầu vào buồng.Tôi bị trĩ.Trưởng buồng đánh cho một trận.Và tôi đã ngủ với vết thương đau nhức bên hông.Trị bệnh cần ngắn chân khi tôi lấy cân sáng.Để miệng chai dưới chân tôi.Nhưng tôi được chị.Và em muốn giúp đỡ.Buổi chiều hai người chứ.Chị hận đánh hội đồng mũi trong nhà tắm.Tôi đã nghĩ.Mình thích liều lĩnh.Khi xông vào giúp em ấy.Tôi dùng vòi nước chấm trả lại chị hạnh.Cuối cùng cán bộ đến kịp.Và mây.Là tôi với muỗi không bị kẹt.Tôi không biết rõ về chuyện của chị già và mu.Họ cũng chưa biết gì về chuyện của tôi.Tôi nghĩ tất cả muốn san sẻ với nhau nhưng thật khó khăn để nói về nỗi đau của chính mình.Khi bị tổn thương quá nhiều.Người ta chẳng còn tha thiết.Mong người khác hiểu mình nữa.Bác sĩ có nghĩ như vậy không.Nhật ký tử x.Bà chín trăm sáu mươi chín.Đêm trước và hôm nay.Không có tiếng chim.Dù đồng văn đã cố tình đứng bên cửa.Lắng nghe.Thật kỹ.Có lẽ còn chiếm quyền ấy không hết thường xuyên.Vân vừa đọc xong nhật ký của du.Lần này cô biết khá nhiều.Ngày rằm đầu tiên.Dù đã khiến vàng suy nghĩ.Đúng là con người có thể sẵn sàng.Làm tổn thương.Hoàn toàn xa lạ.Gần cũng mang một niềm đau một nỗi ám ảnh trong quá khứ.Khi vẫn còn.Một cậu bé.Về gã trai với đôi mắt sâu.Những con dao sắc bén.Về người phụ nữ đẹp đẽ.Mang nửa dòng máu với bàn bị giết hại.Chưa từng kể cho bất kỳ.Về bi kịch khủng khiếp đó.Vì văn sở.Phải đối mặt với những cơn ác mộng kéo dài.Nên cảm giác của dư.Khi nói về sự né tránh tổn thương.Anh hiểu rất rõ.Vận đã viết lại.Bằng kiều ngắn gọn.Tôi từng đọc ở đâu đó rằng.Khi sự tổn thương đã trở.Thói quen.Thì người ta sẽ biết cách sống thành thản hơn.Tiếng chim.Cô hành nghề.Là của chim đỗ quyên.Quản giáo thái đang nuôi nó.Thời điểm này là đầu hả.Và nó thường.Nhưng chị vào lúc chiều tối thầy những đêm trăng sáng thôi.Tôi chưa nghe nó hết bao giờ.Bác sĩ vân.Vân tựa người vào cửa sổ.Nghe âm thanh giải.Của côn trùng giữa đêm tối tĩnh mịch cô liêu.Yanbi.Việc né tránh nhìn vào nỗi đau chị giúp người ta vờ như thanh.Nhưng chị.Tâm hồn chưa bao giờ được cứ rồi.Giờ nghỉ trưa ngày hôm sau.Vân dù bất ngờ.Nghe quảng cáo nhà báo.Có thân nhân đến.Ngày gửi đồ cho con.Ông thạch có nói sẽ dẫn hoàng oanh đi thăm du lần nữa.Giá ngay bây giờ cô đón.Hình con bé nhất.Đã theo cùng ông ngoại vào đây.Với suy nghĩ mừng rỡ ấy.Youtube giáp bước theo.Giáo đến phòng thân.Vừa nghe cán bộ nhất về thời gian trò chuyện tối đa là một tiếng.Dù vội vã bước vào trong.Nhạc chuông cảnh oanh ngồi bên cạnh ông thật.Với vợ.Thức khởi.Lời ru đã cây sẽ sống mũi.Còn anh vừa thấy du thì lập tức hét to.Lệ rơi.Rồi nhảy xuống ghế.Chạy già và vòng tay.Bao nhiêu ngày không được gặp.Ôm chặt con trong lòng.Hôn lên mái tóc lê huy.Lên gương.Em lên nước mắt đỏ.Mặt cán bộ nhắc nhở.Ru hãy ngồi vào chỗ.Thì cô vẫn chưa chịu buông tay.Anh cũng bố chặt cổ mẹ chẳng rời.Nó sợ.Nếu mình rời khỏi.Tỷ lệ sẽ loại bỏ đi.Cảnh bình định đầy nước mắt của hai mẹ con diễn ra vài.Khi đã ngồi vào chỗ.Dù nhìn khắp người oanh.Giải thích kỹ xem.Còn có thay đổi gì so với lần cuối cùng mình.hai mươi.Vẫn gương mặt tròn phúng phính.Đôi mắt hột nhãn rầu rĩ.Bờ môi nhỏ xinh lúc nào cũng bận chặt.Trong ảnh rất khỏe.Nhưng với nó hơi dài một chút.Thương con và xót xa.Rồi đưa tay vuốt nhẹ mái đầu nhỏ đó.Mũi sụt sịt.Để anh buồn bã hỏi.Mẹ yêu ơi sao mẹ ở đây hỏi vậy à.Mẹ về với con đi.Dù muốn rớt nước mắt.Trước nét mặt ngây thơ của con gái.Bản thân chẳng biết trả lời thế nào để nó hiểu.Dù không thể nói mình giết người.Vào đây để chở chất xơ.Dung cho anh hỏi nè.Định lượng lời giải thích với con.Trước cái nhìn từ người cán bộ phòng thủ.Tạm thời.Mẹ chưa về với anh đi.Mẹ.Phải chờ.Chở gì.Trẻ bị ho.Vì mẹ đã làm sai.Giờ thì anh hiểu rồi.Mẹ ru phạm lỗi.Nên vẫn phải ngồi trong này.Để chờ bị phạt.Chắc giờ mẹ nằm đâu bà ngoại kế.Vậy.Vậy sai rồi.Anh tự nhiên.The good doctor.Như thế đang thuyết phục mình về điều đó.Dẫu thế anh nhớ mẹ dù lắm.Mẹ vào đây lâu quá.Khiến nói.Nhà buồn nhớ.Mẹ ru nói mấy chú phạt nhanh nhanh.Để mẹ còn về với con đi.Tìm tiếng rất khẽ trong của họ.Dù chẳng biết làm gì hơn.Người việt niệm cười gật đầu.Không muốn cháu hỏi mẹ.Bằng những lời khó xử.Ông thạch liền nhắc nó.Để ông được nói chuyện với mẹ ru.Hoàng thị mặt đáp giả.Bây giờ mới nhìn xong rồi.Ông thạch thật khó mở lời.Bởi nhận ra.Con gái vẫn mang gương mặt lạnh tanh.Hờ hững.Với đời.Chẳng cần thiết tha để nhìn.Không hiểu rõ.Khoảng thời gian chứ.Bản thân đã không chăm sóc du tử tế.Vì vậy.Khiến còn cầm ghét.Chẳng cần muốn nói nè.Nào với.Ông thạch tượng gạo hỏi mấy lời thăm.Thường tình như.Còn có khỏe không.Ở trong này có tốt không.Giữ im lặng.Thịt kiểu những câu nói đó như gió thoảng qua tay.Chẳng đáng để bận tâm.Ông thế anh trước mắt nhìn mình.Và mẹ duy.Trước cái.Kể thì hỏi.Người lại thở.Thì đánh vớt vát câu sau.Nếu cần có cần gì thì cứ nói.Trà sữa mang vào cho.Rồi quay qua nhìn vào mặt tội nghiệp.Người cha bị con gái lãnh đạo.Bảo anh.Thứ tư cần chỉ có một.Làm ông cha đừng vào đây làm phiền tôi nữa.Rùa.Tiếng thốt lên hụt hơi của âm thanh.Chẳng khác nào nốt nhật cao đột ngột bị rơi xuống.Với oanh.Thì chuyện này đã quen thuộc rồi.Cái cảnh ông ngoại thì nhăn nhó khổ sở.Còn mẹ mình thì vẫn lạnh.Bảng.Bắt đầu từ nhiều năm trước.Kiều oanh cần nhỏ xíu.Lần đầu tiên ông ngoại tìm đến căn phòng trọ tối tầm ấy.Nói chuẩn qi.Cảnh mẹ ru.Giận dữ.Rồi là hết đuổi ông đi.Nhưng ông cứ đến.Cứ chăm sóc chơi đùa.Cháu gái.Béo anh còn.Nên chẳng hiểu chuyện người lớn.Nhưng nó từng nghĩ.Sao mẹ giận ông lâu quá.Yêu anh đi.Mỗi lần nó phạm lỗi là mẹ ru chỉ vừa.Rồi sau đó lại ôm nó cười khúc khích.Không muốn tỏ thái độ tức giận trước mặt cán bộ du chậm rãi nói tiếp.Tốt nhất.Trà hãy chăm sóc bảo anh thật đã.Tôi không muốn để nó ở bên cạnh cha.Nhưng vì đã hết cách.Nếu cần để xảy ra chuyện gì.Thì đang ở trong tù.Tôi cũng sẽ tìm đến cha.Chẳng chờ ông thạch đáp lễ.Dù màu trắng đưa mất răng cho anh dặn dò.Anh ở nhà với ông phải ngoan nhé.Đừng chạy nhảy lung tung và nhớ uống thuốc.Béo anh khỏe.Thì mẹ mới yên tâm đi.Dạ.Vậy chừng nào mẹ về với anh à.Một thời gian nữa.Mẹ sẽ xin cất chú được trở về với con.Anh cười mừng rỡ.Thật ra.Cẩm tú.Cố nuốt nước mắt đứng đau vào lòng.Trước lời nói dối ấy.Của vip mình mãi mãi.Không thể thoát khỏi chốn giam.Rồi dứt thấy con gái.Lưu trong giỏ đồ ra.Một lọ thủy tinh nhỏ.Bên chồng có mấy con hạc giấy.Cảnh hớn hở đưa cho mẹ.Khỏe.Mỗi ngày có nhiều gấp hạc giấy chờ.Mẹ về mẹ ru từng nói với anh là.Chim oanh vàng.Nên chỉ cần lại nhìn thấy hạc giấy.Thì sẽ nhớ đến con.Dù cầm lấy lọ thủy tinh.Nghe tin mình.Thức đêm.Cán bộ nói đã hết giờ thăm từ.Nên yêu cầu dù bước ra ngoài.Trở về buồng giam.Du lịch cuối xuống ôm con lần cuối.Còn anh bắt đầu nếu mà.Cán bộ nhanh chóng nắm cánh tay vô kéo dậy đưa đi.Anh muốn chạy theo.Nhưng bị ông thạch giữ lại.Mới khóc.Và không ngừng gọi.Đôi chân du bị kéo giật.Bị nghe tiếng khóc của con gái.Dù liên tục nhói lại nhìn cửa phòng thân.Khi quản giáo nhà giữ trật viettel.Đưa đi.Bước vòng qua những dãy hành lang.Dù vẫn còn nghe văng.Tiếng gọi.Mẹ ơi.Nên đưa tay bịt mắt.Nhắn âm thanh nức nở.Nước mắt chảy ra từ khóe mắt đỏ hoe.Dù nghe bên tai.Lời an ủi từ chị.Trở về buồng giam với dáng vẻ.Thích thì cứ ngồi bệt xuống chỗ nào.Tựa đầu bên sông cửa sổ.Nhìn mông lung.Theo tin nhắn chưa đang nhảy nhót trên lá.Chị chị.Ngạc nhiên.Thủy của em gái vừa đi gặp thân nhân tâm.Mà tình sắc tệ quá.Mới hỏi thăm.Vì mình gặp con gái.Nên giờ thấy đau.Trẻ sơ sơ vay rồi.Em phải cứng rắn lên.Con nói mà thấy mình khóc là không được đâu.Em đi rồi mà nghe tiếng con khóc theo đó chị.Tội.Nó hỏi khi nào em về.Em nói dối là một thời gian nữa thôi.Khủng long.Dù gần từng chữ trong cuốn họng nghẹn đắng.Tự trách mình đã nói dối con.Dù đánh nhẹ lên ngực mình.Nước mắt rơi lại trả.Tim đau như bị ai sẽ vui.Chị thảo vừa gật đầu.Vừa nhân tự xúc động.Liền ôm lấy em gái đáng thương vỗ về.Ấp mật du vào bầu ngực thơm ngát của mình.Chị nói khẽ.Rồi con nó sẽ hiểu cho mình mà à.Mình nói vậy.Cũng vì nó.Bản thân chẳng thể nghĩ thêm gì nữa.Dù cứ khóc.Nhà đất quảng.Trung du đã bình tĩnh lại.Chị thảo liền bảo cô nằm xuống.Ngủ một giấc cho khỏe.Đầu óc hiện giờ trống rỗng và mệt.Rồi làm theo như cái máy.Đặt lưng nằm xuống chiếu.Rồi mất nhìn lên cái quạt trần quay vùng.Dùng nước một tiếng không gian.Kế bên.Chị dậu qua cho dù mất như thể là người.Hiền lành.Chị cũng có hai đứa con gái đang chờ.Ở nhà.Ngày chị bị bắt.Chúng hỏi khi nào mẹ về.Chị thảo cười buồn.Làng chị nghèo lắm.Đâu dễ tìm được miếng cơm.Vài người không chịu nổi cảnh.Nghèo khó liền lao vào con đường nghiện ngập.Chị lấy phải một người đàn ông không ra gì.Suốt ngày rượu chè đánh vợ đánh con.Rồi sau đó.Dính vào ma túy.Nước mang bầu đứa trong bụng nè.Chị hoàn toàn.Chẳng.Sống giả.Tự dưng vỡ nợ có mà bạn quen đến rủ đi bán cái này nhiều tiền.Một chuyến thôi là đổi.Số điện hỏi chị đi bán cái gì.Chị thảo thở dài trả lời gì.Là bán ma túy.Cũng tại mình khờ vợ con đói khóc nên chị làm liều đi.Lúc đầu chị bán lượng ít thôi.Biệt thự bị bắt.May mắn giàu cũng chất.Kiếm được số tiền mà từ trước đến giờ.Chẳng bao giờ mơ tới.Chị mừng quá.Thế là tỉnh.Lại làm vài.Đợt cuối.Chị buồn với số.Cải lương.Rồi bị công an tóm gọn.Tòa định xử tử hình.Nhưng vì chị mang bầu nên giảm xuống chung thân.Lời tâm sự của chị đi.Chuột nhìn chấm xuống buồn bã.Dù không nghĩ câu chuyện của chị lại nhóm màu đói nghèo như vậy.Từ ngàn xưa rồi.Cái nghề quấn quanh lấy cần như.Khiến họ không ngóc đầu lên được.Cũng vì nó.Mở bao nhiêu bi kịch.Bao nhiêu tội lỗi.Diễn ra chồng chất.Ngày chị trở về.Sẽ không bao giờ có.Mà để mấy đứa con ở lại một mình.Chị không biết chúng tấm sao nữa.Thương con nhưng chị cũng trách bản thân.Hội chứng.Chị từng chứng kiến người trong làng nghiện ngập khổ sở ra sao.Gia đình tan nát thế nào.Vậy mà chị lại đi bán cái thứ hàng trắng đó.Chị làm khổ biết bao nhiêu nhỉ.Nhiều lệnh giết người ta.Chị quốc.Nên phải ở trong đây trả nợ cho à.Chị thảo kéo vạt áo chấm nước mắt trực tràng.Tội cho con mà cũng tội cho chính mình.Đồng thời thấy có lỗi với những người mình từng giao.Cái chết trắng.Giờ cái giá phải trả.Chính lần nửa đời còn lại.Chị phải sống ở nơi cửa sổ.Chẳng được thấy ngày về.Chẳng được trông cái cảnh con lớn lên như thế nào.Dù ngồi.Siết chặt tay chị.Những giấc ngủ khác đã yên bình.Riêng tôi lòng của người mẹ lầm lỡ ấy.Chưa một lần thôi.Sống.Rừng mơ cuốn nhật ký ra.Tâm trạng ngổn ngang.Chẳng biết viết gì.Mời rượu thế.Dù cứ lại muốn về.Thật lạ lùng.Phải chăng.Thứ cần viết ra ở đây.Chính là sự nặng nề.Đau gót chân.Cô.Rất mong được giải phóng mới cảm xúc rối bời này thật nhanh.Rất cần ai đó sẽ lắng nghe mình nhiều hơn nữa.Cẩm lý usb.Rùa khánh đưa nhất chữ lên cao.Rồi xuống thấp.Ngày.Tháng năm.Bác sĩ đã bao giờ thương nhớ ai một cách mãnh liệt chưa.Tôi nhớ hoàng oanh.Nhớ ngày nhớ đêm.Chồng mơ cũng nhớ.Nhiều đêm tôi mơ thấy con bé đứng dưới gốc cây liễu của nhà trọ.Buồn bã trở mình.Nó đã khóc.Đã gọi.Tôi chạy đến nhưng càng chạy thì anh càng đi xa hơn.Đến khi mất hút.Ở vùng trắng xóa.Từ bật dậy vào lúc nửa.Rồi khóc lặng lẽ.Từ khao khát được ôm con.Dù chỉ một lần thôi.Hôm nay hoàng oanh đến thăm tôi.Con bé dễ hơn trước mà nụ cười vẫn tươi sáng.Nó hỏi tôi.Khi nào mẹ về.Và tôi chỉ cần biết nói dối.Tôi thấy mi.Thật bất ngờ.Ngay cả khi anh khóc.Vợ gọi theo lúc tôi rời khỏi phòng.Tôi cũng chẳng biết phải.Làm gì.Chỉ mỗi việc ôm lấy con gái.Với tôi bây.Cũng trở nên khó khăn.Tôi nghe chị.Kể về chuyện chị ấy bán ma túy lãnh án chung thân.Để lại bầy con thơ ở ngôi.Nghèo có.Chịu nổi mình là người mẹ tuổi.Bác sĩ.Tôi cũng vậy.Đêm nay tôi.Mình sẽ không ngủ được.Và sẽ mơ thấy cảnh.Hoàng oanh đứng chờ bên gốc cây liễu.Và tôi lại muốn mình được ra khỏi tù.Dù biết là không thể.Vì tôi có.Nhật ký tình yêu.Bài chín trăm sáu mươi chín.Dung vừa.Bởi mất đã nhiều.Nước mắt âm thầm rơi xuống chàng giấy.Ướt đẫm những cần chữ như thế.Thấm vào trái tim cần cỗi vì chịu.Đây là lần gặp điều trị thứ ba trong tháng giữa vân du và đồng văn.Lúc đầu họ có vẻ.Và chẳng ai có thể đến gần được đối phương.Bởi mỗi người đều mang một bí mật riêng.Nhưng sau vài lần trao đổi qua nhật ký thì dường như hiện tại.Cả hai.Bắt đầu từ.Mở với nhau hơn.Bằng chứng là bây giờ.Du và văn ngồi đối diện nhau bằng giá rẻ bình thường.Không để ý.Hãy tỏ ra là.Thở.Tuy vẫn chưa thân thiết.Nhưng chỉ ít họ thấy thoải mái.Vần đặt hai tay lên cuốn nhật ký.Mở đầu cuộc đối thoại chứ.Thời gian qua tôi đã xem những gì cô viết.Tôi vui vì cô đã chịu cởi mở.Bài tâm sự với tôi về những gì cô nghĩ cô nàng.Dù chậm rãi ngước lên.Nét mặt vẫn uv.Như vậy có chút gì đó thân.Tôi cũng cảm ơn bác sĩ.Đã đập trứng và luôn hồi âm lại.Nếu chỉ mỗi mình về.Thì cũng tự thấy buồn.Với lại tôi mong manh.Đây là một cuộc trò chuyện giữa hai người.Nên đã viết đáp lại cô.Ca sĩ bác sĩ nói về con chim đỗ quyên.Tôi nghĩ là cô rất muốn biết về tiếng hát ấy nên đã hỏi thử người khác.Mấy hôm nay nó không hát nữa.Tôi chỉ lại mong được nghe thử một.Trang bác sĩ sẽ không thích tiếng hát bi ai đó đâu.Vần đã nghĩ.Cô gái lạnh lùng ấy vừa nói đùa.Cuốn sách biểu hiện có chút mơ màng của dư văn tự nhiên hỏi.Đêm qua của lại không ngủ được và khóc sao.Chồng cô khá mệt mỏi.Ở nơi giam cầm.Có ai khỏe mạnh được chứ.Sợ hãi táo.Vết thương nhớ đổ vắt kiệt sức người.Nếu có nhớ bạn gái người.Thì có thể viết thư gửi cho nó.Đôi mắt dù chợ sáng hơn.Miệng lập lễ.Viết thứ sáu.Văn việt đầu.Mỗi tháng phạm nhân có thể gửi.Và nhận thư tử thân nhân một hoặc hai lần.Nghe chồng lòng ru bất giác ngân nhóm một niềm vui mong manh.Rồi sẽ gửi thư cho anh và ông thạch sẽ đọc nói cho con bé nghe.Biết đâu anh sẽ gửi lại mẹ một bức hình vẽ.Đang tưởng tượng về những lá thư chị dung nhà văn đề cập đến chuyện khác.Thời gian tới nếu tâm lý đã ổn định.Thì cô sẽ được gặp luật sư.Nếu có gì khuất tất.Cô hãy giải bài rõ với họ.Dù lặng thinh.Ô tô.Bạn thân có chứ nhưng điều đó chẳng giúp ích gì cả.Càng không phủ định những việc đã xảy ra.Dù các tội khi đã giết hai mạng người.Đây là sự.Đâu thể chối cãi.Vậy du giải bảy điều gì.Trước sự im lặng đột ngột ấy.Văn liệt hỏi cô có chuyện gì.Dù chỉ khẽ lắc.Sắp hết giờ chịu.Dù chậm rãi đứng dậy cuối.Vân cũng đứng lên và định đưa cô cuốn nhật ký.Nhưng đã khẳng lại và dây.Thật ra.Vẫn muốn hỏi dù một chuyện.Ngay từ lần đầu gặp anh.Đã rất muốn hỏi cô ấy.Nhưng vỏ bọc đơn độc bao quanh du.Khiến vân khó mở lời.Thậm chí ngay bây giờ.Anh cũng cảm giác.Có điều gì ngăn cản.Vẻ như là chưa đến thời.Thích hợp.Bác sĩ cầm chuyện gì sao.Câu hỏi tuổi rồi mau chóng kéo văn trở về thực.Văn.Chẳng sao cả.Tiếp tục trao cho dù của nhật ký.Và trong khoảnh khắc đó.Ngón tay hai người tình cờ gặp nhau.Một lượng điện rất nhẹ.Chạy chuyền có từng người.Khiến họ hơi giật mình lẫn bối rối.Ruột thẳng ruột tay lạ.Riêng văn vẫn còn cầm cuốn sổ.Chỉ đơn thuần là sự va chạm thông thường.Nhưng điều khiến lòng cả hai.Bất giác nhảy tinh một chút cảm giác lạ lùng.Hãy vì họ nhận ra.Hơi ấm từ đối phương.Dù cầm lại cuốn nhật ký môi chống trả bác sĩ.Dõi theo những sợi tóc ngắn hơi rối kia.Qua sông thất cửa sổ.Đôi mắt vân trở nên mông lung.Liveshow chàng trai trẻ nhìn xuống ngón tay mà.Nhận ra vẫn còn vương chút hơi ấm.Tranh thủ thời gian ngủ chưa vân dương ngồi viết thư cho anh.Dù đang ở xa rồi không được gặp mặt hay ôm hôn rồi vẫn muốn tiếp tục kiêng cữ với tỷ.Yêu thương dành cho con gái bé bỏng.Rồi sẽ mạnh mẽ hơn nữa.Giờ đây những lá thư sẽ là thứ kết nối duy nhất.Giữa hai mẹ con.Yoga âm thanh trở mình hai bên.Ảnh của tân mùi.Rất nhanh.Nó hỏi với giọng ngái ngủ.Chị đang viết nhật ký điều trị.Không chỉ biết thư cho con gái.Tự dưng cần mũi thoáng im.Trận đó là đang suy nghĩ.Hãy đăng nhập.Liveshow nói chuyện hỏi tiếp con gái dù tên gì.Youtube.Tên hoàng anh.Con muỗi không.Cái tên nghe sang dữ.Là chim oanh vàng tự do bay khắp nơi.Rồi nói cho anh là chú chim nhỏ bé quý giá mà trời ban cho mình.Bất giác tiếng thở từ con.Trở nên.Tình.Thật ngưỡng mộ tình thương của chị dành cho con gái.Dùng nhận ra có thực sự hơn trách thoáng qua.Lại nhớ lần chị dạo kể con.Ghét mẹ.Rồi cần chi.Mà đã đi theo giang hồ.Dù nhìn con.Nằm nhắm mắt ngực thở đều đều.Nhận biết.Nó cẩn thận.Liền cất tiếng khản.Em vẫn còn bố mẹ đúng không.Cần mỗi ngành vừa rồi đằng hắng.Bố chết lâu.Còn mẹ thì.Có cũng như.Mẹ tái hôn.Chị cũng biết nhiều hơn.Ừ.Thì bảy thích một ông có tiền.Sau đó thì lấy luôn.Bảy chẳng là gì cho tôi cả.Suốt ngày chỉ biết kiếm tiền.Buồn buồn thì la mắng quản.Tôi ghét quá nên bỏ.Đi giang hồ.Chắc chị nghĩ tôi có phúc mà không biết hưởng chứ.Chị cũng đâu có một gia đình trọn vẹn.Mẹ mất khi chị còn.Bố thì cũng ít quan tâm và sau đó thì thêm bước nữa.Chị và mẹ kế không họp.Dừng lại vì chẳng muốn kể tiếp nữa.Và cũng.Nhớ đến cả.Mình thẳng tây đâm chết người đàn bà ấy.Cần mỗi thấy dù trầm tư quá.Mới trực rưỡi.Dựng người ngồi dậy nói tiếp về quãng đời.Còn mỗi vectơ.Dù không thể phủ nhận.Sự quan trọng của đồng.Nhưng dễ thấm chết về cái thứ.Mở xuống mồ.Cũng chẳng mang theo được.Thì có đáng không.Mẹ con mồi.Suốt ngày lao đầu vào kiếm tiền lại mê đắm đuối đàn ông.Lắp ghép trả lời.Cứ gặp.Là ông lạnh nhắc nhở luôn mồm.Mệt cả tay.Không có giận nó đâu mà quản chứ.Cần mũi chán cái nhà không có lấy bóng người không có lấy bữa cơm gia đình đàng hoàng.Càng không có cảm giác ấm áp.Còn mỗi nhớ ngày xưa.Mẹ hãy ôm mình.Mỉm cười dịu dàng.Và thích nấu cơm cho nó ăn.Khi đó vẫn còn cha.Gia đình ba người.Tư thế sống hạnh phúc.Rồi ông.Mẹ tự dưng đổi tính.Nó thèm khát quãng thời gian tươi đẹp lúc xưa.Nhưng biết đi đâu mà chị.Quá khứ cứ hiện hữu.Rồi trở thành nỗi ám ảnh giày vò.Cuối cùng con muỗi đập tan hiện.Lịch đóng cánh cửa ước mơ lại.Đi theo bọn giang hồ.Thủy nó mặc áo sexy xăm trổ mình mà.Lại còn hút thuốc.Mẹ giận dữ đánh mắng.Cần mỗi đời nào chịu nhé.Hoàng hải hưng.Khi thấy bà khổ sở vật vã.Nó trả thù mẹ bằng.Hủy hoại chính mình.Rồi còn mỗi theo đám bạn tốt.Đi đánh nhau.Và giờ trò cướp giật.Một thời gian sau.Công an biết đến tên nó.Bữa nọ nó kéo lũ đầu gấu thì đánh con nhỏ tình địch.Nữ công an chạy đến thì mấy đứa kia bỏ chạy mất dạy.Để nó lại một mình lãnh thổ.Đối phương nhập viện thương tích hơn mười%.Tòa xét thấy vụ việc khá nghiêm trọng.Nên phản nó ba năm ngồi tù để tận tình.Thế là xong.Ru hỏi mẹ con muỗi ra sao khi hay tin nóng ngồi tù.Con muỗi nói vu vơ.Là bà dùng tiền chạy.Thuê luật sư đủ thứ.Để con gái không phải ngồi tù.Nhưng tôi ăn thua.Mà kể từ ngày nó vào tù.Nó nhận ra mẹ quan tâm mình hơn.Vì bà cứ ra vào thăm hỏi.Nhập lỗi cần mũi đầm bướm.Quyết không gặp mặt bàn với trà sữa.Gì có lần gặp hôm bữa.Người nói chuyện chưa tới mười phút là nó khó chịu đứng dậy nói mấy câu chọc tức rồi bảo hai người.Đến nữa.Và sau lần đó.Cần mỗi luôn từ chối đến phòng thân.Bao nhiêu độ mạnh.Thì nó mang cho người ta hết.Cơm nguội kể xong thì lấy giấy màu dưới dối dư xếp hạc giấy tỉnh bơ.Cứ như câu chuyện nãy giờ là cuộc đời của một con.Thế nào là hắc lào hơn.Dù nhìn nhỏ em gái bướng bỉnh.Tự hủy hoại.Tuổi trẻ của mình.Tân hội mới hai mươi.Cái tuổi không cần nhỏ dại.Nhưng cũng chưa đủ lớn để hiểu.Ở cái tuổi mà người ta dễ trở nên nổi loạn điên cuồng.Tôi cảm thấy thế giới dường như đều chống đối lại mình.Rồi nó đứng giữa lần danh của sự ngoan ngoãn và hư.Phải ăn mì.Dùng cả thức lực trả lời.Mà đánh bật với số phận.Nó muốn được yêu thương nhiều lựa chọn sai.Dịch.Hai chị em nghe tiếng sấm rền phía xa xa.Nắng đang gây.Đột nhiên tắt mà.Đam mỹ tám.Chẳng rõ ở đâu kéo đến.Vùi lấp ông mặt trời.Ru và con mụ liền xích lại gần cửa sổ.Hướng ánh mắt mong mỏi ra bên.Thịt như lũ trẻ chờ đợi một điều gì thú vị.Và không lâu sau.Những hạt mưa đổ hạt bắp.Chúc xuống.Cái nóng hầm hập bím.Bố không khí dịu mát hơn.Các phạm nhân nữ khác ngồi dậy.Uy tín mưa rơi lược được.Họ khảo nhau đến bên hai ô cửa nhỏ hả.Ngắm nhìn vô số.Hạt nở.Trong.Tôn xuống.Các mũi đất dọc lên.Chiến dịch thủy bình yên lạ lùng.Buổi sáng hôm sau.Một người cán bộ đưa vân du đến gặp và nhà báo xin phỏng vấn để viết.Trên đường đi rồi lồng hai tay vào nhau.Sister.Mồ hôi dẫn tunes.Ngứa lòng bàn tay.Hoàn toàn tỉ lệ thuận với nỗi lo lắng đang ngập tràn trong.Ubis mình sẽ ngồi trong căn phòng lạnh lẽo.Đối diện với mấy ánh mắt để chất vấn.Và các câu hỏi cứ tour đi tôi là.Dĩ nhiên các nhà báo sẽ yêu cầu tường thuật lại toàn bộ sự việc ngày hôm đó.Cả nguyên nhân vì sao giết.Dù thật sự chưa rõ.Mình nên nói những gì.Và không nên nói những gì.Cho đến khi mở suy nghĩ nguồn nhân kia kết.Thì cũng là lúc.Từng bước chân vào phòng.Dù đưa mắt nhìn.Căn phòng khá trống trải.Chẳng có gì.Ngoài kết bạn.Để ngồi.Ngoài các phóng viên và nhà báo ra.Dĩ nhiên cần có công an.Dưới cảm thấy lo lắng rồi chỉ mới ngồi xuống ghế.Hai tay bị cong lạnh tui.Y như cái đêm mưa có bị bắt đến trại giam.Người cán bộ nói về gì.Các nhà báo và phóng viên đến đây.Phỏng vấn.Họ đứng sau lưng cán bộ để chụp hình.Và ghi chép.Đầu tiên.Một nhà báo hỏi ru về lý lịch.Quê quán.Bật ra.Giờ thấy đầu lưỡi như cức.Nên trả.Phải chờ.Tiếp theo.Anh ta đi vào vấn đề chính.Chị và bà ngô thị lệ có mối quan hệ gì.Là mẹ kế và con.Còn bác sĩ nguyễn đăng dương.Anh ấy là bác sĩ điều trị của con gái tôi.Giữa chị và hai nạn nhân trước đó có thích mic hai mâu thuẫn gì không.Giữa tôi và bác sĩ dư.Không có chuyện gì.Còn bà ngoại thì sao.Tôi và bà ấy và năm trước có xảy ra mâu thuẫn.Vài năm trước.Mâu thuẫn đó là gì.Chị có thể kể rõ không.Đôi mắt đảo liên tục.Dù nuốt nước bọt khô gian.Dù không muốn kể về cái quá khứ kinh khủng năm mấy.Ca khúc muốn đối diện với nó vào lúc.Giờ sợ báo chí sẽ ghi lại.Rồi đưa lên trang báo.Và hôm sau.Tất cả mọi người trên cả nước đều biết.Còn anh.Sẽ ra sao.Nếu bị người.Kỷ tỵ.Miệng lưỡi người đời sẽ đào bới chuyện con bé không có trang lẫn quá khứ.Của người.Tôi.Yêu chẳng rõ mình đã lập chữ tôi bao nhiêu lần.Trong sự ngạc nhiên của những người cần.Đợt.Một nhà báo cầm máy ảnh lên chụp.Ánh sáng flash led sáng khí dù trái.Đồng thời vô số hình.Hiện lên chớp nhoáng trong đầu.Về bài nghệ.Và bác sĩ dư.Đêm mưa hôm ấy.Đôi mắt sâu cay.Sự lo lắng hiện diện.Trên nick.Chàng bác sĩ trẻ.Tiếng khóc của anh.Lỗi tâm vẫn chuyến rồi quê lấy kéo đâm mạnh một.Tất cả.Tất.Nghe câu hỏi từ người công an.Hai anh nhà báo vô tình và chúng lọ bút chì.Âm thanh va chạm nhau giữa mấy cái ví.Cũng trở nên lùn.Trung khiến rồi nhớ đến cuối trời lạnh băng của chiếc áo nhóm máu.Xuống nền sàn đêm đó.Cuối cùng.Hình ảnh bừng sáng trước mắt cô.Là thân thể ngã quỵ của bác sĩ dương.Nước mắt dưới liên tục lúc nào không biết.Rồi đưa hai tay lên ôm đi.Nước lên.Không.Tưởng cối.Tội tội lỗi.Dù cảm giác người mình nhưng đi.Nhớ mất hết chậm.Hình như dù đã ngã xuống.Để cho bấm tối chẳng đến.Làng nghề.Nút chọn lấy mình.Dù được đưa đến bệnh xá.Bác sĩ huy nói với các cán bộ.Dù không bị bệnh gì trầm trọng.Chẳng qua là tâm lý hơi kích.Nền trắng.Chồng lúc những âm thanh là do trỗi dậy.Thì dù đã tỉnh rồi.Tuy nhiên vẫn không muốn mở mắt ra.Cô sợ phải trở lại căn phòng ấy.Và dù đã giả vờ nằm yên trên giường.Cho đến hết.Lúc chiều buông.Giờ này bên nhà.Trời đổ mưa.Không gian in ấn của phòng bệnh gì.Được khỏi nứt bằng âm thanh rơi đều từ những hạt mưa xuống mái tôn.Nền đất.Vải trên mấy chiếc lá non.Lần dư thấy có chút khoan khoái trước bình yên.Mưa rào đến nhà.Và cũng đi nhanh.Nhiều khi trở mình nằm nghiêng một còn chấp trước động vào mỗi cô.Dù không cho phép bản thân có được cái cảm giác bình yên vì tội lỗi.Cứ hễ nằm ở.Trên chiếc giường trắng rồi bắt gặp những bóng áo blu trắng.Đi qua lại là nỗi cồn cào khó thở.Trỗi dậy.Rồi nhắn ngủ mất.Để nước mắt rơi xuống gối nằm.Xẩm tối.Du lịch nhân văn.Tiếng chim quyên.Sau cơn mưa.Tiếng hót đỏ càng khiến đêm đen thì vip.Lấy cuốn nhật ký gv.Để dòng đầu ti.Cô đã hỏi một câu để run.Ngày.Tháng năm.Bác sĩ đã bao giờ nằm mơ thấy ác.Trưa những thứ kinh hãi khiến bác sĩ mất ngủ.Từ ngày này qua.Khác.Kể từ lúc vào đây.Không đêm nào tôi không mơ thấy cơn ác mộng của đêm mưa đó.Cái này mà đôi tay tôi nhóm máu.Bác sĩ dư.Với bờ ngực đỏ.Vì bị chích kéo đâm xuyên vào da thịt.Đôi mắt trắng dã vogue.Liên tục hỏi tôi vì sao.Anh ấy không bị.Đã chết bao nhiêu lần trong giấc ngủ chập chờn của tôi.Để rồi mỗi lần thức dậy.Cơ sở lên chiếc gối kê đầu.Thì ít đất nước.Tôi không biết phải làm sao.Để thoát khỏi.Nỗi ám ảnh giày vò.Hôm nay phóng viên đến gặp.Để hỏi tôi về vụ án.Giờ tôi chẳng thể kể lại chuyện mình đã giết người ra sao.Cả lý do dẫn đến thảm kịch ấy.Tôi lệ thủy hình ảnh bác sĩ dương hiện lên.Tôi hoang mang và ngất đi.Bác sĩ.Tôi chợt nghĩ.Bản thân tôi từng bị tổn thương.Nhưng rồi chính tôi lại tiếp.Làm tổn thương người khác.Có lẽ tôi đang trốn chạy chính.Chiều nay có cơn mưa rào.Điểm khi tập tạ.Tôi lại nghe tiếng chim quyền.Liệu bác sĩ công nghệ thế trăng.Nhật ký tuổi.Bà chín trăm sáu mươi chín.Phản chiếu trong đấy mắt ngấn nước của du là trang nhật ký với những đốm nước.Lầm lỗi lầm nhà con chữ.Bi kịch quá khứ khiến tôi trở thành người gai.X.Nhưng đồng thời cũng ít cười.Dùng như cây dại trong cơn mưa bão táp bị giòi được rồi.Vẫn mạnh mẽ vươn lên.Đặc biệt.Từ khi sinh hoàng oanh.Rượu càng vững vàng và mang kết vẻ lạnh lùng cô độc.Nhưng rồi giờ đây đêm nào cũng nhấn chìm mình trong nước mắt.Chỉ vì giữa không ngờ rằng.Cái giá phải trả cho khoảnh khắc sai lầm ấy.Lại tàn khốc đến vậy.Đồng văn bước xuống chiếc taxi.Đang đậu trước một con hẻm nhỏ vắng.Trả tiền cho tài xế xe.Vẫn bước nhanh đến đứng dưới tán cây bàng to.Trước mặt quần sát những dãy nhà được chụp hai bên.Ánh nắng dài rất buổi trưa.Tiếng anh nhiều.Từ nữ một.Vật lý chồng tôi áo khoác ra một mảnh giấy xé về.Với số địa chỉ viết bằng bút bi đen.Vài tia nắng lên qua khoảng trống giữa những chiếc lá trên cây.Chiếu lỗ chỗ lên mảnh giấy được cầm.Bởi bàn tay ngược.Con đã mất nghĩ ngợi nhưng sau cùng vẫn tiếp.Chuyến hành trình đi tìm hiểu sự thật.Đến nhà ông.Vân.Chuyển remix.Giờ đọc những dòng nhật ký đau đớn của cô.Đến nước.Thúy vân không thể nhẫn nại ngồi im chờ đợi.Bản thân kiên quyết.Phải tìm hiểu rõ những sự việc quay quanh cô gái kỳ lạ ấy.Và nếu may mắn thì anh sẽ biết được bí mật giấu kín trong lòng cô.Quá khứ lẫn quãng thời gian sáu năm giữa rời khỏi.Người duy nhất ở huyện.Có thể chờ và lời giải đáp.Chỉ là ông.Đức vàng rừng trước một ngôi nhà có cái gác lửng.Đầm suông hot trong hè.Thì đã thấy ngay ở bậu cửa.Hoàng anh ngồi công lưng tay nâng đỡ chiếc cằm nhỏ.Và đang cặm cụi tutu vỡ.Vào trang trí.Đặt trên hai chiếc đổi hội.Hình ảnh chất giọng cất lên gọi tên mình.Cho anh liền lần đầu nhìn.Đôi mắt tròn xe trước vài cái nhạc nhi.Rồi.Chú tìm ông ngoại.Văn việt đầu đến gần hơn.Cúi người xuống.Điện năng từ mất còn bé.Em có nhớ chú không lần đầu tiên anh cùng ông ngoại đến thăm mẹ ru đó.Chú làm bác sĩ.Tinh vân ngày hôm ấy.Cần người to như hột nhãn lồng đảo qua lại.Anh phòng mã ra dáng suy tư.Anh nhớ rồi.Chú mặc áo màu trắng dài.Thật dài.Nói là quen với mẹ ru.Văn tưởng tượng.Vỗ nhẹ mới đầu anh.Đúng lúc ông thạch từ dưới nhà bước ra rồi thoáng chững lại chấp nhận ra anh chàng bác sĩ tô.Đồng văn.Đã tỏ ra rất tờ mờ về chuyện của con gái.Vẫn đứng lên.Sẽ cúi chào.Một tiếng ông thạch lén thời gian.Vân ngồi trên chiếc ghế gỗ cao đã bị mọt ăn gần hết chân.Biển đảo quan sát ngôi nhà nhỏ.Chơi đểu.Đôi mắt vàng nhìn lên tấm ảnh thủ.Của một người phụ nữ.Mà anh nhầm đoán là mẹ kế của ru.Đố vui.Ông thạch rớt lên nước mời khách.Gương mặt không bộc lộ điều gì.Bên cạnh.Quanh nhóm chân tựa cằm lên chiếc bàn.Vừa tô màu.Về nhìn chú bác sĩ.Sông thạch đặt ống nước xuống.Thì một khoảng.Cổ điển.Nghĩ mình đột ngột tìm đến nên văn liền lên tiếng chứ.Xin lỗi chú với cháu đến mà không báo trước.Tôi cũng đang.Bác sĩ đến đây có việc gì sao.Hay là con rùa gặp chuyện gì.Vân dù vẫn nhớ.Chị yên tâm.Vậy thì.Thật ra hôm trước rồi đến phòng gặp phóng viên.Chưa nói được gì cả thì cô ấy nhất.Nhưng tình hình hiện tại thì đã ổn.Cần dùng ngất xỉu.Nó bị bệnh gì vậy bác sĩ.Gần hơi lưỡng lự xin nhìn sang béo anh đang dương mắt về phía mình.Dẫu không hiểu lắm nhưng hình con bé vẫn nhận ra phần nào.Mẹ ru đang gặp chuyện chẳng.Bởi có sức động lo lắng từ ông ngoại.Ông thạch như hiểu ý nghĩa của ánh mắt vàng.Đền bảo anh ra ngoài chơi.Định người lớn nói chuyện.Buồn bã.Bệnh hạ chân xuống rồi lôi hết giấy bút.Lặng đi ra ngoài hiên ngồi bệt xuống.Bây giờ văn mới nói tiếp.Dù bị ám ảnh bởi vì.Mình đã giết người.Tinh thần thường bị kích động do sợ hãi nên ngất xỉu.Ông thạch buôn một câu thẫn thờ.Vậy sao.Động vân trở nên đấm đó.Chữ thập.Cho biết có thể mình đã can thiệp quá nhiều.Và đây cũng không phải quyền hạn được giao nhưng cháu thật sự muốn biết rõ về đâu.Ý bác sĩ là gì.Cháu muốn biết về quá khứ của ru.Giữa cô ấy và mẹ kế đã xảy ra chuyện gì.Lý do cô ấy rời khỏi nhà.Và thời gian xóm đang có ấy sống bình.Hỏi như thế.Ông thạch nhìn trần trần văn.Bạn thân đã đúng khi đón chàng trai ấy tìm đến tận con hẻm sâu hút này.Là vì muốn hỏi mình về quá khứ của run.Hiện nhi.Ông không thích thế.Chẳng ai lại thích cái gì.Đi nổi cho người ngoài nghe truyện lục lực của gia đình mình.Các bạn thính giả thân mến như vậy là các bạn vừa lắng nghe xong phần ba của bộ chi.Án tử một tình yêu.Để biết được sự thật về quá khứ của dù như thế nào thì các bạn đừng quên đón nghe phần bốn của bộ truyện này.Để ủng hộ cho anh sau cũng nhiệt tình bạn đừng quên nhấn like và subscribe kênh.Cảm ơn các bạn rất nhiều. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com