Truyện đời Thực Vợ Bé Của Anh Phần 9 Tài Liệu Mật

truyện đời thực vợ bé của anh phần 9 tài liệu mật

Xin chào tất cả quý vị và các bạn nhân thả thính giả của chợ tình rất nhanh thì giờ đây chúng ta đã đi đến tập chín của bộ truyền.Vợ bé của anh của tác giả trang mobi.Quý vị và các bạn thân mến sau khi trở thành người phụ nữ trong lòng của tấm da đen thì nữ bác sĩ hỏi anh phải đối.Với rất nhiều những nguy hiểm.Tuyển âm mưu ám sát của camera cô vợ trên danh nghĩa của tấm đau dưới đây có còn bị cuốn vào.Chiến tranh giành quyền lực của gia tộc họ tống vào tập luyện này sẽ có rất nhiều những nhân vật mới xuất hiện.Về những bí mật chưa được tiết lộ trong biệt phủ của tống gia và trở thành người phụ nữ của tổng giám đốc đồng thời.Anh cũng chính là điểm yếu chết người của người đàn ông này mà rất nhiều kẻ thù muốn lợi dụng điều này để hạ bé anh.Đề thi tập luyện đại hội an phải đối mặt với những nguy hiểm những cám dỗ như thế nào xét mối quan hệ của mình sẽ đến với tập truyện.Hôm nay nhé và mọi người đừng quên nhấn like chia sẻ và nhấn vào nút đăng ký kênh để ủng hộ anh sẽ với kiếp.Chúng tôi có thêm động lực tiếp tục gửi đến quý vị những câu chuyện hấp dẫn và hai mươi buổi tối con ngay bây giờ không để quý vị trí.Chúng ta hãy cùng nhau đến với nội dung chi tiết tập chín của bộ truyền vợ bé của anh tác giả trà mobi.Qua giọng đọc của anh sa.Nếu như được gà vào dòng tộc.Mà không có xuất thân dòng dõi vườn thất thì bắt buộc phải trải qua hai tháng học lấy nghe.Và điều quan trọng là phải thi đỗ trường quý tộc lâu để chứng minh tài năng của mình mà mệt.Xem cô ta liệu có khả năng đó sao cứ cho là cô ta có thay đổi đi chăng nữa thì có tao.Trở về đây làm trách nhiệm của người con dâu đến khi đó thì còn sẽ thường xuyên được nhìn thấy ra đâu.Tính điểm trong tầm kiểm soát của con hơn nữa lại còn nhận được sự thương cảm từ nha đam.Nghe amidan nói như vậy bà cảm thấy vô cùng có lý nếu như không phải đứa con gái đánh thường ngày.Dành hết tình cảm cho da đau thế chắc chắn là bà sẽ không chịu nhượng bộ được rồi.Vậy thì con nghỉ ngơi đi có gì nhớ gọi cho cha mẹ đi sau lưng của con còn có hỏi.Vững chắc con cảm ơn mẹ cha mẹ vẫn luôn tuyệt vời nhất.Có mỗi cô con gái không thương con thì thương ai mà còn peter dạo này đi.Suốt mà không thấy về cung điện vậy anh ấy đi công việc mà và là anh ấy cũng lớn rồi mà.Cần phải quá lo lắng như vậy ảnh hưởng đến sức khỏe đấy thôi được rồi con nghỉ ngơi đi.Một tuần sau đó sau khi được sự đồng ý của ng thì tất thảy mọi người đều không đi.Điển nhiều về việc anh lấy thêm vợ bé hôm nay là ngày đầu tiên tôi chính thức bước chân vào biệt phủ.Học các khóa lễ nghề đồng thời ôn bài chuẩn bị cho đề thi tốt nghiệp của trường quý tộc rose.Lazada đang nổi thì đây là ngôi trường mà không phải ai cũng dễ dàng bước chân vào những người nếu như không phải dòng dõi.Thích mà muốn bước chân vào đây thì ít nhớt phải chuẩn bị một lần vất vả khổ luyện mới có thể .Có những người học đến nỗi thổ huyết mà cũng không được điểm vậy mà yêu cầu của dòng tộc.Chỉ giới hạn hai tháng.Hoài an hay là anh yêu cầu họ thay đổi quy định ra đây.Chúng ta đã thống nhất với nhau thế nào hãy cứ coi như đây là cuộc trải nghiệm và chinh phục thử thách dành cho.Hình em đi em biết là anh sợ em vất vả nhưng.Anh cứ để cho em cố gắng chứng minh bản thân của mình một lần.Em muốn khi em chính thức là vợ của anh thì tớ không có một ai có quyền bắt bài và làm khó anh.Giờ đang gật đầu thở dài rồi kéo tôi áp sát vào lồng ngực anh nói.Vất vả cho em rồi không vất vả với cả anh đừng lo lắng quá như vậy.Cứ yên tâm là tốt công việc ở công ty đi.Mà dạo này em thấy anh gặp nhiều áp lực hơn thì phải.Có một số chuyện anh cần giải quyết.Nhưng mà sẽ xong sớm thôi.Khả năng là vài ngày nữa anh phải sang phát một chuyến.badm đi một mình anh lại không yên tâm đấy.Tôi bật cười trong lồng ngực của anh rồi nói.Anh làm cái như em là đứa trẻ không bằng ấy.Tài chính vì trẻ em cần được bảo vệ ở đấy.Bên ngoài có tiếng gõ cửa phòng.Đại thiếu gia.Bên ngoài có người tìm cậu ạ.Được rồi.Thà người đó đến phòng khách chở tôi nha.Dứt lời thì đang mỉm cười vào má của tôi.Anh đi trước đây.Giờ đang vừa đi không lâu thì ngoài cửa có tiếng nói.Thưa cô hoài an.Tôi là quản gia phụ trách nội vụ trong nhà.Tôi vào được chứ.Tôi nghe thấy như vậy thì đèn chạy thẳng đến mở cửa trước mặt của tôi là người phụ nữ tuổi khá cao .Khoảng sáu mươi tuổi rồi đó bà mặc bộ quần áo giản dị khuôn mặt nghiêm túc nhìn tôi.Sau lưng của bà là một cô gái châu á còn rất trẻ.Mặc bộ đồng phục trắng.Con nhà giàu nói.Dạ vâng.Mới bảo quản ra vào trong nhà.Bảo quản da gật đầu giới thiệu.Đây là tuyết mai.Từ bây giờ trở đi sẽ là người hộ riêng của tô hoài an.Người hầu riêng của cháu à.Đúng rồi.Cô gái này sẽ chịu trách nhiệm phục vụ riêng cho câu hỏi an.Nên cần gì thì cô cứ tùy ý sai bảo.Ngoài ra thì bên ngoài chuẩn bị một xe riêng và một tài xế riêng.Cô cho cô mỗi khi đi ra khỏi phòng.Dạ vâng cháu cảm ơn ạ.Bảo quản gia gật đầu rồi quay lại nó vào cái.Ở đây phục vụ cho tốt chủ nhân của mình nhé.Dạ vâng cháu biết rồi à.Bảo quản giờ cất bước đi khỏi.Cô gái nhanh nhẹn nói với tôi.Em chào chủ nhân ái.Em rất vui được phục vụ người.Tôi mỉm cười trả lời.Em cứ gọi chị là chị hoài an được rồi.Như thế sao được à.Người là chủ nhân của em mà.Ở đây chỉ có chị với em thôi em ngại gì chứ.Và lại gọi chị xưng em chưa gần gũi.Chị đúng là vừa xinh lại còn thân thiện nữa.Em làm ở đây lâu chưa già cũng được bà làm giả.May mắn mà có đại thiếu gia.Nên em mới không bị bán vào động mại dâm.Tôi chợt xuống người là nhìn cô gái.Suy tư một chút nghĩ đến bản thân của mình.Tôi cũng nhờ có sao đâu mà thoát khỏi tay của lão tố già.Nếu như ngày đó mà không gặp anh không biết giờ này tôi ra sao.Có khi nhập quá cắn lưỡi tự tử cũng nên.Mà em ở chỗ nào việt nam vậy.Dạ em ở phú thọ.Năm nay em bao nhiêu tuổi em vừa tròn hai mươi mốt tuổi ạ.Vậy từ giờ chúng ta cùng giúp đỡ nhau nhé em đừng ngại.Cứ xem như chị là chị gái của em vậy em cảm ơn ạ.Cuối cùng thì em cũng tìm được người cho em sẽ ấm áp.Tôi bật cười thành tiếng khi nhìn thấy ảnh mất vui mừng và sự chân thành ở cô gái đó.Đúng là ngốc.Bà đúng rồi.Vui quá tí nữa em quên mất không nói với chị.ba mươi phút nữa chị phải đến gặp phu nhân atula.Phu nhân nói như vậy á.Nếu như vậy thì phiền em dẫn chị đến phẩm phu nhân.Rồi sao chị vẫn chưa quên địa hình nơi này.Bởi vì nó rộng quá.Chị à.Em cũng phải mất một tháng mới quen thuộc đấy.Ở đây cái giống như mày còn vậy.Với cả đi làm một chút thôi có thể xuyên đến các hầm đấy.Cảm ơn em nhắc nhở nhé.Lúc tiếp mày dẫn tôi đến phòng của phu nhân.Bất ngờ một người đàn ông cao lớn từ trong phòng bước ra.Khiến cả tôi và tuyết mai công giật mình không chân lại.Người đàn ông này lần đầu tiên tôi gặp.Ráng ở tao lớn thấp hơn ra đăng một chút.Nhìn sơ qua cũng khá đẹp trai.Nhưng vẫn không thể nào xuất sắc được nhiều gia đăng.Nhìn thấy anh ta tuyết mời độc nhìn cầu giấy lại dùng sở rồi nói.Thiếu xào bò.Anh đang ngồi nhìn tuyết mai rồi nhìn qua tôi.Ánh mắt thăm dò từ trên xuống dưới cười nhạo nói.Đây là ai.Dạ thưa.Đây là cô hoài an thưa thiếu gia.Hoài an.Cô gái cái chết của anh rồi đấy.Bò sao mà anh tài chết mê chết mệt.Đẹp gái lắm.Từ nãy đến giờ nữa lời tôi không muốn nói.Bởi vì thấy thái độ của hắn.Nhưng suy nghĩ một lát tôi trả lời.Cảm ơn anh đã khen người.Tôi xin tự giới thiệu.Oppo.Theo tiếng anh.Còn có tên gọi khác thì chị không cần quan tâm.Tôi.Là em trai của tống giang.Sớm muộn thì chúng ta cũng là người một nhà.Hắn ta nhấn mạnh bà chữ tấm giả đá.Rất vinh hạnh.Nói rồi tôi xin phép đi ngay.Để lại hắn ta ở sau lưng con với anh mất việc lừa.Tuyết mai à.Đến phẩm phu nhân chưa.Ra mở ngày trước mặt chị đấy.Tôi ngước nhìn tấm biển cửa phòng.Thì ra mỗi phòng đều có chào bể.Hít một hơi thật sâu từ gõ cửa phòng.Bên trong vòng ra tiếng nói.Vào đi.Tin mới nói nhỏ.Em chào chị bên ngoài nhé.Căn phòng của phu nhân angela rất lớn.Mở đồ vật bên trong đều là màu vàng sang trọng.Phu nhân nhìn thấy tôi.Bà ra hiệu cho hai hầu gái.Lập tức không lâu sau đó.Có thêm một người phụ nữ trung tuổi xuất hiện.Hoài an.Cô bước chân vào đây thì chắc hẳn đã biết quy định của phủ chứ.Dạ thừa còn viết à.Đây là cô li.Cô ấy sẽ là người trực tiếp dạy bảo lễ nghỉ cho cô.Tôi nhìn xa người phụ nữ trung tuổi rồi gật đầu nói.Cháu là hoài an.Rất mong được người chỉ bảo.Đương nhiên rồi.Tôi sẽ cố gắng chị bảo thật tốt.Tôi nhận ra ý tớ trong lời nói cũng không hề bình thường.Chị cười chờ rồi trả lời.Cháu cảm ơn.Cho con sẽ cố gắng học thật tốt.Được không tốn quá nhiều sức lực của cô.Sau đó thì bà ấy hỏi phu nhân.Siêu nhân à.Vậy thì bắt đầu ngày hôm nay đúng không ạ.Bắt đầu ngay.mười câu hỏi an đi theo tôi.Tôi xin xác nhận rời khỏi rồi đi theo bà cô li đó.Đến một căn phòng vắng rồi lên giọng nói.Cô hoài an.Trước khi có bước chân chính thức là người của tống gia.Tôi thấy mặt của nhận angela.Tiếp nhận.Dạy lễ nghi cho cô.Chính vì vậy từ giờ trở đi.Mọi lời ăn tiếng nói.Cử chỉ hành động.Đều phải tuyệt đối nghe tôi chỉ bảo.Tôi thành nhưng trả lời.Vậy thì phiền cô li.Nói như thế còn tạm được.Dù sao thì cô vẫn chưa chính thức thành hôn với đại thiếu gia.Nên.Thời tiết bảy ngày.Nên cháu không được hình hoa.Mở phải kính lễ với người.Cảnh lệ thủy thuộc không tự nói.Đây là cô nói.Nhưng mà tâm ý của cô li muốn như vậy.Không sao.Cháu còn trẻ.Được cảnh lễ với người già là việc nên làm.Tôi thấy sắc mặt của bà ta thay đổi.Lên cười cười rồi nói thêm.Đế chế.Cháu quên mất.Dù sao thì cô lê.Trang chủ của người trung tuổi.Thế mà cháu nói nhầm thành người già.Ôi chết cháu cơ quan có cái suy nghĩ người già thì mức khó tính.Ấy.Cô đơn sơ với trẻ con chưa.Chẳng phải là cô đứng ở đây dạy cháu cách ăn nói lễ nghĩa.Không lẽ cô dạy cháu cách nổi giận.Nhìn vào cô lúc này mà tôi gần như không nhịn được cười.Cho nó bảo tàng tức muốn ói máu đi.Thế rồi sau đó bà ta ấm ức nói.Đường yên.Tôi làm sao có thể nổi giận.Làm cái nghề này kìm nén là chuyên môn mà.Tôi gật đầu vui vẻ nói.Có như vậy mới xứng là người được phương anh tin tưởng chứ.Bà cô đã nhanh chóng lấy lại dáng vẻ uy nghiêm rồi nói.Tấm da là dòng tập lớn.Vậy quy tắc trong phổi rất nhiều.Gặp nhiều người khác nhau nên cách ứng xử khác nhau.Mong cô hoài an vành tai nghe cho gió từng quy tắc một.Sau đó thì bà cô kể ra một loạt những quy tắc.Có thể nói là cực kỳ nghiêm khắc.Chưa kể.Tầng tầng lớp lớp dày giống như bề dày lịch sử và.Nghe mà khiến người ta hết buồn ngủ.Tuy nhiên.Tôi phải cố gắng ghi nhớ bởi vì tôi không muốn ai làm khó ra đâu.Bước chân vào phù mỗi lần muốn ra ngoài phải có sự cho phép mới được đi không thể nào tùy tiện.Đi đâu thì đi muốn làm gì thì làm.Bởi vậy mới nói làm dâu nhà quyền thế chưa bao giờ đơn giản cả.Cô hoài an.Tôi đã đọc sơ qua các quy tắc.Cô đã hình dung được chứ.Tôi gật đầu đá.Cháu đã nắm bắt được quà.Buổi học đầu tiên sẽ dạy cô cách ăn uống đúng chuẩn quý tộc.Uống trà làm việc không thể thiếu trong phòng.Vào mỗi buổi chiều.Vì vậy cũng phải có quy tắc cầm tất cả đúng điệu.Dùng ngón cái và ngón trỏ để nó ngoài.Ngón giữa.Thể dùng để đốt ngoài.Khi thưởng trà chỉ được nhấp ngồi ở cầu một vị trí.Tránh để lại dấu săn mồi trên miền tây.Bây giờ có làm thử xem.Tôi vừa cầm tách trà lên khỏi.Thế bao câu được khó chịu nổi ngày.Sao có chẳng giống nữ nhìn nhà người ta vậy nhỉ.Cách cầm tách trà đơn giản như vậy mà cũng không biết.Cái này mà cũng đòi làm con dâu của nhà tống già.Cái bà cô này.Từ bé đến lớn.Nào đã có thời gian thành thơi cường thu thú vui thường trà bao giờ đi.Người ta không biết thì cứ từ từ mà chỉ bị.Cứ sồn sồn giống như đang cố tình bắt lỗi tôi.Nhìn thấy nét mặt hả của bà ta.Tôi cần cố gắng bình tĩnh.Lời nhạc một nụ cười hiền hòa.Ấy.Vậy chưa có đề là cháu sống ai.Hay là cô đang trên đài thiếu gia có mất nghìn người kém còi.Cho chúng cháu ạ.Bà cô lập tức thay đổi sắc mặt giống một lúc rồi mới lên tiếng.Cô đừng nói bậy.Cháu nói bậy hay không.Cứ đi hỏi đã thế giờ rồi chém gió.Cô hoài an.Cô đừng tưởng bây giờ đại thiếu gia say đắm cô.Thế có muốn làm gì thì làm nhé.Nói như vậy thì càng không phải.Cháu muốn làm gì thì làm.Thế cháu đã không đứng ở đây.Nghe cô dạy dấu một cách khó chịu như vậy.Tôi cười tôi nhìn thẳng vào đôi mắt mang theo vài thì vẫn nổ rồi nhẹ nhàng nói.Chúng ta bắt đầu học tiếp thôi nhỉ.Ừ đúng rồi.Nếu như cô dạy cháu một cách khó chịu như vậy.Thể tích thầy sẽ làm ảnh hưởng đến tâm trạng của cháu.Mà cái tính của cháu cũng kỳ lắm.Muốn thì khó chịu chuyện gì.Thì thường nói những điều không hay cho lắm.Nói với ai vào lúc này thì chắc có gì sẽ hiểu nhỉ.Cô đừng nghĩ là đại thiếu gia sát hại lại câu nhé.Thế có muốn thử không.Cháu thì lại đang thấy đó là lợi thế của cháu đi.Được rồi.Học tiếp.Tôi bật cười nhìn bà cô cứ tưởng là dễ bắt nạt tôi á khoảng ba giờ đồng hồ sau đó tôi kết thúc buổi học.Đầu tiên tiết mời vận đường sắt ở cửa phòng chờ tôi nhìn thấy tôi thì còn bé vui mừng nói.Buổi học thế nào rồi chị thấy bảo cô đó có làm khó chị không tôi mỉm cười lắc.Đám như vậy thì tốt quá rồi thế để em dẫn chị đến phòng ăn nhé.Lúc này điện thoại bất chợt vang lên tin nhắn của gia đình.Anh đang trên đường trở về đón em ra ngoài ăn trưa.Nghỉ xài món ăn gì nào tự bật cười nhìn xuống tìm nhắn tin mới thấy như vậy gọi thêm lần nữa.Chị hoài an tôi giật mình quay sang nhìn con bé cười nói.Giờ đang nói đang trên đường về đón chị ra ngoài dùng bữa tôi vừa dứt lời thì từ xa đã nhìn thiệp hồng.Đi từ phòng đối diện bước ra.Tết mày thời gian cho nói.Nhiều thiếu gia lại đến gặp thì thu nhắn đấy ủa là sao.Bọn họ thường xuyên gặp nhau riêng tư như vậy á ai trong phổ mà không biết như thế à.Có tiền với thiếu phu nhân điều trị tôi tròn xoe mắt ngạc nhiên hỏi lại em có nghe.Không vậy amidan là chị dâu của cậu ta mà em nói nhỏ chị nghe chị.Có lần em còn nghe được nhị thiếu gia nói với đại thiếu gia về việc muốn đại thiếu gia.Thiếu phu nhân cho cậu ấy đấy cô ấy còn trực tiếp nói với đại thiếu gia là hai người đã từng phát sinh quan hệ rất nhiều.Nghe được tất cả những chuyện này thực sự khiến cho tôi cảm thấy bị sâu tôi thấy em.Chẳng phải rất yêu giờ đành sao tôi vẫn tự nói với bản thân tất cả những việc cô ấy làm với tôi.Để làm việc cô ấy quá yêu xa đâu kể cả chuyện cô ấy cho người ám sát rồi tất thảy tô.Biết tên nhưng chẳng qua tôi không muốn làm lớn chuyện thì nó không ra đằng đã biết hết sự tình.Mà lập tức xử lý tìm sát thủ đó đúng là ở đời.Biết người biết mặt nhưng không biết lòng tôi chấm chấm giờ hỏi lại tuyệt vời.Em đã nói chuyện này cho em biết chưa em không dám nói.Em sợ đến tài của thiếu phu nhân hoặc là phu nhân.Hai người họ sẽ cắt lỗ mất đấy ra là con rùa của phu nhân thì tất nhìn người sắt.Cô ấy thật tốt.Tôi gật đầu thở dài em nghĩ được như vậy là tốt đấy.Sống ở đây chị phải thật mạnh mẽ đi chị biết rồi cảm ơn em nhé.Tòa nhà hàng cách biệt phủ trường hai mươi cây số.Giữa không gian vô cùng lãng mạn.Bộ phụ kiện người da đen càng làm tôn lên dáng người cao lớn khuôn mặt điển trai.Khiến bao nhiêu cô gái quanh đây phải mải mê ngắm nhìn.Anh nhẹ nhàng cất phần thức ăn rồi dịu dàng.Đốt vào chiếc miệng nhỏ của tôi.Đánh mất khoảng hết thể yêu thương.Trường học lý nghị sáng nay có vất vả với em không.Không có đâu.Anh đừng quá lo lắng.Cba có làm khó em không không có.Dạ đang dừng động tác này.Ánh mắt ngước nhìn tôi rồi dõng dạc nói.Em đang bên quận bảy.Em nói thật không có mà.Anh còn lại gì mà không hiểu tính cách bà ấy.Huống hồ là còn là người của phu nhân angela.Em nghĩ là sẽ có chuyện bà ta không cố tình làm khó em ạ.Giờ đang ở nhà.Nghe tiếng gọi để dịu dàng của cô.Như đã thẩm thấu vào tận sâu đáy lòng của anh.Kiếm chồng còn mất ảnh tràn ngập hạnh phúc nhận ra loại cảm xúc này xuất hiện mỗi khi công à.Gọi tên anh.Nó giống như một liều thuốc ra đờm có lòng có ảnh với.Bởi sau mỗi ngày anh lại càng yêu cô nhiều hơn.Thế giờ đang im lặng nở nụ cười.Tôi những lời khó hiểu hỏi.Lazada.Bị tiếng nói lớn của tôi thất tình.Anh giật mình nhìn tôi sẽ nói.Anh vừa bận suy nghĩ một số chuyển thôi.Chuyện liên quan đến công việc.Ừ.Khả năng là sáng mai anh phải đi công tác.Mà để em ở đó anh lại không biến tần.Giá như có thể mất em vào trong túi áo mang theo mọi lúc mọi nơi nhé.Thằng ngốc thật đấy.Chúng ta còn nhiều thời gian bên nhau.Công việc rất quan trọng anh phải là thật tốt trước đã.Hội an.Gì à.Anh yêu em.Tôi bật cười nhìn anh.Người đàn ông như vậy làm sao có thể khiến tôi ngừng yêu anh đi.Thời tiết càng về cuối thu thì không khí lại càng lạnh dần.Tivi.Những bông hoa trong vườn vẫn nở rộ đổi sắc màu.Giờ đang chính thức đi công tác vài ngày.Nền công việc hàng ngày của tôi quanh đi quanh lại.Là học lễ nghi.Rồi tự mình luyện tập thêm kiến thức.Chuẩn bị cho kỳ thi tốt nghiệp trường rồi.Hoài an.Ở trong phòng.Cô có thấy quen không.Một giọng nói trong trẻo vang lên.Lúc tôi xoay người lại thì thấy amada trước mà.Cô ấy vẫn như vậy.Rất rành đẹp.Giờ đang ngồi trên chiếc xe lăn.Tôi nhẹ nhàng cúi đầu chào cô ấy thảo phát tác.Trái với suy nghĩ của tôi cô ấy vội vàng nói.Không cần lấy nhỉ.Sớm muộn gì chúng ta cũng là chị em một nhà.Những lời nói này của anh gây ra khiến mọi người chứng kiến đều phải kinh ngạc.Bọn họ.Có bữa nghe nhầm không chứ.Trẻ em sao.Không biết hôm này thiếu phu nhân của họ uống phải thần dược gì không biết.Đến ngay cả cô hầu gái đứng phía sau angela con chọn xe mất không nói nên lời.Tôi nói không đúng sao.Hoài an.Được người thương như vậy thì đúng là phước phần của tôi à.Người với tôi gì chưa.Từ nay hãy gọi tôi là chị anna.Theo tuổi thì tôi kém của một tuổi.Nhưng mà sao về vài vé thì tôi là vợ cả.Như vậy có thấy được chứ.Tôi vẫn còn mơ hồ những lời nói này của cô ấy cho biết thời tôi chỉ có thể gật đầu đáp lời.Tất nhiên.Là được à.Camera cười tươi nhìn tôi.Vậy là chúng ta đã chính thức trở thành người một nhà sao.Hi vọng là mối quan hệ của cả hai ta sẽ tốt đẹp.Về việc lần trước xin hãy bỏ qua.Thực ra thì chuyện đó em đã không còn nghĩ ngợi nhiều nữa.Không biết là đầu gối của chị thế nào rồi.Camera mềm cười nhìn xuống đầu gối của mình rồi nói.Khôi phục file tốt.Bác sĩ nói không lâu nữa có thể đi lại được.Như vậy thì tốt quá.Đấy nó mà chị quên mất.Em cũng là bác sĩ.Có dự định tiếp tục đam mê nữa không.Việc đó thì còn phải xem đã.Phụ nữ chúng ta mà thương và hy sinh cái nọ bù đắp cái kia.Giống như việc chị chấp nhận em để được ở bên gia đăng vậy.Nghe coi nói như vậy trong lòng của tôi bỗng giấy lên một hồi chua xót.Tôi hi vọng những lời nói này của cô ấy là thật lòng.Ngay lúc đó một người vệ sĩ đi vào báo cáo và anna.Thơ thiếu phu nhân.Bên ngoài có mười ba xe chở người.Đưa họ vào phòng đợi ta đi.Tôi biết rồi.Angela ngước lên nhìn tôi vui mừng nói.Mở bác sĩ đang đợi chị cũng là người việt nam đi.Chị thấy cậu ta cũng khá giỏi.Đạt được khá nhiều thành tựu.Em có muốn đi xem thử không.Biết đâu lại gặp lại người quen trong trường y thì sao.Mày để tao nhớ xem nào.Bác sĩ tên là tuấn anh thì phải.Đúng rồi.Là tuấn anh đấy.Nghe đến tiền của tuấn anh thì đáy lòng của tôi khi dâng lên một hồi cảm xúc.Tôi có thể dễ dàng cảm thấy nhịp tìm được nhìn tăng lên.Là một loại cảm giác hoảng loạn.Hoài an.Em sao thế.Có muốn đi cùng ta không.Tôi nhìn amira.Nhìn nụ cười trên môi có ai cản được từ cái lắc đầu.Dạ thôi.Em nghĩ ra là mình có việc cần phải làm rồi.Vậy à.Không sao.Còn nhiều dịp gặp mặt nhau mà.Chị đang định để cho bác sĩ ấy làm việc bên này cho chị luôn đi.Dù sao thì bác sĩ chính của chị cũng đang cần một triệu lý.Mà cũng chẳng hiểu sao chị lại ôm cậu ta nữa.Chắc là do cái duyên em nhỉ.Tôi gật đầu đáp.Vậy thì chị về xem thử đi.Không thể để người ta đợi lâu đấy.Được rồi.Chị đi trước nhé.Tuyết mai đứng sau cô.Nhìn sắc mặt của cô đang dần không tốt.Con bé khác hỏi.Chị hoài an.Chị thấy không khỏe ở đâu á.Chị không sao đâu.Chúng ta phải phòng thôi.Em rót cho chị lên nước.Dạ vâng nước của chị đây.Tết mời này.Nếu như em gặp lại một người quen trong trường hợp bất đắc dĩ.Anh sẽ tính sao.Em phải xem là trường hợp đó như thế nào đã.Ví dụ như em đang giấu người ta là em ở một nơi khác.Nhưng mà tình cờ người ta gặp lại em.Không đúng như những gì em nói.Người này là người mà em rất xem trọng nữa.Em thì chưa trải qua.Nhưng mà em nghĩ là em sẽ chủ động.Nói tất cả trước khi người ta gặp lại em.Ở nhà.Sao chị không nghĩ ra nhỉ.Lập tức tôi lấy chiếc điện thoại nhắn tin cho anh tuấn anh.Hỏi thăm tình hình.Không lâu sau đó thì tính trường tiền nhẫn vàng lên.Cũng là lúc rảnh cửa phòng mở ra.Khiến cho tôi giật mình đặt điện thoại xuống.Sức mạnh của tôi là phu nhân angela.Bà vẫn nghiêm túc nhìn tôi.Ảnh mất thể hiện rõ vài phần khó chịu.Tôi thấy như vậy thì nhẹ nhàng hỏi.Không biết là phải nhận đến tiệm còn có chuyện gì không ạ.Tất nhiên là có tiền thì ta mới đến gặp cô chưa.Dạ vâng.Không biết là người có gì cần chỉ bảo.Cô chưa chính thức bước chân vào tống gia.Điều này con biết.Về mà có dám qua mặt poli.Tôi nghe nói là cô không có tâm ý hợp tác trong việc học lấy nghe.Vậy thì còn xem phu nhân hãy nghe con nói đó.Tôi muốn gặp cô li để hỏi rõ là còn không hợp tác chỗ nào.Nếu như có thể.Hãy nói rõ ràng để còn biết.Còn sửa đổi.Tao sẽ thay lê.Đến đây để dạy dỗ cô.Người là phu nhân.Là người giữ chức quản lý nội vụ trong phủ.Người không thể tùy tiện đánh giá sự việc như vậy được.Con sẽ là mọi người sẽ không phù hợp với cách làm này của người.Phu nhân onduline nhìn tôi.Sức mạnh của bà ngày càng khó coi.Làn da trắng sớm nổi gân xanh.Có thể cho thấy bà đang tức giận đến cỡ nào.Nhưng không thể kìm nén cảm xúc.Bà cất giọng nói.Giỏi lắm.Để điều khiển của tâm phục khẩu phục.Còn rất sẵn lòng.Lúc bảo định lên tiếng thì ngoài cửa có hậu gái kính cẩn nói.Iphone x.Quân vương cho mọi người ạ.Bà quay mặt bước đi.Trước khi đi còn không quên hoàng lan.Nhìn thẳng vào mắt của tôi rồi nói.Cô cứ đợi đấy.Lúc này thì tôi mới có thể thở phào nhẹ nhõm.Nhìn bóng dáng của bà khuất dần.Tết mời đứng thẳng sau tôi.Hai chân còn bé được sớm dùng cầm cập.Trên trán thì lấm tấm mồ hôi con bé này thực sự đang sợ hãi về chắc hẳn là nó đã từng biết.Tiếng việt mà phương anh angela đã làm.Mặc dù tôi không dám khẳng định.Nhưng mà linh cảm mách bảo tôi.Bảy đã từng làm việc gì đó rất xấu xa.Thực hiện những người làm khi nhắc đến tiền được cảm thấy kinh hoàng như vậy.Tuyết mai.Em sao thế.Trẻ.Em lo cho chị quá.Em sẽ là phu nhân xử phạt chỉ.Sửa lại những thành phần ấy chị sẽ không chịu được.Mà đại thiếu gia đang ở rất xa.Nước da thì không cứu được lửa gần.Lại giống như năm xưa.Con bé nói đến đây rồi dừng lại.Tôi những lời hỏi con bé.Năm sữa.Con bé chợt nhận ra là mình lỡ lời.Vội vàng lắc đầu nói.Không có gì đâu chị.Anh em nhớ ra là mình phải đến nhà bếp lấy điểm tâm lên cho chị em đi đây à.Nhìn thấy thái độ sợ hãi của con bé cùng với việc không muốn trả lời.Tôi cũng không làm khó lần lặng gật đầu.Buổi chiều thì đi xa đến phổ đón tôi ra ngoài.Đã lâu lắm rồi không được gặp cô ấy.Cô ấy càng ngày lại càng xinh đẹp và quyến rũ.Lisa.Tôi rất bất ngờ khi cậu đến đây đón tôi đấy.Cảm ơn cô đã thức tình tôi.Thế giới bên ngoài vẫn rất nhiều nhịp.Lê sao vừa lái xe vừa bật cười nhìn tôi.Là thế gia nói tôi đến đón cô ra ngoài dạo chơi.Ngày biết ở với tính cách của cô thì nhất định sẽ không thích hợp ở trong phủ đâu.Nói thật với cổ nha.Sống trong cung điện lộng lẫy mà cô độc và tải nhạc một chết.Là còn bao nhiêu lễ nhỉ.Đây không phải về giao.Từ chắc là cả đời này tôi cũng không muốn ở đó đâu.Vậy mà đó là ước mơ của biết bao nhiêu cô gái đấy.Tôi chỉ muốn cuộc sống bình thường thôi.Được bên cạnh người mình yêu.Ăn món mình thích.Vợ làm những điều mà mình cảm thấy thoải mái.Lisa mỉm cười gật đầu rồi nói.Vậy thiếu gia đi công tác.Phu nhân và thiếu phu nhân có làm khó cô không.Thiếu phu nhân thì chưa.Còn phu nhân thì cũng có một chút.Nhưng mà không sao tôi vẫn ổn.Như vậy là tốt rồi.Thiếu gia có thể yên tâm giải quyết công việc.Cho tôi nghe nói ngày ấy chỉ nôn nóng trở về gặp cô thôi.Làm đến nỗi quên ăn quên ngủ đấy.Có đúng là cô gái may mắn duy nhất trên thế giới có được tình cảm chân thành của ngày ấy.Vô thức khóe môi của tôi nở ra nụ cười hạnh phúc.Có trời mới biết tôi hạnh phúc cỡ nào.Gặp được người đàn ông ấy đúng là một may mắn lớn nhất cuộc đời.Chị ước nguyện có thể cùng anh vượt qua mọi thử thách.Biển cạn đá mòn vẫn yêu đậm sâu.Tôi cùng với lisa trở về cũng là lúc mặt trời xuống núi.Khi chiếc xe đang chạy vào con đường nhỏ.một nghìn.Hai chiếc xe đèn ngược chiều đi đến chắn ngang đường.Khiến lisa phạm gặp lại.Cả hai người chúng tôi ngờ về phía trước.Nước mắt nhìn hai chiếc xe đèn phía trước.Trong lòng của tôi không khỏi dâng lên một nỗi nhỉ.Từ chim chích chòe kiệt bước xuống là hai người đàn ông mặc đồ đen cao lớn.Đang tiến về phía chiếc xe của chúng tôi.Ngay sau đó một người gõ cửa.mười câu hỏi an số xe.Ông chủ của tôi nói muốn gặp cô.Lisa lo sợ nhìn tôi lắc đầu nói.Không được đâu.Nhớ đâu phải là người xấu.Tôi suy nghĩ một lúc rồi đáp lại.Nếu như bọn họ muốn gặp tôi.Đã cố tình trạng xe như vậy.Thế xem ra không gặp không được đâu lisa.Bọn họ sẽ không cho chúng ta trở về đâu.Nhưng mà còn an toàn của cô.Không thể được đâu.Tôi nhìn ra bên ngoài.Chưa phát hiện chiếc xe đền đang đậu bên đường cách đó một đoạn không xa.Cô xem.Người ta đã thực sự muốn gặp rồi đấy.Không để cho lisa nói thêm.Tôi lập tức mở chốt bước xuống xe bên đánh dấu hỏi.Con người là ai.Cô là hoài an.Phải.Mở cô đi theo tôi.Ông chủ của tôi muốn tìm cô.Sao không mất nhiều thời gian của cô đơn.Tìm hiểu cho tôi không bị theo cách ăn thì sao.Tôi nghĩ là cô giang hòn ngoan nghe lời.Bởi vì bản thân có cổng không muốn dùng biện pháp mạnh.Tôi nhếch môi mỉm cười tiến từng bước chân về phía quần áo đền rồi nói.Thế là sẽ giết rồi à.Tên áo đen giữa mày nhưng vẫn kiểm định đá.Mời cô.Tự nhiên chiếc ô tô đó rồi quay sang nói với lisa.Chờ tôi một lát nhé.Hỏi anh à không được đâu.Khi một phần kết của tôi càng gần chiếc ô tô thì cánh cửa bật ra.Một người đàn ông nói với tôi.Mơ có vào trong xe.Trong xe là một người đàn ông lớn tuổi.Khuôn mặt này y phục này đúng rồi.Là của ông chớ tôi gặp hôm ở biên phủ nhưng mà có chuyện gì khiến ông ta muốn gặp tôi đừng độc như vậy.Xin lỗi.Cho hỏi chú là.Chào hỏi an chúng ta lại gặp nhau rồi.Ta là gia kỳ chủ yếu là người đã phản đối gay gắt về việc cháu và gia đình sao.Nói như vậy thì lại mang tiếng quá rồi thì việc ta làm là lợi ích của tất cả mọi.Bao gồm cả cháu cho thử nghĩ xem với thân phận của cháu nêu ra sống sót.Vậy thế là của angela cháu tên là da đen sẽ bảo vệ được cháu.Như vậy thì lại càng nực cười nó thì trăm công nghìn việc.Lấy đâu ra mắt thứ ba mà quan sát cháu hai mươi bốn giờ như thế.Châu gia kỳ.Chồng nghĩ là cháu tìm cháu không phải để nói những lời này.Chủ đề trực tiếp và vấn đề đi thông minh đấy.Thôi bây giờ chúng ta xem như là giao dịch nha giao dịch.Nhưng mà cháu không có gì để trao đổi với chú cả không cho có một thứ rất lớn.Không ai có được đấy tôi nhớ mày nhìn ông nhìn thẳng vào đôi mắt như muốn nhìn thấu tâm can của.Tôi muốn xem ông ta định giấu cho dưới đây chắc hẳn là cũng không tốt đẹp gì cả.Hết mùi rồi nói tiếp.Đó chính là tình yêu của da đen.Nhưng vẫn bình tĩnh trả lời vậy thì chuyện này có liên quan gì đến chú à cháu nhé.Việt nam nữ yêu nhau là điều bình thường cao đẳng giảng gốc với tả.Chồng nghĩ như thế nào thì nói như vậy thôi.Khổng lồ thì ông ta rút ra một tờ ngân phiếu đều cho tôi.Đây là một tờ ngân phiếu không.Cháu có thể tùy ý đền con số mà cháu thích vào đó.Điều kiện của chú là gì làm việc cho ta tranh thủ sự.Lấy tất cả các dữ liệu của tập đoàn mà đang đang nắm giữ.Tôi bật cười nhìn tờ ngân phiếu trên tay ông ta.Cầm lấy giờ hỏi chỗ trước là chó có thể viết bao nhiêu thì tùy ý chứ.Ông ta nhìn tôi.Nụ cười mãn nguyện trên môi trước hành động ta đang nghĩ đồng tiền đang dần có sức hút với tôi.Nhanh như chớp từ ngân phiếu bị xé làm đồ trước mặt tôi.Và chồng cần mắt ngỡ ngàng cầm tay.Khiến sắc mặt của ông ta giận dữ.Hai hàm răng nghiến lại vào nhau.Nhanh chóng lên tiếng nói.Có dám.Chủ nghĩa là tiền cho có sức hút vào chảo xào.Chưa thử nghĩ mà xem.So với số tiền này thì thà là cháu ở bên gia đình.Còn có lợi nhiều hơn.Cháu sẽ có tất cả.Cô được lắm.Cô có tên là tôi lập tức giết cô không.Cháu tiền chứ.Nhưng mà không phải lúc này đâu.Mạnh mẽ.Cực kỳ mạnh miệng.Biểu hiện cũng rất mạnh mẽ.Bà sao mà ra đăng ok không.Chó có thể xem như đây là một lời khen của bậc trưởng bối dành cho tiểu bối.Tôi sẽ cho cháu suy nghĩ lại.Nếu như thay đổi ý định.Từ điển gặp tôi.Cho nên nhớ.Ta sẽ không cho ai cơ hội lần thứ hai.Chuyện ngày hôm nay.Tuyệt đối không được mở miệng.Bằng không.Ta sẽ vạch trần chứng cứ phạm tội của giai đoạn trước pháp luật.Tôi thở dài rồi nói.Phim ngày mở cửa giúp cháu.Sau khi có bước chân đi khỏi chiếc xe nhà trợ lý của ông gia kỳ liền nói.Ngày định để cho cô ta đi dễ dàng như vậy sao.Ánh mắt của ông già lên tự nhiên ác quỷ vậy.Không vội.Đây chính là liều thuốc kịch độc với thằng nhóc đó.Cứ từ từ thôi.Giờ đang ở nhà.Cháu trai của ta lazada cháu không nên biết yêu mới phải.Màn đêm buông xuống tất thảy đều chìm đắm trong không khí lạnh lẽo như giấc mơ chập chờn.Những hình ảnh và lời nói của ông ta cứ bủa vây lấy tâm trí của tôi trong mơ tôi thấy anh bị thương.Thế ảo ảnh đẫm máu tôi nhìn thấy xung quanh anh là hàng trăm gương mặt ác quỷ.Như muốn ăn tươi nuốt sống anh vậy rửa mật khẩu sống từ sau lưng của anh vang lên.Bài hát lên một tiếng.Đồng hồ lúc này đều mười hai giờ đêm.Tường tiếng tích tắc kêu trong màn đêm tĩnh mịch khiến cho mọi thứ lại càng trở nên cô độc.Tôi liếc mắt nhìn căn phòng rộng lớn.Một giọt nước mắt vô thức tồn rời.Tôi nhớ anh.Nhớ anh trong từng hơi thở.Không biết ở nơi đó anh đang thế nào.Tiếng giả lập cầu bước đến cửa phòng.Tìm của tôi một lúc lại càng được nhà.Tôi cảm nhận được mùi hương quen thuộc ấy đang thoang thoảng đâu đây.Nhìn thẳng về phía cửa phòng cũng là lúc cánh cửa bật mở.Bóng dáng của người đàn ông quen thuộc ấy chỉ cách tôi vài bước chân.Lazada.Dù là anh ấy đứng ngay trước mặt của tôi tôi vẫn cảm thấy như đang nằm mơ vậy ngồi trên giường mà toàn thân.Cấm đường như khúc gỗ hai mắt mở lớn nhìn ra đăng tôi muốn lên tiếng thế nhưng cổ họng nghẹn.Cho đến khi tôi thực sự cảm nhận hơi ấm từ cơ thể của anh từng nhịp đập trái tim của anh.Giọng nói trầm ấm quen thuộc.Tôi mới thực sự biết là mình không phải đang mơ.Em sao vậy.Đang gặp một mà.Giờ đang ở nhà.Ảnh thì đừng sợ.Anh về lúc nào vậy.Anh vừa về đến đề thì lập tức để gặp em đây vô địch là trời bất ngờ không ngờ.Chứng kiến cảnh em gặp ác mộng.Anh thực sự cảm thấy đau lòng lắm.Thế rồi tôi nhớ lại giấc mơ kia.Trong mơ tôi thấy ảnh bị thương.Cái áo của ảnh đẫm máu.Trấn thành lại bản thân tôi ngồi thẳng dậy nhìn cái hình một chút.Đôi tay thon dài trời nhẹ lên khuôn mặt.Với từng đường nét hoàn hảo nhưng đến đồi mồi thì tại sao lại tái bất thường như vậy.Ảnh thực sự là bình thường à.Rồi ra đang cố gắng che giấu nhưng mà ánh mắt của anh không thể lừa được rồi.Huống hồ tôi cần là bác sĩ.Sự nhạy cảm nghề nghiệp có thực hiện tùy dễ dàng nhận thấy.Về đau đớn ẩn giấu trong hàng lông mày.Và khi sắc hoàn toàn không được tốt.Răng cửa nhà rồi vào máy của tôi trả lời.Anh không sao đâu.Đừng lo lắng cho anh.Ra đây à.Em vừa mới thấy.Có rất nhiều người muốn sát hại anh.Em còn mơ thấy.Áo có ảnh đẫm máu nữa.Cô gái ngốc.Chỉ là giấc mơ thôi.Những em làm bác sĩ.Vừa dứt lời thì tôi đặt tay lên bờ vai của anh.Khiến cho hàng lông mày rậm rạp sẽ cao lại.Khuôn mặt cường nghỉ tắt nền đầy đau đớn.Tôi sợ nhìn anh.Nhìn lên chất lỏng trên tay của mình.Qua ánh đèn vàng.Tôi có thể nhìn thấy rõ.Đó thực sự là màu máu.Anh cố tình mặc áo đen thì tôi không phát hiện anh bị thương sau.Lazada.Giờ đang biết là mình không thể che giấu được nữa.Lời sau một nụ cười rồi lắc đầu nói.Anh quên mất là vợ anh là bác sĩ cơ mà.Lúc này thì tôi không chần chừ được nữa.Trực tiếp cười bò từng cúp áo sơ mi của anh.Dưới ánh đèn vàng.Dáng người đẹp đến lời đồn.Trên đường lúc này tôi không quan tâm đến điều đó.Tôi chỉ chú ý đến vết thương trên bả vai của anh.Được quấn bằng chiếc bằng gạch.Những vết thương vẫn đang rỉ máu loang lổ.Đỏ rực rỡ như đóa hoa bỉ ngạn đang vào kỳ nở rộ.Trong lòng của tôi lúc này không nghĩ được gì ngoài lo lắng.Rốt cuộc thi ai đã khiến cho anh bị thương như vậy.Không nói thêm gì nữa.Từng bước thật nhanh xuống giường.Đi về phía hàn cáo lôi ra một bộ dụng cụ y tế.Của mày tôi đã pc.Như thế này luôn sẵn có.Bình tĩnh cầm chiếc áo cắt hết băng gạc quấn trên vai của anh vừa làm vừa chat.Cái tên nào cũng bằng gặp chàng vậy.Chả chết ở vết thương vẫn rỉ máu như thế.Ra làng nghề xong thì bật cười nhìn dáng vẻ lo lắng đến đáng yêu của cô rồi đáp lại.Cái tên đó là chiều mai em đi.Lúc này từng vòng băng gạc tháo bò.Khiến tâm tư của tôi cũng còn rút lại về sắp xa.Có thể thấy vết thường là viết đoạn để lại.Nhưng mà của mày lệch hưởng sơ qua vài không quá nghiêm trọng.Khi thuốc sát trùng thấm vào miệng vết thương tạo cảm giác vừa xót vừa bú.Nhưng mà anh vẫn lặng lặng nhìn cô.Suốt cả quá trình từ sát trưởng cho đến bằng bó.Anh không thể lên tiếng cũng không kêu than.Khóe môi của anh luôn hiển anh cười.Khi nhìn ký người con gái trước mặt.Như đang rất hưởng thường ngắm nhìn dùng nhân sinh đạt.Cũng chẳng mảy may để ý đến vết thương trên vai.Cho đến giờ phút này tôi mới để ý.Trên nửa của anh không chỉ có một bếp thường.Mà còn có rất nhiều vết sẹo đã phai mờ.Dài ngắn đủ cả.Theo như những gì tôi biết.Thế anh là một doanh nhân.Chế độ phải là dân xã hội đen ở đâu.Dừng lại vài giây suy nghĩ.Tôi nhớ đến lời của ông chủ gia kỳ đã từng nói.Đừng trách tôi làm tất cả bằng chứng phạm tội của ta nộp lên cơ quan cảnh sát.Nghe đến điều đó.Trong lòng của tôi giấy lên một hồi cho shop.Từ nước mắt nhìn anh.Nhìn thẳng vào đời mất đèn phẳng lặng nhưng họ không đấy rồi cất nhà tiếng.Lazada.Ai đã khiến cho anh bị thương như vậy.Khi nghe câu hỏi đó thì sắc mặt của anh rõ ràng thay đổi.Nhưng mà rất nhanh sau đó bình tĩnh trả lời.Chỉ là một đối thủ cạnh tranh trong công việc thôi.Thật chứ.Thật mà.Em đừng lo lắng.Anh bảo em đừng lo lắng.Làm sao có thể không lo lắng đi.Mỗi lần anh đi xa.Không được nhìn thấy anh.Em cứ luôn cảm thấy bất an trong lòng.Hoài an.Hay là bây giờ.Em hôn anh đi.Da đen.Em đang nói chuyện nghiêm túc với anh đấy.Thì anh cũng đang nói chuyện nghiêm túc với em mà.Đối với anh mà nói.Nụ hôn của em giống như thần dược vậy.Có tác dụng giảm đau rất lớn.Chưa để có kịp lên tiếng thì nụ hôn ngọt ngào nóng bỏng.Đã đặt lên đôi môi mềm mại.Từ phía sau đôi tay chậm rãi một đường thẳng tóc đi xuống rồi nhanh chóng cởi bỏ quần áo nên nói.Trong.Sau một khác thì hai tấm lưng dần dần nhà xuống chiếc giường êm ái.Gấp căn phòng rộng lớn tràn ngập hơi thở đàn ông nam tính hòa quyện cùng với hương thơm ngọt ngào của cô.Nhưng mà.Còn vết thương của anh thì sao.Không sao.Anh nhớ em lắm.Dứt lời thì được ngồi lại mãnh liệt.Nút tròn của vào trong vậy.Mặc dù trải qua rất nhiều lần ân ái.Nhưng cơ thể của cô vẫn ngượng ngùng đỏ mặt.Từ tận đáy lòng đàn dâng trào loại cảm giác quen thuộc.Bàn tay to lớn của anh vẫn không ngừng thăm dò.Trên cơ thể của cô.Từ đôi vai trần trượt thẳng xuống mặt đường.Không lâu sau đó.Thế vật cứng rắn khổng lồ ngang tàng tiến sâu vào bên trong.Cơ hội như muốn xuyên thấu vào cơ thể của cô vậy.Lúc này không còn cách nào kìm hãm dục vọng.Khát vọng cháy bỏng làm cổ họng không tự chủ được.Mà kêu lên thành tiếng gần nhà yêu kiều.Sáng sớm.Ánh sáng mặt trời xuyên qua tấm rèm sáng.Chiếu vào căn phòng rộng lớn.Tôi chậm rãi tỉnh dậy sau một giấc ngủ sâu.Một lần mở mắt ra nhìn tất thảy mọi thứ trong căn phòng.Mở đồ vật vẫn như vậy.Chưa có chiếc ga trải giường nhà nghỉ.Đó là hậu quả của một trận cuồng nhiệt đêm qua.Người đàn ông bên cạnh tôi đã sớm rời khỏi.Trên bàn để lại lời nhắn.Chúc vợ yêu của anh ngày mới vui vẻ nhé.Anh phải đi đến công ty giải quyết một số công việc quan trọng.Buổi tối gặp lại em.Số miền cười nhìn từng nét chữ trên tờ giấy nhỏ.Đây là lần đầu tiên tôi thấy nét chữ của anh.Mọi thứ nhìn được rồi trở về những kỉ niệm ngày còn viết thư tay.Trên ghế nhà trường.Lúc tôi bước chân ra ngoài cửa phòng.Bên ngoài đổ nào tiếng to nhỏ quanh đây.Lúc nước mắt nhìn sang phía trái của hoa vinh.Thì nhìn thấy ba bốn người.Đừng cãi nhau điều gì đó.Với bản tính tò mò.Tôi có muốn bước lên xem thử.Thế không ngờ chứng kiến và cô li vừa dáng cái bàn tay lên khuôn mặt nhỏ nhắn của con bé tuyết mai.Bộ vest.Đúng là chỗ nào tớ đấy.Poli.Khi tôi cất tiếng tức thời đều quay lại.Ánh mắt của những người kia phần nào đúng.Chỉ riêng và câu đó thay đồ vẫn không hề thay đổi.Tết mày nhìn tôi lắc đầu khi nói đừng tham dự.Nhưng mà giờ phút này.Tôi không bận tâm nữa cũng không nhịn được nữa.Truyện bà ta nói đều cho tôi với phu nhân angela.Tôi đã không thèm nói.Lần này là con lên mặt.Thậm chí.Còn đánh còn bé tuyết mời.Cô hoài an.Cô đơn đông đúc lắm.Có đến đây mà xem.Người hầu của cô đã làm ra những gì.Tôi không thèm trả lời bà ta.Quay sang nhìn tuyết mời rồi hỏi.Tuyết mai.Kể chị nghe đi.Chị sẽ lấy lại công bằng cho em.Chị hoài an à.Không có gì đâu ạ chị đừng bận tâm.Bà cô lập tức chuyển mắt lên rồi nói.Vừa nãy còn gọi là gì.Chị hỏi an.Đó là chủ nhân của cô đấy.Poli.Cháu là chủ nhân của con bé.Việc dạy dỗ cần phải thế nào.Không đến lượt cô.Thái độ của tôi vẫn kiên quyết trước sau như một.Tuyết mai.Nói cho chị nghe đi.Em.Em sao thế.Cứ nói đi.Con bé sợ sệt vừa muốn nói nhưng khi chạm vào ánh mắt của bà cô lê.Thì dừng lại.Sao đỏ dần dần kết lời.Không có gì ạ.Là lỗi của em.Ba cô tiên là như vậy vô cùng thỏa mãn mỉm cười.Cô hoài an.Đăng ký chưa.Là lối của hầu gái bình cô đấy.Nếu như đã nói là hồ cá bên trái.Thì cũng không có quyền đánh còn bé.Nếu như không muốn sống đúng với thân phận của mình.Chỉ cách hành xử đã khác.Là sao cô không chịu dạy dỗ người hầu của mình đến nơi đến chốn.Mới để xảy ra tới sự như vậy.Mà cũng đúng thôi.Nghe đến bản thân của cô.Còn học không đến nơi đến chốn.Thì làm sao mà giải được người hầu đây.Thế nào là học không đến nơi đến chốn.Cô đừng nghĩ là mình nhiều tuổi.Làm việc trong phủ đã lâu.Thế có quyền muốn làm gì thì làm.Xe thaco.Cô.Cũng chỉ là người làm thôi.Bà có nghe tôi nói như vậy.Sắc mặt đột nhiên trở nên khó coi.Khi còn chưa kịp mở miệng ra nói đã bị tôi chặn ngang lại.Sao thế.Có phải là cố định nói cháu chưa chính thức trở thành vợ của đại thiếu gia.Không có quyền lên tiếng.Thế thì cháu không xin trả lời luôn.Cháu chưa chính thức trở thành vợ của thiếu gia.Nhưng mà hiện tại.Chỗ cũng có thể còn là khách của phổ.Cô xem.Người làm có nên tôn trọng khác của chủ nhân mình hay không.bảy ngày dòng bực tức định nói gì đó.Rồi lại nút ngược lời nói trở lại.Sau đó liền quay mặt trời đi không nói thêm lời nào nữa.Tất cả mọi người đều đi khỏi.Lúc này tôi mới hỏi tuyết mai.Rốt cuộc là có chuyện gì.Nếu như em còn xem ta là chị của em.Thì cứ nói đi tao biết.Con bé vừa rơi nước mắt vừa kể lại.Em vừa nói cái gì.Hiếu tập hợp.Chiều cao à mà.The flash hỏi lại.Trẻ.Chứ đừng nói lớn tiếng như thế.Cả mọi người nghe thấy đấy.Chuyển như vậy sao không nói thẳng ra.Tại sao phải chịu khó.Em.Em sẽ là công nhân sẽ giúp em với.Mình có thể làm mọi thứ để bảo vệ thiếu gia trò.Đúng thật là.Nhìn con bé tôi vừa thấy thường lại vừa cảm thấy xót xa.Không hiểu thôi.Dù sao những người có địa vị thấp kém so với người giàu thì vốn giấy được không tồn tại hai chữ công bằng.Buổi chiều sau khi hợp lý ngày trở về.Lúc đi ngang qua sân vườn tôi thấy bố của đang đang làm lành chăm chú nhìn xuống bàn cờ.Tôi có dừng chân lại một lúc rồi lặng lặng bước tiếp khi tiến được ba bước theo ông lên tiếng gọi lại.Ngoại hạng anh.Tôi quay lại nhìn ông rồi cúi đầu chào.Dàn ý cho thấy người đang bệnh nên không dám làm phiền à cháu biết chơi cờ vua.Tôi gật đầu đáp.Cháu có nhưng mà cháu chơi không giỏi đâu mà lại đây.Ngồi xuống chơi với tao đi cháu ngồi cùng với người à phải.Xem người ta ra lệnh cho cháu vậy thì cháu không khách sáo nữa à.Vui vẻ tiến lại gần cái ghế ngồi xuống đối diện với ông lâu lắm rồi tôi không chơi môn này.Ngày sinh viên cũng chỉ biết trời một chút thật không ngờ lại có ngày được chơi cùng với quần vườn cao quý.Vậy dạo này việc ôn tập chuẩn bị cho kỳ thi tốt nghiệp trường rau của cháu vẫn.Dạ vâng cháu vẫn đang cố gắng hả nhớ ngày xưa.Giờ đang thi tốt nghiệp được số điểm cao nhất trường còn lại thẳng kho nó miệt mài ngày đêm.Dưới sự giám sát của mẹ nó với một số điểm chỉ vừa đủ điểm đỗ thôi thật.Nhưng mà chẳng giống nhau một tẹo nào cả.Một thằng thì thông minh vượt trội thậm chí chẳng ai nắm bắt được suy nghĩ.Còn một thằng quá kém cỏi cách hai người một đoạn không xa phu nhân.Là nãy giờ đã nghe được toàn bộ câu chuyện bà tức giận siết chặt tay lại đầy phấn út ráng.Con trai của bà.Lập tức mà quay đầu lại đi thẳng về phía trước cô gái chạy theo gọi với.Người không đến chỗ còn vương nữa à.Người đâu.Lô con bé này.Và miệng có một chục cái gì.Cái tội lắm chỉ còn lúc này ở tòa cao ốc của tập đoàn tổng già trong phòng họp.Đâm trọng lớn.Không khí căng thẳng xơ xác và tiêu điều.Không phải điều gì khác chính là tài liệu cơ mật của công ty bị tiết lộ ra ngoài.Tất thảy mọi người đều lo lắng.Chưa có tổng giám đốc là tống ra đâu vẫn bình tĩnh đưa mắt đánh giá tình hình.Anh mặc bộ âu phục màu đen tự tin nhưng á ngồi chính giữa phòng họp.Ngô quyền tỉnh sở hoàn mỹ như được ôm trời thiên vị xe máy.Điêu khắc đẹp tựa như một nam thần trong truyền thuyết.Thỉnh thoảng đôi môi màu đỏ lại.Trong nền nụ cười hớn hở.Phó giám đốc là tấm giờ kỳ lập tức triệu tập cuộc họp cổ đồng khẩn cấp.Tống gia kỳ là em trai của bố tống gia đăng.Ông lùn bất bình việc mình là bậc trưởng bối.Nhưng mà quyền hàng thì lại đứng sau anh.Cho nên khi có cơ hội.Không liền da tay.Chủ yếu để làm khó ăn trước mặt mọi người.Khiến cho mọi người dần mất đi niềm tin ở anh.Vậy mà cuộc họp cổ đông kéo dài một giờ đồng hồ.Nhưng mà tấm đang vẫn chưa thèm cắt nửa lời.Da đen.Hôm nay lấy quyền phó giám đốc.Mở cuộc họp cổ đông với mong muốn.Cháu sẽ được trả lời giải thích.Về việc tài liệu mật của công ty bị lộ ra ngoài.Tại sao suốt một giờ đồng hồ.Cháu vẫn không lên tiếng.Bọn ta không thể nào rảnh rỗi mà ngồi đây nhìn cháu im lặng như vậy.Tổng giờ kẻ bất bình lên tiếng.Châu gia kỳ.Cuộc họp cổ đông này là giao chú mở ra.Chó có thể là chú muốn chủ trì cuộc họp thấy cháu chưa.Nha đam.Là tao đang lo cho cháu cũng như công ty này thôi.Một số cổ đồng khác cùng pha với tống gia kì lần lượt lên tiếng.Về tài liệu mật của công ty bị lộ ra ngoài.Đã khiến công ty tổn thất một khoản tiền không ít.Hết nhớt.Tổng giám đốc có nên cho chúng tôi một lời giải thích.Phải đấy.Chồng phải là tài liệu mật của công ty.Giao tổng giám đốc cân giữa hai sao.Sao có thể dễ dàng lộ ra ngoài như vậy.Tổng giả thành lập tức đưa bàn tay ra trước mặt thì nói im lặng.Tích thể không khí trở về em lặng như lúc ban đầu.Mọi người muốn tôi giải thích.Nhưng mà bây giờ tôi chưa có bằng chứng xác.Cái nền từ chối giải thích.Một người làm việc với tôi đã lời thì chắc cũng hiểu tình tôi.Con người có tội trước giờ không thích nói mà khi chưa có bằng chứng.Nhưng mà sẽ nhanh thôi.Ba ngày sau.Tôi thích cho mọi người câu trả lời hợp lý.Tin nóng thứ ba ngày sau mà tổng giám đốc vẫn chưa có bằng chứng chính xác thì sao đây.Thì đến khi đó.Mọi tổn thất của tập đoàn.Tôi hoàn toàn chịu trách.Tống gia kỷ bật cười rồi nói.Nếu như tổng giám đốc đã nói như vậy.Thì chúng ta cũng không nên làm khó cậu ấy nữa.Được rồi.Kết thúc cuộc họp tại đây.Dứt lời mọi người cùng lần lượt đứng dậy.Căn phòng rộng lớn lúc này chỉ còn có anh và trợ lý của mình.Cậu biết làm gì rồi chứ.Dạ vâng tôi hiểu.Tuấn đang gật đầu đứng dậy bước đi.Mỗi bước chân của ảnh hiền nhàng như một bậc vương giả.Di chuyển bằng thang máy chuyển động cho tổng giám đốc đi thẳng xuống ba độ dài của công ty.Chiếc siêu xe bugatti phiên bản giới hạn chạy dọc đường quốc lộ với vận tốc cực nhanh.Thiên thần không gian.Rồi khoảng một giờ đồng hồ sau đó.Dừng lại trước một nhà hàng sang trọng nổi tiếng lần đầu.Nằm ở gần vùng ngoại ô thành phố.Khi tổng giờ đang dừng xe lại bên trong đó có một người vệ sĩ mặc áo đen chạy đến mở cửa ra cho anh bú.Người này kính cẩn nói.Tổng thiếu gia.Ngày david đang đợi ngày trên tầng năm à.Tổng giờ đang gật đầu.Giải bước chân dài vào bên trong.Mỗi bước đi của anh đều có những ánh mắt liếc nhìn vô cùng ngưỡng mộ.Kêu có phải là tấm thiếu gia không nhỉ.Hình như đúng rồi đấy.Đúng là ngày.Ôi trời ạ.Trên ảnh đã đẹp trai.Ngoài đời lại càng đẹp hơn.Người vệ sĩ nói.mười ngày vào bên cha mà.Cánh cửa phòng mở ra.Tả căn phòng lúc này tràn ngập hương thơm của rượu vang.Còn có cả mùi hương của phụ nữ.Khiến hàng lông mày có ảnh nếu chặt lại.Khắp người toàn ra hơi thở lạnh lùng khó gần.Người đàn ông bên chồng trẻ tuổi da đen.Anh ta mặc bộ âu phục màu trắng giống như một vị bạch mã hoàng tử.Hệ thống gia đình.Anh thật vui mừng đứng dậy nói.Da đen.Cậu đến rồi á.Đồng lớp lắm.Ở đây có một mí nhìn cực kỳ xinh đẹp muốn tặng cậu đấy.Không có hứng thú.Câu nói của anh vang lên như một tia sét đánh tàn giấc mộng của mỹ nhân kia.Trên gương mặt xinh đẹp.Thể hiện rõ sự hụt hẫng tột độ.David gửi lớn rồi nói.Được rồi.Chúng ta cùng ngồi xuống với nhau vài ly.Tổng giờ đang chọn cho mình chỗ ngồi cách xa đám mỹ nữa kìa.Tuy nhiên khoảng ba phút sau đó.Cô gái mà để quyết định giới thiệu cho gia đình.Lên đi đến gần trước của anh.Có vẻ như cô vẫn chưa cam tâm.Cô không tin là sắc đẹp của mình không quên được anh.Thương hài.Ngày thích em phục vụ kiểu nào đây.Cột ngày.Trong giọng nói của anh đồng lạc sự chán ghét.Bản năng trẻ muốn sửa đổi cô gái càng xa càng tốt.Thấy sắc mặt của anh càng lúc càng tệ.Để viết thì như vậy liền nói.Của em.Lại đây với anh.Bạn của anh không phải là người phụ nữ nào cũng có thể chạm đến đâu.Cô gái này đường nhìn cũng không phải là kẻ ngốc.Nhìn thấy sắc mặt lạnh lùng của anh biết ý đứng dậy giờ đến chỗ đèn pin.David giáo trang lê rượu vang giờ nói.Tôi nghe nói là cầu đang hết lòng yêu thương một tiểu bảo bối nhỏ.Cô ấy là người phụ nữ duy nhất mà tôi muốn.David bật cười.Tôi vốn tưởng là cậu sẽ không vướng vào tình ái.Toàn tâm có thế mạnh chung.Thật đúng là không ngờ.Tổng thiếu gia.Đồng tâm sớm hơn tôi nghĩ đây.Tống giành thích ngồi cầm ly rượu vang trên tay.Màu đỏ của rượu vang sóng sánh.Phản chiếu lên khuôn mặt của anh.Diện tích hệ những cô gái trong phòng.Đừng nhìn anh bằng ánh mắt vô cùng lớn tí.Còn cậu thì sao.Chẳng nhẽ cứ nói như vậy à.David bật cười đáp lại.Chưa tìm được người thích hợp.Để giống như cậu thôi.Cẩm giàng liếc mắt nhìn mấy cô gái bên cạnh david.Rồi lạnh lùng nói.Nó bận họp ra ngoài hết đi.Tôi muốn nói chuyện gì.Mấy cô gái nhìn người không hiểu người đàn ông có bề ngoài hoàn hảo như vậy.Lại không có chút hứng thú đối với phụ nữ sao.Bệnh thận uống nhiều thì nói.Ngài david.Tôi không phải là ngài có muốn bọn em rời khỏi đi chứ.David bật cười phát tài nói mấy cô có thể rời đi.Những cô gái đó mặc dù lưu luyến không muốn rời như sau cùng phải chấp nhận.Căn phòng lúc này chỉ còn lại hai người đàn ông lịch lãm.Tớ đang cất tiếng.Lần này có về nước lâu không.Cha của tôi muốn tôi trở về nước để hỗ trợ cậu.Hỗ trợ tối.Phải.Cha tôi nói.Bọn họ đã bắt đầu ra tay.Từ bi.Cậu bé cá.Biết rồi mà vẫn bình thản như vậy á.Chỉ là cảm thấy buồn cười.Khi toàn những người thân ruột thịt chàng đấu với nhau.Về cái trước chủ tịch tập đoàn.Xem ra thì máu một tầng thân.Cũng chẳng đánh giá trẻ lắm.Tế bào xuất khỏi tấm dài.Nhưng mà cha tôi vẫn rất lo cho cậu.Huống hồ.Cậu đang có một điểm yếu rất lớn đi.Ỉa cầu là cô gái kìa.Không biết là cầu cần nhớ mà tôi nằm đó.Nhưng mà tôi thì không thể nào quên được.David gật đầu đáp.Tấm giờ đang gật đầu thở dài nói tiếp.Thấm thoát.Công việc nằm dưới đây.Tôi nghe nói là công ty của cậu đang bị đánh cắp tài liệu mật.Cây cầu đã tìm ra được ai là người chiều mưa chưa.Cậu nghĩ xem.Còn ai ngoài ông ta.Tôi sẽ để chồng là từ từ tận hưởng.Tôi tên là cậu sẽ giải quyết chuyện này thật tốt.Cần gì cứ nói.Tôi luôn sẵn sàng.Bật giác lúc này khuôn mặt của tấm da đang trở nên trầm mặc.Cậu chỉ cần tìm giúp tôi.Tin tức của mẹ tôi là được.Ừ đúng rồi.Có chuyện quan trọng định nói với cả mà quên mất.Lazada.Chuyện lạ của cậu đã có những mối.Nghe nói có người gặp mẹ cậu ở việt nam.Chỉ là nhìn lướt qua chưa chắc chắn.Nhưng mà điều này đã cung cấp cho chúng ta một đầu mối quan trọng.Giúp chúng ta thu hẹp phạm vi tìm kiếm.Nói xong thì để viết liền lấy điện thoại ra.Đưa cho ra bằng một tấm ảnh mờ.Lúc anh trở về biệt phủ đã là chín tối.Suốt cả quá trình từ nhà hàng trở về.Mặc dù nhìn điện thoại.Bức hình đó khiến cho anh có chút mơ hồ nhưng mà gà mã kìa.Nhìn một cái không biết đó là mẹ anh.Hơn nữa.Nốt ruồi dưới cổ của bà chính xác không thể nào nhầm lẫn.Bao nhiêu năm rồi.Vẫn xuống tránh anh như vậy.Anh biết là bà vẫn luôn theo dõi mình.Nhưng mà tại sao phải lẩn tránh anh như vậy chứ.Anh là con trai của bà cơ mà.Khi vừa bước vào cửa phòng.Nhìn thấy sắc mặt trắng bệch của cô.Còn thèm trước miệng ngọt đang phát ra âm thanh yếu ớt.Khiến cho mọi suy nghĩ trong đầu của anh hoàn toàn biến mất.Tâm trí hướng đến duy nhất người phụ nữ đang nằm trên chiếc giường kia gấp gáp hỏi.Hoài an.Em sao thế.Giờ đang ở nhà.Ảnh về rồi à.Em nói đi làm sao thế.Mà sao mặt mày là tái mét như vậy.Đánh cờ bác sĩ.Tôi kéo tay của anh lại rồi ngượng ngùng nói.Em.Đau bụng.Đau bụng.Phải.Hôm nay.Em thử kì vậy.Nói xong câu đó.Giống như tôi đã cố gắng chút để toàn bộ sức lực hiện giờ vậy.Ngày trước.Mỗi lần đến kỳ.Tôi đều đau đớn nằm lăn lộn trên chiếc giường.Rồi nắm chặt ra trả giờ.Để giảm bớt khổ đau.Mấy tháng này tưởng chừng đã khỏi.Không ngờ hôm nay lại ập đến.Khiến cả người đầu đến run rẩy anh uống bởi vì chưa từng trải qua chuyện này.Rất nhanh sau đó anh đứng dậy.Chữa bệnh đi tìm bác sĩ riêng của phố đến.Nhưng mà vừa ra đến cửa lên gặp cô hầu gái.Nghĩa bụng của ta cũng là phụ nữ.Chắc chắn là hiểu rõ chuyện này.Cô đứng lại.Hồ cá rồng đẹp.Không biết là mình đã làm sai điều gì cúi đầu nói.Đại thế gia.Có gì chị bảo.Phụ nữ.Ảnh cưới cốm không nói nên lời.Khuôn mặt lạnh lùng bỗng chốc đỏ bừng lên.Nhưng mà khi nghĩ đến cảnh của đảng vãi trên giờ thì đến hết một hơi thật sâu rồi nói tiếp.Mấy ngày đến kỳ thì xử lý thế nào.Cơ hội cả ngày chồng xứ người chưa kịp trả lời.Đã bị âm thanh lạnh lùng của anh vang lên.Thiếu chút nữa hồn xiêu phách tán.Tao nói không.Dạ thừa uống nhiều nước ấm và nước đường đỏ.Vtvba ngay cho tôi một lít nước đường đó mang lên phòng.Đã thế à.Phòng của thiếu phu nhân à.Phòng của tô hoài an.Một lúc sau đó cơ hội gái đứng trước cửa có vài tiếng.Khi được sự đồng ý mới đẩy cửa đi vào.Trên tay cầm theo lên nước đường đỏ.Cung kính nói.Đại thiếu gia.Nước đường đỏ đi à.Ngày bảo có hoài an uống ngày truyền thống.Tưởng giành giật đầu cầm lấy rồi dịu dàng nhìn hoài an khẽ nói.Em uống nước này đi.Ngày nó sẽ tốt cho những ngày này đi.Tôi mơ hồ nhìn ra đăng đau muốn chết đi sống lại nhưng mà khi nhìn thấy ánh mắt của anh cảm thấy.Phần ấm áp.Nha đam.Anh đến hỏi cô gái đó.Giờ đang ở nhà ngủ gật đầu.Tôi bật cười nhìn anh.Đau như vậy còn cười được nữa.Cởi chờ.Em hạnh phúc lắm.Cảm ơn anh.Bởi vì cuộc đời đã cho em gặp anh.Giúp đỡ cho cha uống lấy liền nước rồi kéo chân nằm xuống.Suốt cả quá trình đó anh luôn bên tôi.Vuốt ve xoa bụng cho tôi cho đến khi tôi chìm hẳn vào giấc ngủ sâu.Sáng sớm ngày hôm sau.Trước khi anh rời khỏi còn dặn dò cô hầu gái để cô cho cái.Khi chiếc xe rùa khỏi biệt phủ những cô gái không nhìn được bắt đầu bàn tán xôn xao.Đại thiếu gia đối với cô hỏi an tốt thật đấy.Nói chăm sóc chu đáo thậm chí là chuyện riêng của phụ nữ cũng được còn tầm hành động như vậy từ.Đến giờ chưa từng có.Ngay cả với thiếu phu nhân công không ngờ mà nghĩ cũng tội cho thiếu phu nhân tôi chưa từng thấy thế.Đã quan tâm thiếu phu nhân như vậy.Nếu như thiếu phu nhân mà biết chuyện xảy ra tối qua thì sẽ ra sao nhỉ còn nói.Ngay cả tôi cũng sắp chết đứng là người mà thôi chuyện của đại thiếu gia.Chúng ta không thể nào nói lung tung cao đến tay có thiếu phu nhân thì chết không có chỗ trồng đấy.Khi mọi người chuẩn bị giải tán.Đằng sau có tiếng nói vang lên.Các cô vừa nói gì tất cả mọi người cùng nhau quay lại.Thì giới thiệu phủ nhận ở trước mặt sắc mặt của anh ấy chuyển đổi trắng bảy giống như cường thì vậy.Tay sớm đó mềm nhũn vì sợ hãi thiếu phu nhân.Tôi hỏi các cô vừa nói gì một cô hầu gái lồng tiếng.Không có gì à.Nhất ngồi cười nhạc anh mất hôm giờ muốn theo dõi tất thảy những người đó.Không có gì á.Được rồi vậy thì cho người đánh nát cái miệng các người xem lúc đó.Có gì hay không tất cả cùng đồng loạt cúi đầu nói xin thiếu phu nhân tha tôi.Thế rồi mọi người đều chuyển hướng về phía cô hầu gái là cô ấy.Tôi là người biết giống ở truyện nhất à.Angelus mắt nhìn cô hầu gái khiến cô ấy dùng sợ đem toàn bộ quá trình sự việc tối qua kể lại.Amida tức giận siết chặt năm ngón tay cơ hồ muốn xuyên thủng lòng bàn tay.Rồi quay đầu đi thẳng về phía phòng của mình.Về đến phòng của đoàn tất cả sự bực tức và nóng giận đập tất cả những đồ đạc có trong phòng để chút.Lúc này có gào thét lên đúng là còn tiền nhân.Cô hầu gái rồng sở nhìn những mảnh vỡ thủy tinh dưới sàn.Thiếu phu nhân ái xin gửi bình tĩnh.Bình tĩnh không được nữa rồi.Không thể nào nhẫn nhịn thêm được nữa tao không thể nào chữa mắt nhìn nó cứ ra bằng từ tay của ta phải.Thịt nó phải giết nó quý vị và các bạn thân mến nhiều về.Chúng ta về cùng nhau lắng nghe trong tập chín của bộ truyện này có thể nói đây là một tập truyện mang đến cho chúng ta rất nhiều những gì.Đánh giá ví dụ như mẹ của tổng đài đăng lý do vì sao mà bà ấy lại rời xa và trốn tránh tống.Làm như vậy trong quá khứ đã có điều gì xảy ra và cuộc chiến tranh giành địa vị trong gia tộc.Giờ này sẽ đi về đâu chiếc ghế chủ tịch tập đoàn này sẽ còn gây ra những xung đột nào trong gia tộc này nữa bên cạnh.Đó ở đọc truyện tiếp theo chúng ta hãy cùng chờ đợi xem anh sẽ làm gì với hội an nhé và sau khi lắng nghe.Quý vị đừng quên nhấn like chia sẻ và nhấn vào nút đăng ký kênh để ủng hộ anh xác cũng như ekip nhất cảm ơn mọi người rất. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com