Truyện đời Thực Vùng Trời Bình Yên Phần 15 đối Mặt Quá Khứ - Mc Anh Sa

truyện đời thực vùng trời bình yên phần 15 đối mặt quá khứ - mc anh sa

Anh xin được mấy gửi lời chào đến quý vị và các bạn những khán giả của trấn thành.Bây giờ là hai mươi tối và quay trở lại với một truyện dài kỳ được phát sóng đều đặn và không tuần này mỗi buổi tối.Trang xà sẽ tiếp tục bằng điện cho quý vị và các bạn tập mười lăm công tráng già tập cuối bao gồm phần ngoại truyện đầu.Của bộ chuyển vùng trời bình yên của tác giả hạc.Nguyễn thị các bạn thân mến để tóm gọn một cổ buôn bán ma túy.Thì phòng người cảnh sát ngầm này đã phải vào vai một đại ca giang hồ và diễn một vài ngày.Tình với thùy đồng thời cũng là người đồng nghiệp của anh.Thế nhưng bảo vệ không hiểu nó được tính chất công việc của chồng mình mà nhân đã hiểu nhầm anh.Cô đã quá đau đớn khi chứng kiến.Chồng của mình đang ôm ấp một người phụ nữ khác.Thế rồi có quyết định li hôn và rời xa anh.Trò chơi thay vào đúng lúc này thì cô lại phát hiện ra là mình mang thai con của anh.Vậy thì là thực hiện ngày hôm nay.Cách nhau hiểu nhầm nhau vậy thì lần quay trở về này của ngân.Cô bạn anh sẽ đối mặt với nhau như thế nào.Những hiểu nhầm năm xưa liệu rằng có được hóa giải hay không.Và câu chuyện tình yêu của họ sẽ có kết thúc ra sao.Tìm một cơ thể có các bạn hãy cùng với xa chúng ta đi tìm lời giải đáp ở tập truyện này vẫn là một thông báo cần thuộc.Quý vị và các bạn đừng quên nhấn like chia sẻ và nhấn vào nút đăng ký kênh để ủng hộ anh ta cũng nghe khiếp.Tưởng hộ của mọi người sẽ là một động lực rất lớn để giúp cho ngài kíp cố gắng sản xuất ra những hội.Nêu đặc điểm của việc cơ bản tạo khung giờ này mỗi ngày.Còn nghe bây giờ không được bởi vì các bạn sẽ được lâu hơn.Chúng ta cùng nhau đến với nội dung chi tiết của tập mười lăm tập cuối cùng bao gồm phần ngoại truyện đầu tiên.Của bộ truyền vùng trời bình yên.Tác giả hạ long qua cần tiến độ của hoàng sa.Cả đêm hôm.Tôi đã suy nghĩ rất nhiều.Tôi có để sang tuần đưa hai con trở về thăm ông bà và mọi người.Tôi có nên cho hai con về nhận người thân chứ.Và nếu như bà nội muốn nhận lại hai đứa.Thì tôi cũng không có ý kiến .Còn đối với tôi.Tôi suy nghĩ kỹ rồi.Anh và tôi duyên nợ chỉ có như vậy.Thì tôi cũng nên chấp nhận.Chồng tôi cũng đã ly hôn một năm.Có lẽ mọi chuyện chỉ là tôi còn nặng tình thôi.Tranh giờ đây cũng đang hạnh phúc bên người mới.Song.Anh hãy sống thật hạnh phúc nhé.Cả đêm hôm đó giúp tôi suy nghĩ thoáng hơn rất nhiều.Nên còn mấy ngày ở đây.Tôi cố gắng thu xếp công việc ổn thỏa.Rồi trở về lại trên hà nội.Hôm nay đi làm tôi gặp anh giám đốc khách sạn.Anh tên đạt.Để tạm biệt và cảm ơn anh.Bởi vì thời gian qua đã giúp đỡ mẹ còn rồi rất nhiều.Anh nói.Trạm nhất định.Không nhận tấm chân tình này của anh sao.Tôi vẫn chỉ có một câu trả lời duy nhất đó là từ chối.Anh ấy cuối cùng cũng không ép được nữa.Bảo tối nay hẹn tôi đi ăn tối.Coi như là tạm biệt trước khi mà con tôi trở về hà nội.Tôi không nghĩ.Chỉ là buổi cuối cùng đèn thôi.Thế là tôi gật đầu đồng ý.Anh ấy bảo bây giờ sẽ đón rồi.Buổi chiều thì tôi về sớm để cho hai đứa con đi dạo giống như mọi ngày.Giờ còn với bác trần và chỉ là cho hai bé ăn .Xong rồi thì tôi mới sửa soạn.Để đi gặp.Đúng bảy giờ tối tôi gia cầm thì anh ấy cũng đến.Đạt đi xuống mở cửa cho tôi.Phải nói đàn rất là lành đẹp trai tài giỏi.Đang nghĩ là niềm mơ ước của rất nhiều các cô gái.Thế nhưng với tôi thì là chỉ như một người bạn không hơn không kém.Tôi không thể chia sẻ tình cảm cho ai khác nữa.Bởi vì tôi không đủ tự tin.Và quan trọng là tôi không còn cảm xúc với bất kỳ ai nữa.Bữa tối diễn ra khá vui vẻ đã là người hoạt ngôn hài hước.Luôn mang lại sự thoải mái cho đối phương.Tôi cảm nhận đạt là một người đàn ông lịch sử và thú vị.Và làm như thế thì tôi cảm thấy mình càng không xứng với anh ấy.Vì vậy.Sự dứt khoát ở tôi là chính xác.Đặt tượng thánh có một người con gái tuyệt vời hơn để yêu anh.Tối nay thì hai chúng tôi thoải mái.Nên tôi cũng uống vài chén.Mặt thì hơi đỏ.Đạt có nói vài câu với tôi.Em có xinh xắn như thế này.Đang làm sao mà quên em được đấy.Anh cứ đùa.Anh nói thật đấy.Anh biết em cũng lâu lắm rồi.Mà không thấy là em.Là gái hai con đâu.Anh đang động viên em sao.Em cứ đi ra kia mà hỏi thử.Mấy bạn làm ngoài kia xem.Anh nói có đúng không.Mà chả có ai xa xôi cả.Cái hôm anh mời em qua khách sạn ăn buffet đấy.Mấy nghìn viên bên anh khen em rất nhiều.Thôi.Anh làm em phỏng cả muối.Bây giờ mình đi uống nước nhé.Ừ.Thế rồi hai anh em đi vào quán cà phê gần đó tròn đồ uống rồi nói chuyện phím.Không lâu lắm rồi hôm nay tôi mới cảm thấy thoải mái được chút.Ở đây mười lăm tôi không quen với không khí dễ chịu.Hai hôm nữa quay trở về hà nội.Nơi quen thuộc của tôi.Nhưng mà lời lấy đi của tôi rất nhiều nước mắt.Nơi mà tôi đã từng vứt bỏ tất cả chạy trốn.Để rồi sau một làm tôi mới dám trở về.Không biết là mọi thứ có dễ dàng với tuổi hai mươi.Hay là một lần nữa làm trái tim của tôi tan nát dễ máu.Ngồi đến mười giờ thì đặt bảo đưa tôi về.Bởi vì bây giờ cũng đang.Đứng trước cổng thì đạt nói.Cho anh ôm em một lần với tư cách là bạn có được không.Tôi không nói gì cả.Chim em cười rồi giang hai tay ra.Đặt vui vẻ đi đến ôm tôi.Chồng tôi giống như hai người bạn.Giải thích từ tốn lịch sử đáng nói.Cảm ơn em nhé.Chúc mẹ con em luôn mạnh khỏe.Vào mông.Em luôn hạnh phúc.Cảm ơn anh.Em chúc anh tìm được người con gái anh yêu hết lòng nhé.Nhớ giữ liên lạc với anh đấy.Nhớ tìm cho anh một cô gái tốt và xinh đẹp giống như em nhé.Em nhất định sẽ giữ lời.Anh về cẩn thận nhé.Ừ.Tạm biệt em.Đặt báo tôi vào nhà trước đi.Thế bảo để hôm nay em tiễn anh về trước.Đặc điểm cười rồi lên xe rồi đi.Từ đầu cho đến khi đạt đi khuất rồi cũng bước về phía cầu.Thì bỗng nhìn có tiếng gọi.Nhân.Nghe tiếng gọi tôi không.Đã bao nhiêu lâu rồi.Tôi vẫn không thể nào quên được giọng nói đó.Có phải là tôi nhớ anh quá.Nên.Nếu là anh đang ở đây không.Chưa giờ này đang làm sao có thể xuất hiện tại nơi đây.Tôi cố gắng gạt bỏ đi mọi thứ.Bước dần về phía cổng.Thi tiếng nói ấy một lần nữa lại vang lên.Nhân.Lần này thì rõ hơn.Phim tìm tôi đập nhanh hơn.Thổn thức hơn.Đôi mắt của tôi ngắn nữ.Nhưng mà tôi cố gắng kìm nén.Chúc anh gửi lại.Thì trước mắt rồi hình ảnh quen thuộc ngày nào.Anh đứng ở đó.Ngày hôm nay trên người lại là bộ quân phục truyền thống.Chứ không phải là dân sự thường ngày nữa.Qua một năm anh lại rắn giỏi hơn.Nhưng mà nhìn anh có vẻ hơi gầy đi so với lần trước.Tôi muốn chạy lại ôm anh.Sà vào lòng của anh.Theo những bước chân không sao nhức được.Cứ đứng nguyên tại chỗ như vậy.Đến giờ này tôi mới biết.Đời tôi vẫn còn yêu anh rất nhiều.Giá bao nhiêu người gặp gỡ ngồi với tôi.Tôi vẫn không thích một ai cả.Rap về anh đã chiếm giữ hết trái tim của tôi.Tôi muốn mạnh mẽ cứng rắn trước anh.Ngay lúc này tôi không làm được.Nước mắt vô thức tôn rơi.Tôi không kìm được nữa.Phòng cũng chẳng khá hơn là mấy.Cái hôm hải gặp nhau ở đây.Nhiều lúc chia tay gần về.Đà nẵng đã theo dõi và biết chỗ ngồi.Còn gọi ngay cho phòng để hỏi sự tình.Đúng là địa báo cho phòng bếp.Vòng đã có con.Nhưng không gọi được bởi vì phong đang đi làm nhiệm vụ.Buổi chiều hôm nay khi đang ở trường tập huấn cho học viên.Thế hệ mới gọi được cho phòng.Sau khi phải biết rõ mọi việc giữa hai vợ chồng.Là do hiểu nhầm.Thì hãy nói.Có muốn gặp vợ con không.Phòng ngừa không tin vào tai của mình những gì vừa được nghe.Không để hỏi nói hết câu.Bảo với hài.Gửi ngay địa chỉ.Anh vừa xuống đấy.Lần đầu anh vội vã và sẵn sàng nhận kỷ lục.Giờ bỏ nhiệm vụ đang làm.Để đi tìm vợ con.Không kịp tắm rửa thay quần áo.Vẫn là của quân phục khoác trên người.Đến địa chỉ gặp nhân.Nhận định người thì nhà khóa cửa.Anh bấm chuông thi trên em đi ra mở cửa.Giờ chị không biết anh.Nên anh hỏi gặp nhá.Thì chị bảo.Nên không có ở nhà.Vừa đi gặp bạn.Anh đành đợi nhân về.Anh đã được hơn cả một lần.Thì vài tiếng đồng hồ nè.Có là gì đối với anh đâu.Anh không dám bỏ đi đâu cả.Bởi vì sợ cô về mà anh không biết.Anh muốn nhìn thấy cô hai đêm nay.Bởi vì anh nhớ con nhiều lắm.Vâng trời đã không phụ lòng anh.Thế nhưng bây giờ đứng trước của anh lại không biết phải làm gì phải nói gì.Ảnh xúc động.Anh hồi hộp.Có cần một chút ghen tuông.Một chút đau nhói trong tim.Cả hai cứ đứng nhìn nhau một lúc lâu như vậy.Trang lấy lại bình tĩnh.Tiến về phía của tôi rồi nói.Cuối cùng.Anh cũng gặp được em rồi.Tôi cố gắng kìm nén cảm xúc nhớ anh rồi hỏi lại.Để làm gì chứ.Tại sao mang con của tôi đi.Nó không nói biết rồi.Nhìn cứ tưởng sau bao nhiêu ngày sẽ được nghe câu nói và câu ao ước.Thế nhưng không phải.Có đánh mùi rồi hỏi lại.Con nào.Tôi biết cả rồi.Bây giờ em có người khác.Để còn lại cho tôi.Không có con nào đi cả.Chắc nó là con tôi.Chú mang dòng máu của tôi đấy.Không phải.Bây giờ anh đã có giấy rồi.Còn có những đứa con khác.Còn em.Không có thể ngồi chung cả.Đừng cho anh và em được không.Em xin anh đi.Trước đó còn anh.Anh nhận cũng đủ.Nhưng mà đừng cho anh với em.Tôi nhìn thấy anh gặp lại mình mà không quan tâm đến mình gì cả.Chị hỏi mỗi con.Tôi cảm thấy tủi thân.Nhưng mà cơ sở đến món quà cuối cùng này.Anh cũng muốn cướp mất.Thì đời tôi còn gì nữa.Tôi không đứng vững nữa ngồi thuộc xuống cứ như thế ôm mặt khóc nức nở.Phần mềm cơn bão không có ai.Chỉ có hai đứa con.Dịch vụ chạy lại bên nhân.Ôm vào vai của cô giáo hỏi là.Em vừa nói gì thế.Em nói lại xem.Đúng đấy.Chúng nó là con của ai.Bởi vì chúng mang dòng máu của anh.Em không thể nào rời xa chồng đâu.Em không chịu được đâu.Em chỉ còn lại hai đứa bé thôi.Không phải đâu.Cục hacker.Câu nào.Người vừa nãy đem về lại.La bàn.Là bạn ạ.Đáp án tại sao ôm nhau tình cảm nhưng.Bạn ôm nhau có sao đâu.Còn hơn anh với chị ấy.Đã làm đến chuyện kia rồi.Mà bây giờ là gì.Màn chất vấn là như vậy.Anh sẵn sàng ra đi.Nhân.Anh vẫn là chồng em.Anh có quyền hỏi câu đó.Em viết đơn li hôn cho anh.Anh cũng đã ký sẵn rồi.Đừng nói kiểu đó nữa.Ánh sáng rồi.Không có linh hồn nào cả.Ảnh.Anh không có gì vui cả.Tất cả chỉ là hiểu nhầm thôi.Đến bây giờ anh vẫn còn to mồm bảo chỉ là hiểu nhầm.Tôi cảm thấy chán nản.Đau khổ.Không muốn nói gì thêm nữa.Đứng dậy định mở cổng vào nhà.Thế phòng giới trẻ tuổi lại ôm tôi vào lòng.Tôi cảm nhận rõ người anh đang run lên.Giọng của anh cũng ngạc đi.Anh yêu em.Từ nhà đến đây thì vỡ òa.Chẳng phải là tôi muốn nghe câu nói này làm sao.Hiện tại sao khi nghe được rồi thì tôi lại đau như vậy.Tòa khóc to hơn lấy tay để anh ra.Nhưng anh không buồn ôm tôi thật chặt.Anh khóc và tôi cũng khóc.Tay của tay đấm vào lưng của anh tụi tôi giận anh.Bờ vai anh đã làm tôi đau khổ bao nhiêu ngày qua.Tôi có thai chịu cảnh một mình.Tôi có thể nghĩ là một năm qua anh để tôi cô đơn buồn tủi.Thế là càng khóc to hơn nữa.Còn nhìn thấy nhìn cứ lúc nào có.Tiếng anh sắp xa trường.Đừng khóc nữa.Em cứ khóc như vậy anh sẽ đầu đi.Anh rất nhớ em.Anh về với chị ấy đi.Bây giờ nói những câu đó có nghĩa lý gì đâu.Anh đã nói rồi.Anh không có ai cả.Ăn vào thì không có gì cả.Anh chỉ có mỗi mình em thôi.Anh định nói em đến bao giờ nữa đây.Đó là những người ăn cùng mọi người đi làm nhiệm vụ thôi.Anh và thùy.Đóng giả làm vô tình nhân.Ngày hôm đó em nhìn thấy.Cũng chỉ là công việc.Và bởi vì sự an toàn của em và mọi người.Anh buộc lòng phải nói những lời đó.Em.Công việc của anh đáng lẽ ra sẽ là bí mật.Nhưng mà anh sợ rồi.Anh sợ mất em lần nữa.Anh không giấu nữa.Công việc của bọn anh thực sự rất nguy hiểm và anh là.Mọi thứ em nhìn thấy thầy cố tình.Gửi những tấm hình đó cho em.Chỉ là sao bạn hàng gì.Để phía bên kia xem.Rồi chống tin bọn anh là thật.Tìm việc trong động thể xác với thủy thì không thể có.Nhưng em không tin.Anh có thể hỏi bà xé gió.ba mươi nói sợ em buồn.Nhưng mà cả nhà không biết là thầy làm trò này để chia ra chúng ta.Em.Xin lỗi.Em xin lỗi về công ty.Bây giờ tiền anh vẫn chưa muộn đâu.Những ngày qua không có em anh mới.Cuộc sống vô nghĩa như thế nào.Nhưng mà anh vẫn phải cố gắng.Mơ về anh là một người đàn ông.Anh mang trên vai một trọng trách lớn.Anh không thể bỏ ngang được.Anh không thể nào bỏ nhiệm vụ đang làm.Bỏ lại cha mẹ và người thân.Em sai rồi.Xin lỗi.Không đâu.Là anh xài không cho em được sự tin tưởng.Lệnh xoay chứ không bảo vệ được em.Làng sao.Đêm chịu đựng mọi thứ một mình.Nhưng mà giờ để anh có cơ hội được làm điều trục đối với mẹ còn em.Được chưa.Thổi ngọn đừng có khóc nữa.Nhưng mà chị ấy nhìn thấy hết người của anh rồi.Lại còn được nằm trong lòng của anh nữa.Lại còn hôn nữa.Mà chị cũng hôm nay.Anh không có cảm xúc gì cả đâu.Nó chỉ là nhìn phần trên thôi.Tân hôn thế anh.Chạm nhẹ tí mà.Em không biết đâu.Giả vờ cái kiểu gì mà nhìn con người ta đắm đuối như vậy.Còn để cho chị ấy không lên mùi nữa.Là cô hôn bất ngờ quá.Mà lúc đó anh đành chịu cho em xem.Em không thể làm chiếc hôn nhẹ vào má và chán.Nói chung chỉ là diễn thôi.Chanh làm gì có cảm xúc gì đâu.Anh chưa có cảm xúc với một mình vợ thôi.Phòng không nghĩ là nhân lại ghen đến mức như vậy.Có cái chất vấn anh mãi cây thuốc thiết máy.Anh thấy xót cô nên cứ một người rõ ràng.Một người thì mày nghèo mãi.Tuần sau một năm mới gặp lại vợ yêu của mình.Có mặt kêu cho cô muốn làm gì thì làm.Anh chịu tất.Miễn sao có cảm thấy thoải mái là được.Còn nhân.Có hàng anh mãi mà anh cứ để yên cho cô làm.Thì có biết là mình hay bắt nạt anh.Nhưng mà sao cả một trăm năm mươi được làm đúng.Nên muốn anh chiều mình một tí.Một lúc sau có thể cho nói.Anh à.Anh có giận em không.Không đâu.Anh chỉ dẫn mình không nói sớm cho em một chút.Chúng ta không như thế này rồi.Em xin lỗi anh nhé.Cũng là tại anh nên em phải xem còn một mình như vậy.Nói đến thì tôi lại thấy hạnh phúc rồi.Đôi mắt của anh hình nền những tia đỏ giọng nói thì lại dùm dùm.Cho mảnh gỗ vào vai cho nói.Mình vào nhà nhé.Ừ.Thế anh ăn gì chưa.Chưa.Anh từ trường xuống đây luôn khi nghe hải báo anh chưa ăn gì cả.Anh.Không sao đâu.Anh vẫn nhìn như thế này bình thường mà.Bình thường gì chứ.Em không thấy bình thường gì cả.Em không chịu được.Không nhìn vợ muốn khóc thì vô nói.Hay là bây giờ vợ nấu gì cho anh ăn đi.Mặc kệ anh đi.Nhưng mà anh đói lắm.Mà đói thì đau dạ dày.Tôi nhìn anh giống ghê.Nhưng mà kéo tay lên tên vào phòng của tôi cho bà.Anh à.Anh đi tắm trước đi.Anh không kịp mang theo quần áo rồi.Em có.Có ai đấy.Anh được hiểu nhầm.Là em.Làm nhớ hàng trên nên cần một vài bộ quần áo.Một bộ dài một bộ nhắn của anh theo.Thế thôi anh thông cảm nhé.Nếu không còn thì sáng ngày mai anh ra cửa hàng lấy đồ về cho anh.Em ghê nhờ.Viết đơn ly hôn.Lại còn mang đồ của đàn ông theo.Anh.Tay không mặc thì thôi.Nhìn mặt vợ lúc này xấu hổ phiếu mà anh cảm thấy đáng yêu quá.Anh đi lại hôn lên cái mô đang chu ra kia.Nhân mạng gồm đánh gia bảo anh đi vào tắm.Còn mình xuống dưới nhà nấu cho anh tô mì.Một lát sau tình hình bên trái một bát mì nóng hổi và một cốc nước.Nhìn thấy anh đã lo xong tập thể dục anh đi qua ngồi ăn cho nóng.Còn mình thì cũng đi vào tám thay đổi đồng.Lucrezia thế anh cũng đã ăn xong.Cố định mang cái kết cho anh vào cứ để đấy anh làm cho.Nên cũng không rành nữa.Mở cho biết tình hình rồi.Lát sau anh lên thanh hỏi.Em à.Cho tôi còn ngủ ở đâu đấy.Con ngủ cùng với bác tâm.Bình thường thì con ngủ cùng với hành và cả bác tâm nữa.Nhưng mà tối nay em về trễ thì nên báo cho hai đứa ngủ phòng của bác rồi.Anh muốn nhìn con cá.Để sớm mai đi anh bây giờ muộn rồi.Mang lại đi đi.Em cho anh xem con qua anh nhé.Cũng được.Đang xem nè.Chấm chấm ảnh hơn em đi.Đây là sao.Còn đây là thư.Mỗi lần nhìn hai đứa.Em lại rất nhớ anh đấy.Anh xin lỗi.Để cho em vất vả như vậy.hai điều đúng là làm em mệt chết đi được.Em lần đầu tiên làm mẹ lại còn là thay đổi nữa.Lúc đó em rất căng thẳng.Em tủi thân.Nhìn người ta có chồng bên cạnh mai lúc đó chỉ có bác tâm thôi.Đêm em còn bị chuột rút nữa rất đau.Em mất ngủ.Giờ này ăn không đủ.Con mà có bác tâm động viên giúp đỡ em.Chứ không đem không biết vượt qua như thế nào cả.Mà nhà em xin hai đứa.Làm khó sinh nên phải mổ.Lúc đó anh sợ lắm.Em nhớ anh m.Nhưng mà cũng may là mọi thứ đều qua cả rồi.Hai con đều khỏe mạnh.Anh.Em đã làm rất giỏi có phải không.Vợ anh giỏi lắm.Anh xin lỗi.Anh thương vợ lắm.Quảng cáo ốm rồi khóc bởi anh cảm thấy có lỗi với mẹ con tôi.Cảm thấy mình không làm tròn trách nhiệm của người làm cha làm chồng.Anh ấy này.Cho dù mọi thứ là do tôi không phải là do anh.Tôi mới là người có lỗi.Đã không cho anh làm tròn trách nhiệm với mẹ con tôi.Tôi cũng khóc.Tom ảnh rồi non.Anh sao thế.Người ta nói là em mà.Anh đừng tự trách mình như vậy nữa.Nhìn.Theo anh về.Đang chăm sóc bà mẹ con em được không.Vâng ạ.Bây giờ anh ở đâu thêm mẹ con em ở đó.Hai chúng tôi cứ như thế ôm nhau thật chặt.Sau bao nhiêu ngày xa cách.Một lúc thì tôi tự mình đang nói lòng tay ra.Tôi nhìn anh rồi chủ động hôn lên môi anh.Anh cũng không chờ đợi gì nữa đáp trả tôi.mười lăm quà từ nhớ ảnh viết bao nhiêu.Thì nụ hôn này nói lên tất cả.Và anh cũng như thế.Đã lâu lắm rồi hai cơ thể mới được tiếp xúc với nhau.Giá màn hồn cả hai đất thở gấp.Cả người thiệt mạng.Anh dừng lại nhìn tôi âu yếm.Ánh mắt rực cháy yêu thương.Nhiều lúc này chẳng cần nói nhiều làm gì nữa.Chỉ cần hành động thôi.Côn đồ thủy.Ảnh hưởng tôi đến như thế nào.Anh lại từ từ hôn tôi.Bản đồ là biết nhảy cá ăn mồi.Nhưng mà sau đó thì càng lúc càng hồng sầu.Điều ước của anh lúc này càng làm càng bên trong khoang miệng của tôi.Cứ để đưa trong đó.Làm cho tôi cảm thấy khó thở.Nhưng mặc dù là như thế.Cả hai cực cố lên nhau không rời.Và anh cứ như vậy rất rồi cuốn vào về tình dục cái.Anh lạy hồn tôi không bỏ sót chỗ nào.Bàn tay hư hỏng của anh trượt dài trên khắp người tôi.Tôi giống như người mất hồn vậy.Niệm phật ra những âm thanh ái mùi.Anh làm như vậy càng làm tới.Bàn tay bên kia cũng không dừng lại càng làm tới.Dường như không biết đủ là gì.Đôi giày vò tôi như vậy.Ngược của tôi không có sữa.Hai con không bố nên vẫn đẹp như ngày nào.Lại càng khiến cho fan mê mẩn say sưa hơn.Từ lúc đó giống như người sắp hết thời.Cảm giác khó tả trong lòng.Niềm khát khao có được anh mạnh mẽ.Anh lúc đó đang say sưa hôn lên ngực tôi.Rồi trượt xuống vùng bụng.Rồi đến vùng nhạy cảm đó của tôi.Con người của tôi như bài đó rất cần hết sức.Tôi không giống như nhiều người phụ nữ khác.Không có ham muốn.Vào lúc này đi.Ham muốn chồng tôi như bùng nổ.Nó thiêu đốt tất cả lý trí của tôi.Tôi khát khao anh.Nhưng mà nhìn muốn chiều người tôi vậy.Anh thừa biết là sau cả một năm dài xa cách.Tôi nhớ anh đến phát điên.Thế nhưng mà anh cứ chờ một cái rồi cứ như thế lặp đi lặp lại.Làm cho tôi vô cùng khó chịu.Phòng không nói.Anh lại từ từ hôm tôi từ trên xuống dưới.Người tốt luôn dõi theo từng nụ hôn của anh.Anh hôn tiếp xuống nữa.Từ lúc đó chỉ chờ đợi anh.Cứ như thế cả người của tôi xử lờ.Tôi khó thở.Giống như người sắp chết đến nơi.Đúng lúc đó thì buồn mẹ mày dài.Cảm giác đều về cùng.Tôi nhìn thấy anh hít một hơi thật sâu.Hình như là anh từ nay đến giờ ông cố kìm nén cảm xúc.Khoái cảm lâu ngày.Bây giờ mới được thoát ra chốt bò.Tôi cũng được lấp đầy khách hàng mà nãy giờ chịu đựng.Nên cứ theo tiết tấu của anh mà cảm nhận.Sau câu nói đó giống như một động.Làm cho anh mỗi lúc một mảnh mai hơn.Hơi thở của chúng tôi hòa quý.Giờ thì họ xa.Trong phòng lại vang lên những âm thanh quen thuộc.Cả hai đều tổ chức.Khoái cảm bùng nổ đến để giải.Bàn tay của anh ôm chặt lấy tôi.Và tôi còn bám chặt vào vai của anh.Không nhìn thấy doraemon thì vội vàng cúi xuống hôn lên môi tôi.Cả lúc đó nhiều hòa tan làm.Tôi tên trâm anh.Văn thanh trong tôi.Hai đứa nhìn nhau ánh mắt mình giải.Tôi và anh cứ như thế điên cuồng cùng nhau.Hai đứa sau một trận kích tình thì mệt nhòa.Nằm một lúc thằng bé tôi vào trong phòng tắm.Rửa sạch sẽ cho cả hai.Rồi ôm tôi sẽ nằm ngủ.Nhưng cả hai bởi vì lâu ngày không gặp nhau.Lại nhớ hơi của nhau.Nên nằm ở đó nói chuyện.Thiên đường vừa mới được vài câu.Bàn tay hư hỏng của anh lại luôn vào trong vai tôi rồi khiêu khích.Tôi thì chả sao.Chỉ cho anh mệt thì nên phản ứng.Mình mới vừa xong mà.Anh cứ nghỉ đi.Để ngày mai nhé.Không được đâu.Cả năm ăn chay.Bây giờ thì em phải bù cho anh chưa.Em sợ anh mệt thôi.Em không cho anh thành với mệt đấy.Làm đến chịu ảnh đấy nhé.Vừa dứt câu thì mỗi tôi đang bị muỗi anh chặn cứng.Cả hai đúng là lâu ngày nhịn đói.Nên vô vọng vào nhau.Nhưng mà đang giây phút cao trào thì bác cần gõ cửa.Anh ơi.Không biết sao hai đứa khó quá.Bác và trẻ là giấu mãi không đến đấy.Con ra xem thế nào đi.Hai đứa đang trần truồng nhà bác gọi thì vội vàng bật dậy.Đứa nào được nhỉ.Mải mê mặc quần áo.Tôi thì luống cuống quá không cần nói cái váy mặc vào anh.Em cứ bình tĩnh đi.Có anh rồi.Vâng.Phần mặt giúp cho cái váy rồi cả hai vội ra mở cửa.Bật âm nhạc nhìn về trong phòng của tôi có đàn ông.Từ những nốt đỏ mời sang đi xem hai bé nên cũng không ai nói gì với ai cả.Tôi vội vàng đi vào phòng thì thấy hai đứa cứ khóc mãi.Tôi bé sắp từ tay chị na.Còn anh cũng cúi xuống bếp nhỏ lên.Hai đứa đang khóc quá.Mà cái hai.tp sống một lúc thì trống là đến bản.Mei.Nhìn sản phẩm lúc này thế anh đổ mất đèn đỏ hà.Chắc là anh kìm nén từ nãy đến giờ.Tôi không biết có phải là chống cảm nhận được tình thần không.Mà hai vợ chồng tôi giấu một lát.Thế hai đứa nó liếm l**.Ôm còn một lúc thì tôi chợt nhớ ra là hai người kia cứ nhìn hai chúng tôi chằm chằm.Thì tôi vội vàng cất lời giải.Baton.Chị na.Đây là anh phong.Là ba của sóc và thỏ.Mọi người nghe tôi giới thiệu thì đồng loạt thoát ra khỏi cảm xúc đó.Baton và chị nè.Đồng thanh nói.Chào cờ.Còn đáp lại.Cháu chào bác chào chị ạ.Cháu lấy chồng của x.Parabol của hai bé.Cháu cảm ơn hai người thời gian qua.Đặt hai cháu lo cho vợ con cháu.Cho biết là nói một lời cảm ơn cũng không đủ.Cho những gì mà mọi người đã làm cho ba mẹ con cô ấy.Nhưng mà đi.Là lời nói thật lòng của cháu.Bắt tâm đáp lại.Thôi thì gia đình đoàn tụ là điều vui mừng nhất rồi.Bát mồm từ giờ thì ba của sóc và thỏ.Sao có nhiều thời gian chăm sóc cho bà mẹ còn hơn nhé.Cháu cảm ơn bác cảm ơn chị nhiều lắm à.Thôi được rồi.Hai vợ chồng bế con về phòng đi.Để bác đi pha sữa cho.Sao mà khóc nhiều quá cũng đói rồi đấy.Vâng ạ.Thế là hai vợ chồng tôi mỗi người ấy một đứa trở về phòng.Đường cho bác từ bằng sữa vào cho hai đứa nó ăn.Mang sao lắm nhé.Cho bé thỏ ăn giỏi còn hơn cả tôi.Bác tầm nhìn cách phòng nâng niu còn bé mà cảm thấy rất hài lòng.Tết rồi đi ra cho tôi nguyên một cái rõ dài.Giờ ghé vào tai của tôi nói nhỏ.Để.Người người nọ thế kia.Càng cao càng thấp.Con này mất thật đấy còn nhé.Nhớ mà giữ chặt đấy.Nói xong thì bắc quay ra dựa vào.Khi nào hai đứa nó đòi ăn lần nữa thì cứ gọi bao nhiêu.Còn nói.Giải bất cứ nghỉ ngơi đi.Cứ để đấy cháu làm cho.Vậy thì cả nhà ngủ ngon nhé.Vâng ạ.Cảm ơn bà.Bác đi ra ngoài rồi tiện tay đóng cửa phòng của tôi lại.Cả đêm đỏ phòng không chớp mắt.Mở cửa hết ngồi rồi lại nằm nhìn hai con.Tôi thì không thức được nha anh.Nên khi hai đứa nó ngủ thì tôi đã lăn vào lòng của anh.Bắt anh ôm tôi ngủ thành bảo.Em làm bên này đi.Bài thơ nằm bên này có anh chứ.Không.Cho hai đứa nằm nghiêng bên này.Anh là của em mà.Ừ thì đúng anh là của em.Nhưng mà cả con nữa chứ.Không đâu.Mẹ mang chơi với con đi.Còn bây giờ.Anh phải ôm em.Trời ạ.Tại sao bây giờ lại giành cả việc làm với còn như thế.Con nó bán gì vậy.Đang nằm bên cạnh ôm cao một tí đi.Cho con hơi ấm nhé.Thanh nhôm em đem ngủ đi để anh ôm con.Được rồi.Trần lập phòng không muốn tranh cãi với tôi nữa.Nên ôm tôi rồi nhẹ nhàng hôn lên trán tôi.Xây thành phố và đường cho tôi ngủ.Anh cứ như vậy lặng im nhìn ba người quan trọng nhất cuộc đời của mình ngủ say.Tôi là một lớp trong lòng của anh rồi cũng chìm dần vào giấc ngủ.Anh đợi tôi ngủ say thì đặt shop nằm sát cảnh tôi.Rồi đến thỏ.Anh làm bên con bé.Giờ cái nằm ở đó ngắm hai con không biết chán.Người ta nói.Con gái là người tình kiếp trước của bà quả thật là không sai.Từ lúc biết có hai đứa thì anh vẫn thấy thích bé thỏ hơn.Nhưng mà mấy tháng sau tớ mới biết là không phải.Anh vẫn là tinh tế hiểu biết hơn tôi.Vẫn chỉ có tôi dù đã làm mẹ rồi mà vẫn còn ngây ngô lắm.Bởi thế tôi lại càng yêu anh nhiều hơn.Và biết anh.Hiểu anh hơn.Khi đã đến bên đời tôi một cách thầm lặng và tự nguyện như vậy.Anh không bao giờ che chở cho tôi.Và giờ là cả ba mẹ con rồi.Đến hôm nay thì mọi thứ đã trở về đúng với quỹ đạo vốn có của nó.Gia đình nhỏ bé của tôi sau bao nhiêu ngày giông bão.Thế giờ đây.Đã được đoàn tụ bên nhau.Đêm đỏ gần bốn sáng hai đứa dài và đòi ăn.Thế anh là người đi pha sữa và cho con ăn.Tôi cũng tỉnh dậy giúp anh.Khi hai đứa ăn no còn yêu với bà một.Rồi lại lăn ra ngủ.Tôi cảm thấy anh vui vẻ.Không có điều gì là buồn ngủ.Tìm câu hỏi.Anh.Từ đó đến giờ anh không ngủ.Em mệt cứ đi ngủ đi để đấy anh càng cho.Thôi.Cho nên lần này thì ngủ đến sáng đi.Anh cũng nằm xuống ngủ với con đi.Em đã vất vả quá nhiều rồi.Anh thương em lắm.Ai làm mẹ cũng như vậy mà anh.Với cả có bác tầm và chị nào giúp em nữa.Anh đừng có cảm thấy băn khoăn áy náy nhiều quá như vậy.Nhiều người bạn còn khổ hơn em.Tìm họ vẫn vượt qua dễ dàng.Em không thấy khổ gì đâu.Bây giờ có anh và con em cảm thấy bình yên và hạnh phúc lắm.Cảm ơn anh nhé.Cảm ơn.Bởi vì đã làm chồng của em.Làm cha của con em.Là bến đỗ bình yên của cuộc đời em.Gần.Tôi nhất gần lại phía của anh ngồi.Đưa ngón tay lên miệng của anh ra dấu yên lặng.Không cần nói gì cả.Tô màu.Hôn nhẹ lên môi ảnh rồi thùy thể.Anh không cần nói gì nữa.Tất cả mọi việc anh làm cho em và bây giờ.Lại cho con.Đồ đệ thủy em đã quá may mắn và hạnh phúc rồi.Phò mã.Em yêu anh.Vào mồm tôi chặt hơn.Đừng để tôi cảm nhận được anh cũng thường tôi như thế nào.Người đàn ông ấm áp nhưng nói ít làm nhiều này.Đã cho tôi mọi thứ tôi cần.Cho tôi bờ vai vững chãi để cả đời này mẹ con tôi yên tâm dựa vào.Ôm từ một lúc lâu thì giọng của anh xúc động trầm ấm vàng lên.Anh yêu em.Yêu ba mẹ con của em rất nhiều.Tôi mỉm cười mãn nguyện trong vòng tay ấm áp của anh.hai trăm thôi có như thế hôn nhau.Rồi chuyện gì đến cũng sẽ đến.Con để mang cho tôi niềm hạnh phúc khó tả.Cả hai hòa vào làm một trên sàn nhà lạnh lẽo.Thế nhưng không làm giảm đi độ hưng phấn và cuồng nhiệt của chúng tôi.Sau một hồi vật vã thì tôi cũng đối xứng.Không biết sao ông chồng quốc dân của tôi có thể khỏe như vậy chứ.Lần hai này cả tiếng.Làm cho tôi không còn sức mà bỏ đi nữa.Nhìn thấy tôi xử l thì anh cười trêu tôi.Vợ anh cảm thế nhỉ.Anh nói cái gì cơ.Anh thì giỏi rồi.Mày nói chuyện này.Bảo ăn chay cả năm ai tìm.Cho anh làm sao để vợ tin đấy.Ai mà biết được.Em chịu.Ở hai.Nói thế không sợ chồng buồn lắm.Buồn gì.Bạn cứ hơn hớn ra thế kia buồn gì.Chồng người ta phải làm mọi cách để khỏe mạnh dẻo dai.Còn phục vụ cho vợ mà còn không được đấy.Anh chăm chỉ luyện tập mới được như thế này để phục vụ em.Em đã cầm tiền này.Còn đồ ăn chanh nữa.Thì là em nói như thế.Nếu như không phải thì thôi.Em chỉ cần nói thật cả thôi chứ thế cái.Không phải đâu.Em không có ý chê anh đâu.Hay là không tin anh đâu.Sĩ quan là gì em nói đi.Tìm em ghen.Em sợ anh máy như vậy.Em không phục vụ được nữa.Được rồi nếu một ngày nào đó anh chán em thì sao đây.Thôi đi làm gì có chuyện đó.Anh không chán.Bây giờ mà em không mệt thì anh đã bị anh ăn thịt rồi đấy.Thôi.Tốt nhất là im lặng.Cứ nói thêm một lúc nữa thì ngày mai có khi là không dậy nổi luôn.Phòng phiếu bảo mệt.Bắt anh ghé vào phòng tắm để rửa.Giờ đi ngủ.Chiếc quần nhau cả đêm đến trời mờ sáng luôn rồi.Xong xuôi thì hai đứa ra nằm ôm con rồi cũng đi ngủ.Mà hai đứa này cũng ngon hơn bình thường đấy nhỉ.Dậy muộn hơn.Nhiều biết ý để cho bà mẹ ngủ thêm sau một đêm vất vả.Hôm sau khoảng tám thì đó thì bé thỏ ngọc muội.Nên anh tình dục.Bế con lên.Con bé cứ nhìn anh rồi cười toe toét.Cái tay nhỏ xíu của hồi trước mặt của anh.Anh cầm tay còn bé rồi cứ hôn lên đó.Hai bà còn quấn quýt với nhau một hồi thì cuộc sống cũng thức giấc.Thằng này thì mồm toàn quốc điểm tình bằng tay.Không để cho bà nói là tôi ngủ.Tôi dậy.Tắm của cậu lên thì mới đến.Lúc này chị đang tìm gõ cửa bước vào.Bằng hai vợ chồng đưa hai đứa cho bác và chị na.Để cho hai người cho hai đứa ăn.Còn hai vợ chồng đi đánh răng.Rồi ra ăn sáng không lại môn.Ngày hôm đó cả nhà bốn người chúng tôi đi chơi cùng với nhau.Anh đưa mấy mẹ con tôi đi dạo ở khu vui chơi gần nhà.Mai lên cũng là đi.Nhưng mà chỉ có bà mẹ con hay có cả bác tâm đi cùng.Nhưng hôm nay anh đi cùng với ba mẹ con.Cảm giác tình cảm gia đình thật vui vẻ và đầm ấm.Sau bao nhiêu ngày sóng gió thì nay.Anh lại ở bên cạnh mẹ con tôi.Bảo vệ gia đình bé nhỏ này.Tom dc cho hai con nhưng không quên để ý tôi.Cho hạnh phúc khác tài khoản anh đi trên con đường quen thuộc này.Tình hình hôm nay với một tâm trạng khác.Cứ nói với anh.Chia tay em nóng vội mà tí nữa.Em đánh mất gia đình này.Em đừng tự trách mình nữa.Là tại anh không cho em thấy được sự tin tưởng ở anh.Là lỗi của anh.Không đâu.Tại ngốc đi.Còn đứng lại một tay giữ trẻ.Một vài phút mát rồi rồi hôn nhẹ lên môi tôi cưng chiều.Anh nói.Đúng thật đấy.Ngốc thật đấy.Nhưng mà anh yêu em.Tôi vòng tay qua bụng của anh ôm anh thật chặt.Miệng thì thầm.Cả đời này.Chỉ được yêu em rồi đấy.Ừ.Yêu cả con.Nhưng mà vẫn sao em.Bởi vì sau này.Cũng chỉ còn em bên cạnh anh thôi.Anh chỉ được thương một mình em thôi.Được rồi.Thương cả còn nữa.Nhưng mà vẫn sao em được chưa.Nó cứ ở máy như thế nhỉ.Khánh huyền.Anh yêu em.Em cũng yêu chồng của em lắm.Mà sao hôm nay vợ làm giống như thế nhỉ.Ở bên anh em có thích như thế có được không.Được chứ.Cả đời cũng được.Tôi nghe được câu nói như ý thì có ôm chặt rồi rúc đầu vào ngực của anh.Không biết tính tôi như vậy thôi chứ bình thường tôi cũng đâu vào đấy lắm.Có tiền không dám làm như vậy thôi.Không là rất tồi để xe cho con đi tiếp.Cả nhà bốn người chúng tôi đi hết mấy khu đó.Thì đến giờ ăn của hai đứa.Vợ chồng là đưa con trở về.Vừa mới đặt chân đến cổng thì ba chiếc xe ô tô đỗ ngay trước mặt chúng tôi.Tôi còn đang ngơ ngác thì lại nhìn thấy.Cười xe đồng loạt mc.Ba mẹ tôi.Ba mẹ của anh.Và mấy ảnh của tôi và các cháu.Để lại cho chúng tôi.Tôi cứ đứng chôn chân tại chỗ.Nước mắt ngắn nước mắt dài.Mẹ tôi ôm chầm lấy tôi cứ khóc mãi như thế.Mọi người thi nhau hoài anh và hai đứa bé.Bà tôi thấy đứng hết ở cửa ô nào như vậy.Thì bảo là đi vào trong nhà rồi nói chuyện.Tô màu.Còn anh cái đấy xe cho con.Vào nhà tôi chào mọi người rồi lên tiếng.Còn.Con xin lỗi hai bên ba mẹ.Em xin lỗi các anh chị.Cho con không suy nghĩ thấu đáo.Nên còn đơn hàng ba mẹ và mọi người lo lắng.Tôi đi lại cho bà mẹ chồng rồi cúi mặt xuống xin lỗi ông bà.Thưa bà mà.Là con trai.Con không đúng.Khi còn tự quyết định mọi chuyện mà không nói với bà mẹ tiếng nào cả.Bà mẹ bốn phần thầy chết còn cái con xin chiều à.Mẹ của anh nói.Con ngồi xuống đây đi.Lần sau có chuyện gì.Thì nói cho ba mẹ hai bên để cùng nhau giải quyết.Không được tự làm khổ chính mình như vậy nữa.Một năm qua.Bờ biển như thế này.Là còn chăm con một mình vất vả như thế.Tuổi thân lắm có phải không con.Dạ không mà.Còn còn không sao đâu ạ.Khổ thân còn giàu tôi.Mang thai một đứa được khổ lắm rồi.Thế mà lúc này là còn mang thai cả hai đứa như thế nào.Một mình như vậy.Không gửi thầy thích nữa.Bà có ôm tôi khóc máy làm tôi cũng không đến được.Tôi nói tiếng được tiếng mất.Mà.Còn có báo tường với chỉ là chăm sóc bà mẹ còn rồi.Hai cháu cũng ngon lắm.Mày trả bé cháu đi.Còn mới chỉ đặt tên cho hai cháu ở nhà thôi.Còn tên đi học con chưa đặt đâu.Giấy khai sinh còn cũng chưa làm.Con lợn về ba mẹ có cảnh phòng làm cho hai bé.Đúng là lúc sinh con xong tôi chị mới có giấy chứng sinh thôi.Còn giấy khai sinh có chần chừ chưa muốn làm.Có lẽ là tôi vẫn còn hy vọng.Vải chưa quyết định.Là con mang họ nào.Bạn thấy mẹ chồng còn giàu khóc quá thì bảo.Cái bàn.Đã bảo từ nhà xuống đây đón mẹ con nó không được khóc cơ mà.Tìm nhưng mà tôi thương con thương cháu tôi quá.Chỗ khác không được.Kết bạn với mấy người chúng tôi không thương con thương cháu à.Anh em chúng nó không thường sao.Thế bà không khóc nữa để cháu.Vợ chồng chúng nó đoàn từ tên là có thêm hai cục vàng thế này và phải vui mừng chứ khóc.Quá nhiều trẻ con đó là ảnh này rồi ông quay sang nói với tôi.Tôn à mọi chuyện bây giờ đã qua rồi không cần phải nhắc lại nữa đúng không.Anh cảm thấy có lỗi gì cả bởi vì chồng con không nói cho con hiểu công việc của nó nên mới xảy ra cửa sổ.Bây giờ thì tất cả đã rõ ràng cả nhà vui về con cũng đừng tự trách mình nữa.Vâng ạ con cảm ơn cả nhà còn có vất vả lắm rồi bây giờ có thể.Không có chăm sóc mẹ con con nhé giả vờ anh nhìn thấy tôi nước mắt ngắn dài như.Đi lại ôm chầm tôi lau nước mắt cho tôi hai vợ chồng nhìn càng nhà truyền tại nhà bé hai đứa.Mừng vui hai bà thì dành hai đứa rồi cho cháu uống sữa ăn uống no nè hai đứa lần qua.Đang ngủ như chó còn đấy hai bà cũng không đặt cháu xuống giường.Mà cứ ôm khư khư như vậy đến lúc ăn cơm cũng không ra ăn mà hai bà cứ nói chuyện rôm rả với nhau.Trường em hai cháu cũng nó ở nhà nói thế nào cũng không nghe đang rất được có hai bàn.Còn anh trai tôi cũng được hơn một tuổi rồi cô cậu trông khá lắm nhé.Hoài thì mới vừa trình nên không tiện xuống chị gọi điện bảo khi nào về hà nội thì sẽ đến thành.Vợ chồng anh chị của anh thì hai đứa đều đứng cả rồi còn vợ chồng anh khang thì có bao lớn lắm nhé.Anh ấy ba tuổi.Nhưng mà chồng cứ như ông cụ non đấy con em dâu tây thì hơn shop và thỏ hai tháng.Chồng vô cùng đáng yêu.Kế hoạch của bác sĩ là sinh thêm đứa nữa cơ thích nhưng tại thành không muốn.Bởi còn muốn lo cho hai đứa.Sau sinh thêm đứa nữa thì bò và dâu tây rất thiệt thòi mà người nói chuyển dùm dài.Trong nhà thì thành kéo tôi ra ngoài cổng hỏi chuyện này mà giỏi thật đấy.Nói cắt đứt với mọi người là các ngày như vậy.Thì lúc đó tôi rối quá thực sự làm chỉ muốn nhìn thấy một mình thôi.Lúc đó thì có biết là có thai đâu.Mà tôi không biết nó chịu cái đội của bà đấy.Bà không biết mẹ bà cả tháng trời cơm tràn nước mắt thằng con gái ông phòng thì cứ như người mất hồn.Phải mất nửa làm mấy người điều chỉnh là tâm trạng như bình thường.Chấp nhận là bà không còn ở bên cạnh nữa.Ông ấy cho người đọc tôm càng rất hà nội hải phòng lên nhưng mà lại không biết là bà ở đây.Sau khi tìm không được bà ông bà cứ nghĩ bà đã đi một nơi nào đó thật xa rồi.Tôi biết là mình có lỗi với mọi người nhất là ba mẹ tôi nhưng mà tôi vẫn dò hỏi nhân viên.Biết được bà mẹ tôi vẫn khỏe mọi người bình an.Như vậy là tôi yên tâm rồi còn chuyện của phòng và tôi nói thật là tôi còn.Không nhiều lắm nhưng mà tôi không vượt qua được nỗi đau bị phản bội đó nên tôi không muốn quay về nữa.Lúc đầu tôi cứ nghĩ lại nghĩ đã làm sai với tôi mấy cái ảnh đó.Được xem hết cả rồi mà cứ bảo thuê đó cũng ghê gớm thật đấy nhỉ nhưng mà thấy anh xong bảo anh khang.Do tính chất công việc để làm sai quy tắc nghề nghiệp không tuân thủ trong lúc thực hiện nhiệm vụ.Có bao nhiêu tỉnh mạng đồng đội trong tay lái còn làm việc riêng như vậy.Bây giờ thì bà ấy bị khai trừ rồi.Anh không chấp nhận đấy ở chồng đổi nữa.Cấp trên để xét về tính chất nghiêm trọng của sự việc đã lập tức hành - bái.Tôi không cho người ta cơ hội sửa chữa nói bà ngốc quả không sai.Nếu như bình thường sang việc nhỏ thì nhắc nhở hay là như công việc của mình thì dễ thì nhìn bà cũng biết đấy.Chồng của bà làm công việc có giống như người ta đâu tôi thấy không rõ lắm nhưng mà qua việc.Thì tôi biết nó rất nguy hiểm rất bí hiểm nói chung là liên quan đến bí mật quân sự.Rất nhiều khác mà bà cũng không được bôi ra ngoài đâu đấy tôi biết rồi cảm ơn bạn nhé.Nó là biết rồi nhưng sau này.Đến khi về già khi chồng tôi gần đất xa trời tv tôi biết về chồng tôi.Cũng chỉ là một phần nhỏ của câu chuyện anh đã nói về công việc của anh với tôi.Chàng nắm tay tôi để rời xa thế giới này tuổi già nhưng mà vợ chồng tôi vẫn cứ tưởng anh em.Lúc đó thì anh chỉ nói với tôi một câu rằng bởi vì sự an toàn của bạn còn em nên em.Cần biết quá nhiều về công việc của anh.Chỉ cần biết tình yêu của anh dành cho em đến bây giờ vẫn như vậy chỉ tiếc rằng anh không.Cùng em đi tiếp được đoạn đường còn lại cả đời có anh công việc sự nghiệp là để mang niềm tự hào.Cho ba mẹ con nhưng mà em là điều tuyệt vời nhất ông trời đã mang đến cho anh cảm ơn em đã.Vợ anh làm mẹ của các con anh anh yêu em.Chúng tôi buồn một lớp thế thôi nhớ đến anh việt thì hỏi chàng trai bà dạo này sao rồi.Thì vẫn như vậy hai mươi chín tuổi rồi vẫn cứ đi sớm về khuya một mình như thế.Tôi có nên chán vừa mới tới công ty anh bà lắm gái xinh lắm mà lại còn.Giỏi nữa rồi thì biết làm như thế là đúng rồi tôi quên mất cái hôm thôi sao.Văn phòng trà nghỉ tôi thấy máy tính của anh nghỉ để hình một cô gái còn trẻ lắm nhé tầm khoảng.hai mươi mốt hai mươi hai tuổi thì đó thế nhưng mà ánh mắt của bé đó có gì đó rất buồn tối hôm.Bà phải về hỏi thử xem biết như thế nào để còn giúp tiến chứ.Rồi tao bảo này tôi đang mở rộng thị trường muốn thành lập một tập đoàn kinh doanh về thời trang.Làm đẹp ba xem cho tôi ý kiến với được rồi để con nó lớn tí đã.Làm gì thì làm để đấy chồng tôi giúp hết còn bây giờ bà bớt công việc hộ tôi một cái đi.Chăm chút cho soái ca của bà đi đấy trông man này hấp dẫn thế kia.Của bọn trẻ bây giờ đấy nhá tối bây giờ cũng cần chồng tôi lắm đấy nói tìm mồm là không.Đàn ông họ yêu bằng mắt mình xinh đẹp nhưng cũng chỉ có thời thôi và làm chả.Tuổi thanh xuân đi mà dưới chồng bao nhiêu chị cho bà đi có khác gì gái non tơ đâu.Bà nói tôi mới để ý đi mà cả bà nữa dạo này ăn cái giống gì.Đẹp như vậy chứ.Thì cứ giảm bớt công việc đi chăm chút bản thân vào tự khắc sẽ đẹp thôi.Thời tiết hôm nào về các bạn chỉ tôi với nhé không ra thì sướng nhé.Biết rồi khổ lắm cơ.Bằng tuổi mà cứ nói như mẹ người tài.Thằng ngu quá đây phải dạy cho cô hồn may là thằng chồng nó thường đây chứ ai nữa.Gặp phải cái thằng cái thằng nam dba xuống dốc không phần nhé dạ vâng ạ các bạn.Hết nhớ lại cho còn vài triệu đấy để bà đúng là kiếp trước tôi được bao nhiêu năm.Được người dọn phòng đi ngon-bổ-rẻ chàng trai tôi.Khách hàng không ngon mấy thì ngon có bồ nhưng mà không có trả đâu.Điều cần làm máy làm nước đối với mày cài củ quả mà hai cái mặt cứ chơi rồi đấy.Được như lão phòng nhà bà còn nói làm gì nữa nói cưng bà lên đến tận mây xanh.Nghe bà nói thế này chắc là tôi phải làm công cuộc giữ chồng thôi.Chứ còn cái gì nữa.Giữ cho chặt vào ngày ba ra bảy chất béo đi đâu được thôi bà ơi.Làm như thế nào chưa chết mình chết trước đi hai con nói chuyện cười như được mùa thì chồng tôi thấy.Lâu không vào đi ra tiền anh thấy như thế thì nói đấy vừa nhắc đã xuất hiện.Đấy soái ca lo cho vợ đi ra hỏi thăm kia kìa.Hỏi chắc không phải đâu cá không cá thì cá.Mấy lo lắng cho bà thì bà mất tôi một chu trình chăm sóc sắc đẹp tại spa ít ok.Ok luôn xong đi lại cho hai chúng tôi tôi vào thành cứ nói chuyện bình thường.Biết thế rồi anh bảo phòng nói thành ơi.Dạy bé dâu tây đi con bé đòi mẹ kìa.Có điện khang số cho qua này à.Ừ cũng được nghỉ phòng trả lời thành xong thì quay sang nói với tôi.Vợ ơi.Em vào ngủ đi chứ.Đêm qua ngủ muộn lại ốm đi.Ngày mai hai đứa mới nói một chút thôi em ngồi tí nữa thôi nha anh đi.Của lát giờ cũng tốt hơn.Hai bà có cả bác tôm trông con rồi.Còn cả chiều với tối mọi người tha hồ mà nói chuyện thành chèn vào.Theo chồng lên nhà đi.Tôi cũng vào xem con trâu tây đây vừa nói xong việc hành với con bé ra cửa gọi vợ.Em ơi.Con nó đòi tiên này.Sao anh không cho nó ăn đi.Anh có cái gì mà cho nó ăn.Anh ở bác sĩ cơ mà không biết cách cho con ăn.Biết nhưng mà của anh có giống của em đâu.Đang nhìn người ta chăm vợ kia kìa đằng này chỉ được cái kiểu toàn.Bo bo.Theo mẹ và em lên phòng bác đang ngủ nhé.Vâng ạ.Bò nói.Em cho anh với.Vũ và mai đang cho bên uống sữa thì thấy không đuổi theo thành với con lên phòng mai cởi truồng.Bố nhìn thấy thằng bạn của mình như thế lại thấy vợ cười xấu xa thì hỏi thế em.Cái gì thế em không được cười á sẽ tự nhiên em như thế anh hỏi thử.Đang có thích kiểu nhanh khanh không.Kiểu không.Cho con ăn tiếp đi.Từ đưa anh mai cười đưa bình sữa cho bú thích thở không ngon xem.Tiến trong vòng một nốt nhạc vô thấy vợ mình dạo này có vẻ rất gớm tên là nói năng.Nhưng mà đi sát thương mà từ ngày đẹp của viêm xoang cứ phơi phới dài.Anh ở tốt vào chứ không thể mất vợ như chơi mấy hôm nữa về hà nội mấy thằng phải họp lại.Baby bố chuẩn xem tình hình như thế nào chứ để đè đầu cưỡi cổ thế này có khi là con nó cười cho.Mai nhìn thấy bố cho con ăn không tập trung thì nói anh.Anh anh lại momo rồi đấy anh có cái gì đâu đang cho.Nốt mà anh tập trung vào đi không ra ngoài miệng con kia kìa em là em thấy anh.Đây đây anh làm ngay đi ở ngoài lúc này thì phòng rõ ràng rồi bắt đầu đi ngủ.Tôi cũng ngoan ngoãn theo anh lên phòng nghệ thuật hoàn thành nhưng lại thấy vui đúng là anh quan tâm đến tôi thật.Vào phòng thì thực vấn khách không nên mua một cái anh hỏi em có gì vui á.Vâng ạ em vui vì em có anh em sở hữu được một bầu.Cái gì cơ em nói thật đấy.Cục kim cương của em à mà sao em lại yêu anh nhiều như thế nhỉ yêu nhiều quá.Yêu nhiều như thế nào như thế này này.Anh cũng hôn lại tôi rồi thì thầm nhưng mà vẫn không bằng anh yêu em đâu.Em biết mà ca hay là hôn nhau cuồng nhiệt nhưng mà không thể làm chuyện đó.Con hết chán thì hai đứa quay ra ôm nhau ngủ cho đến bốn giờ chiều mới tỉnh lại nằm trong vòng tay của.Tôi không muốn dậy tí nào cả.Anh thức rồi định xào với con nhưng mà tôi còn nếu là hãy dựa vào anh.Tí nữa đi em cứ muốn ở mãi mãi như thế này thôi nhưng mà hôm cả buổi rồi.Bây giờ mình sẽ vẫn còn đi anh bây giờ chỉ có mỗi còn thôi lúc nào cũng còn còn.Thì anh thương cả em và các con mà mình ngủ như vậy cũng nhiều rồi đấy nhá.Chúng tôi chơi hết ngày hôm đó giờ hôm sau cả nhà về lại hà nội bác tâm và triển.Cũng theo vợ chồng tôi về hà nội luôn mẹ chồng tôi cũng ở lại chơi vài hôm rồi về lại dưới quê.Nhưng mà hai ông bà cho nhớ cháu quá thế là lại khăn gói quả mướp lên ở cùng với chúng tôi.Quý vị và các bạn thân mến như vậy là anh xa với mang đến cho quý vị và các bạn.Tập mười lăm của bộ truyền vùng trời bình yên của tác giả hạ long và có thể nói để giờ đây chúng ta đã dần nhìn thấy.Một bức tranh tươi sáng cho câu chuyện tình yêu giữa nhân và phòng và chúng ta đều có thể cảm.Được một không khí hạnh phúc tràn ngập trong đại gia đình ngày sau biết bao nhiêu sóng gió đã trải qua và.Ngay tại giây phút này được không hiểu vì sao anh xa vẫn muốn nói về hiểu nhầm không đáng có giữ nhà và phòng.Đôi khi trong cuộc sống của chúng ta cũng như vậy đúng không ạ có những điều mà chính mắt chúng ta nhìn thấy thế nhưng mà chưa.Đó đã là sự thật thế nên là trong bất cứ một mối quan hệ nào thì sự mâu thuẫn nảy sinh.Cụm từ việc và chúng ta bất đồng quan điểm trong ta không hiểu được góc nhìn của người khác mà thôi và cách để bảo trung.Có thể giải quyết được những mâu thuẫn đó là chúng ta phải ngồi lại và chia sẻ với nhau để cùng lắng nghe xem gốc.Của người kia là như thế nào chỉ có như vậy thì chúng ta mới có thể giải quyết được những hiểu nhầm mà thôi và rất may thì giờ.Hỏi cũng đã trở về bên nhau rồi và chỉ còn một tuần nữa thôi thì chúng ta sẽ khép lại bộ truyện rất hấp dẫn.Có tác giả hạ long và thực hiện tiếp theo của chính là tập truyện cuối cùng thì chúng ta sẽ đến với.Sự xuất hiện của nhân vật việt về thì chúng ta cùng chờ đợi xa và nhân vật này sẽ mang đến cho chúng ta những điều.Như thế nào và bên cạnh đó thì ở tập truyện tiếp theo tập truyện cuối cùng chúng ta cũng sẽ được đến với những từ.Từ tình cảm của nhân vật phòng một người đàn ông mà khi mà chúng ta chưa biết được là những cảm xúc.Anh khi mà rung động với nhân rồi những năm tháng thì mà anh phải yêu thầm cô bên cạnh bảo vệ cô.Thế những giây phút đó hai người đàn ông này đã ra những tâm tư như thế nào trong lòng thì chúng ta sẽ biết được điều đó.Hẹn gặp lại quý vị và các bạn vào hai mươi buổi tối ngày mai trên kênh chợ tầng nhất và nếu như mọi người cảm thấy.Hấp dẫn thì đừng quên nhấn like chia sẻ và nhấn vào nút đăng ký kênh để ủng hộ anh sạc cũng như tiếp chợ tình.Và sự ủng hộ của mọi người sẽ tiếp thêm động lực cho ai kiếp đều đặn gửi đến quý vị và các bạn những bộ truyện hay.Hơn nữa sẽ phát sóng trong thời gian sắp đến người việt với anh sao vào hai mươi giờ buổi tối trên kênh chợ tình.Thì mọi người cũng có thể gặp lại anh xài vào mười hai mỗi buổi trưa hình ảnh chị dậu cảm ơn sự ủng hộ của mọi người.Tranh xe về kiến rất nhiều con bây giờ thấy anh xa xin kính chào tạm biệt và chúc tất cả quý vị và các bạn một đêm. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com