Truyện Đời Thực Cô Nàng Hám Tiền Phần 9 Ác Mộng - Mc Tâm An Diễn Đọc

truyện Đời thực cô nàng hám tiền phần 9 Ác mộng - mc tâm an diễn Đọc

Ăn thịt mình chào tất cả quý vị khán thính giả đang cùng nhau lắng nghe trên cành đọc truyện bụi phố được phát sóng vào mười một.Giờ ba mươi phút mỗi chưa.Ngày hôm nay tao mà lại tiếp tục đồng hành cùng với tác giả làm làm.Gửi tới cho cái gì.Tập chín của bộ truyện cô nàng ham tiền.Quý vị các bạn thân mến câu chuyện ngày hôm nay sẽ là một câu chuyện buồn một khoảnh khắc rất buồn bởi.Khi phát hiện ra rằng cái chết của bà ngoại của mình có liên quan tới sau cô đã tự tuyệt tình.Yêu của phòng.Không phải làm gì đây không phải giải thích như thế nào để cho cô tin rằng chuyện đó không hiểu liên quan đến anh.Tinh bột có thể chúng ta cùng chú ý theo dõi tập chuyện ngày hôm nay để biết thêm những tình tiết nhé.Tao cái gì mà tình cảm thân mến cũng như thường lệ sau khi lắng nghe xong chuyện nếu như yêu thích giọng đọc của toàn thể quý vị hãy cùng.Tân an bằng cách lại chia sẻ và bấm đăng ký kênh xin cảm ơn quý vị rất nhiều ngay bây giờ chúng ta sẽ cùng.Lắng nghe tập chín của bộ truyền cô nàng thám tiền tác giả làm làm qua giọng đọc của tấm cám.Tàu chuyển đi chơi về phòng rất bận.Hình như công ty đang gặp vấn đề gì đó làm hỏi nhưng anh không nói chị nói rằng cô cứ yên tâm.Mọi việc đang trong tầm tay của anh đều có thể giải quyết được nhưng bạn làm vẫn thấy có sự cảm.Không làm bao giờ gần ăn chưa chị đang nói chuyện với chị thuận thi về đám cưới của chú.Và chị sắp tới thì điện thoại lúc này sao lên là diệp anh gọi.Chị gọi tôi có chuyện gì tôi có chuyện rất quan trọng về phòng của mình.Làm như mày.Chuyện về phong sao cô ta có thể giải bày được hay là cô ta định làm ra trò gì.Tôi nhắn tin địa chỉ muốn biết thì cứ đến đảm bảo rằng cố định.Ngạc nhiên làm đạn đồ mãi.Cuối cùng sách tối thì đến chỗ hẹn một quán trà hoa kín đáo trong một khu hẻm nhỏ.Ghép ảnh đã đến trước đang nhàn nhã uống trà và ăn bánh.Hiệp anh chị có cái gì chị nói đi tôi không có nhiều thời gian cứ từ từ nào làm.Mà vội vàng thế.Ăn cái bánh đi làm ngồi xuống ghế lòng nóng như lửa đốt.Cô biết anh phòng đang gặp khó khăn trong công việc không làm.Giữ mày đúng là gần đây anh và cô ít gặp nhau nhưng vẫn gọi điện thoại mỗi sáng và tối chỉ là.Không hiểu về kinh doanh nên không rõ amino đang khó khăn tới mức nào chỉ biết rằng cô .Tiếng đàn bị rớt giá.Vì anh ấy từ hôn với tôi.Cho nên bố tôi rút hết ba mươi% cổ phần.Giờ anh ấy đang chạy vay khắp nơi.Để có tiền.Đập vào lũ hồng tài chính của công ty.Mày giả các dự án với hoạt động được tiếp tục.Của cô bé.Ai đấy phải thế trước căn biệt thự đang ở.Có mấy căn chung cư không.Làm người ngẩn cả người.Anh ấy thực sự khó khăn đến mức như vậy sao.Có thực sự là vô tâm rồi.Cô chỉ biết nghĩ cho bản thân mình.Tôi nói đến đây thì có hiểu rồi chứ.Chỉ có tôi mới có thể giúp được anh ấy.Cuộc đời sa đi.Cô không những không xứng.Còn lại.Củ đậu có giúp được gì đó.Làm không biết mình lê chân về tòa soạn được như thế nào.Thuận thì nhìn thấy gương mặt thất thần của cô.Lên tiếng hỏi han.Em có chuyện gì sao.Mặt mũi của em lại sang sao thế này.Em không ạ.Em hơi mệt.Em tìm về trước đây.Làm sạch túi xách xuống tầng hầm.Cuộc gọi điện thoại cho hân .Hình ảnh.Tại sao cũng không nói tình hình công ty cho mình biết.Thật ra thì mình không rõ lắm về tài chính.Hoạt động của phòng bia thì thấy bình thường.Chỉ biết là cổ phiếu đó hả thôi.Có chuyện này.Tôi không biết có liên quan không.Chuyện gì.Cậu nói đi.Hôm trước chị có kể cho mình.Phòng của cậu huy động một số tiền lớn từ bạn bè.Hình như là mấy trăm tỷ đấy.Làm mát điện thoại.Cảm thấy cả người đứng không vững.Cô phải đứng một lúc mới bình tâm lại.Đi về nhà thay một bộ váy màu vàng nhẹ nhàng.Ra siêu thị mua một ít đồ tươi sống.Rồi đến thẳng biệt thự của phòng.Cô bấm mã số tổng.Sợ bước vào nhà.Bàn tay chuẩn bị bữa tối.Phòng đang họp.Thì có tin nhắn tới.Hôm nay em còn nấu ăn.Anh về ăn tối nhé.Anh muốn ăn gì để em nấu nào.Món gì cũng được em nấu gì cũng ngon hết.Nhìn lướt qua bàn họp.Phòng lại khôi phục sự lạnh lùng vốn có.Kể chuyện tìm cổ đồng mới.Tôi sẽ chịu trách nhiệm.Nhưng tôi yêu cầu lợi nhuận của tôi.Sẽ là hai mươi% trên một năm.Ca cổ đồng nhìn nhau nhau nhau.hai mươi% thì chúng tôi còn gì.hai mươi% của cậu.Thì tám mươi% chia cho mấy chục người ở đây.Có đủ không.Phòng lạnh giọng nói tí.Nếu như vậy thì mỗi vì.Các cho tôi khôngnăm cổ phần.Các vị chọn đi.Nếu không được.Chỉ cần nhắc người khác lên.Cả bản họp yên lạc.Phòng vẫn nhàn nhã dựa lưng vào ghế mắt của anh không bỏ sót biểu hiện nào.Của những cổ đông trên bàn họp.Ông nguyễn ngồi ghế chủ tịch hội đồng quản trị bất diều hâu nhìn thẳng vào phong.Anh cũng không lấy làm gì sợ sệt.Nhìn lại ông ta khiêu khích.Ông ta đang thắng một cái rồi nhẹ giọng nói.Tôi đồng ý chi hai mươi% lợi nhuận.Ca cổ đồng nhìn nhau rồi nhìn mông nguyên.Và lần lượt đồng ý.Phong cảnh tập hồ sơ về phòng làm việc.Nguyên nhìn anh đi ra ngoài cửa miễn rằng kết.Được lắm.Nó dám đưa bố nó của tình thế tiến thoái lưỡng nan.Nếu giờ mà nhóc nó khỏi cái ghế tổng giám đốc.Thì có biết tìm đâu ra người có đủ năng lực.Lại không phải chia cổ phần như nó.Trước mắt.Phải vắt kiệt hết năng lực của nó.Phòng bước vào nhà thì làm đang ngồi ôm kế trên sofa.Nhắm nghiền mắt.Ảnh cúi xuống nhìn gương mặt của cô mỉm cười.Chắc là đi làm về rồi qua đây nấu ăn luôn.Anh cầm tấm chăn mỏng đắp lên người cho cô.Cô tình già.Ôm lấy cổ của anh nè nhau.Em ngủ quên mất.Anh về từ khi nào thế.Hôm nay họp cổ đông anh về muộn một chút.Đợi anh có lâu lắm không.Dạ không lâu.Ai lên thay đồ đi em làm nóng lại đồ ăn nhé một tí là xong thôi.Chờ anh một chút nhé.Lúc phòng xuống nhà đã đầy một bàn ăn những món ăn tây.Ngựa cá sốt măng tây thịt bò cuộn.Pate hải sản và salad bơ.Hôm nay người yêu anh đổi món nè.Em từng làm những món anh thích xem là có được không.Em làm món vịt nó quen tay mất rồi.Hi vọng là anh ăn được nhé.Lúc này em nấu cái gì mà chả ngon chứ.Phòng sát một lít rượu vàng đưa cho cô.Lâu lắm rồi không uống.Hôm nay ở nhà em uống thoải mái phục vụ anh hết mình.Làm rõ mặt lượng anh.Anh không rời chủ đề đó được à.Nhìn thấy em anh chẳng nghĩ được gì.Ăn uống xong xuôi phong bắt vào máy dừa.Rồi ôm cô lên phòng.Anh có cảm giác hôm nay của người lạ.Ít nói hơn bình thường và nhìn anh nhiều hơn.Con mèo của anh.Hôm nay có tâm sự đúng không.Làm với mặt vào ngực của anh.Mùi hương quen thuộc khiến cô cảm thấy dễ chịu.Cô làm sao bây giờ.Để nói ra anh chắc chắn là cô không thể sống được mà ở bên cạnh.Lại là gánh nặng của anh.Sao thế.Anh đoán đúng rồi chứ gì.Không có gì đâu.Chỉ là em muốn ở cùng anh nhiều hơn thôi.Vậy ngày mai em chuyển sang đây ở cùng anh nhé.Từ nay không được nấu nướng gì hết.Anh về rồi mình đi ăn.Em muốn ăn cái gì.Anh sẽ cùng em ăn.Không được vào bếp nấu nướng nữa.Làm yên lặng vần về vạt áo cổ phòng.Máy tàu của máy lồng tiếng.Anh này công ty đang gặp khó khăn có đúng không.Không có vấn đề gì chỉ là chuyện nhỏ mà em đừng nó.Chuyện nhỏ tại sao anh đi vay tiền bạn bè.Anh còn thế chấp tất cả mọi thứ anh có.Làm.Em không cần lo lắng.Anh làm ăn.Thì phải có lúc như vậy chứ.Nhưng rồi trả không đúng hạn.Thì anh phải làm thế nào.Thì đến ăn nhờ ở đậu người yêu nuôi.Được chưa.Làm thật thà gật đầu.Xong buồn cười cầm hai má của cô lắc lắc.Anh đùa thôi anh phải nuôi em.Chứ làm sao để em lao tâm khổ tứ được.Hay là.Em có cái sổ tiết kiệm.Em chỉ có một chút thôi.Em đưa cho anh nhé.Nói dối làm đứng dậy.Những phong kéo cổ đại.Em đừng có nhọc lòng.Em phải tin vào anh chứ.Anh sẽ giải quyết được.Tạm thời bây giờ hơi biến mất một chút thôi nhưng cuộc họp chiều nay giải quyết xong xuôi hết rồi.Làm vẫn nhìn anh bằng đôi mắt nghi ngờ.Có thể dễ dàng như vậy tao.Phòng tiệc cảm lên đỉnh đầu của cô.Giọng trầm đều.Thật ra thì trước tổng giám đốc của hàng chỉ truyền dạy nghĩa thôi.Anh chỉ có quyền điều hành công ty mà không được quyền quyết định nhiều bố anh lắm rất nhiều quyền và.Cả tài chính chỉ tiêu.Mỗi năm anh chỉ được hai% lợi nhuận chứ không có phần trăm cổ phần.Phòng nhìn ánh mắt thường sót đã hồng lên của cô mỉm cười nhẹ nhàng.Người yêu không có gì trong tay.Em vẫn luôn ở bên cạnh anh chứ.Em không cần nhiều tiền em chỉ cần bình yên thôi.Phòng cúi xuống chạm vào đôi môi hồng của cô.Để người phụ nữ của mình chịu khổ thế này.Anh đâu phải là đàn ông.Tiếng anh kiếm đâu ra nhà đầu tư để phát triển dự án mới bây giờ.Anh có một công ty riêng.Vốn của anh chín mươi% và mười% của anh bạn anh bên singapore.Ảnh cưới trước cổng chùa đó.Để lấy vốn đầu tư vào avn.Nhưng mà như vậy rất là mạo hiểm.Anh biết.Nhưng nếu dự án thành công.Anh sẽ có cổ phần avengers.Không còn thân phận.Chuỗi cẩm trà nữa.Anh sẽ có tương lai hơn.Chuyện này.Bà của anh có biết không.Ông ta không biết.Bàn ghế.Thì cũng không giúp được gì.Nếu còn giúp anh.Thì anh không đến mức này.Từ bài hát ông ta đợi anh sang thụy sĩ học.Sau đó lại qua anh.Ông ta làm như vậy.Để dễ bể báo dưỡng tỉnh nhân bên ngoài.Mẹ anh chính mình nhìn thấy ông ta cùng với tình nhân.Nên đã lên cơn đột quỵ.Tuổi bà mất.Ngoài anh ta.Ông ta còn có một người con khác.Nhưng chỉ mới mười hai tuổi.Ông ta cùng chiều.Và lúc nào cũng mong muốn đứa bé đó.Rảnh hết sự nghiệp của ông ta.Phòng chậm chạp.Ánh mắt lúc này hiện lên một tia sét bò xen lẫn đau thương.Người ngoài nhìn vào anh tưởng rằng anh có một cuộc sống sung túc đầy đủ nhưng thật không ngờ.Anh lại thiếu tình thương của ba mẹ như vậy.Làm ôm chặt lấy anh.Anh buồn lòng.Thì cô cũng không khá hơn được.Em không hiểu đàn anh được kinh tế.Nhưng em có thể là chỗ dựa tinh thần cho anh.Từ này.Anh không được giấu em chuyện gì.Được không.Em xin lỗi.Vì để cho anh chống chọi với mọi khó khăn một mình.Phòng nhìn người yêu lúc này đã rơm rớm nước mắt.Nhà máy nước của ảnh rất dễ xúc động.Em không cần suy nghĩ.Em đâu phải là cách mạng của anh.Tình yêu của em làm cho con người anh thay đổi.Ảnh bé.Là.Em đang giúp anh rất nhiều mà.Em có biết không.Từ ngày gặp em.Ảnh biết quan tâm đến người khác hơn này.Bớt lạnh lùng hơn.Khi bắt đầu làm bất cứ việc gì.hai điều cần nhất để không hại đến người khác.Như vậy chẳng phải là thay đổi tốt à.Tại sao anh nghĩ là gánh nặng chứ.Anh chưa thấy ai ngốc nghếch như em cả.Xin lỗi.Từ nay không bao giờ được có ý nghĩa rồi xanh.Dù bất cứ chuyện gì xảy ra.Thì mình không bao giờ được ra nhau nghe chưa.Nhưng.Tại sao anh đoán được.Là em có ý định rời xa anh ạ.Ý nghĩa của em.Nó hiện hết lên đây rồi này.Phòng nạn bên má mềm mềm của cô.Đợi một thời gian nữa.Ảnh tủ xếp ổn định công việc.Số mình cưới nhau nhé.Phòng cúi xuống dứt khoát nuốt trọn cánh mùi hồng của cô.Cười chưa bao giờ cô nghĩ đến điều này.Một cảm giác ngọt ngào và ấm áp.Làm tỏa khắp cơ thể của cô.Chiết giang hồ iphone.Cậu làm cái gì.Bà cần một số tiền nhiều như thế.Tiền tài chính có vấn đề.Tôi lại không có chút cổ phiếu nào.Tôi muốn nhận cơ hội này.Xe đầu từ ba mươi% cổ phiếu thiếu hụt đó.Không được ba mươi.Thì nhất định phải được hai mươi lăm.Cậu bị điên à.Bây giờ lấy đâu ra một lúc bốn trăm tỷ.Căn biệt thự cổ.Cùng lắm thế chấp là được mười lăm tỷ.Mấy căn chung cư thêm được chục tỷ.Cậu đi cướp ngân hàng cũng đâu có được.Có biết là ghen không.Làm kem.Nhà rất quan.Có phải công ty của singapore.Gần đây trúng gói thầu.Cung cấp rau quả nhập khẩu.Đúng không.Đúng rồi.Vậy thì sao.Lên đầu tư vào iphone.Mà không.Làm quen ở công ty nông sản.Tại sao lại vào bất động sản nghỉ dưỡng làm gì.Công ty đó là công ty của tôi.Cái gì cơ.Cậu.Cậu làm ăn thế.Mà lại không nói gì với bạn bè.Có ai biết ngoài tôi chưa.Chưa.Cậu là người biết đầu tiên.Ôi giời ơi phong ơi ngập không.Thiên tài kinh doanh cây rồi.Bạn của tôi ơi.Lấy tiền ở đâu ra mà thành lập thế.Thaco từ chơi cổ phiếu.Với lại hồi tiền ảo đang sốt.Nghe tôi nói tiếp đây này.Lò rèn tôi rút vốn hoàn toàn.Thế chấp được khoảng ba trăm tỷ.Những vị đã ngoại hối.Cho nên khi về việt nam phải đóng thuế khá nhiều.Chờ chi phí pháp lý.Chỉ còn có hai trăm năm mươi tỷ thôi.Tôi còn thiếu một trăm năm mươi tỷ.Phòng nhìn chiếc.Tiết hiểu cách nhìn đó là gì.Tôi làm sao vậy.Anh công ty thiết bị y tế nhỏ bằng một/hai mươi của legends.Lại có thể thế trước tận một trăm năm mươi tỷ đâu.Tôi có nói là cần đến một trăm năm mươi tỷ đâu.Với lại cổ góp vốn vào.Thì đương nhiên.Là tôi có cổ phiếu cơ mà.Tôi không rửa mấy cái món kinh doanh này.Chỉ làm.Bác sĩ là tốt nhất.Nhưng mà thôi được rồi.Tùy thế trước cổng tìm thiết bị y tế của tôi.Nhưng với một điều kiện.Điều kiện điều kiện gì.Cục sạc máy hyundai.Này này này cô ấy rất xuất sắc.Cậu đừng có công tư lẫn lộn như vậy.Nhưng mà tôi không biết đâu.Để cuối làm với cái thằng kiến trúc sư.Là tôi phát điên lên được.Thôi được rồi chiều cậu đi ngân hàng.Ngày mai tôi cho cô ấy nhỉ.Chiếc ngày sau thì cười rất tươi.Chỉ cần nghĩ được rằng tách hơn ra khỏi cái thằng kia có giết người anh cũng chấp nhận.Hôm nay làm về quê thăm ngoại.Vậy là đã gần một năm từ ngày ngoài.Cỏ bây giờ mọc xanh phủ dầy ngôi mộ.Khung ảnh người ngồi nhìn bia mổ.Đi thì không sao.Về quê lại nhớ ngoại da diết.Ngoài đi rồi đúng là trên đời này.Không còn ai là người thân nữa.Bỗng dưng có nước mình.Có đầy đủ cha mẹ giống như những người khác.Thật mày ông trời mang xong đến cho cô một người đàn ông có trái tim ấm áp chu toàn.Chị ở bên cạnh cô cho dù cô chả có cái gì trong tay.Như vậy.Là cuộc đời đã quá ưu ái cho cô rồi.Làm thắp hương dọn cỏ cho ngoại xong thì bước về.Sửa soạn lại nhạc từ a và vườn trường.Ngôi nhà vắng bóng người nhện tràn khắp nơi.Dọn dẹp tập mười mới xong xuôi.Cô lại đối hồi nấu bữa trưa.Hôm nay có làm món canh cá khi còn xấu ngoại vẫn thường nấu cho cô ăn.Này xong xuôi có múc một bát.Được sàng bác hạnh bên nhà.Bác hạnh cầm tù bánh canh đi vào.Chợt nhớ có chuyện gì đó thì gọi cho nam bác đưa cho con cái này.Ngoại con gửi mà bác lại quên bác hạnh có cái tật đánh chế mà thành.Gọi là bệnh atm bag đồ cho cô gần một năm rồi bây giờ bác mới nhớ bác.Cầm cái túi sau đó mở ra đưa cho lan một cọc tiền buộc dây chun đã cũ có đồng nai.Cô đồng hai trăm có nhiều đồng là có một trăm năm mươi.không rồi có cả mười.không.Bà cụ gửi cho con mà bác quên mất bác đúng nhưng mà.Sợ cái sổ ghi chép ra thì mới nhớ để trong cái bồ lúa quên béng mất.Làm cổng sắt tiền tài biết bảo những tờ tiền bỗng thấy sống mũi cay nồng.Ngoài con lấy tiền đâu ra thế này mà dành dụm cho con à đây là tiền.Đền bù khu đất nhà con con cầm đi làm như mày.Tại sao lại ít thế này chỗ này cùng lắm chỉ có mười triệu₫ bác hạnh.Cô đoán là cô đang thắc mắc cái này hoàn toàn là ngoại con để lại.Chưa bác không động gì đến bác để nguyên ở trong bọc nghe chưa con con đừng có nhìn bác như thế.Ấy ấy bác không phải con nghĩ như thế con xin lỗi bác có để cho nó hiểu lầm rồi.Nhà báo tới nhà con cũng như ruột thịt bác hiểu tính con tiền đền bù.Được ba trăm chiều nhà ai không có công việc làm đều được công ty đó cho vào làm sao.Bắt nhà ngoại con nói.Là đã làm cái sổ tiết kiệm cho con rồi.Nhưng hồng ngoại còn mất.Lúc bác soạn đồ không điện cho mười hai con.Thì tìm thấy cái này.Chồng đổ của ngoại con.Rồi bác hạnh đưa sổ tiết kiệm cho nam.Có điều cái sổ này đã bị xé làm đôi.Bà không biết tại sao lại thế này.Ngay sau khi được cấp tiền đền bù.Thằng tráng có chở ngoại con là bác đi lên huyện làm sổ tiết kiệm cho con.Còn lên huyện hỏi ngân hàng coi.Có lấy lại được tiền không.Làm cầm sổ tiết kiệm về nhà lòng rối như tơ vò.Tại sao cuốn sổ tiết kiệm lại bị xé thế này.Không thể là ngoại sẽ được.Vì ngoại đã cất công làm cho cô cơ mà.Bà ngoại sẽ.Thì chắc hẳn là ngoại vứt đi rồi.Tại sao cần cẩn thận cất trong người.Vậy thì là ai.Chẳng lẽ.Đập vợ cả của bố.Không thể nào.Bởi vì bà ta thích tham tiền nếu như bà ta tìm đến đây thì bà ta lấy nó đi rồi.Vậy.Ai đã xé cái này.Có phải nhóm người đến gặp bà.Mà bác hạnh nhìn thấy không.Đó là những ai trước.Hôm sau làm nên ngân hàng huyện làm lại sổ tiết kiệm đứng tên của cô.Rất may là khi đi làm sao.ba ký giấy ủy quyền cho nam nên cô không cảm giác rối gì.Chỉ là câu hỏi quanh quẩn trong đầu của cô.Làm những người thất thần.Không sao.Tại sao.Lại có chuyện này xảy ra.Cô mở điện thoại giá bao nhiêu tin nhắn của phong từ sáng tới giờ.Anh gọi cho cô không được.Nhắn tin hỏi cô có chuyện gì cô ăn gì chưa.Làm để nhắn tin lại cho anh.Thì điện thoại hết pin.Cô lại không mang dây sạc về.Đang truyền tâm sài đất.Thịt nướng ô tô đỗ trước cửa.Phòng vội vã xuống xe.Nhìn thấy cô đang trồng rau anh vội vàng bước ra vườn.Nhìn từ đầu đến chân.Sao đỏ thường vào ôm chặt lấy cô.Anh làm sao thế.Tôi xuống đây.Tại sao anh gọi không được nhắn tin em không trả lời.Em em quên.Em không mang theo dây sạc.Em có biết rằng.Em làm anh lo muốn chết không.Em xin lỗi.Để em bảo rửa tay.Em đầu cái gì cho anh ăn nhé.Chạy một bát mỳ úp là được rồi không cần phải cầu kỳ đó.Nhìn em anh lo rồi.Làm lửa mang không biết học cái thói sao mép đấy ở đâu.Phòng rửa mặt mũi chân tay.Rồi vào thắp nhang cho bà.Đứng trước ảnh thờ của bà.Phòng không còn mặt mũi nào mà dám nhìn.Bố anh ông ta khiến bà như thế này.Không biết rồi khi làm biết sự thật.Làm cô chịu tha thứ cho anh không.Ảnh thì thầm nói với ngoài.Còn xin lỗi hoài.Con xin lỗi.Vì đã khiến cho hoài phải gánh chịu sự tàn độc của bố con.Còn sẽ dành cả cuộc đời của con để tạ lỗi.Còn chị tìm ngoại.Cho con được chăm sóc cho cô ấy.Phòng ăn tô bánh canh cá có làm.Hết hả không còn một giọt nước.Phải thừa nhận.Người yêu của anh nấu món gì cũng ngon.Làm nhìn anh ăn thì bật cười.Sao lúc trước cũng không biết rằng anh có bộ dáng giản dị này chứ.Bỗng nhiên.Phòng nắm lấy bàn tay của cô.Làm này em hứa với anh.Cho dù có bất cứ chuyện gì xảy ra.Em không được rời khỏi anh có được không.Sao tự dưng anh nói như thế.Em luôn luôn bên cạnh anh mà.Hôm nay ăn đồ của em đâu anh lại mơ về một gia đình nhỏ.Hàng ngày mình cùng nhau nấu nướng mình làm vườn mình nuôi cá trồng rau.Không cần quá giàu sang phú quý.Anh ơi là anh.Dạo này.Anh chuyển sang fan cuồng của đen vâu đấy à.Không phải là fan của.Ở đâu có em ai đều nghĩ đến khung cảnh như vậy.Ảnh tìm phép ngoại rồi.Chỉ anh mới có thể.Làm cho em hạnh phúc được thôi.Anh học ở đâu cái chuyện này đấy.Dạo này làm bé thật đấy.Anh chỉ làm ác với em thôi được chưa.Làm nhìn lên ảnh của ngoài cảm thấy có một nỗi bất an dâng lên trong lòng cô muốn nói chuyện với phong.Nhưng lại nghĩ rằng chuyện công ty đã làm anh mệt đầu lắm rồi.Cô không muốn cho anh thêm một mối bận tâm nào nữa.Ăn trưa xong xuôi hai người ra biển đi rào sau đó lên xe về thành phố không hiểu.Làm luôn có cảm giác bất an và nóng ruột.Thật khó diễn tả.Họ vừa lên xe thì mới đen ùn ùn kéo đến cơn mưa ào ào ẩm xuống mưa.Trời giống như lòng người bây giờ về.Cuối cùng chuyện event cũng giải quyết được ổn hòa phòng thế chấp là rèn để đầu tư vào adn bằng.Tiền khác gì chỉ có anh là phải thu dọn các hoạt động kinh doanh của rogers bởi vì không còn tiền.Sắp vào đó nữa còn một khoản cổ phiếu của as anh mua bằng một cái tên khác nhiều ngày.Hiện giờ kinh doanh cũng chẳng khá khẩm là bao cổ phiếu đó coi như là đóng băng anh đang.Và hai mươi% lợi nhuận sẽ khiến cho mình khá khẩm hơn.Anh phải chuẩn bị tài chính cho một tương lai thật tốt mới mong lo được cuộc sống an nhàn cho nam.Nghĩ đến cô.Môi của anh không tự chủ được mà tăng lên.Từ hôm về đưa làm lên tới bây giờ chưa có thời gian để đưa cô đi chơi cũng may là có biết anh.Nên tối tối lại sang làm cơm để chờ anh về cảm giác có người đợi cơm ở nhà.Thật sự rất hạnh phúc và ấm áp anh nhìn cô gái cầm bông lau cười tươi trên màn.Máy tính cầm điện thoại lên.Chiều anh về sớm.Qua đón em đi ăn.Em đừng nấu ăn nhé hôm nay mình đi xem phim.Mới có hai chiều mà.Hôm nay anh rảnh rỗi như vậy sao.Hôm nay công việc tạm ổn rồi.năm chiều.Anh qua đón em nhé.Làm điện thoại trong vòng ngực toàn nụ cười hạnh phúc.Thuận thì đi qua.Tắt một cái vào tai của cô.Khiếp nhỉ.Soái ca hẹn đi chơi là đôi mắt sáng rực lên kìa.Đại ca làm sao bằng chú thành của chị được ngày nào cũng có hoa.Hotgirl lên được.Ôi giời ơi chàng sói nhà em không muốn chứ muốn đi thì cửa hàng hoa nào chả mua được.Hồi chiều em tin chị thừa biết chẳng của em nhìn vậy thôi.Trước nghèo lắm.Điện thoại có người gọi đến chính là diệp anh.Tôi muốn gặp cô.Ở quán cà phê hôm trước.Xin lỗi chị.Tôi không có gì để nói.Nếu như cô không đến.Cô sẽ hối hận đấy.Chị có làm bất cứ cái gì.Tôi nhất định không rời xài đấy đâu.Tiếng của diệp anh cười trói tay trong điện thoại.Thật sao.Vậy tôi có bốn vip.Về cái chết của bà ngoại cô không.Chị.Chị nói cái gì.Tay cầm điện thoại của làm rồng giày bên kia diệp anh lúc này đã dập máy.Làm vội vàng cầm túi xách bắt taxi đến chỗ hẹn.Diệp anh lúc này nhàn nhã uống trà.Chị nói.Chị biết về cái chết của ngoại tôi sao.Chị nói rồi.Liên quan gì tới ngoại của tôi ở quê.Tất nhiên là tôi chẳng liên quan.Nhưng mà tôi lại tình cờ biết được một câu chuyện.Câu chuyện gì.Chị nói đi.Chị nói nhanh đi.Có phải miếng đất nhỏ cô.Nằm trong dự án mới của resort.Sắp tới chưa.Làm kẹp đầu.Diệp anh tiếp tục cười.Nhà tầng chữ.Tôi có cái này xem xong.Cô đừng sốt nhé.Chụp ảnh đầy chiếc ipad dành cho nam một đoạn video đang chảy.Trong video nhà cô bị mấy tên xăm trổ đập phá đồ đạc.Ngoài cô đang cố gắng giành lại.Nhưng bị bọn họ hấp già.Bọn họ dù đã.Ngoại cô đang nằm dưới đất.Các anh là ai.Không được khóa nhà tôi.Bà cụ muốn biết là ai phá không.Phạm vĩnh phòng.Tổng giám đốc của evn.Bác hồ này bà chấp nhận tiền đền bù đi rồi cút khỏi đây.Video còn một đoạn nữa.Những tên xăm trổ hăm dọa nhảy cô nói ngoài cô là khôn hồn thì khuyên nhủ đứa cháu gái phóng viên.Đừng có gây truy.Làm giùm giấy.Cô bám chặt tay vào cạnh bàn.Chị chị nói dối.Chị dựng chuyện có đúng không.Conan này.Có đủ thông minh để nhìn ra.Là tôi có thật hay không.Tôi chẳng thể liên quan gì đến bà của cô.Những.Anh phong không có lý do gì.Để làm cái chuyện này.Cứ bình tĩnh và suy nghĩ đi cô gái à.Miếng đất của nhà cô thuộc dự án.Mở ông chủ nào.Mà chẳng tiếc tiền.Dù chỉ một đồng.Có thể là anh không yêu cô.Nhưng anh ấy hối lỗi về chuột.Sẽ gây ra với bà của cô.Cho nên anh ấy nhất định phải đối xử với cô thật tốt.Tôi đã quen biết danh phong từ bé.Hiểu tính cách của anh ấy.Anh ấy là một người rất có trách nhiệm.Nói xong diệp anh đứng dậy rồi đi.Còn anh vẫn ngồi đó và run rẩy.Quần thần cầm túi xách.Halloween xe buýt.Cô đi đến bờ sông trên đường cao tốc.Trong đầu của cô là những hình ảnh trong video kia.Gương mặt già nua đầy những vết nhăn của ngoại.Đang hốt hoảng và đau đớn vì bị xô ngã dưới sàn nhà.Trái tim của cô đầu buốt.Khi nghe đến cái tên phạm vĩnh phòng.Mà cái tên xăm trổ kia.Tập thích ra ngoài miệng.Tại sao lại thế này tại sao phong lại làm hải ngoại cô lý do là vì sao anh làm như vậy.Tại sao người bên cạnh quốc tin tưởng nhất.Người cô trao cả trái tim lại có thể làm hành động tàn nhẫn như vậy.Trái tim của nam.Bị hỏng toàn cây kim châm vào.Rồi lại rút ra.Chủ nhật từng đợt đau cuộn sóng trào.Củ còn mỗi bên ngoài.Tại sao cô lại yêu một người hại câu hỏi chứ.Người đã dùng cả cuộc đời sống khổ cực.Để cứu vớt cuộc đời một đứa cháu không phải máu mủ ruột thịt như cô.Cuộc sống đáng với tình thương của ngoại dành cho cô không.Điện thoại lúc này vang lên liên tục.Những cuộc không chú ý bây giờ trong đầu của cô chỉ có những âm thanh của ngoại trong video.Và tiếng của diệp anh văng vẳng ở bên tay như nhấn chìm cô.Nhấn chìm cô thực sự.Làm nhìn vào màn hình điện thoại.Tiếng điện thoại lúc này.Tiếp tục vàng lên.Cô tắt cuộc gọi.Mãi sau này có mấy đôi giày.Nhắn cho anh một tin.Em xin lỗi.Hôm nay em có việc bận.Không đi xem phim được.Để hôm khác nhé.Dưới cổng tòa soạn.Không đứng chờ lúc này đã hơn một giờ đồng hồ gọi điện cho cô không được nhắn tin cũng không trả lời.Lòng của anh nóng như lửa đốt.Chưa bao giờ làm trễ hẹn với ảnh dù chỉ một phút.Cô ấy không phải kiểu con gái này nhau thích làm nũng.Với lại chưa này anh gọi cho cô.Cô còn rất vui mừng cơ mà.Phòng đang định bước lên thằng tòa soạn.Thì tin nhắn của nam gửi tới.Câu chuyện quan trọng đến mức.Cô hoãn tập buổi hẹn với anh là sao.Phòng thờ nhà.Thôi.Cô ấy không bị làm sao là may mắn lắm rồi.Anh luôn có cảm giác không bình an.mười giờ đêm.Làm gì bước chân về sân khu tập thể.Bóng cô gái nhỏ đồ dài trên sân khấu siêu và cô đồng đi hết cầu thang thì.Thấy phòng đang đứng dựa vào bức tường bước chân của nam cực lại.Cô bấm chặt móng tay vào lòng bàn tay cô làm sao để đối diện với anh bây giờ.Tình yêu giờ đây đang chết dần chết mòn.Kể từ khi cô xem được clip kia.Ngày nào sự việc còn chưa được làm rõ thì cũng không thể nào toàn tâm toàn ý để tiếp tục yêu anh.Làm hít sâu một hơi.Bước chân nặng nhọc đi đến cửa nhà.Phòng nhìn thấy cô đóng vai cô rồi nhìn một lượt từ đầu đến chân rồi kéo cô.Ôm cô vào lòng.Em đi đâu tại sao tắt điện thoại.Em ăn uống gì chưa em có biết rằng là anh lo cho em lắm không.Làm nhẹ nhàng đẩy anh ra.Em đi gặp một người quen cũ.Tại sao anh ở đây.Anh lo cho em.Anh gọi cho em không được.Nên anh đã đến đây.Làm quay mặt vào cửa mở khóa.Tránh mất nhiều tình của anh.Đèn bật lên sáng trưng phong với mày lắm cầm của cô đối diện với mình.Làm ảnh nhìn anh có chuyện gì xảy ra với em có đúng không làm nước lên.Mỉm cười hôm nay em đi gặp một người quen ở quê cho nên em hãy nhớ nhà.Không có chuyện gì đâu anh à cô tránh bàn tay của anh lách sang bên cạnh.Nhưng phòng đã nhanh chóng kéo cô vào lòng và ôm chặt lấy cô tại sao.Em hưởng với anh vậy tên chấm mồm của phòng bên tài ngày thường khiến cho có cảm.Bình yên nhưng tại sao bây giờ lại làm cho cô hồn vẫn đến như vậy làm có nút chiều xót.Lên khoe mũi hôm nay em hơi mệt không phải là hờ hững với anh.Phòng đăng khuôn mặt cô lên ngắm nghía một chút chị mấy ngày không cần mà anh nhớ cô phát.Làm nhắm mắt lại tránh bộc lộ cảm xúc phòng lại nghĩ rằng cô chờ đợi.Anh mỉm cười sau đó cô ấy xuống phủ lên môi của cô một nụ hôn.Bị hồn đột ngột làm trở tay không kịp một tay của phòng luồn vào sau gáy và giữ chặt cổ lại.Tay còn lại thì khóa chặt vòng eo của cô làm không cử động được nụ hôn sâu.Chùa pháp trong lòng tan dần rồi tan biến hoàn toàn của vật lý chế cả người mềm đi.Cảnh hôn của anh đến khi anh dứt mối ra hơi thở nóng bừng quẩn quanh chóp mũi.Làm mới hoàn hồn muộn rồi anh đi về đi.Em còn tắm rửa.Phòng vẫn không chịu buông xuống cô trong cơ không được.Đêm nay anh ở lại đây anh có mang quần áo dưới xe ngày mai đi làm rồi.Làm có biết làm sao để mở miệng rồi anh về cô yên lặng cầm quần áo vào nhà tắm.Tao đóng cửa lại.Giải hoa sen.Ngồi thụp xuống sàn nhà sau đó khóc như mưa.Cục xài rồi yêu anh là sai lầm lớn nhất cuộc đời của cô hận thù dâng trào lên khóe mắt.Đúng như diệp anh nói.Chắc chắn phòng là người đàn ông có trách nhiệm tình yêu đối với cô.Có khi cũng là lấy công chuộc lỗi mà thôi.Làm bước ra khỏi nhà tắm.Tả về nhỏ nhắn mềm mại như một con mèo ướt của cô.Làm cho phòng không thể nào rồi mắt.Anh đã thấy dáng vẻ này của cô rất nhiều lần nhưng tại sao vẫn cảm thấy yêu đến nghẹt thở.Phòng nắm tay của cô kéo cô ngồi bên giường cầm khăn lông.Võ tóc rồi sấy tóc cho cô.Lần sau mà muộn thế này.Em không được gội đầu đấy.Nếu như em ốm thì sao đây.Dạ em biết rồi.Chải tóc cho cô xong.Anh ôm cô vào lòng vui mặt vào mái tóc của cô người mùi hương dầu gội dễ chịu.Làm hơi rụt người lái.Em xin lỗi hôm nay em mệt.Em ngủ trước đây.Nói rồi quay lưng về phía của anh.Không nhìn bóng lưng của lam anh hơi nhíu mày nhưng anh không hỏi gì nữa đôi tay siết chặt vòng eo.Kéo sách vào người của mình.Tiền kiều hối làm làm làm ướt đẫm nước mắt cô cắn chặt môi để không phát ra tiếng.Cụ mày cần phòng.Không có bóng đèn ngủ.Sáng sớm hôm sau làm tỉnh dậy.Bên cạnh các lãnh thổ lúc nào và trên bàn có một tờ giấy note.Em yêu anh làm bữa sáng rồi em dậy rồi ăn sáng nhé.Mày đến công ty sớm.Chiều nay anh về với em yêu em.Làm thở dài nhìn đĩa vì sao đẹp mắt trên bàn cầm giữa cột hội một thìa nhỏ.Ngày tiểu xảo.Trong miệng đắng chát.Nước mắt lại chảy dài xuống đĩa mì.Đang ăn.Cô đột ngột nhớ ra chuyện gì đó cô vội vàng mặc quần áo rồi gọi xe đến nhà của phòng.Cô lao vào phòng làm việc của anh.Lịch tất cả các ngành kéo để tìm kiếm nhưng không có gì.Không có gì bí mật trong phòng làm việc của anh.Cô thường người ngồi trước bàn làm việc.Nhìn chằm chằm khung ảnh trên bàn.Trong ảnh cô đứng trên cầu luân đôn cười rạng rỡ cô có thể cảm nhận được tình cảm của anh dành cho cô.Trấn thành.Vậy thì tại sao.Làm dân số của diệp anh.Chuồng chưa giao được đến lần thứ hai thì chị ta nhấc máy.Phòng không có lý do gì.Để làm như thế với tôi.Nghe giọng của làm run rẩy cô ta cảm thấy đã ký và mãn nguyện.Tui cũng nghĩ thôi.Tôi chỉ muốn nói với cô thêm một lần nữa.Phong là người rất có trách nhiệm.Hồ nước của tôi.Cô thấy rồi đấy.Hai tay của làm buồng tắm.Cô đã cố tìm một lý do.Để bào chữa cho anh.Nhưng khó quá.Ảnh có cái gì.Để cho cô tin đây.Xong về nhà.Nhìn đôi giày trắng ở cửa lò nhanh nở hoa.Tối hôm qua anh cảm thấy cô có điều gì đó khang khác nhưng anh lại không dám hỏi.Anh tưởng cô tâm sự với mình và thật may hôm nay.Cổ đại đến đây rồi.Làm đứng trước đàn bếp.Cao tập gì và đăng nhập sau.Hồng nga người của cô.Bé ngồi trên bàn bếp.Em bé từ lúc nào đấy.Anh nói rồi em đừng có nấu ăn.Anh về anh cho em đi ăn mà.Nhưng mà.Em thích nấu ăn ở nhà hơn.Vậy em ngồi nhá về anh nấu cho.Một lát nữa là có cơm.Ảnh của đầu quyến luyến rồi đôi môi của cô sau đó đặt cô xuống ghế.Chiều anh một chút nhé.Anh đi nấu cơm.Làm không nói gì.Yên lặng nhìn anh đeo tạp dề làm rau thái thịt vô cùng chuyên nghiệp.Và chị khoảng hai mươi phút sau cơm canh được dọn từ tất.Ảnh khảo tây thật thế món nào cũng đẹp mắt giống như nhà hàng vậy.Cô hơi ngàn người một chút đỏ bừng mặt.Ngày lúc này đầy cục thật mong ước anh trong sạch.Người đàn ông yêu tú này bao nhiêu cô gái mơ ước.Nhưng tại sao anh lại chịu ở bên cạnh cô vậy vì sao.Chẳng nhẽ anh đang muốn đền bù lỗi lầm mà anh gây ra.Sự thật là cô đã yêu quá nhiều rồi.Cô đã yêu anh để coi anh là kẻ thù.Không cẩn thận gỗ xương cá đạt vào bát cho cô.Nhìn em tan sao lắm đó nha.Từ nay anh tập bù cho.Em ở thêm vài cân nữa.Thì người yêu của anh rất là tuyệt đẹp.Làm cửa nhẹ không biết nói gì.Ăn cơm xong anh ôm cô ngồi trên ghế sofa để xem phim.Em có muốn đi đâu chơi không anh đưa em đi.Không cần đâu ạ.Ảnh của lò truyện của công ty đi.Phòng nhìn chăm chú vào gương mặt của cô cũng không có biểu hiện gì.Nhưng anh cảm thấy cô có điểm gì rất khác thường có chuyện gì xảy ra.Với người yêu của anh thế này làm lúc này đột ngột lên tiếng hỏi.Anh phong.Anh có yêu em không.Anh không yêu em thì anh yêu ai.Này này em còn để bụng chuyện của anna sao.Tự dưng em thấy tình yêu của chúng mình rất là mông lung.Phòng giữ mày.Có phải anh làm điều gì khiến cho cô cảm thấy không tin tưởng.Anh cầm tay của cô áp vào ngực của mình.Em chờ anh một thời gian nữa thôi.Anh sẽ cho em một đám cưới hạnh phúc nhất ngày mai chúng ta đi đăng ký kết hôn trước nhé.Được chưa nào.Em chỉ đùa thôi.Ảnh cửa lò luyện công ty cho ổn định đi.Đăng ký kết hôn không cần vội vàng.Chỉ được một lúc thì thấy tiếng thở đều đặn làm lúc này đã ngủ say.Phần mềm cười ôm cô sau đó nhẹ nhàng.Để cô lên phòng đắp chăn rồi anh sang phòng làm.Ảnh đi rồi làm mới mở mắt.Cô nhìn trân trân lên trần nhà.Cô vẫn có chút niềm tin chuyện đó chắc chắn không phải là anh nào từng tiếng kim đồng hồ tích tắc.Duỗi thẳng của trái tim của cô.Cổ cứ trằn trọc mãi không thể nào ngủ được.Xỏ trần đi xuống bếp.Tả một cốc sữa nóng.Mang lên phòng làm việc cho anh.Đi đến cửa.Nghe tiếng của phòng vọng giả.Cần thiết đi.Thì thủ tiêu clip đó đi.Theo dõi thật kỹ cho tôi.Luôn bắt mấy tên xăm trổ đó này.Làm rụng rời chân tay.Tâm sự nóng.Rồi xuống trần nhà cái xoạc.Phòng vội vàng nhìn ra.Vội vàng chạy lại và nắm lấy tay của cô.Em có làm sao không nóng thế này.Bị bỏng mất rồi.Làm hết tài của anh.Không tin vào mắt của mình.Ánh mắt của cô lúc này đỏ rực.Run rẩy.Toàn nước mắt tiếp tục chả ra.Em hiểu nhầm anh rồi nghe em nói.Làm lúc này không kiềm chế được nữa.Hết liên lạc đà giống.Tìm tìm cái gì.Phải tin thế nào đây.Anh còn che giấu tôi đến bao giờ.Tôi biết hết rồi.Tôi biết tất cả rồi.Anh đừng giả mù.Anh đừng làm cho tôi đau lòng nữa.Cổ họng của phòng đánh trẻ.Cũng biết hết rồi sao.Làm à.Em không tin anh.Tủ lấy cái gì để tin anh.Anh nói đi.Anh nói đi.Ảnh của chứng minh được không.Làm hết mạnh tay đánh giá sự nóng đổ vào chân của cô nhưng cô không cảm thấy được cái nỗi đau.Cuộc gọi nhỡ chạy xuống cầu thang nhưng chỉ đi được vài bước.Phòng đuổi theo.Ảnh rất cao ôm ngang eo của cô mặc cho cô dạy rùa.Vì tình yêu của hai đứa mình.Em nghe anh giải thích.Em nghe anh một lần.Làm đưa tay lên lau nước mắt.Thoát khỏi cánh tay của anh.Cuộc gọi là.Được rồi.Anh giải thích đi.Chuyện đó.Là do bố anh làm.Bố anh làm.Lúc đó tôi và anh chưa yêu nhau.Bố anh biết tôi là ai chứ.Em gái anh.Cho anh mượn tay của anh để ngắm vào những phóng viên để viết bài đánh vào viện ơi.Cái này trước đây.Đã từng xảy ra rất nhiều lần.Ông ta không ngờ anh lại yêu em.Cho nên đã dùng cái clip đó để uy hiếp.Anh im đi tôi không muốn nghe.Nếu như vậy.Tại sao anh lại bắt máy tiền xăm trổ.Tranh thủ tiêu cái gì.Anh thủ tiêu video đó.Ảnh thủ tiêu chứng cứ sau.Làm thủ tục đổi ra sau nhưng phong vẫn nắm lấy tay của cô không chịu buông.Làm em nghe anh.Anh không bao giờ làm hả em.Không phải như em nghĩ.Làm bất ngờ ngồi thụp xuống.Cô vợ mảnh thủy tinh trên sàn và đưa lên.Thực phẩm mang lại đây.Bước thêm một bước nữa.Tôi sẽ giết anh.Tôi sẽ giết anh để đền mạng cho ngoại của tôi.Nước mắt của cô giàn rùa mảnh thủy tinh bị nám chặt cửa vào tay chảy máu.Nhưng làm không thấy đâu.Nỗi đau trong lòng giày xé tâm can.Đầu đến hạn gần.Phòng nhìn tay có chứa máu lòng cuộn của đau đớn.Ảnh bồn tắm cánh tay xuống.Làm à.Em đừng làm hại bản thân của mình.Em bỏ mạng thủy tinh ra đi em muốn làm gì cũng được.Nhưng đừng làm mình bị thương.Em muốn giết anh cũng được chỉ cần em thoải mái em muốn làm gì.Anh cũng chiều theo ý của em nói với em một câu anh yêu em.Rất yêu em anh chưa từng có ý nghĩ làm tổn thương đến em cả cuộc đời này anh chỉ có.Cùng em đi chung một con đường phòng nói xong rồi tiến lại từ từ phía.Mảnh thủy tinh nhỏ mắt chạm vào túi áo ảnh mắt của anh cho mảnh thủy tinh đâm vào ngực.Của mình cậu giảm nỗi đau thể xác không thể nào sánh bằng nỗi đau tinh thần ảnh nguyệt làm.Cảm biến là cô cảm thấy vui lòng như mảnh thủy tinh vẫn đứng im không động đậy.Nằm nhắm mắt từng giọt nước mắt chảy dài ướt khuôn mặt xuống cổ đau lòng.Cuộc gọi người buông thẳng cánh tay tầm bằng thủy tinh lấp lánh bước ra khỏi nhà của.Phòng không tuổi theo anh không sợ cô là mình.Tổn thương mỗi tính cách của nam nếu như đuổi theo sẽ làm tổn thương chính cô ấy.Bây giờ người làm cô mất bình tĩnh nhất là anh và tốt nhất để cho cô có thời gian bình tâm lại.Ảnh quay vào phòng lấy điện thoại gọi vào một dãy số.Mình ở nhà làm đang ở khu nhà tôi cô ấy đang bị thương cậu hãy tự.Chăm sóc bưởi giúp tôi nói đến chữ cuối của giọng của anh lạc.Làm anh xin em xin em bình tĩnh được không.Làm thợ đi dọc theo lối đi bộ.Trong khu nhà thì tiếng xe phân khối lớn đỗ sát bên cạnh.Cô gái xinh đẹp.Lại thơ thể một mình à.Mình tự xe xuống cởi áo khoác.Vào khoác lên vai của cô.Phòng chăm sóc gì cho bản thân mình.Thì phải giữ gìn sức khỏe chứ.Để tôi còn có nơi mà trút bầu tâm sự.Anh kéo làm ngồi xuống ghế đá cẩn thận những mảnh thủy tinh trong tay cô ra.Mở hộp băng băng và thuốc sát trùng cẩn thận bằng vỏ cho cô.Mày là viết tắt không sâu.Không biết cô vào phòng đã xảy ra chuyện gì mà lại đến mức này.Làm thẫn thờ nhìn ra khoảng không vô định trước mà.Nhưng không biết xung quanh đang tồn tại cái gì.Em muốn đi đâu hay làm gì không tôi đưa em đi.Tôi muốn lên đường cao tốc.Được rồi.Em muốn gì cũng được.Mình đội mũ cho cô kéo áo khoác lên sông lam như một cái cây héo úa không còn sức sống.Khiến anh vô cùng phát thường.Làm ngồi trên xe phân khối lớn hai tay bám vào eo của mình.Tóc rối bài ngang dọc.Tâm bảo mật của cô.Và cô không buồn vuốt.Chị ngồi đối diện với gió.Của mày cảm thấy tâm trạng mình đỡ hơn.Làm nhớ lại.Ngoại kể rằng ngày mẹ sinh cô gió rất lớn.Miền nam chỉ có hai mùa mưa nắng.Nhưng hôm đó lại rét rất lạnh.Những cơn gió quật ngã những cây to trong vườn ngoại còn kể rằng những người trong làng nói sinh vào.Thì cuộc sống của cô sau này rất khổ.Không biết điều đó có thật không.Những cô bây giờ mới chỉ có hai mươi lăm tuổi.Nhưng đã thấy đời mình.Lung lay như cánh gió rồi.Ngủ một ngày dài.Không thể lê thân xác dạy được tu hơn đã đi công tác chỉ mình làm đối mặt với bốn bức tường.Cô nhìn xuống tay mình nhớ lại câu chuyện tối qua giống như một cơn ác mộng kéo dài.Đến hôm nay vẫn như bị nghẹt thở.Coi như một mối tình đã kết thúc.Rủ anh làm chuyện đó khi chưa yêu nhau đi chăng nữa thì cô với anh không thì cùng.Cuộc không thể yêu một người đã hạn chết.Bà ngoại của cô.Làm thở dài bước xuống giường.Soạn quần áo để đi về quê.Cô nhắn cho hình của cái tin rồi xách balô đi ra bến xe.Đi được nửa đường cầu thang.Tiếng anh lại gọi điện thoại tới.Tôi và anh ta kết thúc rồi.Chị gọi cho tôi làm gì.Còn một sự thật nữa.Cô có muốn biết không.Hết chuyện rồi.Không có gì liên quan đến tôi nữa.Mong chị tử này.Đừng gọi điện cho tôi.Thật sự là cô không muốn biết à.Không muốn biết vì sao.Xong lại yêu cô.Sau khi hạ chết bà của cô à.Làm nấm thịt quay ba lô cổ họng nghẹn lại khó nuốt.Chị nhắn tin địa chỉ đi.Không cần đâu.Bây giờ tôi qua đón cô.Chỉ tầm năm phút sau một chiếc xe màu đen từng sát sườn của nam.Diệp anh hạ cửa kính xuống ra hiệu cho cô lên xe.Làm ngồi vào ghế sau.Tự dưng thấy không khí trong xe rất là.Chồng sẽ có ba người.Tiếng anh và người lái xe ngồi trên.Còn một cái mặc đồ đen ngồi ghế sau cùng với cô.Chị nói điều cần nói đi.Tôi có việc phải đi bây giờ.Chuyện đâu còn có đó.Nói gì thì phải có chứng cứ chứ.Chiếc xe đi vào một con đường vắng.Làm giữ mày nhìn sang hai bên đường không có một bóng người.Trống ngực của cô đập thình thịch lo lắng bây giờ là buổi chiều.Gần viết s nhưng lại rất vắng vẻ.Như vậy thì chắc chắn ở đây.Đất sài gòn.Làm thì hối hận tại sao cô lại đi theo diệp anh chứ.Chị đưa tôi đi đâu.Giọng nói của làm có sự rất gấp.Đến nơi thì cô sẽ biết thôi làm kín đáo quan sát xung quanh chỉ còn.Cánh cửa bên cạnh chỗ ngồi.Nếu như có vẻ gì cô có thể nhanh chóng mở cửa xe và chạy đi.Hôm nay cô lại không mang theo bút ghi âm hơn đi công tác nên cũng không biết phải phát địa chỉ cho.Làm sao bây giờ.À đúng rồi còn có minh.Làm đưa tay vào túi quần rút nhẹ điện thoại ra tìm đến facebook của mình.Mới nhắn được một chữ anh minh.Thì người đàn ông bên cạnh.Đã giật lấy điện thoại của cô.Này anh làm gì thế à.Hắn ta không nói gì ném điện thoại của cô xuống đất rồi dập nát.Điều em lo sợ.Đã trở thành hiện thực.Diệp anh.Chị nói đi.Chịu đâu đi đâu.Từ từ.Không có gì phải vội.Thời sự thật sẽ được hé lộ.Làm bánh tay vào ghế da.Làm sao bây giờ.Tại sao cô lại tin lời một con cáo già như diệp anh.Trong tay của cô hiện giờ.Không có bất cứ cái gì để phòng thân.Tìm bên cạnh còn to gấp đôi cô.Thế này thì chỉ còn cách cầu nguyện cầu trời khấn phật.Cô không bị cuộc đời này bạc đãi.Xe từ trước một cái nhà kho.Làm bị hải tiền cao to kéo xuống.Cô nhìn xung quanh chỉ có một lối mòn nhỏ xung quanh còn đâu là đồng không mông quạnh.Sasha là đường cái lớn hai tên này rất khỏe mạnh.Nếu cô ra đòn bây giờ thì em không thể nào đánh lại được chúng nó.Chỉ còn cách tìm chỗ nào đó để chạy thoát.Cửa nhạc hoa vạch mờ.Tiếp anh tấm ảnh giày cao gót đi vào.Bên trong có một người đàn ông khoảng sáu mươi tuổi đang ngồi trên ghế gỗ.Chỉ nhìn thoáng qua.Làm cũng nhận ra ông ta là ai.Ông ta là người thường xuyên xuất hiện trên báo chí.Chủ tịch hội đồng quản trị phạm vĩnh nguyên.Chú ơi cháu đưa nó tới đây rồi.Bây giờ xử lý thế nào hả chú.hai tiền thanh niên lực lưỡng trói tay của nam vào ghé rút rẻ trong miệng của cô giáo.Chắc người muốn làm gì tôi.Các loại không sợ tôi đang báo sao.Tắt định vị hết rồi.Các người đừng hòng thoát tội.Câm mồm.Chụp ảnh dáng của cái tát bên mặt của nam.Cô ta đã nhìn lâu lắm rồi.Làm giảm cước phòng của cô ta.Khiến phòng tồn tại những hình ảnh ăn chơi thác loạn.Kiến giá cổ phiếu của as.Bị sốt giảm.Làm ảnh hưởng đến công ty gia đình.Thù này không trả.Thì cô ta cũng không sống trên đời này làm gì trong phí công.Một bên má của nam.Nhanh chóng rừng lên.Hàng vip năm ngón tay.Các người nói đi.Tại sao đưa tôi tới đây.Tùy vào phòng.Cắt đứt với nhau rồi.Con nhỏ này.Miệng lưỡi không hổ danh là phóng viên điều tra.Mày nghĩ rằng.Mày buông tha.Thì thằng con của tao.Nó chịu rất mày.Vậy.Ông muốn làm gì.Làm cho mày với nó không bao giờ được gặp nhau nữa.Tôi sẽ giỏi sai anh ấy.Vĩnh viễn không bao giờ gặp lại.Tôi sẽ trả lại anh ấy cho chị.Diệp anh.Từ chỉ chỉ.Chị thảo tôi đi.Anh ấy đã hải ngoại tôi.Thì tôi không thể nào chung được với anh ấy được.Tao đánh giá quá cao còn phóng viên này nhỉ.Mày ngu hơn tao tưởng.Làm nghề một tiếng ẩm bên tai của mình.Nói như vậy.Đoạn video kìa.Tiếp anh chị lừa tôi.Không phải là anh không làm.Thôi.Thì sắp chết rồi.Cũng bật mí cho mày một chút chuyển.Chuyện cao tay như vậy.Làm sao ai có mặt được.Bố chồng tương lai của tao.Tại sao các cửa lại anh ấy.Các người như vậy mà nói yêu thương anh ấy.Tại sao ông đối xử tệ bạc với con trai của mình.Anh ấy làm nô lệ.Kiếm tiền cho ông.Không được một đồng các cổ phần nào.Vậy.Tổng quan tâm đến tình yêu của anh ấy làm gì.Có liên quan gì tới không.Ông nguyễn nghe cô nói đến chói tai.Bạn không muốn nghe nữa.Ra hiệu cho diệp anh.Của bà nắm tóc của nam.Giật người má bên kia và tát thật mạnh mấy cái.Mày không liên quan đến tao nhưng mày là điểm yếu của nó.Mày là nguyên nhân của nó.Tao nói nó.Nó không nghe lời tao.Cho đến.Bây giờ mày không cần tồn tại.Một cây lớn rồi bỏ vai khiến cho làm đổ gục xuống.Mẫu theo khoảng dưỡng chào giá.Tất cả trước mắt của mẹ ảo.Chị nhìn thấy diệp anh đang cầm một cây gậy lớn cười nói thỏa mãn.một chạy xuống vài như gãy xương sườn.Nhưng làm không cảm nhận được cơn đau.Trái tim của cô nga đang bị xé toạc gì máu.Củ xài rồi.Hợp âm là cô sai rồi.Những lời tổ xin của anh ánh mắt đau đớn của anh.Khi cô đơn mảnh thủy tinh vào ngực.Khiến tìm cô đau nhói.Lại một cái nữa rồi bảo bộ của cô.Ôm bụng đau nhói.Mẫu trần gia.Chạy theo cái chân mà đi xuống.Tưởng lại đi diệp anh.Chưa có để cháu cháu phải đánh cho con này chết đi sống lại.Tổng đi hả lòng hả dạ được.Đừng làm như vậy sẽ để lại dấu vết.Chú chuẩn bị cả rồi.Ở nguyễn bác tài cho hai tiền mặc đồ đen đứng bên cạnh.Thay đồ đồng phục công nhân cho nó.Rồi tống vào xe đông lạnh.Xuất khẩu bác làm cho tao.Chú.Làm vậy có lần ra được dấu vết không à.Chồng yên tâm.Chú sắp xếp đâu vào đó rồi.Chưa rút hồ sơ của nó là bn để nộp vào kho đông lạnh.Xin làm công nhân.Chắc là một vụ tai nạn bỏ quên.Quá độc hoàn hảo.Dù đúng là tài tình thật đấy vậy giao dịch đã xong rồi đúng không à tất nhiên rồi.Cháu phải chuyển cho chú năm% cổ phần a z nếu như chú ép được ảnh phòng kết hôn lại.Thì cháu sẽ chuyển tiếp năm% còn lại được chúng ta đều.Những người biết giữ lời hai bên mặc áo đen cởi quần áo của làm ra.Trộm nhìn nhau tiếc rẻ đáng lẽ ra còn đàn bà này bọn chúng được xơi rồi nhưng.Hàng ngày lại đến tháng hai thằng bấm nhau xử lý cho gọn gàng một thằng thay bộ.Công nhân bảo cho cô một thằng thì lau rửa vết máu trên sàn sao rồi hai thằng kia.Xe ô tô đi thẳng đến kho đông lạnh để xuất khẩu đi trung quốc.Ông quyền đã sắp xếp người ở kho đông lạnh an toàn nhanh chóng mở thùng container dhai tên.Đỗ đen vứt cô vào đó rồi cả ba đóng thùng nhìn nhau cười khoái trá.Mọi việc coi như sau làm ở hè mất dạy.Xung quanh là ánh sáng trắng mờ.Đây là đâu bốn phía đều xếp đầy những thùng lớn dưới bộ cô chuyển từ.Một cơn đau giữa rồi làm nhìn xuống thấy một vũng máu đỏ cô đưa tài.Lạnh quá hình như đây là nước đá cô nhìn lên đùi của mình thấy chiếc quần mà.tám đội nhóm màu đỏ thâm lạnh nhắc đây là máu của cô đã bị.Lại sau.Lưng và bụng của cô như muốn rời khỏi cơ thể.Dưới trần lúc này đã tê dại khó dịch truyền.Làm cố gắng tỉnh táo.Xác định đây là đâu.Lạnh.Lạnh đến cắt da cắt thịt mà cô chỉ mặc.Một bộ đồ mỏng manh.Cụ cố gắng lê bước về phía trước.Đưa thử tay lên cỏ.Thì âm thanh là nhôm hoặc là tôn.Nhà lành lành.Bài quả miền truyền có chốt nhưng không khóa.Lộc khóa bên ngoài.Cô hoàng sở.Như vậy là cô đã bị diệp anh và ông nguyên lớp vào đây.Đây là đâu mà lạnh thế này nếu như cô không thoát ra được chắc chắn cổ sẽ chết.Quý vị và các bạn thân mến tâm an vừa mới gửi tới cho tất cả quý vị và các bạn tập chín của bộ.Cô đang hám tiền của tác giả làm làm quả thật là sau khi lắng nghe xong tập này.Không biết phải nói gì bởi vì lòng tin của con người chỉ có một lần mất lòng tin thì tất cả những lần sau.Chúng ta đều có một sự nghi ngờ nhất định đúng không ạ.Cô gái tên nam của chúng ta tại sao lại tin vào giúp anh một lần nữa như vậy và khiến cho cuộc đời của.Bây giờ không biết đi về đâu.Tất nhiên là tác giả sẽ không để cho làm.Tải chết khi mà đã gửi nhốt ở trong cái khu đông lạnh này nhưng mà tâm hơn cảm thấy rất là xót xa cho phong.Hai người yêu nhau có tội tình gì đâu chứ tại sao lại đến mức này cho quý vị khán thính giả thân mến.Ta sẽ gặp lại nhau tập mười sẽ được tâm an gửi tới cho quý vị vào buổi trưa ngày mai chúng ta sẽ cùng nhau lắng nghe.Em là liệu rằng nam.Có thể được cứu thoát hay không và phong sẽ xử lý bố của mình cũng như là tiếp anh ra sao xin lỗi.Chúng ta cùng chú ý theo dõi con bây giờ thì cho phép tâm anh xin được chào tạm biệt tất cả quý vị trước cái gì có một ngày.Kiếm thật nhiều niềm vui và hạnh phúc. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com