Truyện Đời Thực Chị Em Tranh Chồng Phần 1 Con Riêng Của Chồng - Mc Anh Sa

truyện Đời thực chị em tranh chồng phần 1 con riêng của chồng - mc anh sa

Chào mừng quý vị và các bạn đã quay trở lại với chuyên mục truyện dài kỳ được phát sóng đều đặn vào hai mươi mỗi buổi tối quá trình.Chuyện tình một buổi tối ngày hôm nay thì anh sẽ mang đến cho quý vị và các bạn tập đầu tiên của một bộ chuyển mới đến từ.Tác giả trần ngọc diệp.Về tắm biển câu chuyện của chúng ta kể về cuộc đời của một cô gái có tên là hà vũ.Nhưng mà con mới lớn thì đã phải chứng kiến cảnh bố mẹ của mình li hôn.Bố của cô đã ngoại tình từ rất lâu trước đó và còn có cả còn gì nữa.Đặc điểm của câu chuyện này đó là khi mà cô trưởng thành chia tay một cô gái vô cùng xinh đẹp.Tiền ra đây một lần nữa số phận chiếu chiều lại khiến cho cô gặp lại người con gái riêng của bố cô.Garena thì cuộc đời của hai cô gái này là bị dính vào một người đàn ông.Vậy thì những diễn biến đầu tiên nào sẽ xảy đến trong bộ truyện này đến số một của các bạn cùng với ông xã đến với.Lần đầu tiên này không thể quý vị cũng đừng quên nhấn like và nhấn vào nút đăng ký kênh điều hòa ánh sáng.Cảm ơn mọi người rất nhiều còn ngay sau đây sẽ là nội dung chi tiết của tập đầu tiên một bộ truyền đến.Tác giả trần ngọc diệp qua giọng đọc của anh ta.Đường đời của huyền vốn không phải là một đường thẳng tắp.Từ khi còn bé cô còn có một gia đình hạnh phúc.Bố làm việc của một xí nghiệp hàng trùng mà thì mở tạp hóa buôn bán tại nhà một nhà ba người.Sống hòa thuận bố mẹ rất ít khi cãi nhau.Cho đến năm hà huyện lên trung học.bốn nghìn một ngày có một người phụ nữ bụng bầu vượt mặt tìm đến tận cửa tuyên bố với mặt huyền rằng.Bà ta đang mang thai con của bố còn là con trai nữa mà cô và ba ta cãi nhau đi.Có tiếng như bà ta đang mang thai nên mà cũng không dám động tay động chân đất nước.Bố trở về lên cáo áo của ông hỏi cho ra nhé nhìn thấy thái độ ẩm ở làng chánh của bố.Mày lại càng phát hiện gạo lên chùa đánh bố tuổi mùi thì ra bọt có nhìn tình bên ngoài.Người phụ nữ đó tên là diễm phương gói chồng từ khi còn trẻ.Và có một đứa con gái riêng kém hả huyền hai tuổi đứa bé trong bụng bà ta đang mang là con của bố.Mà không bắt bố lựa chọn giữa hai người phụ nữ và tất nhiên là bố không thể nào chọn được.Một bên là người vợ đầu ấp tay gối cùng với con gái một bên là nhân tình của đứa con trai.Chào đời một ông luôn khao khát gia đình của hà huyền bắt đầu sóng gió từ đây.Bố mẹ thường xuyên khắc khẩu mà tôi vô cùng oán hận nhưng lại không cần tình ly hôn.Không cam tâm nhường chồng cho người đàn bà khác lại càng không cam tâm vứt bỏ cuộc sống hiện tại sau.Lâu bố đem nhân tình cùng với con riêng của nhân tình về nhà để mẹ con bà ta sống ở ngôi nhà .Một mảnh đất kế bên điều đó là hoàn toàn chọc tiền mà bà làm ầm ĩ cả lên.Nhất là sau khi nhìn thấy được còn riêng của tình địch nó là con gái riêng không bằng nói đó chính là con gái.Bố bởi vì bé gái đó giống hệt bố ngược lại hà huyền lại giống mẹ.Có nghĩa là bố thực chất đã cặp bồ từ rất lâu khi hả huyền mới ba tuổi.Đâu rồi bởi vì lúc sang hà huyền mà bị khóa sinh nguy hiểm tính mạng nên.Hà huyện ra đời bác sĩ bảo mẹ không thể sinh thêm được con nào nữa ngoài miệng thì bố vào không quan trọng.Có hả huyền là đủ rồi thế nhưng sau lưng vẫn âm thầm đi kiếm người sinh con trai.Người phụ nữ kia còn sinh cho bố một trai một gái.Về điều này thì mẹ đã hoàn toàn thua thì.Năm đó hả huyền tuy còn nhỏ.Nhưng mà cô vẫn đủ lớn để hiểu mọi chuyện.Nhất là ngày ngày được một đứa còn cái gì kìa.Có rất ấm ức rất không vui.Cho một lần gây nhau.Để ngoại tình.Thế là bị bố đánh một bàn tay.Người phụ nữ kia bảo đau bụng.Bố lập tức đem một ai chạy đến bệnh viện.Bài khấn thờ sau khi bị ăn táo.Bà nhìn thấy bấm đừng vội quá của bố.Chuyển vào lúc đó là hiểu xa.Mình nên buông tay.Ngày mà người phụ nữ kìa sinh con.Chỗ nào khi mày có đèn liệu hồn với bố.Rất thảo hạ huyền trở về nhà bà ngoại.Căn nhà bán đi rồi chia đôi.Tiệm tạp hóa sang lại cho người ta.Mai cũng được một số tiền kha khá.Cổng thì gửi tiền tiết kiệm.Hà huyền tiếp tục học hết cấp ba .Năm cô vào đại học.Có một số chuyện xảy ra.Mày quyết định đi bước nữa.Người đàn ông đó là một người tình khác.Bề ngoài thì hiền lành chất phác.Thực hiện không có lý do gì để phản đối.Hà hiền cũng nhanh chóng có bạn trai.Là đàn anh khóa trên.Sau đó một lần thì bà ngoại qua đời.Roma cho bà ngồi xong xuôi.Bài thơ đường về nhà ở quê dương.Thảo hiền có phải là thành phố tiếp tục học đại học.Bạn trai của hà huyền tên là trần khánh.Hai người yêu nhau êm đềm qua hơn một năm thì xảy ra chuyện.Trịnh khánh toàn tên với người khác sau lưng hào huyền.Lúc đó có rất bình tính chất vấn với người yêu.Nếu như anh muốn đến với người khác cứ nói thẳng ra đi.Sao phải làm chuyện lén lút hành hạ như vậy.Trần khánh chuột già không nói được câu nào.Lúc này thì cô đơn đề nghị.Chúng ta chia tay đi.Đường ai nấy đi.Cô quay lưng muốn bỏ đi.Không ở tỉnh khánh gọi lại tiền cô.Hà huy.Em còn đi đã.Anh còn gì để nói sao.Em không hỏi lý do vì sao.Anh lại làm như vậy.Phản bội là phản bội.Biết lý do để làm gì.Trạng thái bốn.không cửa nhà.Thảo hiền khó hiểu nhìn anh ta.Em quá bảo thủ.Quán gần nhà.Mà lúc nào cũng lạnh như tiền.Đã yêu.Lại còn bún chấm sáng.Em là thánh nữ.Nhưng anh không phải là hòa thượng.Yêu nhau đã lâu như vậy.Em vẫn cứ muốn ăn chay.Nhưng mày muốn nói cho chàng biết.Anh muốn ăn thịt đi.Thế cho nên.Không cho anh thịt.Tiếng anh lên đi tìm một miếng thịt khác xào.Em không thể nào trách anh được.Thời đại bây giờ.Có ai yêu mà không thiệt đâu.Thỉnh thoảng nói rất ổn dùng hiển nhiên là cho rằng mình nói rất đúng.Tuy nhiên đó chỉ là quan điểm của anh ta.Nêu quan điểm riêng cùng với quan điểm theo thời đại.Hà huyền chung thủy với chính mình hơn.Còn nữa cũng không phải là một miếng thịt.Trình khánh tiếp tục nói.Em giữa lần thứ nhất.Em chính là cô gái ngoan.Nhưng em cứ lần thứ hai lần thứ ba.Từ chính làm kiêu ngạo làm quá.Tình yêu mà không có tình dục.Làm sao để hạnh phúc.Có nghĩa là ngành gỗ.Là lỗi của tôi sao.Hà hiền hơi buồn cười rồi hỏi lại.Ảnh hứa.Chứ không có lần sau.Đĩa nhà hàng.Thôi đi.Con mẹ nhà mày.Lần sau.Cô vừa nói cái gì.Hà huyền lười nhất lại.Đây là lần đầu tiên có văng tục trước mặt người khác.Vô nó buồn bực lắm rồi.Mới vừa đi được vài bước.Quần áo của cô đột ngột bị kéo dài.Sau đó một cái tát như trời giáng rơi xuống một bên má.Chỉnh khánh thản nhìn giờ tay đánh cô.Theo huyền không tin xứ sở nghìn trùng khánh.Con người nho nhỏ trước kia.Giờ đây con mới phát hiện.Ngoài thấy gái rủ già.Lại còn thêm thoại google đánh phụ nữ.Mặc kiếm thật.Cô vỡ được thử bạn trai kiểu gì vậy.Từ xứ sở thì hà huyền dần dần lừa mất nghìn trùng khánh.Lúc này anh ta nói.Muốn nói gì thì nói.Tốt nhất.Đừng có chửi anh.Con gái của mình bằng tông đơ.Hà huyền không chỉ muốn bằng.Muốn đánh thằng toàn nữa.Đã phản bội cô.Nó không tính.Bây giờ lại diễn ra tay đánh cổ.Mẫu đơn cho người hà huyền chốt giày.Cô đang chuẩn bị co chân đạp trình khánh.Nhưng mà chưa kịp làm gì.Thế chính khánh nó bị ai đó đấm lá vối rồi xuống đất.Có sức sữa lần thứ hai.Người đánh anh ta là một người đàn ông.Cũng phải đàn ông nên mới dám ra mặt.Bởi vì người đó đứng quay lưng lại.Nên cô không nhìn rõ mặt.Chỉ là bóng người này rất dài.Giọng nói của anh ta lạnh băng.Khốn kiếp.Dám đánh phụ nữ trước mặt đồng hồ.Chỉnh thẳng đứng bật dậy.Đánh đánh lại người kia thế nhưng không ngờ lại bị đấm túi bụi lần thứ hai nữa.Bây giờ tao ghét nhất.Nay nhìn cảnh này đấy.Trùng khánh giao linh.Thằng khốn kia.Liên quan đến mày.Mày nói đi.Mày là gì của toyota.Người đàn ông quay sang liếc nhìn hạn huyền một cái rồi lại quay sang nhìn trình kháng clip đó cũng đủ để cô nhỉ.Chóng mặt người này khuôn mặt anh ta đỏ gay.Thì ra là uống rượu.Một người là say rượu còn biết bảo vệ phụ nữ.Chiến thắng nào máu bên khỏi miệng rồi chất vấn hả huyền.Con nói đi.Thằng này là ai.Tôi không biết.Người kêu buôn lại mặt cầu.Mày.Cút ngay.Trình khánh biết là mình không đánh lại được giá đàn ông trước mặt.Đang cuộc đời tức giận rồi đi mất.Hà hiện đang định lên tiếng cảm ơn.Khi người đàn ông đã bỏ đi.Cấu trúc câu cảm ơn vào.Rồi lặng nhìn bóng lưng anh ta rời đi.Người này giống như có tâm sự vậy.Được anh giúp cậu hôm nay là tùy hứng.Nếu như bắt gặp phụ nữ bị đánh ở một thời điểm khác.Chưa chắc người này sẽ da mặt.Cô đoán như vậy.Mối tình đầu của cô là một gã ra trường vũ phu như trần khánh.Tất nhiên là sau vụ việc đó tình yêu này cũng chấm dứt.Hà huyền tiếp tục với việc học hoàn toàn không quan tâm đến chuyện khác nữa.Thời gian họp.Mà có gọi cho huyền mấy lần.Bảo cô nghỉ hè thì đến nhà dưỡng chơi.Nhưng mà cô thích mình.Một phần vì cô cũng bận đi làm thêm.Khi có thuận lợi tốt nghiệp đại học sau đó xin vào làm nhân viên cho một công ty quảng cáo.Thấm thoát thì hà huyền đã làm ở công ty được ba năm.Tháng mười năm nay ở thành phố đang là vào đầu đông.Cô mặc bộ đồ công sở cùng với đồng nghiệp xuống căng tin ăn cơm chưa.Lúc ngồi anh thi hà huyền nghe đồng nghiệp nữ tiền chúc thành nói.Nay.Nghe nói chiều nay bên fhai có tổ trưởng mới đến đấy.Là trai hay gái.Nghe nói là gái.Đồng nghiệp làm tỏ ra phấn khích giỏi thế có đẹp không.Chất thành miếng mồi xì một tiếng.Cái gì đấy xấu như mày.Dưới trời á.Anh mua cho con đấy.Vậy tôi chỉ nghe nói thôi được không.Hà hiện im lặng ăn cơm lắng nghe thôi cũng chẳng quan tâm đến những chủ đề.Hiệp đang nói.Theo huyền không ngờ cái người đến lần này là một người mà cô không bao giờ nghĩ đến.Hà hải vân.Cũng chính là đứa con gái riêng của bố cô.Cô tự nhiên đảm nhận vị trí tổ trưởng một phần fhai.Nghe nói là hạn hải vân mới chưa có kinh nghiệm một năm làm việc.Nhưng đã lên đến trước tổ trường.Còn hà huyền ba năm lăn lộn.Cũng trẻ một nhân viên quèn.Còn một điều nữa.Đó chính là dáng vẻ của hải vân.Vô cùng xinh đẹp.Lúc nhìn thấy cô ta một thân đẹp đã bước vào công ty.Thảo huyền có cảm giác bản thân của mình thấp kém cỏi.Thảo hiền luôn không thích so bì với người khác.Nhưng mà với hải vân.Lại không thể nào thẳng nhìn được.Nguyên nhân thì chỉ có một thôi.Gia đình cô tan vỡ là vì sự xuất hiện của mà còn cô ta.Mẹ có đau lòng.Là cũng bởi mẹ của cô ta.Cô cùng với hải vân vốn không nên gặp nhau.Không nên làm việc chung với vải.Bất chợt có cảm giác mệt mỏi vô cớ.Hải vân vừa mới xuất hiện.Nên trở thành tâm điểm của các bộ phận.Làm thì nhìn cô ta suýt xoa nữ thịt nướng một sàn diễn đỗ kỳ.Giường hạ huyện cảm giác khó chịu không cách nào diễn tả được.Vài ngày sau đó.Hoạt hình không nhớ được bản thân không nhớ phải cùng chung nơi làm việc với hải vân.Mà trả lại.Còn phải làm dưới trướng của ta nữa.Từ trường dương đến trước bàn làm việc thông báo một câu xanh rờn.Thảo huyền.Cô chuyển sang tôi fhai nhé.Vì sao vậy.Đây là quyết định của cấp trên.Của các nhà thầu là gì.Cô nhìn tổ trưởng dương bỏ đi à.Cái cảm giác đầu óc y hệt như quả bóng bị xì hơi.Sao lại nhắm vào cô chứ.Dù không tây nguyên.Chơi nhưng cô vẫn phải thu xếp đồ đạc mang qua phòng fhai.Thu mua đề tài gõ cửa.Mời vào.Có để cửa đi vào.Hài vân ngồi trên bàn cuối đầu xe máy tính.Có người bước vào cũng không buồn gần lên một cái.Cô ấy sao.Nhất định là như vậy.Hà huyền cũng không muốn mở miệng.Cả hai cứ như vậy im lặng một lúc.Cuối cùng thì hải vân cũng chịu ngẩng đầu lên nhìn hạn huyền cô ta hỏi.Sao không nói gì thế.Tôi nghĩ là cô đang bận.Bây giờ tôi hết bận rồi.Tôi là huyền.Vừa được chuyển đến đây.Tôi biết.Hoạt hình với mày nhìn hải vân.ba năm cấp ba.bốn năm đại học.Tổng cộng bảy mươi lăm.Kể từ thời điểm tôi cũng chỉ gặp nhau rồi đấy nhỉ.Khóe miệng của hải vân hơi cười cười.Cô đơn là đang muốn ôn lại chuyện cũ sao.Chị vẫn không thay đổi là bao.Ráng vài y hệt như mẹ chị vậy.Vậy thì sao.Không sao cả.Chỉ là chào hỏi một tí thôi.Thế còn việc gì nữa không.Đương nhiên là có.Nói đến đây thì hỏi vậy lập tức thay đổi dòng điện.Cô đang tất cả các bạn quảng cáo của công ty trong vòng một năm trở lại đây.Sao chép lại.Rồi gửi qua email cho tôi.Tôi muốn xem lại một chút.Được.Thảo huyền bò ra ngoài.Hai bàn tay cuộn chặt lại trong vô thức.Không thể ngờ.Cô không thể nào để cho cô ta biết mình thất thủ đức.Thanh tâm thì huyền ở lại tăng ca một.Tiết trời tháng mười về chiều.Nhiệt độ các phần giảm xuống.Huyền ảo cao cổ chiếc áo gió khoác bên ngoài.Ôm vai một mình đi từ nhà ăn về chỗ làm việc.Hôm nay thì vào bếp hay chỉ còn lại mỗi cô và hà vân.Ở lại làm thêm.Lúc về đến nơi thì trong phòng trống không.Hài vân không biết đã đi đâu hả huyền bàn ngồi vào bắt đầu đánh máy trong phòng chỉ còn lại.Gõ bàn phím vang lên.Đánh xong một văn bản có cảm thấy hơi mỏi nên vân tay.Đồng thời nhắc miệng nhớ một cái.Không ngờ rằng đúng lúc đó cửa phòng bật mờ.Cô thảo bản năng giật mình rồi ruột người lại vốn tượng là hải vân quay lại.Mà không phải.Mà hóa ra lại là một người đàn ông.Người kia một thân quần áo hàng hiệu đẹp đá xuất hiện nơi cửa.Dáng vẻ không khác gì những làm mình nổi tiếng trên miệng là nụ cười ngớ ngẩn.Khuôn mặt đẹp trai đó trong phút chốc khiến cho trái tim hả huyền đập trạch đi một nhịp.Nhận ra người này chính là người đã thấy cô đánh trần khánh và tối đó có ba năm về trước sơ chế của nhớ rừng.Vậy là vợ về sau đó cô còn ngẫu nhiên gặp anh ta mấy lần trên đường chỉ là anh ta không biết cô thôi.Xin chào xin chào tôi tìm.Hải vân.Cô ấy ở đây không một câu hỏi khiến tâm trạng đang bay bổng của huyền tiêu tán.Bữa nay tìm hải vân sao.Tôi đi ra ngoài rồi tôi cũng không biết của tao đâu.Không sao đâu tôi ngồi đây đợi cô ấy không phiền chứ.Hà huyền lắc đầu cố gắng gạt bỏ đi những ảo tưởng trong đầu.Trai đẹp thôi mà.Lại còn dính dáng đến hải vân.Nghe nhiều làm gì chưa cô hoàn toàn không chú ý đến anh ta nữa nhưng mà cũng không thể nào tập.Vào công việc vì thế cô giúp điện thoại giờ mất quá ít thời gian một chút bố nhìn nhàng tao hỏi.Cô là đồng nghiệp của hải vân sao đúng vậy đó là cấp dưới.Tôi là bạn của hải vân tên tôi là vũ thắng nam thế dang ta tên là vũ thắng.Cô đang lịch sử cái điện thoại rồi nói tôi tên huyền.Thằng nam không nhịn được quan sát cô.Kể từ lúc anh bước vào đây cô gái này chẳng hề liếc anh một cái lớp em hỏi thái độ của.Ta cũng rất khách sáo không có vẻ gì giả tạo khen chàng nhất thời vẫn chưa hiểu ra làm sao.Sau màn giới thiệu thì có tiếp tục cầm điện thoại lên bấm bấm vô tháng làm lại tìm chủ đề hỏi tiếng.Có làm việc ở đây lâu chưa.Bà năm.Cô cũng là người ở đây sao.Không.Tôi là người tình khác.Đến để làm việc thôi.Hà huyền cũng khách sáo hỏi lại một câu.Còn anh thì sao.Tôi là người đi.Nhờ cô ấy.Của cậu biết khu đó thuộc nơi dành cho nhà giàu.Người ta cũng biết là thuộc con nhà giàu rồi.Đang nói đến đó thì hạ hải vân quay lại.Nhìn thấy bố thắng nam có tán vô cùng ngạc nhiên.Sao anh ở đây thế.Anh đến tìm em.Hôm nay em phải ở lại làm thêm giờ.Không sao đâu anh đợi được.Đáng lẽ ra phải gọi cho em trước chứ.Không việc gì cả.Nhân tiện sẵn sàng chỗ làm việc của em thôi.Hà huyền nhìn hai người họ thì xui đón.Bố thằng nam đang trong giai đoạn theo đuổi hải vân.Trai đẹp theo đuổi gái xinh đó là điều hiển nhiên.Thế nhưng hà huyền vẫn không tránh khỏi ngày mất.Bởi vì không muốn làm bóng đèn nên có lấy cớ ra ngoài đi vệ sinh.Liên tiếp những ngày sau đó.Bố thằng nam đeo đến.Các nhân viên bàn tán xôn xao.Lúc này đồng nghiệp làm thì tức giận bởi vì gái xinh đã bị của mất.Đồng nghiệp nữ thì vẫn gần tệ đến đỏ cảm.Ai cũng bảo hài vân tốt xấu.Mới của truyền đến.Đã được một anh chàng đẹp trai nhà giàu như vậy theo đuổi.Tuy nhiên hình như cô ta vẫn chưa chấp nhận thì phải.Nên nói của ta làm cao hai thực sự của ta chưa dùng được đây.Nghe nói nhạc anh chàng họ vũ này giàu lắm thì phải.Chắc thế.Anh ta và hải vân chắc là quen nhau lâu rồi có khi cô ta chuyển công tác về đây nên họ vũ và tìm đến.Hà huyền gạch im lặng ăn cơm.Mặc kệ cho chú thành cứ nói say sưa như vậy.Này.Tại sao cô cứ ở gần như thế.Có làm công chúa và hải vân.Nhà giàu có phải biết nhiều hơn tôi chứ.Phụ nữ thì vốn là thám tử trời sinh.Một chuyển có thể thêu dệt thành mười chín.Nếu như không phải là chuyện liên quan đến hải vân.Có lẽ hạ huyền trả góp vui một chút.Đáng tiếc là là cô ta.Tôi cũng đâu biết nhiều hơn cô đâu.Nếu yêu nhau thì có ai dại gì mà lén lút.Không công khai đâu.Tôi hiểu rồi.Có làm kỳ đà cản mũi người ta.Câu nói chọc chống chỗ đầu của hà huyền.Chúc thành tiếp tục cả ngày.Các phòng fhai.Chỉ có mỗi cô và hải vân thôi đi.Hôm nay thì bố thắng làm lại đến trên tay ta cầm một bó hoa lớn có một túi đồ.Giữ gìn là tặng hải vân.Huyền gạch đầu xem như chào hỏi.Bố thằng nam mang bó hoa đặt lên bàn làm việc của hải vân.Ngoại muốn tới đồ kia là đặt trước mặt của hà hiền.Có nhìn thấy đầu kia khó hiểu.Cho tôi á.Cho cô đấy.Chỉ là vài thứ ăn vặt thôi.Từ trường hà chắc không vui đâu.Sao có thể chứ.Cô và cô ấy là bạn bè.Bạn của cô ấy cũng là bạn của tôi.Bạn bè.Hà huyền nếu mày không vui.Hài vân vân cà phê từ bên ngoài chiếu vào sau đó cùng với vũ thắng nam đi ra ngoài.Lúc sắp rời đi.Thaco tam hoa.Mất tiền vô tình hay cố ý.Clip thử đồ vật trên bàn của hà huyền một cái.Nghe đến bởi vì hải vân có được hưởng ké đồ ăn.Hà huyền bàn rút điện thoại gọi cho cô bạn thân tùng lâm.Có một ít đồ ăn vặt.Cậu có muốn ăn không.Mang qua đây ông đây xử hết cho.Cái đấy nhá.Làm xong việc thì cô khác áo ấm để ra khỏi công ty.Chờ công gần tối.Tùm lum đứng bên dưới tấm biển quảng cáo to đùng.Đang đổi hả huyền.Phim.Bên này này.Ôi trời ạ.Về đồ ăn.bốn có thể chạy đến tận cùng vì tội ác.Đường nhím.Hà huyền đến túi đồ trong tay cho tùng lâm cậu ta thốt lên.Ôi trời à.Toàn thấy đắt tiền cả.Cậu hết á.Không đâu.Biết ngay mà.Cậu thì làm sao mà tốt như vậy đó.Thế có ăn không.Còn lại nhảy nữa.Đương nhiên là anh.Huyền không muốn về nhà trọ nên nổi hứng cùng với tùng lâm đi dạo phố.Tôi gặp lại hải vân rồi.Nó lại còn là cấp trên của tôi đấy.Thật á.Thế chắc là cậu tự tin lắm nhỉ.Cái đồ vô lương tâm nhà cậu.Lại còn trẻ nhỏ rồi á.Tùng lâm cười hà hà.Cả hai là bạn thân từ thời đại học.Tvtmột cơ bản thân thì hà huyền lại thân thiết với một người bạn khác giới.Hơn nữa là còn rất hợp cả.Hiện tại thì tùng lâm đang làm việc tại một công ty khác.Rảnh rỗi cả hai giới hạn nào để dạo phố uống cà phê.Tất nhiên chuyện gia đình hả huyền cũng không giấu tổng đâu.Muốn khóc không.Tao cho mượn vài đấy.Không em gái nhà cậu ấy.Tôi không có em gái.Tôi có biến đi.Tùng lâm khoác vai hả huyền.Tra cứu mức lắm nhỉ.Cài đặt trăng hơn giỏi hơn cơ mà.Tùng lâm.Rốt cuộc em có phải bạn tôi không.Phía bên kia đường vũ thắng nam vừa còn phát hải vân dùng buổi tối xong đi ra ngoài.Hài vân rất rành mất.Nhìn thấy hả huyền đang ở bên kia.Quàng vai bá cổ với một gã đàn ông.Địa hình như là huyền.Bố thắng nằm nhìn theo.Quả nhìn thấy hả huyền.Em qua chào hỏi chút.Anh đi cùng em.Huyền nhận ra hai người đang đi đến.Muốn tránh cũng không tránh được bàn đứng im.Hà huyền.Đi chơi với bạn trai sao.Chúng tôi để có việc.Tạm biệt nhé.Huyền kéo tùng lâm đã ngừng bỏ đi mất.Hài vân cười chờ nhìn bố thắng nam.Cho coi bệnh.Bố thằng làm nhà mất.Anh phát hiện ra đối đầu mình một lúc sáng đang ở trên tay gã đàn ông bên cạnh hả huy.Đột nhiên thấy anh cảm thấy rất không vui.Buổi tối hôm đó bố tháng làm vừa tắm rửa xong đang nằm trên giường thì nhận được điện thoại của bản thân.Cốt đường minh.Cấu tạo không khách sáo hỏi đồn.Thế nào rồi.Thế công cuộc tán tỉnh người đạt đến đâu rồi.Vũ thắng nam có chút buồn vợ không kiên nhẫn giờ nói.Không được tốt lắm.Đường bình ở đầu xe bên kia cười haha trêu.Thế mà cũng có lúc và phải tắm bể tầm cứng cửa.Nỗi nhớ.Cái nhà ra đấy mà cười nghèo đi.Rồi sẽ đến lượt mày thôi.Tao có thể chứ.Bố thắng làm nghề gì.Giá một điếu thuốc châm lửa đồng thời nói.Thế thôi tao tắt máy đi.Ấy khoan đã.Sao.Còn muốn là nhà gì nữa.Tao nói này.Đừng có trừ ra cái bản mặt thối hoắc đó.Nếu không.Đến lúc người khác rước để mất rồi ngồi đây mà tiếp nhé.Ai muốn rước thì rước đi.Sao đấy.Đừng nói là mày chán rồi nhé.Chỉ mới một tuần thôi đấy.Vô thằng nam không trả lời cuối đầu đăm chiêu suy nghĩ.Từ trước đến nay.Có thằng đàn bà nào mà anh chưa từng thấy hay chưa từng chơi qua.Công suất hiếm có người phụ nữ nào từng được anh.Hầm hải vân là một ngoại lệ.Lúc mới gặp cô ta thì ăn quả thường bị thu hút.Bởi vẻ ngoài xinh đẹp.Cùng với vẻ mặt thản nhìn đó.Cortical khiến người khác phải tò mò muốn khám phá.Một tuần theo đuổi của vật tiếp xúc.Vợ thằng nam có chút thất vọng.Hải vân.Không từ chối cũng không đồng ý.Vẫn luôn giữ thái độ mập mờ như xa như gần vậy.Bố thằng nam đâu phải là kẻ ngốc.Anh biết thừa.Hài vân muốn làm ca với anh.Cô ta đang chần chừ quan sát thêm.Còn ai hơn nữa hay không.Nực cười.Từ trước đến nay.Chưa có anh đánh người ta.Làm gì có chuẩn bị người ta xem như người dự bị cơ chứ.Tưởng hải vân thành cao thế nào.Ai người cũng chỉ đến thế.Ngược lại thì bố thằng nào là có hứng thú với một người khác.Tôi tên là hà huyền.Tên là thái độ của ta không khác hải vân là bao.Như là trò của thằng này một cảm giác rất khác.Mà khác ở đâu thì tạm thời.Anh cũng không nói rõ được.Đại bàng.Có còn đang nghe máy không đấy.Tôi không trả lời thế.Tao gần hết hứng thú rồi.Mà như vậy là không được đâu.Chưa kiếm được lợi tức gì cả.Về mặt đất năm trăm từ bỏ.Ai nói là tao từ bỏ đâu.Chứ không phải là mày vé hải vân giống như tắm biển chồng mà.Tao phải đập vỡ nó già chứ.Nói vậy thôi chứ để chồng hai sát vẫn chưa biết được đâu.Sách xào.Bố thằng nam vô tình nhớ đến khuôn mặt thành tố của hà huyền.Sách hay về tâm.Thế cuối cùng.Cùng với chồng tay tao thôi.Như vậy thì mới cam tâm.Chúc may mắn.Đường minh cười ha hả rồi tắt máy.Sau buổi tối chả mặt với hải vân tùng lâm liên tục hỏi hả huyền.Đỹ là em kéo của cậu ấy.Đẹp hơn cậu nhiều đấy.Nay.Cái đồ thị sắc quyền bạn.Không muốn tổ chức chết à.Giờ tôi chỉ nói sự thật thôi.Bạn trai của cô ta cũng quá đẹp trai đi.Cái liên quan gì đến làm đâu mà chả dám như thế.Tục ngữ bổ được không.Tưởng đi chết đi.Tâm trạng hả huyền vô cùng một vợ.Buổi sáng hôm sau vừa vào chỗ làm là bắt gặp cảnh hải vân đang nói chuyện điện thoại.Bố à.Vâng là cũng bình thường.Chị gái cũng làm chung chỗ với con đấy.Chỉ là cấp dưới của con.Bố muốn gặp à.Được à.Hải vân chia điện thoại cho hà huyền.Là bố gọi đấy.Mặt của hà huyền lãnh tài không biết nhỉ.Hài vân thu lại rồi nói vào điện thoại.Chế không nghe được bố.Dạ vâng ạ con tắt máy đi.Hà huyền ngồi vào chỗ của mình.Buồn rất nhớ chị đấy.Bài tôi cũng thường nhắc đến chị.Con người của việc thể hiện tình cảm đi.Tôi không có ý kiến.Hà huyền đối với việc bố ngoại tình đã triệt để thất vọng.Làm đỏ có đất phải chịu được bao nhiêu tổn thương.Liệu rằng có ai hiểu đâu.Hải quân không nói nữa nhóm vai rồi ngồi xuống ghế.Một lát sau của ta cầm tài liệu đi đến phòng giám đốc.Hoạt hình người mất khỏi máy tính.Tâm trạng đè nén rất muốn xả ra.Cô chủ yếu thế ngày hôm đó.Người tên là vũ thắng nam không xuất hiện.Công tố.Đỡ phải làm bóng đèn nữa.Đang làm thì cô gọi điện thoại dùm lâm đi nhậu.Conan tập bốn hết chai này đến chai khác.Tùng lâm thị kiều lên.Thôi.Uống nước là sai đấy.Bắt đầu say rồi đây.Tôi không thể là tôi những cơ hội.Ông giám.Có gì mà không được không dám.Đợi đấy.Tí nữa về tư tưởng nguyễn lột đồ.Xem có dám không.Ông đây trời nhé.Hà huyền cố tình uống nhiều.Về đâu uống tùm lum nên huyền mới dám uống nhiều như vậy.Cô rất tin tưởng tùng lâm.Tùng lâm nhìn qua lên vip hà huyền có tâm sự.Cậu ta không ngăn cô nữa rồi hỏi.Có chuyện gì nói tôi nghe xem.Chuyện quá khứ bốnd.Đã qua.Bây giờ chị về một cuộc gọi của bố.Vậy mà.Hà huyền còn nhớ năm đó bố mới đón mẹ con hài vân về sống cảnh nhà cô.Hà huyền có nuôi một con chó lông trắng.Nhưng bảo vệ mạng của hải vân đang mang thai bị dị ứng nên nhà nước có không ở nhà mô tả đền suối bố bố.Con chó của cô đi.Khi đó có đắt không và làm loạn cả lên thế nhưng mà vẫn không trả lại.Đó là chuyện của cô nhớ nhất trong mấy năm qua nó không đơn thuần là một con chó mà chính.Khiến cho huyền hiểu xa của chàng là cái quái gì trong mắt của người mà mình gọi là bố cả.Còn hơn ông ta cho nên trong những năm qua cô xem như đã cất đi.Mở liên lạc với bố mình.Đến khi gặp lại hải vân.Nghe được một diễn một màn cả nhà tình thân như vậy.Còn một nghìn tích cực bao nhiêu lâu nay lại bùng phát mạnh mẽ nhớ.Đến cái rắn của khổng tin cao hơn bắt đầu là nhà y hệt như mấy ông bấm giờ.Là nhà chán có bắt đầu khóc lắm bởi vì là lần đầu tiên nhìn thấy hả hiền khóc tùm lum hư.Hoàng hút này bạn sao thế đến đi.Đến cái gì chưa bắt mà sao không thấy à nói hơi.Tiếng thu hút sự chú ý của những người trong quán tùng lâm đèn mặt lại thực sự chỉ bốn.Xuống gầm bàn thôi thế thôi đi tôi đưa cậu về nhé mất mặt quá.Cái gì thế.Sửa mất mặt được lắm lần sau thằng gọi chó mà tôi cũng không thèm gọi ông.Chó mèo nói chuyện được à thì thôi đi về đi.Nhanh lên.Tôi không về tôi vẫn uống nữa thế nào mới đủ đi.Khi nào không còn nhớ đến chúng ta không nhớ đến bà ta.Tùm lum nghe trong thời sai đúng lúc đó bạn gái còn gọi điện đến từ lâm đồng để hả huyền.Nhà một lát trẻ ra ngoài nghe điện thoại trong lớp vừa đi thì ngay lập tức có một người đàn ông bước vào quán.Anh ta đến ngồi đối diện hão huyền khuỷu tay chống xuống bàn chăm chú nhìn bộ rằng huyền vừa khóc.Lại vừa cười người này chính là vũ thằng nam giang tao ngồi trong xe ô tô bên đường quan.Cô từ nãy đến giờ nhìn thấy cái đàn ông kia ra ngoài thì nhân cơ hội đi vào không có ý gì khác.Chỉ là thấy thú vị nền vào nhìn một chút không ngờ hà huyền vốn đang khóc xài dừa thì đột ngột.Mất dạy bố thắng làm hơi giật mình không hiểu cố định làm gì hả huyền nhìn chằm chằm cái bàn đó.Khu đô thị green lạc đó là tìm còn cháu yêu quý.Bố thắng làm lại càng khó hiểu lạc lạc lạc lạc chứ.Cô đang nhìn thấy vậy.Bàn đối diện đâu có người đâu.Đang ở người thì thể thao huyền siêu vào đi thẳng đến đằng trước.Có nhào đến ôm chầm lấy chiếc ghế.Rồi khóc nức nở rồi.Lạc lạc.Chị nhớ em quá.Vũ thắng nam cười muốn lộn cả dù đi.Nhìn cái ghế là người thân chuyện này vô cùng mới mẻ nhé.Sau đó thì anh có lên tiếng khuyên can.Hà huyền vẫn có nhất quyết không thả lạc lạc ra.Hết cách với thằng nam đang trả tiền rồi trả luôn tiền cho cái ghế.Sau đó quyết định đề một người một kẻ lên xe lại đi.Lúc tùm lum quay lại thì bạn đã trống không.Thế là cậu cuống quýt hỏi ông chủ quán ông ta bà.Cô ta được đồng nghiệp đưa về rồi.Tùng lâm thì mù mờ không hiểu mô tê đầu đuôi gì cả.Bật điện thoại gọi cho hà huyền.Thế nhưng mà trông ra hồi lâu vẫn không có ai bắt máy cả.Trên xe thì họ huyền vẫn cứ ôm khư khư cái ghế không ngừng âu yếm rồi.Lạc lạc.Lật mặt là ai thế.Là con chó của tôi.Vô tháng nằm nghe dòng ship sặc cả nước miếng.Chó.Thì ra là một con chó.Ca nhạc ở đâu đấy.Ngã.Làm gì có nhà chứ.Tôi không có nhà đâu.Lâu nay có ở đâu.Hà huyền không trả lời.Hai mắt ngắm nhìn.Bố thắng nam vân tay đánh dấu trước ghế ra khỏi lòng cô.Nhưng mà thường mấy lần cũng không thể nào tách ra được.Cuối cùng thì anh mặc kệ.Bố thằng làm lái xe đến một khách sạn.Lúc bé hà huyền đi vào sành.Cô nhân viên nhìn hai người và ánh mắt quái gì.Cho tôi một phòng nhé.Anh có cần tôi giúp gì không.Không cần đâu cảm ơn thế là bố thắng nào khó khăn b cả người và ghế vướng víu lên.Sáng sớm ngày hôm sau hai bên tỉnh dậy biết trạng thái đầu thì đau người nhức mỏi.Đáng sợ hơn nữa.Có phát hiện mình đang có một chiếc ghế ở trong lòng.Cánh tay thì mỏi nhừ.Chuyện gì thế này nhỉ.Kể tên tùng lâm chết giống giờ trò gì vậy.Cô ngồi dậy quảng chiếc ghế sang một bên.Sau đó thì phát hiện.Bệnh đang nằm trên một chiếc giường xa lạ.Hơi hoành.Vợ kiểm tra thân thể một là.Không có gì bất thường cả.Có lẽ bởi vì uống say quá không tiền về nhà trọ.Nên tùng lâm thuê phòng khách sạn nào đó.Để cho con ngủ tạm qua đêm.Vừa nhắc đến tào tháo tào tháo đến gọi đến.Tôi đi.Con mẹ nó chứ.Tối qua chứ ở đâu đấy.Xong hỏi như thế.Tôi đang ở khách sạn.Ông đưa tôi đến còn gì nữa.Điên à.Ngủ khách sạn làm gì cho tốn tiền.Thế có biết là từ tối hôm qua cho đến bây giờ.Ông ấy tìm kiếm lo lắng cả buổi không.Khoan đã.Ông không được tôi đến khách sạn nữa.Vậy là tôi tự thuế.Đêm qua tôi ra ngoài nghe điện thoại.Chờ vào không thấy bà đâu cả.Hỏi chủ quán.Ông ta nói bị đồng nghiệp đưa đi.Hà quỳnh nghe xong thì cả kinh.Khó hiểu.Đây là cái tình huống trớ trêu gì vậy.T đã đưa cô vào khách sạn.Lại còn mang ghế cho cô mấy chứ.Đưa cái gì mà lắng nghe như vậy.Hà huyền nhảy xuống giường nhìn thấp phòng một lượt.Quả thật ngoài cô già thì không còn một ai cả.Chuyện này đúng thật là quá khó hiểu.Ngày mai vẫn không nghĩ xa.Hà huyền quyết định không lấy nữa.Từ từ đi vào nhà tắm vệ sinh cá nhân.Dù sao thì hôm nay cũng là cuối tuần cô không cần phải đi làm.Khi đi ra thì đúng lúc điện thoại nằm trên mép giường vàng lên.Theo huyền đưa lên nhìn là một số là gọi đến.Alo.Cô tình rồi sao.Like vậy.Mới mang cô vào khách sạn tối qua.Nhanh như vậy đã quên rồi à.Rốt cuộc anh là ai thế.Anh đã làm gì tôi.Câu bị động chạm qua hay không.Trần giá cơ thể của cô mà cô không biết.Không có.Vậy thì đúng rồi.Tôi chỉ đưa cô vào khách sạn thôi.Muốn biết tôi là ai.Xuống dưới đi.Tôi đợi cô.Lúc này có trả lại đầu tóc rồi nhanh chóng đi ra ngoài.Cứ suy nghĩ rồi vẫn quay lại đem theo chiếc ghế đang nằm chồng chưa kia xuống theo.Đi xuống dưới sảnh thì nhận được complete mất.Chỉ trỏ có mấy cổ lễ tân.Hà huyền sách ghế nhựa nguồn đi như chạy ra bên ngoài.Quả nhiên có nhìn thấy một người đàn ông đang đứng tuổi người vào mua xe ô tô nhìn cô.Người này cao lớn chân dài vai rộng eo thon.Quần áo đẹp đẽ.Đứng đó không khác gì nam người mẫu đẹp trai.Bước ra từ tạp chí quảng cáo.Của một hãng xe hơi nổi tiếng nào đó.Vợ còn chậm hơn.Người này là vũ thẳng nam.Chào buổi sáng.Người đem qua là anh nhớ.Đúng vậy là tôi.Lên xe đi.Chúng ta đi ăn sáng.Hôm qua uống nhiều giờ.Chắc là giờ cô đói lắm đúng không.Bố thắng nam lịch sử mở cửa xe cho cô.Đánh mất là còn nick.Nhìn chiếc ghế của hà huyền đang cầm trên tay.Khóe miệng thì cầm lên.Hà huyền trân không nhấp nháy.Chúng ta cũng không có cần thiết.Đưa con đi ăn sáng.Hơn nữa.Từ trường hà sẽ không vui đâu.Về hải vân thì cô không cần lo lắng.Bởi vì chúng tôi không chỉ là bạn bè đơn thuần thôi.Vụ thằng nam không thể nói dối.Hiện tại tiếng anh cùng với hải vân quả thật chỉ nghĩa là bạn bè bình thường.Về đội thân thiết thì chẳng nhé.Tôi không được tính là bạn cô sao.Hơi buồn đấy nhỉ.Hà huyền không đám vẫn một mực dưới im lặng.Sao thế.Cô gái tuổi à.Không.Tôi chỉ muốn biết rõ chuyển tối qua thôi.Vtv xe đi.Vừa ăn vừa nói cho cô biết.Nói lùn về truyền lạc nữa.Hà huyền cứ đều cả người.Sang tao biết lạc lạc nhỉ.Vô thường em lái xe đến một nhà hàng.Anh nhấn ga rồi kéo ghế cho cô sau đó hỏi.Có muốn ăn gì đây.Tôi chưa đến đây bao giờ cả.Vẫn là anh gọi đi.Bố thắng nam cười cười gọi ra hai phần mì xào hay đi sữa một đĩa hoa quả.Sau khi bị được mang ra thì hạt huyền mới hỏi.Từ bây giờ anh nói được chưa.Cô cứ ăn đi đã.Sau đó thì rủ thằng nam kể lại mình vô tình đi qua chỗ đó.Nhìn thấy cô say rượu ngồi một mình trong quán.Giờ có gặp nguy hiểm.Nên có lòng tốt đem cô đến khách sạn.Vũ thắng nam nói có một phần thật một vật giả.Cây vô tình bắt gặp là thật.Nhiều nhà lúc bạn của ra ngoài rồi lén lút đền cổ đề chính là cố ý.Tất nhiên hả huyền sẽ không biết được.Nghe xong thì có thể vào.Hóa ra là do cô suy nghĩ phức tạp.Bố thắng nam đúng là muốn tốt cho cô.Nghị định này thì đột nhiên có cảm thấy rất áy náy.Uống cầm cầu trách nhiệm anh.Vì còn chuyện cái ghế.Có những cái ghế là con chó lạc lạc.Cứ như thế ôm không chịu thả ra.Tôi đành phải để cô ngủ với nó một đêm đấy.Hà huyền xấu hổ không thôi.Nếu bây giờ có một cái hố ngay tại chỗ này.Cô ấy không do dự nhảy xuống.Đúng là quá mất.Thế có làm việc qua đánh nước không.Nhìn vào mặt như anh phải phân chó của cô thì vũ nam cảm thấy vô cùng buồn cười.Chuyện này đúng thật là giải trí.Anh chưa tay cho nói.Không hề.Ai muốn cười thì cười đi.Bố thắng nam bật cười hà.Cô cứ đem lại về xài đi.Yên tâm tôi trả tiền rồi đấy.Lại nhớ.Anh có thể nào đừng trêu chọc tôi nữa được không.Được chứ.Nhìn mặt cho tôi cưới thêm ba phút nữa nhé.Hạ huyền hết nói nổi.Câu chuyện chủ đề rồi nói.Anh đảm bảo.Từ trường hà sẽ không để ý thật chứ.Tôi đã nói rồi.Tôi và cô ấy không có gì cả.Trung tâm sống như cô và tôi thôi.Chứ không phải là anh theo đuổi người ta sao.Đúng là có theo đuổi.Nhưng vẫn chỉ là bạn thôi.Hà huyền uống một nguồn sữa.Vị ngọt thơm khiến cảm giác ngượng ngùng trong câu bớt đi một chút.Hơn nữa khi nghe vũ thắng nam nói về quan hệ giữa anh và hải vân.Cô đột nhiên cảm thấy nhẹ nhõm.Mà công nhận tiêu chuẩn của hải vân cũng quá cao rồi đấy.Người trước mặt rõ ràng không có điểm nào để chê.Sao cô ta lại không chấp nhận người ta nhỉ.Vô thằng nam rất đẹp trai.Nhận quà cũng biết là thuộc dạng giàu nứt đố đổ vách.Nhìn chiếc xe của anh ta đi.Đây chính là xe hơi nhập khẩu đấy.Ăn xong tôi đưa cô về nhé.Không cần đâu.Từ từ về cũng được.Tôi không thấy phiền đâu.Ai để cho phụ nữ từ bắt xe về được chứ.Cô từ chối nữa thì chồng có về giả dối quá.Hà huyền đành im lặng.Sau khi bộ phận làm đưa huyền về.Anh liền lập tức rời đi.Cô gọi điện lại cho tùng lâm nó với cậu ta chuyển đêm qua.Tất nhiên là có chuyện nói đồng nghiệp nữ cùng công ty mang cô đến khách sạn để cho cậu ta không phải lo lắng nữa.Bố thắng nam đúng là một người tử tế.Tiếng anh có hơi nhiệt tình quá mức.Nhiều việc anh chàng chỉ đơn thuần đưa cô đến khách sạn mà không giở trò gì.Thế cũng phần nào chứng minh được con người của anh ta.Ngày cuối tuần.Huyền cũng không có việc gì làm có nằm ươn ra trên giường và lướt web chơi game cả ngày.Ngày đầu tuần đi làm.Vừa đến công ty hào huyện đã nghe được các đồng nghiệp trong bộ phận xôn xao.Vừa nhìn thấy hả huyền.Chụp thành đã vội kéo cổ lại chị chỉ.Hả huyền.Có thấy gì không.Có thấy.Hoa quả bánh kẹo.Hôm nay có tiền liên hoan.Tất cả những thế này.Để làm cho chàng người yêu đẹp trai của tổ trưởng hạt mang đến đấy.Vũ thắng nam á.Cái này gọi là gì nhỉ.Xem ra thì quan hệ của tổ trưởng hành cùng vàng và phát triển rất tốt.Anh ta rất biết cách mua chuộc lòng người.Cô lập tức không cần thử để ý có đến chỗ làm việc của mình thì bắt gặp hai nhân vật chính kia đang nói chuyện với.Hay vẫn lên tiếng thì thấy hả hiền bước vào cô đến rồi sao.Chào buổi sáng.Vô thắng nam gật đầu với cô.Việc vụ tai nạn thường xuyên tắm giấy ở bộ phận của hạt huyền.Giám đốc cũng không có ý kiến.Sao mà lại còn tươi cười hớn hở.Xem anh ta giống như khách quý vậy.Suốt cả buổi sáng.Sao huyền lại rơi vào thế bóng đèn.Gần tăng ca thì bố thắng nam hào phóng mời cả bộ phận đi ăn nhà hàng.Ai để nghe nổi được đi ăn nhà hàng thì mừng như bắt được vàng vậy.Tất cả đều tụ tập xung quanh hải vân.Cô ta vốn là tâm điểm của nơi này.Từ trường hà.Bạn trai cô thật là có lòng đấy nhé.Làm thịt chó.Chứ không phải như mọi người nghĩ đâu.Lại còn khiêm tốn.Người ta cũng làm đến mức này.Nếu không chúng tôi làm sao để biết ăn nhà hàng chứ.Hài vân cười ai thèm.Chồng thật xinh đẹp thích hà.Hà hiện nay có việc bận nên từ chối không đi cao vân gần hai chục người thiếu cô.Thì cũng chả hơi đâu mà ai để ý đến thanh cao thì trời cũng đã gần tối hay về một mình.Về nhà trọ buổi tối hôm đó cũng bắt mì an toàn nhưng còn chưa kịp ăn thì điện thoại.Tin nhắn gửi đến.Sao không đi cùng với mọi người về ai thế vũ thắng nam đứng bên ngoài nhà hàng.Nhìn thấy tin nhắn vừa gửi đến thì đều vô cùng buồn bực cô gái này không hề lưu số của anh mặc dù.Hôm qua anh còn gọi cho cô anh rất khó ấn nút gọi đi nên thôi để kết nối anh nghe nói.Không lưu số của tôi á bây giờ mới để ý ký số điện thoại có cánh.Đừng nói là anh tôi đang bận nên không để ý thôi.Sao cô không đi ăn cùng với mọi người tôi có chút việc khi nào thì xong việc.Hà huyền cầm điện thoại hơi nhớ người sao có cảm giác người nói chuyện đang tức giận nhỉ.Ăn thì cứ việc ăn thôi hỏi nhiều làm gì thế đó mình rút gần cho tôi.Em nghĩ như vậy nhưng ngoài miệng thì cô vẫn kiên nhẫn rồi nói.Tôi cũng chưa biết thế thôi thì anh cùng với mọi người ăn uống vui vẻ nhé.Cổ tích điện thoại rồi bắt đầu xử lý bát mì gần chín tối bố thắng làm được nhìn gọi đến lần nữa.Có ra ngoài đi.Tôi đang đứng bên ngoài cô trở của cô đấy anh trêu tôi á cô chở mất mặc.Quần áo ấm trà sữa ban đêm nhiệt độ xuống thấp nên rất là vô thằng nào rốt cuộc chạm dây thần kinh nào.Bỗng dưng chạy đến đây chạy ra đến nơi thì quả nhiên nhìn thấy vô thắng nam đứng ở đó.Nhưng mà không nhìn thấy xe của anh ta đâu cả sao anh lại đến đây thế vào tháng nào.Chiếc túi đồ trong tay ra trước mặt cầu rồi nói cầm lấy cái gì vậy.Đồ ăn hà huyền nhận túi từ tay của vũ thắng nam.Anh đến mang cái này cho tôi mà cái cô không đi ăn cùng nên tôi mang tới.Ẩm thực ra thì anh không cần phải làm như vậy đâu phiền phức lắm có đôi.Huyền thật không hiểu nổi con người này rốt cuộc anh ta đến tận cùng là người như thế nào vậy.Vì một người không quen thân đêm hôm khuya khoắt mang đồ ăn đến cho cô.Cái này cô nghĩ rằng anh đang theo đuổi mình sao.Nhưng mà anh không phải đang theo đuổi hải vân à.Cô không có cách nào giải đáp được thắc mắc trong lòng.Lại càng không muốn suy nghĩ sâu xa.Con nói một câu cảm ơn cho hỏi lại.Mọi người về rồi sao.Chưa đâu vẫn đang ăn.Tôi tìm lý do đi trước đi.Thế bây giờ anh mau quay lại chỗ đó đi.Được rồi.Cô cũng vào đi.Sau sự kiện ẩm thực hoành tráng kìa thì vũ thắng nam lại càng nổi tiếng trong công ty.Thậm chí anh ta còn được xem như là một vị khách quý đặc biệt.Ai cũng khen vũ thắng nam cũng phải vân xứng đôi.Mà đúng là sinh đôi thật đấy trai đẹp gái xinh ở cùng một chỗ.Nếu như có thành đôi thì công nhất định nhân giống tốt.Sinh ra những đứa con xinh đẹp.Những ngày sau đó có vẻ như quan hệ giữa hai người tiến thêm một bước mới thái độ của hải vân cũng không.Ngày trước có lẽ bọn họ thực sự cùng một chỗ.Bố thằng nam vẫn là khuôn mặt đẹp mê hồn đó.Vẫn là nụ cười nghe nhạc đó.Nhẹ nhàng mở miệng gọi tên hải vân.Nhìn người mà mình ghét hạnh phúc còn như là điều không hề dễ chịu.Hà huyền biết là mình hẹp hòi nhưng mà cô tự nhận mình không phải thánh nhân.Nhìn hài vân vui vẻ có rất đỗ kỳ.Thậm chí còn muốn cho cô ta không có kết cục tốt.Buổi chiều hôm đó có hiếm khi được về sớm.Vừa ra đến bên ngoài công ty thì bắt gặp càng.Hai người.Một vú một hạt kia đang cùng nhau ngồi vào xe.Cô dừng bước muốn tránh đi.Nhưng mà thực tế để hai người kia cũng được chú ý đến cô đâu.Công tử cười chính mình.Số điện thoại gọi cho tùm lum.Rượu canadian.Kết quả lại bị từ chối thẳng thừng.Hỏi ra mới biết là tùm lum đang bận rộn ràng bạn gái.Không biết cậu ta làm gì để cho bạn gái tức giận.Bây giờ cứ phải phone hết cả hai lít nước bọt.Bạn gái vẫn chưa nguôi giận.Qua núi cậu tải một cầu rồi tắt máy.Sau đó đứng ở đường bắt xe buýt.Xe buýt chưa đến nhưng mà ngược lại.Một chiếc dầu ô tô lại dừng lại ngay trước mặt của cô.Cửa kính xe mở ra.Người trong sáng rõ ràng là vũ thẳng mềm.Cô đang đợi bắt gà.Vâng.Thế lên đi.Tôi đâu có đi một đoạn.Cô nhìn vũ thắng nam.Trong đầu để áp dấu chấm hỏi.Chứ không phải anh ta vừa đi cùng với hải vân là sao.Ủa sao vậy.Lên đi chứ.Chứ không phải là anh vừa mới đưa bạn gái về nhà.Cuối có việc giờ đi trước rồi.Giờ là vậy.Không phiền anh đâu tôi tự về được.Có để bụng sao.Vì sao phải để bụng chứ.Thế thì lên xe đi.Hà huyền cảnh mở cửa xe ngồi vào.Vừa lái xe vừa thắng nam vừa nói.Đúng là bây giờ thì tôi và hải vân đang quen nhau.Ai nhìn vào cũng biết mà.Chúc mừng anh nhé.Nói câu đó ruột gan của cô như bị kim đâm vậy.Cô có muốn ăn chút gì đó không.Tôi biết một nhà hàng ngon lắm đấy.Không cần đâu tôi không đói.Cô đừng từ chối cô mời.Vậy là tôi sắp có việc phải đi tỉnh khác mấy ngày.Món ăn với cùng một bữa.Thế anh không đi cùng bạn gái của anh đi.Bố thắng nam cười rồi đáp lại.Tôi mở bài.Chưa từng có người chết vẫn như vậy.Cô đơn hỏi người khác như vậy sao.Xin lỗi.Tôi không muốn hải vân hiểu nhầm đâu.Mấy ngày sau cả nhìn không thấy bóng dáng của vũ thắng nam xuất hiện nữa.Xem danh ca đã đi tỉnh khác.Cô cùng với hải vân vẫn như vậy.Không cần thiết thì không nói chuyện.Nước sông không phạm nước giếng.Tùm lum mất hai ngày.Cô ta tính được bản thân mất bốn lít nước bọt mới giữ được bạn gái ngồi dân.Hôm nay đôi tình nhân còn rủ nhau đi ăn đồ nướng.Lúc tan ca.Thì hà huyền nhận được điện thoại của cậu bạn.Đến quán thịt nướng khu y đi.Hôm nay tôi cùng với anh ngọc mời cậu đấy.Anh ngọc là tên bạn gái tùm lum.Hà huy mỉm cười xem ra thì đôi này đã làm lành rồi đây.Bạn gái thủ dâm có bề ngoài nhỏ nhắn.Khác hẳn với cái dáng vóc cao đều nghèo của cậu ta.Cả hai yêu nhau được hai năm.Hiện tại đang sống thử.Tùm lum gấp cho bạn gái một miếng thịt nướng rồi cười tít mắt.Anh đi em yêu.Anh yêu có mà ăn đi.Hà huyện ở một bên.Này.Hai người có thể nào đừng có buồn nôn như vậy trước mặt người khác không.Xin lỗi nhé.Tôi đang là fa đấy.Family sao cô.Biết điều thì không nhanh và tìm bạn trai đi còn nói nữa.Thế là duyên chưa đến thôi.Bạn gái tùng lâm đề nghị.Anh này.Hình ảnh giới thiệu cho chị ấy một người đi.Cứ đợi duyên rồi chừng nào mới tới đây.Cũng được đấy nhỉ.Tại sao có đồng ý không.Tất nhiên.Nhưng mà nhớ là ngoại hình phải đẹp trai một chút.Đợi đấy.Đẹp trai thì xoắn.Chỉ sợ người ta không bà thôi.Này nhớ đùa tôi á.Thời buổi giờ làm gì con trai đẹp độc thân.Ai nói không có.Chỉ là cái đùi heo khổ của bà không biết thôi.Tùng lâm nói xong thì cười khà khà.Hà huyền không ngờ cầu bà nói là làm.Hôm sau tùng lâm gọi đến.Này.Buổi trưa đi ăn tranh thủ đến quán cà phê gần chỗ cậu đi.Gặp bạn tôi nhé.Cái gì đấy nhanh như vậy á.Ừ.Tôi sợ cậu ấy.Đến giờ nghỉ trưa.Hoạt hình tranh thủ giải quyết nhanh với chùa.Sau đó đi đến quán cà phê đối diện công ty.Người mà tùng lâm giới thiệu cho hà huyền tên là hoàng bách.Là một kỹ sư.Ngoại hình của anh ta không thể.Tuy rằng nếu như so sánh vài đó thì vẫn còn kém xa.Tùm lum nhiệt tình chào hàng thần rằng không thể nào bán hả huyền đi ngay và luôn.Cô xấu hổ đến mức muốn đấm vào cái miệng đang nổ pháo của cậu ta.Hết giờ thì có gật đầu chào hoàng bách rồi quay trở lại công ty.Buổi tối hôm đó.Quả nhiên hoàng bánh gọi điện cho cô.Cả hai nói chuyện tán gẫu một lúc.Cuối cùng thì hoàng bách hỏi.Cái ngày mai có rảnh không.Chiều tối thì tôi biết tan tầm.Tôi mới có đi ăn gì đó nhé.Cũng được.Ngày hôm sau.Cô cố tình ăn mặc đẹp hơn mỗi ngày.Đến công ty đơn vị mới đồng nghiệp trêu đùa một fan.Cháu dưới chiều vừa hoàn thành xong bàn thờ trên máy tính thi hào huyền có chút vội cầm lấy túi.Rời khỏi công ty.Lúc ra đến bên ngoài thì mới phát hiện.Điện thoại của mình không có chồng túi xách.Suy nghĩ một lát.Có nhớ ra điện thoại vẫn nằm trong ngăn kéo chứ bàn làm việc.Có bạn quay trở lại để lấy điện thoại.Lấy sâm lúc đi ngang qua bãi đỗ xe thì đột nhiên.Công nghệ thủy tiên cá nhỏ vàng liền gần đó.Giờ này thì bà đua xe rất vắng người cô cũng không phải là người hay tộc mà chuyện người ta.Nên không quan tâm mà bỏ đi ngay.Ai người mới vừa đi được vài bước chân thì dừng lại.Bởi vì có nghe được một giọng nói rất quen.Đây không phải là hạn hải vân.Cô ta đang cãi nhau với ai đỏ.Hà huyền không tự chủ được rón rén đến lúc sầu cây trầu chính giữa bãi gửi xe nhóm.Chấm dứt rồi.Anh còn tìm tôi làm gì nữa.Hải vân.Anh yêu em.Anh không muốn chia tay đâu.Không chia tay.Vậy thì anh về đi hơn vợ anh đi.Em cho anh thêm thời gian được không.Tôi đã cho anh rất nhiều thời gian rồi.Tôi chịu hết nổi rồi.Buồn và ra đi.Anh không buồn.Anh có buồn không.Nói cho anh biết.Tôi bây giờ thích người khác rồi.Người ta giàu hơn anh trẻ hơn anh.Có chơi chưa vợ nữa.Hải vân.Đừng có chọc tức anh đấy.Tôi không hề chọc tức anh.Tao nói thật đấy.Cách làm tình nhân bí mật của anh.Tôi chán lắm rồi.Hải vân.Để anh về đi hôn vợ nhé.Nhớ đợi anh được không.Tiếng hải vân nức nở rồi khóc.Hải vân.Em đừng khóc nữa.Tiếp sau đó một loạt âm thanh ám mùi.Tiếng rên rỉ nho nhỏ của hải vân.Huyện thủ thừa đi ra bên ngoài đó mất thì gần nghe.Hay vẫn như vậy mà lại yêu đàn ông đã có vợ.Vtv vũ thắng nam trước giờ luôn tìm đến cô ta.Tính là gì.Vô thằng nam theo đuổi cô ta yêu thích cô ta như vậy đồng ý thảo huyền dần giữ vô cớ.Bố thắng nam ơi là vũ thắng đều rốt cuộc đã có chồng hàng phụ nữ gì đấy chứ.Quanh cảm đến như vậy sao.Đẹp trai nhà giàu sang trần thế rốt cuộc.Vấn đề hải vân đồ vẫn như thế.Lúc này thì hoàng bác gọi điện đến.Huyền một nghìn không còn tâm trạng nào ăn uống bệnh viện cớ công việc đột xuất.Hoàng bách cũng không tỏ vẻ khó chịu gì cả.Bảo cô bận cứ làm đi rồi hẹn cô hôm khác.Có tắt máy rồi bắt xe buýt chở về nhà trọ nằm trên giường có nhìn điện thoại của mình một lúc lâu.Cuối cùng thì không nhìn được lớp danh bạ tìm đến dãy số liệu bà chứ con nhà giàu rồi ở nút gọi đi.Điện thoại xiaomi một hồi lâu thì bố thằng nào mới bắt máy có nhất thời chưa biết mở miệng như thế nào.Sao cuộc gọi đến mà không nói gì thế tôi gọi nhầm.Nhầm làm phiền rồi hà huyền tắt máy thì là.Vũ thắng nam hỏi cô đơn chưa tên rồi còn anh.Tôi đang giao cho bên ngoài với bạn.Anh có vui không vui chứ đương nhiên là vui.Vậy thì tốt cứ vui vẻ đi trước khi biết mình bị cắm sừng mong là anh ta không bị sốc.Được rồi anh cứ chơi đi tôi tắt máy đi.Ừ.Tắt điện thoại huyền nằm lăn qua lăn lại trên giường cũng không hiểu được mình nữa.Vụ tai nạn để cắm sừng thì liên quan gì đến cô đâu tại sao tâm trạng giống như bị chó cắn đến.Đêm khuya lên đây vũ thắng nam bất ngờ lại gọi đến.Ngủ chưa anh có chuyện gì sao thế không có chuyện gì thì không được gọi à.Tôi đâu phải là bạn gái của anh đâu không phải bạn gái thì là bạn.Sao lòng anh lại như vậy anh đang uống rượu quá uống một chú.Vậy thì đi nghỉ sớm đi có nhớ anh không cưng.Đánh đề thì suýt tí nữa mình cái này làm cho sạch chết cô vô tình nhớ lại buổi tối mấy năm về trước lúc người ta.Ngày giỗ đánh trường khánh lúc đó hùng hồn thiếu điều con nhảy cắn liền vỗ tay nữa thôi.Hiện tại thích cảm giác nghe ngược hết chỗ nói.Các bạn thân mến như vậy là anh xa vừa mang đến cho quý vị và các bạn tập đầu tiên của bộ truyện này có thể nói là giờ đây thì dường như.Là hạ vũ có bắt đầu có một chút rung động với vụ thằng nam chúng ta cùng chờ đợi xem anh chàng công tử ăn chơi.Thế giới chinh phục trái tim của hạ vũ như thế nào bên cạnh đó nói về cô gái hạ hải vân.Dường như là cô gái này không phải đơn giản đâu bởi về tình huống vừa rồi cho thấy được cô ấy đã từng quen với một người đàn ông.Có vợ nữa vậy trong quá khứ cô gái này đã từng trải qua những điều gì thì xin mời quý vị và các bạn hay gặp lại anh xa.hai mươi:mười tám ngày mai trên kênh chat anh nhé và nếu như mọi người cảm thấy đọc truyện hấp dẫn thì cũng đừng quên nhấn like chia sẻ và nhấn vào.Cảm ơn mọi người rất nhiều còn bây giờ anh sang xin kính chào tạm biệt và chúc tất cả quý vị và các bạn.Em thật ngon giấc. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com