Truyện Đời Thực Cô Nàng Hám Tiền Phần 8 Hủy Bỏ Hôn Ước - Mc Tâm An Diễn Đọc.

truyện Đời thực cô nàng hám tiền phần 8 hủy bỏ hôn Ước - mc tâm an diễn Đọc.

Công an xin kính chào tất cả quý vị khán thính giả đang cùng nhau lắng nghe trên cành đọc truyện bụi phố.Rất vui được gặp lại tất cả mọi người vào khung giờ phát sóng quen thuộc.Từ ngày hôm nay tao mà lại tiếp tục đồng hành cùng với tác giả.Làm làm gửi tới cho quý vị tập tiếp theo của bộ truyện cô nàng hám tiền.Quý vị và các bạn thân mến đúng là tình yêu chỉ cần chúng ta rung động đúng không ạ cô gái diệp anh là một cô gái.Vô cùng xinh đẹp giỏi giang thông minh và cả người cô ấy xuất phát từ một gia đình giàu có.Là một đối tác làm ăn quan trọng với phong nhưng mà tại vì sao em lại rung động với.Một cô gái bằng hai từ lần đầu tiên gặp mặt cô đã ghét anh rồi tại sao vậy tình yêu đúng là khó.Có câu trả lời đúng không quý vị.Và ngày hôm nay để làm ăn gửi tới cho quý vị một tỉnh tiếp rất là buồn đó chính là không phải lựa chọn giữa.Yêu và sự nghiệp của mình.Anh sẽ chọn cái gì đây xin mời quý vị chúng ta cùng chú ý theo dõi tập chuyện ngày hôm nay.Và quý vị hành chính tả phần mềm cũng như thường lệ sau khi lắng nghe trong truyện thì quý vị đừng quên ủng hộ tâm an bằng cách.Lại chia sẻ và bấm đăng ký kênh xin cảm ơn quý vị rất nhiều.Chúng tôi cùng nhau lắng nghe tập tám của bộ trưởng.Cô nàng hoàn tiền tác giả làm làm.Qua giọng đọc của tâm an.Làm đàng hoàng trong lòng nhưng cô cố gắng không để.Tại sao bên ngoài đầu của công an nhảy xuống kiểu này nếu càng chống đối thì ông ta lại.Làm tăng mà mình lại càng mất sức phải làm sao bây giờ phải làm sao đây.Cô cố gắng không thể hiện lo sợ bên ngoài tự nhiên cầm ly rượu lắc lắc sau đó.Điểm giáp đột ngột rồi bóp trán suy nghĩ tôi đi vào.Một chút lát ra chúng ta bán công chuyện tiếp nhé ông bà.Nhìn cô đi vào toilet nó có chạy đằng trời cửa khóa rồi nhà vệ sinh bên trong chẳng có cái.Cần lo lắng làm bước vào nhà vệ sinh chốt cửa rồi quan sát xung quanh.Có một ô cửa thông gió cỡ ba mươi lăm đến bốn mươi cm và rất cao không có chỗ nào để.Thoát tìm hình phải làm sao đây cô cố hết sức bạn cái vòi xịt của nhà vệ sinh.Này nếu để mà đánh thì không tiếp được nhưng chắc chắn sẽ khiến cho đối phương bị thương không nè.Hợp với món võ mà cô đã học làm được chắc chắn sẽ dùng được.Làm phúc nước rửa mặt cho tỉnh táo đầu của cô hơi choáng váng tiêu lượng của cô không được tốt.Chỉ có thể cầm cự được một lúc nữa thôi nếu không hành động .Thì chắc chắn cô càng ngày càng dần càng yếu.Làm ốp điện thoại ra nhanh chóng nhắn tin cho hân rồi phát địa chỉ trực tiếp bố ghi âm của.Đã bật sẵn trong túi nếu cần dùng thì đầu nhọn có thể khiến ông ta bị thương.Nhưng giờ nếu có cầm cái vòi xịt lại ta.Cài lập tức thu hút được sự chú ý của ông ta.Làm đường cần nhắc xem xét các tình huống thì ông bảo động từ bên ngoài.Em làm cái gì mà lâu thế hả.Có phải đang tắm trong đó không.Mở cửa cho anh.Làm hút hoàng.Tay chân run bần bật cổ không dám lên tiếng.Ông bảo ghé sát tai vào cánh cửa.Em có ra đây nhanh không.Cho tôi một chút.Chồng của cô gian dài.Ông bảo chờ một lúc lâu không tính mở cửa.Tí đưa chân đạp một cái rầm.Khóa cửa buồng ra từ bất ngờ làm sợ hãi hết lên.Tôi đang đi vệ sinh làm gì chứ.Anh vào giúp em tắm.Không được sao.Làm sợ hãi thụt lùi cảm nhận đằng sau làm hết tường.Của dựa sát vào tường.Ông bảo càng tiến tới.Cô lắm chiếc bút trọng tài tử lên.Mà lại gần tôi.Dù nửa bước.Ông hùng bắt ông bảo mắt long sòng sọc.Còn tiện nhân này dám thách thức cùng ông tao giết lên.Mày được lắm có đàn bà ngu xuẩn .Tao sẽ lột sạch mày ra rồi mày biết thế nào là thùng máy.Bước tới đây đi.Nửa bước thôi.Ông xã biết ai ngu xuẩn.Cô cầm điện thoại trên tay vẫn cầm cái vòi xịt để hướng về phía ông bảo.Alo.Ghi âm mình gửi email.Nếu không ta làm gì.Này lập tức gửi cho chú thành hoặc chị đi nhá.Hàng đầu dây bên kia lo lắng.Cầu giải quyết được không.Không cần lo.Cậu nhớ thực hiện.Theo lời mình nói.Nói chồng làm đặt chiếc điện thoại lên bệ xí.Ông hiểu rồi chứ.Ngay lập tức ông được nổi tiếng trên mạng xã hội đấy.Mày tưởng tao ngu sao mày không có clip.Chỉ nghe giọng thì ai tin là táo.Mày còn non và xanh lắm.Nói xong ông ta lao tới làm sợ hãi đẩy máy ông bà ra sau đó chạy vòng ra ngoài cửa nhà vệ sinh.Báo thức dẫn đứng trước cửa.Ông ta bước nhanh đến và nắm tóc của cô.Làm trời với đá một quyền vào người của ông.Cô còn nhanh trí dùng chiếc bút.Cầu ông ta một đường nơi cánh tay.Ông bảo bị đâm xuất cánh tay.Cánh tay của ông táo bắt đầu rỉ máu ông ta dẫn điên cuồng lao đến năm đầu của nam rồi.Sáng xuống một cái tát.Cô không cảm nhận được cơn đau đớn.Chỉ lo tìm chỗ chạy thoát thôi.Nhưng mà hát ở đâu đấy.Căn phòng này quá tín.Ông bà lắm tóc rồi sành sạch cô vào đến cánh cửa và mời sang một phòng khác ném cô lên.Để xem tao lột mày ra như thế nào cái còn nhảy dành mất dạy này mày tắm đánh ông à.Thấy ông ta tiến đến gần mình làm con người vào góc tường.Bên kia hàng đang nắm chặt điện thoại tự dưng máy là bị ngắt kết nối có chuyện gì xảy.Với cậu ấy rồi.Tay của cô run rẩy bấm điện thoại.Nhưng không có ai nghe máy chỉ có tiếng tút dài.Cô làm sao bây giờ.Thầm gọi điện thoại cho tổng giám đốc nhưng không liên lạc được giờ anh đang bên sing.Vậy.Ai cứu làm đây.Hình ảnh rằng tay run rẩy bấm dãy số quen thuộc bên kia chị ra một tiếng đã có người nghe máy.Giọng nói vui mừng phấn khởi.Gọi cho tôi.Hình ảnh hình ảnh giúp bạn tôi cậu ấy cậu ấy đang gặp nguy hiểm.Hình thức nền bói không thành tiếng.Hình nền bằng cách cuộc gọi của lam rồi nói địa chỉ qua cho triết xong rồi cúp máy.Chạy bắt tắc gì đến một quán bar chết gọi ngày cho tú.Liên hệ với quản lý của con ba mươi.Nhưng cả mấy trong phòng khách phòng ngủ phòng tuyến phòng vip đều không lắp camera.Nếu bây giờ lục lại camera hành lang là không còn kịp nữa.Mình nghe được tin.Thì lào tới đầu tiên.Mắt của anh đoàn rồi nhưng muốn phá nát cả quán bar.Anh tự nhủ anh sẽ giết ngay thằng nào dám động của cô ấy.Chết gọi cả chục cuộc cho phòng nhưng không được.Hôm qua tối gọi điện thoại cho anh nói rằng hôm nay sẽ về.Đáng lẽ nếu có nước singapore.Thì đã chuyển vùng.Nhưng tại sao bây giờ không gọi được cho phòng.Phòng vừa bước xuống sân bay mở điện thoại chị thấy có tin nhắn báo rằng.Có hàng chục cuộc gọi nhỡ của chiết và của anh vừa định gọi lại cho chiết thì điện thoại reo lên.Cậu nhanh lên.Cột điện quán ba ngày.Lần đầu gặp nguy hiểm.Chiếc nói qua tình hình của nam sau đó cúp máy phòng nắm chặt chiếc điện thoại tay của anh rồi.Sang anh giật lấy chìa khóa xe từ trợ lý rồi ngồi vào ghế lái chạy với một tốc.Nhanh nhất anh còn hai ngày nữa mới xong công việc tại sing nhưng vì anh quá nhớ lam.Nhớ đến quay quắt quay cuồng anh định vụ sẽ về rồi ngay lập tức đến gặp cô ngay.Để nói rằng anh chấp nhận buông bỏ tất cả những gì mình đang có.Chỉ cần có cô ấy.Rồi hai người sẽ đi thật xa sống một cuộc sống bình thường ngàn vạn lần mong sao.Làm đừng xảy ra chuyện gì.Nếu không anh sẽ ân hận cả đời này.Phòng bước vào quán bar mất của anh đoàn không.Nếu không hôm nay tôi.Nhân viên nhìn thấy phòng vội vàng gọi quản lý nhưng quản lý ba cũng không thể làm gì vì đây chính là ba nhầm.Nhân viên.Chỉ khi biết anh để tránh công an sờ gáy khách hàng.Tiết tố bảo mình cũng đang có mặt ở đây.Chẳng lẽ không còn cách nào.Phòng nào đi mở cửa từ căn phòng anh không thể nào chờ đợi thêm một phút giây nào nữa.Hình chạy theo.Hình.Cuộc có email có làm không.Có biết mật khẩu không.Mình vội vàng đẩy nhân viên ra lấy laptop nơi bàn làm việc phải nhanh chóng rõ.Thành đạt mấy lần nhưng mật khẩu không đúng ngày tháng năm sinh chứng minh.Nhân dân số thứ tự đều không đúng của ông đầu bất lực.Em đừng cố quá mà đau đầu đấy chết bên cạnh an ủi cô hân lầm bầm.Mắt sáng lên làm là một người rất cẩn thận cậu ấy tuyệt nhiên sẽ không đạt những mật khẩu dễ đoán.Hình ảnh liều bấm ngày nam vào cô như biển trời ơi đúng rồi.The power.Email được mời lên.Anh tiếp tục gửi email.Để vào mật khẩu của cô và xem vị trí điện thoại.Cụ mày là làm dùng iphone có định vị màn hình lại là một tay hacker thứ thiệt.Định vị điện thoại giờ đến một căn phòng dưới hầm phòng vẫn đang đi lục soát từng phòng nhưng.Chồng đều là những gương mặt xa lạ.One ba này rất rộng có đến mấy trăm phòng hát có những phòng ngủ xây ở dưới nền.Không biết cô đang ở đâu.Trợ lý lần cầm cái điện thoại.Vội vàng kéo phong.Sếp ơi.Vị trí ở đây à.Phòng cướp điện thoại vội vàng chạy theo hướng mũi tên trên bản đồ anh đạp cửa sông vào một căn phòng.Nhưng lại không thấy người đâu trên bàn ăn còn đầy thức ăn.Phòng chạy lại cầm túi của nam.Túi xách ở đây vậy cô ấy ở đâu.Anh bỗng nghe tiếng hát từ phía sau một cánh cửa phát đạt mạnh cánh cửa mở ra một phòng ngủ khác.Làm đàn cò giống trong góc tường tóc tai quần áo lộn xộn tay cô.Một con dao gọt hoa quả và đưa lên chùa.Phòng khám nhất của áo của ông bào lông ông ta xuống dưới sàn.Ảnh điện lạnh đấm mạnh và ông ta mấy quyền.Ông bảo ngã lộn nhào.Ngước mắt lên nhìn thấy ánh mắt muốn giết người của anh.Thì ông ta run lẩy bẩy.Ông chán rồi sao.Tổng giám đốc của cô gái của tôi.Cậu phòng.Không phải tôi.Phòng đưa mắt nhìn trợ lý lâm.Trợ lý lâm hiểu ý nắm cổ và kéo ông già ra ngoài.Làm nhìn thấy anh vào thì buông con dao ra.Nước mắt thì nhau rồi xuống công à vào lòng của anh khóc nức nở.Phòng ôm cô gái nhỏ trong lòng.Xót cô đến đau lòng anh xin lỗi.Ảnh đến muộn.Phong trào.Không ai có thể làm gì em đâu.Bao nhiêu tuổi hờn nhớ thương dâng trào thành nước mắt phòng nhìn cô một lượt.Thay dầu máu dọc cánh tay của cô.Khiến cho anh hoàng loan.Cái gì thế này.Ai làm em thế này đau lắm có đúng không.Làm cười đưa tay lau quẹt nước mắt.Em dùng bút ghi âm em đâm ông bà đấy.Lúc vật lộn em rước ra một tí thôi.Em không sao đâu ạ.Vòng đầu lòng giúp khăn trong túi lau tay cho cô luôn việc xin lỗi anh hồ những giọt.Trên mặt của cô.Ảnh để cho em chịu khổ rồi sau này nhất định không như thế nữa.Em đừng khóc em khóc anh đau lòng lắm anh say rồi từ nay anh không thế này nữa.Khóc một lúc đến khi tỉnh táo đầu óc bỗng nhiên làm đẩy anh ra.Cảm ơn anh tổng giám đốc tội về trước đây.Nghe lời nói khách sáo của nam.Trái tim của anh lạnh đi cô ấy vừa nói cái gì.Tổng giám đốc cơ và xương tôi ư.Phòng khám tay của nam kéo lại áp sát cô lên tường.Bữa nói cái gì.Em nói là anh nghe xem nào tôi tôi muốn về.Cảm ơn.Tôi em có biết rằng.Em đang nói gì không em có biết rằng anh nhớ em nhiều đến phát điên không.Làm nước đôi mắt ngập nước lên nhìn phong.Bao nhiêu đất nước những ngày qua bộc phát.Anh nhớ tôi.Anh nhớ tôi.Bảy đi với vợ sắp cưới của anh.Tôi chả là gì của anh cả.Ảnh gì mà nhớ.Của vợ của anh ấy.Hai người đi với nhau tình chàng ý thiếp sống rồi bên nhau tại sự kiện.Đưa nhau đi dạo phố.Anh còn mua đồ cho cô ta.Tôi đã làm gì.Tôi xem gì giữa hai người.Để vợ tương lai của anh bắt tôi đi làm cái việc này.Phòng thử tài ôm cô vào lòng siết chặt cơ thể của cô đang run rẩy.Em hiểu lầm anh rồi.Không có hiểu lầm gì hết.Ảnh hưởng tuổi già đi.Phòng tắm lấy cầm của cô dứt khoát và ác môi bảo môi của cô.Cô dạy rùa cũng không like.Hai tay nhỏ trống trước ngực của anh.Cuối cùng lý trí của tam giác.Tiếp xúc gần gũi với người mình yêu.Cô vĩnh viễn không thể làm chủ được mình.Kỹ năng hồn của phòng khiến cả người của cô mềm nhũn.Trái tim mềm đi hai tay phải bám vào lưng của anh mới đứng vững.Phòng nỗi lòng vòng tay.Hôn lên đôi mắt mơ màng của cô.Anh không đưa giúp anh đi dạo phố.Anh không tình ý gì với ai ngoài em hết.Cả của mua đồ chay ngoài em không có ở chung với ai của tao quyến rũ anh.Nhưng mà anh quen mùi hương của em.Không ai có thể cẩn anh được.Ngoài em.Em hiểu không.Làm nghề xấu mà công cầu khỏe môi trái tim như có kẹo ngọt thấm vào.Không biết tại sao cô lại tin lời của anh nói.Những cổ vật lớn cấm trong lòng.Như thế này.Cô là người thứ ba sao.Ảnh nói dối.Chị đã là vợ tương lai của anh.Anh đi về đi.Công nhân người sang bên cạnh định thoát khỏi vòng tay của phong.Nhìn bị ảnh kéo lại.Làm à.Ngày mai anh sẽ hủy hôn.Anh nói cái gì.Anh đừng đùa như thế.Anh không đùa đâu anh sẽ là.Trái tim của anh.Nơi này chỉ muốn có một mình em thôi.Nói rồi không để cho nam có cơ hội chất vấn anh cúi xuống nhanh chóng quấn lấy đôi môi mềm.Làm thay lòng cơ thể.Vòng tay lên cổ của anh giáp lại.Nụ hôn thương nhớ và khát khao cả tuần không được nhìn thấy nhau cứ như vậy kéo dài bất.Mùi rượu vào bị nhọt trong khoang miệng của cô khiến cho phong trầm luân mê đắm.Đồng hồ nền cổ của cô cắn nhẹ vào xương quai xanh lên bờ vai mềm.Người của lam run rẩy theo từng chiếc hôn của phong môi anh di truyền đến đâu.Người của qt giải tuổi đó phòng với mặt và cổ của cô.Tham lam quyến luyến hương thơm nhẹ nhàng mà ngày đêm anh mong nhớ da thịt của cô.Chạm vào như có nam châm không thể nào dứt tay có ảnh nhanh chóng phủ lên vùng ngực cổ.Một bé gái bị kéo xuống đền ngực tròn trịa trắng hồng như trái đào.Tiên nằm gọn trong bàn tay của anh cổ họng của anh khô rát sau khác.Lòng của anh đẩy lên như muốn đốt cháy cơ thể ảnh của xuống ngập nước.Hoa hồng trước ngực của cô làm không biết chuyện gì đang diễn ra chỉ cảm thấy.Cảm giác thoải mái khách không làm tràn khắp cơ thể của nhắm mắt mơ màng.Đặc công người đón nhận cái cảm giác xâm lấn lạ kỳ.Trong khi mở mắt ra.Thấy cảnh tượng lộn xộn của chiếc giường.Của hốt hoảng đẩy phòng già ảnh mắt ánh lên tia sợ hãi.Anh đừng.Ảnh xin lỗi.Từ dừng lại muốn em ở đây.Mình đi về nhà nhé.Làm gật đầu giấu gương mặt đỏ ửng vào ngực của anh phòng mỉm cười nắm tay của nam bước ra khỏi phòng.Ra khỏi cửa anh dừng lại nhìn cô sau đó cởi áo.Mộc cô lại ôm cô vào lòng.Chết tiệt.Ai chạm mặt thế này hả thằng già kia.Anh sẽ cho nó chết.Làm cười khúc khích trong lòng của phonh.Là vợ tương lai của anh.Chọn đồ cho em đấy.Không nói đến đó nữa.Anh thấy không nhịn được.Mà chứng minh cho em thấy ai mới là vợ tương lai của anh.Thôi được rồi em không nói nữa.Cả bầu trời hạnh phúc bao trùm lấy hai người chỉ có một người vẫn yên lặng.Đứng giữa bức tường.Nhìn cảnh tượng hạnh phúc mà lòng đau nhói.Mình thở dài.Tại sao chứ.Tại sao anh luôn chậm một bước.Phòng phóng như bay về biệt thự bắt cóc anh đỏ rực.Đôi tay kỳ chặt vô lăng làm gối bên ghế phụ thi thoảng nhìn anh cười một cái.Rượu bắt đầu có tác dụng.Khuôn mặt của đỏ lên da dẻ hồng hào trong vô cùng xinh đẹp phòng cầu dám nhìn sang cô một chút.Sợ mình không kiềm chế mà muốn cô ngay trên đường.Xem bước vào cổng biệt thự phòng nhanh chóng ôm cô xuống bấm chìa khóa cửa và bước vào.Thật nhanh trên đường anh đã hận rằng không có cánh tay để ôm cô bay về nhà thật nhanh.Vừa mở cửa phòng ngủ anh thì sát công lên tường.Làm như một con mèo nhỏ tính lấy anh.Điều khiến cho cô không còn tỉnh táo.Nắm chặt vạt áo sơ mi của anh giận dỗi.Lúc nãy.Anh không thèm nhìn em một cái.Anh không cần em nữa.Phần mềm cười mạnh mẽ đôi môi mọng của cô.Anh sợ.Không kiềm chế được.Nhưng mà.Tổng trừ tà ý đã bị phòng nốt tròn anh tách miệng xinh của cô sau đó đưa lưỡi chui vào điên cuồng.Bàn tay đồng thời đưa ra sau.Kéo khóa chiếc váy.Cả cơ thể mãi mãi không còn chướng ngại vật dưới thân.Khiến trái tim của băng rôn dài.Cơ thể bốc hỏa dục dục.Ảnh của xuống hôn lên cổ của cô lên xương quai xanh bạc hàng quyến rũ.Bàn tay đồng thời phủ lên núi đôi của cô.Mỗi cái trạng của anh khiến cảm xúc làm khắp người của cô.Cục cộng người đón nhận khoái cảm phát ra những tiếng kêu xấu hổ quyến luyến càng làm cho dục vọng.Của anh tăng cao.Phòng đang có kiềm chế ai muốn cô hoàn toàn tự nguyện nâng cảm của conan.Tổng hàng chục là mà em yêu ai.Em yêu anh em chỉ yêu mình anh thôi.Cả người của cô run nhẹ tôi ánh mắt say tình của phòng.Thuộc về anh có được không.Tẩy môi đỏ rực mất máy sau đó gật đầu.Chỉ chờ có bảy thôi không cúi xuống tập nụ hoa đang run rẩy điên cuồng bàn tay không an phận.Bút dọc đường tông mềm mại rồi đưa xuống phía dưới.Cảm xúc yêu thương và hòa hợp của hai trái tim và cơ thể hòa hợp khiến cả hai.Làm chưa bao giờ trải qua cảm giác này chưa bao giờ được ai yêu thương và trân trọng như vậy.Thỏa mãn ôm cô đặt lên chiếc giường lớn đôi môi tiếp tục những chiếc hồn giải giọng phủ khắp cơ thể.Của cô phòng cảm nhận vùng cơ thể của cô nóng bừng vùng cấm địa của cô ẩm ướt.Nơi ấy của cô quả thật quà thật sự là quá hẹp.Đột ngột bị xâm nhập qua lên một tiếng kinh ngạc.hai trần khắc đặt lại.Anh bảo có được không.Làm gật đầu nhé nhưng cô không biết phải làm thế nào.Hoa nào em dang chân ra.Phòng tiền nhẫn dỗ dành chán của anh đã lấm tấm mồ hôi vì phải bị giày vò kiềm chế.Em thử lòng người một chút đi anh muốn để em biết chuyện ân ái.Là điều tuyệt vời như thế nào nhất để em sẽ thích.Mặt của lòng đỏ bừng.Thích từ thích thật không có xấu hổ vì mình hai mươi lăm tuổi rồi nhưng chưa biết chuyện này phải làm như thế nào.Nhưng cũng ngoan ngoãn làm theo lời của anh nhẹ nhàng bông lòng người ra.Người nhạy cảm nhất bị ảnh kích thích cơ thể mềm da khiến cho cậu căng cứng đôi chân như bị tê liệt.Phòng tiến nhanh vào vùng cấm địa thanh cái màng mỏng ranh giới phân giới của cô như bị xé nát.Hay mình một dòng máu chảy xuống thấm loang vùng ga trải giường trắng tinh.Giống như một bông hoa hồng nở rộ đẹp đẽ.Cười đau nhức bụng dưới sắp đến khiến cho cô đổ mồ hôi một giọt nước mắt lăn dài trên má.Tổng suất người con gái dưới thân.Đưa tay lau giọt nước mắt của cô ôm cô vào lòng.Hoa nào em thật lòng người đi một lát nữa sẽ hết đau.Em thoải mái ngay ấy mà.Phòng cố gắng thật nhẹ nhàng dịu dàng hết mức có thể đây là lần đầu tiên của.Anh sẽ mang lại cho nam trải nghiệm đáng nhớ nhất trong cuộc đời.Làm được ảnh về khích lệ nhẹ nhàng thả lòng người ra khuôn mặt đỏ bừng xấu hổ càng kiểu gì.Vậy là mình đã thuộc về anh rồi.Làm con người đón nhận anh đón nhận từng đợt từng đợt sóng trào anh chuyển vào cơ thể của cô.Cảm giác khoái lạc với những dịp ra vào của nhiệt của anh cảm thấy thân dưới có thể nào.Bất cứ lúc nào cả một đêm dài như vậy hoa lái mê cuồng quấn quýt của cả hai.Vàng động khắp căn phòng.Ánh mặt trời xuyên qua kẽ lá chiều đến đường cô gái trên giường đang ngủ say.Dami dặm và tài nổi bật trên má phấn hồng trắng nõn.Cảm giác thỏa mãn tình lực dồi dào khiến miệng của phòng không thể nào khép lại được.Anh đã dậy lâu lắm rồi.Những lúc này đang say sưa ngắm nhìn cô.Cảnh mì trước động vài cái đôi mắt đẹp mở ra.Nhận thấy gương mặt trước mắt mình.Có nhoẻn miệng cười trong vô thức.Phòng tập bàn tay mềm nhưng không có xương.Đưa lên môi của mình.Chào buổi sáng.Con mèo lười của anh.Làm bây giờ mới mở to mắt nhớ lại chuyện tối qua.Mặt của đỏ bừng.Rút tay ra định kéo chân lên.Những phòng đã trước một bước.Kéo mạng trên da và đè lên người của cô.Anh đừng.Đừng lại chứ gì.Phòng vừa nói vừa cười làm sao sau đó anh cúi xuống hôn lên môi mềm của cô.Bàn tay lại không yên phận và tiếp tục khám phá.Làm không cử động được nữa toàn thân mỏi nhừ để mặc cho phòng ôm vào nhà tắm tắm rửa cho.Sấy tóc và mặc quần áo cho cô sau đó bế cô xuống phòng ăn.Ảnh đẹp cô trong bàn ăn.Múc một thìa cháo thôi thôi đưa đến bên miệng cho cô.Nào em há miệng ra đi.Làm đôi miếng há miệng ăn.Rồi lại nằm rạp trên bàn.Phòng bật cười những dấu vết đỏ rực trên cò mà anh để lại cho cô.Anh xin lỗi lần sau anh sẽ cố gắng nhẹ nhàng.Làm chột mắt lườm anh không hiểu cái tên này rất được dư thừa hay sao cả một đêm vào buổi sáng cứ quay cuồng.Cô lại cảm thấy rất mệt mà anh thì lại không mệt chút nào.Sao nhìn anh như thế.Hay là em lại muốn.Làm hút hoàng giật cái gì à.Tại lúc này hồng lên.Không phải đâu anh đừng có nghĩ vậy anh để đấy em tự ăn được rồi.Phóng sự ảnh những cô gái trước mặt.Tay cầm thìa cháo vẫn còn hơi vun dài.Đúng là con mèo nhỏ của anh mất thật rồi.Ảnh lấy thìa cháo.Để anh nào em không có sức mà cầm thìa rồi kìa.Không khí ngày ngập tràn hạnh phúc.Cô gái lười biếng nằm rạp trên bàn người đàn ông kiên nhẫn thổi từng thìa cháo để bón cho cô cẩn thận sẽ.Đưa bên cạnh cô trước trước anh lại cúi xuống hôn lên má của cô.Cô gái giận giữ coopmart lên nhưng rồi lại cười xấu hổ bởi vì cô vô cùng hạnh phúc.Phong cầm điện thoại lên tìm đến một số điện thoại anh mất của anh rất lấy.Khi nhớ đến hình ảnh của lam sợ hãi và cò do một góc.Giảm đột biến cô gái của anh thì xác định với anh.Tung hết bằng chứng.Bảng nhận khối lượng của doanh nghiệp đi.Clip chơi bời của ông ta.Đẹp nhất lên facebook.Nhớ là gọn gàng.Không được để ảnh hưởng đến doanh nghiệp thứ ba.Tàu đỏ ảnh nước điện thoại.Gọi vào số phóng viên của một tờ báo giải trí lớn nhất thành phố.Phục hồi rẻ.Vậy chuyện hôm trước.Cứ tiến hành theo ý muốn của cô.Tôi không cảm thấy.Chỉ khoảng mười lăm phút sau mạng xã hội dậy sóng vì những hình ảnh nhạy cảm của ông bà.Tổng biên tập tờ báo lớn nhất thành phố.Còn tin tức của diệp anh lên ngay sau đó.Những hình ảnh đi bar dung bóng cười bay.Cũng nổi trội không kém.Tuổi dần mạng được mùa trời rùa.Xã hội thượng lưu lúc này lắm tiền.Nếu như không có những hình ảnh này.Ông bà vẫn là một vị tổng biên tập đáng kính mẫu mực.Và tiếp anh vẫn ở cô tiểu thư nhà giàu.Chụp ảnh chạy vào phòng tổng giám đốc.Không thèm gõ cửa.Hải phòng.Tại sao lại làm như thế với em.Tôi làm gì cô.Những hình ảnh đó.Không phải anh làm hư.Không phải.Tình như thế nào đây.Tôi cảnh cáo cô rồi.Cô đừng chạm vào giới hạn của tôi.Còn bây giờ.Ra ngoài đi.Có phải anh làm.Tại sao anh thế.Chúng ta sắp kết hôn.Anh làm như vậy.Anh cũng sợ.Sắp kết hôn.Giới hạn của tôi là cô này.Tôi cảnh cáo của bao nhiêu lần rồi.Cô lại dám động đến la mã.Tỷ giá.Anh yêu cô ta như vậy sao.Anh phải hối hận.Tại phòng ăn của một nhà hàng sang trọng hai gia đình đầy đủ ông nguyên bà lan ông phúc và bà thảo.Điệp ảnh lúc này mặt mũi xanh mét.Ngồi nhóm ông ở ghế.Phòng lười biếng dựa vào ghế.Cầm cốc nước nhất một ngủ.Tôi gọi mọi người tới đây.Chắc là đoán là được rồi.Tôi nói đơn giản thôi.Tôi không chấp nhận một người vợ chơi bời.Cho nên cuộc hôn nhân này.Không thể tiếp tục được nữa.Diệp anh làm như vậy thì chọn mắt lần tức giận.Sau đó cúi mặt xuống và khóc.Ông phúc thủ giết lên.Mày vừa nói cái gì.Mày dám đối xử với con tao như thế nào.Cà rốt cà rốt hết.Bà thảo khéo léo ngắt lời của ông phúc.Ông đừng có nóng giận.Để tôi phân tích cho cậu anh nghe.Cậu phòng à.Cậu có biết là hủy hôn.Thì công ty ảnh hưởng thế nào không.Một khi.Cổ phiếu chúng tôi rút hết.Thì e rằng adn cũng bị thiệt hại.Bà không cần phải nói nhiều.Tôi hiểu tất cả điều đó.Tôi là ông bà.Không rút hết vốn.Thì cổ phiếu của z bây giờ.Cũng chạm đáy rồi.Ông bà.Làm ở rút đi.Để mà.Về bên cổ ông bà.Củng cố lại công ty của mình đi.Ông phúc nhìn sang ông nguyên chờ đợi.Tôi đã chào công ty cho thằng con tôi rồi.Nó quyết định như thế nào là việc của nó.Tại sao anh lại cạn tàu ráo máng như vậy chứ.Ông nguyễn nghe xong thì nhìn đi chỗ khác.Ông ta là người quan trọng tiền bạc chỉ cần làm gì giá tiền thì ông ta quý chồng.Trữ tình bạn là cái gì.Dù sao bây giờ con gái vàng bạc của nhà họ.Tiếng tăm như thế.Cổ phiếu hạ xuống.Hàng loạt sai phạm đang bị điều tra.Khổ thì chưa bé.Đã bị phanh phui ra những cái gì.Bây giờ cho chúng nó cưới nhau.Thì có mà anh rồi theo giá trên sông sao.Bà thảo liếc nhìn phong.Trong lòng sôi máu.Nhưng đang của làm ra vẻ mặt nhã nhạc thành tài.Cậu phòng à.Cậu nên nhớ.Cổ phiếu a block này.Chẳng thể nào lên giá được.Nếu cậu.Vẫn chúng tôi.Thì tiền tài chính của công ty cổ.Khó lòng mà không biết gáy.Tất nhiên là tôi biết.Chụp ảnh lúc này chạy lại ôm lấy cánh tay của phong anh ơi.Lỗi mà từ nãy em sửa đổi em sẽ không bao giờ như vậy nữa tồi tệ.Bao giờ quên ngày hôm nay phòng lạnh lùng rút tay ra.Hùng hổ bước ra ngoài mắt thấy nhà ông phúc đã đi về ông nguyên với đưa điếu xì gà lên.Viết một ơi tất cả chuyện này là con làm sao không.Bố nói cái gì tôi nghe không hiểu sao để sao mày con ạ.Những bộ nhớ trước lấy ai cũng phải phù hợp với công ty mày chơi bời thỏa thích.Nhưng con bé đó không bao giờ được bước chân vào cái nhà này phòng mẹ chồng.Để ý đến lời của ông nguyên anh dựa vào thế ngàn ngã bộ nhớ đến những hình.Lần trước tôi đưa cho bố chứ bố đừng nghĩ rằng bố sẽ động đến cô ấy được.Ông nguyễn giận run người những tờ giấy trốn thuế chuyển giá hồng tao đang nắm quyền.Đang ở trong tay thằng con trai của ông.Mày dám đe dọa cả bố mày.Đúng là đệ tình ông là bố của tôi.Nên tôi không đưa tất cả những cái đó cho công an.Nhưng nếu ngựa.Cứ đe dọa đến cuối.Thì tôi không chắc đâu.Ông nguyễn cẩm cốc trà nóng rồi nước nóng tràn ra đồ hết da tay đỏ rực.Phòng bước đến cửa đã ngửi thấy mùi thức ăn thơm phức.Làm bằng bèo tập thể.Đứng trước bàn vip nhìn thấy anh đi nhanh tới.Anh về rồi à.Phòng ôm gọn của người yêu nhỏ vào trong lòng vùi mặt vào mái tóc của cô hết hả đấy hương thơm của cô.Xin lỗi anh về muộn.Chiều anh có lâu không.Bẩn hết áo của anh rồi này.Anh vào tắm rửa thay đồ đi.Em nấu xong rồi em dọn ra bàn ăn ngay đây.Tải những bài nhớ em quá.Để anh ôm một chút nhé.Ngày mai có phải nấu nướng thế này nữa.Em cứ nghỉ ngơi đi.Anh về anh đưa em đi ăn.Anh chỉ muốn thu cậu nhỏ lại cho vào trong túi và mang đi khắp nơi.Thật sự là nhớ cô nhớ đến cồn cào.Cả ngày không biết anh phải mở điện thoại tao nhắn hình cô bao nhiêu lần.Làm nhiệt miệng cười ôm khuôn mặt của anh trong tay.Anh làm việc có cực lắm không.Em ở nhà.Chơi rồi nấu cơm.Có cái gì mệt đâu.Cầu thủ nhận ở nhà một mình quá rảnh rỗi nhưng lại rất nhớ anh.Chỉ mong nhanh nhanh đến tối anh đi làm về.Phòng giao mã của một cái.Chào anh nhé anh thay đồ.Một bàn ăn đầy ắp những món ăn nóng hổi đã được sẵn sàng.Cảm giác của một gia đình thật là ấm áp và ngọt ngào.Biết thế này.Anh đã mất của lại bên mình từ rất lâu.Cắt một miếng thịt bò đưa lên miệng.Nay.Em ăn đi.Em gầy quá rồi đấy.Bây giờ.Cây gì càng xinh mà.Giày ôm không có.Ăn tối xong xuôi phòng rửa bát.Làm ngồi trên bàn ăn để gọt hoa quả.Nhìn bóng dáng đeo tập gì mặc đồ thể thao đứng trước cái bồn rửa bát.Chồng thật là mạnh mẽ.Cô không thể khép miệng được.Mắt có dán chặt vào tấm lưng của anh.Ảnh đẹp trai như vậy sao.Cẩn thận đấy lại gọi phải tay bây giờ.Làm hết hồn ngượng ngùng hình như mình làm gì anh ấy cũng phát hiện ra đủ.Phòng nhôm làm ngồi trên sofa xem tivi.Cô một cô hoa quả dầm.Thi thoảng lại xúc một thìa đút cho anh.Em có muốn đi chơi ở đâu không.Anh đưa em đi.Làm lắc đầu.Anh đi làm cả ngày đã rất mệt mỏi rồi.Cô cũng muốn là gánh nặng của anh.Ngày mai em về nhà.Fpt làm lại chỗ chú thành và chị thuận thi.Có được không anh.Em lại định làm phóng viên điều tra xong.Em cứ ở nhà chơi đi truyện kiếm tiền để đấy anh lo.Anh không muốn em phải ra ngoài nói lộn.Em chỉ đi làm như trước kia thôi mà.Có cái gì lo đâu à.Không được đâu anh không muốn.Anh muốn khi về nhà.Anh đã nhìn thấy em rồi.Nhưng.Em không thể sống mãi đây được.Em muốn về khu tập thể.Em cũng muốn sống với anh sao.Em không.Em đâu phải là vợ anh.Bà sống cùng với anh được.Phòng nghệ sóng bắt đầu nổi giận.Vì sao cô ấy không muốn ở bên cạnh anh.Anh cũng muốn.Một là vì nơi làm việc.Anh để cho em làm thư ký trợ lý của anh.hai trăm lẻ một nhạc.Em không được đi làm gì hết.Anh vô lý chứ.Chuyện của em.Em tự giải quyết chứ.Nói rồi làm đột ngột.Thoát khỏi vòng tay của anh trọng lực bước vào bếp.Phòng nhìn dáng vẻ tức giận của cô không biết phải làm thế nào.Anh hoàn toàn chỉ muốn giam giữ của bên cạnh.Không muốn cầu tiếp xúc với ai.Một phần anh lo lắng.Bố anh sẽ làm gì cô gái này.Làm bực bội nên bắt vào bồn rửa tay.Cô đi lên phòng lấy túi để bước về nhà.Không thể chịu được một con người độc đoán như vậy.Đi ra đến cửa thì phòng bước vào.Anh ôm ngang hôm qua kéo lại.Ngồi xuống giường.Hãy buông ra.Tôi đi về.Bài lại xưng tôi với anh rồi.Cho anh xin lỗi được chưa.Không có lỗi lầm gì hết.Tôi không phải là bao nuôi.Này này.Ai dám bảo em là báo đuôi.Anh chỉ không muốn em mệt mỏi.Làm phóng viên cực lắm.Bực kệ tôi.Tôi muốn làm.Thôi được rồi không giận dữ.Em muốn gì cũng được.Được chưa nào.Có thật không.Vậy.Ngày mai em đi làm lại nhé.Em muốn thì cũng đủ.Anh chịu thua cuộc rồi.Anh thực sự rất sợ câu nổi giận.Cái cảm giác cô không nhìn anh.Cô xưng tôi xa lạ làm cho anh thấy khó chịu.Phòng cúi xuống phủ nền mùi của cô bàn tay đặt ở mảng hàng.Bắt đầu không yên phận.Làm đã đi làm trở lại.Phòng cũng muốn có làm bằng điều tra ông thành cũng không muốn cô dấn thân vào nơi nguy hiểm cho nên để bàn conan là.Thư ký xuất bản của tòa giảng.Vì cuộc sống của cô.Khá là bình lặng.Hàng ngày đi làm rồi chiều về chờ phong qua đón đi ăn tối.Đi chơi như bao nhiêu cặp tình nhân khác.Cuối tuần phong cách cổ bên cạnh anh hoàn toàn.Hai người nấu ăn cùng nhau rửa bát cùng nhau vui đùa cùng nhau.Còn hạnh phúc nào hơn nữa.Phong thủy có công việc bận rộn hơn.Cổ phiếu của av về bộ có tiếng anh mà không ổn định cho lắm.Không giảm nhiều nhưng cũng không thể nào lên cao rồi.Nhiều người cho rằng hai tập đoàn trời.Thì liên minh không còn nữa.Vì thế họ lo sợ.Bảng tổng bàn thắng cổ phiếu av.Khiến cổ phiếu sụt nhà.Bên cổ phiếu asiad lấy rất bình đẳng không tạo ra sóng gió gì.Kể về tính cách của vợ chồng ông phúc và diệp anh chắc chắn không thể để yên như vậy được.Chủ yếu khó khăn của ino bây giờ.Là biệt tài chính có đứt đoạn một chút.Thực ra thì tài chính của adn.Không phải là quá cạn kiệt.Nhưng tiền đã đổ hết vào các dự án.Để các dự án chạy thường trú theo đường băng.Thì tài chính phải được liên hoàn.Nếu hồng một lỗ thôi.Sẽ như một quân bài.Domino thiếu hồ.Hiệu ứng dây chuyền sẽ dừng lại.Và công ty chắc chắn sẽ gặp vấn đề.Bây giờ anh phải đi vay vốn được các ngân hàng.Để bù vào lỗ hổng tài chính.Hoặc phải tìm được cổ động khác thay thế.Để tìm được một cổ đông lớn có ông phúc.Nghe có vẻ khó.Mà tất cả các ngân hàng lớn.Avengers đều đã vay vốn.Ông nguyên từ sáng sớm đã gọi điện cho phòng dụng xã xử lý chuỗi tài chính.Không chỉ mở cho qua chuyện.Không muốn bàn chuyện với ông già.Anh bấm một dãy số.Đã mua hết cổ phiếu bán ra của rét chưa.Cứ mua tất dài cho tôi.Tôi sẽ chuyển tiền ngay bây giờ.Anh lại lấy điện thoại và gọi cho một số khác.Thế chấp hết tài sản công ty cho tôi.Còn tiền của vina.Lấy tên gì cũng được.Đừng có để tên của tôi.Phòng những mày nắm chặt cây bút trong tay.Anh vừa làm một quyết định nguy hiểm.Được.Thì có tất cả.Con mắt.Anh sẽ không còn gì hết.Làm đường dưới khu tập thể cầm một chiếc vali nhỏ cô mặc chiếc váy thun ba lỗ ống sắt.Màu thiên thanh dài đến bắp chân lộ đường cong hoàn hảo.Chiếc áo cardigan được khoác bên ngoài.Tóc tết rồi buồn hai bên sông cả người của cô bừng lên sức sống thành xuân nhẹ nhàng và tươi mát.Phòng xuống xe hơi ngàn người một chút khi nhìn thấy cô gái trước mắt mình.Cô luôn cho anh cái cảm giác thanh mát nhẹ nhàng.Phong cầm vali trên tay của cô giờ hai má cưng được một chút.Em mặc đồ thế này.Xinh thật đấy.Làm đẩy anh ra.Ở đây nhiều người lắm.Sao đỏ của vội vàng lên xe.Còn phong thủy mỉm cười.Đến sân bay tú đang chờ sẵn.Anh chàng nhất và bất khuất.Mặc bộ đồ thể thao màu cam chói rồi.Mà chào mấy cái đứa này ông đây ở chở gần chết.Làm mỉm cười gật đầu chào tú.Cô mới chỉ được không được gặp hội bạn có một vài lần.Nhưng cũng khác có tình cảm với tú.Một tổ ấm nhà giàu có tính cách vô lo vô nghĩ không quan tâm gì ngoài xã hội.Được một lúc thì triết đưa hình tới.Hôm nay hình rất xinh cô nàng cá tính với mái tóc ngắn.Quần tóc ngắn.Áo bomber đen.Bên cạnh chiếc là một cây thể thao trắng.Hai người đi cạnh nhau vô cùng hợp nổi bật cả sân bay.Hình bà làm thấy nhau như cá với nước.Ôm chầm lấy nhau.Để lại hai chàng trai nhắn nhầm nhìn nhau.Còn mình thì xuất hiện cuối cùng.Một cây đen từ đầu tới chân.Kiểu đèn tay đút túi quần điềm tĩnh nhìn một lượt.Ảnh lướt qua một lượt và dừng lại có cô gái.Mặc váy xanh lam.Đơn vị phòng khách cao nắm chặt heo.Mình cảm thấy ánh mắt của phòng rực lửa.Đang nhìn về phía của mình.Mọi người tới lâu chưa.Chủ nhà nhỏ lên tiếng.Mình ơi.Mày đi lễ tang rồi mày qua đây đi.Che khuyết một cái vào bộ của tú.Bẻ đúng cái thằng vô duyên.Mày câm từ bây giờ sang bên đấy hộ tao.Tôi chuẩn bị.Đi lễ tang cậu đấy.Nói rồi mình kẹt cổ tích bước vào trong nhà chờ.Hôm nay là họp hội bạn đi du học cùng với anh ở phòng.Tú giết mình mỗi năm hỏi bạn lại gặp nhau một lần.Năm nào chỉ bốn người đi cùng với nhau.Năm nay có thêm làm thân sôi động và vui tươi hơn hàng.Làm là người hướng nội hay ít nói và dịu dàng.Nhưng anh lại là người vô cùng hoạt bát.Hai cô nàng hai mảnh ghép hòa hợp.Đứng cùng một chỗ.Nói về độ xinh đẹp thì một nghìn chín trăm mười một.Luôn luôn thu hút ánh mắt của người khác.Do vậy phòng và giết không rời nửa bước.Nên lợi hại cô gái phát sóng.Có muốn buôn bán với nhau một chút chuyện.Cũng không được.Phòng nhìn hai cô gái đang thiếu kết dính nhau không rời mặt của anh đen lại.Nấm aflam kéo vào trong ngực của mình.Ánh mắt của anh bực bội nhìn thân.Cô dính cô ấy ở nhà chưa đủ à.Trả lại cho tôi.Ôi trời ơi tổng giám đốc.Anh ghê gớm thật đấy.Thôi mà.Em đừng chia rẽ uyên ương vợ người ta.Đúng rồi đấy cậu làm ơn nơi em đi chỗ khác giúp tôi đi.Thế cậu tưởng tôi không muốn à mang tiếng đi chơi để có không gian riêng tư.Mà tôi chả được miếng nào.Từ nay chúng ta.Đừng có đi chung với nhau nữa.Đêm nắm tay còn không được.Đúng là buồn hết giọng nói.Thần lúc này bị gọi lên tiếng.Anh không để cho em thử một chút à.Ôm từ nhà tới đây rồi.Khó thở muốn chết đi được.Em khổ thơ hả.Đi để anh hô hấp nhân tạo cho em nhé.Đây này.Cấm mang hộp.Bạn bè của anh bên kia kìa.Mặc kệ chúng nó.Muốn thì kiếm người yêu đi.Bên trên phòng họp từ muối cam lấy hạt dưa tốt lên miệng cho nam.Ăn xong lại kéo sắt cô lại khóa chặt trong lòng của anh.Đặt cằm lên đỉnh đầu của cô.Anh thật không thể nào thu nhỏ cô và mang theo bên mình.Mình ngồi bên dưới cố gắng hết sức bình thản.Điều kiện đèn đeo tai nghe bật nhạc thật to.Biết thế này thì anh đi theo làm gì chứ.Để xem người ta chỉnh diễn uyên ương trước mặt của anh sao.Môi của mình nếm lại.Cố gắng để nén cảm xúc chua xót trong lòng.Buổi họp mặt cộng đồng kiểu du học sinh nước ngoài.Khóa không sáu/mười.Của trường tại luân đôn.Được tổ chức tại một khách sạn.Làm không ở khách sạn lộng lẫy như vậy.Phòng nhìn cô như con chim nhỏ vui vẻ chứ cũng cảnh mới lạ.Kiểu này anh phải thường xuyên đi du lịch cùng cô mới được.Thời điểm cắt cành cả hai cùng đi du lịch với nhau.Phòng bất giác như mở cờ trong bụng.Miệng không khép lại được.Căn phòng khách sạn rất đẹp.Màu chủ đạo là màu tro tàn.Điểm nhấn màu tím vô cùng sang trọng.Làm gà người lên điểm sảng khoái.Kẻ điện này tốt quá nhỉ.Bên chỗ này.Em chỉ muốn ngủ một giấc thôi.Hay là mình.Thử độ đàn hồi của cái đẹp này nhé.Em biết anh đang nghĩ cái gì đấy nhé.Anh đừng có nghĩ linh tinh.Em sang dù hân.Thi thoảng khác bây giờ.Bài mười bảy tiếng.Em mệt muốn chết rồi.Thôi được rồi lại đây.Anh massage cho em.Không em đi tắm đi.Nhớ lại có lần anh bảo massage cho cô.Nhưng cô không thể nào rời khỏi tường được.Khiến cho cô phát hoàng.Phòng nhìn cô.Sau đó vội vàng cười.Còn cô thì chạy nhanh khuất sau cánh cửa nhà tắm.Có bước ra.Tóc còn đạo những hạt nước nhỏ.Vào vùng cổ trắng mịn.Chiếc áo tắm lụa màu vàng chị dài quá mông.Để lộ cặp chân thon dài.Áo không có cúc chi bộ hờ hững một dải lụa nhanh không khiến vùng ở của cô thoát ẩn thoát hiện.Không nhìn người yêu mà phát hòa.Anh khó có thể nào kiềm chế được.Anh kéo cùng ngồi xuống giường.Cầm khăn lông mềm mại.Nhẹ nhàng lau tóc cho cô.Là mồm gần rừng của anh dũng đều vui mặt vào trong lòng của anh.Phòng điểm cười từng động tác.Mặt như vậy đã thách thức anh lắm rồi.Giờ lại có một hành động của cô ấy cũng khiến cho anh bùng cháy.Nâng tầm của conan.Con mèo lười của anh hôm nay rất thơm.Nói xong anh kéo phòng áo lụa trên người của cô.Còn anh thì lượm anh.Người yêu của cô dạo này cứ gặp nhau như rằng là lao vào cô giống như hổ đói.Cô thật nhiều ngờ.Một tổng giám đốc lạnh lùng ít nói ngày nào.Có còn là anh nữa không.Phòng cười gian tà.Bóp bóp eo của cô.Anh có làm gì đâu.Chỉ mấy tiếng thôi.Tối nay anh hứa anh nhẹ nhàng.Tối nay cho anh ngủ dưới đất.Anh làm thế này.Em còn làm gì có mặt mũi đi gặp bạn bè của anh chứ.Nhìn.Đúng là tức chết đi được.Em không đi nữa đâu anh đi một mình đi.Làm lấy tay chỉ lên cổ lên vai của mình.Đầy những vết dấu đỏ rực.Ảnh hứa.Tối nay anh không làm tí nữa.Em thấy vậy đi nhá.Khổng lồ đâu mà lo.Không thay đâu em chả dám gặp ai nữa.Em không đi.Anh cũng chả đi.Anh ở nhà tập thể dục với em.Làm hoàng sở.Phòng bạn làm bước vào sảnh khách sạn bạn bè lúc này đang ngủ ra.Không đi à.Người đẹp phương đông này là.Là người yêu của tôi.không nghìn xanh lam đang hơi xấu hồ có ít khi xuất hiện ở chỗ đông người.Những người bạn tóc vàng hoe.Hào hứng hỏi rồi.Họ quên nhìn những cô gái phương tây bốc lửa quyến rũ chứ không có gặp nhiều những cô nàng phương đông là.Việt nam lại càng thích thú họ ngạc nhiên khi phòng dẫn đến một cô gái dịu dàng nền nã.Hùng mạnh như một đóa hoa xong lại còn rất chăm sóc cho cô ấy gần như không rời nửa bước.Mắt buồn dịu dàng trìu mến phòng nắm lấy tay của nam đi một lượt chào hỏi bạn bè.Ở đây hơi buồn chán em chịu khó một chút nhé lát anh đưa em đi dạo súng.Đã không cần đâu anh lâu ngày anh gặp bạn bè anh cứ nói chuyện cho thoải mái đi.Lát nữa em tìm chỗ nào em ngồi cũng được lúc này có một cô gái tóc vàng.Đẹp bốc lửa đi tới lâu lắm rồi không gặp đây là.Làm có cảm giác phòng hơi cực người một chút bàn tay đang nắm tay của nam.Hơi buồn lời chào anh lâu rồi không gặp đây là bạch.Bạn gái của anh cô gái quay sang nhẹ nhàng lướt qua nam một nửa.Tôi là bạn cũ của anh không làm được đầu chào anh à.Đi tiểu lên và uống một ngụm lớn.Anh phong này.Em có chuyện này muốn nói với anh.Ánh mắt của anna say đắm nhìn phong.Còn anh thì mỉm cười quay sang phòng nói.Rảnh nói chuyện với bạn của anh đi em lại chỗ hơn một chút.Phòng nhìn lam da sau tay của cô gặp đầu.Làm xoay người bước đi vẫn nghe tiếng của phòng và anna đằng sau đang nói chuyện vui vẻ.Hình hôm nay chắc là nổi bật nhất buổi tiệc.Cô mặc bộ váy ren đen cổ chữ v đuôi cá ôm sát người.Làn da trắng hơi xanh và mái tóc ngắn cá tính lại càng nổi bật.Thiết bị kể bên cạnh.Không cho hình tiếp xúc với ai.Anh thật sự sở chỉ cần sang một cái là cô sẽ bị thằng khác cũng mất.Hai cô gái nhìn thấy nhau thì lại tíu tít.Ôi giời ơi.Hôm nay cậu đẹp thế này.Cậu cũng đẹp mà.Vậy là hai đứa chúng ta xinh đẹp như nhau vì.Nói rồi hai người chăm hoa quả đút cho nhau ăn.Chị nhìn thấy thì vô cùng trước mắt.Thằng phong nó đi đâu.Mà tại sao cô lại đây.Anh ấy đang nói chuyện với bạn cũ.Phía bên kia kìa.Chết nhìn theo ánh mắt của làm ruột già.Trời ơi là anna thằng phong quả này chết rồi.Tại sao.Tình cũ tình mới lại gặp mặt nhau thế này.Tủ bảo mình đi đến.Tú nhìn theo tay của nam chi thì hốt hoàng.Ôi giời ơi con anna có đúng không.Ngon thế này.Mà thằng phong vũ nó bỏ đấy.Để đó cho tao.Chết thật là thần không thể nào mà thằng kia lên.Cái thằng ngu này.Tao giận mày là mày phải cắm cơm à.Đúng con anna người yêu cũ thằng phong còn gì.Hay là mắt anh nhìn nhầm.Chết lúc này kéo tay của tủ bước ra ngoài xa.Tổ ấm ơi là cậu ấm đi cô gái đi.Đừng có ở đây đốt nhà người ta.Anh nhìn nam như người đang mất hồn định an ủi.Nhưng có bị chết nháy mắt kéo đi.Mình được một chùm nho cho nam.Em chưa ăn gì đúng không ăn nho nhé.Con gái ăn cái này đẹp da lắm.Làm không còn nghe thấy gì nữa.Trong đầu của câu bây giờ chỉ có tiếng nói của tú.Anna người yêu cũ của phòng.Làm.Làm ơi.Làm giật mình quay sang cầm chùm cho cửa chờ.Cô đưa anh mất không thấy phòng và anna đâu nữa.Trái tim bắt đầu trống rỗng đôi mắt vô hồn nhìn khoảng không vô định.Mình nhìn cô lòng như xát muối cô ấy có thể không yêu anh nhưng vui là được đằng này.Khách sạn này có một vườn nho nhỏ.Em có muốn ra ngoài cho thoáng không.Làm gật đầu dầu dễ bước ra ngoài cùng với mình hai người yên lặng đi bên cạnh nhau.Thật là làm không có tâm trạng gì sao chỉ là trong lòng đang rất buồn.Chỉ muốn thoát khỏi tiệc tùng ồn ào.Cô thở dài ngồi xuống chiếc xích đu.Tuổi chấp nhận ở bên cạnh anh phong.Chắc là tôi sai rồi.Em không làm gì sai hết.Tôi không hợp với thế giới của anh ấy có đúng không.Thời này làm gì có cô gái lọ lem.Anh không thấy.Cô ấy xứng đôi với phong hơn tôi à.Làm cẩm ly rượu đưa lên miệng nhất.Mùi vị rượu vang thơm nhưng đến đầu lưỡi lại đánh chat.Mình yên lặng nhìn cô sầu não một cô gái tốt thế này mà thằng phong nó không trân trọng.Thích quá là ngu ngốc.Em đừng uống nữa.Sai đấy.Sai thì sao chứ.Chẳng mấy khi được uống rượu nho.Trong vườn nho thế nào.Anh không thấy nho đẹp sao.Chỉ là người.Có chút không thoải mái.Rất đẹp.Em không thoải mái tôi gọi phòng đến đây cho em nhé.Không cần đâu.Tôi ghét rồi tôi không thương nữa.Buổi chiều có nói yêu tôi.Bên tôi.Vậy mà lúc nhìn thấy người yêu cũ.Anh ấy bỏ mặc tôi.Bình thở dài cô cười nói bên cạnh người khác.Tìm ảnh cũng là như thế đấy.Mà thấy cô buồn về người khác.Anh lại càng buồn hơn.Thôi được rồi.Không yêu nữa thì thôi.Không được buồn vui lên.Làm cửa ngừng mặt lên nhìn minh mình nhìn cô ánh mắt ấm áp vào nhu tình.Ước gì khoảnh khắc này cô ấy thuộc về anh.Ảnh đẩy xích đu cô gái mặc váy hồng thích thú cười nhẹ nhàng.Vạch váy và tóc bay bay trong gió.Những năm tháng về sau mỗi khi nhớ lại khoảnh khắc này khoảnh khắc cô cười ngọt ngào với mình.Thì trái tim của anh lại nóng bừng lên.Được một lát.Là đồ một bên xích đu nước mắt chảy dài.Ảnh phóng.Uninăm có đúng không.Không.Chỉ là người cũ thôi.Hiện tại cậu ấy yêu cầu nhất.Không phải đâu.Nếu như anh ấy yêu tôi.Anh ấy đã đi tìm tôi rồi.Cô lại lấy một ly rượu nho trên bàn và uống tinh.Anh uống cùng với tôi đi.Rượu ngon không có bạn hiền thì chán lắm.Tiếp tục lại uống và cười.Phòng và anna cũng ra vườn ôn lại chuyện cũ.Asus zenfone.Anh thất dừa quá nhiều.Mấy năm của công ty họp lớp.Và không được gặp anh.Chỉ có năm mươi lăm nghìn phòng lại thay đổi quá nhiều.Anh vĩnh đạt thành công chín chắn và có lực hấp dẫn hơn.Tiếc rằng anh đã có người mới.Nhưng tình cũ không rủ cũng tới.Anna cảm thấy tuyết phong.Giá nồi đỏ của bò đan mạch về việt nam với anh nhỉ.Liệu giờ có còn cơ hội không.Anna bây giờ em làm gì.À em làm tổ chức phi chính phủ đan mạch.Anh là thương nhân sao.Anh có buôn bán nhỏ.Xem là một chân thư ký có được không.Dù sao chúng ta cũng từng học cùng ngành.Em chịu về một đất nước nhỏ như việt nam để làm việc sao.Lời nói của phòng có chút chua xót.Anh nhớ anh đã từng nói rằng.Cô cũng muốn theo anh về sài gòn vì quá là thầu.Họ sẽ tiếp tục yêu nếu như là anh chịu về đan mạch.Hoặc là ở lại nước anh.Anna lúc này cười cười.Thời thế thay đổi rồi mà.Nếu em còn tình cảm.Thì sao đây.Nói rồi cô ôm cổ cổ xong ghé sát vào môi của anh.Phòng hơi tránh nụ hôn của anna.Anh à chúng ta đã kết thúc rồi.Chỉ hôm nay thôi.Quý ông phòng lịch lãm mà em thương nhớ.Có được không.Phòng đưa mắt nhìn anna anh nhớ lại những lời cô nói sau khi học tốt nghiệp.Mối tình đầu của anh mối tình suốt bốn năm du học.Những ngày thi tốt nghiệp an lại chọn đi một hướng khác.Mặt của anh là đảng quét và khu vườn.Một hình ảnh thơ mộng kéo anh về với hiện tại.Cô gái nhỏ mặc váy hồng đang ngồi xích đu.Những sợi lông vũ nhẹ nhàng bay theo vái mái tóc của cô bay bay.Ngẩn ngơ mỉm cười.Trái tim của phòng nóng lên.Mua anh không tự chủ được mà mỉm cười.Ảnh có lỗi với làm rồi.Để cô ấy ra đây một mình.Rồi anh thấy mình xuất hiện.Ngồi xuống nhìn cô.Hai người nói nói cười cười.Làm cười và cầm cốc rượu đưa lên miệng.Mặt của phòng nóng lên anh quên mất à bên cạnh vợ vội vàng đi tới chỗ của lam ngồi xuống.Phòng không nhìn anna mà vội vàng rời đi.Phong cầm lấy cốc tiểu nhờ trong tay cổ lam.Ai cho em uống cái này.Anh đưa đây.Anh đưa đây cho em.Nó cũng ngon cơ mà.Phòng phòng ánh mắt hình viên đạn quay sang minh.Mình không nói gì cầm ly rượu để lướt qua.Còn nắm lấy cánh tay.Cậu đưa cô ấy ra đây từ lúc nào.Làm sao.Cậu không chăm sóc được cô ấy.Thì cậu để tối.Cậu không có quyền.Cô ấy là người yêu của tôi.Cái gì.Người yêu của cậu.Nếu như không toàn tâm toàn ý được với cô ấy.Thì cộng để cho tôi.Tuổi nhắc lại cho cậu bé.Nếu như cậu để cô ấy buồn dù là một lần nữa.Thì rủ cô ấy có là người yêu của cậu.Thì tôi cũng tìm cách rảnh đấy.Không được đâu.Phòng ngồi xuống nhìn lên cô gái.Khuôn mặt đang đỏ hồng.Em cũng rủ anh uống cùng.Tại sao lại uống một mình ở đây.Vì anh đang bận nói chuyện với bạn của anh mà.Anh ôm em vào lòng.Mình về thôi.Lạnh rồi em ốm à.Làm lắc đầu đầy anh ra.Ánh mắt buồn rười rượi.Anh cứ đi đi.Đi đâu thì đi đi.Em không cần.Làm à.Em giận anh sao.Không có chuyện gì để giận.Người yêu cũ.Thì thưởng ngon hơn bất cứ cái gì mà.Phòng vừa buồn cười vừa thương con mèo nhỏ này có biết ghen sao.Thật là đáng yêu hết sức.Nhưng mà không ngon bằng em được.Chị ấy đẹp hơn em quyến rũ hơn em.Lại còn thông minh hơn em.Làm thở dài sau đó lại tiếp tục đưa ly rượu lên miệng và uống.Rượu trôi sống cổ nóng rát.Cùng nước mắt lên nhìn phong.Tại sao anh lại có thể đẹp trai như vậy.Mũi cao mắt sâu.Lông mày thì rừng.Nhưng mà.Anh ấy làm cho cô đau.Vòng dứt khoát ổn làm về phòng.Vừa đóng cửa lại.Đã sách của báo tường và hôn cô.Khoang miệng của cô đang còn mùi rượu nho lạnh thanh mát và dễ chịu.Đúng là rượu ngon nhất khi uống từ miệng của phụ nữ.Đôi môi của cô là thứ ngon nhất anh tưởng từ mềm mại và ngọt ngào chân.Chạm vào không muốn dứt ra.Làm cô bé uống quá nhiều rượu nho.Cô bính chặt vào người của phòng và không thể đứng vững.Giọng nói khan khan.Giận dỗi đáng yêu vô cùng.Anh đi đi.Đi với người ta đi.Không cần anh ở đây.Em sẽ về sài gòn.Em sẽ không yêu anh.Sẽ đi tìm người khác.Phong cách được nhìn cô gái trong lòng chút hết sự ghen tuông bực bội.Nước mắt đã trào ra.Ảnh rửa tay phải lau nhẹ cho cô.Em mà dám đi yêu người khác.Anh sẽ chặt chân thằng đó.Anh vô lý.Anh yêu được.Tại sao em không yêu được.Người tán tỉnh em xếp hàng dài mà con phố xưa.Một hàng dài.Anh cũng trả cho hết.Ai mà dám yêu người của anh.Xóa cái gì mà xóa.Anh không yêu anh chứ làm gì.Anh gặp chị ấy là anh buông tay em ra.Em không cần.Em không cần một tình yêu thay thế.Làm vẫn nằm trong lòng của phong nhưng mà đôi tay bực bội và lãi cà vạt trên cổ của anh.Nước mắt sẵn sàng trực trào.Phòng có biết làm sao với con mèo hoang giận dỗi này.Bình thường rất ít khi có thể hiện thái độ ghen tuông.Chắc là hôm nay có chút rượu trong người.Nên cô gái của anh mới có lá gan này.Nhưng như thế này anh lại cảm thấy vô cùng thú vị cô thật sự rất quan tâm tới anh.Anh xin lỗi mà từ nay anh không như vậy nữa anh và anna kết thúc thật rồi.Em tin anh đi dù quá khứ ảnh của ai anh cũng không quan trọng quan trọng.Hiện tại và tương lai anh có em là được mà có đúng không nào.Không được nói chuyện với cái không được nhìn gái không được buông tay em anh chỉ được nghĩ đến em thôi.Thôi được rồi điều ước được anh dành cho em hết đôi mắt to tròn của.Nhìn anh trong mắt của anh thật sự chỉ có hình ảnh của cô ánh mắt này của nam làm cho anh say.Làm cười khúc khích cô thỏa mãn với câu trả lời của anh.Anh yêu em từ lúc nào thế ngón tay của phòng vuốt nhẹ chiếc cảm người mông của cô.Từ lúc nào nghỉ từ lúc thuyết trình nhìn em lúc đó rất bướng bỉnh.Nhưng lại đầy sức hút làm luật làm nên người của phong hạnh phúc cười tít mắt.Có thật không thật sau trận ốm thì không thể phủ nhận tình cảm.Anh yêu.Rất yêu.Làm hạnh phúc chủ động sớm người.Đặt muối vào môi của anh mỗi câu như cánh chuồn dán trên máy mắt.Trên mũi truyền bá và trên cổ của anh.Không hiểu viết kết hôn.Nhưng lại gây ra phản ứng sữa rồi.Chờ người của facebook hòa dục vọng nguyên thủy.Bắt đầu trỗi dậy.Ảnh lợn cô nằm dưới kéo mạnh và vứt sang một bên.Cúi xuống vùng họng cổ của cô mà cắn mà mút.Làm có máu buồn cô cười khúc khích.Ngày lập thu.Anh cứ chọn tiếng cười của cô vào trong miệng.Chiếc lưỡi làm nổi khắp khoang miệng.Đồi mồi dịch chuyển đến tay sau đó thì thầm nói với cô.Anh yêu em.Nhiều hơn tất cả những gì anh có trên đời này.Hơi thở nóng ấm của phòng khiến cả người của nam du nhé.Phòng nhìn cô gái mặt đỏ như quả cà chua chín đang mỉm cười bàn tay của anh luồn dưới lưng của.Kéo khóa trước váy.Tất cả vướng víu trên người của cô bị anh vứt hết xuống sàn nhà.Ai say đắm cơ thể mình mày đẹp đẽ này.Chưa bao giờ anh cảm thấy ăn cô là đù.Ăn như thế nào cũng không thấy đủ.Thế rồi cả hai lại quấn lấy nhau một đêm tình nồng thật ngọt ngào.Quý vị và các bạn thân mến tâm an vừa mới gửi tới cho tất cả quý vị và các bạn.Tập tám của bộ truyện cô nàng ham tiền của tác giả lam lam sau những hiểu lầm sau những cái.Sự việc xảy ra thì khiến cho lan và phong có tình cảm với nhau.Và anh phong thẻ bất chấp tất cả để có được trái tim của nam anh ấy đánh đổi sự nghiệp đánh đổi.Vị hôn thê của mình và không biết được rằng là điều này đã gây cho là một sức ép lớn.Bây giờ ở trong tay của bố của phòng có một đoạn video clip chứng tỏ rằng bà ngoại.Của bà ngoại lan.Có một dấu vết nào đó của phòng đúng không ạ phòng lại nhúng tay vào nhưng sự thật lại không phải như.Nhưng mà bố của phòng đang mang cái video để gian để ức hiếp làm.Bị bắt buộc anh phải lựa chọn một cô gái khác.Nếu như không phải là diệp anh thì bất cứ một cô gái nào đó xứng tầm với gia đình của phòng chứ không phải.Nam một cô gái mồ côi sống ở cô nhi viện và liệu rằng là tình yêu của hai người này có đủ.Địa điểm được với nhau hay không tí xíu mới có vì chúng ta cùng chú ý theo dõi tiếp tập chín sẽ được các bạn gửi tới.Vị bảo trưa ngày mai xin mời quý vị chúng ta cùng chú ý theo dõi nhé còn bây giờ thì cho phép tâm anh xin chào tạm biệt.Cảm ơn tất cả quý vị rất nhiều đã đồng hành cùng với tâm an trong buổi trưa ngày hôm nay chúng ta sẽ còn. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com