Truyện đời Thực Vùng Trời Bình Yên Phần 11 Nhiệm Vụ Bí Mật - Mc Anh Sa

truyện đời thực vùng trời bình yên phần 11 nhiệm vụ bí mật - mc anh sa

Chào mừng quý vị và các bạn đã quay trở lại với kênh trữ tình và ngày hôm nay thì rất nhanh chúng ta đã đi đến tập mười một của.Vùng trời bình yên của tác giả hạ long.Nguyễn thị bản thân mến.Phòng có thể nói là một anh chàng quân nhân cực phẩm xuất sắc từ ngoại hình cho đến năng lực của anh là một người.Vô cùng xuất xưởng trong đơn vị mà anh đang công tác và anh đã yêu thầm nhân từ rất nhiều năm.Không dám mở lời.Giờ đây tình nhân lại hiểu nhầm anh là cái đứa này đã mang đến rất nhiều những tình huống dở khóc dở cười.Bài tập chuyển hôm nay thì phòng sẽ lâm vào một tình huống vô cùng nguy hiểm và.Lợi dụng điều này để gây chia rẽ của chuyện tình còn chưa kịp đặt tên giữa nhân và phòng nữa về thì.Nó là gì chúng ta đến với nội dung chi tiết của tập truyện này.Sau khi lắng nghe xong thì vẫn là một thông báo quen thuộc với việc các bạn đừng quên nhấn like chia sẻ và nhấn vào nút đăng ký.Điểm của anh xài cũng như ekip trở thành nhé cảm ơn mọi người rất nhiều con ngay sau đây sẽ là người dùng chi tiết.Của tập mười một bộ chuyển vùng trời bình yên tác giả hạ long có phần diễn tập của elsa.Phòng gọi cho mày x.Tìm mặt bằng tư tưởng nghĩ rằng quả này nhìn chết chắc dám chảnh vàng.Nhanh và nhé.Nhìn thấy cấp trên của mình mặt mày từ đói thì hỏi đại ca.Có gì vui á cứ yêu đi thì biết thôi hay như vậy á.Ừ thử đi tối nay có đi kiểm tra một lượt đi tôi bận rồi thế là đi.Chị già hỏi thừa nhật không tin vào mắt của mình khi thấy biểu hiện của phòng hôm nay.Bao nhiêu năm làm trung đội chưa bao giờ được chứng kiến về mặt này không nhỉ em nhỉ.Thế cũng đằng đằng sát khí như vậy.Chắc là hôm nay lời lại phóng khoáng hành động cử chỉ để khoan thai nhẹ nhàng và mặt tươi cười giả.Đang ở cửa hàng kiểm tra mấy lộ hàng mới nhập thì mày gọi điện cho nghe máy.Con nghe đi à.Con đang làm gì đấy con đang kiểm hàng chứ dạo này không thấy thằng phòng nó đánh đề.Hai đứa con xa rồi vẫn bình thường bình thường.Sao mày thấy không bình thường tí nào công khai cả tháng này mới đưa nhau về hai lần.Nửa tháng này mất hút kia mà bọn con đều bận mà.Biết gì hôm nay không tiêu được nó về chị đừng có về nhà nữa kiểm à.Đừng có gọi mẹ con gì với tôi cả nhà chiều chị quá chị chẳng làm gì vậy ạ .Cái thằng nam không ra gì cả.Cứ đâm đầu của nó không tính toán.Còn thằng phòng nó tốt như vậy mà bỏ mặc nói như thế.Đến lúc mất rồi.Đừng có khóc lóc nhé.Còn biết rồi.Lát nữa.Bảo anh về là được chứ gì nữa.Bếp đều như vậy là tốt.Tôi nghe xong chán nản.Lấy máy gọi cho thành bảo anh việt bank hàng lát nữa về nhà tôi ăn cơm.Trữ tình hình bà già đang căng như thế này.Để hôm khác anh chị em quẩy sao vậy.Tôi tắt máy rồi gọi cho cầu thủ đi chợ mua ít đồ ăn.Để tối làm nữa mấy ngàn về nhà anh.Rồi sau đó bấm số gọi cho phòng.Thế nhưng mà nghĩ đến lúc trước vừa mới bảo không gọi điện nữa.Bây giờ mà gọi thì ngập quá.Bao giờ thì nói làm sao đi.Thật đúng là.Có mỗi hai tuần không gặp mà làm căng như vậy.Môn thi bảo diễn thôi.Còn giận dưới cái gì.Tôi không gặp thì càng có thời gian gặp gỡ bồ chứ còn gì.Tôi quyết định từ từ.Đã phải dùng mưu hèn kế bẩn vùng này.Chứ không bây giờ mà gọi ông ấy xin lỗi thì mất bò.Mà lần sau mỹ là được nước anh và.Bố khỉ người trẻ em này cũng nhiều chuyện lắm đấy.Thôi để xem làm cách gì bây giờ đây .Thế thôi có chiều đầu tí vậy.Ông ấy kiểu gì cũng xuống nước khi nhìn thấy mình như vậy.Bài hát lên một tiếng.Hai đứa nhân viên nghe thấy tiếng kêu của tôi vội vã chạy vào hồi.Chị nhanh chị sao thế.Đỡ chỉ với.Làm gì mà để hai thùng đồ và chân thiết kế.Chè đỏ hết cả rồi.Không sao đâu.Địa chỉ loại ghế cái.Vâng ạ.Để bôi thuốc cho chị tôi không lát nữa rừng lên.Chị đang đo cứ để đấy lát nữa chị bôi.Nhưng mà.Thôi.Hai đứa cứ ra ngoài đi.Vâng ạ thế có gì gọi em đấy.Đang ngồi thấy chị mai gọi điện.Em về chưa.Em chuẩn bị về thì bị hai thùng đồ đổ vào chân đấy.Gội đầu quá.Chắc là em không lái xe được đâu.Đầu lắm.Để chỉ vàng vũ đến đón nhé.Dạ thôi.Em ngủ một lát đỡ nhà ấy mà.Rồi sẽ về được.Chỉ đường lò nhớ.Mà cũng đừng kéo chài đấy.Cái còn cứng đầu.Muốn nhìn thấy mà nhăn nhó thì hỏi ngành nó làm sao.Mày đang nói chuyện lại tắt máy.Mai kể chuyện như vậy thì về lấy máy gọi cho phòng.Này.Ông rảnh không.Sao thế.Lên cửa hàng đón con nhân hộ tôi cái.Nhưng mà như làm sao.Bị đau chân.Không để bố nói hết phòng tắt máy gọi ngày cho lần.Ngắm nhìn thấy số của phòng hiện lên màn hình thì mỉm cười.Mà cũng cày cổ mồm thì làm bờ.Chị về anh.Mà tôi bị đau.Quả này tôi hàng cho biết.Mấy hồi chuông lên tới mấy ngày thì phòng giọng hát khoảng bằng lên.Em à.Chân bị sao vậy.Em không sao đâu tí thôi.Em bảo ai đưa ra viện khám đi.Anh đang lên chỗ em đấy.Em nói rồi em không sao thật mà.Đỹ.Nhanh đi.Đi ra người ta xem.Biết đồ gãy xương thì sao.Không gãy đâu.Cách dùng điều đó đổ vào thôi mà.Đợi anh nhé.Lát anh lên bây giờ đấy.Tôi thích mỹ ngồi đó đợi anh đau thật đấy đòi hết hai ngón chân lên.Thôi có bồ thì thuốc vào chứ không thấy sưng to thì không đi dép được.Cho tăng ảnh sắp lên thì cố gắng rặn già và giọt nước mắt cá sấu để diễn vàng.Con đến rồi chảy vào thì hai đứa nhân viên bảo chị ngân đang trong kho hàng phía sau.Tôi cần gọi đi để anh biết tôi bận chứ.Tôi đang thút thít xuýt xoa cho anh đi vào.Tôi nhìn thấy anh vội giả vờ đưa tay lau nước mắt.Tiêm phòng ngồi xuống nhìn chân tôi.Anh mất của anh hiện rõ về xót xa.Lo lắng là nhìn mấy thùng hàng vây quanh thì ngồi xuống bên cạnh tôi rồi hỏi.Thế sao em không để nhân viên người ta làm cho.Kiểu này phải em làm cho mấy đứa không qua anh đâu.Thế mày mấy cái gì để cho đồ vào chân như vậy.Có đau lắm không.Có.Tôi vừa nói vừa thút thít.Thêm để đấy anh đưa đi khám xem.Thôi chắc không sao đâu anh đừng lo.Mua thuốc chưa.Rồi.Mà em không biết hôm nay mày làm sao mới gọi điện mắng em ấy.Em đang làm.Thế là lúc mấy ngày mẹ mắng nhiều quá.Em không để ý bị rơi vào chân.Cả hai thùng đấy nhé.Để check em mãi làm không lo cho anh không hiểu cho anh.Em biết là mình không đúng.Nhưng em bận thật.Làm tính là cố gắng hai ngày nữa xong xuôi.Buồn cho anh.Chưa kịp gì đã bị mẹ mắng gì vậy.Phòng này nhìn nổi thì cảm thấy mình có lỗi quá.Bây giờ nhìn chân của nhân thế kia là anh lại đau lòng.Mình đã chết cô ấy.Chính mình mới công lý cho cô ấy.Tên của một lát nữa anh đưa em về nhé.Có gì anh bảo mẹ cho.Thôi.Anh đừng nói gì không phải làm mắm làm đi.Không sao đâu.Anh đảm bảo mẹ còn mắng đâu.Đấy.Mà có khi thương anh hơn cả em.Em chỉ cần anh thương là đủ rồi.Thật á.Ừ.Thế còn giận em không.Có giận bao giờ đâu.Chiều nay mới dẫn xong còn gì.Anh chỉ nói như vậy thôi.Hóa ra là vậy.Làm today phải hình cái trần này.Đứng lên mà nó đau quá.Tôi cố gắng bước được vài bước thằng bé bỏng tôi lên sờ vào.Thôi để anh bế em mình về nhé.Vâng ạ.Đấy.Chịu đau một tí thôi ông ấy hiểu rằng ai.Hóa ra mỹ lo cho mình thật sự mình không.Vậy lần sau mà hơi tí thì giận tôi sẽ chở các bạn và này ra thì lại em ngay mà.Nghe giờ các tỉnh ở miền tôi mỉm cười đắc thắng.Một đứa dâm sướng một đứa thì đau lòng.Đặt tôi ngồi vào trong xe cẩn thận thì mới lái xe rồi đi.Tôi ngồi đấy xuýt xoa.Nỗi đau thật.Lại không rút được trần thoải mái thành bảo.Em cứ nhảy ta ghép cho dễ chịu đi.Vâng ạ để em làm.Nhưng mà lần sau phải cẩn thận đấy nghe chưa.Vâng ạ.Thế mai nghỉ ngơi đi đừng đi làm nữa.Dạ.Nhìn thấy tôi ngoan ngoãn thì mặt của ông cũng diễn ra.Về đến nơi ông bé tôi từ ngoài xe vào thì cả nhà hỏi.Mai tôi lên tiếng.Ngân sao thế con.Giảm con bị khùng đồ sơ vào chân.Sao hồi đầu như vậy.Lại còn mất thằng bé từ đây lên đấy đón về nữa.Còn đáp lại.Giải bác cả là con tự nguyện.Biết là không may gần bị thôi.Bắt được rắn ngày mấy.Today.Lại bên nhau đấy.Kiểm máu con xin lỗi lần sau còn sẽ chú ý.Lại còn có.Bác hồ.Bác cứ để con đường anh lên thay đồ đó hả.Vòng nội.Phòng không để mẹ tôi nói hết vội vàng bế tôi lên phòng.Cái thằng.Vũ đình tiến.Thôi thế chúng nó bên nhau như vậy mà nói làm cái gì mà thôi kệ nó đi.Đấy.Chúng mày cứ bên nó cho lắm vào.Để đến lúc nó hư ra như vậy.Bố đáp lại.Thế sau này thằng phong nó hưởng thối mẹ lo cái gì.Trạm bố nhà nghỉ.Đã thế.Tối hôm nay.Bay về cho nói chuyện luôn.Không thể nào để như vậy được.Lớp ăn tối đông đủ mọi người ba tôi lên tiếng.Trang web thành bây giờ cũng thành đôi rồi.Bây giờ thấy x phong cũng như vậy thì tao có thông báo thế này nhé.Bố hỏi.Tàu thứ ba.Từ ngày hôm qua ba mẹ không nói chuyện với ba mẹ rồi.Có cây là tính cho phòng với ngành kết hôn.Các con thấy sao.Đang ăn miếng cơm nhà bà nói như vậy khách sạn.Toàn bộ đề tài vũ đường cho tôi thì mai tôi nói.Mày đã nói trước với con rồi.Có người yêu.Ba mẹ thấy được cho cửa nhà.Con cũng được mấy như vậy rồi.Đỉnh núi lời à.Hai bạn chỉ chống chế giả vờ với chúng tôi.Tôi và phong cộng đồng than đá.Dạ không có.Làm cái gì mà đồng thành vậy.Tom.Con tính thế nào đây.Dạ vâng ạ.Chỉ có con chưa kịp nói với bà mẹ còn thôi.Bà tôi nói.Thế hai ông bà chị đợi hai đứa về nó chuyển thôi.Hỏi xem hai đứa muốn như thế nào.Còn trả lời.Dạ vâng ạ.Vậy để còn thu xếp.Tối ngày kia hai đứa về luôn đi ba sắp xếp cả rồi đấy.Dạ vâng.Tôi ngồi đó giống như người thừa ấy.Nhìn phòng lắc đầu theo nhưng phòng trả lại cho tôi ánh nhìn bất lực giờ ghé vào tai của tôi nói.Bà mẹ hai bên chúng ta quen biết nhiều năm như vậy.Mà cả hai đứa đều trong tình trạng ế.Mẹ bảo hai bên các cô có đồng ý không.Tôi nhìn anh đau khổ.Thế là quãng đời tự do sắp hết rồi sao mấy anh chị nhìn biểu hiện của tôi mà cũng phải phì cười.Anh về thì lên tiếng.Hai bác hà.Cho thấy đây là chuyện vui thế nên cả nhà mình nâng cấp chúc mừng thôi.Xà phòng và nhân.Thì tiền đến là thành bậc thang luôn nhỉ.Khang trả lời.Em cũng làm được nhiều phòng mà thành còn chưa chịu đấy.ba tuổi.Rồi rồi.Ai ai cũng có phần cả thôi.Thế rồi cả nhà nâng cấp chúc mừng cười hớn hở.Trong đó có cả phòng.Chỉ có mỗi mình tôi là mặt trời một đống ngồi đó không ăn uống gì cả.Công ty acumen thì gặp rồi ép anh bằng được.Giờ nạp đủ kiểu.Đến khi mà tôi điên quá mắng cho mới cắm đầu xuống ăn.Bữa giờ kết thúc ai cũng vui mừng cả.Có ba người rõ nét nhất là bài mẹ tôi vào phòng.Bà mẹ tôi tôi đang.Vì tấm được quả bom nổ chậm là tôi đi.Nhưng mà phòng riêng thối đâu cần vui như vậy đâu.Mãi sau này tôi mới biết là mình đã bị lừa.Theo như sự sắp xếp của bà mẹ hai bên.Thế hôm nay có phải về nhà của anh ra mắt.Chào hỏi ba mẹ anh.Thực ra chỉ là hình thức để được nghỉ lễ thôi.Chứ bà mẹ anh biết chúng tôi từ lâu.Kể từ ngày hai anh em chơi thân với nhau cơ.Có bởi về đâu hay theo anh vũ về nhà anh chơi.Với cả bà mẹ hai bên hợp nhau.Nên về nhà nhau chơi suốt.Cả ngày hôm đó bà mẹ anh dẫn tôi đi khắp xóm.Rồi đến cả họ hàng giới thiệu.Đây là con dâu làm tôi xấu hổ quá.Nhưng mà người ở quê người ta gần gũi.Chất phát thật thà lắm.Chứ không giống như một số người thành phố đâu.Ai cũng khen tôi xinh anh nói với nha.Nghe cũng sướng thật đấy.Phong thủy tuổi mùi như thế thì bảo.Đang phỏng mũi đấy.Có một tí.Nhưng mà xinh thật.Lần đầu tiên từ ngàn tôi.Hơi ngạc nhìn nên cái nhìn anh cho anh nói.Anh khen thật đấy.Để em nhìn kỹ lòng dạ của anh xem nào.Mất uy tín đến như vậy á.Từ trước đến giờ em không biết câu nào là thật câu nào là giả luôn đấy.Cô nào cũng là tất cả.Tại em cứ cho là giả thôi.Cây bồ anh.Nay.Đây không phải là nơi để em nói linh tinh.Em quên.Em dán mồm lại ngay.Hai đứa có chiều như vậy thì bà mẹ nhìn thấy cảm thấy rất vui.Mang bầu cuối cùng cái thằng con của mình cũng có người lấy.Thôi thì chờ một tí nhưng mà được cô vợ trẻ đẹp.Xinh mà còn rõ ràng.Nhưng mà đã khen to quá vợ mình hai vợ chồng này thì mọi người biết tôi có giỏi hay không.Đến giờ nấu cơm tôi thấy mai anh với chị gái của anh thì vào bếp.Còn anh rể và hai mươi ba con anh.Chơi với các cháu trần nhà.Tôi thấy mai anh và chị đang chuẩn bị nấu cơm mà mình không vào thì cũng ngại.Mà vào thì không biết làm gì.Tôi đi đi lại lại bên ngoài.Phong thủy tôi cứ bồn chồn thì đi ra dấu hỏi.Em sao thế.Lên nhà chơi với các cháu đi.Nhưng mà mẹ và chị anh đang nấu cơm.Em là đi chơi á.Không sao đâu.Anh bảo cả nhà rồi.Em chỉ biết ăn không biết nấu.Này.Anh còn đùa.Em đang khó xử đây.Tôi theo anh lên nhà nào.Mọi người đều biết em không biết nấu ăn.Bà mẹ và anh chị sẽ làm không sao đâu.Sau này anh sẽ nấu cho em ăn.Thôi anh lên đi.Lát nữa em đến sau.Lên luôn đi.Vâng ạ.Tôi đứng ở phòng một lúc thì đi vào bếp.Mà anh có thể thấy tôi xuống thì bà sao không lên nhà chơi xuống để làm gì tôi đáp lại.Con xuống xem có gì phụ bác và chị được không.Sắp xong rồi còn cứ lên nhà đi không có gì cả đâu.Dạ con xin lỗi.Con không biết nấu ăn.Nhưng mà còn hứa sau này sẽ học.Để nấu ăn cho zenfone.Đang biết là còn không biết nấu ăn.Thằng phong nó nói chuyện này rồi.Bây giờ mấy vấn đề này đơn giản lắm.Bác cũng không câu nệ gì cả.Không biết nữa thì thuê người giúp việc thôi.Các con thì bận trăm công nghìn việc như thế.Giờ có còn cái này chồng còn nữa.Nếu như có thời gian thì chăm chút bản thân khỏe mạnh.Nhớ chồng chăm con.Còn nếu như thích cho chồng con rồi món.Tự mình học rồi thi thoảng nấu cho chồng con ăn công là cách giữ chồng còn à.Bác vẫn hay dạy trẻ còn như vậy đấy.Bây giờ thì bác cũng nói rồi còn gì thế.Con dâu và con gái cũng đều là con cả bác không phân bì.Chị gái của anh lên tiếng.Mày nói đúng đi hay mà.Chị em mình đều làm phần nếu đi làm dâu cả.Có nhiều cái sau này không nhớ lúc ở nhà đâu.Cái gì nên học thì học.Cần làm thì làm.Và đôi khi cái tưởng chừng như không cần là rất quan trọng đấy.Dạ vâng ạ con cảm ơn ba cảm ơn chị đã thông cảm cho con sau này con có gì không.Mong bác và chị cứ bảo bạn còn lại.Rồi rồi.Dần dần sẽ quen cho con à.Tất cả có phải để cho chồng phục vụ mình chứ.Làm hết như vậy không nghĩ là lời xa.Đôi khi cũng phải đúng liều để tắt ở máy còn chăm sóc cho mình nữa.Chè anh nói đúng đấy.Chị từ ngày lấy chồng thành thoảng vẫn đang cầm suốt đi.Như vậy à.Mình phục vụ nhiều có phải để cho các hộ mấy phục vụ lại chứ.Trẻ hay thế.Thế giờ em vài chiêu đi.Còn mãi không nhìn thấy nhìn lên anh xuống bếp thì thấy nhân.Đang hỏng hết ở bé với mẹ và chị thấy ba người nói gì mà cười sảng khoái lắm thì nên đi vào.Ba người nói xấu ai mà vui thế tôi đáp lại.Có nói xấu gì đâu.Em đang học hỏi kinh nghiệm để sau này còn phục vụ anh.Có tin được không đây.Tôi không tin anh cứ hỏi mẹ và chị đi mà anh nói đúng rồi.Bà bầu sau này vợ con không cần phải nấu không biết nấu chả xào có điều kiện thuê giúp việc.Vợ còn thích thì đi học nấu ăn không thì cũng chả sao cả.Còn sinh con thứ ba mẹ lên cho.Tự chăm sóc bản thân thật xinh đẹp khỏe mạnh.Nếu như chồng ngon thì tròn ngon.Không ngoan thì xem xét lại.Chị gái anh nghe mà anh nói thì cười bò ra con anh nghe xong thì bạn nhắn tốt lại thế rồi kiếm.Cả má.Sao phải dạy bảo có ích kỷ quá như vậy một cái khoản nấu ăn còn không nói nhưng mà cái gì mà.Ăn không ngon để xem xét.Mẹ anh bảo.Thế hư thì trả về quân đội.Chúng tôi cũng không chớp anh đâu.Kiến nghị gì về đơn vị và kiến nghị mẹ ơi.Mẹ con mới là con trai của mẹ đấy nhưng mà con dâu mất được người chăm sóc.Lúc ốm đau cũng như lúc khỏe mạnh vui buồn.Ai như chị gái của anh cũng chỉ qua được thuốc lá.Nó cũng phải chăm sóc nhà chồng của nó.Còn anh.Thương anh vào trường công tác.Anh về thăm bố mày được mấy lần.Bây giờ có con dâu tôi không ngờ con dâu.Đợi anh có mà chích khuya.Tôi phải lo mà bên con dâu.Kiểu mà.Ôi tôi và chị nghe mẹ nói như vậy cười chảy cả nước mắt.Quả này thì mình có đồng minh rồi đây.Cứ nghĩ để lấy chồng là nhà chồng gớm với cả hàng khiếp lắm nhưng mình thấy mà bà chỉ có.Rất bộ đội.Tư tưởng không hề cổng nhé.Rất hiện đại.Số mình đúng là hên.Vùng thối mà mẹ chồng không che.Tôi thầm cảm ơn bà lắm.Tôi không biết bà thoải mái cho tôi khi ngày đầu về thăm với tư cách con dâu tương lai.Nhưng mà sâu thẳm tôi biết gia đình anh đều là người sống tình cảm.Ngày lúc này không khí này.Tôi nghĩ giá như anh không phải thuộc giới tính kìa.Thế còn lấy được vợ anh là một đôi vô cùng hợp lý.Nhiều lúc hai đứa diễn cứ như thật.Có khi diễn viên còn thua chúng tôi.Nhưng mà sau này tôi mới biết rằng.Anh không đến.Chỉ có một mình tôi nghĩ như vậy.Ngay cả bản thân tôi cũng không phải đến.Mà đó là cảm xúc tự nhiên đến với tôi.Cửa hàng động một cách bản năng.Thế nhưng tôi không nhận ra bản thân mình.Đã có anh.Và cũng tại cái suy nghĩ ấu trĩ cố trước của tôi.Mà tôi không nhận ra nó sớm hơn thôi.Hai ngày sau chúng tôi quay trở lại công việc thường ngày.Anh rất bận.Rồi cũng như thế.Hai đứa ít gặp nhau bởi vì có vào mỗi dịp hè hay gần tết thì tôi bật nhất.Anh thì cũng công tác lên miền.Thi thoảng cũng gặp nhau đồ chút hài những cuộc điện thoại.Những tin nhắn hỏi thăm.Chị mai sang tháng cuối rồi nên nghỉ ở nhà.Anh tôi sẽ bụng to đi lại nguy hiểm.Thế công việc lại tăng thêm.Tôi thì giống như con thôi cứ đi đi về về suốt.Đợt này tôi lại bị sút cân.Mới lên được năm mươi kilôgam.Bây giờ lại về bốn mươi tám kilôgam chán thế.Vừa mới sinh được tí rõ chán.Đang ngồi xem mấy cái mẫu mới.Không biết làm thế nào để mấy mẫu này trở nên hot.Và bán chạy ngay trong thời điểm này.Tự nhiên thấy anh gọi đến.Anh gọi facetime.Em đang làm gì thế.Em đang xem mấy mẫu mới này.Làm cách nào bán nhanh nhất có thể.Ngủ tí đi cho đỡ mệt.Thời gian đầu óc.Suy nghĩ sẽ giận hờn.Vâng ạ.Đừng nhìn vào mấy cái đó nữa.Tập trung nhìn anh đây này.Thôi chán rồi.Có gì mới đâu mà nhìn.Mệt lắm hả.Vâng.Đau lưng đây này.Khổ thân.Cho anh hôm nay có được nghỉ không.Em thích anh nghỉ hay là đi làm.Hỏi như thế cũng hỏi.Đương nhiên là thích anh không đi làm.Thật sao.Hết.Làm gì để có phải nghỉ chưa.Chứ không phải là nhớ anh nhá.Nhớ anh á.Để cho bồ anh giết em.Mấy người giống như các anh.Yêu sâu đậm lắm đấy.Biết ngay mà.Vậy thôi em làm việc nhé.Ừ sao thế.Không sao.Tóm tắt máy không nói với tôi nữa.Mình nói gì mà anh ấy giận nhỉ.Anh có nói gì đâu.Cứ mặc kệ đi cứ làm tiếp đã.Buổi chiều mới ăn mà giờ mới bốn giờ chiều đã đó như vậy.Tôi đứng dậy lấy ví bước ra ngoài mua cái gì đó để ăn thì nhìn thấy phòng đang đi vào.Tay còn cầm hai bịch to không biết làm gì nữa.Nhìn thấy anh vui lắm ý.Mấy ngày rồi không gặp rồi chạy lại ôm tay của anh rồi vào.Thế mà tiếng trước gọi chẳng nói về một tiếng là về.Ai nhớ đâu mà bảo làm gì.Anh vừa thôi đi lại cho mấy bé nhân viên spa.Mấy bản chế độ này cho nhau nhé.Anh không biết sở thích của mọi người nên cứ mua thôi.Làm bánh loại muối sa và trà sữa.Mấy đứa nó thích thú quá giao âm clean cảm ơn anh thiếu rít.Anh lấy một hộp bánh khác vào cốc nước ép cho tôi.Đi vào bên trong phòng làm việc của tôi ngồi tôi nói.Anh biết em đói về.Anh đâu có biết.Làm chưa anh.Chứ không mua cho em đâu.Em không có phần á.Ừ.Người ta không nhớ đến mình mình lo lắng làm gì.Không phải là em có nhớ mà.Bạn không trai mang thịt thối em đi một thứ khác.Đòi làm sao.Tôi gật đầu rồi bước đi.Phong thủy như vậy vội kéo tay tôi lại ấn ngồi xuống ghế dựa vào.Ấn độ.Đâu ai trả cứng.Mình thì chết à.Lại còn cái.Mặc kệ em đi.Đây này anh đi không đói đấy.Làm ít thôi.Gầy lắm rồi đấy.Em vừa mới xuống hai ký.Cho buổi tối muốn ăn gì đây.Ăn gì cũng được.Ăn hải sản nhé.Vâng ạ.Ngon thế.Ngon thì ăn hết đi.Giá miếng dán nút nào.Ăn thử đi ngon lắm đi.Thôi.Anh không thích mấy thứ đó đâu.Thích ăn thử đi nào.Không.Anh không ăn em không ăn nữa.Được rồi một miếng rồi đấy.Sao.Ngon không.Cũng tàm tạm.Tao hộp bánh tàu nhiều vậy toàn gần hết nhưng nhiều các sự giúp sức của phòng.Thức ăn hai ba miếng là áp sành ăn một miếng.Cả hai vui vẻ bữa anh và nói chuyện linh tinh.Ăn xong.Anh lấy giấy làm mềm cho tôi rồi bắt uống gần hết cốc nước ép hoa quả.Ngồi nghỉ ngơi nhìn anh cho tôi nghĩ ra một ý tưởng.Nói chuyện với anh.Anh này.Đang giúp em làm người mẫu ảnh cho đợt hàng mới này nhé.Anh không có chuyên môn.Hỏng việc của em đi.Em nhìn rồi.Rất hợp.Anh và em.Xe chuột trò bộ mẫu này nhé.Không được đâu.Em nói được là được.Nhân.Công việc của anh không thể nào nổi trên mặt báo chí.Nhưng mình sẽ giúp em tìm người phù hợp.Thế thôi cứ để đấy em tự tìm.Sao thế.Đừng giận anh chứ.Em không giờ.Em xin lỗi em quên.Trai nam nhật khang và thành đi.Ram vàng vũ trụ hay là nhờ cậu việt.Anh thế này cũng sáng sủa.Hợp với chuyện này hơn là anh đấy.Đúng rồi nhỉ.Làm không nghĩ xài.Yên tâm chưa.Dạ rồi.Mà để em gọi như anh khanh với hạn anh việt sáng chủ nhật.Tao không có ý nghĩa bình mất đi.Xong rồi thì ngồi quay lưng lại đi.Anh massage cho đỡ mỏi.Cảm ơn anh nhé.Nên khi nhai phong vào massage khi đang mệt mỏi thế này thì vui sướng hôn ngay và máu còn một cái.Làm cho phòng chết đứng như từ hải.Khổ thân anh.Thỉnh thoảng nhìn kinh nghiệm vô từ.Giống như đứa trẻ lên bà không biết gì cả.Cô cứ như thế.Con người anh đứng tìm đi.Sau một hồi được phòng massage.Thế là ai đó nằm xuống gối đầu lên đùi của anh ngủ ngon lành.Thế nào có một người say ngủ.Còn một người.Sửa ghế ngắm người ta ngủ.Bàn tay nhẹ nhàng vuốt những lọn tóc lòa xòa trước mặt của x.Nhìn khuôn mặt có phần hốc hác của nhân.Không cảm thấy xót xa.Có quá yêu công việc.Cũng như chính bản thân của anh vậy.Ăn xài với nghề tận tụy với nghề.Sắp đến anh đã phải xa có một thời gian khá dài.Anh sẽ nhớ cô rất nhiều.Nhìn đồng hồ điểm bảy giờ tối gần đang ngủ cũng khá lâu đói bụng rồi.Nay người cô dạy sao thế anh.Tối đi đi không muộn đấy em ngủ tí nữa thôi em buồn ngủ quá.Xong rồi về ngủ tiếp một lát nữa thôi nhân vẫn nằm ở đó ngủ không chị.Phông nền đẹp của ngủ thêm tí nữa đến tám thì phòng nhất quyết dựng có dạy không cho ngủ nữa.Thế là nhân phụng kiều.Em vẫn chưa muốn gì.Cái không dây anh làm thì ráng chịu đấy.Anh thì làm gì được em.Thật không.Tết.Dám thách anh ạ.Tổng hợp chồng thì cuối xưởng định bảo má của ngành tiền vừa quay mặt ngừng lên ngay tức khắc hai người.Mặt nhau chỉ còn cách mộtcm.Cả hai dừng lại và dây hơi thở phào ra nóng hổi.Hồi hộp đèn lớn.Phòng chỉ một chút nữa thôi.Làm mô hình trạm và mô của nhân.Ấy vậy mà anh lại dừng lại đưa tay bạn và mãi gần một cái rồi vào.Em còn đây không dây anh hồn đấy.Không thì sao bình thường.Bình thường.Nào đây em không cho mấy cái.Biển ở nhân.Dạy nghề.Anh sao thế anh sợ rồi à.Sợ gì đâu.Chỉ sợ bảo hôn đấy.Tầm nhìn nhân vàng mặt nền thách thức.Nhưng mà thôi không thèm chớp nên đứng dậy quay đi thì x bằng.Này.Siêu nhân sờ rồi nhá.Bế em vào phòng vệ sinh đi.Phạm.Vòng quay lại không nói một lời.Để lấy mồi của mình phổ lên mỗi người một cách bất ngờ.Vòng chưa bao giờ hôn ai ngoài ba lần vô tình chạm một lần trước đó.Và hôm nay.Lần khiêu khích.Nên anh đã làm điều mà mình chưa bao giờ làm.Bàn đầu là bất ngờ.Sau đó thì mình cũng bị nụ hôn của anh cứ như thế cuốn theo một cách say mê.Bàn tay vô thức ôm nhẹ vào của anh.Cùng anh dây dưa nụ hôn cuồng nhiệt.Mới sau có thể người của mình nóng bừng thì vội vàng đẩy anh ra cho nói.Này.Anh tưởng em làm bồ anh nhé.Còn thách nữa không.Không.Nhạc nhau.Nói xong rồi cô chạy vội vào nhà vệ sinh tắm rửa thay đồ.Ở trong nhà vệ sinh tiếng trước giường.Nhìn khuôn mặt tự nhiên đòi bừng.Nghị định của tồn vừa nãy với phòng.Có cảm giác lạ lắm.Không phải với kiều kia.Mà là có cảm xúc ấy.Kiều anh giống như một người đàn ông thực thụ.Lúc đó tìm cầu đập nhanh dưới rồi.Rồi.Thật ra.Thoát giảng ấy.Và nước lên mặt một lúc cho tỉnh táo.Cô đi ra ngoài.Lấy túi xách rồi ra cửa.Đặt vòng đời sán ở đó.Anh bảo.Em lại ngủ trong đó.Em tắm một tí cho thoải mái.Đen hải sản nhé.Vâng ạ.Lát em ngủ đi hay là về nhà.Dạ em ngủ đây ngày mai mới về à.Lát anh ngủ lại đây không.Anh về để ngày mai đi công tác nữa.Có lịch đi không.Đang nhớ phải sang tuần cơ.Vậy thì mình đi luôn cho anh còn về sớm chuẩn bị nữa.Không sao đâu anh quen rồi.Mà đợt này anh đi đâu không.Công chúa bí.Sao thế.Em chỉ hỏi thôi.Đang đi cẩn thận nhé.Ừ.Đến quán ăn uống xong xuôi tôi nhanh chóng bảo vệ cửa hàng.Đang còn về cho sớm.Chứ không từ đây về đó cũng mất tầm ba mươi đến bốn mươi phút.Còn chuẩn bị đồ đạc ngày mai đi nữa.Cái giường ngủ nhỉ.Có một mất.Anh thấy tôi mê mày thuê bao.Xem vụ đi đâu à.Dạ không.Em lo cho anh về muộn thôi.Anh qua như thế này rồi em đừng lo.Bây giờ cũng hơn chín rồi.Anh về trường cấp một đấy.Không sao đâu.Hà nhân này.Dạ vâng.Hôm nào anh về mình đi xem nhà nhé.Để làm gì à.Thì ba mẹ bảo chuẩn bị cưới rồi.Chào anh nhé em theo anh ở nhà tập thể của trưởng cũng được chả quan trọng.Chỉ là chỗ ở thôi mà.Nhưng anh quan trọng.Anh muốn cho em chỗ ở tốt nhất.Mình chỉ là đóng giả thôi mà anh đừng cầu kì như vậy.Thêm vào ngủ đi.Khóa cửa cẩn thận đấy.Giờ này mà.Không.Em vào trong khóa cửa đi xong rồi anh về.Em ở đây có bảo vệ cơ mà anh cứ yên tâm về đi.Tổng cộng nói đứng ở đó đợi tôi.Tôi biết ý cũng đi vào nhanh rồi.Khóa cửa cẩn thận.Sau đó thì anh mới lên xe rồi đi.Tôi nhìn theo xe của anh mãi cho đến khi khuất rồi mới đi vào phòng ngủ.Tôi thay quần áo lên giường nằm đợi anh về đến nhà rồi nhắn tin cho anh.Anh mua chỗ nào cũng được anh ở đâu thì em ở đó.Tin nhắn xong rồi tắt máy rồi chìm vào giấc ngủ.Trong giấc mơ từng mơ một cơn ác mộng.Tôi mơ thấy anh bị súng bắn vào người.Rất nhiều máu.Cơ sở halei.Bật dậy.Tôi muốn biết là mình vừa nằm mơ.Mồ hôi toát ra ướt hết cả người.Tôi đi vào phòng vệ sinh rửa mặt cho tỉnh táo nhìn đồng hồ mới hai giờ đêm.Giờ này thì chắc là anh đang ngủ ngon hi vào ngày mai anh lên đường may mắn cầu trời cho anh được.Buổi sáng hôm sau lúc đi thì phòng mấy giờ đến điện thoại.Đêm qua về anh mà chuẩn bị quần áo thời trang.Vào xem hồ sơ xong quá nửa đêm.Anh cũng đi ngủ luôn.Lúc này mới xong mới thấy tin nhắn của mình gửi đến từ đêm qua.Đọc tin nhắn và phòng mỉm cười hạnh phúc.Có cái kiểu cái bưởi nhưng mà sau đó thì như thế này đây anh chính là yêu nhân là điều.Anh trả lời tin nhắn cho cô.Để em quyết định.Đợi anh về nhé.Nhà nước này và thức dậy thì đá bảy:ba mươi sáng.Tôi xem điện thoại thì thấy tin nhắn của anh gửi tới lúc sáu.Lấy máy gọi lại.Hai hồi chuông thành bắt máy.Bây giờ mới dậy.Vâng ạ.Anh đi chưa.Đi được một/bốn đường rồi.Dậy ăn sáng đi.Vâng ạ.Anh ơi.Đêm qua em nằm mơ anh gặp nạn.Em sợ quá.Anh nhớ cẩn thận đấy.Em lo lắm.Đừng lo.Ở nhà nhớ ăn uống đầy bữa đi.Đi lại cẩn thận.Em biết rồi.Anh cũng cẩn thận đấy.Được rồi.Đợi anh về nhé.Vâng ạ.Tôi tắt máy thì vào vệ sinh cá nhân.Trên xe tiêm phòng trong lòng anh nhóm ngọn lửa tình yêu.Chưa bao giờ anh đi công tác mà mong về nhanh như lần này.Trên xe lúc này có khoảng chục người là độc phòng để nhận nhiệm vụ mấy người bọn nhận nhà đại ca.Mình nói chuyện kiểu đó thì cường tìm chỉ riêng có thì càng tức trong lòng.Thể thao đổi phòng hơn hai năm nay nhưng mà phòng không thèm để ý.Nghe cả một cả nước mắt cũng không.Cổ tích cùng đời ngành thế nhưng cuối cùng mình giống như một con rối bị nhầm lừa.Tìm hiểu nhầm gần nên càng ghét vào hình nhân nghe không giảm giò kiểu đó là đang nói chuyện với lần rồi.Cô ta nắm chặt tay nhìn xa xăm.Cổ nhất định.Phải có được anh.Tao mà anh nhất định phải là của em.Gần mười hai giờ trưa được phòng đến nơi lần này anh dẫn đầu của mình kết hợp tham gia cùng với.Công an nằm vùng trên mây bắt bọn tội phạm về mua bán tàng trữ trái phép ma túy.Nơi rừng rú hoàng sơ năm người đàn ông và hai người phụ nữ đội của phong đóng giả làm dân chơi chính.Thu mua ma túy để tiếp cận bọn chống ăn dầm nằm dề mấy ngày nữa hàng vắng.Qua thử thách của bọn chúng cuối cùng cũng được gặp thằng đầu dò đến giao dịch trên những bọn chống ồn.Kéo dài cả tuần vẫn chỉ là đi chơi nhảy múa thử hàng chưa chưa được lấy hả.Đến ngày thứ mười đội của anh vừa có cuộc hẹn chính thức.Nhưng vẫn phải đợi hàng giờ.Ở nhà.Nhìn mấy hôm đầu tỏ ra bình thường.Giống như mọi lần đi công tác phỏng vấn tranh thủ gọi về cho nhân.Nhưng đến hôm nay là mười ngày mà không một tin nhắn không một cuộc gọi cuối cùng thành hơn cả.Xe bồn chồn lo lắng không hiểu vì sao bản thân cơ thể khó chịu kiểu gì ấy.Đi làm cứ sang nóng vào chồng để điện thoại liên tục.Một cô gái cho phòng đến cả mấy chục cuộc.Trong vòng mười ngày qua.Mà không gọi được lần nào cả.Không hiểu phòng bệnh gì mà ngay cả một tin nhắn cũng không gửi được cứ như là bốc hơi vậy.Logo phòng đợi đến chiều mới giao dịch được hàng.Đây là lúc quan trọng nhất cả đội gần như tập trung hai trăm% sức lực.Chuẩn bị chiến đấu trận này.Mở lực lượng đã được chuẩn bị ở vòng ngoài.Còn hai chiến sĩ công an có mấy người đội phòng ở trong này.Tất cả gần sự sống và cái chết chỉ chồng rằng tức.Chỉ cần một sai lầm.Cả đời có thể hình.Đúng ba giờ chiều bọn chúng đến.Bên phòng chuẩn bị sẵn vali tiền để trống giao hàng.Tóm gọn cả lúa.Tuy nhiên lần này còn trống đi đông hơn.Có đến hơn hai mươi người trang bị súng ống đầy đủ.Hai bên thăm dò một lượt giờ bắt đầu giao dịch.Khi bên trống đặt hàng.Nhận lấy dao rạch ra thử xem có phải hàng giả hay thật.Nhật thử lòng gật đầu với phòng.Không để vali về phía bọn chúng.Nhật nhận lấy hàng từ bên công an ấp vào.Tất cả nhóm nhảy lộn xộn.Trứng xả đạn company tin chạy trốn.Hai bên giao chiến ác liệt.Chồng lúc nào chả giò hương thủy.Nên phòng bị một tên bắn vào tay trái.Giờ vào phần mềm nên máu chảy rất nhiều.Tuyệt đối phòng chạy về phía đồng đội.Lo lắng cho anh.Nhưng mà phòng gạt tay thủy ra.Bảo cô chạy về cái đó chứ.Còn mình vẫn ở lại chiến đấu với bọn chúng.Lúc tất cả bị bắt.Tiêm phòng cúm đổ gục bị mất quá nhiều máu.Và bị thương ở chân nữa.Chỉ là do anh đã chấp nhận.Nên bị súng bắn.Dù vượt qua.Nhưng mà sao được mạng lại vào mắt cá chân nên rất đau.Trở về cả đoàn hi sinh một chiến sĩ.Gọi đến tám người bị thương trong đó có cả phòng.Suốt chặng đường trở về.Thì lo lắng chăm sóc cho phòng.Nhưng anh đều từ chối.Bắt nhật ở lại cho mình.Nghỉ ngơi tại chỗ an toàn phong và mọi người được chữa trị ổn thỏa.Sau bốn ngày vết thường đâu lại.Anh của mọi người lên đường về trường báo cáo công việc.Mặc dù rất ngớ ngẩn nhưng mà phòng vẫn chưa gặp nhầm bởi vì sợ con lo lắng.Thêm hai ngày nữa tao mở máy đừng nhắn cho nhân thế có đến gần sáu mươi cuộc gọi của x.Cho anh.Anh không nghĩ là gần gọi cho anh nhiều như vậy.Lần trước theo anh có gì cũng là anh chiều đông.Cô có giỏi thì hỏi lắm với một hai lần.Không nhìn không được liền lấy máy gọi cho ngân.Chị mới một cuộc có đánh ngày mấy.Anh à.Anh đang ở đâu thế.Thằng có sao không.Anh làm gì mà em gọi mãi không được.Mà sao anh không nhắn tin cho em thế.Anh.Anh ốm à.Thái lan bị làm sao.Em hỏi nhiều như vậy anh biết trả lời câu nào trước đây.Anh đang ở đâu đấy.Anh đang ở trường.Anh vẫn khỏe.Như vậy được rồi.Nhân.Anh ơi.Sao lại tắt máy rồi.Anh không sao là tốt rồi.Đáng ghét thật đấy.Đi bao nhiêu ngày như vậy.Mười mấy ngày liền không thèm hỏi mình một câu.Đang phải trách móc thì máy hiện lên tin nhắn.Mở ra thì thấy là chị thủy.Gửi ảnh cùng với lời nhắn.Ngân ơi.Anh không nhận lời với chị rồi đấy.Cảm ơn em đã giúp chị nhé.Em xem đi.Máy ảnh anh chỉ chụp chung có đẹp không.Nhìn anh chỉ tình tứ bên nhau trong quán bar đẹp thật đấy.Anh thì cười tươi.Và chị cũng như vậy.Ờ đúng thật là đẹp rồi.Tin nhắn lại cho chị.Chúc mừng chị nhé.Hai người đẹp lắm.Chiến dịch vừa rồi chị rất vui mà.Vâng.Tôi cần bán thì mất lúc này anh là gay.Bởi vì nhìn anh trong ảnh giống một người đàn ông thực thụ.Độ manly có thừa.Không biết là còn mất nào của tôi cái nhìn anh là gay nữa.Nhìn thấy anh tay trong tay với chị ấy.Tôi nghĩ có khi nào.Mình nhìn nhận sai ngày không.Xem xong mấy bức ảnh.Tiền cũng trả lời nhưng mà trong lòng tôi là thấy không vui cho lắm.Led có người yêu.Mà không phải gay tôi phải vui chứ.Sao lại cảm thấy trái tim có như vậy.Vỗ tay lên mặt tôi cố gắng gạt bỏ đi mọi thứ rồi tiếp tục làm việc.Lúc này thì anh lại gọi cho tôi.Sao đang nói chuyện lại tắt máy vậy.Em bận.Em giận anh hả.Có là gì đâu mà giận nhân.Vâng.Là sao công việc thôi.Chứ không phải là anh không muốn gọi cho em đâu.Em biết là anh rất bởi vậy nên không cần phải nói gì cả.Em làm việc tiếp đi.Em.Tắt máy mà không làm được gì cả.Ngồi một lúc thì tôi trấn an mình làm sao thế nhỉ.Mình và nghĩ là nhiều thôi.Không phải là quan hệ đó.Thôi bỏ đi.Thế nhưng vẫn không thể nào tập trung làm việc được.Tôi cứ để đấy đi vào phòng định ngủ một giấc cho đầu óc bớt suy nghĩ linh tinh.Xây dựng đang thêu thì lại nhìn thấy phòng có tiếng gõ cửa.Tôi đời nhớ cứ tưởng mấy đứa nhân viên thì gọi với ra dựa vào.Cửa phòng chị không khóa đâu cứ vào đi.Tôi vẫn cứ quay mặt vào trong.Ngày đầu tiên bước chân đi vào.Nhưng mà không thấy ai lên tiếng thì hỏi.Có việc gì vậy.Nhân.Tôi nghe thấy tiếng của phòng thì quay lại nhìn anh trần trần.Quả thật đáng buồn mấy ngày không gặp anh.Tôi cảm thấy nhớ anh.Nhưng mà về cái tính cố chấp cứ nghĩ lúc đó.Chỉ là tình cảm anh em.Nên vẫn không nhận ra là mình có để ý người ta.Rồi lại hỏi những câu rất bình thường.Sao anh ở đây thế.Anh muốn gặp em.Để làm gì.Thế bây giờ hai đứa là người yêu gặp không được à.Không có ai mà đi cả.Không cần chiến.Anh cứ về với bồ đi.Bộ nào.Chị thuế.Tôi thích đàn ông mà.Cho coi như bình thường nhưng để xác định anh chắc chắn là giới tính nào.Thì tôi hỏi anh cô nữa để xem anh nói sao.Đừng có đùa nữa không vui đâu lâu nay để em hiểu nhầm như vậy.Anh thấy vui lắm.Làm từng nghĩ như thế.Đừng có nói như vậy đâu.Nghe lại tôi cảm thấy anh nói cũng đúng.Tải talking như thế.Chanh có nói mình gầy đâu.Có lẽ lúc ấy anh chưa tiện công khai với chị ấy.Tính người ta ít nói.Mà cái mồm của tôi thì nhanh hơn não.Nghe gì nói đấy.Bây giờ đây hai năm rõ mười.Ảnh nền chính hiểu như vậy.Là có người yêu thì mình rất là xinh đẹp.Như vậy thì tốt quá rồi.Nhìn hai người đẹp đôi quá mà.Lúc bây giờ nhìn anh nghĩ là những hành động đấu vật của tôi những lần bên anh giờ này còn ngủ cùng nhau.Xấu hổ chết đi được nhưng mà để vớt vát lại cho cố gắng tỏ ra bình thường rồi nói.Ảnh quá đáng.Không chiều nói gió.Còn để em làm mấy hành động.Lúa mạch như vậy nữa.Hay mà.Hai cái đầu anh ấy.Mồm thì nói không thích con gái.Hỏi thích đàn ông không.Người như thế.Ai biết đường nào mà lần đầu.Bây giờ biết thích con gái rồi.Về với người ta đi.Không về.Đi về đi.Anh không về.Có đi không.Không đi.Được.Không đi thì em đi.Nhân.Bỏ em ra đi.Anh làm sao thế.Em mở hết nhẹ thôi.Thiệp hồng không nói năng gì cả.Mà thiên nhiên lại cứ nhìn anh hỏi mà anh không nói khiến tôi bối rối tay cầm hai cánh tay của anh la.Hỏi cho anh không kịp tránh mặt thì giận hờn tôi luống cuống.Anh à anh sao thế đang ở đâu à không sao đâu.Lại giấu hả má cái bỏ ra xem nào không sao mà anh.Rồi đi làm ghế ngồi tôi cảm thấy chân của anh hơi tập tính giờ vào tay thì đâu hỏi không nói.Hôm nay mặc nguyên một bộ dài như vậy.Tôi đây là chỗ bên cạnh anh ngồi xuống tôi nói.Tôi bỏ tay ra xem nào.Chỉ là bị xước thôi.Anh có bỏ ra không.Nhìn tôi đôi mắt đỏ.Phòng biên cương cao cao tay áo lên cho tôi xem.Nhưng mà chỉ là thế viết bằng bên ngoài thôi.Tôi không biết là bị gì cả.Anh làm sao mà bị như vậy.Anh không may bị nhá.Cả trận nữa.Nhưng mà sắp khỏi rồi.Đau lắm hả anh.Ừ tí nhá phải đau chứ.Lại còn nói đùa được.Thế công việc của anh thật lắm.Không.Chân đau như thế này tự lái xe đến đây.Làng nhật trẻ em lên tối về rồi.Thế anh như thế này chị ấy.Có lo lắng cho anh không.Chị nào.Chị thủy chứ ai nữa.Lại còn giả nai.Tôi chỉ cần em lo thôi.Em là em đương nhiên phải lo rồi.Nhưng mà chị ấy còn tâm lo lắng cho anh thì khác.Tôi không cần cô ấy lo.Anh sợ trễ buồn.Em nói càng ngày càng xa thế.Thôi đi.Đừng có chối.Bằng chứng về này.Bằng chứng gì.Today phong xem mấy bức ảnh mà chị thủy vừa gửi.Xem đến đâu thì phòng tức giận đến đó nhưng mà nhìn sang tôi rồi bối rối giải thích.Mấy cái ảnh này không phải như em nghĩ đâu.Vâng.Em có ý kiến gì đâu.Nhìn hai người hạnh phúc em mừng mà.Không phải.Ảnh của cô ấy chỉ là.Là gì.Em chỉ cần biết.Đó là một phần trong công việc của anh thôi.Anh tham gia các đóng phim.Con bất lực nhìn tôi kiều như không còn gì để nói nhưng cũng không biết phải giải thích như thế nào nên anh.Ừ.Trong trường tập chín.Bọn anh có tham gia cho vui.Đây là một trong những toàn trong đoạn mạch đó thôi.Hai người sẽ nhập vai quá.Nhưng mà còn tin nhắn chứ anh nhắn cho em thì sao đây.Chị trêu em đấy.Bọn anh không có gì cả.Mình nếu như có thì cũng tốt chứ sao đâu.Thôi.Lúc nào có hàng hay.ba mươi hai tuần qua có nhớ anh không.Không không nhìn điệu bộ của nhân cảm thấy buồn cười càng nhìn.Càng yêu mới chết chưa nhìn thấy cô trả lời không anh cũng chẳng giận hỏi lại cô.Không nhớ sao gọi lắm thế.Cứ tưởng là anh về ai đó bắt cóc.Đang định gọi báo công an.Thế mà anh cứ tưởng là em lo cho anh đấy.Ai thèm.Tuổi thân thật đấy.Cho anh sửa nhé.Hôm nay là sinh nhật tôi cả nhà tập trung ăn một bữa cơm gia đình chứ không ra nhà hàng.Tối nay cho anh khang đưa cả cô ban sang nữa nên cũng bền hơi thành lắm.Hơn hai tuổi rồi.Trong câu cậu khóc ảnh đáng yêu cực.Tôi cũng sắp có cháu.Còn hơn tháng nữa thì chị mai đề.Cả nhà nội ngoại ai cũng mong đợi cả.Anh về thì chiều tôi.Nhìn có vẻ thích con bé rồi nhỉ.Em chỉ thích chơi với em bé thôi mai cho em em cũng ra dáng rồi đấy anh này.Chào em.Không nhìn thấy tôi với sát vào chỗ thành và có con thì gãy tay tôi cho nói nhỏ.Em có muốn có một đứa như thế này không anh giúp.Ảnh đi chết đi.Dạo này da mặt bằng hơi dài rồi đấy.À đúng rồi.Tôi quên chưa kể cho mọi người biết.Từ hôm anh thừa nhận không phải gay với tôi thế anh mặt dài thêm mấy tức ăn nói phóng khoáng hơn.Vẫn nói móc tôi nhưng không còn ráng và nhiều với tôi như trước mà lắm nhé.Hãy nói chuyện với mẹ tôi hơn.Mẹ tôi thì hôm qua anh cũng gần bằng ba tôi nên cứ đồng cái là một câu thẳng song hai câu thẳng.Chồng bữa cơm không nhắc đến hình như là không ngon hay sao ấy.Bắt đầu ngồi vào mâm thì vợ chồng hỏi mới đến.Khúc nhạc nhỏ giải thích rằng.Danh sách chuyến bài một nên mọi người thông cảm ba mẹ tôi thấy đã đồng đủ.Bảo thôi tập trung lại ăn thôi.Nhìn tôi có những anh em bạn bè như thế này ba mẹ con vui lắm sinh nhật chỉ cần những người thợ.Quan tâm ta thôi còn không cần cứ phải mâm cao cỗ đầy bạn bè nhiều vào hô hào.Nhưng mà sau đó khi có việc gì quay lại chả còn đang ở bên cả đang ăn thì ba tôi nói.Nhân lúc này đông đô ba mẹ thông báo mọi chuyện đều có còn chúc mừng cho em nó.Vũ hỏi chuyện gì vậy ba ba mẹ cùng với bà mẹ quốc phòng đã bà.Chuyện cưới xin của hai đứa mấy hôm trước.Nhưng mà thống nhất để hôm nay đâu rồi thứ ba mới nói.Tôi lên tiếng.Ba mẹ.Chuyển quan trọng như thế này.Sao không nói cho chúng còn biết chứ.Thì hôm nay nói còn gì nữa.Nhưng mà ba mẹ tự quyết rồi có hỏi ý kiến con gì đâu.Thế còn đã quên những gì đã nói với bà mà sao.Con bảo là tùy ý và mẹ sắp xếp.Cái này là anh chỉnh nút lời.Dạ không bác à.Hai bác và ba mẹ con sắp xếp như thế nào con nghe như vậy à.Tôi nhìn phòng trọ tròn mất.Tôi biết tính thẩm mỹ không chịu để sắp xếp cái gì đâu.Hôm nay đường đến nhà như vậy.Bảo cho một cái ông ấy cứ bờ đi.Tôi điên quá không làm sao được.Bởi vì con ca ngồi đi cố nhìn cho hết bữa cơm.Cả nhà ai nấy đều vui mừng.Và câu chuyện của chúng tôi là chủ đề chính trong buổi tối ngày hôm nay.Vậy có ai đó cũng thằng sài thành già lắm ba tôi vào.Mùng mười tháng sau sẽ tổ chức.Thế là còn hai tuần nữa đến ngày cưới của chúng tôi.Ba mẹ phòng đã xem ngày rồi.Ngày đó là ngày tốt nhất trong tháng.Lần này tôi nghe xong còn giận mình hơn lúc nãy.Bà ơi.Nhưng mà còn chưa chuẩn bị gì cả.Anh anh nói gì đi chứ.Anh biết nói gì bây giờ.Anh không dám cái nổi ba mẹ đâu.Tôi nhìn phong hận muốn chết.Nhìn tôi tài cuối nhưng mà phòng cứ tỉnh như vậy.Mấy người kia cứ tuần tìm.Còn mẹ tôi thấy tôi nhìn xong muốn rớt trắng mắt thì quét nhà.Mọi chuyện đã có mọi người lo.Về có con chỉ cần một cô dâu đẹp là được thôi.Bà tôi cũng chen vào.Mai con nói đúng đấy.Nhưng mà con thấy hai tuần vội quá.Bọn con còn chưa chụp ảnh cưới nữa chưa chuẩn bị dịch à.Tôi cố gắng rồi lấy lý do đó ra để trì hoãn được ngày nào thì hay ngày ấy.Từ lúc biết ông không gây tôi chưa sẵn sàng cho điều gì với cả quan trọng là còn chị thủy nữa.Chuyện giữa chúng tôi còn trường khánh ngố.Chạy ngược chiều mai lên tiếng thì tôi bị dập tắt như kiểu.Chị và mọi người cố tình chơi tôi.Nhiệt từ các chất đều từ dài anh chị ấy vậy mời nói.Em yên tâm đi.Mấy việc hỏi trưởng thành là được hết.Thợ ảnh đã sẵn sàng cho một buổi là xong.Váy cưới với cả đồ vest.Đã được mấy người chúng tôi chọn xong cả rồi không cần lo lắng gì cả.Gói chả mọi người biết hết cả chưa.Lại còn hùa vào được em như vậy.Vô nổi ai đưa cho em đâu cái đó gọi là chuẩn bị chu đáo thôi.Khang chen vào.Đúng thế đấy phút thì lên tiếng.Chuyện này là chuyện vui.Ai gọi là lừa bức ảnh phòng và em cũng công khai yêu nhau ba tháng này rồi cũng đồng ý vào.Ông bà rồi lan dần cái gì nữa việc nói anh thấy mọi người nói đúng đấy.Nhưng mà nhưng mà đó là chuyện của mấy.Tôi đang nói giờ thì không biết giải thích sao nữa chứ không lẽ lại bảo bởi vì trước đây còn tưởng anh ấy bị gì.Nên mới đồng ý còn bây giờ không phải thì thôi à hồi tiền mất đi bây giờ mà mình đồng ý.Anh nói thế nào với chị thùy xong nhìn tôi căng thẳng thì nổi hôm nay sinh nhật em.Chứ chuyện này mình thống nhất với sự sắp xếp của bà mẹ rồi hay là em không yêu anh sao.Câu hỏi câu đó làm tôi không biết trả lời như thế nào cả nhìn mọi người đang tập trung trường hai câu trả.Lời từ tôi để tôi lại càng căng thẳng hơn nữa cái người đàn ông này.Đang còn bực bội chưa hết cứ lôi nhau vào thế bí như thế diễn cái con khỉ gió gì mà khó thế không biết.Thôi thì cứ qua ải này đã lúc này tôi trả lời với cả nhà.Phim hoạt hình bé như vậy là anh xa rồi mang đến cho quý vị và các bạn.Chuyển nhà hôm nay và chúng ta cùng trao đổi xem là nhân sẽ trả lời như thế nào đối với cá nhân của anh xa thế.Chào đón chắc giờ khả năng rất cao là nhân sẽ trả lời lại có người về đây đang có rất đông người.Chúng ta cùng chờ đợi tràn giây phút mở họ thực sự thừa nhận yêu nhau sẽ xảy ra như thế nào bên cạnh đó.Nói về công việc của phòng nữa không hiểu vì sao mà anh sao cứ có cảm giác là sau này người đàn ông này sẽ lâm vào một tình.Rất rất nguy hiểm có thể nó lại ảnh hưởng đến tính bảng được.Và sẽ khiến cho câu chuyện tình yêu của họ trở nên gay cấn và hồi hộp hơn nữa đó chỉ là cảm nhận cá nhân.Tránh xa thôi còn quý vị và các bạn thì sao mọi người có cảm nhận như thế nào về câu chuyện tình yêu của hai nhân vật.Hãy chia sẻ với anh sao cũng như những thằng giả khác bằng cách để lại bình luận ở phía bên dưới nhé và nếu như mọi người cảm thấy.Truyện hấp dẫn thì đừng quên nhấn like chia sẻ và đăng ký kênh ngoài việc gây sa vào hai mươi mỗi buổi tối trên kênh chợ tình.Thì mọi người có thể gặp lại anh sa vào mười hai mỗi buổi trưa hình ảnh chị dậu nhất cảm ơn sự ủng hộ của mọi người. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com