Truyện Đời Thực Gánh Nợ Thay Cha Phần 1 Ở Đợ Gán Nợ - Mc Tâm An Diễn Đọc

truyện Đời thực gánh nợ thay cha phần 1 Ở Đợ gán nợ - mc tâm an diễn Đọc

Công an xin kính chào tất cả quý vị khán thính giả đang cùng nhau lắng nghe trên kênh đọc truyện bụi phố được phát sóng vào.Giờ quen thuộc mười một giờ trưa hàng ngày.Đơn vị sản thính giả thân mến trong ngày hôm nay tâm anh sẽ gửi tới cho quý vị một bộ truyện rất mới của tác giả.Phan trần trúc giang có tựa đề.Rảnh nợ thay cha.Quý vị và các bạn thân mến câu chuyện của chúng ta sẽ là một câu chuyện rất buồn về cuộc đời của cô gái tên là.Cô phải gánh nợ thay cho cha của mình.Làm mẹ thì bị bệnh nặng và mất sớm.Bỏ hết tất cả công việc học hành dang dở của mình để đi ở đó ở trên của quý.Bảng câu chuyện của chúng ta sẽ được tiết lộ rất là nhiều tình tiết vô cùng thú vị bởi vì tâm an sẽ gửi.Những tình tiết mà có thể rằng là quý vị sẽ không tưởng tượng được.Phim cuộc sống hiện đại như bây giờ lại có một câu chuyện về hồn quý và những người đi ở đợ.Cuộc sống cũng giống như là mùa.Vậy thì chúng ta hãy cùng xem cuộc sống của mùa bất hạnh như thế nào liệu rằng sau khi mở đi ở đó.Thịt cô có tìm thấy được hạnh phúc của mình hay không nhé xin mời quý vị sẽ cùng với tâm an chúng ta cùng lắng nghe những từ.Chuyện mà tâm anh sẽ gửi tới cho quý vị vào khung giờ phát sóng quen thuộc mười một giờ trưa trên kênh bụi phố.Và ngay bây giờ thì cầm anh sẽ gửi tới cho quý vị tập một của bộ truyện này xin mời quý vị chúng ta cùng chú ý.Mùa lũ năm nay tràn về làm tan hoang hết một vùng quê nghèo cần cuối.Gia đình tôi cũng không tránh khỏi thiệt hại ruộng vườn tiêu dùng là việc chết sạch.Tàu lỗ mẹ tôi bệnh nào.Lời bài tháng sau bà cứ như vậy bỏ cha con tôi mà đi của cải mất rảnh.Mất nợ nần chồng chất chủ nợ không đòi đến sắc mừng nhưng vẫn khó chịu ép cha con tôi phải trả.Để cấn trừ n tôi tình nguyện xin chào cho sang nhà chủ là ở đâu.Vì nghe nói nhà bà hằng đang thiếu người làm cho tôi ban đầu không chịu ông nói.Bán mấy sào ruộng là đủ trả nợ trừ để tôi đi ở đợ cho nhà người ta còn sót.Buồn lắm.Tôi thì tôi cũng không muốn đi ở đó nhưng bằng hạt muối.Mấy sào ruộng lấc cấc.Bán chả được bao nhiêu đồng trả tôi bán xuống đi rồi ông lại đi làm mướn cho nhà người ta.Mẹ mất rồi cha đủ buồn lắm rồi tôi không muốn ông buồn thêm nữa mà chị.Học hành của tôi ở thành phố cũng không được suôn sẻ nhà tôi quá nghèo có học .Không bằng được với người ta.Máy đổ lương làm thêm còn con của tôi có được bao nhiêu sống ở nơi thành thì không một ai.Thích nhiêu đó tiền cũng không đủ để trả tiền trò chưa đừng nói là đóng tiền học phí.Tôi quyết định rồi tôi sang ở đợ cho nhà bà hằng ở một.Thôi là trừ hết n lại được ở gần cha có thể chạy qua chạy lại cúng cơm cho bé.Đợi trả hết nợ thì cũng tới giáp năm của mẹ lúc đó tôi lên thành phố đi làm kiếm.Tiền cũng chưa muộn thầy chào tuổi mạnh mẽ như vậy chứ tôi biết ông buồn lắm.Game tôi ngủ ông cứ ngồi sau đó nhìn thấy ảnh của mẹ tôi mà khóc cha tôi ông ấy ấy.Mùng anh mấy bữa trước con ý nói với tôi ở đỡ cho nhà bà hằng lưng.Ngoại làm công chuyện nhà ra còn phụ đan giỏ lục bình mỗi khi xưởng có đơn đặt hàng gấp.Bà hằng thì khó tính nhưng cái nào ra cái đó bà không để cho người làm của bà bị thiệt thòi.Còn ý cũng muốn xin vào làm mà bà hằng không chịu.Bị con ý có gia đình rồi nên bà không ưng.Tuổi ngọ nghĩ mấy bữa.Thấy như vậy cũng tốt.Vừa trả được nợ cho cha nếu như giường nằm một chút thì mỗi tháng.Có thể thu được một ít tiền.Biểu trà mua bánh trái hút thuốc.Vậy là sáng sớm ngày hôm nay trả mượn cái gà của bác bảy đưa tôi coi.Quý nhà của bà hằng.Đi từ đất liền sang cồn mất có hai thứ ba phút.Gió thổi man mát thơm thoang thoảng mùi nước dòng quen thuộc.Gà cọp biển.Trả tôi dắt tôi đi tới nhà bà hằng.Đứng trước một căn nhà khang trang và to tướng tôi có chút bị dạ bởi vẻ kia.Cùng với vẻ sang trọng đẹp đẽ của ngôi nhà này.Nhà này giống một ngôi biệt thự nhỏ ở thành phố tôi không nghĩ rằng ở cồn lại xây cấp đủ.Ngôi nhà đồ sộ và đẹp đẽ đến thế này.Trên tay của tôi ôm của con chó nhỏ chào tôi xách giỏ đồ đưa cho tôi ông nhìn tôi mặt bố.Buồn ông lên tiếng .Chào thấy mày đi ở đợ như thế này.Cha không yên tâm.Tôi nhìn tình cảnh của cha con tôi mà có chút buồn cười chồng có khác gì cảnh chị dậu.Đi bán chó.Đợi cho con không có trước.Đầu tội lỗi lầm lì bị đắt như vậy nhỉ.Niệm tuổi vỗ vai của cha tôi an ủi.Từ bên đấy đi sang nhà mình có mấy phút.Chưa có nhiều đâu ạ.Nếu như cha nhớ con.Cả nhà với con ý.Để nó nhắn lại gì từ.Là con chạy sang con thăm cha liền.Tao có cần mày tham tao đâu.Tao sợ mày không ở được.Tay chân mày vụng về.Làm đổ bể hết đồ đạc nhà người ta.Gọi lại trồng thêm.Là tao chết.Tôi nhìn ông khoái vui giật.Tại sao cha tôi lại có cái suy nghĩ đáng sợ như vậy.Ông mất lòng tin của tôi thứ bảy sao.Bên trong nhà dì tư lúc này chạy ra màu hồng.Thấy cha con tôi có đứng điểm gì.Gì kéo tay rồi.Có cái gì đâu mà cha con mày.Nói cả buổi ngoài này thế.Cái con mua ở đâu.Bà chở mày ở trong cả buổi trưa thấy mày vào.Thôi.Chả còn bớt bệnh viện đi.Nay mai tôi cho con mua về.Thăm ông được chưa ông hai.Nghe gì từ nói như vậy cha tôi lúc này mới dừng dừng nước mắt.Ông tám giờ.Dịch từ.Gì để ý con mùa giúp tôi.Nói như vậy chứ còn con nít lắm.Tôi biết rồi.Con này là bạn có ý cháu tôi tôi coi như con cháu trong nhà.Ông khỏi lo.Nói dòng gì từ kéo tay tôi vào trong tôi quên luyến quay đầu lại trấn an cha tôi.Trời cha đi về đi vài bữa nữa con xin bà về thăm cha nhá.Chả biết rồi.Thôi.Còn bảo đi.Nghe lời dì tư.Với lại bà.Nghe chưa.Dạ vâng có biết rồi.Tay ôm con gấu tay xách túi đồ.Trong lòng buồn muốn rút.Thấy chả tôi rừng rừng nước mắt.Tùy tiện không nỡ.Nhưng biết làm sao bây giờ.Nhà tôi nghèo quá.Chỉ từ kéo tay tôi bước vào trong sân.Tình hình con chó trên tay của tôi.Mày đang ở đâu.Mày tại sao lại ôm theo con chó này.Con này con thấy người ta bỏ ngoài đường.Còn thấy thương.Con nhà tuấn nuôi.Nó dễ nuôi lắm không phá phách gì đâu à.Thì.Tuổi tùy mày.Nhưng mà mày nữa.Đừng để nó đi vào trong nhà.Bộ ba nhà này không ưa chó.Lát nữa mày đem ra sao nhà mạng cố nó lại.Nghe chưa.Dạ con biết rồi.Đi tới trước cửa nhà.Kiểu nhà ba gian được cách tuân theo lối tân thời.Dì tư dẫn tôi tới trước bên cửa trái.Gì đấy tôi vào.Mày đưa con chó đi chợ nào mày bước vào trong đi.Bà đang làm sổ sách chờ mày trong đấy.Tôi chuyển tay đứa con gấu cho dì tư rồi xách túi xách bước vào bên trong.Nhà bên ngoài nhìn đã đẹp rồi.Bên trong nội thất tiện sao phải biết.Chưa cái bàn hình chữ nhật dài có một người đàn bà đang ngồi viết cái gì đó.Người đàn bà trước mặt.Khoảng trưởng năm mươi tuổi sáng cào cào mặt tròn tròn.Chồng rất thằng trọng.Bà mặc bộ bà ba quần ống rộng.Trần bằng guốc cao cổ đeo chuyền vàng.Móng tay móng chân được sơn phết cấp tỉnh.Rất là chăm chút.Nghe tiếng bước chân của tôi đi tới.Bằng nước mắt lên nhìn.Trận này có hơi cao là.Bà bỏ viết xuống hỏi tôi.Mày là đứa nào.Dạ con nào mùa.Con của hai được à.Nhà con thiếu nợ nhà bà hơn năm mươi triệu.Này con xin qua đây ở đó.Để trừ nợ cho cha con.Bà hằng nghe xong nhớ mày suy nghĩ.Dường như vừa đoán ra tôi là đứa nào.Ba gác gỗ.Tao nhớ ra cha mày rồi.Ông hai được.Có vợ mới chết có đúng không.Dạ vâng ạ.Chào cô kiều chào mày phải trả góp đâu.Nhưng mà ngày nay mày lỡ qua đây rồi thì để đấy tao nhỉ.Để tao tính buồn nha.Cha mày thiếu tao về chi là năm mươi lăm triệu năm trăm nghìn₫.Những cõi nhớ tao cũng đều cho má mày.Tỉnh năm bảy mươi lăm triệu thôi.Mày ở đâu cho tao mỗi tháng tao trả năm triệu bao ăn bao ở.Coi như mày ở mười một tháng.Là chủ nợ.Có phải chưa.Tôi gật đầu lên tiếng.Dạ hoài à.Máy ở mười một tháng là chữ hết nợ cho cha mày.Câu chuyện của mày đang làm gì đấy bà tư.Bà chỉ dạy cho mày sau.Tàu.Là tao không có.Không có dồn ai vào đường cùng.Mỗi tháng tạo bồi dưỡng cho mày mấy trăm.Để mày có tiền xài cái gì thì xài.Còn làm thêm cho nhà tao.Đan giỏ lục bình kiếm thêm.Tao trả mày theo sản phẩm.Mày đang được bao nhiêu.Thì mày ăn bấy nhiêu.Nghe xong lúc này tôi có chút mừng rỡ.Dạ vâng nếu được như vậy thì tốt quá.Con cảm ơn bà.Bà chủ kéo học tủ ra.Bà rút trong tủ ra hai tờ polime mới cứng.Chìa ra trước mặt tôi.Còn cái này là tao cho mày hai trăm.không.Coi như là quà mừng cho mày.Lại đây mất cầm lấy đi.Tôi nhìn thấy tiền.Hai con mắt sáng rực như đèn ô tô.Đi nhanh tới chỗ bà hằng.Tôi nhặt lấy tiền rồi nói cảm ơn lìa.Xong xuôi tôi đi vòng ra ngoài rồi đi xuống nhà sau để kiếm xỉn.Vì từ nhìn thấy tôi đi xuống.Bài đi ngang lại hỏi han tôi.Thế nào rồi bà có chịu nhận mày không.Tôi gật đầu.Dạ có ạ.Bà nội con ở mười một tháng.Là chửi hết nợ cho cha con.Bà còn cho con thêm tiền.Vậy thì tốt.mười một tháng cũng nhanh.Mày cứ ở đây.Cái gì nói.Có tao ở đây mày không cần nó.Thấy vậy thôi chưa đi ở đợ khỏe rồi à.Dạ vâng.Thế bây giờ con phải làm gì à.Bà kêu con xuống gặp gì.Để hỏi công chuyện.Dịch từ hot pot tài.Dì dắt tôi tới trước phòng của một người làm.Gì mở cửa cho tôi.Gì nói.Bài bốn chỗ này.Là chỗ ngủ của mày.Tổng này có một mình mày thôi.Tại cái con ở chung với mày.Nó đi ra ngoài đất liền rồi.Sắp đồ cho gọn gàng nhá.Ở một mình.Mày phải sạch sẽ nghe chưa.Tôi nhìn quanh một vòng phòng ốc sáng sủa.Có giường có tủ.Có bàn để đồ.Chồng còn tốt hơn là nhà của cha con tôi nữa.Tìm ra nhà bà hàng cũng quan tâm và coi trọng người làm lắm.Chỗ ở thế này.Là tôi biết tốt như thế nào rồi.Xong chưa ra đây tao chỉ cho mau lên.Tour details từ bước ra ngoài.Bà rót cho tôi một ly nước và nói với tôi.Ở đây cũng không có gì khó khăn.Mày cứ quét dọn nhà.Quét vườn tường.Nấu đồ ăn cho bà với cậu mà.Bữa nào có hàng.Thì mày phụ làm thêm thì có tiền.Không thì thôi.Lúc nào rảnh rang muốn cái làm cái gì thì làm.Bà sai cái gì thì làm cái đó.Cậu mợ nói cái gì là phải nghe.Đơn giản thế thôi.Dạ vâng ạ.Có cái gì.Thì cứ nói với con.Tao với mày làm ở dưới này.Nhà trên không được phép thì không được bước lên.Chửi ốc chủ keo.Bây giờ phục vụ cơm nước.Chủ không thích tôi tờ ở chung trà.Mày hiểu chưa.Tả con hiểu rồi.Thế bây giờ.Con đi quét sân hả gì.Dịch từ ngày xong thì xua tay.Từ từ hãy làm.Bây giờ mày cứ theo tao.Ra chào hỏi mọi người.Rồi còn đi qua nhà bà.Cũng ghi tên ghi tuổi.Máy nổ tới mười một tháng lận.Lo cái gì mà quét dọn nhà cửa.Đi theo tao.Dịch từ đi trước tôi bước theo sau.Ra chào hỏi cô chú anh chị.Mọi người ở đây cũng hòa đồng và dễ gần lắm.Tài lộc cô chú anh chị lớn tuổi.Đền lịch sử di chuyển.Tôi chào hỏi mọi người xong.Liền đi theo giới từ.Qua nhà bà cúng gì đó.Trên con đường đổ bê tông hoàn nghèo.Tôi hết nhìn bên này lại nhìn sang bên kia.Dân ở đây cũng nhiều chứ không phải là ít.Nhà cũng có ánh đèn điện tivi các kiểu.Nào có phải tối cổ.Nhớ những gì tôi được biết đâu.Chỉ có điều.Ngoài nhà của bà hằng là nhà tượng ra.Ở đây cũng không có nhiều nhà tường cao to.Chủ yếu là nhà sàn bằng gỗ.Giai cấp không được tiền cố cho lắm.Lại nhìn tăng biển nước bên cạnh.Gió thổi dù gì.Tuổi có chút tò mò.Dì tư.Còn thấy nước cũng cao thế này.Mình ở đây không sợ là gì.Có cái gì mà sợ.Để bù đắp cao cả trước rồi kìa.Nước sông có chạm vào được đâu.Mà mày đó.Mình ở đây người ta sống cả trăm năm.Lúc nào cũng y chang như vậy.Cái quần của mình là khổ lớn.Lớn nhất cái vụ này.Chừng nào mà mấy còn kia bị chìm.Thì mình mới lo.Hóa ra là như vậy.Hèn gì ở đây hiện đại quá chừng.Điện có nước sạch có.Đường bê tông cũng có.Lại có cà phê để qua cồn.Thi thoảng cũng thấy xe tải nhỏ qua lái đề giao cấp thứ hàng.Cũng gọi là phát triển.Tôi đi theo dì tư.Đi tầm mấy phút là tới chỗ cần tới rồi.Chỉ từ còi bộ quen thuộc với chỗ này.Gì mà cổng mà không thèm kêu chủ nhà một tiếng.Độ tuổi bước vào trong.Gì kêu tôi ngồi vào trong ghế.Đầu đỏ rồi mới lên tiếng.Bà cúng ơi.Bà cúc.Bà đâu rồi.Ơi tôi đây đợi tôi một chút.Người ở trong nhà bước ra.Là một người đàn bà tóc ngắn điểm bạc.Một bên mắt có vẻ không được sáng cho lắm.Bà ta nhìn tôi.Nhìn tôi chằm chằm.Rồi sau đó mới quay sang dì tư.Cô tư.Đây là ai.Bà chủ kêu bà.Gọi cho nó.Tôi hiểu rồi.Nói rồi bà mất tay tôi.Cô gái này.Lại cái tấm ván ngồi xuống đây.Tuổi có hưởng ở nhát.Nhưng vì tưởng nhầm đồng ý thì tôi cũng ngoan ngoãn nghe theo bà cúng.Sau đó.Bước lại và ngồi vào một tấm ván.Bà đi tới chỗ tôi ngồi.Nhìn tôi.Sau đó.Một bên mắt sáng quắc lên.Nào.Đưa tay cho tôi.Mặc dù có chút dở.Nhưng tôi vẫn đưa bàn tay của mình cho bà.Bạn nắm chặt lấy tay tôi.Bóp bóp vài cái rồi ấn thật mạch ngày bắp tay.Chưa dừng ở đó vừa ăn xuống xong.Bà ta liền dùng cây kim to đủ màu đen.Chích thật mạnh vào bắp tay của tôi.Sao đỏ nặn ra một giọt máu đỏ.Tôi hoảng loạn vô cùng.Đang định vùng vẫy.Thì dì tư lên tiếng.Cái con buồn này mày ngủ yên đi.Có đau đâu.Bữa nói.Gì mà bị phai tôi giữ lại.Tôi sợ quá liền hết lên.Con đau quá.Mấy người làm cái gì thế ạ.Bà cũng tự tay tôi thật trần.Kim của được tiêm vào bắp tay tôi.Thì liền hiện ra mấy đường chỉ.Màu máu đỏ giống như rễ cây.Cả tôi và cả bà cúng đều ngạc nhiên nhìn chằm chằm vào đó.Mặc dù tôi đang rất đau.Nhưng tôi vẫn thấy hoàng loan.Tôi thầm nghĩ trong lòng.Tại sao tay của tôi.Lại hiện lên đường chỉ máu chứ.Làm gì có đường chỉ máu nào xuất hiện ở đây đủ.Cuối cùng vẫn là bà cũng giặt đi.Những giọt máu trên tay của tôi bà cho tôi một chút bông gòn và ấn vào chỗ đó.Sao đỏ nhàn nhạt nói ra.Còn trinh.Hài chữ còn trinh như khiến thần kinh của tôi bùng nổ.Mặt tôi đỏ rần lên.Từ quầy phát hành chỉ từ.Giọng nói cực.Chuyện này lần sau là gì.Thủ tục cười hè hè vỗ vai tôi.Thì có cái gì đâu mà mày làm thích ghê thế.Tục lệ ở đây là như thế.Còn cái chưa có chồng muốn được ở trên cồn thì phải làm giống là còn trinh.Đây tao cho mày coi.Nói dối gì từ chia tay ra.Dì ấy kéo tay áo lên.Hiện ra mắt tay một chấm đỏ.Giống như mụn ruồi son.Tôi nhìn thấy chấm đỏ trên tay bổ gì.Sự tức giận trong lòng mới giảm xuống một chút.Từ nhỏ sáu.Có chuyện gì.Gì để báo trước với con một tiếng chưa ạ.Tại gì không nói.Thì tại tao quên.Tao cứ tưởng là mày biết rồi chứ.Nói xong.Gì quay thang nói với bà cúc.Xong rồi hả bà cúc.Xong rồi.Nhanh lắm gì.Thì vậy thôi tôi xin phép tôi về.Máy khoan.Dịch từ này.Tán gái đầy.Thì xuống dưới thuốc mỡ chả khô về mà uống.Tôi coi rồi.Để sẵn dưới đó rồi.Thế à.Sao bảo không kêu tôi qua lấy.Có gặp đâu mà kêu.Xuống lấy bao nhiêu thì lấy.Có ý cảm thảo.Bà lấy thì lấy luôn đi.Chỉ từ bước xuống bếp.Tôi cũng được đứng dậy.Thì bà cũng liền trộm cái tay của tôi.Tối nay.Cảnh lúc mọi người ngủ hết.Cô ra ngoài vườn nhà.Tuổi đời của đó.Tôi có chuyện này rất quan trọng.Muốn nói cho cô biết.Vì nó liên quan tới vận mệnh của cô.Và cả cái cồn này.Dạ vâng.Bà cũng tàu mày tỏ ra gấp rút.Không được nói cho ai biết.Chỉ có tôi và cô biết thôi.Nhớ chưa.Bạn cũng vừa nói xong.Dì tư cũng từ trong nhà bước ra.Chào hỏi vài tiếng.Từ từ dắt tay tôi ra về.Lúc bước ra khỏi cổng.Tôi còn ngoái đầu nhìn về phía bà cúc.Tôi thấy bà đang còn đứng hay cửa nhìn theo bước chân của tôi.Mãi tới khi nhà bà cúc mất dần.Tôi mới không nhìn thấy bà ta nữa.Lạc.Chuyện này là sao chứ.Bảo cúng đó.Liệu có đáng tin không.Tôi đi theo dì tư về lại nhà tù.Trên con đường dài hoàng.Dì tư luôn miệng nói không ngừng gì.Bà tôi tôi lại đăm chiêu suy nghĩ về những gì mà bà cũng vừa nói.Bữa này đúng là xảy ra những chuyện kỳ lạ.Lại nhìn tới chấm máu đỏ trên bắp tay của tôi.Càng nghĩ.Lại càng cảm thấy hơi nhục mặt một chút.Nếu tôi mà biết chỉ từ dắt tôi tới đây để xin chứng nhận còn trinh.Thì tôi nhất quyết không chịu đi rồi.Thật là kỳ cục.Thời buổi này rồi.Lại còn có những chuyện lạ lùng như vậy xảy ra.ba.Mày đang nghĩ cái gì thế.Tao nói chuyện với mày.Mà mày cứ im ru.À con đang nhớ tới cái vụ chích máu rồi nói gì bỏ qua cho con.Nhưng mà còn phải nói thẳng nhé nếu như còn biết tới nhà bà đấy để lấy máu là con không tới đâu.Có chết con cũng không tới cái con này tao thấy có cái gì đâu mà mày lại nó.Kỳ thời giờ còn trinh tiết cái gì à.Làm như còn sống ở thời vua chúa không bằng chuyện cổ vũ kỳ cục như vậy mà dì lại.Tôi chưa nói hết cầu gì tư đã biết trách nhiệm của tôi lầm bầm.Giữ mồm giữ miệng mày phải giữ ý tứ dùm tao cái còn đất này là chó.Linh thiêng không phải đất nhà mày mày muốn nói cái gì thì nói làm vậy.Là tốt cho mày chưa tốt cho anh mà tao thấy nhá trả mất mát cái gì.Mặt có tí máu mà mày làm thích ghê.Tôi kéo tay của chị ra lúc này giọng nói dịu xuống.Thì biết là không mất mát gì nhưng mà hơi nhục à mày ngu cái gì mà.Khi cha sinh mẹ đẻ tới sổ gửi lên đây đi ở đó cũng cần có chứng minh còn trinh.Chị thấy có rụng không còn không còn chính thì làm sao mà con đi được.Nghe tôi nói xong thì từ câu mày.Mày hỏi buồn cười nhỉ mày mà không còn trinh là bà tống cổ mày về đất liền chứ mày cứ tưởng rằng.Đi ở đợ là dễ dàng ở đấy mà còn thắc mắc.Ở đây là sướng lắm rồi ra ngoài kia cực như chó.Thế thì sống ở đây phải là gái còn trinh mới được sống à thế thì tao cũng nói.Cái này đó mày thấy tay của tao đây này đang còn trinh đấy.Chưa chồng là thành như thế tại mày là con gái vùng hoài nên khi mày tới đây.Phải có cái gọi là gọi là gì nhỉ thủ tục là gì.Ai đúng thủ tục.Mày làm thủ tục như vậy coi như là xin phép thần thánh ở đây chỗ mày ở lại.Cũng giống như là mày đi viết hồ sơ xin việc.Có vậy thôi mà cứ thắc mắc.Nghe sầu nhưng mà tôi vẫn còn tò mò.Nhưng tại sao phải làm như vậy hả vì sao lại kỳ cục thế à.Dịch từ trước rồi.Và sau đó gì kể cho tôi nghe.Cái cồn đất này linh lắm mày thấy rồi đấy.Máy còn gần đây như muốn chỉnh hết mà chỉ còn có mỗi cái quần quý này là nổi lên cao nhất.Cái vùng đất này là nơi sinh sống của mấy trăm con người.Đất khổng lồ.Mà ngày càng bởi rộng ra.Bảy dân ngoài không có họ hàng ở đấy mà mày lại đang là con gái.Đã lên đầy kiếm kế sinh nhai thì phải nghe theo tục lệ ở đây bởi người ta nói.Phép vua thì thua lệ làng chích có giọt máu.Mà được làm chỗ ăn đàng hoàng ngon lành có cái gì đâu mày nó.Bà đã có cồn đất linh thiêng này thì chắc chắn nó phải có cái gì đó khác.Những cái còn còn lại chứ.Nói từ đây gì dừng hẳn sau đó kể sát vào tai của tôi.Đất này linh lắm.Nên con gái xứ khác tới đây bắt buộc phải còn trong sạch.Nếu không ấy người ta hàng chết đấy.Thật hả dì thật thế à chưa tao đùa với mày làm gì.Mấy chuyện này nói bậy làm sao được.Nếu mày không tin.Mày có hỏi dân ở đây là biết.Còn nếu có dịp ra đất liền.Mày cứ hỏi bà thoa.Tao còn cái.Bán khô ngon ngoài chợ nhà mình.Coi có phải là em bà hồi đó tin lên đây.Bạn nói dối còn trinh.Sau đó bị hành điên điên khùng khùng.Tao nói thật.Chứ không nói cho.Còn tin hay không thì tùy mày.Tao muốn tốt cho mày thôi.Chứ tao kiểm tra mày còn trinh làm cái mẹ gì.Vậy.Con gái ở đây.Ai cũng đều làm như thế hả gì.Dịch từ lá đỏ.Trước đây thì đúng mà giờ hết rồi.Chị làm với con gái sướng ngoài vào đây xin ở thôi.Con gái sống từ nhỏ tới lớn ở trên cồn thì không cần.Nhà nào.Khó thì làm.Làm vậy thì tốt thôi.Con gái có giá.Chưa có cái gì đâu.Mà thôi.Về nhanh và làm công chuyện.Đúng thế này mà nói chị.Hết cả buổi đấy.Dạ vâng còn biết rồi.Bà này tao nói cho mày nghe vậy.Để mày biết.Để mày không có khúc mắc trong lòng.Mày rủ gì ở đây cũng có một năm thôi.Coi như là thủ tục.Nghĩ mấy chuyện khác cho nhức đầu.Như tao đây này tao sống ở đây từ hồi mười bảy mười tám tuổi tới giờ.Cái dấu nó đi theo tao.Phim tận bây giờ.Tao quen rồi nên thấy bình thường.Nhưng dì ơi.Sao dì lại không đi lấy chồng à.Giờ còn chồng con gì.Sống vậy cho khỏe.Mà chắc tao sống trên cồn quỹ này cũng quen rồi.Đi vào đất liền.Có bài bữa không chịu được.Sống không quen.Doanh nghiệp của tao note bảy.Tao mắc nợ.Mày à.Chắc chắn.Là tao mắc nợ nhà học quý rồi.Nhà trọ quỷ ám.Mà thôi nhanh nhanh để nấu cơm nấu nước.Không để lát cậu mợ tư về.Không có cơm.Là bà chửi chết.Dạ vâng.Mình về thôi à.Tôi bị gì từ nhanh chóng về lại nhà tù.Hai dì cháu người quét giọt người nấu cơm nấu nước.Ở nhà cũng không phải là không có người nấu ăn.Những cái chuyện đứng nấu chính từ đó tới giờ là do gì tự làm.Không phải gì nấu.Thì bà chủ lại không chịu ăn.Còn tôi sau khi quét dọn.Thì xin ít cơm nguội trộn với nước canh.Trò con gấu ăn.Chó nhà tôi dễ nuôi lắm.Ăn cái gì cũng.Chứ không có kén.Cho chó ăn xong.Tôi dọn dẹp bát đũa phụ chị liễu.Đem về nhà trên.Lúc chủ nhà ăn cơm.Thì có hai người đứng hầu để phục vụ cơm với lấy thêm thức ăn.Bữa này chỉ từ cho tôi lên đứng nhìn sao quen.Để mai mốt chị liễu của bận rộn dì hai dì tư có công chuyện gì.Nếu như không canh được thì tôi sẽ làm thay.Cơm nước dọn dẹp sẵn trên bàn bà chủ được sĩ tư mời xuống.Bà vừa ngồi xuống bàn.Đã nhìn thấy tôi đứng gần đó.Nay.Mày đi theo dì tư.Sang nhà bà cũng chưa.Dạ rồi thưa bà.Chịu khó một chút.Dạ vâng ạ.Đội phòng bà quay lại dì tư.Hỏi không vui.Vợ chồng cậu tư đâu.Con diệp đi khám về chưa.Giờ cậu vinh trở về tới rồi thưa bà.Tôi vừa gọi cho cậu.Cậu đang đưa mở về.Qua phà rồi à.Thế thì chờ một tí rồi ăn.Bữa nay cậu bà không về.Tôi đóng cửa sớm.Không cần canh cửa đâu.Dạ vâng tôi biết rồi thưa bà.Tôi đứng một góc rảnh rỗi không có gì làm nên ngó nghiêng một chút trong nhà.Công nhận.Là nhà học quý lắm tiền nhiều của.Đồ đạc nội thất xịn sở.Lúc đầu tôi cứ tưởng sang đây được ở đó.Cho nhà giàu bình thường thôi.Đâu có nghĩa là nhà giàu mà còn lễ giáo như vậy.Nhìn cái cách bà chủ quản lý người làm.Y chang trong những bộ phim mà tôi hay xem.Dạ thưa mẹ con mới về.Nè tiếng thừa.Tôi liền ngước mắt nhìn theo dì tư với chị liễu.Hai mắt nhìn chằm chằm vào một nam nữ trước mặt.Người đàn ông có dáng dấp cao ráo.Tưởng tả vòng đồ.Nước da hơi ngâm khuôn mặt tuấn tú này.Đó chính là tổ tư.Đi theo người đàn ông đó là một cô gái còn trẻ.Da trắng.Tình hình hơi tròn một chút.Gương mặt lại khá xinh.Chắc chắn.Đây là vợ của cậu tư rồi.Công nhận cậu tư đẹp trai ghê.Nét nào ra nét đó.Mắt mũi miệng đều chuẩn hết.Cao phong thái cũng toát lên vẻ thanh lịch quý phái.Đã vậy còn đi chung với mờ.Hai người đẹp đôi lắm.Hai đứa về rồi à.Con diệp đâu.Vào ghế ngồi đi con.Bà hằng khá niềm nở vui vẻ với mợ tư.Mà cậu tư cũng là người rất thương vợ.Tôi thấy cậu nắm lấy tay của mợ sau đó kéo ghế cho vợ ngồi xuống.Ba người ngồi vào bàn ăn.Tôi xới cơm rồi múc cơm cho vào chén.Chị liễu đem tới bàn và đưa cho chụp.Ba người ăn uống ít gây ra tiếng động và cũng không nên nói chuyện gì với nhau.Làm cho tôi đứng ở đây.Cũng muốn ra mồ hôi.Quán nửa bữa cơm.Tôi muốn nghe bà chủ nhật nhạc.Cất tiếng hỏi.Bữa nay hai đứa.Đi siêu âm giới tính em bé đi.Là con trai có phải không.Cậu từ với mở từ đột nhiên dừng đũa nhìn nhau.Mặt nạ tươi có hơi tái đi.Cậu nhìn mỡ vợ nhìn cậu.Và cuối cùng.Cậu rảnh lên tiếng trước.Là con gái à.Hai chữ con gái.Khiến cho bà chủ thử lại.Bà nhìn cậu mở một hồi lâu.Nhìn lâu đến mức xém chút nữa thôi.Làm mỡ cứu hỏa lên khóc.Toàn bọn tôi đứng một bên đến thở mạnh cũng không dám.Tôi thấy chị liễu với từ căng thẳng lắm.Tôi tự dưng cũng căng thẳng theo.Thì ra là một từ đang có thai.Hèn chi tôi thấy mở tròn tròn.Mà tại sao không khí đang yên ổn.Tự dưng lại nghiêm trọng đến như vậy.Có chuyện gì.Thầy có bầu con gái.Là không được hay sao.Bà hằng cuối cùng cũng ngừng nghỉ.Bà đặt chén cơm xuống bàn.Uống nửa ly nước lọc.Sao đỏ lên tiếng.Đứa sau cố gắng nặn ra con trai cũng được.Đứa này con gái cũng không sao.Nói xong bà đứng dậy rồi đi.Để lại cổ mỡ tư mặt buồn sao thu thủy.Nhìn mặt vợ tư đỏ dần.Hài mất ông ấn nước mà thấy thương.Bà hằng coi vậy.Mặc cổ vũ quá.Giới tính của em bé có phải muốn là được đâu.Đợi cho bà chủ đi rồi.Dì tư mới đi tới an ủi cậu mà.Mở từ thì im ru cối mặt không nói gì.Cậu tư thì bảo là không có chuyện gì quan trọng.Tôi thấy cậu hơi bị được đấy.Làm chồng làm cha phải như vậy.Thì sau này vợ con biết không khổ chứ.Vợ chồng cậu mời ăn gần xong bữa.Đến lúc ăn trái cây tráng miệng.Thì mới phát hiện ra rồi.Cậu từ hết nhìn tôi sau đó quay sang nhìn dì tư.Chân mày nghe lời.Cậu hỏi ngay.Dì tư.Người mới đi à.Là con cái nhảy.Mà mặt mũi lại là mắc cái này.Dạ vâng thưa cầu.Nó mới bảo là.Nhỏ này ở đất liền chứ không phải là mình đâu ạ.À.Thế à.Hèn gì thấy là.Em tên là gì.Còn trẻ sao không lên thành phố mà làm.Chạy qua đây làm gì.Đã cậu em là mùa.Xem thiếu tiền bà nên em qua đây ở đến trường thọ.Chừng nào hết nợ.Em về lại thành phố.Em vừa nói em tên là gì nhỉ.Dạ em tên là mùa.Mở từ lúc này cũng lên tiếng hỏi tôi.Tên thiệt của em thế à.Tôi lắc đầu.Dạ bên ngoài em ạ.À thì ra là kiểu biệt danh.Chắc hồi nhỏ khó nuôi lắm có đúng không.Dạ vâng.Cũng hơi khó một chút à.Cậu từ với mở từ cũng không hỏi gì thêm nữa.Đợi cậu mợ ăn cơm xong tôi với mọi người phụ nhau dọn hết đồ ăn còn thừa.Sau đó đem cất riêng của tùng.Chị liễu lúc này vừa nấu xong.Thức ăn riêng cho người làm.Có một món kho một món canh và một món xào.Đồ ăn cũng ngon lắm.Bữa trưa dì tư không ăn chung với bọn tôi mà chỉ có tôi chị liễu rồi ba bốn người nữa ngồi ăn.Nhạc.Trị liệu nói gì từ ăn chung đồ ăn với chủ.Bữa nào vui.Mới xuống ăn chung với tụi thôi.Tôi gật gù.Công nhận người làm cũng có người này người kia.Quản giáo.Là họ phải cao hơn bọn tôi một bờ.Công việc ở nhà bà hằng cũng không quá cực.Nhưng cũng không quá nhàn.Tuổi hết quét dọn ngoài sân rồi lại chạy vào trong nhà lau giòn phụ với chị liễu.Từ dưới nhà lên trên lầu.Cảm nhận nhà càng to quét dọn càng mệt.Một mình tôi quét dọn hết cái này.Chắc phải từ sáng sớm.Tới chiều tối mới xong.Tổng tuổi cổng truyền.Tôi tắm rửa rồi gọi điện cho cha tôi.Nói chuyện với trà xong xuôi tôi định bụng là đi ngủ cho khỏe.Nhưng tôi chợt nhớ tới.Lời dặn dò của bà cúng lúc chưa.Tôi đang phân vân.Không biết phải làm như thế nào.Đi tới nghĩa lùi vào buổi tối.Cuối cùng tôi quyết định.Đi dạo một vòng trong vườn xem thử thế nào.Mở cửa phòng bước ra.Tôi rất còn gấu đi dạo một vòng.Tôi bản tính nhát như thỏ đế nên tôi không dám đi thẳng vào trong vườn.Đi loanh quanh ở vòng ngoài thôi.Tôi cũng cảm thấy rất sợ rồi.Bà cũng hẹn tôi ở trong vườn cơ mà.Tôi vừa đi loanh quanh ở đây.Nếu như như vậy.Thì có gặp được bà ấy đâu.Thôi nghĩ rằng tôi liền bấm vô.Bật đèn pin rồi dắt con gấu đi thẳng vào trong và.Địt quá nữa.Đột nhiên tôi nghe thấy có tiếng sột soạt.Như có người đang chạy ở phía trước.Con gấu lúc này cũng sủa bồ lên mấy tiếng.Vì đèn không đủ sáng mà trời lại quá tối.Tôi có nhìn cũng không phát hiện ra là ai.Giá cả gia vị lúc này dựng đứng hết cả lên.Tuổi sợ tuổi mỗi rằng mùi.Đánh lộn lộc tập với nhau.Giữa vườn rộng lớn cây cối um tùm.Gió thổi rì rào.Một đứa con gái tiếp theo một con chó nhỏ.Đang sợ tới mức.Thủ hết rằng mùi bảo chồng.Những con chó thì lại khác.Nó hàng hải sản.Nhưng muốn kêu mọi người bí ẩn kia quay lại đây.Lúc này tôi chỉ muốn bịt miệng nó lại.Rồi túm đầu nó lôi vào bên trong.Mẹ bà.Chó gì mà lại phản chủ thế này.Mặc dù thì sợ lắm.Nhưng tôi vẫn còn tỉnh táo quay người lại rồi túm lấy đầu con gấu.Mà lôi nó đi.Ai vậy mà vừa quay vào trong.Con gấu lại sủa như điên như dại.Tôi sợ quá bài hát lên.Đừng có sủa nữa.Những con gấu vẫn sủa.Tôi thì vẫn sở.Bỏ qua sự ngày lễ của nó.Tuổi kéo dài lòi nó chạy xuống xộc vào trong.Đang chạy giữa trường thiều trong bụi cây to.Hình như có cái gì đó đập đấy.Tuổi sở.Chân tay tôi run rẩy.Những quyết định.Cắm đầu cắm cổ chạy.Chạy ra khỏi khoảng tối.Tôi đếm được một khoảng sáng trong sân.Tôi thấy trái tim của tôi đọc lại được.Bà ơi.Còn đáng sợ hơn ở chơi trò mười tám tầng địa ngục.Trong vườn nhà này.Chắc chắn là có ma.Ai lấp ló đấy vậy.Là ai.Một giọng nam của vũ hoàng lê.Tùy theo thói quen mà ngước mắt nhìn về nơi phát ra giọng nói.Người kia vừa hỏi.Vừa bước từng bước về phía của tôi.Tôi càng nhìn càng thấy lạ mắt.À mà quên.Tôi mới tới đây ngày đầu tiên.Có quen hết người ở đây đâu mà chả thấy là chứ.Cô là ai.Người kia hỏi thêm một lần nữa.Tôi lúc này mới có đủ ánh sáng để nhìn rõ mặt người này.Ba ơi đẹp trai lắm.Trọng tài sạch sẽ.Ngũ quan trên gương mặt cân đối.Mũi thẳng lông mày rậm nhân trung rõ ràng.Rất đẹp trai.Dù ánh sáng không được tốt.Nhưng với kinh nghiệm soi trai nhiều năm trong nghề.Tôi dám cam đoan người đàn ông trước mặt tôi đây rất đẹp.Chui đầu ra một cha nội đẹp thế này nhỉ.Người hai mươi ba đây.Bà nam cũng có.Một người đẹp như vậy sao.Người đàn ông kia bước đến trước mặt tôi thì dừng lại.Tôi thấy anh toàn nhìn tôi chằm chằm.Tôi cũng mở tom.Nhìn lại anh ta.Không hề sợ hãi.Điều quan trọng phải nhắc lại thêm một lần nữa là anh chàng này.Rất là đẹp trai.Cô là ai.Tại sao tôi hỏi có không trả lời.Giờ này thập thò gì.Trai đẹp thì có đẹp.Nhưng tại sao lại hung dữ thế này.Người ở đâu tự dưng nhào vào và hỏi người ta những câu vô duyên.Cái này tôi phải hỏi anh là ai mới đúng.Câu hỏi tôi là ai.Tôi gật đầu.Đốm.Tôi hỏi anh là ai đấy.Sao tự dưng vào đây là lối um sùm.Chỗ này là chỗ làm của tôi.Tôi đang đi canh gác ban đêm cho bà chủ.Người đàn ông kia nghe xong thì cha mày.Đi canh gác.Sao tôi không biết ở đây.Mới có người canh gác mới nghỉ.Nghe anh ta nói như vậy.Tôi coi mày và hồi tim.Nói như thế.Ai là người nhà cũng ngôi nhà mày à.Anh làm gì ở đây.Thầy.Ai là chủ nhà.À không.Tôi quen biết cậu ba ngày.Bữa nay tới đây tìm cậu ấy.Để bàn chuyện làm ăn.À thì ra là vậy.Nhưng bà chủ nói là hôm nay cậu ba không có nhà.Anh không biết à.Tôi không biết.Bình thường tôi tới tôi không có gọi cho.Mẹ tôi không biết.Mà cô làm gì trong vườn này.Ở đây có cái gì đâu.Mà có cái khác chứ.Tôi sợ bị lộ tẩy.Từ điển chống chế ngay.Ở thì tôi sợ có ăn trộm.Nên tôi ra đi canh trứng.Nhà trụ giàu lắm.Tôi đi làm cho bà.Trái nho rừng.Để phụ cho bà chứ.Chợt nghĩ tới chuyện hồi nãy.Tôi liền kề sát anh ta hỏi nhỏ.Đợi anh tới.Ảnh quan hệ thấy có người chạy trong vườn này không.Người đàn ông trước mắt nhìn tôi anh ta có trước tò mò nhưng cuối cùng lắc đầu.Không tôi có nghe gì đâu con nghe cái gì.Ừ thì tôi có nghe nhưng mà tôi nghĩ chắc là con chó con mèo gì thôi.Này làm gì có ai ở ngoài vườn có đúng không người đàn ông kia tỏ sao rồi chừng.Clip cháy nước phải giọng trầm xuống.Bậy rồi chắc cô là người mới tới nên cô không biết trong vườn nhà này đã từng có.Treo cổ mà chết tôi còn nghe nói là đàn ông vì buồn gia đình mà treo cổ tự tử.Chèo của thật á.Thơ.Vậy là cô chưa biết rồi bà tư không kể cho cô nghe sao.Một cảm giác rợn tóc gáy bắt đầu xuất hiện mùi thối chun cười.Tôi mà thôi đi làm gì có ma có.Tôi không hại người người ta tìm tôi làm gì chứ tại cổng biến.Người làm hay bị anh tao thù lắm.Lúc còn sống anh đang làm ở đấy cơ mà tôi còn nghe nói anh ta hiện ra hôm.Làm trước một bà.Sợ tao quần đấy tôi đàn ông tôi nghe như vậy mà tôi còn sợ.Uống gì tuổi nuốt nước bọt trong lòng càng lúc càng sợ hãi.Anh là trùm sợ ma cha nội này.Đang chọc trúng chỗ ngứa của tôi rồi thôi tôi đi vào đây anh cũng về đi.Cậu bé không có nhà đâu mai mốt rồi anh hãng tới.Thầy tôi không muốn nói chuyện nữa người đàn ông kia cũng thôi vậy tôi.Bà này cô cầm cái sợi dây gì ở trên tay thế.Sợi dây ngày ảnh tao hỏi như vậy tôi liền nhìn xuống tay của mình.Tuần gấu của tôi đi đâu mất rồi.Lo nhiều chuyện.Tuổi.Tôi lạc mất con chó của tôi rồi.Con chó của tôi.Nó đi đâu rồi nhỉ tôi mới bắt nó chạy cơ mà bây giờ cô đi tìm nó đi coi.Này anh ơi anh kiếm phụ tôi đi chắc nó chạy quanh ở trong vườn này đây.Gấu ơi gấu.Tôi đã đi lại trong vườn để tìm con gấu sau lưng có người đàn ông kia nên tôi không cảm thấy sợ lắm.Vừa đi vừa kêu và cuối cùng tôi cũng tìm thấy con gấu đang cào đất dưới một gốc cây.Thầy tôi đi tôi nó cứ lên vài tiếng nhưng vẫn tiếp tục cào cào.Tìm được yêu cầu tôi mừng như điên lật đật ngồi xuống ôm lấy cô cậu và xóc lên.Gấu mày hư quá tại sao tao kêu mày mà mày không chạy lại.Lại còn bày đặt đi cào hát cầu.Tao đánh chết bây giờ còn có bị tội ôm chắc là biết lỗi nên nằm im ru trong vòng.Của tôi không dám hí nữa tôi xoay người con gấu ôm nó ra ngoài miệng vừa cười.Vừa nói.Anh khỏi cần tìm nữa tôi tìm thấy rồi anh đâu rồi.Tôi nhìn lên phía trước rồi mới xoay đầu nhìn sang bên trái rồi lại tiếp tục nhìn sang bên phải.Nhưng tuyệt nhiên không thấy người đàn ông kia đâu nữa.Tôi có một dự cảm không mấy thằng thiện cho lắm người đàn ông vừa mới lại còn đi tìm con gấu trùng với tôi.Mở xoay đi xoay lại.Lại mất tiêu không dấu vết.Cây vườn rộng như vậy.Anh ta chạy đi đâu mà tìm không thấy.Lại không lý nào nói rằng.Anh ta bỏ về được.Đến bay tuấn không thể nào nhanh như vậy.Huống gì là đi.Nói không chừng.Anh tả lại chính là ma.Mồ hôi mẹ mồ hôi con thi nhau tuôn ra ào ào tôi làm nhầm vài câu thần chú rồi coi giò.Như điên như khùng vào trong nhà.Má ơi.Bà nhắc tôi rồi.Cái này chắc chắn là ba nhắc tôi rồi.Chỉ có mà mới đẹp trai như vậy.Người thường.Ai mà đẹp được như vậy chứ.Tuổi trẻ.Chạy là thượng sách.Đứng ở đây một hồi.Rồi hắn ta nhảy ra.Củ tôi thêm một lần nữa.Chắc là tôi chỉ có chết chứ làm sao mà sống rồi.Sáng ngày hôm sau tôi tỉnh dậy trong trạng thái hai mắt thâm quầng.Đầu tóc bù rối người run cầm cập.Thần kinh không ổn định.Vì từ có tưởng tôi bị trúng gió.Khi đầu tôi ra cạo gió lên bờ xuống ruộng.Bữa này tôi được đặc cách cho nghỉ đến chiều.Chiều mới ra lau chùi quét dọn nhà cửa.Chuyện tôi quà chứ không có nói cho dì tư nghe.Nói cho chị ấy đi.Rễ hỏi tôi.Tao đón tao buồn làm gì.Lại khó ăn khó nói.Tuổi trẻ tam tai mà.Không nói được.Qua mấy ngày sau tôi dần quen với công chuyện trong nhà.Tôi cũng không có nói là tôi nói tới nhà bà cúc.Để hỏi chuyện đêm hôm đó.Tôi nghĩ chắc là bà cũng chỉ nói vậy thôi.Chứ không đúng là.Vì nếu thật thì đêm hôm đó bà ấy đang chờ tôi ở trong vườn.Mà thôi đi.Chuyện này không quan trọng.Tôi không còn để tâm nữa.Cậu mợ từ đối xử với tôi và người làm rất tốt.Lời ăn tiếng nói rất nhỏ nhẹ và dễ nghe.Bà hằng thì kiệm lời.Trưa không đến nỗi trái tính chải nếp.Chỉ tiền cậu bà là tôi chưa gặp.Mẹ nói cậu đi công tác.Vài hôm nữa mới về.Sáng sớm cậu từ ra vườn tập thể dục.Thay đổi caption.Cậu vui vẻ hỏi thăm.Bố ơi.Đã quen việc chưa.Dạ.Quen rồi cẩu.Có cần cái gì thì cứ nói với dì tư.Thì nó mới mở từ cũng được.Dạ vâng em biết rồi.Bạn này.Nhà em ở đâu.Người ở đây luôn à.Dạ vâng.Nhà em ở đất liền.Ba em là ông cậu.Sao thích cậu.Cậu tư.Cờ tướng.Cậu đang nói chuyện với tôi.Thì độ tự nhiên.Làm giả.Tôi thấy cảnh này liền chạy tới đỡ lấy cậu.Vừa ông cậu vừa gì cậu.Tuổi hát lên để gọi mọi người tới giúp tôi.Cứu với chị tư ơi.Cậu tư.Nghe tiếng tôi hát như vậy.Dì tư với người làm xuống nhau chạy ra.Người đó người khiêng người gọi xe người kêu phả.Tức tốc đưa cậu từ lên bệnh viện cấp cứu.Tôi không đi theo cậu tư.Mà tôi chỉ ở nhà ngồi chờ tin tức mới mở.Mọi thứ đang có thai.Bà không cho mở tự lên bệnh viện.Cậu tư đi được chừng nửa tiếng.Thì có điện thoại gọi về báo là cậu không sao.Cậu bị đột quỵ.Nhưng mày là phát hiện kịp thời nên đã cứu được.Sức khỏe của cậu cũng ổn định rồi.Chỉ làm theo dõi thì một lát.Là có thể về nhà.Giờ chiều lúc cậu về.Tôi rón rén lên thăm cầu.Thay mặt của tôi.Cậu liền cảm ơn không dứt.Tôi thì chỉ là thuận tay mà thôi.Chả nhẽ thấy chết không cứu.Không có gì là hiền hết.Cảm ơn tôi xong.Bà chủ tự dưng quay sang trách móc mở từ.Làm cho tôi thấy ảnh hải với mở vô cùng.Việc này.Con để ý chồng con hơn một chút có được không.Chồng bị đột quỵ.Mà vợ trong nhà.Cứ ngủ chổng đầu lên không biết cái gì.Kể mà không có con mua.Thì thẳng luôn.Nó chết từ lâu rồi.Mở diệp buồn hiu.Cúi đầu không dám nói gì.Mà cậu luân cũng không đứng ra nói dùm cho mà.Bà chủ lại được nước làm tới.Bà trách móc thêm.Biết là còn không nguyện ý về đây làm dâu nhưng mà dù sao hai đứa cũng thành vợ thành chồng rồi.Chuẩn bị sắp tới là có con.Cái gì tại sao.Con cứ lạnh nhạt với chồng con thế hả diệp.Vợ diệp lúc này rồi nước mắt.Ấp úng nói.Sợ con.Còn không có ý đó.Hồi sáng con thuộc tỉnh không biết.Cả đêm hôm qua con không ngủ được nên sáng nay con.Trên đời này.Đâu phải chỉ có mình con có bầu đâu diệp.Mà thôi.Mẹ không nói nữa.Con thấy làm sao làm được thì làm.Đã sinh con gái rồi mà lại còn.Cậu lần lúc này mới lên tiếng giải vây.Mẹ.Điểm không có lỗi gì.Mẹ đừng nói em ấy như vậy à.Bà hàng lúc này mới giảm xuống sự khó chịu bà không còn hàng học nữa.Thì thôi.Mẹ không nói gì nữa.Để.Vợ tương lai của con.Nói lại không vui.Con mùa này.Cuối tháng này bà thưởng thêm cho mày một tí.Coi như là quả cảm ơn.Dạ thôi bà.Là chuyện con nên làm.Còn không cần bà thưởng gì đâu.Cậu từ nghề như vậy lúc này cũng lên tiếng.Em cứ cầm lấy đi em đánh được nhận mà.Mày cứ cầm lấy.Bà cho.Có bao nhiêu đâu mà mày không lấy.Mày cứ nghe bài.Cậu lần với bà nói nhiều nên tôi không có cách nào từ chối nữa.Thôi thì của nhà người ta.Người ta muốn.Thì người ta cho.Không nhầm được.Hầm tạo từ một lát.Tùy theo dì tư đi xuống nhà sau.Có chuyện không hiểu lắm.Tôi mới kéo gì lại và hỏi gì.Dì ơi.Sao mà bà ghét mở diệp thế nhỉ.Thì cũng tại vợ gì hợp.Ban đầu có chịu gà cho cậu luân đâu.Xe cẩu nhà quế mà này.Nhà mợ diệp sau này phá sản.Cậu bà giúp chào má nhà mỡ trả nợ.Nhìn mãi mới chịu lấy cậu từ đấy.Vậy ra là cậu tư thương mại tư.Mà mợ tư.Lại không nhưng có đúng không chị.Không phải.Cậu từ cũng không thích mở từ đâu.Chả coi là bà ép lên cưới thôi.Chủ yếu.Lại sinh cháu trai cho bà.Sinh cháu trai à.Ừ thì nhà học quý này.Đã có cháu trai đâu.Nói tới đây.Dì tư lại lắc đầu ngao ngán.Nếu mà vợ diệp không sinh được con trai.Kiểu gì bà cũng cưới vợ bé cho cậu luôn thôi.Bà vợ đẹp cũng đúng là.Lúc trưa tấn bầu thì cãi bà không nghe lời bà.Giờ bầu con gái rồi đấy.Cũng vừa cho mợ diệp đi.Nói mà không nghe.Nói từ đây bà đột nhiên quay sang tôi.Ngày mất của bà sáng sử bà nói nhỏ.Bạn đi mua.Tao thấy cậu đoàn cũng thích mà.Bà cũng như mày rồi đấy.Hay là.Mày làm vợ bé của cậu đi.Chỉ từ già như vậy rồi.Bà còn đùa giỡn.Tôi nghe như vậy xong cười chờ.Chỉ từ.Rùa hoài thời buổi này còn vợ bé cái gì.Cậu mợ còn trẻ.Sinh con trai mấy hồi chứ.Thì ai mà chả không biết như vậy.Nhưng để nhanh có cháu trai cho bà thôi.Mày xích một đứa.Là ngon lành rồi.Tôi nghe đến lần này cảm thấy khó chịu.Phản bác ngay.Chị thu đường nói kỳ cục thuế.Vợ chồng cậu mợ đang hạnh phúc.Tự nhiên chỉ tiêu con nhảy bảo phá đám.Thôi.Chuyện rủ hết chuyện này con không làm được đâu.Mà cũng không có ai làm như vậy được.Tìm hiểu chưa.Nhưng mà mày sinh được đứa con trai.Mai mốt mày với cha mày không cần suy nghĩ tới chuyện tiền nong.Đã vậy lại còn được ăn mặc sung sướng.Khối đứa muốn được như vậy.Mà không được đấy.Còn không dám đâu.Hạnh phúc gia đình người ta.Đi phá như thế.Bà nghiệp nặng lắm.Thả chả còn trẻ con cứ nghèo một chút.Chú làm vậy.Thất đức lắm dì ạ.Còn không có hầm lấy chồng giàu.Đổi mật khẩu như mọi.Thì có cái gì sung sướng chứ.Dịch từ nghề tôi nói như vậy thì bĩu môi.Động kinh.Thì tao cũng muốn tốt cho mày thôi.Ai biết cha con mày sống sạch sẽ vậy đâu.Đang làm công chuyện.Tao lên trên nhà đây.Để từng bước đi tôi thấy nhà hết cả người.Đúng là suy nghĩ kỳ lạ vợ chồng với các đang hạnh phúc vậy.Mà lại kêu tôi phá đám.Đúng là chả hiểu tao nghĩ cái gì.Cậu từ nghỉ ngơi hai ba ngày là khỏe lại bà chủ xót con nên không cho cậu đi làm nữa.Vợ diệp ở nhà chăm sóc cho cậu.Một bước cũng không dám rời đi.Tôi coi như cũng quen biết công việc ở đây chỉ có đường xá là chưa rảnh lắm.Để làm thêm mấy bữa nữa.Tôi xin bà cho về thăm cha.Chắc là cha tôi nhớ tôi lắm.Xe chiều hôm nay tôi với dì tư đem một giỏ đầy bánh tét.Với nước yến quà trộm năm.Ông nam là ba chồng của bà chủ.Nhà ông ở gần từ đường họ quý.Đi xe máy khoảng năm phút là tới ngay.Nhà họ quý sống ở cồn này từ lâu đời rồi.Là gia tộc giàu nhất cái vùng này.Không cần giới thiệu nhiều chỉ cần nhìn tên cồn thôi cũng đủ biết.Nhà họ quý giàu có và bể thế đến cỡ nào.Tôi cũng có nghe cho tôi kể về nhà họ quý nhưng tôi không nghĩ rằng.Bà hằng cũng là họ quý.Ngồi sau xe của dì tư.Tôi hỏi nhỏ.Dì tư ơi.Nhà bà hằng giàu thế là gì.Ừ giàu mà.Ông bà giàu từ xưa tới nay.Sau này.Thì có cậu bà biết làm ăn nữa.Nói chung là giàu lắm.Mà không giàu.Thì nhất định phải rồi.Nhà họ quý ở khu này.Còn ai lạ lẫm gì đâu.Của cải của ông nam.Bà nội nhé ăn mười đời.Cũng không hết được.Giàu như vậy luôn là gì.Ừ.Họ quý mà mày họ không giàu thì ai giàu.Mà chưa đâu mai mốt đi.Ai được thừa hưởng tài sản của ông năm.Lúc đó mới biết mặt tỷ phú vùng này.Là sao dì tư.Thừa hưởng tài sản cái gì á.Thì bà nhà này xấu.Nhưng mà chị giàu bình thường thôi.Còn người giàu nhất vẫn là ông lắm là cha của bà hằng.Ông làm có ba người con trai.Ông chủ nhà mình nhạc con lớn.Còn sao ông ấy còn hai người nữa.Cái đời của mấy ông thì sinh con trai quá chừng.Sợ cái đội sao ấy.Tức là đòi cậu ba cậu tư.Thì không ai sinh được con trai hết.Bởi vậy ra tài bây giờ.Chưa biết để lại cho ông nào.Ngày đầu là cậu nào có cần trả trước.Thì ông năm để lại gia tài cho nhà đó.Ái chà.Nghe nhạc trong phim cái gì nhỉ.Nhà giàu nhiều cay ngộ lắm.Con nhà nghèo thì ăn không đủ nhé.Đâu có rảnh mà nghĩ tới mấy chuyện này.Công nhận là đời sau.Của máy cẩu.Các cậu.Có lấy vợ mấy người cũng được.Nhưng chỉ tiếc là chưa có thằng cháu trai.Họ quý có bà nhà.Tổng cộng có sáu cộng trừ.bốn cậu lấy vợ.Mà vợ mấy cậu lại toàn sinh con gái.Kiếm thằng cu không ra mày ạ.bảy nghìn xem đấy.Facebook nhỏ xíu cứ tưởng con trai.Ai rẻ lại là con gái.Lúc đầu ba thằng không còn lo nhưng bây giờ.Bảo tàng bắt đầu lo lắng rồi đấy.Dì na.Chuyện sinh con trai hay con gái.Đâu có nói trước được đâu gì.Bà con nghĩ chắc là chưa đâu.Chứ không lẽ.Cậu nào cũng xinh con cái.Thì hỏng bét.Có phải chuyển.Mày chưa thấy về máy chưa tin.Cậu trùng con trai của ông bà.Để hai đứa con.Đàn guitar.Đang bầu bữa nữa.Bà cho có khi lại là con gái luôn.Còn cậu cháu con ông út.Hai đứa con rồi cũng là con gái.À mà quên.Cổ phước.Lấy vợ trước cậu tự nhà mình hai năm.Cũng đẻ con gái rồi đấy.Rồi bây giờ lại tới phiên cậu tư nhà mình.Con gái luôn.Mày thấy chưa.Thì con nghĩ chắc là trùng hợp thôi.Mày điên à.Nhà họ quý.Đang bị mất lời nguyền đấy.Bởi vì nhà ông năm.Mày cẩn có cháu trai.Ông ấy sợ rằng.Đời sau này là tuyên tự tuyệt tốt.Ai nói cho gì thế.Mà có đúng không gì.Lời nguyền gì à.Tao nói cho mày nghe ai nói cho tao không quan trọng.Quan trọng là có.Tao mày nói.Tao không nói bậy.Cậu cứ kệ chỉ muốn sinh con trai mà lên thành phố.Nhờ bác sĩ canh trứng.Tao không rảnh.Nhưng nói chung là phép cho bằng được để một đứa con trai.Nhưng mà cái đứa con trai đấy nhá.Chưa sinh ra thì chết trong bụng mẹ rồi.Đấy.Mày thấy chưa.Bờ biển năm để lại gia tài cho cậu nào sinh được con trai.Cũng đúng thôi.Bởi vì ông ấy sợ.Không có người.Nối dõi tông đường.Nhà họ quý này đúng là ly kỳ.Nhưng tôi không tin cho lắm bởi vì tôi không tin vào những lời nguyền.Mà dì tư vừa nói.Thời buổi này làm gì có lời nguyền nào.Chắc là người ta thêu dệt.Cho thêm chuyện ly kỳ thôi.Tôi và dì tư nói thêm mấy chuyện nữa cuối cùng cũng tới nhà ông năm xe dừng.Cổng gì tư gọi cửa mấy tiếng thì mới có người ra mở cổng.Tôi không bước vào trong mà đợi gì ở ngoài nhìn từ cổng vào bên trong đúng kiểu nhà ba.Làng cổ kính thời xưa khoảng sân rộng vườn tược cây cái ôm chùm.Và rất sạch sẽ nhà cổ kính chắc là giai cấp từ lâu lắm rồi phải công nghệ.Nhà họ quý giàu thật.Người ăn kẻ ở quá trời nhìn mà phát hàm tôi đứng đó.Tiền đủ thứ nhìn vào trong tôi thấy dì tư đang nói chuyện với ai đó thái độ vui vẻ vô cùng.Vì lá cây chè mất nên tôi không nhìn rõ đó là ai nhưng mà.Tao người đang ngồi trong kia tôi lại cảm thấy rất là quen nghỉ là ai vậy ta.Dịch từ bước già tôi liền hỏi ngay gì đang nói chuyện với ai ở trong đấy à.Cậu ba cậu ba là anh của cậu tư nhà mình có đúng không gì.Mày không biết cậu bà sao cậu nói là cậu biết mày cậu cậu ba biết con đấy à.Thì cậu vừa nói với tao hỏi mày là tìm được con chó chưa đấy cậu.Hỏi như vậy thật ra gì.Cái con này tao nói xạo với mày làm gì này có chuyện gì có đúng không.Tuy hơi lúng túng nhưng đối diện với ánh nhìn dò xét lời cảnh cáo của rỉ từ từ biết.Không nói gì thì không được nghĩ vậy tôi liền kể hết cho nghỉ từ nghe nghe xong thì.Gì cười phá lên.Hẹn tỉ hôm đấy tự dưng mày bị bệnh tao cứ tưởng mày bị trúng gió cậu ba là như.Cậu vui tính hay đùa giỡn lắm.Tuổi sửu ngồi vui cái gì mà vui ai vui chứ tôi không vui rồi tí nữa thôi.Hồn bay phách tán rồi mà thôi mùa này leo lên đây tao chở mày về.Về nhanh nhanh còn làm công chuyện cứ ở đấy mà đùa giỡn.Nghe gì từ nhắc tôi liền kéo phủ chiếc xe wave màu xanh với gì vừa định leo lên ngồi thì.Chiếc xe hơi màu đen dừng ngay trước đầu xe của gì.Lái xe mở cửa kính.Người quen biết từ trước với gì.Anh ta lên tiếng hỏi thái độ kênh kiệu.Dì tư đấy à đi đưa quà cho ông nội dùm bắc hay đấy à.Dạ thưa cậu chung tôi mới đem qua cho ông mà ông ngủ rồi à.Bà già đấy chính là cậu trung.Cậu chủ nghèo trần mày đi tớ không được vui.Vì có nói dối không thế giờ này mà ông nội ngủ cái gì.Tôi có xạo với cậu đâu có cậu bà ở trong với ông chính cậu ấy nói với tôi như vậy mà.Anh ba anh đang trong đó.Dạ vâng thưa cầu.Cậu trùng nghe nhắc đến cậu bé.Môi của cậu nhếch lên nụ cười có chút quái là thấy xe gì tư bị cảm chờ.Cậu liền bóp kẹp rồi sau đó quét lớn.Này thì tôi lấy làm cái gì chạy lại mở cửa cho tôi bảo trâm đi chứ.Thưa cậu trung.Nỗi sầu gì tư lật đật chạy tới mở cửa xe cho cậu trung chạy vào chiếc xe hơi chạy thẳng vào trong sân.Một tiếng cảm ơn cũng không có tôi nhìn gì tư thấy gì lầm bầm ở trong nhà.Khó ưa khó chịu.Ra vẻ ta đây.Gì.Dì đang nói cậu chung nè.Chưa còn nói ai nữa đàn ông gì mà bố duy.Để coi chừng nào đẻ được con trai.Mà thôi mùa.Đi về đi.Ở đây tao bực mình quá.Thấy thì giận như vậy.Tôi đến nào tốt lên xe và ngồi ngay ngắn.Mà công nhận cậu chung cũng nắng thật.Tối tối có thấy khó chịu.Trừ huống tỷ là dì tư.Nhưng mà biết làm sao bây giờ.Người ta là chủ.Lại có tiền.Hỏng hết một chút.Hai nhiều một chút.Thịt vĩnh yên.Mình phải chịu đựng.Mình bực mình nên suốt dọc đường về.Dì tư cái lẩu bầu trời cậu chung không thương xót.Mà giận cậu trung thì thôi rồi.Cuối cùng.Dì tư lại giận lây sang cả tôi.Báo hải tôi bị cho đi bộ về.Cũng hiền đấy chứ còn một phút nữa là tới nhà.Tôi cũng không tính là đi bộ quá nhiều.Vừa đi tôi vừa nghĩ tới đêm hôm kia và cậu ba.Mày là bữa đó tôi không có nói xấu chủ nhà.Chứ nếu khùng.Là tôi tiêu rồi.Mà tổ ba ngày.Trời của pháp.Chờ cái gì mà tùm á chơi như vậy ai mà dám chơi chung với cậu chưa.Quý vị và các bạn thân mến tâm an vừa mới gửi tới cho tất cả quý vị và các bạn tập một.Của bộ truyện này.Cảm ơn tất cả quý vị rất nhiều cảm ơn tác giả chúc rằng đã đồng hành cùng với tầm hàng trong buổi trưa ngày hôm nay.Và chúng ta sẽ cùng nhau lắng nghe tập hai của bộ truyện này tâm anh sẽ gửi tới cho quý vị những tình tiết mới nhất của.Truyện liệu rằng khi mà mùa vào trong gia đình của bà hằng để làm giúp việc để trả nợ cho người cha của mình.Thì có.Có những cái điều gì.Mà coi như là bí mật của gia đình này sẽ được bật mí và liệu rằng cuộc đời của mùa.Như thế nào.Khi mà chứng kiến những cuộc đấu đá của gia đình này về vấn đề chia tài sản và lời nguyền của gia đình.Quý vị xin mời quý vị chúng ta cùng chú ý theo dõi tập ngày mai và những tập tiếp theo của bộ truyện này nhé.Tâm anh sẽ gửi tới cho quý vị vào lúc mười một giờ trưa hàng ngày khi mà quý vị chúng ta cùng chú ý lắng nghe.Còn bây giờ cho phép tâm hành tinh được chào tạm biệt tất cả quý vị.Chúc quý vị có một ngày thật nhiều niềm vui thật nhiều sức khỏe.Xin chào và hẹn gặp lại. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com