Truyện đời Thực Chị Em Tranh Chồng Phần 10 Mẹ Kế - Mc Anh Sa

truyện đời thực chị em tranh chồng phần 10 mẹ kế - mc anh sa

Gửi lời chào đến tất cả quý vị và các bạn những thính giả của trở thành anh sau đó quay trở lại vào buổi tối.Hôm nay sẽ tiếp tục mang đến cho quý vị và các bạn tập mười của bộ truyền chị em tranh trường đến từ tác giả truyền ngọc diệp.Bởi vì bản thân mến chàng công tử ăn chơi đào hoa với thằng nam.Giờ đây đã chinh phục được trái tim của cô nàng hạ huyền thế nhưng mà sắp một vài tháng ở bên nhau thì tình cảm của.Bắt đầu có sự thay đổi và hành huyền cũng không hiểu được lý do là vì sao hôm nay chúng ta xem.Chị sao đỏ và họ sẽ có một màn đụng độ vô cùng gay cấn xảy ra tại một quán bar vậy thì mà.Nồng độ đó đã xảy đến như thế nào và cũng ở trong chuyện này thì có sự xuất hiện của một nhân vật mới một cô gái rất xinh đẹp.Vậy thì cô gái này có mối liên hệ như thế nào đối với vụ thằng nam và câu chuyện tình yêu giữa phố vắng nam và hạ huyền.Đi đến một biến cố rất lớn vậy thì tất cả những điều đó là gì của các bạn hãy cùng đến với nội.Sau khi lắng nghe xong đấy như mọi người cảm thấy tập truyện hấp dẫn thì đừng quên nhấn lại chia sẻ và nhấn vào nút.Chỉ cần nhấn vào hai mươi có buổi tối trên kênh chợ tình nếu như quý vị và các bạn yêu mến giọng đọc của anh.Thì vẫn có thể gặp lại anh sa vào mười hai có buổi chiều trình càng chị dậu rất cảm ơn sự ủng hộ của mọi người.Sau đây là nội dung chi tiết của tập mười bộ truyện chị em tranh chồng tác giả trần ngọc diệp cô vẫn diễn đạo của.Hạ huyền vẫn một điều cảm bình than giống như chuyện không hề liên quan đến mình nói.Tôi không việc gì cả mọi người đừng nói chuyện không đâu nữa hôm nay vui như vậy không định trời tiếp sao.Chờ chứ mấy khi được đến đây đâu vẫn chưa chốt được người say thì không dễ từ bỏ đâu.Chị em nghe thấy như vậy liền khóc không ra nước mắt rồi nói thôi chứ thật ra ngày tiếp.Đợi cho đến khi mọi người đi hết thì hà huyền vô lực tựa lưng vào ghế sofa nhắm mắt.Mệt mỏi với thằng nam.Thế gian tình yêu của hắn công chỉ đến như vậy thôi chúc thanh tài sản ngày quay lại cho nói một câu.Hạ huyền.Cuối cùng ra nhảy đi chứ ngoài đó ủng hộ như thế lại càng khó chịu hơn thôi.Không sao đâu có cái ngày tiếp đi tôi đi vệ sinh một lát.Dòng nước lạnh lẽo tại nền khuôn mặt.Hà huyền bước cảm thấy dễ chịu hơn đồ chút lúc nãy có uống một chút giờ vốn không thể sai.Thế nhưng bây giờ lại cảm giác được giống như là mình đã sai vậy.Công chúa.Tôi có thể làm những lời bóc trần kia xem như một giấc mơ.Ngày mai tỉnh lại để quên sạch đi.Với thằng nam vẫn là một người bạn trai mẫu mực dịu dàng nghe anh gọi tên không có tổn thương.Có phản bội cô vẫn giống như mọi khi .Ở bên cạnh anh mà hạnh phúc.Mong muốn một tương lai xa vời.Giờ phút này có lại một lần nữa rơi vào cái vòng luẩn quẩn đó.Căm hận chính mình.Từ nhà vệ sinh trở ra.Tiếng nhật đình tài nhất top muốn xuyên tạc bằng ý.Chưa kịp ngồi vào chỗ thì bên vài bị người nào đó đụng phải một cái.Ở huyện lào rồi quay sang nhìn người vừa ba tràm.Một cô gái trẻ rất xinh đẹp cô ta cũng đang nhìn cô đụng phải người cũng không thèm xin lỗi.Ngược lại còn trường mất sau đó.Ôm lấy cánh tay của người bên cạnh muốn rời đi.Thảo huyền ảo mất quá nhìn người đứng bên cô ta.Thì ngay lập tức sưng sợ.Bốn mắt giàu nghèo vô tháng năm nhìn thấy cô cũng không nói lời nào cả.Hai mắt nhìn chằm chằm cô.Đây có thể gọi là bắt quả tang không theo huyền có nên xông vào túm tóc cô gái đồng thời tắt của.Mấy phát rồi hết liền.Mày biết đây là ai không mày dám giật bồ của tao.Sau đó thì lại quay sang hôm hằng cho thêm zenfone kia vài quả đấm.Rút dao.Thế thì chuẩn rứa của hắn.Loại đàn ông rác rưởi.Chết mẹ mày đi.Thực ra thì mới là cảnh cáo đó đều là do huyền tự tưởng tượng ra mà thôi.Có cái gì cũng không làm.Rất bình thản nhìn gỗ thắng nam rồi nhưng không có gì đặt mông ngồi xuống ghế sô pha.Lúc này thì bạn của chị an là chương vàng đi đến rất tự nhiên ngồi xuống bên cạnh cô.Cô công chúa của bọn họ sao.Tôi có một chút không khỏe.Ở công ty có làm cùng với chị hằng có đúng không .À không tôi làm ở bộ phận khác.Quan hệ giữa cùng với bọn họ có phải rất tốt nhỉ.Đương nhiên.Chúng tôi là đồng nghiệp.Đúng là bạn bè mà.Trương vân hỏi khá nhiều lại rất thoải mái.Tuy rằng nhận ra trong ánh mắt người này có ý từ khác.Thiên hạ huyền không muốn để ý quá nhiều.Cùng với người khác nói chuyện vui vẻ một chút thì có gì không được chứ.Hai người nói chuyện rất vui vẻ.Không chú ý đến gần đó.Tìm giàn phú vẫn còn đứng tại chỗ.Ánh mắt thì nhớ giàu chắc cứ nhìn chòng chọc vào cô.Cô nàng nóng bỏng đứng bên cạnh không hiểu là vũ đại gia.Rốt cuộc bị làm sao.Ánh mắt cứ một mực nhìn chằm chằm cô gái ngồi trên shop và trước mặt.Cô ta liền không vui lên tiếng.Nam.Chúng ta đi nào.Bố thằng nam gặp mạnh tay cô ta đi được vài bước đến trước mặt của hạ thủy.Chương trình làm sao không biết người vừa đến là ai.Ốm đẹp chào một câu.Thì là bị ảnh mặt tức giận của người nọ giỏi trở.Quan sát thì vụ thẳng hàng nhìn hả hiền trầm trầm chương vinh có một chút lo lắng.Định mở miệng.Không ngờ là bộ thắng nào đã mở miệng trước rồi gọi thẳng tình.Thảo huyền.Vô thường làm gọi rất to.Giống như là trợ cô không nghe thấy hoặc là không nghe ra sự tức giận trong lòng của anh.Thành viên vẫn ngồi yên tại chỗ.Không hề có ý định đứng lên hỏi một câu đơn giản không thể đơn giản hơn.Có chuyện gì à.Vô thằng nam có ác chế ngọn lửa trong lòng giờ nói.Ra ngoài anh.Hà huyền ngẩng mặt lên.Sợi dây chuyền sáng lấp lánh trên cổ có ảnh đập ngay vào mắt của cô.Trong hoàn cảnh này.Bản đồ bệnh tình của hai người chết biến thành chim chóc.Vợ thằng nam đào huyền trên người.Lại không suy nghĩ mà cùng người khác rồi giờ như thế.Thảo huyền đây nói hắn thâm tình.Hay là kêu nhà bằng trời đây.Tưởng hão huyền cô không là gì với người này có phải không.Nghị định đó của chậm rãi đứng lên.Ánh mắt lộ ra vài phần kiêu căng rồi nói.Có chuyện gì để sau hãy nói.Ở đây còn có bạn bè của tôi nữa.Đừng nói gì hay làm gì.Chạy rất khỏe.Tiếng nhạc trên sàn nhảy là đến phút tao chào.Tiếng hò hét chói tai.Mà lúc này đây anh mất của vũ thằng làm giống như một đám cháy lớn vậy.Có thể thiêu đốt tất cả mọi thứ ở đây.Có muốn đem người phụ nữ trước mặt đốt cháy thành tro bồi.Trong đáy mắt của huyền thì ngược lại.Bình tĩnh giống như mặt hồ băng.Không một hạt bụi.Đồ ngu nhất liền được cửa nhà.Giống như muốn đem toàn bộ lừa nóng từ người đối diện dập tắt hoàn toàn.Cuối cùng chỉ còn lại dòng nước tan chảy lạnh lẽo.Hai người cứ như vậy chồng trường nhìn đối phương.Trường vinh đứng một bên thấp thỏm muốn lên tiếng nhưng mà lại không dám.Đang rảnh rỗi đi gọi người.Tiếng nhật mạnh mẽ bấm chúc mừng lại.Thay vào đó là một bản nhạc có phần diều nhà được sướng liền.Đồng thời của hai người kia cũng đồng thời giữ lại theo tiếng nhạc.Sao hiền không muốn tìm rắc rối.Nói về người nó.Anh đi đi.Chỗ này còn có đồng nghiệp của tôi nữa.Tôi không muốn ở mỹ.Lời nói của cô bình tĩnh lại trở nên rất xa lạ giống như hai người không quen thân.Giống như là họ chưa từng yêu nhau vậy.Vụ thằng nam suy nghĩ mất vài giây.Rốt cuộc không nói được lời nào.Quay người rồi đi mất.Người đi rồi thì trường mình mới thở phào một hơi lên tiếng rồi.Cô.Có quen biết hãng tại sao.Hành chính ở vũ đại gia tai to mặt lớn.Truyện cười cười nửa đùa nửa thật sẽ đáp lại.Đúng là có quen.Tôi còn nợ hắn một khoản lớn nữa.Cái gì cơ.Sao lại là nợ nần.Loài người nào nói thật.Cô đừng nên dính dáng đến sẽ gặp rắc rối.Biết làm sao chứ.Cô chính hà đã tính đến hắn.Dán chặt cha.Nên bây giờ phải mất toàn bộ sức lực mà tách ra.Vô thắng nam vừa nãy tức giận như vậy là có ý gì vậy.Bởi vì cô không ngoan ngoãn ở nhà chờ đợi hắn.Lại chạy đến đây vui chơi thoải mái thì nên không vui sao.Hay là bởi vì bắt được tận tay ga dây dưa với người ta.Nhưng mà không thèm đếm xỉa không đánh ghen.Không náo loạn ở mỹ.Không để đại gia vào trong.Hay là bởi vì.Một lý do nào khác nữa.Lòng tự tôn của vũ đại gia đúng là không ai có thể sánh được.Ngày càng lớn như vậy công trình nghĩ đến hỉ nộ ái ố của bản thân.Đối với người khác một chút cũng không quan tâm.Gần hai tháng.Cảm giác mới mẻ đối với cô hai với hắn.Đều đã đủ rồi.Đánh người quay đến tận khuya.Nửa đêm ai nấy đều đã say khướt.Hà huyền giúp gọi mấy chiếc gì.Dặn dò bác tài cẩn thận.Trước khi ngồi vào xe.Chụp hình còn hỏi.Hà hiền.Còn cô thì sao.Tôi cũng về đây cô đừng lo.Hà hiền cười nói là mình không sao.Đề ba chiếc xà lách gì trời đám bản trở đi.Lúc này thì hạ huyền mới thả lỏng toàn thân.Thời gian đang vào cuối năm.Thời tiết rất khắc nghiệt.Cái lạnh thấm vào lòng.Cả người cũng cảm thấy đau rát một phen.Con đường trở về phòng trọ có một chút nha.Nhưng mà có đột nhiên lại không muốn bắt xe.Một mình đi bộ trên vỉa hè yên tĩnh.Không biết là mình sẽ không sao.Thực sự là không sao thật chứ.Con muốn cười thật to.Bản thân cũng đâu thể giống như đóa hoa dại bên đường.Tuổi bị người hái xuống chán.Rồi thì vứt đi.Đi qua bờ sông có tìm kiếm một đám cỏ máy.Ngồi xuống đưa mắt nhìn xa mặt nước lặng gió.Bên cạnh người hoa cỏ thoảng sập vào trong mũi.Công thấm dần vào trong lòng.Ôm lấy đầu gối là bất giác nhớ đến chuyện lúc trước.Cái đèn phát hiện ra trò chơi của vũ thắng nam.Lần đó cô đầu đến mức không thở được.Đồ.Đầu đến mức muốn chết quách đi.Mà bây giờ thì lại rất bình thản.Sớm không có hi vọng gì ở đoạn tình cảm này.Nên cũng đã biết trước kết cục.Chỉ là không ngờ nó lại chóng vánh đến như thế.Đầu.Nhưng có niềm tin người như vậy mà khóc lần nữa hay không.Vụ thằng nam.Người như vậy đánh sao.Lần đầu vị vua cờ chính là một lần bị thương.Lần này xem như bị thường hả.Nhớ đó mà quên đi.Quên đi thôi.Vô thằng nam.Loài người kiêu ngạo ít kỳ đen vụ bên ngoài bị bắt gian tại trận vậy mà vẫn có thể hết mặt.Ghen ngược lại.Nghĩ rằng mình là đúng.Người khác thì sao.Cho mình là nhất.Bất kể trong tình huống nào.Vụ thằng nam như vậy.Hãng cạnh bạn.Chính là cầm thú cũng không bằng.Thơ về mệt mỏi đứng dậy.Nghĩ đến bây giờ trở về phòng trọ sẽ làm phát sinh một màn không vui vẻ.Thậm chí là cái cỏ.Tâm trạng có hơi nhiều trí rất không muốn trở về.Trời đã quá khuya.Hà huyền đứng trước đi tìm một nhà nghỉ ngủ tám.Khi đã nằm trên giường.Cô vẫn không khỏi trầm trồ.Liệu đến khi đối mặt với người kia hơn sẽ nói gì đây.Giải thích.Chất vấn hay là giờ tối hôm khang vốn có của mình đã bước chiếm hư.Hãy dùng một số tiền không nhỏ ném cho cô.Coi như là phí chia tay.Nếu là cái thứ hai thì cũng tốt.Camera bad cũng có một khoản coi như là đền bù tinh thần.Có còn có thể tỏ vẻ vui mừng rơi nước mắt một phen choáng xàm nữa.Ai lại đi chơi tiền bao giờ đâu.Chơi thì có mà ngu quá.Sáng sớm hôm sau tỉnh lại.Hạ huyền được hưởng nguyên một combo.Say rượu bị thương cảm cúm đúng là tiêu chuẩn của mấy người bị thất tình.Bắt xe về đến phòng.Không ngờ nhìn thấy cửa mở toang.Đèn trong phòng vẫn bật sáng.Cái này không phải chương đèn cả đêm chứ.Tốn tiền điện quá nhỉ.Vào phòng một cái hả huyền ngay lập tức nhìn thấy người kia ngồi cạnh giường.Bên dưới bao nhiêu là tàn thuốc lá vứt đầy.Người kia phải mặt nhưng gần.Tao có chút rối trong mắt thành mấy vệt màu đỏ.Vụ thằng nam.Lại có thể diễn một màn nhập tâm khổ sở như vậy.Người ngoài không biết lại còn tưởng rằng có ở bên ngoài theo trai cả đêm.Còn hắn trong vai ông chồng thức trắng đêm chờ vợ trở về nhà.Thật đúng là ấu trí nhàm chán.Cô bỏ qua cái mặt giả dối đó.Thèm nhìn thì đến tủ quần áo.Mới lấy quần áo đi tắm một cái.Vô thằng nam gọi cô.Hà hiền.Gọi tên cả họ.Xem gia phú đại giành to lắm nè.Đúng là đồ mất dạy.Có mở tủ tìm quần áo giờ hỏi là một câu.Sao thế.Em đi đâu cả đêm.Hôm qua sinh nhật đồng nghiệp.Vui quá đi chơi khuya một chút.Chỉ như vậy thôi à.Đúng thế.Chỉ như vậy.Vũ thắng nam vẫn không chịu thôi tiếp tục hỏi.Gà hôm qua cười nói với em.Là ai vậy.Hà huyền biến vũ thắng nam hỏi đến trường vàng lên trả lời.Một người bạn đồng nghiệp thôi.Mới quen.Em nói trời khuya một chút.Chính ở cùng chỗ bán sao.Có dừng lại hành động lấy quần áo quay sang nhìn vũ thắng nam.Một khuôn mặt đẹp là gì.Hôm nay nhìn thế nào cũng thấy thật đáng khinh bỉ.Cái gì gọi là ghen ngược.Cuộc gọi nhiều đã biết.Đàn ông ở bên ngoài ăn vụng về nhà vẫn muốn đánh vợ.Ngoại tình.Như muốn đổ lỗi cho vợ.So sánh này chính là tình huống hiện tại của hạ huyền.Trước đây cô đã từng chứng kiến nhiều vụ việc mâu thuẫn giữa vợ chồng.Ông chồng bên ngoài ngoại tình.Thế nhưng lại ghen tuông với vợ không ai bằng.Chỉ cần vợ tán gỗ vài câu với người khác giới.Liền không tiếc sử dụng vợ.Đóng cửa lại thì đánh vợ lên bờ xuống ruộng.Hiện tại thời gian của triều kết hôn.Nhưng mà sao vẫn gặp phải loại truyền cháu ngoài thế này chứ.Gặp phải bố thằng nam đúng là suy thận mà.Cô nói.Đúng như vậy đấy.Tôi cùng với anh ta có vui vẻ một chút.Nhưng mà cũng chỉ là tình một đêm thôi.Sẽ không gặp lại nữa.Anh khỏi cần chờ sau lưng giống như lần trước.Nói xong cô cầm quần áo đi ra ngoài.Bố thằng nằm ngồi trên giường bệnh dại.Bị chọc giận giải vài bước chân thành công bắt được người ép điện tử.Hai tài xế cho cô.Không toàn giờ hỏi lại.Em vừa nói cái gì thế.Cô cao thường nhìn hắn vẫn thản nhìn mắt đôi mắt nói từng chứ.Anh nghe rõ rồi đấy.Tao nói như vậy không phải là đồng ý của anh sao.Muốn dùng việc này giảm bớt tội lỗi của mình.Thanh toán cho anh.Muốn hất nước bẩn lên người tôi cứ về.Hát được bao nhiêu cửa hàng.Quan hệ giữa hai ta.Cũng chỉ đến mức này thôi.Vũ thắng nam.Vô thẳng buông tay tức giận trong phút chốc thì tàn.Dòng điện phảng phất áy náy một xin lỗi.Hà hiền.Người phụ nữ kia.Chẳng qua chỉ là chơi đùa một lúc.Không có gì to tát cả.Em đừng suy nghĩ nhiều làm gì được không.Với lại anh cũng không muốn hỏi em như vậy.Nhưng mà biết đấy truyền trước đó em cũng từng dây dưa với giá kìa.Anh thực sự không biến tần suất nào cả.Huỳnh thật sự muốn cười nhạo hẳn một phen.Nếu em để bụng như vậy anh càng đoàn.Thế có bao giờ các lực sau nữa được không.Vũ thành nam.Anh đây là thằng bố thí.Em được suy nghĩ như thế chứ.Vũ đại gia.Anh biết không.Có những việc không thể nào nói không có lần sau là sẽ cho qua đi.Vậy anh phải làm thế nào.Chẳng lẽ em muốn anh phải quỳ xuống cầu xin em sao.Không cần.Tôi sợ tổn thọ lắm.Chúng ta chia tay đi.Năm chữ chúng ta chia tay đi vốn từ nặng nề là vậy không ngờ khi nói ra lại nhẹ nhàng đi.Như thế có không biết người phụ nữ có chồng đi ngoại tình nhưng mà họ vẫn nghĩ mình là vợ cả.Không cần để ý đến đủ loại bồ nhí bên ngoài.Chồng cô ta chơi đổi thì trước sau gì cũng sẽ về nhà vợ chồng lại cùng với nhau quan điểm cách.Mỗi người đều khác nhau.Hihi cũng có nguyên tắc của bản thân.Tôi không bao giờ nghĩ mình là vợ cả chưa bao giờ cả nên chia tay cũng là hợp lẽ thôi.Vô thường nam nghe xong trường lớn hay mắt đi tới máu.Quan sát thái độ của người trước mặt biết có không thể nói được ngọn lửa cháy rực trong lòng là bốn phút.Anh ta cần lợp nhắm mắt áp chế cho đến khi mở mắt ra.Chưa còn lại lạnh lẽo.Anh sẽ còn nhiều chưa nghe thấy gì cả.Em đi thay đồ đi chúng ta đi ăn sáng.Dành cho em đi làm.Vũ thắng là nói xong liền không nhìn cô nữa trốn tránh quay đi.Cô vẫn kiên đẹp nhất là.Chia tay đi.Chúng ta không có khả năng nữa đâu.Đó của vũ thắng làm nổ anh một tiếng người thì phát rồi.Tim như bị người trước mặt sẽ đến.Dùng giày tầng chữ.Em nói lại lần nữa xem.Vô thằng nam.Có những việc tôi không thể nào bỏ qua được.Thật sự là không đủ.Sữa cho cháu của anh.Tôi chịu không được nữa.Vô thằn lằn phát điện gạo lên một tiếng tại hùng hành đấm vào tường máu chảy đầm đìa.Sao đỏ cần phòng lại tin lành.Tiếng hít thở của cả hai cá thể.Công việc giấu giếm không phát ra.Dấu hỏi sau đây thực sự đã đến mức đề phòng như thế này rồi sao.Vũ thắng nam cho rằng mình đã quy luật.Cho rằng mình đã nhân nhượng.Cho anh cơ hội.Mà cô lại không biết quý chồng.Hà huy.Tốt nhất.Em đừng có hối hận.Hối hận.Lời cảnh cáo này hạ huyền không cảm thấy quá để nắng.Bố thằng nam đông đừng bỏ đi.Không một tia lưu luyến.Trên cổ của hắn vẫn mang theo sợi dây chuyền tình yêu của họ.Cơ thể giờ đi.Kết thúc chưa.Có phải là đã kết thúc rồi đúng không.Cô cảm thấy nhẹ nhõm không.Nhẹ nhõm.Có lẽ bây giờ có nên tắm rửa thay quần áo.Vẫn là một cô nhân viên văn phòng bình thường mẫu.Trước mặt đồng nghiệp vẫn cười nói.Không có vũ thắng làm cuộc sống của cô vẫn như vậy thậm chí càng phải sống tốt hơn nữa.Công nghiệp xuống rất khó khăn thở hắt ra.Trái tim triệt để chồng trống.Vợ thằng nam đi rồi.Thực sự đã đi rồi.Tạm biệt.Đến công ty vẫn làm việc vẫn áo nghiệp với đồng nghiệp.Có người hỏi cô chuyện của hai người.Ở hiền cũng cứng còi cười mà đáp lại một câu.Đã xong.Lúc trở về phòng trọ lại là một mảnh tĩnh lặng và trống vắng.Dù sao có ba chồng sống gần hai tháng.Có những chuyện không thể không nghĩ đến.Có nhớ đến lúc vũ đại gia mặt x mày nhỏ.Trình bày món đậu phụ lạc rang của cô.Nhớ những lúc hai người bạn nhỏ ở mỹ.Nhớ đến hơi thở ấm nóng của anh cứ lởn vởn bao quanh.Nhờ những câu anh để non bên tay.Huyền.Anh yêu em.Cô nhớ nhớ rất nhiều.Cô chua xót mà cười.Hồi ức đã cùng nhau trải qua.Chân thật đến mức đau lòng xót xa.Không thể nói nên lời.Có lẽ cần đi đâu đó.Của môn dương thừa.Muốn vết thương mau chóng lành lại.Vợ thằng nam đi rồi.Mang theo sợi dây chuyền huyền.Rồi sợi dây chuyền nam thì vẫn còn ở lại đây.Chỉ cách nhau giống như cả hai không có ngày gặp lại.Không còn ý nghĩa gì nữa.Thời gian trước có tiền của thằng nam yêu cô.Thực sự tìm.Chỉ là phần tình yêu này không thể nào kéo dài thật dài.Hắn là kiểu người như vậy lúc mang về thêm mãnh liệt không ai sánh rồi.Lúc file nhà thì không còn gì để cố kể.Làm chuyện có lỗi vẫn cứ dở giờ.Hà thì ngược lại cần một tình yêu dài lâu.Nhiệm vụ thằng nam không thể cho cô.Kích thước là tốt nhất.Cô không hỏi hình sao không gửi hình vì đã lựa chọn như vậy.Sau khi chia tay hả huyền.Cuộc sống của bố thắng nam trở về với nguồn quay sôi động giống như trước kia thậm chí lại còn phong phú và phỏng.Hơn nữa.Đánh gôn.Đi bơi tán gái rung.Mỗi ngày trôi qua ăn chơi trác táng.Trước đây thì vụ thằng nam còn nó mà đến công ty của gia đình thế nhưng hiện tại thì không còn đếm xỉa gì đến nữa.Đường minh nhiệt tình hưởng ứng bùi vũ thắng nam chơi mời tiệc hết thác loạn một trận.Nhà họ vũ đối với bố thằng nam dùng tổng vô hạn.Chỉ cần con trai không gây ra chuyện thì động trời như là giết người cướp của.Video nhắm mắt mở mắt xem như không thấy.Nhưng mà thời gian gần đây bố thằng nam chơi bời có chút quá đáng.Có nhà không về.Công ty không đi gọi điện không nghe.Mẹ vừa lo lắng gọi cho con trai không liên lạc được.Biết là con trai thường chơi với đường minh.Nên không trần trời nhấc điện thoại gọi một cuộc.Lúc đó mới vào sáng sớm tình mưa.Đường minh thì đang mơ màng ngủ.Bị chuông điện thoại đánh thức.Ngay cả nhìn người gọi cũng không thèm nhìn.Với lấy điện thoại giống như bỏ giống một chàng và điện thoại.Quỷ tha ma bắt.Trời chưa sáng.Không để ông nội mày ngủ.Mẹ cũng ở bên này chán hiện giảm mấy bạch đàn.E hèm một tiếng chửi mắng.Cái thằng bắt con này.Ngay đến cả người lớn tuổi cũng dám chửi như vậy.Đường minh từ trên giường bật dậy cơn buồn ngủ cũng tiêu tán.Nhìn số điện thoại gọi đến bị giỏi sang cả mặt.Vội vàng nói.Gì à.Ở chỗ nào dám cháu nào dám chứ cháu xin lỗi.Mà vô thường một tiếng thùng đá.Đường minh nho nhỏ mới sáng ra đã chọc phải tổ ong vò vẽ gà đúng là xúi quẩy.Màng hết nước bọt già rõ ràng mẹ vũ một hồi mới khiến cho bà nuôi dần.Mình có đường mình có muốn quá cả lại.Bà vú thì không giờ hơi đâu nghe rõ nó ngàn thêm nữa hỏi ngày.Đường mình.Tháng năm có đỏ không.Dạ con trai của dì đúng là ở chỗ cháu ngày ngày ăn no ngủ kĩ.Một sợi lông cũng không.Dịch có yên tâm.Ở cùng thằng ngu.Cháu mới không yên tâm đi.Cháu xem bản thân mình đi.Đó là chín con gái người ta đau lòng nhưng.Rồi còn muốn xem.Ngoài nguyễn văn ra.Giải thích tìm được loài người thế nào nữa.Địa chỉ.Sao lại nói chuyện khác và như vậy.Đây là chuyện tình cảm của cháu không tốt.Nhưng mà cháu tuyệt đối là một người bạn tốt của con trai gì đấy.Mẹ vừa hỏi hàn thêm vài câu.Đường minh trả lời ứng phó rất tốt.Cuối cùng cũng khiến cho mã vũ chiều tắt máy.Đường link ở trang nhảy xuống giường trong phòng kế bên đá cửa một cái rầm.Đi vào trong.Nhìn tên bạn gái họ đang trùm chăn ngủ ngon lành.Một fan tức tối xuống chàng.Dậy mau đi.Thả ra một cái cho tao xem.Mẹ mày vừa gọi đến cho tao đấy.Này.Mày rốt cuộc.Phát biểu cái gì vậy.Vũ thắng nam nghe giọng thằng bạn kết là nhà bên tay.Người thì không buồn nhúc nhích rồi đáp lại.Thế mày thử nói xem.Tao hiền tài là việc thất tình nên khổ sở thương tâm.Mượn rượu giải sầu.Thế còn mày thì sao.Mai lại có chuyện gì.Đừng nói với tao là mày muốn ăn ổi tao đấy nhé.Tao không tin là mày tốt bụng như vậy đâu.Cứ nói đi.Lại xảy ra chuyện gì.Bị quấy rầy vô tháng nam lên không muốn ngủ nữa luật chăn ngồi dậy chưa nói.Tao thì có thể gặp chuyện gì chứ.Có người phỏng vấn cùng với mày.Làm bàn đối diện nữa.Mẹ kiếp.Đúng.Mày phóng túng.Một ngày hai mươi bốn giờ chơi không ngừng nghỉ.Hết hồ uống rượu chơi gái.Coi chơi liều mạng như mày không.Mà muốn chờ đến buổi thực.Bà nói không có chuyện gì.Màu sắc mặt tái mét nhìn chết thế kia.Người khác nhìn vào không hiểu.Cứ nghĩ là mày bị tâm thần đấy.Vô thắng nam cuối đầu không nói.Trong đầu suy nghĩ gì đó hoàn toàn bộ lùn thẳng bạn đang hỏi.Đường minh không nghe thấy hắn trả lời phân bổ đi ra khỏi phòng.Vụ tai nạn đi ra đứng bên kia cửa sổ sắt.Nhàm chán rút ra một điếu thuốc xem lừa.Ánh mắt nhìn xa xăm ra bên ngoài hồ nước trong vắt.Hắn tưởng cùng người nào đó đã có một kỳ nghỉ du lịch cùng với nhau.Mỗi sáng cũng giống như thế này vậy.Người nào đứng bên cửa sổ.Hắn từ đằng sau ôm chặt lấy.Hai người trao nhau nụ hôn nồng nàn và sáng sớm.Thế mà hôm nay.Hắn là chỉ còn một mình ở đây.Hà huyền nói chia tay đi.Câu nói có những chuyện không thể nào bỏ qua được.Cô nói giữa hàng người không có khả năng ở cùng nhau nữa.Cô nói nói rất nhiều.Nhưng đến cùng vẫn gặp lại bà chữ chia tay đi.Những lời nói kia của cô khiến chàng bị tổn thương.Cũng đồng thời trang nhận ra được vị trí của mình trong lòng cô.Anh thừa nhận là mình khốn là làng sai.Vì vậy anh đã cúi đầu nhận xài với cô.Cam đoan cho không lặp lại chuyện tương tự.Đối với những người như vô tận làm từ trước đến giờ loại chuyện này đều coi như quá đỗi bình thường.Giống như được mang và bạn gái vậy.Có bạn gái.Đường mình vẫn ra ngoài tìm gái để chơi bời.Chưa biết bao nhiêu.Nhưng mà cũng chưa bao giờ nghĩ đến chuyện chia tay với biển vàng.Chính cô ấy cũng thông cảm.Mắt nhắm mắt mở bỏ quà.Thế nhưng vì sao hả huyền lại không hiểu điều này chứ.Anh chẳng qua chỉ là chơi một chút.Chưa bao giờ nghĩ đến sẽ chia tay với cô.Vậy mà cô thì sao.Không gan không ở mỹ.Không gây lộn.Một câu nói ra liền trực tiếp chia tay anh.Câu chia tay cũng có thể tùy tiện mà nói ra.Mất không chết một cái đều cảm cũng là một vài lạnh nhạt đến vô tình.Anh rất hoài nghi rằng trong lòng của cô rốt cuộc có ảnh hay không.Vô thường hàng bị chọc tức mà giận dữ bỏ đi.Trong lòng có bao nhiêu trận vậy.Bao nhiêu đau đớn trên một mình anh bi.Vậy là chia tay sao.Từ nay trong cuộc sống của anh sẽ không xuất hiện một người phụ nữ.Tiền hạ huyền nữa.Vậy cũng tốt.Anh sẽ tiếp tục giống như trước đây.Không cần nghĩ ngợi điều gì.Tiểu tiện chỉ lạc có gì là không ổn đâu.Tên những đường mình lại nói rằng anh rất không ổn.Nói anh giống như người mất hồn vậy.Nó là mặt của anh tái mét giống thì trà chế.Còn mẹ nó chưa được minh biết cái đấy gì.Anh thực sự không có cái gì là không ổn cả.Mỗi ngày được có rượu ngon gái đẹp cuộc chơi xa xỉ.Nhà lầu xe hơi.Anh đây có thích.Nhiều người phải thèm khát như vậy.Vậy có chỗ nào không tốt đâu.Vợ thằng nam có ảnh người đi vào nhà tắm nhìn mình trong gương.Là phát hiện ra truyền của cao đài một sợi dây chuyền.Trong nháy mắt sắc mặt liền xa dần.Tháo xuống cái vòng cổ kìa.Đem ra ngoài vứt vào ngăn cáo không thèm chú ý đến nữa.Người phụ nữ chết tiệt.Muốn chia tay liền chia tay.Đã mấy hôm điện thoại cũng không thèm gọi một cuộc.Sau khi đi đánh golf trở về.Vũ thắng nam cùng với đường bên nằm bên hồ bơi thời gian.Điện thoại bên cạnh vang lên.Vợ thằng nam với tay cầm lấy bấm nút nè.Bên kia là giọng của amanda.Cô nàng theo anh mấy ngày nay.Giọng của nàng ống mèo trong điện thoại.Tháng này em.Anh ở đâu đấy.Em đang ở trong phòng anh đấy.Đến hồ bơi đi.Nói xong thì liền tắt máy.Vài phút sau đó amanda xuất hiện.Mặt thì tươi cười rạng rỡ chớ ở người mặc áo tắm nóng bỏng thì đến cho bố thắng nam.Vợ thằng làm clip của tao một cái.Đột nhiên phát hiện trên cổ tay đeo một sợi dây chuyền trong vô cùng quên mất.Anh không nghĩ người bật dậy từ trên ghế nghèo mất dấu hỏi.Em đem cái gì đấy.Phần mềm.Lúc nãy vào phòng của anh em nhìn thấy sợi dây chuyền này rất đẹp.Em đặc biệt thích nó.Anh tặng em nhé.Vô thường nằm nghe xong nổi giận đùng đùng giống lên.Mẹ kiếp.sáu ngay.Ai dám động vào.Amanda từ nào đến giờ có phải chịu nhục nhã như vậy đâu.Chỉ là một sợi dây chuyền có gì mà to tát.Vì sao vũ đại gia vốn giàu có lại keo kiệt không cho cô được chứ.Đây.Của điếc à.Amanda ủy khuất thảo sở di truyền khỏi cổ.To gan lĩnh vực ném luôn vào trong hồ bơi sẽ nói.Trả cho anh.Được chưa.Nệm phòng của đàn bò chạy trối chết.Vô thằng nam không thể chối hành về quá đáng của cô ta hút hoàng nhảy xuống nước.Ngồi lên rồi lại nộp xuống mấy lần trong hồ bơi.Cuối cùng thì có vớt được sợi dây chuyền lên cầm chắc trên tay.Khuôn mặt mẹ nhóm cho cười.Giống như đang cầm trên tay một vật báu vô giá vậy.Đường đinh thị hà hóc miệng có chút hoảng sợ.Chứng kiến một màn này.Lại nhớ điện trước đều vụ phận làm từng khoe với mình rằng.Hắn đặt là một trời.Không mà phải là một đôi dây chuyền tặng cho hà huyền một cái rồi chính mình một cái.Khi đó đường minh còn cười hề hề bảo là chán chán sớm.Nhưng mà hiện tại bây giờ vũ thắng nam.Nhìn thấy anh như vậy đường mình không cười nhạo được nữa.Chẳng lẽ vô thằng nam không muốn những ngày qua là do huyền hay sao.Đường minh cho rằng huyền có một chút đặc biệt trong lòng của vũ thắng nam.Như vậy thì sao chứ tin rằng hắn cũng chỉ hứng thú không đổi hai tháng đó là lâu nhất.Có lẽ bây giờ đường mình phải nghiêm túc suy nghĩ là một fan trắng vũ thắng nam rời khỏi hồ bơi.Chứng minh của trái đất trước mặt của hắn rồi hỏi rồi.Này.Đừng có nói với tao.Mày có hả huyền.Vui đùa mà thành thật.Tao có gì kiến mày thay đổi thế.Theo người ta quan sát chả có cái gì cả.Vũ thằng nam không trả lời một đường rồi đi chẳng mấy chớp đến tết nguyên đán cuối năm.Công ty nào nhiệt cần phát quà tết cho nhân viên mọi người rủ nhau đi ăn tất niên.Ai nghĩ đều sẵn sàng tạm biệt đồng nghiệp.Lúc một mình trở về phòng trọ hà huyền chấm cháy sắp xếp một ít đồ đạc cho vào balô.Ngày mai lên đường đến thành phố t.Đón tết cùng mẹ và giờ.Cái tết năm nay quả thật rất ấm áp.Dương cẩm phả quan tâm hạ huyền hết mực.Mấy ngày tết một lúc nào cũng no căng không khí tết thì ngập tràn mà chứ không ngừng hỏi.Tình thế sao không được khoảng cách về chơi.Hà huyền không muốn rắc rối chỉ đành nói.Anh còn cùng với người ta thật sự là không có gì cả cái gì thế.Con đúng là không nghe lời gì cả người tốt như vậy hãy để lại rất nhiều đối tượng khác nhé.Mà thôi không muốn cũng đành chịu.Mẹ chẳng qua muốn tốt cho con thôi dượng cũng nói vào.Em đấy.Cứ làm như con gái của mình ế không ai thèm vậy phiền nó rất ổn.Chỉ là duyên số chưa tới thôi suốt mấy ngày tết thì mẹ không ngớt bóng gió chuyện sẽ ổn.Hà huyền không đỡ nổi.Biên cương gửi cho quả mấy ngày tết.Lúc trở về thành phố tầm tỉnh đã ổn định trở lại.Xách ba lô mở cửa vào trong phòng.Cô bắt đầu tất bật dọn dẹp lại một hồi.Xong xuôi thì trời cũng vừa sẩm tối.Đó anh bỏ trong tủ lạnh đấy á.Không phải đi chợ.Hà huyền ăn qua loa mấy miếng cho xong nên ngáp một cái muốn đi nghỉ sớm.Chưa kịp nằm xuống giường thì cửa phòng trọ đột ngột bị đóng góp mặt.Có những ngày mở cửa.Không ngờ dưới quầy đầu năm mới nhìn thấy một mạng kể đứng trước cửa phòng.Vỗ tay trường chừng nhìn cô.Nhìn như muốn ăn tươi nuốt sống đến nơi.Đi cùng motor còn có thêm hai người khác.Thảo huyền nhìn ba người trước mặt.Đợt nhìn cảm thấy bất an.Còn chưa kịp hỏi câu nào mà tao đã gạo lên.Còn đi.Hôm nay mày đánh số gì.Dứt lời thì một anh nào đến tốn tấn hà huyền rồi giặt túi bụi.Hai người đi cùng cũng nhanh chóng nhảy vào chế chụp hả huyền.Chân đấm tay đá.Cô bị bật ngửa ra nền nhà.Mụ dì ghẻ hồng hành ngồi trên người cô vòng tay lên tất liên tiếp vào mặt của cô.Một cái tát của mẫu giống như có thâm cầu đại hạ.Tắt đến.Hà huyền cảm thấy choáng váng muốn ngất đi.Vừa đánh một vực cao to.Con chó này.bảy mươi hai còn tao ấy.Mày ghen tị với nó.Mày không bằng được nó.Lại đi hải nó.Mày.Con mẹ nhà mày nữa.Đúng là cái lũ chó chết.Hôm nay.Tao đánh chết mẹ mày nhé.Trong phòng vang lên tiếng tách bombo và giá thể.Mấy người ở bên cạnh nhìn thấy một màn này thì hoảng sợ.Không dám vào can ngăn.Nhanh chóng gọi công an đến.Sau đó thì muộn xì gà còn có hai người kia bị công an đưa lên đồng.Huyền được mấy người hàng xóm đeo giày hỏi han vài câu.Có biên cương nói là mình không sao cho cảm ơn một tiếng.Mấy người kia ở ngoài nhìn cô rồi cũng ai về nhà nấy.Hà huyện ngồi giúp mình trên ghế.Bộ giảng có lúc này có cùng trần.Tóc tay thì tán loạn.Mặt mày sưng vù.Bên khóe miệng còn thì máu tươi.Cô đưa tay lau vết máu bên khóe miệng.Ánh mắt lạnh lẽo giống như hồ băng ngàn năm.Ngày hôm sau giữa trưa cửa phòng bị bố hạ.Người đã từ lâu lắm rồi không xuất hiện có cửa.Cô không hề cảm thấy ngạc nhiên.Khi nhìn thấy ông ta đột ngột tìm đến.Tuy nhiên cô vẫn lạnh lùng dấu hỏi.Ông đến đây làm gì thế.Bố hạ hoặc hàng một chàng.Xem ra chuyện hạn hải vân nói ông bị viêm phổi là.Bố và bút ngược bắt đầu lên tiếng.Khuya.Còn rút đơn tố cáo đi được không.Con thay cho thì con được không.Dù sao cũng là người một nhà cả.Có gì mình nói với nhau.Sao lại bằng nhiều giải pháp luật như vậy chứ.Hà huyền muốn cười thật to.Người đứng trước mặt cô là người đã sinh ra cô sao.Vợ bé đánh con gái.Ngay cả đến một câu hỏi thăm cũng không có.Chỉ là đi xin xỏ.Thật đúng là nực cười.Người nhà.Ai là người nhà với bà ta.Không có nhầm lẫn gì không đi.Coi như là bố cầu xin con đi.bảy chỉ là nhất thời nóng giận mất dây chuyền thôi.Ông yên tâm đi.Chẳng qua chỉ là bị thương nhà thôi không vấn đề gì cả.Cùng lắm thì vợ của ông bị giam vài ngày.Bồi thường ít tiền thuốc men.Ông không cần phải cuống người như vậy đâu.Mặt của bố hạt đỏ bừng lên.Đối với thái độ dừng dừng không nhượng bộ của cô con gái lớn.Vẫn là tức giận.Ông lão ôm ngực ho khổ một hồi rất khó khăn nói tiếp.Hải vân bị người ta đánh.Lúc bị đánh nó đang mang thai.Bây giờ đang ở trong bệnh viện.Em trai con còn nhỏ không ai chăm sóc.Không ngáo đòi mẹ từ tối qua cho đến bây giờ.Như vậy mà con cũng không để mà rút đơn hay sao.Hà hải vân bị đánh.Có thai.Cô làm ở đó là chuyển từ đó thì ngưng.Cô ta bị đánh thì sao chứ.Liên quan gì đến tôi.Chả nhẽ vì cô ta bị đánh.Tôi có phải bị vợ bé còn trút giận.Thật đúng là được cười.bảy.bảy nghìn là con đã nói nói chuyện của hải vân.Hóa ra là anh có biết việc tốt mà con gái của mình đã làm.Qua lại với đàn ông đã có vợ.Cô ta bị như vậy thì có thể trách ai được.Còn ông.Ông cũng đồng tình với chuyển của ta sao.Cái chính của bé gồm nằm đó cũng già nửa vòng.Phản bội mẹ tôi.Thông cảm thấy việc đó là lẽ tất nhiên.Bố hạ tái mặt không nói được lời nào.Nếu như năm đó.Mà tôi cũng thuê giang hồ đến đánh vợ bé của ông.Ông nghĩ sao đây.Nực cười.Con gái mình chém gió gặt bão.Là muốn trút giận lên người cô sau.Đừng hỏng nhé.Nếu muốn mất nào chuyện xấu của hải vân.Cô còn phải chờ đến hôm nay sao.Bố hợp với con gái nói đến mức án khổ như thế.Đối với chuyển làm đoàn ghi lại.Theo ông thực sự vẫn có một chút áy náy.Nhưng mà vẫn không thể nào để cho vợ mình bị chàm mãi như thế được.Phải làm sao để có mới chịu tha cho bà ấy đi.Không phải nói như vậy được.Ông nói gì vậy.Người ta lại nghĩ là tội ác độc lắm.Tôi.Bị vợ bỏ của ông đánh đầu.Bác bị giam cũng là đúng người đúng tội thôi mà.Còn nhất định phải tuyệt tình như vậy sao.Thực ra là không để mặt bố.Tôi mệt rồi.Mời ông về cho.Bố hạ cầm lên.Huyền.Con đừng có nên không biết điều như vậy.Hà huyền trường mắt nhìn người gọi là bố.Từ trong ra ngoài đều triệt để lạnh lùng.Cô cười cười rồi đá.Tôi không biết điều.Rồi sao.Ông định về vợ bé mà đánh tôi á.Cũng giống như năm đó đánh là tội sao.Bố chỉ là muốn con nương tay một chút.Bố xin con đấy.Bây giờ nhà náo loạn lắm rồi.Vậy ông có biết là lúc mà tao đánh tôi.Đã nói gì không.Ba lô kéo mẹ tôi vào đây chơi đấy.Tình dục mẹ tôi đấy.Em nói xem.Bỏ qua thế nào đi.bảy cũng bị lỡ lời thôi.Bố thay mặt bảy xin lỗi con.Xin lỗi tôi có ý gì chứ.Tôi cần câu xin lỗi giải mã đó sao.Vậy thì còn muốn thế nào mới chịu đi.Tôi nói rồi.Tôi không cần gì cả.Cũng không rút đơn tố cáo.Ông nên về đi.Bố hạ không còn giữ được bình tĩnh dẫn đến mức vòng tay định cho con gái một cái tát.Trên tay vung lên lại không hạ xuống được.Nhìn khuôn mặt sưng húp của hạ huyền.Nghiến răng rồi chờ một chàng.Mày.Mày đúng là cái đồ tắm được nâng tầm.Nếu như đã biết như vậy.Tao còn không mày đi đi.Bố họ biết con gái đang tức giận không thể nào khuyên can được.Thợ fifa từ bỏ đi.Căn phòng yên tĩnh trở lại.Tả người của cô vô lực nằm xuống giường.Vết thương trên mặt đất kì thực rất đỏ.Đêm qua của bị sốt bây giờ người vẫn còn nóng giận.Tên những con người gọi là bố lại không hề nhìn thấy.Cô đã lớn đến từng này tuổi.Trận đấu không còn hi vọng gì đối với ông ta.Nhưng biết làm sao.Trong người cô lại đang chạy dòng máu của ông ta.Cuộc không thể nào phủ nhận điều đó.Đầu năm đã gặp phải loại chuyện này khẳng định cả năm rồi sao đây.Người yêu thì phản bội.Bố con trở mặt.Trẻ em cắt bỏ nhau.Tuổi cũng không còn nhỏ nữa.Hạnh phúc thì lại quá mơ hồ.Thực sự.Cô cũng được thèm lắm rồi.Chính bản thân của cô ấy đến hoàn cảnh của mình cũng thấy vô cùng thất bại và chán nản.Nhưng mà gì mình thường đã từng nói trên đời này.Làm người thì ai ai cũng sẽ có nỗi khổ gì.Đừng nhìn một người đàng ngoài tỏ vẻ hạnh phúc.Nhưng mà ai biết được đằng sau tại mặt đó chạy bao nhiêu giọt nước mắt.Có khổ sờ giờ mới có hạnh phúc.Đừng bao giờ nghĩ mình là người khổ sở nhất.Đừng bao giờ dễ dàng buông xuôi tuyệt vọng.Giày minh thư là một người luôn lạc quan như vậy.Cô độc một mình không con không cái.Vân sống an nhàn cho đến tận bây giờ.Hà hiện thực sự bị lạc quan của chị ấy làm cho buổi phục.Nhớ đến đây thì có mới thấy phấn chấn lên.Không phải là cô còn có một vài giờ làm sao.Giờ so với người được gọi là bố.Còn mang đến ấm áp cho cô hơn nhiều.Ngoài ra cô còn có bạn bè đồng nghiệp.Chưa kết hôn.Nhưng mà sau này vẫn có thể.Cũng không biết trường là hôm nay nghỉ đến ngày mai lên gặp được người phù hợp cũng nên.Ông trời không tuyệt đường có hai bao giờ và cô tin là như vậy.Hà huyền nhất khóe miệng khó khăn cười.Cô vẫn còn có ngày mai.Chiều tối hôm đó bố hạ là tìm đến giọng của ông mềm mồm hỏi có một câu.Bộ thay mặt bà ấy xin lỗi mẹ con được không.Ngay bây giờ bố sẽ gọi điện cho mẹ con.chín mươi bảy tha thứ.Được không.Bởi vì vợ bé bằng lòng làm đến mức như vậy.Đúng là một người chồng tốt rất tốt.Nhưng mà không có chút liên quan đến cô.Hả hiền cười khổ một tiếng.Xin lỗi là chuyện đương nhiên phải làm.Lời xin lỗi muộn màng.Lời xin lỗi không có chút ý nghĩa nào.Nhưng vẫn phải xin lỗi đi thôi.Ngày hôm sau để hả huyền sách tuổi thuốc vừa mua đồ từ hiệu thuốc diesel.Là vô tình bắt gặp đường mình đang lái xe chậm chậm ngang qua.Đường minh nhờ nhìn một cái rồi phòng kịp trả lời.Nhận ra người đang đi kia có một chút giống hà huyền.Khuôn mặt người phụ nữ này sưng lên.Không khác gì là mặt heo cả.Làm đã suýt không nhìn ra.Nhìn bộ dạng kia của cô rõ ràng là bị người ta đánh.Đường minh hạ cửa kính xe.Đôi lúc huyền vừa đến gần thì liền huýt sáo gọi một tiếng.Hà huyền.Nghe có người gọi.Cô dừng bước chân nhìn là một cái thì đều nhận ra người này là ai.Đường nguyễn thị quỳnh anh nhiều tuổi.Đây.Tao mới vài ngày không gặp.Cái mà cô lại thành ra thế kia đấy.Đừng có nói là phẫu thuật thẩm mỹ thất bại nhé.Huyền muốn mắng một câu nhưng mà nhìn lại.Đem cái gái trước mặt còi thành một con chó đang sủa.Trần tiếp tục đề không chú ý đến.Đường văn quả thật có một chút giống với vụ thẳng là.Người khác không thèm để ý.Vẫn mặt dày bám theo sau.Ngày.Dù gì cũng là chỗ cần biết.Sao cô lại bất lịch sự gì vậy.Nói với tôi một câu không tiếc.Coi phim dừng lại lần nữa quay sang tôi nói.Giúp tôi một chuyện được không.Được.Có gì mà không được.Tôi có muốn tôi giúp gì nào.Bạn anh có vài thứ đồ.Vấn đề cho tôi.Anh có thể gọi cho người nào đó đến lấy đồ giúp anh ta được không.Thôi nào.Không biết là cậu ta giàu có đến cỡ nào sao.Mấy đứa bạn của anh đó.Có nên để lại cho cô xài đi thôi.Hà huyền à.Người như vũ thắng nam.Seiko nữ bò hẳn vậy.Đáng ra phải bám lấy không thả mà đúng chứ.Hà huyền nghe như vậy mặt không đổi xác bỏ đi luôn không đếm xỉa đến.Đường minh nhất mười cũng không trêu chọc thêm nữa.Nổ máy lái xe chạy vụt qua.Tâm trạng truyền hình cáp sáng.Trong một nhà hàng lớn vũ tháng làm cùng với văn khải và chủ nghĩa đã có mặt đầy đủ.Đường minh vừa đẩy cửa bước vào nền cười hè rồi nói.Đây.Đón xem trên đường đến đây tao đã gặp ai.Chủ nghĩa nước giá.Tôi muốn nói nói ra đi thân phận bí cái gì.Đường mình lúc nước vũ đại trà sấu xào cười một tiếng.Người này đi nhớ sang đây mày muốn biết.Hay là mày thử đoán xem nào.Mày đừng có mà lười tao như thế nhé.Tao nói là được chứ gì.Lúc nãy tao gặp hà huyền.Cục cưng bé nhỏ của mày đấy.Mặt cô ta bị ai đó đánh thành mặt heo.Tí nữa tao không nhận dạng được luôn.Vừa nghe xong nhiệm vụ thẳng làm không kìm được bật dậy sắc mặt cực khẩn trương.Cô ấy cô ấy làm sao thế.Thì như tao nói đi.Cục cưng của mày bị ai đó đánh tao vừa gặp lúc cô ta đi mua thuốc.Nhìn cái mặt hàng của tao trời nhìn xót đâu là sót thảm quá trời thả mấy.Vừa mang thức ăn lên vô thường làm ăn cũng không thèm ăn nữa mở cửa xong ra ngoài để lại.Người văn khải chủ nghĩa nhìn nhau cái thằng nhảy kia.Có phải thắng làm chấm dứt với cô ta rồi sao.Mà nhắc lại làm gì thế.Đường minh uống vài tao vô tội.Vũ thắng nam lào từ bên trong nhà hàng ra ngoài.Trong đầu lo lắng không yên.một đường lái xe nhiệm vụ báo đến phòng trọ của người kia.Anh muốn gặp cô rất muốn.Vừa đến nơi thì thấy cửa phòng khóa trả cô vẫn chưa về vô thằng nam vô cùng thất vọng quay người.Không ngờ bắt gặp anh mất người mình đang mong đợi kia.Cô vợ từ siêu thị về đến thì đã nhìn thấy ánh mắt lo lắng của vũ thắng nằm nhìn mình.Chân của bụng trước cứng đời.Đã từng người đến sau này nhìn gặp lại anh sẽ bình thản rồi nói một câu đã lâu không gặp.Thế nhưng hiện tại một câu chào hỏi đơn giản vẫn là không nói.Từ lúc nói lời chia tay trường mới một tháng như là nhờ đã trôi qua một năm vậy hả huyền bí.Mặt mình bây giờ rất khó coi.Rất buồn cười.Cố gắng tỏ ra bình thường nhưng vẫn là không hề dễ nhìn đối diện với thằng hàm cũng đang chăm chú.Cô không mở miệng hoàn cảnh bây giờ của cả hai thì lên nói điều gì đây.Tình cảm vốn không thể quay trở về bọn họ vốn đã trở thành người xa lạ cơ thế trong hoàn cảnh.Không thích hợp này mà nhìn đối phương.Một lúc lâu sau cuối cùng thì bộ phận nào có mở miệng hỏi.Mặt em làm sao thế.Cây mai bị ngã thôi.Võ thắng nam nhìn chăm chăm khuôn mặt sưng vù thâm tím của cô.Ngã hay bị đánh anh còn không nhìn ra sao.Chỉ là hiện tại cũng không muốn vạch trần lời nói dối của cô.Đến bệnh viện xem chưa.Chỉ là vết thương nhỏ thôi không hề gì cả đâu.Nếu như gặp chuyện rắc rối của nói và anh.Anh sẽ giúp em.Được thôi.Sau đó thì bất chợt lại im lặng.Cô bây giờ thái độ đều là khách sáo.Vô thường là nhất thời không biết nên hỏi gì tiếp theo.Từ giờ thì anh rất muốn dùng hàng kéo của vào lòng cho thỏa mãn nhớ nguồn thời gian quà.Anh muốn ôm hàng mà nói với cô rằng.Hà huyền.Em đừng cứng đầu nữa.Chúng ta làm hòa đi.Cùng nhau sống thật tốt được không.Sau đó thì anh sẽ làm những lời mật ngọt ngôn tình sến súa học được từ lúc cha sinh mẹ đẻ ra.Mặt rỗ của một phen.Thậm chí nếu như cô vẫn chưa nguôi giận.Liền kề cổ tát cho mấy cái.Chỉ cần có bỏ qua.Và cả hai sẽ tiếp tục hạnh phúc giống như trước.Anh muốn nói với cô là mình đã nhớ cô đến phát điên lên được.Hai người đã từng quen thuộc đã từng như da thịt dính liền.Là một mực bị thái độ thờ ơ lãnh cảm của cô đẩy ra xa nửa vòng trái đất với thằng nam bất lực.Vân tay chạm bảo cô.Phim.Chúng ta có thể.Vụ thằng nào.Cô cất lời của anh hết một hơi thật sâu hạ quyết tâm thốt ra một câu.Sợi dây chuyền kìa.Tôi đã hết tiền rồi.Bàn tay đang vươn ra của vũ thắng nam dừng lại giữa không trung.Không thể nào hạ xuống cũng không thể nào chạm vào cô.Huyền nói dây chuyền coded.Ngày đó anh nhớ là mình đã từng cảnh cáo cô.Cấm không được vứt đi lần nữa.Thế nhưng mà cô vẫn vứt đi.Cô đã quyết tâm cắt đứt chút hi vọng mong manh của anh.Cắt đứt đoạn tình cảm không có khả năng này.Triệt để không muốn dính dáng gì đến anh nữa.Một câu nói đơn giản nhà vẫn nhiều.Thế nhưng lại làm vào tháng nào.Nệm xuống vực sự tầm thường nhất.Vũ thắng nam mất hồn mà thu tải về.Muốn cười cũng cười không được.Huyền nói anh khốn nạn.Nói nhắn tầm.Nhưng mà sau ra thì cô mới chính là người nhẫn tâm nhất.Cô không hề lưu tình mà đạp anh đi.Không chờ ra một con đường để quay lại.Đem cả hai vốn tầng dán chặt chẽ.Trở thành hai kẻ xa lạ.Toàn thân của vũ thắng nam kịch liệt run rẩy.Lại kịch liệt áp chế.Tử tồn của anh châu.Kiêu ngạo của anh đó.Đầm già đấy chứ.Cô cười lớn lên đi.Cười xong thì thẳng lưng mà quay đi.Đừng quay đầu lại thêm một lần nào nữa.Chỉ là một sợi dây chuyền thôi.Không đáng bao nhiêu tiền.Mất rồi thì thôi.Vợ thằng nam đi.Giống như một cái mất hồn rời đi.Bước chân chậm chạp.Lúc ngồi vào xa anh mới ban hoàng nhận ra một điều.Bản thân.Thật sự đã đánh mất cô.Anh yêu cầu rất nhiều.Nhưng mà không thể nào quay lại nữa.Cô đứng quyền tại chỗ.Mắt vẫn dõi theo bóng dáng của người đàn ông kia.Cho đến khi chiếc giày thể thao rời đi.Nhìn bóng lưng bình thường có ảnh trái tim không nhịn được là nhói đau.Cô biết là bản thân tàn nhẫn.Tàn nhẫn đến mức cứ như vậy mà bình thản nói ra câu nói thiệt tình kia.Dây chuyền vứt đi.Đừng hứa tình yêu cũng làm đi.Cô đã từng nói dối bản thân mình rằng không thể nào quay về được nữa.Đoạn tình cảm ngọt ngào kia.Bệnh viện không thể quay về.Nó chỉ có thể xem như một giấc mơ.Vô thường làm dấu yêu nhiều đến đâu.Maori.Hai bệnh nặng nhà nước thì vẫn là một người có không thể nào kỳ vọng gửi gắm cả đời.Một đại gia ham vui.Cô cùng anh quấn quýt gần hai tháng.Đại gia chán cô cũng thu hồi lại tình cảm.Hiện tại đại gia lại muốn tiếp tục chơi.Nhưng mà cô lại không muốn chơi cùng nữa.Bên cương bên nhau chỉ càng thêm mệt mỏi.Cứ như vậy đi.Chia tay trong hòa bình.Nếu còn vô tình gặp lại nữa còn như.Cũng không thấy quá khó coi.Họ là khi nhớ về nhau thì ít ra cũng vui vẻ bình thạnh.Cô thu lại ánh mắt.Chậm rãi mở cửa phòng đi vào trong.Suốt mấy ngày liền mỗi tháng làm đều tự nhốt mình trong phòng ngủ.Không chuyển ra ngoài.Mẹ vú bà vú đứng ở bên ngoài khuyên bào.Nước bọt để vòng tùng toán nhưng mà cũng không được.Hết cách mẹ vụ đánh gọi cho đường minh.Là nhìn thấy mẹ vừa gọi đến đường mình hết sức buồn bực.Cháu đã có cảm giác mình giống như bảo mẫu của thằng bạn thân về nhà.Đứng trước cửa phòng của vũ thắng nam.Đường mình màng hết cái sự bực bội mà mắng to một chàng.Này.Vũ điên kia.Mày nó mặt ra đây đi.Ở một cái giả vờ bị thường nấu gì.Chẳng qua cũng chỉ là một người phụ nữ thôi.Công thức thể làm cho máy sản xuất đến như vậy sao.Trên đời này thiếu gì đàn bà đâu.Hay là mày muốn một mực.Vẫn cứ muốn của tao như thế.Chỉ đường.Để đấy.Tao ném của tao lên giường của mày.Muốn chơi chết là tàn phế tụi mày.Đường minh nổi sông cửa phòng lập tức mở ra.Người bên trong túi giặt quần áo của cá ánh mắt hùng ác rồi đó.Mày nói cái gì đấy.Mày cứ thử động vào cô ấy xem.Tao bấm vào mấy giờ đi.Đường mang gặp phát cảnh tài vụ thằn lằn ra khỏi cổ cả giận rồi nói.Thế mày nhìn mày đi.Càng lúc càng hàng nhá.Một vũ thắng nằm ngang tàng quần áo trước kỳ đầu.Người phụ nữ kia làm gì mày à.Điểm massage tốt như vậy.Bài muốn làm rùa ruột đầu sao.Mày nhìn tao đi.Mất bạn gái yêu sáu năm trời.Cũng giống như cái giành như mày đâu.Bọn mày đã yêu được bao lâu.Tao nói cho mày biết.Mau tỉnh táo lại đi.Tốt.Đường về trong bà già mày biết.Cô ta chẳng qua chơi bời thì được.Không thể nào nghiêm túc được đâu.Mày là ai.Ở vị trí nào.Của ta là ai ở vị trí nào.Mày phải nói chứ.Sớm muộn gì.Ông bà già nhà mày cũng mang đến đối tượng kết hôn cho mày.Con gián ở đây đến cái cảnh bình thường sắp chết.Bình minh nói cho một tràng vỗ tháng làm chán nản quay trở vào phòng.Leo lên giường trùm trần giả chết.Đường đinh thị hằng hằng vẫn thêm nửa trời.Mới chiều sập cửa bỏ về.Vũ thắng nam nằm vui trong chăn.Cơm tự hỏi chính mình biết bao nhiêu lần.Rốt cuộc là vì sao lại ra nông nỗi này.hai mươi bảy năm sống trên đời.Đàn bà thì không thiếu.Cũng kêu thích vài người.Nhưng mà chỉ dừng lại ở mức độ nào đó.Hà huyền không nói không rằng.Tụt quần.Cứ như thế nhảy vào lòng anh đổi máy không đi.Anh chưa từng tưởng tượng được sẽ có ngày mình lại yêu một người đến mức làm cho bản thân trở nên ngu xuẩn như thế.Là vì một lần phạm lỗi nên bị kết án tử hình.Người kiên quyết không cho anh quay trở lại nữa.Vô thằng nam cười buồn.Hà huyền có thể hơn người.Anh cũng không phải nhớ.Chỉ là tử nguyễn khuyến mãi ngốc nghếch.Dù tác giả vờ tỏ ra mạnh mẽ lạnh lùng.Thế nhưng không có hả huyền.Anh vẫn trở về tình trạng người không ra người.Quỷ không dạ quỷ.Một ngày hai mươi bốn giờ anh quay cuồng nhớ về cô.Mỗi phút mỗi giây.Đường đi đến cổ.Hà huyền nói.Đại trà.Em đợi anh chở đi làm đấy.Buổi tối em nấu món ngon cho anh ăn nhé.Anh có biết là mình đang làm cái gì không đấy.Trứng cá đi nhá.Anh đi không khéo lại mang bầu đấy.Rồi cô lại nói.Dây chuyền đó.Tự động tắt đi rồi.Vô thắng nam nhớ lại từng lời mà cô nói ngắm nhìn mắt lại đầu đến một phen.Anh không còn cơ hội được ăn món ngon mà cô làm nữa.Không được nghe cô nói mấy câu hầm hố.Không còn được nằm ngủ cạnh cổ nữa.Đường minh nhắc nhở ảnh chế nên chơi đùa không nên nghiêm.Bởi vì cô ở một tầng lớp khác và anh.Muốn một đời là điều không thể nào.Một đời.Không có một đời sao.Kết thúc mấy ngày nghỉ tết hả huyền trở lại đi làm như bình thường.Đầu năm mới sắc mặt ai nấy đều rất tốt.Ai cũng nằm nằm này sẽ gặp được bệnh mày.Huyền buồn bật mí.Ai muốn may mắn thì cứ như thế mà tìm may mắn.Riêng cô thì xong rồi đấy.Cái mặt bây giờ vẫn còn hơi sưng.Đầu năm gặp mặt.Cuối năm năm của tôi không biết chừng.Nhưng mà sau đó hả huyền lại không được một tin tức.Thế ra không chè mình có suy sào.Còn một người nữa xem trường còn thê thảm hơn cô.Hà huyền gặp hải vân ở tháng mấy.Sức mạnh của tàu vàng và.Người gầy đi một vòng.Bộ dàn xem trường rất một.Vì cô ta bị người ta đánh đến mức sảy thai nhập viện cô bé.Nhưng là vẫn suy vẫn chưa chấm dứt ở đó.Cùng ngày.Một loạt tờ rơi được dán giải khắp ngõ ngách công ty.Trên giấy viết hạn hải vân là quỷ cái là còn đi.Giật chồng.Từ ngữ muốn khóc ngày bao nhiêu thì có bấy nhiêu.Sau đó cô ta bị gọi lên văn phòng.Và sau đó nữa.Là tin tức của tà bị sa thải.Hải vân thảm hại ôm đầu đảng rời khỏi công ty.Hai bên không dưới cánh tay chỉ trỏ nhà bán chửi rủa của ta là hồ ly tinh giật chồng.Nhìn theo bóng dáng của ta có một chút thương tiếc tự hỏi.Tại sao hải vân lại đi vào vết xe đổ của bài cô ta.Gương mặt cô ta may mắn giành được chồng người ta.Đến lượt cô ta.Sao không được may mắn như vậy nữa.Bình thường mọi người sớm vào nịnh bợ lấy lòng hải vân.Vậy mà nhìn xem.Bây giờ thì ai cũng chỉ tay vào mặt cô ta.Thậm chí là nguyền rủa của tài chết không tử tế.Con người ấy mà.Đâu phải chịu trách nhiệm với những việc mình đã làm.Không giống như cô.Vì yêu người không nên yêu.Bây giờ nhận lấy tổn thương tận cùng.Đầu năm thì văn phòng của hà huyền có thêm nhân viên mới một cô gái rất xinh đẹp ít hơn hạ huyền hai.Tên là dương anh.Kỹ thuật đấy ngoại hình của trường ảnh rất xinh đẹp so với hà hải vân còn đẹp hơn nữa.Vốn là lần đầu tiên gặp mặt.Cô gái này tỏ ra rất lễ phép và nhiệt tình với hả huyền.Ấn tượng ban đầu của cô với cô gái này cũng không tồi.Trẻ huyền.Chị làm việc ở đây được bao lâu rồi.Khung hình bài năm.Lâu quá nhỉ.Em mới đến có gì không biết.Nhờ chị chỉ bảo giúp em với nhé.Được thôi.Có gì không hiểu cứ hỏi chị nhé.Sau đó là một chàng đều trả lời lại.Ở huyện muốn đỡ chán cô gái này đúng là mồm miệng làng lời.Có nhân viên mới lại còn xinh đẹp như vậy.Chả mấy chốc mà mọi người lại rần rần cả lên.Đến giờ anh chưa chúc thành nhìn bọn đàn ông háo sắc.Đàn nhị tình vây quanh người đang ở đằng kia.Nếu mùi kẻ vào tay của hà huyền sẽ nói.Ai giả.Có đúng là tùy đấy nhá.Lần nào cũng phải đứng tàn tí nữa mới chịu.Vậy thì có gì mà xui.Thế còn không suy.Đứng một mình còn có một chút nổi bật.Đứng cùng với người ngoại hình đẹp hơn hẳn mình như thế vui nổi sao.Lúc trước là một hạt hải vân.Bây giờ lại thêm một giường anh nữa.Trấn thành lắc đầu tàu về đồng cảm và huyền chỉ cười không hiểu đề tâm.Lúc trước xử lý của khó chịu là vì cô cùng với hải vân có mối liên quan khá đặc thù.Nhưng mà dương anh đâu có quan hệ gì với cô xinh đẹp hơn hay giỏi hơn là chuyện của cô ấy.Thì đến cô chứ.Còn hơn một giờ làm việc nữa mất thanh ca.Cửa phòng làm việc vẫn mệt mờ có nghĩa là từ trường từ bên ngoài đi vào nên cũng không chú ý cho lắm.Vẫn cứ cắm mặt vào mấy con chơi trên máy tính.Chọn ngày thường hay ngồi gần bên thốt lên một tiếng.Các phản xạ của ngẩng đầu lên nhìn một cái.Thì nhìn thấy người đứng ở trước cửa khóe miệng giật giật câu chuyện lúc trước.Có thể còn nhiều lại tiếp diễn sao vô thằng nằm thản nhìn đi đến nhưng mà không hề liếc nhìn.Về một cái.Lại nhìn thương anh.Hà huyền nhớ mày còn sát riêng anh thì ngạc nhiên.Sao anh lại đến đi.Đến tìm em.Lát nữa thanh làm anh mời em ăn cơm nhé.Ừ để xem em có bận gì không đã.Dương anh nói một câu điện thoại trong túi vàng lên.Nghe điện thoại xong liền nhanh chóng ra ngoài vũ tháng nam không nói không rằng cáo một cái ghế ngồi xuống.Gác chân lên mang điện thoại ra bấm bấm.Thì ra là người này đã có đối tượng khác.Bộ phim dài tập lớp trước là muốn cá giải mã hay sao.một tình huống quốc huy sau một hồi yêu đương với người kia lên thứ hai phải chịu ủy khuất.Mà làm bóng đèn đúng thật là quá xôi xào đi.Chụp hình nói cuộc duy về phản ứng của người nổi bật hơn mình.Bảo hiểm vừa rồi còn không để ý.Bây giờ có không để ý cũng không được ai bảo cô dương anh này là có liên quan đến cái người họ bố của chứ.Chia tay cô xong lên nhanh chóng tìm đối tượng.Trùng hợp lại còn là đồng nghiệp của cô nữa.Người này không phải là cố ý đi mục đích của hắn là gì đây.Quý vị và các bạn thân mến như vậy là anh xa vừa mang đến cho quý vị và các bạn tập chuyển nhà hôm nay và.Những câu chuyện tình yêu giữa vũ thắng nam và hiền thì có thể nói là anh chàng công tử này đã quen thói ăn chơi.Vào yêu đương qua lại với rất nhiều cô gái ra đây đến với hả huyền thành ta vẫn quen thói đó chứ.Với một cô gái cứng cỏi và mạnh mái nhà huyền thì có không thể nào chấp nhận chuyển người đàn ông của mình.Lại ngoại tình trước mắt của cô như vậy được và chúng ta cùng chờ đợi xem liệu rằng cô gái này có đủ sức.Chinh phục trái tim của người đàn ông này khiến cho anh phải thay đổi bên cạnh đó giờ đây không hiểu là vụ thắng nam cùng với.Nhân vật mới dương anh này có mối quan hệ như thế nào đây liệu rằng gạch gỗ xoan lại một lần nữa hay không.Câu nói về nhân vật hải vân thi về quốc gia ngoại tình với người đàn ông đã có vợ không hiểu vì sao lại.Bạn lan ở công ty như vậy liệu rằng có ai đó đã đứng ở phía sau để vật trần của hai mươi và cô ta đã từng.Ở đây hay chưa hay là có khi nào lại tiếp tục quay trở lại và làm điều gì đó ảnh hưởng đến huyện hay không.Người mẹ của cô ta nữa tức là mẹ kế của hạ huyền như trong ba ta có còn gây ra điều gì bất ngờ đến với bảo huyền hay không.Một quý vị và các bạn hay gặp lại anh sa vào hai mươi:mười tối ngày mai trình càng trở thành và quý vị và các bạn cũng đừng quên.Nhấn là chia sẻ và nhấn vào nút đăng ký kênh nếu như mọi người cảm thấy thật chuyện hấp dẫn cảm ơn mọi người rất nhiều còn bây giờ thì anh.Xin chào tạm biệt và chúc tất cả quý vị và các bạn một đêm thật ngon giấc. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com