Truyện Hay 2020 Cuộc Chiên Hôn Nhân Phần 3 Ly Hôn Mc Tâm An đọc Hấp Dẫn

truyện hay 2020 cuộc chiên hôn nhân phần 3 ly hôn mc tâm an đọc hấp dẫn

Công an tìm đường kính chào tất cả quý vị khán thính giả thân thương của cạnh bụi phố.Ngày hôm nay tao lại tiếp tục đồng hành cùng với tác giả diễm my gửi đến cho quý vị phần tiếp theo của bộ truyện.Cuộc chiến hôn nhân phần ba của bộ truyện này cuộc chiến hôn nhân cuộc chiến của thảo.Gia đình chồng của mình liệu rằng trong tập ngày hôm nay thảo có quyết định như thế nào về cuộc hôn nhân của mình thì cứ bị hại.Doraemon chúng ta cùng đón xem chi tiết nhé tập hai so với câu.Nói như thế này tôi phải li hôn thôi tao không biết được rằng họ có quyết định ly hôn hay là cô muốn gì.Gia đình có đầy đủ ba mẹ cho con cái của mình thì cứ vị hãy cùng với tao mà chúng ta cùng đón xem nhé.Tao cũng như thường lệ của chị nhớ bấm like bấm theo dõi và chia sẻ kênh đều hộ cho tâm an cũng ở bàn chân.Ứng dụng media nhé có lẽ bây giờ không để quý vị đợi lâu hơn nữa xin mời quý vị cùng đến với phần ba cuộc chiến khu.Quà tặng của tâm an.Bước vào tiệm vàng bếp án đôi bông tai được hơn hai triệu.Tôi đi về thanh toán tiền viện phí mua thuốc theo đơn của bác sĩ rồi bắt xe ôm về nhà.Cả nhà những vệt máu khô còn động lại chưa được lau dọn mâm cơm hôm đó.Vẫn ở vị trí cũ những mảnh vỡ nằm ngang dọc ở nhà bếp những cái quần cái áo của mạng.Lung tung trên ghế quang cảnh thật sự hai hộp tôi dọn dẹp xong hết thì nấu cháo.Rồi lên trường đón cái tết thấy tôi còn bé khóc lắm ríu rít hỏi mẹ.Sao thế à mẹ có đâu không mẹ bị ngã chỉ đồng tí thôi tuyết ngoan.Khỏi nhắn khỏi nhá vâng ạ con hứa con sẽ ngoan ạ mà mẹ ơi.Bố mẹ đi với ai mà xinh lắm lại còn bắt con gọi bằng mẹ nữa thế còn.Gọi không còn không ạ còn nói con chỉ có mình mẹ vào thôi.Tôi ôm con giọt lệ cũng rơi xuống gò má mẹ ơi sao mẹ lại khóc thế à.Tiếc nói gì sai à không tiếp nghe mẹ hỏi nhá nếu như bố mẹ.Hôn con có buồn không.Con bé hồn nhiên hỏi ngược lại tôi ly hôn là gì hả mẹ.Là bố mẹ không còn ở bên nhau nữa sẽ không sống cùng một nhà chúng ta sẽ gọi đến.Người khác để ở mà không sống cùng với bố nữa nhưng tại sao lại thấy hàng.Sao chúng ta lại không sống cùng nhau vì bố mẹ không còn tình cảm với nhau.Mẹ ly hôn con đi với mẹ nhé con bé im lặng mắt.Xuống hỏi tôi có phải tại viết thư không ạ tít hứa thì sẽ ngon.Không phải không phải đâu tin rất ngoan tại bố mẹ không tốt.Sau này khi biết lớn tiết sẽ hiểu .Trên đường đưa con về nhà tôi ghé mua mẫu giấy ly hôn tôi cũng chuẩn bị tâm lý.Có thể mạng sẽ không đồng ý có thể anh ta sẽ điên lên mà đánh tôi.Nhưng thà một lần còn hơn là một đời đau khổ.Chị ảnh điện ngoài đường đã lên ép màu vàng nhạt khi mà xe cũ đã thưa dần người đi đi.Bảng bóng bệnh mới mò về tôi nhìn điện thoại cũng đã gần một giờ sáng kém.Cửa tôi đi đến đắp chăn cho tiết.Đóng cửa cẩn thận rồi đi ra phòng khách tôi biết thế nào cũng sẽ cãi nhau nên không muốn làm.Mẹ thức giấc tôi bình thản nhìn mạnh nhìn con người mà tôi gọi là chồng nhìn xem có thấu.Tâm can của con người phản bội kia không code mạng trưởng mát quá ta.Tôi đáp lại yên tâm tôi sẽ cút không để anh ngứa mắt đâu.Đây đăng ký đi tôi đặt tờ giấy lên bàn mạng nước mắt rồi đi đến.Vừa thấy ba chữ đường li hôn anh đã sẽ tan nát thức trắng xóa các sản phẩm.Mẹ kiếp.Cấm mày nhắc đến làm sao mày lì nữa hả.Mày muốn ăn đòn rồi đúng không.Mạnh hùng hồ xông lên bóp càng tôi những ngón tay bóp chặt không xương đầy đau đớn.Mày đánh đi.Mày để cho tao chết đi.Thì tao mới không ly hôn mày.Đánh đi.Con đ* mẹ mày thích tao à.Cách này.Một tay giữ cằm một tay mạng tôi bấm vô vào mặt.Test lên đồ túm tóc tôi lôi đến tường và đập đầu tôi vào đó.Thường chưa kịp lành đã nhận thêm nhiều vết thương mới đến mức khóe miệng tôi ướt nhèm vị của máu.Tăng nồng những thương đau thì anh ta mới chịu dừng tay mà hét vào mặt tôi.Tao cấm mày.Cấm mày dám ly hôn.Mày cứ ở với tao.Phục vụ tao .Nghe chưa.Hay mất mạng như hai đốm lửa đang rực cháy sẵn sàng thiêu đốt tất cả mọi thứ.Đốt hai chữ gia đình.Cũng tại mày.Mà hôm nay cô ấy giận tao đấy.Tại mày mà cô ấy phải khóc.Mày nghe chưa.Mày yêu nó như vậy.Tỷ lệ sao mày không giải thoát cho tao mà đi lên với nó.Mày chửi tao là biết gì.Thằng chó kia.Mạng bật cười man rợ.Vì sao.Vì sao.Vì mày nợ tao gia đình mày nợ tao.Nên mày phải già.Mày phải làm việc nha.Hãy lo cho bố con tao.Để cho tao trả hàng.Mày hiểu chưa.Tôi cũng cười cười chua chát lắm hóa ra phán xử xem tôi như một con ôsin.Đèo hạt gia đình hán và là một nơi để hắn rút ra đút vào giải tỏa cây rau muống.Bản thân tính giờ ăn không nghỉ ở cái đất hà nội này cũng tháng bảy triệu một tháng.Đó là giá bình thường chưa kể nhà hắn ba tầng lầu phải lau tay còn đi.Trái tim ta cũng vài ba trăm một lần mạnh nhu cầu cao như thế mà chơi gái.Chất gì đã an toàn hắn vừa muốn có người làm việc nhà vừa có người chăm con có người.Toàn đúng đúng là hắn lại quá còn gì.Mày cười cái gì hả.Tao cưới mày đấy.Trưởng phòng dân sự.Đọc kinh.Mày chỉ là cái thằng đàn ông rẻ rách.Và ăn tạp.Mày.Mạnh vùng tay lên.Định đánh tôi nữa.Từ điển nói.Đánh đi.Đánh đi.Tổng này.Tao đ** sợ cái gì hết.Đáng để thể hiện cái nhìn cách thối nát của mày đánh người ta biết rằng.Mày hẹn như thế nào.Chỉ biết dùng nấm ức hiếp đàn bà con gái.Mày đánh đi đánh tao nữa đi mạnh số tuổi già gạt ngang bình hoa.Phiên bản vỡ nát những đóa hoa tươi thắm chưa kịp thanh đã bị dẫn cặp chẳng tiếc thương.Chỉ làm nhầm mấy câu nữa mạng vào nhà tắm rồi khóa phòng cháy cửa lại ở trong đấy.Today thần sát nhìn vào gương mặt mũi sưng vù báo mà bị bết người không gian.Còn đâu cô gái đã từng được gọi là hoa khôi của nơi làm việc còn đâu cô gái viết chữ.Rạng rỡ dù bao nhiêu vất vả trên vai còn đâu nữa.Sáng hôm sau tôi đang có gió trên sofa thì mảnh đã thức dậy sau trận đánh thì đêm qua tôi bị sốt.Người lúc nóng lúc lạnh khi lại run cầm cập tít cũng bị dượng dạy.Bé còn buồn ngủ mắt ríu lại ngáp lên áp xuống mẹ ơi con muốn ngủ nữa.Tôi hỏi mạng.Ipad nó dậy rồi này làm cái gì.Mới sáu giờ sáng.Mặc xác tao.Tiếp đi theo bốn.Tuổi giữ còn lại.Đưa con đi đâu.Nó còn chưa được ăn uống gì.Bạn kéo con bé về phía mình hết cánh tay tôi ra.Này.Tao đưa nó đi ăn rồi đi học.Còn mày.Mày liệu hồn đấy.Bài bốn cặp con thì phải nghe lời tao.Còn không thì cút đâu thì cút mẹ mày đi.Tao cấm mày đụng đến nó.Anh.Anh không có cái quyền đó.Tít là con của tôi anh không được phép chia cách chúng tôi.Trả con cho tôi tôi với mạnh rằng ko.Cha con nên ra sức dành con bé hồng giữ chân tôi lại tôi lúc này sức khỏe yếu.Trải qua hai trận đó sinh tử nên một cú đá của mạnh vào mạng sườn khiến tôi nằm xuống sàn.Dưới nền nhà tôi không thờ được tôi biết được ôm bụng nhìn tít bị bệnh kéo đi tiếng.Khó càng lúc càng xa dần rồi tôi không còn nghe thấy nữa con của tôi trả.Con cho tôi làm đó một chút tôi lồm cồm ngồi dậy đi vào phòng.Tuổi hốt hoảng nhìn tủ quần áo vừa vãi quần áo bị ném lung tung.Giấy tờ tùy thân của tôi.Sổ tiết kiệm của tôi.Mọi thứ của tôi đều biến mất.Điện thoại di động cũng không cánh mà bay.Là mạnh chắc chắn là mạnh để lấy những thứ đó.Thằng chó.Nó giỏi lắm.Lấy hết giấy tờ của tôi rồi nó muốn làm hại cuộc đời của tôi bên một cái thằng khốn nạn như nó đi mà.Không không thể sống với nó được nữa tôi phải ôm tết trốn đi.Tôi còn chút tiền hôm bán đôi hoa tay tôi vội vàng vali con quần áo của hả mẹ.Đuổi bắt xe ôm đến trường học tôi phải đưa con đi thật xa nhất định phải đi thật.Lúc tôi đến trường tôi xin tiếp cho nghỉ một hôm.Cô giáo lắc đầu.Xin lỗi không được đâu chị.Bố bé đã dặn.Ngoại anh ấy.Em không được giao cho ai.Chị thông cảm cho em.Cái gì.Mẹ kế.Trên mạng.Hàm tính toán đến mức này rồi sao.Tôi là mẹ của bé.Chứ có phải ai xa lạ đâu.Cô giáo nhìn tôi ái ngại.Xin lỗi em đã cam kết với bố bé rồi xin chị đừng có làm khó em coi.Em không chịu nổi trách nhiệm đâu mà.Hai chữ gọi cho anh ấy xem em nói chuyện xong.Nếu mà anh ấy đồng ý.Thì em cho bé nhỉ.Làm sao tôi có thể gọi cho mẹ.Khác nào bứt dây động rừng.Tôi nài nỉ đủ kiểu.Cô vẫn không cho tôi dẫn tiếp được khỏi chưa.Chị.Chị về đi ạ.Nếu không em gọi bảo vệ.Thật sự là em không làm khác được đâu.Chị đừng có làm cho bọn em khó xử.Tôi phải làm sao đây.Làm sao để đưa tiết ra khỏi nơi này.Làm sao để đưa con bé trốn cùng tôi được.Mạng đã tính đến trường hợp với bỏ trốn.Nên đã nhanh hơn tôi một bữa.Giờ chỉ còn cách giả vờ nhìn hắn.Đợi thời cơ.Rồi hai mẹ con sẽ bỏ trốn.Thất hiểu tôi đi bộ về nhà.Điều lúc này tôi cần phải có.Đó là tình có tiền.Và lấy lại được số giấy tờ tùy thân.Tôi phải nhịn ăn.Mới mong có cơ hội thoát thân.Tuổi trẻ mua cái túi vải loại to cho quần áo hai mẹ con vào đấy.Rồi gửi cho chú bảo vệ chung cư.Chú ơi.Cho cháu gửi ở đây nhé.Ít hôm nữa chồng lấy ạ.Cái gì đấy.Chỉ có một chút quần áo thôi à.Sợ chồng cháu biết.Anh ấy lại mắng cháu là hai tiêu xài linh tinh ấy mà.Ít hôm nữa chị gái cháu đến.Cháu nhiều chị ấy bảo là mua cho cháu ạ.Ôi giời ơi.Thế cứ để đấy đi.Vâng cháu cảm ơn.Cháu gửi bác ít tiền uống cà phê à.Tôi đưa cho bác từ hai trăm rồi lên nhà dọn dẹp nấu nướng.Dù rất mệt nhưng tôi phải lấy lòng mạch.Tôi phải làm hình mất cảnh giác.Đúng như tôi đã nghĩ.năm giờ hắn về tới thấy cơm canh nóng hổi trên bàn.Thì gương mặt cũng thoáng bất ngờ.Có lẽ hắn không nghĩ.Tôi nấu cơm.Nên đang cầm trên tay ba hộp cơm.Tôi hít một hơi thật sâu rồi đó anh đào.Hai bố con về rồi à.Vào thay đồ rồi ra ăn cơm nhé.Tôi nói tôi cười mà trong lòng tôi đang nguyền rủa hắn.Mong sao hắn chết đi.Tít ơi vào đây mẹ thay đồ cho nào.Mạng vẫn giữ chặt tây tiết còn chịu buông.Tôi cười nhẹ.Tao đấy.Để em thay quần áo cho con.Mả cha mày.Cô.Có bị làm sao đấy.Anh hỏi cái gì mà lạ thế.Ý anh nói là em bị điên à.Tôi cầm lấy tay mạnh.Em xin lỗi nhé.Em sai rồi.Anh đừng có giận em nữa có được không.Em hứa.Em không bao giờ có cái suy nghĩ ngu xuẩn như thế nữa đâu.Thật đấy.Mạng không tin tôi lắm.Hỏi lại tôi.Cô đang dở cái trò gì đúng không.Ấy.Em đâu có.Chỉ là cả ngày hôm nay.Em đã suy nghĩ rất nhiều.Bảy năm nay anh đã lo lắng cho em và gia đình của em.Mà.Em lại không sinh cho anh một thằng cu.Như bố mong muốn.Em biết.Ảnh áp lực lắm.Em không hiểu chuyện.Lại còn ghen tuông vớ vẩn.Bạn.Bỏ qua cho em nhé.Với ánh mắt dịu dàng khẩn thiết của tôi lúc này mạng không tin cũng không được.Đảng ta để tôi dẫn tích vào trong.Nhưng mọi hoạt động của tôi hắn ta vẫn chú ý.Tôi tất nhiên phải diễn tròn vai của mình.Nhất định không được để xảy ra sơ suất.Mạng cũng không phải là một thằng ngu.Nếu không.Hận đồ leo lên được cái chức trưởng phòng.Khi chờ thích ngủ thì gần chín tôi đi lau nhà một lần nữa nói gì thì tôi cũng là như.Sạch sẽ một tí tôi cũng không chịu được nên nuôi côi lau dọn mới.Khi xong việc nhìn đồng hồ treo tường điểm xăng số mười tuổi ở ngoài leo lên giường nằm.Mạng vẫn đang bấm điện thoại tôi thấy hắn xem mà cười cười một mình chắc là đang nhắn tin cho.Khẽ cười trong bụng tôi cầu mong ăn yêu ai thật sâu đậm sau đó.Cắm sừng sừng dài thật là dài rồi bị đá không một chút thương tiếc lúc đấy thật.Tôi mới hả dạ có đau nhiều không mạng hỏi tôi.Mày thử bị đánh như thế xem có đau không thằng khôn tôi đáp nhỏ.Đầu ai bảo chống cự làm cái gì tự cô trước lấy còn gì.Đừng có cái thằng này em đâu có trách gì anh đâu là lỗi của em.Biết vậy thì tốt.Chắc cô biết tôi đang giữ giấy tờ của câu đúng không nên tốt nhất là cầm cái mồm của mình vào mà sống.Bỏ cái suy nghĩ linh hôn với tôi đi trừ khi tôi muốn thì cô không có cái quyền đó.Hôm nay coi như một lời cảnh báo.Tôi không ngại cho cô vài cái đấm đâu đấy.Đừng có chọc điên tôi đi.Mà nhắc lại cho cô nhớ.Bác họ tôi là đại tá.Nên cô không cần kiện đâu.Tốn công tốn sức.Em biết rồi.Mạnh tử lạnh một cái rồi tắt đèn đi ngủ.Tôi có biết bác họ ăn có chức có quyền được cái đất hà nội này.Muốn kiện cáo coi như là lấy trứng chọi đá lúc bị ăn đánh tôi cũng đã đến kiện hắn.Nhưng suy đi nghĩ lại bất quá hắn bị phạt vài ba triệu chứ hắn chả ngồi tù.Thôi thì nhịn một bước để tiến hành bước vậy.Mọi việc cứ lặp đi lặp lại như thế.Tôi đóng tròn vai một người vợ đảm.Nấu ăn chăm chồng chăm con và bị đui bị điếc.Hàng ngày nhà cơm nước.Để tạo tin tưởng cho mạng.Cũng hơn một tuần như thế.Mạnh quang lên bàn hai triệu.Tiền trợ đấy.Liệu mà tiêu.Vâng ạ.Nói xong mạng có điện thoại.Ảnh đồ ngoài phòng khách để nghe.Tôi thấp thoáng nghe là ngày mai hắn phải đi xuống thái nguyên xem công trình gì đấy.Thời cơ của tôi đã đến rồi.Mạng ở ngoài đấy hỏi điện thoại tôi nhìn trộm thấy hắn cứ cười tủm tỉm cười.Cười nhiều vào thằng khốn giàu này thế nào ông trời cũng chả quả báo cho tôi.Lúc hắn vào tôi giả vờ ngủ.Hắn bảo đánh răng xong cũng leo lên giường.Hôm sau hắn cũng không nói việc mình đi thái nguyên.Ăn sáng xong còn thoải mái chơi đùa với tít đến tận tám giờ.Nay.Tôi xuống dưới uống cà phê.Cô nấu sườn xào chua ngọt.Tí tôi lên tôi ăn đấy.Tập.Em nấu luôn nè.Bạn đi.Tất nhiên là quần áo chỉn chu rồi khỏi nhà.Hắn thông minh cho rằng hắn nói hắn đang ở dưới.Thì tôi sẽ tin.Nhưng tôi cho rằng cuộc nói chuyện đêm qua.Tôi đang nghe.Tầm mười lăm phút rồi lấy cái điện thoại cùi bắp.Tôi vừa mua lại hai hôm.Mà tôi đã giấu kỹ.Gọi cho bác bảo vệ.Alo bác à.Bác thấy anh mạnh chồng cháu đi xuống đến nơi chưa bác.Đi rồi.Được mấy phút rồi đấy.Ôi thế à.Anh ấy quên đồ quên cả điện thoại bác ạ.Thôi để cháu đem đến cho anh ấy.Cháu cảm ơn bác nhé.Tắt máy rồi vội vã thay đồ tương tác cho hai mẹ con vừa bắt đầu cuộc hành trình chạy trốn.Tuổi gà lấy túi quần áo rồi ra đứng bắt xe ở bến xe.Bỗng tôi thấy xem mạng quay lại.Tôi hoảng hốt tột độ.Bắt hội xòe nhưng không thắc gì nó chịu dừng.Khoảng lặng.Tôi bị tiếp cắm đầu chạy.Trái bí còn bé hai mươi mấy ký.Tay cầm túi đủ chạy bán sống bán chết.Bên tai có tiếng động cơ đang đến rất cần.Tôi lúc này ngoài chạy ra không dám quay đầu nhìn lại.Chỉ có thể chạy và chạy.Chạy là con đường duy nhất để sống.Quay lại chỉ có đường chết.Bỗng từ thấy phía trước.Có một tài xế đang mở cửa cho khách.Người đó bước vào.Tôi vội chạy đến giữa cửa xe lại.Cho tôi đi với.Không đợi anh tài xế đồng ý.Tuổi chuột vào trong xe hối thúc.Màu chạy đi tôi đang rất gấp.Có người muốn giết tôi.Chạy đi.Người bên cạnh tôi cũng lên tiếng.Anh tài xế ngày vậy mới nhanh chóng đi về vị trí của mình mà chạy thẳng.Tôi ngoái đầu nhìn lại.Thì thấy mà anh vẫn còn kẹt ở phía sau vì ở đấy hình như có tai nạn nghiêm trọng.Lòng đường nông nghiệp xe.Mẹ.Mẹ ơi.Chúng ta đi đâu vậy.Lúc bấy giờ tôi mới phút thoải mái tóc của tuyết rồi trả lời con.Chúng ta đi đến một nơi khác con ạ.Thế sao bố không đi cùng chúng ta.Vì.Vị trí.Từ đây chúng ta sẽ không sống cùng với bố nữa.Chẳng phải mẹ đã nói rồi sao.Tôi ôm đầu ôm con bé vào ngực.Đồng thời đôi mắt dẫn dịch chuyển về phía người đàn ông đang ngồi phía trong.Là hắn.Là ánh sao.Là anh.Bệnh viện trả lời nhưng mắt vẫn không rời điện thoại.Sao.Có vấn đề gì.À không.Tiền viện kia không nói gì chỉ trách môi lên thái độ khinh khỉnh khó ưa.Cô đi đâu.Tài xế hỏi.Tôi đi đâu đây tôi chắc chắn không thể về quê.Mạnh thế nào cũng sẽ tìm đến.Giờ tôi không còn giấy tờ.Không biết thầy trọng người ta có chịu không.Bài viết có khu chợ nào.Mà họ không cần giấy chứng minh không.Sao được phải có giấy chứng minh.Thì họ mới dám cho cô thuê chứ.Ở khách sạn bây giờ cũng vậy.Tôi thở dài.Hãy tìm cách để lấy lại giấy chứng minh để sau này có cái giấy đi làm nuôi tiếp nữa.Tôi đã lục tung căn nhà đều không có.Chắc hẳn mạng cái để nó ở công ty.Biển biết không đời nào tôi đến đó.Em suy nghĩ.Thì xe thắng lại cái.Tài xế mở cửa cho diễn xuống.Tôi sẽ nhìn là một căn nhà hai tầng không quá to.Những thiết kế khá đẹp.Một ý nghĩ sẽ qua.Tuổi xuống xe năm mươi tay viễn.Anh.Anh cho tôi ở nhờ rồi.Viễn nhìn xuống cánh tay đang bị tôi giữ.Ánh mắt anh ta như thể chạm vào thứ gì đó rất không sạch sẽ.Bỏ ra.Tôi thực sự ra ngoài mạng.Tôi chưa từng va chạm với người đàn ông nào khác.Tôi cũng rất ngại.Nhưng sự an toàn lúc này quan trọng hơn hết.Tôi mất dạy nói tiếp.Anh đồng ý đi.Rồi tôi bỏ ra.Hình như trên biển có một thói quen giúp môi lên thái độ này vô cùng đáng ghét.Cô bị ngáo à.Bỏ ra.Tôi không muốn động tay động chân với phụ nữ.Tôi biết rất khó.Nhưng thật sự bây giờ mẹ con tôi không có chỗ nào để đi hết.Tôi đại lý anh ta tiếc.Nhưng thật sự tôi không có nơi nào để về cả.Ai cho tôi ở tạm một hai hôm đi được không.Tôi hứa.Tôi sẽ không làm phiền đến anh đâu.Tôi xin anh đấy.Lần trước có chửi thấy ghê lắm cơ mà.Còn gọi tôi là thằng khốn thằng biến thái.Tq không sợ tôi làm thịt cua.Đàn ông đàn ăn gì mà nhỏ mọn thổ giai thế không biết.Tôi.Thì có gì mà phải sợ.Tôi là đàn bà.Có chồng có con rồi.Chắc chắn không phải là gu của anh.Đúng không.Năn nỉ anh đấy anh giúp tôi đi.Anh muốn tôi làm gì cũng được.Nấu ăn rửa bát.Tôi làm được hết.Viễn nhìn sàng tiếp bằng nét của trần tôi.Hắn nghĩ vài giây rồi nói.Tôi lúc còn bé.Chứ không giúp cô nhé.Tôi mừng quýnh.Nghĩa.Nghĩa là anh đồng ý rồi đúng không.Viễn + đáp.Trả góp đến mở khóa cổng.Tuổi nắm tay tiếp đi theo anh ta.Bên trong căn nhà là hai màu trắng đen chủ đạo.Không có đồ đạc gì nhiều.Phòng khách có một bộ bàn ghế.Một cái tivi lớn.Nhưng thật nhìn những thú nội thất này toàn là hàng cao cấp.Chồng tôi đang còn bẩn nữa.Viễn không đáp.Trả góp đến mở khóa cổng.Từ nấm giày tiếp đi theo anh ta.Bên trong căn nhà là hai màu trắng đen chủ đạo.Không có đồ đạc gì nhiều.Phòng khách có một bộ bàn ghế một cái tivi lớn.Nhưng thật nhìn những thứ nội thất này toàn là những hàng cao cấp.Chồng lúc tôi đang còn bỡ ngỡ viện nói.Đi thẳng lên lầu rẽ phải.Đứa con bé này nó đi.Anh ta là thật.Nhất thiết phải là phòng con bé mới chịu cơ.Dạ vâng cảm ơn anh.Tôi rất ghét bẩn.Nên sạch sẽ vào.Ở bên tôi hiểu rồi.Tôi liền trước à.Tôi đưa tiếp vào tắm rửa.Cả tôi cũng tắm rửa thay cái bộ đồ khác.Rồi hai mẹ con dắt nhau xuống nhà.Vì tiếp kêu đói.Cửa mở cửa thì viễn cũng từ phòng bên cạnh đi ra.Tôi lên tiếng trước.Con bé kêu đói bụng.Tôi muốn nấu ít thức ăn.Anh có muốn ăn gì không.Để tôi nấu luôn.Tùy nấu gì thì nấu.Nay.Đừng có cay quá là được.Tôi biết rồi.Tôi để tiếp ngồi trên ghế.Tôi vào bếp mở tủ lạnh.Thì có rất nhiều thức anh đào cá đầu thịt bò.Toàn những món ngon đắt tiền.Tôi quyết định nấu bò lúc lắc.Tìm món canh.Và một món mặn nữa.Một tiếng sau những món ăn thơm phức.Nhìn hút khói đã sẵn ở trên bàn.Thơm quá mẹ ơi.Tết này con đi mời chú viễn vào ăn cơm.Nhưng con sợ.Thôi được rồi hai mẹ con mình cùng đi nhé.Viên đang ngồi ở phòng khách tại máy tính.Lúc tôi nấu nướng tôi có nhìn ra.Thì thấy thi thoảng anh tài lại nhíu mày bóp trán.Lắm lúc còn gãy đầu.Anh viễn.Cơm chín rồi.Anh chỉ tay.Tao ăn một chút đi.Viện gút liền rồi đóng máy tính lại.Anh ta vào rửa tay sạch sẽ một lượt mới lại bàn dùng bữa.Không biết có hợp khẩu vị hay không.Nhưng anh tay im lặng anh hai bác.Rồi lại ra làm việc tiếp.Tôi cũng không hỏi hắn là ngon hai giờ.Phi cơ bản.Tôi vẫn còn bụng.Truyện về hân.Tuổi trẻ thích ăn xong rồi dọn dẹp.Quay ra lau nhà quét bụi.Anh ở đây.Sau nhà nhiều bụi thế.Một tuần rồi tôi chưa về.Nhưng mà anh dự trữ nhiều thức ăn như vậy.Anh có biết nấu không.Viễn bây giờ mới rời đôi mắt khỏi màn hình vi tính hỏi ngược lại tôi.Tao có lắm chuyện thế để yên cho tôi làm việc.Tôi hỏi vậy thôi làm gì mà câu hát như thế.Mặt nhăn như khỉ đột.Không hỏi thì thôi khó ưa đến thế là cùng.Đã biến thái còn khó chịu.Người nào khẩu vị mặn lắm.Mới lấy cái loại người như anh.Tổng suối tuổi nửa tiết lên phòng cho con ngủ.Nhìn con bé say sưa giấc ngủ.Từ lại bắt đầu nghĩ đến mà.Chắc giờ này anh ta đang đi tìm mẹ con tôi.Không biết anh ta có màu da nơi này không.Không biết anh ta có về quê để kiếm tôi không nữa.Không được tôi phải dặn chúc mày một tiếng.Bấm máy gọi cho mai sau vài tiếng chuông đồ thì mai cũng bắt máy.Alo.Chị đây mai em đang ở đâu đấy.Em đang ở nhà.Chỉ dùng số mới à.Thảo nào xuống kia em gọi hoài không được.Mai ơi.Chị bỏ đi rồi.Cái gì.Chị đi đâu sao lại đi.Mạng nó có người khác.Nhưng mà nó không chịu ly hôn.Nó còn giữ hết giấy tờ của chị rồi.Chứ còn cái tiếp thì sao chị.Con bé nó có đi theo chị không.Chỉ có bị làm sao không.Chị đang ở đâu đấy.Thì chị vẫn tiếp theo.Vẫn đang ở hà nội.Sợ về quê.Nói lại vì nó tìm nó làm loạn.Em với mẹ đi cẩn thận đấy nhé.Em biết rồi.Chị phải cẩn thận đấy.Để anh ta tìm ra là mệt lắm đấy nghe chưa.Mà chị đang ở với ai.Có thuê trọ được không.Ở.Chị đang ở nhà cái tên biến thái.Hạ thân.Ôi giời ơi mấy hôm nay em gọi cho chị mà không được.Công an đã tìm được người hãy hân rồi.Là hai tên ở xóm trên.Nó rủ hơn chị ạ.Nó nói là đi xem nó sẽ mua cho nhiều đồ chơi.Đây là xưởng sáng con nhỏ mở cửa mà đi theo chúng nó rồi.Ôi giời ơi bọn chúng bọn chúng thay nhau làm chuyện đó chị ạ.Tôi bỏ con bé ở đấy một mình.Cái anh hôm ấy.Đúng là người tốt.Đúng là đã giúp đỡ em mình thật đấy chị.Chị đừng có hiểu lầm anh ta nữa.Nếu mà chị đang ở đấy.Thì chị cảm ơn người ta lấy một tiếng.Nghe phòng thành.Anh ta là dân xã hội đen.Chị phải để ý nghe chưa.Từ ngày mai nói mà không biết phải nói gì.Tôi hiểu lầm anh ta sao.Anh ta.Anh ta không phải là người hả em tôi sao.Chị em tôi nói vài ba câu nữa thì tắt máy.Tôi nhẹ nhàng mở cửa đi xuống.Thấy viễn vẫn đang chăm chăm vào máy tính.Tôi muốn mở miệng xin lỗi nhưng hơi ngại.Nên vào biết tìm xem có cái gì.Để làm cho anh ta uống.Thấy có hộp cà phê ở trong tù tôi pha một tách đem đến bàn anh đi.Uống thuốc cà phê đi cảm ơn tôi chần chừ chưa.Giờ đi viện ngước lên nhìn tôi.Cô còn vấn đề gì à tôi.Tôi muốn xin lỗi anh chuyện hôm trước tôi tôi hơi quá lời ý ý tôi là là chuyện cổ.Nói chung là tôi xin lỗi anh không hiểu.Tôi là anh nói đúng không ra gì hết chả ra đầu đuôi gốc rễ gì diễn nghe xong vẫn.Gương mặt bình thản lạnh lùng cười nhạt một cái rồi nói với tôi.Chửi thì cũng chửi rồi xin lỗi là xong à.Vậy anh muốn tôi phải làm sao anh mới bỏ qua cho tôi hai mươi hai.Gửi lại tôi đi chúng ta về diễn cười nhạc của tôi.Tôi đàn bà như vậy.Anh có đặt bàn hay không.Làm sao mà tôi biết được.Viễn đỏ mặt.Này bà cô tên gì đấy.Sao lần nào tôi gặp cô.Người cô cũng không được lành lặn thế.Camera có nên đổi nghề đi.Cái ngày này nó không hợp phong thủy đó.Tôi tên hào.Mà.Mà anh nói nghề gì.Viện gấp máy tính.Gấp gọn giấy tờ đứng lên và nói.Cô đóng kịch cũng giỏi nhỉ.Diễn đàn máy tính với giấy tờ đi lên lầu.Tôi ở đấy chương hình vì không hiểu anh ta đang nói tôi làm nghề gì.Ở đó được hai hôm đến buổi tối khi đang ngồi ăn uống thì bên ngoài có tiếng nhấn chuông.Tôi gặp đũa xuống định đi thì vẫn nhanh hơn đứng dậy đi chứ.Cứ ngồi mà ăn đi.Tôi cứ ngỡ là khách của viện nên không để ý lắm đến khi có tiếng bước chân đi vào mới giỏi.Đôi đũa trên tay của tôi liền vuông thống lắp bắp.Là làm mạnh tôi vội bé tí.Ghép người sắt vào trong.Mạng hay mất lòng sập.Gặp mẹ.Đi về.Không tôi không về.Bước ra về nhanh lên.Cháu không đủ kiên nhẫn chơi trò mèo bắt chuột đâu.Nguyễn nhàn nhã lên tiếng.Người ta không muốn thì em làm gì.Mạnh tông với phía tôi.Tùy theo quán tính của một người mẹ mà xoay lưng lại.Mạch đập của cái vào sống lưng của tôi đau buốt.Hắn chửi tôi.Đ********* mày.Giờ mày tự về.Hãy để tao lôi đầu mày về đây.Con đi kìa.Tết khóc toáng lên.Tôi vừa ôm con mà không thể phản kháng lại được đuôi tóc bị mạng giật ngược ra sau.Mặt cũng ở da phi ăn mà đá.Mày bỏ tao ra.Ta không thể sống một người như mày đó.Mày cố nhân tình bên ngoài.Mà mày không chịu buông tha cho tao là như thế nào.Đ***** mày.Mạnh đưa bàn tay lên định đánh tôi tiếp tục.Mắt tôi nhắm lại.Chờ đợi cơn đau.Nhưng không có gì ngoài giọng nói của viện.Đúng rồi đấy.Đàn ông mà đánh phụ nữ hèn.Bỏ tóc cô ấy ta.Tôi nghe thế mới mở mắt.Cảnh tượng trước mặt là tay mạng đang bị viễn giữ chặt.Mày là thằng chó nào hả.Hay hay là bọn mày có gian tình với nhau.Đúng không.Đáp lại câu hỏi của mạng.Viết thêm phần lực và cánh tay khiến mặt mày mạng x lại kêu nhẹ.Đ***** thằng khốn.Bỏ tay tao ra.Mày có tin tao cho mày bốc lịch mỏi tay không à.Mày có biết tao là ai không.Là đại tá trần dũng đấy.Bỏ tao ra vào xin lỗi tao ngay.Vẫn cười lộ hàm răng trắng loáng.Thế à.Lại đây bắt hộ bố.Bố chờ nhớ con trai.Nhanh như cắt.Diễn biến ngược tay mệnh ra sau.Mạnh đầu nền tay nấm tóc của tôi bỏ ra.Đ***** đau.Diễn đàn tiếng.Đau quá.Thế mày đánh người khác.Mày nghĩ họ có đau không hả.Mạng vẫn không thôi cái giọng khách dịch.Nói là vợ của tao.Tao muốn làm gì tao làm.Tao muốn đánh muốn đọc gì.Cũng không liên quan đến mày.Mày bỏ tao ra đi.Đ***** mày nữa chứ.Mày chưa chấp đó là sao hả.Bọn mày có quan hệ gì.Mạnh càng nói thì càng bị viễn gì cả.Mày có ngon có giỏi.Thế mày đánh tao đây này.Với sức dài vai rộng.Con khỉ mạnh mà hiếp phụ nữ.Thì nên nhớ.Lấy cái váy của mặt vào.Cút ngay cho tao.Mày mà còn đến đây.Tao bẻ gãy tay đấy.Viễn buồn già chưa kịp gì thì mạnh đã chụp lấy cái ghế mà đập lên người của viễn.Rất nhanh.Viết lách người tránh được.Dây dùng một chân đá vào mặt mạnh.Khiến hắn ngã nhào.Không chịu thua mạng ngồi dậy tiếp tục lao vào.Cố chấp đánh cho bằng được.Những viên hình như có học võ.Mấy đường cơ bản.Là đã hạ được mạng.Còn đấm vào mặt mẹ mấy cái nữa.Đây là nhà của tao.Khôn hồn thì đừng đến đây mà làm loạn.Tao không ngại cho mày đến trung tâm chỉnh hình vài tháng rồi đấy.Bây giờ thì cút.Bọn mày.Bọn mày được lắm.Chờ đấy.Tao không bỏ qua đâu.Mạch bỏ đi.À không phải là chạy đi mới đúng tôi nhìn thấy đèn xe lao đi mới.Nhỏ mà thờ vào.Nguyễn.Đúng là anh ta rất ngầu.Anh có võ.Chút chút.Kể sau hôm ấy.Anh không đẩy tôi ra.Mà để tôm lâu như thế.Viễn đổi tài đang rửa có chút thực lại nhưng cũng nhanh che lấp hành động đó bằng một lời nói hết sức buồn.Vì bưởi của cô cạn vào rất thích.Trời đất ơi hai má tôi phừng phừng hơn lửa cảm giác nó đỏ như hoàng hôn vậy.Cái tên này.Làm sao có thể nói ra những lời thô tục như thế.Anh nói vớ vẩn cái gì đấy.Đồ điên xây dựng cái ghế lên hỏi viễn.Thế có ăn cơm nữa không để tôi dọn ăn chứ sao không ăn.Tôi cúi mặt ăn nốt phần cơm trong chén thi thoảng nhìn trộm viễn.Anh ta thản nhiên ăn uống như không có chuyện gì xảy ra.Tầm hơn mười giờ tối tôi không ngủ được.Tôi thắc mắc không biết vì sao mà biết chỗ này mà đến.Chắc chắn hắn ta sẽ quay lại.Dễ dàng gì buông tha cho tôi như thế mà viễn thì đâu phải lúc nào cũng có ở nhà.Và nếu có ở nhà thì chắc gì.Anh ta giúp được tôi có khi anh ta lên cơn anh ta đuổi mẹ con tôi.Cũng không chừng.Ở cái đất hà nội này tôi đâu có người thân trằn trọc mãi cuối cùng tôi cũng chán chê.Đi ra khỏi giường bước xuống dưới nhà tìm chút nước lọc để uống trước nghĩ ngợi quá nhiều.Sửa đầu tôi muốn nổ tung mắt.Vừa lúc mở cửa ta tôi vô thức nhìn sang thấy phòng viễn vẫn còn.Sáng điện cửa vẫn chưa đóng lại có chút tò mò tôi đi qua.Viết trộm vào viện không có ở trong phòng.Căn phòng trước sau đều im ắng không một tiếng động.Hay anh ta đi ra ngoài rồi bụng có tiếng rào của điện thoại toàn.Ánh sáng xanh phát ra từ chiếc giường.Tôi trừ không dám vào.Nhưng sau khi dứt những hồi chuông cũ lại nhân lên những hồi chuông mới.Không biết đầu dây bên kia có việc gì.Mà cứ lặp đi lặp lại những hồi chuông mãi.Từ ngập ngừng vài giây rồi tắt lỗi đi vào.Lỡ như có việc gì quan trọng thì sao màn hình hiệu là tuyết.Tuyết thì chắc chắn là con gái rồi tôi bấm vào nút xanh đặt lên tay.Alo.Alo.Có nghe không ạ.Xin lỗi chị là ai đấy à.Tôi muốn gặp anh viễn.Anh viễn.Nổi điên đấy thì cửa phòng viễn thì vào trên người chỉ duy nhất một chiếc quần đùi che phần thân dưới.Toàn bộ vào ngực lực lưỡng phổ bài trước mặt tôi.Đẹp thì nói là cơ thể của anh ta rất đẹp.Gì đấy.Có ai tìm anh này.Tôi treo máy cho viễn.Anh clip nhìn màn hình rồi cầm máy nói chuyện tôi cũng vội bước ra ngoài.Đi xuống nhà bếp luôn xuống sông lý nước lộc thì tôi ngồi luôn ở đấy.Tôi đang nghĩ làm sao để vào công ty của mạch làm sao để nắm được lịch trình của hp.Vốn dĩ trước giờ các mối quan hệ của hắn tôi không được rõ giờ muốn tìm một người để hỏi đúng là rất khó.Có tiếng bước chân.Viên xuống tới.Lúc này anh ta mặc bộ đồ quần áo thể thao màu trắng tóc vuốt ngược ra sau rất bạch.Thiết thực mà nói anh ta có gương mặt đẹp ngũ cốc ăn sáng sủa thân hình cao ráo.Chi tiết tính cách quái gì ăn nói thì cậu cần thủ tục chả ra làm sao.Đúng là ông trời chẳng cho ai tất cả.Xin lỗi nhé.Tôi không có ý nghe điện thoại của anh nhưng tôi thấy gọi nhiều quá nên không.Mà cô định như thế nào.Viễn tượng người vào thành bếp hỏi tôi.Tôi thử h và một hơi mới đáp lại.Hắn ta là chồng của tôi.Hắn đi ngoại tình bị tôi phát hiện nhưng.Bị phát hiện rồi hắn còn đánh đập tôi nữa.Tôi muốn ly hôn nhưng mà hắn ta không đồng ý tham dự hết giấy tờ tùy thân của tôi.Nên tôi chưa biết phải làm như thế nào.Tôi sẽ nhanh chóng dọn đi sẽ không phiền đến anh đâu chuyện hôm nay thật sự xin lỗi.Cô có thể đơn phương ly hôn mà vấn đề là tôi không có kinh.Tôi sợ hắn sẽ giành quyền nuôi con mà sao con bé chắc tôi không sống nổi.Thêm nữa con tôi bị tim bẩm sinh cần phải làm theo dõi tiền thuốc.Thánh cũng rất đắt đỏ bây giờ.Tôi thật sự rất rối thật sự mất phương hướng.Khẽ thở dài sao con đường tôi đi mịt mờ quá bao chông gai chắc chờ bao cái.Tủi hờn độ ẩm lên đôi vai diễn di chuyển đến tủ lạnh lấy hai lon bia.Anh tạo một lon giả đưa cho tôi một lon này uống đi.Từ trước tới giờ tôi chưa từng uống.Tôi không quen đâu.Thì bây giờ uống uống đi uống vài lon chả chết được đâu.Vẫn cứ đưa tôi cũng nhận nhưng không dám uống.Cuộc đời có bao nhiêu đâu cũng nên nếm qua nhiều khi sai rồi.Mọi chuyện buồn sẽ tan biến có thật không.Cô cứ thử đi.Uống nhục đầu tiên.Cảm giác là đắng và tê nồng đầu lưỡi rồi ngủ thứ hai thứ ba vẫn còn đánh.Những người cũng mạnh mẽ hơn nhiều cảm giác như ta vừa được tiếp thêm sức mạnh để có thể nói hết.Những bí bách ở trong lòng một lon rồi hai lon rồi nhiều non nhìn trên bếp.Vỏ lon đã đến cả chục.Người tuổi dần mắt muốn sụp xuống.Miệng bắt đầu lắp ráp.Tại sao đàn ông các anh.Lại tham lam như vậy chứ.Có một trăm lẻ bốn thêm hai.Cái gì cũng muốn.Vợ cũng muốn.Bộ cũng muốn.Anh cũng là đàn ông.Anh giải thích đi tại sao thế.Viễn trên tay cũng là lon bia đang uống giờ trả lời tôi.Ăn nhiều với ăn ít.Cô chọn cái nào.Tất nhiên ăn nhiều đúng không.Câu trả lời là như vậy đấy.Ủa sao nói thế mà cũng nói được.Tôi nói sự thật thôi.Con người ai chả tham.Tôi nhìn viễn dò hỏi.Thì anh cũng vậy à.Có thể.Tôi bật cười.Đúng là đàn ông.Toàn một lũ tham làm giống nhau.Đàn ông các anh ấy hả.Chỉ làm khổ phụ nữ chúng tôi mà thôi.Mà thôi.Không thèm nói với anh nữa.Tôi đi về phòng đấy.Chúc anh ngủ ngon.Tôi lạnh toát lên phòng.Lần đầu tiên uống bia.Cũng là lần đầu tiên uống đến say như vậy.Cho nên chẳng bao lâu tôi chìm vào giấc ngủ.Một giấc ngủ thật say.Và không yêu tư phiền muộn.Sáng tùy theo thói quen dậy sớm.Vệ sinh xong tôi xuống tận mấy vỏ bia lăn lóc.Giờ bắt đầu nấu buổi sáng.Xong hết rồi thì nên gọi tiết dạy.Viễn cũng vừa hay xuống tới.Anh dậy rồi à.Tôi định lên gọi.Anh ăn đi cho nóng.Truyện ăn xong tôi mới ngập ngừng nói.Anh viễn.Anh có thể tìm cho tôi một phòng trọ khác được không.Chỗ này.Chồng tôi biết rồi.Thế nào hắn cũng tới.Tôi sợ.Hàn quốc còn bé khỏi tôi.Ừ.Cảm ơn anh nhé.Anh làm gì sao tôi không thấy anh đi làm thế.Cho vay.Cho vay.Nghĩa là cho vay tiền lấy lãi nha.Ừ.Tôi à một tiếng rồi đem bát đi rửa thảo nào mai nói anh ta là xã hội đen.Thì ra là dân cho vay nặng lãi.Nay những người như thế này.Đa phần đều là dân có máu mặt trong xã hội diễn chắc hẳn không phải là một người bình thường.Tôi cũng nơm nớp lo sợ.Có khi nào anh ta làm bậy với tôi không.Tôi lắc đầu.Đẹp trai phong độ như thế.Chắc đùa của anh ta phải là những cô gái nóng bỏng xinh đẹp như siêu mẫu chứ tôi chắc hẳn chẳng lọt vào tầm.Quanh ta đâu lúc rửa bát đĩa xong xuôi thì ngoài phòng khách diễn đàn cho tí.Xem phim hoạt hình còn anh ta ngồi bên cạnh rất laptop tôi đem đĩa trái cây rồi bào.Tí nữa anh đi một ít thức ăn nhé trong tủ lạnh sắp hết rồi với mua thêm ít gia vị nữa.Viên đá của tôi là mua cái gì thì anh muốn ăn gì thì.Cái đấy như cá tôm này gia vị thì những thứ cơ bản như muối đường mắm.Bột canh tiêu tỏi tôi đưa cô đi nhé tôi không biết mua ở đâu.Cái cũng được vậy tôi lên thay đồ tết đi theo mẹ nào.Sửa soạn xong việc lái chiếc xe ô tô ra chiếc ô tô rất đẹp thấy hả.Trai đẹp là biết con xe đắt đỏ rồi đợt mạnh cũng bon chen muốn mua mà khi nghe giá.Bố chồng tôi phản đối kịch liệt.Ông phát tiền nên chỉ mua con vài trăm thôi.Được đó mạng cũng học như ông cả tháng mới lành.Đến siêu thị.Tôi hỏi viết món ăn gì.Thì anh ta bảo với tôi.Ăn gì chả được.Cô cứ chọn đi.Tôi nghe vậy nên chọn đủ món.Mỗi thứ một ít.Đảo cá đào thịt heo thịt gà.Sang quầy rau củ.Tuổi mậu thìn các loại rau củ hay ăn dưới thanh toán.Vừa lấy tiền thì viên đã lên tiếng trước.Tôi quét thẻ.Tuấn anh ta lại.Để tôi trả cho.Cách làm thế thôi ngại lắm.Giờ chưa hành nghề được đâu.Nên coi như.Tôi cho cô gái.Đang nghe.Cái tên này rốt cuộc cách ta là sao.Nói chuyện chẳng hiểu được.Sau khi chọn đầy đủ các thứ cần thì.Chúng tôi nhanh chóng ra về.Lên xe tôi thấy tít đang cầm túi đồ chơi.Nhà bếp.Thì mới hỏi.Ở đâu đấy con.Sao con có được.Tiết chỉ ra ghế đằng trước.Là chú vẫn mua cho con thấy mẹ.Tôi nhìn viễn.Anh ta vẫn chưa hết xe.Không nói gì.Thật ra nói anh coi như thế nào mới đúng nhỉ.Ít nói.Nhưng mở miệng câu nào là trói tay câu đố.Lời lẽ cũng chẳng đẹp đẽ gì.Có những câu hơi thô tục.Có lẽ một phần bản chất một phần do tính chất công việc của anh ta.Lên lúc nào cũng nhậu như thế.Mà người ta vẫn hay nói.Những người như thế.Thì thường rất tốt.Cũng mừng anh ta thuộc tuýp người như vậy.Lúc về đến nhà thì trước cổng có một chiếc ô tô đang đỗ sẵn.Lo lắng.Không biết có phải là mạng kém người tối không.Nên tôi nói với diễn.Anh nè.Có xe đổ kìa.Anh cẩn thận đấy.Tôi sợ.Là chồng tôi đến gây sự.Là bạn thôi.Viễn dừng xe lại xuống bờ cầu kỳ một cô gái cao ráo từ trên xe ô tô bước xuống.Cô ấy nhìn vào xe tôi đang ngồi.Rồi tiến gần đến bệnh viện nói gì đó sau đó đi thẳng vào nhà.Truyện quay lại lái xe vào trong.Mẹ con tôi mới xuống.Tôi với nguyễn đem thức ăn vào.Cô ta đang ngồi ở phòng khách.Tôi sẽ gật đầu.Chào chị.Chào bác đi con.Tiếp vòng tay chào cô ấy.Hình ảnh miệng cười tiến lại xoa đầu đít.Chào cháu.Chào em.Em có phải là người bắt máy hôm qua không nhỉ.Vân.Là em ạ.À chị là tuyết.Hai người vừa đi siêu thị về à vâng chị ngồi chơi đi.Em đem thức ăn vào tủ lạnh quá à.Ừ em cứ làm đi.Chị cũng có chút chuyện muốn nói riêng với anh viễn.Hai mẹ con tôi kéo nhau xuống bếp.Tiết có đồ chơi nên bầy ra ngồi chơi một mình tôi sơ chế thức ăn rồi sắp xếp vào tủ lạnh.Sau đó mới được nhớ chưa đem nước cho chị tuyết nên vắt một ly nước cam vừa mua đem ra.Họ không có ở phòng khách.Trước nhà cũng không có.Chẳng lẽ ở trên phòng.Tôi không biết mối quan hệ của hai người là gì không biết có nên lên không nhỉ thôi cứ đi.Cho phải phép.Bước lên tầng trên thì đến phòng tôi trước.Mới đến phòng của viễn.Khi đến phòng mình tôi đã nghe tiếng của chị tuyết trách móc.Sao anh lại cho người lạ vào nhà.Anh có biết người ta là ai đâu.Em không đồng ý đâu.Âm mưu giải quyết đi.Biệt thự lại.Tôi vốn không nhiều chuyện đâu.Những tuổi muốn biết diễn làm gì.Nhìn nắng lại nghe thử.Người ta đang lúc khó khăn.Chả nhẽ lại bỏ mà.Nhưng anh có biết cô ta là ai đâu.Đến từ đâu.Lỗi như cô ta được cài đến như thế nào.Nguyễn.Nghe em.Phòng bệnh hơn chữa bệnh.Bên phía của hương dâu đang rục rịch dưới.Chúng ta phải đề phòng hắn chơi xấu.Ảnh viết tự thanh toán.Em yên tâm.Em đến đây tìm anh có việc gì.Chẳng có việc gì.Em nhớ anh.Nên.Em muốn gặp anh.Không được à.Nguyễn.Chúng ta lâu rồi chưa.Anh mệt hôm khác đi.Nghe đến đây tôi cơ hồ hiểu mối quan hệ của họ.Chẳng có lẽ ly nước này.Không nên đem vào thì tốt hơn.Xuống nhà tôi nấu bữa trưa.Chống trộm quần áo bò vào máy.Quần áo của viễn đặc biệt là hai màu đen hoặc trắng.Viết theo phong cách mạnh mẽ quần jean áo thun thêm áo khoác dài làm tính.Đúng chất mấy đại ca xã hội đen tôi từng thấy ở trên tivi.Nhưng không biết diễn này trong giới giang hồ thứ hạng như thế nào.Khoảng chừng hơn một tiếng sau chị tuyết xuống trước.Tôi thấy quần áo chị không phẳng phiu như lúc đầu.Tóc cũng rối một chút.Chị cười với tôi.Em đang ngủ cái gì đấy thơm thế.Em nấu canh chua với cá kho tộ chị ạ.Chị ở lại ăn cơm luôn nhé chín hết rồi.Để em khóc la bàn.Thế em là người miền trung.Vâng ạ.Sao chị biết à.Chỉ nghe qua giọng thì chị đoán thế vẫn còn hơi nặng nhỉ.Thế em người ở đâu.Dạ em quê quảng bình.Em có chồng ở hà nội.Ứng ở đây mấy năm.Nên không còn giữ được giọng khóc à.Vừa nói tôi vừa xuất thức ăn ra bàn.Chị tuyết cũng phủ lấy chén đũa.Còn sắp xếp bàn ăn rất đẹp mắt.Chị hỏi thôi gia đình cũng như cuộc sống.Chị cũng giới thiệu mình đang là giám đốc điều hành một chuỗi nhà hàng cao cấp.Tôi thấy cách nói chuyện của chị cũng khá hòa đồng và dễ gần nhưng vẫn có chút gì đó khó diễn tả lắm.Đúng và cô bạn gái của viễn không tệ vừa đẹp vừa khéo léo vừa giỏi xanh.Anh ta đỗ cũng không lạ.Bữa ăn chị tuyết các thức ăn cho viễn.Chị bảo anh dạo này hơi gầy.Nhìn cách trị thể hiện tình cảm.Tôi thấy viện thật là may mắn.Một cô gái như tuyết ở cái xã hội bây giờ đúng là rất hiếm có.Căn phòng chị tuyết muốn phụ tôi rửa bát.Tôi có bảo thế nào chị cũng nhất quyết làm cùng.Chị hỏi tôi.Thèm có muốn tìm một phòng trọ cho tiện sinh hoạt không.Tôi thật lòng đáp với chị.Em có hả.Em nhớ anh viễn rồi.Anh ấy bảo đang tìm cho em chị ạ.Ừ chị có một đứa bạn chuyên cho thuê nhà trọ.Em muốn phòng ốc như thế nào.Chị bảo nó chưa cho một vòng.Tôi nghe như thế cũng đủ hiểu.Chị không muốn tuổi ở cùng viễn.Thật ra anh là một hoàn cảnh của chị đều như thế.Chẳng ai muốn bạn trai của mình sống cùng với người phụ nữ khác.Tôi thấy bản thân mình cũng không nên ở lại.Tranh ảnh hưởng đến tình cảm hai người của họ nên mới nói.Em chỉ cần phòng.Nhỏ nhỏ thôi à.Đủ hai mẹ con em ở thôi.Giá thì càng rẻ càng tốt.Thủy.Em cũng không có ý định ở lâu dài.Em muốn đi đâu à.Vâng.Em làm xong một số việc.Em sẽ rời khỏi hà nội à.Chị tuyết lại ân cần hỏi tôi.Em có vấn đề gì thì cứ nói.Giúp được chị sẽ giúp.Cứ nói đi đừng ngại.Tôi thấy chị tuyết cũng nhiệt tình nhưng giữa tôi và chị mới gặp lần đầu.Cũng không cần thiết đến mức nói hết chuyện gia đình.Nên tôi từ chối.Chút chuyện cá nhân thôi.Em giải quyết đi.Em cảm ơn chị đã quan tâm em.Chị lên nhà với anh viễn đi.Còn một ít để em chán cho.Ừ thế cũng được em làm đi nhé chị lên nhà rồi chị về luôn.Có phòng chị báo em sau nhé.Vâng ạ.Lúc tôi làm xong việc thì chị tuyết đã về rồi.Tiếp thì đang ngồi trong phòng.Thấy tôi lên viện đứng dậy.Con bé nó bảo nó buồn ngủ.Vừa nằm một tí là ngủ luôn rồi.Vâng cảm ơn anh.Lúc nãy.Chị tuyết có hứa tìm phòng giúp tôi.Chị ấy có gọi.Anh cho tôi biết một tiếng với nhé.Viễn chào mày.Nhìn tôi.Cô nhờ tuyết tìm à.Chẳng phải tôi đã nói là để tôi tìm hay sao.Không phải như thế chị ấy bảo là có bạn cho tui phòng.Bà đường nào cũng tìm phòng trọ.Nên chị ấy tìm được thì tôi đỡ phiền anh.Dù sao chúng ta cũng không quen không biết.Sống thế này.Chị tuyết kèn.Tuổi tân hợi.Ảnh hưởng đến tình cảm của hai người.Thực ra tôi tìm được phòng cho cô rồi.Nhưng mà đang đợi người ta hết tháng mới trả phòng.Cũng không cần nghĩ nhiều đâu.Thật à.Không ở đâu anh.Có đắng không.Một triệu rưỡi một tháng.Tiền nước tự trả.Vào ở đóng cọc trước ba tháng tiền nhà.Cái gì.Đọc ba tháng tiền nhà lợn rồi.Không cọc không được sao.Không.Vì tôi quen.Nên họ mới để cái ra đây.Chứ bình thường họ cho thuê với giá hai triệu đấy.Cọc sáu tháng tiền nhà đấy.Tôi lắc đầu.Apple đắt thế.Tôi không thuê được đâu.Đợi tôi lấy được giấy tờ tôi đi tỉnh khác.Chứ ở đây làm cái gì mà cọc mấy tháng như thế.Anh tìm một nơi nào rẻ một chút có được không.Tôi không cần to.Trữ tình có nuôi ngủ là được.Thế thì cô thuê đâu cho xa.Thuê nhà tôi đây này.Tôi không lấy tiền.Bù lại có nấu cơm giặt giũ quần áo cho tôi.Khi nào có muốn đi thì đi.Sao phải cần.Tôi.Tôi lo cho anh.Tôi sợ chị tuyết không thích.Viết hai tay đút vào túi quần.Phong thái người ngồi dựa lưng vào cửa nói với tôi.Cứ quyết định như thế.Mặc quần áo chồng cô làm ở công ty nào nhỉ.Công ty đức thắng.Anh ta làm trưởng phòng.Diễn với thái độ dẻo biểu nhìn tôi.Tôi biết rồi.Trưởng phòng lương cao phết nhỉ.Thế mà cô còn vất vả làm thêm.Anh nói rõ đi.Lần nào cũng hưởng lương lùn như thế ai mà hiểu ý anh là gì.Cái lên mà cô bị đánh ghen ngoài đường.Cần chung cư xe kia kìa.À thì ra là thế thì ra anh ta cho rằng tôi cặp với chồng người ta thật.Nên mới hay bảo tôi hành nghề.Làm thêm hóa ra ai nói tôi là con giáp thứ mười ba.Cảnh hồi hôm đấy là chị chồng tôi đấy.Bài cái tôi lắm.Để nói cho mọi người hiểu lầm tôi thôi.Anh không tin.Thì anh có thể xác minh.Tôi đâu có rảnh đâu.Tỉnh trà tuổi ở đấy củ cần một tuần.Và sâu từ hôm đấy mạng cũng không đến nữa.Tôi thì hiểu mạng đang toan tính gì.Trương hán ta không đời nào mà buông tha cho tôi dễ dàng như vậy.Tôi thật sự rất lo lắng.Tôi lo lắng.Rằng hắn làm liều.Bà nói tao mới nhớ.Mấy hôm nay viễn không đi đâu ở nhà suốt ngày.Cho đến hôm nay khi tôi đang lui cui nấu mì cho viễn thì có một người chạy vào.Cánh tay hắn đầy máu.Viết lên tiếng.Có chuyện gì đấy.Em bị bọn đàn em của thằng hưng đánh lén.May mà thoát được anh ạ.Lên phòng trước đi.Nguyễn bảo vệ tôi.Trước khi rời đi tôi còn thấy tên đó bỏ súng lên bàn cánh tay ướt dũng một màu đỏ uống.Tôi ở trên phòng như lời viễn sạc.Một lúc sau dưới nhà có rất nhiều tiếng nói phát ra.Có chút tò mò.Tôi đứng gần cầu thang nhìn xuống thấy ba người.Viết đoạn là bốn.Bọn họ hình như đang gặp nạn cho người bị thương lúc đấy.Tôi đoán là đạt vì bên kia có súng.Chắc hàng đã bị người ta bán.Đứng im dơ tay lên.Một mỗi súng chữa đau đầu thôi kèm giọng nói phát ra từ đằng sau.Tự lập tức giơ hai tay lên cao như lời yêu cầu.Người đó chạm vào người tôi rà soát.Tuổi vợ nói.Làm cái gì đấy.Tư vấn lắp ráp bây giờ.Hình như vẫn nghe thấy giọng của tôi vội đi lên.Cô ấy là bạn của tôi.Bỏ ra đi.Viết nói xong thì mỗi súng cũng được rút tôi sợ đến xanh mặt mày.Hai mấy năm lần đầu thấy súng thật ở ngoài đời.Cũng lần đầu biết ranh giới sống chết.Chỉ bằng một phát nổ.Không sao đâu đừng sợ.Làm sao mà không sợ cho được.Tìm tôi sắp xếp ra ngoài luôn đấy chứ.Ôi giời ơi tìm của tôi.Sao nó cứ đánh của nghịch thế này.Thấy tôi vẫn còn run.Diễn tiến thích ẩn tôi.Bất ngờ ôm tôi vào lòng giữa hai vài tùy lại.Không sao không sao đâu có tôi ở đây tôi dù đang rất sợ nhưng vẫn ý thức được cái ôm.Không đúng lúc này liền đẩy viễn ra tôi dù sao cũng là gái đã có chồng việc ly hôn còn chưa.Quyết thì trên pháp lý tôi vẫn đang còn là vợ của mạnh.Đâu thể tự tiện ôm người đàn ông khác như vậy được.Có phải tôi rất cổ hủ hay không.Biến hình như cũng lúng túng.Nên đặt tay vào túi quần rồi quay mặt đi chỗ khác mà nói.Chứ sao tự dưng chạy ra đây làm cái gì.Tôi bảo là cô về phòng rồi cơ mà tôi cúi mặt cũng tại tôi nhiều chuyện.Tí nữa thì được đi chùa miền cực lạc cứu hồn hú vía đại ca.Ai vậy một thanh niên tôi đoán chừng hai mươi bảy hai mươi tám tuổi đi lên hỏi diễn đáp.Bạn của tôi xử lý cho nó xong chưa dạ rồi anh vết thương khác.Mất rất nhiều máu đưa nó vào phòng nghỉ ngơi đi anh quay sang tôi nói.Nhờ cô nấu hộ cho tôi ít trắng vâng tôi nóng hay tôi đi xuống trước.Diễn với người đó cũng đi sau lưng đứng chồng bếp tôi nghe cuộc nói chuyện của bọn họ.Đại ca lần này lão hưng đã bắt đầu hành động rồi chuyển hàng trước lão cũng nhúng tay vào.Nền công an mới mở được anh định như thế nào đây vẫn ngồi trên ghế.Đừng bắt chéo đầy uy lực cường mặt thật là rất ngầu có chứng cứ gì.Chắc chắn là lão làm không.Không có.Nhưng mà anh nghĩ xem.Ngoài lão ta già thì ai làm.Người ghét tôi.Đâu phải có một mình lão ta.Cũng có thể là lão tám cũng không chừng.Đợt rồi tổn thất bao nhiêu.Cách tìm chữa súng vào tôi trả lời viễn.Cũng may anh ạ anh tính trước nên không ảnh hưởng nhiều.Chị bảy trăm triệu bịt miệng bọn chúng.Những mấy hôm nay liên tục có người đến quấy quán để gây sự.Tuy không nghiêm trọng lắm.Những.Theo cái đà này em sợ.Lượng khách giảm dần.Bọn công an nó lại bỏ đến.Điều tra xem.Ai đứng sau lưng.Vân anh.Anh à.Cái cô gái lúc nãy.Chẳng lẽ là cô ấy.Tuổi trẻ việt nam.Ừ là cô ấy đấy.Tôi nghe mà không khỏi thắc mắc.Cô ấy.Nghĩa là làm sao.Tôi với viễn thì trước giờ có quen biết tỉnh nào đâu.Nghĩ vậy thôi nhưng tôi không dám hỏi.Nhìn ba người ngồi ngoài đó.Có hai người quần áo thoải mái còn người trẻ súng vào tôi thì ăn mặc gọn gàng.Gương mặt cũng rất hút mắt.Nếu như vẫn mười thì người này cũng vậy.Nhìn lại cháu đã nhờ.Nêm nếm lại cũng vừa ăn.Facebook ra tù rồi đem lên phòng khách.Anh việt.Cháu chín tuổi đây à.Viện mắt mắt với người ngồi góc ngoài.Mày đem vào cho thằng tâm đi.Vâng đại ca.Chị dâu nấu thơm quá.Làm cái bụng em kêu quá trời rồi này.Chị dâu còn không.Trẻ một bát với ạ.Toyota.Ai là chị dâu có chứ.Nguyễn chào mày.Mày nói nhiều quá rồi đấy.Muốn ăn thì tự mà nấu.Nói xong rồi.Anh quay sang bảo tôi.Cô lên phòng với con đi.Vâng.Mà trong hết vẫn còn cháu đi tôi nấu nhiều lắm.Tôi bảo cô lên đi lên.Tôi gật đầu rồi đi lên phòng ở yên trên đấy không dám tò mò thêm chuyện của họ nữa.Đến khi ngủ quên luôn và không biết bọn họ đã già về lúc nào.Sáng hôm sau tôi thức dậy.Thì thấy viễn quần áo chỉnh chu bên cạnh còn có chiếc cặp.Tôi hỏi anh.Anh định đi đâu à.Ừ.Đi khoảng hai hôm.Có viện ở nhà vẫn yên tâm hơn giờ anh đi tôi thấy hơi sợ.Bệnh sẽ đến còi xương.Nhưng việc của anh ta làm.Tôi đâu thể cản được.Tôi cũng chẳng có quyền gì mà ngăn cản anh ta.Thế để tôi nấu đồ ăn cho anh nhé.Không cần đâu.Tôi phải đi luôn.Cô cầm lấy này.Tiễn đưa cho tôi một chiếc điện thoại cảm ứng mới.Tôi thắc mắc.Cái gì đấy.Dùng cái này tôi có cài định vị ở trong đấy và có sẵn số điện thoại của tôi luôn.Anh.Anh mua cho tôi à.Viết đặt điện thoại lên bàn.Cộc cách tùng đi hỏi nhiều thế.Thịt.Tôi phải hỏi chứ.Sau này anh nói anh bán lại.Tiền đâu tôi trả cho anh.Ừ.Tôi mua cho cô được chưa.Lắm chuyện thế.Tôi đi đây.Diễn đi được mấy bước thì cự lại bảo tôi.Bà này.Nhớ cẩn thận nhé.Không được tự tiện ra ngoài đấy.Tôi biết rồi.Mà anh này.Anh.Anh về sớm nhé.Tôi không nghe viễn đáp.Cũng không thấy nụ cười trên khóe miệng của anh ta cũng không biết rằng có những mối quan hệ kéo dài.Dài theo năm tháng.Dù đó chỉ là đơn phương.Tôi lúc ấy chỉ thấy bóng anh ta cùng với chiếc ô tô dần xa khuất.Mới bắt tay vào làm việc nhà.Không có viễn ở nhà.Mẹ con tôi nấu ăn đơn giản hơn một chút.Tổng thì lúc nào cũng khóa chặt.Cho đến trưa hôm đấy có tiếng chuông cửa liên tục.Tôi đi ra xem.Làm mạnh.Đúng là mệt.Hắn ta thấy tôi thì hét lên.Mở cửa ra.Trả tiền cho tao ngay con khốn kia.Không đời nào.Con của tôi.Không sao cho ai hết.Đ********* mày.Mày đừng có chọc điên tao.Thằng khốn đó đi rồi đúng không.Bây giờ không ai bảo vệ mày đâu.Mở cổng nhanh.Việt cường quyết không mở.Mạnh cười đểu với tôi.Thế thì mày đừng có trách tao không cho mày cơ hội.Lúc này mấy tên ở đâu mặt mũi bặm trợn hai cánh tay xăm đủ hình thù.Rất đáng sợ xuất hiện.Mệnh ra lệnh cho chúng.Meo meo.Các người không được làm bậy.Tôi tôi gọi cảnh sát.Mày gọi đi.Vẫn tao kiện mày bỏ theo nhà theo giai luôn.Bắt cóc con tao không cho tao gặp.Gọi đi.Mày gọi đi.Sẵn tao kiện mày bỏ nhà theo zai.Bắt cóc con tao không cho tao.Mày gọi đi.Hay là có cần tao gọi hộ không.Mấy tiền đó bắt đầu leo vào.Hình như mấy tên này khá chuyên nghiệp.Leo trèo thanh thoát.Tôi hoảng quá chạy vào trước cửa nhà.Rồi lấy điện thoại gọi cho cảnh sát.Báo địa chỉ nhà để họ đến kéo.Sau đó ẩn máy gọi cho vinh.Mấy hồi chuông anh tám mới bắt máy.Tôi nói luôn.Chồng tôi đến ăn kẹo gửi đến anh leo vào.Tôi phải làm sao đây.Cuộc chạy vào trong nhà.Kế bên cầu dao điện có một cái nút đỏ đấy.Ấn vào đấy bao lần.Làm đi.Tôi làm ngay.Tôi vẫn giữ máy chạy về hướng viện nói.Ấn mod cho anh ta chỉ.Vừa xong ngày thứ ba.Thì một cánh cửa nhỏ được mở ra.Tiễn tôi thấy có cánh cửa.Bế con vào đó ngay đi.Chưa bây giờ chỉ biết làm theo những gì tiếng nói.Tôi bị té ở trong đấy.Nhẫn cái nút màu vàng bên tay phải.Nút vàng nút vàng.Tôi tôi thấy rồi.Đấy nhấn vào đây hai lần.Cánh tay tôi vừa nhận xông thì cánh cửa cũ khép lại.Như chưa từng được mở ra.Không để lại một chút dấu tích nào tôi hà hốc miệng kỳ diệu thật.Đâu rồi được chưa.Được được rồi.Cô cứ ở yên trong đấy đi.Vâng.Viết tắt máy.Tôi mới đưa mắt nhìn căn phòng bí mật này.Đi thẳng vào trong có một cái bàn làm việc.Một số giấy tờ được đặt ngay ngắn ở trường kể.Trên tường còn treo hai cầu súng lại dài và một bức ảnh họa tiết rất khó hiểu.Nhà nghèo không sao một hình thù gì.Đúng là viễn tính toán rất kỹ dân xã hội thì không ít kẻ thù có cần phòng này.Muốn tìm cũng khó.Tôi nghĩ đến đó thì bên ngoài có tiếng đồ đạc vỡ tiếng cười đánh nhau.Tôm tít.Bịt miệng bịt tai con bé này.Một lúc sau thì nghe tiếng còi cảnh sát đến.Chẳng biết họ dàn xếp như thế nào.Mà tầm hơn nửa tiếng đã rời đi.Khi tiến xa khuất thì căn phòng cũng được mở ra là người chết xuống vào tối hôm trước.Anh cả cất lộc.Ra đi.Họ đi hết rồi.Bên ngoài bàn ghế lộn xộn bình hoa bằng sứ cũng bể nát với sàn.Những bông hoa tôi vừa chân có bị dẫm nát.Túi xách tay lên định dọn thì anh ta nói.Để tôi làm cho.Chị đứng sang một bên đi.Không sao đâu tôi làm được mà.Cảm ơn anh.Tôi tên là cường.Chiều có gọi tên tôi được rồi.Đừng có gọi bằng anh.Đại ca lại mắc tôi.Mấy cái người này nói chuyện sao mà khó hiểu quá.Tôi thấy anh ta lớn tuổi hơn.Thì tôi gọi bằng anh là đúng rồi.Thế sao diễn lại mắng chứ.Tôi nghĩ mình ít tuổi hơn anh.Đền gọi anh chạy đúng hơn.Ở đây chúng tôi tính theo vai vế.Nên chị không cần ngại.Tôi.Tôi có thể hỏi một chút không.Vâng chị cứ hỏi.Sao lại phải gọi tôi là chị.Tôi đâu có quan hệ gì với các anh đó.Titan cường ngừng hoạt động nhìn tôi.Đại ca chưa nói gì với chị.Tôi lắc đầu.Chưa.Rốt cuộc là như thế nào.Tôi.Tôi không hiểu.Vậy có để đại ca nói.Sẽ tốt hơn.Cường nói chồng cũng đem những mảnh vỡ cho vào tối rồi đem ra ngoài thùng rác.Tôi trong nhà sắp xếp lại bàn ghế ngay ngắn.Lấy máy hút là những mảng li ti.Thanh sang sức nhỏ mắt.Cái này dẫn bảo là chết.Có trẻ em lại càng nguy hiểm.Cường chiều vào giúp tôi dọn.Tôi mới hỏi anh ta.Xong mấy anh biết mà đến viễn gọi anh à.Đại ca có giận bọn thằng tiến bảo vệ chị.Những lúc nãy bà có chút việc gấp.Nên tôi đến thôi trễ.Mày mà chị không sao.Truyện nếu không.Là không xong với đại ca rồi.Thế.Bọn người lúc nãy.Đưa về đồn hết rồi.Yên tâm.Tôi sẽ cho chúng người rằng chúng không.Chị khỏi phải lo.Bọn chúng không dám đến nữa đâu.Để mấy cường ở lại.Viện cũng có gọi nói cường ở đây sẽ an toàn hơn.Bài viết về.Chuyện nói sao thì tôi nghe vậy.Ở nhà anh ta anh ta làm chủ.Tôi đâu thể ngăn cản được việc anh ta cho ai ở.Thêm như tôi còn phát.Viễn không đơn thuần là một người cho vay lấy lãi thông thường và các tên cường kia.Cũng không phải là một người đơn giản.Nhưng suy cho cùng họ có như thế nào.Cũng không liên quan gì đến tôi.Mà tò mò nhiều quá cũng không tốt.Toàn dân anh chị thế này đụng vào rắc rối lắm.Tôi nghĩ như vậy.Nhật bản thân không biết sau này.Chính tôi cũng bị cuốn vào đấy.Cuốn và những mối quan hệ phức tạp.Làm một hồi tôi lấy điện thoại của viễn đưa bà vào facebook.Đăng nhập tài khoản của mình.Tôi vào trang cá nhân của mạng để tìm thông tin về đồng nghiệp của anh ta.Mày mò đến tận khuya.Cũng không khai thác được gì.Vì mạng đặt chế độ bạn bè.Mà tôi với hắn không hề kết bạn mới chết chứ.Tưởng chừng đã tắt thịt.Nhưng tôi chợt để ý đến ảnh đại diện hắn vừa cập nhật hôm chứ.Có một người thả tim.Duy nhất là cô gái ấy.Cái tên đoàn mỹ linh.Làm tôi nhớ đến cô gái tôi bất cập đi ra từ khách sạn cùng với mày.Cô ấy cũng tỉnh linh.Chắc chắn là cô ấy rồi.Tôi lại tiếp tục mời vào facebook của cô ấy.May mắn cô ta để chế độ công khai.Thì ra cô ta vừa mới vào công ty làm cho mạnh.Của ta trẻ trẻ lắm.Tôi đoán chừng bằng tuổi tôi.Nhưng cô ta rất xinh đẹp.Nụ cười tươi tắn.Tuổi trẻ cười.Tôi cũng đã từng cười tươi như thế.Những từ khi làm vợ của mình.Nụ cười đó đã nhạt nhòa và tác hại.Cơm nước nhà cửa nhà chồng khắt khe.Chồng vô tâm bao vất vả nên tôi trở nên lầm thì ít nói cái facebook mấy năm.Không út một một cái ảnh mới tươi kéo dài dài xuống những bức ảnh của tao fm công.Người yêu khi là những món quà người yêu tặng cái đồng hồ hiệu mấy chục triệu cái túi xách cây.Tất cả đều là hàng cao cấp những món quà mà mạng chưa một lần mua cho tôi.Cười tươi cười nước mắt cũng chạy xuống tự bao giờ bốn mươi lăm làm vợ.Tuổi già sức tận tụy phục vụ nhà chồng làm quần quật quanh năm suốt tháng không biết cầm tiền mua một bộ đồ.Tốt chứ đừng nói là đồ hiệu nghĩ lại làm sao mình ngu như thế để tiền chồng đem đi cho.Còn bản thân chẳng khác nào một con ở nhìn lại quần áo tôi mặc toàn hàng.Đợi vài chục nghìn một bộ đến mỹ phẩm cũng không có mà dùng ngu tôi thực sự là quá.Hi sinh cuối cùng cũng chẳng được gì sau đến gần sáng mới chợp mắt nè.Tôi thức dậy mặt trời đã lên cao.Nắng đã xuyên qua lớp cửa kính và chiếu vào khắp căn phòng.Tôi xoay người sang ôm con.Tôi hoảng hốt.Bên cạnh chồng.Còn từ đầu.Bật ngồi dậy tôi gọi tên con.Chạy xung quanh phòng vẫn không thấy.Hai chân tôi phiếu lại chạy âm xuống nhà.Hoảng sợ cả đến mắt đã ướt nhỉ.Tít ơi.Tít ơi.Con đâu rồi.Ngôi nhà hoàn toàn không có dấu tích của con bé.Trời ơi con tôi mới bốn tuổi.Thì có thể đi đâu được chứ.Nó rất ngoan.Đi đâu để xin phép mẹ.Nhất định không bao giờ đi đâu tùy tiện.Tên tưởng đâu hắn đâu rồi.Có khi nào hắn đem con tôi đi đâu không.Sao tôi lại ngủ mê như thế chứ.Không được.Tôi phải đi tìm con bé nếu nó có chuyện gì tôi sẽ chết mất.Quý vị thân mến quý vị vừa đủ với các bạn chúng ta và cùng nhau lắng nghe chồng tập ba của bộ truyện.Kết thúc tập ba của bộ truyện này có rất nhiều điều đang được tiết lộ bởi.Tác giả tác giả đã tiết lộ rằng diễn chính là một người đã cùng đã.Trả cho cô hà của chúng ta đi nhờ xe lúc mà cô đi về quê đúng không ạ và chính.Là người lúc nào cũng đưa tay triệu nghĩa giúp đỡ thảo.Giúp đỡ vào.Trong các trường hợp bất đắc dĩ xảy ra và đến ngày hôm nay thì khí hậu ở nhà cổ viễn.Liệu rằng có nảy sinh tình cảm hay không tâm an nghĩ là chắc chắn sẽ có nảy sinh tình cảm.Và chắc chắn sẽ có một câu chuyện tình đẹp.Giữa hai người.Biết đâu được viễn sẽ đưa hào và con đường cho vay nặng lãi.Biến ảo trở thành một người phụ nữ mạnh mẽ.Quý vị có tin vào điều đấy không ạ.Tên miền quý vị hãy cùng theo dõi những tập truyện tiếp theo của vietcombank nhé để chúng ta có thể biết thêm nhiều tình tiết.Hấp dẫn ở phía sau.Còn bây giờ thì cho phép tâm anh thì được chào tạm biệt quý vị.Bài gặp lại quý vị và những tập truyện tiếp theo.Xin chào và hẹn gặp lại. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com