Truyện đời Thực Chàng Rể Order Phần 5 Hợp đồng Hôn Nhân - Mc Tâm An-198-hinj0

truyện đời thực chàng rể order phần 5 hợp đồng hôn nhân - mc tâm an-198-hinj0

Tình cảnh chào tất cả quý vị khán thính giả đang cùng nhau lắng nghe thì càng đọc truyện bụi phố.Rất rất vui khi được gặp lại tất cả mọi người trong buổi trưa ngày hôm nay phát như thường lệ tâm anh lại tiếp tục đồng hành cùng với tác giả.Ta gửi tới cho quý vị tập tiếp theo của bộ truyện chàng rể order.Quý vị và các bạn phần mềm sau khi kết thúc tập bốn sau khi mở trứng kiến.Lại cảnh ở trong thang máy và hai người đã gặp lại nhau thì chàng trai gốc của chúng ta gặp lại an và anh đã.Nhưng mà anh luôn luôn tỏ rõ thái độ lạnh lùng và khó chịu đối với cô.Sao lại như thế nhỉ tại sao gặp lại người mình yêu thương mà anh đã có cái thái độ như vậy và câu trả lời sẽ có trong tập truyện ngày hôm.Lý do vì sao chàng ngốc của chúng ta lại biến trở thành một người đàn ông mà tất cả các cô gái đều thèm khát.Tìm ở của vị chúng ta cùng chú ý theo dõi tập chuyện ngày hôm nay nhé.Vào cái gì thả thính giả thân mến cũng như thường lệ sau khi lắng nghe xong chuyện.Thì có gì đừng quên ủng hộ tâm an bằng cách like chia sẻ và bấm đăng ký kênh tâm an và kênh bụi phố xinh.Cảm ơn bạn rất nhiều.Ngay bây giờ chúng ta sẽ cùng nhau lắng nghe tập năm của bộ truyện chàng rể order tác giả huy lưu.Tập đọc của tam mao.Đã đến bên ngoài tôi dần thay lòng cơ thể hết thở không khí một cách tự nhiên nhất.Cạnh anh ta tôi lại cảm thấy khó thở như vậy thôi lương thưởng đi những bước chân thật chậm.Phía thảm máy tôi cứ nhớ về khuôn mặt đó và có một chút không yên lòng nếu đó là.Nhất định anh phải nhận ra tôi nhưng thái độ đó của anh ta thật sự làm tôi thấy sao.Đó không phải là tên gốc có khi nào chỉ là sự tình cờ và có nét giống nhau tôi đứng chứ.Thang máy giống như một kẻ mất hồn khi thằng máy mở ra người bên trong còn hỏi bọn lại.Này cô cô có bước vào không.Dạ có hả xuống dưới sảnh tôi cũng đi ra ngoài đang.Chạy xe thì con thu gọi điện cho tôi mày đang ở đâu đấy.Tao ra ngoài có chút việc bây giờ tao về đây mày đi làm chứ.Tao về phòng không thấy túi trang điểm của mày đâu.Tôi đánh dấu.Nhưng nó phát hiện ra rồi.Thì tôi đành phải nhận vậy.Ừ thì có đứa em nó bận.Nó không đi được.Nên nhờ tao qua giúp .Thế nhá.Tao trên xe rồi tao về đây.Vợ cúp máy xong thì còn buồn nôn đến.Tôi vội vàng đi lại cần thùng rác gần đó và nôn vào.Làm gì mà chỉ toàn là nước và nước.Lần sau mà cảm tường.Tôi vừa đi súc ruột về vậy.Cả người mệt như muốn ăn ra đây.Tính để luôn nhưng mà do mệt quá tôi tiên đến hàng ghế gần đó để ngồi xuống.Giá mà lúc này.Có ai đến để đưa cho tôi miếng khăn giấy.Tuổi lau miệng thôi.Tôi cũng cảm thấy vui lắm rồi.Cô gái.Ổn đấy chứ.Tôi nhìn lên thấy một người phụ nữ đang mỉm cười với tôi cô ấy nhìn giống người qua đường nhưng chắc chắn thấy.Nôn nao mệt mỏi nên mới dừng lại hỏi thăm thôi.Tôi không sao à.Tôi đoán là cô đang bị nghén có đúng không.Ngày câu hỏi từ một người xa lạ làm tôi có chút cảnh giác.Nhưng nhìn nét mặt của người ấy tôi thấy có sự chân thành nên không nghĩ người tôi gật đầu sau đó hả.Dạ vâng.Tại sao cô biết à.Vì tôi cũng đang bị nghén.Nhìn tôi có thể đoán được phần nào.Thì ra là như vậy.Tôi bỏ dần cái lúc cảnh sát sau đó vui về nói chuyện với cô ta kể ra thì biết cô ấy đã ngoài ba mươi tuổi.Và đây là lần đầu cô ấy mang thai sau năm năm ròng rã chờ đợi.năm mươi lăm đọc hoàng thời trang đồ dài đồ nhiều thử thách.Nhưng bên cạnh cô ấy vẫn luôn có một người chồng rất mực yêu thương .Nghe đến đây.Chị tôi chỉ biết thốt lên.Em ngưỡng mộ chị thật đấy.Ừ chị cũng thấy mình thật là may mắn thế còn.Em thì sao.Em thì không được may mắn chứ chị.Hiện tại.Cá sấu này nữa chắc là.Em sẽ tự sinh con.Phải nuôi con một mình.Chị thì nỗi nhớ.Làm cho em nhớ đến chuyện không vui.Không sao đâu chị.Được làm mẹ là điều tuyệt vời nhất rồi.Ừ đúng rồi em ạ.Tôi đưa tay đặt lên bụng của mình sau nhé.Có người mất năm năm mới có được đứa con còn tôi chỉ mất một đêm để có được điều đó.Điều nói ra.Thì có phải là tôi đã quá may mắn rồi không.Buổi tối hôm đó tôi nằm trằn trọc mãi không thể nào ngủ được.Hình ảnh về người đàn ông đó từ ám ảnh trong đầu của tôi.Này ngủ đi.Thua mày chưa ngủ à.Tao ngủ làm sao được khi mà mày cứ xóa hết bên này tới bên kia.Tàu tao khó ngủ quá.Thế lúc nãy đứa nào kêu buồn ngủ lắm cơ mà.Tao cũng chả rõ.Tự dưng lại thấy không buồn ngủ gì.Anh nè.Mày có chuyện gì đúng không.Mày nói tao nghe thử xem nào.Đúng là con thu luôn luôn là đứa hiểu tôi nhất.Sao mày nói thế.Thôi đi cô nương.Tao còn lạ gì cái tính của mày.Nghĩ đi nghĩ lại kể ra cũng không mất mát gì tôi bắt đầu kể cho nó nghe về chuyện lúc chiều tôi đã gặp.Tên ngốc đã thì hỏi tôi.Tại sao máy không thử hỏi trực tiếp.Bây giờ nằm đây đoán già đoán non thì giải quyết được vấn đề gì.Tại lúc đấy tao hơi rối nên.Có làm được gì đâu.Mà mày nói nhân viên ở đấy.Gọi cậu ta là gì.Gọi là cậu chủ.Theo như tao được biết cậu ta rất có thể là chủ của các trung tâm tổ chức sự kiện đấy.Nếu đúng như vậy thì nhà tên gốc mà mày quen.Chắc chắn là kinh tế cũng khá khẩm đấy.Chủ một chuỗi khách sạn này chắc chắn có hệ thống từ trường giáo dục mầm non.Đến trường đại học nói chung là trùm trong giới.Bình thường gia thế nhà con thu.Cuối cùng phải dạng vừa.Phiên bản này nó kể như vậy.Thì tôi thấy đúng là chỉ con tép đối với người kia tôi đèn lên tiếng quà cuối.Thật như thế à.Thế chắc là không phải tiền gốc đâu.Tao nghĩ như vậy.Chắc là giống thôi.Người ta nói khi có tâm trạng thì chia sẻ với người khác.Thể giúp cho bạn dễ chịu hơn nhưng sau khi tôi nói ra nỗi lòng của mình với con thu thì ạ.Cảm thấy chán nản hơn.Mày làm sao đây.Mày có ổn không.Ừ thì.Tao ổn mà.Thực sự là tôi không ổn chút nào không ổn một chút nào luôn.Những cách sửa không hồn này.Nên để trong lòng mình để gặm nhấm nó sẽ tốt hơn về vốn dễ cảm xúc của bản thân.Là thứ mà không ai có trách nhiệm với nó.Ngoài chính bản thân của mình.Sáng hôm sau tôi được thu chở đi làm cùng nó nói là đi làm nhưng thật ra là đi xem đứa con tinh thần thứ hai.Thương hiệu kính mắt mà nó chuẩn bị cho ra mắt.Cho thuê mặt bằng trong một trung tâm thương mại để làm gian hàng.Này có tôi đi cùng nên nó dẫn qua chiêm ngưỡng luôn.Công nhận là có còn bạn như này.Làm mình nở mày nở mặt quá đi.Đến nơi mới thái độ hành chánh.Cũng như là triệu chi của con thú.Cả cái xốp được nó bãi biển và đầu tư rất kỳ công thu bảo tôi tham quan.Thích cái nào thì lấy cũng được.Nó đi trao đổi công việc với nhân viên.Nhìn quanh một vòng.Thì nó còn bận.Nên tôi đi ra ngoài đi dạo một lúc.Đi qua thấy có cậu bé gần đó bị mốc ngã tôi liền đi tới và đỡ cậu bé đứng dậy.Em có sao không.Cậu bé mếu máo.Sau đó.Nhìn tôi dang hai tay ra.Bé bé.Nhìn cậu nhóc này tôi đoán chắc cũng gần hai tuổi.Thế mà lại rất thân thiện với người lạ.Từ bé cậu bé ôm vào lòng.Mới đây còn đang mếu máo khóc nhè.Cái mà tôi đến một cái cậu bé không khóc nữa.Lại còn cười và nhìn tôi.Bọn trẻ con này đúng là đáng yêu.Tôi mới hỏi.Thế mẹ còn đâu.Cô đưa con đi tìm mẹ nhá.Không biết nó có hiểu tôi nói gì không.Nhưng nghe tôi nói xong.Nó đưa hai tay ôm chặt lấy cổ của tôi.Bản năng của một người làm mẹ thôi thúc tôi đưa tay lên vỗ nhẹ vào lưng của nó.Bật trời.Một giọng nói gần đó vang lên.Nó không có mẹ.Tôi ngước mắt lên nhìn thì thấy một người đàn ông là mặt nhìn anh tao tôi đoán được đây có thể là bố của đứa trẻ này.Đảng ta tiến lại gần phía tôi nhìn thằng bé trong tay của tôi.Sao đỏ nhảy dù.Bin ơi qua đây với bố bảo con.Thằng bé đang bán với cổ của tôi.Nghe bố gọi thì quay đầu nhìn ra.Nó lắc đầu sau đó bi bô nói.Không thích mẹ cơ.Trước sự đáng yêu của thằng bé.Thì anh ta đưa tay ra và bé sau đó ôm thằng bé vào lòng thằng bé không thích.Nên đã khóc rất to.Tôi rất muốn bé lại thằng bé vào lòng.Để mà rõ ràng nhưng nhìn nét mặt không mấy thiện cảm đó nên tôi đành thôi.Người đàn ông đó bế đứa trẻ trên tay.Tôi cũng nhanh chóng xoay người rồi đi một cậu bé đáng yêu như vậy.Lại có một người bố đối lập hoàn toàn.Tôi đứng nhìn theo hai bố con người đó đến khi họ chuẩn bị rẽ vào lối khác.Thì tôi nhìn thấy tay đứa trẻ đó trở lên.Cô bé nhìn về phía tôi.Bà làm động tác bye bye.Nhìn thật là cute tôi tự nhủ với lòng mình.Vào buổi sau này của tôi.Chắc chắn cũng đáng yêu như vậy.Chỉ cần nghĩ đến đây thôi cảm xúc phấn khích đã lan tỏa trong người của tôi cái miệng vô thức mềm.Tôi quay người để trở về chỗ còn thu.Thì.Ôi mẹ ơi một thân hình cao lớn đã đứng sau tôi từ lúc nào mà tôi không biết.Giờ tôi không kịp phản ứng nên có loạn xạ mấy bước ra sau tôi màu cam hết còn người để nhìn người đàn ông.Đang đứng trước mặt mình lúc này người đó cũng đang nhìn tôi.Người đàn ông đó lên tiếng.Làm gì khuất tất à tại sao lại giật mình như vậy.Không có.Tự dưng.Anh không nói không rằng anh xuất hiện sau lưng của tôi.Nên tôi mới có phản ứng này.Không biết giờ trái đất tròn.Hay là thành phố này quá bé nhỏ.Vừa hôm qua hôm nay lại gặp lại.Tôi nói xong câu đó thì anh ta cứ nhìn tôi chằm chằm.Chả nhẽ tôi nói sai điều gì sao.Không khí có chút gượng gạo.Nền trong bảy nghìn bảy trăm bốn mươi chín kế thì chuồn trước.Vẫn là thượng sách đầu tiên.Tình cờ quá nhỉ.Vừa gặp hôm nay đã gặp rồi.Tôi tôi xin phép đi trước.Tôi cúi đầu đi nhanh con người anh ta cứ cố dặn rằng bản thân anh ta không phải là.Ngốc thế mà lúc đi ngang qua trái tim của tôi lại xao xuyến một cách khó tả.Em và con.Vẫn khỏe chứ.Câu hỏi rất ngắn gọn.Nhưng đủ làm cho người ta đứng chết lặng tại chỗ.một có dùng ánh mắt của mình đều có thể nhìn thật sâu vào ánh mắt của người đang đứng trước mặt tôi.Chắc con.Làm cho em mệt lắm nhỉ.Nghe đến câu này thì chính thức những giọt nước mắt mặn đắng tủi hờn trong suốt thời gian.Hôm qua của tôi đang tôn rồi.Tôi đã khóc câu nói quan tâm đầu tiên đến từ anh.Tôi giống như một con ngốc vậy cứ đứng khóc như một đứa trẻ.Mặc cho anh ta đi đến lau giọt nước mắt cho tôi anh ta kéo tôi vào lòng vỗ về tôi.Đến đi có bầu khóc nhiều không tốt đâu.Ảnh mặc kệ tôi.Nói xong tôi lại càng khóc nhiều hơn bao nhiêu tuổi hơn tôi phải chịu đựng trong thời gian qua tôi phải khóc cho.Đảng ta thật là quá đáng thấy tôi nói kể.Thế là để em cho tôi khóc thoải mái luôn.Khóc đến khi mệt không nói nên lời được nữa.Ảnh tám mươi lên tiếng.Mệt chưa còn đủ sức mà khóc nữa không.Nghe đến đây rồi muốn phản bác lắm nhưng tôi thật sự rất mệt mệt đến mức.Chân của tôi lúc này không còn đủ sức để bước tiếp.Chắc sợ rồi khóc hơi nhiều hoặc có thể là do bản thân cảm thấy.Đã đến lúc tôi tạm nghỉ.Ở trong vòng tay ấm áp của anh ta thì một lúc.Số điện thoại ra đứng nghiêm túc trước mặt người đó.Cảm ơn.Gửi cho tôi hiểu được.Không phải cứ chờ đợi sẽ là vô nghĩa.Hiểu được đàn ông.Không phải ai cũng giống nhau.Cảm ơn anh rất nhiều.Sau buổi gặp ngày hôm nay.Thì hi vọng chúng ta không còn gì để gặp nhau nữa.Tôi muốn một mình tự nuôi con.Lời muốn nói tôi nói rồi mặc cho anh ta đứng đó nhìn tôi có chút bất ngờ nhưng ý tôi đã quyết.Lần bước ngang qua nhau.Tôi hi vọng giảng đây chính là lần cuối cùng dù bản thân rất muốn cho con mình có một người bố đúng nghĩa.Nhưng anh ta lại sống ở tầng lớp cách xa chúng tôi quá.Em định dùng.Lạt mềm buộc chặt với tôi sao.Tuổi cười.Một nụ cười nhếch mép.Tôi không ngờ anh lại có cái suy nghĩ này thật là đáng thương.Tôi cố gắng bước thật nhanh để rời khỏi nơi này càng sớm càng tốt câu nói đó đến từ một người khác thì chắc chắn.Tôi cảm thấy bình thường nhưng là vì từ miệng của anh ta.Tôi cảm thấy rất đau cảm giác nhói đau bên trong lồng ngực.Có lẽ rằng tôi đã yêu tình ngốc đó chỉ vì yêu mới khiến bản thân của tôi bị tổn thương nhiều nhất lúc này.Tôi trở về shop của con thu cũng là vừa lúc đó xong việc tôi cô lắm nhưng không thể nào chết.Đi tầm mắt sưng đỏ của mình.Mày lại khóc nè.Rồng bạch mũi sưng thế kia.Không có gì.Tàu ra ngoài bị con gì nó bay vào mắt.Thành ra bây giờ như thế.Thầy còn thù vẫn nhìn tôi bằng ánh mắt đầy hoài nghi.Tôi điện kéo tay nó sau đó chuyển chủ đề.Mày xong việc chưa.Tao đợi quá đi ăn cái gì đi.Xong rồi.Cái bài muốn ăn cái gì nào.Tự dưng tao muốn ăn cái gì đấy chua nhưng lại tan.Không có anh ấy.Thầy.Hồi nãy anh tao đây này.Nói đến đây thì hai đứa chúng tôi lại nhìn nhau cười tôi đi theo con thu xuống hầm để lấy xe.Chúng tôi vừa bước vào tháng mấy.Đang định ấn nút.Thì có một giọng nói ở ngoài vọng vào.Đợi một chút.Cái thu nhanh tay ấn nút để giữ cửa thang máy không thép lại giọng nói đó cũng nhanh chóng chạy đến trước.Chỉ có điều anh ta không vào ngay mà còn đang vướng mắc để đợi ai đó.Rất nhanh sau đó anh ta lại một lần nữa xuất hiện trước mặt tôi.Hai người đàn ông nhanh chóng bước vào.Người khi nãy quay ra nhìn chúng tôi.Cảm ơn hai cô nhé.Dạ không có gì tôi và anh ta lúc này đang đứng cạnh nhau.Hai người đã từng quen mà nay chỉ còn là xa lạ.Tôi không nghĩ ngợi nhiều nên anh mắt chị dồn về phía cửa thang máy mẹ thì liên tục lầm bầm.Mở ra đi.Người không biết tôi nghĩ rằng tôi bị điên nhưng có một sự thật đó chính là nếu không muốn đầu óc nghĩ ngợi quá nhiều.Những thứ linh tinh và không vui vẻ.Thì hãy làm cho cái mồm của bạn thật bận rồi.Tháng bảy của tình một cái tôi nắm tay còn thu và kéo ra ngoài.Mày làm sao đấy thực sự từ lúc nãy tới giờ.Tao thấy mày không được bình thường.Này người trong thang máy lúc nãy là ai à tao thấy mày hốt hoảng khi mà người đó bước vào.Còn thù hỏi thì tôi mới nhớ ra nó không biết mặt của tiền gốc những lần.Hiệu quả cho tôi nó chỉ toàn ở ngoài ngõ đời chứ không bước vào nhà nếu đã không biết thì thôi.Còn liên quan gì bây giờ biết làm gì cơ trước tôi lắc đầu nhìn con thu.Không phải đâu tại thấy hai người đó đẹp trai quá nên tao mới thế đấy.Nhận được câu trả lời từ tôi một con thu bày ra hết chán chả muốn nói thứ như thế.Để chúng tôi nhanh chóng ngồi vào trong xe là người lái xe nên tôi tranh thủ chợp mắt một tí.Xe lăn bánh thì được một đoàn còn thu im lặng nãy giờ bây giờ mới.Mày định dấu tao tới bao giờ.Tao nhìn thấy mày với người đấy rồi.Tao có hỏi nhưng mày lại không chịu kể.Tại sao giống như con ngốc.Đại chịu đựng mọi thứ một mình thế à.Mày biết rồi à.Tao thấy không cần thiết.Mọi chuyện được giải quyết xong rồi.Sau này chắc chắn.Không gặp lại nhau nữa.Ý mày là gì.Tao nói với cậu ta.Tao thấy tự mình nuôi con.Còn thủ nghe xong có vẻ hơi nước cho dừng xe sát vào lề đường sau đó quay ra đó.Thiết bị tuổi.Mày vừa nói cái gì.Tao nói với cậu ta.Giảng dạy tự một mình nuôi con.Mày bị hâm rồi.Hôm trước còn đời cho con có một người bố đúng nghĩa.Đã có cơ hội.Thì mày lại từ chối.Tôi hiểu ý của còn thu.Nó chửi tôi là đúng.Người đó chính là cái người.Bảo hôm qua tao kể với mày đấy.Thật đó.Ừ.Mày nói còn gì.Gia đình người ta giàu có về thế như vậy.Làm sao mà chấp nhận được mẹ con tao chứ.Nhưng mày thử chưa.Làm sao mà biết được.Tao không thích chơi trò mạo hiểm.Thở không biết.Để thấy dễ chịu hơn.Còn hơn là biết.Để rồi nhận cay đắng.Tôi nói vậy để còn thù nó yên tâm và không thắc mắc nữa.Còn lý do thực sự.Thì chắc chỉ có một mình tôi biết.Lúc mà ánh mắt của anh ta nhìn tôi có sự ấm áp quan tâm đó nhưng tôi lại có cảm giác đó.Là dành cho đứa con trong bụng chứ không phải là dành cho tôi.Nó giống kiểu làm việc trách nhiệm cho bản thân thực sự không muốn.Trong khi đó cơ sở ngày hôm nay xảy ra.Tôi chính là người chủ động.Tôi là người.Đã phải chịu thiệt thòi.Con thu nói không được.Nên đành bất lực nhìn tôi.Thôi tụi mày muốn làm gì thì làm.Đừng có khóc lắm.Than vãn với tao.Sau khi giải quyết xong bữa trưa.Tôi đang đứng ở trước quán để còn dùng để lấy xe thì điện thoại đổ chuông.Nhìn màn hình tôi thấy mẹ gọi.Con nghe nè mẹ.Đúng là thần giao cách cảm nhé.Con đang tính qua chỗ mẹ này.Còn quà luôn đi.Mẹ có chuyện này muốn nói với con.Nghe giọng nói nghiêm túc của mẹ làm tôi có chút hoàng mang tình cảm hai mẹ con đang thắm thiết mặn nồng.Sáng ra còn gọi điện nói chuyện vui vẻ với nhau.Sẽ còn thù của rừng trước mặt.Tôi leo lên luôn.Thu ơi.Ngày qua.Chở tao đi bệnh viện đi.Mẫu hậu tàu triệu kiến rồi.Có chuyện gì gấp thế.Mày làm gì có lỗi à.Không tao đã làm gì đâu.Đi xe mười lăm phút thì chúng tôi có mặt tại bệnh viện.Tôi với con thu gửi xe xong thì tức tốc lên phòng bệnh của mẹ.Vừa mở cửa bước vào.Trước mặt tôi lúc này có mẹ gì.Có cả anh ta.Nhìn thấy anh ta.Tôi hiểu tại sao tôi lại chiều kiến tôi về gấp như vậy.Còn đến rồi à.Đứng ngay ra đó làm gì.Lại đây.Mẹ có chuyện muốn nói.Tôi đi đến gần chỗ mẹ.Nhìn cái mặt vênh váo tự đắc của anh ta.Làm tôi thấy ghét thế không biết.Sau khi ổn định chỗ ngồi.Mẹ tôi lên tiếng.Mẹ nghèo cậu dũng.Kể lại mọi chuyện rồi.Chả biết sáng nay tuổi tình cờ gặp con ở bên ngoài.Trái tim ngày trông như vậy.Mà đã đi mắc làm rồi.Sau khi bàn bạc và đi đến thống nhất.Tôi muốn chịu trách nhiệm với con.Mẹ định cả con đi đâu à.Hai đứa chuẩn bị chứ.Để cái bụng bầu nó to ra.Mặc váy cưới không đẹp đâu.Vì tôi lúc này ở cái cũng gật đầu tán thành.Mẹ cháu nói đúng rồi đấy.Này nhìn gì đi.À thế này hoài cưới đâu.Hai đứa bây giờ cũng đẹp đôi cưới đi.Con không đồng ý.Nhiều con cũng nói anh ta sáng nay rồi.Con muốn tự mình nuôi con.Mẹ không cần biết.Con có muốn hay không.Mẹ quyết định rồi.Mẹ à.Thôi bây giờ không phải là thời phong kiến.Cha mẹ đặt đâu con cái ngồi đấy.Còn muốn tự mình tự quyết định số phận cho bản thân mình.Cuộc khẩu chiến giữa hai mẹ con thôi.Từ lúc nào đã nổ ra một cách cao trào.Không ai muốn nhìn ai câu nào nữa.Nếu như còn có nhất quyết như vậy.Thì mẹ cũng đồng ý.Đây là chuyện của con mẹ sẽ tôn trọng quyết định của con vật.Nói giọng câu đó mẹ tôi quay ra nói cái gì rồi.Gì này.Đi làm thủ tục xuất viện cho tôi đi.Tôi không điều trị nữa.Không được.Mẹ đồng ý.Là mẹ điều trị đến cùng cơ mà.Bây giờ mẹ thấy chán rồi.Mẹ không muốn điều trị nữa.Còn không được ý.Đây là chuyện của mẹ.Mẹ muốn giải quyết như thế nào.Thì con phải tôn trọng.Tôi nắm chặt bàn tay thành nắm đấm tại sao mẹ tôi cứ muốn đầy tôi đi lấy chồng không phải đích đến của một.Đàn bà chỉ cần có một đứa con hay sao tôi chỉ là muốn đi lối tắt cho chính cuộc đời của mình.Tôi đứng bật dậy.Cố kìm nén cảm xúc để bản thân của mình không hát lên quá to.Được rồi.Mẹ muốn làm gì thì làm đi.Nói xong câu đó từ bỏ ra ngoài.Tôi không biết bản thân mình muốn đi đâu nhưng có một điều chắc chắn là tôi không muốn đứng ở đây thêm một giây.Đảo nữa.Đi ra khỏi bệnh viện.Cứ đi đi và đi vô tình từng lại xuân ở chỗ ngày trước tiền gốc đã dẫn tới già.Mọi thứ ở đây vẫn vậy có chăng chỉ là đám hỏi một cao hơn.Tôi đi giữa khu đất trống đầy cỏ dại đó.Chứ không là lỗi như trước nữa tôi chỉ là lặng ngồi lớp mình sau đám bụi cỏ cao.Đó bắt đầu khóc.Trong đầu tôi lúc đó không có bất cứ suy nghĩ nào ngoại cảm giác tủi thân.Đến cả mẹ tôi cũng không ủng hộ quyết định của tôi.Nghị định này tôi lại càng khóc to hơn miệng thì không quên lẩm bẩm thắc mắc.Tại sao chứ.Tại sao không ai đứng về phía của tôi.Vì ai cũng muốn điều tốt nhất dành cho em.Tôi vừa ngồi vừa ôm mặt khóc nấc lên sau đó cái là ai.Không đúng mọi người toàn làm theo ý thích của mình.Tại em có lớn mà không có khôn.Để mọi người phải tự giải quyết.Và quyết định thay cho em.Nghe đến đây thì tôi càng khóc to hơn đang khóc rất nhiệt tình thì chợt nhận ra rằng.Đây vốn nãy giờ chỉ có mình tôi vậy người đáp lại lời tôi là hai trước.Thả nhẹ cơ mà.Khi bản thân của tôi.Đẳng rất là dồn rồi.Thì người đó ghé sát vào tai của tôi.Tôi sẽ hôn em.Nếu như em còn đối xử với tôi như vậy.Tại sao anh ở đây.Không phải anh đang ở chỗ này của tôi à.Nhìn bạn mặt anh ta lúc này tôi chỉ muốn đấm cho một cái.Ngựa điểm cái lúc tôi và mẹ cũng khẩu chiến anh ta chỉ đứng khoanh tay để lắng nghe để ngủ.Nghĩ đến lúc đó.Mai tôi lại cảm thấy bức ảnh idol.Đang làm cái bộ mặt tức không thèm để ý.Thì chân của tôi truyền đến một cảm giác rất đau hình như là tôi bị chuột rút rồi.Tôi ngồi sẵn xoài ta lên cò tay đưa xuống cho bắp chân.Sao đỏ kêu lên.Lâu quá.Em bị làm sao thế.Tôi bị chuột rút rồi.Lâu quá.Đưa tôi xem nào.Ở đây à.Anh ta để tay mình lên chỗ bắp chân của tôi.Sau đó xoa bóp nhẹ nhàng.Nhìn tôi này.Em có ghét tôi không.Tôi đang định trả lời là có.Trái cây ghét đắng luôn.Thị trấn của tôi bị chuột rút.Sau đó được kéo thẳng ra.Ảnh tay nhấn mạnh bắp đùi của tôi chạm đất.Thế là một lần nữa tôi hét toáng lên.Lúc đó tôi giống như con chó điên vậy.Cái miệng đang hát.Thì thấy có cái gì đó gần mồm.Nền cực hạ luôn một miếng rõ to.Đã dùng là.Như đi tắm để vậy.Điều này làm cho người tôi bị cảm phải nhăn mặt.Lập tức đập nhẹ lần đầu thôi.Nay.Em là chó đi.Sao lại cảm ơn.Nghe thấy như vậy tôi mới từ từ không cánh nữa mà gần đầu lên thì ra chỗ tôi vừa cắn.Nhập vai của anh thấy tình hình có vẻ không ổn.Tuổi bảy mươi ba bộ mặt tỉnh bơ.Nhìn trời nhìn đất nhìn tiếng.Đâu có đâu.Có anh đề chân.Tôi đâu thì có.Nhìn lại xem.Em có đau không.Tôi đưa tay xuống mà trạm thử thì quảng yên nơi bắp chân của tôi đã hết chuột rút rồi.Nhưng nhìn nét mặt như muốn ăn tươi nuốt sống của tôi tôi đành dối lòng bay ra bộ mặt.Nhỏ nhìn anh ta đang còn đau đây này.Để bày diễn được thành công và có chiều sâu tôi còn tự thử mình ngồi dậy nhưng giả vờ.Thì đứng dậy được.Đấy thấy chưa.Từ bắt đầu đến mức.Không đi được đây này.Trước nét diễn thật đến không thể thật hơn của tôi anh ta lại nhìn tôi một cách rừng sương.Đứng lên lại tôi xem nào.Không đang có đau lắm.Không được đâu.Thôi được rồi.Vậy tôi sẽ bế em.Chưa kịp phản ứng thì tôi đã được anh tám bế và nhấc bổng lên.Theo quán tính tôi đưa hai tay và vòng qua cổ của anh ta.Mặt hai đứa lúc này xác đến mức.Chỉ còn cách nhau có vài milimét.Mà tôi cũng vì thế mà bắt đầu nóng hơn.Anh ta mỉm cười nhìn tôi.Ôi trời đất người ta nói con trai cười mình là quyến rũ nhất quả đất.Quả là không sai.Tôi cười nhất trong vẻ đẹp của anh ta.Đây đây em nhìn tôi đủ chưa.Bị hỏi câu đó giống như một đòn chuông càng tình tôi nhanh chóng khép cái miệng của tôi.Đưa tay che miệng lại.Cách tháo túi xuống đi.Tôi đi được rồi.Tôi nhớ chỉ máy giày trước.Em nói là xin em còn đau cơ mà.Không không phải ý bây giờ sức khỏe rồi.Anh có thể để tôi xuống được không.Thì ra là như vậy à.Rốt cuộc là bị anh ta bắt gian tại trần đúng là con người nguy hiểm.Cứ nghĩ xong nói xong câu đó anh ta sẽ thả tôi xuống nhưng thật không ngờ.Anh có biết tôi một mạch về tới cổng của bệnh viện.Chưa dừng lại ở đó anh ta còn để tôi bước vào trong ô tô của mình.Bản thân cũng ngồi xuống bên cạnh cùng tôi.Tuổi ngừng hát như chậu hoa.Bị người ta đi đi chỗ này đi đi chỗ kia vậy.Anh.Anh định đưa tôi đi đâu.Giảm h.Là sao cơ.Trước là tôi đưa em về nhà.Để ra mắt.Em yên tâm đi.Tôi chỉ có bà ngoại thôi.Người mà hôm trước.Em đã gặp đấy.Nghe đến đây tôi có chút bất ngờ.Chỉ có bà ngoại là sao.Vậy thì bố mẹ của anh đâu.Tôi lúc đó chưa kịp hỏi.Anh lại tiếp tục mời nói tiếp.Bố mẹ thôi.Chết hết rồi.Anh đã nói xong câu đó thì quay mặt ra phía cửa kính ô tô.Giữa tư thế một lúc lâu.Sau đó anh ta quay lại nhìn thôi.Em có muốn làm hợp đồng.Kết hôn với tôi không.Anh đang muốn nói điều gì.Tức là chúng ta sẽ làm hợp đồng kết hôn ba năm.Sau khi hợp đồng kết thúc.Thì coi như tôi và em được tự do.Không ai ràng buộc ai.Thì cả những gì tôi suy đoán chính xác.Anh ta vốn không hề có tình cảm với tôi cái thứ mà anh ta muốn chỉ đơn giản là trách nhiệm của một thằng đàn.Với đứa con của mình.Giờ thì tôi.Mọi chuyện thế nào cũng.Thứ gì nhất tuột cảm tầm.Chính là con của tôi.Thôi đùa tôi đồng ý.Nhưng với một điều kiện.Em nói đi.Tôi muốn được quyền nuôi con.Anh vẫn có thể đến thăm nó nếu nhà nghỉ.Dĩ nhiên rồi.Còn phải do em thôi.Tôi sẽ báo với thư ký của mình chuẩn bị sẵn bản hợp đồng cho em.Quả nhiên là tác phẩm của một doanh nhân thành đạt tôi đưa tay mình về phía của anh ta.Cố gắng mỉm cười thật tươi nhất có thể.Ok.Hợp tác vui vẻ nhé.Tưởng như thái độ vui vẻ của tôi.Làm cho anh ta có chút bất ngờ.Nhưng rất nhanh chóng bắt kịp.Anh đưa tay ra.Bắt lấy tay của tôi.Hợp tác vui vẻ.Anh là doanh nhân tài ba.Còn tôi là con gái của một người làm kinh doanh.Buôn bán.Đúng là một sự kết hợp tuyệt vời để tạo ra một bản hợp đồng ba năm.Liệu rồi ngày đó đến.Hay thế định giá được bên nào là người có sự thành công nhất trong bản hợp đồng này.Biết đâu đó chính là bàn đạp.Để cho tôi đổi đời.Sau cái bắt tay đó thì chúng tôi không ai nói với ai một câu nào nữa.Mọi thứ cái im lặng.Cho đến khi xe dừng bánh.Anh cả mở cửa xe đi xuống tôi cũng nhanh chóng đi xuống theo.Tôi của lúc này đang đứng cho một căn biệt phủ mang đậm chất dừa.Đúng là chỉ có nhà giàu từ thời xưa mới có thể sở hữu được căn nhà như thế này.Khi tôi còn đang ngừng hát định hình bản thân.Có đi làm hay không.Thì tôi đã được anh ta.Nắm chặt tay.Nào đi theo tôi.Tôi đi theo anh ta vào trong.Một người thân đang tao nhã ngồi trên chiếc bàn gỗ cao quý mà thưởng thức trà.Ngoại ơi con về rồi à bảo ấy đưa mắt nhìn sang anh rồi touch.Sang tôi nhìn cái khí thế của bà làm tôi có chút run giày tôi chỉ dám cãi cối.Sau đó chào hỏi cháu dẫn cháu dâu của ta đến đây à.Dạ vâng hà lại đây ngồi xuống cạnh ta tôi ngoan ngoãn.Làm theo đi lại ngồi xuống cạnh bài có duyên quá mới hôm qua.Chẳng còn nhỏ cô gái trang điểm cho ta có đúng không nhỉ dạ dạ vâng à.Đang nghe dũng kể rồi gia đình cháu đã kêu mang đứa cháu trai bảo bối của ta.Thời gian rất dài mà rất biết ơn vì điều này dạ vâng ạ.Đã như vậy.Lại còn khéo.Mang cho dòng họ cao của ta một đứa cháu.Quả là quý hóa.Từng câu từng chữ cứ tưởng như đơn giản.Mà lại khiến người nghe phải suy tư và đắn đo.Thôi.Ta không nói nhiều.Hai đứa kết hôn đi.Nói đến đây bà ta đứng dậy.Vừa đưa tay lên có một người chạy đến đỡ lấy tay của bà.Dưới hai người học cùng nhau bước lên lầu.Đúng là người giàu.Cách họ nói chuyện cơ sở.Cũng rất là quý tử.Tôi nhìn mà chị thấy mỏi mắt.Anh tên là dũng.Cái tên đầy đủ là gì.Cao tuấn dũng.Nghe tên họ anh ta xong.Làm tôi có chút thắc mắc.Vậy người vừa rồi.Là bà ngoại của anh à.Hai bố mẹ anh.Ủng hộ cao à.Tôi nàng họ mẹ.Tuổi tân hợi thì cũng nhanh chóng đổi chủ đề có vẻ như tôi vừa chạm vào vấn đề nhạy cảm của anh.Em đói chưa.Tuổi tính lắc đầu để bảo anh ta chờ tôi về.Chỉ có điều cái bụng của tôi lại phản chủ nhân.Nó tố cáo tất cả.Nếu như mở hội thi chống ở trong đó vậy bản thân chưa kịp mở lời.Anh ta lại nói tí.Nào đi theo tôi.Thế là tôi đứng lên đi theo dũng.Anh dẫn tôi đến toàn nhà bếp nhà anh ta.Không nói quá khi nói rằng bếp ở đây còn rộng hơn cả nhà của tôi.Tôi và anh ta vừa bước vào thì có một người mặc đồ đầu bếp đi lại cúi chào.Giờ cậu muốn ăn gì à.Ảnh gà quay ra nhìn thôi.Em muốn ăn gì.Bình thường gửi mùi gì kem buồn nôn.Tôi đứng một lúc.Để có thể kể.Thực sự nhiều thứ làm cho tôi buồn nôn rất nhiều.Anh tặng em một lúc.Không còn đủ kiên nhẫn nữa mà đòi quà câu hỏi.Làm ăn được cái gì.Tôi uống được nước ăn được hoa quả.Nói chung là chỉ cần thanh đạm thôi.Đừng quá nhiều dầu mỡ.Cảnh quay ra nhìn ông đầu bếp nói.Họ trao đổi bằng tiếng anh sau đó tôi nghe tôi chả hiểu gì.Thật không nghĩ rằng cuộc sống của người giàu lại phức tạp cả chồng ngôn ngữ sinh hoạt như thế này.Ngày đầu hết cả đầu.Ngày trước khi còn đi học tôi dị ứng nhất là món tiếng anh nữa đó mai sao mà thi qua được môn tiếng anh đó.Hình như là có chút tàn nhẫn.Đang suy nghĩ.Thịt lợn có một câu mà anh nói tôi nghe hiểu được.Vợ tôi không ăn được hành lá.Chuối nhé.Nghe đến đây thì tôi chỉ biết tròn xem hát.Mày nhìn cái con người trước mặt mình.Anh ta có thể nhớ việc tôi không ăn được hàng.Rõ ràng khi nãy tôi không có cái điều đó.Tôi định hỏi anh ta.Này tí.Dũng.Anh nhớ tôi không ăn được hàng sao.Tôi sợ em ăn không được.Ảnh hưởng đến con.Cái tên đáng ghét này.Ừ rồi đi luôn.Đằng này.Lại còn lôi cả con vào.Chờ tôi chút niềm vui được nhận sự quan tâm thật sự.Chứ không phải là ảnh hưởng từ con.Họ với anh tàn như vậy sao.Mở khoan.Chẳng lẽ tôi đang ghen với chính đứa con trong bụng của mình sao tôi vội vàng lắc đầu.Miệng thì không quên lẩm bẩm.Không được không thế được.Tôi đưa tay đặt lên bụng của mình.Phù thủy trong đầu cùng với con.Bảo bối ngoan.Mẹ yêu con nhất.Nói rồi tôi nhìn dũng.Tại sao anh tuyển người nước ngoài về đây nấu ăn thế.Người việt có nhiều mà.Nấu ăn rồi hợp khẩu vị.Nên dù vậy thôi.Loài người vừa rồi ra.Thì bé có đầu bếp là người việt mà.Đúng là nhà giàu có khác.Tuổi hàng đầu bếp về nấu ăn riêng.Đã thế còn là người nước ngoài.Đúng là đỉnh cao.Đợi một lúc thì đầu bếp cũng mang món ăn ra cho tôi.Trước mặt tôi lúc này là một bát súp.Trong khi tôi đang nhìn xem món này là gì.Thì anh ở cạnh đã giúp tôi.Nào em ăn thử đi.Tôi lấy thì mốc một miếng bò vào mồm quả nhiên là bị rất là nhiều rất ngon.Khi nào có ngon không.Ừ.Ngon.Đây là món gì đấy.Súp tổ yến đấy.Ừ công nhận ngon thật đấy.Anh không bắt suốt để lấy lại tinh thần chưa hết một ngày mà đã có bao nhiêu chuyện xảy ra.Em ăn xong chưa.Xong rồi.Vậy đi khám thai nhé.Tôi muốn gặp con.Cái con người này tại sao lại cứ tự quyết định thế nhỉ.Anh phải hỏi tôi xem là tôi có rảnh hay không chứ.Mặc dù là tôi cảnh thật.Anh chờ tôi đến của bệnh viện từ.Tao vừa mở cửa bước xuống xe thì đã có mấy người đứng sẵn tiếp đón.Anh nắm tay tôi bước vào bên trong bệnh viện.Đi theo sau có mấy người đi cùng.Tôi nghe thoáng qua được có cả giám đốc bệnh viện ra chào đón anh.Tôi đứng thằng máy bên cạnh anh.Sao đỏ hỏi anh.Này này cho tôi hỏi.Em hỏi đi.Sao mọi người lại ra chào đón anh nồng nhiệt như thế.Có cả giám đốc bệnh viện.Bệnh viện này là bệnh viện của gia đình tôi.Cái gì cơ.Bệnh viện của gia đình anh.Biết là giàu thật đấy nhưng không nghĩ rằng cái gì gia đình anh ta cũng có.Càng đi cùng với con người này tôi lại càng cảm thấy mình giống như hạt cát giữa sa mạc.Vì có bố làm to.Miền tây được đặt tác vào phòng khám luôn mà không cần phải lấy phiếu đợi.Cảm giác có tiền có quyền.Đúng là có chút động hàng.Cục cưng trong bụng tôi đang ở tuần thứ mười nghìn anh được bác sĩ cho nghe nhịp tim mà tôi.Thấy tấm lòng.Nhìn cái nét mặt bất ngờ phát chút hồi hộp khi lần đầu tiên được nghe tim thai của con.Nhìn cái cách anh mỉm cười nhìn tôi.Giá mà thời gian có thể dừng lại.Ngay thời điểm này.Thì tốt biết bao.Lần trước tôi có cầm phiếu siêu âm mà ngắm nhìn con mãi thì lần này lại đến lượt anh.Anh chăm chú nhìn tấm ảnh của con rất lâu gương mặt cũng theo đó mà có nhiều chuyển biến.Trên đường dẫn tôi ra lấy xe.Tôi hỏi anh.Anh thích con trai hay con gái.Con nào cũng được.Miễn là con do em sinh ra.Nghe câu nói đó mà trái tim của tôi có phần thổn thức giá mà không có bản hợp đồng thì tôi có thể tin rằng.Anh ta có chút tình cảm với mình.Tôi cắt ngang cái suy nghĩ điên khùng đó đi.Tôi cứ tưởng rằng.Một gia đình như anh sẽ đặt nặng vấn đề phải có con trai nối dõi chứ.Đây là do em nghĩ thôi.Đi được mấy bước.Thì tôi nhớ rằng trên tay của anh đang cầm phiếu siêu âm.Nay.Anh đưa phiếu siêu âm cho tôi tôi cầm được không.Em muốn làm gì.Tôi muốn cách cái ảnh đấy.Giá một cuốn sổ để làm nhật ký cho con.Ảnh được thiếu siêu âm cho tôi.Viết gì cũng được.Nhưng không được nói xấu tôi chồng đấy biết chưa.Cái này tôi phải xem xét.Cái này nó phụ thuộc lớn vào thái độ của anh đấy.Anh ta nhìn tôi nhắc mép cười.Rõ ràng là bị cười đều.Nhưng tại sao tôi lại thấy anh ta đẹp như thế.Tùy em.Sau khi khám thai xong anh chờ tôi về.Cả đoạn đường ngồi trong xe tôi thấy mệt quá.Nên đã chợp mắt một lúc.Anh ngồi xe rất là em à thoải mái.Nên tôi đi vào giấc ngủ rất nhanh.Tôi không biết rằng mình đã ngủ bao lâu.Chỉ biết rằng khi tỉnh dậy.Tôi thấy mình đang được nằm chứ không phải là ngồi nữa.Tôi đưa mắt nhìn sang bên cạnh.Thấy anh đang tập trung nhìn vào màn hình máy tính.Chắc là anh đang làm việc.Cả người tôi đang được đắp một chiếc chàng mồm tôi từ từ ngồi dậy.Em tính rồi à.Ở tối.Tôi ngủ bao lâu rồi.Bây giờ là tám tối tính ra em ngủ được gần hai tiếng rồi.Tôi đưa tay lên vườn vài lấy một cái.Ngoài trời lúc này thì có ánh đèn của đường bên trong xe.Chỉ có ánh sáng yếu ớt.Từ chiếc máy tính chiếu ra.Sao anh không bật đèn trong xe lên.Tuổi như thế này.Nhìn máy tính hãy mất đấy.Tôi sợ sáng quá làm cho em tỉnh giấc.Giảm ở sự quan tâm này được sử dụng một cách vô thời hạn thì tốt biết bao.Phải làm sao bây giờ.Mới chỉ có một ngày mà tôi lại muốn ỷ lại vào con người này.Cảm giác ở bên cạnh anh tôi không cần phải cố gắng hay gồng sức chịu đựng.Mới đấy.Bài chỉ có một ngày thôi.Câu chuyện cổ tích giữa đời thực ngày thật vui nhưng lại thật buồn.Anh dũng này.Tôi có một yêu cầu.Yêu cầu gì.Chúng ta kết hôn.Nhưng không tổ chức đám cưới được không.Dù gì chị sống với nhau có ba mươi lăm thôi.Anh vẫn tập trung vào máy tính không nghĩ người mà đồng ý ngay với yêu cầu của tôi.Cũng được.Tôi thấy cũng khá hợp lý.Vậy thống nhất như vậy nhé.Tôi sẽ nói chuyện này với bà.Còn em thì nói khéo với mẹ nhé.Nhận được câu trả lời như mong đợi.Nhưng không hiểu tại sao tôi lại cảm thấy không vui mọi thứ đều đang theo đúng với sự lựa chọn của tôi thêm.Bản thân lại cứ thấy buồn quá thở dài một cái tôi cố cười vui vẻ nhìn anh rồi nó.Vậy mọi chuyện giải quyết xong nhé tôi về đây tôi mở.Xe bước xuống đã quá lâu rồi mới có một ngày dài và có quá nhiều chuyện xảy ra với tôi.Tôi cứ bị xài đi được chuyện này đến chuyện khác đến mức chóng hết cả mặt sẽ chẳng có.Quyết định kết hôn ra mắt hai bên chỉ bọn vẹn trong đúng một ngày như tôi cả chỉ cần nghĩ đến đây.Tôi lại vô thức tự cởi chính mình anh à.Thì đến nhanh nhé rồi sẽ đi nhanh mà thôi.Tôi về đến nhà thấy con thu đang ngồi say sưa ở phòng khách làm việc tôi đến ngồi xuống cạnh.Mày về rồi đấy à.Thể nghĩ thông suốt mọi chuyện chưa.Tao chuẩn bị kết hôn.Nhưng.Chắc là không có đám cưới.Sao lại thế.Bên đấy.Không cho tổ chức.Ấy.Không phải đâu.Là tao muốn như thế.Cái con điên này.Mày lên cân đẹp.Thật tự nhé tao là bạn của mày mày nhiều khi tao không hiểu mày luôn.Mày nó nghĩ cái gì thế.Thế tại sao.Mày lại đầy đọa bản thân của mày mày mới chịu được.Tôi ngồi im nghe thu nói.Bản thân của tôi không hé răng nữa lời.Đám cưới làm gì để phải khó xử chứ.Nhà anh vì thế có chức có quyền bao nhiêu thì nhà tôi lại bé nhỏ tầm thường bấy nhiêu.Tôi không muốn mẹ tôi phải cố gồng mình lên mà lo cho đám cưới của con gái.Thứ bà ấy nên làm nhất lúc này.Là điều trị bệnh.Không phải là lo cho tôi.Dù tỷ đây chỉ là một cuộc giao dịch vì trách nhiệm.Nên nếu có thể giảm được mục đích nào.Thì càng tốt.Sau ngày hôm đó tôi phải làm công tác tư tưởng cho mẹ tôi mãi thì bà mới chịu chấp nhận.Việc tôi không làm đám cưới mà chỉ đăng ký kết hôn.Dù chỉ là hợp đồng hai đứa chúng tôi vẫn phải đăng ký kết hôn.Vậy là ở tuổi hai mươi tám.Tôi đã có cho mình hai chữ ký để đời.Một chữ ký trên tờ đăng ký kết hôn hay là chữ ký trên bản hợp đồng vợ chồng.ba mươi lăm.Vừa đăng ký kết hôn xong tôi chính thức về truyền qua nhà dũng ở.Đánh dấu chuỗi ngày làm dâu nhà quyền quý chính thức bắt đầu.Vì đã là vợ chồng hợp pháp trên giấy tờ nên chúng tôi thống nhất ở chung phòng và chung giường luôn.Nghe thì thấy tôi rẽ trái.Nhưng mà rủ.Dù sao thì có cái gì để mất nữa đâu.Với lại tôi cũng muốn con mình có thể cảm nhận được tình cảm của bố ngay từ khi còn trong bụng.Buổi tối hôm đó khi vừa tắm xong.Đi ra ngoài nhìn thấy anh đang ngồi trên giường cùng với cái máy tính.Đang đeo tai nghe để bàn công việc với ai đó.Nhận thấy điều đó nên tôi cũng im lặng không dám làm phiền.Đi lại bàn trang điểm.Lấy máy sấy tóc.Cầm máy sấy tóc trên tay.Tôi xoay người đi ra hướng cửa phòng.Vừa đặt tay vào nắm cửa.Thì anh lên tiếng.Em đi đâu đấy.À tôi.Tôi ra ngoài dài tóc.Tại sao không thấy trong này.Như vậy thì buồn lắm ảnh hưởng đến công việc của anh.Lại đây nào.Tôi chưa hiểu ý câu nói đó là gì thì thấy anh nhìn vào màn hình máy tính.Nói cái đầu dây bên kia.Rừng ở đây nhé.Nghỉ mười phút.Nói xong anh để máy tính sang một bên.Quay ra nhìn tôi.Tuổi tẩy tóc cho em.Bà bầu mà để tóc ướt lâu không tốt đâu.Không cần đâu.Tôi có thể tự làm mà.Nào.Lại đây.Ngồi xuống.Lúc đầu tôi có chút không quen.Nhưng càng về sau thì lại càng cảm thấy thích.Cảm giác anh ta sấy tóc cũng rất chuyên nghiệp không kém mấy người làm ở tiệm tóc.Tôi nhìn mình trong gương thấy hay thân người đang được in rõ trong đó.Ngày trước thấy chúng nó đăng ảnh được người yêu sấy tóc với dòng trạng thái là đang cảm thấy hạnh phúc.Tuổi tuất qua lúc nào cũng thả hà vì tôi nghĩ rằng bọn họ trẻ trâu sến súa.Đã được thử mới biết hóa ra cảm giác hạnh phúc là có thật cảm giác được yêu thương cưng chiều.Có thật tuổi nhắm mắt thì có thể từ từ cảm nhận được cảm giác ấy một cách rõ ràng nhất.Cảm nhận được người mình thương sấy tóc nó khác với mấy người xây tóc ngoài tiệm lắm.Em đang cười cái gì đấy.Đâu có đâu tôi đâu có cửa đâu.Chắc là do anh nhìn nhầm rồi đấy.Xây thêm một lúc nữa thì tóc tôi cũng khô chắc do cảm giác được sấy tóc thích quá.Nên vừa xây xong.Tôi đang ngáp ngắn ngáp dài.Lên giường ngủ đi.Tôi đi lại giường nằm xuống.Cứ nghĩ rằng anh ta sẽ làm việc tiếp.Ai ngờ tôi thì anh ta tắt hết các đèn trong phòng chỉ để lại đền bù.Anh cứ để mà làm việc đi.Tôi có thể ngủ được mà.Nói ra câu này tôi thấy mình qua là suy nghĩ sâu xa tin nhưng anh ta lại đáp trả tôi bằng một câu xanh rờn.Tôi cũng buồn ngủ rồi.Cảm thấy bị quê.Nhưng tôi vẫn không phục.Sợ rằng tôi nghe thấy anh bảo.Ai đó hết được anh mười phút cơ mà.Em hiểu tôi nói cái gì sao.Cái tên này lại tính chê tôi không biết tiếng anh.Nhìn cái mặt đáng ghét đó tôi muốn đấm cho một cái.Giận lắm.Tôi xoay người đi hướng khác không thèm nhìn cái bản mặt đáng ghét này.Anh nằm xuống cạnh thôi.Đây không phải lần đầu chúng tôi nằm cạnh nhau.Nhưng mà tôi lại cảm thấy rất ái ngại.Có chút thẹn thùng khó tả.Anh nè.Tôi có thể chạm tay.Đau bụng em được không.Tất nhiên là được rồi.Anh nằm xích lại gần tôi.Bàn tay của anh nhanh chóng chạm nhẹ lên bụng của tôi.Không nghĩ rằng một người về ngoài lạnh lùng như anh lại có thể có lúc đáng yêu như bây giờ.Bàn tay của anh đang xoa nhẹ trên bụng của tôi.Điều làm tôi bất ngờ chính là lúc.Anh trả thù thì nói với con.Chào con bố là bố của con này.Con ngủ chưa.Ở trong đó chơi cái gì.Nhưng nhớ phải chơi lành mạnh nhé.Không được phá làm cho mẹ mệt nghe chưa.Tôi nghe anh dặn dò con mà không khỏi phì cười cái cách ông bố này dạy con thật là quá bá đạo.Mới có mấy tháng.Mày nhắc là phải chơi nhà anh mà.Làm cho bộ tôi giống như cái sân chơi vậy.Bị tuột cười vì bà nói chuyện với con đầy đe dọa.Ánh mắt của anh nhanh chóng chuyển từ bụng sau đó nhìn thẳng vào mắt tôi.Em cười cái gì.Cười cái gì kệ thôi.Không lẽ anh cấm tức cười à.Gương mặt của chúng tôi lúc này vô tình thì rất sát nhau dưới ánh sáng mờ ảo của cái đèn mù ánh mắt của ta.Không biết từ khi nào chỉ nhìn đến đôi môi của người đàn ông trước mặt mình.Hồng tiểu không say không mất tỉnh táo như hôm trước nhưng tôi lại có suy nghĩ là muốn hôn anh.Nghĩ đến đây tôi liền không ngần ngại đưa môi của mình chạm vào môi của anh.Anh ta thì quá bất ngờ nên ánh mắt cũng vì vậy mặt trận tròn lên.Còn tôi thì từ từ nhắm mắt lại.mười có xúc động đầy bụng về.Hôn lấy bờ môi của anh.Đang loay hoay thì tôi bị bàn tay của anh.Đặt vào gái và kéo dài.Tưởng đi ăn đánh ai ngờ.Em có biết hôn không à.Em đang rộng kẹo mút đây à.Tuổi chủ môi liền định cãi nhau với anh thì bờ môi của tôi đã bị ai đó phủ lên.Mới đầu là nhẹ nhàng hơn trớn càng về sau thì càng điên cuồng và biết chặt lấy mồi của tôi.Cảm nhận được hơi thở gấp gáp của anh bàn tay anh cũng đang nhanh chóng chuyển từ gái của tôi di truyền và đặt.Ngực của tôi.Chỉ một cái bóp nhé.Tủ để tiền nhẹ lên.Đúng lúc cao trào thì anh lại rời môi của tôi một cách đầy dứt khoát.Anh nói với tôi.Không được.Anh ngồi bật dậy bước xuống giường.Em ngủ đi.Tôi nhớ rằng tôi có ít việc cần phải giải quyết.Nhìn theo bóng lưng của anh rồi đi cánh cửa phòng từ từ đóng lại tôi đưa hai tay lên mà than.Mày điên rồi mày điên rồi ăn ơi.bảy mươi chai thế này thì chết.Tôi không hiểu tại sao lúc đó tôi nghĩ cái gì.Mà lại có hành động điên rồi như vậy.Chỉ vì một phút dại dột đó mà tôi trằn trọc cả tối.Mãi một lúc sau mới có thể ngủ được.Khi đang ngon giấc tôi cảm nhận được có một bàn tay đang chạm vào má của tôi tôi còn hát.Ai đó đang nói thì thầm bên tai của mình nhưng không rõ là họ nói gì với tôi.Tôi phải làm sao với em đây tôi nợ cô ấy một ân tình quá lớn chỉ có thể.Lấy thân để báo đáp còn em cô gái đến sau nhưng lại vô tình thành công.Mở bức tường khoảng cách trong trái tim của tôi.Mặt tròn những lời nói đầy thương cảm ở bên cạnh giấc ngủ của tôi lại biến những lời nói đó thành những tiếng.Bài về miền tây.Đổi thẻ cào mày và xoay người chuyển tư thế nằm ngủ khác.Đền kỳ tổ chức giải trời cũng đã sáng nhìn sang bên cạnh không thấy có ai.Tôi cầm điện thoại thì nhận được tin nhắn của anh.Tôi đi công tác ba ngày hai đêm.Em ở nhà ăn uống đầy đủ nhé.Đừng để con bị đói.Tôi đọc xong thì gửi nhanh và câu trả lời.Ok.Facebook xuống nhà.Nhìn thấy bà đang ngồi ở phòng khách để đọc sách.Giờ cũng chín sáng rồi nên tôi có chút e dè.Cháu chào bà.Dậy rồi đó à.Dạ vâng ạ.Có bầu ấy cũng được ngủ nhiều quá.Chịu khó dậy sớm thì lại tập thể dục.Sherlock quẻ người.Khỏe cả con.Dạ vâng cháu biết rồi à.Bảo bếp ăn sáng đi.Có bầu mà ăn uống không có giờ giấc quy cũ.Lạc hồng tốt đâu.Tôi nghe xong thì cúi đầu chào bà rồi nhanh chân bước vào bếp.Trụ sở ở đây lâu chắc tôi điên mất.Ăn sáng xong xuôi tôi đi ra ngoài vườn để đi vào.Ở đây còn có một cái thích đùa nữa nhìn rất dễ thương.Công nhận cái vườn nhà này rộng ghê thuê mấy người làm gì để cắt tỉa cây và chăm sóc vun bón cho.Đang ngồi xích đồ ngắm cảnh vật xung quanh thì có người ta gọi tôi vào nhà báo là bà.Có chuyện muốn nói với tôi tôi có chút lo sợ.Liệu có khi nào tôi chuẩn bị được nghe giáo huấn của bài về việc làm dâu hoặc không thì là một quyển sách.Vì làm dâu nhà hào môn.Nghĩ quả thôi đã thấy hạnh phúc rồi.Dạ.Bà cho gọi cháu à.Bầu được bao nhiêu lâu rồi.Dạ.mười tuần.Tao cũng hứa với thằng dũng rồi là không can thiệp quá nhiều vào cuộc sống của hai đứa.Nên cháu cứ yên tâm và dưỡng thai ở đây đi.Nghe được câu này tôi cảm thấy yên tâm phần nào.Nhìn bà tôi khó gần và có phần uy nghiêm nhưng tôi có cảm giác gì đó của sự cô độc.Dù trong nhà rất nhiều người nhưng họ toàn là người làm.Không có ai máu mủ.Ngoài dũng.Thằng dũng.Nó chịu nhiều thiệt thòi từ tấm bé.Bà hi vọng.Nếu có thể.Cháo hến xào.Những tổn thương chồng nó.Giúp bù đắp những tổn thương của thế hệ trước để lại cho thằng bé.Tôi cứ im lặng nghe bà nói ai biết được rằng một người cao quý như vậy đang nhờ tôi giúp đỡ chứ liệu có thể.Trong quá khứ đã có chuyện tồi tệ xảy ra tôi rất muốn hỏi trực tiếp nhưng chắc bây giờ.Chưa phải là thời điểm thích hợp mấy hôm trước tôi hỏi dũng về việc tại sao.Đó anh lại xuất hiện ở cổng nhà tôi anh ta trả lời tôi một cách gì đó rất qua loa cụ thể là do bị tay.Giao thông nên bị rơi xuống vách núi sẽ nổ tung còn anh ta may mắn rơi vào bắn ra ngoài.Điều kỳ diệu là anh ta chỉ bị xây xát ngoài da chứ không hề bị thương nào duy chỉ có.Là bị va đập mạnh sau khi tỉnh dậy thì bị mất trí nhớ tạm thời và đầu óc cũng vậy.Mặt trời bảy mươi bốn duy của một đứa trẻ ngây ngô và ngốc nghếch anh kể là đi đến nhà tôi chỉ là sự.Tình cờ lúc đỏ tuổi có rất nhiều thắc mắc.Nhưng anh đều cố tình lảng tránh.Còn bảo là không nhớ.Không nhớ nhiều.Bây giờ nghe bà nói như vậy tôi thấy mọi thứ có vẻ có một sự phức tạp không hề nhẹ ở đây.Chiều hôm đó tôi xin bà qua cho bệnh viện thăm mẹ tôi vừa bước vào đến phòng bệnh tôi thấy mẹ và bác sĩ.Đang nói chuyện với nhau.Nhưng khi thấy tôi thì hai người đó.Lại im lặng.Tôi có chút bỡ ngỡ.Tôi nhìn bác sĩ.Cúi đầu chào hỏi.Cháu chào bác.Ừ chào cháu.Hai người đang nói chuyện gì à.Sao thấy cháu.Lại không nói gì nữa à.Đá gà.Bệnh của mẹ cháu.Có cái gì không tốt à.Bác đưa mắt nhìn sang mẹ tôi.Không rõ họ trao đổi gì với nhau nhưng rất nhanh sau đó.Bác mỉm cười nhìn tôi đã.Không có gì đâu.Tao chỉ hỏi xem tình hình ăn uống của mẹ cháu thế nào thôi.Bệnh của mẹ cháu thì đang diễn biến rất tốt.Cháu cứ yên tâm nhé.Dạ vâng ạ.Cháu cảm ơn.Bác sĩ nói xong thì rời đi.Tôi đi đến ngồi xuống bên cạnh nè.Bà nhìn tôi sau đó lên tiếng hỏi.Còn về bên đấy có bị ai bắt nạt.Hay là gây khó dễ gì không.Tôi lắc đầu.Thì bà ngoại của dũng.Đối xử có tốt với con không.Tôi gật đầu.Thế thì tốt mẹ cứ lo mày hậu đậu với nóng đầy về gia đình nhà người ta lại khó sống.Mẹ.Con ở nhà đó từ hôm qua đến nay.Tình cảm mới được có một ngày làm dâu.Có cái gì mà mẹ lo cho con thế biết như vậy.Tại sao còn rủ con đi lấy chồng.Mẹ tôi nghe xong như vậy lúc này lại trừng mắt lên nhìn tôi.Này lấy chồng rồi.Đừng có ở đó mà nói linh tinh.Lo mà học cách làm dâu tư sở.Hai làm gì.Thật khéo léo và.Mẹ không phải lúc nào cũng đi theo để con mãi đâu.Này mẹ tôi nói hơi nhiều đang tính hỏi mẹ có chuyện gì thì tôi ở bên ngoài bước vào.À đến đi à.Thấy thằng dũng đâu.Tao không qua với mày.Anh ấy đi công tác rồi dì ạ.Bận bịu quá nhỉ mới đăng ký kết hôn.Hôm nay lại bỏ vợ ở nhà một mình.Như thế này là hỏng rồi.Ảnh nổi bật là gì.Một mình tiếp quản rất nhiều việc.Nên chị đừng nói thế.Tội nghiệp người ta.Cái nghề.Bây giờ là biết bên chồng cơ đấy.Thế mà hôm nào.Có ai đấy bảo rằng.Cháu sẽ không bao giờ lấy chồng.Tôi bị gì rồi nói trúng tim đen.Mình chỉ biết im lặng.Mẹ ở bên cạnh lúc này lên tiếng hỏi tôi.Dạo này con bị nghén nặng giống như trước không.Còn đỡ nhiều rồi mẹ con ăn uống cũng ngon miệng hơn.Thế thì tốt nhìn con yên ổn thế này.Mẹ cũng yên tâm rồi.Có già đi.Cũng không có gì hối tiếc.Mẹ.Mẹ nói gì thế.Bác sĩ nói là mẹ đang điều trị tốt cơ mà.Apl.Mẹ nói cho vui thế thôi.Không có chuyện gì đâu con.Gì tôi nhìn thấy tình hình có chút căng thẳng lúc này cũng cười và nói thêm.Đúng rồi đấy.Mẹ cháu chỉ nói vui thôi.Vui thì vui.Nhưng đừng nói cái kiểu như thế chứ.Thật sự nghe mẹ nói như vậy tôi không thích chỉ cần tưởng tượng trong đầu tôi tôi cảm thấy nó thật là kinh khủng.Nghe mẹ nói ra thì vô thức.Nước mắt đổi lại chảy.Tôi thật sự.Tôi thật sự rất dở.Có thể mẹ tôi sẽ rời khỏi tôi bất cứ lúc nào.Chỉ cần nghĩ như vậy thôi tôi có thể bật khóc ngon lành.Mẹ đưa tay lên má lau đi những giọt nước mắt của tôi.Mẹ chỉ nói vui thôi.Tao còn lại khóc.Còn không thích như thế mẹ.Mẹ tôi ôm tôi vào lòng thủ thể dỗ dành tôi như cái cách này bé bà hay là mỗi lần.Khóc nhè.Nín đi con.Sắp làm mẹ trẻ con rồi.Đừng có khóc nhè.Mẹ có kệ còn làm mẹ trẻ con thì con nó là con gái của mẹ mà.Vì tôi nhìn thấy hai mẹ con ôm nhau thắm thiết như vậy.Bà bắt đầu lắc đầu than vãn.Biết có toàn và thích cái này.Ngày xưa.Em bị úp sọt bữa lấy một người.Thế cho xong.Lúc này cả tôi và mẹ đều bật cười vì câu nói của gì.Cười là như vậy.Nhưng vì thấy hơi buồn có cái gì đó giống như một sự cảm không được tốt cho lắm.Ở bệnh viện với mẹ cả buổi chiều đến tối tôi xin ở lại nhưng không ai cho nên đành.Lại nhà anh có giận tôi là đi đâu đó thì phải gọi cho tài xế riêng của nhà chờ đi tôi không có.Mình toàn đi taxi cho dễ.Về đến nhà cũng tám tối hỏi người làm trong nhà thì biết.Bà đã đi ra ngoài gặp bạn bè.Thế là cả căn nhà rộng lớn này chỉ có tôi ở trên tầng còn mấy người đều ở huế.Phần một.Lên đến phòng tôi để túi xách của mình xuống đi ra ngoài ban công vươn vai hít thở một cái.Chọn thư giãn đầu óc.Một cơn gió thổi đến.Làm tóc tôi đang buồn.Có một chút bài bay cảm giác thật là mát lạnh giá mà lúc này có ai đó bên cạnh.Tôi đưa tay lên bụng bụng của tôi lúc này đã ngô rằng một chút.Còn à còn có đang nhớ bố giống mẹ không.Mẹ nhớ bố quá người gì đâu mà kỳ quặc.Đi cả ngày mà không gọi điện hỏi thăm mẹ con mình lấy một câu nhỉ.Tôi tâm sự với con sau đó từng bước vào phòng tôi lấy điện thoại trong túi ra kiểm tra xem có ai gọi không.Thì tôi phát hiện giảng điện thoại của tôi hết pin.Sau khi sạc được một lúc thì màn hình sáng lên.Đập vào mắt của tôi là cuộc gọi nhỡ của anh.Có tất cả tám cuộc gọi nhỡ mỗi cuộc cách nhau hai mươi phút.Tôi thấy như vậy liền gọi lại kết nối với bàn liền được một cái thì đầu.Bên kia đã có người nghe.Này em làm gì.Tôi gọi không nghe máy à.Tôi hết pin.Tôi quên.Bây giờ tôi vừa sạc tôi nhận được cuộc gọi của anh này.Lý do của em thì hay quá rồi.Tôi nói đúng mà.Anh không tin thì thôi.Tôi là kiểu người rất hay lấy vợ.Lý tử không được.Sẽ quay quả cắn cún.Hèn gì rồi.Ăn rồi ăn lúc sáu chỗ mẹ.Tuyền cháu một chút hoa quả bà bầu uống cả sữa nữa.Bà tối nay ra ngoài gặp bạn nên bà không có nhà.Ở nhà bây giờ chỉ có mình tôi.Mười mấy người giúp việc thôi.Thế nào.Anh còn cần biết gì nữa không.Tôi thấy mình cứ thao thao bất tuyệt về cái điện thoại kể cũng buồn cười đời thời nhà hai người ta chưa hỏi.Tôi đã trả lời một mạch rồi.Kiểu để người bên kia không phải hỏi nhiều thế.Qua điện thoại tôi nghe được đầu dây bên kia vừa mới bật cười.Anh đang cởi tôi đấy à.Không có.Tôi đang định hỏi em.Là có việc gì cần hỏi tôi không.Cho tôi.Tuyết câu hỏi dành cho em rồi.Tôi cũng chả có câu hỏi nào dành cho anh cả.Vậy từ lúc này nhé.À mà khoan.Khi nào anh về.Em nhớ tôi à.Ai đó nghĩ cái gì đấy.Tại sao tôi phải nhớ anh chứ.Thế thì tôi không có nghĩa vụ.Phải trả lời câu hỏi của em.Ok.Tạm biệt anh.Bây giờ điện thoại ra trước mặt không chút lưu luyến và ấn tắt máy cái đồ đáng ghét anh ở luôn ở đấy.Đừng có về cũng được nằm xuống giường một lúc lâu mà tôi chưa thể nào vào giấc ngủ.Nên tôi liền phật dạy nhớ ra quyển nhật ký là mẹ của tôi mấy ngày hôm nay chưa biết gì.Thế là tôi lại có việc để làm lúc tuổi khó ngủ tôi cất cẩn thận cái hình siêu âm hộ.Để tán vào cuốn nhật ký tôi còn ghi cả chú thích ở dưới này về giờ và ngày đi khám.Ngồi nắn nót viết rất cẩn thận thật đẹp để sau này còn có cái đưa cho con xem.Nó chắc chắn không dám chê trước mình xấu rồi phải viết thật đẹp mới được dạo này.Cho nó đi học lớp một cô có lỡ trà sữa còn tôi xấu thì tôi còn biết là nói giống ai.Chữ xấu như vậy tôi đã xấu thì làm sao mà dám thắc mắc được chứ.Gửi ảnh siêu âm lần trước tôi đi khám với kẻ thù tôi có làm một dòng trạng thái.Lần đầu tiên đi khám với mẹ nuôi còn với ảnh đi siêu âm lần hai thì tôi viết.Hôm nay có bố đưa mẹ đi khám.Cảm giác rất vui còn ạ còn ở trong đó phải luôn khỏe mạnh và ngoan nhé.Kỳ thị và các bạn thân mến tâm an vừa mới gửi tới cho tất cả quý vị và cả.Tập năm của bộ truyện tranh tiểu thơ tác giả hiu vậy là câu chuyện của chúng ta đang tiến những cái.Chắc là gay cấn công an không biết vì sao chàng ngốc của chúng ta lại có một gia thế vô cùng hoàn mỹ như vậy.Một chàng trai mà tất cả các cô gái đều muốn có được đúng không ạ trong câu chuyện này qua một giấc mơ qua những.Thủ thì thì tâm hơn và quý vị chắc hẳn cũng lắng nghe rồi là anh dũng này có à.Cô gái nào đó đang ngự trị trong trái tim của anh ta và anh ta chưa thể nào quên được cô gái này bởi vậy khi mà.Xuất hiện anh có bầu thì anh đang có một cái trách nhiệm đối với đứa con ở trong bụng của anh thôi còn.Yêu đối với ai thì không biết có tồn tại nhiều hay không.Hay chỉ là sự thương hải hoặc là có trách nhiệm với đứa con của mình.Bà có trách nhiệm thêm được người mẹ của đứa con gọi về tình yêu thì không biết nó có thực sự tồn.Thằng dũng hai mươi.Các câu chuyện của chúng ta sẽ được tiếp tục là sao đây.Mẹ của an liệu rằng có vượt qua được cái thời kỳ khó khăn này để sống với cô thêm một thời gian nữa hai.Câu trả lời sẽ có trong tập sáu sẽ được tâm an gửi tới cho quý vị vào buổi trưa ngày mai phim mới.Chúng ta cùng chú ý theo dõi nhé.Còn hai bây giờ thì tâm anh xin cảm ơn tất cả quý vị rất nhiều cảm ơn tác giả đã đồng hành cùng với công an trong buổi trưa ngày hôm nay.Chúc quý vị có một ngày làm việc thật nhiều niềm vui thật nhiều hạnh phúc tâm an tạm biệt quý vị rồi xin chào và hẹn. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com