Truyện đời Thực Nhắm Mắt Yêu Em Phần 1 Người Mẫu Bất đắc Dĩ Mc Anh Sa

truyện đời thực nhắm mắt yêu em phần 1 người mẫu bất đắc dĩ mc anh sa

Xin chào tất cả quý vị và các bạn những khán giả của chợ tình đến hẹn lại lên thì chúng ta lại được gặp nhau và không giờ phát.Quen thuộc hai mươi giờ mỗi buổi tối đến với chuyên mục truyện dài kỳ ngày hôm nay anh sẽ mang đến cho quý vị.Đầu tiên của một bộ chuyển mới có tên gọi nhắm mắt yêu em của tác giả lam giang.Tờ tiền trước đây sẽ là một bộ truyện mang đến cho chúng ta những cảm xúc rất mới và những hơi thở rất mới.Với những bộ truyện trước đây.Câu chuyện của chúng ta kể về cuộc đời của tỉnh lâm một cô gái rất xinh đẹp.Cô ấy đồng ý làm người mẫu khỏa thân cho mình làm.Để trả món nợ ân tình cho anh.Thế nhưng mà tất cả chỉ là cái cớ để có được gần gũi anh mà thôi.Minh long thể vốn là một chàng họa sĩ đa tình và đồng thời cũng là một chàng thiếu gia của một gia đình rất giàu có.Chiều chiều trái tim của mình lòng lệ hướng về một cô gái khác.Một cô gái có ngoại hình rất giống với tỉnh lâm.Và đúng vào lúc này thì vương nhật một chàng thiếu gia ăn chơi khét tiếng từ nước ngoài du học trở về.Đồng thời cũng là người bạn thân của mình long.Và vân nhận đã đụng độ với trịnh lâm và minh long trong một tình huống rất tối em về thì tình huống.Đó là gì sinh vật với vị và các bạn chúng ta hãy đến với tập truyện đầu tiên của bộ truyện này đều biết được câu chuyện tình yêu.Là người này giữa một cô gái xinh đẹp và hai chàng thiếu gia đồng thời cũng là bạn thân của nhau thì có những khởi đầu như thế nào.Và sau khi lắng nghe xong thì quý vị và các bạn đừng quên nhấn like chia sẻ và nhấn vào nút đăng ký kênh để ủng hộ anh ta.Ekip của chợ tình và đây sẽ là một sự khích lệ rất lớn để giúp chúng tôi có thêm động lực tiếp tục sản xuất.Sản phẩm chất lượng hơn nữa gửi đến quý vị và các bạn đều đặn và hai mươi giờ mỗi buổi tối cao vân tường hộ của mọi.Rất nhiều con ngay bây giờ không để quý vị và các bạn chờ đợi lâu hơn nữa chúng ta hãy cùng nhau đến với nội dung chi tiết.Đầu tiên của bộ truyện mới nhắm mắt yêu em tác giả làm giàn qua phần tiến độ của ánh sáng.Giới thiệu ánh sáng dịu em của ngọn đèn vàng trong căn phòng tĩnh.Da thịt của tỉnh lần bắt đầu run lên vì lạnh.Nó tìm tải và xe khách.Đưa vào triển mà mình giữ chiếc khăn mỏng như màu khói cô ngồi ở đó yên lặng mái tóc dài.Phụ nữ trường gương mặt và đôi vai gầy.Trong suy nghĩ của tỉnh làm lúc đó cu mường tượng về những nét vẽ của mình lòng.Không hiểu trên tờ giấy trắng kìa anh xuất vé lên đó chân dùng cồn như thế nào.Thật ra tận cùng cái mà cô quan tâm.Là qua đôi mắt ngắm nhìn mê đắm đó .Hình ảnh cô đọng lại trong đầu.Mà biết được trường là chồng tìm ảnh sẽ ra sao.Lần nào cũng như vậy mỗi khi làm mẫu cho mình long tỉnh lên đều tưởng tượng và hồi hộp nhưng.Tin cởi bỏ chiếc áo để lộ da thịt của mình cho anh nhìn thấy cũng phải đến hơn ba.Rồi vậy mà sao cô vẫn cứ thổn thức tỉnh lần miên man với những suy nghĩ mơ hồ ấy.Giờ có giật mình khi minh long ném chiếc bút vãi thật mạnh vào tường.Chiếc bút gái làm đôi.Bộ màu trên tay của anh đội linh cánh xuống nền nhà.Trong lòng lửa và hỗn độn gương mặt của mình làm khi ấy đề những bực bội và cảm giác sắp nổ.Anh đẩy mạnh cánh cửa phòng rồi bước ra.Tôi xin lỗi.Hôm nay tới đây thôi.Em nghỉ đi.Tỉnh lâm lập cập giờ khỏi về trên mẫu có mặc lại chiếc áo sơ mi khoác thêm cái áo bông to và.Chắc khỏi lạnh.Mặc chiếc áo ấm vào người có mới cảm nhận được rõ ràng.Cách để tải của thời tiết có lạnh đến nỗi run cả người.Đưa bàn tay lên hà hơi cho thanh đề những giá bút.Tỉnh lần lén nhìn ra phía phòng khách nơi minh long đang ở đó.Em có muốn uống một ly cho ấm người không đóng nốt chiếc lá cuối cùng.Tỉnh lâm nói vọng dài bằng cách giọng yếu ớt.Dạ vâng.Cô bước đến ngoài phòng khách và nhìn thấy mình lòng anh đang rất hay laser.Nó có màu khác nhau.Cô đoán.Của cô là một thứ rượu bằng nhạc chế độ làm ứng hồng đôi má của người con gái.Còn của anh chắc là một thứ rượu cay nồng đến tận tìm.Thứ gì mà có thể khiến cho anh nhanh sai và chìm vào giấc ngủ bỏ lại mất cảm xúc ngọt ngào.Mở phần nhiều trong đó là đau đớn.Em có rảnh không mình làm nhấp một ngụm rượu và đưa ly còn lại cho tịch lên .Coi ngành đó lấy.Tỉnh lần đưa lên môi.Hương vị của loại rượu này mất cuốn hút làm sao.Tỉnh lâm chưa từng uống rượu.Và cô không nghĩ là tuyệt vời đến như vậy.một màu đỏ trồng vào.Cái hương thơm kỳ lạ.Từng giọt sóng chán chồng chết liền.Tạo nên một sức hút khó cưỡng.Tỉnh lần uống cản nó khiến cho cơ thể muốn.Mình làm bất ngờ về hành động đó của tỉnh lời.Anh khóc cười.Không cho tôi cho thuốc mê vào đó sao.Gương mặt của tỉnh làm ngày thơ.Nhưng mà lời nói của cô thấy rắn rỏi.Em nghĩ là anh.Không có lý do để làm như thế đâu.Tại sao.Em làm mẫu vẽ cho anh cũng khá lâu.Căn nhà đầy đủ rộng.Giờ chỉ có hai ta.Nếu như anh muốn làm điều gì đó bất chính.Có lẽ là không cần phải đợi đến hôm nay.Và cũng không cần phải dùng cách hành hạ này đâu.Cũng phải.Mình làm uống thêm một ngụm rượu nữa.Có vẻ như nó nặng hơn nhiều so với tưởng tượng của tỉnh lân.Có nhìn thấy anh nhắn mà.Đôi mắt nhắm nghiền.Không rõ là tận hưởng.Hay là về một điều đau đớn nào khác.Thành phố nhìn qua bức tường kính từ căn hộ của mình thật đẹp.Nhưng mà đêm nay.Nó cũng thật buồn.Chắc là bởi vì mùa đông.Mà không.Có thể là bởi vì lòng người.Em uống thuốc giờ.Mở đồ ẩn lên như thế.Đẹp lắm đi.Tỉnh lần thấy mình là mơ màng ngắm nhìn mình.Không phải là ánh mắt làm chiều tập trung của một anh chàng họa sĩ.Mà giống như ánh mắt của một gã đàn ông si tình.Nhìn một cô gái mà anh ta thầm ao ước.Trực tiếp.Sao mình lại có cái suy nghĩ vớ vẩn như vậy chứ.Không.Không thể nào như thế.Tỉnh lần vội vã số toàn đề cảm giác xao xuyến trong lòng.Hành động đó của cô không qua nổi mất của minh long.Em không cần phải ngại.Em đẹp.Đây là sự thật.Gã đàn ông nào đứng trước em.Cũng sẽ đều phải thừa nhận điều đó thôi.Không cần phải lo lắng cho thái độ đó của tôi đâu.Ngân tiền.Tôi muốn em cùng tôi ngắm nhìn một người.Nói rồi mình làm rất tài tỉnh lần vào một căn phòng.Nếu mà chị làm chưa bao giờ được phép bước vào giờ đã làm việc với anh ở đây ba mươi lăm.Đó là phòng ngủ của mình làm.Cô chó nhiều khi thấy có quá nhiều những bức ảnh một người con gái.Cô ấy cười.Cô ấy đáng yêu.Cô ấy giống như một thiên thần vậy.Điều khiển tỉnh lần bị ấn tượng mạnh.Chính là.Về cô gái cho mày.Cô ấy.Giống tỉnh lần.Tất nhiên.Giống nhưng mà không phải là cô.Vĩnh viễn không phải.Tỉnh lâm tỏ mờ rồi hỏi.Tất cả những bức ảnh.Đây là màu đen trắng sao.Đúng vậy.Bởi vì đó là màu của kí ức.Cô ấy đẹp quá.Có ai giống em.Không đâu.Em không thể có được cái đẹp như cô ấy.Mà.Tình cô ấy là.Hạ vy.Cô ấy là lý do anh cho em rút ba năm qua.Để tránh những bức tranh thiếu nữ sao.Chỉ về.Em giống cô ấy rồi sao.Ừ.Thế sao cô ấy và anh không bên nhau về.Câu hỏi nào của tỉnh lần không được hồi đáp như những lần trước đó.Anh im lặng.Chỉnh âm ngắm nhìn một bức hình.Mở đó cô gái có tiền hả vì đang mỉm cười.Tiếng chuông điện thoại vang lên.Minh long lặng người khi nhìn tên người gọi đến.Anh đặt ly rượu xuống bàn.Âm thanh thủy tinh và vào nhau đến khi người.Mình làm nhất mỹ.Mái tóc bồng bềnh.Đầu dây bên kia vàng lên một giọng nói nhỏ nhẹ.Chồng lúc mình làm nghề điện thoại.Tỉnh lâm bước về phía bàn làm việc của anh.Có nhìn thấy trên bàn có một hộp quà nho nhỏ.Trên đó là tấm thiệp cùng với lời chúc mừng sinh nhật.Thế giờ hôm nay là sinh nhật của minh long.Bụng.Cho một tiếng.Mình làm ném chiếc điện thoại xuống đất.Tay của anh nắm chặt lại đầy rẫy nhớ.Anh quay sang nhìn tịnh lâm.Trong khoảnh khắc đó.Cô có cảm giác anh đang muốn chút gọi cần phải đền cô.Chỉ bởi vì có gương mặt quá giống người con gái trong những bức hình kia.Người con gái.Có lẽ đã khiến anh yêu nhiều.Mở hình con sâu.Anh đẩy mạnh lần vào phía bờ từ rồi áp sát cổ.Nói đi.Tại sao lại chấp nhận làm mẫu váy cho tôi suốt ba năm qua.Em làm.Để trả nợ cho anh.Để cảm ơn.Vậy anh giúp em trong lúc khó khăn.Mình lòng người lớn.Trả nợ.Số tiền mà em đợi tôi.Đã hết từ rất lâu.Mà nếu còn nào đi chăng nữa.Em cũng có thể làm việc khác.Lấy tiền đưa cho tôi.Đâu cứ phải chạy đến mỗi khi tôi cần.Sẵn sàng ngồi hàng giờ trong lạnh giá.Phơi da thịt của mình già cho tôi ngắm nhìn.Vào tay nhưng hết nguyễn ngọc như vậy đâu.Bởi vì.Về anh nói cần em giúp đỡ.Chứ không phải là vì anh thích rồi sao.Muốn được gần tôi.Để trở thành người đàn bà của tôi.Nói rồi mình làm bất tỉnh lần ném cô lên chiếc giường ở góc phòng.Anh tức tối cởi phần hàng khuy áo trong sự ngỡ ngàng đến hốt hoảng của tỉnh lời.Chính anh cũng không hiểu nổi mình đang làm gì.Anh chỉ cảm thấy hận rất hận.Anh muốn trút lên một ai đó.Mình làm giống như con thú hoàng muốn vào sẽ còn mỗi yếu ớt trong tay.Anh gửi vội chiếc áo sơ mi mỏng manh cuối cùng.Còn lại trên người của tỉnh lâm.Đôi bờ vai của cạnh làm lộ ra.Những tưởng là anh sẽ làm một điều gì đó ghê gớm.Nhưng mà anh chỉ nhẹ nhàng đặt lên đó một nụ hôn rồi nằm vật ra giờ.Anh làm thành tỉnh lên rửa mặt nhìn lên trần nhà.Tại sao lại không chống cự.Em thích tôi thật lòng.Hay là em khinh thường một đốm nhỏ như tôi.Tỉnh lần thở gấp.Cô nàng gái mặc lại chiếc áo.Bởi vì.Em tin anh.Tìm tuổi.Đúng vậy.Đối với một cô gái.Chấp nhận làm mẫu váy chân chính cho một hoạt tin lành.Cái mà cô ta đặt niềm tin.Là sự chân chính của người họa sĩ đó.Em thề là anh không làm điều gì đồi bại cả.Mình lòng vẫn nằm trên chiếc giường cười lớn.Cô bạn nhược.Em quá khờ.Tôi không phải là một họa sĩ chân chính.Bởi vì tôi không sống với nó.Vợ chồng bớt cuối cùng này.Tôi sẽ bỏ nghề.Nhưng mà quan trọng hơn cả.Tôi không phải là một người đàn ông chân chính được.Vì thế đừng vội tin.Em mặc áo vào đi.Tôi đưa em về.Không cần đâu.Em tự về được mà.Mình làm không dám níu kéo.Anh biết là mình vừa làm ra điều gì tồi tệ.Anh gửi gà cho nói.Xin lỗi em nha.Có lẽ là do tôi sai.Ngày mai.Em sẽ lại đến chứ.Em sẽ đến.Còn điều này nữa.Chuyển mà em làm việc trả nợ cho anh.Quên nó đi.Còn ở đó đã xong rồi rất lờ.Bây giờ anh cần em giúp với tư cách là những người cùng hợp tác về một tác phẩm nghệ thuật.Chính vì thế.Em phải nhận tiền thù lao.Được chưa.Tỉnh lâm gật đầu rồi chạy vội ra khỏi căn phòng ngủ của mình lòng.Có thấy mình nói đúng.Có lẽ việc chà và nhận tiền sẽ giúp cho hai người trở nên thoải mái hơn.Mở quan trọng nhất.Nói đúng nghĩa là một công việc.Nó không có gì ẩn sâu trong đó.Không có gì mơ hồ.Không có gì để chờ đợi và hi vọng.Ngoại trừ mối quan hệ hợp tác làm ăn.Cứ như vậy đi.Tỉnh lần đóng lại mấy chiếc khuy áo đã gần đất của mình để cố định nó.Cô cầm lấy chiếc túi rồi bước về phía cửa.Trước khi đi.Cô quay lại nhìn minh long đang ngồi trầm ngâm.Nhìn ra thành phố từ bức tường kính.Anh minh long.Chúc mừng sinh nhật.Cuộc khép cánh cửa lại.Trả lại một không gian đặc quánh nỗi cô đơn và buồn bã cho mình lòng.Tỉnh lân.Tiến lên.Cho tôi với.Tỉnh lâm ngày trong tiếng gió một giọng nói thân thuộc.Có cảm giác nhờ người chết đuối vớ được cọc.mười một giờ đêm.Vào mùa đông trở nên đáng sợ với bất cứ một cô gái nào.Chứ đừng nói là sau câu chuyện bà này.Tỉnh lại còn chưa kịp định thần.Cô quay đầu về phía sau.Và nhận ra chỉ làm trên chiếc xe máy cô cô.Không giấu được sự vui mừng.Tỉnh lâm nhảy lên khi thấy chữ làm đến.Trị nám.Sao cậu đây thế.Ơn trời đúng là mày quá.Thế đến đón tỉnh lâm đây.Nam thanh làm về nhà chưa thấy làm về.Nay đi đón.Lên xe đi năm nào về nhé.Chạm vào tay của tỉnh lâm chế nam cảm nhận đủ.Cô gái này đang run lên bần bật.Sao thế.Lạnh đến mức đỏ.Hay là có chuyện gì.Nói đi.Nói anh nghe xem nào.Chỉ làm súng trắng da mặt.ba mươi.Hôm nay ngồi lâu quá.Thời tiết lại lành.Nhưng về anh ấy đành vẽ giờ thế là không dám nhắn.Chắc là vì thế mà ngấm lạnh đấy.Thế thì khoác áo vào đi.Vừa nói thế nào vừa cởi phăng chiếc áo khoác của mình rồi chồng lên người cho tỉnh lâm.Cô vội vã đề ra nhưng mà ngay lập tức.Để cánh tay chắc là của chị làm dưa lấy.Đừng có nướng.Mặc vào.Giờ về nhanh còn kịp.Ngày mai mà ốm ra đấy ai đi thăm em đây.Xoay thai mẹ dọn đồ đi.Lên xe nhanh đi.Năm đưa về muộn rồi đấy.Tỉnh lâm ngoan ngoãn như một con mèo nhỏ ra vào lòng chậu nhân giữa mùa đông lạnh giá.Cô ngồi sau xe của chế nam.Bình yên vô cùng.Bất giác.Tỉnh lần đưa tay vòng qua eo của chế làm giỗ ông trần.Không chỉnh lâm mà cả chuyến hàm cũng thấy ấm áp.Anh chàng mỉm cười khi nhìn đôi tai của tịnh lâm về xếp lấy a của mình.Nam à.Đi dạo chút nhé.Đường về vụ như vậy.Lời nói của tỉnh lâm ngoài trường những điều có thể gây hại cho cô thêm mong muốn nào nó ra cũng không khác gì.Lệnh với nam.Anh gửi chậm lại.Về đến trước cổng nhà trước khi bước vào chế làm xuống xa nắm lấy tay của cô.Làm à.Tao không hề công việc làm mẫu chàng ta đi.Đằng nào cũng tốt nghiệp rồi.Có phải kiếm một công việc tử tế mà làm chứ.Đêm nào cũng phải một như vậy.Bắt gái xinh nó lắm đấy.Hơn nữa.Có ảnh hưởng đến sức khỏe nữa.Chẳng phải là lên muốn trở thành một người giỏi trong lĩnh vực mình theo đuổi sao.Cứ mải miết làm cho anh ta thế này.Còn hơi sức đâu nữa.Nếu như còn nợ anh ta.Hai đứa mình có công việc rồi dành rồi trả cho anh ta là xong.Vả lại.Làm thế việc đó.Khổng tốt cho thằng lâm đâu.Tỉnh lâm cảm nhận được sự lo lắng mà chế nam dành cho cô.Cô nắm chặt lấy tay của người bạn thân thiết.Từ thời thơ ấu.Rồi ngập ngừng đáp lại.Mình muốn giúp anh ấy cho xong.Chỉ còn bức tranh cuối cùng này là xong rồi.Đề nghị tổ chức triển lãm thôi.Tỉnh lên.Nhìn vào mắt của mình đi.Nói mình nghe xem.Có phải là cậu thích anh ta đúng không.Vì thế mà dù anh ta không đòi tiền cầu vẫn tình nguyện làm mẫu vẽ tranh ta hằng đêm như thế.Lúc này thì tặng lần giận bộ tài già rồi quay mặt đi.Nhưng rất nhanh sau đó trên làm kéo dài của cuộc quay lại.Nhìn thẳng vào mắt của tỉnh lần rồi gặp hỏi.Nói gì chứ.Nói mình nghe xem mình mình không biết.Bản đồ khi nhận lời.Mình chỉ nghĩ đơn giản trả nợ anh ấy.Ngoài ra là trả ơn anh ấy đã giúp mình nói đúng tính chất của công việc.Rồi mình bắt đầu thích cái cách anh ấy ngắm nhìn mình cách đánh ấy vẽ mình và.Em đắm và đôi mắt đó mình thực sự cảm thấy xấu hổ với bản thân mình cảm thấy.Giáo dục vọng đàn sàn vào cái công việc mà lẽ ra không được phép nghĩ thèm chút từ tỉnh nào khác.Mình.Thôi.Bỏ đi.Cách làm thế nào mà cậu thấy thoải mái và nhẹ lòng đấy chỉ làm buồn thống đôi tay của mình xuống để thất vọng.Chị làm sẽ rất dài có trong căn nhà.Anh có làm thật nhẹ nhàng.Được không khiến ai thức giấc đã hơn nằm nằm này.Kể từ khi gia đình của tỉnh lâm chuyển lên thành phố để sang sớm.Học cùng nhau thuê một căn nhà năm m một phòng nhỏ.Còn lại là hải phòng của mẹ con tịnh lâm và em trai.Mối thân tình về thế lại càng thân hơn.Phàm những người bên nhau lúc cờ hàn sẽ tự khác thấy mình như người một nhà về chỉ làm với gia đình.Tỉnh lên chính là người như thế.Nam giới thiệu cho thằng lâm trở về phòng ngủ nhưng mà khi chế nam quay đầu bước đi.Anh về đôi bàn tay của tỉnh lâm nếu lại có nói bằng giọng khách hàng đều không làm mẹ thức.Khoan đá.Làm.Có điều muốn hỏi.Lần nói đi.Một người đàn ông.Có chấp nhận được truyền bạn gái của mình từng là mẫu váy cho một người đàn ông khác không.Không câu trả lời của chế làm lạnh lùng sắc làm khiến cho thịnh lâm cảm thấy sợ.Nhưng rồi bất ngờ chỉ là mồm lấy tỉnh lần để cho cô tựa vào vai của mình có lãnh sự tỉnh.Rất tuyệt vọng sao lời đối đáp đỏ.Mình không biết nữa.Vốn dĩ thì đàn ông có bản năng sở hữu và thống trẻ rất cao.Nếu được.Thậm chí anh ta còn muốn dù chỉ là một ánh mắt.Bạn gái của mình cũng chưa từng nhìn anh say đắm.Nên chuyện đó.Có lẽ là khó chấp nhận đi.Vậy.Mình sẽ không đáng được yêu.Chị về mảnh đất làm công việc này với một người đàn ông sao.Tỉnh lâm nhìn đối diện và mất của chuyến tham.Có gần như sắp khóc bởi vì lo sợ.Chế nam nhẹ nhàng lau khóe mắt của cô.Không đâu.Phần lớn đàn ông không chấp nhận.Người đàn ông yêu tình làm nhiều hơn bản thân.Trang tài xế chấp nhận.Chỉ là.Lâm có tìm thấy người đó hay không thôi.Tỉnh ninh cảm thấy được an ủi phần nào.Phim hàn quốc nhảy vào người cô.Thôi.Đi vào ngủ đi trời lạnh lắm rồi đấy.Làm có mệt phòng đi ngủ ngon nhé.Tỉnh nằm ngoan ngoãn nghe lời của chị nam vẫy tay tạm biệt.Rồi quay trở vào căn phòng nhỏ ấm cúng.Tỉnh lâm dán dán vào nằm bên mẹ.Cô nép mình vào người mẹ để cảm nhận được hơi ấm.Chỉ làm nhìn theo cái dáng nhỏ liêu xiêu của tỉnh lân.Mà cảm thấy tim của mình nhói đau.Ánh sáng từ phòng của tỉnh lâm tắt một đi.Trên hàn giấu nỗi buồn vào trong mắt.Giấu đôi mắt buồn vào đêm.Chiến hạm trưởng trở về phòng.Trong đó của anh nhớ về những tháng ngày đã qua của tuổi thơ ấu.hai mươi bảy năm làm bạn.Lớn lên ở một vùng quê nghèo.Cùng nhau chuyển lên khu phố này.Ở trọ rồi lập nghiệp.Ngày ấy làm cho quà.Bất kể là nắng hay mưa.Khỏe hay yếu.Mệt mỏi hay vui vẻ.Chỉ cần tỉnh lâm có chuyển là anh liền xuất hiện.Từ trước đến nay chỉ làm nghĩ.Anh làm những điều đó.Giống như một vị thần đèn luôn xuất hiện mỗi khi tịnh lâm cần giúp đỡ.Bởi vậy anh và cô là bạn.Một tình bạn khăng khít.Thị trường ngày hôm nay.Khi nhìn thấy tặng lâm bồn.Lòng của anh cũng xót xa.Bình giang.Khi tỉnh lại buồn vì một người đàn ông khác khiến em nhận ra.Dường như là anh muốn bên cạnh tỉnh lân bảo vệ cho cô.Không phải với tư cách một cậu bạn thân tốt bụng.Mà là bảo vệ cô giống như một người tình bé nhỏ.Tỉnh lâm khóa cửa lại rồi bước xuống đường.Buổi sáng nay có xét vào viện thăm em thay cho mẹ.Chào buổi sáng cô gái.Cách nói chuyện này mới mà làm sao.Ở nhà mất là nhìn về hướng có ánh sáng mặt trời.Chỉ làm đã đỗ xe ngoài cổng đợi cô.Tỉnh lần thì cung gì.Chào buổi sáng.Báo hôm nay có gì vui mà cách nói chuyện của nam khác thế nhỉ.Từ ngày nào năm chẳng vui.Bà nam gọi là như vậy không thích sao.Cô gái.Rõ ràng lâm là một cô gái mà.Ừ.Nhưng mà nghe lạ quá.Vẫn có quần tất mà nam gọi lâm hơn.Chết đàn thời dài thườn thượt.Còn anh thì chỉ muốn coi lên.Như một người con gái.Tỉnh lần vội vã ngồi lên xe của chế nam.Thôi.Đi nào anh bạn.Nhưng mà sáng nay.Nam đi nhận việc làm thêm đúng không.Ừ.Vào viện với tỉnh là một lát xong nằm ở đâu.Ngồi phía sau lưng của chế nam băng qua mọi con đường chật chội và đồ nước của thành phố.Tỉnh lâm cảm thấy bình yên.Sửa đàn ông và nam tính của anh bạn thân bao nhiêu năm.Đường khiến tỉnh lần cảm thấy thật an toàn.Chỉ làm không lãng mạn như những chàng trai bước ra từ truyện ngôn tình.Nhưng mà anh có một sự ấm áp và chân thành.Tỉnh lâm biết mình thật may mắn khi có một người bạn như thế nào.Hôm nay làm bận.Đưa dạng lâm đến đây thôi nhé.Vào thăm em giúp làm nhé.Bây giờ là phải đi đây kẻo lại một mất.Khuẩn đơn hàng.Đợi chút.Tỉnh lâm tỉnh lại trước của áo vuốt vuốt mái tóc của nam rồi ngắm nhìn cho đến khi cảm thấy hài lòng.Chị làm.Cố gắng lên nhé.Chúc là may mắn.Mà công nhận là bạn tôi đẹp trai quá.Chỉ làm cửa nhà rồi buồn tênh đáp lại.Ừ.Trai đẹp trai nhưng mà cũng để làm gì đâu.Thôi mình đi nhé.Chiếc xe lao vút về phía trước.Tỉnh lâm quay vào bệnh viện.Nơi mà đã bà làm quà cả mẹ và cô đều trở hay mỗi lần bước đến.Nhường lại quá đỗi quen thuộc.Chỉ làm ngồi đối diện với một người đàn bà đẹp và giàu có.Anh cảm thấy có phần chó ngược trước cửa người hoành tráng của chủ nhà.Tôi đã đọc giờ quà hồ sơ.Trình độ học vấn của cầu.Tôi cảm thấy rất hài lòng.Cầu yên tâm đi.Tôi sẽ không để cậu thất vọng về thù lao đâu.Nhưng mà chỉ có điều.Còn bé rất khó dạy dỗ.Đã có quá nhiều người ra đi chỉ sau một tuần.Hi vọng là cầu.Không phải sớm nói lời tạm biệt rồi.Chồng tôi thật lòng.Mong có thể thay đổi được sự bế tắc này.Cô yên tâm đi.Cháu sẽ cố gắng hết sức.Và chỉ nhận thù lao xứng đáng với những gì mà mình đã bỏ ra.Bây giờ cháu có thể bắt đầu công việc được chưa.Để tôi bảo người làm.Đưa cậu đến phòng còn bé nhé.Bộ đầu có thể sẽ rất khó khăn hi vọng là cậu đừng nản chế chồng tôi công thức.Hết cách với nó dạ vâng ạ.Người giúp việc đưa trẻ làm lên tầng lầu.Đang định gõ cửa thì bắt gặp dấu hiệu dừng lại của chí nam.Anh yêu cầu cô giúp việc để cho mình tự do.Hiểu ý.Có giúp việc nhẹ nhàng bước xuống nhà.Từ bên trong căn phòng.Một bản nhạc thật buồn vang lên.Tiếng đàn piano da diết làm sao.Đợi cho đến khi bản nhạc dừng lại.Chỉ làm khác gõ cửa phòng.Vào đi.Giọng điệu của một cô gái vàng lên từ căn phòng đã kéo tụt cảm xúc của chế nam.Là người mà anh đang hình dung.Ảnh của nhi.Cô gái vừa là một bản tình ca ngọt ngào đến như vậy.Vậy là một cô tiểu thư dễ thương nhóm người.Nhưng mà đứng trước mặt của chị làm lúc này.Là một cô nàng bụi bẩn.Ngồi trên chiếc ghế xoay.Và đang nhà và không khí một thời khỏi thu.Ra server mới à.Chế làm đón cô bé ít tuổi hơn.Bởi vì vậy.Cách ăn nói trống không.Bứt rứt khó chịu làm sao.Tất nhiên là chỉ làm cũng chẳng thời đầu mà bực mình.Bởi vì anh cũng đã quen với những kẻ lắm tiền và hầm hố.Nhất là những cậu ấm của chiều kiểu này.Xin chào.Tôi là chỉ làm.Tôi.Không cần giới thiệu.Tôi không có thời gian để nhớ tên anh đâu.Vào chủ đề chính đi.Mẹ tôi trả lương cho anh bao nhiêu.Tôi chưa bà về điều đó.Nhưng mà tôi nghĩ.Có lẽ là cũng không tệ đâu.Vậy thì thế này đi.Mỗi buổi mà tôi trả cho anh bao nhiêu.Tôi sẽ trả gấp đôi.Vậy thì điều mà tôi phải làm là gì vậy.Để tôi yên.Như vậy thôi.Cô gái trẻ tiếp tục hút tới điếu thuốc thứ hai.Rồi có cái giọng bất cần đời.Chỉ là em không hiểu cáo già.Bởi cách ăn nói chọn lợn của cô nàng.Mà ngược lại.Thế thật thú vị.Bởi vì với anh cái gì càng khó.Người nào càng ngoáy âm.Thế anh lại càng muốn truyền.Tôi xin hỏi.Với những giả sử trước đây.Cô cũng dùng cách này để thương lượng sao.Cũng gần như thế.Vậy thì tại sao.Họ là gia đình anh như vậy.Chẳng phải đề cũng là một bản hợp đồng béo bở sao.Có nhiều lý do.Nhưng mà anh không cần bận tâm đến điều đó.Chẳng phải một người thông minh.Địa chỉ nên biết việc của mình thôi sao.Tôi nghĩ là anh cần công việc này.Và nó mang lại tiền bạc cho anh.Vì thế tốt nhất.Cứ làm theo lời đề nghị của tôi đi.Như vậy anh chẳng mất gì.Mà còn được nhiều hơn nữa.Tôi cũng không muốn cứ vài tuần.Lại phải làm quen với một ra xe mới.Thế nên.Anh hợp tác với tôi.Đôi bên đều có lời.Không khó để đón.Cô có rất nhiều tiền.Nhưng mà tôi cũng không ngốc đến đồ không biết được rằng.Mà cô còn giàu có hơn gấp bội.Nếu như chọn một người để hợp tác và kiếm thật nhiều tiền.Thế tôi sẽ chọn đứng về phía hả cô.Tôi tin bà ấy sẽ không tiếc tiền.Nếu như con gái của mình tốt hơn đâu.Đến lúc này thì cô gái trẻ bật cười.Quả thật khi cô ấy cười.Nhìn dễ mến hơn rất nhiều.Nhưng mà nó chỉ diễn ra vài giây.Trước khi cô nàng lại mở miệng.Vậy thì cứ ôm cái nước màu đỏ đi.Đây là số của anh.mười ba.Anh là người thứ mười ba nhận việc trong vòng mười tháng này.Rất tiếc.Chúng ta không có cơ hội hợp tác lâu dài.Chế nam cầm tờ giấy có còn số mười ba.Mỉm cười tưởng tìm.Anh đặt lại mặt sau của tờ giấy.Baggy đen đó số điện thoại của mình.Tiểu thư hà linh.Nếu như trong vòng một tuần tới.Có cần đến sự giúp đỡ của tôi.Vui lòng gọi vào số này cho tôi.Tôi đoán có lẽ.Cô sẽ gọi cho tôi sớm thôi.Hi vọng lần sau gặp lại.Thái độ của cô sẽ dễ chịu hơn.Chỉ làm nỗi lòng rời khỏi căn phòng của hà linh.Một thiên kim tiểu thư của gia đình chẳng những giàu có.Mà còn đấy thành thế với điệu bộ tự tin.Phía sau lưng của anh hoài linh hát miệng cười.Màn ra mắt ấn tượng đấy.Nhưng mày biết mình là ai chứ.Những ngày mùa đông năm nay như lạnh lẽo hơn.Nhiệt độ xuống thấp.Không khí tê tái.Bức tranh cuối cùng của mình lòng mãi vẫn chưa thể nào hoàn thành.Anh cũng không hiểu vì sao bức tranh này.Lời lâu đến như vậy.Cứ như thế là anh chờ đợi một điều gì đó diễn ra.Chờ đợi một ai đó trở về.Hơn chín giờ tối.Tỉnh lần vẫn ngồi vị trí quen thuộc trong căn phòng vé của minh long.Con biết về những ngày tháng sau này.Chắc sẽ sớm thôi.Khi công việc này hoàn.Tỉnh lớn cũng chẳng có cớ gì được gặp lại mình làm nữa dù điều đó chỉ là trong suy nghĩ nhưng tỉnh.Đã thấy lòng nặng trĩu nỗi buồn minh long say sưa ngắm nhìn cô rồi về.Anh dường như quên hết tất cả mọi thứ xung quanh để chìm đắm vào thế giới riêng của mình vậy.Tỉnh làm biếng thế giới đó cô không xuất hiện.Có chàng chỉ là một cái cớ để anh nhớ về ai đó.Sân bay thành phố hai mươi hai giờ đêm.Chuyến bay của nước anh đáp xuống sân bay chậm hơn nửa tiếng so với dự kiến.Vườn nhật và hải yến.Kẹo những chiếc vali đồ nặng nề bước ra ngoài cả hai mệt mỏi sau một chuyến bay dài vườn.Thi thoảng quay sang nhìn hai yến đầy lo lắng.Có mệt không.Hãy mỉm cười gượng gạo rồi đáp lại có một chú nhưng mà không sao đâu.Thôi vương nhật nắm tay hải yến cá và một góc vắng người.Anh cởi chiếc khăn từ cổ của mình rồi tròn cho hải yến.Không ngờ mình lại lạnh như vậy đấy.Câu trả thêm khăn cho khỏi lạnh nhé về nhà cẩn thận.Cô gái.Hẹn gặp lại cầu sau vài ngày nữa.Vương nhật nói xong đặt lên trán của hải yến một nụ hôn tạm biệt bình thường nó chỉ đơn giản là một nụ.Xã giao.Nhưng mà lần này.Vườn nhật có ăn ý khác thực tế thì nụ hôn đó như một lời cảm ơn với cô gái đã bên.Suốt những năm tháng đến đầu nhất của tuổi trẻ.Hãy mỉm cười.Ừ mình về trước nhé.Đi đường cẩn thận đấy chắc là phải mất hàng tuần nữa chúng ta mới gặp lại nhau.Giữ gìn sức khỏe.Tạm biệt.Đưa hải yến ra xe phương nhật với một chiếc taxi để đi vào trung tâm thành phố lúc này.Gần mười một giờ đêm sương bắt đầu buông phủ.Cây lạnh mỗi lúc một cái tệ hơn.Vương nhật gọi điện thoại.Đường lê bình kìa cứ đều đặn những hội trường mà không có người nhấc máy.Cái thằng chết đi.Làm cái gì mà nãy giờ không nghe máy.Hay là đang hiếu với em nào tao không biết.Chia sẻ là vùng hút của những cung đường sáng rực ánh đèn vào thành phố tuổi trẻ của vùng nhận.Công chúa quàng nhà như vậy.Nhưng mà có điểm khác nó không rực rỡ như thế nó chỉ có một gam màu gam màu của.Tuổi.Vườn nhật bấm chuông cửa liên hồi.Chừng vài phút mình lòng mở cửa.Cả hai nhìn nhau chân chân trong vài giây.Vương nhật đầu cánh cửa rộng ra.Kẹo thảo cho hàng lấy liền cảnh của mình xông vào nhà.Ôi trời ơi.Thành phố chừng nào hiểu được.Làm việc cậu quá yêu quý tôi.Hay là chán ghét đến độ không muốn nhìn.Gặp lại trong bao nhiêu năm.Trời thì lạnh cắt da cắt thịt.Mà lại không đành lòng mời tôi vào nhà.Vườn nhật hồn nhìn bước vào căn hộ của mình lòng trong sự ngỡ ngàng của người bạn thân bao nhiêu năm qua.Cái thằng quỷ.Về bao giờ thế.Mình làm chạy đến ôm chặt lấy vườn nhật.Anh chàng vật lí lắc như ngày nào.Vừa mới đây thôi.Về một cái phi thẳng đến gặp cậu đấy.Ai mà không biết còn tưởng là tôi và cậu đang yêu nhau không chừng đấy.Vâng nhật phá lên cười.Thế rồi chồng tá.Anh chàng suýt phun một ngụm nước từ miệng của mình khi nhìn thấy bóng dáng một người con gái.Trong căn phòng làm việc của mình long.Vườn nhật quay lại nhìn cậu bạn thân đầy ngờ vực.Ôi.Cái này mới nha.Ghê thật đấy.Đến mức đó rửa.Tại sao cầu đó làm trái tim của tôi tan nát.Trong các ngày đầu tiên tôi gặp cậu như thế.Vườn nhật làm cho về đau khổ về tình.Mình làm vội vàng bước vào căn phòng nhắc tỉnh lên.Em mặc quần áo vào đi.Hôm nay đến đây thôi.Anh có khách.Mình tạm dừng nhé.Lúc này thì tạnh làm nhỏ nhẹ dạ một tiếng rồi khoác áo trở nên người.Tình huống này khiến cho cô cảm thấy vô cùng khó xử.Chưa bao giờ có về ai bắt gặp khi đang làm mẫu vẽ cho mình long.Hôm nay thì khác.Mà tồi tệ hơn nữa.Khi cả đó là là một gã đàn ông.Tình lầm không nghe gió những gì họ nói phía bên ngoài phòng khách.Tất cả chỉ là những âm thanh xì xào.Cô đội chiếc mũ len.Cuối đầu bước ra ngoài.Trở về khách mới vừa xuất hiện.Bằng cái giỏ lấy nhé.Chào anh.Ảnh minh long.Em xin phép về à.Quần áo.Tiếng gọi của mình làm làm cho tỉnh lâm hoảng hồn.Có biết điều gì chờ đợi cô có lầm bầm.Trực tiếp.Đừng có làm mất mặt em như thế chứ.Em cầm lấy đi.Tiền cơm đấy.Hôm nay tạm nghỉ nhé.Hôm nào thu xếp được thời gian.Anh sẽ gọi cho em.Tỉnh lần cuối mật giật lấy tờ tiền trên tay của minh long.Bước ra khỏi căn phòng đó thật nhanh.Cô không muốn nhận tiền từ anh theo cách này.Không khó để đoán được rằng.Trong suy nghĩ của anh bạn kia.Cô giống như một loại gái rẻ tiền.Vừa nhận tiền cho một công việc.Cho công chẳng lấy gì làm minh bạch.Giá lúc đó có cái lỗ nào để chui xuống thì tạnh lâm cũng sẵn sàng biến mất theo cách đó lắm.Đánh bạn.Tôi không nghĩ là cậu lại keo kiệt với một cô gái đẹp như vậy đâu.Số tiền đó có vẻ hơi ít.So với nhan sắc và sự ngoan ngoãn của cô ấy thì phải.Vâng dịch tiểu táo chọc ghẹo bạn mình.Thôi đi.Đừng có ăn nói hàm hồ như thế.Không phải như cậu nghĩ đâu.Tiếp tục nghĩ gì đâu.Là cậu nghĩ gì đấy chứ.Tỉnh lâm dược ở nhà của minh long trong tâm trạng chán chường cực độ.Tôi không hiểu mình bực bội về điều gì.Cô cảm thấy giật bản thân.Tại sao cuộc phải lặng lẽ đi ra giống như một ca làm việc mờ ám.Sao cô không đường hoàng bước tới bắt tay.Chàng chàng kia và giới thiệu.Xin chào.Tôi là thật lớn.Tôi làm mẫu quá tràng minh long.Rất vui được biết anh.Có phải nhiều chứng cụ đã tự hạ thấp mình.Từ khiến người khác nghĩ rằng.Cô chẳng có danh dự gì cả.Thực ra tỉnh lâm bí.Cô buồn về minh long.Tại sao anh không thể giới thiệu cầu một cách quang minh chính đại rằng.Đây là tình bạn tôi.Mọi thứ hôn đổi trong đó của tỉnh lần khiến cho cô chỉ muốn gào thét bởi vì bực bội.Tỉnh lâm trở về nhà.Cô thắng thường ngồi xuống bàn.Rót cốc nước lọc uống một hồi cạn sạch.Một chiếc đèn nhỏ và ánh sáng vàng yếu ớt.Bởi vì sợ mẹ xuất tinh sớm.Tỉnh lân.Sao hôm nay về sớm thế.Tiễn bước chân của chị làm nhẹ nhàng vào nhà.Tỉnh lần vẫn ngồi im lặng.Gương mặt cuối giường xuống.Trên giường với chiếc xe rồi chạy đến.Anh vừa ngồi cảnh tỉnh là nhà đầu vào vai của anh.Mình cảm thấy rất buồn.Rất rất buồn nam à.Chỉ làm không nói thêm điều gì cả.Anh cứ như thế mỗi ngày vào vai của tỉnh lân.Trên em bé.Nỗi buồn đó bắt nguồn từ đâu.Và vì thế.Anh cũng không muốn hỏi thêm.Anh sợ là mình sẽ làm tổn thương tịnh lâm và sợ tổn thương chính mình nữa.Giữa bóng tối mờ ảo của căn phòng.chín mươi lăm ngồi yên cho trịnh lâm tựa vào.Nếu như ở bên anh ta.Cậu cảm thấy vui thì cứ làm như vậy.Khi nào buồn.Thì về lại bên anh.Người khiến cho sạch lên bật cười.Chưa chắc đã yêu lần đầu.Nhưng mà người sẵn sàng lau nước mắt cho cậu.Sẽ là người không bao giờ rời bỏ.Chiến hạm tự ngồi với chính mình những điều đó.Tất nhiên tịch lâm chưa bao giờ được biết.Trong căn hộ của mình lòng.Vương nhật ăn món mì xào cho bạn là một cách ngon lành chuyến bay dài và cái lạnh làm cho anh cảm thấy.Mình lòng nhìn bạn ăn.Còn bản thân thì em nghĩ bây giờ giờ trò chuyện.Hải yến có về cùng cầu chuyến này không.Có chứ.Cuối cùng học xong rồi mà.Vừa chia tay hải yến ở sân bay.Mình thì về đây.Còn cô ấy về nhà thăm bố mẹ.Cậu đúng thật là may mắn.Sẽ có một người phụ nữ tri kỷ ở bên cạnh như vậy.Hi vọng là cầu không làm điều gì đó khiến cho hả yến phải buồn.Tôi không có thân với cô ấy.Nhưng mà thật lòng quý mến và trân trọng người con gái như vậy.Vườn nhật buồn chiếc đũa xuống rồi lại nói.Hồi chưa.Các câu lệnh làm cho mình có cảm giác tội lỗi đó.Trong khi đang ăn trước vì sao.Chuyển qua hải yến không cần cậu phải nhắc.Mình tự hiểu còn tốt với mình thế nào.Và sẽ không để cô ấy buồn đâu.Ừ.Hiểu.Nhưng mà tôi không chắc là có làm được không.Thằng quỷ này.Vương nhật đấm nhảy vào vai của minh long.Anh chàng tiến đến tuổi dậu của bạn.Tứ giác một ly rồi quay trở lại nơi mà mình lòng đang đứng nhìn thành phố.Vương nhật chả nhẽ và bây giờ của bạn mình và bắt đầu thưởng thức loại rượu mạnh.Thế còn cậu.Đánh thế nào thế.Cứ mãi thế này không phải là cách tốt đâu.Biết làm sao được.Khi mà tôi chưa thể quên.Sắp tới hạn về nước.Lúc đó.Tôi sẽ quên.Chuyển vờ cũng dừng lại.Có phải quay về với công việc mà bố mẹ muốn tôi làm.Chẳng biết.Tôi sẽ còn phải đợi cô ấy đến khi nào nữa.Vương nhật không muốn khoác thêm và trái tim đầy thương tổn của bạn.Anh trầm ngâm.Lúc này thì mình lòng lên tiếng.Công việc của cậu đừng bao giờ bắt đầu thế.Nó bắt đầu tôi trộm năm trước rồi đấy.Chỉ là bây giờ đến lúc phải nộp tiền thôi.Mà nghỉ đi.Ngày mai mình phải về nhà.Hôm nay ngồi đây với cậu một đêm.Thế nhá.Đêm hôm đó.Có rất nhiều tâm trạng ngổn ngang trong căn phòng của minh long.Một người với nỗi nhớ thương quay quắt.Còn một người tiêu hoang mang.Không biết điều gì đang đợi chờ mình ở ngày mai.Một người về từ bỏ vị trí mà mất đi tình yêu.Còn một người về vị trí.Nên chẳng có thời gian để yêu.Vân nhật dậy từ rất sớm.Anh lựa bộ com lê vừa vặn đến từng milimet.Vườn nhật thất chết cả vạch kẻ màu xanh.Anh xài girl nhìn thẳng vào chính mình.Đến lớp.Phải bắt đầu rồi.Cánh cửa phòng mình lòng cũng mở ra.Anh chàng nhái ngủ nhìn bạn.Dậy sớm thế.Để luôn á.Ừ.Tôi đã ngủ quên quá lâu rồi.Bây giờ phải hành động thôi.Đồ của tôi lá sẽ có người qua lấy tôi đến công ty luôn đây.Chúc may mắn chàng trai.Buổi sáng ở một tập đoàn hàng đầu trong lĩnh vực thiết kế đồ trang sức và thật làm cho những kẻ lười nhác.Hồ thị.Mọi người đều thích bệnh ngay từ khi kim đồng hồ báo đến giờ làm việc.Vườn nhật có cảm giác.Họ bận đến mức không có được thời gian mà buồn.Hay là nghỉ ngơi về một điều gì đó mông lung.Họ giống như một cái máy vậy.Vương nhật đứng giữa đại sảnh của tòa nhà.Anh đưa mắt nhìn không gian rộng lớn đó.Cái cảm giác bắt đầu phải chiến đấu để giành lấy cái thuộc về mình.Kịch thú vị.Anh đồng đánh bước đi.Như một kẻ chẳng có gì phải vội vàng.Từ phía sau lưng.Vương nhật nghe thấy những câu chào giảm giá.Anh quay lại và nhận ra chỗ của mình.Vương quân cùng trợ lý vừa xuống xe.Mỗi bước đi của ông tới đâu.Là đảm nhìn tiền của rạp người đến đó.Vâng nhiệt miệng cười.Anh tự hỏi.Vì sao chúng mình lại quyền uy đến như vậy.Có bao nhiêu trong đó là sức mạnh của đồng tiền.Vâng nhận được nhất mình sau chiếc hộp lớn.Anh chứng kiến toàn bộ sự oai hùng trong từng bước đi của ông vương quân và sự khác nếp đến tội nghiệp của nhân viên.Giới.Ông vương quân đi rồi.Vương nhật lại tiếp tục thằng rồng.Có một ai nhận ra anh.Cũng chẳng ai buồn chào hỏi.Đúng thôi.Tập đoàn vương gia này.Anh cũng như hàng trăm người khác đang ra vào.Liệu có bao nhiêu người biết đến vương nhật là ai.Học võ chân ai đó quan tâm sẽ biết.Vâng ạ chẳng qua là thằng cháu trời đánh của tổng giám đốc.Một kẻ bất tài vô dụng chỉ quán ăn chơi phách lối.Và bị tống ra nước ngoài du học cho khuất mắt.Vương nhật nhìn tấm biển.Tổng giám đốc rồi tủm tỉm cười.Anh đoán ở chỗ sẽ rất bất ngờ khi nhìn thấy mình ở đây.Vương nhật gõ cửa.Từ trong phòng vọng ra một giọng điệu trầm ấm.Về rồi thì vào đi.Vừa nãy gặp vợ rảnh không chào.Bây giờ lại còn bày đặt chơi trò ú tìm vương nhậtkênh khi nghe những lời ông vương quân nói.Anh có cảm giác mình lúc nào cũng như con thỏ non.Chơi đùa ngồi ánh sáng.Còn chỗ thì trong bóng tối bất ngờ là anh làm gì cũng đều không thể nào qua được tầm mắt.Anh đẩy cửa bước vào phòng.Cháu về rồi à lâu quá rồi phải không chú.Chú khỏe chứ.Vương quân nhìn một lượt từ đầu đến chân của vùng.Rồi gật gù đắc ý.Ông đứng dậy bước đến bàn khách.Chồng cháu trưởng chào trưởng thành hơn nhiều rồi đấy.Ngồi đi với nhật tinh nghịch giờ đáp lại.Với cả đẹp trai nữa đúng không chiếu.Thời buổi nào rồi.Mà còn thấy đẹp trai là một thứ tài năng để tự hào như vậy chưa.Uống nước đi giờ nói chung hai nhóm làm quà ở nước ngoài thế nào.Vương nhật uống cạn chén trà mà chủ đưa.Anh chẳng nhăn nhó mặt mày với đắng.Tuyết chùa.Căn hộ mặt cho thuê cho cháu ở ngay trung tâm gần các tụ điểm ăn chơi đi đâu.Rất lý tưởng.Là phụ nữ ai cũng rất nóng bỏng.Nhưng mà thú thật thì cháu vẫn thích mấy cô gái châu á hơn.Vương nhật hào hứng kể về những thú vui khi đi du học của mình.Ông vương quân chăm chú nghe cười khinh khỉnh.Xem ra là việc học hành không nằm trong ý niệm của cháu thì phải.Ông nội mày.Trang sẽ nổi giận vì điều đó đi.À thì cho con biết đấy.Cháu không hợp với việc học hành cho lắm.Nhưng mà bây giờ cháu cũng tốt nghiệp rồi.Dù khuẩn đó là do chiều giúp cháu.Dẫu sao thì cháu cũng có một tấm bằng nước ngoài để mang về chỉnh ông nội.Chắc là ông sẽ không giết cháu đâu đúng không chứ.Vương nhật nói bằng cái giọng đánh thường.Cái để còn xem đã.Mà sao về không ghé sang nhà luôn mà lại đến công ty thế.Đến lúc này gương mặt của vương nhật mới rạng rỡ hẳn lên.Anh chàng hào hứng vào chủ đề chính.Cháu đến để tìm chỗ chính là việc có việc.Chồng muốn cho cháu làm ở đây.Được thôi chứ cháu muốn làm ở bộ phận nào.Cho biết nghe rất nực cười.Nhưng mà lời chúa có thể lập một phòng thiết kế mới và cho cháu làm trưởng phòng được không chủ nghĩa xem.Với bản tính của cháu cho có thể làm dưới quyền của ai được học cách chấp nhận cháu làm nhân viên không.Họ biết thân phận của cháu mà cháu lại chẳng có trình độ gì cả như thế chỉ tội cho người làm sếp của chú.Thôi chị bằng chú lập một phòng thiết kế mới cháu rất tiền toàn là người mới vào thôi như vậy cháu.Có công việc mà cũng không làm ảnh hưởng đến ai cả được không chú.Cháu nghĩ việc lập một phòng mới đơn giản như vậy sao còn phải dùng nó quyết định.Và lại cháu không thấy đáng xấu hổ khi phải lập tờ một đội mới để cháu không phải làm nhân viên dưới quyền anh.Tôi đến bao giờ thì cháu có thể làm được đây chẳng biết điều đó với chú đâu có khó khăn.Chú chỉ cần đề xuất thôi.Ông nội chắc chắn sẽ đồng ý.Cho biết điều này thật đáng xấu hổ.Nhưng mấy giờ.Cháu sẽ không làm mất mặt ông và chú thế làm dưới quyền một ai đó cháu hứa sẽ cố gắng học.Thêm mà.Để tao nghĩ thêm đã đi mã số cháu xin chú đấy cháu chưa bao giờ.Hướng làm việc như vậy cả.Ngay chỗ cần thu xếp sớm.Cháu ai là cháu sẽ lại trời bởi đây vương nhật năn nỉ.Thôi được rồi.Vậy thì ngày mai cháu bắt đầu đi làm.Ta sẽ mở cuộc họp và thông báo về việc này có tất cả mọi người còn về nhân sự phòng.Cháu tự lo mà chuyển đi vâng ạ tất nhiên rồi cháu cảm ơn cháu nhé.Còn điều này nữa cháu muốn hải yến làm trợ lý cho cháu được không ạ.Cái gì nữa thế đã đi xin việc lại còn năn nỉ theo kiểu lý.Thôi được rồi.Đúng là yêu sách.Nhưng mà con gái hải yến lúc nào cần cho cháu đây mà đợt này con bé về cùng cháo sao không.Gọi đến cũng bị ăn một bữa nhé.Chiều bận rồi cháu về gặp ông đi ngày mai bắt đầu đi làm nhé vâng nhật giờ khỏi.Không có ông vương quân anh không biết cảm giác trong lòng mình lúc này là gì mọi thứ trở nên chật chội trong đầu.Và cảm giác buốt nhói trong tim nhưng anh giữ một dáng vẻ bình thản để ra về phía bên trong.Phòng anh vừa rời khỏi ông vương quân ngồi lặng im đan những ngón tay vào nhau chấm cảm và nhỉ.Về những điều gì đó mà không ai đoán định được quý vị và các bạn thân mến nhiều.Anh xa vừa mang đến cho quay về tập đầu tiên của bộ truyện nhắm mắt yêu em của tác giả lam giang và.Tập truyện đầu tiên này có thể nói đã khơi gợi lên trong chúng ta rất nhiều những điều tò mò và thắc mắc về những.Quan hệ của các nhân vật trong bộ truyện này ví dụ như là về cô nàng tịnh lâm chẳng hạn trong quá khứ.Có điều gì đó xảy ra giữa cô và minh long khiến cho cô đơn ý trở thành người mẫu khỏa thân cho anh chàng này.Và bắt đầu nảy sinh tình cảm đơn phương dành cho mình long bên cạnh đó thì còn có nhân vật hạ vy nữa không.Là người con gái nằm trong trái tim của minh long này là cô gái như thế nào.Một cô gái có ngoại hình rất giống với tỉnh lâm và trong thế gian này chúng ta chỉ có thể đi tìm lời giải đáp ở những.Chuyển tiếp theo mà thôi và ngày hôm nay sao có xin được giải đáp một thắc mắc mà rất nhiều người thả thính giả.Gửi về cho chương trình đó chính là vì sao mà trong quá trình lắng nghe theo dõi những bộ truyền thì cuối vậy luôn luôn.Em rất là nhiều những video quảng cáo và chia sẻ và quay về đây là những video quảng cáo giờ youtube.Gỗ hoàn toàn nằm ngoài quyền kiểm soát của kiếp chợ tình bên cạnh đó thì cũng chính những cái video của.Dạo này sẽ mang lại một nguồn kinh phí để giúp cho ý kiến có thể trang trải những chi phí như là.Bản quyền của những tác phẩm trong tôi không phải mua bản quyền được có thể gửi đến quý vị trí.Về âm thanh ánh sáng phòng thu mc cũng như là kỹ thuật để có thể edit video.Kính mời quý vị và các bạn có thể thông cảm về vấn đề này và một lần nữa cảm ơn sự ủng hộ của mọi người dành cho anh xa về.Mọi người đừng quên nhấn like chia sẻ và nhấn vào nút đăng ký kênh đối với những thính giả nào quý vị chưa nhấn vào.Đăng ký kênh để mọi người nhớ nhấn vào sau đó thì nhấn vào hình quả chuông thông báo phía bên cạnh trước khung giờ phát sóng thì mới về sẽ luôn.Không nhận được thông báo để chúng ta sẽ không phải mất công để tìm truyện ở đi tìm để gõ tìm kiếm những tập truyện.Cảm ơn mọi người rất nhiều câu bây giờ anh ra xin chào tạm biệt và hẹn gặp lại quý vị và các bạn đọc truyện tiếp theo trước mọi.Đêm thật ngon giấc. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com