Truyện Đời Thực Hay Hơn Cả Chữ Yêu Phần 9 - Mc Anh Sa Diễn Đọc Hấp Dẫn

truyện Đời thực hay hơn cả chữ yêu phần 9 - mc anh sa diễn Đọc hấp dẫn

Xin chào.Nhưng theo đánh giá của trẻ tình anh sẽ quay trở lại vào buổi tối ngày hôm nay sẽ mang đến cho quý vị và các bạn.Tập chín của bộ truyền hơn cả chữ yếu đến từ tác giả hạ long.Quý vị và các bạn thân mến khi mà anh xa đọc bình luận của những thính giả để lại ở bên dưới thì anh sẽ biết.Rất nhiều trong số kpi và các bạn bởi vì những cảm xúc ngọt ngào và lãng mạn.Và giống như một cơn gió nhẹ thổi đến rất nhiều những bộ truyện kịch tính và hồi hộp tranh đấu với nhau thế nhưng mà em.Kể một câu chuyện nào dù các nhà như thế nào đi chăng nữa cũng phải đi đến cao trào của nó và tự chuyển ngày hôm nay.Là minh chứng cho điều đó rất nhiều tình huống rất nhiều những bí mật chưa được tiết lộ.Tập truyện này thì làm anh sẽ nhận được một tin sét đánh và đây sẽ là một thử thách.Vô cùng lớn cho tình cảm giữa hai vợ chồng của cô bên cạnh đó có một tập truyện này thì làm sao.Được một thông tin khiến tranh vô cùng bất ngờ liên quan đến thân thế của anh cũng như những bí mật.Được che giấu giữa hai bên gia đình.Vậy thì tất cả những điều đó là gì quý vị và các bạn hãy cùng với ông xã đến với nội dung trong chuyện này và sau khi lắng nghe xong.Ngày hôm nay hấp dẫn và hồi hộp lôi cuốn thì quý vị hãy dành tặng cho anh sáng công nghề kiếp.Chia sẻ và đăng ký kênh nhé.Của mọi người rất nhiều còn ngay sau đây không được bởi vì văn bản chuyển đổi lâu hơn nữa chúng ta hãy cùng nhau đến với nội dung.Chi tiết của tập chín bộ truyền hơn cả chiếu tác giả hạ long có cần thiết lập của ánh sáng.Buổi tối hôm đó cả nhà chồng tôi quần bên mâm cơm.Ba mẹ tôi nhất hai vợ chồng tôi chuyển sinh con chứ mấy đứa con là nghỉ cũng lớn cả rồi.Ba mẹ vẫn còn khỏe mạnh.Vẫn còn trông được cháu thế nên cứ tranh thủ mặt trăng đi.Tôi nghe như vậy thì vâng dạ.Còn chồng tôi thì nói cứ để vợ còn tốt nghiệp xong thì tính.Vội gì đâu mà chúng còn vẫn còn trẻ mà bố nhà anh nhỉ.Năm nay cho anh cũng gần ba mươi hai tuổi rồi.Không sinh lấy một đứa đi.Đánh đề sau này cha già còn cọc à.Thế vẫn còn chưa đến một năm nữa mẹ lo gì chứ.Thì mày cứ nhắc nhiều vậy.Hai vợ chồng con xem chuẩn bị đi.Cháu biết lớn lắm rồi đấy .Mà mít có muốn coi mít nhỉ.Tôi nhìn mít là tết cười thì đúng là cũng muốn có một đứa y như vậy.Toàn xong bé còn bé trên tay nó nói đủ thứ chuyện đời đáng yêu lắm.Cái gì cũng biết à.Chị ta nào mát nhóm nhớ vào quần suốt là còn biết bắt nạt cạnh kiện nữa.Kiệt bây giờ thì cũng lớn lắm rồi thường em nhường em.Tính của kiệt điềm đạm giống như bắc cả phần anh và cách mặt công lạnh tại nhà bác ấy nhưng mà trong lòng.Thì vô cùng ấm áp chúng tôi chơi ở nhà ba mẹ đến mùa mới đi về ngủ.Anh thì chắc là ngày hôm nay bận rồi nên khi tắm rửa xong lên giường nằm ngủ ngay.Tôi nghĩ đến người của mẹ tôi và ba mẹ của anh.Thế cứ để thả mẹ tôi đi khám trước đã.Buổi sáng thì tôi vẫn đi học bình thường.Còn đầu giờ chiều thì thôi và mẹ qua chỗ bệnh viện a để khám.Tôi cũng đi bệnh viện nhiều rồi.Thế nhưng mà hôm nay tâm trạng rất hồi hộp.Không nhắc đến chuyện còn cái thì thôi.Cái nhắc đến tôi lại cảm thấy lo lắng.Ngồi hàng ghế chờ đợi kết quả mà tôi lại nôn nóng.Nhìn thấy những sản phụ cứ đi đi lại lại.Tôi ước gì mình cũng được như họ.Hôm nay thì tôi nhận ra rằng.Sợi dây gắn kết giữa vợ chồng chính là đứa con.Vợ chồng muốn có hạnh phúc trọn vẹn thế không thể nào thiếu đi tìm nói tiếng cười của trẻ con được.Nghị định về tôi lại càng hồi hộp hơn bao giờ hết.Tôi chỉ mong nhanh chóng bến kết quả ngay lập tức.Sau một thời gian chờ đợi thì bác sẽ gọi tôi vào phòng tư vấn.Bạn sẽ nhìn tôi một lượt rồi hỏi.Cháu mới lấy chồng sao.Dạ vâng ạ.Chiều có đi cùng với ai không .Bạn sẽ có gì cứ nói với cháu.Cháu đổi tuổi chịu trách nhiệm mà.Bác sĩ ngập ngừng lại càng làm tôi lo lắng.Sau vài giây thì bác sĩ thẳng thắn trao đổi với tôi.Tôi rất tiếc phải thông báo cho cháu biết kết quả đáng buồn này.Nhưng mà với trách nhiệm là một bác sĩ.Cô vẫn phải nói cho cháu biết rằng.Cháu.Đã bị vô sinh.Cho nghe thông báo của bác sĩ mà chết lặng cả người.Những lời sau đó bác sĩ nói tôi không còn nghe rõ nữa.Lâu nay tôi vẫn nghĩ rằng.Đơn giản.Chắc là hai vợ chồng sinh hoạt không đúng chu kỳ trên nền chưa có thôi.Tôi không nghĩ mình lại vào trường hợp hiếm muộn như vậy.Tôi vô từng nghĩ rằng vợ chồng còn trẻ.mười hai năm mới có còn cũng chả sao.Chơi nhiều khi nhận kết quả này thì tôi thực sự không chấp nhận được.Anh chắc chắn là khỏe mạnh.Chỉ có tôi là không làm được việc lớn đó.Tôi cứ ngồi ở đấy mà không nói được lời nào.Cũng không khóc thành tiếng.Sau thời gian ngắn im lặng thì bác sẽ chẳng hạn tôi.Cô biết là phụ nữ chúng ta ai cũng mong được thêm trước làm mẹ.Thế nhưng mà còn rất tiếc.Trường hợp này lại giờ vào cháu.Bác sĩ hả.Vậy thì có cách nào khác không à.Chó có thể tham khảo.Và sử dụng cách chữa hiếm muộn vô sinh.Bằng phương pháp thụ tinh nhân tạo.Tuy nhiên không phải trường hợp nào cũng có thể thành công.Phương pháp này chống chỉ định với những phụ nữ bị tắc ống dẫn trứng.Hoặc là năm rưỡi có tinh trùng yếu mức độ trung bình cho đến nào.Nếu như có tiền sử bị nhiễm trùng vùng xương chậu.Hoặc là bị lạc nội mạc tử cung ở mức độ nào.Thì không thể điều trị vô sinh thông qua thụ tinh nhân tạo.Mà khi đó phải nhờ sự tư vấn của các chuyên gia.Thử biện pháp thụ tinh trong ống nghiệm.Cháu thực sự hoang mang.Cháu.Cháu không biết phải làm gì bây giờ nữa.Chồng của cháu đâu.Cháu đi một mình à.Anh ấy không biết à.Con nghĩ là việc này cháu nên nói rõ với chồng.Để tìm hướng giải quyết.Cháu cứ bình tĩnh đề.Mình không được may mắn như những phụ nữ khác.Có còn một cách dễ dàng tự nhiên.Nhưng mà không phải là không có cách.Cơ bản vẫn ở hai vợ chồng phải quyết tâm.Tốt nhất là cả hai nền bàn bạc kỹ lưỡng.Giờ đến bệnh viện làm các xét nghiệm.Để có phương pháp hỗ trợ thích hợp.Tinh thần thoải mái lạc quan.Chiến thắng năm mươi% rồi đấy.Dạ vâng ạ.Cháu cảm ơn bác sĩ.Tôi đứng dậy kết quả vào trong túi giữ và bình thản nhất có thể để mà tôi không nghi ngờ.Ra đến bên ngoài thì mẹ tôi vội hỏi tình hình nhưng mà tôi chỉ nói rằng hiện tại tôi vẫn bình thường.Tôi phải nói thêm là tôi nhờ bác sĩ tư vấn cho tôi một loại kiến thức về sinh sản để mai tôi yên tâm hơn.Đưa mẹ tôi về thì tôi cũng quay lại nhà ngay.Quả thật lúc này tôi chỉ muốn ở một mình để suy nghĩ mọi thứ.Tôi mới vừa bước sang tuổi hai mươi hai vẫn còn chưa tốt nghiệp.Còn rất nhiều thứ tôi chưa sẵn sàng.Thì đừng làm mẹ thì tôi bước đầu chuẩn bị tốt.Về mà hôm nay khi nhận thông tin đó.Mọi thứ đã hoàn toàn sụp đổ dưới chân tôi.Tôi đã cố gắng rất nhiều rồi.Tại sao vậy.Tại sao lại đối xử với tôi như thế chứ.Tại sao ông trời lại bất công với tôi như vậy.Tại sao.Lúc này thì tôi không thể nào mình mãi được nữa.Không thể nào kiềm chế được nữa.Những giọt nước mắt thì nhiều rồi xuống ướt đẫm hải má.Tôi tuổi thân.Thương xót cho chính bản thân.Dù biết rằng con khóc cũng không thay đổi được số phận.Tên nhưng mà lúc này tôi chỉ biết ôm gối thương cho chính bản thân của tôi.Tôi cứ nằm ở đoạn khóc cho đến khi mệt là người.Cả người không còn muốn nhúc nhích.Nhìn qua cửa sổ thì trời đã tối lắm rồi.Tôi tạm thời bỏ qua một bên.Đêm dậy đi nấu cho anh bữa cơm thế nhưng mà không thể nào gượng được.Đồng tiền nặng chiếu.Mà hôm nay lại thấy ảnh về muộn hơn mọi ngày.Mà không phải.Sáng nay đi làm anh bảo tối nay anh trực.Tôi lại quên mất.Đầu óc của tôi lúc này vận hành vô cùng chậm chạp.Màu sắc còn hầu như không ăn khớp với nhau nữa.Tôi sẵn sàng chính bản thân lúc này.Là nằm bẹp tại chỗ mà không muốn giày nấu nướng gì cả.Tôi khóc nhiều quá thế nền nhà hết cả muối.Bây giờ càng thấm mệt rồi nhanh chóng tiếp đi.Đang thiu thiu thì tiếng điện thoại vang lên làm tôi giật mình tỉnh lại.Đưa tài với cái điện thoại.Thì giọng của chồng tôi hỏi dồn dập.Em về nhà chưa.Bà sang nhà cửa tối ông như vậy.Tôi không quên bật đèn ở ngoài.Chắc là anh nhìn qua camera thấy như vậy nên lo lắng.Tôi cố gắng nói giọng bình thường với anh.Em về lâu rồi.Nhưng mà tại em ngủ quên đấy.Em làm anh lo quá.Em dậy ăn chút gì đó đi.Đừng có nhìn đó như vậy chứ.Dạ vâng.Anh chạy ngay đi.Nhưng mà giọng của em làm sao thế.Em mệt sao.Không có được.Em mới ngủ dậy thế nên anh nghe như vậy thôi.Em đói rồi em đi ăn đây à.Ừ thế đi đi.Lấy hàng gọi lại.Dạ vâng.Làm tắt điện thoại cứ có cảm giác với mình không giống như thường ngày.Không còn cái về nhí nhảnh như bình thường.Hay là bị ốm nhỉ dạo này có biết nói dối xưa mình lo lắng này thà rằng cứ như trẻ con.Có gì nói đó lại hay.Lớp ngồi đó lo lắng lần tình mà ăn cơm lại không thấy ngon.Nghị định đổi mới nhớ.Hôm nay cô ấy cũng không hỏi mình ăn hay chưa.Mà cũng không muốn nói chuyện với mình lâu như mọi lần.Là thật đấy.Tối nay ít bệnh nhân.Công việc cũng không nhiều thế nên anh được nghỉ ngơi sớm.Người ghé xem điện thoại là nhớ đến vợ ở nhà một mình.Lúc này có ba chín giờ đêm.Không biết cô ấy ngủ chưa.Đánh nhau một lúc thì lần bấm số gọi vợ.Thế nhưng mấy hồi truồng cũng không thấy nghe máy.Anh kiên chỉ gọi hai lần nữa vẫn như vậy.Lâm cảm thấy không yên tâm.Mở camera.Thì nhìn thấy khung cảnh trong nhà vẫn tối om như lúc anh xem.Bình thường đi ngủ nhà lầm vẫn để một bóng đèn nhỏ chiếu sáng ở ngoài.Để em có thể đi lại cho thuận tiện.Ấy vậy mà hôm nay hai lần xem vẫn y một trạng thái.Không lẽ là vợ xảy ra chuyện gì sao.Lâm không nghi ngờ gì nữa.Thay đồ đi ra ngoài.Giận hai bàn trực bàn cùng các anh.Có vấn đề gì thì gọi điện cho anh ngay.Thế rồi làm lái xe về nhà một mình ngay sau đó.Về đến nhà lâm đi thẳng vào phòng ngủ của vợ chồng.Thì nhìn thấy phòng lúc này tối đèn.Làm giật mình lo sợ.Với tay bật công tắc điện.Thế là nhìn thấy vợ nằm li bì trên giường.Lâm vội vàng đi làm bên cạnh hai người vợ.Rồi với giọng lo lắng.Lâm anh.Năm anh ơi.Lâm anh.Anh.Làm sao vậy.Lâm sờ trán vở hồng số tới nhưng không hiểu vì sao lại nằm không dậy được như vậy.Nếu có dậy tựa vào người cho anh hỏi tiếp.Em thấy trong người thế nào.Nói nghe đi.Đôi lúc này mở mắt nhìn thấy anh thì tủi thân vô cùng.Cứ tựa sát vào anh mà nước nào.Tôi không muốn kìm dưới một mình nữa.Nhưng lại không thể nào cất lên lời mà nói với anh.Cứ mỗi lần định thốt ra thì làm chẳng biết bắt đầu như thế nào.Mâu thuẫn giằng xé tâm can.Lại khiến trái tim nhỏ bé của tôi rỉ máu.Tôi không đến nỗi là người đi.Thì lại càng làm cho anh thêm khổ sở.Giữ vợ chẳng được.Bằng lăng lá về trong im lặng.Cho đến lúc tôi không còn có thể khóc được nữa.Mệt mỏi tựa vào người anh.Làm nước này vuốt nhẹ tóc của vợ.Thế cô đã ổn hơn lúc trước thế hôn lên trán của tôi rồi nhẹ nhàng hỏi.Em thấy đỡ hơn chưa.Anh vẫn cứ đúng là anh.Dẫu biết tôi có truyền.Nhưng mà vấn đề là xạo láo.Không vội vã.Hỏi thằng trọng tâm.Anh cứ như vậy tôi lại càng cảm thấy mình thất bại.Kém còi.Không xứng đáng và anh.Tôi là thuốc thích ôm chặt anh không dám đối diện.Là để tôi im lặng thêm lúc nữa thì giọng của anh chàng ổn vang lên.Em à.Dù có chuyện gì thì anh cũng không để em bước đi một mình đâu.Tên anh được không.Em.Nói cho anh nghe đi.Làm lại hôn lên trán tôi đầy ấm áp.Cái hôn như muốn nhắn nhủ rằng.Em hãy yên tâm đi.Bởi vì đã có anh bên cạnh.Tôi sau một hồi im lặng thì nhìn anh rồi nói.Em xin lỗi.Em xin lỗi được không thể làm tròn nghĩa vụ của một người vợ đối với anh.Một người con dâu chế độ hiếu thảo đối với gia đình của anh.Em.Em không có khả năng làm mẹ.Tôi nói đến đây thì nước mắt lại giản dị.Nước nền không giao tiến.Tôi cố gắng kìm nén để nói tiếp.Thế anh đột ngột hôn lên môi tôi tâm vài giây.Tôi vừa khóc lại vừa bất ngờ.Nhưng vẫn biết chuyện mình đang nói là rất quan trọng.Tôi đã cố gắng hết sức.Bày tỏ cho anh biết sự việc khó nói này.Thế nhưng mà nhìn anh lúc này chẳng có biểu hiện gì là lo lắng cả.Cứ bình thản như không mấy.Bàn tay là còn không quên lấy khăn giấy lau hết nước mắt trên má của tôi nhà nha nổi.Được rồi.Em đừng khóc nữa.Chuyển đâu còn có đó.Em đi khám chỗ này chắc chắn rồi.Em lo lắm.Em.Em mới đi khám hôm nay.Ngày mai mình đi khám tiếp.Biết đâu không phải là như vậy.Em đừng lo nữa hại sức khỏe đấy chứ nếu như đi khám nữa.Kết quả vẫn như vậy.Thể thao hả anh.Thì không sao cả.Bây giờ khoa học tiên tiến.Có rất nhiều cách để có con.Em đừng đặt nặng vấn đề quá như vậy.Ngày nay có rất nhiều gia đình hiếm muộn vẫn có con sau khi làm các biện pháp hỗ trợ từ khoa học tiên tiến.Nhưng mà anh vẫn nói.Hôm nay bác sĩ tư vấn nói rất nhiều.Chứ không phải dễ dàng anh nói đâu.Anh biết rồi.Chuyện này cứ để anh lo.Bây giờ em dậy ăn chút gì đó rồi đi ngủ nhé.Em.Không nói nữa.Em mà còn nói chuyển thành nữa.Anh giận đấy.Dạ vâng.Buồn lắm em rửa mặt đi cho tỉnh táo rồi đợi anh một lát nhé.Dạ vâng ạ.Lần đó tôi đi vào rửa mặt mũi.Danh gia bếp nấu cho tôi bắt mì.Tôi không ngồi trong phòng nữa mà cố gắng đi ra ngoài với anh cho thoải mái.Đứng ở cửa phòng bếp.Nhìn dáng của anh làm mọi thứ rất nhanh và chu đáo.Nhìn anh làm tất cả vì tôi.Với lại càng cảm thấy mình có lỗi.Nước mắt lại cứ như vậy lăn dài không nhớ.Vì sao ông trời lại đối xử với tôi như vậy chứ.Tôi biết là bình thường tôi.Nhưng mà còn ba mẹ của anh thì sao đây.Trường đại học có tốt đến mấy đi chăng nữa.Thì làm sao có thể chấp nhận một người vợ.Không biết rằng còn nhiều rồi chứ.Có coi người đi lại bàn ngồi xuống.Để cho anh không phải chứng kiến tôi yếu đuối như vậy.Logo đi giọt nước mắt.Lấy lại nụ cười thường ngày để cho anh yên tâm.Đầm nữ xong thì bây giờ một tô mì nóng hổi.Bình thường thì hai chúng tôi ăn đêm với nhau như thế này.Sẽ là một màn vô cùng vui vẻ.Chỉ trả về nhau.Tên nhưng hôm nay có cố gắng cũng không thể nào vui hơn được bao nhiêu.Tôi nói cảm ơn chồng rồi cắm cuối an.Buồn đó là về nhưng mà anh lại chẳng thấy ngon.Chẳng cảm giác được vị gì.Mặc dù là cả tấm lòng của chồng tôi trong đó.Cố gắng ăn hết nửa bát rồi dập chồng đến bệnh viện ngay.Bởi vì đang là sự làm việc.Nên anh vẫn cứ không yên tâm thì cười sẽ nói.Em không sao đâu.Nên em ngủ một giấc là ổn ngay ấy.Ngày mai anh về còn đưa em đi khám nữa chứ.Nhưng mà anh không yên tâm để em ở nhà một mình như vậy.Em lớn rồi có phải trẻ con đâu.Sáng ngày mai em còn đi học nữa.Anh cứ yên tâm đi làm đi.Không được.Ngày mai em xin nghỉ một hôm đi.Còn bây giờ thay quần áo theo anh vào bệnh viện.Ngày mai sang số khoang trường khám lùn.Đang ở nhà như thế này anh không thể nào yên tâm được.Bây giờ cũng muộn rồi.Cứ để em ở nhà ngủ cũng được.Không là không.Lâm không để tôi nói nữa ôm tôi đi vào phòng lấy quần áo bắt tôi thành ngay tại chỗ.Tất cả chưa đến mấy phút cả hai đã đi ra khỏi nhà.Tôi hiểu tính của anh.Nên cũng không phản kháng nữa.Mà theo anh đi đến bệnh viện để ngủ.Một lần ngồi đây rồi thế nên không còn bỡ ngỡ.Tôi lên giường nằm trước giờ anh cũng làm vào cùng với tôi.Anh để tay cho tôi gối đầu.Giờ nói vài câu làm cho tôi xúc động.Chuyện này tất cả.Kênh nhà thờ hàng đi.Nếu như không vấn đề gì.Thì là mình may mắn.Còn nếu như trường hợp em khám chiều nay.Tất cả hai vợ chồng mình cùng cố gắng.Anh sẽ ở bên em.Đừng lo lắng gì cả.Giả vờ.Chuyện này cũng không cần thông báo cho ba mẹ hai bên biết đâu một mình anh lo lắng cho em là được rồi.Làm anh.Từ bé thì em đã để cho anh giúp em vậy thì đến bây giờ cũng cứ để anh yêu em.Lo cho em được chứ.Tuấn anh nói như vậy thì không nhìn được nữa mà khóc lâm nhàng ôm chặt bố về ăn.Rồi tôi đừng khóc nữa anh thương.Anh không phải là tuýp người biết ăn nói lời ngọt ngào.Sớm sủa không biết số rành em ra sao nhưng mà em hãy cho anh thời gian.Từ bây giờ thì anh hứa.Sẽ cố gắng học hỏi.Bù đắp tất cả cho em.Nói về những gì mà em thích nhà.Làm những gì mà em mong muốn.Đưa em đi đến những nơi mà em thích giúp em hoàn thành những mục tiêu còn giờ xanh.Nếu như không thuộc chuyên ngành thì anh cũng sẽ tìm mọi cách để em hoàn thiện nó chỉ cần em.Nhanh thôi em cảm ơn anh thôi được rồi bây giờ đi.Ngủ đi ngày mai anh đưa em đi kiểm tra lại nhé vâng ạ.Tôi chẳng cần nghe những lời ngọt ngào hoa mỹ chỉ cần tình yêu trọn vẹn anh dành cho tôi thôi.Nhưng mà tôi tìm là người đàn ông hoàn hảo của tôi nhất định anh nói được làm được tôi làm trong.Tay của anh mỉm cười mãn nguyện ra ôm anh ngủ một giấc thật say sáng hôm sau tôi và anh cùng.Đức lâm hôn nhẹ lên trán của tôi rồi toàn ghét chào buổi sáng vợ yêu nhé.Anh học ngành thế.Học gần đây cho vợ ngay nhiều chưa nghe sớm hơn một chút nữa em đói rồi.Mình đi ăn sáng nhé thế sáng nay vợ chịu khó nhìn ăn sáng để chồng đưa đi kiểm tra tổng thể nhé.À vâng em quên mất vậy em đợi anh ở đây anh đi ăn còn có sức mà khám chưa.Không anh nhìn và em không được đâu.Một hôm không ăn vẫn đầy sức phục vụ vợ đi nhá cái ảnh này lại còn đùa được.Anh không đi ăn em không khám được thôi được rồi để lát nữa anh đi được chưa.Hầm quá cơ có ảnh hưởng thì coi người ta phải khám thì nhìn đã đành đi.Anh mắt mở gì đâu phải nhìn anh đi làm vệ sinh cá nhân đi rồi nhớ ăn vào đấy tuần.Vợ yêu.Lẻo mép.Lâm cười cười hôn lên trán vợ rồi đi rửa mặt đánh răng.Lần sau thì anh nói mình đi ăn sáng.Để cho vợ yên tâm.Chứ thực ra là anh đi qua chỗ của anh trường trao đổi công việc.Trường sau khi nghe lâm trình bày thì gật đầu rồi nói.Trước hết kiểm tra tổng quát đi tán.Vâng.Nhưng mà chuyện này em không muốn ai biết.Anh cố gắng giúp em nhé.Được rồi cho yên tâm.Mà kết quả vợ chồng khám hôm qua đâu.Để anh.Trường sơn một hồi thì bảo.Anh nói này.Cho vợ chồng khám rất ok.Và anh cũng biết bác sĩ này.Thanh niên quấy làm việc trong nghề rất cao.Chắc đến bảy mươi tám mười% rồi đấy.Nhưng mà anh vẫn chờ vợ chú khám là hết tất cả.Nếu như trường hợp đúng như thế này.Vậy thì chú tính sao đây.Em chuẩn bị tâm lý lâu rồi.Chú.Trường nhìn lâm trường vài giây.Lời của đường thốt ra thì lại thôi không nói nữa.Chị bảo rằng.Được rồi.Là nó đưa vợ qua đây đi.Vâng ạ.Những người đàn ông trưởng thành đều ít nói như vậy đấy.Thế nhưng mà nhìn vào ánh mắt của nhau thì họ hiểu rằng người đối diện đang nghĩ gì.Trường đứng lên sắp xếp mọi việc.Và để em đưa vợ sang khám.Khoảng tầm nửa tiếng sau thấy hai người có mặt tại phòng khám của trường.Trường làm các xét nghiệm liên quan và khám tiền cho nam anh.Nhìn gương mặt căng thẳng của bé thị trường trấn an.Em cứ thật lòng và bình tâm nhé.Dạ vâng ạ.Vâng thì đừng có cứng đưa cả người như vậy chứ.Thoải mái xem nào.Dạ vâng.Tôi cố gắng hết rồi để tầm từ thả lỏng ra.Làm anh.Đừng suy nghĩ nữa.Có chuyện gì thì cũng tuyệt đối tin tưởng nhầm.Anh ấy sẽ không để cho mình chiến đấu một mình đâu.Tôi trấn an bản thân như vậy.Một lúc lâu sau đó mới nằm ở đó thời gian.Thả lỏng cơ thể.Đan trường hoàn thành nốt các thủ tục kiểm tra.Cho đến gần trưa cũng xong tất cả.Anh chưởng thái thằng tài nó và hai vợ chồng tôi.Bây giờ thì chỉ cần được kết quả nữa thôi.Dạ vâng em cảm ơn anh.Yên tâm đi.Đừng quá lo lắng nhé.Dạ vâng ạ.Chúng tôi chào anh trường thì làm cho tôi về nhà nghỉ ngơi.Chứ không cho tôi đến công ty của bà tú nữa.Anh dặn dò thôi ở nhà.Nghỉ ngơi đi rồi chiều anh sẽ về sớm.Người con vẫn còn mệt nên tôi nghe lời anh đi ăn cơm rồi ngủ một giấc.Còn âm sau đó cũng đến bệnh viện.Buổi chiều tan làm thì lâm sàng tìm trường nói chuyện.Trường bảo rằng ngày mai mới có kết quả.Lần này chắc có vấn đề rồi.Nhưng mà cũng không được vài ngày nữa.Đi thẳng về nhà.Em biết là vợ đàng rất thảo.Nhưng cũng đánh đổi thôi.Ngày hôm sau buổi trưa thì trường chiều rộng sang tìm lâm để nói chuyện.Kết quả có rồi đấy.Đúng là vợ chú bị vô sinh.Lâm khùng quá bất ngờ tùy nhìn.Anh vẫn không thấy đó là sự thật.Cần một chút hi vọng thì anh vẫn không muốn điều đó xảy ra với vợ mình.Tên những ảnh trường khẳng định như vậy thì chính xác rồi.Lâm tỏ ra bình thản hỏi tiếp.Có nguyên nhân gì không anh.Trường hợp của vợ chú là vô sinh không rõ nguyên nhân.Vô sinh mà không giải thích được vì sao.Và khoa học cũng không chứng bình.Có nhiều người xe rác nguyên nhân.Nhưng vợ chú lại rơi vào trường hợp này.Vậy bây giờ em theo anh thì sao.Trường hợp của vợ chồng chú.Có thể áp biện pháp.Thụ tinh nhân tạo.Tuy nhiên khả năng thụ thai của các cặp vợ chồng là rất khác nhau.Và còn phụ thuộc vào nhiều yếu tố.Khi áp dụng thụ tinh nhân tạo.Nữ giới nên kết hợp với những thuốc gì kích thích rụng trứng đúng thời điểm.Sản xuất vải.Em hiểu rồi.Cho công nên chuẩn bị sẵn tâm lý.Không dễ dàng như cách chúng ta nói từ nãy đến giờ đâu.Nếu như là tình nhân bình thường.Tôi chỉ có thể động viên họ.Nhưng mà đã là anh em với nhau.Chúng ta cứ thẳng thắn đi.Mình là đàn ông sẽ mạnh mẽ hơn rất nhiều so với phụ nữ.Nhưng mình lại không kiên trì và quyết tâm cao bằng họ.Anh mong cháu hiểu lời anh nói.Cố gắng lên.Vâng ạ.Làm bếp chứ.Thiên chức làm mẹ là động lực rất lớn đối với bất kỳ một người phụ nữ nào.Và vợ anh cũng không là ngoại lệ.Anh rất hiểu.Và đồng cảm với vai trò nỗi khổ của người phụ nữ.Vì thế anh lùn nhắc chính mình.Cần phải yêu thương vợ nhiều hơn.Là chỗ dựa vững chắc để có ý chí chiến đấu trong chặng đường sắp đến.Buổi tối hôm đó lúc hai vợ chồng lên giường nằm ngủ thế lâm nói chuyện với vợ.Em này.Hôm nay có kết quả rồi đấy.Tôi nhìn anh thấy ánh mắt vẫn vui vẻ.Tìm hiểu về cách nói này thì tôi đoán đến chín mươi%.Kết quả không khả quan.Anh đã cố gắng làm cho tôi không lo lắng.Thế tối không phải mạnh mẽ.Tự nhiên để cho anh yên tâm.Dạ vâng anh cứ nói đi.Em chuẩn bị tâm lý rồi.Em à.Mình vẫn có thể nhờ sự phát triển của y học can thiệp.Mình có nhiều biện pháp để sinh con em à.Em hiểu rồi.Em đừng buồn nhé.Hai vợ chồng mình cùng cố gắng.Giờ mình sẽ nhanh có em bé thôi.Em biết rồi.Anh vui thì em cũng vui.Em không lo lắng gì nữa đâu.Bởi vì có anh bên cạnh.Được rồi ngon lắm.Từ giờ thì vợ chỉ cần ăn ngủ khỏe.Để sau này có sức chăm con thôi.Vâng ạ.Cả đêm tôi hầu như không ngủ được.Hai ngày qua đã tìm hiểu kỹ lắm rồi.Vô sinh có nhiều loại lắm.Mặc kiểu như tôi rất hiếm.Không biết còn khó khăn gì nữa không.Nằm im lặng nhưng ngồi sai để anh không biết là tôi vẫn thế.Nửa đêm thì tôi thấy anh dậy đi ra ngoài ban công hút thuốc.Lần đầu tiên từ lúc rồi về cùng nhà với anh.Đêm nay.Tôi nhìn thấy dáng vẻ của anh cô độc như vậy.Người đàn ông của tôi bình thường giỏi che giấu cảm xúc.Có lẽ là anh phải rất khó khăn.Mới trần trọc không ngủ được.Nếu như đêm nay ngồi sai thì tôi không bao giờ biết được và mệt mỏi đó.Suy nghĩ đó.Hơi thở đó của anh.Những câu trêu đùa mấy ngày nay.Chỉ để làm cho tôi vui.Xe nhưng mà đằng sau thế anh lại cô đơn lo lắng biết nhường nào.Tôi nằm trên giường hướng mắt và vẽ ảnh đang đứng.Dáng vẻ của anh làm trái tim tôi quặn thắt.Người thương anh chỉ muốn đứng dậy ôm chầm lấy anh ngay lúc này để cùng với anh chia sẻ.Nhưng mà tôi phải cố gắng tìm đến.Bởi vì bức tường thành mà anh mất công tạo dựng bấy lâu nay.Đề ba vòng rồi không dễ gì mà anh muốn cho tôi biết.Vậy thì tôi sẽ coi như không biết.Cho đến khi nào anh không muốn nữa thì thôi.Đời người phụ nữ chẳng mong mỏi gì hơn.Đã tìm được người đàn ông tâm lý yêu thương mình.Tôi cũng chả mong ước gì xa xôi.Chẳng lo tương lai sẽ thế nào.Mày chỉ cần hiện tại anh yêu tôi.Lo cho tôi như thế này là quá đủ rồi.Thấy cánh cửa đồng đầy.Tôi vội vàng nhắm mắt lại.Một lúc sau cảm nhận cho bên cạnh đã yên lặng.Thế tôi mới từ từ mở mắt ra.Tôi vẫn không thể nào ngủ được.Mà không ngủ được là nhập tầm suy nghĩ mình tình.Đợt nhìn tay ảnh lại vòng có muốn tôi ôm chặt.Tôi lại càng không thể kìm nén cảm xúc.Tôi sẽ là mình sẽ bị lộ.Thế nên coi như mơ ngủ trở mình.Không biết có phải là lần trở tối thức giấc giữa trưởng hay không.Lại càng ôm chặt từ hờn vô vàng cho tôi yên tâm ngủ.Lòng của tôi ấm áp.Nhưng lại xem đến cảm giác đau nhói.Tôi lại càng thương anh.Thì những giọt nước mắt lại lần theo cho đến lúc từ muốn ngạt thở.Tôi cố gắng hít thật sâu rồi giờ giống như nửa tỉnh nửa mơ.Dậy đi vệ sinh.Thế giới trong đó lau mặt mũi cho ổn.Mày dám bước ra ngoài.Cũng may là đang ngồi mập mờ không rõ.Nên anh cũng không biết là tôi như vậy.Cố gắng kìm nén cảm xúc đang có còn một mình.Nhầm mất tìm giấc ngủ.Nếu không thì tôi sợ mình sẽ làm cho anh thức dậy.Buổi sáng hôm sau thầy lâm đưa tôi đi học rồi đến bệnh viện.Anh qua phòng của trường nói chuyện về vấn đề này một lần nữa.Trường thiếu lâm hồng này không còn về bình tâm như hôm qua.Lên lên tiếng phân tích và an ủi.Vô sinh không rõ nguyên nhân.Là một chuẩn đoán.Không bất kỳ một cặp vợ chồng nào muốn nhìn.Ước tính.Cứ một trăm bốn cặp vợ chồng.Sẽ gặp vấn đề về sinh sản.Mà không tìm được nguyên do.Trường hợp vợ chồng cháu sinh hoạt hơn một năm nay.Mà không dùng bất cứ biện pháp tránh thai nào.Mà vẫn không thể nào mang thai.Thì chú hiểu rồi đấy.Nó bây giờ thì xã hội phát triển.Nhưng mà tỉ lệ vô sinh xảy ra ở giới trẻ.Lại ngày càng tăng.Thế em cứ im lặng như thế thì trường nói tiếp.Vô sinh không rõ nguyên nhân.Là các trường hợp một dành mà thăm khám lâm sàng.Và làm các xét nghiệm vẫn không thể phát hiện được nguyên nhân.Dẫn đến tình trạng đó.Mà sức khỏe của chú bình thường.Vấn đề là ở vợ chú thôi.Còn nước thì còn tát.Em vẫn mong được đổi cho cô ấy.Trâu hầm quá đi.Cho một hi sinh.Nhưng mà chắc gì đã tốn.Tôi thấy thành như thế này rồi thì vẫn còn cách cứu ván.Chơi chú mà thịt hẳn đấy.Vợ cho các yếu tố nhiều đến cỡ nào.Thế vợ chồng chú.Cũng chỉ có thể xin con nuôi.Hoặc không thì là con của người khác.Con của người khác thì đến lúc họ tìm đến có khi là cháu mất cả vợ lẫn con.Theo anh.Hai vợ chồng cháu sắp xếp thời gian.Rồi làm sớm đi.Nếu như xuân xài thì tốt quá.Ông bà hai bên đều mong và vợ chú cũng thỏa mãn ước nguy.Vâng ạ.Lâm về phòng làm việc suy ngẫm rất lâu.Giờ mới bắt tay vào công việc.Có lẽ thời gian sắp đến.Vợ anh phải vất vả rồi đây.Em làm bác sĩ nên hiểu tâm trạng của người phụ nữ.Điều mà họ mong muốn lớn nhất là gì.Và làm mọi cách để đạt được điều thiêng liêng đó.Những ngày tiếp theo tôi vẫn tỏ ra bình thường.Hai vợ chồng vui vẻ đưa đón nhau đi học đi làm.Cho đến một tháng sau khi kỳ thi đợt một của tôi qua đi.Thì anh nói với tôi.Em này.Em đã thi xong được một tuần rồi đấy.Thế mình sắp xếp đi bệnh viện một chuyến nhé.Em cứ cảm thấy hơi lo lắng.Không sao đâu.Có anh đây rồi.Em chịu khó vài hôm nhé.Giả vờ.Hôm nay đúng như lịch hàn.Anh trưởng thông báo với vợ chồng tôi rằng.Điều trị trường hợp của tôi bằng phương pháp are you.Bơm tinh trùng vào buồng tử cung.Đây là phương pháp hữu hiệu nhất đối với trường hợp nhiều từ lúc này.Thời gian thực hiện nhanh chóng.Dùng lệnh.Chi phí được không quá cao.Tôi nghĩ là với những trường hợp hiếm muộn như chúng tôi.Tìm những nhà không có điều kiện lắm cầm cố làm được.Tôi được chồng chăm sóc cũng được an ủi.Động viên thiết kế.Nên hôm nay đi với tâm trạng ổn hơn rất nhiều.Và cũng hi vọng rất nhiều.Chồng tôi mất đến vài tuần để tiến hành phương pháp này.Thời gian đi lại không thành vấn đề.Mà tôi chỉ mong tỉ lệ thành công cao thôi.Hôm nay thì chúng tôi đã hoàn tất thủ tục.Chứ còn chờ đợi kết quả thôi.Buổi tối đó lúc hai vợ chồng nằm trên giường.Chuẩn bị đi ngủ thì tôi nói và anh.Cảm ơn chồng đã luôn bên em nhé.Em hâm quá đi.Em nói thật mà.Em biết rồi nàng lắm.Đừng nói những lời đó nữa.Là vợ chồng rồi nói như vậy chẳng phải anh là người xa lạ sao.Em yêu anh.Ngoan lắm.Đơn atm đường đến công ty của bà nữa.Ngoài những ngày đi học chính còn đâu ở nhà nghỉ ngơi cho tốt đi.Tinh thần phải luôn thoải mái.Thì mình mới màu trắng có em bé được.Giả vờ.Mà cũng không còn sớm nữa.Mình đi ngủ thôi.Dạ.Từ ngày tôi làm ai yêu ai.Trang đưa đi đón về rất cẩn thận.Hôm nào anh bận.Thì nhớ anh chồng đưa đón tôi.Chứ không để tôi đi một mình.Cả hai đều mong mỏi nên bây giờ thấy anh bảo gì tôi đều nghe đó.Hết giờ đi học hầu như toàn phần ở nhà ngoan ngoãn.Tôi không nói chuyện với ba mẹ là tôi sang năm sẽ tập trung vào công ty hơn.Bởi vì bây giờ thì tôi bước vào thì cuối của đại học nên hơi bận.Ông bà cũng không suy nghĩ gì nhiều cả.Bảo tuổi nó giữ gìn sức khỏe thôi.Thời gian ở nhà chờ đợi đến ngày có kết quả khiến tôi lúc nào cũng có tâm trạng hồi hộp mong ngóng.Và rồi cuối cùng thì ngày đó cũng đến.Hôm nay được hai tuần.Đến nhà kiểm tra lời và nhận kết quả.Hào hứng lãng.Nhưng mà lúc nhìn thấy kết quả thì tôi thất vọng bấy nhiều.Bao nhiêu công sức cố gắng của anh và tôi đều mất hết.Anh nhìn tôi ăn ổi.Không sao đâu em.Lần sau thì mình sẽ cố gắng.Xin lỗi anh.Nhiều người cũng giống như mình.Họ cũng kiên trì.Thế anh và em cũng như vậy.Anh hi vọng ông trời sẽ không chết đường có ai đâu.Mình nghỉ ngơi một thời gian rồi mình làm là em nhé.Anh.Đừng buồn.Mình về thôi em.Tôi không dám khóc trước mặt anh.Cơ sở là anh chán là nên có dấu nỗi đau vào trong.Hai vợ chồng tôi với ra khỏi phòng anh trường.Thì lại gặp diệp vấn.Tôi không nói gì cả.Bởi vì cũng chả có tâm trạng để nói.Chia tay lên tiếng chào hai vợ chồng tôi rồi hỏi.Anh lâm à.Làm anh bị ốm sao.Ừ cô ấy hơi này.Cho mạch mỗi em cứ thấy sao sao ấy.Hay là có thai hả.Tôi nghe chị nói như vậy thì người đâu xa.Tay bám chặt vào anh mắt ngắn nước.Bình thường thì tôi luôn sẵn sàng khi thấy chiến đấu với chị ta.Tình hình hôm nay tôi chẳng muốn hơn thua.Cháu để tầm nữa.Chị cảm thấy đau lòng thôi.Tôi định lên tiếng trả lời cho qua để đi về thì anh nói.Cảm ơn cô đã quan tâm.Vợ tôi hơi mệt.Cần phải về nghỉ ngơi sớm.Lời vừa dứt thì anh ôm tôi đi luôn không cần ý thứ gì với chị ta cả.Tôi thì như vậy đã đành nhưng mà hôm nay anh chẳng cần tạo ra lịch sử của chỉ tà nữa tôi cũng không.Tâm tít mà đi theo anh về nhà chị ta muốn nghĩ như thế nào thì tùy.Tôi giờ đây mối quan tâm lo lắng duy nhất là làm sao để chúng tôi màu có còn thôi.Vân nhìn thấy vợ chồng nhà lầm đi từ hướng cửa phòng của trường sa là nhìn vẻ mặt thất thần có làm hàng.Câu trả lời không chịu đi của anh thì bắt đầu nghi ngờ.Cô ta trưa hôm đó lúc ăn cơm mà căng tin thì ngồi cùng với trường giờ vợ nói chuyện đi.Thơ về vợ chồng của lâm.Nằm mơ tin tức.Nhưng mà trường tuyệt đối không tiết lộ gì cả cô ta biết mối quan hệ đồng nghiệp anh em thân thiết của hai người.Sao không dễ thì nói ra có lẽ nên tìm cách khác để biết thôi khoảng hơn hai tháng.Thì vợ chồng tôi làm lại lần nữa.Nhưng không hiểu sao lại thất bại và lần thứ ba cũng như vậy người ta bào quá ta.Nhưng mà tôi ba lần rồi đều dừng chân tại chỗ tôi lần này chẳng cứng rắn được như lần trước.Cả ngày hôm nay nhận được kết quả tối không ăn được thứ gì cả chỉ khóc thôi tôi không nói.Vàng cưới út mình trong phòng cả ngày như thế nhưng ai làm ai yêu ai rồi như tôi thì chắc.Không chỉ là về thời gian đi lại chờ đợi mà mỗi lần làm đều có những khó khăn rồi đau đớn.Nhưng mà tất cả đều không là gì cả điều mà những người như chúng tôi cần là hi vọng.Là sự may mắn là kết quả báo thành công trên nhưng hết lần này đến lần khác tôi đều thích.Tôi cũng đã tốt nghiệp công đồng nghĩa với việc một năm nữa sắp hết và vợ chồng thôi đồng.Kiên trì đến lúc này về mà vẫn chưa có kết quả tôi chỉ hi vọng nằm rồi tốt nghiệp này thì niềm vui.Được nhìn đôi nhưng không may mắn lại không mỉm cười với vợ chồng tôi lấy đi mọi hi vọng.Tôi tôi cứ lần lấy gặm nhấm nỗi đau của mình cả một ngày dài như vậy không muốn tiếp xúc với ai cả.Tôi biết là anh cũng đang đau khổ không khác gì tôi tôi có biết là anh kiên trì với tôi.Tôi lại không thể nào vượt qua được lúc này tôi có lỗi với anh với gia đình của anh tôi phải làm sao.Ở trong phòng thì vợ khóc hết nước mắt thì ở ngoài lâm cũng chẳng khá hơn.Người đàn ông thầm lặng không nói nhiều.Chỉ biết lặng lẽ đòi nỗi đau cùng vợ.Làm tất cả vì vợ.Chia sẻ mọi thứ với vợ.Nhưng mà khi nhìn thấy cô của ngày hôm nay.Anh cũng không thể nào giữ được bình tĩnh.Giống như thường ngày nữa.Giọt nước mắt mặn chát làm truyền máu của anh lặng lẽ.Giữa bóng tối của căn phòng.Năm lặng lẽ như một bóng ma.Người im lặng hàng giờ trên ghế từ lúc trời còn ánh sáng cho đến khi màn đêm buông xuống.Anh cũng không buồn nhất nhỉ.Căn phòng cô đơn tĩnh mịch.Như chính con người của anh lúc này vậy.Chưa bao giờ anh rơi vào trạng thái trầm lặng như vậy.Kể cả khi anh biết tin mình không phải là con ruột có ba mẹ.Anh cũng không đâu được đến như thế.Trái tim của anh như có ai đó cầm dao cứ vào từng nhé.Để cho nó đau âm ỉ không thôi.Nhưng mà rồi vẫn phải mạnh mẽ đứng lên.Về một người quan trọng nhất đời của anh.Làm nước mắt vào chồng mở cửa bước vào phòng cùng với vợ.Cô dâu không cần không muốn.Nhưng mà anh sẽ không rời xa cô vào lúc này.Lặng lẽ nằm xuống cạnh vợ.Thế có không phản ứng gì cho anh mảnh dàn ôm vợ vào lòng.Bây giờ có cần nhất là vòng tay này.Hơi ấm này.Đèn sưởi ấm trái tim tổn thương của cô.Hai người cứ làm như thế cho đến máy lâu sau.Chị tiếng thút thít vành to liền.Lâm hiểu là cô từ nãy đến giờ đang kìm nén lắm.Thế nên bây giờ mới trở lên như vậy.Anh không nói gì cả.Ôm còn chặt hơn.Nhưng muốn chuyển cho cô sự tin tưởng.Niềm hi vọng hơn nữa.Cứ như thế một người khóc.Một người lặng lẽ ôm và lau nước mắt cho người còn lại.Sau một tháng thì tôi đã ổn hơn rất nhiều.Nhưng mà chúng tôi tạm thời ngừng không làm tiếp nữa.Và anh cũng đồng ý bảo tôi cứ từ từ.Không cần vội vàng.Về gia đình của anh có cách nói với ba mẹ và ông.Thời gian này ba tuổi sức khỏe yếu.Nên tôi sau khi tốt nghiệp thì tập trung về lo cho công ty nhà mình.Tôi lấy công việc làm bồi bàn.Nên cũng không còn suy nghĩ nhiều nữa.Dần dần chấp nhận số phận của mình.Có điều mỗi lần hai vợ chồng đi đâu.Cũng gặp bạn bè.Hay là càng mấy em bé chơi đùa vui vẻ.Tôi lại thèm muốn có được đứa con.Nhiều lúc nhiều về cho anh lại nói.Em à.Hay là mình xin con nuôi đi.Như vậy.Bà mẹ xem hình ở sao.Không sao đâu.Anh sẽ có cách.Thôi.Cứ để từ từ tính đã.Vợ chồng tôi tình cảm vẫn mặn nồng.Công việc hai đứa đều tốt.Nhưng chỉ là thiếu tiếng cười thôi.Mọi người hai bên gia đình cũng được vợ chồng tôi sút.Nhưng mà anh cứ bảo để cho vợ chồng con hưởng chút soạn rối đã.Ai nói gì thì anh đều vô tội và mình hết.Chứ không để ai nói tôi chút gì.Anh còn bà vợ còn mới tiếp nhận công ty.Cần thời gian làm quen.Khi nào làm tốt mới tính truyền sinh con.Nhà chồng tôi không nói được anh thì quay sang hai anh rồi chị dâu giúp tôi về phía công ty cho tôi mau mau già.Mà sớm làm mẹ.Tôi chỉ biết thở dài rồi làm theo mấy anh chị ấy.Chỉ có tổ chức làm kinh doanh giúp tôi rất nhiều.Hai chị em hợp nhau lắm.Nên hầu như suốt ngày thủ thể sốt.Tôi thấy chị thường tôi như em ruột.Nên đã không giấu giếm chuyện này nữa.Kể cho trẻ nghe.Địa chỉ khuyên tôi thế này.Em quá may mắn.Bởi vì có người chồng như lâm.Thế nên đừng tự đánh mất cơ hội làm vợ làm mẹ này.Tết năm nay.Sang năm.Chị tìm hiểu công ty kia về để giúp em.Em chỉ việc làm trước chị cho tốt.Bà mẹ cũng già cả rồi.Nhìn thấy con cháu đề huề.Là niềm vui lớn lao nhất.Và cũng là cách bảo hiệu tốt nhất.Cố gắng đến khi nào không còn cơ hội thì thôi em à.Lúc đó thì mình cũng không còn gì mà anh này nữa.Dạ vâng em hiểu rồi.Em cảm ơn chị.Chúng ta là một gia đình.Đừng nói chuyện đơn huế nữa.Chị may mắn hơn em là có kiệt và mít.Em cũng cố gắng lên.Cả nhà luôn bên em.Dạ vâng.Tôi nghĩ đúng là tôi may mắn hơn những hoàn cảnh khác.Được nhà trường thương yêu.Có phải lấy điều này làm động lực để phấn đấu.Tôi xem nhà chị cố gắng hết sức mình.Còn phải làm toàn hối hận.Buổi tối hôm đó khi về nhà tôi nói với anh.Anh ơi.Sang tuần hai vợ chồng mình làm lại lần nữa nhé.Trả em.Em muốn thử lần nữa.Nếu như không được thì coi như em không có phước phần làm mà.Em sẽ vui vẻ chấp nhận số phận.Mình sẽ đi làm.Nhưng anh đừng nói mấy lời buồn bá đó.Anh tin là mình sẽ thành công.Chúng mình cùng nhau cố gắng và hi vọng em nhé.Dạ vâng ạ.Thế là vợ chồng tôi lại lần nữa rất giống nhau đến bệnh viện.Nhưng mà lần này tôi không còn cảm thấy áp lực nhiều như những lần trước.Tôi đã thông tư tưởng rồi.Bạn sẽ nói đúng.Lạc quan đã chiếm đến năm mươi% chiến thắng.Vì thế tôi luôn giữ cho mình phong thái tốt nhất.Đón chờ điều kỳ diệu may mắn xảy ra.Không ai đánh thuế ước mơ và hy vọng.Nên tôi cứ vui và thoải mái.Nghị luận những điều tích cực hơn.Thế tôi hoàn toàn khác những lần trước.Anh xoa đầu của tôi sợ bà.Nhìn em như thế này.Anh yên tâm hơn rất nhiều đấy.Vâng ạ.Em chuẩn bị cả rồi.Coi như thế nào thì em cũng chấp nhận hết.Có như thế nào.Anh cũng yêu em và ở bên em.Cảm ơn chồng.Được rồi mình vào thôi.Lần này làm về tôi không đi ra ngoài và cũng không đi làm nữa.Tôi quyết định nghỉ ngơi một thời gian ngắn.Đảm bảo mọi thứ.Cho anh ngủ đúng giờ.Xem phim tin tức.Giải trí.Hoạt động ngành.Cũng khiến cho tinh thần thoải mái hơn.Đọc sách bà bầu để hiểu thêm về kiến thức chăm con nếu như tôi may mắn.Còn nếu như không được.Thì cũng là sự tìm hiểu có lời.Làm thế thôi đợt này làm về tinh thần phấn chấn thì vui lắm.Anh có người đi làm hay lúc về nhà.Đều đặn hôn lên vùng tôi như một phép màu hồng mình.Tôi hiểu là anh động viên tôi.Nhưng mà tôi cũng hiểu là anh cũng như tôi.Luôn chờ đợi con đến với thế giới này.Tôi không thấy buồn vì điều đó.Mơ thấy mình may mắn vì luôn có anh đồng hành bên cạnh.Đối với một người phụ nữ có gia đình.Thế giới quan tâm đồng cảm chia sẻ của người chồng đối với mình.Là điều quan trọng nhất.Vào buổi sáng thôi.Tôi đang sở hữu điều may mắn ấy.Vì thế tôi luôn luôn phải cố gắng hết mình không được bỏ cuộc.Mấy hôm nay thì lâm thấy vợ da dẻ hồng hào.Ăn ngon ngủ ngon.Thì rất yên tâm.Đi làm cho anh cũng thoải mái hơn trước rất nhiều.Không cần lo lắng như những lần trước.Chắc là cô ấy đang nghĩ thoáng rồi.Anh mong là ông trời đừng lấy đi mất niềm hi vọng ít ỏi này.Để cô ấy có động lực bước tiếp.Ngoài trời lúc này ánh nắng đã lên cao.Một năm qua để hai vợ chồng anh đã quá vất vả.Cần lực chiến đấu.Nhưng vẫn không có một điểm sáng nay lối nào cả.Thanh niên hôm nay.Dự báo thời tiết mùa xuân của năm mới.Vân có ánh nắng rực rỡ xen vào.Hi vọng ánh sáng này báo hiệu cho gia đình nhà bác của anh.Một niềm vui mới.Lâm suy nghĩ một hồi rồi mỉm cười nhẹ nhàng.Tiếp tục cắm cuối ghi chép bệnh án.Lúc này thì tiếng gõ cửa phòng vang lên.Giọng nói nhiều là được phát ra thì cánh cửa phòng bật mở.Nước thấy bóng dáng của diệp vân.Thiếu lâm cuối xuống tiếp tục làm việc dở dang.Thế nhưng vẫn cất tiếng hỏi.Có vấn đề gì sao.Em có chuyện này muốn nói về anh.Nếu như là công việc cuộc đời nói.Không liên quan đến công việc.Nhưng mà liên quan đến này.Đầm rừng bút đình lên tiếng nói của ta đã nói chưa.Đường vườn khách mời của em.Hãy để em chia sẻ với anh.Em thực sự yêu anh.Nên em không thể nào khoanh tay đứng nhìn anh chịu khổ như vậy.Cô không cần nói nữa.Cứ để anh nói hết đã.Em biết là hai vợ chồng anh.Chưa chị cả năm nay rồi.Nhưng mà vẫn không có kết quả.Em biết nói không phải do anh.Mà sao vợ anh.Làm à.Đừng từ chối em.Em muốn giúp anh.Có ra khỏi đây ngay.Anh không đồng ý.Em sẽ có cách cho anh đồng ý.Anh không muốn cả hai bên nội ngoại.Biết là vợ anh vô tình chứ.Văn toàn bốn cho vợ anh đi.Anh không phải là con ruột có ba mẹ anh bây giờ có đúng không.Cô.Anh được nhìn.Bà mẹ em là ai anh biết rồi đấy.Diệp vấn thế làm im lặng thật lâu vẫn không nói gì.Mà cũng không nhìn về phía mình thì cô ta tiếp tục nói.Lama.Em có gì không tốt chứ.Xem về tất cả.Em xứng đáng với anh mà.Ngoại hình.Hoàn cảnh kiến thức.Em hợp âm.Và hơn hết.Em yêu anh hơn của ta.Về đề tài sao anh cứ luôn từ chối anh như vậy.Không cho anh cơ hội thế.Vốn dĩ là cô chưa bao giờ có cơ hội.Tình cảm ngày còn bé của bạn anh.Đã khiến cho anh nhầm tưởng thôi.Cô ta chắc gì đã yêu anh thật lòng chứ.Bây giờ ngay cả việc hoàn thành nghĩa vụ của một người vợ.Của tao cũng không làm được.Vậy thì hơn em chỗ nào đâu.Tôi không có gì để so sánh với vợ tôi cả.Ngay cả việc đứng đi.Nói những lời vô bổ như vậy.Đã đủ thấy.Cô cắm sạc của.Em dám yêu dám nói.Chứ không phải là em kém cạnh ai cả.Trong bao nhiêu người.Chỉ có anh.Người xứng đáng với em.Bà quyết tâm bảo vệ tình yêu của mình đến cùng.Vậy thì xin lỗi cô.Là tôi không đủ tầm để xứng đáng với tiêu chí của cô.Để cho vợ chồng tôi được tin đi.Anh vẫn là bốn chỗ em.Đừng trách em ra tay tàn độc đấy.Cô đừng tự cho là mình thông minh giỏi giang.Bớt cái tính này rồi người khác đi.Đừng có làm cho mình trở nên đáng thương hơn nữa.Diệp vấn nhìn lầm đau lòng.Cuối cùng vẫn là sự từ chối thẳng thừng từ anh.Của thầy út đi ra đến cửa phòng.Theo những đồ nhìn cô ta lại dừng lại nói mấy lời.Anh không biết là mình đang yêu con gái của kẻ.Đã làm hai ba mẹ ruột của mình đâu.Phan huỳnh lâm.Anh thật đáng thương.Không khác gì em cả.Làm đứng bật dậy khỏi ghế.Đi nhanh đến chỗ tuyệt vời như một cơn gió.Hai tay bóp chặt lấy cổ của cô ta.Đôi mắt nhìn cô ta một cách đầy tức giận.Bàn tay càng lúc càng siết chặt hơn.Khiến cổ tài chế biến thủy ở không nói được gì.Hai tay cô ta vùng vẫy.Bám vào tay của anh kéo dài.Nhưng càng lúc càng yếu.Làm lúc này như con hồ khát máu.Đôi mắt long sòng sọc chuyển sang cần dần thứ đến cực đỉnh.Lời của anh phúc gia lạnh lùng và dứt khoát.Câm mồm ngay.Nếu như cô.Còn nói bất cứ điều gì.Liên quan đến gia đình của tôi.Tôi sẽ không tha cho cô.Suốt ngày đi.Đừng nói xong đẩy mạnh của ta xa xa.Nhiều mất một thứ rác rưởi bẩn thỉu xuống dưới đất.Xavan về một lực mạnh hết nhiều vậy.Lúc này cô ta cũng không còn sức chống cự.Nhanh chóng nhé ngoài xa.Cô ta từ ngày quen biết làm lúc nào cũng chỉ nhìn thấy một vài điểm đảm lịch sử chu đáo tử anh.Tìm những ngày lúc vừa rồi nhìn vào mắt của anh.Cô ta thực sự chở hai đến z rồi.Anh không khác gì một người trong ngành xã hội đền lâu năm.Sẵn sàng xã cái chết ngay lập tức.Cô ta đang cần hít thở gấp.Nhưng mà vẫn không quên.Lên đi ra khỏi phòng của anh ngay lúc này.Cố gắng bò lết về đến phòng trực của mình.Ô tô lao thẳng vào nhà vệ sinh rửa mặt cho tỉnh táo.Nhìn viết tay của anh còn hàng đồ trên cổ.Thế tình yêu mù quáng lại chuyển sang hận thù sâu sắc.Phan huỳnh lâm.Nếu như anh đã tuyệt tình với tôi như vậy.Flycam bốn biến anh thành của riêng tôi.Muốn anh trở thành nô lệ của tôi.Chiều nay anh đi làm về sớm hơn mọi ngày.Anh tranh thủ đưa tôi đi dạo ở dưới nhà một lúc.Tin thể thao anh nói về sinh nhật của anh trường.Em này.Tuấn anh dành quà cho anh trường một lúc rồi về thôi.Anh ấy đã giúp đỡ vợ chồng mình cần năm nay rồi.Tìm anh cũng nên thể hiện tấm lòng anh à.Anh em tự nhiệt tình vẫn là quan trọng nhất.Anh cứ vui vẻ với mấy anh em đi.Khi nào toàn tiền thì về cũng được.Lắng nghe tôi nói như vậy thì mỉm cười.Tay xoa xoa đầu tôi sẽ nói.Vợ anh đúng là lớn thật rồi.Anh nói trêu em á.Nhưng mang lại cho em ở nhà một mình sẽ buồn đấy.Xem xem phim và nghe nhạc.Không thể buôn chuyển với con áng.Em không buồn đâu.Anh có đi với anh ấy cho vui đi.Ừ.Anh sẽ cố gắng về sớm.Vâng ạ.Thế thôi đưa em về đi.Anh còn đi cho kịp nữa.Không sao đâu.Đến một tí cũng được.Sao mà dạo này anh không có phép tắc gì cả không đúng giờ rất dễ hết đi.Bây giờ thì em đọc phép đó.Là giờ giấc của anh.Chỉ được cái làm mát thôi.Hai đứa đối đáp với nhau cho đến lúc nền đến nhà.Tôi gặp anh mặc quần áo rồi đi chợ sớm.Nhưng mà anh cứ đi ra đi vào mãi mới đi đi.Lúc này lại còn hôn lên bụng của tôi cho vào.Thế hai mẹ con đề ba về nhé.Chồng này lúc nào cũng nghi được như vậy.Mới làm về được một tuần.Còn chưa biết kết quả ra sao.Mà lúc nào cũng như vậy đấy.Ở nhà hết xem phim rồi lại đọc sách.Chán thì tôi lại lấy máy dò cho con ánh buôn dưa lê.Hai đứa nói chuyện mãi cho đến hơn tám giờ mới thôi.Tôi đi làm vệ sinh rồi lên giường nằm đọc sách một chút thì anh nhắn tin.Anh chưa về được.Bởi vì mấy hàng giữ lại.Lát nữa anh về sau nhé.Vâng ạ.Vẫn còn sớm anh cứ chơi đi.Em đợi anh.Ừ.Anh sẽ cố gắng về sớm với em.Tôi mỉm cười tắt máy.Để mở có hai tiếng mà cứ như là đi hai tháng không bằng.Tôi nằm đọc sách cho đến chín:ba mươi thì hơi buồn ngủ.Tên hình để quyển sách ra bàn.Nằm xuống ngủ chưa.Maca cho anh đi chơi một buổi trưa xả láng đi.Nghĩ như vậy nên nhanh chóng chìm vào giấc ngủ sau đó.Thế nhưng vừa thiu thiu được từ mười đến mười lăm phút gì đó.Tìm số điện thoại của tôi vang lên.Nhìn số là tôi không nghe máy.Tên nhưng họ không chỉ dừng tôi gọi tiếp.Là người đến hành trở về nền biết đầu.Tàu và cuộc gọi tôi mở nốt nhạc.Alo.Chào cô vợ không biết à cuối cùng thì mày cũng nghe máy.Tôi hơi giật mình nhưng vội trấn an bản thân mà nghe giọng nói này thì quen lắm.Hình như là chị ta.Số bình tâm lại cho hỏi.Chị đang nói nhầm cái gì vậy.Mày không cần phải giấu nữa anh lâm đã nói cho tao biết và mày đoán xem.Anh ấy bây giờ đang ở đâu.Chim cút sao vợ chồng tôi ra.Đừng có nói như vậy tôi không muốn nghe chị nói nhảm đâu.Tao nói xong thì tắt máy.Nhưng mà chết tao không buông tha lại còn nhắn tin mày ngây thơ quá đấy.Anh ấy không yêu thương gì mày cả đâu mày nghĩ sao mà một đứa con gái không biết đẻ như mày.Mày nghĩ còn phải cố gắng anh ấy hoàn toàn bình thường khỏe mà anh kiếm đâu chả được.Con phải cố gắng sống với cái loại cây độc như mày á.Chị em đi chơi đừng xa vợ chồng tôi tao chỉ là.Tus buồn nói cho mày biết thôi.Con gà mái cả nhà mày xem đi tao có nói cho chồng mày không.Giờ này chúng ta đang vui vẻ bên nhau đây này tôi nghe chị ta mà choáng váng hết cả đầu óc.Không lẽ nào đâu đang nghĩ linh tinh thì chuyển tin nhắn cho tao gửi đến là đoạn video với hình ảnh.Đất trống đồng không phải là anh nằm im trên giường như ngủ say để cho chị ta chụp mang hình ảnh gì.Từng hành động đang diễn ra rất trần thử xem được nửa chừng xa xẩm mặt mày.Không thể xem được nữa trên máy của tôi lại vang lên hồi chuông tớ tưởng là chết tao gọi tiếp để khoe.Nhưng mà không phải là chị my tôi vừa bắt máy lúc này bao nhiêu với được cái phao khắp nè.Thì giấy dọc vội vàng trấn an làm anh.Em chưa nhận được bất cứ tin nhắn hay là đang dọn gì cũng được hoàng mà chị đang đến cho em.Ngoan nhé đừng khóc nếu không trúng kế của cô ta đấy em mình tính lại không được cái ảnh.Đến việc thụ thai lần này cho tôi nghe chị nói như vậy thì thực tình là vùng nước mắt.Vẫn thế có gì đó chưa đúng lắm tôi hỏi chị chè sao chị biết là em sẽ giao.Lát nữa chị đến chị nói sau nín đi đừng khóc nữa dạ vâng ạ.Hủy báo thức.Mến như vậy là anh xa rồi mang đến cho quý vị và các bạn tập chuyển ngay hôm nay để có thể nói là một tập truyện mang đến rất nhiều nhé.Tình huống kịch tính và hồi hộp chúng ta không thể ngờ được rằng là mang lại vô sinh và có thể xem đây như là một.Thách rất lớn dành cho câu chuyện tình yêu giữa lâm và lan anh nêu ra lần này phép màu có xảy đến với vợ chồng.Không bên cạnh đó lý do vì sao mà dịp vân lại có một đoạn video cảnh của tòa thân mật cùng với lâm.Rồi gửi sang cho làm anh như vậy.Sự thật đằng sau là gì đây.Và cũng ở được chuyện này có một chi tiết mà anh xài tiền chắc là quy về các bạn vẫn còn nhớ đó chính là câu nói.Nói viết làm sao.Anh không biết là mình.Đang yêu con gái của kẻ.Đã làm hai ba mẹ ruột của mình đâu.Phan huỳnh lâm.Ăn thịt bản thường không khác gì em cả.Câu nói này có nghĩa là gì.Để biết được câu trả lời là như thế nào thì xin mời quý vị và các bạn hãy gặp lại anh xa tập chuyện tiếp vào công chứng.Tập cuối cùng khép lại bộ truyện hấp dẫn này và nếu như quý vị và các bạn cảm thấy thực sự hấp dẫn theo đường quên rằng.Chành xe về kịp một nút like chia sẻ và đăng ký kênh nhé cảm ơn sự ủng hộ của mọi người rất nhiều ngôi sao quay về.Có thể gặp lại anh sa vào mười hai mỗi buổi chiều trên kênh chị dâu nữa tao muốn mọi người còn bây giờ anh sang xin kính chào tạm.Mà chúc tất cả quý vị và các bạn một đêm thật ngon giấc. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com