Truyện Đời Thực Gánh Nợ Thay Cha Phần 3 Đuổi Ra Khỏi Nhà - Mc Tâm An Diễn Đọc-qpsolr

truyện Đời thực gánh nợ thay cha phần 3 Đuổi ra khỏi nhà - mc tâm an diễn Đọc-qpsolr

Chào mào xin kính chào tất cả quý vị khán thính giả đang cùng nhau lắng nghe trình càng đọc truyện bụi phố được phát sóng.mười một giờ trưa hàng ngày vào ngày hôm nay tao mà lại tiếp tục đồng hành cùng với tác giả trúc xanh gợi.Tập ba của bộ truyện cánh tay cha.Quý vị và các bạn thân mến sau khi và chúng ta là nghe xong tập hai thi có rất là nhiều bí mật cũng như.Đã xuất hiện.Kẻ thù của mùa đúng không ạ dùng tự kẻ thù thì nó hơi quá đáng một chút nhưng mà bởi vì mua không làm.Nhưng mà tùy vào người ở đợ của cô ta.Lại tìm mọi cách.Để hãm hại mà.Và cái chết.Của bé gấu con chó đáng yêu và thân thuộc người bạn nhỏ của mùa lại giấy lên.Một hành động vô cùng là đáng sợ của phù thủy và liệu rằng thủ phạm thực sự đó chính là ai thí sinh.Vị chúng ta cùng chú ý theo dõi tập chuyện ngày hôm nay nhé.Quý vị khán thính giả thân mến cũng như thường lệ sau khi lắng nghe xong chuyện thì quý vị đừng quên.Ủng hộ cho tâm an bằng cách like chia sẻ và bấm đăng ký kênh tâm anh xin cảm ơn quý vị rất nhiều.Và ngay bây giờ chúng ta sẽ cùng nhau lắng nghe tập ba của bộ chui.Rảnh nợ thay cha tác giả phan trần trúc giang.Qua giọng đọc của thanh hà.Tối hôm nay tôi làm khuya bà chủ đi ngủ từ rất lâu rồi.Tôi vẫn còn ngồi gõ bàn phím lộc cậu lúc làm xong cũng hơn mười giờ.Bước ra khỏi cửa tôi đi nhẹ nhàng rón rén hết mức có thể để không làm ồn đến mọi người.Đi gần tới phòng cậu ba trần tôi nhìn thấy mợ tư đang đứng.Nói chuyện với cậu trước cửa phòng bước chân của tôi thử lại tôi nhất bảo vệ tường và cố gắng không để.Tổng hợp phát hiện ra tôi.Lên đưa ánh mắt nhìn ra tôi thấy mợ diệp có vẻ lo lắng và hoàng hút thái độ gió.Như là cái hôm mà tôi bắt cả hai người họ ngoài cổng nhà.Cậu bà thì cầu mày khó chịu thấy vợ khóc cậu liền kêu vợ vào trong phòng.Rất cẩn thận đóng cửa lại rốt cuộc là sao nhỉ sau hai người hỏi lại cam lý đến.Bên trong là phòng của cậu ba là nhà chồng của mợ diễm cơ mà thật.Tôi vô cùng tò mò về mối quan hệ của hai con người này tôi không nghĩ cậu ba là người như vậy vợ diệp.Là em dâu của cậu cơ mà .Cậu đẹp trai có tiền thiếu gì đàn bà con gái vây quanh cần gì phải ra giấy với vợ của em trai mình chứ.Nhưng nếu như hai người bọn họ không phải là mối quan hệ như tôi nghĩ.Vậy thì nửa đêm lén lút gặp nhau để làm gì.Có chuyện gì quan trọng tại sao vợ diệp lại không nói với cậu thứ mà cứ ba bốn lần lại đi.Cậu ba như vậy chứ mua chưa ngủ à.Nghe tiếng tôi từng hỏi tôi giật bắn mình vì hoảng sợ.Thấy tôi giật mình.Cậu vừa cười vừa hỏi tôi sao thế.Cậu đây có phải là ma đâu mà tại sao em giật mình.Em cứ tưởng mọi người ngủ hết rồi nên với lại em nhát gan lắm.Sao chưa làm xong việc à dạ không em xong rồi bây giờ em về.Em ngủ đây à mà cậu tư sao cậu xuống đây giờ này.Cậu đói à có cần em nấu cái gì cho cậu ăn không thôi không cần đâu.Ngồi xuống đây đi kiếm vợ diệp em có thấy mợ diệp xuống đây không.Thấy tình hình có chút căng thẳng.Tôi nghĩ ngợi sau đó nói lớn.Em em không biết à chắc là vợ ngủ không được nên ra ngoài sân hóng gió rồi lại em nhé.Có tiếng mở cửa không biết là có phải mời thiệp không ạ.Tôi cố gắng nói to như vậy không biết hai người trong phòng có nghe thấy không cậu từ nhỏ.Sau đó gật gù nói với tôi ừ chắc là vậy vợ có bầu nên khó.Thôi.Em về ngủ đi cậu lên phòng trước đây.Cậu ơi cậu có cần.Em đi kiếm mở cho cậu không.Cứ để đấy cậu kiếm.Cậu liền phòng lấy chồng ở cái áo.Dạ vâng ạ.Nói rồi cậu đi nhanh lên lầu còn tôi thì đứng nhìn theo bóng lưng của cậu.Thấy cậu đã đi khuất tôi lại nhìn về phía cửa của phòng cậu ba.Chổi chải chạy trước là thượng sách .Nhuộm màu vợ liệu có làm ra ngoài cũng không sợ độ mặt của tôi.Bước ra khỏi cửa nhà sau tôi nhẹ nhàng đóng cửa lại.Nội thất tiệm sò sang trọng cũng từ từ khép lại.Trần tôi thoáng nghĩ trong đầu.Kỳ vọng cổ ba và mẹ đi.Không làm gì có lỗi với cậu tư.Ngàn lần vạn lần tôi mong là như vậy.Chứ nếu không cậu tư là người đáng thương và khổ sở nhiều lắm.Qua mấy ngày sau.Tôi không còn nghe thấy ổ nào dì cậu tư và mợ tư vấn luôn luôn vui vẻ như bình thường.Còn cậu mợ.Đưa nhau đi khám thai.Chắc là bữa khuya đó không có chuyện gì xảy ra.Còn về phần của cậu ba.Cậu đi đi về về đêm tôi cũng không biết có chuyện gì xảy ra không.Với lại tôi không ở chung nhà với bọn họ dù có chuyện gì xảy ra thì làm sao mà tôi biết.Thôi kệ.Chuyện của ai.Chứ đâu phải là chuyện của tôi.Tốt nhất là đừng quan tâm quá làm gì.Chỉ thêm đau đầu thôi.Cô thủy đi được mấy bữa.Bữa nay lại về đây ở tiếp.Tôi không hiểu cô thùy với cậu ba là mối quan hệ như thế nào.Cậu ba thì lạnh nhà thờ ở còn cô thủy.Thì không coi cậu ba ra gì.Chả hiểu đây là mối quan hệ của chuối tỷ.Mà lại kỳ quan vui vẻ.Cô thủy về thì con hạc cũng về theo.Con nó ở chung.Cô với chị hồng lại cảm thấy rất mệt mỏi.Nhưng lại không biết than thở cùng với ai.Con gái con lứa.ba ở bẩn.Quần áo thì để tứ tung.Phần mềm ngủ xong thì không bao giờ xếp lại.Cái phòng ở vậy mà chưa bao giờ quét dọn cho sạch sẽ.Có góp ý nói nhỏ.Thì nó lại bảo rằng nó là khách.Đúng là chịu thua.Sau bữa cơm của thủy gọi tôi.Đi dọn trái cây và pha nước chanh cho cô uống.Biết là bị hành nhưng tôi không làm theo thì không được.Đem ra vườn cho cô ta xong.Cô ta lại kêu tôi đi lại bóp vai cho cô ta.Trong khi đó còn hàng ở bên thì nhàn hạ.Ăn trái cây và uống nước.Đúng là tốt.Tức chết.Mày bóp mạnh cái tay lên xem nào.Kêu kêu đi nhổ lông vịt thế à.Nghe của tao nói.Tôi liền tăng.Và bóp mạnh tay hơn một chút.Vừa mới ấn được vài cái.Cô ta liền giãy nảy lên và phát âm.Nay.Yêu máy bay.Chữa bệnh kêu mày bị sưng của tao đi.Mạnh tay như thế hả.Hay là mày gây thù chuyện hồi bữa với tao.Tôi lùi về sau sẽ cúi đầu.Dạ không có.Tại em.Em không biết phải làm sao cô mới vừa ý à.Vậy sao.Thôi được rồi.Con hạc đâu mày qua đây làm mẫu cho nó.Còn hạ bò miếng xoài xuống nó cười gian mình đi tới gần tôi.Bắt đầu tôi ngồi xuống ghế.Nó đưa tay xoa bóp thì phạt cho tôi xem.Xóa từ đầu giường của tôi.Muốn vỡ bụng và từ đó.Con quỷ cái này.Làm bè dương.Chưa xoa bóp cái gì.Biết là bị chủ tớ còn hạ của ít chơi thôi.Nên dù có đau đớn đến mấy.Tôi không kêu lên một lời.Cảnh giang hồ chịu đựng chiều đến khi nào con hạ buông tay ra thì tôi mới thôi.Mồ hôi mẹ mồ hôi con thi nhau chảy dài.Từ đầu điểm tái mặt.Những cố gắng.Coi như không có gì xảy ra.Thì phạm xong xuôi.Cô thủy nhìn tôi nhếch môi.Mày hiểu chưa.Có cần con hạ làm thêm một lần nữa không.Tôi cúi mặt.Siết chặt tay và cố ngăn cơn giận trong lòng mình lại.Tuổi thân.Em hiểu rồi à.Hiểu thì tốt.Tao cũng không rảnh.Mà chỉ dạy cho mày.Mày là đầy tớ.Cái gì nên làm cái gì không nên làm.Mày là người phải tự hiểu rõ nhất.Chưa đói.Mặt hỏi đeo chân.Đâu có được đâu mày.Còn hạn lúc này cũng vừa theo.Nghe chưa con.Đẻ đừng có mà đòi đeo chân hạc coi chừng bị nát thầy đấy.Cái gì mà đi ỉa đi à.Nói lại tôi nghe xem.Một giọng nói cất lên.Chủ nhân của giọng nói đấy chính là cậu ba.Cậu bà đi tới chỗ bọn rồi cậu thông thảo ngồi xuống ghế.Sửa lại ung dung nhìn về phía chủ tớ còn hả.Đang nói cái gì mà đi ỉa đây.Con hạ xuống sướng quá nhỉ.Nói cho tôi nghe xem.Tôi ngồi kế bên cậu.Đang muốn đứng lên thì cậu lại giữ lấy tay của tôi.Cậu ra lệnh.Mùa ngồi xuống.Đứng làm gì cho khỏi chân.Để mình còn hạn đầy tớ đứng là được rồi.Tôi cầu mày nhìn cậu.Đang không hiểu rốt cuộc là cậu muốn làm cái gì.Cậu nói vậy là sao.Nói đi ăn cái gì vậy chứ.Cô thủy nghe không được lọt ta cho lắm cô ta cười nhà tao hỏi ngay.Anh nói như vậy.Ý là gì chứ.Con rùa này.Không phải là đầy tớ nhà.Tôi nói sao thì kệ thôi.Tôi muốn cho anh ngồi thì cho.Muốn ai là đầy tớ thì tôi nói như vậy.Có thắc mắc cái gì.Cô không có quyền gì ở đây mà thắc mắc.Này.Anh đừng có kiếm chuyện cãi nhau với tôi.Hôm nay tôi không vui đâu.Cuối cùng vui.Tôi thấy cô khi nãy ghê gớm lắm cơ mà bây giờ lại nói không vui à.Hai đứa con hả xoa bóp cho mua.Thì mới làm cho cô vui.Phải đấy.Cơ quan tâm tới người làm nhà anh.Thấy con mùa nó đau vai.Tôi cho con thảo xoa bóp dùng cho nó.Bộ không được sao.Tôi ngồi một bên có điều chỉnh hơi thở của mình xuống mức thấp nhất.Thật đến mức muốn ngừng thở luôn.Cậu bà gỗ đổi cài đặt.Cậu cười khoái chí.Tôi được tôi cũng thấy con hạnh à cô đang đau vai.Để con bùa.Nó qua nó xoa bóp cho.Có được không.Còn hạng e của bà nói như vậy.Nó nhảy dựng lên và xua tay lia lịa.Dạ thôi cậu em khỏe mà em không cần sao bấm đâu à.Chứ không phải cơ sở mùa.Tao bẻ gãy xương vai của cô giáo.Tại sao cô càng ngày càng khốn nạn giống cái chủ của cô vậy.Cô có tin là tôi đã một phát.Là cô biến khỏi chỗ này luôn không.Còn hạn lúc này ôm chặt lấy tay của cô thùy mặt nó mới hết sẹo lồi dùm rẻ.Cậu cậu ba em.Cô thủy tức giận.Bắt cua lớn.Quỹ lãnh.Tại vì có tốt ở.Bạn tới đây kiếm chuyện với tôi.Tuổi vàng là gì chứ.Đối với cô là gì.Tôi biết cô chả là gì hết.Cô là khách của mẹ tôi.Mẹ tôi quý cô.Tôi cũng không cảm bà.Đừng để tôi nói cho rõ ràng.Tôi muốn làm bà quý.Chuyện này có chết đi sống lại tám kiếp.Tôi nhất định không đồng ý.Một trời đã rồi thì lo mà về nhà đi.Nhà họ quý khổng mong muốn có đứa con dâu như cô.Cô thủy đứng bật dậy.Cô ta chỉ tay của cậu ba.Sau đó nghẹn ngào nói.Ảnh.Ai đừng có mà quá đáng.Mạnh đạo hướng.Lời hứa của thương gia.Cô tiên sao.Muốn làm vợ của tôi.Chết đi.Rồi xin đầu thai kiếp khác.Bay ra tôi còn suy nghĩ lại.Anh anh được lắm.Thầy cô thủy dẫn đến đỏ mặt.Cậu ba liền chỉ tay của con hà và cảnh cáo.Mày đưa cô ta vào trong.Sắp xếp quần áo.Đợi cho cô mày hết giấc.Rồi đưa có mày về.Còn nếu chưa muốn về.Muốn ở lại đây gây sự tiếp với tao.Chị tao cấm mày đụng tới người của tao.Vu lan mùa hồng liễu.Hay là chú bảy.Tao đều không thích mày kệ cụ mày.Mở múa mổ múa mép ở đây.Đừng có để tao cho người bà vào miệng.Nhà này là nhà của tao.Không phải là nhà của cô mày.Nếu không biết tôn trọng người của tao thì cút.Cút cả mày lẫn của mày.Cô thủy lúc này nổi đóa.Tên của cậu.Quý lạng.Quý lãnh nghỉ không phải tên.Để có muốn gọi thì gọi.Còn bây giờ thì cút đi.Phù thủy còn muốn gây nhau nữa nhưng dưới cái nhìn cảnh cáo của cậu bà.Con hạ liền kéo qatar vào trong.Thấy cô thủy bị có ba trừ cho ruột cổ.Tôi thấy hả lòng hả dạ vô cùng.Đúng là cậu bà nhà họ quý.Tên đã hay rồi suy ra anh cũng không phải là có tiếng mà không có miếng đã kết nối ghê.Đợi chủ tớ còn hạn vào trong rồi có ba mới quay sang tôi.Cậu đưa tay bóp nhẹ lên vai của tôi.Tôi liệt tái mặt và nhảy dựng lên vì đau.Bị kích thích quá mức.Tôi nói tục.Mẹ kiếp anh bị điên à.Có bà mẹ phòng mở to con mắt lên nhìn tôi.Tao mày và hỏi tôi.Cô vừa mới chửi tôi.Biết là mình lỡ lời tôi liền rụt cổ lại.Và thị thảo nhỏ tiếng.Không phải.Cho em xin lỗi.Tại em đau quá.Thay mặt mũi của tôi tái xanh tai đỏ biết là tôi đau thật.Cậu ấy thôi không mất lỗi tôi nữa.Ngồi nhìn tôi.Sao đỏ nhàn nhạt nói chuyện.Vào trong nhà.Lấy cái áo khoác đi.Tôi đưa cô đi khám.Dạ thôi không cần đâu cậu không cần đâu à.Cậu bà đứng bật dậy.Cậu tiến phát lại gần tôi rồi đột nhiên giơ tay lau nước mắt còn đọng lại ngay khóe mắt của tôi.Bốn mắt chúng tôi nhìn nhau gương mặt nam thần của cậu chuẩn xác ngay trước mặt của tôi.Chỉ cần cậu thở ra một hơi.Ở đây tôi đều cảm nhận được.Ngày giây phút này đây tim của tôi tự dưng đập loạn lên hai mắt mở to không dám chết.Cảnh sát.Có cái gì đó rất kì lạ.Để tôi đưa cô đi khám.Còn hạn lúc mạnh tay lắm.Không xem thường được sức cho bò của nó đâu.Tôi phì cười vì câu nói của cậu.Con gái nhà người ta yêu quái không bằng.Tức châu bỏ.Thấy tôi cười cậu cũng cười theo.Vì tôi mà cô bị con thấy hơi truyền.Nhìn cô bị đau thế này.Tôi không thể nào khoanh tay đứng nhìn.Và xem như không có chuyện gì được.Đảo theo tôi đi khám nhé.Nghe cậu nói như vậy.Tuổi tự giống như khai thác được một chuyến.Tôi nhìn cậu.Trần vũ thước lùi về sau.Môi mím chặt lại.Cậu bà.Em cảm ơn ý tốt của cậu.Nhưng.Sau này.Cậu có muốn tìm.Đuổi cô thủy đi không ạ.Nhưng nếu như vậy.Cậu đừng lấy em làm cái cớ.Em biết phận em là người làm.Cậu nói cái gì em đều phải nghe.Nhưng mà em phải làm việc để kiếm tiền trả nợ.Công việc nhà mình rất tốt.Em không muốn.Bị mất việc đâu à.Cô vừa nói cái gì.Cô bảo rằng tôi lấy cô làm cái cớ.Dạ vâng.Cậu lấy em làm cái cứng em biết chứ.Nhưng em hùng xe cẩu.Nhưng mà.Em hi vọng.Chỉ một lần này thôi.Lần sau em không hợp tác đâu.Cảm ơn lòng tốt của cậu.Vài của em không sao.Em xin phép em vào trong nhà.Nói rồi tôi bỏ cậu lại một mình sau đó bước thẳng vào trong nhà.Cậu bà lấy tôi ra làm cái cớ để đối đầu với cô thùy.Tôi không trách cậu ấy.Tôi biết cậu sẽ có tính toán riêng của cậu.Nhiều trò rủ cậu có tính toán đến thế nào đi chăng nữa.Thì cậu không thể nào bảo vệ cho tôi mãi được.Tôi cần công việc này tôi cần tiền để trả nợ.Cần tiền để lo cho cha.Và hơn hết tôi cần một cuộc sống bình yên.Quan trọng nhất.Tôi biết cậu là mối quan hệ chủ tớ.Tốt nhất là đừng quá thân thiết với nhau.Cậu không sở.Nhưng mà tôi sợ.Cậu có thể không mất.Nhưng bạn tôi.Tôi sẽ mất tất cả.Tôi biết kể từ nay về sau.Tôi chắc chắn là mục tiêu cố định của cô thuê lần này cậu ba trực tiếp vào mặt giúp tôi.Cô ta không hận tôi tới tận xương tủy mới là là.Mà biết làm sao bây giờ tất cả đều do cô ta cố tình gây chuyện.Chưa tuổi nào có ham hố gì cậu ba.Cùng lắm.Thì tôi bị đuổi việc.Nói về cảnh ruộng với cha.Bộ ba ngày hôm sau có nhiều dì tư đưa cho tôi một miếng.Dán xương khớp.Biết là cậu có lòng tôi không làm khó cầu.Cụ bà dù sao cũng tốt giúp tôi cảnh cáo còn hàng không cho nó làm càng nữa.Sao việc đó tôi cứ nghĩ rằng cô thùy sẽ không bao giờ bỏ qua cho tôi ai dè còn cả tuần sau.Tôi không thấy cô ta tìm tôi gây sự vô cớ trong nhà nó có gặp mặt nhau thì cô ta đều xem cho.Người vô hình không nhìn cũng không đả động tới tới còn hạ cũng hạn chế để khua môi múa.Chủ tớ hai người bọn họ giống như kiểu bị dọa cho sở về.Mà tôi nghĩ chưa chắc là sợ đâu có thể hai người bọn họ đang tiết chế lại bớt.Chắc là sợ cậu ba đuổi ra khỏi nhà còn về mợ tư.Sức khỏe của vợ dạo này yếu lắm uống thêm vitamin rồi truyền nước cũng không thấy khá hơn.Bà chủ sở làm vợ yếu quá không sinh được nên đi mời ông thầy thuốc gia truyền có tiếng ở tỉnh về.Đi khám cho mà uống thuốc bổ được vài hôm.Thì mở không chịu uống cứ uống vào là nôn ra người lúc này thì gần giống như cậu muốn.Làm cho cậu tư và bà loan khiếp sợ cơ sáng nào tôi cũng nghe thấy tiếng buồn nôn.Trên lầu cậu từ thường vợ không dám đi làm sớm vì sợ mà ở trong phòng có một mình.Sáng nay cũng vậy đợi vợ lùn xong.Tôi mới thấy cậu tư đi xuống lầu.Thấy tôi cậu nói ngay.Mua ơi lát nữa em nói hồng đem đồ ăn sáng lên cho mợ nhé để hồng nấu.Mợ của em đấy chị ăn được đầu ăn của hồng nấu thôi.Dạ vâng.Sáng em thấy chị hồng nấu riêng cho vợ rồi mà cậu ơi sao mẹ nghén nhiều thế à sáng.Anh cũng nghe thấy vợ nôn ói quá chừng.Cậu cũng không biết bộ càng lớn thì nghén lại càng giữ toàn bác sĩ nói thai yếu.Vợ mà còn nghén kiểu này chắc cậu phải đưa cho vợ vào bệnh viện thôi.Ngày cậu từ nói như vậy mà thương.Công nhận cậu lao trong mệt quá chừng sáng đi làm trễ chiều về sớm để lo cho vợ.Cầu trời cho mợ diệp bình an đến lúc sinh con thấy vợ như vậy mà buồn hết sức.Người ta nói đàn bà chửa đẻ.Cửa mãi mà.Nguy hiểm lắm chứ không phải là chuyện nhỏ đâu.Cậu từ vừa đi thì cậu bà cũng xuất hiện thấy tôi đứng thở dài ngó trên lầu.Cậu bà đi tới gõ vào tường ta vừa xắn tay áo vừa hỏi tôi làm.Gì mà đỡ mặt nhìn lên trên thế muốn lên trên đấy cho biết à.Cậu làm như em chưa thấy nhà lầu bao giờ.Em là em đang lo cho mợ tư diệp thôi.Lo cho mọi thứ.Diệp bị cái gì mà cô lo.Trời đất.Vợ từ thái yếu bị hành quá trời.Mà cậu không biết gì hết sao cậu bé.Có ai nói đâu mà biết.Tôi đi làm thì làm sao mà biết được.Thay đổi mọi thứ sao rồi đỡ chưa.Mở tủ cũng còn yếu à.Cậu từ nói nếu mở còn bị hành thế này.Chắc là cậu đưa vợ nhập viện để chờ sinh cho an tâm.Cậu bà nghe xong gật gù tỏ ý hiểu truyền.Biểu cảm trên khuôn mặt của cậu khá là bình thường.Khổ quá mức lo lắng cũng không đến nỗi rừng sưng.Tự nhiên thấy biểu cảm của cậu như vậy.Tôi có chút không hiểu lắm về người đàn ông trước mặt mình.Tôi cứ nghĩ là cậu bé đáng lý.Phải rõ chuyển sức khỏe của mợ việc hơn tôi chứ.Vì hai người họ.Thầy là nút gặp nhau cơ mà.Tại sao bây giờ cậu lại là người biết sau cùng nhỉ.Nói thì vài câu cậu ba cũng đi làm để lại tôi một bụng tò mò nhìn theo bóng lưng của cậu.Phải nói là tôi hết sức tò mò.Cây cậu ba này.Không đoán được lòng dạ như thế nào.Sáng sớm hôm sau.Cậu từ được mở từ đi bệnh viện khám thai.Bà chủ nào cho sức khỏe của mẹ.Nền cũng đi theo cậu bà chắc là không có đi làm.Tôi thấy cậu dậy sớm chạy bộ buổi sáng.Vì chủ nhà không có ai.Niềm tôi không cần chuẩn bị bữa sáng.Chỉ cần nấu sẵn rồi khi nào có ai đói.Tàu đỏ tươi hâm nóng lại.Phải dọn lên thôi.Cô thủy ngủ dậy rất muộn nên buổi sáng còn hạn tương đối rảnh rỗi.Bà tôi sáng này cũng không làm gì.Nên tranh thủ.Ở trong phòng sắp xếp đồ đạc quần áo.Con hạc ngồi một bên tôi ngồi một bên.Hai bọn tôi ngồi chung một phòng nhưng lại không ai nói với ai câu gì.Lúc tôi còn đang dọn phòng thì con hạ bỏ đi trước.Khoảng chừng mười lăm phút sau.Nó quay lại.Tuổi vội vàng cuống cuồng tìm kiếm cái gì đó.Tôi thấy nhưng mà tôi không hỏi.Mà tôi cũng không có cái gì.Sẽ xen vào chuyện riêng của nó.Thấy nó lo lắng hoảng loạn.Chắc là bị mất cái gì rất quan trọng nên mới có hành động như vậy.Tự dưng thấy cũng thương tình.Đang định hỏi nó.Thì con hả nó đùng đùng đi tới chỗ tôi.Gương mặt của nó đỏ bừng.Giọng lạc hẳn đi.Chị thảo của mặt tôi quá lớn.Bùa mày.Mày lấy cái ví tiền của tao đúng không mày trả lại cho tao.Mày vừa nói cái gì thế.Tao lấy ví tiền của mày làm gì bằng chứng đâu mày nói tao lấy.Tổng này chỉ có tao với mày.Hồi nãy tao còn để trên giường.Mới thì có một chút quay lại thì không còn thấy.Nếu như không phải mày lấy thì ai lấy.Mày đừng có chối.Mày trả lại cho tao.Nó vừa gào vừa nhào là chỗ tôi.Tải sách cái bài gì của tôi lôi lôi kéo kéo.Tuổi điên gần lấy tay của nó.Tuoitre.Mày bị điên à.Đồ của tao.Ai cho mày đụng vào.Thì ra là mày giấu ở đây chứ gì.Quán ăn cắp.Đồ tham lam.Bên ngoài nghe động tĩnh.Mọi người liền kéo nhau vào phòng.Chỉ từ biết rồi và con hạc đã nhau.Đi liền nhảy vào và phân xử.Vụ gì thế à mới sáng sớm làm gì mà cãi nhau um sùm.Tụi mày muốn bị đuổi việc hết có đúng không.Tôi cũng điền tiếp lắm mày nói lớn.Chị tư.Con này nó làm mất ví tiền.Rồi nó chạy lại nó nói con ăn cắp của nó.Chỉ tôi coi.Nó có ghê gớm không.Này nhá trong phòng này chỉ có tôi với nó.Bảo hồi nãy cái ví còn ở đây.Tổ đỉa có một tí thôi mà vào phòng thì không thấy nữa.Những chiếc cặp ba.Bà có nghĩa là nó lấy không.Cái tướng nghèo khổ như nó.Thấy tiền không sáng mắt lên mới lạ.Tao chủ cho mấy đứa mất dạy nào lấy ví tiền của tao.Ra đường xe cán nát đầu.Trả máy ở nhà.Bị tăng xông là chết hết.Mẹ nhà nó.Con này đúng là mất dạy quá rồi.Từng bước gần tới đó và gắn lên từng tiếng.Mày nói tao lấy của mày.Ok.Vậy thì mày có bằng chữ không.Tao mà có bằng chứng.Thì tao dọn cái cái chổi vào đầu mày rồi.Cái con chó này.Mày trả phí tiền cho tao.Cái dòng thứ ma quỷ cô hồn các đảng.Mới đi ăn cắp của tao thôi.mười sáu đúng mày.Mày chưa thấy đủ à.Bây giờ.Mày có đi lấy của tao.Tuổi dần đến mức nổi hết đồng đó mất.Nhào tới siết chặt cổ của nó.Tôi cẩm lệ.Mày vừa nói gì.Mày nói đứa nào là con đi.Mày nói tiếng nào.Mày nói đi.Mày nói đi.Mày có tin là tao cho mày thằng cô hồn không loại mất dạy.Còn hạn lúc này trở tay không kịp.Nó kêu là lúa.Vợ người ta.Mở người ta cứu.Người làm trong nhà sợ tối tiết cổ chết nó.Lên liền nhào vào và contour.Con hạc được cứu.Nó chỉ tay vào mặt của tôi tiếp tục an và.Mấy người thấy chưa.Gọi là quần vừa ăn cắp vừa la làng.Nó muốn giết tôi để bịt đầu mối.Nó muốn ăn hết tiền mồ hôi công sức của tôi.Báo công an.Kêu công an tới đây.Mày cứ kêu công an đi.Mày gọi họ tới đây.Tao còn vui mừng ấy chứ.Tàu cãi không lại cái miệng của mày.Để công an để tao nói cho mày biết.Chứ nếu không mày lại vũ ăn cho tao.Một lát nữa tao mà điên lên.Sắp xếp cổ.Nhổ lông mày của mày bây giờ.Rảnh còn.Thấy mấy người thấy chưa.Con bò.Còn mùa nó muốn giết tôi.Còn hạn lúc này chưa kịp nói xong.Chị liễu đang đứng trước cửa bất ngờ trèo lên.Có cái gì.Bé nhỏ.Vô tư đất kia kìa.Có phải của mày không ạ.Theo hướng chỉ tay của chị liễu cái ví đen xuất hiện lùi dưới gầm giường.Còn hạ thấy đúng là cái ví của nó.Nó liền chạy tới cầm lên xem.Chị hồng lúc này cũng kêu nó kiểm tra xem bên trong có còn đủ tiền hay không.Còn hạn mọi rất tiền trong bóp ra đến.Điểm thi tờ cuối cùng.Nghe nói theo thảo là không thiếu.Vì từ lúc này mới chửi ẩm lên.Mẹ kiếp tụi mày.Có như vậy thôi mà cũng gây lộn đánh nhau.Con hạ mai mốt mày kiếm kỹ.Tuần này hãy nói rồi ta.Người trong nhà.Mà mày lại làm như thế là không được.Còn hạn nhét ví tiền vào trong áo nó càng kiểu nhìn thôi.Làm sao mà tôi biết được.Là nó rơi ở đấy chứ.Chủ bảy làm vườn lúc giờ lắng nghe chúng tôi bây giờ mới lên tiếng.Nếu như mà anh không biết.Thì mày phải kiếm cho đàng hoàng.Chưa bắt đầu.Mà mày cứ ảo vào để mua cho con mùa.Bị lên án con hại im ru.Và không nói gì nữa.Còn tôi thì chả hiền lành gì đâu.Tôi phải bắt nó xin lỗi tôi bằng đi.Thì tôi mới bỏ qua cho nó.Mày mua cho tao.Giờ thì rõ ràng rồi.Bây giờ.Mày phải xin lỗi tao.Còn hại im re không chịu hé miệng nửa lời.Thầy nói như vậy.Tôi cần ép nó phải xin lỗi rồi.Nếu như mày không xin lỗi tao.Hay là để tao.Nói với cậu ba.Thì mày mới chịu.Nghe tuy rằng của cậu ba.Con hạ chửi thầm một tiếng.Mặt của nó đang làm nhưng cơ bản là vẫn sợi dàng của cậu.Nó đứng nhìn tôi.Kiểu kênh kênh.Quả lắm mới nói được một câu.Tao xin lỗi mày.Được chưa.Tôi đi tới gần nó.Tay chân của tôi sẵn sàng đi đường quyền.Chỉ cần nói hết răng ra chửi tôi một lần nữa thôi.Là tôi sẽ cho nó thấy mẹ.Mày vừa nói cái gì.Mày xin lỗi kiểu bố thế à.Tàu sebảy.Mọi người xung quanh cũng vừa theo tôi mà lên ăn đó.Còn hạ hết cả.Mặt của nó đỏ ửng lên.Nó hét lên một tiếng.Tao xin lỗi.Mày vừa lòng chưa.Vẫn là cái thái độ mẹ thiên hà tây không nói nhiều nữa.Tôi liền nhào tới và móc trong túi nó ra cái ví tiền của nó.Tôi cần cái ví tiền trong tay rồi quang thẳng cái ví qua cửa sổ.Cái ví tiền làm lồng nhốt trên đt.Rồi rơi xuống một cái mương phần heo.Tôi nhìn nó.Nó chỉ thẳng tay vào mặt của tôi.Mày vừa làm cái gì thế à.Xin lỗi kiểu như mày.Tao đây không cần.Bây giờ mày ra mương c** heo kia mà tìm cái ví của mày đi.Đúng là đồ kiểu việt.Mọi người xung quanh bắt đầu cười lém.Con hạc tức trào máu nhưng không làm gì được rồi.Nó hết.Liền chạy ra mương và sau đó bịt mặt bị muỗi.Để tìm cái ví tiền.Tôi đứng ở đây nhìn nó.Nói là heo thì không đúng.Nhưng mà tôi vừa lòng lắm.Con này mất dạy.Chỉ có cô thủy.Nên cả ngày càng hồng hà.Mọi chuyện trôi qua em xuôi cho tới chiều.Tô vít gì từ đang định soạn đồ đem lên bệnh viện cho cậu mợ tư.Thì cô thủy và con hà ở đâu đó ào ào chạy vào phòng của tôi.Thấy tội của thủy trực tiếp sống lại.Sau đó thẳng tay tát vào mặt tôi một cái rất đau.Đến khi truyền máu của tôi cảm nhận được cơn đau rát.Tuổi mậu ngọ đưa tay lên xoa xoa mặt.Đúng là đau.Của bà lại lên cơn điên nữa rồi.Trong lúc tôi đang còn ngơ ngác.Thì còn hạ phi thẳng tới túi đổ của tôi.Đau mỏi từ trong túi ra một cây son mà cậu ba tầng cho tôi.Và đem tới cho cô thủy.Đây này cô.Cây son cô làm mất ở đây chứ đâu à.Em nói rồi là con quỷ.Nó có tính ăn cắp vặt.Son môi của cô.Mà nó có lấy được.Thủy nhận lấy cây son từ tay còn hà.Cô ta mở nắp cây son ra xem.Chồng mắt có chút biến hóa kỳ lạ.Nhưng rất nhanh sau đó.Cô ta lại nhìn chằm chằm về phía tôi.Giọng điệu hồng dữ.Mày còn chối à.Mày lấy cây son này hồi nào.Tôi nhìn cô ta và gắn lên từng chữ.Tuần này là cậu ba mua cho tôi.Cô nói tôi lấy của cô.Có bị điên không thủy.Nhảy nhắc tới hai chữ cậu ba.Chân máy cũ thủy tự tử cao chặt lại.Của tao quay sang nhìn con hả.Con hạc cũng sợ hãi nhìn lại cô ta.Tôi biết rõ là chủ tới bọn họ chỉ muốn kiếm chuyện với tôi.Rõ ràng là muốn kiếm cớ để đánh tôi.Cô thủy biết xài.Nhưng cô ta vẫn chống chế.Mày nói rằng là cậu ba cho mày.Có ba tại sao lại cho mày cây son này.Mày có biết cây son này bao nhiêu tiền không.Mày có.Mày có cái gì.Cậu bà tự xài bước tới.Sau lưng cậu là chị hồng.Bàn chải lúc cô thủy nhào tới đánh tôi.Tôi đã thấy gì tôi ra hiệu cho chị hồng chạy đi tìm cầu.Tốt rồi.Có cậu bà.Tôi cũng đỡ lo hơn.Thấy cụ bà đi tới.Cô thủy mặc dù rất dở.Những khuôn mặt cố tỏ ra bình tĩnh.Cô ta nhìn cầu sau đó cười nha.Anh thấy còn mua có chuyện.Anh để chạy xuống đây bảo vệ cho nó.Anh yêu nó rồi sao.Cậu bà bước tới trước mặt tôi.Con nhìn vào mặt tôi chăm chăm.Tôi cũng nhìn lại cậu không trước mắt.Trận này của cậu hơi nhíu ánh nhìn.Mắt phượng kẻ hiếp lại.Kiểu khó chịu không vui.Không hiểu tại sao.Khỉ mắt đổi mắt.Tôi lại thấy trong lòng hồi hộp.Không rõ nguyên nhân gì.Nhìn được một lát.Cậu quay lại nói với cô thủy.Giọng điệu giận dữ.Gần lấy cây son trên tay cô ta.Sao đỏ cậu quạt lớn.Giọt này là tôi mua.Ai cho câu tục và.Cô thủy nhai xong hơi chơi với.Sự giận giữ trong lòng cô ta liền dâng cao.Đúng là nhàn trước mặt cậu ba.Của tải nhồi.Anh mua son môi cho nó.Anh mua cho một con đại tướng iran.Thổi sáo.Tiền của tôi.Tôi mua cho ai.Tôi phải chạy tới để xin phép quà.Cô là mẹ của tôi.Anh.Anh đã từng mua cái gì cho tôi chưa.Tại sao anh lại mua son cho nó.Tôi nhìn cô tôi chỉ thấy ghét cay ghét đắng cô thôi.Mắc mớ gì.Tôi phải mua tôm cho cô.Ảnh cả ngày càng quá đáng.Như vậy mà anh dẫn đi mua son cho một con ở.Nói xứng với anh hơn tôi à.Sức.Chỉ cần không phải là cô.Thì ai.Tôi đều cảm thấy rất giống với tôi.Quý lãnh.Cậu bà lúc này chợt quay sang tôi cậu nhìn vào mặt của tôi.Con thủy.Nó đánh quà.Đúng rồi tiêu cậu.Đánh lại nó đi.Tuổi mậu thìn trước câu nói của cậu.Cậu kêu tôi đánh của thủy sám.Không phải chứ.Cuộc thủy lúc này cười khác à.Cô ta giận quá hóa điên và gạo lên.Anh vừa nói cái gì.Ảnh kiểu nó đánh tôi.Anh nghĩ nó dám sao quý lãnh.Lần này cậu ba lại quay sang nhìn tôi.Cậu nhẹ nhàng hỏi tôi một câu.Có dám không.Tôi cũng không ngần ngại mà gật đầu.Tả cậu kêu thì em dám ạ.Con ở phải nghe lời cậu chủ có đúng không à tốt vậy thì đánh đi.Cậu vừa nói dứt câu tôi liền bước tới trước mặt chủ tớ cô thủy cô thủy thấy tôi bước.Cô ta chỉ vào mặt của tôi sau đó vừa cười vừa nói.Mày code chợ cột nhà rất tủi dũng nhưng đối với tôi tôi.Không sợ cái gì nữa.Trước cảnh nhìn đầy nổ khí của cô thùy tôi vung tay tát hay phát thật là giòn tan.Cách bổ máu của thủy và phát còn lại nằm gọn trên má của còn hà chủ tớ còn.Ôm má trợn tròn mắt nhìn tôi kiểu như không dám tin vào những gì đang diễn ra trước mặt.Cô thủy hải mắt dừng dừng nhấn lễ cô ta muốn nhờ đến đánh lại tôi thì liền bị cậu ba.Đẩy ngã lăn ra đất cậu trừng mắt giọt nghiêm nhỉ.Cô thủy đủ rồi có liêm sỉ thì đứng dậy dọn đồ vào.Anh.Anh dám đuổi tôi.Chưa cô nghĩ rằng hai chữ ký lãnh chỉ có cái tên thôi sao tôi.Post là cút.Hay là để tôi gọi người.Dưa kiệu để rinh cô về.Cô thủy bật khóc của ta lau nước mắt kiên cường đứng dậy chỉ thẳng vào tôi và cậu ba.Cô ta nói ngay anh có giỏi anh bảo vệ nó cả đời đi.Đừng có để tôi phải nhìn thấy nó.Nêu dụng cụ dám đụng tới mùa tôi cho ba má cô ra đường ở quý lãnh tuổi dám nói.Những cuộc không tin cô cứ thử đi.Đường.Anh được lắm anh chỉ vì một con ở mãi sỉ nhục tôi tuổi nhất định không bao giờ quên.Mặc cho cô thủy đang gào thét giữa trời cậu bà lại ngang nhiên nắm tay tôi kéo đi.Vừa kéo tôi vừa nhàn nhạt nói với dì tư.Vì dọn đồ hộ tống cô thủy ra khỏi cửa nhà họ quý nhìn cô ta lên phà.Sau đó gọi điện báo cho tôi chuyện đưa đồ lên bệnh viện cho cậu tư duy có để tôi.Tôi đưa mùa đi cùng dạ thưa cẩu.Đi được vài bước không biết suy nghĩ gì cả ba liền quay mặt nhìn về phía cô thủy.Mua là người của tôi tôi chỉ duy nhất một điều là nếu như ai đụng tới.Quý lạnh này không khách sáo.Là thủy đầu tóc rối xem mắt nhòe lệ.Cô tạ gạo lên và hỏi ngay một câu.Tụi nó.Anh làm gì được tôi.Đầu thai sớm cũng tốt mà.Đỡ phải trần lần.Để xuống địa ngục.Quý lãnh.Tôi nhìn cậu ba.Trong lòng xào cảm thán.Đúng là cậu quá ngầu đi.Cộng hòa vãi chưởng luôn.Tôi ngồi trên xe tay ôm một túi đồ của mợ tư.Bắt kẻ giết nhìn sang cậu ba đang tập trung lái xe bên cạnh.Đến bây giờ tôi không tại sao mà có thể hiểu được.Cái cảm giác.Kỳ lạ đang trong lòng mình.Cậu bà thực sự quá mức nào.Ca khúc mà cậu nắm tay tôi.Đúng là ngôn tình lắm.Thấy tôi cứ liếc nhìn cậu.Cụ bà lên tiếng hỏi tôi ngay.Mùa.Cô nhìn cái gì thế.Em đang suy nghĩ chuyện hồi nãy hả.Truyện hồi nãy có cái gì.Mà phải cần suy nghĩ sao.Thì.À mà cậu.Cộng đuổi cô thủy đi thật à.Tôi giống như nói đùa lắm sao.Nhưng mà còn bà chủ.Cậu không sợ.Sợ cái gì chứ.Tôi đợi đến giờ mới tuổi con gì.Làm để mặt mẹ tôi lắm rồi.Cuộc chiến tầm chuyện của mẹ tôi đi.Tôi sẽ nói với bà.Không để liên hệ với cô đâu.Vậy.Em cảm ơn cậu.Không có gì đừng có khách sáo.Đến bệnh viện cậu đi trước tôi đi sau.Đi vòng vòng một chút là tới phòng bệnh của mợ tư.Vừa đến người đã gặp bà đang đứng nói chuyện với một người phụ nữ trẻ tuổi.Tôi đoán đó là mẹ của vợ diệp.Thấy mọi người tôi gật đầu chào hỏi lễ phép.Rồi đem quần áo đồ đạc vào trong phòng đưa cho cậu tư.Tổ từ lúc này đang ngồi trên ghế để xem điện thoại còn mợ tư thì đang ngủ.Thấy tuổi tối cậu nhận lấy túi đồ trong tay của tôi.Rồi theo tôi ra ngoài.Để cho vợ ngủ.Cậu bà với cậu từ ngồi trên ghế.Còn tôi thì đứng bên cạnh cậu ba.Ngày hai anh em bọn họ nói chuyện với nhau.Anh nghe mẹ nói tình hình của diệp không tốt à.Dạ.Bác sĩ nói.Để theo dõi thêm.Vợ em yêu lắm.Em bé trong bụng cũng yếu.Có cần anh gọi xin chuyển điện cho diệp không.Biết đâu lại có cách khác.Để em xem tình hình thế nào anh bà.Bây giờ mà chuyển cô ấy đi.Đâu có dễ dàng.Sức khỏe cô ấy rất yếu.Đi đường xa.Lại cả nguy hiểm.Thôi được rồi.Có cần cái gì thì gọi cho anh.Cố gắng lên.Em biết rồi anh đừng lo.Nói chuyện hỏi thăm thì một lát nữa.Tôi với cậu bà về trước.Bà hằng định là để tôi lại để chăm sóc cho mợ tư.Nhưng mà cậu tư nói rằng cứ để dì tư với chị hồng lên là được rồi.Chị hồng điềm tĩnh hơn tôi vì tư thì có kinh nghiệm nuôi bà bầu.Và bà đẻ.Nên cũng dễ hơn là cái đứa không biết gì như tôi.Trước lúc về.Bà chủ có cảm nhận cậu ba chuyện của cô thủy.Mặc dù bà không trách tôi.Nhưng mà tôi biết bà bà không vui.Nhưng biết làm sao bây giờ.Tôi không còn cách nào khác.Cậu từ tiễn cậu bà đi cùng với tôi một đoạn.Đến trước cầu thang.Cậu bà liền tiếng.Thôi được rồi.Anh về trước đây.Có chuyện gì.Phải gọi cho anh đấy.Giả.Anh ba về cẩn thận à.Cậu bà nhìn cậu từ với ánh mắt lo lắng.Bất ngờ.Tuổi ngày cậu bà nói.Lần này.Thuốc lá không tốt.Em đừng hút nữa.Cậu từ có chút ngỡ ngàng nhìn cậu ba giống như kiểu kinh nào.Khi bị cậu bà biết bí mật vậy.Mà tôi tôi cũng ngạc nhiên không kém.Bình thường cậu tư rất chăm chút cho sức khỏe của mình.Truyện cậu hút thuốc.Là không hề có.Cậu từ mặc đồ uống.Mắt khép lại.Bảng gật đầu.Em.Em biết rồi.Vậy thôi anh về đây.Lát nữa dì tư bị hỏng sẽ lên.Em tranh thủ mà ngủ nhá.Còn lo cho diệp.Mọi chuyện sẽ ổn thôi.Tôi cũng nói vài câu an ủi cậu từ lúc ra về tôi có ngoái đầu nhìn lại.Nhìn thấy bóng lưng cao cao thằng tắc của cậu ở giữa cầu thang rộng lớn.Sao mà thấy cậu đơn độc quá.Cầu trời cho mợ diệp và em bé bình an.Cầu trời khấn phật.Trên đường về tôi quay sang hỏi cậu ba.Cậu ơi.Sao cậu biết là cậu từ hút thuốc à.Em nhìn thấy cậu tư con giống người biết hút thuốc đâu.Bộ bài nhìn về phía trước.Giọng của cậu nhạc nhạc.Đó là em của tôi.Tôi chỉ cần nhìn cũng biết nó như thế nào.Hai anh em tôi có lập một lời thề sẽ không bao giờ hút thuốc lá.Chắc là nó buồn chuyện của ren.Hai anh em nhà cậu.Tình cảm đúng là tốt nhỉ.Em thật sự là rất hâm mộ à.Bà chế chỉ có hai anh em tôi.Tôi với nó không tốt với nhau.Thì còn ai tốt với bọn tôi đây.Đàn ông rất phức tạp.Đã thế bọn tôi cũng không giống với người bình thường.Bây giờ thì tốt.Sau này.Cũng không biết.Con mãi tốt được như bây giờ không.Tôi nhìn cậu ba.Nghe trong lời nói của cậu.Có chút gì đó cô đơn và khó giải thích.Thật là tôi không hiểu được gì về gia thế của cậu.Nhưng qua lời nói.Chắc là cũng không tốt đẹp như tôi nghĩ.Nhớ lần trước tôi gặp cậu chung cô ấy hình như có hiềm khích gì đó với cậu ba thì phải.Armani.Kể chuyện của thủy.Sau này mẹ tôi có nói gì.Hay là trách móc gì cô.Cuộc cách im lặng.Đừng có cái lại nhé.Mẹ tôi không thích người mồm miệng.Bà nói cái gì cứ kệ bà.Nói mãi cũng chán.Không nói nữa đâu.Dạ.Em hiểu rồi thưa cậu.Em cũng không biết nói lại bà.Dù sao.Em cũng có công làm cho cậu đuổi cô thủy.Bà không chửi em mới là lạ đấy.Cô là người hiểu chuyện.Cứ nghe theo lời của tôi.Tôi nhất định.Không để cho cô thiệt thòi đâu.Dạ thưa cầu.Buổi tối hôm đó chị hồng với dì tư lên bệnh viện chăm sóc cho vợ diệp.Phù thủy với con hả cũng dọn đồ đi rồi.Trong nhà bây giờ hết sức yên tĩnh.Tuổi dọn dẹp bếp núc đóng cửa nào xong xuôi đi tắm và chuẩn bị lên giường đi ngủ.Ở quê nên người dân ở đây ngủ sớm lắm.Bạn có muốn thức khuya để chơi cũng không biết đi đâu nữa.Tôi ngủ một giấc đến sáng.Sáng dậy thấy chị liễu nấu đồ ăn sáng sẵn rồi.Tôi rửa mặt rửa tay rồi đem đồ ăn sáng lên cho cậu ba.Thấy tôi cậu hỏi ngay.Ăn sáng chưa mùa.Dạ em chưa.Chưa ăn ngồi xuống đây ăn luôn đi.Nhịn đói làm cái gì.Thấy dạ thôi.Lát nữa em mới chịu rồi.Em đâu có nhịn đâu à.Em cũng ăn mà.Trước sau gì chả ăn nào ngồi xuống đây.Ăn cùng với tôi.Dạ thưa cậu.Cậu cứ ăn đi em.Nào ngồi xuống ăn đi.Không ăn là bị trừ lương bây giờ.Nghe cụ bà nói chữ lương.Tôi là một cậu bé ngồi xuống một giây cũng không dám chậm trễ.Thấy tổ chịu ngồi cậu cười cười sau đó lên tiếng.Như thế có phải là ngoan không.Đừng có cái lời tôi.Qua chở lương không còn một xu bây giờ.Lúc đấy.Chỉ có ngồi mà khóc lớp thôi.Cậu bà lấy cái chén bốc cho tôi một chén nuôi đây.Để trước mặt tôi.Ăn đi.Anh và shop miếng nào.Lịch sử lương biếng đó.Vừa ngày cậu cảnh cáo vừa hay bụng cũng đang đói.Tôi không ngại ngần mà cầm muỗng.Múc một muỗng đầy ổn thôi.Ăn được mấy muỗng.Tôi lắng nghe câu hỏi.Sao còn gái các cô lại thế nghỉ bụng thì đói miệng thì muốn ăn.Vậy tại sao lại không chịu ăn.Mà lại cứ nhịn đói để giảm cân làm cái gì.Ăn uống có phải là tốt hơn không.Người ốm quá.Có đẹp đẽ cái gì đâu.Ai nhịn ăn để giảm cân hả cậu.Thì cô chứ ai.Tôi thấy có ốm lắm rồi.Cần gì phải nhịn ăn.Cậu hiểu nhầm em rồi em nhịn ăn để làm gì.Tại vì cậu là chủ em là người làm.Theo lẽ thường.Thì em không được ăn chung bàn với cậu.Còn về phần em ốm.Là do em không có tiền để ăn.Chưa đâu phải là em nhìn ăn đâu à.Cô không có tiền để ăn nữa.Dạ.Em có bao nhiêu tiền.Em đổ dồn vào đóng học phí.Có trả tiền nhà trọ.Em ốm là vì em đói.-.Tiền không có mà ăn.Làm sao mà mập được hả cậu.Cô còn trẻ như thế.Tại sao tôi thấy đau khổ quá vậy.Chắc không đâu cậu mỗi người mỗi cảnh mà.Em còn cha là em vui lắm rồi.Thì bây giờ em cố gắng một chút.Làm nhiều hơn một chút.Để sau này con cái của em.Không phải khổ giống như em nữa.Cố tình làm gì để đổi đời.Mà nói nghe chắc nịch thế nhỉ.Còn làm gì nữa cậu với gương mặt này.Nguồn gốc sáng này.Chỉ có thể là đi lấy chồng đại gia thôi.Đang nghèo như vậy tự dưng lấy được chồng giàu.Thì có khi lại giàu quá chừng luôn.Thời tuổi còn không kịp à.Tôi nói xong câu đó.Tôi nhìn thấy cậu bà đang nhìn tôi chăm chăm biểu cảm có chút cổ quái.Thấy cậu như vậy tôi phì cười xua tay đính chính ngay.Máy cẩu.Cậu làm gì mà nhìn em như nhìn ma thế à.Em nói đùa thôi.Anh chỉ đùa thôi mà.Có bà múc một muỗng đầy nuôi và tiếp tục nói.Lấy chồng đại gia để làm giàu.Cải thiện đời sau của mình.Tôi thấy.Ý kiến này hay đấy.Em nói rồi em chỉ nói đùa thôi.Có đại gia nào khủng mà lấy em chứ.Với lại em cũng không ham lấy chồng giàu.Em hâm ý là em đi theo mấy đứa bạn ở trên đấy.Cặp với đại gia để kiếm tiền rồi.Cậu không biết hồi trước sinh viên bọn em.Được nhiều máu thì để ý lắm.Nhưng mà em nghĩ rồi.Nghèo cho sạch rách cho thơm.Cặp với người này người kia sau này.Mang nghiệp nặng lắm cậu ạ.Vậy có muốn lấy chồng như thế nào.Cô đã nghèo rồi bây giờ lấy chồng nghèo nữa.Làm sao mà sống được.Chồng nghèo hay chồng giàu.Có quan trọng lắm đâu cậu.Quan trọng.Là em có cố gắng.Để làm bản thân mình thoát nghèo hay không.So với việc dựa vào chồng.Em nghĩ là đến em tựa vào chính bản thân mình.Tôi cũng không hiểu.Người nghèo dễ bị mang tiếng hèn lắm.Lấy chồng xấu.Cơm ngon canh ngọt.Thì không nói.Lột đồ.Ở với nhau không được.Chồng nó lại để lên đầu em.Nó đem cái nghèo của em sao mà chửi rủa.Thẻ đỏ.Nó còn nhục hơn là em nghèo.Bà thôi.Tôi có tiền chứ.Rồi sau đó có chồng.Bà đi lấy chồng.Em muốn lấy một người giống như cha của em.Luôn yêu thương mà em hết lòng.Như vậy là đủ rồi.Cậu bà nhìn tôi không nói gì nữa.Ý tớ có chút lạ lùng.Thấy cậu im lặng quá.Tôi lại đưa thêm một câu.Bài nếu như tìm được một người vừa thương vợ bất chấp như cha em đi em.Vừa giàu có lắm tiền nhiều của bên ngoài đẹp trai bên trong nhiều tiền.Khỉ.Em cũng không ngại mà thay đổi ý định của mình đâu.Cậu bà nghe chồng liếc mắt nhìn tôi.Khổ như cô.Con người mà cậu cái gì tốt thì phải nhận chứ ạ.Mà thôi em đùa một tí cho vui cậu đừng có tin.Có bà lắc đầu vài cái rồi tiếp tục ăn hết chén lùi trên bàn.Ăn xong một chén cậu lấy bút thêm một chén.Và gió khẽ hỏi tôi.Cây son của cô.Thủy làm hỏng mất rồi.Để tôi mua cho cô cái khác nhá.Dạ thôi đi cầu.Em có dùng đâu mà cậu mua.Bữa nay em cũng có rồi.Không cần mua thêm đâu à.Cậu bà không hề để ý tới việc từ chối của tôi.Cậu vẫn nhất quyết nói là sẽ mua cho tôi.Mà thôi cậu muốn mua thì tôi sẽ nhận.Từ chối làm gì cho mất công chứ.Ăn sáng xong cậu ba đi làm thì cậu phòng lại ghé chơi lúc lại cậu phòng tới là lúc.Cậu ba đang ăn sáng.Đợi cô mai đi làm rồi cậu phòng mới kéo tay tôi ra vườn nhà sau đó cho mày thái độ nhiều.Hỏi tôi ngay với anh ba có quan hệ gì.Quan hệ gì là sao tôi với cậu bà là quan hệ chủ tớ ông bị làm sao đấy hỏi tôi thế.Tôi không tin.Anh ba là người khó tính.Dễ gì vào cho bà ngồi ăn chung tôi chịu đấy tôi có phải là anh ba của ông đâu mà biết.Mà tôi thấy có cái gì đâu nhỉ xem cậu bé ăn một mình thấy buồn nên mới gọi tôi.Vui ông làm quá không à.Thế thì bà không biết gì vì anh tôi hết.Anh ba tôi là người khó tính trừ khi là quen qua đường.Quan để giải quyết nhu cầu sinh lý thì mới chịu dễ dàng một tí thôi tôi nói cho bà biết.Bà là người làm đầu tiên trong cái nhà này là người đầu tiên trong dòng họ.Có thể ngồi ăn chung với anh ba tôi đấy ngay cả bác thành quản gia kể cận của ông nội tôi.Còn chưa bao giờ có cái dịp này tôi nhà cậu phòng nói trong lòng cả.Thấy có chút khó hiểu.Ừ nhưng mà tôi làm sao mà biết được.Cậu bà gọi tôi ăn chung thì tôi phải ăn chứ cậu ấy còn đòi chửi lương tôi.Tôi ngủ à mà không nghe theo quý phòng ngày sống hết mắt lại nhìn tôi lại.Ancol suy đoán.Hồi hôm qua anh ba vì bà mà đuổi con dâu quý hóa chồng mắt bắc hay đi hôm nay.Gọi bà ăn sáng chung.Vậy là rõ ràng rồi anh ba tôi đã có tình ý với bà.Nghe xong giật mình vội vàng phản bác.Này ông đừng có nói điên anh ba của ông xấu có phong độ không lẽ thích tôi.Hôm nay thấy quốc kỳ lý không làm cho chuyện cổ tích hay là truyện ngôn tình không bằng.Ở nhà bà nói cũng đúng chẳng lẽ khẩu vị của anh ba tôi lại mặn mà thế.Tôi đấm vào tai của cậu ta một phát sau đó lầu bầu.Ông nói như thế là sao.Dù có xấu xí lắm đâu rồi đi học đi tôi xém chút nữa là được hoa khôi rồi.Nếu như.Không phải tại con nhỏ bạn chơi xấu thì tôi đã là hoa khôi rồi nên đi à ông bất sỉ nhục tôi.Tôi không nói là bà xấu.Là tôi đang hỏi vì sao cảnh của bà với anh ba tôi kìa.Chứ còn bà đẹp mà hơi quê mùa một tí thôi nhưng công nhận là có nét đẹp.Nói thế còn nghe được.Chắc là do tôi nghĩ nhiều.Coi phim nhiều quá nên suy luận giống như phim.Anh ba tôi còn có thanh mai trúc mã.Sò huyết cái bà thủy kia.Thì chị uyên.Còn tốt gấp trăm gấp ngàn lần.Cả bà bào thủy kia nếu không có cửa đâu.Tên uyển à.Đẹp nhất.Tất nhiên.Tn xuyên tiền quá đẹp.Với lại ảnh bà cũng nhầm thừa nhận chị uyển là bạn gái của ông biết rồi.Ông nội tôi mong chờ hai người họ cưới nhau lắm.Thế thì tại sao bây giờ chưa cưới.Ảnh bà chờ chị huyền thực hiện ước mơ xong sẽ cưới.Tôi nghĩ là vậy đấy.Thực hiện ước mơ.Ước mơ là gì thế phong.Thì chị uyển là diễn viên múa ước mơ của chị là mở được một lớp học múa do mình làm chủ.Bằng chính công sức và tiền bạc của chị.Mà không cần đến sự giúp đỡ của gia đình.Anh bà mấy lần có ý định mở trường dạy múa cho chị.Nhưng mà chị tao không chịu.Dù có ai nói gì.Chị vẫn nhất quyết không chịu đấy.Tôi nghe xong mà cần cù trong lòng cảm thấy thán phục.Chả.Người như chị quyên.Quá hợp với cậu ba rồi nhỉ.Còn phải nói bọn tôi cũng hi vọng anh ba và chị huyền lấy được nhau.Chắc lúc đó.Cả làng ăn mừng cái chứ.Được như vậy tôi cũng mừng.Bộ bà nên lấy một người vợ như vậy vừa môn đăng hộ đối vừa xinh đẹp tài giỏi.Quả trứng rồi rồi còn gì nữa.Tuổi với phòng đang nói chuyện rộn ràng thì chị liễu từ trong nhà chạy ra chị gấp gáp nói với tôi.Mỗi mùa bà kêu mày lên bệnh viện.Hãy cho dì tư về kìa.Chuyện gì thế chị sao lại gấp gáp thế à.Mở từ sảy thai rồi.Ngày đầu bị bằng.Mày lên nhanh đi đừng có hỏi nữa.Trời đất tôi sảy thai.Bằng huyết tương.Mở diệp sảy thai lại bị băng huyết may mà có ông bà độ hộ.Nên cuối cùng cũng tai qua nạn khỏi.Vợ nằm viện gần một tuần thì được xuất viện về nhà.Lúc đón vợ về.Nhìn mợ xanh xao gầy yếu.Đi phải có người đỡ.Tôi nhìn thấy mà trong lòng xót xa vô cùng.Sức khỏe của vợ diệp rất yếu.Bác sĩ nói mợ phải tịnh dưỡng một thời gian.Thì mới khỏe lại đi.Tẩy thai cũng giống như đã sinh con.Dì tư lo ở cữ cho mợ kỹ càng.Mẹ ruột của mẹ ở lại vài hôm sau đó cũng về.Vợ diệp giao lại cho dì tư và chị hồng chăm sóc.Kể từ lúc mở diệp sảy thai chồng nhà ai cũng buồn thêm thấy mọi người cười tươi nói chuyện vui.Nhiều lúc trước.Cậu từ khỏi cần nói thì cũng biết.Cậu buồn như thế nào.Có đôi khi được cảm thấy cậu lén hút thuốc một mình.Biết cậu đang buồn.Nên tôi cũng không dám can ngăn.Cộng điểm thầy vợ diệp giao tử không khí vui tươi trong nhà mới khôi phục lại được một chút.Chuyện của tôi và cô thùy.Bà chủ có trách móc mấy cầu rồi thôi.Tôi cứ tưởng là bà giận tôi lắm.Nhưng xem ra bà là người hiểu chuyện.Còn về phần cô thủy.Kể từ ngày bị cậu ba đuổi đi tôi không còn nghe tung tích gì của cô ấy nữa.Cô thủy với con hả.Tôi nhớ bốc hơi khỏi vũ trụ.Đến cầu gọi than khóc với bà cũng không nghe thấy kể cũng là nhỉ.Quý vị và các bạn thân mến tập ăn vừa mới gửi tới cho tất cả quý vị vào.Tập ba của bộ truyện này cảm ơn tất cả quý vị rất nhiều cảm ơn tác giả chúc vàng đã đồng hành cùng với tâm an.Trong buổi trưa ngày hôm nay chúng ta sẽ cùng gặp lại nhau và tập bốn của bộ truyện này tao mang sẽ gửi tới.Những tình tiết tiếp theo liệu rằng uyển là một cô gái như thế nào mà khiến cho cậu bà say đắm.Tại sao cậu bà lại đối xử tốt với mùa như vậy trong khi cậu đang có một vị hôn thê.Phim bởi vì chúng ta cùng chú ý theo dõi nhé.Còn bây giờ thì cho phép tầm hàng thì để chào tạm biệt tất cả quý vị. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com