Truyện đời Thực Hay Hơn Cả Chữ Yêu Phần 4 - Mc Anh Sa

truyện đời thực hay hơn cả chữ yêu phần 4 - mc anh sa

Anh xài rất vui mừng được gặp lại quý vị và các bạn những thính giả của trẻ tình và rất nhanh thì giờ đây chúng ta đã đi đến.Tập bốn của bộ truyền hơn cả chứ yếu đến từ tác giả hạ long thân mến.Đâm vào làm hàng thì vốn là hai người con có hai gia đình vô cùng thân thiết.Đã biết nhau từ bé thế nhưng chưa bao giờ để nhau vào trong mắt có thể nó dọn ra ngõ hẹp.Yêu là giờ đây họ lại trở thành vợ chồng bởi vì một lời ước nguyện của người ông của nam hàng chưa thể mất đều.Ở đây đó chính là người mẹ chồng tâm lý của lan anh đã sắp xếp một điều một kế hoạch rất thú vị.Khiến cho hai người họ mối quan hệ này sẽ có một bước tiến mới về thì kế hoạch đó là gì.Bàn xếp hàng đến như thế nào sẽ tác động đến mối quan hệ của họ ra sao chim trắng mồ côi và cá vàng hay không.Nội dung cần thực hiện nay vẫn là một thông báo cần thuộc với việc các bạn đừng quên ủng hộ anh là cũng.Kiếp chợ tình.Con bây giờ rất là nội dung chi tiết của tập bốn bộ truyền hơn cả chứ yêu tác giả hạ long.Của ánh sáng.Tôi nghe anh nói như thế thì ngon ngoan nằm sát vào người của anh rồi nhắm mắt ngủ tôi không biết gì.Tôi thì ngủ ngon.Còn ai đó thì không ngon giấc tí nào cả.Cho mãi đến sau này thành mới bảo rằng đàn ông khổ nhất là nằm bên vợ nhưng mà không được làm gì cả.Mẹ chồng tôi ở đúng đến ngày thứ sáu thì ba chồng tôi sang đón tôi nghe rõ.Hai ông bà giận nhau không muốn nói chuyện và khi tôi nhìn thấy hai ông bà gặp nhau.Chả có vẻ gì là giận dỗi cả mà ba chồng của tôi vừa đến một lúc thì lại nhìn thấy bài mẹ tôi.Sao ba mẹ tôi bảo đi nấu cơm để mấy ông bà già ăn ở đây lùn.Tôi cảm giác như là mấy ông bà đến đây ăn mừng ý.Tôi không đi nấu cơm nấu canh xong thì làm về anh chào mấy bà mẹ rồi đi vào bếp xem.Tôi làm xong chưa tôi thấy anh thì hồ hãy dựa vào còn món này em không biết làm.Anh nấu giúp em nhé đứng lại đây anh dạy anh không nấu hồ đâu.Em cũng học kha khá rồi sao mày cứ thích khoe với anh như vậy chứ khi nào thuận thuộc.Xấu hổ cho rõ chán tới phùng thiệu đứng gần anh thì anh ghé sát.Tôi sẽ nói nhỏ ngoan làm đi rồi tối anh có thường.Tuổi nào uống cũng bảo thường thế mà toàn đề con người ta ra hôn tôi biết ăn một cái.Áo dài trắng.Em không thèm cái phần thưởng đó đâu vớ vẩn.Em đang nghĩ cái gì vậy .Em còn lại với anh nữa biến thái không muốn thì thôi.Mang tặng cuộc khác vậy cứ tự nhiên.Đây không cản.Nhớ đấy nhé buổi tối đó cả nhà tôi ăn uống vui vẻ.Hai bên ba mẹ như vừa trút được gánh nặng mà thấy ai cũng tươi cười hớn hở.Trước khi về thì mẹ tôi bảo có mua cho chúng tôi mấy thằng thuốc mê.Để sẵn tròn góc tù.Nhất hai đứa nhiều uống thường xuyên.Tối nay thì bà còn nấu sẵn cho một tấm.Giật lát nữa phải uống rồi mới được đi ngủ.Tôi thầm cảm ơn bởi vì mẹ luôn lo lắng cho tôi.Là con gái có mà ở gần thật tuyệt.Dọn dẹp xong xuôi tôi đi tắm rửa.Rồi rót vào cốc nước.Bài tôi nấu sáng.Tuồng hết một cốc.Cảm thấy vị dễ uống.Nên tốt bụng mang vào phòng làm việc cho người một cốc.Còn một ít thì mang để trong phòng.Lát nữa cảm thấy khát thì uống hết.Không thì lại phí công của mẹ.Tôi gõ cửa phòng làm việc của anh rồi đi vào.Đặt cốc nước xuống bàn cho anh.Nước gì uống làm đi.Anh uống đi.Cảm ơn em.Hôm nay lịch sử thế.Thôi anh cứ làm đi em ngủ trước đây.Mẹ về rồi.Nhưng mà vẫn ngồi xuống đi .Tôi còn chưa kịp nói chuyện này anh đã nói.Với cả tuần này nằm cùng nhau cũng còn hơi.Tôi cũng không muốn ngủ một mình nữa.Có điều tôi ngày không lên tiếng.Nhưng mà giờ anh đã nói như vậy thì cũng nên tỏ chó thành ý của mình.Vâng ạ.Lắng nghe vợ trả lời ngon ngon như thế thì phải lòng.Nhìn bóng dáng nhỏ bé đi ra khỏi phòng.Cứ mỉm cười tuần tiền mới.Lên uống hết cốc nước rồi cũng thu dọn đồ.Tắt máy tính đứng lên đi về phòng ngủ của mình.Tôi đang nằm nhắn tin với còn ánh thì anh thì vào.Nhìn thấy tôi cầm điện thoại cười cười thì anh lại hỏi.Nhắn tin cho ai mà vui thế.Nhắn cho ai đấy.Có gì không.Hôm nay anh giang hồ mà.Trà ăn gan hùm cũng nói được.Lần cuối tuần tìm đi vào phòng vệ sinh.Chưa cũng không đôi co với tôi giống như mọi lần.Tôi cảm thấy là thế nhưng mà cũng mặc kệ lên.Lâm làm vệ sinh xong để dành cho ngăn kéo tổ lấy cái hộp nhỏ rồi lại gần giường nói.Anh muốn thường cho em món quà này.Nhưng mà lúc tối em bảo không thích.Thế thì ngày mai mang đi tặng người khác.Tôi nhìn cái hộp xinh xắn trên tay của anh thì rất thích.Thế nhưng lại nhà anh bảo.Xem hàng cho người khác.Cảm thấy bực bội.Nhưng vẫn phải chữa cháy bởi vì lúc trước rõ ràng là mình nói hớ.Tôi có nghĩ đâu là anh lại tặng phần thưởng chứ.Thế là tại anh không nói rõ ràng.Chứ không phải làm đầu óc đen tối.Bạn tuổi gì đâu.Tại anh lúc nào cũng bắt nạt em.Không cho thì thôi.Lâm vừa mở cái hộp vừa nói.Em xem thời gian này đi.Anh mang đi tặng bạn anh có được không.Ôi.Sợi dây chuyền đẹp quá.Bài nói là anh có cần mất thẩm mỹ thật đấy.Nhưng mà tôi vẫn không thể nào mặt dài đến mức nói ra là tôi muốn có nó được.Nên chị hỏi theo phản xạ.Bạn nào cơ.Bạn gái.Có vợ rồi.Lại còn có bạn gái.Có vợ thì vẫn phải có bạn chứ.Vậy thì tùy anh.Em đi ngủ đây.Anh tặng thật đấy nhé.Của anh mà.Anh thích chơi thì tùy.Vợ người ta nghe chồng nói tặng cho người con gái khác.Saigon hay là tức.Còn vợ mình thì không.Công nhận là vợ mình dễ tính thật đấy.Tuấn anh cứ lấy ngày thì cay cú lắm.Có muốn hộp quà đó.Những bài về suy diễn trên nền không nói gì cả nam im lặng.Giá gas.Vừa nói như thế thì cũng thôi đi.Nói không là không lùn.Đúng là cái đồ keo kiệt vô tâm.Tôi hậm hực không sao ngủ được.Nằm ôm cây cối mặt cảnh cụ nổ máy như vậy.Khổ thân cây gối.Là nơi trút giận của tôi.Lần khốn nạn tôi chả thèm nữa.Muốn mang trà thì tùy.Lâm thế làm anh nằm im.Nhưng mà chưa ngủ cứ ẩm thực kiểu gì đó thì cảm thấy buồn cười.Anh từ từ cúi xuống gãy tay của cô rồi vào.Muốn biết bạn gái của anh không.Không thèm.Không hối hận.Việc gì phải hối hận.Lắng nghe giọng đều hơn rối của lam anh thì muốn cắn cho một phát lắm rồi.Nhưng mà lại nhìn thấy rồi ghé tai của cô lần nữa thì thầm.Chúng ta.Chúng ta hẹn hò đi.Em đồng ý làm bạn gái của anh chứ.Tuấn anh nói như thế thì ngồi bật dậy.Chỗ mất rồi nhìn anh.Cái ông này bị hầm mà.Tôi chưa biết yêu ai.Nhưng mà không biết tùy chỉnh nhé.Ai lại đi ngược nhôm lại bao giờ.Tự vỗ tay lên trán có ảnh hưởng nói.Anh bấm đầu quá.Đã là vợ chồng rồi.Hẹn hò gì chứ.Màn hình nghe tôi nói anh ấy đầu hay là bị điên.Thị xã xoài xanh mắm.Hay là ít nhất.Cung cấp cho tôi vài cái.Thế nhưng mà hôm nay anh vẫn điềm đạm nhẹ nhàng rồi nói.Anh biết chúng ta là vợ chồng.Nhưng bởi vì chúng ta đều không trải qua quá trình như các cặp đôi yêu đương khác.Thế nên anh muốn bù đắp cho em.Như vậy cũng được.Em có đồng ý không.Tôi không trả lời.Nhưng mà ngước đôi mắt sụp đổ nền nhìn anh rồi gật đầu.Tôi có muốn thử như bao nhiêu cặp đôi khác xem người ta hẹn hò yêu nhau như thế nào.Lâm hài lòng mỉm cười nhẹ.Cầm chiếc vòng đeo vào cổ cho tôi.Rồi vui vẻ khen người.Rất hợp với em đi.Cảm ơn anh.Em rất thích món quà này.Ừ em thích là được.Mình đi ngủ thôi.Vâng ạ.Lâm hôn nhẹ lên trán tôi rồi cả hai cùng nằm xuống ngủ.Hóa ra sau những lúc hài chúng tôi nhiều nước với lửa.Thì cũng coi những giây phút bình lặng như vậy.Có lẽ cuộc hôn nhân của chúng tôi sau này.Sao có khởi sắc tố.Hi vọng một ngày nắng sẽ lên.Tôi giang tay chào đón.Tôi nằm yên trong lòng của anh để tìm đến giấc ngủ ngon.Nhưng mà được một lớp tôi có thể người cứ nóng kiểu gì.Càng lúc càng cảm thấy khó chịu.Tớ quay nhanh có ảnh hưởng.Rồi đến một lần.Anh cũng cứ hồi hộp giống như thôi vậy.Chơi vào tháng mười thời tiết dễ chịu.Chứ có phải là mùa hè đâu mà lại nóng như vậy chứ.Tôi ngồi dậy lấy chỗ nước lúc tối mà tôi nấu sẵn.Ra một cốc nước đầy cho tôi một hơi hết cả.Thế nhưng mà cảm giác không thể thỏa mãn gì cả.Lắm lúc này cũng ngồi dậy và bảo tôi rót tràng cấp nước.Giờ anh cũng tùy hết giống như tôi.Tôi nói với anh.Anh à.Xem có thể nóng quá.Anh có cảm thấy như vậy không.Ừ.Anh cũng thấy nóng.Hay là anh chỉnh lại điều hòa về chế độ mát em xem.Cái này em không ngủ được.Được rồi.Đường cái điều khiển đi.Điều hòa đã chỉnh rồi thế nhưng mà vẫn không cảm thấy ổn.Mỗi đứa một góc ôm cây gối.Thế nhưng không sao ngủ được.Tôi quay sang nhìn lâu rồi vào.Anh à.Anh xoa lưng cho em với.Em gửi hết cả lưng ý.Nhạc vàng.Làm nghề thì vợ nhờ vả như vậy thì cũng quay lại đưa tay gãi gãi vào lưng.Tên nhân vật vừa chạm vào người của vợ thì cứ như bị điện giật.Anh tham lam muốn chạm nhiều chỗ khác trên cơ thể của vợ hơn nữa.Nền những cử chỉ gái.Trở thành so nắng nhẹ nhàng.Rồi mạnh dạn hơn.Tôi thì đang khó chịu nên chả cần gì cái liêm sỉ giờ này nữa.Mặt dày nhà anh dũng.Nhưng mà em gái cơ mà.Sao lại thành xa như vậy.Tôi muốn phản ứng nhưng lại không lên tiếng được.Bởi vì tôi thích cái cảm giác này.Nên cái nằm im để lâm làm tiếc.Cận lâm sàng một lúc lời thì cả người lại càng nóng bừng hơn.Nên anh không dám làm tiếp nữa.Bàn tay đột ngột dừng lại thì lại nghe vợ chồng.Anh làm tiếp đi chứ.Không làm nữa nhưng mà đang dễ chịu mà làm cho em một lúc nữa đi.Nhưng mà anh khó chịu lắm.Ảnh giúp em đi.Lát nữa em làm chả chó.Vậy thì em giúp anh trước đi.Tôi thì đang buổi mà cái ông này không chịu giúp gì cả.Cẩn thận với tôi như vậy.Nhưng mà thôi đi giúp ông ấy một tí lát nữa mới làm lại cho.Dần dần hết cả người như thế này thì ai mà chịu được chứ.Tôi quay lại thì nhìn thấy lần lột hết cả áo dài.Người thì đang cởi trần mặc đúng một cái quần short ngắn.Nhìn cả tâm thần lực lưỡng phù trường ngày trước mắt.Không hiểu sao từ cái dán mắt nhìn chằm chằm không rời đi được.Vào đây còn có ý nghĩ điên rồ là thèm khát anh nữa.Không hiểu sao hôm nay tôi lại mất nết như vậy chứ.Bột lắc lắc cái đồ bỏ có ý nghĩ đó.Đưa tay lên xoa lưng cho anh.Thế nhưng vừa mới chạm vào được vài cái thì anh bỏ vội tay của tôi ra rồi anh nói.Thôi không cần đâu.Sao thế.Vừa nãy bảo em rồi mà.Thôi không cần nữa.Em cứ nằm xuống ngủ đi.Thế em đi tắm đi.Khó chịu sắp chết đi.Trời hôm nay ăn cái gì mà cả người cứ nóng dần dần.Đêm rồi.Anh còn chưa nói hết thì tôi đã đi vào trong phòng tắm.Một lúc sau đi ra quán cái khăn tắm.Tìm cái váy rộng thoải mái để mặc lên nhìn tôi như thế thì không hiểu sao cũng đi vào tám ngày sau đó.Tôi tắm rồi mà vẫn cảm thấy không ăn thua gì cả làm được một lúc thì tôi lại vào tiếp.Ngâm mình trong đó lâu hơn thoải mái nên tôi không muốn vào mà cứ ở lì trong đó mới.Ở ngoài thì lâm thế vợ mãi không già thì nói vòng vào.Đêm muộn rồi đấy.Em đừng có tắm quá lâu như vậy.Cảm thấy nhớ.Em biết rồi.Nhưng mà ngâm trong này dễ chịu quá.Anh cứ ngủ trước đi.Lúc này thì lâm cảm thấy hơi thở của mình mỗi lớp một nặng nề và nơi đó của anh cứ rào thét muốn bứt phá.Quái là.Hôm nay mình bị sao thế nhỉ.Mỗi ngày nằm cùng cô ấy không đến nỗi khát khao như vậy vẫn nhịn được.Vậy mà bây giờ tụi nhỏ các biểu tình.Long cố gắng gạt bỏ cảm giác đó lên tiếng ruột vợ.Này.Em xong chưa.Em sắp xong rồi đấy.Em đi ra đi.Không thể cảm lạnh đấy.Vâng ạ.Thế là tôi lại ngồi đi ra ngoài.Thế nhưng vẫn cảm thấy không thuyên giảm được tí nào cả.Nhìn theo anh cởi trần ngồi đó.Cả người có giảm được may bị kiểu gì đấy.Làm anh ơi mày điên rồi á.Bài hát chay từ bao giờ vậy.Thôi đi ngủ.Đi ngủ thôi.Tôi bước đi về phía giường nhưng mà cứ mải nhìn anh nên bị mất vào chân giờ.Thế là ngáp xuống.Cái váy mà bị hết liền lo cả đôi chân chẳng thon dài.Lâm nhìn thấy tôi nhá thì nhanh lại vé tàu lên.Nhưng mà lại không đạt tới xuống giường ngay.Vân cám tròn trên tay như vậy.Anh cứ nhìn tôi chằm chằm.Hơi thở dồn dập.Tôi thì cũng như vậy.Cứ nhìn anh như vậy thể là.Và còn đưa tay sờ nhẹ lên má của anh.Rồi mất của anh giống như là bị thôi miên vậy.Sao hôm nay nhìn đôi mắt này.Đôi môi này.Là muốn hôn lên như vậy chứ.Không biết vì sao trong người tôi như có ngọn lửa mãnh liệt thôi thơ.Động viên tôi hãy làm những điều mà mình nghĩ.Thế là tôi vòng tay ôm cổ của anh em một mình xuống môi anh.Hồng ngài trồng dày lá.Làm cung đàn khao khát muốn hôn lên môi cô.Thì bất ngờ.Là được làm hành làm như vậy.Công phối hợp ngay và luôn.Làm nước này mới đặt vợ xuống giường cả hai cùng sai sửa cùng.Một nụ hôn không đủ thỏa mãn cho sự khao khát.Đang cháy trong con người của hai đứa.Lúc này.Cảm giác mỗi lúc một cuộc giá.Làm ảnh hồn hình trước nụ hôn sâu có lâm.Còn làm lúc này anh.Đã vội vàng lắm rồi.Cả hai người lần đầu tiên và chàng chuyện này.Nhưng mà đó như một bản năng tâm sinh lý của con người.Nên nhanh chóng được hòa nhập rồi hòa tan.Mọi thứ diễn ra theo đúng với quy luật tự nhiên của mọi cung bậc cảm xúc.Làm sao dẫn dắt tuy hòa vào cùng anh.Từ từ lạc vào thiên đường của tình ái.Cảm giác lần đầu có được.Nhưng lại mang đến cho tôi một khoái cảm rất rõ rệt.Những nụ hôn trao nhau rất quà nhưng cũng không đủ làm thỏa mãn.Không dừng lại ở đây.Bởi vì anh còn muốn làm điều xa hơn thế.Và ngay trong lúc này không thể chờ đợi thêm được nữa.Chồng rất nhiều hoàng giải.Lương thì thầm nói yêu mong muốn.Làm anh.Được không.Cơ thể của tôi giờ này cũng đang hừng hực tức nóng nhìn sang anh là ảnh về niềm khao khát mong đợi.Nên cũng chẳng quan tâm điều đó ra sao nữa.Mà cái đầu đồng ý.Trong phòng có hai con người quên cả trời đất.Hừng hực khí thế tuổi thanh xuân.Bỏ qua mọi thứ mọi rào cản mỗi lần.Mà chị có suy nghĩ gì nhất lúc này là hai muốn được giải tỏa ngay lập tức.Lâm ảnh giàn khám phá tất cả ngon nhất trên cơ thể non dại của tôi tôi nhẹ nhàng cho đến mãnh liệt.Ảnh hôn lên khắp chỗ trên người tôi không bỏ sót đến khi cảm thấy tôi không thể nào chờ thêm được nữa.Tranh từ từ đi vào trong tôi thật nhẹ nhàng một cảm giác đau nhói xuất hiện.Vậy là tấm màng mỏng manh đã bị phá vỡ nhưng mà xe lớn là cảm giác ham muốn thực sự.Nền giây phút đau đớn đó để quả rất nhanh.Lập làm rất từ tốn và nâng niu tôi chứ không thể vội vã như lúc đầu.Lần đầu tiên tôi biết đến cảm giác cân ái nhưng mà không hiểu sao ngày lúc này tôi không thấy mình ai thèm như bình thường.Không hiểu sao tôi lại có dũng khí mãnh liệt khi tiếp xúc trực tiếp với anh và lâm cũng có cảm giác nhiều.Giây phút cả hai biết đến nhau nói cho tôi cảm xúc là và rất mãnh liệt.Nhưng phải nói rằng tôi rất rất thích và đó là từ mà tôi có thể diễn tả lớp này.Tôi không biết cảm giác của anh ra sao nhưng mà thấy anh nhiệt tình ra vào trong tôi không ngừng nghỉ.Dường như không biết bao nhiêu cho đồ anh mất của anh say đắm nhìn tôi không rời cứ luôn miệng gọi tiền rồi.Làm anh vâng ạ.Gọi tên anh đi.Anh lâm.Kể cả hai về đất chàng vẫn ôm tôi thật chặt không muốn buông và chỉ sau một lúc thì chúng.Người đã lao vào nhau như uống phải thuốc gây nghiện vậy là một lần nữa là được khoái cảm là đó.Nhưng lần sau thì ngoài từ thích.Còn có thêm.Tự giật thịt.Lúc này thì bạn cần hai đứa.Đã di dời nhưng cũng tỉnh táo hơn rất nhiều có điều vẫn không hiểu vì sao đêm nay hai đứa là như vậy.Nhưng tất cả đã qua rồi.Nên cứ để cho nó qua đi thật nhẹ nhàng.Đã là vợ chồng thì trước sau gì chuyện này cũng xảy đến.Lâm nhìn vợ nằm im trên giường không muốn nhúc nhích.Chế độ tay vuốt nhẹ tóc giỏi hàn.Mệt lắm hả.Ừ.Thế nằm lại đây anh ôm.Làm thế này được rồi.Tôi kéo cái chăn quấn chặt vào người rồi nằm im nhắm mắt.Không dám nhìn anh.Thiếu lâm lại lên tiếng.Cái gì cũng nhìn cả rồi.Cha làm tí nữa.Thôi anh đi ngủ đi.Làm lại gần đây.Không cho anh nói tiếp đi.Thế là tôi im lặng ngoan ngoãn nằm sát vào gần anh lúc nãy hừng hực khí thế bao nhiêu thì bây giờ lại.Anh hải bị nhiều sau hai trận quần đảo.Cả người như trút bỏ gần hết sức khó chịu.Và cảm thấy hồi tỉnh như bình thường.Nhưng lại cảm thấy ngại và xấu hổ lắm.Clip thể người đầy dấu vết của anh để lại.Thế không dám mở mắt ra nhìn rõ rệt và anh nữa.Thế làm im lặng một hồi cứ tưởng là anh nằm im ngủ rồi.Anh ở vòng tay ôm tôi lại siết chặt hơn.Giọng nói trầm âm vang lên.Mở mắt ra nhìn anh đi.Nhưng mà mệt lắm em muốn ngủ.Thì nói nghề đi em có hối hận khi cho anh không.Em ngủ đi.Làm anh.Vậy anh thì sao.Anh tự nguyện.Em cũng như thế.Mình ngủ thôi.Ừ.Lâm không hiểu về sao vừa rồi hai người là vượt quá cảm xúc như vậy.Nhưng mà nghe câu trả lời tự nguyện tự làm anh.Thì anh cũng không cảm thấy khó xử với cô nữa.Lâm hùng à đừng chán vợ rồi ôm chặt cô hơn cái ôm hôm nay ấm áp thoải mái.Không còn cảm thấy mến cứ như mọi ngày chuyện gì cũng xảy ra rồi thì cứ để tự nhiên.Anh cố gắng.Hi vọng em cũng sẽ cố gắng rồi sẽ có kết quả thôi.Sáng hôm sau tỉnh dậy.Cả người có tôi đau ê ẩm không muốn bước xuống giường.Chỗ đó cũng đầu nữa.Tôi cố gắng đứng dậy đi vào nhà vệ sinh lâm từ phòng tắm bước ra.Nhìn thấy tôi nhanh nhỏ thì lên tiếng hỏi.Em vẫn còn đau.Tôi cần tiếng hàn cho anh hỏi như vậy cuối xuống trả lời.Dạ vâng hà có một chút.Cái này để anh xem nào.Thôi không cần đâu.Em đi đánh răng rửa mặt đi.Anh thay đồ đi không muộn đấy.Tôi nói xong thì đi ngay vào phòng vệ sinh.Nhưng lại bị nhầm cáo lại.Giờ này rồi còn xấu hổ gì nữa.Khóm không đâu.Làm cảm thấy đầu có một tí thôi không cần thiết như vậy đâu.Làm anh.Từ giờ không cần xe khách bao nhiêu vậy.Em biết rồi.Anh đi thay đồ đi.Ừ.Vào phòng vệ sinh đứng trước gương.Nhìn thấy mặt mũi của mình đỏ bừng lên.Là nhìn cái cổ vẫn còn vài dấu mm do kết quả đêm qua để lại.Thì lại thấy mất mặt quá.Không hiểu sao hôm qua ăn phải cái giống gì mà không xài mất cả liêm sỉ như thế.Bỗng nhiên được ôm của người ta.Còn hôn lên môi của người ta nữa.Ôi trời ạ làm mình ơi làm anh.Tôi đứng nghe người ta đó thì tất cả giống như một thước phim quay chậm tua lại không bỏ.Chi tiết nào.Mà rõ ràng như lòng bàn tay vậy.Nghe đến đây mặt của tôi nóng ran đến đó.Không chỉ có tôi mà lâm cũng nhiệt tình không cám.Ảnh hàng xài mảnh mai và gần gũi nâng niu tôi chứ không giống như cái vẻ lạnh nhạt thường ngày của anh.Nói tóm lại cả hai chúng tôi đêm qua cứ như là bị ma nhập.Đúng là lòng thật mà.Đang đứng ngẩn tò te thì tiếng của lâm vang lên dụng giá.Năm anh em xong chưa.Dạ vâng anh ra đi.Tôi vội vàng làm vệ sinh rồi ra ngoài thay quần áo.Cầm bản đồ ra khỏi phòng đã nhìn thấy lâm nấu xong hai tô mì.Ngày nào cũng như ngày này thì có phải là tốt không.Nhưng mà chắc hôm nay ông trời đi vắng.Nên tôi mới được ăn sáng do anh nấu.Mày ngài là toàn tôi dậy sớm nấu nướng thôi.Hôm nay mát tính thế này có khi là trời đang mùa đông đã có báo tòa đi.Nhưng mà kệ đi cứ có ăn là tốt lắm rồi.Đang đói tôi ngồi xuống ăn đòn.Cho cái nick đã đói thì không nhớ đến việc gì nữa.Nên ngồi xuống đánh chén ngay.Lâm nhìn dáng vẻ của vợ mà phải cười.Thế cô không còn ngại ngùng thì gửi chuyển.Chiều nay em có đi học không.Dạ không.Vtv qua mày chơi với ông chồng vui nhé.Vâng ạ.Buổi tối anh về muộn em có ăn cơm với bà mẹ với ông.Rồi khi về thì anh đón.Dạ vâng.Lâm để tôi rửa bát xong thì đưa tôi đến trường.Lúc xuống xe.Tôi nhìn thấy ánh và chàng cũng vừa đến nơi.Nên gọi hai đứa đi cùng.Anh cầm tay của tôi thò cổ ra rồi nói.Hai bạn đi trước đi.Làm anh đi bảo anh.Hai đứa kia với với tay để mất hút nhanh nó rửa mắt này.Anh thương em làm gì.Mpba hai đứa cho vui chứ.Anh có muốn biết lớp vợ mình ở đâu.Đi nhanh không muộn đấy.Anh hôm nay sao thế bị hâm.Ừ.Đôi khi cũng hâm giờ cho bằng người ta.Chứ chồng mình quá cũng chán.Đồ điên.Đây.Hôn vàng anh cắn cho bây giờ.Đột biến thái.Thầy thích biến thái không.Đưa đến đây thôi.Không để xe ngoài kia người ta nói đi.Ai dám nói gì anh chứ.Tôi vừa vừa thôi mà.Đây lúc em đi rồi.Đi làm đi.Em ngồi đâu.Có gần chỗ thằng kia không.Thằng nào.Thế thằng lớp này em muốn đi cùng đấy.Cái lão già này hôm nay rảnh rỗi quá hay sao cứ hỏi linh tinh như vậy.Múa bài mặc kệ người ta chứ.Còn được hay sao mà cứ hỏi như thế.Tôi để lão già đi thì nó mới nói.Trả lời đi chứ.Thì ngồi bên cạnh.Nhưng mà như thế thì có gì không.Em đổi chỗ đi.Sao phải đổi chứ.Anh về đi làm đi không muộn đấy.Có đổi không.Thôi định xã hội đội.Anh đi làm đi.Nhớ đi.Dạ vâng.Tôi nhìn thấy mấy bạn trong lớp cứ nhìn nhìn ra chỗ trống tôi chỉ cho.Nền đồng ý cho anh biến nhanh khỏi rắc rối.Tôi để làm gì khuất thì quay trở về chỗ ngồi.Miệng thì cứ làm bầu trời rùa cái lão trưởng vô duyên vô lý.Còn lâm thì không hiểu sao hôm nay mình bỗng nhìn cứ vô lý như vậy.Cũng không định theo cô và trò lớp đều.Nhưng mà cứ có cái gì đó thôi thúc anh đi vào bằng được.Mà dạo gần đây anh nhận thấy.Mình đâu biết làm anh có gì đó không rõ ràng.Chế biến cô cứ dần trắng ngập hết tâm trí của anh.Bài thơ gần gũi với cô càng ngày càng tự nhiên.So với trước đây nó thay đổi dẫn rõ gì.Nhưng là chỉ đối với cô thôi.Còn với những người khác.Thì không có gì đặc biệt cả.Hôm nay thì lâm về muộn bởi vì quá nhiều việc.Lúc đứng dậy chuẩn bị về thì anh nhận được cuộc gọi từ điệp vần.Đánh không nghe máy.Nhưng anh nghĩ mình ngại thế rồi lại nhận.Vừa mới gạt nút nghe.Đề thi tuyển của mình theo thảo văn liên.Anh lâm.Giúp em với.Tại sao thế.Em.Em bị tai nạn.Em đang ở một mình thích nhìn.Đau quá.Em nói địa chỉ đi.Đường.Anh biết chỗ đó đợi anh một lát.Lâm tắt điện thoại nhanh chóng lái xe đến chỗ diệt vân.Đến nơi thì nhìn thấy vân ngồi vỉa hè.Còn xe máy thì phi lên vỉa hè.Mà không thấy ai ở đó cả.Nhìn chân thì bị xây xát chảy máu.Và còn bị sưng ở mắt cá chân nữa.Lâm hồi.Em có đứng lên được không.Em đau quá.Đi đứng kiểu gì.Malaysia không thấy ai thế này chứ.Em bị hai tên sai rồi và phải.Chỗ này thì hơi vắng nên không ai để ý.Hai điểm đó lên xe đi luôn rồi.Lâm xem xét là một lát thì bào.Của mày là chân của em khi bị bong gân thôi.Bây giờ chịu khó một tí đi sẽ đầu đấy.Vâng ạ.Lần sau khi nãy là chân cho dịp vân thì đưa cô ta về lại bệnh viện để sát trùng mấy vết thương kia.Rồi lấy thuốc cho cô toàn nữa.Dịch vụ đã được làm từ tài làm cho tôi cảm thấy hạnh phúc lắm.Ước gì được anh chăm sóc.Thì đêm này sẽ tốt biết mấy.Diệp vấn cứ mơ màng như vậy thì làm rất xử lý sóng.Lâm đồng thuộc chọn đồ thì thấy là mình gọi đến.Anh dừng tay nghe máy.Anh sắp về rồi.Chưa.Lát nữa về ăn sau cũng được.Đây rồi.Vậy thành về luôn đây.Lắng nghe điện thoại xong thì quay sang bảo với diệp vấn.Sao của em đã có người đưa về sửa lại.Ngày mai hay là lúc nào rảnh rỗi thì cứ qua lấy.Anh gửi số điện thoại cho em rồi đấy.Cứ ngồi nghỉ ngơi đi.Một lần nữa có xe taxi đến đón hình về nhà.Bây giờ anh về trước đây.Diệp vấn không biết là ai vừa gọi.Mà anh nói giọng nhẹ nhàng như vậy.Chắc là phải rất quan trọng mới bỏ mặc mình lại.Trong khi thì mình là bị thương thế này.Bình thường anh là người rất chiều toàn.Không thể gấp gáp.Nhất định sẽ giúp mình đến cùng.Không cam tâm thế nên có toàn đúng liệu cho hỏi ngày.Anh lâm.Anh có thể đưa em về nhà được không ạ.Em chờ đi xa lạ khi mà trời thì lại tối thế này nữa.Anh đang bận.Anh gọi xe của anh cho em về rồi em cứ yên tâm đi.Anh.Chân em không sao đâu.Nghe một vài hôm là đi lại được đừng quá lo lắng.Anh đi trước đây.Lâm nói xong đi nhanh ra lấy xe rồi chở về nhà mẹ vợ.Nhìn đồng hồ đã hơn tám tối.Biết là mà mình vẫn còn đợi cơm mình.Anh phải về ngay.Mỗi ngày cô ấy hậu đổi.Chắc là hôm nay nghe có bảo đưa anh về mà ăn.Trong lòng cảm thấy vui lắm.Dạo này thằng rất hay nghĩ phải cô.Ma túy bao giờ lại cứ mong mỗi buổi chiều tan làm.Về ăn bữa cơm vụng về cho cô nấu.Hôm nay tôi là cơm mẹ nấu.Nhận biết là của đời anh.Cũng cảm thấy vô cùng hả em.Về đến cổng nhà thì lâm nhìn thấy.Bóng dáng bé nhỏ.Đứng ở chứ nhìn ra bên ngoài.Anh nhanh chân đi vào.Sao muộn rồi em không ăn cơm với mọi người đi.Mẹ bảo em đợi anh đấy.Chứ không phải là do em muốn đợi anh nhé.Giờ này em còn chưa là biết rồi còn hỏi nữa.Không biết cảm ơn lại còn chết như thế đói chết đi được.Ừ cảm ơn.Anh cũng đói lắm rồi.Anh đi rửa tay đi em hâm lại rồi nhé.Mà ba mẹ với cả ôm đâu rồi em.Ba mẹ qua nhà bác chơi rồi.Ông thì bảo đầu đường thiên hiền đã đi ngủ sớm.Để rồi.Anh đi rửa tay đã.Vâng ạ.Hai đứa ngồi ăn cơm và nói chuyện vui vẻ.Tôi để mấy chuyển trên trường cho anh nghe.Dựa vào tôi sắp thi quả kỳ nên buổi tối anh phải thường xuyên giúp tôi kiểm tra.Thiếu lâm bào.Sẽ không giúp hồng kông.Nó phải có đi có lại mới chưa.Tôi béo mười đang định nói kiều oanh.Trang có điện thoại.Nhưng mà chuông kêu mấy lần anh không nghe máy.Để về chế độ im lặng.Một lúc sau thì hai đứa đang nói giờ tiếp cầu truyền.Thì lại là sổ đỏ gọi đến.Bởi về máy để ngay trên bàn nên tôi nhìn thấy màn hình có ghi chứ.Bác sĩ diệp vân.Đón mấy chữ viết tắt là ba c.Đền nhìn anh nói thử.Đồng nghiệp gọi sao anh không nghe máy thế.Không còn chồng.Em cứ ăn đi rồi mình về.Anh ở đâu liên quan đến công việc thì sao.Anh đã nói là không mà.Tưởng anh nói như vậy thì cũng không hỏi thêm nữa.Bên kia coi thêm mấy cuộc thì anh cứ để im lặng mãi không nghe rồi cũng thôi.hai.cho ăn uống xong thì đi về nhà.Cũng muộn rồi nên anh hôm nay không sang phòng làm việc nữa mà tắm xong lên giường ngủ cùng với tôi.Tôi nằm ở đó chưa ngủ vẫn xem facebook thì lâm vào.Xem ít thôi.Không thì giới hạn mắc đi.Vâng.Em chỉ xem một lát thôi anh cứ ngồi trước đi.Không được xem nữa.Xem anh đây này.Tôi nghe lâm nói như thế thì đừng bấm điện thoại.Cái áo này lại lên cơn.Mấy hôm nay toàn nói mấy từ ngữ linh tinh.Tôi chỉ tay vào trán của anh rồi nói.Cái điện thoại còn có cái mà xem mà tìm hiểu.Chứ anh thì có gì đâu mà xem.Em cứ thử khám phá dần anh thì mới biết được chứ.Gửi anh thì có cái gì để mà em khám phá được.Có đấy.Anh khẳng định.Em muốn biết không.Đúng là điên.Mà dạo này em thích anh cứ hâm hâm sao.Thôi đi ngủ đi.Ở bệnh viện tiếp xúc nhiều bệnh nhân hai mươi mốt xa quá.Bây giờ mắc bệnh nghề nghiệp.Làm thế cô vợ nhỏ này nhiều lớp người lớn thế nhưng nhiều lúc cứ ngây ngô không đúng lúc gì cả.Ngôi nhà trên trán và một cái rồi kiên nhẫn giải thích.Anh không mang bệnh tật về nhà.Bây giờ thành giúp em cách khám phá người khác nhé.Thôi em không có rảnh rỗi đâu.Anh đi ngủ đi.Không rảnh bây giờ.Làm gì.Em xem tin tức một tí nữa không được à.Không được.Tôi muốn xem.Tiếng anh tự nguyện cho xem con không thấy đi ngủ.Ngủ thì ngủ thối.Anh hôm nay nói toàn mấy từ khó hiểu ý.Cả thế giới người ta hiểu.Chỉ có đồ ngốc nhà mới không hiểu thôi tôi có bực lắm cứ hơn một tí mắt người khác ngốc.Điên lắm rồi đấy.Hướng ánh mắt hình viên đạn là em anh muốn trái và má.Làm nhỏ mũi tôi cho bà.Làm ít thôi mất gì mà toàn cả lòng chẳng thấy ghê này thấy ghê này.Thích ghê không hả lâm giá đã yếu lại còn ra gió lâm giữa hai tay rồi bóng.Lên trán của vợ mấy cái mặc cho cô gái rồi.Nhưng mà anh cứ nắm thật chặt.Tay của lam anh nhỏ nên anh cầm cả hai một cách dễ dàng.Còn cô thì không sao mà chống cự được với sức của lần.Máy không điều cô la toáng lên.Này.Làm khuôn kiếm biến sàn ra đi.Dám nói hơn và ảnh cho chừa nhé.Em cũng chơi đâu.Đầu chết đi được ấy.Suốt ngày cứ cất vào chán rồi nhé em vậy.Để hết cả má lại xấu gái nhé.Go.Tính vay đâu mà lo xấu.Đau bụng về là còn xấu.May mà có anh rước.Công ty xác định ế lâu dài nhé.Dạ vâng tôi xấu.Nhưng mà còn có người thích còn ai kia thông minh đẹp trai.Chả có ma nào nhổ điểm.Không biết là ai giúp em thoát ế đâu nhé.Ai là thích một người vụng về lại số nhà vậy.Anh cứ xem thường em đi.Cứ có người hâm mộ là được.Anh không thấy xấu như thị nở.Còn có chí phèo.Từ nay có chồng tao mồm.Thôi.Hôm nay không thèm tranh cá vàng nữa đi ngủ sớm đi.Ngày mai dậy làm việc nhà.Đúng là không có gì tốt đẹp cả.Ông trời đi vắng có ngày thôi.Đúng thật là.Lâm nhìn vợ có cho cây mùi già mà cay lại thì cảm thấy buồn cười.Con gái con lứa suốt ngày cãi còn lấy sở.Như thế này thì còn phải hành hạ cho dài dài mới lớn không được.Khổ thì cũng phải chịu nhé bé.Để làm anh làm nhà một hồi thì anh kéo cô về lòng của mình ôm chặt lại.Cô vợ bị ép thế lại là hết cả lên.Biển già đi để ngủ chứ.Ốm như thế này cho anh mới dễ ngủ.Em không phải là cái gỗ gì động của anh đâu nhé cút ngay.Im lặng đi.Anh mà làm gì thì cố gắng mà chịu đấy.Làm gì làm gì.Làm như thế này này.Lấy bỏ ra đi.Lâm trường lên người tôi rồi bịt miệng tôi ngay lập tức.Cáo già này suốt ngày.Có mỗi cái bài này làm mãi không chán.Suốt ngày hôn hôn.Tôi đưa tay đập đập lưng anh bảo thả tôi ra.Thì nhất định không chịu buồn còn hơn xấu hơn.Tôi sau một hồi bận quá thì cuối cùng cũng chịu nằm im.Và theo nụ hôn dài của lâm tôi thở hổn hển bởi vì lâm hôn quá lâu mới chịu rời tôi già.Nhưng mà anh lại chuyển xuống.Hôn nhẹ từ cổ tôi rồi xuống xương quai xanh.Hôm qua tôi không biết là mình bị làm sao mà thằng hải như vậy.Hôm nay thì cảm thấy xấu hổ lắm.Lâm chấn hải biết làm càn thì tôi vội vàng để anh ra.Kéo cái chăn quấn chặt người vào.Thật sự tôi có chút cảm giác.Nhưng mà tôi không dám đối diện với anh.Ngại lắm.Xấu hổ lắm.Tôi thật sự vẫn chưa sẵn sàng cho chuyện đó.Lâm nhìn thấy hành động trẻ con của tôi thì cáo tràn ra.Nhưng mà tôi có giữ chặt lại.Lâm không chịu buông tha.Mà lại còn bá đạo hơn nữa.Anh đếm đến ba.Em mà không chui ra khỏi chân.Anh ném vào bồn tắm đi.Ngày hôm qua nóng thì mình được chứ hôm nay làm thế này ngâm thì có mặt hỏi đi.Cái áo này nói thì không đùa được đâu.Có khi là làm thật đấy.Sau vài giây suy nghĩ.Thì tao hả cái tràn ra.Vừa mới thả cái đầu ra.Anh đã kéo mạnh một cái.Thế là trần.Da đẳng tràn người da trắng.Cách làm cho vợ giữa giường với cái váy ngủ mỏng manh.Hơi lạnh vào người khiến tôi rùng mình kêu cứu và.Trời lạnh quá đưa chân đấy.Không cần.Anh giúp em làm nó ngay bây giờ.Tôi còn chưa biết làm để làm gì.Cái môi anh lại lần nữa chín mùi tôi.Valentine trên main không dứt.Nước của anh của lấy lưỡi tôi khuấy đào giờ lại hôn lên khắp mặt.Rồi lại xuống đến cổ.Lần này thì làm giữ chặt hai tay tôi.Nhưng lại làm rất từ tốn chậm rãi.Khiến cả người có tôi nhộn và cứ run run.Mua của anh chạm đến đầu tư bùn dùng đến đó.Cuối cùng thì không nhận được cảm giác này.Tôi yêu lồng tiếng.Anh dừng lại đi.Vì sao phải cứng.Em em xấu hổ lắm.Ngày hôm qua đã làm hai lần rồi cơ mà em còn ngại gì thế.Từ từ đã em chưa quen mà.Anh lân.Nghe giọng vợ càng để bọn phản kháng lại càng khiến cho người muốn làm tới.Không những không dừng được.Mà lần này tiếp tục trùm khắp nơi.Cái váy đánh thường bị làm gái bỏ chồng gì lá.Vậy làm anh chỉ còn biết hồn hình.Từ từ.Theo từng động tác lúc nhàn lớp trưởng của lầm.Bởi vì đêm qua đã ăn trái cấm rồi.Nên dù hôm nay có ngày cùng đến mấy.Thì cũng không thể nào phủ nhận rằng cơ thể của làm hàng rất biết phối hợp với lần.Sau những cái hồn những động tác ngồi lưới.Là người cô hoàn toàn bài chuẩn trong lòng của lâm.Bàn tay ma thuật của anh rất giỏi làm cho cô đều đứng.Như người hết hơi về dục vọng và cảm xúc lấn át.Làm bằng lái nhanh chóng bằng serum.Lâm.Ừ.Đừng làm như thế nữa.Em.Em sao.Anh đừng hỏi nữa nếu như không nói anh lại tiếp tục đấy thôi được rồi.Cho em đi mà.Lâm nhìn vợ đỏ mặt vì xấu hổ.Là vừa đạt được cái cảm giác nền cũng không muốn chèo cổ nữa mà nhẹ nhàng hôn lên môi.Lên mất.Rồi dứt khoát một nhịp đi vào trong đây giống bánh.Làm ảnh đang chơi với chuối với vì với anh hàng từ nãy đến giờ.Ngày lúc này để lấp đầy khoảng trống khó chịu đó.Bàn tay vô thức bám chặt da thịt anh.Cố gắng không bật ra tiếng.Tên nhưng cuối cùng vẫn là âm thanh quen thuộc đó vàng liền.Dở hơi thở nặng nề có được phát ra.Cả hai ôm nhau thật chặt bởi vì trong giây phút đạt đến cực đỉnh của cao trào.Miễn có làm anh bấm cuốn của gọi tên của lâm.Sau một hồi thì làm cũng gặp hạn xuống rồi thở hổn hển.Làm ảnh lúc này thì em lắm.Lúc nào một lúc thì người sang bên cạnh vòng tay ôm vợ.Muốn hỏi cô cảm thấy sao.Nhưng lại không thể nào nói mấy lời tình cảm đó.Cuối cùng đành im lặng ôm vợ cho đến khi cô đứng dậy.Muốn đi vào phòng tắm thì anh mới lên tiếng.Mình tắm chung đi.Điểm tắm trước đi anh ra đi.Em vẫn thích hải á.Được rồi đang tắm trước rồi mà.Em không nói nữa một nước nhà.Đã gọn trong vòng tay của anh.Bây giờ cả hai vào tắm cùng nhau.Tôi không thể nói được cái tính bá đạo của anh.Nói thật là nhìn trực diện anh khỏa thân tôi không dám vào nhất là chỗ đó của tôi chưa một lần chạm.Nghị định tự động hết cả tay.Quay lưng lại với anh rồi chơi luôn vào trong bồn tắm.Đang lời hồi xả nước lên người thì tay của anh chạm vào vài tôi anh nói.Trời lạnh đấy để anh xả nước cho nhanh.Em làm được rồi.Anh cũng tắm nhanh rồi vào đi.Tôi nói rồi xả ngành nước vào người tắm quà rồi đi ra ngoài.Làm công thì càng ngày sau đó.Lúc nằm trên giường anh lại ôm tôi vào lòng như một thói quen.Tôi không để yên như vậy nhắm mắt ngủ.Nhưng mà mới không thể nào ngủ được.Đồ ác bắt đầu vận hành mọi thứ.Tôi và anh đã là vợ chồng thực sự rồi đấy.Địa điểm bước này thì rút trần sao được nữa.Yêu hay không yêu thì mọi chuyện cũng đã rồi.Tôi biết người ta làm những chuyện này là phải yêu nhau mới làm.Còn tôi và anh cứ như vậy mà đến với nhau.Hình như chỉ vì tâm sinh lý.Tôi chắc là vậy rồi.Và anh chưa bao giờ nói thương tôi.Chứ đừng nói là yêu.Từ này thực sự quá xa vời.Có lẽ bởi vì chúng tôi đã quá quen nên mọi chuyện có như thế cũng tự nhiên mà đến.Đây rồi cả chuyện gần gũi nhau có nhiều vậy.Tôi cảm giác nền không tỏ ra bất ngờ hay hào hứng mong đợi.Mà anh rất bình thành cho mọi chuyện.Cả hai cho đến thời điểm này vẫn chỉ dừng lại ở bạch xuất phát.Mang dấu chấm tôi đang cùng nhau thực hiện giai đoạn hẹn hò có cái gọi là tình yêu.Hôm nay đã là ba tháng chúng tôi về chung một nhà.Mọi thứ đang dần đi vào quỹ đạo.Tôi đã quen với việc nhà hơn.Tuy nhiên việc nấu ăn ngon tôi vẫn chưa đạt được.Tôi có phải công nhận mình kém còn ở phần này quá.Học tới học lui mà vẫn không khá lên được.Nhiều lúc có muốn nấu cho anh một bữa cơm thật ngon.Mà cố gắng lắm cũng vẫn hỏng bé.Lâm không cần nhàng.Nhưng mà tôi đoán anh cũng chán lắm rồi.Cho anh đỡ phải tôi đúng là thua thiệt đủ đường.Chắc phải lâu về dài anh sẽ nhắn nhầm rồi lắm đi.Buổi chiều không phải đi học tôi tranh thủ làm việc nhà rồi đi học bài.Chồng sớm từ bỏ sách nấu ăn ra sao.Học nấu ăn món đơn giản thôi nhưng mà lại thất bại.Tôi đúng là đứt thịt.Tôi chán nản là nấu vài món xài.Rồi đưa anh về ăn cơm.Lúc ăn xong là đi vào trong bếp thì nhìn thấy tôi vứt đầy đồ trong thùng rác thì hỏi.Em làm cái gì mà vứt đồ lung tung vậy.Em có nấu thêm vài món.Nhưng mà hỏng hết cả rồi.Thì lần sau cố gắng hơn là được.Vâng ạ.Lần nào cũng chỉ nói như thế.Không hỏi hàn thêm.Hãy nói là anh sẽ dạy em mà chỉ có một câu như vậy thôi.Đổi đi dọn dẹp rồi đi gấp quần áo thì anh lên tiếng.Buổi chiều em học bài chưa.Rồi à.Vậy có muốn đi chơi không.Đi đâu à.Sinh nhật bản anh.Đồng nghiệp của ánh sáng.Thế nào.Tiểu thư nhà họ trần xưa nay ham vui bây giờ lại xấu hổ.Bởi vì em không quan thế nên hơi ngại thôi.Đi thì mới quen chứ.Em vào thay đồ đi.Vâng ạ.Chưa vào tháng cuối năm nên thời tiết lạnh lắm.Cơ sở giá.Có mặc ấm áp một chút.Tôi cũng đủ thứ nhưng mà được cái của thẩm mỹ cũng không thể.Tôi thay xong thì lâm cụm từ trong phòng tắm bước ra với bộ đồ giống như trai hàn.Hôm nay anh mặc đồ thoải mái như thế này.Cái này thế anh đẹp trai ra mà đi.Hunter những người tuổi.Nhưng mà không hề già so với tôi tí nào cả.Chị nhìn thấy sự trưởng thành cuốn hút thôi.Tôi vô duyên đứng ngồi ngáp ra nhìn anh.Tranh cúp nhà đều chán tôi nhắc nhở.Nghe cái gì mà đứng lên nhận ra như vậy.À không có à.Vtv thôi.Vâng ạ.Em ăn thêm cao khó có mỗi lần đổ lên.Con lắc ra ngoài gió lạnh đau đầu đấy.Em để sẵn ở ngoài ghế rồi.Ngồi trên xe hôm nay tôi lại cảm thấy có mùi nước hoa lạ mỗi ngày thì mùi khác thôi nhưng hôm nay mùa này.Vết thương nhiều hơn.Câu hỏi anh.Anh mới thấy nước hoa khác xào.Em thấy mùi này có ổn không em thích.Nhẹ nhàng thôi chứ một lần trước hơi nồng quá.Vậy thì từ nay dùng loại này đi.Em chỉ nói thế thôi chứ ai anh đi thì tùy anh à em thích là được.Tôi không nghĩ là lâm dạo này là dễ tính như vậy.Anh không nói nhiều nhưng hay là mấy việc kiểu như vậy.Giờ buổi tối tranh thủ đưa tôi đi đây đó.Và hôm nay thì đưa tôi đến tham gia tiệc của bạn anh.Điều mà từ trước đến giờ.hai tháng đầu lấy nhau về anh không bao giờ làm.Tôi nhớ không nhầm cho anh không bao giờ thay đổi sở thích hai tầng mấy của mình.Thế nhưng sao gần đây lại có xu hướng thoải mái hơn.Nhiều lúc tôi thấy ảnh cứ như một con người khác vậy.Nhà anh có ba anh em trai.Người lạnh lùng nhất là anh càng phan anh.Nhưng mà đó chỉ là bề ngoài thôi chưa tiếp xúc thì thấy anh ấy dễ gần và tâm lý lắm còn.Quần thì khỏi chê nhé.Từ ngày có chỉ mình anh ấy như anh chồng quốc dân.Giờ là ông bố hai con nhưng vẫn còn rất nhiều cô gái trẻ mê và theo đuổi.Còn lên từ lúc tôi và anh là vợ chồng cho đến bây giờ.Tôi mới thấy mình chỉ hiểu anh ở mức đồ anh em chỉ biết những gì anh làm cho tôi tại thời điểm ấy.Giờ những thứ anh thể hiện ra bên ngoài mà thôi tôi đang mải mê theo đuổi những suy nghĩ mông lung thế anh.Tiếng hoài làm tôi giật cả mình em đang nghĩ gì vậy.Không có gì cả thế làm gì mà mặt đăm chiêu như vậy.Em có làm gì đâu mà sắp đến chưa à đến nơi rồi.Lắp ráp vào nhà hàng trước mặt chúng tôi xuống xe rồi cùng nhau bước vào trong thế mọi người đến đông.Mua xôi.Tôi không quen ai trong nhóm bạn của anh cả và chắc mọi người cũng không ai biết tôi đâu nên lúc nhìn thấy hai chúng tôi.Hầu như ai cũng nhìn chằm chằm rồi có một anh lên tiếng.Anh lâm người yêu hay là em gái vậy lâm còn chưa kịp trả lời thì có một anh nói.Vợ của người ta lại hỏi người yêu hay em gái cái thằng đó chán.Ôi thế nào giờ bọn em có biết gì đâu được ăn kẹo mừng đâu mà biết.Mang lâm.Chuyện này là sao thế.Lúc này thì làm mới cầm tay tôi nói.Bởi vì mọi người lúc này cũng đang mong chờ câu trả lời từ anh.Chúng tôi hơi ga.Không mời hết mọi người được nên hẹn dịp tới đây.Chạy ra mắt chào hỏi một hôm.Tuấn anh giới thiệu như thế cũng chào hỏi mấy anh chị thì một chỉ nói.Anh lâm nhớ phải thực hiện đúng hạn đấy nhé.Nhất định.Các khoa của anh cộng đồng đấy chứ.Mà mấy anh chị cũng vui tính lắm.Chuyển trò rồng giả.Khi cởi bỏ chiếc áo blouse trắng và nhóm đang nâng cấp chúc mừng chủ nhân với tiệc thì có một.Mình để bước vào.Em chào cả nhà em xin lỗi bởi vì sự chậm trễ của mình.Ôi hoa khôi của hoa.Thể dục cho đến muộn cũng được châm chước.Nào.Chúng ta nâng cấp chúc mừng nào.Cali.Diệp vấn nâng cấp chúc mừng.Thế nhưng mà ánh mắt lại cứ nhìn chằm chằm vào làm anh.Cô ta vừa đến đúng lúc làm giới thiệu vợ mình.Diệp vấn cay đắng trong lòng.Nhưng mà đành giữ phải bình thản nhiều chưa biết chuyện gì.Nói cười vui vẻ.Người được một lúc thì tôi đứng dậy đi vào nhà vệ sinh.Một lúc sau đi ra nhìn thấy chị xinh đẹp lúc nãy cũng đi vào.Thế cười cười cho có lẽ nhưng mà chị ấy lại bắt chuyển.Chào em.Em chào chị ạ.Chị tên là diệp vấn.Rất vui được làm quen với em.Dạ vâng ạ.Em cũng như vậy.Em tên là nam anh à.Làm anh chồng trẻ thế này chắc là vẫn chưa đi làm đâu nhỉ.Dạ vâng.Em đang học đại học năm hai chị ạ.Đúng là họ hàng nhà anh làm nghề này cũng học giỏi nhỉ.Giảm cũng bình thường thôi chị ạ.Em cứ khiêm tốn.Thôi em đi ra trước đi lát nữa chị ra nhé.Giả vờ.Tôi đi ra ngoài thì lâm cũng vừa đứng dậy nó nghe.Chắc lại tưởng là tôi đi làm.Lúc nào cũng coi tôi như trẻ con vậy.Tôi là người ở đây.Có chỗ nào mà tôi chưa biết.Cứ xem thưởng như thế.Cái người này làm lúc phiền ghê cơ.Tôi đi lại chỗ ngồi thì anh nói giọng ca kìa.Tính ngủ luôn ở trong đó.Cái gì thế.Em đi có tí thôi.Thế mà không nói đểu ngay đi.Cái gì mà những hai mươi phút gì thế.Thế còn ngắm bút trong đó chứ.Có chồng rồi.Con ma nào nhìn đâu ngắm bút máy.Anh nói cái gì thế em vẫn còn phơi phới thế này có già đâu mà anh lo.Em đi ra ngoài cứ gọi là khối anh thêm dài dài nhé.Cho tôi hạ cánh đi.Ở trên cao quá ngã dập mặt đi.Suốt ngày nói với vợ.Lúc nào cũng mơ màng.Tự nhiên anh biết mùi không thèm nói nữa thế đâm chết tay vào trán tôi rồi lắc lắc đầu.Cái áo này chuyên gia kiểu đó.Cứ khinh tôi đi.Con này chẳng mất già nhé.Chúng tôi không thể biết những hành động vừa rồi đã lọt vào mắt của ai đó.Vân anh cho người ta giận tím cả người.Nhưng mà trúng thưởng vô tư không để ý.Lại gần nhau tiếp.Tôi với tay lấy lời ru định uống thì anh cản lại.Uống ít thôi.Vừa nãy tôi hết một lần rồi.Tiểu đường của em tốt lắm không sao đâu.Cái đó em uống đi.Không là không.Một ly này thôi.Đừng có xin xỏ nữa.Vớ vẩn.Ấy.Đâu em.Không giữ thể diện cho em thì đừng có trách nhiệm ác nhé.Nói nữa là đi về đi nhé.Vtv thôi.Cứ tưởng em hàm chứ.Bé bé cái miệng thôi.Đá vòng lại còn thêm cái tính vô duyên.Ở đấy.Vô duyên đấy kể tôi.Này.Chỗ đông người.Anh nói ý tớ đi.Tôi đi tới cái gì đấy.Tôi ghét thì nên đứng dậy ra ngoài cửa ngồi.Nhìn cái mặt khó chịu.Lúc nào cũng chê trách người khác.Rõ ràng quá nên lúc nào cũng chỉ biết chè rồi thôi.Tôi bực bội nên cái đá chân vào cái chậu cây cảnh trước mặt.Còn mình thì làm bầm chửi rủa anh.Tôi còn chia sẻ được cục tức thì nghe giọng quen thuộc vang lên.Về thôi.Tôi nghe như vậy đi thẳng ra cửa luôn không nói bằng lời nào.Về đến nhà cũng như vậy.Thay quần áo dòng sản phẩm cuối của tôi ngủ không nằm cùng vàng nữa.Tôi nằm bên này được một lúc thì nghe thấy tiếng gõ cửa.Biết là lâm.Nhưng mà tôi không thèm mở.Làm tiếp tục được cửa thêm vài tiếng nữa.Thế tôi mới chịu đi làm mà.Nhưng là trèo lên giường ngay.Không đúng rồi còn phải làm như mọi ngày.Lâm vào phòng thấy tôi nằm một đống ở giường thì lên tiếng.Em trẻ con vừa thôi chứ.Tôi muốn ẩm ướt.Bây giờ anh anh nói như vậy lại càng bực bội trong lòng.Tôi thịt gà.Không thèm đáp lại.Cứ nằm im như thế.Anh đi lại giường ngồi xuống cáo tràn ra dùm tôi.Đi về phòng ngủ đi.Không.Em ngủ bên này cơ.Lan anh.Hôm nay em ngủ đây.Về phòng ngủ ngay cho anh.Anh đừng có mà suốt ngày chỉ biết dành cho em như thế chứ.Em nói cái kiểu gì đấy.Chỉ biết suốt ngày làm món chè tráng rồi ra lệnh cho người khác.Em hai mươi tuổi rồi đấy.Đừng có suốt ngày giờ mới nói trẻ con xe như vậy.Người đứng lên xem anh có nói nữa không.Em chỉ có như thế thôi.Không hợp cho đi hôn đi.Chị không có gì cả.Em cứ làm quá thì như vậy.Với cả anh nhắc cho em nhớ.hai từ đó.Không phải là cứ tùy tiện có thể nói ra được.Tôi biết là mình hơi quá nhưng mà tải ảnh cứ hơi một tí rồi cái thói chè bài rồi giặt.Nguyễn thị bảo cùng nhau vun đắp.Microphone đang muốn vỡ ra.Buồn cái kiểu suốt ngày chê bài tôi chả thèm nhé.Lớp thì xanh có bao giờ che hay nói gì nặng lời với tôi.Giống như lần đầu.Mà còn tâm lý hỏi hàn từ cờ.Tôi nằm ôm gối so sánh hai người đàn ông.Mà có như thế nào thì thấy lần vẫn có nhiều tật xấu hơn sàng.Bây giờ tôi nhìn mỗi hành động từ chị hai lời nói.Đều là chị chết rồi thôi.Em biết là vợ giận dỗi mà không biết rõ ràng như thế nào cả.Càng nói thì càng khiến cuộc nói chuyện trở nên căng thẳng.Anh và cô trinh lệch tuổi tác nhiều quá.Nên nhiều lúc của trẻ con nghe gì nói đó.Bây giờ còn lại thích cái kiểu ngọt ngào lãng mạn.Thế anh lại không đáp ứng được.Bờ vai anh thuộc tuýp người ít nổi khô khan.Thế là hai người cưới nhờ mặt trăng và mặt trời vậy.Lâm bảo vợ về phòng.Thế nhưng không được.Mà dùng biện pháp mảnh thì lúc này chỉ khiến của bàn thêm xa cách.Hình ảnh quyết định nằm cùng với cô ở phòng nào.Tôi thấy im em cứ tưởng là anh đã về phòng kia để ngủ.Nhưng mà anh lại mặt dài năm công tôi ở đây.Tôi đang giận nên mặc xác anh.Muốn nằm ở đâu thì làm.Tôi muốn trần quay sang bên chồng ngủ.Bị đầm ôm lại gần hết anh ra.Thế nhưng không được.Lại còn bị ôm chặt hơn nữa.Cái đó mặt dài vô tận.Suốt ngày chỉ có mỗi cái dùng sức mạnh là tài thôi.Tôi ghét.Thế nên im lặng thì anh nói nhỏ vào tai thôi.Không ngon.Anh xuất phát đấy.Tôi sợ chưa.Lại dám nói tôi và anh ấy.Sợ gì chứ.Em hôm nay thì giỏi rồi.Nhưng mà thôi tha cho.Tay không tha.Em cũng chẳng để tâm nữa được.Lâm thế vợ chịu để cho mình ôm như thế nhưng mà giọt lại chẳng thấy có phần nhí ngày như mọi ngày nữa.Thì chắc lại.Trong lòng lại ngập tràn tâm sự.Chia giải tỏa hết hiểu nhầm.Đâu có hiểu nhầm khác cô ba anh càng ngày mới gặp nhau vào buổi tối.Lắm hôm kia anh phải chờ có khi tối hôm sau mới gặp.Nhưng mà cuộc nói chuyện chẳng mấy khi suôn sẻ.Số lần vui vẻ rất ít.Còn đâu là cứ nói một hồi rồi kiểu gì cũng giống như tối hôm nay vậy.Không biết là đến khi nào anh và cô.mười điểm giai đoạn chín mùi của tình yêu.Trong khi giai đoạn đầu hẹn hò còn gặp nhiều trắc trở như vậy chứ.Mấy hôm sau vẫn ăn cùng vô cùng nhưng mà không ai nói với ai điều gì cả.Tôi như thế không khí gia đình lại thêm phần trầm xuống tối nay thì lâm phải trực nên không.Nhạc anh gọi điện.Nhân vật không nghe máy.Đang nhắn tin.Thế rồi đợi mãi cũng không thấy cô trả lời.Xem camera thì thấy làm anh.Đang ngồi xem tivi ở phòng khách.Tay vẫn cầm điện thoại nhưng mà nhất định không trả lời anh.Làm tiếp tục nhắn một tin rằng cô khóa cửa cẩn thận trước khi đi ngủ.Thế nhưng.Mặc nhìn vẫn không nhận được phản hồi.Lâm làng lá bỏ điện thoại xuống tiếp tục làm việc.Ở bên ngoài có tiếng gõ cửa.Anh lên tiếng nói mời vào thì cánh cửa được mở ra.Diệp vấn đi vào chào anh rồi lên tiếng.Anh chưa đi ăn cơm sao.Lan hàng gì.Mà giờ này em còn chưa bé.Còn chị oanh bị ốm thế nên em ở lại trực thay.Em sẽ báo cáo và anh à.Ừ đúng rồi.Lúc này theo anh có nói với anh.Cái mà anh quên mất.Cũng muộn rồi đấy anh đi ăn rồi hãy làm tiếp nhé.Được rồi.Mà em cũng chưa ăn à.Chưa.Vậy thì đi cùng đi.Vâng ạ.Lan và điệp vân đi ra khỏi phòng xuống căng tin ăn cơm.Lâm anh nhưng trong lòng lại nghĩ đến người ở nhà mở máy ra xem vợ đã ăn cơm chưa.Thế cô lúc đó đang ăn.Chắc là lại úp mì tôm.Mơ thấy ô tô đang ngồi bàn vừa ăn vừa xem mà không có món gì để xung quanh cả.Không có người nhà là anh linh tinh.Đang soạn tin nhắn nhắc nhở.Nhưng mà nghĩ mình ngày rồi lại thôi.Coi đang rảnh rỗi cả ngày nay.Giờ bà nhắn có thèm nghe gì đâu.Lâm bảo máy xuống rồi tiếp tục bữa ăn.Diệp vấn lý thấy anh có phải nằm chiều thì hỏi.Anh có chuyện gì sao.Không.Hay là anh không được khỏe.Không có gì đâu.Ăn đi rồi về làm.Vâng ạ.Diệp vân hiểu rằng.Đường đến gần lâm còn rất xa.Bởi vì anh bây giờ đã có vợ.Tên những việc vẫn vẫn cứ coi như lần trước có hai k.Coi như cuộc giới thiệu hôm qua có tao không nghe thấy gì cả.Ăn xong thì tuyệt vời về phòng làm việc như bình thường.Và vẫn luôn tìm cơ hội để tiếp xúc với là một cách tự nhiên nhất.Người ta nói nhất cự ly nhì tốc độ.Và cô ta nghĩ mình kiểu gì cũng có lợi thế và có cơ hội nhanh thôi.Làm việc khám hết các phòng bệnh một lượt rồi đi về phòng làm việc của mình.Nhìn đồng hồ lúc này cũng chỉ gần chín giờ đêm.Anh lấy máy gọi cho vợ lần nữa.Lâm diệu gần ngừng tắt chuồng thì mới thấy của nhà máy.Lâm thời nhà chưa nói.Em chuẩn bị đi ngủ chưa.Anh đang phá giấc ngủ của em đấy.Tôi hỏi hôm giờ này vẫn chưa ngủ mà.Hôm nay ngủ sớm được không.Em khóa cửa kế chưa rồi.Thôi em đi ngủ đi.Làm bằng cách máy ngày thì làm giò cầu cuối cô cũng không nói thêm lời nào nữa.Khi có lần thì vấn vâng dạ vợ anh.Nhưng mà lần này dần xài hơn và nói trống không nữa.Lâm thời dài trở lại cắm đồ và nghiên cứu bệnh án.Trong phòng im lặng chỉ có tiếng lạch cạch ghi chép chép giờ đánh máy từ máy tính của lâm.Càng về khuya nghe tiếng càng rõ hơn không gian im ắng càng thấy lên nỗi cô đơn trong lòng của người đàn.Nhưng mà lúc này còn có công việc làm bạn để anh cảm giác đề những chuyện buồn phiền đó.Em làm đến hơn mười một anh đứng dậy thu dọn chuẩn bị đi ngủ thì điện thoại có tin nhắn từ.Vân anh ngủ trưa à có việc gì không.Em mua ít đồ ăn mang qua cho anh nhé.Anh không ăn đâu.Nhưng mà em lớp vừa rồi nhiều quá em ăn cũng không hết à.Anh không có thói quen ăn đêm cảm ơn em.Thức khuya sẽ hại sức khỏe đấy anh ăn một chút thì còn có sức mà chữa bệnh cứu người chứ.Em đang đến ngay bây giờ anh đừng từ chối ý tốt của em nhé.Em không nhắn lại nữa mà đi tắt máy tính bỏ túi nào đầu trắng ra khỏi người.Anh trèo cẩn thận lại mất rồi đi ra ngoài.Thì lúc này tuyệt vời cũng vừa đi đến.Cô ta định đi về phòng anh ngồi cho anh bào ngồi ngoài ăn cũng được ở hành lang có khu vực dành.Người nhà bệnh nhân ăn uống nên họ cũng ngồi tại đây lùn lâm ngồi đó và lịch sự công bằng.Nhưng mà dịch vẫn không chịu nên cứ chụp ảnh.Anh ăn hết bát cháo này đi à.Anh chị em như vậy thôi.Anh có ăn thêm đi.Coi như là việc công suất của em nhé.Nghe dì vân nói như vậy rồi thì làm đành cố gắng ăn hết chỗ đó có ta nhìn thấy làm chịu nghe lời mình.Trong lòng vui lắm cứ như thế này thì chẳng mấy chốc sẽ đến gần anh hơn thôi.Quý vị và các bạn thân mến như vậy là chúng ta vừa cùng nhau trải.Bài tập chuyển nhà hôm nay và có thể nói là giờ đây thì cô nàng bác sĩ diệp vấn một.Biết rằng lâm đã có vợ thì nhưng mà cô ta giả vờ như không hề biết điều đó vẫn cố tình tiếp cận lần trước.Cổng chờ đợi xem lời rằng có một ngày nào đó điều bất ngờ sẽ xảy đến hai mươi bởi vì với tính cách của rama.Như chúng ta đã thấy cô bé vẫn còn rất là trẻ con và với cuộc hôn nhân không dựa trên tình.Như thế này liệu rằng có khi nào lên sẽ cảm thấy mệt mỏi và xanh lá hay không đó chỉ là một trong những ví dụ mang sai.Dạ thôi không biết là cảm xúc của mọi người như thế nào mọi người có suy nghĩ nhận định như thế nào về câu chuyện tình yêu này thì hãy để lại.Luật của mình ở thái bình tới nhé và cũng đừng quên nhấn like chia sẻ và nhấn vào nút đăng ký kênh để ủng hộ anh sao cũng nhiều kiếp nghèo.Và ngoài giáo quay về vẫn còn có thể gặp lại anh xài vào mười hai mỗi buổi chiều trên kênh chị dâu nữa cảm ơn sự ủng hộ và.Nói của mọi người rất nhiều còn bây giờ thì anh sang xin kính chào tạm biệt và chúc tất cả quý vị và các bạn một đêm thật ngon. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com