Truyện Đời Thực Cô Nàng Hám Tiền Phần 5 Nụ Hôn Vụng Trộm - Mc Tâm An Diễn Đọc

truyện Đời thực cô nàng hám tiền phần 5 nụ hôn vụng trộm - mc tâm an diễn Đọc

Xin kính chào tất cả quý vị khán thính giả đang cùng nhau lắng nghe trên kênh đọc truyện buổi phố tâm anh rất vui khi được gặp lại tất cả.Người vào buổi trưa ngày hôm nay ngày hôm nay chúng ta lại tiếp tục đồng hành cùng với tác giả làm làm và cùng nhau lắng.Tập năm của bộ truyện cô nàng hám tiền quý vị và các bạn thân mến tâm anh sẽ gửi tới cho quý vị một tình.Thà thú vị trong câu chuyện ngày hôm nay.Đó chính là cảm phong và minh đều có tình cảm với cô gái tên nam của chúng ta.Nhân vật chàng trai tên phong rất là kỳ lạ bởi vì ạ anh ta lúc nào cũng nhìn thấy những cái điểm xấu xa nhất của nam.Nhưng lại đem lòng thích cô vì những cái điểm đó.Một người đàn ông thật sự rất kỳ là đúng không ạ và chúng ta sẽ cùng nhau lắng nghe những tình tiết mới nhất sẽ được tặng bạn tuổi thơ.Ngày sau đây.Tao bị thả thính giả thân mến cũng như thường lệ sau khi lắng nghe xong chuyện thì quý vị đừng quên ủng hộ tâm an bằng cách nào.Và bấm đăng ký kênh và nếu như quý vị yêu thích giọng đọc của tầm an hãy gặp lại tâm an vào lúc hai mươi:ba mươi.Tối nay trên kênh đọc truyện chị dậu nhất.Ngay bây giờ không để bị đợi lâu nữa chúng ta sẽ cùng nhau lắng nghe tập năm của bộ truyền công đoàn khám tiền.Qua giọng đọc của tam mao.Avengers đang vào một dự án mới nên tất cả các bộ.Điểm hấp dẫn dùng phòng truyền thông là bận rộn nhất khi vừa phải tập trung hết công suất để pro cho dự án.Làm bây giờ không có thể làm việc vào phòng chuyển câu sang là bộ phận con tin và chiến lược đúng.Hình ảnh viết lách của cô cụm từ hồng ngoại mất cô không gặp lại anh nữa.Gặp lại anh để nói lời cảm ơn nhưng dường như phong bận đi công tác liên miên buổi tối thứ sáu.Làm xong công việc ở rạp chiếu phim làm đi bộ dọc theo con đường công viên lê thị riêng cô ngồi.Một cây táo yên lặng nhìn lũ trẻ con nô đùa trên bãi cỏ gần đây.Cảm thấy cuộc sống của mình thật là vui vì những cuộc vui tụ tập bạn bè cô không còn hứng thú.Thi thoảng chị thuận thi và chú thành thời gian còn lại chỉ ở nhà để làm dự án.Thi thoảng của nhớ đến phòng hóa ra anh cũng không phải là thiếu tình người như cô nghĩ trước đây.Hóa ra anh là một người rất tình cảm ấm áp chỉ cần nghĩ đến thế thôi.Cũng mỉm cười.Đang chìm đắm trong suy nghĩ thì tiếng điện thoại tao dắt vàng nền là phòng gọi cho cô.Alo à.Có mua giúp tôi một hộp cháo được không.Người bên kia theo thảo sau đó dập máy.Này anh .Chào chào anh ta bị ốm sao.Bao giờ này mười hai đêm mưa.Làm vội vàng dắt xe ra khỏi nhà.Qua quán cháo một hộp cháo vào hai mươi bốn/bảy.Mua một ít hoa quả.Một con gà và thuốc cảm rồi phóng xe đến biệt thự của phòng.Cánh cửa không khóa làm đầy bước vào nhà và không thấy ai cô đi lên lầu vào trong.Vụ quốc phòng.Anh nằm trên giường vẫn nguyên y quần áo đi làm.Mặt của anh đỏ bừng.Nhìn ảnh như vậy trong lòng của lam trường có cảm giác thương xót.Cô lại bên giường đặt tay lên trán của anh.Sốt cao mất rồi.Phòng màng mờ mắt cong môi.Em đến rồi sao.Làm gật đầu rồi luồn tay vào gối đỡ vòng giấy.Nhưng anh quá nặng không thể nào đỡ anh dậy được.Ảnh cổ đẹp.Nào.Tôi đỡ bài ngồi dậy ăn cháo rồi còn uống thuốc nữa.Phòng đỡ thành giường ngồi giấy nhìn lam thiếu thảo.Bác người làm xin nghỉ về quê.Cho nên tôi.Thôi được rồi tôi biết rồi mà nào.Anh ăn cháo đi.Nói xong làm thổi cháo nóng và đưa đến bên miệng của anh.Phòng hả miệng nuốt cháo ấm ăn hết tổ hợp cháu thần sắc của phòng mới đỡ hơn một chút.Ảnh lắc đầu tỏ ý không muốn ăn thêm nữa.Không được đâu ăn hết đi để mà uống thuốc chứ nào rảnh hả miệng đi.Tôi lấy nước rồi lấy thuốc cho anh nhé .Đang rất mệt mà anh phải bật cười trước sự rõ ràng như trẻ con của cô làm giúp cho phòng ăn gần hết.Cháu lấy thuốc cho anh rồi cho anh uống sau đó đỡ anh nằm xuống phòng làm một lúc.Lại nóng hầm hợp làm lễ vật lộn cởi áo ngoài của anh rồi giặt khăn ấm lau người cho anh hạ sốt.Chưa bao giờ thấy cơ thể của một người đàn ông vừa cởi áo ra.Lộ sáu mươi mốt làm sao màu đồng và cơ bụng rắn chắc.Cô đỏ mặt quay đi chỗ khác.Làm người làm mày mê say quá rồi.Trường cho anh xong đang định quay xuống phòng bếp.Nhưng vừa đi xong đã nắm chặt lấy tay của cô.Cô đừng đi ở lại với tôi.Tuyển dụng bếp nấu cháo cho anh.Không được.Tôi không chịu đâu.Làm bánh ngồi xuống bên giường rút tay cũng không được nữa đành để cho anh nắm chặt lấy tay của mình.Ảnh bị sốt nên bàn tay nóng hầm hập.Nhưng mà anh mất vẫn mơ màng đang nhìn nam.Anh sợ rằng nếu như anh không hiền cô thì cô sẽ rời đi.Cô nhìn anh mỉm cười.Có anh ở tổng giám đốc avn lạnh lùng ít nói lúc ốm đầu lại yếu ớt và mèo nhiều như thế này.Phòng khách đẹp trai.Gương mặt buồn vắng đôi chân mày rậm.Mũi cao làn da rám nắng rất khỏi khoáng.Trong công ty không biết bao cô gái thầm mến mổ anh.Làm cơm ngồi và nhìn anh mãi như vậy.Một lúc sau của mới xuống lầu luộc gà sau đó lấy xương hầm một nồi cháo nhỏ.Làm xong mọi thứ nhìn đồng hồ lúc này đã gần ba giờ sáng.Cô lại vội vàng lên lầu.Thầy khăn trường lau người cho anh thêm một lần nữa nên hết canh ba mươi lăm ngủ cục.Tưởng lúc nào không hay.Sáng sớm hôm sau đầu nhức như búa bổ.Phòng mở mắt nhìn lên trần nhà.Anh nhớ lại đêm qua hình như là lan đã chăm sóc cho mình không biết là thật hay là mơ.Quay đầu thì anh nhìn thấy một cô gái nhỏ đang ghé vào bên giường.Ngủ say.Phòng khi còn mùi.Yên lặng nhìn cô gái đang ngủ.Đôi lông mi dài hình cánh cụt.Chiếc mũi nhỏ xinh đôi môi mọng đáng yêu.Bàn tay của anh vô thức.Đưa theo những đường nét trên khuôn mặt của cô.Rồi anh chạm nhẹ vào đôi môi hồng mềm mại của cô.Làm cửa tuổi mở mắt.Phòng nhanh chóng chụp tay lái.Anh tỉnh rồi đấy à.Hôm qua anh sốt cao lắm đấy.Làm nhìn nửa thân trên người của phong.Chỉ đắp ở tấm khăn màu mặt của câu đỏ rực lên vội vàng luống cuống bước ra ngoài.Tôi xuống múc cho anh chén cháo nhé.Những từ không bước xuống giường.Bị đánh răng được.Chân tay của tôi mờ lắm.Vậy anh viện tường.Thôi mà cô giúp tôi thì giúp cho trót đi.Làm nghề trồng cây cẩm giàng quay lại được nửa đường tô chuyển hướng đến tủ quần áo mở tủ lấy một bộ.Tama trong phòng bằng.Sau đó quay mặt đi đưa cái áo trước mặt của anh.Nhưng mà.Anh mặc vào đi.Chẳng phải đêm qua em nhìn thấy rồi sao.Mà cái này làm gì nữa.Này.Anh.Thôi được rồi tôi đùa thôi.Tự viết vào tường.Tôi bước vào phòng tắm được rồi.Tôi xuống nhà bếp ngay.Em không cần mang lên cho tôi đâu.Làm thợ vào không quay mặt lại và đi thẳng ra ngoài cửa.Phòng bỗng tự hỏi.Body của mình có phải là tệ lắm không mà cô ấy không có vẻ gì luyến tiếc vậy nhỉ.Một lát sau mùi cháo bốc khói nghi ngút thơm lừng.Làm đã làm xong hai bát cháo phủ đầy thịt cho hai người.Phòng ngồi xuống bàn ăn có một bát đến trước mặt của anh.Còn cẩn thận lấy hết xương sẽ nhỏ gà.Giặc tiêu sát hạch chồng thật là hấp dẫn.Em bón cho tôi ăn được không.Tại của tôi mờ lắm.Tôi không giờ lên được.Này.Anh đừng có bật được voi đòi tiên nhé.Không ăn ý thì lấy ống hút mà hút đi.Phần mềm cười yên lặng nhìn cô gái trước mặt mình đang cặp chân gà.Làm vừa gặp vừa nhìn phong.Còn tao không ăn gì.Hay là mệt thật.Cô cao bát cháo về phía của mình.Chọn hàng tiêu rồi sport em có còn nóng không.Lúc tàu của xúc một thìa thối thối.Và đẩy về phía của phòng.Đây.Khổng tử ảnh há miệng ra tôi đút cho này.Phòng bật cười.Tôi không phải là công tử.Tôi là đàn ông đấy.Nói dối anh há miệng ăn cháo sau đó cầm lấy thì để và tự ăn.Thôi không trêu chọc em nữa tôi tự ăn được.Chào em nấu.Có bị khác ngoài hàng.Em bỏ thuốc phiện đi à.Này.Tôi không có nhiều tiền mà làm như thế đâu.Sao thế không ngon à.Không phải đâu mà là rất ngon.Vậy ăn thêm một bát nhé.Tôi trả tiền đỗ xanh với hành băng rồi nào tôi đây tôi múc cho.Ngon lắm.Đây là lần đầu tiên tôi thấy cháu ngon thế này.Ngon hơn cả cháo đêm qua nữa.Tại anh mới ốm dậy mất sức và thiếu dinh dưỡng.Nên anh mới thấy ngon đấy.Làm cháo xong làm lại bắt một ly nước cam và đưa cho phong.Anh uống cái này đi vitamin c rất tốt cho người mới ốm dậy.Ảnh của bệnh dạ dày thì từ nay anh được uống nước chanh.Nghe chưa.Làm sao em biết.Tôi bị dạ dày.Thì hôm trước rồi ngày vợ.Vợ tương lai của anh nói thế.Ngày chữa vợ tương lai việt nam trong điểm của phòng đắt nhất.Em biết nấu cơm chưa.Chiều nay nấu cơm cho tôi ăn đi.Tôi không ăn cháo nữa đâu.Làm tôi bán cho tôi nhé tôi muốn ăn.Làm nghĩ trong bụng.Nay tao tưởng mình là mua chắc.Em không biết những người mới ốm dậy thèm ăn rất nhiều thứ mà.Thôi được rồi.Để tình anh bị ốm.Buổi chiều ăn nốt hôm nay thôi đấy.Làm nhím bằng kép.Thế là mất toi cả ngày thứ bảy của mình.Phòng đẩy xe làm chọn thức ăn và đồ làm bánh cô cứ cầm lên rồi lại đặt xuống.Cuối cùng nhìn lại tỏ hàng tháng liệu ngạc nhiên.Rõ ràng mình mua có một chút đồ.Nhưng bây giờ.Nhìn tất cả những cái món hàng mà cô xem phòng đều cho vào xe hàng.Này anh mua cho cả làng ăn thế à.Không thích thì mai lại nấu tủ lạnh nhà tôi em lo cái gì.Thật là hết nói nổi với cái tên này.Hai người tay xách nách mang một đống thức ăn đang bị việt thường.Phòng ngủ trên bàn bếp và nhập sau.Nhìn cô gái hỏi nhanh nhé thái thái cắt cắt xào xào rán rán.Cô ấy nấu cái gì mà bận rộn thế nhỉ.Phòng điện đứng đằng sau nam.Cô không hề hay biết.Phòng đang đứng sau lưng của mình.Lời cầu hôn của một cái đầu đứng nhìn xuống thấy cô đang nhào bột.Cả người cô có mùi hương dịu nhẹ.Không phải là mùi nước hoa.Mà là một mùi hương thoang thoảng rất dễ chiều.Em làm bánh cho quen đi à.Ôi trời ơi anh làm tôi giật cả mình.Em bị dính ruột bánh này.Rồi xong ảnh rửa tay lau vết bột trên má của cô những ngón tay của phong trào vào.Hai người đều đỏ mặt.Làm hơi lùi lại một chút.Chồng em chẳng khác gì con mèo ngủ dậy và chưa rửa mặt đấy.Làm luống cuống bỏ lại một bánh lấy dao để thái rau nhưng vừa thái thì cô hét lên.Ở đâu.Phòng nhìn sang thấy cô đã cắt vào ngón tay tia máu bắt đầu rỉ ra.Anh vội vàng cầm ngón trỏ của cô cho vào miệng và mút nhé.Cả người của lam run lên nhé nhé.Cô cố gắng rút tay ra nhưng lại bị anh nắm chặt lấy.Trái tim nhưng có dòng nước ấm nhẹ nhàng tươi vào.Không còn ngượng ngùng nữa mà rất hạnh phúc.Phòng cũng vậy.Nhìn gương mặt nhỏ của nam như trái cà chua chín cảm xúc của anh dâng trào mãnh liệt.Ảnh toàn thân đi lấy oppo và băng viết lại cho cô.Đồ ngốc.Em phải cẩn thận chứ.Anh nhìn cô đứng trước bàn bếp trong đầu tưởng tượng ra cảnh một gia đình cô nấu nướng và anh nhỉ.Cuộc sống thật là yên bình và hạnh phúc.Làm hồ của chiếc đũa trước mặt của phòng.Anh đang cười cái gì thế.Ừ không có gì.Ảnh đứng lên sắp bát đũa lên bàn ăn còn lan thì bày đồ ăn ra đĩa.Chồng thật là bắt mắt.Sườn xào nem tán canh chua cá lóc.Và một đĩa sa lát rau củ.Đây đúng là bữa ăn ngon nhất mà không được ăn.Bình thường sống một mình anh chủ yếu đi ăn nhà hàng hoặc là xào mì cho nhanh.Anh chưa bao giờ được ăn một bữa cơm gia đình ấm cúng như thế này.Ngày hôm nay em có muốn đi đâu chơi không.Đi chơi á.Ừ.Tôi muốn đi đổi gió.Em đi cùng tôi nhé.Nhìn khuôn mặt nhưng hát của lam phòng bật cười.Tôi khỏi ốm thật rồi.Tôi có bị què đâu.Tôi đang rủ em đi chơi cơ mà.Làm suy nghĩ một lúc sau đó lên tiếng.Nhưng tôi không biết chỗ nào hay ho cả tôi không thường đi chơi tôi không thích ồn ào.Tôi chỉ thích chỗ nào yên tĩnh hoặc đi ăn món ăn đường phố thôi thôi được rồi.Sáng nay em chịu thôi.Còn tối nay tôi phải chiều là em.Phòng nói xong vỡ xương khớp cho làm một miếng cá khô cười tít mắt cho vào miệng ăn ngon lành.Buổi chiều hôm đó phòng đưa làm đến lô đất dự án của evn ở ngoại thành ở đây vắng về.Xây dựng cho nên trở thành một cánh đồng lau mọc trắng xóa rất đẹp.Cô thích thú đi giữa cánh đồng lau miệng cười thỏa mãn.Thích quá tiếp là tôi có mang theo máy ảnh không thì tôi chụp là một album ảnh.Sau này nếu như ở nơi đây trở thành một nơi giới trẻ đến chụp ảnh.Thì tôi sẽ có những bức ảnh.Đi vào lịch sử đấy.Phòng lấy điện thoại ra.Nhìn lắm đang rửa mặt đón ánh mặt trời.Và chụp một cái.Cô cẩm bồng đào phất phơ trước mặt và thêm một tấm nữa.Của cười tít mắt lại được thêm một tấm.Buồn ngồi giữa đám lâu.Cầm một bông hoa dại.Làm trời đủ chán với đám cỏ lau rồi dắt phong đi đến tất cả những món ăn vặt.Cô thường ăn.Những quán ăn vỉa hè đông đúc nhộn nhịp mà phong chưa bao giờ thử.Làm ăn một miếng sau đó đưa cho phòng một miếng dồi sụn.Nay.Anh ăn thử đi ngọt lắm.Phòng trừ bởi vì anh chưa bao giờ ăn món này.Làm đưa xác nhận của anh anh há miệng cắn một miếng.Vị cũng khác lạ.Giải giải béo.Thơm và bùi nữa.Tuổi họ lại đi ăn đủ các loại món ăn vặt.Như là cả cây bạch tuộc nướng lòng non.Cho đến ăn chè.Tắm bùn tắm tiên.Làm ngồi trong xe xoa xoa cái bụng.Ôi hôm nay vui quá tôi căng hết bụng rồi này.Em đúng là heo nái.Ăn được nhiều thật đấy.Vâng tôi có thể ăn cả thế giới này mà.Xe chạy đến dưới sàn khu tập thể phòng mở cửa cho nam bước xuống.Cảm ơn em hôm nay tôi rất vui.Tôi cũng thế lâu lắm rồi mới đi chơi như thế này.Bye anh nhé tôi lên nhà đây là bước vài bước rồi quay đầu lại.Anh nhớ uống thuốc ăn rồi mới được uống nước nhá tôi chia thành từng bữa nhỏ.Cho anh rồi đấy bây giờ anh chỉ cần uống thôi tôi biết rồi ngủ ngon nhé.Phòng đứng nhìn căn phòng có làm sáng đèn rồi anh mới bước vào ô tô.Gọi điện thoại xem lại những bức ảnh chụp chiều nay khuôn miệng cười tươi thật sự rất hạnh phúc.Tin nhắn điện thoại đột ngột vang lên hôm.Đi đâu em sang nhà mà không thấy anh ở nhà ánh mắt của anh chuyển sang.Bằng khi nhìn đến cái tên diệp anh phong cách điện thoại không trả lời tin nhắn anh.Mắt lại và thở dài chỉ khi những hình ảnh của nam hiện lên trong đầu thì gân xanh trên trán của anh.Mới từ từ giãn ra hôm nay là ngày diễn ra à.Báo chí mà nam và hân chịu trách nhiệm tổ chức.Hai cô gái dậy từ rất sớm để đến khách sạn chuẩn bị sự kiện.Đây là sự kiện đầu tiên trong cuộc đời của lan và hân hai cô gái lo tất cả mọi thứ từ khâu liên hệ.Thế cho đến gọi điện gửi giấy cho khách mời một tháng bù đầu từ bàn kế hoạch cho đến khi thực hiện.Bận bịu đấy nhưng lại vô cùng thỏa mãn.Tự do tung hoành ý tưởng sáng tạo của mình.Chủ đề của event lần này là green bản tin dành cho những người cống hiến và truyền thông.Khách mời lên đến vài trăm nhà báo.Phóng viên và các tổng biên tập.Chưa bao giờ có doanh nghiệp nào chăm sóc truyền thông theo kiểu này vì vậy có thể nói.Đây là cú đánh bào của adn nhưng bạn lan tin mọi việc sẽ thành công.Cô cẩn thận đi kiểm tra lại tất cả các chi tiết nhỏ.ba nơ nơ buộc ghế ngồi ly rượu.Phòng đứng đằng sau cô.Cô có vẻ rất thích màu lam nhỉ.Sẽ không thích à.Tôi thấy rất là mát mắt.Anh không thích tôi đổi nhé.Tổng.Tôi cũng thích.Ăn trộm hai lọ hoa to một màu xanh lam và một màu xanh lá.Làm ơi màu nào để ở đây thì hợp nhỉ.Phòng bảo làm tổng chỉ vào lọ xanh lá.Nhưng mình thấy màu lam hợp tông hơn mà.Mình thấy xanh lá hợp hơn vì nó nổi bật.Màu lam có làm loãng với cái nền bluetooth bữa tiệc này.Cho nó có một chút nhà đi với lại hôm nay màu chủ đạo của sự kiện là màu clean rồi.Ở nhà.Ok.Phòng việt nam cũng tinh tế lại rất hợp với ý của anh.Điện thoại đổ chuông.Là của phòng anh vội vàng bước ra ngoài nghe vừa lúc này diệp anh bước vào cô ta nhìn quét.Sau đó khinh khỉnh miền nam.Này cô kia xong chưa.Vâng.Sắp xong rồi chị.Còn một số không nữa thôi là hoàn tất cả.Diệp anh đến làm vô cùng trước mắt.Ở đâu ra cái con nhà quê mới vào làm được sáu tháng mà hết cả công việc của cô.Cô ta chỉ vào lọ hoa màu xanh lá.Thành những bông hoa này.Tăng một đồng cho tôi.Có cái banner kia.Mất hết đi.Hứa.Không có thẩm mỹ à.Cái gì cũng xanh xanh xanh xanh.Đúng là quê mùa.Nhưng chị ơi.Cái này giám đốc đã duyệt rồi à.Có dám cãi tôi.Có thấy màu đỏ đậm cho tôi.Giám đốc à.Xem thầy tổng giám đốc đồng ý với cô lan rồi.Nó là cái gì mà đồng với chả ý.Tôi nói thay là nhất định phải thay.Nói xong cô ta cầm lấy lọ hoa định làm xuống.Nhưng chưa kịp ném thì một bàn tay cứng như gọng kìm đã vội vàng lắm lại.Anh không.Em không phải chịu trách nhiệm với bữa tiệc.Em đi ra ngoài đi.Anh.Cô ta.Tại sao cái gì.Anh cũng đang chậm chạp cô ta như thế.Hay.Hay là anh.Diệp anh.Đi ra ngoài.Phong cảnh dọc khiến trực tiếp anh giật mình.Im lặng không dám nói thêm câu gì nữa.Nếu như em không giúp được gì.Trẻ em đi ra ngoài đi.Em là giám đốc truyền thông.Nên ra ngoài kia mà tiếp khách.Còn mọi việc ở đây cứ để cho nó xử lý.Em là giám đốc truyền thông.Em không thể góp phần.Để cho buổi tiệc này hoàn thiện hơn sao.Em chỉ muốn buổi tiệc đẹp.Và sang trọng hơn thôi.Ai có hiểu không.Làm đứng bên cạnh không thể nhịn được nữa.Nền của mày nói theo.Có mà khóc thầm.Bà ngoại để coi của tôi.Diệp anh lương cô một cái.Hải phòng.Anh tin tưởng nhân viên của anh hơn em mà.Anh không tin thẩm mỹ của em à.Không không nhìn được anh nữa.Có một cành hoa lên và nói.Ảnh biết ai làm việc nào tốt nhất.Còn bây giờ.Em đi ra ngoài tiếp khách cho anh đi.Đi đi.Diệp anh bực bội bóng người và bước ra ngoài.Làm nhẹ nhàng thở dài không nói gì nữa.Cô lại cắm lại lọ hoa.Đời này gây sự với cô nhiều vô kể.Cho dù cô không làm gì sai hết.Chiếc bàn thủ bước vào thấy cảnh đó thì chống mắt nhìn phòng quát tháo diệp anh trước mặt nhân viên.Quả này trò chuyện rồi với tính cách của diệp anh thì chắc chắn cô ta không bao giờ chịu để yên.Chụp hình chạy giả vỗ ngực.Bố ơi mình sợ muốn chết.Cậu có làm sao không.Mình không sao đâu.Có tổng giám đốc của tôi tôi sợ cái gì.Anh ấy không để cho vợ chưa cưới của mình làm chuyện gì đó.Nói rồi cùng nhìn phòng ẩn ý anh mất của cô làm cho phòng khó chịu.Triết sáng mắt khi nhìn thấy cô gái vừa chạy ra anh bước nhanh đến làm thay của cô kéo đi.Em dám trốn ở đây xem trốn được với tôi không.Tu hành giáo xứ cao lại.Chết giữa bế vác của lên vai và đi thẳng ra ngoài mặt cho cô dạy rùa.Làm kẹo ống tay áo của phòng.Bạn bạn anh quen.Phòng nhìn theo bóng của triết.Có vẻ bạn của cô.Là chân ái của nó rồi đấy.Trần ái sao.Tại sao cũng không nghe hơn nói gì nhỉ.Gần đây không gặp cậu ấy.Những câu chuyện gì hai người vẫn thường xuyên tâm sự với nhau cơ mà.Sắp đặt tất cả mọi thứ xong xuôi lan vào phòng thay đồ và thở phào nhẹ nhõm.Công tác hậu cần xong xuôi rồi bây giờ thay đồ để bước ra ngoài thôi.Chụp hình từ đầu chạy vào mặt đỏ bừng bừng.Này.Khổ vì làm gì cái này có bị con gì cắn thế.Lúc nãy tao đứng ngoài tán cây nói chuyện với mấy phóng viên chắc là con sâu nó cắn rồi.Giời ơi là giời.Đến giờ mặc đồ make-up rồi đưa vấn đây tới dạng cái cổ lại cho đỏ rực hết lên rồi.Tủ hàng mỹ mùi bối rối.Thôi cậu bảo thay đồ đi nhanh lên.Sắp đến giờ khai mạc rồi.Cậu phải lên sân khấu phát biểu đấy.Làm nhìn hình.Có cái gì đó không đúng mà cô không thể nào giải thích được.Hình này.Cánh cửa phòng hậu kỳ bật mở ra diệp anh và một người phụ nữ bước vào chồng rất quý phái.Thằng trọng.Hai người đi đến trước mặt của nam.Tôi là phu nhân của tập đoàn z mẹ của giám đốc diệp anh.Cô là mạch lan có đúng không.Tôi muốn nói chuyện với cô.Còn conan.Làm ơn bật ra ngoài.Tôi là bạn của cô ấy tôi ở đây cũng được.Hình nền tiếng.Nhưng mà diệp anh sao sắt nói ngay.Nhân viên mà nói có nghe lời à.Cô đi ra ngoài đi.Hình nhà cậu đi mình không sao đâu.Nhưng mà.Đừng lo.Mình không phải là người dễ bị bắt nạt mà.Làm bình tĩnh nói với hình như vậy.Hành nghề xong đẳng thức ra ngoài bước chân chậm chạp lo cho con bạn bên trong.Của áp sát cửa nghe ngóng để nếu như có chuyện gì xảy ra.Cô còn có thể chạy vào.Những cửa bên trong đã bị khóa lại.Còn được cách âm rất tốt.Hình nóng ruột như lửa đốt.Làm sao bây giờ.Nếu bây giờ gọi người rút thì thời gian đó là bị lừa đầu thì sao.Mà nếu mẹ con bà ta chỉ nói chuyện chứ không làm gì mà gọi người đến thì cũng kỳ cục.Rất mày cũng nhanh chóng.Đặt cái máy ghi âm lẫn trong đống đồ trên bàn.Đúng là bệnh nghề nghiệp cũng tốt.Hi vọng làm sẽ không bị làm sao.Trong phòng hậu kỳ.Bà thảo nhìn là một lượt.Từ đầu đến chân.Chồng cũng có tí ngàn sắc nhưng rất quê mùa.Thế mà đòi sánh với con gái của bà ơi.Diệp anh đi vòng quay người lam sau đó dừng lại.Thế nào.Thấy sợ chưa.Tại sao tôi phải sợ.Nếu như hai người là quỳ làm ma thích rõ người khác thì lại là chuyện khác.Mồm miệng cũng được đấy.Thảo nào.Mày có thể quyến rũ được thẳng không.Bà thảo nhất ngồi nói.Nếu như con gái của bà.Đủ làm cho anh ấy yêu thật lòng.Thì chả có gì sợ ai quyến rũ cả.Làm truyền thông báo chí.Thế cô đã nghe đến phu nhân của tập đoàn thép chưa.Môi trường e tôi có sức mạnh đến như thế nào sao.Ai cần biết bà là người mưu mô xảo quyệt nhất cái sài gòn này.Bà thảo cười ánh mắt lộ ra một tia thần hiểu.Cô biết như vậy là tốt còn từ nay đừng làm cho con gái của tôi bực bội.Nếu không đừng trách tội ác.Không những tương lai làm việc của cô sẽ không còn ở đây.Mà.Cô dạy không bao giờ.Sống được ở cái đất sài gòn này đâu.Bà đừng có nghĩ rằng trò mà sắp buổi tiệc ngày hôm nay.Con tôi là giám đốc chứ không phải là cái loại không rách áo ôm như cô mỹ.Làm cổng trước váy bắt nồi thành ghế bình tĩnh bước vào phòng thay đồ.Nhưng tôi sợ rằng.Tôi không làm theo lời bà được.Vì tôi có rất nhiều chuyện phải làm trong ngày hôm nay.Mẹ tao nói mày về thì mày phải về.Mày không được xuất hiện ở đây.Xin lỗi hai người.Nhưng tôi không làm được.Bà thảo quá mắc đôi mắt hồ ly đứng chặn trước mặt của lam.Coi đường.Tôi muốn ở lại.Tôi cho cô ở lại.Nhưng là vị trí của một lễ tân phục vụ.Với nhà sách này.Mà cứ đổi bước lên thảm đỏ sao.Không phải loại thất học.Không hiểu đời đấy chứ.Nói xong bà ta giận lấy bộ váy trên tay của nam vuốt xuống đất.Bà ta đưa lên mũi dài và rộng lên chiếc váy giày xéo nó.Bà.Làm nốt nhạc nơi cổ họng.Cô không nói nên lời.Chiếc bài này cô miền tây.Để mặc trong ngày trọng đại hôm nay.Bây giờ nó bị phá hồng.Thì cũng là cái gì đây.Buổi lễ gần đến nơi rồi.Bộ đồ này cũng đẹp đấy.Nhưng mà tôi nghĩ rằng nó trắng quá tôi thấy có nên mặc một màu sắc mới cho đẹp hơn.Nói xong bà ta cầm lọ mực vẽ của đội thiết kế trên bàn đồ thằng xuống chiếc váy trắng tinh.Cô đang nhớ lần sau đừng có chọn đồ trắng.Trong các buổi tiệc.Không hợp vía của.Cô ấy hả.Nên mặc màu tang thì hợp hơn.Nghe mẹ nói như vậy diệp anh bên cạnh khoái trá cười hô hố.Làm củ nén cơn giận dữ đang bùng phát trong lòng.Phòng này không có camera.Không có cái gì để chứng cứ.Vạch trần sự việc của.Làm càng người thì cố gắng giữ bình tĩnh.Bàn tay vo tròn lại.Những cái móng tay.Đâm sâu vào thịt đau rát.Trong lòng của lam tôi thích hợp vào chỗ dậy đến vô biên.Cô đưa ánh mắt sắc của hoàng diệp anh.Tao đã bất ngờ nắm lấy cổ tay của cô ta và dơ lên.Tôi đã làm gì các người chứ.Tiếp anh đi làm nắm cổ tay vặn vẹo.Nhưng lại càng phạm thì càng đau đớn.Cổ tay hết liền.Con chó này.Tôi không buồn.Bạn cúi xuống để cho tôi.Nếu không tôi sẽ cho con gái của bà gãy tay.Diệp ảnh nghe xong thì luống cuống.Mẹ ơi con đau chết mất bà thảo mắt long sòng sọc còn mắt này.Rắn đẻ con gái rượu của bà bà thảo bỏ túi xách xuống sau đó chạy lại làm tóc của nam.Lại đầu bị giật đau nhói làm phải thả tay ra giúp anh lấy lại được.Quay lại và tát mạnh vào mặt của lam con chó.Mẹ còn tiếp anh cười hà sau đó bước ra khỏi phòng.Tủ hình bước vào thế là ngồi sụp xuống và cầm chiếc váy trắng đã bị loang lổ.Nước mắt ướt đẫm khuôn mặt bọn khổ nạn bình ra tính sổ.Không thể để ghép cái này được đừng không có chứng cứ mà.Những hình chợt nhớ ra cái máy ghi âm câu lục trong đống đồ trên bàn và sẽ lên.Làm mất đầu nói chuyện này tính sau đi bây giờ quan trọng nhất là buổi lễ.Cậu lên làm mc thay mình được không mình.Làm nghị quyết không nói nên lời cô đưa tay vào cắn chặt tiền nước mắt không chảy ra.Nhưng bác vô ích.Bỗng nhiên cánh cửa mở ra.Không nhẹ nhàng bước vào.Chuẩn bị xong hết chưa ra đi đến giờ rồi.Làm vội vàng rơi chiếc váy trên sàn nhà và quay mặt vào trong.Tôi chuẩn bị rồi.Xếp bị già trước đi.Phòng giữ mày.Giọng của cô ấy.Anh kéo vai của làm lại đối diện với mình.Có chuyện gì thế tại sao em khóc đây này.Tôi.Chỉ là.Chuyện này là sao.Làm đưa mắt nhìn thân.Hình à.Cậu đi chuẩn bị đi.Nhưng mà làm.Cậu đi nhanh đi.Hình cảnh mùi bật bút ghi âm.Phòng nắm chặt thành quyền bắt đầu dâng lên đôi mắt.Anh nhìn cô gái đang quay mặt đi lòng nặng trĩu.Anh trầm giọng nói.Làm hả tôi.Tôi xin lỗi.Không phải lỗi của sếp.Cách làm mc thay tôi.Tôi sẽ chạy hậu cần.Phòng giữa mày nói với hơn.Cụ make-up cho cô ấy đi.Đợi tôi một chút.Rồi anh quay sang làm cuối xuống nhìn vào đôi mắt của cô.Cô yên tâm đi.Chợ tốt.Phỏng bước giải rút điện thoại.Túi à.Từ nhỏ cậu một việc.Cậu bd.Cậu đưa cho tôi một chiếc váy dạ hội mới size m màu trắng không cần quá tiêu xa.Nhưng phải là một thiên thần.Trong vòng mười lăm phút nữa mà đến khách sạn cho tôi.Bên kia đầu dây túi đang ra sức trời rùa.Mẹ cái thằng cha trời đánh này.Ông đấy đang đi chơi.Thế có chán không phải chứ.Thì nó tìm đúng người rồi mà cậu suốt ngày dẫn các em đi mua sắm.Thì lo cái lỗ nào chả có váy.Chết tuổi thỏa mãn lim dim mắt nhắm mắt mờ nhớ lại hương vị cô gái bướng bỉnh lúc đấy.Là tuyệt vời.Còn nhanh hơn công văn hòa tốt phong cầm túi và cầm váy bước vào phòng.Làm vẫn đang được nhận make up cho.Make-up nhẹ nhàng thôi tôi thích vẻ đẹp tự nhiên.Giả xếp yên tâm trước khi vào làm truyền thông tôi học qua một lớp mấy cấp rồi.Phòng đưa chiếc váy cho làm liền korea hiểu vào phòng thay đồ.Làm hơi dở nhưng trước ánh mắt khích lệ của anh cô không thể nào từ chối.Làm bước ra khỏi phòng thay đồ nóng mà nóng nóng cô không quen mà thế này.Chiếc váy chéo chữ à để lộ một bên vai trần và đôi chân thanh mảnh.Những chiếc lồng vũ phủ quanh phần ngực nhớ vuốt ve bờ vai trần và xương quai xanh đẹp mê người của cô.Phần chân váy được cắt xéo ôm gọn vòng hoa tròn trịa.Đôi chân dài ẩn hiện bên trong lớp lồng gỗ.Tỉ lệ cơ thể hoàn hảo.Nước ta chẳng bị lõm nào.Làm excel.Lại càng khiến cho cô xinh đẹp và đáng yêu.Tóc được buổi gọn gàng phía sau để lộ chiếc cổ trắng mì sợi tóc còn cùng buông lời.Xuống phần cổ và vai khiến người ta nhìn thấy ngứa ngáy muốn chạm tay vào.Hình tròn mắt.Trời ơi.Làm mới đẹp quá.Mình chưa thấy ai xinh đẹp thế này.Xinh như một thiên thần.Phòng lần đầu lên gần như cả người anh mất của anh không thể nào rời khỏi cô.Cô xinh đẹp trong trẻo giống như một thiên thần vòng eo nhỏ.Cánh tay trắng màng hàng dịu dàng.Bình thường cô mặc đồ công sở rất đơn giản.Không ai nghĩ rằng dáng người của cô lại cân đối và đẹp đến vậy.Hình ảnh của cô chạm vào cảm xúc của phong.Tìm của anh đánh rơi mất một nhịp.Anh bỗng có suy nghĩ trong đầu nam sẽ là cô gái của anh.Đến kỳ hạn kéo áo thì anh mới trở về với thực tài môi của anh công lên.Như có muôn vàn vì sao nhìn cô gái đang lúng túng anh đưa bàn tay ra trước mặt của lam.Làm hơi dò thử nếu bây giờ cô mà đi giao tủ với anh thì mọi người sẽ nghĩ thế nào.Những phòng vẫn kiên nhẫn nhìn cô không rời.Em không tin tưởng tôi sao làm thở phào đặt bàn tay của mình vào tay.Của anh.Bàn tay mềm mại.Chạm vào trong lòng bàn tay của phong khiến trái tim của anh đập liên hồi.Chờ người của lam rung lên như có một dòng điện truyền qua.Cảm nhận được cô đang run nhé.Phong cảnh nắm chặt tay.Nhìn xuống cô gái má đang đỏ hồng.Anh đặt bàn tay của cô vào khuỷu tay của mình vũ nhé.Làm hít sâu một hơi.Tìm tôi được chứ.Phòng nhìn vào đôi mắt của cô dịu dàng hỏi tiếp.Và nam.Cây gật đầu để lấy lại sự tự tin.Cánh cửa lớn mở ra.Khi hai người bước vào tất cả mọi người đều đổ dồn ánh mắt đỏ.Những ánh mắt ngạc nhiên ghen tị và xuýt xoa người đi bên cạnh tổng giám đốc đó là ai.Mà tại sao lại quen vậy.Cô ấy có một vẻ đẹp khác hẳn với các cô gái đêm nay.Thành thoát nhẹ nhàng nền nã khiến người ta cảm thấy rất dễ chiều rất đẹp đôi với phong.Vĩnh lạc trần ổn và chín chắn.Thuận thi vào nhóm phóng viên chỗ mắt trời ơi.Mạch làm đây sao.Thật không ngờ con bé lên đồ lại lột xác như vậy.Đúng là tiên đồng ngọc nữ.Quá đẹp đôi.Duy chỉ có ánh mắt của hai mẹ con diệp anh là đỏ rực như lửa.Bánh thằng bảo nam.Diệp ảnh nghiến răng ken két.Cô ta là cái thá gì.Mà dám hát hai mươi của cô chứ.Diệp anh bị lừa giận che mất đi lý trí.Định bước lên.Nhưng mà bà thảo vội vàng kéo cổ lại.Anh dẫn cô đi chào hỏi khách mời trong buổi tiệc tâm trạng của anh bây giờ quá choáng được và lâng lâng trong lòng.Không còn biết trời đất xung quanh nữa.Chỉ có cô gái đẹp tuyệt trần đang bên cạnh hồi hộp run nhẹ.Phòng vũ nhẹ bàn tay lạnh ngắt của cô.Em đừng sợ.Có tôi đây.Ai trả.Giám đốc phòng.Đây là mỹ nữ mới của anh đấy à.Ông bào tổng biên tập của tờ báo x tiến lên.Phòng nhìn ông bà lên tiếng.Thạch lam là người của tôi.Xin hỏi tổng biên tập.Có ý kiến gì không.Tôi làm gì có ý kiến hai người rất đẹp đôi.Làm nhìn ông bà nhớ lại chuyện cũ.Ảnh mất bằng lửa thật.Bàn tay của cô bấm chặt vào khuỷu tay của phòng.Tất cả biểu hiện và cảm xúc của cô hai đều cảm nhận được.Phòng ghé sát vào tai của nam nhỏ dọc.Đây là ven em dậy không tổ chức.Đừng để xài phá trong bữa tiệc này.Em muốn gì.Tôi sẽ giúp em.Nhưng bây giờ.Đừng nổi giận nha.Làm môi nhìn anh oán hận.Ánh mắt chả có tầng nước mồm.Anh ta đúng là lèo mét.Chẳng phải anh ta say ông ta làm sao.Nếu tôi nói.Tôi không bảo ông ta làm như vậy.Em có tin tôi không.Làm cụp mắt không nói gì.Không đủ tin tưởng anh.Phòng cười khổ cô gái này đúng là quá ác cảm với anh rồi.Lúc này trên sân khấu tiếng của hàn vang lên.Phim mời tổng giám đốc vĩnh phong có đôi lời mở đầu cho buổi tiệc ngày hôm nay.Có người nào đó ở dưới đang nghiến răng ken két nhìn lên sân có.Trời ơi.Ai cho cô ấy mặc bộ váy đấy hở hết cả được rồi.Tủ bên cạnh lên tiếng.Tàu có thủy hử hay gì đâu.Rau đỏ.Mày mù thì thấy cái gì.Rau với chả rán.Cô ấy chính là trần ái của tao đấy từ nay tao mà nghe thấy rau với gà.Tao tán cho mày phủ mở đấy nghe chưa.Tủ làm bầm.Bọn này dính vào yêu đương thì đúng là bị điên hết rồi.Riết rồi còn có mỗi mình mình là người bình thường thôi.Vừa lúc mình bước vào nhìn quanh một lượt thấy bóng dáng ai kia mắt cũng sáng lên.Bước quả tú và triết không thèm chào.Đi thẳng tới chỗ làm.Cái thằng này.Đúng là yêu bảo.Lại thêm bệnh mù à.Chiếc cầu nghe tú nói gì đang bận phòng anh mất hình viên đạt lên cô mc trên sân khấu.Cô ấy dám ăn mặc thế này tối nay chết với anh.Làm quay sàn thấy mình thì cười tít mắt vẫy tay.Mình nhìn cô gái trước mặt mình mà trái tim của anh lỗi nhịp.Cô hôm nay thật sự khiến tất cả các cô gái ở đây lu mờ.Mà tôi dính cái gì à.Mình vẫn cười.Không tính cái gì.Vì trước bạn tôi có một vì sao lấp lánh nên tôi bị choáng ngợp với mà.Làm nhìn xung quanh.Ngôi sao nào nhỉ.Lấp lánh nào.Để con hôm nay đâu của anh sao nó đâu.Đúng là ngốc.Tôi nói em đấy.Thôi.Anh đừng có cho tôi lên mây.Lại gãy chân bây giờ.Tôi không nói dối đâu.Hôm nay em rất đẹp.Làm tóc bộ váy này.Hình như là dành riêng cho em đấy.Xin lỗi anh nhé.Vì mấy hôm trước anh tặng tôi.Tôi làm hỏng mất rồi.Cho nên.Cô chỉ lên sân khấu.Rồi nói.Tbảy này.Tôi mượn của tổng giám đốc.Đôi mắt của mình như có mây đen che phủ.Thế nào anh sớm một nước mà vẫn thụt lùi lại đằng sau.Rõ ràng anh cất công năn nỉ.Có mấy kiểu nhận bộ váy anh tròn.Ừ không sao đâu.Em mặc bộ nào cũng rất xinh.Mình đưa ánh mắt tia sét lên sân khấu chạm phải ánh mắt nổi lửa không kém của phòng.Anh chỉ có một phút mà cậu ta lại dám đến và đứng bên cạnh cô.Phòng điềm tĩnh cấp giống.Quét đến ánh mắt của tất cả mọi người bên dưới.Hôm nay chúng tôi tổ chức buổi gặp mặt với tất cả mọi người ở đây.Dậu quyền thần tử lâu.Nhưng hôm nay mới gặp.Nên chúng tôi hi vọng rằng sẽ làm cho các vị.Có mặt trong buổi tối hôm nay.Có một sự hài lòng nhất đi.Nói xong anh tưởng lại.Ở cô gái mặc chiếc váy lông vũ màu trắng.Advances in giới thiệu.Mô hình mạch lan người góp phần thành công mỹ mãn cho buổi tiệc này.Cô ấy cũng chính là cầu nối của adn với các vị phóng viên và nhà báo.Hôm nay cuối tuần lên đây.Để chia sẻ một số điều tới quý vị.Mình rửa tay già để làm đặt vào và đưa cô đi lên.Làm gì lên sân khấu bắt gặp ánh mắt của phòng cô hơi lưỡng lự.Nghiệm tuổi quyết định đặt vào bàn tay của mình đây là quy tắc của những buổi tiệc event.Cô không thể đi một mình lên sân khấu được.Mình nhìn phòng nhất môi cười khẩy rồi nhẹ nhàng hơn bàn tay của nam đi đến bậc thang trên sân khấu.Đến bậc chuẩn bị bước lên thì phóng điện biên đứng ở bậc để đưa tay ra.Làm nhẹ nhàng rút tay khỏi tay của mình do miệng cười đập tay vào tay của phong phong kiến quốc.Nhỏ mỉm cười khích lệ nắm chặt lấy tay của cô hai đôi mắt của hai người đàn ông.Như thiêu đốt lẫn nhau chỉ có cô gái bên cạnh vẫn cười tươi như bông hoa mới nở.Tú với tiết lúc này ở dưới sân khấu này này hai thằng.Nó chuẩn bị chém nhau trên sân khấu rồi kìa nhưng chiết lúc này ở mở cho qua chuyện.Bởi vì mắt của anh đang giác để xem hân đang trốn ở đâu trong lúc làm phát biểu.Xong vẫn đứng bên cạnh và mỉm cười ánh mắt không rời khỏi cô gái nhỏ lúc cô phát biểu sau.Lại nhẹ nhàng dắt cô đi xuống dưới sân khấu diệp anh ở dưới thù hận lắm.Thật rằng không thể nào chạy lên và sẽ nhỏ còn viện nhân kia mà chấm mắm cô ta liên tục.Tập tay bà thảo.Mẹ con không chịu được nữa rồi.Cái con hổ lý kia.Đã cướp chồng của con.Còn cái bình tĩnh đi.Tạm thời hôm nay mẹ bỏ qua.Mẹ tính trước rồi.Mẹ tôi để cho nó không bao giờ xuất hiện trước mặt chúng ta được nữa.Bên kia phòng vẫn nắm chặt tay của nam đi một vòng và chào hỏi báo chí.Làm thẻ rút tài ra.Những vị anh nắm chặt lại.Em đi đâu à.Em đảm nhiệm bữa tiệc này cơ mà.Tôi tôi lại chị thuận thi và chú thành.Phòng buông tay cô ra như một con chim nhỏ chạy nhanh lại chỗ chú thành.Chưa đến lúc nào à cháu nhớ chú quá.Dạo này.Nhìn chú gầy thế này.Phòng chào hỏi chú thành rồi đứng sang một bên nhìn cô.Làm quai xanh thuận thì trách móc.Chị không nấu cơm cho chú ăn à.Có đúng không.Trấn thành cười hiền sau đó gõ đầu của lam.Cái con nhỏ này.Chú vẫn vậy mà.Thế nó chăm sóc cho chú rất tốt.Làm sao vào lòng thuận thì giống một đứa con nhỏ gặp mẹ.Thuận thị xoa đầu của cô.Lớn rồi mà như trẻ con.Hỏng hết đầu tóc của tôi rồi.Hôm nay gái của chị xinh quá.Công chúa của buổi tiệc rồi đấy.Mỗi chị vào chú xem em là công chúa thôi.Em xin lỗi nhé.Em lâu lắm rồi mới gặp được hai người.Ở đây em bận lắm.Em còn không có thời gian mà về mái ấm cơ mà.Cô gái nghẹn ngào nói.Ở cái hà ngủ này.Không có ai thương em hết ngày nào em đi làm.Cũng bị stress mệt mỏi lắm.Ngày nào đi về nhà.Cũng đau đầu muốn chết chị ạ.Em nhớ chị quá.Đúng là mỗi ngày làm nên làm nếu giống như đi đánh giặc vậy.Cô gái nhẫn nhịn.Phải căng hết đầu óc.Và việc gì cũng đến tay của cô rất mỏi mệt cô không tâm sự được với ai.Đến khi gặp chị thi.Tất cả mọi chuyện mới được bộc phát ra.Phòng nghe xong thì trợn mắt.Cô ấy nói rằng làm chỗ anh là thằng tù.Thật là cái cô gái này hết chỗ nói.Thuận thì mỉm cười nhìn sang phong vũ nhẹ lương của lam.Thôi nào đừng trẻ con nữa.Em luôn làm tốt mọi việc mà.Đêm nay tổ chức thế này là tốt lắm rồi đừng có lo lắng thả lỏng cơ thể ra.Thuận thì đẩy làm ra.Đúng đó còn bán không.Cứ thấy chị là làm nũng.Đứng chỗ đông người như thế này không thích thì sao.Làm mặc kệ ôm cứng ninh thuận thì nước mắt làm dài.Em mặc kệ đi em chán rồi.Em muốn về với chị với chú cơ em không thích gì ở đây cả.Cụ mày chỗ góc khuất này và có người đang biểu diễn trên sân khấu nên không ai chú ý.Phỏng bước xào kéo nhẹ cánh tay của cô.La mã.Em bình tĩnh lại cho tôi.Nào nào không được khóc em muốn cái gì.Nói cho tôi nghe xem nào.Làm được rồi mắt oán giận nhìn anh phong bật cười rút khăn giấy trên bàn gần đó.Và lau nhà nước mắt cho cô.Làm nổi giận quay mặt đi chỗ khác.Cảm ơn.Nhưng mà tôi không cần.Hoa nào.Em đừng bướng bỉnh nữa.Nói rồi anh kéo cầm cô lại.Cẩn thận lau nước mắt cho cô.Thuận thì bảo ông thành đưa mắt nhìn nhau còn ý thuận thì nhìn xung quanh rồi vội vàng kéo tay cổ lam.Làm bài vào đây với chị.Chỉ có chuyện này muốn nói với em.Thuận thì kéo làm đi.Ông thành đưa một ly vang cho phong.Ông đưa lên uống một ngụm.Nhìn phong rồi hỏi.Có cái này không biết cậu không có thời gian.Để nói chuyện với tôi không.Ảnh có chuyện gì cứ nói à.Tôi coi con bé làm như con gái của mình.Nó cũng là đứa làm cầu nối cho tôi và thuận thì đến với nhau.Tôi không biết nguyên nhân gì.Vì sao cậu lại mọi cách.Để đưa nó về men làm việc.Nhưng tôi có một câu muốn nói với cậu.Con bé nam nó chỉ mới hai mươi bốn tuổi thôi.Cuộc đời của nó chưa được một ngày bình yên và hạnh phúc.Cho nên nếu như cậu cảm thấy.Không thể mang lại những ngày bình yên cho con bé.Thì cậu trả nó về cho chúng tôi.Những ngón tay chạm vào ly rượu cổ xong chuyển sang trắng bệnh nổi gân xanh.Ảnh nuốt nước bọt.Cổ họng đắng ngắt.Tôi biết.Anh thành đường lò.Tôi không phải cô ấy đâu.Lúc này thuận thì lau nước mắt cho làm.Thì thầm nói nhỏ.Làm này.Chị hỏi cái này.Em viết không có gì với nhau không.Chị nói cái gì kỳ cục thế không có cái gì hết.Chỉ là nhân viên và sếp thôi.Nhân viên với sếp mà dính nhau cả buổi tiệc.Còn lau nước mắt cho nhau à.Ông thành.Ôi chưa bao giờ làm thế chị đâu.Cái chị này em thề đấy em nói thật.Rồi làm kể lại chuyện bị mẹ con bà thảo làm hỏng váy thế nào.Phòng cho cô mượn váy ra sao.Ừ.Thế thì càng phải cẩn thận.Bà thảo là người nổi tiếng xảo quyệt trong giới kinh doanh.Em biết chưa.Chị đừng có lo cho em.Không ai bắt nạt được em đâu.Nói chuyện với chị thuận thì một lúc.Làm đi đến chỗ bán bánh.Đói rã rồi từ sáng tới giờ đã ăn cái gì đâu.Cô giỏi thật đấy.Chèo lái giống như đang trên giường của trai vậy.Làm nghề tiếng nói nhìn sang tiểu diệp anh đang đưa con mắt như muốn ăn tươi nuốt sống cổ.Tôi còn chưa tính sổ với mẹ còn chị đâu.Chị đừng có đường đó mà hoàng.Vậy sao.Không dùng cái vốn tự có.Chỉ có lại nghèo hèn như mày mà được bước chân vào đây à.Tôi ngu cũng thức bảo đây bằng thực lực.- tôi không giống như ai kia.Mày.Mở lúc này thì mình đi tới.Anh cầm ly rượu mắc nhé.Nhìn diệp anh cau mày.Rồi nhìn nam đang cầm một cái bánh đủ loại quả.Ôi giời ơi lại ăn.Em là heo đấy à.Bánh ngon thế này.Không ăn thì phí à.Nói xong cụ lấy một cái bánh và cho vào miệng.Đúng là cây ngoài.Ở đâu có mỗi chai được.Giám đốc truyền thông.Không mở mồm nói.Thì không ai biết tiểu thư nhà họ đặt mồm thối đâu.Tiệm ảnh nghe xong phát điện.Định nhảy vào nam những cô tránh ra.Nhìn diệp anh và cười.Ôi giải chết.Mặc bộ quần áo đẹp thì nhân cách.Phải xứng với bộ quần áo chứ.Mình nhìn diệp anh cháu sống đúng là loại chân dài não ngắn.Diệp anh bị ánh nhìn của mình thì hậm hực đi ra chỗ khác.Này lắm em đi cái gì tới đấy lát tôi có đi qua chỗ em đấy tôi trở về luôn.Thật không.May quá tôi về hơn sáng nay mang nhiều đồ.Thế nên phải đi taxi tới.Anh chở tôi.Và cái thân về cùng nhá.Mình thầm.Ở đâu ra cái bóng đèn vậy mất công hôm nay anh lấy xe trong gara đi ra sau đó còn gì.Anh mà còn không biết lau miệng.Đúng là cái đồ heo nái.Mình lấy khăn giấy lau bánh kem dính trên má của nam.Cô tư nhìn anh cười tít mắt.Phòng lúc này bước tới mặt đằng đằng sát khí nhìn hai con người đang cười cười nói nói với nhau.Ăn xong chưa đi về.Nhưng mà vì em đã kết thúc đâu ạ.Làm vẫn chuyền tầm ăn bánh còn không thèm nhìn anh lấy một tí nào.Em không cần phải lo.Chỗ này có người khác làm rồi.Cảm ơn sếp nhé nhưng mà anh về trước đi tôi về hơn đấy.Đi xe cùng với anh ninh về luôn.Ảnh phòng ánh mắt hình viên đạn đến với mình.Mình cũng chẳng kém cạnh.Nhìn thẳng vào mắt của anh.Hôm nay tôi đi ô tô.Nhưng em phải về với tôi.Còn bạn rất nhiều việc khác nữa.Phòng tắm với cổ tay của lan và kéo đi.Để kết thúc rồi.Thế còn việc gì này cậu muốn đưa cô ấy đi đâu.Cô ấy nói rồi.Là cô ấy đi với tôi cơ mà.Mình bực bội kéo tay của nam lại.Nhân viên của tôi.Cậu không cần phải lo.Em đi nhanh đi tôi có chuyện này muốn nói với em.Làm đứng giữa chọn mắt nghiến răng.Chơi hai người này.Làm cho cô đau tay muốn chết đi được.Tôi đi gọi hơn đây.Cô ấy đi về với triết rồi.Lúc này cô đang quay sang xin lỗi mình rồi bước theo phong.Xuống hầm gửi xe anh hậm hực nói này.Cô ở đâu tôi cũng cười cười nói nói với ai được à sai nào.Đây là bạn của tôi cơ mà.Bạn cái gì mà bạn không nên thân thiết như vậy.Thân thiết như thế là không được đâu.Làm cho mắt ngạc nhiên.Anh ta bị làm sao vậy chứ.Này.Anh đừng suốt ngày.Lấy mấy bức ảnh đấy để chọc ngoáy thôi.Cô chẳng làm gì có tất cả.Chả sợ cái gì hết.Phòng lúc này đã hết kiên nhẫn cối xác xuống nhìn vào đôi mắt trong veo.Nhưng lại bị lan quay đầu sang một bên né tránh.Cô gái này.Hôm nay uống rượu.Cho nên to gan lớn mật.Giảm thách thức anh.Cô không làm gì vậy tại sao.Lại có những bức ảnh kia.Đối diện với ánh mắt của anh.Làm bụi rồi.Tuổi.Tôi nói anh không tin.Thì cũng vô nghĩa thôi.Đổi tên thì sao.Bây giờ có nói đi.Anh buồn nhẹ cảm của cô ra nhìn vào khuôn mặt đang ửng hồng thật sự mọi giận dữ của anh đều tan biến hết.Thật à đợt đó.Tôi làm công ty truyền thông của hân.Cậu ấy bị mẹ kế.Bắt đi tiếp rượu.Nên tôi thấy mà nhưng tôi không biết tại sao lại có những bức ảnh cả.Thật như tôi nhìn thấy khuôn mặt của cô lúc đó thỏa mãn lắm cơ mà.Này anh em đi ai thỏa mãn à tôi không phải loại người đó chẳng qua từng.Trước tiểu nên tôi không nhớ tôi là ai thôi được rồi trước gì mẹ kế của hân.Bắt nó bảo công ty truyền thông của bạn bà ấy làm sau đó bà ấy giăng bẫy bạn tao đi ký hợp đồng.Truyền thông nếu nó không chịu thì bị đuổi việc bà đuổi việc thì hơn phải số.Với bà ta trong một ngôi nhà không hề có hạnh phúc trong tình thế đó.Mà thân nó bị dạ dày nên tôi đã đi thay nó.Từ này em đừng bao giờ uống rượu trước mặt người lạ em uống rượu rất là nguy hiểm.Người khác nghe chưa làm tròn mắt ngạc nhiên cái gì.Nguy hiểm chứ chỉ là uống rượu.Tôi hay quên mọi việc đi thôi.Tôi chả nhớ gì cả.Độc trên môi của phòng cảnh trong hơn không biết tại sao anh lại cảm thấy lời nói của cô rất đáng tin cậy.Thật ra thì tôi không quan tâm lắm mày biết tấm ảnh đấy đâu.Nhưng mà.Hình ảnh của tôi có dính dáng đến cô nhi viện.Nên tôi mới chấp nhận bị nguy hiểm.Chứ không.Còn lâu.Tao mới bảo hành ổ này có anh nhé.Phòng nghe xong thì đen mặt.Cái gì mà còn lâu chứ.Tự dưng anh thấy vui vẻ đến lạ kỳ.Mọi khúc mắc trong lòng của anh.Được giải tỏa hết.Vậy mà từ lâu nay anh cứ nghi ngờ cô.Lại còn lấy đó làm cái cớ.Để uy hiếp bồ.Phòng mở cửa và giường ghế phụ cho nam.Cô thảo fifa.Cuối cùng việc cũng xong xuôi hết rồi nhẹ nhõm quá.A này.Cảm ơn anh.Cho tôi mượn cái này nhé.Ngày mai tôi trả xong tôi trả cho anh sau.Không cần trả lại đâu.Nó là của em.Không cần đâu tôi.Đi ăn nha tôi đói.Phòng điểm nhiệm kỳ trước là vội vàng chạy bước nhỏ theo sau.Em muốn ăn gì nào.Tôi ăn gì cũng được tôi sẽ thôi mà.Vậy thì.Chúng ta ăn gì được nhỉ.Ăn gì nhẹ nhẹ thôi.Đi về đi ngủ.Trước ngày mai còn phải đi làm đấy.Em không cần phải lo.Ngày mai.Tôi xem nghỉ một ngày.Tha hồ mà ngủ nha.Thật không.Cảm ơn sếp à.Sau đó hai người bước vào một nhà hàng tôm hùm đất phòng gọi mấy món rồi gọi.Trẻ sốt cho làm chồng lúc chở làm tôm.Làm trong hang ổ của tôi cô mệt lắm sao.Làm bằng súng hơi giật mình lần đầu lên lúc nãy mình ngu thật.Nói như vậy rồi bây giờ tính sao đây.Anh đừng để bụng nhé lúc nãy tôi bực bội nên tôi nói thế thôi.Sau này.Tôi không tao nhiều việc cho em nữa.Những ngày này qua thật quá mệt mỏi.Một phần vì bà mất.Làm chưa lấy lại được tinh thần.Lại lo tổ chức kỷ bên này.Ngày hôm nay là chạy đôn chạy đáo khắp nơi từ sáng sớm.Cô mệt lả người.Cô dựa vào ghế ôtô và nhắm mắt vì một chút.Còn ngủ say lúc nào cũng không hay.Phòng không nỡ đánh thức tôi dậy anh ở ghế để cho cô có tư thế thoải mái nhất tăng nhiệt độ xe.Rồi đi vòng vòng để cho con ngủ một chút.Đi hai vòng xung quanh phố.Mà cô còn ngủ say.Nhìn cô gái nhỏ đang ngủ say lông mi đen dài hình cánh quạt trước nhé.Nhìn rất là hấp dẫn.Cô vẫn mặc chiếc váy lông vũ bàn rẫy những sợi lông vũ mềm máy.Có một làn da trắng mịn không tì vết của cô.Dáng người của cô mình hạc xương mai những chỗ nào cần có thịt thì có đầy đủ.Cuộc trị tầm hơn mộtsáu.Khoảng quả cao cũng không quá thấp nhưng tỉ lệ cơ thể lại rất cân đối.Chồng lại càng mỏng manh nhìn là muốn yêu chiều.Cổ họng của anh khắc hồ.Anh mở chai nước.Uống bột ngũ rất lớn.Bây giờ đưa cô về khu tập thể cũng không xong.Cô gái này đang ngủ rất say.Bà lại.Đi đến mình.Thì chắc chắn mình sẽ đến khu tập thể tìm cô.Không hiểu tại sao không có ý nghĩ.Không muốn để cô về nhà.Cuối cùng phòng đánh xe về khu biệt thự anh nhẹ nhàng mở cửa xe ôm cô vào nhà.Có lẽ vì quá mệt mỏi là vẫn ngủ say cảm nhận có sự ấm áp.Cô còn cựa quậy một chút rồi gục đầu vào ngực của phòng ngủ ngon lành.Như thế này thật sự là thách thức anh.Anh ôm cô trong lòng trái tim như có dòng nước ấm chạy vào ngọt ngào tới tận xương tủy.Anh nhẹ nhàng đặt cô xuống giường gỡ tay cô ra khỏi áo của mình đắp chăn mỏng cho cô.Bật điều hòa trong phòng mở đèn ngủ đầu giường.Ảnh cúi xuống ngắm nhìn gương mặt xinh xắn đáng yêu đang ngủ vùi trên gối.Mùi của anh công lên.Anh đưa tay vuốt nhẹ những sợi tóc lòa xòa.Cảm nhận làn da mịn màng.Đầu ngón tay của anh run rẩy.Cảm giác yêu thương mãnh liệt dâng lên trong lòng.Giờ phút này anh thật sự xác định.Mình đã yêu cô ngày ngày anh nghĩ đến cô từng giây từng phút đều là hình ảnh của cô.Ước muốn được nhìn thấy.Được chạm vào bờ môi của cô mãnh liệt hơn bao giờ hết.Phòng cúi xuống.Chạm môi mình vào đôi môi của nam.Một dòng điện truyền khắp cơ thể.Đôi môi của cô có sức hút mãnh liệt.Mềm mịn ấm áp trên một dải lụa buộc chặt trái tim của anh.Anh càng khát khao được tín hữu.Cúi xuống và hôn sâu.Chiếm trọn lấy mua lưỡi của nàng.Trong cơn mơ màng.Làm có cảm giác có cái gì đó áp lạnh vào hôi của mình rồi sau đó là cảm xúc ấm áp truyền đến.Môi ngọt ngào nơi đầu lưỡi.Đến khi không thở được nữa mới mở choàng mắt ra cô hoàng đầy phòng giá.Tổng giám đốc anh làm cái gì thế.Tôi thích em.Tôi rất muốn.Nói rồi anh lại cúi xuống chiếm lấy môi mỏng của cô luôn tay dưới để ôm gọi cơ thể mềm.Của cô khóa cô trong lòng.Đôi môi của anh ấm nóng ngọt ngào khiến cho làm mất đi ý thức.Cô để mặc cho anh quấn lấy lưỡi của mình hơi thở dồn dập của hai người quấn quýt hòa quyện vào nhau.Nụ hôn sâu và ngọt hơn bao giờ hết làm chưa bao giờ nếm trải cảm giác thỏa mãn và.Đến tử xác quan như vậy.Các bạn thân mến tâm an vừa mới gửi tới cho tất cả quý vị và các bạn tập năm của bộ truyện cô nàng hám tiền của ta.Tham lam và không hiểu tại sao anh chàng tiên phong của chúng ta lại vừa làm một cái hành động như.Tập ở phần cuối của tập này ăn cảm thấy là khi mà đọc tới đây tâm anh nghĩ rằng còn tiếp anh thì sao.Nếu như phòng.Không quen tiếp anh không có ý định là cưới tiệp anh thì không phải làm rõ điều này.Người đều rất thích là những chàng trai tên phong trong những câu truyện ngôn tình đúng và tâm an của việc mà rất thích nhưng mà khi.Đọc đến đây thì tâm anh mới suy nghĩ một chút.Đó chính là anh chàng tiên phong của chúng ta tại sao lại có hành động đối với nam như vậy.Nếu như anh có tình cảm với nam.Thì hi vọng rằng anh sẽ dứt khoát đối với diệp anh bởi vì ở phía trước.Làm phải đối diện với cả mẹ của tiếng anh nữa hai mẹ con nhà bà ta sẽ tìm mọi cách để có thể.Tổng hứa cô hỏi cái đất sài gòn này và chúng ta sẽ cùng chờ đón những tập tiếp theo điệu giảng phong của đức.Ở việt nam hay không xin mời quý vị chúng ta cùng chú ý theo dõi nhé.Cái gì mà các bạn thân mến tao rất vui vì với vị luôn luôn đồng hành cùng với tâm an trong chuyên mục đọc truyện.Buổi trưa ngày hôm nay và bây giờ thì tâm an phải chào tạm biệt quý vị rồi chúc chị có một ngày làm việc thật nhiều niềm vui và hạnh.Xin chào và hẹn gặp lại. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com