Truyện đời Thực Hay 4 Năm Lỡ Hẹn Phần 1 Chiếc Thẻ đen _ Truyện Audio Mc Anh Sa

truyện đời thực hay 4 năm lỡ hẹn phần 1 chiếc thẻ đen _ truyện audio mc anh sa

Xin được miễn gửi lời chào đến tất cả quý vị và các bạn.Chúc kể về một ngày cuối tuần thật nhiều niềm vui và ngày hôm nay anh sẽ mang đến cho quay về tập đầu tiên của một bộ truyện mới.Từ tác giả ngọc thơ.Có tên gọi bốn lần lỡ hẹn.Bối cảnh của câu chuyện tình yêu này xảy ra tại một công ty thời trang lớn nhất cả nước.Và các nhân vật của chúng ta có những cá tính vô cùng khác biệt thế nhưng họ đều là những anh tài trong giới thời trang.Tình huống mà họ gặp gỡ nhau.Con người xếp hình của họ sẽ mang đến rất nhiều điều bất ngờ và thú vị xin mời quý vị và các bạn của mình sẽ đến với thực chuyển đầu.Xem ngày hôm nay ba mươi mốt thao tác vô cùng đơn giản.Những lời chia sẻ và nhấn vào nút đăng ký kênh.Cảm ơn sự ủng hộ của mọi người con nhé bây giờ chúng ta hãy cùng nhau đến với nội dung chi tiết.Tập đầu tiên của bộ truyền bốn lầm lỡ hẹn tác giả ngọc thờ qua phần đọc của ánh sáng.Anh.Hoàng thịnh đang theo học năm bốn có chuyên ngành thiết kế thời trang bằng nghe nói theo ngành này.Mọi người sẽ liên tưởng đến một hoàng thịnh có vẻ ngoài đẹp trai.Con nhà giàu.Hoặc là thêm một chút gì đó ủy mị sàn vẫn trong tâm hồn ấy là một chút tính cách con gái.Và thêm về đồng bóng nhiều hơn.Chồng phải tự dưng mà tôi nói như vậy đâu.Mà thực tế tại ngôi trường này đa số là như vậy.Một người đàn ông theo học thì đều là cà.Chỉ có riêng hoàng thịnh là khác biệt một sự khác biệt chân thật đến từng milimet.Tạo trò bất cứ một người nào đó khi lần đầu đối diện với anh sẽ có thể há hốc mồm mà phán giả.Người đâu mà đẹp thế chứ.Lại còn lạnh lùng kiểu soái ca chồng cấp truyện ngôn tình.Bởi thế mà hoàng thịnh rồi anh chàng làm gì.Chẳng trêu ghẹo bất cứ một ai khác.Thì có cả khối đứa con gái trong trường.Đâu phải đổ gục trước anh.Nhưng khi mà người ta tận mắt chứng kiến tính tình.Hướng dẫn cách giao tiếp của anh rồi .Thế lại không khỏi bất ngờ và kênh nhạc.Khi biết được gia cảnh của anh rất nghèo.Anh sống với mẹ nữa vùng nông thôn khá xa xôi.Sở dĩ.Anh may mắn được vào học ngôi trường này.Nghe đâu là do một mạnh thường quân.Khi về đến quê của anh.Thế vô tình trông thấy những bức ảnh mà anh vẽ đầy đủ những nhân vật trong bộ sưu tập một gen tiền chiến.Những hình ảnh váy áo trong game được anh phác họa ra giấy rất đẹp và thu hút.Phát hiện thấy ảnh có năng khiếu nên người mạnh thường quân đó đã mạnh tay chi tiền tài trợ xuất học bổng cho.Được vào học ở đây.Quê anh xa sài thành.Thời tiết của tấm bản đồ hình chữ s nên khi lên đây nhập học người ta cũng chỉ thấy ảnh suốt ngày đến trường.Và đi về.Chẳng cho dù có ai cả.Hàng ngày trên quốc lộ lớn người ta sẽ thấy chàng sinh viên ấy bình gì với chiếc áo sơ mi trắng.Nhà màu cu shin.Chạy trên con xe đạp cũ.Mang theo một chiếc cặp da đã cố vội vàng đạp cành cạch cành cạch.Lướt qua dòng người.Giờ lại hối hả đến lớp.Giờ là một tầng lớp thua xa những bạn cùng trường nhưng mà đòi lại.Có một điểm.Nhìn hoàng thành cực kỳ đẹp trai.Ngân sách của anh chẳng hề thua kém gì một công tử nhà giàu nào cả.Đồng vị là anh học rất giỏi nhưng thiết kế gần đây nhất của anh được các chuyên gia đánh giá khá cao.Tôi.Là lá thu huyền.hai mươi lăm tuổi.Và cũng theo học chuyên ngành thiết kế này .Đã bước sang năm thứ hai.Nhà tôi cũng nghèo.Bà mẹ thì mất sữa.Nhưng mà tôi được ưu tiên vào học ngôi trường này.Làm bảo vệ tôi có năng khiếu.Và một lần định mệnh khi quán bà nơi tôi làm việc tổ chức một buổi liên hoan.Hôm đó.Những vị đại gia và các chân dài nổi tiếng ở sài thành này quy tổ.Thế chấp sổ đỏ.Có một cô gái mặc trên người chiếc đầm dạ hội trắng.Xin áo dài truyền thống.Chấm xuống cả dưới sản lê thê.Run rủi thế nào mà lại vướng vào đôi giày tôi đang mang.Cuối cùng hậu quả là lên cấp cao.Trên khay đổ cả vào người của cô ấy.Sự việc nhanh chóng được mọi người trong quán bar châu ý.Tôi còn nghe bảo cô ta là thiên kim của một gia đình.Công có tiếng ở sài thành.Bộ váy trên người của ta lại có giá tầm khoảng vài chục triệu.Lúc này đến như vậy tôi lo sợ lắm.Vợ xin lỗi rồi cúi người cầm trên tay chiếc khăn định lo viết trên váy của ta.Nhưng bất ngờ khi tôi chưa kịp chạm vào.Thế cô đã dối trần đã thả một người của tôi.Khiến cho tôi nhắc bật ra phía sau.Đầu thì đập vào cảng trần ghế đến bật cả máu tươi.Ấy vậy mà chẳng một ai quan tâm đến một con nhân viên qua như tôi cả.Quản lý cùng với những đứa nhân viên khác.Cùng là đồng nghiệp với tôi.Chủ yếu là quay sang xem cô ta có vấn đề gì không.Đồng thời chỉ trở trách mắng tôi rất gần.Còn bà là tôi phải đền tiền trước váy cho cô ta.Cung lê.Đúng lúc bị dồn vào ngõ cụt thì có một người đàn ông xuất hiện.Lúc ấy tôi chưa biết ông là ai.Chị thấy giữa đám đông nhốn nháo chỉ có mỗi mình ôm xen vào bước lại gần chỗ tôi.Chia tay ra và kéo tôi đứng dậy.Nhìn về phía cô gái ấy ông ta bình thản buông lời nói.Tôi thấy cô chẳng có mệnh hệ gì cả.Trên chiếc váy cũng chỉ đọc lại vài giọt rượu cấp theo một chiều.Muster này được làm từ loại dưỡng trắng.Nên váy cũng chẳng để lại vết ố.Nếu có thể.Chưa cần bảo cô ta mang về giặt ủi lại giúp cô là sao.Cô cũng nên bỏ qua đi.Đừng làm khó người ta như vậy.Dù sao thì cô ấy cũng bị cục đá đến mức phun cả máu đầu rồi đấy.Nhong ta nội đến thì từ mới giật mình đưa tay ra phía sau đầu.Cảm giác đau nhói ở đến.Kèm theo đôi tay có cảm giác như nước.Thuốc bàn tay về tôi run rẩy.Phía trước mắt của tôi.Những ngón tay dính đầy máu đỏ.Quà tặng mẹ chồng.Trần nhất không bỏ qua.Còn đưa mắt nhìn tôi một tia sắc lạnh.Rồi ra để hồng hết.Khoanh tay trước ngực làng đá liền da.Ông là cái thá gì mà tôi phải nghe lời đâu.Ông có biết.Bộ váy này có giá bao nhiêu không.Gần năm mươi triệu đấy.Ông nói là tôi đâu có toàn giản ta.Xin lỗi nhé.Bây giờ tôi mất hứng rồi.Người ta làm bình nó.Mà tôi không thích chiếc váy này nữa.Có phải bồi thường tiền lại cho tôi để mua chiếc váy mới.Nghe nội điểm số tiền khùng của chiếc váy.Mà tôi muốn phát nổ.Làm sao mà tôi có thể bồi thường nổi.Khi mà trong thẻ của tôi không có đến sáu còn sống không.Nhìn cô ấy kiều tôi tức đến nỗi.Đồ đồng đó mất.Khi nhìn thận trọng từ trên xuống dưới.Tôi chẳng phát hiện ra được một tí vết bẩn nào cả.Viết tắt của rượu trên thân váy công tác hồ quáng là.Ấy thế mà có ý giờ thói tiểu thư của đảng.Bắt buộc tôi phải đền tiền.Trong khi người gây ra lối đúng hơn là cô ấy.Nhưng mà chờ có một ý định khác lại dễ lên.Kiếm cho tôi có một sáng kiến bất ngờ.Phim mà để ý ký chữ váy đó.Nên giờ trong lòng đang rất lo sợ.Nhưng mà tôi vẫn cố lấy hết can đảm.Tiến lên một bước đối mặt với cô ấy mạnh dạn giờ nói.Tôi không có tiền mặt.Lỗi thì thuộc về cả hai chúng ta.Nếu như đuôi áo của cô không vướng vào đôi giày của tôi.Thì tôi cũng chẳng có hậu đậu đến nỗi giống phải để mong họ đâu.Nếu như tôi có thể tạo cho cô một chiếc váy khác trên chính chiếc váy này.Và vết bẩn không còn nữa.Cô sẽ đồng ý tha cho tôi đúng không.Cô thật khó hiểu quay sang nhìn tôi câu mày.Im lặng hưởng tiền mất một cảm tình như đang suy nghĩ điều gì đó.Biểu cảm chán ghê.Mới một lúc đánh đòn mới cười khỉ.Dòng tiền hình học tám.Thế lại còn già mồm đổ lỗi tại tôi sao.Nếu như tất cả nhân viên ở đây ai cũng không phục vụ tốt như cô.Thì tôi nghĩ là cái quán ba này dẹp mẹ nó đi.Không nói nhiều.Nếu không bồi thường cho tôi.Thì tôi không dám chắc.Tôi sẽ làm khó thì đến cái mảng chó của cô rồi đấy.Tôi rùng mình một cái.Từng lời nói của cô ta ám ảnh trong tâm trí của tôi.Một bên mọi người hướng mặt về phía của tôi đây thích thú.Người đang theo dõi một bộ phim đặc sắc sắp khởi chiếu.Bởi vì họ thừa biết gia cảnh của tôi thế nào.Chắc chắn không bao giờ tôi có đổi tiền để đền cả.Một bên lại hướng mắt nhìn tôi đầy thương cảm.Im lặng quan sát nhìn sự việc đang diễn ra.Tôi hơi tròn chân.Thủ tục đổi lại phía sau vài bước.Cô ta lại càng đắc ý và bền vững cần mạch thơ.Cường độ đang sửa trong lòng của tôi càng tăng lên.Đến mức tiền chán lấm tấm mấy giọt mồ hôi.Tự dưng bây giờ khi nhìn cô ta.Bao nhiêu sự tự tin của tôi.Khi nãy bài bị mất.Mới cho đến khi tắm lưng của tôi động chống bàn tay của một người.Tôi mới giật mình vội vàng quay lại.Lòng ta.Một người dễ đánh được một lần nữa giá một mình đứng về phía của tôi.Âm thanh lặng nhìn rất cao mày.Bàn tay xếp điện thoại tuổi rồi đó.Ghé sát tài tôi.Ông ta nói nhỏ.Cô gái.Tự tin lên.Mặc dù được không biết có định làm gì.Nhưng mà hãy nhớ một điều.Ở cái xã hội này.Nếu như cô không có bản lĩnh.Thì chẳng có một ai có thể giúp còn mãi được.Tôi nhìn ông ta.Chính vì lời nói vừa rồi có một sự cổ vũ mà tim của tôi biết đập mạnh.Nói là làm phúc cho vợ đi.Tôi gật đầu một cái.Nhiều đã hiểu ra ý tứ trong câu nói đó.Sau đó nhìn trọng đường thẳng gì.Nhìn về phía của ta tự tìm thêm được vài phần giải đáp.Nếu như đền giá trị cả chiếc áo cho cô.Thì chắc chắn tôi không thể nào bồi thường.Cô có đánh chết rồi cũng như vậy thôi.Nhưng mà như tôi đã nói.Tôi có thể tạo ra một chiếc váy khác trên người cho cô.Mọi người đi.Nếu như thanh đa.Thì cô bỏ qua cho tôi nhé.Bài tập sự khi nhìn qua chiếc váy này.Nó rất đẹp khi có mặt lên người.Tôi có thể biết chút ít.Hàng này là hàng thiết kế.Nếu như con bò nó thì chả hơi lãng phí.Chứ bạn có đồng ý để tôi tạo ra sự khác biệt cho nó được không.Cô ta nhìn tôi nhếch môi khinh bỉ sẽ đá.Xem ra là mày cũng có mất thẩm mỹ đi.Biết được chiếc váy của tao là hàng thiết kế.Đã biết như vậy.Thế mày định kiếm tiền bồi thường là cho tao.Đừng có nói nhiều.Tao không có kiên nhẫn để đứng đây ngay mày làm nhà đâu.Nhưng mà.Một là có bỏ qua cho người ta.Về trước cái này tôi nghĩ nó chẳng có vấn đề gì cả.Hi.Nếu nhu cầu nhất quyết muốn cô gái này bồi thường.Cô cứ để cô ấy thiết kế lại chiếc váy cho cô đi.Nếu như sau khi hoàn thành.Tất cả mọi người đều khen đẹp có nên bỏ qua cho cô ấy.Còn nếu như mọi người ở đây thấy không vừa mắt.Tỷ giá chỉ chiếc váy này.Tôi rất hay quấy bồi thường cho cô gấp hai lần giá trị của nó.Có đồng ý không.Lúc này thì một chiếc thẻ được ông ta rút ra từ trong người đặt xuống chiếc bàn.Khiến cho mọi người phải lác mắt.Và trong đó có cả tôi.Tiếng của mọi người bắt đầu xì xào bàn tán.Lúc này thì mọi ánh mắt đổ về ông ta mang theo và chôm chôm.Tôi cũng đứng hình.Cài đặt tầm mắt đầm đầm nhìn xuống trước thể huyền bí đỏ.Theo như kinh nghiệm non nớt có được từ ngày bước chân vào cái quán bà này.Thế được tình mất nhìn thấy cái thẻ màu này một lần.Và đây là lần thứ hai.Nghe bài.Thế này là thầy bạch kim.Hạn mức giao dịch cực kỳ lớn.Tối đa lên đến một tỷ đồng.Bảo hiểm du lịch toàn cầu.Ưu đãi tại các sân golf.Hàng đầu của việt nam.Và đặc biệt là chị nhớ người được gọi là đại gia.Có nhiều tiền.Thuộc tầm đẳng cấp thì mới có thể sử dụng được chiếc thẻ này.Vậy thì có thể lại lệch cầm tay chắc chắn cũng không hề tầm thường chút nào cả.Bên kia.Cô ta khi nhìn thấy chiếc thẻ đặt trên bàn.Thì cũng chẳng còn cái thói càng kiểu nữa.Khuôn miệng không còn phát ra những lời khó nghe.Mơ thấy vào đó.Là những lời ngọt ngào nhỏ nhà.Để.Cái này toàn ôm.Tôi sẽ để cho nó thử.Nhưng mà nếu như nó ăn hả.Thì chắc chắn.Không những tôi lấy lại toàn bộ tiền của chiếc váy.Mà tôi sẽ còn cho người đập nó một trận cho ra hồn.Bởi vì dám làm lãng phí thời gian của tôi.Ông đồng ý không.Ôn tập quay sang nhìn tôi.Thế tôi làm nghề cuối đầu.Tuy nhiên ông chỉ khác đâu mày.Giờ này thằng thường nhìn lại của ta trả lời chắc nịch.Được.Tôi đồng ý.Nếu như ta không làm ra trò.Tôi sẽ bồi thường tiền trước vải và đứng sang một bên đều có xử lý của ta thế nào thì tùy.Tôi sẽ không xen vào nữa.Ok.Để rồi xem.Cái con chó đó nó làm được trò trống gì đây.Ông ta trao đổi với cô ta xong liền quay sang nhìn tôi gật đầu như một cái tiếp thêm cho tôi một chút động lực.Để hoàn thành nhiệm vụ.Bàn tay của tôi nắm chặt.Từ phụ mấy hơi cho bản thân bớt căng thẳng hướng mắt nhìn cô gái ấy.Cô ta đẹp.Thật sự rất.Đuôi tóc bồng bềnh màu nâu vàng sang chảnh được uốn xoăn nhẹ nhàng.Trên người tạo ra khí chất và thần thái cực kỳ sang chảnh.Nếu như tôi yêu thầm trong lòng.Nếu như tính cách của tài dễ thương thêm một chút.Đáng yêu hơn một chút.Thế chắc chắn tôi sẽ được rất nhiều chàng trai xếp hàng để mà để ý.Này.Thế mày bị khùng à.Hay là sợ rồi đấy.Thế còn không mau nhanh tay lạy chân đi.Tao không có thời gian rảnh rỗi mà đứng ở đây đưa tao với mày đâu.Tôi thật mình cắt ngang dòng suy nghĩ vừa nãy.Cố gắng giữ cho tâm của mình không dao động với bước tiến thẳng về phía trước.Đưa bàn tay dính máu lên.Đối diện với cô ta rồi tự tin nói.Tôi sẵn sàng rồi.Cô bảo phục vụ tìm cho tôi một cái kéo đi.Tôi vào toilet rửa tay xong sẽ quay lại.Được rồi.Mày đi.Nhưng mà nhớ coi lại đấy.May mà tìm cớ trốn khỏi đây.Thì xác định này đi nhớ tao bẻ cổ mày đấy.Winter.Tôi không bao giờ chơi trò trốn tìm đâu.Cũng không cần phải lo xa.Nói dứt lời tôi hướng thẳng về phía toilet mà đi vào.Sau khi rửa vội bàn tay dính máu.Đứng trước tấm gương lớn.Vật giá.Khóe mắt của tôi chợt dừng dừng rồi tôn ra hai hàng lệ nóng hổi.Tôi khẽ cười.Một nụ cười sao mà chua chát.Khuôn miệng lẩm bẩm phát ra âm thanh rất nhỏ.Cố lên thanh huyền.Mày phải cố lên.Để chứng tỏ cho họ thấy may công nghiệp dùng.Dù là mạng nào.Mày đi làm thuê.Nhưng mà tài năng của mày vẫn có.Cố lên.Sau khi tôi ra đến bên ngoài.Tất cả mọi hoạt động và âm thanh của quán bà cũng tạm dừng.Mọi người còn đứng im lặng thành hai lưỡi theo dõi tôi.Hành động ra sao.Ánh đèn có được phát sáng mọi ngóc ngách.Từ khi nào mà anh quản lý của quán bà cũng có mặt tại nơi này.Gương mặt của anh đằng đằng sát khí khi chồng thấy bóng dáng của tôi từ trong đề ra.Tôi nhìn thấy anh.Trái tim lực tức gió mạnh một nhịp.Về tới đầu bếp.Cơ sở ngày hôm nay sẽ xảy ra gây cho quán bar một sự tổn thất không hề nhỏ.Nên chỉ biết sợ và cúi thấp đầu.Đôi chân vô thức cũng ruột già.Mà đi thật chậm trai.Đến khi đến chỗ khu vực trống.Anh quản lý liền bước nhanh đến.Trong lòng của tôi run lên bần bật.Mày biết là mình sắp bị ăn chửi nó nè.Nhưng mà không ngờ một lần nữa.Người đàn ông bí ẩn ấy lại giành tài cản anh quản lý lại.Cái thì thầm vài lời nói.Mà sao đó từ thế anh ta gật đầu.Và lên đổi lại phía sau.Giây phút bắt đầu.Cô gái đó đứng im nhìn tôi giống như thách thức.Bàn tay của tôi cầm lấy chiếc áo dragonfly.Được đặt sẵn trên bàn.Chiếc áo này nổi tiếng chuyên về cắt vải.Nên khi cắt từng đường nét sẽ lập trình.Không phải học hỏi bớt như những loài cáo bình thường.Tôi được am hiểu là do tôi có tìm hiểu sơ qua về nó trong lĩnh vực thiết kế cũng chẳng biết vì sao nó lại.Mà tương ứng là lúc này.Nhưng khi nhìn thấy nó thì tôi lập tức trở nên cực cây an tâm và hào hứng.Lại đi.Đừng để tôi biết kiên nhẫn.Cô ta câu có quá rồi.Tôi cũng không còn rụt rè nữa mà nhanh chóng tiến thằng lại gần cô ta.Đôi môi cong lên n sau một nụ cười nhẹ nhàng rồi đá.Đắc tội với cô rồi.Chiếc áo đưa vào phần đuôi áo này khỏi gối của cô ta.Giải một tiếng.Đưa váy được cắt lìa chạy dài vòng qua bên khác.Tạo thành một vòng tròn hoàn hảo.Không bị từ sợi vải hoặc là gấp khúc.Tấm vải tơ lụa mềm mà nhanh chóng rất khó rời xuống dưới sàn.Ô tô bất ngờ đến cuối mặt nhìn xuống rồi tức giận hết lên.Ngay lập tức tôi cũng trần kim dài mà đáp lễ.Có đứng im đi.Tôi chưa làm xong.Cô đã đồng ý rồi.Bao giờ tôi xong việc mới có quyền lên tiếng.Tin tức đến nỗi á khẩu.Trên gương mặt trắng trẻo ấy bởi vì còn thức mà đòi cả lên.Nhưng mà không một mình nói ra thêm lời nào nữa.Chỉ biết đứng im cho tôi tiếp.Nhìn chiếc đùi vải bị cắt trở nên gọn gàng và thanh thoát hơn.Lộ ra đôi chân dài trắng hồng của costa.Bỗng dưng tôi có cảm giác.Mình rất thành công được một phần.Ngay lập tức.Cảm thấy tâm trạng cực kỳ vui vẻ và tự tin.Dừng lại một chút ngắm nhìn một chút.Và có lắng nghe bên tai sao.Chân váy đẹp thật đấy.Đúng là mỹ nhân.Người đâu mà đẹp từ trên xuống dưới không bỏ sót chỗ nào như thế.Ở nhà.Lúc này đổi váy dài che mất để phần chân.Chẳng thấy cô ta làm thật à.Bây giờ thì nhìn rõ rồi nhé.Chuẩn phết.Tôi nghe thấy tất cả.Sẽ nhất ngồi hài lòng.Khoảng nhìn sang bên cạnh.Người đàn ông độ tuổi tứ tuần với dáng vẻ điềm tĩnh ấy gật đầu nhà với tôi tỏi hài lòng.Tôi mới cảm thấy là mình có thêm một nhiệt huyết.Hoàn thiện cái váy này tốt hơn vài phần nữa.Xét một tiếng nữa.Tân cổ có chiếc váy được thêu giàn hoa kín tình sao.Bao bọc phần cổ cao trong rất quý phái và thục nữ.Đường tới cách bỏ đi trong vòng ba giây.Bởi vì nhìn cô ta.Thế giới chiếc váy này mặc sang trọng đấy.Nhưng mà vợ tính cách hướng ngoại như cô ấy.Phần thiết kế cổ điển quyền quý này.Tôi là đẹp và sang như là có phần không.Vài giây im lặng cho qua.Mọi người điểm thờ.Hướng nhìn theo bàn tay di chuyển của tôi.Ca khúc gian quán bà về thế mà trở nên im lặng là thường.Cô ta lúc này đừng bắt đầu.Tôi cảm nhận hơi thở cũng trở nên dồn dập.Cứ như lần sở nếu của tài tử được một cái.Thế chú kéo chuyển tài tội ngay lập tức.Xe khách xuyên qua làn da ngực trắng nõn nà của cô ta.Chiếc áo nhẹ nhàng uyển chuyển nốt đi.Cách luôn cả phần tay áo.Ngay lập tức bộ ngực căng tròn như mộng phút chốc lở da trắng ngần.Khiến cho những đôi mắt hảo sắc của mấy thành nền trong quán bà đầy thèm thường.Giá đèn sáng.Duỗi tóc xoăn bồng bềnh.Naruto cuốn ngày mấy vòng trên ngón tay rồi thả xuống một bên tạo điểm nhấn.Chồng có ý bây giờ nhìn vào giống như một mỹ nữ.Vợ có cá tính nổi bật.Lời thêm một chút ngọt ngào.Thật sự khiến cho người khác và kể cả tôi.Có phải chăm chú nhìn say đắm không thể nào rời mắt.Làm nhà cây kéo lên bàn tốt hợp vào nhà nhóm.Xung quanh một tràng pháo tay vang lên bùm bùm.Giờ những lời khen ngợi tớ.Làm cho gương mặt của cô ấy bất giác ở hồng lên vì ngại ngùng.Đồi mồi có cần lên như nửa muốn cười hài lòng.Nửa thiên lại cố gắng kìm nén.Tôi chẳng biết cậu ta sẽ suy nghĩ như thế nào.Nên dù đã hoàn thành xong công việc của mình nhưng mà nỗi lo lắng vẫn còn đọng lại rất nhiều.Biết là của ta hài lòng rồi đấy.Nhưng mà chỉ sợ cô ta làm khó trở mặt.Tôi cũng nhanh chóng lên tiếng.Khi mà những lời khen vẫn còn dư âm.Cô thấy sao à.Có hài lòng không.Về mặt bằng từ tán về câu hỏi của tôi.Trở lên phường lại.Cô ta nhìn tôi nguýt dài.Ý tưởng thay đổi nhanh như một cơn gió rồi hắn giọng gió to rồi đáp lại.Không.Tôi không mẹ phải lòng.Thứ bảy này đi có phá hỏng rồi đấy.Tin tức đến nỗi á khẩu.Bởi vì quả thật cô ta vừa mới biểu hiện rất hài lòng.Vậy mà giờ đây.Cháo chửi như vậy.Thật sự nếu như đẳng cấp của tôi bằng ngang hàng với cô ta thì chắc chắn.Tôi sẽ không chần chừ mà cúi xuống cầm nguyên chiếc.Căng thẳng và cái bản mặt xạo chó của ta.Nhưng mà rất tiếc.Dù muốn dù không thì trong hoàn cảnh này.Tôi vẫn phải bắt buộc im lặng.Mọi người ở đây.Ai thấy chiếc váy này hợp với cô ấy.Thì đưa tay lên.Là là giọng nói quen thuộc đó.Trái tim của tôi chợt như có một dòng nước ấm chảy qua.Đừng hứa sẽ biết được và ấm ức.Có một người tình nguyện bỏ thời gian ra về bạn mà đương đầu với tất cả.Bơm rừng bạn sẽ rất vui.Dù thắng hay thua thì bạn cũng sẽ không hối hận về những gì mà mình đã làm.Và tôi cũng như vậy.Ngày lúc này tôi mệt mỏi rồi không muốn đổi còn nữa.Chỉ muốn lặng lẽ nhìn sao không ta cuối thơ đầu cảm ơn.Một cách chân thành nhất.Lúc này thì mọi người xung quanh đó bắt đầu lên tiếng.Đẹp.Đẹp lắm.Mà cô đừng dối lòng nữa.Đừng làm khó người ta như vậy.Cô gái đó là tạo ra chiếc váy thành một mẫu riêng biệt.Bà đẹp gấp đôi cái thiết kế lúc này đi.Đúng như vậy.Mọi người ai cũng thích đẹp.Tôi nghe chồng nhiều chút để được đánh nào.Còn cô ta thì tức tối hình học bỏ về.Cái đình hàng quà còn không quên nghiến răng nghiến lời cảnh cáo tội.Cô ấy sẽ không bỏ qua cho tôi.Bởi vì sự sỉ nhục ngày hôm nay.Hướng mất dạy theo cô ta cho đến khi đi không.Lồng ngực của tôi như được gói đi một tảng đá.Đám đông giải tán.Mọi người lại tiếp tục cuộc vui.Tiếng nhạc thời đại tập tỉnh vang lên.Tôi bất giác vui vẻ.Đừng nói lời cảm ơn người đàn ông đó thì khi quay lại đã thấy ông ta đứng gần tôi từ lúc nào.Trên tay là một chiếc card visit.Đưa về phía của tôi rồi nói.Đây là danh thiếp của tôi.Tôi biết là cậu đang định nói gì.Nhưng mà không cần cảm ơn vội.Hãy nhớ lấy.Nếu như sau này không còn công việc gì để làm.Hãy gọi cho tôi theo số điện thoại này.Nhưng mà.Tôi chưa kịp nói xong thì ông ta đã đi thẳng một mạch ra ngoài.Tôi đơ người mất vài giây khó hiểu.Trong đầu lại đặt ra vài câu hỏi.Tại sao từ nãy đến giờ.Ông ta lại lãng phí cả mấy tiếng đồng hồ mà lo việc bao đồng của tôi.Nhưng mà đến lúc tôi định cảm ơn.Kể lại gấp như có ai đuổi đánh.Thật sự hành động có một chút vô cùng khó hiểu.Mãi một lúc sau tôi mới nhìn xuống tấm card visit.Lại thêm một bất ngờ tiếp theo.Khi dòng chữ dương hoàng nam.Công ty thời trang adam store.Chức vụ chủ tịch.Nhìn người vài giây không biết rằng ông ta lại là chủ tịch.Của một tập đoàn thời trang lớn nhất nước như vậy.Mà lại còn là người đứng ra giúp đỡ rồi.Thì ra là vậy.Là chủ tịch tập đoàn nên ta mới nắm trong tay trước thầy bạch kim đi quyền lực đó.Thanh huyền.Bất ngờ có tiếng gọi lớn tên tôi quen thuộc.Tôi giật mình ngừng mặt lên.Anh quản lý đứng trước mặt tôi nhìn tôi đầy sự bực tức.Không đổi cho tôi có thời gian trả lời.Hay là nghĩ ra được điều gì giông tố sắp xảy đến.Anh ta với gương mặt căng như dây đàn.Lời nói không xuất hiện cảm nhìn tôi.Từ khóe miệng phát ra một âm thanh lớn và nói.Cô vào phòng quản lý.Tôi tính tiền lương tháng này.Sau đó thì nghỉ việc ngay.Tôi nghe xong thiệu ở.Sửa chữa hay dễ lên trong báo thức.Công việc này đối với tôi mà nói vô cùng quan trọng.Tôi không thể nào bị đuổi việc.Vợ lại trên cái đất phồn hoa này.Tất cả với tôi dường như rất xa lạ.Rồi tìm phòng trọ.Tiền chiếc xe máy mua trả góp hàng tháng tôi cần phải đóng.Nếu như tôi bị cho thôi việc.Thì biết phải sống thế nào đi.Vợ nếu lấy cánh tay của anh quản lý tôi lật đật văn này anh.Anh à.Em biết được hôm nay em đã sai.Nhưng mà anh có thể chờ tiền lương tháng này.Rồi vẫn cho em tiếp tục đi làm ở đây không.Em biết lỗi rồi.Sau này.Em không dám về vợ anh nữa đâu.Mặc cho tôi một mực van xin.Anh ta vẫn rất khó khăn phát cánh tay của tôi.Rồi mang vẻ mặt lạnh lùng đáp lại.Tôi không muốn nói lần thứ hai.Một là cô bảo lãnh tiền lương tại biển.Con hay.Lập biến ngay khỏi quán bar và cũng chẳng có đồng nào cả.Ngồi nhớ lại chuyện cũ.Bất giác tôi thở dài.Nhưng có màu trắng một phần là nhờ sau cái lần bị đuổi ra khỏi quán bà đó.Thế tôi liền gọi vào số điện thoại trên chiếc card visit.Và may mắn thay.Lấy được chủ tịch thu nhận tôi vào trong công ty thời trang.Hóa ra ngày hôm ấy.Ông ta đừng giúp đỡ tôi.Lòng ta đã chú ý đến khả năng của tôi.Nên mới dễ dàng nhận tôi và công ty như vậy.Một tuần tới công ty ba ngày.Nhiệm vụ chuyên về bên thiết kế những mẫu thời trang nam.Theo xu hướng thời trang theo mùa của giới trẻ.Lên ý tưởng thiết kế và mô phỏng bản vẽ bad trên máy tính.Sau đó sẽ gửi mẫu lên cấp trên cho họ xem xét và phê duyệt.ba ngày còn lại trong tuần.Tôi được chủ tịch cho tôi theo học.Để nâng cao tay nghề.Và có bằng cấp đàng hoàng.Cổng chính tài ngôi trường này.Định mệnh đã khiến tôi gặp được hoàng thị.Ấn tượng đầu tiên của tôi khi gặp anh.Đó là ngày thiên nam.Cô sirena là giáo viên hướng dẫn tôi trong trường.Cô cho tôi thực hành trên máy tính.Và làm đồ họa như photoshop vân vân.Riêng về khoản này.Cô nói tôi không nhất thiết phải do.Nhưng mà ít nhớ phải biết đến trống và biết các thao tác cần bàn.Cô hướng dẫn thêm vài chi tiết ngứa sau khi nhìn thấy tôi đã thành thạo sử dụng.Và làm quen với máy tính.Cô chỉ tôi thêm kỹ năng mày và làm giàu.Đây là những kỹ năng quan trọng sau khi nạo vét.Tôi phải học cách làm dập haid.Dạo này để thực hiện các mẫu thiết kế.Có rất nhiều kỹ thuật ở những câu này.Ma túy cần phải biết.Sau khi căn dặn tôi những điều cơ bản.Cô có việc bận thì nên ra ngoài.Cần giảm tôi trong phòng thực hành nghiêm túc.Đến khi có quay lại tôi chắc chắn phải làm cho cô một cái rạp haid theo chuẩn mẫu mà cô đã đưa ra.Loay hoay một lúc trên chiếc máy tính.Từ trường tôi có cảm giác bị rối não.Bởi vì thật sự từ trước đến nay tôi chưa từng sử dụng máy tính lần nào cả.Chị mới thao tác vài tháng này.Từ khi về công ty làm việc.Cho nên bây giờ ngay lúc này.Nhiệm vụ mở code garena giao cho tôi.Là vô cùng khó khăn.Khi thấy tình thế bị bế.Chẳng còn cách nào có thể tiếp tục.Có nên dùng mấy ngón tay trên bàn phím lại.Rồi nhìn sang bên cạnh.Trong phòng lúc này còn có một bạn gái nữa.Bà này hình như mới vào lớp sáng.Tôi chưa kịp chào hỏi.Chị nghe sợ lúc sáng bạn hãy giới thiệu tên là trang.Chỉnh hả trang.Quan sát hợp tác của cô ấy từ thầm đánh giá trong lòng.Kiến thức của chàng chắc chắn là chuyên nghiệp hơn tôi.Dù rằng cô ấy là học viên mới.Đánh đổi một lúc.Tôi mới mạnh dạn gọi cô ấy.Bạn gì ơi.Trang ngồi phía bên kia ngã tiếng của tôi rồi.Cô ấy liền quay mặt lại.Đồi mồi nhỏ sang nhanh chóng mở lời.Niềm nở với tôi.Bạn gọi mình sao.Có việc gì không bạn.Tôi đưa tay lên gái gái đầu ngại ngùng.Đỏ mặt vừa trả lời.Mình.Baby bởi vì ý tưởng về mẫu rập haid này.Lúc nãy của selena demo cho mình.Nhưng mà mình làm mãi không được.Bạn có biết không.Có thể nào hướng dẫn giúp mình không.Cho nghe tôi nhớ bà.Cô ấy rất nhiệt tình đi lại phía tôi.Rồi nhìn vào trước máy tính.Cứ nghĩ chắc chắn cô ấy sẽ giúp tôi.Nhưng rất tiếc.Trang nhìn một lúc rồi cũng đành lắc đầu.Xin lỗi bạn nhé.Cái này.Mình cũng không biết.Mình chỉ là chuyên nghiệp vẽ tạo mẫu theo ý thích của mình thôi.Gia đình của mình thấy mình có năng khiếu nên cho mình vào đi học để có thể phát triển hơn nữa.Thật lòng thì mình cảm thấy áy náy khi mà không giúp được gì cho bạn.Thế chàng nói chuyện với tôi có chút ngại ngùng.Và cảm thấy có lỗi.Về không giúp được tôi nên tôi đến cười cười nhìn cô ấy nói cho qua chuyện.À.Không có gì đâu.Bạn đừng ngại.Thế thôi cứ để mình tìm hiểu thêm nhé.Chợt như trang nhớ ra một điều gì đó.Quý liền cười tươi rồi nhìn tôi nói.À đúng rồi.Mình có quen một anh cũng học ở trường này đấy.Anh ấy hợp năm mươi bốn rồi.Sắp ra trường.Chắc chắn.Sao biết được vấn đề của bạn.Đợi mình một tí nhé.Mình gọi thử xem anh ấy sang đây có tiền không.Tôi không giống người mà trang định gọi đến là ai.Có quan hệ với chàng như thế nào.Nhưng mà cảm thấy tự dưng.Mình là một người xa lạ.Mà làm phiền người ta như vậy thì cũng kỳ quá.Thế là liền ngập ngừng trả lời lại.Thôi tranh ơi.Đừng gọi nữa.Mình cảm thấy phèn trang và bạn của chàng lắm.Thôi cứ để mình mở một tí xíu xem có được hay không.Có gì đâu mà phiền.Mà thôi không cần gọi nữa.Mình nhìn thấy anh thật rồi.Tôi có hơi bất ngờ trước sự hào hứng của chàng.Còn trang thì để đưa tay lên với vợ ai đó từ bên ngoài.Anh thịnh.Em trang đây.Anh vào đi với em tí nhé.Em có chuyện muốn cho anh đi.Tôi giật mình bối rối quay về hướng cửa theo tiếng gọi của tranh.Từ bên ngoài một thân ảnh chuyển chiều xuất hiện.Là một nam nhân.Không phải là nổi bật.Nhưng mà lại có phải ngoài đẹp trai và rất thu hút.Anh ta đi vào tiến thẳng về phía cổ trang đêm đàm lên tiếng.Em vào đi học rồi sao.Mà sao anh không nghe hay bắt nổi nhỉ.Chúc mừng em nhé.Ước mơ trở thành sự thật rồi đấy.Trang nhanh như vậy liền a thành gật đầu nhỏ nhẹ rồi đá.Dạ vâng ạ.Em mới vào đây.Em cảm ơn anh hoàng thị nhé.Clip nhìn trang.Cảm thấy cô ấy đứng trước mặt anh ta.Ý tớ chồng đôi mắt màu hạt dẻ.Bới lông mi dài và cong là cả một sự si tình.Toàn thịnh anh ta chỉ đơn giản nhìn trang và khách rồi.Một nụ cười đơn thuần và ấm áp.Em gọi anh vào đây có việc gì sao.Nhớ đến chuyển trọng tâm.Sao bữa thôi không nhìn trăm chiếu anh toàn nữa.Mà chỉ tay về phía của tôi cất giọng kẹo ngọt.Tí nữa em quên mất.Anh này.Bạn cùng phòng của em quấy chưa thành thảo việc làm việc haid anh có thể nào hướng dẫn được không.Em cũng chưa biết việc này.Tôi muốn theo dõi để sau này thực hành cho tốt.Tôi nghe họ nói chuyện.Từ từ trường cũng cảm thấy hồi hộp.Cảm giác sự nghiệp và một người xa lạ.Sao mà nó rất tự tìm.Anh đang nghe như thế thì lên bước đến trước bàn làm việc của tôi.Đứng gần anh ta thế này.Tôi lại càng cảm thấy hồi hộp gấp bội.Lủng giống như gà mắc tóc vậy.Khi mà anh gật đầu mỉm cười chào tôi rồi sao mà nụ cười đó nó đẹp và ngọt ngào như vậy.Khiến cho một người xa là như tôi.Lần đầu đối diện cảm thấy anh rất gần gũi và thiện cảm.Tôi ngượng ngùng rồi cũng cúi đầu chào lại.Thế rồi đứng nép vào một bên cho anh nhìn vào chiếc máy tính của tôi.Anh cẩn thận ngồi xuống clip chụp thì mình chỉ còn sát từng chi tiết từ vở thực hành.Cho anh dừng lại trước một phần mềm.Giọng của anh trầm ấm thốt lên.Đây này.Em nhìn nhá.Anh quên hỏi.Em tên gì nhỉ tranh tiện xưng hô.Dàn em tên là thanh huyền.Anh có thể gọi em là huyền.Thanh huyền.Tên của em giống với tiền mà anh đấy.Cả hai đều rất đẹp.Một nét đẹp dịu dàng giống như cái tên thanh huyền vậy.Dạ vâng cảm ơn anh.Tôi cảm nhận khi anh nhắc đến mẹ của mình.Trong đấy mất của anh sản xuất là một nỗi buồn sâu thẳm.Lúc đó chẳng biết hoàn cảnh gia đình của anh thế nào.Mở cho đến sau này.Khi đã quá đối trở thành một nửa thân thuộc.Thì tôi mới biết hoàn cảnh của anh không tốt chút nào cả.Nền với hoàn cảnh mà vô tình cũng tạo nên cho chàng trai trước mặt.Tính cách suy nghĩ sâu xa và rất trầm tính.Mãi một lúc sau anh mới trở lại trạng thái bình thường nhất như chưa từng nghĩ chuyện gì cả.Nghiêm túc nhìn tôi chỉ tay vào màn hình nơi con chuột dây chuyền rồi nói tiếp.Phần mềm thiết kế rập thì sử dụng phổ biến nhất hiện nay bao gồm lectra gerber.Attention to care.Đây là những phần mềm chuyên dụng trong việc thiết kế thời trang.Nói chung thì những loại phần mềm này nó giúp chúng ta thiết kế giờ.Với độ chính xác cao.Có giao diện bắt mắt dễ lừa.Hoặc là trao đổi dữ liệu dễ dàng.Để sử dụng thiết kế rạp các mặt hàng như áo thun sơ mi quần jean.Dùng để nhảy size.Giác sơ đồ ức lượng công đoàn kết và chuẩn bị nguyên vật liệu cách mài.Quan trọng là có thể định hình các kích thước rất chuẩn mực.Em còn sắp thao tác thế rồi thực hành nhé.Dạ vâng ạ.Em sẽ theo dõi thật cẩn thận.Ảnh cưới hướng dẫn đi.Cứ như vậy tôi hơi cuối người không được vào sát trước máy tính để tiện theo dõi cách mạng hướng dẫn.Dù chỉ là mới quen nhưng mà anh nhiệt tình lắm.Chỉ cho tôi từ những bước cơ bản nhất.Cho đến những thao tác mà lúc nãy tôi cho là rất khó khăn.Cũng được anh giải thích và hướng dẫn cho tôi một cách rất tận tình.Cũng bởi vì sự gần gũi như thế này mà vô tình từng hơi thở ấm nóng mang mùi hương cơ thể đặc biệt của anh.Cái màu đỏ rượu nhà làm sao.Cứ như vậy sập thẳng vào mũi của tôi.Tạo cho tôi cảm giác dễ chịu.Cứ như thế mà tiếp thu.Cứ như thế mà bất chợt dài mê và lưu luyến.Bất ngờ cho anh dừng lại ngẩng đầu lên.Vô tình bốn ánh mắt giao nhau.Tự dưng tìm của tôi cứ đập thình thịch.Gương mặt bất giác nóng bừng bởi vì ngại ngùng.Bên cạnh thì chàng cứ thế vô tư mặc khen ngợi anh.Anh thật giỏi thật đấy.Đúng là sinh viên xuất sắc có khác.Nghe chàng thành người.Anh đến thu tầm mắt về không nhìn tôi nữa.Tôi cũng như vậy.Đưa mắt nhìn sang hướng khác.Và làm lơ anh.Chẳng hiểu sao tại lúc này.Trong lồng ngực của tôi cứ dồn dập những cảm giác khó tả.Hai tay kế thừa thái vơ vội mấy cái viết trên bàn.Đây cầm lấy cho đỡ rồi.Còn anh.Thương anh hẳn ra một cái gió to rồi đứng dậy.Anh không nhìn hoặc là nói với tôi một lời nào cả.Nói chuyện với chàng một cầu rồi đi thẳng.Những thực hành này khá đơn giản.Các em chỉ cần lấy một tí là làm được ngay thôi.Bây giờ anh có việc bận.Anh về trước đi.Cảm ơn anh chị nhé.Bấm nhầm của anh thẳng tới bước ra khỏi phòng.Lúc này thì tôi cũng thở phào.Và cảm thấy đỡ hồi hộp ngân hàng.Cứ như thế mà cố tình quay lại.Nước mắt dõi theo từng bước chân của anh.Cho đến khi rời khỏi.Đứng bên cạnh chàng cứ như vậy huyên thuyên đủ thứ chuyện về anh.Hiện nay.Anh thành thuê phòng trọ ở gần nhà trang đấy.Chả được biết vợ quà gia cảnh của nhà anh không khán giả.Hình như là được một mạnh thường quân nào đó tài trợ cho vào đây học.Anh hiền lắm.Lại còn chăm chỉ lễ phép nữa.Ba mẹ của chàng bến anh lắm.Hãy quên anh.Mà chàng cũng thích anh thịnh đấy.Cái hình có thế anh thành và chàng đẹp đôi không.Cái lo nhìn theo anh mà vô tình sao nói gì đó tôi chẳng nghe gió.Cho đến khi bất ngờ.Trang đánh mạnh một phát vào vai của tôi.Thì tôi mới giật mình quay lại.Thì đã thấy chàng thích nhìn tôi và anh mất nghi ngờ giờ hỏi.Nãy giờ tao nói gì bạn có nghe không đấy.Mà đang nhìn ai mà mất hồn như vậy.Đừng nói là nhìn anh thật của cha nhé.Tôi tròn mắt nhìn lấy trang.Bỗng dưng bị chàng bắt được sự xấu hổ ấy rồi có người ngại ngùng.Lên hát rong thì bảo chưa.Đồ cổ.Mình nhìn ra phía ngoài xem cô có bảo chưa thôi.Mà lúc nãy bạn nói gì đó mình không nghe rõ.Trang web dài rồi một thứ.Thế rồi lại tủm tỉm nói.Chàng vừa hỏi huyền.Lịch thi đấu và hình thành có đẹp đôi không.Anh nào.Cảnh.Mới vừa đây á.Ở.Sao.Huyền thời trang phải nghĩ đạt đồ chứ.Đẹp đôi.Hai từ ấy nghỉ gõ vào trái tim của tôi một cái rất mình.Cảm giác khó chịu vô thức dâng lên.Mà tôi không thể nào lý giải được.Vì sao mình được khó chịu như thế.Nhưng cũng chẳng thể nào vô cớ mà phút lời trang được.Bởi vì dù sao thời trang cũng vừa giúp tôi.Thế là tôi liền gạch nhà đồ rồi miễn cưỡng trả lời.Đẹp.Chàng và nghỉ sướng rồi mà.Cho nghe thực hành như vậy.Gương mặt phút trước bừng lên sự sung sướng.Tôi biết mà.Ba mẹ của tôi cũng nói tới vài người rất xứng rồi đấy.Hai chúng tôi sau một lúc nói chuyện thì cũng dần trở nên thân thiết.Mãi một lúc sau thì cô vào cũng nói chuyện cũng dần kết thúc.Cả hai mấy đứa trở lại bàn làm việc của mình.Và cũng phải sợ hướng dẫn nhiệt tình của anh.Mà tôi được đánh giá khá cao.Về bài thực hành.Buổi chiều tối hôm đó trên đường trở về phòng trọ.Thế vô tình vừa ra khỏi trường.Ngày đoàn quốc lộ lớn là tôi bị thủng lốp.Dù chả thế nào em ở quanh khu vực này chàng tìm thấy tiệm sửa xe nào cả.Thế là tôi phải xuống xe dẫn bộ.Ngoài trời thì tối đen.Lưu lượng xe cộ lại đồng đức.Buồn thì đói cồn cào.Vừa dắt xe vừa mệt đến mức tài trần muốn nhuộm cả ra.Chỉ mong là sao có thể nhanh chóng tìm được tiệm sửa xe rồi trở về phòng trọ.Khớp một tô mì nóng thế rồi ngả lưng lên chiếc giường.Thế mà đều muốn hết cả một đoạn đường dài cũng chẳng thấy tăm hơi bóng dáng của tiệm sửa xe nào cả.Bất ngờ thì đằng sau lưng của tôi có người chạy đến.Nhìn sơ qua thế là xe đạp.Tôi cứ nghĩ là một người nào đó nên cũng nói là không nhìn ký.Chỉ chú tâm đến còn xe của mình.Thì đột nhiên một giọng nói hơi quen.Kết nối với tôi.Xem bị làm sao mà phải dắt bộ như vậy.Nhận ra là người ta đang nói với tôi.Công nghệ rõ ràng tiếng đạp xe lạch cạch vang lên.Thế là theo phản xạ tôi liền nhanh chóng lần đầu lên.Và sau đó bước nữa khi nhận ra.Là một người vừa mới quen.Sao em bị thủng lưới.Mang thỉnh công việc này sao.Anh nhìn tôi dường như đầu nhìn xuống bánh xe.Sau đó thì anh cũng dừng sang lại.Dẫn bổ theo bên cạnh đường tôi trở về vừa đi anh vừa nói.Qua hết con đường này là đến chỗ trò của anh đấy.Huyền ơi.Nên gọi tên.Tôi đến đột ngột dừng xe đứng lại nhìn anh nếu mày rồi hỏi.Anh gọi em sao.Ừ.Anh biết một tiệm sửa xe gần đây.Em sang bên này dẫn sàng đi để đấy anh đầy xem cho.Tôi nghe như vậy thì cảm thấy ngại.Với cả sợ làm phiền anh.Nền đất đường loài người.Dạ thôi à.Như thế làm phiền anh quá.Chỉ cần hàng tốt bụng chỉ giúp em chỗ tiệm nằm ở đâu là được rồi.Nghe lời anh đi sang đây.Thế là anh đá chân chống xe xuống.Rồi không đợi tôi đồng ý.Nhanh chân đi sang phía chiếc xe của tôi rồi đấy đi.Tôi thấy như vậy biết là không từ chối được nữa nên cũng lặng lẽ dẫn xe của anh đi theo sau.Anh nói là chỗ sửa xe gần đây.Theo chúng tôi đi tầm nửa tiếng mới đến nơi.Khi đến nơi ngồi chờ chủ tiệm sửa xe tôi mới để ý.Trên tấm lưng của anh.Mồ hôi ra ướt đẫm.Bỗng dưng trong lòng của tôi cảm thấy.Có một chút gì đó đau lòng.Một chút gì đó cảm thấy.Và.Một chút gì đó rất là nấm.Chụp hình hai người đó.Một cử chỉ vuốt tóc lên công tác khiến cho tôi say sưa ngắm nhìn.Nhìn anh mới như vậy mới bộ nhớ ra một chuyện.Nhìn xuống đồng hồ nhỏ trên tay mười chín.Tôi giật mình không nghĩ đã tối như vậy.Lên ngại ngùng đưa tay lên khi lấy vai của anh.Càng đang chăm chú nhìn thờ đang thay vỏ xe cho tôi.Anh à.Tối rồi đấy.Anh về trước đi.Để lát nữa sửa xong em tự về cũng được.Anh lập tức nhìn lại tôi khi nghe tôi nói như vậy.Gương mặt chẳng có một chút cảm xúc nào cả.Chỉ có đôi mắt phảng phất đang suy tư điều gì đó.Thế rồi anh nói vậy thôi.Xem sửa cũng sắp xong rồi đấy.Anh đợi cùng với em luôn.Nghe xong tôi chẳng biết nói thế nào nữa.Vì những gì nói nữa thì anh lại nghĩ là tôi muốn đùi anh về.Nên chia tay rạng ngời một tiếng rồi cùng vợ anh ngồi đợi.Dòng suối chiếc xe máy của tôi đã được thay mới.Và đề ra lại bình thường.Tổng cộng tiền công với cả thay lốp xe là hai trăm.không.Trả xong thì tôi và anh cũng ra về.Bởi vậy anh đi xe đạp.Tôi thấy đi xe máy nên tôi cũng phải vặn tay ga vừa phải chở rửa đi theo anh.Đi được một đoạn là đến ngã ba tôi nền nhìn sang anh cho hỏi.Anh rẽ đường nào thế.Phòng trọ kem ở hướng này.Anh chống trầm xuống.Nhìn theo hướng tây của tôi thế rồi anh trả lời.À.Phòng trọ của anh là đường bên kia.Vậy thì em ra đi.Dạ vâng.Vậy em về đây.Anh đi đường cẩn thận nhé.Thế là cơm đi.Anh sẽ chạy tiếp sang đường.Nên tôi cũng chẳng để tâm.Mà nhanh chóng lên xe chạy thẳng một mạch.Về đến phòng trọ.Nó là chạy xe máy nhưng cũng không phải là quá nhanh.Về đến phòng rồi đoạn đường khá gần.Nhưng mà mãi một lúc lâu tôi mới đến nơi.Tắt máy để xe cẩn thận.Tôi rút chùm chìa khóa trong chiếc túi đeo trên vai cha và ổ khóa.Để mở cửa.Thì đột nhiên hưởng bên ngoài từ ngày rất gió tiến xe đạp càng tệ.Quay xe chạy đi.Tôi lập tức quay đầu nhìn theo hướng phát ra từ xa.Lại càng bất ngờ hơn khi là nhìn thấy bóng lớn quen thuộc đó.Vô thức từ cơ giới thành nhìn vào môi lên mỉm cười.Là anh.Anh chạy xe theo sau tôi sao.Chắc là để quan sát xem.Tôi về đến phòng có an toàn không.Hành động của anh như thế là gì vậy.Là anh quan tâm tôi có đúng không.Thế rồi kể từ hôm gặp anh và bắt đầu trò chuyện.Từ rừng tôi lại cứ ngóng đến ngày đi học để đến trường thiết kế nhiều hơn.Cứ như thế hai từ sáu ở trong công ty.Lúc thì làm những việc do mọi người sai việc lúc thì tập tành thiết kế những mẫu áo đơn giản nhất.Bận rộn luôn tay luôn chân như vậy.Nhưng mà hết dành ra một tí là tôi lại cái mâm nhóm đến ngày hôm sau để được gặp anh.Thao thức là vậy đấy.Nhưng mà khi đến trường đâu phải muốn gặp là gặp được đâu.Bởi vì phòng học của anh xa phòng của tôi lắm.Tiết đoạn truyền tầng hai.Còn tôi thì học dưới tầng một.Đã một tuần trôi qua.Chẳng hôm nào tôi được gặp anh cả.Bỗng dưng tôi lại cảm thấy nhớ.Hôm nay là cuối tuần.Nếu như không gặp được anh thì phải đợi thêm tận ba ngày nữa.Tôi có muốn mở lại hỏi trang với anh.Nhưng mà cảm thấy hả.Hình nền lại thôi.Dù cho hai đứa vẫn nói chuyện qua lại với nhau bình thường.Nhưng mà trong câu chuyện phiếm ấy tuyệt nhiên.Chẳng có vấn đề nào liên quan đến anh cả.Đèn học.Cây chàng thu dọn đồ đạc.Và ra hiệu bãi bài tôi từ năm phút trước.Riêng tôi vẫn còn ngồi thực hiện nốt mẫu thiết kế mà cô garena giao cho.Cứ tìm đi tìm lại vẫn chẳng thể nào ngăn được màu vải.Thế nào cho phù hợp với mẫu.Thế là tôi cứ ngồi trước máy tính.Nút chuột đến nỗi bực bội trong người.Mà chẳng thể nào có được sáng kiến.Mãi cho đến khi bên ngoài nghe thấy tiếng gõ cửa.Nhìn ra xung quanh dường như đã sắp tới.Tôi mới hốt hoảng ngước lên nhìn ra phía ngoài.Không hẹn mà gặp.Bốn mắt lại giàu nghèo.Anh đào trên vai chiếc cặp già cu shin đi vào.Thằng đến chỗ mà tôi đang ngồi.Ảnh hút mắt nhìn vào trước máy tính của tôi đang còn khởi động.Anh cau mày lại giờ nói ngắn gọn.Màu này đi em.Anh thử nhìn đặt bàn tay của anh lên bàn tay của tôi giờ di chuyển con chuột lên trên bánh xe màu sắc.Tôi nhìn chăm chú bàn tay của anh.Xe đụng chạm vô tình.Khiến cho tôi cảm giác không quen.Nhưng mà không hiểu sao vẫn cứ muốn anh mãi như vậy.Đừng buông tay ra.Thế rồi tôi nhìn lên theo hướng dẫn của anh.Tiếp tục chăm chú lắng nghe anh nói.Trên bánh xe màu sắc này đều có mẫu thiết kế này thì em nên chọn hai màu.Nằm hai bên một m bất kỳ.Đây là kiểu kết hợp màu tương hỗ.Mang lại cảm giác hài hòa dịu mát và tự nhiên cho trang phục.Mà không hề nhàm chán.Khi người ngoài nhìn vào trang phục sẽ cảm thấy sự trẻ trung duyên dáng.Thanh lịch và tinh tế.Nó còn có một ưu điểm nữa.Đó là sự kết hợp hài hòa giữa nét cổ điển và sự trẻ trường tươi tắn.Nếu như em sợ phố đơn sắc thì quá già quá cứng.Còn phối màu đối đỉnh thì đẹp.Nhưng mà anh ngại quá nổi bật.Thì đây chính là sự lựa chọn dành cho em đấy.Nó giúp mẫu thiết kế này vừa vui vẻ trẻ trung mà vẫn duyên dáng tao nhã.Không cản màu da hay độ tuổi.Anh dừng lại.Bàn tay vẫn giữ nguyên vẹn trên tay tôi.Chỉ có gương mặt nam tính ấy.Là nước lên nhìn tôi rồi tiếp tục nói.Em hiểu chưa.Tôi nghe anh chỉ dẫn thì có mở mang đầu óc được mấy phần.Nền gạch nhà đầu nhỏ nhà giả đá.Em hiểu rồi.Cảm ơn anh nhé.Chết rồi đấy.Thu dọn rồi về đi em.Nhanh nhất thì mình nhớ lên đỉnh vội ruột tài già trước anh thu dọn bãi chiến trường của tôi.Thường thì trường tiểu học đa số các học viên cũng hay thực hành vào ban đêm.Nên về muộn cũng là điều bình thường.Chỉ là tôi ở chó.Nền nếu như đi về khuya một mình như vậy thì đi đường cũng hơi sợ.Và tôi thường rất tranh thủ.Nhưng mà chưa kịp thu tài về thì với bên ngoài cho nghe tiếng bước chân đi vào.Nhìn ra thì lá chanh.Trang đứng lại nhìn thẳng vào tôi và anh.Sau đó nhìn xuống nơi bàn tay của chúng tôi.Tôi thấy như vậy liền ruột già rồi rút tài lại.Tình hình như cứ ngỡ ngàng với thái độ của tôi.Nhưng mà về mặt của anh vô cùng bình tĩnh.Lại còn nhìn sang tôi lên tiếng.Anh xin lỗi nhé.Nãy giờ anh sơ ý quá.Quên mất là bàn tay của mình cũng vô thức như vậy.Tôi cười gượng gạo đáp là anh cho qua truyền.Khi mà nhìn thấy đứng đối diện gương mặt của chàng đã tối sầm lại từ khi nào.Không có gì đâu anh.Em cũng vô lý quá.Sao cái nhìn anh hướng dẫn nên không muốn làm anh phân tâm.Tôi vừa dứt lời thời trang.Như không còn kiên nhẫn được nữa.Cô ấy để dành đến giờ thẳng tay tát mạnh vào mặt của tôi.Kiếm cho tôi không kịp phản ứng mà hứng tròn kế toán.Trang điểm tôi hình học.Nhìn mặt trăng giọng nói cứ dồn ngàn ngàn một.Cậu không muốn anh thành phân tâm.Hay là do cậu cố ý vậy.Tôi đã nói với cậu rồi.Tớ thích anh thành.Chứ tại sao cô lại đối xử với tôi như vậy.Tôi bị đánh tao nên vội đưa tay lên ôm lấy một bên má.Cảm giác đau rát ấp đến khiến cho tôi cực kỳ khó chịu.Lại càng đắt hơn khi nhìn thấy trang xử sự không một chút lý lẽ nào cả.Cũng bởi vì út ớt mà ngàn trong cổ họng không nói được nên lời.Chàng vẫn cứ như vậy.Vẫn là thái độ hùng hàng chuẩn mắt nhìn tôi rồi tiếp lời.Sao.Tao đánh mày như vậy còn nhà nhé.Tao nói cho mày biết.Cho dù là bạn bè thân thiết kế nào đi chăng nữa.Nếu như mày xuất hiện một ý nghĩa gì đó bà ngủ.Thì mày sẽ không yên ổn với tao đầu.Nhưng mà cha nhà bạn hình như hiểu lầm tớ rồi đấy.Tao không có đuôi.Chúng ta nhìn thấy ràng ràng như vậy là còn chó cái.Trang nói như tát nước vào mặt của tôi.Gương mặt cô ấy thể hiện sự cành ghép tụt đổ.Tôi đứng nhìn đối diện với cô ấy.Trong lòng bất giác thở dài.Cơm nghĩa là ấn tượng ban đầu của tôi khi nhìn thấy cô ấy.Là sai lầm đến như vậy.Cũng không nghĩ vì một người con trai mà trang lại vô lý đến đó.Chẳng có ai ra gì như thế.Trang.Em quá đáng lắm rồi đấy.Là tiếng của thành tích lên gấp đôi dòng suy nghĩ của tôi.Từ lúc nãy đến giờ.Anh vẫn ngồi im ở đó nghe thấy tất cả mọi hành động của bọn tôi.Cuối cùng thì anh cũng lên tiếng.Chàng nói.Hàm ý không hề bênh vực cô ấy.Lại càng điên tiết hơn.Cứ tưởng mắt lên nhìn tôi.Người muốn giết tôi đến nơi vậy.Nhưng mà khi quay lại đối mặt với thành thì lại nước mắt lưng tròng khóc nức nở.Anh nói gì thế.Em có đáng gì chứ.Anh xem.Anh ở đó đang làm gì vậy.Anh có xem em.Em đang định nói tiếp câu gì đó thì thành đã lớn tiếng cất nhà.Em và anh chưa là gì cả.Em hiểu lý lại một chút đi.Chưa là gì cả.Mấy từ đó từ miệng của anh thất là lập tức khiến cho tôi có chút bất ngờ.Bởi vì mấy hôm nay tôi cứ nghĩ anh và trang đã có một mối quan hệ sâu xa nào đó.Nên giờ tôi có một chút gì đó rung động với anh.Tôi vẫn không muốn mình phải bày tỏ.Hãy làm gì cho anh để ý.Bởi vì tôi không muốn phải mất đi tình bạn này với chàng.Tư tưởng ý giữa một nơi phồn hoa và đầy phức tạp như thế này.Tìm được một tình bạn chân thành là rất khó.Bởi thế.Tôi rất trân trọng.Nhưng mà không ngờ hôm nay trang lại có thái độ như vậy.Cô ấy về một người con trai có thể thẳng thường chửi tôi không thương tiếc.Công thức muốn tìm hiểu xem thực hư thế nào.Thật sự.Tôi cảm thấy vô cùng thất vọng về chàng.Trang đứng ở đó nghe người nhìn thấy.Một giọt ra hai giọt nước mắt rơi xuống.Và cứ liên tục như vậy.Còn thành.Anh nói xong hình như cũng khó xử.Nên ngồi luôn xuống ghế.Tôi nhìn thấy anh thở dài.Bàn tay đặt trên bàn đang nắm chặt chồng bất lực quế về.Mến như vậy là anh xa vừa mang đến cho quay về tập đầu tiên của bộ truyện này và đây chỉ mới là sự khởi đầu.Chuyện này mà thôi ở phía sau vẫn còn rất nhiều những nhân vật mới sẽ xuất hiện và hứa hẹn sẽ mang đến rất nhiều điều bất ngờ.Chính vì vậy để không bỏ lỡ bất kỳ tập truyện nào quý vị đừng quên nhấn vào nút đăng ký kênh sau đó thì nhấn vào hình quả chuông thông báo ở phía bên cạnh.Chứ không giờ phát sóng thì quý vị sẽ luôn luôn nhận được thông báo và chúng ta sẽ không phải mất công để tìm kiếm từ tập. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com