Truyện đời Thực Yêu Thương Gửi Vào Gió Phần 8 Hợp đồng Hôn Nhân

truyện đời thực yêu thương gửi vào gió phần 8 hợp đồng hôn nhân

Xin chào những tháng dài của chợ tình chào mừng quý vị và các bạn đã quay trở lại với chuyên mục truyện dài kỳ được phát sóng.Vào hai mươi:mười tối và ngày hôm nay anh sẽ rất vui được tiếp tục là người đồng hành mang đến cho quý vị và các bạn tập tám.Chuyển yêu thương gửi vào gió của tác giả lê tứ.Quý vị và các bạn thân mến dương thành nam một vị tổng giám đốc tài giỏi.Giờ đây thì anh lại đưa ra một hợp đồng hôn nhân với vũ linh có nhân viên cấp dưới cũng giỏi giang và xinh đẹp của mình.Siêu nhân lý do vì sao mà anh lại lựa chọn vũ nương là người vợ trên danh nghĩa của anh tập truyện này sẽ giải đáp.Bác của chúng ta về điều đó và có một tập truyện này có sự xuất hiện của một nhân vật mới một cô gái mà theo ngang xanh.Thì sẽ là một sự tác động không nhỏ đến mối quan hệ giữa vũ linh và dương thành nam dẫn đầu cốt truyện của chúng ta đi đến.Chào chào và hấp dẫn hơn nữa ngay bây giờ xin mời quý vị cùng có hình xăm chúng ta đến với nội dung chi tiết của tập truyện ngày hôm nay.Và vẫn như thường lệ sau khi lắng nghe xong thì quý vị và các bạn đừng quên ủng hộ anh sạc cũng như ekip chợ tình bằng cách nhấn like.Bình nhấn vào nút đăng ký kênh để là sự ủng hộ của mọi người giúp cho ý kiến có thêm động lực tiếp tục sản xuất những sản phẩm.Lực hơn nữa gửi đến quý vị đều đặn và hai mươi giờ mỗi tối con gái bây giờ không để quý vị chờ lâu hơn chúng ta hãy cùng nhau đi.Gửi nội dung chi tiết tập tám của bộ truyền yêu thương gửi vào gió tác giả lê tuyết qua phần diễn tập của anh.Tôi thực sự không.Đến chuyện này giám đốc hả cậu bé.Tôi giật mình nhìn sao.Chị thấy chị ta vẫn thản nhiên như cũ tôi còn cậu ta mấy lần này.Làm ăn sáng cũng không phải là thời gian nhắn cái gì cần biết thì đều bí năm đó.Vì hiểu nhầm nên bọn họ chia tay nhau.Bây giờ người kia cũng đã có cuộc sống mới người kia đã buông xuống được.Nhưng mà chân thành nam thì chưa.Cậu ta chỉ là đang cố gắng che đi cảm xúc của mình thôi.Chị muốn nói với tôi.Đừng nên yêu thương thành nam sao chị nghĩ là tôi yêu anh ta sao.Không có gì là không thể.Yêu hay không yêu thì lòng cô là người xấu nhất.Không phải tôi tôi chỉ muốn nhắc nhở cô thôi bậc cầu thang này vừa cao vừa xấu.Cô đã quyết thì cố hết sức.Nếu không được thì đừng nên để bản thân rung động.Tất nhiên đây chỉ là ý kiến của tôi chứ không phải là cảnh cáo cô gì cả.Nói đến đây thì giám đốc hà cũng dừng lời chị ta nhìn sâu vào đôi mắt của tôi một vài giây .Sao dứt khoát lấy điện thoại rằng à.Từng bước trở về phòng làm việc còn tôi đầu óc có một chút thất thần.Về đến chỗ ngồi cũng vất vả nằm xuống đôi mắt đảm đảm sẽ nhắm lại.mười hai năm tôi đang tự hỏi chính mình.Rốt cuộc tình cảm của dương thành nam nhiều đến mức nào nó có thể khiến cho anh đau khổ đến như vậy.Đau đến mức đến bây giờ mọi thứ của anh.Cũng đều chỉ là dối trá.Cuộc nói chuyện để lại cho tôi rất nhiều nghi vấn.Thế nhưng nó cũng không tồn tại được lâu bởi vì tôi còn rất nhiều việc phải xử lý.Thuyết trình lại bản vẽ sửa lại thiết kế.Lúc thì chả đi photo tài liệu về cũng chẳng ai rảnh rỗi để giúp tôi.Thành ra nguyên cả một ngày hôm đó tôi có bận rộn đến buổi đầu.Cứ làm mệt mỏi đến chín:không mới về chung cư tắm rửa.Giờ lại đến bệnh viện để thăm mẹ và giờ.Tôi cũng có đôi lúc nghĩ đến anh nhưng lại có giám đốc và không hiểu sao lại giống như một lời nhỉ.Kệ tôi yếu là là hiện lên không chịu biến mất.Cứ như vậy thời gian một tuần nữa trôi đi.Giờ tôi bắt đầu ăn được cháo và nói chuyện.Tiểu vân.Đã thi xong học kỳ nên tôi cũng đón cả thằng bé lên.Ban đầu thì cô còn sợ hãi về không biết phải lấy phòng ở đâu để ở.Nhưng may mắn người chủ cũ tốt bụng.Cho thuê lại căn phòng hôm bữa mà tôi đã trả.Có thể nói trước mất công tráng được về tài trời bản thân đang giấu.Ban ngày thì tôi vẫn đi làm.Buổi tối chờ vào bệnh viện.Thì đã nhìn thấy mẹ tôi nấu cơm nấu canh nóng hổi ngồi đợi tôi.Nhìn cảnh tượng này đã rất nhiều năm trôi qua không còn được chứng kiến.Tôi đứng ở bên ngoài cánh cửa hé mở.Ốc mà trượt cây sả .Nhìn bóng lưng hơi cổ của mẹ cúi xuống bận rộn.Trên giường.Dượng tôi đã tỉnh.Ông nước nói với bà.Vũ đình vẫn chưa đi làm về sao.Hôm nay con bé về muộn vậy à.Mẹ tôi gật đầu đáp.Ừ.Tế bào là công việc bận rộn lắm.Hầu như đều phải tăng ca suốt đi.Có mồm đến tận mười giờ.Hôm nay thì không biết thế nào.Mà thôi anh đi ăn cháo đi.Công ty nó lại ngồi đấy.Cứ để đỡ còn bé về rồi công anh.Hiếm lắm cả nhà mới có một khoảng thời gian đoàn tổ.Tôi muốn được con bé về.Đợi cái gì.Anh phải ăn đi rồi còn uống thuốc.Cứ để đó đi.Giường có nhất quyết không ăn.Cánh tài để ghi nhớ sẽ đưa lên để nhận.Tôi nhìn một cảnh ấy lồng ngực chuột sót.Tại thời điểm này.Thật sự bản thân không có đủ can đảm để bước vào.Tôi vội vàng xoay người lựa chọn cho mình cách chạy trốn.Tôi chạy về phía khu cầu thang bộ.Ở đấy không có bóng người nào.Chỉ có những ánh đèn hào hấp chiếu xuống.In giải chiếc bóng của tôi.Ngồi được một lúc.Phía trước mặt đột nhiên lại có một cánh tay được hàng giấy đến.Tôi ngẩn người nhìn chống rớt nước mắt nhìn sang dương thành nam.Chẳng biết từ lúc nào đã xuất hiện bên cạnh tôi.Người đàn ông đó vẫn chăm chăm nhìn tôi động tác của anh không thuộc về.Giọng nói cái liền không khỏi.Gần giống như mệt mỏi.Ăn cơm chưa.Tôi lắc đầu.Tải cũng đưa ra nhận lấy.Nửa lời cũng không nói.Dương thành nam ở một tiếng rồi ngồi xuống cạnh tôi lấy thuốc ra hút.Một lúc sau thì anh nói với tôi.Dượng cô đã đỡ hơn chưa.Hồi phục thế nào rồi.Thời gian qua tôi bận cho nên không gọi về cho cô được.Đã hồi phục rất nhiều.Tôi chậm rãi trả lời riêng thành nam.Lúc ấy cũng không có ý định muốn nói tiếp điều gì.Như như thế nào cuối cùng tôi lại mất mấy.Việc hợp tác bình định.Việc hợp tác thế nào rồi.Tôi là giám đốc hả nói anh sang mỹ.Ừ.Song ca xinh tươi.Tôi đi rất vội nên không kịp nói với cô.Không có gì đâu.Tôi vẫn không quên trong hợp đồng có điều khoản.Chúng ta không ai can dự vào cuộc sống riêng tư của ai.Cho nên tôi vợ anh.Đang làm rất tốt mọi thứ.Tôi cố gắng nhắc đến hai chữ hợp đồng.Để vợ nhắc nhở dương thành nam.Đúng là vợ nhắc nhở bản thân tôi phải thật tỉnh táo.Mối quan hệ của chúng tôi là đôi bên dựa trên lợi ích.Anh chờ tôi cẩu.Giờ thế nào cũng không được phép xuất hiện một chút gì gọi là tình cảm riêng từ.Đã đói chưa.Một chút.Tôi cũng chưa ăn gì cả.Vậy đứng lên đi tôi đưa cô đi ăn.Sao cô nổi đỏ thì bầu không khí giữa chúng tôi trở nên yên ắng.Tôi bất giác nâng mắt nền nhìn dương thành nam kỹ hơn.Bây giờ mới để ý.Anh vẫn một thân chỉnh tề.Quần áo vest sang trọng.Chưa có dấu hiệu đã tắm rửa quà.Mất mái mồi tôi hỏi anh.Anh vừa mới xuống máy bay á.Xuống dòng.Là anh đến đây luôn sao.Dương thành nam không đáp trả.Có lẽ là anh cảm thấy mấy câu hỏi này quá dư thừa.Nên một cái nhìn cũng không có cho tôi quá nhiều.Rất nhanh chuyển sang hướng khác.Còn tôi.Thật lòng đúng là có hơn một chút gượng gạo.Nhưng cũng chỉ trong vài giây rồi lại tức khắc biến.Thôi anh đi xuống tìm lấy một quán cơm để lót giày.Gần chín giờ tối.Những quán vỉa hè vẫn rất đông người.Dương thành nam đưa tôi đến một quán cơm bụi.Cách bệnh viện một đoạn không quá trời.Anh gọi rất nhiều món.Tôi bảo anh ngồi xuống đối diện với nhau.Thế giới cột điện đường sáng.Cả hai đều không nói chuyện.Bởi vậy anh còn phải bận nghe điện thoại của thừa kế.Tôi ngồi ở đó.Đồi mồi nám lại.Nhìn về phía khoảng không trước mặt.Từ từ bây giờ vào trầm mặc.Đánh đàn trên cao chiếu lên người của tôi.Mơ mơ hồ hồ.Có một vầng sáng phổ nền.Như chút gì đó không chân thật.Lại thật là long.Giống như kiểu bản thân đang rơi vào một cái lưới lớn bị vây chặt từ đầu đến chân không một lối thoát.Không thể trốn được.Cảm xúc vô cùng lại.Tôi đắm chìm trong thế giới mà chỉ có tôi mới biết.Ngay cả khi dương thành nam nói chuyện cũng không nghe thấy gì cả.Cho đến khi ảnh lớn rộng hơn một tiếng.Tôi đột ngột quay đầu lại.Mở to hai mắt nhìn anh một lúc.Hơi nhíu mày rồi hỏi.Có chuyện gì sao.Dương thành nam hết cảm.Anh cẩn thận lau ve vào đũa.Đi về phía của tôi.Ăn đi.Nãy giờ có cấm thờ cái gì đấy.Tôi hỏi mấy cờ nhưng mà đều không được.Không có gì đâu.Ừ thì có gì đâu chưa.Chỉ là mấy chuyện lung tung thôi.Mỗi lần ngồi với nhau cuộc nói chuyện của tôi và dương thành nam chẳng bao giờ kéo dài được lâu.Căn bản là cả tôi và anh đều không biết là mình phải nên nói với đối phương điều gì.Cho dù là mười hai tiếng hay là cả một ngày.Hoặc lâu hơn nữa.Quanh đi quẩn lại vẫn chỉ là mấy câu nói như thế.Không tiến triển được thêm chút nào cả.Hôm nay có nhiều vậy.Bữa cơm diễn ra rất nhanh.Anh phải trở về thăm con trai nên không thể nào ở lại được với tôi.Vì vậy sau khi thanh toán chúng tôi lại cùng với nhau rồi đi.Có điều còn chưa kịp ra khỏi quán.Tôi lại bắt gặp vần.Đi cùng với nhân tình.Bọn họ sáng dài cùng với một đám người khác.Tay chân nắm chặt.Trai xinh gái đẹp.Quả là một đôi hoàn hảo.Chuyện tình cảm không còn.Tôi cũng coi anh ta như người dưng cái nhìn cũng không để lại quá lời.Tên những cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng.Một người trong số đó biết tôi từ khi còn đi học.Tắt giọng nói.Cũng là mở màn cho cuộc gặp mặt khả ái này.Linh.Em cũng để anh nữa.Tùy theo pháp lịch sử gật đầu chỉ đáp lại một tiếng.Ai ngờ.Sau khi giết người xong.Các cô nhân tình kia lại nhấc miệng lên.Lời nói vớ vẩn nhưng đều mang theo mối giao chiếu vào tôi.Anh thấy không.Em đã nói với anh rồi.Cô ta mãi yêu anh.Thế đã không đi với người khác.Đã không sống chết đòi lại tiền của anh như thế.Ảnh khổng tìm.Bây giờ anh sáng mất chưa.Từ trước đến nay bản tính của tôi không muốn ồn ào.Cũng không muốn làm to chuyện.Chỉ làm mình càng không nói.Càng khiến cho tụi nó nghĩ là mình sợ.Nên ngay lúc này.Tôi không những không nhân nhượng nhịn xuống mà ngược lại còn cười khổ.Muốn xỉu khi còn nhắc lại một chuyện.Tôi nói.Tôi làm sao.Tiền của tôi thì tôi phải đòi.Có gì quá đáng à.Hay là cô vợ anh ta muốn ăn không của người khác.Muốn không làm mà vẫn được hưởng á.Bị tôi nói như vậy.Tả nhân tình của van tức không nói nên lời.Quay sàn đúng liệu giận dỗi.Mà anh ta bây giờ ở trước mặt mọi người cũng không thể nào mắng cô ta đi.Dù sao thật đấy cũng là bậc thang đảng ta thằng tín.Vì thế.Anh ta đường nhiều sẽ quay sang tôi bực bội với tôi.Đây.Anh có lừa tiền em đâu.Anh vẫn bảo là anh sẽ trả cho em.Chẳng qua là bây giờ.Anh vẫn tống thế nên chưa thu xếp được thôi.Dũng.Nguyễn hữu văn.Anh tuấn quá nhỉ.Cũng đến mức dẫn cả bạn gái đi mua đồ hiệu.Anh tố như vậy.Tôi có muốn tống đấy.Mấy cái đồ này chẳng đáng bao nhiêu tiền.Với cả hôm nay sinh nhật của mai.Anh mua cho cô ấy.Không cần phải hỏi ý kiến của em.Trước cửa nhà.Đề tài lên vuốt lấy mái tóc của mình để trống không trở nên rối loạn.Gật đầu với vần.Đúng rồi.Anh không cần phải hỏi ý kiến của tôi.Chứ đâu phải mẹ của anh đâu.Có điều văn này.Làm gì thì làm.Nên nhìn trước nhìn sau một tí.Người ta đã nói rồi.Không có tiền thì đừng có cố gắng chạy theo cách tiêu của những người có tiền.Vào nhóm được bên ngoài.Nhưng bên trong lại không có gì.Anh có cảm thấy buồn cười không.Sao có thể nói những lời như thế.Phạm vũ linh.Có muốn thành danh của tôi phải đổ bê thì có vừa lòng.Người ta bảo lời nói thốt ra đôi khi còn đau hơn cả dao cắt.Tôi đã tỏ ra bảo dùng hết mức với hai kẻ không ra gì trước mặt.Nhưng mà học càng ngày càng quá quắt.Today không để cho họ biết mùi.Thì không chỉ hôm nay.Mất cả ngày mai.Họ vẫn gặp tôi và sẽ làm phiền tôi.Tôi có cái gì mà không nói được.Tôi nói sai sao.Tôi thật không ngờ.Nhìn cái của cô lại tệ đến như vậy đấy.Nhìn cái của tôi làm sao.Nguyễn hữu huân.Trước khi nói đến nhân cách của tôi.Sao anh không nghĩ đến trước kia.Lúc nhà anh nghèo kiết xác.Không có tiền để đóng học cho em gái.Rồi những lúc mà anh không có tiền thuốc.Những lúc bảo anh không có tiền đi học tiến sĩ.Là anh đang cầm tiền của anh về.Quần áo trên người của anh mà.Là tiền của ai thế.Bây giờ anh đứng ở đây bàn nhân cách với tôi á.Anh có cảm thấy là mình quá buồn cười không vậy.Kênh dẫn kéo đến khiến cho tôi không kiềm chế được cảm xúc cơ tồn hết ra một tràng như vậy.Văn nghe xong tức đến tái cả mặt.Bài tập siết chặt tay cuộn thành nắm đấm.Đến nỗi mà bàn tay nổi hết cả gần lên.Cô đừng có mà anh nói lung tung.Đừng có ăn dám gọi cho người khác như thế.Tôi muốn cho người khác.Vụ con trai sao.Thật buồn cười.Ảnh trước mắt cũng ngại lắm.Cuộc xung đột khiến cho tất cả mọi người có mặt ở đó đều ngước mắt lên nhìn.Văn thì từ trước đến giờ vốn là một người có sĩ diện rất cao.Anh ta đường nhìn không thể nào chịu được cảnh như thế.Nền giận quá mất khôn.Cánh tay vùng mảnh lên muốn đánh tôi.Hành động rất đột ngột.Tôi lại không biết phản ứng nên chỉ có thể chữa mắt nhìn nó rồi xuống.Thế nhưng đúng vào khoảnh khắc ấy.Dương thành nam là giữ chặt được tay của anh ta.Mắt tôi còn thấy anh dùng sức bóp cổ tay của vân như muốn nghiền nát.Đặc biệt là giọng nói.Vừa lạnh lẽo vừa mang theo ý hiếu.Có tôi ở đây.Cậu nghĩ là cậu đánh được cô ấy.Đây không phải là lần đầu tiên chứng kiến dương thành nam nổi giận.Trước đó ở khu quy hoạch dự án được cơ.Một tên quấy nhiễu đánh tôi đã bị ảnh thuê luật sư khởi kiện.Cho nghe thiết kế vĩnh nói tiền đó khó có thể tránh được nên phải ngậm ngùi chịu đựng giỏi nam.Bây giờ biểu cảm của anh so với lúc ấy chẳng kém là bao nhiêu.Sức mạnh vô cùng âm mưu đồng từ sắc lạnh.Chẳng chửi bới nhưng chỉ cần một câu nói cũng đủ sức khiến cho rằng sợ sợ.Sao.Muốn đánh nữa không.Văn là một người nhìn khá đẹp trai và gara.Nhưng để mở so với dương thành nam.Thế anh ta đều không bằng.Ngay cả từ lời nói đến khi chết.Giống như lúc này.Bị người đàn ông đứng bên cạnh tôi để gọi.Anh ta càng trở nên nổi điền hơn miễn rằng.Đây là chuyện giữa tôi và bạn gái cũ.Anh có cái quyền gì mà xanh vào thế.Anh đừng tưởng có tiền thì ngon nhé.Muốn chèn ép ai để chèn ép.Quyền gì à.Dương thành nam nhất mà.Ảnh hất mạnh tài khiến cho rằng đoạn trưởng lùi lại phía sau cô ấy.Là người phụ nữ của tôi.Muốn đánh cô ấy thì cũng nên nhìn xem.Tôi có cho phép hai mươi người phụ nữ của anh.Hai người bắt đầu từ khi nào vậy.Từ khi nào thì không đến lượt cậu phán xét rồi.Mệnh kim có phải là người cắm sừng tôi đúng không.Bàn một nghìn nổi điên lên anh ta hết tài nhân tình của mình rồi nhấn lúc mọi người không để ý.Chạy đến bóp lấy vài của tôi lắp mạng đang vậy còn không quên siết chặt.Kiếm cho từ đầu.Cứ nói đi có phải là cô vợ thằng này cắm sừng tôi đúng không.Có phải là vì nó có mới không trước mắt mà bỏ tôi có đúng như vậy không.Bảo vợ bị bóp đến đầu nhất từ hình ảnh đôi lông mày lại khó khăn lắm mới thoát khỏi được sự kìm hãm của văn.Anh nói đi cái gì thế cái bị vướng ở nhà hay đang ở bên cô ta nhiều quá nên lúc.Tục ngữ nhìn.Đúng là tôi ngớ ngẩn đấy nhớ nhìn đừng có để cho cô cắm cho tôi cái chân to đến như vậy.Ngay từ cái hôm anh ta đưa cô về lúc nửa đêm.Tôi đã nghi ngờ rồi nhưng mà về yêu cô tôi vẫn chấp nhận tha thứ.Chấp nhận cầu cảng xin lỗi cô.Nhưng mà đến bây giờ.Đã công khai như vậy thì còn gì để sống.Tôi còn cái gì á.Nguyễn hữu văn tôi thật sự muốn hỏi anh đấy.Rốt cuộc là đầu óc của bạn có vấn đề à hay là đầu óc của tôi có vấn đề về.Anh là người cắm sừng tôi trước anh phản bội tôi.Bây giờ anh lại đứng ở đây chất vấn tôi sỉ nhục tôi á anh không biết ngượng sao thật sự anh không.Còn nói người khác thì cũng nên nghĩ lại chính mình đi.Có nhân viên là một nửa đêm được sếp đưa về không.Có nhân viên nào mà sếp đích thân cho người mang đồ ăn đến giờ gọi điện hỏi thăm.Phạm vũ đình.Chỉ có cô đấy.Cũng chính là kẻ như vậy đấy.Văn càng nói càng dùng những từ cay đắng.Tubepxinh.Nhưng lồng ngực cũng vừa đâu.mười năm yêu nhau.Mười năm cùng anh ta gắn bó.mười lăm dành giúp mọi thứ chỉ để lo cho tương lai của hai đứa.Bây giờ mọi thứ.Đều không thể tiếp tục.Tôi chỉ muốn cả hai coi nhau như người dưng.Thì nhưng vẫn là thuộc vào kiểu người quên hết ân tình.Quên hết ẩn nghĩa.Anh ta bị động chạm đến lòng tự ái thế bắt đầu giờ thái độ không con người khác là gì.Thật sự tôi không thể ngờ được.Người đàn ông mười năm và tôi yêu lại là người như vậy.Không kìm chế được cơn giận.Tôi vòng tay lên tát chỉ còn một cái.Giải tán rất mà.Từ dồn hết sức lực.Khoang miệng của văn hơi dài máu lòng bàn tay tôi cũng ẩm tê rần.Ánh mắt để cầm phấn.Nói cho anh biết.Ảnh hưởng từ.Ai cũng là người khốn nạn chiều trên giống nhà anh.Nguyễn hữu huân.Kể từ ngày mai tốt nhất.Gặp tôi thì tránh xa tôi ra một chút.Nếu không.Đừng trách tôi không để mình đấy.Nói xong mấy lời đó tôi cũng không muốn nhắn lại thêm chút nào.Bước chân rất nhẹ nhàng giờ khó quán đi xuống lòng đường tối mờ.Tôi không trở về bệnh viện.Bởi vì lúc này tâm trạng của tôi thực sự không tốt.Tôi không muốn để dượng vào mạng nhìn thấy tôi chật vật.Cũng không muốn trở về nhà.Bởi về nhà đối mặt với mấy bức tường.Tôi đã chết có khi lại còn stress nhiều hơn nữa.Chỉ sửa được không kiềm chế được.Nổi điên rồi đập phá mọi thứ.Cứ như thế cách nào cũng không đủ.Tôi bắt đầu công cuộc lang thang khắp các nẻo đường thủ đô.Rồi thế nào bản thân là đi về phía công viên hồng nhung.mười giờ hơn.Nhưng mọi thứ vẫn nhộn nhịp.Người người nói chuyện nói đùa.Tôi chậm rãi từng bước trên vỉa hè.Đại mỗ.Nhìn vào những nụ cười của họ.Tôi sẽ cảm thấy đáy lòng của tôi nào chiếu.Thật ra.Tôi có muốn được vui vẻ như thế.Muốn được yêu thương như thế.Không phải tới ngày lo lắng những chuyện vui buồn.Những chuyện không tên ở ngoài kia.Lễ trưởng thành nam không phải lo tiền bạc.Không phải lo mình không có nhà.Mọi thứ đều nhẹ gánh.Ấy vậy mà tôi vẫn không hề cảm thấy được thoải mái.Tôi rất muốn biết lấy giờ.Nhưng tôi lại thất bại thực sự.Vị chính tôi cũng không biết được.Rốt cuộc là tôi đang muốn gì vào thời điểm này đây.Đi hết một vòng hồ nguyệt trần công dã dời.Tôi chán nản ngồi xuống chiếc ghế đã trồng gấp tối xa cách với tất cả mọi người.Đầu óc rỗng tuếch.Một lúc sau thì chẳng biết dương thành nam đi theo tôi từ lúc nào.Anh ngồi xuống cạnh tôi cất giọng nói.Thoải mái hơn chưa.Muốn đi nữa không.Anh đi theo tôi.Nãy giờ anh vẫn luôn đi theo tôi sao.Ừ.Cô là vợ tôi.Tôi không đi theo cô.Chẳng mày nhớ có bị làm sao.Thì tôi lại là người bị liên quan đến bao nhiêu rắc rối.Anh nghĩ là tôi sẽ nghĩ quẩn đó.Anh coi thường tôi quá rồi đấy.Tôi không coi thường cô.Tôi chỉ là đang tính trước tất cả mọi chuyện thôi.Dương thành nam từ trước đến giờ miệng lưỡi đều sắc bán như vậy anh chả bao giờ để cho tôi thắng mà.Dù chỉ là một lần.Thậm chí nhường thôi.Cũng là một điều gì đó vô cùng hiếm hoi.Tên kia nữa có bao nhiêu tiền.Cả hai đều giữ im lặng sau một lúc anh lại cất giọng hỏi tôi.Tôi hơi ngạc nhiên nhìn anh.Nhưng không có ý định giấu diếm.Gần ba trăm triệu.Không đòi được sao.Anh ta nói sẽ trả.Nhưng mà cũng chẳng biết là bao giờ đây.Có muốn lấy lại không.Tất nhiên là muốn.Tôi cần đặt làm mười năm mới rảnh dùng được từ đó.Vậy mà anh ta lại mang đi mua đồ cho con nhỏ kia.Anh có biết là lúc tôi.Từ điển thế nào không.Giật điện.Thực sự lúc đó chỉ muốn cầm dao đâm cho tôi câu năm nơi ấy một trận thôi.Thời điểm này tôi còn dương thành nam là một người để tâm sự nên trong lòng có bao nhiêu bực bội tốt đẹp.Sạc xong tôi cũng chẳng biết là anh có khó chịu không.Tay cầm túi xách đứng dậy.Cảm thấy hơi hết liền.Muộn rồi.Cứ phải về đi.Anh cũng về đi.Bóng dáng của dương thành nam độ dài xuống nền gạch.Hơi thở của anh thỏ mùi thuốc lá.Lúc anh đứng dậy.Cũng là nước ta đi lên.Thành ra cả khuôn mặt của tôi đều vào lồng ngực rộng lớn của anh.Cảm giác lúc ấy không rõ ràng lắm.Chị biết là khuôn mặt của tôi bất chợt nóng bừng nhưng người bị hơi nóng phả vào.Còn mang theo một chút gượng gạo.Mùi hương hoa trà của anh thỏ ở cánh mũi.Tôi không nói gì.Dương thành nam cũng không hé lộ.Cứ như vậy tự nhiên chúng tôi lại đầy bầu không khí lên đến mức ngột ngạt và gượng gạo.Tay của anh đạt được sau lưng tôi.Bình thường chẳng có cảm giác gì thì bây giờ là có thể cảm nhận được.Muối.Nó cứ nóng hầm hầm.Cách một lớp vải mà tránh tôi vẫn không chịu được.Tôi liếm môi nhìn anh.Khoảng cách hai khuôn mặt gần đến.Tôi có thể nhìn được khuôn mặt đẹp trai làm tỉnh.Không có một chút khuyết điểm nào của anh.Trái tim đập rộn ràng.Cảm xúc lẫn lộn.Đồ ngốc của tôi lần nữa lại chạy dài những suy nghĩ không đâu.Qua mấy phút.Mình lấy lại được tỉnh táo.Thoát khỏi vòng tay của dương thành nam.Tôi.Ảnh về sớm đi.Hôm nay ngồi máy bay lâu như vậy chắc sẽ rất mệt đấy.Dương thành nam gật đầu ở nhà với từ một tiếng rồi xoay người bước đi.Trước khi đi anh nói với tôi.Hôm nay đừng qua bệnh viện.Về nhà đi.Tôi giật mình lời nói thốt ra không kịp suy nghĩ.Nhà nào.Nhà tôi và nhà cô chính nhà nào.Phạm vũ linh.Đừng nói với tôi là quên luôn việc.Tôi và cô là vợ chồng đấy nhé.Tôi không quên.Tôi vẫn nhớ chứ.Thời gian này cô đã ghé của nhà chưa.Tôi chỉ về lấy quần áo thôi.Dương thành nam đi công tác.Tiểu bình lại lên với mẹ và giờ.Tôi đường nhìn không muốn để cho họ biết là tôi đã kết hôn.Nên mới dọn ra ngoài ở.Suốt nửa tháng thì đúng là dễ quà có một lần để lấy quần áo còn lại thời gian tôi đều dành hết được công.Vào bệnh viện.Bây giờ người đàn ông này nói.Theo lý lễ thì là đúng nên tôi theo anh.Video sao tôi cũng là vợ anh.Nhưng mà tôi bây giờ không thể thế được.Khái niệm mùi tôi nói.Bây giờ người đàn ông này trở về.Nói theo lý lái thì đúng.Đến tối thảo anh về rồi sao cũng là vợ.Nhưng.Tôi bây giờ không thể như thế được.Khái niệm mùi tôi nói.Thời gian này.Có thể là tôi chứ không ở nhà.Anh.Tối nay về đi.Ngày mai chúng ta cùng nhau vào viện thăm trường.Giờ tôi đưa cô đến công ty.Được.Trong câu chuyện này tôi là người sai.Cho nên trước lời đề nghị của dương thành nam.Tôi cũng không dám phản bác.Tôi thấy anh trở về chung cư.Vậy đã ăn uống hết rồi.Nên cả hai người.Ai cũng trở về phòng rồi đó.Đến lúc dòng suối đề ra khỏi phòng vệ sinh.Thì tôi bất chợt nhìn thấy vẻ mặt hơi thì lương của chồng.Trong lớp khói mờ ảo.Ảnh đẹp hút thuốc.Mọi người đều rất dài.Cảm xúc đắm chìm chẳng còn muốn để ý đến xung quanh.Bước chân đi về phía ghế sofa trong vô thức.Tôi ngồi xuống hành động ấy khiến cho dương thành nam lần đầu lên từ trong lớp khói trắng.Được con người đàng lấy như bị phủ sương mù.Ngay cả giọng nói cũng khẩn lại.Giờ vẫn chưa ngủ.Tôi làm cô tỉnh giấc sao.Không có.Tôi khẽ lắc đầu khuôn mặt tự nhiên lại đỏ bừng lên.Anh.Sao cũng chưa ngủ.Có tâm sự gì à.Tôi mất máy mới hỏi.Thật ra thì trong lòng cũng rất sợ dương thành nam khó chịu vì sợ làm phiền của tôi.Trách nhiệm của may mắn bằng chỉ khác thở dài dập mạnh đầu lọc thuốc lá xuống gạt tàn.Chờ cho đến khi nó chạy rồi.Ảnh bìa nói tiếp.Chỉ là có chút khó ngủ thôi.Cho nên không thể nào ngủ được.Hình ảnh một người đàn ông lạnh lùng quyết đoán trong công việc.Bây giờ đã hoàn toàn trở thành ảo giác.Trong đầu của tôi.Tôi nhìn người đàn ông mà mình gọi là chồng.Giờ phút này.Cái gì lạnh lùng bá đạo được không còn nữa.Hết thảy còn lại.Chỉ là những đau thương chồng chất.Ẩn hiện nơi đôi mắt của anh.Còn có cả ruột xót.Tôi không muốn làm phiền anh nên quyết định đứng dậy muốn đi vợ chồng.Chỉ là vào đất nước ấy thì dương thành nam lại gọi tôi lại anh nói.Ngồi một lát đi.Tôi nhận ra vị ngọt nhìn nhưng rồi lập tức ngồi xuống bên cạnh.Tâm sự của anh từ từ được chút ra.Anh hỏi tôi.Có phải là rất tò mò về chuyện của tôi.Nhưng mà lại không dám hỏi đúng không.Tôi hơi giật mình.Bản đồ thật sự rất muốn tránh né.Nhưng dầu thành nam vẫn luôn nhìn tôi không giỏi mà.Điều khiến cho tôi chuột già.Bất giác nếm mùi mấy cái.Tôi mất mấy.Tò mò.Thì ai cũng tò mò thôi.Anh không cần để nặng điều ấy làm gì đâu.Muốn hỏi gì.Cứ hỏi đi.Tôi cũng không phải là khó khăn đến mức một lời không thể hãy dành cho cô bé.Tôi.Dương thành nam sẽ nhớ mày.Từ từ chậm rãi kể câu chuyện của mình cho tôi nghe.Tôi quen cô ấy vào năm tôi học năm thứ hai đại học.Chúng tôi yêu nhau ba năm.Rất nhiều kỷ niệm.Rất nhiều ngọt ngào.Đã từng hứa hẹn đi du học.Nhưng rồi cuối cùng lại chia tay.Bởi vì hiểu nhầm của người lớn.Hiểu nhầm của người lớn.Tôi có chút khó hiểu nhìn sang bên cạnh.Đồ ác mơ màng.Tôi không hiểu.Chẳng nhẽ.Bố mẹ anh và bố mẹ cô ấy có quan hệ gì sao.Dương thành nam thời gian một hơi thuốc thật dài anh nói tiếp.Mẹ cô ấy.Trước kia là nhân tình của bố tôi.Nghe mấy lời nói này có chân thành nam tại tôi như lặng đi.Phải mất mấy phút định thần mới dám khẳng định những lời kia hoàn toàn là sự thật.Bố của anh và mẹ của cô gái kia trước đó là người yêu cũ.Tình cảnh này đúng là có hơi chút hỏi ăn.Nhưng mà như vậy thì cũng đâu cần thiết phải là lý do chia tay đâu.Những loại chuyện như vậy.Đâu phải là giảm đến luôn thường đạo lý.Được phạm đến đạo đức gì của xã hội đâu.Rất nhiều nghi vấn nổi lên trong đầu tôi lớn lựa hỏi anh.Tôi cảm thấy rất bình thường.Đúng.Rất bình thường.Nhưng mà ngày ấy.Tôi không thể biết chuyện đó.Vậy là.Năm cô ấy mười chín tuổi.Mẹ có biết mối quan hệ của chúng tôi.Yêu cầu chúng tôi chia tay.Cô ấy không đồng ý.Thế nên bọn họ xảy ra xung đột.Sau đó thì mẹ cô ấy tai nạn qua đời.Quay lại đọc được cuốn nhật ký của mẹ.Nói cô ấy là con gái của bố tôi.Nói mẹ tôi cướp của tôi từ tay bẩy.Cho nên tôi mới ôm hận với nhà tôi trước bảy mươi lăm.Ông hùng với cả tôi.Coitinh.Tôi là anh trai cô ấy.Giọng nói của anh phảng phất nỗi chán chường sau đó là tiếng thở dài thườn thượt.Tôi đưa mắt nhìn anh.Thật sự không nghĩ trong quá khứ dương thành nam trải qua nhiều chuyện như vậy.Giờ tôi lại nghĩ đến cô gái kia.Đang có một tình yêu nồng nhiệt.Đột nhiên phát hiện ra mọi thứ nghiệt ngã đến như thế.Ai có thể chịu đựng được và vượt qua cú sốc như thế đây.Nếu là tôi.Có lẽ chính tôi cũng không thể nào tỏ ra là mình ổn.Tôi nói.Hai người gặp lại nhau.Cho nó cũng không ai nói chuyện với ai đúng không.Dương thành nam ôm mặt.Đôi mắt của anh để mệt mỏi.Bông đơn giản đến bỗng dưng càng cảm thấy cổ tích.Lỗi là ở tôi.Nếu như điều đó từ kiên nhẫn một chút.Kiên nhẫn câu chuyện cô ấy nói ra sự thật thì chúng tôi sẽ không có kết cục như vậy.Nhưng mà trên đời này làm gì có hai từ nếu như.Cô ấy bây giờ đã có một cuộc sống hạnh phúc và viên mãn.Như vậy cũng tốt tôi không biết phải an ủi dương thành nam ra sao.Cho nên chúng tôi cứ như vậy ngồi yên lặng bên nhau một lúc giữa ai cũng trở về phòng rồi đó.Tuy nhiên tôi lại chẳng thể nào trước mắt được.Bởi vì đầu óc cứ lặp đi lặp lại những lời trần tình để bất lực của anh thành ra đến ngày hôm sau.Cả người của tôi đều mệt mỏi đến mức chẳng khác gì người đi mượn.Long chưởng ra đến phòng khách riêng thành nam chẳng biết đã dậy từ lúc nào tôi nhìn thấy anh ở trong bếp.Đại hội với bao nhiêu nguyên liệu nghe tiếng bước chân của tôi anh cũng chẳng có ý định quay đầu lại mà chỉ nói.Chào nội sắp xong rồi đi đánh răng rửa mặt đi.Ăn sáng xong thì tôi và dương thành nam cùng nhau đến bệnh viện lúc đến nơi thì mẹ tôi đang giúp giường.Lau chân tay vào mặt tôi lên tiếng hỏi.Bà nhìn thấy tôi bảo anh đi cùng nhau thái độ ban đầu có chút ngạc nhiên sau hai giây ổn định lại được.Bán kết giọng nói bây giờ đang nằm trên giờ.Cô ấy là bạn trai của vũ linh đấy đợt vừa rồi cũng là nhờ cậu ấy.Cho nên anh mới được chuyển đến đây để cấp cứu và điều trị đấy.Dượng tôi từ trước đến giờ là một người sống tình cảm tính tình hiền lành.Đối với người có ơn tất cả không bao giờ có chuyển nhắm mắt làm ngơ hay là quên đi cho nè.Sau khi nghe mẹ tôi nói như vậy ôm công cố gắng của người hướng ánh mắt đến người đàn ông đứng bên cạnh tôi.Khoản cấp dòng.Thật sự cảm ơn cậu nhé nếu như không có cậu giúp đỡ tôi sẽ làm mình bây giờ.Đang nằm giữa mấy tấc đất rồi đấy.Điều đặc biệt nên làm cả thôi chứ đừng để trong lòng.Việc của mình cũng làm việc của cháu chụp ảnh thần coi cháu như một người thân trong gia đình là được rồi.Chuyện này chúng tôi.Rượu từ ngập ngừng.Còn chưa kịp nói hết câu thì đồng lúc này tao sẽ để vào kiểm tra sức khỏe.Đều là người quen.Dương thành nam cẩn thận dặn dò nhiều vào một lượt nữa.Đến khi xong xuôi tất cả chúng tôi quay trở lại công ty.Lần này thì cả hai đều đi muộn.Dưới hầm gửi xe chẳng có lấy một người nào.Anh bảo với tôi.Bác sĩ nói.Tình hình của dượng cố đã ổn rồi đấy.Có thể già về nhà táng dương.Nhưng tôi nghĩ vấn đề ở bệnh viện thì tốt hơn.Vì thế đến tối cô về.Câu nói chuyện lại với bọn họ xem sao nhé.Tôi hiểu ý của anh.Nửa tháng qua dưỡng tôi được chăm sóc tận tình cơ bản đang hồi phục rất tốt.Nếu như người khác thì sớm muộn cũng được bác sĩ cho về nhà.Nhưng với lễ trưởng thành nam nền vẫn giữ cho đến bây giờ.Hôm qua mẹ tôi cũng có hỏi tôi về tất cả tiền viện phí.Quả thật là tôi không biết trả lời thế nào.Căn bản đến chính tôi.Cũng còn không biết gió.Mọi thứ tổng cộng là bao nhiêu.Không đi được đến đây tất tần tật từ a đến z đều là một mình anh lo lắng.Mấy lần tôi muốn hỏi.Nhưng bản thân lại quên nên không có cơ hội.Bây giờ anh nhé tôi đừng nhìn chẳng thể nào làm ngơ như không biết điều gì.Vì vậy tôi quyết định hướng đến anh nói chuyện.Tiền anh bỏ ra giúp tôi.Tôi sẽ cố gắng trả lại sớm nhất có thể.Anh có biết đi.Bây giờ tôi đang gặp khó khăn không thể nào thu xếp ngày được.Chuyển động ngôi sao.Tôi cũng không có nói là tôi đòi con ngay đâu.Nhưng mà.Trung tâm vĩnh yên xong phần.Để anh không nghĩ tôi là đứa nào.Trung tâm vĩnh yên có một tờ giấy nợ đi.Có chữ ký của tôi.Sau này tôi trốn.Chỉ cần mang nó ra tòa.Thì có thể kiện tôi rồi.Tùy cô.Dương thành nam phiền chán nhìn tôi một cái.Sau đó anh không nói gì thêm nữa.Dứt khoát để cây trà xuống đi lên tầng làm việc.Tôi đi sau anh.Vừa vào đến phòng cũng là nước nhìn thấy nhà đi ra từ khu vực photo.Cô ấy nhìn thấy tôi thì bước chân tiến lại gần.Cho hỏi thì dư thừa đi vào chủ đề chính.Mọi thứ sao rồi.Ổn rồi chứ.Tôi đi công tác bận túi bụi.Cũng không có nói chuyện với ai nên không biết là dượng cô bị tai nạn.Sáng nay đến một ngày giám đốc hả nói đi.Không sao đâu em ổn rồi.Cảm ơn cô nhé.Mà đợt này đi công tác ở đâu thế.Tôi còn cứ tưởng cô không bao giờ nhận được chứ.Nghe tôi nói như vậy nghe những bài một cái.Cô ấy kéo chiếc ghế ngồi xuống bên cạnh tôi.Nữ điều có chút bất mãn.Đúng là không thấy đã nhận đi.Nhưng mà có người cứ cố để đi thì phải đi thôi.Là giám đốc hả.Từ trước đến giờ chị ta đâu có trước mắt có cái gì đâu nhỉ.Là quyết định của tổng giám đốc.Anh ta điều tôi đi đấy.Tôi không thể nào phản kháng được.Chứ nếu là giám đốc hà.Có nghĩa là tôi sẽ để yên chịu trận à.Tôi giật mình khi nghe tiếng nga nhắc đến dương thành nam bởi vì trước kia phòng ban tầng hai mươi chín.Muốn điều đi đâu.Cũng chỉ là giám đốc hà quyết định.Bây giờ nga đột nhiên với anh điều đi như vậy.Đúng là có chút khó hiểu.Nhưng mà khó hiểu ra sao tôi lại không thể tìm được lời giải thích cũng không ai dám để chất vấn.Đơn giản chỉ là chúng tôi chỉ là cấp dưới mà người kia thì là sếp sếp nói sao thì toàn bộ.Để phải nghe theo như vậy.Vậy á.Vậy sao đỏ bao lâu thế.Sớm muộn gì tôi cũng tìm về thôi.Cố gắng lên.Chúc thành công may mắn.Tôi gật đầu khóe miệng nhất lên nụ cười như có như không hướng đến nhà.Cô ấy cũng đưa mắt nhìn tôi.Bản đồ chỉ là lặng lẽ quan sát.Nhưng sau một hồi thì đột nhiên có ấy lại nói.Của cậu biết nguyên nhân vì sao.Tôi bị chuyển đi không.Tôi làm sao mà biết được.Cô cũng bất ngờ như vậy.Hay là sang bên đó ai đó chọc giận.Sự khó chịu trong lòng muốn quay về đây xài với tôi á.Với cả chuyện bị điều đi công tác là chuyện bình thường thôi.Đâu có thể khiến cho cô ngạc nhiên đến vậy đâu.Toàn vũ linh ơi là phạm vũ linh.Tôi không nói giờ không có nghĩa là tôi không biết.Có muốn giấu tôi đến bao giờ đây.Định không xem tôi là bạn.Hay là cảm thấy thực phiền phức.Nên không muốn kể bất cứ điều gì.Tôi biết là nga nói đến điều gì.Trước này tôi đối với những việc bị đồng nghiệp chết vĩnh đều cực kỳ khó chịu và bực bội.Thậm chí có lúc nếu như đối phương quá đáng bản thân còn chẳng đề nào mà nói thẳng vào mặt họ.Chuyển nhượng đồ vân hà cô ấy có thể được coi là người đồng nghiệp.Cũng như người bạn thân nhất của tôi ở thành phố này.Nên tôi có muốn khó chịu cũng không được.Tôi đã.Thật ra.Bản đồ cũng có ý định kể với cổ tất cả.Nhưng nghĩ đi nghĩ lại cảm thấy điều ấy không cần thiết.Cho nên mới quyết định áp xuống đi.Không cần thiết.Sản vô hình.Cô có biết là dương thành nam là ai không.Cô có biết là quá khứ của anh ta thế nào không.Có biết là gia đình của anh ta ra sao không.Mà cô đã không suy nghĩ gì.Liền đâm đầu vào như vậy.Mấy cái đó thì có liên quan gì đến tôi.Tư bản tài chính là.Anh cần.Tôi có.Chúng tôi đáp ứng cho nhau những thứ mà đối phương muốn.Hợp để tiếp tục ở lại.Hết hợp thì rất lại tan.Bớt à.Tôi cũng không có yêu anh ta đâu cũng không cần phải căng thẳng và lo lắng làm gì.Nói xong tôi lại cúi đầu.Lịch từng trang giấy của tập tài liệu dày cộp trước mà.Đồi mồi hiểm lại.Độc thân bằng mắt một lượt để xem xét rồi chỉnh sửa những chỗ bị đánh dấu.Mấy ngày nay.Dự án từ câu đã đi vào giai đoạn khởi công.Tôi không thể nào bỏ về được.Nền tất cả mọi thứ đều phải hoàn hảo nhất có thể.Một phần là chuyển từ phát huy được năng lực của bản thân cho giám đốc hà.Một phần quan trọng nhất.Tôi không muốn để dương thành nam thất vọng về tôi.Thật ra thì đến cả chính tôi cũng không hiểu lý do vì sao bản thân mình phải làm như vậy.Cũng không hiểu vì sao mỗi ngày trôi đi.Bản thân.Lại có chút gì đó quan tâm và tò mò với thương thành nam.Và cuộc sống của anh.Trong khi trước đó.Chính tôi là người quả quyết yêu cầu anh thực hiện các điều khoản.Tất nhiên.Khó hiểu là như thế.Như tôi chẳng bao giờ để cho chính tôi nói ra những điều đó.Bởi vì dù sao.Cũng chẳng phải là điều gì hay ho.Những chuyện tình cảm giữa ông chủ và nhân viên ở xã hội này không thiếu.Nhờ người chủ đó là dương thành nam.Đồ đã gây ra hàng loạt những tên bát quái.Cùng với những tiền giật tít và sự bàn tán ồn ào.Tốt hơn hết.Vẫn là nên cẩn thận trong tất cả các loại tình huống.Ở bên cạnh nhà nghe tôi nói như vậy anh ấy một chút.Cô ấy lặng quan sát rồi.Rõ ràng muốn tức giận lớn tiếng mắng chửi.Nhưng cuối cùng lại thở dài nói.Pony.Chúng ta từng quen nhau chưa có mười lăm.Tình đầu của tôi.Cô chính là bạn thân.Cũng là người ta quan tâm và muốn bảo vệ.Tôi hiểu câu là người thế nào.Cho nên.Có chuyện gì.Đừng nên giấu tôi.Như thế chẳng khác gì có đang vạch ra ranh giới với tôi cả.Cô thiếu tiền.Tôi giúp cô.Có hiểu cái gì.Cô có thể nói với tôi.Tôi sẽ cố hết sức.Tại sao.Lại dính ở dương thành nam như vậy.Cô có biết.Cô đã bước vào rồi.Thì đừng nghĩ đến chuyện bước ra không.Càng nói thì nhớ điều của nga càng không thể nào kiềm chế được.Đến cuối cùng có ý nghĩa rằng gần từng chữ với tôi.Khoảnh khắc ấy tôi chỉ cảm thấy đầu óc của mình không thể nào nghĩ được bất cứ điều gì.Rất nhiều thứ em lùn chạy dài không điểm dừng.Dương thành nam ở thủ đô.Gần nhất có thể nói là một người nổi tiếng.Bởi vậy anh ta không chỉ là ông chiều có ăn dễ.Mà các mối quan hệ của anh ta cũng rất rộng.Mấy năm gần đây người theo đuổi anh tán rất nhiều.Người hâm mộ cũng về.Nhưng ngoài anh lam.Thì tuyệt nhiên không có một ai có thể lại gần được anh.Nói thật.Nếu chị về mấy điều đó tôi đây sẽ chẳng để vào đầu cho nặng lãi.Nhìn việc không biết ma xui quỷ khiến thế nào.Càng ngày tôi lại càng cảm thấy mình và dương thành nam đang dịch chuyển thêm một bậc.Rõ ràng là hợp đồng.Nhưng mà với chuyện gia đình tôi.Anh lại làm tròn bổn phận quan tâm.Không hề tỏ ra một chút khó chịu.Thêm nữa.Hành động nấu buổi sáng cho tôi.Dẫu biết chỉ là anh tiền tay làm nó thôi.Nhưng tôi lại không tránh khỏi cảm động.Thời dài tôi đưa hai tay lên xoa thái dương đều mệt mỏi.Lắc đầu đáp lại với nha.Chuyện này tôi giải quyết được.Tôi không ngu đến mức lao đầu vào anh ta đâu.Cô đừng quá lo lắng.ba mươi tuổi rồi.Không phải là một thiếu nữ mới lớn.Tôi hiểu là mình nên làm gì.Vợ nên chịu trách nhiệm thế nào với bản thân.Vậy thì cứ nói xem.Cố định làm gì đây.Phạm vũ đình.Cô và dương thành nam bây giờ đã bị ràng buộc bởi giấy tờ đó.Đồng nghĩa với việc.Của xe bị anh ta kiểm khám cả đời đấy.Có biết không vậy.Cứ bảo là sớm muộn cũng được giải thoát.Nhưng mà cô thảo.Cô ấy sẽ chẳng bao giờ thực hiện được điều đó không.Sao lại không thể.Với tôi.Không có thể không thể cả.Đó là với cô.Bữa thường thành nam thì sao đi.Có biết không.Tại sao anh ta lại cưới cô.Trong khi cô và anh ta không quen không thân.Tại sao anh ta lại chọn cô.Mà không phải là anh làm cái là một người nào khác.Phạm vũ đình à.Của cậu biết không vậy.Anh ta.Nó có thiếu đàn bà để làm vợ đâu.Nhưng mà anh ta vẫn chọn cô.Đó là bởi vì cô có nét giống người yêu cũ của anh ta thôi.Kể cho biết việc tôi và trương thành nam.Nhà đưa vào đảng ta luôn một bầu trời hâm mộ và sùng bái.Tôi vẫn còn nhớ cô ấy rất nhiều lần trốn ra chỗ của tôi ngồi kể về.Rồi hỏi han.Giấc mơ mộc đồ kiều.Mà tôi thấy đường nhìn sẽ phì cười và chế giễu cô ấy.Nhưng mà bây giờ.Sức mạnh của cô ấy thật sự nặng nề để bực bội.Thậm chí còn không kiềm chế được cảm xúc.Thốt ra những lời gần như muốn quất mắng tôi.Thủ thuật.Nếu như mọi thứ chỉ bình thường ở mấy câu đầu mà cô ấy nói với tôi.Tuổi nhất định.Sữa bò từ tai này sang tai kia.Mặc kệ cô ấy.Để cho cô ấy muốn là nhà đến bao giờ thì lại ngại.Có điều.Câu cuối cùng kia.Chẳng khác gì một chiếc búa tà gió vào lồng ngực của tôi.Vừa khiến cho tôi nghẹt thở.Vừa khiến cho tôi đau đến xa xẩm mặt mày.Bà chưa.Người yêu cũ được thốt ra từ miệng cô ấy.Có nhiều điểm thẳng và lá của tôi vậy.Giờ khắc này có liên tục chạy vòng vòng không dừng lại.Cho dù cố gắng đến thế nào đi chăng nữa.Từng ngón tay siết chặt lấy một góc tài liệu đến mức khiến cho chúng nhận nhóm.Tôi cũng không để cho bản thân lộ ra một chút khống chế nào.Mất một lúc.Lấy lại được sự bình tĩnh tôi đáp lại nha.Chuyện đó.Với tôi cũng không liên quan.Trà sữa có giống với cái người kia.Thì cũng không có chút ảnh hưởng nào đó.Có thật sự là không để ý sao.Cuộc chắc chắn là mình không để ý à.Khổng lồ.Tôi không yêu dương thành nam.Thì thôi để ý làm gì cho mệt người chứ nói xong với nhà tôi cũng không muốn tiếp tục câu chuyện.Nên bản thân nhanh chóng để ghế đứng dậy đi thẳng về phía không và cà phê.Lúc này thành làng vắng về chỉ có một mình tôi.Tôi chán nản nhìn nước sôi bốc hơi lên từng làn khói tâm trạng bắt đầu nhận ra có chút không ổn.Tôi nghĩ đến lời nghe nói cô ấy bà.Dương thành nam chọn tôi với tôi giống với người kia của anh thật lòng mà nói lúc nghe đến điều đó.Bản thân thật sự cảm thấy vô cùng khó chịu cơ điều.Vì sao lại khó chịu tôi không tài nào chỉ ra được điều mâu thuẫn ấy.Cứ như thế tôi đến thành người ở khu vực dành cà phê mất nửa tiếng.Giờ mới chịu vào làm việc làm đến trưa thì dương thành nam nhắn tin bảo tôi lên phòng.Dù không muốn nhưng vẫn phải lắp cốc đi lên lên đến nơi thì thừa kế vĩnh đang nội hội với rất nhiều tài.Ở bên ngoài anh ta nhìn thấy tôi lên cười một cái thật nhà cất giọng nói.Cố lên tìm tổng giám đốc đúng không anh ấy gọi điện bảo tôi lên.Tôi không biết là có chuyện gì không có lẽ là chuyện dự án.Chắc là không phải đâu.Những ý tưởng của cô đợt này thật sự rất tốt tổng giám đốc đều không/một điểm nào ngược lại.Hanco đây.Fan tụi tôi giật mình hỏi thiết kế vĩnh khỏe mùi hơi cười cười.Anh đang đùa tôi sao mấy lần trước anh ta chê lên chê xuống.Thậm chí suýt chút nữa còn hủy luôn cả bản thiết kế của tôi bây giờ lại không có phải là.Mặt hơi nhanh được không.Từ kỳ vĩnh với trường thành nam thân thiết với nhau giống như anh em nhưng tính cách của anh ấy so với người kia.Đã nhận hơn rất nhiều tôi có thể thoải mái nói chuyện cười đùa không phải nhìn trước nhìn sau sợ đối thủ.Nổi giận.Giống như lúc này anh nghe tôi nói gì về cũng không tỏ ra khó chịu gì cả ngược lại còn cười với tôi.Lời khen thật sự đấy.Gần đây biểu hiện của cô rất tốt.Sau này cứ tiếp tục phát huy nhé.Đảm bảo vệ sau tổng giám đốc có muốn từ chối muốn mất lối cổ cũng không được.Anh ta thì lúc nào chả muốn dìm tôi xuống.Anh có hiểu cho còn gì nữa.Thừa kế vẫn cười cười.Tôi cũng nhìn anh rồi cười lại.Đột nhiên xuất hiện tự rừng đối với đảng ta tôi có điểm hợp giống như tìm được ở nga về.Một cảm giác tin tưởng.Một cảm giác nhẹ nhõm.Khiến cho bản thân kể điều gì hay nói điều gì không cần phải suy nghĩ và sợ sệt.Tôi cười cười rồi nói.Sao kỳ vậy.Anh hài hước như vậy.Chắc là bạn gái của anh cũng phải là một người vui tính lắm nhỉ.Thật ngại quá.Nói giờ chỉ sợ nó không tin thôi.Yêu thật sự.Tôi chưa có bạn gái.Anh mà chưa có bạn gái hả.Anh đừng có đùa nhé.Anh vừa có tài vừa có sắc.Tiền thì cũng không thiếu.Tôi không tin là đúng rồi.Tôi nói thật đấy.Sao kỳ vậy em vẫn giữ nguyên thái độ nhã nhặn.Anh toàn đường ảnh mất nền nhìn tôi.Dưới ánh điện nêu đôi mắt đen láy thật sự rất đẹp.Vừa đẹp lại vừa ấm áp.Không thể giống như xương thành nam.Lúc nào cũng làm cho người ta chán ghét.Tự nhiên mất một lỗ.Tìm hiểu quan sát đánh giá công chẳng rõ là bao lâu.Mở cho đến khi có tiếng động phát ra từ phòng của tổng giám đốc.Lúc ấy tôi mới giật mình.Quay đầu nhìn sao.Thời điểm ấy.Thịt chồng tôi.Đang đứng giữa cánh cửa.Cái nhìn hướng về phía của tôi.Đường ấy mày hơi nếu là một chút mang theo và không hài lòng.Trên người của anh vẫn là bộ vest tràng tề màu đen để sang trọng.Anh nói về thừa kế vinh.Đến giờ đi gặp đối tác rồi đấy.Cậu vẫn còn ở đây.Đột nhiên anh ta bị ông chủ lớn nổi giận.Tôi còn không hiểu chuyện gì thì thừa kế với anh đã vội vàng gật đầu rồi cầm lấy tài liệu nước giặt thoải mái.Hành lang vắng lặng chỉ còn có hai người.Dương thành nam bây giờ mới từng bước tiến là phía tôi.Sau một vài giây còn sát rồi từ trên xuống dưới.Anh cũng nhà ra mấy tờ.Tâm trạng của cô tốt đấy nhỉ.Vui lắm đúng không.Tôi khó hiểu nhìn dương thành nam.Trong lòng bây giờ quả thật có một chút nghi ngờ.Nhưng không hiểu sao thái độ của anh lại thay đổi đột ngột như vậy.Rõ ràng người gọi tôi lên đây là anh.Tôi lên rồi thế lại bài ra cái mặt kiểu như toàn hết phần vậy.Nói thật là tôi không muốn khó chịu cũng phải khó chịu.Đấy là còn chưa kể đến.Lời nói của anh vừa có chút gì đó không hài lòng.Vừa có chút gì đó mỉa mai.Ngày rằm chẳng ai có thể nào yên lặng mà chịu đựng được cả.Tôi đáp lại.Tổng giám đốc.Anh đang hỏi tôi.Tôi có thể cá thể vui đâu.Cô cười đến mức đường đi cũng không nhìn thấy rồi đấy.Giờ thành nam để lại cho tôi một tiếng thở thật lạnh.Sau đó không nói gì sai người bước vào trong.Tôi đi theo anh khi cánh cửa phòng đóng lại người đàn ông vẫn không có ý định mở lời nói một điều gì cả.Căn phòng vốn dĩ đã một nghìn bây giờ còn trở nên ngột ngạt hơn.Bản đồ tôi giống như mọi lần.Còn chịu đựng tất cả.Ngứa bụng trong lòng là anh đang bận.Có thể hết bận rồi thì anh sẽ nói.Bây giờ mời thì chẳng khác gì đang làm phiền người khác.Có điều.Tính đến nửa tiếng.Vẫn không thấy anh có động tĩnh gì.Lớp ấy mới bắt đầu nhận ra có điều không đúng.Doraemon của tôi nhớ lại.Khám mất mái mồi tôi nói.Tổng giám đốc.Rốt cuộc là anh gọi tôi đến đây để làm gì vậy.Đến nửa tiếng rồi đấy.Anh không cần.Thì để cho tôi trở về phòng làm việc chứ.Tôi đâu có rảnh nhà anh đâu.Ăn cơm đi.Trương thành nam không trả lời tôi cũng không thèm để ý đến biểu cảm của tôi lúc này.Anh ném tài liệu sang một bên đôi tay săn chắc thon dài chống lên mặt bàn.Tôi gọi rồi đấy.Cơm lạp xưởng hun khói.Chắc là món cổ tích.Ngành nói như vậy tôi giật mình đưa mắt nhìn theo cánh tay của anh.Quả thật về phía gian nhỏ trong phòng.Có một cặp lồng cơm đã đặt trên bàn.Chiếc cặp lồng này rất quan.Tôi nhớ làm anh mãn trong nhà của chúng tôi có một cái.Nó không được dùng đến nên vấn đề trên giá từ ngày này qua ngày khác.Bây giờ xuất hiện ở đây.Nói như vậy là dương thành nam về nhà nấu cơm dùm anh đến để cho tôi sao.Là anh đang quan tâm đến tôi sao.Sự đói.Hay là có ý đồ nào khác đi.Bước chân chậm chậm tiến về phía chiếc bàn.Tôi cần thận nhất từng khay đặt xuống bên trong có một món xào và hai món mặn đều cho một.Vậy anh.Tôi nếm thử một chút cảm nhận đầu tiên chính là tất cả mọi thứ đều đậm đà không mạng không nhạc.Nếu để ví là đồ ăn của nhà hàng cũng không phải là quá lời.Giờ tôi lại nhìn ra rồi thành nam.Anh lúc này tiếp tục cúi đầu với văn kiện dài cổ.Chẳng có thêm ý để nói chuyện hay là mở lời.Kiểu như tôi có vui hay buồn.Cũng mặc kệ không để ý.Hết thời rồi tôi lại hỏi tiếp.Anh đã ăn chưa.Anh ăn đi giờ làm việc.Không cần để ý đến tôi.Cuộc hẹn trước đi.Tôi.Còn có chuyển sao.Nhìn thấy tôi ngập ngừng người đàn ông đó cũng buồn tài liệu trên tài xuống.Sau đó chậm rãi lương ánh mắt nhìn về phía tôi.Đôi mắt của hàng đèn nháy.Biển sâu bên trong gần như là vực thẳm sâu hun hút.Tôi có nhìn vào nó.Nhưng vẫn mãi không thể nào nhìn rõ được.Rốt cuộc là anh đang suy tư điều gì.Có lẽ một phần là do dương thành nam do quá kỹ.Một phần nữa là tôi không đủ khả năng quan sát.Cho nên dù có đứng ở trong bất kỳ trường hợp nào tôi vẫn luôn để anh để vào thế bị động.Không có gì đâu.Tôi chỉ là cảm thấy hơi thắc mắc một chút thôi.Nếu như anh cảm thấy quá phiền.Thì tôi không hỏi nữa.Không phải là quá phiền.Lát nữa tôi sẽ đi gặp đối tác.Lúc ấy cho ăn sau.Tôi biết rồi.Những điều thắc mắc cuối cùng cũng đã biết.Tôi không hỏi thêm dương thành nam một câu nào nữa.Rất nhanh trở về ghế ngồi xuống ăn suất cơm của tôi.Cho anh rất nhanh.Chỉ khoảng mười lăm phút đã xong.Lúc trở ra cũng là lúc nhìn thấy anh đang nghe điện thoại.Anh đứng ở bên cửa sổ.Dáng người cao lớn giọng nói trầm trầm.Mặc dù nghe rất nhiều lần rồi.Nhưng vẫn không thể nào quên được.Anh nói.Vậy thì bảo con bé nộp cv ở phòng nhân sự.Nếu như mọi thứ qua được.Anh dễ nhất định sẽ không để thắp nhân tài.Mẹ.Con đã nói rồi.Trong từ điển của con không bao giờ có chuyện đi cửa sau.Gia đình của họ thì sao.Trước kia.Có lẽ suốt ngày họ không ít.Bây giờ họ còn muốn gì đây.Tôi không rõ đầu dây bên kia mẹ của dương thành nam đang nói điều gì.Tôi chỉ biết biểu cảm lúc ấy của anh quả thật có chút không được vui.Anh cố để xuống nhưng giận dữ.Điếu thuốc avatar đó trái tận đầu lọc mà dường như anh vẫn không hề phát hiện.Suốt cả quá trình chỉ để tâm đến câu chuyện đang phải đối phó.Mẹ.Năm đó.Bách hóa trần minh thu mua các cửa hàng nhỏ là và mở rộng các chuỗi siêu thị.Con đã dốc hết sức.Lợi nhuận thì đều chia theo đúng thỏa thuận hợp đồng.Ngay đến cả an lạc.Con cú mèo dùng các mối quan hệ đưa cô ấy lên bậc cao nhất.Mẹ cũng không phải là không bị.Cuộc nói chuyện mỗi lúc một đi vào căng thẳng.Tôi cảnh mùi yên lặng mất mấy giây.Sau đó có quyết định đi lại về phía của anh cầm điếu thuốc bỏ vào chiếc gạt tàn.Dương thành nam quay sang nhìn tôi.Đôi mắt của anh có một chút lá sáng.Rồi rất nhanh tắt nhầm.Sắc mặt không để lộ ra biểu cảm gì cả.Một vài giây sau tiếng anh nói tiếp.Được rồi.Coi như lần này có bề mặt mẹ đi.Đại bàng có cần phải sắp xếp đi.Ngày mai đến công ty làm việc.Có điều nếu như năng lực không có được.Không vượt qua được ba tháng thở về.Thì có bị sa thải.Cũng đừng gọi cho con đi.Lại đừng có thời gian nữa.Nếu như là bố.Tìm hai số không có chuyển thường được như thế này đâu.Được rồi còn tắt máy đi.Buổi tối còn sẽ về qua nhà với mình đức.Cuộc nói chuyện cuối cùng cũng kết thúc.Dương thành nam lúc này mới tắt máy.Cảnh quay sang tôi đứng bên cạnh đột nhiên cười một cái rồi hỏi.Đan xong rồi sao thế nào hơn chưa.Tủ lạnh tủ giặt đồ.Anh đáp lại một tiếng ở thật mà sau đó thì lại cất lời.Bây giờ tôi phải đi gặp đối tác.Buổi tối có lẽ không về nhà.Vì thế không cần phải đợi cơm của tôi đâu.Được.Tôi biết rồi.Tôi là người rất biết điều.Những gì ghi trong hợp đồng và nhớ chất gió.Vì thế mỗi lần dương thành nam nói như vậy.Bản thân đề sẽ gặp đầu.Tôi là mình đã biết hết.Tất nhiên anh cũng không bao giờ giải thích cho tôi.Cũng không quan tâm xem thái độ của tôi ra sao.Phải nói sao nhỉ.Là chúng tôi đều đang làm rất tốt vai diễn của mình.Chưa một ai vi phạm vào điều khoản hay hợp đồng nào cả.Đứng một lúc thì thời gian làm việc cũng đến.Theo anh rời khỏi phòng tổng giám đốc.Đi xuống phòng ban tầng hai mươi chín.Lúc bước về chỗ.Ngồi được một chút thì chẳng biết giám đốc hà từ đầu tiến lại.Chị tao đưa cho tôi một ly cà phê sữa vẫn còn nóng hổi.Sao đỏ kết giọng nói.Sao thế.Hôm nay hai người có chuyện à.Thấy sắc mặt của cậu với cậu ấy.Không là được tốt cả.Tôi mỉm cười.Thật sự trong lòng đúng là có chút khó chịu.Thế mà vẫn chưa buồn được xuống những lời mà nghe nói lúc sáng.Nhưng cũng không phải là quá để tân.Không sao đâu.Tôi và anh ta thì có chuyện gì chứ.Mọi thứ vẫn rất bình thường.Đừng có dấu người khác.Cứ để tâm cậu ấy rồi đúng không.Có tình cảm rồi.Chị nói như vậy.Giống như là chị hiểu lắm đấy.Tôi cười như có như không nhìn giám đốc hà.Chị ta lặng lẽ thu hết tất cả và đánh mất.Có lẽ không biết là tôi không thích nói đến vấn đề này nhiều.Nên dứt khoát nhún vai một cái.Được rồi.Ngày mai có nhân viên mới đến câu chuẩn bị một chút nhé.Tôi sẽ để cho cô bé đó là trợ lý của cô.Tôi nghe xong thì hơi sửng sốt vừa nãy ở phòng của dương thành nam cuộc nói chuyện của anh tôi cũng nghe thấy.Để loại chính hãng mạng muốn tìm cho một cô gái và làm việc ở công ty.Tôi không biết nhưng theo như quan sát thì có lẽ là người quen với gia đình của anh bây giờ để cho tôi.Hình như đúng là có chút gì đó không hợp cho hỏi lại.Sao lại là tôi tôi đâu cần trợ lý đâu.Lợi ích của tổng giám đốc nếu như có muốn phản đối có thể tìm cậu ấy tôi chỉ là làm.Yếu của cấp trên thôi.Mấy người thật là đi.Tổng bàn tầng hai mươi chín được thiếu người đâu cái gì cũng đổ dồn hết lên đầu của tôi.Chắc là thấy tôi chưa đủ bận rộn rã.Chắc là vì thấy cô bận cho nên mới để cho cô một trợ lý.Phạm vũ niên tổng giám đốc đây là quan tâm đến cổ đấy chứ.Tôi hiểu giám đốc hà không hề có ý cả kìa hãy mốt nghỉ tôi nhưng quả thật lúc này tâm trạng của tôi.Còn chút nào vì thế tôi không muốn nói đùa chút nào cả thậm chí còn để lộ ra biểu cảm.Tôi nói giám đốc hà nếu như vậy.Chị có thể chọn cho chị mà tôi nghĩ là chỉ có nên cần một thư ký đi.Có cô là đủ rồi.Chị đừng nói như thế.Tôi bận rộn lắm hay là để tôi bảo với trương thành nam chuyện người đó sang cho chị nhé.Giám đốc hài bật cười với tôi chị ta không dần không tỏ thái độ gì không vui ngược lại hôm nay.Nửa này tâm tình có một chút khá thoải mái so với mọi ngày đúng là dễ chịu hơn rất nhiều.Vụ nàng tối quan tâm đến tôi nên mới như vậy chứ đừng có từ chối ý tốt của người ta.Cái đó chỉ có mỗi mình chị là như vậy thôi làm gì có ai nghĩ được như vậy đâu.Để lại cho giám đốc hà một câu nói như vậy tôi sau đó nhanh chóng đứng dậy mang tài liệu đi photo.Quý vị và các bạn thân mến như vậy để chúng ta về cùng nhau lắng nghe sông tập tám.Của bộ truyện này giờ đây với sự xuất hiện của cô gái có tên là an làm mà theo như xa nhớ không nhầm thì tập.Trước khi mà giám đốc hà cảnh báo với vũ đình rằng lạc để mà bước vào trái tim của trương thành nam sẽ là điều không hề dễ.Đã từng có một cô gái là an nam cố gắng giành lấy trái tim của người đàn ông này nhưng cuối cùng.Nhận lấy thất bại.Và giờ đây thì cô ấy lại trở thành trợ lý riêng của vũ linh và với mối quan hệ như thế này thì sao.Chắc là những tập truyện tiếp theo sẽ có rất nhiều những tình huống thú vị gay cấn và hồi hộp xảy đến.Và điều này sẽ tác động rất nhiều đến mối quan hệ giữa vũ đình và dương thành nam.Chúng ta cùng chờ đợi những bất ngờ nào xảy đến ở những thập chuyển tiếp theo nhất và sau khi lắng nghe xong từ mọi người đừng quên.Nhắn lại cũng như là nhấn vào nút đăng ký kênh để ủng hộ anh sao về kịp giúp chúng tôi có thêm động lực để tự.Quý vị và các bạn những sản phẩm hay hơn nữa hấp dẫn hơn nữa trong thời gian sắp đến. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com