Truyện Hay 2020 - Gái Một Lần đò - Phần 5 (hết) - Truyện Mc Anh Sa

truyện hay 2020 - gái một lần đò - phần 5 (hết) - truyện mc anh sa

Rất vui được gặp lại tất cả những thính giả của chợ tình ngày hôm nay thì anh sẽ tiếp tục gửi đến cho quý vị tập cuối cùng.Của bộ truyện.Gái một lần đò.Quý vị thần biến tập cuối này thì.Vì bị bố của dương phản đối mà quân và dương phải chia xa.Để rồi một năm sau đó duyên số an bài.Trang con gái của dương trong một lần về nước lái xe đã tông vào quân.Khiến cho cô phải nằm.Chúng ta cùng chào đón xem lần này họ sẽ đối diện với nhau như thế nào.Sau một năm xa cách bây giờ tất cả những khán giả đến với nội dung chi tiết tập cuối cùng.Bộ truyện gái một lần đò.Tác giả đỗ đỗ và giọng đọc của ánh sáng.Cô không thể sống xa con nó là tất cả cuộc đời của cô.Quần nằm vật rất dễ.Những người ốm nặng.Không muốn lúc nhích cả tay chân.Mặc dù.Lực dương an ủi trấn an.Những nỗi lo vẫn cứ từng giây từng phút khảo sát từng cần cô.Cây nét mặt đất thắng của bà ta.Cứ hiển thị.Trước mắt cô.Tại sao.Bà ta lại có được những lời lẽ vô cảm.Trắng trợn đến thế.Cả những tấm.Bà tôi lấy đâu ra chứ.Phải rồi.Cô bật dậy và kêu lên thì sực nhớ ra câu chuyện hôm nào.Cô chạy đi tìm dương và kể cho anh nghe.Em nhớ giữ anh dương .Chuyện các bức ảnh đó em nhớ rồi.Chiều hôm.Em đi mua ít vận dụng trong nhà.Em có ghé vào cái quán bên đường.Uống nước.Đang ngồi uống thì có một đám thanh niên của tới vây quanh em.Có chuyện gì vậy sao.Lúc đầu em cứ sợ chúng sàm sỡ hay cướp giật nhưng chúng chỉ mời em uống một ít bia.Trung nói vừa thi tốt nghiệp xong nên vui quá.Muốn mời em một ly bia.Uống cho vui.Em thấy chuyện cũng không có gì quá lố.Đền đã nhận lời uống với chúng em nhớ ra rồi.Lúc em đưa lên bia lên miệng.Em thấy có ánh đèn lên.Chắc lúc đó trứng đã chụp hình em.Đúng là tỉnh ngày lý rằng.Vậy chúng ta hãy đến công an tố giác hành động vô cáo của bà ta được không.Chính bà ta đã dàn dựng và xếp đặt toàn bộ.Về những hình ảnh đó.Anh sẽ lo chuyện này.Anh tin là họ sẽ tìm ra đắng thanh niên đó.Với lại người ta cần đến xác minh tư cách của em qua các người hàng xóm lân cận.Không việc gì phải sợ.Yên tâm tin anh đi bây giờ em vào nhà nằm nghỉ ngơi.Để anh đi.Em muốn đi cùng anh.Lúc này mà bắt em ở nhà em sẽ điên lên mất.Thôi được rồi.Em ra đi anh chở đi .Cả hai lên xe ra nhá.Mà không biết ở trên là.Ông nằm trong mày nhìn theo buồn.Âm thầm nghĩ.Chẳng lẽ những lời cô bích nói là thật.Thằng dương nó quan hệ với cô cô.Không thể nào.Nó không bao giờ nói dối ông đâu.Hôm qua ông có hỏi nó thì nó nói là vì.Cô ấy kiện tụng gì đó để giành quyền nuôi con.Chắc có lẽ thế mà người thất tình.Thổi phồng lên khi thấy nó đi chung với cô ta thôi.Nghỉ rồi.Hôm nay em cũng dịu bớt nỗi bực giọng khó chịu.Giờ sao.Cũng là kẻ ăn người ở trong nhà.Ai đời.Chủ lại đi tầng tiện với tụi tớ.Điều này thật là xấu hổ.Ôm khó mà chấp nhận.Bà tâm nhờ cảnh nhà quê.Nhiều.Nhìn người phụ nữ trước mặt.Cô hỏi ơi.Dạ.Tôi hỏi chị quân bên cạnh là gì.Cô ấy đi làm rồi.Chị ấy làm ở đâu không.Nghe nói đi làm mướn cho người ta.một câu hỏi làm gì còn chờ chút tối của cũng về mà.Giá chúng tôi là người của tòa án muốn đến xác minh một vài việc về tức.Giải đạo đức của quốc quân.Bạn tâm việt go.Tôi có nghe chuyện đó rồi ai chứ có quên tôi đảm bảo cô ấy đàng hoàng lắm.Bị chồng bỏ vì chế nhà.Giờ phải đi làm mướn nuôi con.Chưa hề làm mất lòng ai ở khu này cả.Giờ có thấy cô ấy uống rượu hay cờ bạc gì không.Làm việc có người ta hiền bằng tre.Lại là người có có.Đừng thấy người ta nghèo mà khinh dễ.Là cô giáo đấy.Vậy à.Xin lỗi.Mấy cô ở tòa không biết thì hỏi.Chứ đừng có nói bậy cho người ta tội chết.Người ta lo làm ăn nuôi con đâu có thời gian đâu mà làm chuyện xấu.Dạ cảm ơn gì.Xin phép gì.Về nhớ nói lại với mấy ông ở trên nhé.Đừng có nói oan cho người tốt.Dạ.Quần mừng rỡ cảm ơn người hàng xóm mồm miệng của mình.Không ngờ bà ta lại giúp cô dừng ấy.Cảm ơn dì nhờ dì nói có lẽ họ sẽ hiểu con không phải là người xấu.Chưa có cá sấu đâu mà sợ nói.Gì không biết đâu vì muốn bất bé gì của con.Mở mẹ của anh nam đã nói xấu con trước mặt mọi người mày mà gì đã giúp con đính chính phần.Nếu không.Họ sẽ cho con là kẻ xấu.Không cho con nuôi bấm gì nữa.Đâu có được.Làm vậy là bậy hết sức.Con thì phải theo mẹ chứ.Cha làm sao bằng mẹ đó.Hèn gì mà hôm qua thì thấy kết quả của tòa án ghé đến nhà bà hội chợ.Rồi còn ghé lại nhà ông tư tổ trưởng tổ dân phố.Chắc là giờ hỏi với cô đấy.Vậy là gì.Mở hơi sức đâu mà cô sợ mình ngay thì chẳng lo gì.Sự thật vẫn là sự thật.Cô có làm gì xấu xa đâu mà phải lo.Quân mỉm cười gật đầu.Dạ gì nói đúng.Con không có gì phải lo.Con cảm ơn dì.Ừ không có gì đâu.Hôm nay quân mới thấy làm nhẹ nhõm được đôi phần tất cả đều thuận lợi.Sau khi dương đi gặp luật sư về anh đã thông báo cho cô biết rất nhiều điều khả quan.Có nhiều hi vọng thắng vụ kiện này.Đường phố hôm nay như sản hơn mọi ngày.Dòng xe đông đúc nhộn nhịp nối đuôi nhau.Dưới ánh đèn rực rỡ.Giường quay lại nói với cô.Khi thấy cô cứ mỉm cười mà.Từ lúc ra khỏi nhà.Hôm nay anh mới thấy mùa xuân trong đôi mắt em đấy.Quần phá lên cười làm anh.Còn văn chương nữa.Không phải sao.Quần vui vẻ nói.Em cứ nhớ đến nhất mặt hâm hâm của bà ta lúc giờ phiên tòa.Làm thế hải hay lắm.Anh đã nói là chúng ta sẽ thắng kiện mà.Em cảm ơn anh.Người đã theo sát bên em chồng lúc em hoang mang lo lắng.Nếu như không có anh em chẳng biết phải làm gì.Cảm ơn bằng lời thì chán lắm.Vậy anh muốn gì nào.Giường tinh quá nhiều mất nhìn cô rồi đắp lưng khùng.Anh từng muốn nhiều lắm.Đừng ốm.Em không thích cái kiểu ăn gian của anh.Thịt thôi.Hay là cuối tuần này đón bé rồi về.Cả nhà chúng ta đi ra biển chơi đi lâu quá anh không được đi chơi.Ảnh đúng là cần.Chưa làm gì đã khỏi vĩnh rồi.Ừ nhưng sắp đánh mà.Đâu có gì sai đâu.Không gặp mà được với anh à.Quân.Gì cơ.Chồng em lúc này đáng yêu lắm.Anh sẽ cố đem đến thật nhiều niềm vui cho em để em cứ mãi đáng yêu như lúc này.Quần đỏ mặt thẹn thùng.Không cần anh nói ngọt em cũng yêu anh rồi.Được yêu nhiều vẫn thích hơn chứ.Anh không ân hận sao.Đang vui đừng nói chuyện lạc đề.Chúng ta đi đâu bây giờ.Đi nghe nhạc đi.Sao.Anh không thích à.Cũng không hẳn.Nếu như không thích thì không phải chiều theo ý của em em muốn giữa hai chúng ta làm việc gì.Cũng có sự đồng cảm.Em không muốn chúng ta phải sống miễn cưỡng bên nhau.Chỉ là một buổi hòa nhạc thôi mà em đừng quá nhiều.Dù là chuyện nhỏ cũng thế nó sẽ tích lũy thành chuyện lớn.Anh đừng coi thường những lỗ.Giờ gì đó.Nó sẽ làm đắng và chiếc thuyền lớn đấy.Ôi chơi hôm nay anh khám phá ra thêm một điều thú vị về em nhé.Em làm cả chết già.Nhờ bạn em đấy.Đảng.Cả hai vui vẻ dạo chơi khắp chốn.Với niềm vui không dứt.Trung học vui đùa bên nhau thì mới có thể nói hạnh phúc hơn.Hôm nay khỏe hẳn giọng khi nghe tiếng chân dương rón rén bước vào phòng.Thứ ba tuần mới về.Bà chưa ngủ sao.Ngoài này giờ sướng lạnh lắm đừng có đưa ba vào nhà.Bà chưa muốn ngủ bà chờ con.Con đi với quốc quân.Dương ái ngại trước thái độ nghiêm nghị của ba.Dạ dạ.Có vui không.Dạ vui.Nghe dương trả lời sau.Ôm khẽ thở dài.Còn ba thì thấy không vui.Con có tình cảm với cô ấy sao.Dạ.Cứ nói thật ra.ba mươi thích sự dối trá.Dạ phải.Phần mềm quay sang nhìn ngoài trời.Cảnh vật về khuya thật yên ắng.Tiếng thở dài của ông làm sao xác không gian.Buồn bã lên tiếng.Ba không vui vì con đã làm cho ba thất vọng.Thứ ba.Cần muốn nói điều gì.Nếu như điều đó có thể thuyết phục được bà thì bà sẽ nha.Còn như không thì con hãy chấm dứt cái chuyện làm cho ba lo buồn đấy.Ba không đồng ý cho con quan hệ với quân sao.Phải.Thứ nhất là về thân phận của cô ta.Thứ hai.Cũng vì thân phận của cô ta luôn.Bà.Quân có gì không tốt đâu.Cô ấy là một người phụ nữ dịu dàng khả ái lại đảm đang nết na.Tất cả được tính ấy.Chị tốt cho một người giúp việc mà thôi.Giường châu phải bất mãn.Chẳng lẽ vì cô ta là người giúp việc cho chúng ta.Bà bà không chấp nhận.Chính bà vẫn thưởng khen cô ấy mà.Nhưng điều độ không thể đồng nghĩa với chị.Còn quan hệ với cô ta.Làm sao chịu được tiếng đợi dèm pha dị nghị.Nếu vậy.Con sẽ không để cho con giúp việc cho nhà chúng ta nữa.Như thế cũng không được bà không đồng ý.Giường nằm lead.Con không thấy có lý do gì mà ba phản đối còn quyền quân.Con yêu cô ấy.Có ý định xây dựng gia đình với cô ấy.Còn không vì bất cứ lý do nào để bỏ cô ấy.Ông nằm nhìn con tức.Kể cả ba phải không.Còn nghĩ là bà không có ý nhân cản con.Nếu như mà nói có thì sao.Giường buồn bực kêu lên.Bà.Đừng làm khổ con như thế.Tại sao cần không chọn người khác là cô bích chẳng hạn.Giường nhìn ông văn này.Bà.Con simba.Đừng phản đối con.Bà đã từng yêu mẹ.Tại sao mất không hiểu cho con.Câu nói của dương cấp phần làm cho ông nam suy nghĩ.Lúc yêu mẹ bà có đánh đo suy tính điều gì không.Bây giờ.Con cũng thế.Con yêu quân vì cô ấy là cô ấy.Cần không so đo tính toán.Cũng không phải là gì.Mà bỏ đi mục đích của đời mình.Còn muốn cưới quân.Con nói gì.Còn thật lòng muốn lấy cô ấy.Cẩm xuyên.Hãy chấp nhận cho con.Ông nằm trừng mắt nhìn dương giận dữ.Con gián chống đối ba sao.Con đã lớn rồi còn tự quyết lấy hạnh phúc của đời con.Nếu như có sự đồng ý của ba.Chúng con sẽ rất vui mừng sung sướng.Đêm đã khuya rồi.Được con đưa ba vào nghề.Ông nằm bất lực nhìn con lại hờn giận.Nửa đã trả lời dứt khoát với ông.Nếu như không có ông trúc.Thì nó vẫn làm theo ý của nó.Chứ không có ý bỏ cuộc.Không cần làm được gì với tấm thân tàn phế này.Ông chợt thấy tủi buồn vô hạn.Quên mỉm cười vẫy tay chào dương.Cái ảnh vừa dừng xe trước cổng.Bánh canh giờ hay ghê nhưng người ta chịu khó đến sớm một chút lấy làm người yêu có phải hơn không.Giường nhìn bóng nắng gay gắt trên đầu thì cháu mày nhắn mà.Em ơi.Chỉ có trong phim thôi.Ai dại gì mà phơi đầu ra ngoài nắng thế kia.Không tốn tiền cho bác sĩ thì cũng tốn tiền cho nhà thuốc.Quân nhóm nhảy dỗi hờn.Anh chẳng lãng mạn tí nào cả.Xem muốn anh thành.Hãy nói dối để lấy lòng em.Lên xe đi cô giáo.Kẹo cảm nắng bây giờ.Đưa em.Đi đâu đấy.Đi ăn cơm.Hay là muốn lãng mạn.Anh cho em ra bờ sông đón gió hít khí trời nhé.Quần phi cười đất với người yêu.Đồ khỉ.Anh đúng là cục lắm nè.Chẳng thấy vị chút nào.Bị chê là anh dễ quê lắm đấy nhá.Vậy thì sửa đổi đi.Anh rất có thiện ý.Ăn cơm xong.Anh đưa em đi uống nước.Rồi chiều nay.Chị cho em đi nghe khỏe.Vì thế có lãng mạn thì vị chưa.Hoan hô anh.Đang nghe.Anh còn có cả quà cho em nữa đấy.Thật chứ.Thật.Đưa tay ra.Quần chia tay ra trước mặt dương rồi sung sướng chờ đợi.Anh không để cho cô phải chờ lâu.Đã đặt vào tay cô một chiếc hộp nhỏ.Của hức bật nắp rồi kinh ngạc kêu lên.Là một chiếc nhẫn.Không phải một chiếc mà là một cặp nhẫn.Anh một chiếc em một chiếc.Là có ý gì.Là.Anh cầu hôn em đấy.Sao.Giường tỉnh bơ nói.Em lấy ra đi.Quần treo mày.Đang chống nước xe chạy thế này hơn em chưa thấy ai có cái kiểu cầu hôn nào như anh vậy.Thì sao nào.Xe đang chạy cho dù em có muốn từ chối cũng không thể thoát mà.Cái gì.Lấy nhẫn ra và tự đeo vào ngón áp út của em đi.Con nghiện tự nguyện không có ai ép buộc.Xong chưa.Quân chủ mất ra chỉ muốn đấm cho riêng một cái nhưng sợ đang trên đường xe chạy lỡ mà làm tay lỡ.Có lấy chiếc nhẫn đeo vào tay mình.Xong rồi chứ đang xem.Đẹp phải biết.Bây giờ lấy thiết kế b.Đeo tay cho anh đi.Thủy quân còn phụ liệu ngành ngừ giường chia tay ra sao thực dụng.Nhanh lên nào lấy xe một tay nguy hiểm lắm đấy.Quần lồng chiếc nhẫn thứ hai vừa ngón tay của dương xong thế anh phá lên cười đắc ý.Cái tiếng cười khanh khách của anh.Nghe đảng.Cười gì mà lắm thế.Anh vui thì cứ.Chẳng lẽ em không vui à.Bôi gì được mà vui.Cầu hôn mà chẳng có chút thành tâm nào.Trông cứ như là đùa cợt người ta.Em biết không nói anh không thành.Lạnh không chịu đâu.Về chuyện cầu hôn với em mà anh phải thao thức đến hai đêm liền.Anh tính toán mãi mới nghĩ ra cách tuyệt diệu này.Vợ không bắt chước ai lại không để cho em từ chối hai lần tránh được.Khi xe đang chạy thế này mà chúng ta cũng không phải e thẹn mắc cỡ.Khi nhìn mặt ngáo.Nếu em có thích ôm ghì lấy anh thì em cứ thỏa sức ôm anh đâu có nhìn em đâu mà em phải e ngại mắc cỡ.Quần đấm cho giờ một cái quần.Mặc dù cô đã cố nhẫn nhịn anh.Ai mà thèm ôm anh chứ.Tiếng anh vừa dứt thì chiếc xe bỗng ngừng phát lại.Khiến cho quần chuối người vào lưng anh.Hốt hoảng ôm chầm lấy dương.Vòng tay cô vừa siết chặt.Thì chiếc xe là bút bi.Cùng tiếng cười tất thắng của anh.Quần chất liệu da.Cô bạn môi rồi cũng phải bật cười với cái trò tinh nghịch của anh.Niềm vui vỡ trong lòng cô.Khiến cho môi cô như căng ra.Vào mắt cô long lanh như hai viên ngọc sáng.Giường đã sai lầm khi không nhìn được.Gương mặt tuyệt vời của cô lúc này.Cô thật xinh đẹp.Dương nắm tay quân kéo cô lên.Căn nhà rất quen thuộc với cô nhưng hôm nay cô bỗng thấy ruột già và sợ.Tay cô đã lạnh tốt trong tay anh.Giường quay lại rỗng cô vào lòng dỗ dành.Xem lại sợ.Em không có.Không mệt em run lên vì lạnh như thế này à.Em.Em đã quen với ba rồi còn gì.Phải như hôm nay đến gặp với một ý nghĩa khác ngày thường.Em lo lắm.Có anh bên cạnh em mà.Lên.Nàng dâu tương lai bà sẽ rất vui khi gặp lại em.Em không nhớ em đã nghỉ làm ở đây được hai tuần rồi sao.Phải hai tuần mà em thấy như lâu lắm rồi.Bây giờ em đã là một cô giáo đã có cường vị khác.Em là vị hôn thê của anh hiểu không.Lực dương động viên quần ruột già đi theo chân.Căn phòng vẫn không có gì đổi khác.Ông nam vẫn ngồi trên chiếc chàng kể giữa phòng.Hôm nay ông mặc bộ pijama.Màu gỗ trong ống nghiệm nghỉ hơn.Quần trực thấy sợ trước ánh nhìn.Sản xuất của.Còn mới về đấy à.Dạ vâng.Hôm nay công việc ra sao.Dạ cũng bình thường thứ ba.Con ăn cơm chưa.Dạ rồi.Lúc này con cứ ra ngoài.Chẳng nhớ gì đến bữa cơm gia đình.Ông năm hỏi lên một hơi mà không thèm quan tâm đến cô.Ông làm như không thấy không.Có cô đi cùng dương.Quần lửng tầm nhìn già.Trong lúc ông nam đơm lên tiếng thì dương đã chặn lời ông.Anh nói.Thứ ba.Có chuyện gì mà còn có phải ấp úng như thế.Hôm nay ba không được khỏe và muốn đi nghỉ sớm.ba.Thế nhưng ông nam đã khoát tay xua đuổi.Mặc trả lời gọi như này nè của dư.Bà.năm cách lên.Bà nói là bà mệt bà không muốn nghe chuyện gì.Con đi đi.Bà.Những quần bún chả bà.Ông tức giận chân mất nhìn con trai.Con định chọc tức bà.Cần xin ban.Hôm nay con đã cầu hôn với cô ấy.Còn muốn cô ấy đến trả ba.Không cần.Tổng tức nghẹn lời gần rộng.Nếu như cần đã quyết định rồi thì cần gì đến lão già tàn phế này.Các người đi đi.Bà.Sao lại nói thế.Rồi sao con cũng là con của ba mà.Ông trừng mắt liếc sang quân rồi thở hắt ra cố nén cân.Tôi đi.Vậy thì ba + có vài lời nói với cô ấy.Giường thế trần nhượng bộ thì có phải mừng anh đẩy quân ra phía trước.Nói chả ba đi em.Thừa kế.Cậu vẫn khỏe.Tôi vẫn nhớ.Còn cô.Dạ thưa con vẫn.Đường thấy vậy thì rối rít kéo ghế cho quân ngồi.Em ngồi đấy nói chuyện với.Anh xuống nhà lấy nước cho ba vàng.Trời cho dương đi.Phần mềm quay lại nhìn qua.Ánh nhìn vừa lạnh vừa nghiêm của ông khiến cho cô bất giác cuối đầu.Cô không có gì thay đổi.Có hiểu tôi nói không.Quân lúng túng nhìn.Chưa kịp nói gì thì ông đã lạnh lùng nói tiếp.Tức là bây giờ.Cô cũng là cô giáo.Làm bác sĩ.Thầy cô.Vẫn là cô quân người giúp việc cho gia đình của tôi lúc.Bây giờ thì cô đã hiểu rồi chứ.Tôi không muốn nói những lời khó nghe.Nhưng vẫn phải nói.Vì cô không biết thân biết phận của mình.Quần như ở nhà.Người chết lạnh trên ghế chịu đựng.Cô hiểu rõ.Khoảng cách giữa cô và con trai tôi chứ.Nếu như tôi là một kẻ giúp việc cho tôi.Thế tôi sẽ yêu mến cô.Nhưng nếu còn muốn trèo cao hơn.Thì tệ.Lịch tôi không thể chấp nhận.Còn nếu như thằng dương nó vẫn ngoan cố không nghe lời tôi.Thì coi như.Tôi không có nó.Tôi mong có suy nghĩ lại.Hãy trở về đúng vị trí của.Cô đã là người từng trải.Cô khác sẽ hiểu.Hôn nhân mà không được gia đình tán thành thì thật là một cuộc hôn nhân về phí.Có thể để cho thằng dư.Vì cô mà mang tiếng là đứa con bất hiếu không.Nếu như tôi không.Từ cuộc hôn nhân trước của cô cũng không được gia đình chồng có tán thành.Cô đã nhận ra hậu quả rồi chứ.Đã có kinh nghiệm rồi đúng không.Chẳng lẽ cô không lấy đó làm sợ cho tương lai của mình sao.Quần bật.Con hiểu rồi.Con xin lỗi cô.Nói gì.Quần bật đứng lên chạy băng xuống lầu giường ngơ ngác nhìn theo.Rồi trần hiểu.Anh đặt vội khay nước lên bàn cho cha.Rồi không nhìn ông.Ảnh phóng mình đuổi theo.Quân quân.Chuyển nhượng của để lên chiếc taxi khuất dạng ở cuối đường.Giường gội đầu fan mu.Tại sao vậy chứ.Anh và cô vừa rất vui vẻ bên nhau.Giọng cô cười trong trẻo là thế.Đánh mất của cô nhìn anh.Nồng nàn là thế.Sao giờ lại thay vào đó là tiếng khóc là nỗi bẽ bàng chua xót.Ôm em ngước nhìn con trai thân thờ buông người xuống chiếc ghế trước mặt ông.Tại sao.Bà lại làm như thế.Ôn vật lý câu mày.Con hỏi tội ba đó sao.Con chỉ muốn biết tại sao bà lại sửa đổi quân.Bà đừng buồn con vào những tội lỗi mà còn không hề nghĩ tới.Mày có biết hôm nay con vừa cầu hôn với cô ấy.Chúng tôi rất hạnh phúc.Rất vui vẻ.Chứ còn muốn đem niềm vui đó về chia sẻ với.Nhẫn tâm từ chối nhưng.Ông lâm có phần bối rối.Thế con trai bật khóc.Chưa bao giờ ông thấy nó như thế.Đôi mắt nó như oán hờn trách móc.Ngữ văn lời cầu xin.Nỗi đầu làm trước mặt nó dạy đi.Ông muốn đưa tay giả ôm nó vào lòng vỗ về nó.Nhiều lúc nó còn là cậu bé linh năm lên mười ngày xưa.Nhưng tay ông không với tới nó ở xa ông quá.Một khoảng cách mẫu khó có thể lại gần.Thật già bà mong muốn ở con điều gì nữa.Hơn ba mươi năm qua.Con chưa biết đến cuộc vui nào.Còn chị biết làm sao để cho ba vui.Cho cơ xương phát triển.Con vui đầu vào công việc.Vợ vui trong cái vui của người thân.Chưa hề nghĩ đến niềm vui riêng của mình.Quân là một người phụ nữ dịu dàng khảo.Lần đầu tiên có biết cảm nhận được thế nào là hạnh phúc.Khi có một bàn tay người phụ nữ.Chăm sóc lo lắng cho con.Còn rất vui.Rất hạnh.Khi mỗi bữa cơm.Được ngồi đối diện của cô ấy.Đừng nghe cô ấy nói.Cô ấy không giàu không đẹp nhưng cô ấy là người con yêu thương.Có tuổi bền.Còn làm việc không biết mệt.Con vui như cậu bé ngày xưa được xin tiền lì xì.Cô ấy là tất cả đối với con.Thế mà bà lại xua đuổi niềm vui của con đi.Bà được hạnh phúc.Bảo muốn giúp đỡ.Có phải lầm lỗi sáng chiều như một cỗ mấy ở sử thi.Chưa đến lúc nào nữa chứ.Nếu chưa muộn thế.Thì con cũng xin vâng theo lời ba.Con sẽ là một cỗ mấy chị biết công việc và công việc mà thôi.Kệ dương.Ông nằm buồn bã nhìn với theo dương khi anh lầm lỗi bỏ đi.Dường như ông vừa đánh mất đứa con rất gần gũi với ông bấy lâu nay.Ông đã sai rồi sao.Không ông không say.Ông chỉ muốn điều tốt lành cho con.Thế mà lòng tốt của ông đã bị nó oán hờn trách móc.Ông đã không hiểu hết nó.Đứa con của ông luôn đặt niềm tin niềm ưu ái.Nó làm cho ông bổn xibao.Giường thẫn thờ rời khỏi nhà bà thủy.Sự ghẻ lạnh của.Càng khiến cho anh thêm đau lòng.Cậu về đi.Con gái của tôi nó không xứng với cậu.Dù sao nó cũng là một đứa ở trên nhà cậu.Tôi không muốn nó khổ thêm lần nữa.Xin hãy để cho nó có đủ chứ.Để còn lo cho con của nó.Thưa bác xin bác cho cháu đi.Quần đã đi đâu.Tôi cũng đang tìm nó đi.Nó cho người ta thuê nhà rồi thu dọn hành lý bỏ đi.Không cho tôi biết là nó đi đâu nữa.Tôi khổ quá cậu về đi.Chỉ vì yêu.Mà nó mới bỏ tôi đấy.Cháu xin lỗi bác.Cháu không cố ý làm cho quân buồn.Cháu sẽ giải thích với cô ấy.Nếu dì cháu gặp được cô ấy.Cháu xinh.Giúp cho cháu.Tôi chẳng giúp được gì cho cậu đâu.Nó đã bị người ta khinh bị một lần rồi.Làm sao mà nó không sợ.Con giun xéo mãi cũng phải ăn.Huống chi con người.Còn có tự trọng.Thôi thì xem như nó không có chức vụ.Cậu quên nó đi.Như thế sẽ tốt hơn.Con đường như không có đoạn cuối.Giường cưới lầm lỗi đi một cách vô định.Anh về từ lúc nắng còn trải vàng trên mặt đường.Địa điểm lúc bóng đêm xuống hòa lẫn đít và trời với nhau.Anh vẫn lầm lỗi đi.Những bước chân vô định có đưa anh đi qua những con phố vắng lặng.Rồi đến những con phố nhộn nhịp dòng người.Thế mà quân của anh vẫn không thấy đâu.Nỗi buồn cứ như trượt xuống ngã anh nhưng anh vẫn cố.Vẫn cố.Anh không muốn mình buông trôi hi vọng.Niềm hy vọng.Cho dù mong manh nhưng anh vẫn phải đi tìm.Anh dương.Anh dậy đi.Giường hết mắt mệt mỏi nhìn.Chiếc áo màu vàng của cô chói nắng làm cho anh nói mất.Chụp khi diễm my.Anh chống tay ngồi lên rồi để hỏi hỏi.Em đến tìm anh có chuyện gì không.Em nghe bác nói anh không được.Bệnh xót xa khi nhìn gương mặt tiều tụy của dư đôi mắt người xưa tính anh là thế.Giờ mở động trong nỗi đau.Hành gia không được cạo chạy một đường viền quanh cằm càng làm cho gương mặt của anh bơ phờ hốc hác.Cuộc kháng.Ảnh đầy đọa mình làm gì vậy có được gì đâu chứ.Em không nhận ra anh nữa rồi.Anh đứng dậy đi chúng ta ra ngoài cho khuây khỏa.Chẳng lẽ anh cứ nhốt mình trong phòng rồi anh sẽ tìm được hạnh phúc.Em thất vọng về anh quá.Lúc xưa.Bị anh từ chối em cũng không tệ hại như anh lúc này.Anh đừng để em coi thường anh.Rủ anh.Cũng là người đàn ông.Anh phải mạnh mẽ lên chứ.Đàn ông thì cũng là người.Biết tranh cãi rồi sao vậy tướng lên đi.Rồi chúng ta sẽ tìm cách đừng ủy mị như thế.Sao em lại đến đây để an ủi anh.Đáng lẽ em phải vui cười chế nhạo anh mới phải chứ.Em đâu có nhỏ mọn như vậy.Nếu không yêu thì cũng là bạn.Chúng ta quen nhau cũng lâu rồi.Chẳng lẽ.Không hối tiếc một chút tình cảm nào.Thật ra.Em định không bỏ cuộc đâu.Nhưng giờ thấy anh tệ như vậy em là nó.Chiều mình ghê khiếp quá em không còn yêu anh nổi nữa rồi đấy.Ảnh si tình như vậy làm gì có chỗ cho anh chen vào nữa.Em nói nhiều như thế làm gì.Chán lắm sao.Không nói gì.Chẳng lẽ em ngồi đây ôm anh than khóc vật vã với nỗi buồn của anh à.Dậy đi em đói quá rồi.Lúc nãy định đi ăn một mình.Nhưng nghĩ lại đêm ở gái đến để kéo anh theo.Hôm nay là ngày lễ tình nhân đấy anh biết không.Ra ngoài ăn bột mì.Thiên hạ nhìn cũng đủ chất lượng rồi.Nói rồi bích thở dài nổi.Em cũng đâu có.Thế mà chẳng có ai đưa đón.Này định bắt đền anh sao.Nếu được thì tốt biết chừng nào.Tôi dậy đi chơi một bữa ăn ngon được không.Chẳng là anh cứ nằm nghỉ mãi ở đây thì tình yêu sẽ đến với anh à.Giường vừa rồi cũng đứng lên.Cạo mặt đi.Chồng ghê quá.Giường nhún vai.Chẳng mấy chốc.Cả hai sáng và nhau ra ngoài.-năm nghìn theo giờ chiều hải lòng.Chính ông đã gọi điện cho bích bố gọi cô đến giúp âm vực dương dậy.Omen.Ý định của ông được thành công.Đi được một đoạn đường nhìn sang bích rồi.Ba anh đã nói gì với em thế.Biết trước mắt trầm ngâm một thoáng rồi thành thật đã.Bác nhớ em đến trò chuyện và giúp cho anh quên đi con.Giường buồn bã ngước nhìn trời.Những vì sao đêm vẫn lấp lánh tỏa sáng.Anh muốn tìm cho mình một vì sao.Nhưng lại không thấy vì sao nè.Ngoài đôi mắt sáng ngời của quân.Ẩn hiện.Chồng hồi ức của anh.Giờ này.Cô ấy đang ở đâu.Cách làm lối đi bên anh như một cái bóng của không muốn xen vào phá đi giây phút riêng tư của anh.Cô biết anh đang nghĩ về ai.Em muốn về chưa.Anh không cần bận tâm cho em.Cứ đi như thế này cũng là giải pháp tốt cho anh.Tất cả cho em nữa.Anh được thư giãn và tưởng nhớ.Còn em.Thì cũng được thỏa mãn đôi phần cho riêng em.Giường trượt quay lại.Em vẫn còn nghĩ đến anh sao.Bịch muối gật đầu.Còn nhưng anh không phải ngại.Em không muốn cố nữa.Xem như là một kỷ niệm.Để mang về ấp ủ trong những lúc thích trí.Coi như tự an ủi mình.Em cứng cỏi hơn anh.Vì em có cố cũng không được mà.Phải.Tình cảm là do hai phía tự nguyện đến với nhau.Thôi đừng gọi đâu cho em nữa.Bây giờ anh định sao.Về chuyện gì.Về chuyện của anh và quân.Không lẽ anh cứ tự động.Chơi cho cô ấy xuất hiện.Tập anh chấp nhận à.Anh mất hết phương hướng rồi.Cô ấy như khói tan biến không để lại dấu.Em không tin như vậy.Chẳng qua là anh tìm chưa đúng chỗ.Cô ấy còn có gia đình làm sao cô ấy có thể không liên lạc với họ được.Em nói đúng.Những loại thông đồng với nhau.Không cho anh biết tin gì của cô ấy cả.Em sẽ giúp anh.Nếu như em.Chắc họ sẽ không đề phòng đâu.Tôi không nghĩ ra nhỉ.Bị chép miệng lao nhắn.Hai cái đầu vẫn hơn một mà.Giường ngần ngại hỏi.Em không thấy.Thấy gì.Lụt sữa em ghét quần ghê lắm mà.Anh thích nói thẳng như thế được sao.Anh xin lỗi.Em làm việc này với anh chứ không phải vì cô ấy được chưa.Dù sao em cũng là đàn bà mà.Không ghen thì cũng ganh tỵ đố kỵ chứ.Anh không hiểu được phụ nữ các em nghĩ gì.Có lúc chỉ muốn xé nát đối phó.Có lúc lại chìa tay ra cứu vớt giúp đỡ.Nếu không thế thì sao mà đàn bà được.Giường bật cười.Phải rồi.Bích thời gian.Anh cười được rồi đấy nhé.Giường lắc đầu thú vị.Xem giờ muốn hiểu đàn bà.Thế có tìm hiểu cả đời cũng chưa chắc hiểu được.Bệnh cũng đùa.Sau hôn nhân.Ai cũng than vãn như thế cả đấy.Anh thì không.Em chúc anh có được điều đó nhé.Chắc là thế rồi.Xem ra anh đã lấy lại lòng tin rồi.Có lẽ em nói đúng.Anh không thể ngồi đây chờ hạnh phúc tìm đến với mình.Quân nhân ngãi rồi cũng đẩy cửa bước vào phòng.Nam nằm thiêm thiếp trên giường.Trâm anh thật yếu và xanh.Anh có vẻ rất vui khi thấy nặng đến.Quân.Quân dẫn bé đi đến gần nam rồi nói.Em được còn đến thăm anh.Làm xúc động rơi nước mắt.Trong khi bé duy nhào đến ôm anh ríu rít mừng.ba mươi ba.Con nhớ ba lắm.Bà cụ nhớ con lắm.Mở nổi ba bị.Gì phải đến thăm bà.Mở có một cam cho ba nữa.Để con gọi cho ba nhé.Còn biết gọi sao.Mở dạy con mà.Cần giỏi quá.Blog nãy giờ đứng lặng một bên không nói lời nào.Quân nhìn con rùa kéo nó đến gần cô nói.Con ra chào bà nội đi.Gì lễ phép khoanh tay cúi chào bà la.Thằng bé mật khẩu.Bà chạm vào nó rồi ôm ghì nó vào lòng lượng liệu.Cháu ngoan của bà.Mơ thấy nước mắt hoen trên má của bà tình ngây ngô hỏi.Ai ghẹo bà khóc.Bà nói con nghe đi con sẽ bảo vệ bà.Brad vùi mặt vào người nó nghẹn ngào nói.Không ai ghẹo bà cả.Ba thương con nên bà khóc.Thế thôi.Nó đưa hai bàn tay xinh xắn ra ôm mặt bà.Rồi nghiêng đầu nhớ rõ ràng.Còn cũng thương bà lắm.Bà đừng khóc nữa bà ngon.Làm xúc động người lặn trên giờ.Khi thấy hai bà cháu quấn quýt bên nhau.Anh quay sang quân cảm kích nói.Cảm ơn em em tốt quá.Anh cứ nghĩ cả đời này em không muốn nhìn mặt anh nữa.Thù hận nào rồi cũng qua.Với lại nó chỉ khiến cho con người ta.Thêm phiền não.Cuộc sống lúc nào cũng không yên ổn.Em chẳng dại thế.Làm ân hận thở dài.Anh xin lỗi em.Chuyện qua rồi anh đừng nhắc lại làm gì.Hãy là tịnh dưỡng cho khỏe lại để cần dẫn bé gì đi chơi.Anh nghĩ anh không còn cơ hội đó nữa.Những việc sau này.Anh xin em hãy lo thay.Nuôi dạy con.Anh đừng nản lòng.Anh làm em muốn khóc.Quân.Hôm nay em đến thăm anh.Anh rất vui.Anh yên tâm ra đi không hối hận điều gì nữa.Anh còn nợ em rất nhiều.Anh không thể bỏ đi như thế đó.Anh xin lỗi.Em không muốn anh xin lỗi anh phải sống để thấy con khôn lớn.Nó cần có anh dạy dỗ.Ảnh phù du.Có làm gì để cho con đi.Anh đừng nói vậy có được không em muốn anh dũng cảm lên để đương đầu với sự việc.Enter.Anh sẽ qua khỏi mà.Nam tuổi dậu.Anh cũng mong là thế.Bà lan đứng trước mặt quần một hồi lâu mà không nói được lời nào.Chồng bà thật hiền lành.Không còn cái vẻ độc ác nham hiểm ngày nào.Bà phải nói với quỳnh.Cảm ơn con.Còn thật giọng nữ.Ta đã làm nhiều việc không phải với con thế mà còn không giận ta.Quần ôn tồn nói.Dù sao anh nam cũng là cha của duy.Tôi chỉ làm tròn bổn phận và đạo lý của con người thôi.Bảo lan sụt sịt khóc.Tao cũng không ngờ thằng nam nó lại bật sống như vậy.Có lẽ là quả báo.Nó đã bội bạc với con.Nhưng nếu tính ra thể tất cả là lỗi của ta.Tại sao ông trời lại không trừng phạt ta mà lại nó.Nó còn quá trẻ.Còn rất nhiều việc phải làm.Quần áo dính lại ăn ủi.Lúc này bà thật đáng thương bà già đi trông thấy.Không có nỗi đau nào lớn bằng nỗi đau của người mẹ biết rằng đứa con của mình sắp ra đi.Mà không có cách nào giữ nó lại.Bà cũng đừng quá đau lòng.Lực chiến tranh nhân dân.Như thế chỉ làm cho bệnh anh ấy nặng thêm thôi.Blog giọt nước mắt ngược nói.Còn nói.Không nên để cho thằng nam.Dạy thêm phiền não.Nó sắp ra đi rồi.Hãy để cho nó đi thanh thản vẫn hơn.Sao bà lại buông xuôi như thế.Chẳng lẽ.Không cần biện pháp nào chữa trị cho anh ấy sao.Bà lan lắc đầu đau đớn nói.Không còn hy vọng.Căn bệnh đã đến giai đoạn cuối rồi.Tôi cũng không ngờ anh ấy lại vẫn sống như vậy.Nghe được tin mà tôi cứ bảo hoàng thẳng.Sợ rằng mình nghe lầm.bảy yên tâm đi.My.Tôi sẽ đưa cái gì đến thăm anh ấy thường xuyên hơn.Cảm ơn cô.Mầm dành những ngày cuối cùng của nó được vui.Quân chậm rãi đi dọc theo con đường rợp bóng đá.Không gian chiều nay thích mà như lòng cô bây giờ.Cuộc đời con người ngắn ngủi quá.Từ đây có sẽ không để cho phiền toái nào lấn chiếm lòng cô nữa.Đã lâu lắm rồi cô mới đi lại con đường này.Thời gian trôi qua thật nhanh.Mới đó mà đã gần một năm.Nếu như không được tin nhắn.Lâm bệnh nặng thích cô đã không quay về mảnh đất này.Cuộc đời thật khó đoán được ngày mai.Thật có gửi thật mất.Mọi oán hận đối với nam cũng tiêu tan hết.Cứ nhớ lại gương mặt xanh xao tiều tụy của nam.Là cô thủy lòng chợt buồn.Phải chăng.Đó là quả báo mà anh gánh nhận.Sự trừng phạt này quá nặng nề.Anh còn trẻ.Còn nhiều điều chưa làm.Thế mà phải vội vã ra đi.Cả lan cũng đã thay đổi.Trong bài thật đáng thương đến nỗi tất cả những điều xấu mà gây ra cho cô cũng được cô tha thứ.Lòng cô nhẹ nhàng thanh thản.Của giả bước qua những con phố đông người.Ngắm nhìn dãy hàng hóa được trưng bày trong tủ.Có muốn mua cho bé đi vài món đồ chơi.Cô mãi miền lựa chọn.Và băng qua các dãy phố ẩm ướt.Cách một tiếng.Tiếng sài thắng lại ngồi ghế người cùng.Một người đau nhói lời trần.Cụ thể sắp xuống đường trong tiếng la hét thất thanh của đám đông.Chị có sao không chị đâu nơi nào.Quần trắng răng gượng dậy.Những đôi chân ương bướng không chịu nghe lời của cô.Có lẽ.Chân tôi bị làm sao rồi.Để tôi đưa chị đến bệnh.Chị ráng chịu được một chút nhé.Quần ngắn gần.Nhìn chiếc chân bó bột trắng tốt của mỹ.Cô gái lo lắng hả.Chị thấy sao rồi.Quần châu khải.Khó chịu và bực bội.Tôi có lỗi vì đã lái xe và phải chị như lúc đó chị lơ đãng quá.Cứ thế mà sang đường.Không nhìn trước nhìn sau rồi.Tôi đâu có bắt đền em đó.Chị có cần thông báo cho người nhà không.Không.Tôi chẳng có người thân nào.Cô gái này.Vậy.Không sao.Tôi có thể đi đứng được mà.Em ngại quá.À em tên trang con chị.Tôi tên quân.Em nhớ rồi vậy chị ở đây.Em về nhà cho gia đình.Rồi sẽ chạy vào với chị.Ừ trang đi đi.Thật là xui xẻo.Mày mà cũng không đến nỗi nào.Chịu khó nằm inax hôm vậy.Xem như được tính giờ.Thằng duy thì có bà nội nó chăm sóc rồi.Triệu quân.Quân tròn dậy rồi vươn vai mỉm cười khi thấy trang sách làng kình đủ thứ vào thân mình.Cô đến sớm thế.Tràng cười rồi đó.Em sợ chị đói tối qua chị có ăn gì chưa.Trần nhất rồi chị mới thấy bụng đánh lô tô.Cũng tại em mà chị phải nằm đây chị không giận em chứ.Không chỉ còn cảm ơn em không hết.Được nằm nghỉ dưỡng lại.Có người cơm nước thăm viếng còn muốn gì nữa.Chị cứ đùa.Em biết chị là một chỗ rất khó chịu.Nên có thêm một số tạp chí đến cho chị xem.Cảm ơn tranh em chu đáo quá.Triệu quân.Chị không có ai là người thân thật sao.Em không thấy ai đến thăm chị cả.Người thân của chị không có ai ở đây cả.Chị có gia đình chưa.Chỉ có một cháu trai rất kháu khỉnh.Nó đang được bà nội nó trông coi.Dạ vậy.Chị làm thế này chắc là nhớ cháu lắm.Ừ cũng nhớ nhưng chị không muốn nó thấy chị.Trong tình trạng bằng bỏ ghê gớm như vậy.Chỉ sợ nó khóc thét lên.Khi nhìn thấy cái chân trắng tốt của chị.Chả nhái nhạc.Em thật bất cẩn.Thật giờ em hối hận quá.Mày bảo chị không sao.Chị đã nói xui rủi ro.Bỏ đi.Chị có bốn chỗ ngồi cho khuây khỏa không em đỡ chị nhé.Cũng được.Trang à.Gia đình em có đông người không.Giá chỉ có hai anh em thôi.Thế à.Chị nghĩa là đông lắm.Chồng cách em chu đáo lo lắng như thế chị nhé.Em mất hẳn là một bà chị đảm đang quán xuyến mọi việc trong nhà đấy.Trang đỏ mặt cười.Chị khen làm em xấu hổ quá.Em bị hay mắng hoài vì cái tính hậu đậu của mình.Anh hay.Dạ phải.Anh của em hiền lắm.Đã hơn ba mươi rồi mà chưa có bạn gái.Lần này về em kiếm một đám nào gạo xuất anh ấy để trả rồi.Quần bật cười.Còn trang thì vẫn hồn nhiên trò chuyện vui đùa.Nếu như chị chưa có gia đình.Anh sẽ cưới chị cho anh của em.Biết đâu chuyện tai nạn lần này là một điều mới thì sao.Em tin vào duyên số lắm.Tại sao người khác em không tông mà lại tâm phải.Chị nghĩ xem có đúng không.Tiếc là chị đã có gia đình rồi.Quên bật cười lần nữa trước giải mặt thất vọng đáng yêu của cha.Cô gái có những nét thật dễ thương.Vừa chân thật vừa hồn nhiên trong sáng.Chị cũng lấy làm tiếc quá.Bởi thế.Trang mượn được cái xe lăn để quân ra sân chơi.Cờ tướng hai quân mới nhìn được cảnh trời đất đẹp đã quen thuộc.Quả đạt được một chỗ thật khó chịu.Cô không muốn nói ra vì sợ làm cho tranh thêm phiền.Vietsub cũng không hẳn là lỗi của trang.Đã thế mà cô ấy còn tận tình chăm sóc cho cô suốt mấy ngày qua.Trang trở về nhà quanh chiếc túi xách lên.Rồi bật người thừa kế.Mệt à.Chàng gượng cười gật đầu với anh trai.Cũng có chút chút.Em lại vừa vào viện thăm cô gái đó à.Dạ.Anh đã nói rồi.Đền tiền cho người ta rồi thôi.Cần gì mỗi ngày em vào nuôi bệnh như thế.Nếu như của ta.Trần sịt khó dễ.Thì chúng ta giao cho công an giải.Anh nói chẳng có tình cảm gì cả.Chị ấy đâu đó hỏi gì đó.Chẳng qua em thấy thích chị ấy thì vào thăm thôi.Nay chị ấy dễ thương lắm đấy nhé.Anh biết không.Đẹp người đẹp nết.Anh nói nhỏ nhẹ duyên dáng.Tiếc cái là đã có chồng có con.Nếu không em bắt gả cho anh.Cái con bé này.Chỉ giỏi tào lao.Tào lao mà được việc đấy nhé anh hai.Gì.Chẳng lẽ anh cứ im lìm mãi thế này sao.Cái gì mà im nè.Có phải đi lâu quá ở mãi bên đó.Đền quên cả tiếng mẹ đẻ được không.Ý em muốn nói là sau cái lần ba phản đối anh lấy chị gì đó.bốn tính ở vậy luôn sao.Anh chẳng tính gì.Tôi muốn tính cũng không đủ.ba cũng hối hận lắm rồi bà nói với em nếu mà bây giờ anh có lương.Bà cũng chẳng cản.Anh tìm người khác đi.Chẳng lẽ lại đợi em cưới vợ giúp anh.Trời.Buồn cười lắm đấy.Cái con bé thì chị tào lao thôi.Tào lao tào lao.Tối ngày chỉ biết mắng em tào lao.Thôi em đi ngủ.Chị biết có đến thì gọi em dậy.Em buồn ngủ quá sáng nay dậy sớm đi làm điểm tâm cho chị quân.Giờ hai mắt em và cứ muốn sụp xuống.Thì đi đi đổi lại.Trưa nay anh chở cho anh ăn cơm nhớ đừng ngủ quá giờ đấy.Dạ biết rồi.Ông nam chống gậy lần mà.Bước ra khỏi giường.Con trang đâu.Nó vừa về phòng rồi ba.Nói đi chơi mới về.Em con đã lâu không về.Chắc là chỗ nào nó cũng muốn đi.Nó có đi đâu tối ngày cứ chạy vào bệnh viện thăm nạn nhân của nó.Không biết cô ấy có bùa mê gì không mà nó lại châm chước cho hỏi như thế.Chẳng qua nó có ý thức trách nhiệm của nó thôi.Nghe nói người ta bị gãy chân.Dù không phải là lỗi của mình nhưng mình cũng phải lo cho người ta đàng hoàng.Tội.Có cái chân để đi mà bị gãy nằm một chỗ khổ lắm.Những ngày ban đầu hiếu cũng thế đi đứng không được rất buồn.May mà còn có các con lo cho ba.Dạ vâng con sẽ bồi thường thỏa đáng cho họ.Vậy là tốt.Con không đi đâu sao.Hôm nay là ngày nghỉ mà.Giá lát còn trẻ em con dậy chở nó đi ăn.Bà có chuyện gì không vừa.Sao không thấy bà không vui vậy.Bà.Bà nghĩ lại bà thấy có lỗi với con.Nếu như còn sống vui vẻ.Thì là chuyện khác.Giường gác nhìn ông.Không hiểu ông muốn nói gì.Giường à.Lúc này cô bích không thường đến chơi như hồi trước.Dạ cô ấy đang lo chuẩn bị đám cưới.Ông sửng sốt nhìn con.Nó lấy chồng à.Dạ vâng có chuyện gì không.Không.Cũng mừng cho nó.Mặc dù nói thế nhưng trong lòng ông lại sắp ra không vui.Lần lượt những cô gái dương quan đều lập gia đình.Mở con trai ông không có tiến triển gì.Cứ dậm chân một chỗ.Gần một năm nay.Từ lúc ông phản đối chuyện nó và quân.Thì nó tuyệt nhiên.Không nhắc đến quân trước mặt ông mà cũng chẳng cần biết ai nữa.Ông khi thở dài.Có phải là ông đã quá khắt khe với nó không.Hôm nọ con bé chanh nó cũng trách ông rất nhiều.Bà thật là khó khăn.Anh hải thường ngày thì báo để cho anh ấy tự do chọn lựa đi.Bị cấm cản làm cái gì.Con tin người mà được anh hai chữ.Không phải là người tệ bạc như bà nói đi.Quan niệm danh gia vọng tộc.Mình làm cái gì chứ.Không yêu thương nhau thì được cái gì đâu.Anh còn cũng lớn tuổi rồi tìm mãi mới được một người ưng ý thì ba lại không chấp nhận.Tải bài làm hồng hạnh phúc của anh ấy.Đúng là tại ông rồi.Sao lúc đỏ ông lại quyết liệt phản đối giường đến vậy.Để bây giờ mỗi tối thấy dương ngồi trầm tư mười một.Người giúp nhà.Long thấy lòng xót xa.Giường chẳng đi đâu chơi.Cũng chẳng bạn bè cứ sáng đi tối về.Như một cái máy định giờ.Rồi lầm lũi quanh quẩn trong nhà.Không thấy mình có lỗi với con nhiều lắm.Nhớ lại lời nói của con trai hôm nào.Ông cứ thở dài sườn suốt.Nó che công là đủ.Chỉ biết ôm mà nó hi sinh suốt bao năm tháng qua.Vậy mà ông.Còn nhẫn tâm ngăn trở.Hạnh phúc của nó.Phải chi có thể quay.Thì ông sẽ không xử sự như thế.Tik tok.Chuyện đã qua.Thịt khó mà lấy lại được.Bích đến nhà thì trang còn ngủ trưa dậy cô đỡ tách nước tới tay dương rửa hỏi anh.Hai anh em không đi chơi đâu à.Giường lắc đầu.Nó cứ ngủ suốt ngày.Ngủ rồi lấy vào bệnh viện thăm nạn nhân của nó.May mà là đàn bà cứ là đàn ông anh lại nghĩ là nó mà người ta không cho.Em sang có gì không.Cũng có.Giường những bài nhìn.Hiếu kỳ.Có chuyện gì mà trông mặt em lại thế.Em.Nói đến đề bích mở túi xách.Rút ra tấm thiệp hồng đưa cho em.Anh bật cười đã lấy rồi mở ra xem.Đi mời đám cưới mà làm như đi trả nợ vậy em thật là.Bệnh thở dài nói.Anh rõ rồi mà.Em muốn chấm dứt những ngày tháng chờ đợi và hi vọng chờ sông.Tìm một chỗ in.Đường nấu phần đời còn lại.Ranh con nó chết chồng.Coi như cũng xong một kiếp người.Trời làm gì mà cay đắng thế.Không cay đắng sao.Chờ mãi mà anh có yêu em đâu.Lại đi.Thịt đái rồi mà còn suy nghĩ lung tung cái gì thế.Em thật là hư đấy.Bệnh nghịch ngồi cười như mếu.Em nói thật mà anh không tin.Thì thôi chẳng nói nữa.Chỉ sợ là tối về nhà chồng lại mơ thấy anh.Lại nữa rồi.Bị đánh bật cười cho qua.Tiện đây.Đi ăn với anh và chanh coi như mừng em đã có được một tấm chồng.Sao cũng được.Vui lên đi chứ là do em quyết định mà.Đừng tự làm khổ mình.Rồi anh lại lo cho em nữa mệt lắm.Em bé.Lúc nào anh chẳng xem em là cục nợ đeo bám anh.Chợ cứ thế mãi.Chẳng mấy.Hai nghiệm dương cùng với big mở dạo phố.Trang cứ như con chú cún.Long sơn hết chạy lại chỗ này ngắm nghĩa lại đến chỗ kia săm soi.Anh ạ có nhiều món đồ xinh quá.Em mua được không.Em cứ mua thỏa thích.Chân bước vào quầy hàng trang sức săm soi.Giờ chọn một lô một lốc nào là vòng nào là nghỉ.Tất cả mọi thứ đều làm bằng hàng thủ công mỹ nghệ.Mà trang mới được thấy.Cô của một chiếc cặp.Được tạo dáng bằng vỏ một con ốc xà cừ.Cái này tặng cho chị cả.Chắc là chị thích lắm đi.Giường thì không để ý nhưng bích thì vừa nghe trang nhắc đến tiền quỳnh.Cô đã chú ý ngay và hỏi trang.Quần áo thời trang.Thì là cái chị bị em lái xe tông gãy chân.Giường quay lại nghe được câu cuối của tràng anh lại cha mày.Cái con bé này.Lúc nào cũng cái trị gãy chân.Bé bị sao.Có phải là em bị người ta bỏ bùa được không.Anh hay kể quá à.Em thích chị ấy thì có gì là sai.Anh đâu có biết ở bên nước ngoài em rất cô đơn lẻ loi bạn bè thì không có.Sáng đi học chiều tối để đi làm thêm.Quay qua quay lại toàn là người mắt xanh mũi lõ.Làm sao mà thân thiết trò chuyện được.Về đây nghe tiếng việt.Thích cả tay.Là được quen với chị ấy cảm thấy vui lắm.Ngày mai sang bên mỹ dù sao em cũng được mỗi tháng một lá thư của chị ấy.Để đọc cho đỡ buồn và cũng đỡ tủi vì nhớ nhà.Còn anh có bao giờ viết thư cho em đâu.Đúng là con trai chán ơi là chán.Cho nên nếu có cơ hội kết bạn.Trẻ em không khi nào bỏ qua.Giường xoa đầu em.Anh có biết đâu.Mai này tuần nào anh cũng sẽ mèo qua cho.Cảm ơn anh hai.Thôi giờ đi ăn đi anh đói bụng lắm rồi.Cũng được nhưng phải mua thêm một% nữa đấy.Lại nữa rồi.Anh nói xạo xíu ở tiệm đó ngon lắm phải không.Như vậy thì em phải mua cho chị ấy một phần mới được.Thôi được rồi.Em muốn mua mấy phần anh cũng không cản đâu đúng là dở hơi.Sự dám nói em dở hơi chứ.Không phải sao.Chị hỏi tào lao thôi.Tào lao.Trang nick xéo anh rồi phụ kiểu nháy lại anh.Bích ngồi bên không còn tâm trí để ý đến chuyện hai anh em họ.Vì cô còn mãi theo đuổi một chỉ.Coi nhìn xanh dương rồi bất giác thở dài.Đây là việc cuối cùng mà em làm vì anh.Dự thảo hai chị em ngoài cổng bệnh viện rồi chắc sẽ quay về.Hai tiếng nữa anh lại đón hai chị em nhé.Bệnh việt đầu dựa theo trang đi vào.Dãy phòng mà trang đi đến ở cuối dãy hành lang.Triệu quân.Quần tư cười nhìn ra.Với cùng một lúc.Cả cô và.Đều sửng sốt kêu lên.Đúng là cô rồi.Là cô à.Chàng ngu ngơ ngác nhìn hai người.Hai chị có quen nhau sao.Bệnh gật đầu đáp.Quen nhiều nữa là khác đấy.Vậy sao.Em có thể để cho chị nói chuyện với cô quân một chút được không.Dạ được.Anh ra ngoài mua nước cho hai chị nhé.Cảm ơn.Bệnh bực đến ngồi xuống bên cạnh quân của nói.Trái đất quả là tròn.Không nói đúng hơn là chúng ta có duyên với nhau mới phải.Cũng không phải.Quên bật cười với câu nói loanh quanh của.Thật ra chị muốn nói gì.Tôi muốn nói nếu như có duyên thì có muốn trốn chạy đến nơi nào.Cũng sẽ gặp lại nhau.Chị nói tôi và chị ạ.Quỳnh nghi ngại nhìn big giờ nói.Chuyện cũ đã qua rồi.Tôi không cần nhớ đến nữa.Chị không nhớ thật lòng chứ.Cho dù là thế nhưng có người lại không quen đâu.Chị nói vậy là sao.Tôi chỉ muốn hỏi thăm lúc này chị sống thật sao.Chị có chồng khác chưa.Quần bật cười.Truyện đôi cánh.Làm cho chị bận tâm vậy sao.Truyện tâm lý.Tôi chưa có chồng nhưng chuyện đó tôi không nghĩ đến nữa.Cuộc sống của hai mẹ con tôi lúc này rất hạnh.Tôi đã quên đi cái mơ ước tao sao ấy rồi.Chị đâu cần phải như vậy.Quần rách môi cười bờ.Trong mắt cô.Bệnh nhận ra nỗi đau xót tủi hờn còn đông đầy trong đó.Biết nghĩ cô ấy nói dối.Cô ấy chưa thể quên.Bích.Bây giờ chị ở đâu.Cũng xa lắm.Chị nghĩ là chị trốn tránh mãi được sao.Tôi không hiểu được muốn nói gì.Tôi muốn nói cho dù chị có đi đi.Gọi đến tận cùng trời cuối đất.Thì chị cũng không thể trốn tránh được chính bản thân mình.Chất làm chị vẫn còn tồn tại bóng hình của người ấy làm sao chị có thể nói là chị quý.Nếu như chị quyền thật thì chị không cần bỏ đi xa đâu chị cũng có thể quên được mà.Tôi không hiểu có muốn nói gì với tôi.Chúng ta chỉ tình cờ gặp lại nhau.Chị hỏi thăm nhau vài câu xã giao là tốt lắm rồi.Chị có biết lúc này anh dương ra sao không.Điều đó không quan hệ gì tới tôi.Còn chị.Tôi.Tuần sau là đám cưới của tôi rồi.Quần thoáng xử lý.Nhưng cô đã vội trấn tĩnh.Mỉm cười nói.Chúc mừng cô.Tôi không gửi thiệp mời cho chị.Nhưng cũng muốn nghe chị chúc phúc cho tôi về đây.Tôi đang làm một chuyện rất mạo hiểm.Tôi không có đủ can.Để vọng thêm.Cái gì không thuộc về mình thì nó sẽ không thuộc về em.Quên không hiểu nổi beat muốn nói gì với cô.Nhưng cô vẫn lắng nghe.Chắc là chị nghĩ tôi kết hôn với dương phải không.Chẳng lẽ là không phải vậy sao.Nếu là thế thì tôi đã vui lắm rồi.Người anh ấy yêu là chị.Chứ không phải là tôi.Cho đến tận bây giờ.Anh ấy vẫn luôn nhớ đến chị.Gần một năm nay.Anh ấy luôn tìm kiếm và hy.Gặp lại chị.Quần thở dài.Chúng tôi không thể đến với nhau.Anh ấy còn nuối tiếc còn hy vọng gì chứ.Chị biết làm gì chứ.Chúng ta sống còn vì mọi người.Đâu chỉ sống cho riêng mình đâu.Những hạnh phúc là của riêng chị.Có ai đem đến cho chị điều đó.Mọi người mà chị yêu thương.Quần buồn phiền lắc đầu.Dường như có điểm thi là để thuyết phục tôi thì phải.Không.Tôi về thấy anh dương cứ mòn mỏi ngóng chờ nên tôi không đành lòng.Thời gian rồi cũng giúp anh ấy quên thôi.Chị bích à.Tôi muốn nằm nghỉ ngơi.Bình luận người rồi cũng miễn cưỡng đứng lên.Vậy thì tôi xin chào chị.Mầm gạo những gì tôi nói hôm nay sẽ làm cho chị suy nghĩ gì.Cảm ơn lòng tốt của cô.Chị suy nghĩ lại chứ.Quần cởi khi.Thật không giống với cô ngày trước đi.Tôi có minh hận về điều đó.Nếu như tôi biết kiềm chế mình như bây giờ thì tôi đã không thất bại.Trở về đi.Chúc chị mau bình phục.Quần bâng khuâng nhìn thấy bích.Cuộc gặp gỡ hôm nay với bích quả là rất bất ngờ đối với cô.Không ngờ ngày trở về mảnh đất đầy đâu buồn này.Người mà cô không nghĩ tới.Lại là người đầu tiên của gặp mặt.Chồng cô ta không giống một câu back home.Đắng kết ngày xưa.Ánh mắt cũng không còn để tự đốt tịch hẳn hợp.Cô ta thay đổi quá nhiều.Quần ngã người xuống giường.Giờ mới chợt nhớ.Cô chưa kịp hỏi xem.Bệnh quen biết thế nào với trang.Bệnh vừa gặp mặt dương đã hối hả gọi anh.Anh gia đình em gặp một chút.Anh đang làm việc mà.Bỏ hết đi.Giường lấy làm lạ trước cử chỉ của mỹ.Anh giận người đức công và điều giờ mới theo kích ra ngoài.Anh hỏi.Có chuyện gì đấy.Đừng nói là em gặp anh để nói với anh là em đã hủy bỏ đám cưới nhé.Tên cũng chấn động gần gần như vậy.Anh còn bận nhiều việc lắm chỉ còn vài hôm nữa là phải giao hàng rồi.Anh không kiểm tra lỡ chưa giúp được gì thì khổ lắm khách lần này quan trọng lắm.Quan trọng bằng hạnh phúc cả đời của anh không.Em nói.Em nói em đã gặp chị quân.Sao.Em và cô ấy.Cô ấy lúc này sao rồi.Đừng cuống lên như thế.Anh có biết cái người mà lúc nào anh cũng cần nhìn trang suốt ngày đến thăm là hai mươi.Chẳng lẽ.Giường ngỡ ngàng nhìn bị đâm đầu.Em nói cô ấy là quân sao.Bắt giặt đồ.Ừ là chị ấy đó.Hôm qua ngay chàng nhắc đến cô gái bị trang đụng phải tên cu.Em chụp thấy người ngựa linh cảm tới chị ấy.Nên em đã vào xem thử.Nào ngờ.Biết chưa kịp nói hết câu thì đã thấy dương chạy như bay ra xe.Này anh biết chị ấy làm ở phòng nào đâu.Không nói đầu.Giường sắt lớn.Phòng nào.Lầu hai khu b phòng số một trăm lẻ ba.Nhớ rồi cảm ơn em.Chữ em vừa dứt thì bóng dương cũng vất vả.Bình khô.Nhìn theo rồi thở dài.Có lẽ.Đây là một việc đúng đắn.Của cô.Tuy là trong lòng cô có một chút sống xanh ngậm ngùi nhưng dù sao thì cô cũng nằm đúng.Cái gì không thuộc về mình.Thì hãy trả lại cho người thôi.Giường hướng nào nhìn.Chiếc giường trống không như.Anh hỏi vội người nằm giường bên.Chị cho hỏi.Người nằm ở giường bên đi đâu rồi.Tôi không.Mới sáng cảm thấy.Anh hỏi tái xem.Cảm ơn.Người táo đỏ chữa bệnh nhân giải đáp.Tuổi xuất viện rồi.Sao bao giờ vậy cô.Cũng vừa làm thủ tục xong.Chắc là còn ở dưới phòng thanh toán viện phí.Cảm ơn.Giường chạy như bay xuống lầu đánh ráo riết tìm kiếm.Tuổi bị thương ở chân có lẽ chưa đi đâu xa.Phải không thể đi xa được.Quỳnh hãy chờ anh.Đừng đi.Nếu như em có linh cảm.Xin hãy đừng đi.Anh đang tìm em.Em ở đâu em có nghe không em đang ở đâu.Vừa lúc ấy dương nhận ra cái dáng thân thương của quân ở trước mặt mình.Anh bội nhau đến và giữ chặt lấy vài cô.Quân.Không gian như lắng đọng lại trong cái khoảnh khắc bằng hoàng xúc động.Quần không thức được lời nào.Cuộc đời đức gây ra.Mặc cho dương kéo diệt cô vào lòng.Anh đã tìm được em rồi quân.Lúc lên phòng thấy chiếc giường chống lệnh.Anh nghe lòng thẳng thuận đến sợ.Anh sợ là không còn cơ hội nữa.Ảnh buồn em dài được không.Chân em đứng không vững nữa.Anh chiều em ra ghế ngồi nhé.Chờ cho con ngồi xong giường mới hỏi là.Em còn đau lắm không.Không chịu khó khăn trong lúc di chuyển thôi.Sao anh lại tìm đến đây.Có phải là do biết nói cho anh biết không.Bật vừa gặp anh lúc nãy.Em cũng nghĩ thế.Cho nên em vội vàng xuất viện sau.Em sợ gặp anh à.Vì sao.Vì em biết là em không thể từ chối anh lần nữa.Quân.Gần một năm qua em cố quên.Em nghĩ đến anh.Em đã tưởng mình làm được.Nhưng sáng nay.Hình ảnh bích nhất đến anh.Em cảm thấy bồn chồn.Nỗi nhớ trở trở đến da diết nhức nhối hơn trong lòng em.Em biết nếu như em không mau chóng trốn đi.Em sẽ ngã gục.Nếu như anh tìm đến đây.Quỳnh sao em ngốc thế.Biết rằng không thể trốn chạy thêm đừng cố.Nếu như hôm nay anh không gặp được em.Sẽ điên lên về khối.Một năm qua.Lúc nào anh cũng tìm kiếm và mong chờ.Anh làm bất cứ điều gì.Để mong được gặp lại em.Chùa anh cũng đi cầu xin.Nhà thờ.Anh cũng vào xem lễ để cầu chưa được gặp lại.Có lẽ lời cầu nguyện của anh đã được chấp nhận.Còn bé chàng không động ai lại đụng nhầm vào em.Mà nó cũng hơi.Đụng gãy chân nam.Để em không còn cơ hội chạy trốn anh nữa.Quần bật cười lương dương.Em thảm trên.Mình còn chế nhạo em được sao.Thế mà em còn định chạy trốn nữa kìa.Anh mà không nhanh chân thì em cũng chạy thoát rồi.Quân anh vui lắm.Quần chíp nhẹ rèn bi dài mượt âu yếm nhìn dương.Đã lâu lắm rồi cô mới được nhìn thấy anh.Anh vẫn không có gì thay đổi.Kể cả ánh mắt đắm đuối mỗi khoảng nhìn cô.Điều khiển chất lỏng cô thuận.Em cũng thế.Em rất mừng rất vui và cũng đang muốn khóc vì lần hội ngộ này.Giường ôm đảng vào lòng vỗ về.Đừng khóc.Nếu không.Anh sẽ khóc theo em.Ảnh dương.Cho dù thế nào.Thì em cũng không xa anh lần nữa đâu.Anh cũng thế.Chỉ có em là ngốc thôi.Em quả là rất nước.Tại sao lúc đó.Em đã có thể bỏ chạy như thế.Em đúng là một con ngựa.Ừ.Anh thấy em tự trách mình là phải lắm.Từ đây đừng lúc như thế nữa biết không.Chứ giờ xảy ra điều gì.Cũng phải bàn bạc với anh.Em biết rồi.Em nhất định không sai nữa đâu.Sáng nay lúc người biết nói cô ấy gần kết hôn.Em cứ nghĩ người cưới cô ấy là anh.Em đau lòng muốn chết đi.Chồng cái khoảnh khắc đó.Em ước sao có được anh ở bên cạnh em.Cho dù có đánh đổi điều gì cũng được.Thế mà còn vội vã xuất viện.Làm sao anh tin em đi.Em sợ.Em nghĩ đến.Giường chặn lời nào.Anh hiểu rồi.Đừng nghĩ gì nữa.Chúng ta đã có nhau rồi.Không cần phải lo lắng những điều tào lao đó.Quần ngạc nhiên nhìn dư.Tào lao.Tào lao.Quần khúc khích.Tào lao.Đúng là tào lao mà.Giường bật cười theo nàng.Cả hai sung sướng đón nhận nha.Bỏ mặc những lưu đằng sau.Đi học.Họ chỉ cần có nhau.Không muốn vướng bận thêm điều gì ngoài hạnh phúc lúc này.Ông nằm bực bội đặt lên nước chà nhạc thích xuống bàn rồi cậu nhỏ.Đến cạnh cha cũng không biết pha cần làm ăn cái gì.Dự án ngoại nhìn cha.Bà.Một năm qua chúng ta đã thay năm mươi sáu người làm rồi bác ba cũng không vừa ý sao.Cơm thì lúc không lớp nhãn.Thức ăn thì người này bỏ đường ngọt như chè người thì thêm muối mặn t cả nước.Sao bây giờ khó tìm được người làm thế.Chỉ cần một chút khéo léo thôi cũng không có.Gọi điện đức trà mà cũng không biết pha thì uống làm sao.Chả bì.Chả biết ai hả ba.Dương lệ nhìn cha.Gương mặt của ông tối sầm cao có.Vậy là sau khi quân đi.Ông làm cửa luôn cầu nhỏ không vui về những chuyện người giúp việc không làm đúng ý của ông.Bạn cười nhé.Ông chán chường lắc đầu.Bà chán cười lắm rồi.Thức ăn chẳng nuốt được đã thế còn bát tràng mấy hôm nay đi.Con cũng như thế bỏ vợ ở nhà một mình với cái đáng gửi làm nè.Ba chỉ muốn quất thì chúng một chiếc.Hay là để con cho họ nhỉ.Giữa tuyển người khác nhé.Chỉ thêm phiền thôi.Mặt nạ.Ba không ăn được thì uống sữa vậy.Hãy để con đưa ra tiệm anh nhé.Thôi đi.Ở tiệm cũng thế thôi bội bạn mất vệ sinh.Giường mỉm cười nhìn.Trường mầm cứ như trẻ con mẹ nhiều không chịu.Tuy nhiên anh vẫn cần lo lắng cho ông.Bật khó khăn lắm phải không.Giường lắc đầu đáp.Chắc không.Có điều cần thật vô dụng.Chỉ có mỗi việc nó ăn uống cho bà mà cũng không xong.Bà già rồi nên kén chọn.Con đừng tự trách mình.Vậy ngày mai con sẽ tìm người nấu cơm cho ba.Cần cần bận nhiều việc cứ mặc ba.Hôm nay bực bội quá thì bà cậu nhau thế thôi.Giường chiều mến nhìn cha ông nói tiếp.Cứ mặc kệ ba.Đi ăn rồi đi làm đi.Dạ vâng.Nhớ tối về sớm đừng bỏ chạy nhà một mình đấy.Dạ vâng.Nói thế chứ em biết dưỡng chất gì đã về sớm.Lúc trước thì nó không đi chơi thì ông ấy ngại xót xa.Giờ thì nó cứ đi suốt.Ông lại buồn bực cứ như giận dỗi.Vì nó bỏ mặc anh một mình.Chắc là nó lại có bạn rồi.Cầu mong như thế.Không biết lần này nó lại yêu ai đi.Thì mặc nó yêu ai cũng đủ.Cứ hễ nói yêu thì ông sẽ cưới cho nó.Em tự hứa với lòng là không bao giờ cản trở nó nữa.Mà chẳng đi.Có phải nó đang cặp yêu không nữa.Chắc là thế rồi.Mặt nó cứ tươi tắn hẳn lên.Lúc nào cũng như cười.Quần áo trở chú.Hôm nọ ông còn nghe nó hỏi con bé trai.Trần đức hoa nữa cơ.Nghị định đấy.Ông nam tưởng tìm cười thầm.Tôi cần bán.Về lúc nào mà hạch toán lên làm giật cả mình.Chào nhí nhảnh nói.Bà đang nghĩ gì mà còn cười một mình như thế bà ghê lắm đấy nhé.Lớn rồi.Anh nói cho đàng hoàng.Tai nghe thấy lại cho là con không biết tôn trọng cha.Bà.Khó khăn như thế nào.Không muốn con gái gần gũi mình sao.Bài.Còn không thèm nói chuyện với bà nữa.Ở cái con này.Hôn nhân mặt nổi.Thế thì còn bốn mươi ba phải làm sao.Ba phải dịu dàng một chút cởi mở một chút bớt lại một chút.Thôi thôi con bé này lắm chuyện quá.Lúc nãy anh hai con nó cứ đi luôn.Con có biết nó đi đâu không.Nghe chèo.Trang cảnh giác đáp.Bà hỏi làm gì.Bộ bà định dính hai.Không và chỉ quan tâm đến nó thôi.Vậy.Ngập ngừng rồi chắc nói luôn.Vậy lỡ anh hay đòi lấy vợ.Bà có chịu không.Ở hai sao lại không.Lỡ anh hai lấy người mà không thích thì sao.Ai bà cũng thích cả.Thật không.Con làm sao thế.Dám hỏi bạn lại bà.Trang bị dạ dày thì sự mặt phụng phịu.Còn chị sợ ba lại cản rồi chết người ta anh hai con lại ế lần nữa.Ông nằm thở ra và ân hận.Bài viết là ba mươi đúng bà cũng ân hận lắm.Nếu như mà không ngăn cản.Thì còn lại giận.Anh còn nó cũng có con rồi.Thế bây giờ anh hai đi tìm chị quân về.Bà có cho phép hai người lấy nhau không.Ôm thở dài buồn bã.Ban ngày nói cô ấy bỏ đi lâu rồi.Duyên phận mà.Biết đâu được hai người gặp lại nhau thì sao.Ông tình gần nói.Nếu như nó tìm được thì bà cũng chắc cưới luôn.Làm gì mà còn la lớn vậy.Con sẽ làm chứng cho bà út lời.Nhưng mà con làm sao thế.Con xin báo cho bà biết trước.Anh còn gần lấy vợ rồi bà chuẩn bị mà đón con dâu đi.Chỉ giỏi ăn vừa nói thôi.Bà không tin thì thôi.Nói xong có nhảy chân sao xuống đây.Trước đôi mắt trìu mến của ông nam.Cái con bé này.Cho nó ra nước ngoài học để nó tiêm nhiễm cái kiểu sống tự do phóng khoáng.Là phóng khoáng đó ba.Trang trùm lên lan can lớn tiếng kêu lên.Làm cho ông nam cũng phải phì cười.Ông làm gì khi thấy đồng hồ điểm mười hai tiếng.Đã trưa rồi sao.Ông nhắn.Lại nằm xuống đọc báo.ba.Bò sữa ăn cơm đi ba.Ông làm sao mày.Báo công an đâu.Sao vậy.Cứ nghĩ đến cái món cá tanh tanh của bà bếp.Đặt bàn ghế cả người rồi.Hôm nay không tăng đôi ba ba xuống ăn đi.Hồng cầu nhỏ khi thấy trang cứ chèo kéo mãi.Bà đã nói là bà không ăn.Sáng bàn phở của non.Trang phục chịu.Bên phải từ sáng đến giờ còn lo sao được.Ông lâm đang theo chân con gái vào phòng ăn.Đường nháy mắt với em gái rồi sắp thức ăn cho cha.Bạn thử món mực xào này đi.Người làm mới nấu ăn ngon lắm.Uống nước nhìn con.Còn lại đổi người à.Dạ phải.Làm chậm rãi ăn rồi bật lên tiếng khen.Ngon thật.Bà vừa miệng.Ngon lắm.Nói rồi.Ăn thịt ngon miệng.Khiến cho hai.không giường nhìn nhau ý nhỉ.Thế ai đã nấu cơm với con.Dạ.Cần nhớ trả lương cho người ta khá để giữ chân người ta nhé.Dạ vâng.Thấy dương còn ngập ngừng thì trang đã lên tiếng.Ba ơi.Người ta làm không cần lương.Ông làm tình thiệt nói.Ai lại làm mà không cần lương.Cứ nghe lời ba.Tìm một người biết làm vừa ý của chủ là được.Thuê người làm ở đâu rồi.Trần nháy mắt và anh trai.Anh còn chờ gì nữa.Dừng bước vào trong.Lần sau anh đã dẫn quân ra trả ông.Thứ ba.Ông nằm nhìn lên rồi nhận ra bình ngạc nhiên.Lại quà.Quân cúi chào ông.Dạ thưa ông.Ông nam sầm mặt nói.Thì ra là vậy.Dương ấy trước thái độ không vui của cha.Anh lo lắng.Khẽ lên tiếng.ba.Thôi được rồi.Cứ để cho cô ấy làm đi.ba.Không có ý kiến gì.Có trà không cho tôi đi trà đi.Quân nhìn dương với nụ cười rạng rỡ trên môi nàng quay ngang vào trong rót trả cho ông năm.Ông uống trà.Ừ.Bà bác không phản đối chứ.Âm lịch sáu trang.Không trả lời cô mà chỉ khẽ khả nói.Chả ngon lắm.Tràng vỗ tay giao lê.Vậy là ba đồng ý rồi chị quân mừng nhá.Ông nằm nhìn hai con rồi chậm rãi nói.Hai con có chuyện gì nói với ba không.Hôm nay bạn ăn cơm ngon miệng.Nền cũng sạc khỏi lắm.Chàng chúc anh trai.Nói đi còn chờ gì nữa.Bà.Con biết tụi con đã không nói trước với ba.Nhân quả.Là con cũng mới gặp lại con.Con đã nói cô ấy đến nấu một bữa cơm cho ba.Để lấy lòng chứ gì.Ông nằm bật nói.Dạ.Còn gì nữa không.Trang lẩu tổ cha người dơi.Vì thế anh cứ đứng ta lúng túng nói không ra lời.Anh hai xin phép ba cho anh hai cưới trị quân.Bà nhớ bà đã nói gì với con không.Trực tiếp còn nhỏ nè.Hai người họ có duyên với nhau đấy ba bà có biết người mà bị con đụng gãy chân là ai không là chị quân đấy.Bà xem.Không phải nhà ta có duyên với nhau sao.Còn từ nước ngoài về đây xa xôi là thế gặp bao nhiêu người mà không.Lấy đúng ai chịu.Hôm nọ nếu như còn không làm cho chị ấy gãy chân thế anh hai của con làm sao mà gặp lại được chị ấy.Bởi.Chị ấy cũng có số làm chị dâu con.Đến khi mới gặp con đã thấy mến chị ấy rồi.Kịch còn.Bà.Còn chị còn có một tháng nữa là phải đi rồi.Ba cái đầu để cho con còn ăn cưới hay đi đi ba.Bà không nói tức là ba chấp nhận rồi nhé.Ông nằm lưng con gái.Đồng ý cái gì.Bà có nghe nó nói cái gì đâu.Giường mừng rỡ vội đáp.Thứ ba.Trang nó đã nói hết dùm con rồi.Con muốn cưới quân.Còn xin bà cho phép.Ông năm.năm.Bây giờ thì tụi nó đã lên tiếng.Ôm cần muốn điều gì nữa.Làm khó chúng sao.Lần này thì có lẽ.Táo quân và dương cũng bỏ đi mất.Đúng là có duyên nợ với cô gái này.Thế nào mà con trang ở mãi tận bên đó về đây cũng gặp.Chồng thì cô gái này cũng thùy mị nết na.Quán xuyến gia đình.Lại nấu ăn rất vừa miệng ông.Hai đứa đứng bên nhau chồng thật xứng đôi.Nhưng.Thôi thì thằng bé rồi.Con của nó cũng dễ thương.Nó cũng yêu ông lắm.Có nó đùa giỡn trò chuyện cùng ông lại càng vui.Tuổi còn muốn làm gì thì làm bà không cản.Giường mừng rỡ trường vai quân.Kéo nàng lại gần hối thúc.Cảm ơn bad.Quần sung sướng cúi đầu lí nhí.Cần cảm ơn ông.Quần lên tiếng.Còn ông nữa phải gọi là ba chứ.Thì muốn gọi sao cũng được.Tiếng cười làm rộn rã cả căn phòng.Phông nền cũng không ngăn nổi niềm vui.Thế là ông đã có râu rồi.Thôi mặc kệ ai nói gì thì nói.Gia đình ông hạnh phúc là được rồi.năm tháng sau.Bà lan cảm động cứ cầm mãi bàn tay nhỏ nhắn của quân trong tay mình.Rừng rừng nước mắt nói.Tập cảm ơn con.Quân chạnh lòng an ủi bà.Mẹ cũng đừng buồn.Anh nam giờ đã ít.Có lẽ anh ấy cũng không cần hối tiếc điều gì.Phải.Thực ra thì nó rất thanh thản.Nó nói mẹ hãy chăm sóc cho thằng duy và con.Nó không nghĩ là con lại đến đốt nhang cho nó.Lại nghĩ chắc là con hận nó và mẹ lắm.Bởi những việc tồi tệ lúc xưa lại gây ra.Bệnh thận và hội thiện lắm.Mẹ đã làm hai đứa phải chia lìa.Điều gì mà không quá độc đoán.Có lẽ giờ nó không mất sớm như thế.Đại được nói thế.Sống chết có số mà.Không phải tại mẹ đâu.Từ nhỏ nó đã yếu đuối.Cho nên mẹ không cho nó làm gì.Đỉnh núi chiều nó quá nên đã làm hại nó.Rồi thì.Vậy mẹ mà nó phải sống khổ.Phải lo lắng buồn phiền suốt bao năm qua.Tất cả là vì mẹ.Mẹ.Giữ sức khỏe đi.Giờ có con vật thằng duy ở bên mẹ mà.Quần áo cẩn thận.Con cho thằng duy về ở với.Mẹ cảm ơn thật nhiều.Nó ngoan lắm con dậy nó ngoan lắm mẹ cảm ơn con.Lại được nói thế chỉ làm cho con thấy ngại thôi.Con cũng có lỗi với mẹ nhiều lắm.Con không có lỗi gì cả.Dù sao thằng nam nó cũng được sống hạnh phúc bên còn một thời gian nó cũng toại nguyện lắm rồi.Lại nghỉ à.Lúc nào rảnh rỗi còn sẽ sang thăm mẹ.Ừ mẹ thích phiền quá cái làm mất thời gian của con.Quên mỉm cười chào bà rồi ra xe.Giường cho cô với ánh nhìn âu yếm.Chúng ta về thôi anh.Từ bảy mươi sao chứ.Quân thở dài.Mất điều giản dị nhất sao lại không.Em định để cho thằng duy ở lại với bà nội nó một thời gian cho bà ấy nguôi ngoai phần nào.Ừ em tính vậy cũng đủ.Thấy bảy cô độc như thế cũng tội nghiệp.Quần gật đầu.Dạ phải.Chỉ mới có mấy tháng thôi cho bà ý là hẳn đi.Chẳng còn chút khí phách nhịp xưa.Chỉ tội cho anh nha.Thôi.Chúng ta về thôi.Tối rồi.Cả ba loại nặng.Dạ vâng anh em cần nấu cơm cho ba nữa.Kẹo không lại bị ba mắng là lười biếng cho coi.Giường cười bằng mất với quân.Anh lại thấy lúc này ba thương em hơn cả anh rồi.Anh ghen tị.Ừ bắt đầu cũng hơi lo lo.Bài này em có cháu ba bồng ẵm chắc anh rẻ quá.Thì phải thế thôi.Quần vinh mặc đắc chí trả lời cho anh x nhỏ cậu nhỏ.Đúng là đàn bà bạc bẽo quá mà.Này tự mình làm mình chịu không ai ép đâu nhé.Em thật đáng ghét.Nói rồi giường với tay ra sau kéo tay quân.Chẳng có lưng mình.Hạnh phúc thật ngọt ngào.Up trong từng ánh mắt.Lời nói của anh.Thế mới biết chỉ cần có tình yêu cần người sẽ đạt được tất cả những điều kỳ diệu trên cõi đời.Quý vị và các bạn thân mến như vậy là chúng ta vừa lắng nghe xong tập cuối cùng của bộ truyện này.Quả là một kết thúc có hậu mà tất cả chúng ta đều mong chờ vẫn như thường lệ sau khi lắng nghe xong quý vị và các bạn có.Có những cảm xúc gì.Hãy chia sẻ bằng cách để lại bình luận của mình về phía biên giới và nếu cảm thấy hay mọi người đừng quên nhấn like chia sẻ và đăng ký kênh.Anh đã cảm ơn tất cả mọi người rất nhiều không biết xin kính chúc tất cả những thính giả của chợ tình một đêm. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com