Truyện đời Thực Mới Nhất 2020 - Tâm Sự - Truyện Mc Anh Sa Diễn đọc

truyện đời thực mới nhất 2020 - tâm sự - truyện mc anh sa diễn đọc

Anh sẽ rất vui được gặp lại tất cả những thính giả của chợ tình.Và ngày hôm nay thì chúng ta sẽ cùng nhau đến với một tập truyện ngắn.Của tác giả phạm hoàng yến.Nói về phạm hoàng yến thì đây là một tác giả đã rất lâu rồi mới quay trở lại với những khán giả của chuyện tình.Đây cũng là một ngòi bút rất hay về đề tài tâm lý xã hội.Và với tiêu đề ngày hôm nay thì anh ta cũng xin nhắc lại với tất cả quý vị và các bạn là chúng ta lắng nghe.Để biết thêm về một góc khuất của xã hội.Mày cẩn một cái cảm nhận riêng thôi chứ chúng ta không hề cổ súy cho người này.Mình hỏi cái nội dung tập truyện ngày hôm nay thì câu chuyện kể về.Cuộc đời của một cô gái tên là linh.Của lớn lên ở một vùng quê và rất chân chất rất ngây thơ.Khi vừa biết rung động và mối tình đầu thì cũng là lúc cô ấy gặp phải cú ngã đầu đời để đau đớn.Vậy thì cũng ăn ý đã diễn ra như thế nào để rồi cuộc đời của cô sau này phải trượt dài như thế.Bây giờ xin mời tất cả quý vị và các bạn đến với nội dung chi tiết của tập truyện ngắn tâm sự của một con đ* tác giả.Qua phần diễn đạt của hoàng sa.Anh ơi em sợ lắm em không dám trốn đi đâu.Linh.Em có yêu anh không.Em yêu anh nhưng.Em sợ bố mẹ em.Vậy em có tin anh không.Em.Nếu như không tin anh thì em về đi.Anh và em sẽ không còn mối quan hệ nào từ đây nữa.Hồ mà anh đừng như vậy mà.Em nghe theo anh.Tôi sợ cảm giác bị người yêu hờn dỗi nền thay đổi quyết.Làm theo ý muốn của anh.Khùng nhìn tôi và ánh mắt âu yếm sẽ vuốt tóc tôi ôm vào lòng an ủi.Ngoan.Có như thế mới là bảo bối của anh chưa .Tàu này em ra thành phố.Có nhiều tiền rồi.Bố mẹ em ta hồ hãnh diện về em.Đến lúc đó.Ông bà chả mừng quá mà em ở tỉnh ninh bình.Mỗi khi em về thăm mấy chị.Trứng khử cái làng quê này.Đến bao giờ mới thấm khá lên được.Theo anh ra thành phố là một thời gian.Hai đứa làm ăn tích cóp ít bú.Rồi anh sẽ đưa em về quê xin phép hai bác.Cho phép triển của chúng mình.Cũng chính vì những lời đường mật của hùng khiến tôi xiêu lòng.Tôi quyết dứt áo ra đi bỏ lại gia đình bố mẹ không lời từ biệt.Để rồi sau này.Muốn hối cũng không còn kịp nữa.Sáng sớm hôm sau tại bến xe thành phố.Anh ơi.Ví dụ như thế này mình biết đi về hướng nào anh.Từ người ngắm nhìn cảnh vật và cả con người xung quanh.Tôi cảm thấy mình thật nhỏ bé giữa nơi thành thị đông đúc này.Cảm giác lần đầu sang nhà khiến tôi bối rối lo sợ víu vào tay áo của hùng như sợ lại.Anh.Em sợ sao.Yên tâm đi.Em quên là trước kia anh cũng từng lên thành phố làm việc một thời gian à.Không nói chắc chắn để giúp tôi ăn lỏng hơn.Anh có vẻ rất thông thạo đường phố ở nơi đây.Anh nắm chặt lấy tay của tôi sẽ kéo tôi theo anh.Đi một chặng đường dài không dừng chân trước một dãy nhà trọ .Quay lại nói với tôi.Ở đây cho thuê phòng.Thầy bình ở tạm đi trước em nhé.Vâng ạ.Từ mệt nhoài sau một chặng đường dài không nhỉ.Tôi không còn suy nghĩ gì thêm.Giờ đây chỉ cần một cái giường để là lưng và nghỉ ngơi.Những ngày sau đó tôi và hùng vẫn tiếp tục đi tìm kiếm công việc.Dù vất vả nhưng anh vẫn luôn chăm bấm cho tôi chu đáo từ bữa ăn đến giấc ngủ từ từ.Cảm thấy mãn nguyện và hạnh phúc.Vì sự quan tâm chân thành của anh dành cho tôi.Tôi cần đặt niềm tin vào anh và yêu anh nhiều hơn nữa.Một tuần sau.Hùng hớn hở trở về thông báo với tôi.Linh ơi.Anh tìm được việc rồi.Thật đấy.Chúc mừng anh nhé.Thôi thôi em không cần nấu nướng gì nữa.Tối nay.Anh đưa em đi ăn quán chúc mừng anh tìm được công việc mới.Nào m vào sửa soạn đi anh đợi nhé.Vâng ạ.Tôi cũng vui mừng không kém.Tôi thấy thật hạnh phúc.Khi ông trời không tuyệt đường sống của tôi và anh.Tôi theo hùng đến một quán vỉa hè khá xa nơi phòng trọ của chúng tôi.Tôi hỏi anh.Tại sao không ăn ở gần.Anh nói quán ở gần không ngon bằng ở đây hôm nay anh muốn cho tôi thưởng thức những món ngon bổ rẻ.Hà thành.Nền nhất định phải đến đây.Tin vào lời nói của hùng.Tôi không chút nghi ngờ.Tôi cũng vui vẻ chúc mừng cho anh.Mở quên mình bạn cùng anh một:hai mươi giờ.Cho đến khi hùng xây nhà mới chịu dừng lại.Từ khổ sở kiều anh đi trên đoạn đường vắng.Đi được một khúc hồng nhân nhỏ ôm bụng nôn một hồi.Anh nhớ quay sang nhìn tôi thủ thể nói.Anh thấy không ổn cho lắm.Hay là mình vào tại chỗ kia nghỉ một đêm em nhé.Về ngoại hướng mắt nhìn theo phía tây của hồng chị.Hài chữ điện tử sáng chó nhấp nháy nhà nghỉ hiện giờ.Từ giờ dự một hồi rồi nhìn hùng đáp.Anh à.Chúng ta cố tìm chút nữa là về đến nhà của mình rồi.Em thấy vào kia cứ sao sao.Em sợ lắm.Anh không giữ được nữa rồi anh ơi.Chợ cái gì chứ.Nếu anh muốn làm gì em.Tiếng anh đã làm lâu rồi.Em còn chưa tin tưởng anh sao.Thật sự là anh say quá đi không nổi nữa rồi.Nếu em vẫn nhất quyết không vào.Thì thôi chúng ta về vậy.Nhìn bộ dạng nút của hùng lại khiến từ mỗi lần.Cảm giác thường sót người yêu lẫn sợ hãi điều gì đó khiến tôi hơi rối loạn.Nhìn không đứng luôn lại một hồi rồi lại rất tầm tầm.Một lần nữa tôi lại việc đều chiều theo ý của anh.Tôi tin ở anh.Vì sự thật thời gian qua.Tôi và anh ở bên nhau cũng khá lâu.Anh chưa hề một lần có ý định xâm phạm đến tôi.Chính vì điều đó.Càng khiến tôi tin và yêu anh hết lòng.Theo bước chân hùng vào trong căn nhà nghỉ.Tôi có linh cảm có điều gì đó chẳng lành.Tôi lưỡng lự giữ tay hồng lại rồi nói.Anh ơi.Thì mình đi ra đi.Em cảm thấy cứ sao sao ấy.Em làm sao thế linh.Đã vào đến đi đặt phòng rồi.Em nghĩ giờ mình đi ra.Họ sẽ không tính tiền chứ.Mệt mỏi lắm rồi.Em đừng làm anh bực thêm nữa.Nhanh lên con nghỉ ngơi nữa chứ.Nhưng mà.Không nhưng nhị gì nữa.Bây giờ em có theo anh lên phòng hay không.Chỉ thái độ làm đất của hùng thật sự kiến thức tăng thêm lò xo.Tôi sợ anh lại giận.Đành chiều theo ý người yêu.Mặc dù không hề muốn.Nhưng tôi lại vẫn vượt đầu theo hùng đi tiếp.Cánh cửa phòng vừa mở ra.Không vội vã để tôi ở bên trong.Nhìn thấy người đàn ông khác trong phòng quay lại hỏi hùng.Khùng.Hỏi là ai thế.Cùng lúc này từ bộ dạng rất khớp đứng siêu vào bây giờ đã hoàn toàn tỉnh táo.Tần suất lời câu hỏi của tôi.Nhìn hai người kia.Cao rộng hết hẳn nói.Thế nào.Một trong hai tên còn lại đã.Ngon đấy.Nhưng phải kiểm tra hàng đã.Yên tâm đi còn nguyên tem mác.Được rồi.Giá cả thêm bốn mươi%.Ok để nó lại đi.Sáng mai bảy giờ tao nhận lại hàng nhé.Rất lời cùng khép cửa rồi đi.Bỏ lại một mình tôi bơ vơ cùng hai người đàn ông xa lạ.Dứt lời hùng khép cửa rồi đi.Bỏ lại một mình tôi bơ vơ cùng hai người đàn ông xa lạ.Trực tiếp vòng ngực cửa kéo lên trong đau đớn.Đi đâu đấy.Thằng hùng nó bán trinh em cho bọn anh rồi.Cô em ngoan lại đây cùng chơi với bọn anh nào.Tức là đã hay chứ.Giọt một tiếng chiếc áo sơ mi của tôi bị một tên sẽ bỏ không thương tiếc.Ta có thể của tôi cũng bị chúng nghỉ mạnh xuống giường.Không nhúc nhích người.Trả thù tức cố vùng vẫy.Lượng dạy cũng không thể nào chống chọi lại.Sức khỏe của hai tên đàn ông kia.Chồng lúc cao trào.Bỗng bên ngoài có tiếng gõ cửa dồn dập.Cả hai tên kia nhìn nhau rồi nhìn xuống con mồi ngon phía dưới.Vẫn chưa được xôi thịt miếng nào.Bọn chúng đảng ra hiệu cho nhau.Một tên giữ tôi ở trong phòng.Một tên giờ mở cửa.Khoảnh khắc này tôi lại hi vọng đến một điều kì diệu sẽ xảy ra.Tuổi ở.Khùng sẽ suy nghĩ lại và quay lại cứu tôi.Nhưng liệu rằng.Điều ước của tôi có trở thành hiện thực.Tiễn bước chân tình thật của tên kia tiến ra.Cũng làm tôi nuốt nước bọt rồi đến thời chờ đợi.Ngứa bên ngoài sẽ sung vào để cứu tôi.Tưởng trường tôi có cơ hội được thoát khỏi nơi đây.Nhưng tất cả niềm hi vọng của tôi đã vụt tắt.Khi cánh cửa phòng mở ra.Chỉ là một người gõ cửa nhầm phòng.Tất cả những kí ức đẹp đẽ khi xưa.Khi tôi vào hòm còn ở quê lại ùa về.Nhớ lại lần đầu tình cờ gặp anh như là định mệnh đã sắp.Linh ơi.Mày không đi ra đầu làng xem à.Tuyển cần hòa lạnh lót qua hàng rào tre vọng vào vườn.Khiến tôi giật mình.Tình người hát quay lại hỏi nó.Có vụ gì thế hoa.Tao thấy đám con đào con mận.Cũng vừa hết hả chạy qua đi.Thế mày không biết à.Nghe nói con ông trưởng thôn đi làm ở thành phố bây giờ về quê lấy vợ đấy.Cả làng cả nước người ta thấy nhau ra xem.Đám còn đào con mận.Cha cũng chạy ra để mong lọt vào tầm mắt của con trai trưởng thôn ý mà.Tôi vẫn thường dương tới sao rồi nói.Khi con người ta lấy vợ là chuyện bình thường chứ mà có gì đâu mà xem với hắn chứ.Cần hỏi lại tiếp tục chu cái mỏ lên.Cái con này.Mày thật là.Ngủ hết chỗ nói.Nó đi làm thành phố bây giờ sao rồi.Ai chả muốn được một tấm chồng ngon lành tử tế.Chắc ở nhà tới sau như mày thì có khối mà thoát được cái kiếp nghèo.Thôi tao đi trước đi.Mày có đi không.Tao không đi.Thầy ô tô đi ra đồng.Em tao còn ngủ trong nhà.Tao cũng đang dở tay.Người thì nồng nặc mùi phân thế này.Mày cứ đi đi.Tôi vừa dứt lời con hoa cũng chạy vừa qua.Nhìn cái bộ dạng y như con vịt bầu của nó lại khiến từ chỉ cười.Chả hiểu nó có cái tư tưởng lấy chồng giò lên thành phố từ bao giờ.Còn riêng tôi lại nghĩ.Bản thân mình sẽ chẳng thể nào.Giờ khỏi cái chốn quê hương này.Đang thẫn thờ nghĩ ngợi thi giọng nói trong veo của cô tít vang lên.Chị linh ơi.Cổ tích của chị dậy rồi đấy à.Em đói quá.Đợi chị tuổi xong chỗ này nhé chị vào làm bánh cho cô thích ăn nhá.Cái mặt phụng phịu của cô tuyết khiến tôi càng yêu nó hơn.Tôi cố gắng làm nhanh tay hơn để vào phục vụ cho cái bụng bé nhỏ của cu tí.Hai chị em ngồi trước triệu bột nhào nặn.Chập chập tủ lạnh quạt nhanh mặt cầu.Nó bực bội cũng bất chấp.Chắc đầy bột đắp mặt của tôi.Cho đến khi cuộc đại chiến bột mì xảy ra.Cu tí cầm cả bột mì giúp đuổi theo tôi hù dọa.Tôi càng thích trêu chọc nó ra giọng thách thức nói.Lêu lêu nhớ chiều đây này tí.Giọng của nó tức giận nghe thật thú vị.Chị đừng có chạy.Em mà đuổi được chị biết tay em.Có giỏi thì tùy theo chị đây này.Tôi chạy một mạch ra ngoài cẩm.Chạy theo kiểu giật lùi.Bệnh nhược cơ thể của tôi và phải ai đó bị hụt chân ngã vào lòng của người kia.Một khuôn mặt điển trai.Nước da trắng ngần ánh mắt đen nháy sâu thẳm của người con trai đó đập vào.Khiến tôi đứng hình.Trong đầu thầm nghĩ.Đây chẳng lẽ là chàng bạch mã hoàng tử trong phim.Đẹp một cách xuất sắc như thế.Tính bề dày chồng tôi lại trỗi dậy.Nhìn người kia không chớp.Và cũng cứ giữ nguyên tư thế nửa người trên tay anh ta.Cho đến khi cotec từ bên trong chạy ra.Giọng của nó hồng hồ tay cầm gói bột mì thất thẳng về phía của tôi.À.Cho chị thành bánh mỳ luôn nhá.Cả bầu trời trắng xóa rồi thẳng lên cả hai người chúng tôi.Lúc này tôi mới bật dậy ra khỏi vòng tay của người kia.Giọng thật của tít.Tít em làm gì vậy.Bảo hết gửi tao rồi kìa.Từ lúc này anh ơi.Tài xế phù phổi trên áo người kia giọng nhỏ nhẹ nói.Anh không sao chứ.Thật xin lỗi anh.Em còn đứng đấy.Một lạy xin lỗi anh ấy đi.Cổ tích nguồn ngoan nhưng vẫn cố thanh minh.Em đâu có biết đâu.Em cứ tưởng có mỗi chị ở ngoài này.Anh gì ơi cho em xin lỗi nhé em không cố ý đâu.Người con trai lạ mặt kia khác rồi lại nhìn tôi mỉm cười.Chất giọng trầm trầm nam tính cất lời.Tôi không sao đâu.Anh sẽ hủy gối sơ đồ quốc tế.Gọi nhóm anh không sao.Đừng phụ liệu cái mặt ra như thế chứ.Cổ tích ngay lập tức tôi cười nắm tay người kia nũng nịu nói.Thật đáng.Nhưng em sợ chị linh mách bố mẹ lắm.Nghe cậu nói như vậy anh kia lại nở một nụ cười làm tôi ngây ra.Anh tiến đến trước mặt của tôi thân thiện nói.Anh không thích dịch cậu nhóc đâu em đừng mất tội nó nhé.Mặt của tôi nhìn người kia không chứ.Nhưng vì anh hút hồn.Nói chồng vô thức.Animator.Chị linh.Chị linh.Chị nhìn anh ấy muốn lòi con ngươi ra luôn rồi đấy.Đang thả hồn theo anh đẹp trai thi lại bị thằng tít gạo.Từ vựng lại vừa xấu hổ.Không biết giấu mặt đi đâu.Định rượt đuổi theo cho tiết mười chín.Tiếng anh đẹp trai lại lên tiếng.Em gái.Tôi vẫn lên nhìn bộ dạng trắng xóa lên lúc của anh.Lúc này mới ai ngại giọng nhỏ nhẹ nói.Xin lỗi anh nhé.Em thật sự ưng ý quá.Hãy anh vào nhà em ruột rửa tại cho sạch bột mì chết người đi.Từ lời nói đến từng hành động của anh càng khiến tôi mê mẩn.Nhìn anh chăm chú lau từng mảng bụi trên áo thật quyến rũ biết bao nhiêu.Thế tôi cứ thỉnh thời gian đó.Cổ tích lại được đã nói.Chị linh.Bố mẹ về kìa.Tôi như tên trộm bị bắt quả tang sợ sệt ngó sau nhìn chứ.Rồi cuối cùng mới phát hiện ra.Bị thẳng tít nó lừa.Tôi chỉ tay về phía nó gần giọng nói.Mày liệu hồn với chị đấy nhé.Lêu lêu xem chị có dám làm gì em không.Em lại em mất anh đẹp trai bây giờ đấy.Cái thằng này.Tôi đang định đề do thằng tít thì anh đẹp trai lại gọi.Linh ơi.Dạ anh gọi em ạ.Cảm ơn em nhé.Không có gì đâu.Là lỗi của chị em em mà.Ừ không sao đâu lâu rồi anh mới trở lại đây.Quê mình thay đổi nhiều thật đấy.Anh đi làm xa mới về à.Thảo nào em thấy anh lạ quá.Trước kia em cũng chưa từng gặp anh bao giờ.Chẳng hiểu sao tôi lại thích nói chuyện với anh một cách lạ kỳ.Điều mà trước kia tôi không thể thích khi gặp người lạ.Anh lại mỉm cười khiến tôi say nắng.Ừ.Anh mới trên thành phố về.Anh là hùng con ông hòa trưởng thôn.Em biết ông hòa không.Vừa nghe nhắc đến.Tôi mới sực nhớ ra lời kể của con hoa khi sáng.Thật không thể tin nổi.Tôi lại gặp anh.Và cũng không thể ngờ đến tôi bị anh làm trước say nắng ngay từ lần đầu gặp mặt.Nhưng rõ ràng.Nhà anh ở phía ngực đường nhà thôi mà.Sao anh lại ghé qua đây.Tôi tò mò lại gần hỏi.À.Em biết bác hòa nhờ phía trên đầu làng phải không.Đúng rồi đấy.Có lẽ lúc nhỏ anh và em cũng từng gặp nhau.Nhưng không nhớ thôi.Em cũng không biết được.Nhưng mà anh đi tận xuống hôm nay làm gì vậy.Tại lâu rồi không về quê.Anh đi lang thang đi ngắm cảnh.Mà cũng muộn rồi.Anh phải về đây.Rất vui được gặp em.Hẹn em dịp khác mình gặp nhau nhé.Chào tạm biệt hùng tôi vui vẻ chờ vào nhà.Chồng đều không ngừng suy nghĩ về lần gặp gỡ tình cờ với anh.Cả bữa cơm tối hôm đó.Thằng tít luôn miệng mất nào tôi mê trai với bố mẹ.Vì biết tính của nó hay ganh tị nên bố mẹ chỉ cười rồi chồng thêm vài câu cho nó vui.Còn tôi vẫn luôn giữ tâm trạng vui vẻ.Mỉm cười một mình trong suốt bữa ăn.Nghĩ về hình bóng người con trai khi chiều.Ngày hôm sau bố mẹ lại tiếp tục ra đời.Vì đang trong mùa vụ kế.Nên bố mẹ tôi đi từ rất sớm.Còn tôi có nhiệm vụ đi chợ sáng.Bán đàn cún con để có thêm ít đừng mua đồ ăn thức uống cho cả nhà.Cu tít cũng được mạng gửi sắc bà ngoại từ sớm.Tôi cũng dậy sớm sửa soạn ra phiên chợ sớm nhất có thể.Lựa được chỗ ngồi hợp lý tôi yên vị thành đàn chó vào trong cái rổ sẽ to bày ra trước mặt.Ngày mấy cửa chiếu bên cạnh giao bán.Tôi cũng bập bạn nói theo chào hỏi người qua lại.Cô ơi chú ơi mua chó đi.Chó lai giống mới đi à.Hơn hai tiếng đồng hồ trôi qua.Tôi vẫn chưa xuất chuồng được một chú cún nào rất hỏi rồi.Mọi người qua lại cũng chỉ hỏi hân xem chó rồi lại đứng lên bỏ đi.Nhìn lũ chó đáng yêu thế này.Tôi cũng không nỡ bán chúng đi.Những nhiệm vụ mạng sao cho.Tôi không thể nào hoàn thành thì thật là vô dụng.Vừa nghĩ đến đấy bước chân một người rừng ở trước mặt.Tôi sung sướng cất lời chào.Chú mua chó đi à.Đúng lúc tôi ngước mặt nhìn lên.Chất giọng nam tính trầm trầm quen thuộc của anh cũng tăng lên.Là em sao.Em bán mấy chú cún này à.Từ ngượng ngùng khi nhận ra hầm rượu lý nhé.Anh hùng.Đàn chó nhà em mới đẻ.Mẹ bảo em đi bán phụ.Vẫn là nụ cười tươi rói nở trên môi.Hùng nhìn cứ nói.Thế bạn cún này em bán sao để anh mua hết.Nhà anh cũng đang cần.Thật đấy.Một con là hai trăm.không.Tôi thật thà đáp.Em bán đắt thế không bớt cho anh à.Cũng dí dỏm.Tôi lại đỏ ửng hết rồi má sinh ngày khùng nói về.Giảm ngập ngừng.Em.Em chỉ bán theo lời mẹ dặn thôi.Không biết được đâu anh à.Đến lúc này hùng bật cười.Bài khi chạm vào mái tóc trên đầu của tôi.Anh đùa đấy.Anh mua cá sấu con nhé.Gửi anh tiền mà.Tôi nhận lấy những tờ tiền trên tay của hồ.Mặt thì phường phường không ngớt.Nhịp tim bắt đầu đập loạn xạ nhanh hơn bình thường gấp cả chục lần.Chẳng hiểu vì sao lại như thế.Có lẽ do đang đứng trước mặt người con trai kia.Khiến tôi thiếu đi sự kiểm soát cảm xúc của bản thân.Hít một hơi thật sâu lấy lại bình tĩnh trước ít lời.Cảm ơn anh nhé.Em về trước đây à.Em về luôn sao.Anh đang định rủ em đi chơi chợ quê cùng anh đấy.Nghe hùng nói như thế lòng tôi lưỡng nợ.Em.Khùng chân nhang.Nếu em bận thì về đi.Hẹn em dịp khác.Không đâu.Điểm đi cùng anh.Lâu rồi anh không về đây cũng lạ lẫm nữa.Chẳng biết khi đó tôi lấy can đảm ở đâu mà dứt khoát đưa ra quyết định ở lại đi chơi cùng với hồ.Trong khi lại cần dặn bán xong chó.Phải về đón cu tí.Giờ còn nấu cơm.Còn bao nhiêu công việc ở nhà nhưng tôi lại không buồn nghĩ đến.Đồng chí cứ thẫn thờ mỗi khi nhìn thấy nụ cười quyến rũ của anh.Chúng tôi sánh vai bên nhau.Đi từng ngóc ngách to nhỏ trong chợ.Tôi như một hướng dẫn viên du lịch.Chị chở giới thiệu cho hồng nghe tất cả những thứ đặc sản.Cách lựa chọn ra sao.Cụm từ lúc bắt gặp mấy cô mấy bác gần nhà.Nhìn thấy chưa tôi bảo hộ.Nhưng tôi vội mỉm cười giải thích.Mặc dù họ không quan tâm đến lời giải thích của tôi.Hơn một tiếng đồng hồ đi lòng vòng trong.Tôi có phần mềm.Quay lại hùng hỏi.Anh ơi.Em phải về thôi cũng muộn rồi.Khùng nhìn đồng hồ trên tay trái ngại gái đầu nói.Ảnh quyền mất.Để anh đưa em về nhé.Em tự về được mà hôm nay em rất vui.Cảm ơn anh nhé.Người phải nói cảm ơn là anh mới đúng chứ.Vậy điệp khác anh lại mời em đi thưởng thức nhiều món ngon hơn nhé.Hôm nay mày đi loanh quanh.Chưa mới ăn được món gì cả.Dạ không sao đâu ạ.Chúng ta còn nhiều cơ hội mà.Vậy em về trước nhé.Ừ tạm biệt em.Cuộc gặp gỡ lần thứ hai của chúng tôi kết thúc tại đó.Nó lại càng khiến tôi có thêm cảm tình hơn với anh.Tần suất nghĩ về hùng càng nhiều hơn.Và mong muốn được gặp anh mỗi ngày.Cũng chính vì cái hậu quả me trai hôm đó.Tôi trở về bị mẹ trách mắng cho một trận tơi bời.Nhưng tuyệt nhiên tôi lại không thấy buồn mà thay vào đó là niềm vui.Vì được gặp anh.Và cũng từ đó tôi biết mình đang tương tư về người con trai ấy.Những ngày sau đó tôi luôn nghĩ về hùng.Trong lòng cũng chờ đợi một cuộc hẹn gặp mặt.Từ câu nói lần trước của anh.Nhưng chờ đợi cả tuần đó cũng không thể thấy hùng xuất hiện.Tôi cũng đã lớn trốn bố mẹ ra ngoài.Mon men đến gần nhà anh nhưng lại không dám vào hỏi.Cho đến khi tôi định rồi bước đi.Thì bất ngờ.Thấy bóng dáng quen thuộc của hồng xuất hiện.Bên cạnh anh còn có một cô gái trẻ hai người họ khoác vai sánh đôi nhau rất tình tứ.Tiến gần đến cổng nhà hồ.Chứng kiến cảnh đó trái tim tôi lại nhói lên như bị ai đó bóp nghẹt.Nước mắt cũng trực trào tuôn rơi.Đôi chân vô thức lùi lại chạy đi.Cảm giác này thật khó diễn tả.Nó đầu lớn hơn tất thảy mọi loại cảm giác trước kia.Kể cả khi bị mẹ đánh đến bật mà.Cũng không đau như thế.Tôi bị gì thế.Tôi đang ghen sao.Tôi lấy tư cách gì để ngăn cấm hùng.Quen với cô gái khác.Thật nực cười khi tôi và anh mới chỉ quen biết.Anh chưa hề nói yêu tôi.Cũng chưa hề đề cập đến vấn đề này.Dựa vào đâu mà tôi có thể trách ăn cơm chưa.Thử cảm giác đau đớn bủa vây.Đôi chân bước đi trong vô thức.Cho đến khi giọng nói quen thuộc của anh vang lên.Bờ vai của tôi bị bẩn tay anh giữ lại.Linh.Em sao thế.Anh gọi mãi mà em cứ chạy.Em đang có chuyện gì à.Vội vàng lấy tay quệt ngang những dòng nước mắt trên hai gò má.Nhưng vẫn không thể nào giấu đi khóe mắt đỏ hoe.Nhảy nhảy cuối mà.Không nhìn hình mà đã.Dạ.Không có gì đâu.Em có việc tiện đi qua đây thôi.Bây giờ em phải về đi.Chào anh nhé.Định chạy đi thì cánh tay của hùng giữ chắc tôi.Giọng ông cần càng khiến từ rối loạn.Em đừng giấu anh nữa.Mắt vẫn còn đỏ ngồi lên đây này.Em vừa khóc phải không.Ai bắt nạt em.Hãy có chuyện gì không vui.Em có thể tâm sự với anh mà.Em thật sự không có chuyện gì đâu.Anh đừng dùng cái thái độ ấy nói chuyện với em được không.Như thế.Dễ khiến người khác hiểu lầm lắm.Anh quan tâm em như vậy.Không sợ bị người yêu ghen sao.Anh về với chị ấy đi.Về đây.Lúc này tôi thật sự bực bội mà nói hết nỗi lòng.Kệ cho hồng nghĩ gì về tôi.Nhưng tôi không muốn anh quan tâm tôi theo cái kiểu ấy.Nó càng khiến tôi hi vọng.Mặc càng hi vọng lại càng thất vọng nhiều.Chẳng hiểu hùng bị gì.Khi bị tối quất thẳng vào mặt như thế.Anh ta không hề tức giận lại còn mỉm cười một nụ cười rạng rỡ.Chỉ tay về phía cô gái đứng trước cổng nhà anh rồi nói.Em nói đứa con gái kia.Nó ở chung nhà với anh từ bé trước yêu đương gì.Em đúng là khéo tưởng tượng.Nếu như anh có người yêu rồi.Thi đấu cần về quê lấy vợ làm gì chứ.Nói như vậy là.Nó là em gái của anh đấy.Em.Tôi ngại ngùng khi tự mình đưa mình vào cái tình huống khó xử này.Chẳng khác nào tôi đã thú nhận với hùng.Là tôi đang thầm thích anh.Linh.Linh.Em đang nghĩ cái gì thế.Giọng của hồng vang lên làm tôi bừng tỉnh.Khuôn mặt của tôi lúc này đã đỏ hơn số trước.Ngượng ngùng không dám nước mặt đối diện với anh mà trả lời.Em không có.Mà anh đi vào nhà đi em về đây muộn rồi.Em từ từ đã.Để anh đưa em về.Không cần đâu em tự về được.Anh không yên tâm đâu.Trời tối khuya thế này.Đừng từ chối anh nữa.Vậy là tôi vẫn gật đầu đồng ý để hướng dẫn về.Hai chúng tôi cứ như thế.Lẳng lặng bước đi bên nhau.Không gian cũng im lặng.Chỉ có tiếng ếch kêu trong bảng đêm tĩnh.Đến khúc của đoạn cánh đồng bất chợt có chiếc xe máy lao vút qua thật nhanh.Chồng lực cần nhưng há hốc mồm nhìn về phía chứ.Thì hướng dẫn nhanh tay kéo tôi ôm vào lòng.Giọng của anh khẩn trương.Cẩn thận đấy.Nhìn theo bóng dáng chiếc xe khuất dần trong màn đêm.Tôi vẫn chưa kịp hoàn hồn.Hùng lại tiếp tục kích lời.Sao chứ.Họ đi thật là bất cẩn quá.Dạ em không sao.Cảm ơn anh nhé.Vừa nói tôi vừa khác để tay hồng ra khỏi người mình.Vô thức giật lùi lại phía sau.Ngượng ngùng vì sự tiếp xúc ở khoảng cách gần với anh.Cùng tên của tôi suýt ngã sát mép bờ rồi.Còn thiếu một giây nữa thôi là cả các cơ thể mỏng manh của tôi giờ chọn xuống du.Cụ mấy hôm lại một lần nữa nhanh tay kéo tôi vào lòng.Lần này toàn thân của tôi nóng ran.Nhịp tim lại càng được mạnh hơn.Có lẽ.Hùng cũng cảm nhận thấy.Tề thiên về tình huống quá bất ngờ này.Cánh tay của hùng dường như cũng siết chặt lấy thân thể của tôi.Tôi cũng cảm nhận rõ nơi lồng ngực của anh.Còn tìm nhỏ đang trỗi dậy thình thịch như muốn nhảy ra ngoài.Chúng tôi bất động như thế chừng vài giây.Rồi ngập ngừng kích lời khi lực ship của cánh tay anh quá chật.Kiến trúc nhà thờ.Hùng à.Anh buồn em ra được không.Anh ôm chặt quá đi.Khùng nhìn tôi say đắm cánh tay nới lỏng ra chứ tuyệt nhiên không có ý định buông.Linh.Anh có chuyện muốn nói với em.Em.Tôi vẫn còn ngượng khi đối diện quá gần với anh.Anh sợ không nói cho điều này.Sợ mất em mãi mãi.Anh.Yêu em thật rồi.Em làm người yêu anh nhé.Nghe những lời này của hồn tôi vui mừng khôn xiết.Không có cảm giác nào diễn tả được.Mặt thì cứ cuối xuống tuần tìm cười.Tuổi giảng quãng thời gian chúng ta quen nhau chưa lâu.Nhưng tình cảm của anh dành cho em là thật lòng.Đừng im lặng như thế.Trả lời anh đi.Em.Em đồng ý.Thật à.Trời.Tôi có người yêu rồi.Hùng đang làm gì thế.Đang đêm đấy.Anh làm mọi người chăm sớm tỉnh giấc hết bây giờ.Tại anh vui quá mà.Anh này.Anh còn muốn hơn như thế nữa cơ.Dứt lời ánh mắt của hồng nhìn tôi không chớp.Anh sẽ kéo gần cơ thể tôi lại.Đặt lên môi tôi một nụ hôn cuồng nhiệt say đắm.Tôi cũng bị đôi môi của anh cuốn theo chìm vào mộng mị của nụ hôn đầu đời không dứt ra được.Nó mang vị ngọt ngào mà tôi chưa từng nếm thử.Đến khi có ánh đèn pin rọi chiếu từ xa.Tôi sẽ để hồng ra nói trong ngượng ngùng.Thôi em về trước đi.Tạm biệt anh nhé.Không nhìn theo tôi nói với.Tạm biệt em nhớ mơ về anh đấy.Tôi cứ tưởng tiệm cười một mình như con điên sau chặng đường ngắn về nhà.Về đến nhà tôi nói dối bố mẹ là mới sang nhà con hoa cho xong chuyện rồi lại lủi thủi leo lên giường.Ngủ cùng cô tít.Cả đêm đó tôi cứ trằn trọc không thôi nghĩ về hùng.Chậm lại cười một mình.Khiến cổ tích tỉnh rất khó chịu rất nhẹ với tôi.Chị linh.Chết cười với ma thế.Để em cho em cần ngủ chứ.Chị xin lỗi.Tiếp ngủ đi ngủ đi nhé.Cứ như thế phải hai ba lần khiến cổ tích bậc rộng bò thức dậy chạy sang buồn bố mẹ.Đang ngủ cùng.Tôi thì vẫn mãi mê trong cơn say của tình yêu đầu đời.Mặc kệ cổ tích bỏ đi.Đến sáng hôm sau.Khi tôi vừa tỉnh giấc.Bước ra khỏi phòng.Mẹ đã đứng chờ sẵn.Vẻ mặt của mẹ đâm nhìn tôi dò xét.Linh.Con có chuyện gì giấu lại phải không.Tuổi chuột giả lắc đầu liên tục.Con không có.Mỗi sáng da mẹ hỏi gì kỳ vậy.Mẹ thấy con dạo gần đây lại lắm.Liên tục lơ đãng trong công việc nhà.Đêm ngủ lại còn dở khóc dở cười.Khiến em quên mất ngủ.Con không được giấu lại chuyện gì đâu đấy nghe chưa.Còn nói thật mà không có gì đâu em ạ.Thôi được rồi mau ra ăn sáng đi.Cơm mẹ dọn ở dưới bếp đấy.Hôm nay con dẫn em sang gửi bà ngoại rồi đi chợ bán rau cho bạn nhé.Giờ bố mẹ phải ra đồng đi.Vâng ạ.Từ ngoan ngoãn như một con cún.Thật may mắn là mẹ vẫn chưa phát hiện ra điều gì.Lực đẩy cái dạ dày tự nhiên đổi mẹ dẫn cổ tích sang gửi bà ngoại.Sao đỏ rẻ quá trời.Trên đường còn cố tình đi khắp đường qua nhà hùng.Với hi vọng được gặp anh.Nhưng đứng đó một lúc vẫn không thấy bóng dáng của hùng đâu.Tôi đành laptop đặt xe đi.Nợ thầy.Cái xe hôm nay nó bị gì đập mãi không thể nào di chuyển.Tôi là người nhỏ trước nhìn sau.Giật mình khi thấy hùng đang dùng tay giữ xe lại.Anh dám chọc em à.Khùng nghe răng cười nói.Em tìm anh sao.Đợi anh lâu thế vẫn chưa chịu đi à.Hóa ra là anh đứng đây nãy giờ.Biết em tìm.Sao còn bắt em đợi như thế.Thì mới biết em yêu anh như nào chứ.Kệ anh này.Được rồi.Để anh đưa em đi chơi nhé.Nhưng mà em còn phải đi bán sao.Anh mua hết có được không.Cái này.Thôi không nói nhiều nữa.Anh nhớ em lắm.Không được gặp em anh không chịu được đâu.Chắc phải đi thôi.Rất lời không cáo tôi thao.Mặc cho tôi có đồng ý hay không.Trên cái xe đạp cũ.Khùng ra sức đạp chở tôi đi qua những con hẻm nhỏ rồi đến cánh đồng hoa ở làng bên.Rửa xe vào cạnh bụi cỏ thành lại lôi tôi đến bờ sông nhẹ nhàng thuộc thì.Ở cạnh em thật thoải mái.Đừng rời xa anh nhé.Linh.Cảm giác vui mừng hạnh phúc phá tàn đề cái nắng gắt của mùa hè.Tôi mỉm cười rạng rỡ nhìn hồng đáp.Em cũng muốn ở bên anh đến hết cuộc đời.Thịt gà.Ngay từ lần đầu gặp mặt.Em đã thấy mến anh rồi.Nhục thế sao em không nói sớm.Anh thì bị tiếng sét ái tình đánh trúng.Người chỉ vừa nhìn thấy em cơ.Anh khéo mồm quá đi.Anh nói thật.Chị khéo mồm với riêng em thôi.Có thích không vậy.Anh thề anh hứa anh đảm bảo luôn đấy.Chúng tôi có thể hòa mình trong không gian riêng của hai đứa.Thời gian cảnh vật xung quanh như không còn tồn tại.Nó chỉ điểm cho thêm phần nhộn nhịp của hai chúng tôi.Dựa vào vai anh mỉm cười mãn nguyện.Một sự bình yên khiến tâm hồn của tôi thoải mái vô cùng.Không còn nghĩ đến nỗi sợ hãi khi bị bố mẹ phát hiện nữa.Chồng mất của tôi ngập tràn tình yêu màu hường sân sắc lúc đầu đời.Cứ như thế hòa mình trong mối tình chém nở lúc đầu đời.Không cần bận tâm suy nghĩ đến mọi chuyện xung quanh.Làm việc gì cũng trở nên lơ đãng.Khuyến mại lại bắt đầu sinh nghi.Đỉnh điểm hôm đó tôi ở nhà trông cô tít và nấu cơm như mọi ngày.Nhưng đến gần trưa.Cơm nước thì vẫn chưa nấu xong.Kotex bảo chơi bên hàng xóm tôi chạy sang tìm thấy họ nói nó về lâu rồi.Cho đến khi bố mẹ về biết được mọi chuyện.Cả nhà mất cuống quýt đi tìm.Về mặt nạ đã tỏ rõ sự tức giận hầm hầm nhìn tôi bực dọc quá.Mày còn đứng ở người dưới đấy à.Mua đi tìm em về đi.Cách cách xưng hô gọi mày của mẹ khiến tôi bị tổn thương sâu sắc.Từ trước đến nay chưa bao giờ mẹ nặng lời với tôi như vậy.Quả thực lần này tôi đã gây ra chuyện tày đình.Khuyến mãi tức giận.Tôi biết lỗi nên cũng lặng lẽ đi tìm cô tít.Phải trường cần một tiếng sau cho bác người nhà chúng tôi mệt người.Mà vẫn chưa tìm được cô tít.Tôi vừa thờ vẫn bước chân về đến cường.Thịt con hòa nó hớt hải chạy đến bá dài tôi nói lớn.Linh.Thằng tít nhà mày đang bị đuối nước ngoài bờ sông thiệt kìa.Từ ngữ giải về câu nói của quân hoa.Đúng lúc ấy.Mẹ cũng vừa về nghe thấy lời của con hoa chẳng nói chẳng rằng.Thắng tại vùng mạnh một phát.Một cái tát đau điếng.Còn ít hơn cả năm đường ngón tay trên gò má của tôi.Tới đâu đó không bằng nỗi tổn thương sâu nặng trong lòng.Người mẹ luôn hết mực yêu thương tôi.Giờ đây lại hành xử với tôi như thế.Bà truyện chưởng.Thằng tuyết mà có chuyện gì.Mày liệu cái thân mày đấy.Đừng tưởng tao không biết.Truyện mấy đứa được yêu đương với thằng hùng.Con nhà ông trưởng thôn.Làm nước họ đồn ầm lên.Ngay cả việc cu tít ngày hôm nay cũng là do mày gây ra.Mày thấy cái hậu quả của nó chưa.Mẹ vừa nói dứt lời tức tưởi chạy đi.Tự nhìn thấy bóng dáng của mẹ.Mở trên cứ khỏi xuống.Muốn chết thì cũng không được.Những lời mẹ nói là đúng.Tôi thừa nhận là giúp mình sơ sinh.Dự kiến cho em xảy ra việc không hay.Nhưng chẳng lẽ tôi lớn bằng tuần này mà không có quyền tự do yêu đương sao.Mày không sao chứ.Chắc là mẹ mày giận quá thôi đừng nghĩ ngợi nữa.Cần hoa nhẹ nhàng an ủi.Tôi sẽ dựa vào vai của nó thủ thị nước mắt theo đó cũng chực trào ra.Tao làm sai sao hoa.Đúng là tại tao.Truyện cổ tích mới xảy ra chuyện không hay.Vậy mà tôi yêu anh hùng thì có gì sai đâu.Thôi.Mày đừng tự trách mình nữa.Cu tí chắc không sao đâu đừng lo.Ở đấy mấy bác làm đường cũng kịp thời cứu lên rồi.Nhưng mà này.Bảy yêu tinh hồng có nhà ông hòa trưởng thôn thật à.Từ giờ khỏi bờ vai con hoa lấy tay.Lau đi những giọt nước mắt còn đọng nơi khóe mi.Giảm nhền nhện cắt lên.Tao và anh ấy yêu nhau được hơn tháng nay rồi.Anh ấy rất tốt.Vậy tao cũng cảm nhận được sự chân thành của anh ấy.Mày có ủng hộ tao không hoa.Cần hòa khí thở dài vỗ nhẹ vào vai tôi nói.Linh nhảy.Mày yêu ai là quyền của mày.Nhưng vì mày là bạn thân của tao từ thời cởi truồng tắm mưa.Nên tập khuyên chân thành.Mày nên chấm dứt mối quan hệ với tình hình đó đi.Nó không tốt những gì mày nghĩ đâu.Mẹ mày cấm đoán cũng là có lý do của bà ý đi.Mày cứ nên tìm hiểu rõ về hắn đi.Rồi quyết định tiếp tục hay không.Thôi.Tập về đi.Khấn lễ mối quan hệ giữa từ bảo hiểm thật sự là sai trái.Nghe các con hoa.Một đứa trước giờ.Luôn ủng hộ tôi hết mình giờ cũng nói ra những lời can ngăn như thế.Tôi có nên tiếp tục duy trì mối quan hệ này không.Linh linh ơi.Là tiếng nói quen thuộc của.Trung mọi người quay lại.Anh trong bộ dạng tàn tạ.Đổi thuốc bổ.Núp sau bụi chuối.Tôi thấy thế cũng bước vào hỏi.Anh hùng.Tại sao thế.Anh không sao.Em nói khẽ thôi.Sợ gì à.Em nhìn anh không được ổn cho lắm.Anh không có nhiều thời gian đâu.Ảnh có chuyện quan trọng muốn nói với em.Hẹn em tối nay tám giờ.Ở chỗ cũ nhé.Nhưng mà em.Mẹ em biết chuyện của chúng ta rồi.Như thế càng tốt chứ sao.Anh sẽ sớm sang thưa chuyện với hai bác.Tiền phép cho chúng ta được cưới nhau.Nghe được câu nói đó của hùng tôi vui mừng khôn xiết.Ôm chầm lấy anh chủ thể nói.Ảnh hứa nhé.Đừng lừa dối em chuyện gì nhé.Anh sợ lắm đi.Sợ cảm giác phải xa anh lắm.Dùng cụm siết chặt lấy tôi an ủi nói.Anh yêu em còn không hết.Sao có thể lừa dối em đi.Thôi.Được mà nghèo nữa.Nhiều tối nay nhé.Giờ anh phải đi trước đây.Cụm về cái đêm định mệnh đó tôi đã tin và nghe lời dụ dỗ của hùng.Để rồi sau này.Cuộc đời của tôi có muốn làm lại cũng đã quá muộn màng.Trở lại thực tại tôi tuyệt vọng buông xuôi.Nước mắt làm nhỏ đi đôi mắt trong sáng của tôi.Anh mất rồi thở.Nhớ lại quãng thời gian tươi đẹp bên hồ.Tôi thật không thể ngờ.Hùng có thể làm ra chuyện như thế nào.Tôi vẫn chưa thể nào tin.Cho đến khi bị hai tên kia thô bạo cưỡng hiếp.Lần đầu của tôi đã bị chà đạp đau đớn đến tột cùng.Không chỉ đau đớn thể xác.Ngày đến tâm hồn của tôi.Cũng dần tan nát xe.Hình ảnh người con trai tôi tin yêu hết lòng.Lại là một kẻ xấu xa vô nhân tính.Tham hư vinh tham lợi.Dưới đây.Tôi có hối hận.Cũng đã muộn.Chỉ trách bản thân tôi đã đặt niềm tin sai người.Tôi nhớ nhà.Nhớ bố mẹ.Nhưng liệu rằng.Không biết chuyện này xảy ra với tôi.Có tha thứ cho tôi không.Cho đến khi hai tên kia thỏa mãn cơn dục vọng trong người.Tên thật của tôi cũng đã tàn tạ nằm bẹp dí tại chỗ.Tôi không còn đủ sức lực để vực dậy nữa.Một đêm kinh hoàng với trôi qua khiến cuộc đời của tôi trở nên nghiệt ngã.Để rồi sau này.Tôi sẽ biết sống sao đây.Hai tên kia với giờ đi thì hùng cũng từ sau cánh cửa đi vào.Anh ta dường như đã cắn đúng giờ đợi bên ngoài.Hắn nhìn tôi không chút thương xót.Cũng không có vẻ gì là hối lỗi.Hắn tùng đến.Tướng tốt của tôi.Giận dữ gầm lên.Mày mất trinh từ đời nào rồi.Dám nói là gái đồng trinh.Biết thế bố đã chơi mày tí lùn.Uổng công bố gìn giữ chân vẫn cho mày bấy lâu này.Phù thủy ra đi.Chó mà.Hóa ra.Mày tiếp cận tao.Bị cúm bằng chính mồm đó sao.Từ đầu đường thốt lên.Phải đấy.Không phải cái màng trinh mồm đó.Thì bố tốn thời gian tán tỉnh yêu đương với mày làm gì.Mày dám chửi bố à còn khốn này.Lừa mày sao.Nếu tao còn chị.Cái màng mỏng đó.Cũng không để dành cho một thằng chó đội lốt người như mày đâu.Khùng.Mày là thằng c***** đấy.Nếu như cái chữ tự mình còn trinh.Thì giờ đây tôi đã thầm cảm ơn về cái lần ngã xe đạp làm rách đi tấm màng mỏng manh đó.Trước kia tôi sợ không hiểu nhầm.Nên luôn anh ngại không dám cho hắn động vào người.Đợi khí thích hợp sẽ nói mong hồng hiểu cho tôi.Nhưng có lẽ với bản chất khốn nạn của hắn.Thì tôi không cần giải thích gì nhiều.Cứ để hắn ta nghĩ là tôi bị mất trinh.Để cho hắn nghĩ.Là đã bị tôi lừa.Tôi còn cảm thấy hả hơn.Một tiếng.Khổng tức tối.Đặt thẳng vào người của tôi.Từ đau đớn ôm mình.Nhưng vẫn dùng ánh mắt căm thù nhìn hình khiêu khích.Hình ảnh tôi đã tay rồi quay lại ném thằng bộ quần áo vào mặt của tôi quất lên.Màu mặc đồ vào cho tao.Tao sẽ khiến cuộc đời của mày mãi mãi chỉ là một con đ* thôi.Hải tiến còn đi.Vật giá tiền định của hùng.Khiến tất cả thêm đau đớn.Cảm giác tủi nhục xen lẫn sự phẫn nộ.Kiến thức dậy lao đến đánh tới tấp dưỡng ẩm lên.Thằng chó.Mày là thằng vô nhân tính thằng khốn.Mày không xứng đáng với tình cảm của tao.Tất cả những gì mày đã vứt tao.Nghị định.Mày sẽ phải trả giá.Khùng lúc này đẩy mạnh tôi ngã sông soài xuống nền nhà.Giống để rõ nói.Mày nghĩ là mày thanh cao lắm mà.Loại con gái bỏ nhà theo trai như mày.Chỉ làm mỹ mà thôi.Tuổi hát lớn của tinh trùng.Giết mày thằng chó.Không dừng chân đập mạnh vào bụng khiến thực phẩm của eco dưới mặt đất.Con khốn này.Làm tốn thời gian kiếm tiền của bố mày.bảy mẫu thay đồ cho tao.Có khách đợi mày rồi đấy.Hắn nói rồi tôi mặc đồ bằng đủ.Dù tôi có cố mọi cách cũng không thấy được tầm kiểm soát của hắn.Thời gian sau đó.Không tiếp tục bắt tuổi để tiếp khách.Tôi ở đây không khác gì một cỗ máy kiếm tiền cho hắn.Ngày ngày đêm đêm.Không biết bao nhiêu lượt khách.Mỗi lần như thế.Sau khi tôi bị bọn chiếm hành hạ thể xác.Là những lần.Không cầm những sức tiền hả hê.Hôn hít rồi xỉn vào mặt của tôi như một con chó.Trước kia tôi thật lòng yêu thương hạnh bao nhiêu.Thì giờ đây.Thủy hử.Bọn hắn rất nhiều lần.Những chuẩn bị hắn đánh đề.Cũng dần trở thành cơm bữa của tôi.Có nên cứ bảo anh hắn ấn cười vỡ mồm ngồi nhất cho tôi ăn bằng đủ.Không khác gì một con chó.Tôi thức trắng đêm không ngủ để quầng mắt thâm xì.Để không cách nào dám nhỉ.Thì bị hắn đánh trực tới tấp đến thừa sống thiếu chết.Từ tìm cách trốn thuế.Thì đều bị hắn xuất hiện được trói lại.Tôi tự tử.Thì bị ngăn cản.Rồi cuối cùng.Hắn còn đề dọa tôi.Nếu như còn dám kể chuyện hắn sẽ gửi những bức ảnh.Những đoạn video nhạy cảm có tốt về quê cho bố mẹ tôi đẹp mặt.Tôi thật sự rơi vào bế tắc.Tất cả lý trí của tôi.Đều không thể nào vượt qua được thủ đoạn đưa tiễn của hồ.Tôi đánh ngoan ngoãn nghe theo sự sắp đặt của hắn.Để được yên ổn.Chưa đến một ngày.Tôi bị khùng chó nhốt ở bên treo phòng trọ.Có tiếng gọi lớn kèm tiếng đập phá bên ngoài.Tân hôn.Thằng hùng đâu rồi.Mau ra đây nói chuyện với bọn tao.Đám người đó nhà trường là lưu manh.Làm cả xóm khiếp sợ.Đến khi có bà cô lên tiếng.Chúng mày tìm thằng hùng thì đến phòng nó mà tìm.Mọi người ở đây không liên quan gì.Đừng có ở tí là giờ thấy côn đồ đây.Phòng nó đằng kia kìa.Chúng nó đến trước cửa phòng đập cửa tới tức.Dù trước cửa phòng đã khóa bên ngoài.Một thằng lại lớn rộng lên tiếng.Thằng chó kia mày.Ở bên trong lo lắng.Tôi thật sự không nghĩ.Tên hùng lại dính đến xã hội đen.Nếu như bọn chúng phá cửa thì tôi biết tính sao đây.Suy nghĩ đến đó thì cánh cửa phòng cũng đổ cái rầm.Tập toán gửi bốn mươi lăm tiền đầu trâu mặt ngựa.Hùng hục bước vào.Lực đẩy khoảng không bé nhỏ của căn phòng.Tiền đứng đầu tiến đến giật mảnh vải trong một từ xa.Giọng ồm ồm.Mày có biết thằng hùng đang ở đâu không.Tôi không biết.Chơi tuổi rồi bỏ đi từ đêm qua đến giờ chưa thấy về.Tên đứng xào lanh chanh nói.Đại ca.Có mấy bình xử con hàng của nó tạm cũng được nhỉ.Tên cầm đầu nói.Cái con mẹ mày.Ngập mồm lại cho ta.Rồi nói đi về cho chị thanh xử lý.Gửi thư cho cha đi.Tôi và thằng hùng không liên quan gì cả.Nó lượn đẳng cấp như.Người tìm đâu mà đòi.Tại sao lại bắt tôi đi thế.Từ gạo lên khi bị đám người kia luôn đi nhưng tiếng gào thét của tôi vẫn không khiến bọn chúng để tâm.Cho đến khi tôi vùng vằng đặt thẳng trên và một tên bình.Một tí.Con khốn này mày dám đánh bố à.Con chó cái này mày thích chết đúng không.Tiệm cầm đồ quay sang phía tôi hết hàng nói.Con khốn này mày khôn hồn thì nhập miệng.Đừng để bọn tao động tay động chân đấy.Vẻ mặt hung tợn của hắn khiến tôi thật sự sợ chết.Tôi cũng không dám đùa giỡn với bọn đầu gấu trong giới giang hồ.Vì một khi bọn nó nói thì sẽ làm thật.Mọi người trong khu chợ cũng có một ai dám hò hè lên tiếng bênh vực cho tôi.Hỏi chị né tránh.Vì đức phải là chuyện của họ.Dậy đi.Một cú đạp trận khá mạnh từ phía trên giáng xuống làm từ tỉnh.Từ nhà nhỏ ôm cơ thể ngước mặt nhìn lên phía trước giọng yếu ớt.Các người muốn làm gì.Tôi và thằng hùng không liên quan gì đến nhau cả.Em gái.Thằng hùng nó trốn nợ thì anh phải trả thay thôi.Đừng nghĩ nói mấy lời đó là bọn này tha cho nhé.Để nước bọt mà tiếp khách đi.Tôi liếc mắt nhìn sang phía người đàn bà vừa dứt lời.Khuôn mặt chị ta vuông thành sắc cạnh.Trên môi đang ngậm điếu thuốc gì và phải thẳng vào mặt của tôi.Cả đám người bên cạnh thì không nướng cuối đầu trước chị ta.Một tên đàn ông cao to đi về phía tôi hỏi chị ta.Chết anh.Thấy con nhỏ này thế nào.Người đàn bà tinh thần gạch gỗ ván.Ngoại hình tám.Khuôn mặt chín nước da thì mười.Nói chung là hàng hiếm khó tìm đấy.Chỉ tiếc là mất trinh con mẹ nó rồi.Vậy giờ tính sao chị tháng.Còn tính sao nữa.Mang nó đi vào trường cho tao.Không thể nào để lãng phí một con hàng ngon như thế được.Người đàn bà trên thành vừa dứt lời thì đám đàn em cũng dâm rất nghề theo.Bọn chúng rồi tôi kéo ra xa.Đưa đến một bệnh viện thẩm mỹ tư nhân.Ban đầu tôi nghĩ.Mình sẽ có cơ hội để trốn thoát khỏi nơi đây.Nhưng suy nghĩ đó hoàn toàn bị dập tắt.Khi nơi đây lại chính là nơi tiếp tay trá hình viện thẩm mỹ.Thằng cầm đầu lôi của tôi vào phía bên trong nói lớn.Anh nam.Quá trình còn ở trẻ em.Người đàn ông mặc áo blu trắng bước ra.Khuôn mặt chữ điền cộng thêm nước da trắng.Khiến anh ta càng thêm phần cuốn hút.Chị thành lại có mối mới à.Lần này khá thật đấy.Chị ấy cũng nhận xét như anh đấy.Mà thôi anh làm lại cho nó đi.Không về trễ ba tháng lại bỏ nhỏ tụi này.Được rồi mang theo tôi.Làm nhìn tôi nói.Bước chân tôi vẫn còn cứng đơ tại chỗ.Không muốn nhấc lên.Cho đến khi bị tên kia rồi.Mày còn đứng này ra đấy.Không nghe nghĩ gọi vào nhà vào đi.Vừa nói hắn vừa đẩy mạnh người ta về phía trước.Có thể của tôi theo phản xạ.Cũng bắt buộc phải bước theo người đàn ông tên nam.Vào trong một phòng kín.Chỉ có tôi và nam.Tôi bất chợt rùng mình.Khởi động phải ánh mắt dâm đãng của tên là.Hắn nhìn tôi không rời giờ hạ bước chân tiến gần lại cho tôi.Giọng ngọt.Em gái.Mới tí tuổi đầu mà đã mất trinh rồi à.Tôi vừa lùi lại phía sau.Vừa sợ hãi trả lời.Chứ.Chủ quan tâm làm gì.Đó là chuyện riêng của tôi.Chứ đừng có lại.Là lần bị dở đấy.Em làm gì mà nóng tính thế.Em có khóc có hết to cỡ nào.Chị bên ngoài cũng không ai nghe thấy gì đâu.Điện lực phòng cách âm đặc biệt.Người đàn bà nào từng bước chân vào đây.Cũng đều phải.Em hiểu mà.Chiều tôi đi.Như thế từ mất mát tay mà giá cho em cái màng trinh dày dặn đẹp đã được chứ.Cạch một tiếng.Hắn trước cửa phòng rồi bổ nhào đến phía tôi.Giọng điệu vẫn không bớt vấn đề tiền.Tuổi thẳng chân.Đập thẳng vào hạ bộ của hắn một cú đạp khám.Mất của hắn trường lên vùng thẳng tay thụt vào đầu tôi liên tục gần giọng nói.Con khốn này.Dám đánh bố à.Đã làm đ* còn giả bộ thanh cao sao.Lời vừa dứt màng não trên người tôi có bị hắn sẽ thật ra.Ảnh nào đến như một con mãnh thú xâm chiếm lấy cơ thể của tôi.Đồ óc tôi vẫn còn choáng váng.Cẩm thêm sự hành hạ thu bạo của hắn.Cần kiếm từ bất.Đây cũng đâu phải là lần đầu tiên tôi bị cưỡng hiếp.Nhưng sao thấy ông trời thật bất công.Khi đối xử quá tệ bạc với tôi.Có check code.Thì cũng không thể oán trách ai.Ngoài chính bản thân tôi.Là sao tôi dại dột khởi giải.Mà làm cuộc đời đi vào vũng bùn lầy như hôm nay.Sau khi thỏa mãn cơn dục vọng.Tin anh mới chịu buông tha cho tôi.Hắn thực hiện theo đúng loại cần gì.Quá trình song sinh.Dẫn tôi ra giao lại trước người của truyện tranh.Dường như mọi người ở nơi đây.Ai cũng hiểu.Đã biết rõ bản chất của tên nam.Nên khi tôi bước ra.Họ đều nhìn tôi bằng ánh mắt thương cảm.Nhưng không một ai dám ho hen nửa lời.Tôi cũng hiểu.Đã biết rõ.Dù có phản kháng chống đối cũng là vô ý.Vệ tinh nam là một cánh tay đắc lực của bản thân.Còn tôi.Chỉ là một con tép riu.Đồ có sức ảnh hưởng lớn lao gì đến bà tang đêm ở trường chị hắn.Ngay sau khi được trang bị đầy đủ điện nước.Bà thành đã chính thức đưa tôi vào hành nghề làm gái.Tuy rằng trước kia.Thằng hùng cũng đã ép buộc tội quan hệ với nhiều tên đàn ông.Nhưng khi đó tôi chưa có cái mắt làm gái như bây giờ.Sò hai mươi ba lần chất và cách mạng trên mây.Điểm bán chim giả của tôi với giá cao.Thì bà thành cũng đã kiếm được kha khá.Nhưng bà ta vẫn chưa chịu dừng lại ở đấy.Khách có đánh nhẫn mặt tôi.Nên bà ta cũng không thể nào vá trinh cho tôi đi lừa bán như những lần trước.Lần này.Bà ta mất rồi đi đứng đường kiếm khách.Giống như những con đ* đã hành nghề lâu năm.Lúc đầu chưa quen cho lắm.Vả lại tôi cũng cứ đứng lyric một chỗ trong gấc.Cho đến khi có vị khách đầu tiên fifa đến.Còn mì hấp hải chạy đến hỏi.Anh tưởng.Đi với em nhé.Thần tượng dường như là khách quen của con my nên chưa cần nó đồng ý.Sony đã vội leo tắt liền xe của nó.Nhưng thằng kia thì lại ngoảnh mặt sang phía tôi cất lời.Em gái này mới à.Bao nhiêu thế em.Tôi trả lời cộng lớp.năm trăm.Đặt thế.Nhưng mà thôi anh thích lên xe đi.Thằng tùng vừa dứt lời còn mình đã nhảy cẫng lên chán chết.Anh tùng.Anh chưa em thì sao.Em lấy xe bên nó mà anh không chịu à.Nó chẳng qua chỉ có cái mặt mới.Cái lỗ thì cũng rất biết từ lâu rồi.Thằng tùng lúc này nhanh nhỏ khẽ cháu.Làm gì mà cháu lên như thế.Em buông thả anh một đêm không được à.Dù gì anh với em cũng đâu còn lạ lẫm gì.Bây giờ để anh hưởng thụ cái mới một tí chứ.Tôi đây coi như anh đến bù cho em được chưa.Hắn khẽ rơi vào tay còn mì tờ hai trăm.không để biết cái miệng chu chéo của nó là.Lúc này con mình mới chịu leo xuống.Mặt vẫn còn hầm hầm nhìn tôi thủ thỉ.Khi tôi vừa bước đến.Lần này tao nhường mày đấy.Đừng để lần sau tiếp diễn đi nhé.Tôi cũng chẳng vừa đáp.Có lần sau hay không.Thì tao không biết đâu.Chiếc xe buýt đi trong màn đêm tĩnh mịch.Ở góc khuất của thành phố.Tôi cũng lặng lẽ để cái tấm thân nhớ nhất của mình.Vãi thêm những vết bẩn ui.Dù thời gian có trôi.Nhưng tôi mãi không tài nào gột rửa được những vết bẩn nhục nhã này.Cuộc đời đã đưa đẩy số phận của tôi vào bế tắc.Dù có muốn trốn tránh chạy thoát.Cũng đã quá muộn màng không còn đường lui.Vừa trở về sau một đêm dài mệt mỏi cùng tinh trùng.Thằng hội đã đứng trước cửa dãy trọ đợi chờ sẵn.Tiền đâu.Tôi rút từ trong túi ra từ polime năm trăm đưa cho nó.Đây.Còn thiếu một xu.Sao lại có lần này.Còn tiền bo đâu.Khách không bo.Thằng hổ ánh mất nghỉ hoặc nhìn tôi dân đề.Mày nói thật không đấy.Có thì không hồn nộp ra đi.Đừng để tao đọc sách đấy.Tôi thản nhiên đáp.Anh cứ thoải mái đi.Sẽ cung cấp quần áo của tôi ra cũng chẳng có một xu dính túi đâu.Có cần tôi gửi ra cho anh tìm không.Thấy tuổi thách thức thằng hộ mới bớt nghỉ hoặc.Đây là tao nói thế thôi.Có thì phải nộp ra.Không đến lúc đừng có há mồm ra mà kêu.Vào nghỉ ngơi đi.Với những thằng không có não.Chỉ có sử dụng tay chân như bọn thẳng hồ thích càng phải cứng.Có như thế nó mới chịu để yên cho tôi.Tôi vừa bước vào thì ăn mì cũng đỏng đảnh trả chút bước ra.Nói nhìn tôi vẫn còn bực.Đến bây giờ mới về cơ à.Chắc là nó bo cho mày nhiều lắm đúng không.Tôi biết thừa cái bản tính xấu xa của con mi.Nên không thèm được à.Chị trả lời cho nó thêm chứ.Ừ.Nhiều hơn mày là cái chắc đi.Mày.Tao làm sao.Mày cứ đợi đấy linh à.Nó nở nụ cười nữa miệng bước qua tôi.Còn cố tình thích mạnh vào người tôi một cái tôi vì mệt nên cũng không thèm chấp với nó.Lặng đi vào phòng tắm rửa nghỉ ngơi.Những điểm tiếp theo.Khách của căn mi đều lũ lượt bỏ nó mà quay sang chọn tôi.Cũng chính vì điều này càng khiến mâu thuẫn của tôi và con my lên đến đỉnh điểm.Tối hôm đó khoảng chín giờ.Tôi có con mi đang sửa soạn chuẩn bị ra đường đứng.Thi thằng hùng hộp visa đỗ trước cửa.Hắn vừa bước vào đã tiến tới thụt vào đầu của tôi quất lớn.Con đ* này.Bố đã cho mày cơ hội.Mày còn định dấu à.Mau đưa tiền bỏ cả tuần qua sau đi.Từ đầu đến ôm đậu đá.Tôi không thể giấu.Không có thì dấu kiểu gì chứ.Cảnh hồ tiếp tục thổi vào người của tôi cần giọng nói.Mà còn già mồm.Đây là cái gì.Nói lời từ trong cái gối của tôi già một giấc tiền được gần hai triệu.Sau đó vẫn tiếp tục thụy tới tấp và tôi mới chịu dừng tay bỏ đi.Trước khi đi hắn vẫn bùng lại đây rồi.Lần này tôi cảnh cáo nhẹ đấy.Lần sau còn dám giấu giếm như thế.Bố cho mày sống không bằng chết đâu.Liệu cái thần kỳ.Đợi thằng hộ đi không.Phần mềm mới lên tiếng chim chèo.Đấy.Tao đã bảo rồi mà không nghe.Mày thấy mày ngu chứ linh.Ngủ hay không.Mặc kệ tao.Nó vẫn vào nói.Khuyên không nghe thì thôi.Tao cũng kệ mày chứ làm được gì.Mà cái loại bỏ nhà theo trai như mày.Thì cũng kể cả bố mẹ mày ở quê luôn rồi còn gì nữa.Mày nói cái gì.Tôi tức giận đứng phắt dậy.Khi nào còn bị đụng chạm đến bố mẹ của mình.Nó lúc này vẫn ngần ngần nói.Tao nói sai à.Hay là mày không dám nhận mày bỏ nhà đi theo trai.Bây giờ khá bố bạn mày đang héo mòn ở quê.Mà mày cũng không dám vác mặt về chứ.Lần này thì tôi thực sự mất đi kiên nhẫn.Bút một tiếng.Một cái tát mạnh giáng thẳng vào mặt con ma.Kèm theo câu nói rành mạch.Tao không cho phép mày đụng chạm đến bố mẹ của tao nghe chưa.Tao cứ thích động đấy.Mày làm đ** gì được tao.Con đ* này.Mày cướp khách.Cướp hết muối ngon của tao thì sao.Như thế đã đủ để tao động chạm đến cả cụ ông bà tổ tiên nhà mày chưa.Mày thích đánh thì bảo đánh với.Nó đứng lên dập tóc của tôi túi bụi.Thế là cả hai lao vào đánh nhau tới.Cho đến khi hai bên mệt nhoài rũ rượi.Đổi tóc rối bù.Mặt mũi ngầm nước mới chịu dừng tay.Cả tôi và con mi nam xoài rất đến nhà thường.Nhìn lên trần nhà.Tôi mở lời nói.Nếu như không phải tại tao ngu.Thịt ở đây.Tao sẽ không phải là một con đ* như bây giờ.Ăn mì cũng hạ long.Nếu nói về đồ ngu.Thì có lẽ tao ngu hơn mày.Kí tự dẫn xác ở nơi đây.Những hoàn cảnh fb.Nếu không làm cái nghề này.Thì đâu có nhiều tiền gửi về quê.Chị ông bà già trang trải nợ nần đâu.Nó dừng lại một lúc rồi lại nói tiếp.Vụ thẳng hồi lúc nãy.Lại cho tao đi.Tao xin lỗi mày linh à.Như vậy tao tức.Về mấy đêm nay khách chạy hết qua mày.Mày thông cảm cho cái tính bồng bột của tao nhé.Tao biết.Tao không trách mày đâu.Còn mình đã thẳng thắn thì tôi cũng không ngần ngại thông cảm và tha thứ cho nó.Từ bỏ nó lại ôm nhau làm về.Như chưa từng có cuộc ẩu đả nào.Đôi khi tình cảm muốn thân thiết.Cần phải bồi đắp thêm những trận đấu đá để hiểu nhau hơn.Cụm từ ngày xảy ra ẩu đả với con mì.Tôi và nó tâm sự nhiều hơn trước.Tình chị em cũng khiếp nhiều hơn.Cả hai kể cho nhau nghe về gia đình.Cũng như mong ước của nhau.Còn mỗi lần bị thằng hộ dần.Thì đại gia súc bình nhau.Khiến thằng hổ cũng bó tay không làm gì được.Hôm nay cũng như mọi ngày tôi và con mi sửa soạn từ sớm.Đợi thằng hổ đến chở ra chỗ nào.Nói là chỗ làm cho ai chứ thực ra nó chở đến cái góc khuất ven đường.Rửa mặt kệ chúng tôi đứng ở đấy kiếm khách.Mang tiền về cho nó hưởng thụ.Vì dạo gần đây bị bảo hành lúc nhiều nên thằng hồ cũng làm rất hơn với bọn tôi.Số lần bọn tôi phải tiếp khách cũng nhiều hơn đợt trước.Để khách cũng phải về muộn hơn.Chạy xe bằng bạc của thằng hồ vừa dừng trước cửa.Để có giọng ồm ồm của nó cũng vang lên.Xong chưa nhanh lên.Phần mềm nhanh nhảu trả lời.Bọn em xong rồi đấy.Thế là tôi và nó lại nhanh chóng leo lên cái xe kẹp tàn của thằng hồ.Giao điểm đúng cách.Trước khi thả chúng tôi xuống.Thằng hộ còn không quên bôi lại một câu.Có khách là quất.Đêm nay chúng mày phải làm ba mươi bốn cúp cho tao đấy.Nói rồi nó cũng phóng xạ đi biệt.Bỏ lại tôi và con mỹ lạc lõng đứng đó.Chồng cái thời tiết se se lạnh của mùa thu.Đánh giờ chúng tôi phải được khoác trên mình.Tấm áo vải mỏng để che bớt đi cái gió lạnh đầu mùa.Nhưng đối với những con đỉa như chúng tôi.Thì luôn luôn phải hờ.Ở huế.Ở càng nhiều càng tốt.Nói chính xác.Ở một cách táo bạo là nghề của chúng tôi.Nếu không hả.Thì làm gì có ma nào nó.Giết một hơi hết điếu thuốc trên tay cho bớt đi cái lạnh của những cơn gió heo may.Tôi quay sang con mẹ sẽ dứt lời.Mi.Tại sao thế.Con mình cũng thở dài nhìn ra một nơi xa xăm rồi đáp.Cái thời tiết này lại khiến tôi nhớ đến ông bà già ở quê mà.Nghe nói thế tôi rời khỏi gốc cây.Tiến lại bên nó.Vỗ nhẹ vào vai an ủi.Không riêng thì mày đâu.Mày còn được gọi điện liên lạc về.Còn tao.Từ lần bỏ nhà đi biệt tích.Thì mất hẳn liên lạc với gia đình rồi.Tao cũng nhớ lắm.Nhường cây skip.Biết làm sao được.Hai đứa lại ôm nhau về.Lòng dương dương nhớ về quê nhà bố mẹ.Rồi bớt chưa.Ánh sáng đèn xe máy chiếu rọi vào khóe mắt của hai chúng tôi.Làm cá tươi và con mi bừng tỉnh.Dầu gội nước mắt trên gò má.Tình hình con mickey hết lời.Mày đi trước đi.Đội tuyển đức nữa.Vậy tao đi đi.Đánh mất của nó nhìn tôi đầy cảm mến.Hành động tuy nhỏ.Nhưng thể hiện rõ tấm lòng chân thực của mỗi chúng tôi dành cho nhau.Nhìn theo chiếc xe lagu đi trong màn đêm.Tôi lại fifa bảo trâm thêm một điếu thuốc nữa.Khuôn cho quên đi hết muộn phiền.Mất nhóm nhìn riết một hơi thật sâu.Cảm nhận cái khoái lạc của hơi thuốc và phả ra thỉnh thoảng quanh mũi.Những vùng nhức cổ lên tôi đã cảm nhận được các vật gì đó sắc là.Trạm có ít thôi.Cộng thêm lực gì mệnh của cánh tay ai đó từ phía sau.Lâu rồi không gặp nhỉ.Mày có vẻ vẫn đang sung sướng lắm hả còn nghĩ.Chất giọng khàn khàn của thằng hùng.Mặc cả đời thứ khó có thể nào quên.Vòng vàng định thoát khỏi vòng tay của hắn.Nhưng lại không đủ sức chống chọi.Chụp quét mắt liếc lại phía sau nhé.Gần lên từng chữ.Chó.Mày chịu xuất hiện rồi à.Sự sung sướng của tao.Cũng là nhiều phước của máy ban cho đấy.Đã thế.Thì mày đến bù đắp cho tao mới phải chứ.Có tiền không mau đưa ra đây.Có tiền.Có tiền.Tao cũng đ** bao giờ cho một thằng nào chó thằng như mày.Từ vợ rất lời.Nó đã dùng tay bóp chặt miệng tôi.Giọng nói nhầm nhà đèn.Mày câm mồm cho tao.Mẫu đưa tiền ra đi.Lưỡi dao trên tay của hắn cũng kỳ mạnh hơn vào cổ tôi.Sự đe dọa của hắn lúc này không hề khiến tôi sợ hãi.Tôi lại càng chai mặt hơn rồi nói.Mày nghĩ là tao sợ chết à.Có gì.Thì mày giết tao luôn đi.Tao bảo hành ổ bọn mại dâm còn muốn gì nữa.Một thằng chó đều cắn nhưng mà.Không có não hay sao.Còn vác mặt quay lại đi đòi tiền tao.Mày đúng là chó mà có sức tưởng tượng của tao đấy rồi mà.Tao thật là sai.Khi trót trao tình yêu đầu đời của tao.Cho một thằng khốn nạn như mày đấy.Là ngày gì mà lắm thế.Mày thích chế.Thì bố chồng phải chết.Mày nghĩ bố còn thiết tha gì một con đ* như mày.Một ca tán thịt chó nó nghe.Nói rồi.Ảnh lưu tôi xanh sạch và chấp hành khúc.Một tay đẩy mạnh cơ thể của tôi vào tường.Vẻ mặt dâm dê tin hiện rõ trên khuôn mặt.Giọng sở khanh cũng cất nền.Đã không có tiền.Thì giúp bố mày giải tỏa cơn bực bội trong người đi.Xong rồi.Tao sẽ cho mày được chiết tỏi nguyễn.Khùng lúc này lao đến tôi như một con hổ dữ tợn.Hắn ra sức vô lấy tôi.Thì tối nay chán.Đúng lúc hắn tưởng được mảnh áo trên người tôi.Xé toạc.Kẻ sát cơ thể của tôi lại gần hết.Nếu như bị hắn chà đạp lên thân thể này.Thịt gà để tôi đi tiếp.Còn cảm giác đỡ tuổi nhỉ.Được ít hơn.Cũng chính vì quá yêu hắn.Mà giờ hóa.Hình đến tận xương tủy.Bị khùng fb.Tôi ngồi kiệt quệ dưới nền đất.Hai tay cứ thế để lùi về phía sau.Cho đến khi chạm đến gấp tường.Không còn đường lùi.Cú đấm máu.Hắn tiến lại gần.Trong cái tối mờ ảo ở góc khuất nơi hè phố.Ánh sáng chói của lưỡi dao rất bên cặp quần của hôm lễ lên.Đập vào mắt của tôi.Chồng được của tôi lúc này cũng vội giấy lên một ý nghĩ táo bạo.Một ý nghĩ mà trước kia.Dù có cho tôi cả ngàn tỷ vàng tỷ.Tôi cũng không dám nghĩ đến.Nhưng hoàn cảnh hiện tại quá éo là nỗi oán hận cộng thêm sự dồn nén cần phấn mấy lâu nay.Thúc giục tôi thực hiện cái suy nghĩ trong đầu.Đợi chờ hắn lao đến xé rách mảnh áo còn lại trên cơ thể.Bờ môi của hắn cũng bắt đầu cắt mí.Xâm chiếm lấy cơ thể tôi.Tôi nhanh tay rút lưỡi dao trên cạp quần của hùng rồi đâm một nhát.Một nhát dứt khoát vào bụng của hắn.Bị đầy bất ngờ hùng từ từ buông tay khỏi cơ thể của tôi.Hắn ngã ra phía sau.Mất chuyện ngước lên nhìn tôi.Đồi mồi xem mấy.Hai tay anh ôm trọn lấy vết thương.Con đ* này.Mày dám.Nghe cái giọng thiết bị hắn dành cho tôi trong lòng lại càng thêm vẫn ướt.Tôi rút mạnh con ra rất ngoài bụng không.Tự đâm tới tấp cho hắn tìm hai bài nhắc nữa.Mất chứng chứng nhìn hắn.Miệng liên tục nói.Chồng mày chết cho mày chết.Đến lúc cảm nhận được khùng không còn phản kháng.Tôi mới chịu buông tay khỏi truy dao.Bích hình đứng dậy.Gửi lại phía sau máu của hắn vẫn còn dính đầy trên hai bàn tay của tôi.Từ hoàng.Nhìn có thể của hãng.Làm xoài trên vũng máu lênh láng.Đồ lót lee.Đúng lúc cái điện thoại trong túi của tôi reo lên.Là con đi gọi đến.Tay cầm chiếc điện thoại run run ấn loạn lên đặt vào tay.Giọng kép nói.Cứ từ từ.Cứu tao với.Còn mình nghe thấy tôi nói như vậy cũng lo lắng không kém phần.Mày làm sao thế.Có chuyện gì.Bình tĩnh nói tao nghe.Từ vừa nghe điện thoại vừa tiến lại gần chỗ hùng.Sẽ đặt tay lên mũi anh ta.Không còn thấy hơi thở.Tôi lại càng hoảng loạn thêm.Không kịp nữa rồi.Tao có tiền.Trâu húc tivi.Mày cầm lấy trước về quê đi.Đừng lo cho tao.Giật lợi tư cấp mấy cái gì.Mặc cho con mẹ ở đầu dãy bên kia đang lo lắng nhìn cái ti thể của người con trai tôi từng hết lòng yêu thương.To do dưới đất.Gửi chua chat tự nhiều.Lạc rau bẩn.mười támchín.Nói xong câu đó.Tôi cũng ấn số gọi đến đồn cảnh sát để tự thú.Tội lỗi từ gây ra.Tôi sẽ chịu trách nhiệm.Mất chừng một tuần bị giam giữ trong đồn cảnh sát để lấy lời sai báo án.Cuối cùng.Cũng đến ngày tôi được đưa ra tòa xử án.Mấy chú cảnh sát vừa giải tôi lên tòa.Mặc trên người bộ quần áo phạm nhân.Tay bị gồm xích đứng trồng cây cối hình tròn quay quanh.Đánh mất của tôi thấy.Dừng lại trước bóng dáng thân quen của bố mẹ và cu tít.Những người thân tôi yêu mến.Tưởng chừng.Tôi không còn được gặp lại nữa.Mẹ vốn đã kể này lại càng xanh hơn.Bài nhìn tôi rưng rưng nước mắt.Đánh mất chèn chữ.Không kìm nén nổi cảm xúc giọng nghẹn ngào cất lên.Tình ơi.Cổ tích thế mạnh giúp được nó cũng nức nở khóc gọi tên tôi.Chị linh.Lúc này đi trái tim của tôi đau như cắt.Tôi cần mình để cố thất ra khỏi cái cũi tròn.Muốn nào đến bên cạnh mẹ và cu tít để ôm chặt lấy họ.Nhưng đó cũng chỉ là một niềm ước tao quá xa vời.Vừa thấy tôi vùng vẫy mấy chiếc công an bên cạnh cũng vội giữ chặt lấy tay của tôi.Một chút nhẹ nhàng khuyên nhiều.Cảm nhận bình tĩnh lại đi đừng gây rắc rối trước tòa.Tôi đành bất lực buông tay đứng im tại chỗ.Mặt trận trận trực giáo không dám nhìn lại phía sau.Nếu như lúc đừng chết hồn tôi không thấy hối hận.Tỉnh ở đâu.Tôi lại cảm thấy vô cùng hối hận.Lại cảm thấy.Hành động chiến đấu của mình là một sai lầm.Khiến cho cả gia đình người thân của tôi thêm nhiều tổn thương thiệt thòi.Cứ dằn vặt chết mất bản thân cho đến khi thẩm phán tuyên án.Từ bị lạnh mức án hai mươi năm tù giam.Giờ có sự can thiệp xin khoan hồng của gia đình nạn nhân.Chính là ông hòa.Ông ấy thì mất đi đứa con trai được nghỉ.Nhưng lại muốn xin giúp tôi chức pháp sư.Rễ muốn bù đắp cho những lỗi lầm mà hồng đã gây ra cho tôi.Kết thúc phiên tòa tôi đã được các chú công an đưa đi.Giờ đến ngoài cửa mẹ đã vội tiến đến khóc lóc van xin.Kịch chú.Chưa từng gặp con tôi một lúc được không.năm phút thôi cũng.Tìm các chú đi.Một chú công an đứng kế tôi liếc nhìn sang tôi rồi dõng dạc dứt lời.Chúng tôi không có nhiều thời gian.Chỉ được ba phút thôi.Nghệ sĩ bị mẹ rối rít chạy đến ôm tôi.Cảm ơn các chú.Dại dột như thế hả con.Tôi cũng nghẹn ngào nói.Mẹ ơi.Con xin lỗi.Lại cố gắng bảo trợ.Chăm sóc cho cu tít và bố nhé.Đội tuyển.Nhất định phải đợi con đi.Con ơi.Hỏi mẹ còn khó plus ôm nhau được một lúc thì tôi có bị chú công an phú phản kéo đi.Họ đưa tôi ra cổng rồi giải lên xe tội phạm.Tất cả những người thân yêu đều rất tiến bước chân cuối cùng của tôi ở ngoài cõi đời này.Từ cúi đầu chào bố mẹ sẽ nhắn nhủ.Bố mẹ tao.Nhớ mãi chăm sóc nhé.Nó cũng liếc nhìn tôi đã vội.Mày yên tâm.Tôi nhìn con mẹ như sao cả chậm chết lên vai của nó.Cũng vì vụ thằng hùng.Tôi đã mạnh dạn khai ra hang ổ mại dâm của bản thân.Tỷ lệ hằng cổ này rộng lớn và có tai trong.Nhưng lần này lại liên quan đến vụ giết người.Nên cảnh sát đã làm triệt để tiêu diệt hang ổ đẩy mạnh tay.Nhờ thế con mì được đường đường chính chính trở về nhà.Đảm bảo thanh thắng hồ chắc cũng phải chịu mức án nặng không khác gì tôi.Nỗi lòng tôi có bị áp giải lên xe trở về trại giam.Không biết rằng quãng thời gian hai mươi năm sẽ ra sao.Nhưng tôi vẫn có đủ nghị lực kiên cường để vượt qua vì một niềm tin khát khao.Được ra ngoài.Được trở về bên cạnh gia đình thân thương.Những thính giả của chợ tình thân mến như vậy là quý vị và các bạn có cùng.Tai nạn hai mươi tập truyện ngắn ngày hôm nay hoàng yến thì đã rất lâu rồi cô ấy mới qua.Trở lại với những thính giả của trữ tình.Bằng tập truyện ngắn.Đây cũng là một người bút rất hay về đề tài tâm lý xã hội.Vậy thông qua câu chuyện ngắn ngày hôm nay thì anh say hi vọng rằng các bạn gái trả chúng ta hãy rút ra cho mình một bài học.Thủ đoạn lừa đảo của bọn tội phạm bây giờ thì rất tinh vi có kế hoạch.Và rất chịu khó đầu tư thời gian.Không hiếm những kể trường hợp những cô gái trẻ bị lừa tình rồi trở thành nạn nhân.Việc buôn bán người.Chúng ta hãy cảnh giác trước những lời dụ dỗ ngon ngọt.Như là.Đi làm ăn xa để kiếm tiền.Để đổi đời.Ở đặc biệt là khi mà các bạn gái trẻ chúng ta đã có một chút tình cảm rồi.Tỷ lệ càng dễ bị rơi vào bẫy.Và thông qua câu chuyện ngày hôm nay thì anh sẽ hi vọng rằng các bạn gái trẻ sẽ rút ra cho mình một bài học gì đó.Hãy cảnh giác trước những lời dụ dỗ lừa tình như thế này.Và vẫn như thường lệ anh sẽ rất mong nhận được những ý kiến bình luận chia sẻ cảm xúc suy nghĩ của tất cả.Đánh giá chợ tình về cuộc đời của nhân vật linh trong câu chuyện này.Và nếu như mọi người cảm thấy tập chuyện ngày hôm nay hay và mang đến cho chúng ta một ý nghĩa gì đó trong cuộc sống.Người đừng quên nhấn like chia sẻ và đăng ký kênh nhé.Anh giờ cũng như ban biên tập của chợ tình cảm ơn mọi người rất nhiều con bây giờ anh sang xin chào tạm biệt và chúc tất cả quý vị và.Một đêm buồn. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com