Truyện Hay 2020 Một đêm Với Bạn Thân P2 - Truyện Tác Giả Diễm My Mc Anh Sa đọc-y1

truyện hay 2020 một đêm với bạn thân p2 - truyện tác giả diễm my mc anh sa đọc-y1

Anh sẽ rất vui được gặp lại tất cả nhà thả thính giả của chợ tình vào khung giờ phát sóng còn thuộc hai mươi:mười tối và tôi.Chúng ta sẽ tiếp tục đến với tập hai của bộ truyền.Một đêm với bản thân của tác giả diễm mi.Quý vị và các bạn thân mến như chúng ta đã biết ở tập truyện trước thì đạt và khánh vốn là hai người bạn thân thiết từ từ.Nhạc thiếu nhi sau một đêm quá chén thì họ đã đi quá giới hạn của mình.Và sự cố này đã khiến cho mối quan hệ của họ trở nên vô cùng bối rối.Đạt thì vốn là một công tử chơi bời lêu lổng con khánh thì là một cô gái chăm học và giỏi giang.hai cá tính này giờ đến mối quan hệ của họ chuyện tình cảm còn chưa rõ ràng thì tập chuyển lời có sự.Hiện của một người đàn ông.Và anh chàng này thật đúng là một cực phẩm.Và mối quan hệ giữa anh chàng này và khánh ở trong quá khứ sẽ mang đến rất nhiều chi tiết thú vị.Bây giờ xin mời tất cả quý vị và các bạn cùng và ánh sáng đến với nội dung chi tiết tập hai của bộ truyền một đêm với.Tác giả diễn mì qua phần diễn đạt của ánh sáng.Chiếc xe lại lăn bánh kế hoạch bước đầu thành công.Chỉ còn bước cuối và đánh nhanh rút gọn để đưa nàng về danh thôi nghe như thế khóa mi.Của đảng cầm lên sung sướng lòng thì rộn rã niềm vui trở lên quanh một hồi thì bạn khánh.Ruột hỏi đi đâu mà xa vậy tí đi ăn nghe đến.Thế ai kia ngồi phía sau khói chế ăn uống vốn là niềm yêu thích của cô mà.Giá của một nhà hàng mà anh đã kể công nhiều chuẩn bị sẵn đạt gọi món ăn công nhân.Nhà hàng này ăn ngon thật rất hợp khẩu vị của khánh có ăn sạch sành sanh không để phí một chút.Đặt để nikon về phía của cô rồi nói tráng miệng đi.Đó có một nhân viên mang đến một hộp quà nho nhỏ màu đỏ có cái hơi xinh xinh.Anh chị là khách hàng may mắn nhất của hôm nay đây là món quà nhỏ nhà hàng rồi đến hàng.Chúc anh chị buổi tối vui vẻ và hạnh phúc của đường tăng.Mơ thấy ai mà không thích bạn khánh hí hửng nhận lấy xuýt xoa khen ngợi.Nhìn đến cái hộp thôi nhìn cũng sang trọng vãi chưởng không biết là bên trong có gì nhỉ.Đạt đáp lại mở ra đi rồi biết thôi.Cũng được bạn khánh hài tài thần thất bóp cái nơ xinh xắn từ từ mở.Quả ra.Là một cặp nhẫn rất lấp lánh ôi nhẫn đôi đấy đẹp quá mày ạ.Đâu để tao xem đẹp thật nhờ hay là để tao đem cho mày nhé .Khánh lắc đầu rồi nói nhưng mà đây là nhẫn đôi cơ mà tao với mày.Đâu có yêu nhau đâu tao sẽ để dành để đào với người ấy cái gì cơ.Còn dám đòi đi với thằng khác có biết là bố của mày chọn cả buổi không đấy chứ còn biết đánh chữ.Ai nói với mày nhất thiết phải là người yêu tôi mới đang dẫn đầu.Mày không thấy một gia đình một nhóm hoặc là một câu lạc bộ họ thường mặc quần áo giống nhau à.Tao với mày là bạn thân thì cũng giống như bọn họ thôi đều nhận rồi là chuyện bình thường mà đưa tay.Tao bảo cho ai đó người ngát giống như con nai vàng vậy mà nó.Không đấy đừng có lừa tao đấy nhá mày thông minh thế làm sao mà tao lừa được.Nhanh đi.Chưa đi tao cho.Khánh được đạt khá là thông minh thì sướng hơn.Hãy mở hì hì nhìn rất đáng yêu.Đưa tay ra cho ai kia đeo vào.Rồi đấy.Đẹp quá.Rất hợp với mày đây.Bây giờ mày đem lại cho tao đi.Đặt nói xong thì chia tay ra sân.Khởi nghĩa người.Nghị định những lời đặt nói không đúng.Nên nhanh chóng lấy chiếc còn lại đeo vào ngón tay của người nào đó.Các bạn biết không.Khoảnh khắc được khánh cầm tay rồi đưa vào.Người cổ đại.Nóng giống như núi lửa đang phun trào.Mặt thì đỏ bừng.Vành tai có mụn đỏ.Sung sướng quá mà.Này.Sao mặt của mày đỏ như vậy .À không có gì đâu để tao chụp lại bức ảnh làm kỷ niệm nhé.Đêm đó về nhà.Có một người nào đó nằm trên giờ.Cầm tay lên cứ tưởng tìm cửa suốt.Bà đào đi ngang qua mấy lần đều bắt gặp một biểu cảm đó.Thì lo lắng xuống vào.Còn có làm sao không vậy.Còn có thể không khỏe ở đâu không.Còn có sao đâu mà về phòng đi.Thế sao.Bạn có thể còn cười từ lúc về đến giờ về.Hay là còn có chuyện gì nói nghe xem.Ôi mẹ ơi.Con đã bảo là con không xa rồi.Mẹ con với nhau.Sao phải giấu như thế.Bạn cứ nói đi mẹ sẽ giúp.Mẹo giúp thật không.Bà đào giặt đồ.Bà chỉ có mỗi thằng con trai không giúp nó thì giúp ai đây.Dĩ nhiên rồi.Ai đó cười thành nhiên rồi nói.Mẹ.Con muốn cưới con mít nhà chú dương.Lại giúp còn nhé.Bà đào hỏi lại lần nữa.Thật không đấy.Nhưng mà còn có chơi bời lêu lổng như thế.Mà sợ là bà cúc không được nghĩ đâu.Bài khó tính lắm đi.Thủy như thế.Con mới nhờ mẹ giúp.Đạt ghé sát vào tai của mẹ rồi nói.Để.Bạn làm như thế này này.Đỹ.Đảm bảo là sẽ có con dấu thôi.Bà đảo nghe xong thì đồng ý.Bà chỉ mong sao khi lập gia đình.Con của bà sẽ chú tâm vào sự nghiệp.Có một đứa con trai cưng.Bà hi vọng vào nó rất nhiều.Hôm sau là một ngày nắng đẹp ai đó hứng khởi cầm bó hoa.Những chùm bong bóng bay mà lòng rộn rã sẽ nhìn đồng hồ cô ấy sắp đến rồi.Khánh đang ở nhà nghề đặt hẹn giờ công viên có gì vui lắm cô cũng hí hửng đi ra xem.Đến nơi đi khắp cái công viên mà không thể đạt được cả của móc điện thoại ra gọi thì thôi.Vàng ở sau lưng khánh xoay người định chửi thì cái người trước mặt làm cho cô phải hết.Thằng tế quần tây đen áo sơ mi trắng.Đúng chuẩn soái ca ngôn tình.Trên tay của nó cầm bó hoa to và đẹp cười với cô.Tàu đây.Thế mày gọi tao ra làm gì thế.Mà sao hôm nay lên hàng đẹp như vậy nhỉ.Tao đi tỏ tình đấy.Chẳng hiểu vì sao nghe thằng tí nói câu đó khánh lại có chút không vui.Thế thì đi đi.Như vậy thì cũng bảo người ta đi ra đi.Đúng là vớ vẩn.Khánh đồng bỏ đi.Cô dần.Vì sao.Cô cũng không rõ cô chỉ biết mỗi lần thằng tế giới thiệu bạn gái là cô luôn có cảm giác hụt hẫng.Một chút nhói ở cần tìm.Nhưng miệng thì luôn nở nụ cười chúc mừng nó.Mặc dù cả đêm đó cậu sẽ không thể nào ngủ được.Còn nhớ có lần khi cô đã quen với tuấn đang hẹn hò ở rạp chiếu phim tế công.Tí gọi nói là bị sốt.Thế là cô vội vã chạy về nấu cháo mua thuốc cho nó mặc cho tuấn giận hờn ghen tức.Sau này tôi mới biết.Có một người luôn tìm mọi cách để được bên cạnh cô.Mở cô thì lại không hiểu.Lần này nó tỏ tình với bạn gái mới.Cô không muốn lại mang cảm giác khó chịu tiền nữa.Cô không muốn nhìn thấy vòng tay của nó ôm người con gái khác trước mặt cô phải về thôi.Khoan đã.Mày đi đâu vậy.Khoảng hết tài của đảng già rồi nói.Đi về chứ đi đâu.Bày tỏ tình với ai.Liên quan gì đến tao đâu.Bảo tao đến để làm gì thế.Tao không rảnh rỗi nhé.Sao lại không liên quan.Biết à.Thật già.Tao hẹn mày ra đây.Để nói với mày.Tao thích mày đi.Mày.Mày lấy tao nhé.Hai tay của bạn khánh lùng bùng lắp bắp nói.Cái gì cơ.Mày nói gì thế.Bạn đạt nhắc lại lần nữa.Tao nói là tao thích mày đấy.Rất rất thích.Mày lấy tao nhé.Tao muốn làm cha của con mày đấy.Đây không đơn thuần là to tình.Nó giống như là cầu hôn vậy.Chỉ khác là ai kia không quỳ xuống đeo nhẫn giống như những diễn viên trên màn ảnh mà thôi tuy vậy.Bạn khánh thông minh xinh đẹp của chúng ta lại không hề nghĩ như thế cái thằng trời đánh này.Chừng nào tự dưng mà làm như vậy.Chắc hẳn là nó có ý đồ gì đó để trả thù cô đây.Chẳng hạn như việc có bỏ thuốc xổ vào nước ngọt của nó hồng trước.Chắc chắn là như vậy rồi.Định lừa tao à.Tao không ngủ đâu nhé.Còn khuya.Khánh hết mặt lên cao tự cho mình là thông minh.Báo hại người cầm hoa giận run cả người.Muốn lấy cây ra bổ não nó ra xem.Đầu của nó chứa gì mà như một cách thần kỳ đến như vậy.Tao không lừa mày đâu.Tao nói thật đấy.Tặng mày đi.Đưa bác hòa về phía quốc khánh hòa rất đẹp.Khánh cũng thấy như thế.Nhưng rất tiếc là những gì nó làm nãy giờ đã lọt vào tầm ngắm của cô hết.Nó ôm bó hoa.Nhưng lại không dám ôm sát vào người.Chỉ cần về phía bên ngoài.Chứng tỏ hoa này có vấn đề.Có khi nào nó chuột mắt mèo vào.Làm cho con nhái giống như lúc nhỏ không hoặc là thâm độc hơn.Thế nào chuẩn chất gì đó khủng khiếp.Để có người mùi hoa.Có thể chết bất đắc kỳ tử.Khủng khiếp.Quá là khủng khiếp.Không bao giờ nhé.Bạn khánh ném bó hoa vào người của bạn đạt.Bạn đạt không kịp chụp lại bỏ rơi xuống đất lòng của đạt như vừa rơi xuống một vực sâu.Còn ngu này.Mày làm cái gì vậy.Ai đón anh nha.Thì làm như thế đi.Đừng có tưởng tao không biết.Có ý đồ đen tối của mình nhé.Mày định gái tao à.Lấy hoa hạ độc tao đúng không.Tao nói cho mày biết.Tao thông minh bao nhiêu năm.Nhưng mà không dại một giờ đâu.Mấy cái chiêu trò cũ rích này.Tao biết hết.Trời đất ơi.Mặt của đạt bây giờ đang giống như đít nồi.Sao cái còn lại có thể nghĩ đến cảnh giới cao siêu như vậy.Người ta là thật lòng với nó.Thì nó lại chờ giờ đang đùa cợt.Mít nài.Mày khôn lắm đấy.Rất rất khôn.Chuyện gì mà cũng biết cả.Tất nhiên rồi.Tao mà lại.Mặc dù hôm nay mày có thật tình thật đi nữa.Tao cũng không bao giờ đồng ý được.Tao nói rồi.Mày không phải là gu của tao.Ai đó muốn gỡ gạc lại chút liêm sỉ.Cười nhạt rồi nói.Mày bớt mơ đi nhé.Mày nghĩ sao mà tao lại tỏ tình với một đứa.Có bề dày kinh nghiệm bị bồ đá giống như mày.Xuống đi.Tao chỉ là đang tập để tỏ tình với bạn gái của tao thôi.Bếp ngày mà.Nó thì làm sao tỏ tình với cô được.Mày mà cô không nhận lời nếu không ăn cá dầu dừa bờ.Cho nó cười chết mất.Đêm hôm đó cả hai đều mất ngủ.Buổi tối hôm sau.Có tiếng chuông điện thoại.Alo.Tao đi.Đầu dây bên kia hốt hoảng nói.Xin lỗi.Bạn có phải là bạn hồng khánh không à.Đúng rồi.Lê hồng khánh.Bạn là ai thế.Mà sao lại cầm máy của thằng tí vậy.Tớ là người đi đường.Xổ số máy này bị kẹt xe.Đang trên đường chuyển vào bệnh viện.Bà đến nhà nghỉ.Cái gì cơ.Bệnh viện nào về có nặng lắm không.Bệnh viện ito.Bà đến ngành gì để làm thủ tục.Tình hình nặng lắm.Nạn nhân bất tỉnh rồi.Cảnh quan quảng lưỡng vì ra lấy xà.Không biết gì nào đã biết chuyện chưa.Nên gọi điện cho bà ấy.Gọi mấy lần thì nhưng bà đào không bắt máy.Của chạy tận sang nhà.Cửa thì đã khóa ngoài.Không thể nào chấm chế độ phóng thật nhanh đến bệnh viện.Vừa chạy.Vợt cầu mong thằng tí bình an vô sự.Đến bệnh viện cô vừa chạy vào vừa gọi vào số điện thoại của đảng.Để tìm người lúc nãy.Cô rất lo lắng.Rất sợ.Cảm giác lúc này khó nói làm sao.Alo.Bạn ơi.Tôi đến bệnh viện rồi.Bạn đang ở đâu vậy.Bạn đi thẳng vào khoa cấp cứu đi tớ đang ở đấy thì sáng đến lời thì cánh cửa vẫn.Điểm đóng l cơ sở cứ đi tới đi lui trước cánh cửa người bạn kia thấy khó.Đến thì sao điện thoại lại giờ cũng ra về tầm khoảng nửa tiếng sau cánh cửa được mở ra.Bác sĩ đeo khẩu trang kín mít đi ra khánh nào đến giờ hỏi.Bác sĩ nhà bạn tôi sao rồi có nguy hiểm lắm không bạn sẽ khai thời dài cấp.Xin lỗi chúng tôi đã cố gắng hết sức.Cô bảo có bệnh nhân lần cuối đi hỏi trần quốc khánh dồn dập đến mức nếu như bác sĩ kia không.Kiệt cô đang hát quay xuống đất đôi mắt của cô chao đảo và bọng nước những dòng mặn đắng.Trẻ xuống khóe miệng đắng rất đắng còn đáng hơn cả lúc của việc thực tế chiều đi.Tưởng những lúc như thế đã khó chịu lắm rồi nhưng không ngay bây giờ.Nó nằm ở đấy mặt mày thì tái nhợt có nhiều chỗ bầm tím đường mắt của nó nhắm nghiền.Mở ra rồi cho cô có gọi có kêu cao thế nào nó cũng không trả lời cô nữa.Nó giận cô thật rồi sao.Mày đùa tao phải không trả lời tao đi.Mày từng hứa sẽ luôn bên cạnh đến khi nào tao lấy chồng cơ mà.Mày không giữ lời hứa thế.Tí à chẳng phải.Mày còn nói.Đến giờ toàn ba mươi tuổi mà không có ai cưới thì sao.Giỡn thôi mà mày định dứt lời à khánh nói rất nhiều nước mắt cũng theo đó.Trời xuống tí tách sao lòng của cô lại khó chịu và trái tim lại quặn đau đến như vậy.Bộ nhớ lại những ngày tháng bên nhau những ký ức tuổi thơ quay về giống như thước phim quay chậm.Nó đã từng nói với cô rằng mít nếu như sau này hai mươi tuổi.Mà vẫn không lấy ai ta sẽ lấy mở nhé cô bé ngồi rồi đá mày điên à hai mươi tuổi.Mẹ chán tao chưa lấy chồng ở đâu vậy thì hai mươi lăm.Cũng khùng ba mươi tao chấm lấy nhé được rồi.Vậy thì lúc ấy mày đã trở thành bà cô già khó tính tao sẽ bị tất cả đàn ông trên thế giới này.Giày giúp nhảy thoát kiếp độc thân mà nhớ đi nha cô vẫn còn nhớ.Nhưng mà nó đã quên rồi sao.Nó bỏ lại cô khi cô chưa được ba mươi tuổi.Lê minh đạt.Mày đúng là cái nút lưỡi nhất trên thế gian này.Mày là thằng xấu xa nhất mà tôi từng thấy.Còn đem kể chuyện cầu hôn.Để chiều tà như thế.Lấy áo cũng vừa thôi chứ.Mày có biết.Có biết là tao thích mày không.Nước mắt rơi xuống trên tay của cô và nó.Và nước mắt.Có bao giờ ngọt đâu.Mày nghe tao nói không thế.Mày tỉnh lại đi.Mày muốn chiều tao kiểu gì cũng được.Mày muốn gì tao cũng chịu mày hết.Thật không.Thật mà.Vậy làm vợ tao nhé.Ừ.Mở honda.Ai vừa nói chuyện với cô thế nhỉ.Là ai.Ngoài cái tên lê minh đạt kia nữa.Mày.Mày chửi chết đó.Chết thế nào được.Mày hứa rồi đấy nhá không được nuốt lời đâu đấy.Ai đó tức thì hiểu ra vấn đề.Quạt nước mắt nước mũi đứng dậy quát.Mày giờ tao á.Mày không phải dễ đúng không.Lúc này bạn khánh túc cái chăn mỏng trên người có đoạn ra.Phần thân dưới không bị điếc à.Vậy mà bác sĩ nói không thể nào cứu được.Hóa ra.Bọn họ đồng minh và lừa cô.Chó chết này.Không biết là mày làm tao sợ lắm không.Khánh giận dỗi bỏ ra về.Bạn đạt đuổi theo năn nỉ ỉ ôi.Khoan đá mini.Mày bỏ tao ra đi.Tao không có loại bạn mất nick nhưng mà.Thối mã.Tao bị quản xa thật đấy.Mày xem đi.Tay chân trời mưa thế này đau lắm.Đầu bắn chết người ta luôn đi.Mặc kệ mày đấy.Không liên quan đến tao.Mày biến đi.Biển thế nào.Mày lấy tao rồi còn gì nữa.Cái đấy không tính.Thế mày định nút rồi à.Tao ghi âm lại rồi đấy nhá.Đạt bật điện thoại lên cho bạn khánh hòa.Giờ cắm đầu bỏ chạy.Làm cho ai đó chạy theo muốn hụt hơi.Vẫn không bắt được con cá giả đó.Mày gọi cho tao đi.Đứng lại xóa cái đó đi.Thằng chó chết.Còn lâu nhé.Mấy hôm tao đi rồi tao xóa nhé.Hôn cái đầu mày.Một người chạy.Một người thì được khuôn viên của bệnh viện.Đến mức mệt quá đành phải ngồi xuống.Ngực chửi làm bầm.Ai kia mặt dày tám lớp xi măng còn không sánh kịp nhà rằng cử chiều tức.Hóa ra là mày thương thầm tao á.Lần này đi xem mấy chỗ kiểu gì đây.Lại đi.Nói là anh đạt ơi em yêu anh lắm.Hơn tao đi.Tất cả trò.Không thì tao sẽ đăng đoạn ghi âm này lên facebook.Cho mọi người biết là mày mê tao ra sao đây.Nhanh lên.Tao đếm đến ba mà không sang đây tao làm đi nhé.Khốn nạn.Ráng để rõ bổn cô nương như thế.Nhưng mà thả hồn nó.Còn hơn bị cả thế giới biết.Lúc ấy không biết phải giấu mặt vào đâu.Coi như hi sinh độ hôm nay.Đề cử tuần này về sao vậy.Một.Hi.Chiều đem đến ba.Ai kia đã chạy đến đó rồi nói.Anh đạt.Em yêu anh lắm.Nói kiểu gì vậy.Không có tí thành tâm nào cả.Làm lại đi.Thật khốn.Tao mà xóa xong đoạn ghi âm.Thì mày chết với tao nhé tí.Anh đạt.Cười lên.Giọng nhẹ nhàng vào.Em yêu anh lắm.Em được mấy lấy anh làm chồng.Em hứa sẽ yêu anh suốt cuộc đời.Cái gì cơ.Vậy sao tao không nói đâu.Không nói thì thôi.Tao đăng lên facebook cho thiên hạ nghe chơi.Vừa nói nó vừa thao tác.Lúc này có giận tím mặt.Nhưng vẫn phải cố.Khốn nạn một nụ cười dịu dàng nhất.Dùng cái giọng ngọt ngào nhất rồi nói.Anh đã.Em yêu anh lắm.Em đồng ý lấy anh làm chồng.Em hứa sẽ yêu anh suốt cuộc đời.Bạn đạt nghe xong thì thơ thẩn cà phê.Người sử dụng nhiều lên chín tầng mây vậy.Được rồi.Anh sẽ nói với bà mẹ chuyện của chúng ta.Em yên tâm nhé.Đặt lấy chồng tối kia già.Thêm cái máy ghi âm nhỏ xíu có chấm đỏ.Nghe nhạc sơ đồ một người đang tức đến nỗi muốn học máu miệng.Quay lại với nó giải lần thứ hai.Lê minh đạt.Tuần này không trả.Tao không phải là nguyễn hồng khánh nữa.Nói xong đừng bỏ đi với lửa giận ngút trời.Ai đó vẫn không thôi trêu gao.Nay vợ.Em đi đâu thế.Đợi anh với.Anh nhất định không để em thoát khỏi anh đâu.Ghế sau cùng đặt nói khá nhỏ.Bạn khánh không thể nghe được.Cô cho rằng đạt chỉ làm cầu ra để làm trò vui.Cô dâu.Thực sự rất dở.Về nhà ăn luôn hai gói mì tôm mà không giảm được lửa giận đang bùng cháy.Nghe nói hôm nay công ty có tên giám đốc.Mọi người đồn thổi vị giám đốc này rất trẻ.Vừa từ nước ngoài trở về.Vừa chả là vừa đẹp trai lại còn giàu có.Thật là làm cho đám con gái trong công ty một phân nhánh nào.Nôn nóng được gặp mặt.Ai ai cũng tô son dặm phấn.Chỉ mong được lọt vào mắt xanh.Để một bước lên đời.Chỉ riêng hồng khánh là không hề quan tâm đến.Tập trung vào chuyên môn của mình mà thôi.Những con số trên máy tính làm cho khánh mỏi mắt.Cổng thêm hôm qua thức đến ba sáng để xem những cải tiến mới của việc trồng cây cảnh.Làm cho khánh khá buồn ngủ.Hai mắt sụp xuống.Giờ này mà nằm ở nhà ngủ.Thì thật là sướng.Đứng lên.Đi làm một chút gì đó để uống thì mới chấm hỏi được với cơn buồn ngủ này.Một tách cà phê là phù hợp nhất trong lúc này.Vừa đi vừa ngắm nhìn.Đắng đắng ngọt ngọt thật là dễ chịu.Bởi vì không để ý bạn khánh và vào ai đó.Có tách cà phê nóng hổi đồ lên người ta.Chiếc áo sơ mi trắng bông chớp nền loang lỗ từng mảng.Người chết.Xin lỗi anh nhé.Từ bất cẩn quá.Tất cả rồi làm sao đây.Anh có nóng không vậy.Mặc kệ khánh độc thoại.Người kia im lặng.Đợi đến.Khuôn miệng thì cứng đơ không nói thành lời.Cô ấy.Có thật là cô ấy không.Anh gì ơi.Anh có làm sao không vậy.Tôi không sao.Chỉ là hơi nóng chút thôi.Tôi xin lỗi.Thực sự xin lỗi nhé.Để tôi chạy ra mua kẹo khác cho anh với.Thôi không cần đâu.Tôi vào nhà vệ sinh lau lại là được rồi.Làm sao mà dừa.Lòng già cả thần chứ.Vấn đề là chiếc áo trắng rất khó còn.Nhưng mà tôi thấy ngại lắm.Hãy để tôi để cho anh nhé.Người đó khác cười rồi nói.Bây giờ đang là giờ làm việc.Làm sao ra ngoài được.Nếu như cô cảm thấy hài.Tê tan làm.Mời tôi uống li cà phê cũng được.Coi như là làm quen.Tôi tên hải mới vào làm việc.Hãy chia tay ra rất lịch sử.Khánh cũng không ngại bắt tay lại và giới thiệu.Tôi tên là khánh.Làm bộ phận kiểm toán.Vậy thì ta làm cho đời anh ở cổng nhé.Ok.Khánh xin phép để chứ.Hay vẫn nhìn theo bóng dáng kia.Anh đều đặn mấy phút rồi mà vé ra xem.Nay là năm đầu tiên đã có bức ảnh của một cô gái cười tươi giống như nắng mai rực rỡ.Cô gái ấy có một mái tóc đen huyền.Đôi mắt to tròn.Chưa một lần gặp gỡ.Nhưng cả đời này không thể nào quên.Hôm nay.Anh đã gặp lại cô ấy.Khánh hà.Ruột của.Em cũng chịu xuất hiện rồi.năm:ba mươi buổi chiều khánh quỳnh quảng rất là gia cầm.Nó nhìn xung quanh để tìm người buổi trưa mà cô đã được.Thật là cô không muốn ra chữ như vậy.Nhưng gió tên tuấn mắc dịch.Đến giờ cuối vẫn ám cổ bằng mấy tập hồ sơ.Để ngày mai chị lên giám đốc.Không biết người kia có nghĩa là cô thất hứa không đây.Số điện thoại thì không có.Phải làm sao để tìm đi.Khánh.Bỗng nhìn ai đó gọi khánh giật mình quay lại.Thì ra là hải.Anh ta vẫn còn ở đây.May quá.Tôi cứ tưởng là anh về rồi chứ xin lỗi nhé tôi có chút việc.Vậy bây giờ chúng ta đi nhé.Hải gật đầu.Hai người chạy song song với nhau đến một quán cà phê kim đồ ăn ở gần đó.Rảnh hồi máu mặt.Quán ăn này nổi tiếng ngon.Nhưng giá lại rất chán.Lần trước có vào đây cùng với thằng đạt.Ly cà phê mà gần một trăm.không.Cuộc gọi đến bây giờ.Nhưng mà anh hải đã ghé vào cô cũng không tiện từ chối.Hải rất lịch sử kẹo kéo khánh ngồi.Có uống gì.Nước tràn cho mát đi.Hãy cho nhạc đôi mày.Vừa mới toàn làm.Chưa ăn gì cả.Uống nước chanh không tốt đâu.Rất có hại cho sức khỏe đấy.Một lần nước ép dưa hấu sẽ tốt hơn.Hay là chúng ta ăn gì đó được không.Tôi có nghe mọi người bảo quán này ăn ngon lắm.Nên cũng muốn thử.Cái gì.Biết như vậy hồi chưa.Một cái áo có phải tốt hơn không.Bây giờ một bữa ăn với uống chỗ này.Ít gì cũng được bốn năm trăm.không chứ chả đùa đâu.Sao thế.Con gì thì chọn balo đi.Thật ra mọi người đừng thổi như vậy thôi.Chiếc quán này cũng không ngon lắm đâu.Hôm nào tôi mới anh chỗ khác nhé.Đảm bảo ngon xuất sắc.Như vậy cũng được.Vậy hôm nay tôi mời cô.Tôi mới vào làm.Coi như bữa anh này làm quen nhé.Dáng chuẩn.Rồi lại ngày người kia nói tiếp.Ừ tôi mời cô chọn món đi.Mời thì ăn thôi.Thật ra nếu con gái nhà người ta đi nhẹ nói khẽ cười duyên.Ăn uống từ tốn thì bạn khánh được cái nhiệt tình.Xử lý tiền.Nền bàn ăn sau đó sạch sành sanh không còn gì cả.Đến cả nước cũng cạn khô.Thế hải nhìn mình chân ai đó giải thích.Ăn uống không hết thì sẽ rất phí.Phải không.Thanh toán xong thì họ ra về.Hãy nói rằng nhà anh cũng hướng này nên cả hai đi chung thêm một quán.Đến tận nhà của khánh.Biết được nhà của cô rồi.Hãy mỉm cười sẽ nghĩ thở.Tìm bao nhiêu lâu nay không gặp.Vô tình thì lại gặp gỡ tại đây.Đúng là duyên trời đây.Chúng ta là của nhau.Cũng chạm tới điểm đó bạn đạt của chúng ta đi chơi với đám bạn của mình.Bọn họ đang bàn về gái.Xem em nào ngon hơn.Một người đặt điện thoại lên bàn và nói.Tao đang tán con bé nhân viên mới vào làm của chủ tàu đi.Một con đến lúc yêu thật đấy.Cả tháng này.Vẫn chưa làm ăn được gì cả.Nhưng mà không sao.Như thế lại càng thấy.Cái cảm giác chinh phục thật là thú vị.Đi.Bọn mày nhìn xem.Nhìn dễ thương thật sự.Cả bọn truyền tại nhà.Nhìn cô gái đó xem đặc biệt thế nào.Màu sơn công tử là có hứng thú đến như vậy.Ai cũng chẳng chờ cho nói.Xinh thật đấy.Gương mặt đúng chuẩn gái quê luôn.Ngây thơ trong sáng.Được đấy sơn.Thì được.Nhưng mà nó khó quá.Chẳng chịu đi chơi riêng mới khổ chứ.Làm sao da tay đây nè.Một người huyết tay về phía của đảng đang chầm từ giống như người mất hồn.Chả là chiều nay.Bạn đạt nhắn tin rủ khánh đi chơi.Nhưng mà đùa quá trớn để ai kia giận dỗi.Ai kêu còn tuyên bố xanh rờn.Mày chả là cái thá gì của tao cả.Trong lòng của tao.Mai còn thua cả con lô nhà tao nữa đấy.Mày biến mẹ mày đi.Báo hải bạn đạt tức đến nỗi.Đập cả cái liền nước đang uống giờ.Giờ gọi bạn ra quán rượu mà giải sầu.Này đạt.Giúp bạn thêm một vé coi.Đạt thích thì mình không ai nói gì cả.Đạt.Mày làm sao thế.Đặt size dự hôm nay thật đắng có gì đâu.Hơi buồn tí thôi mà bọn mày đang nói gì vậy.Đây là con bé tôi đang tán đi nhưng mà không đổi màu có cách gì không.Lấy kinh nghiệm tình trường ra giúp tàu còi.Đặt cửa nhà đưa lên môi không những đắng mà còn cười nữa.Kinh nghiệm cái quái gì tao lo cho tao còn chưa xong đây mà đâu con nào.Khi nhìn thấy cô gái đó còn những bức ảnh chụp trưởng ở quán đạt rồi mắt mấy lần cứ tưởng là mình.Ảnh này mà chụp khi nào thế thì chiều nay.Tao ở đó thì mày gọi luôn đấy còn nữa không còn gì còn này nữa không.Hay là mỗi bước này thôi còn đây mà kéo sang đi tao chụp nhiều lắm tôi kéo.Từ qua kéo đến đồ đạc lại phóng to đến đó hai mắt đỏ rực.Thời tiết quận này có camera mà đúng không đúng rồi.Cho tao xin đoạn chiều nay đi nhanh lên thấy sắc mặt đã không tốt giờ thêm phần lạnh lá của đảng.Cả nhóm không hiểu vì sao.Sườn gọi cho người quen xin đoàn camera.Rồi đưa cho bạn đạt đang cố gọi cho bạn khánh nhưng mà đã bị ai đó chặn mất đây này.Sau khi xem hết những điều cần biết bạn đã đứng lên.Bỏ đi trước sự ngỡ ngàng của mọi người chia sẻ là về nhà với tốc độ nhanh nhất từ lớp gió tắt.Bạn của anh nhưng cũng không lạnh bằng trái tim của anh lúc này đạt đứng trước cửa nhà quốc khánh rồi gọi tên.Mít ra đây đi bạn mít vừa hay đang nằm ở phòng khách.Nghe tiếng là hết kìa mà lớn hơn thì xa vì sợ ảnh hưởng đến mọi người đang ngồi.Làm gì thế tao muốn nói chuyện với mày nhưng mà tao chẳng có gì để nói với con người xảo quyệt giống như mà.Đã tiến lại gần chiếc điện thoại vào mặt cuộc kháng giọng và lẫn tức giận.Đây là lý do mà mày không đi với tao đúng không.Thằng này là thằng nào thế mà lại đưa tay chạm vào mặt của mày mấy lần như vậy còn cười nói.Có cảm giác như thế rảnh đấy thấy ảnh của mình trong điện thoại của đạt sao đấy.Cánh tay của đại gia.Tao đi với ai.Có phải trình báo với mày sao.Thế mày tưởng mày là ai.Mày.Tao hỏi lại.Nó là thằng nào.Tao không có nghĩa vụ phải trả lời mày.Giữa tao và mày.Từ đây về sau không liên quan đến nhau nữa.Mày đi về đi.Về mà lo cho mấy con ghẹ của mày.Cấm xuất hiện trước mặt của tao.Khánh dần dần.Buổi chiều nó nhắn tin dù có đi chơi ở hội chợ triển lãm.Cô cẩm bệnh đi.Người nhớ lại cuộc hẹn với hoài nên từ chối là không rành.Mẹ kiếp.Nó lại gửi tiếp mấy bức ảnh để ghép mặt cô vào bao cát còn đấm huỳnh huỵch vào.Dã man hơn.Nó còn ghép cô thành con chuột.Bị đau nhất và lâm xung quanh đây rất thật.Và bức ảnh khiến cần dẫn cao trào.Chỉ dẫn nó ghép cô và bức ảnh không mặc quần áo.Bệnh là nếu tài nó.Xem có điện không bệnh hoạn không.Một người giận vì ghép ảnh vô lý.Một người ghen vì cho rằng của hẹn hò với người khác mặc quá tay.Lại còn cả gan chặn số điện thoại lên facebook.Hỏi có điện không.Hết hấp dẫn.Phải dạy cho nó một bài học.Mới làm hạ cơn giận này.Đạt kéo khánh lên xe ngồi phía trước.Còn mình thì nhanh tay lái đi.Mặc cho ai đó kêu oai oái.Mày làm cái gì thế.Mày chửi tao đi đâu vậy.Làm thịt mày.Làm thịt.Nó định giết của.Định giết người diệt khẩu sao.Chẳng nghe gì vậy.Đặt vé và một khách sạn tướng tài của khánh kéo vào.Của là lên.Thả tao ra đi.Có ai không.Tìm x.Nói rồi đặt quay sang tiếp tân.Cho tôi một phòng nhé.Khánh lợi.Tường thuật với tụi nó không cần biết gì cả.Thịt xôi xào cho bạn khánh.Khách sạn này là của bạn của đạt.Hôm bắt đầu làm cho đến lúc khai trương.Đạt có sạc đầy mấy lần.Ai cũng biết anh là bạn của ông chủ.Nên không ai giúp khánh cả.Thế còn là hết quá.Đạt không còn cách nào.Đành phải bé thức cổ điển.Đi thẳng về căn phòng đã có nhân viên mở cửa sẵn.Đặt nick mép rồi nói.Để tao xem.Mà còn đợi tao được không.Bạn khánh thần sắc hoảng loạn.Nó định giết cổ xào.Rồi phân xác thành nhiều khúc.Giống như trên báo.Để cho cô mãi mãi không đổi được nó nữa.Mẹ kiếp.Sao nó có thể tàn nhẫn vô cùng yêu vậy.Dù sao cũng là bạn bè hai mươi năm.Tưởng ăn trùm cây kẹo mút.Uống trùng bình sữa.Nó không nghĩ đến chút tình nghĩa là sao vậy.Đang sống tròn trợ hai.Thì nó đá cánh cửa rầm một phát.Làm cho cô hoàng hồn dung dẻ.Tí à.Mày muốn giết tao thật đấy.Đạt.Quăng bạn khánh lên giường.Nở một nụ cười mãi mãi.Tao không biết mày đâu.Chỉ là dạy cho mày biết.Mày phải là của tao.Nói đến mức.Trắng trợn như vậy.Mai kia vẫn không hiểu nữa.Thì đúng là một tên đại ngốc ngây.Ý mày là gì vậy.Làm như mày đang nghĩ đi.Tao muốn.Đạt chưa kịp nói hết câu.Tình người nào đó bật dậy giống như lò xo.Chạy đến.Ông trần của người đối diện khóc thét lên.Tí à.Tao không biết là mày bêđê.Mày định giết tao để bộ phận sinh dục có đúng không được làm như thế nhá.Bây giờ y học tiến bộ lắm đấy mày đi thế làm gì.Người ta sẽ giúp mày trở về chính con người của mày không cần phải dấn thân vào con đường sai trái như vậy đâu.Ai đó toát mồ hôi hột với những suy nghĩ siêu phàm của khánh.Đầu óc quay cuồng chóng mặt.Lên núi bạn khánh lên ám sát hai gương mặt vào nhau rồi hát lên.Mày điên à.Mà nhìn kỹ tàu đi.Mày nghĩ sao mà nói tao bêđê vậy.Nó của máy để đầu thế.Thực sự tức đến nỗi mặt thì đỏ kẻ lên.Mai kia vẫn tiếp tục với suy nghĩ vượt xa loài người.Giữa tao và mày.Mày không cần phải ngại như thế.Thật ra thì vấn đề giới tính thứ ba người ta cũng đang dần chấp nhận.Mà cứ sống thật đi.Đừng dùng lên làm gì cho mệt như vậy.Chị bích lực giữa hỏi.Mày rất thích ăn tôm đúng không.Đúng rồi.Tao thích.Như là lốp ngoài bốc cho tao ăn đấy.Rất là sướng.Mày ăn nhiều quá.Nên bây giờ mày giống như con tôm rồi đấy.Cái đầu của mày chứ gì đâu không vậy.Khánh bình minh.Suy nghĩ.Sao nó lại nói là có giống tồn nhỉ.Bản đồ kon tum thì có chứa.Này.Ý mày nói.Đồ của tao để bứt.Thằng chó kia.Mở được mày chết bây giờ đi.Nỗi sợ hãi lúc này biến mất.Bạn khánh hùng hổ đưa tay lên.Đánh đánh đàn.Nhưng tiếc là ai kia lại nhanh hơn một bước.Chụp lấy cánh tay kia vật xuống rửa.Ở tư thế nằm đè lên nhau.Hai cơ thể vào nhau đến mức.Từng hơi thở của nhau đều ngày gió mười một.Khoảng cách của hai người chẳng đến một cành tài cách nhau chỉ một nhịp đang loạn.Khánh hồi hộp mặt đỏ.Đạt thì cũng không kém.Tiếp xúc biết bao nhiêu cô gái để chọc tức khánh.Nhưng chưa có cô gái nào làm cho anh có cảm giác giống như khánh cả.Những bao nhiêu năm bên nhau.Vui buồn được cùng nhau trải qua.Hiểu nhau muốn gì.Duy nhất chỉ có tình cảm của anh.Sao cô cứ vô tình không hiểu như thế.Lần này thật sự phải ra tay để thông não cho nó mới được.Đạt cúi xuống trước nữa.Rừng mơ của mình liếm nhẹ vành môi quốc khánh.Nếu như có ai hỏi trên đời này.Cái gì ngọt ngào nhất.Thì bạn sẽ không ngần ngại mà trả lời ngay.Là đôi môi của khánh.Ngọt giống như qua cạo ngày bé hay ăn vậy.Những hành động của đạt làm cho khánh bất ngờ.Nửa muốn chấm cờ.Nửa lại không.Cuối cùng thì khánh tròn im lặng.Xem thằng tế có phải bêđê thật không.Xem là nó có phải đang cố tình diễn kịch hay không đây.Thấy bạn khánh không phản ứng.Ai đó mạnh dạn hôn vào đôi môi mà bao nhiêu lâu nay khao khát.Thà nhầm thật làm cho người ta đỏ mặt.Với cơ hội ngàn năm có một.Bạn đạt lách người đi xuống cái cổ trắng chào kìa.Một bản tài cũng lùn vào áo.Chạm vào bầu ngực đấy là ở đó.Lần đầu tiên được động vào một cách quang minh chính đại như vậy.Cả hai đồng thời đều có cảm giác tê rần.Người tình nóng bỏng hợp như đang chạm vào ngọn lửa lớn.Tê có nóng nhưng lại đam mê khó nói nên lời.Cánh tay của ai kia bây giờ nằm trọn trong dãy núi chập trường.Ai đó muốn chấm cử cũng không kịp nữa.Người lưỡng nhảy và có cả kích thích nữa.Vụ án chiếc áo lên cao tận cổ.Bạn đưa tay tháo bỏ chiếc áo còn lại.Ai kia đôi mắt lờ đờ giống như cả say rượu.Trước những cái hồn của đảng.Cánh tay vô thức nắm lấy mỡ của đạt kêu lên thành tiếng.Tiếng kêu nó làm cho đạt thực sự muốn nổ tung.Người giống như đang ôm trăm ngàn tấn thuốc nổ.Chỉ cần mạng động.Sợ vỡ tan.Nhanh như một cơn gió.Đặt kéo chiếc quần của bạn khánh xuống.Khánh giữ lại.Không được đâu.Tại sao.Tao không biết nhưng mà.Đặt hôn nhẹ lên trán của khánh được hả nói.Tao sẽ chịu trách nhiệm.Tìm tao đi.Bình thường cô sẽ không tin lời của nó.Nhưng sao hôm nay cô lại dễ dãi như vậy.Mặc kệ cho nó trút hết trang phục của cả hai tán loạn dưới sàn nhà.Mặc cho nó càn quét khắp cơ thể của cô phải chàng là cô công thức nó sao.Summer night.Sau khi chết nóng kia đi vào người thì cả hai đều thấy mệt.Đạt để cho khánh nằm nghiêng.Còn anh thấy ôm cô từ phía sau.Đặt muốn mình luôn bảo vệ khánh.Dù ngoài kia có thế nào đi chăng nữa.Phòng bà bão táp.Anh cũng không hề sợ hãi.Đặt hỏi nhẹ nhàng.Còn đau không em.Ai mà thế.Này.Mở trình sau tao đấy nhé.Nhưng mà trước sau gì cũng phải gọi là anh thôi.Bây giờ tao đi là vừa đấy.Khánh bĩu môi.Mơ đi nhé.Mặc kệ.Bây giờ cô chịu để anh làm bên cạnh như thế này đã là vui lắm rồi.Còn việc khác.Anh sẽ tiếp tục để cho cô chịu mở lòng.Đón nhận tình cảm của anh.Nghĩ gì đây tí.Đưa tao về đi.Anh đang nghe em đặt tên con của chúng ta là gì đây.Nếu như là con trai thì là minh thành.Con con gái thì là minh ngọc.Em thấy được không.Bạn khánh ngước nhìn lên rồi nói.Thế sao mày không nghĩ đến việc cho nó đi học trường nào học ngành nào luôn đi.Đúng rồi à.Nhưng mà người anh thoải mái còn cái thích gì.Anh sẽ để cho nó tự quyết.Em xem.Anh nói như vậy có đúng không.Thật sự thì trình độ tưởng tượng của đảng.Đã đến một tầm cao mới.Mới vừa abc con người ta xong thì nghĩ ngay đến việc đặt tên.Quá cà xỉu.Sau lần đó.Tần suất đạt xuất hiện ở nhà cuộc kháng.Nhiều đến mức.Hầu như ăn uống để ở đây.Đêm nào cũng bị khánh đuổi về giống như đôi ta.Mà mặt thì dài không chịu về.Mày về đi chứ.Chứ tao còn ngủ nữa.Gần hai mươi ba rồi đấy.Mày biết không.Ngày mai tao còn phải đi làm.Vậy thì mày nghỉ việc đi.Tao nuôi.Nhà tao chả có gì ngoài tiền cả.Tao biết là gia đình của mày giàu có.Nhưng mà tao tay có chân.Không phải là quần.Mà phải đi sớm cây tầm gửi như thế.Mẹ về nhanh đi.Không.Đổi mai mà nó cứ lên như vậy.Cứ chờ già.Cuối cùng thì khánh mặc kệ.Trùm chăn lại đi ngủ.Nhưng mà ai đó nào để cho cô yến.Chọc gạo cù lao.Giật tràn giật tóc.Bạn khánh bực bội dữ quát lên.Bây giờ mày có đi về không.Không.Vậy mày muốn gì thì nói ra đi.Ai đó chỉ tay vào má rồi nói.Hôn tao đi.Giờ tao về.Mỗi bên hai cái.Ở mô thì một cái.Thôi được rồi lại đây.Mà tao bảo nhé.Tao ngại đi.Có nên nhắm mắt lại đi.Tất nhiên ai đó dùm sướng quá nghe theo rằm giấc.Báo hải không được không thấy.Chị cảm nhận cơn đau còn quả kéo đến nơi thân dưới.Đến mức bộ lấy vội vàng.Mày làm cái gì vậy.Thì hôm đấy.Muốn hôn nữa không.Hôn cho vài cái.Đi về đi.Lì như trâu.Thế là có một người vừa khóc người.Gối ôm cái ấy.Lịch thích ra khỏi phòng ngọt ngào đau khổ.Không biết thằng em có tổn thương không.Nguyễn hồng khánh.Mày sẽ phải trả giá và hành động dã man vừa rồi hôm sau khi đang làm việc.Thì có tin nhắn đến cảm với hình ảnh siêu âm.Tế của đạt.Bị gãy.Bà đặt nhắn tin.Đấy.Vợ làm hại dạ mày chưa.Gửi lại cái của tao rồi.Gọi điện cho tao đi.Bạn khánh lần đầu thì không tin.Nhưng sau khi ai kia gửi cho cái ảnh.Có họ và tên.Cảm ứng nhảy khám là sáng hôm nay.Thì không thể nào không sợ sệt.Vội vã chạy ra nhà vệ sinh gọi cho nó.Alo.Có thể.Là mày bị gãy cái ấy không đấy.Thì mày thấy rồi đấy.Gọi điện cho bố mày nhanh lên.Làm sao mà đến được tao đâu có.Cô ấy đâu mà đến.Ngày đến đó là ai kia biết nó đã tìm.Nhưng vẫn tiếp tục quá thảo.Tao không biết đâu.Bác sĩ nói bị gãy rồi.Không thể nào phục hồi lại được.Mở nhạc của tao.Chỉ có mỗi tàu.Là con trai thôi.Rồi ai chịu lấy tao đi.Mà trả lời đi.Tạo.Tao xin lỗi nhé.Tao không nghĩ là tác hại lại đến mức như thế.Tao thực sự xin lỗi.Là do tao quá mạnh tài.Xin lỗi.Xin lỗi thì giải quyết được gì đây.Tao không cần lời xin lỗi vô nghĩa như vậy.Mày làm cái gì đó thiết thực hơn đi chứ bây giờ làm gì đấy.Mày muốn làm gì thì làm gì mày nghĩ thích hợp nhất trong lúc này.Sáng vài giây suy nghĩ sau đó lên một ý nghĩ đúng rồi.Hay là tao tìm một người xem có ai hiến cái ấy.Để phẫu thuật giống mày nhá thế là được đi biết đâu gặp hàng to thì nhất mày rồi.Ai đó làm ơn trả bài lại cho bạn nguyễn hồng khánh trái đất này không thể nào chứa nổi một con người có thể.Phòng phủ định mức như vậy tao hỏi thật lòng nhé.Mày hỏi đi thế có ai khen mày thông minh chưa nhiều lắm.Không nhớ tao là học sinh giỏi à tao nhớ chứ vợ có ai nói với mày.Mày có họ hàng với con tôm chưa sao hai cái đầu giống nhau thế.Tao không cần thay cái đó tao cần mày phải chịu trách nhiệm với hành động cố ý hủy hoại tài sản.Có giá trị.Mày liệu mà lấy tao đi mặc dù bị đặt nắng nhưng sự việc lần này.Nhiều chồng khánh xuống.Tàu tao biết phải làm sao đây.Mà cũng tại mày đi.Mày chọc tao chứ nếu như mà mày về ngay.Thì đâu có chuyện gì đâu mày đừng có đổ lỗi cho một mình tao như thế.Đã làm sai còn giờ giọng đó với tao hả.Không nói nhiều mày phải lấy tao chứ bây giờ gãy rồi chứ còn ai lấy.Lấy mày á chứ sao nữa khoảng lập tức từ chối.Không được đâu hôn nhân phải dựa trên tình yêu của cả hai tao với mày.Yêu nhau thì làm sao mà lấy nhau được ai bảo với mày như thế.Yêu mày đi tao nói thật này đừng có lừa tao nhé.Không tin đâu tao không lừa đâu tao yêu mày đấy giọng.Của ai kia nhẹ nhàng nghe rất ngọt ngào bà chứ tao yêu mày không biết mấy phần là.Mấy phần là giả dối nhưng trái tim của khánh vẫn rất rộn ràng rồi mà chuyển sang màu đỏ.Tại cơm bố vào quần đến nỗi nhà nghèo chỗ đấy mày đâu rồi còn nghe không thế.Tao nghe đi.Tao và làm việc đi.Chiều tao về tao sang thăm mày nhé.Tắt máy rồi khánh vẫn còn cười tuần tìm.Vừa đi vừa cười một mình như thế.Chiều nay sẽ nấu cho nó chút cháo thịt bò mới được.bốn:ba mươi buổi chiều.Trưởng phòng mang đến trường khánh trường hồ sơ cao ngất ngưởng.Khánh à.Hôm nay em ở lại làm hộ chị mấy cái này nhé.Ngày mai phải nộp lên cho giám đốc để kiểm tra rồi đấy.Hết cả đống này hả chị.Chứ có ai phụ em không à.Sáng hả.Em chịu khó nhé.Bởi vì phòng mình có mỗi mình em độc thân nhàn rỗi.Bọn chị thì đều có gia đình cả.Hôm nào cũng tất bật cơm nước rồi còn cái.Thế nhá.Khánh xinh gái.Báo hải ai đó mặt mày tiêu nhiều nhìn xấp giấy tờ mà ngán đến tận cổ họng.Nhưng vẫn cố làm thật nhanh.Để còn về thăm làm kẻ kia.Hỏi sau khi đóng máy tính mệt mỏi dài dài chán.Nhìn đồng hồ đã hai mươi.Cặp cặp đi về.Anh rất cẩn thận.Đi vòng quanh một vòng trong công ty rồi mới ra về.Đi đến bộ phận kiểm toán thì thấy đèn vẫn sáng.Ai đó đang ngồi chống cằm cắn bút.Gương mặt phụng phịu rất đáng yêu.Đã lâu rồi không gặp lại.Quỷ có vẻ tròn trịa hơn lúc trước đôi mắt cũng hồn nhiên hơn nhiều.Nhưng rồi sao.Cô ấy có thay đổi ảnh vẫn nhận ra.Bởi vì tim anh đã phủ đầy hình ảnh của cô.Chỉ là sau mấy lần.Cô ấy dường như không nhớ về anh nữa.Cũng đúng thôi.Hai người gặp nhau đúng một lần.Tỉ lệ như thế.Nhưng cũng đủ khiến cho anh thưởng thương trộm nhớ.Tiếng gõ cửa lúc này vang lên.Bạn khánh nhìn lên.Qua chưa về sao.Đang làm gì mà cười mặt nhăn nhó quá vậy.Anh cũng chưa về à.Tôi đang làm nốt đống này để ngày mai nộp lên cho giám đốc.Mệt mỏi thật sự.Hãy bước đến chiếc ghế trống bên cạnh.Nước thấy những số liệu thống kê các quý mà anh đang thắc mắc.Không nhờ vậy mà anh được tiếp xúc với cô hơn.Thế sắp xong chưa.Cũng trễ rồi đấy.Hay là để ngày mai hẵng làm cũng được.Cảnh lắc đầu đáp.Không được đâu.Nghe nói giám đốc mới khó tính khó chịu lắm.Không xong mất công bị ăn chửi.Hài cười nhà rồi hỏi.Hãy nói với cô ấy như thế.Thế cô đã gặp giám đốc bao giờ chưa.Thì chưa.Nhưng mà tôi nghe mọi người bảo.Tân giám đốc đẹp trai.Nhưng mà tính tình thì quái dị khó chịu.Tôi cần muốn làm việc không muốn bị đuổi sớm được.Mà hôm nay anh cũng tặng cà.Hai đã sớm cười trong bụng.Cô gái của anh sao có thể đáng yêu như vậy.Nhớ lúc đó cuộc khai ít nói.Thật không ngờ bây giờ thay đổi nhiều đến như thế.Tôi vừa làm xong việc.Mà chắc gì giám đốc đã khó chịu.Chắc là do đồn thổi như vậy thôi.Nhưng mà còn khó với ai.Chắc với cô sẽ dễ dãi thôi.Sáng gương mặt nhìn sang thấp.Anh nói gì thế.Vì sao với tôi lại rẽ trái.Tôi thì cần gì đến anh ta đâu.Với cô rất đáng yêu.Khánh mắt tròn mắt dẹt nhìn hải.Đừng nói là mới gặp mà anh ta đã thích cô đến mức như thế nhé.Cô biết là cô đơn.Nhưng cô không thể nào vội vã như vậy được.Ý anh là sao thế.Có phải.Là anh đã thích tôi rồi đúng không.Hỏi rất muốn trả lời là ở.Nhưng lại sợ nếu như cường độ như vậy sẽ làm cô sợ.Nên từ chối khéo.Ý tôi không phải là như vậy đâu.Ý tôi là cô dễ thương hòa đồng như thế này thế mà nó làm khó dễ đâu.Khánh à lên một tiếng.Cô cứ tưởng hài thích của chưa.Cô không thích ai vừa gặp vali.Tại tỉnh cùng như vậy.Cảm giác.Giống như tuấn ngày xưa.Tưởng đâu chân tình.Hóa ra.Thật đúng là vũng sình.Hỏi giúp khánh giải quyết hết đống này chỉ trong chốc lát.Khánh kiểm tra khả năng mai.Ảnh siêu thật đấy.Đỉnh vãi.Cảm ơn anh nhiều nhé.Cô vẫn còn nợ tới bữa ăn đi.+ hôm nay.Tôi tính giá thành một bữa thôi.Thế bây giờ đi luôn được không.Khánh nhà ta sòng phẳng lắm không muốn nợ người ta.Nhưng hôm nay có thực sự phải về thăm tình hình của thằng tí.Đành hẹn với hải cuối tuần này.Như vậy cũng được.Chúng ta về thôi.Thật ra thì hải đã sản phẩm nhân sự xem hồ sơ quốc khánh từ số nhà số điện thoại và tên bà mẹ của.Anh đều lắm gió.Khi nhìn thấy tên ba của cô.Anh thêm một lần nữa chắc chắn.Khánh chính là cô gái năm ấy.Đã cứu anh.Khi hai người rất là ra đến cầu.Vừa đi vừa nói chuyện vui vẻ.Hỏi con như vậy thôi mà lại khá hài hước.Nói giờ cầu nào cũng khiến cho khánh bật cười.Giọng của hài công rất ấm áp.Trai hà nội mà.Giọng nói làm tan chảy triệu con tim khác.Chi tiết là bạn khánh.Không xem các chương trình truyền hình kinh tế.Nên vẫn chưa nhận ra.Mình đang tiếp xúc với một chàng trai được xem là cực phẩm.Tôi về trước nhé.Hẹn anh cuối tuần này gặp nhau.Tạm biệt.Rảnh vẫy tay chào.Nụ cười chưa kịp tết.Thì đàn xe trói thẳng vào mặt của hai người.Ai mà chơi trò mất dạy như vậy.Thời điểm một lúc như thế bạn đạt mới chịu tắt rồi cầu nhau với gương mặt hết sức quả cầu.Làm cái gì mà đến giờ mới ra thế.Khánh khó chịu và hành động vừa rồi liền cáo lại.Thế mày làm cái gì thế.Tự nhiên giờ đèn vào mặt người khác.Mất lịch sự vừa thôi.Chả hiểu là nghĩ cái gì nữa.Giống như trẻ con vậy.Hỏi hỏi khánh.Bạn của khánh sao.À vâng.Thật ngoài vợ anh quá.Nó có thật hay đùa thôi.Anh đừng trách nhé.Hẹn anh cuối tuần tôi mời anh ăn những món miền nam.Đảm bảo ngon lành cành đào đi.Ok.Cho tôi xin facebook với instagram.Để tiện liên lạc nhé.Ai kia điền tiếp chèn vào.Nó không có dùng facebook.Khánh linh mất cảnh cáo.Sau đó quay sang nói với hỏi.Anh cứ tìm nguyễn hồng khánh là sẽ ra thôi.Còn instagram thì tôi ít dùng.Ok.Hình ảnh về cẩn thận nhé.Hãy lên xe của mình lấy đi.Ai đóng hết mùi nói.Hết giờ làm việc.Không chịu về.Ở trong đấy tám chuyện.Hẹn hò.Ăn uống.Trao đổi facebook zalo.Tình tứ quá nhỉ.Quên mất có một nạn nhân.Bên mình bảo hành đến mức gãy mẹ.Sống như vậy mà coi.Người ta ghen rồi giận rồi.Đang trách móc thế kia.Mặc khánh chả hiểu tâm lý sâu xa của người ta gì cả.Thật là tức hết.Tuy vậy nhưng ai nhắc đến.Cái đấy thì cũng nuốt nước bọt vào trong.Nhóm nhưng giờ nói.Thế mày đến đây làm gì thế.Có đau lắm không.Cảm ơn.Chưa chết.Cô không cần phải quan tâm.Đi bộ quan tâm ai kia đi.Khánh biết nó giận nền này để.Thôi.Tao xin lỗi.Có phải ở lại tăng ca.Tao đã nói với mày rồi còn gì.Mày bị sao thế.Ai kia làm kiểu gì nói.Tăng ca cái kiểu gì mà có mỗi hai người như thế.Còn hạn cuối tuần đi ăn.Lá thật nhỉ.Đã bảo là không có gì rồi.Mà tự dưng mày đến đây làm gì thế.Mày theo dõi tao à.Ai thèm theo dõi nó.Nó bảo tăng ca kèm với cái mặt buồn.Nên có người sợ nó đói.Mang đồ ăn đến.Vậy mà nhắn tin không trả lời.Gọi điện thoại cũng không đủ.Muốn vào thì bảo vệ không cho.Bây giờ thấy cảnh tượng này.Chỉ muốn quảng bỏ thức ăn vào sọt rác.Đúng là chỉ làm cho người khác tức là thầy thôi.Thế đã không trả lời khánh lại hỏi.Thế làm sao.Con trai gì mà hở một tí lại giận giống như đàn bà vậy.Mày không nói tao về trước nhé.Khánh ngồi trên xe ai đó hương nói.Đàn bà hay không cho ai đó tự biết.Tôi từng đã hai phát vào ấy cơ mà.Nhưng mà giờ.Tiêu đời rồi.Muốn đi đái cũng khó khăn.Vậy mà người ta thì cứ nhìn nhơn vui vẻ bên người khác.Lương tâm để đâu không biết.Em cứ mở mồm ra thì.Mày muốn gì tao cũng chiều.Tao sẽ làm mọi chuyện mày muốn để chuộc lại lỗi lầm.Đúng rồi đó sao.Tí à.Tao mệt mày quá đi.Cái này muốn nói gì nó toàn ra đi.Tao đã hứa sẽ chịu trách nhiệm với mày rồi.Mày muốn tao làm cái gì phải nói ra.Kỷ niệm như thế.Bố ai mà hiểu được.Tao ghét lòng vòng lắm đi.Đấy.Chỉ đợi ai kia nói như thế.Đã liền nói ngay.Những cái giọng rõ ràng.Vẫn là đang chết khánh.Giống như đạt là người bị hại.Người chịu thiệt thòi vậy.Thế còn làm gì ngoài đấy tao.Thế mày nghĩ xem.Tao bây giờ còn quen ai được nữa.Cuộc đời của tao coi như chấm hết.Từ cú đá ngoạn mục của mày rồi đó.Khánh thở dài.Thôi thì lấy thì lấy vậy.Được rồi.Tao sẽ lấy mày.Thế bây giờ đi về được chưa.Tao đói bụng lắm rồi.Tao cũng đói.Để tao chửi mày đi ăn nhé.Sáng nhìn xuống một chút rồi ngần ngại hỏi.Có đi được không đấy.Đặt bây giờ vui giống như đi trẩy hội thì đau kiểu gì.Huống hồ.Đó chỉ là một trò lừa của đạt bị ra.Giấy khám sức khỏe cũng đều là giả cả thôi.Nhưng bạn khánh làm sao đoán được.Nó cơ bản nhanh mồm nhanh miệng nhưng mà vẫn ngốc nghếch nhiều việc lắm cứ để đạt qua mặt suốt thôi.Tao đâu ký chứ có đau chân đâu mà không đi được theo tao đi.Đặt dẫn khánh đi ăn mà thì giỏi lắm nhá biết toàn những quán ăn ngon quán nào cũng có.Bảo vệ quốc khánh cả cuộc khen ngon quá tí à mà sao mày biết quán này có mấy.Tao thích vậy ai đó người gắp thức ăn cho bạn khánh cẩn thận bao những con sò huyết ra.Nhền nhện nói.Vì yêu thôi báo hại ai đó sẽ sắp chết cô cứ tưởng nói đùa.Đến sau này có mới biết rằng chẳng ai rảnh rỗi chăm sóc cho ai từng ấy năm dài đằng đẵng.Mai rảnh rỗi bốc từng con tôm con cá cũng chẳng có ai ngồi hàng giờ để nghe cô kể.Người yêu phụ bỏ ra sao và cũng không ai đến mạng sớm cũng không màng đến chỉ để bảo vệ.Cho cô chỉ trách là cô quá ngốc nghếch không hiểu được chân tình của đảng.Thánh dân nhưng cũng dễ quên ăn no bụng là quên cả trời đất cười toe toét cái miệng.Có người bóc sẵn chỉ việc ngồi ăn sướng nhất rồi còn gì đôi bạn trẻ từ từ.Về nhà bạn đạt quyết định phải dựa vào cơ hội có một không hai này.Mà đánh nhanh rút gọn cào đêm dài lắm mộng.Thế nên bảo bà đào sang nhà hỏi cưới bản kháng gấp tất nhiên là bạn khánh cũng đã.Thế cái ảnh siêu âm.Cái đấy gãy cột xuống nhìn tội ghê gớm đàn ông mà không có cái đó thì chết nửa.Cho còn gì nữa bạn khánh nhà ta thì vốn mất một anh hùng dám làm dám nhận việc.Người già thì phải chịu trách nhiệm nghe thì có vẻ miễn cưỡng đấy nhưng thật ra thì có một nguyên nhân khác nữa.Khi đạt đòi cưới là tả người của khánh bỗng dưng có cảm giác rất là nó giống như.Bạn được tặng một món quà yêu thích dùng sướng lẫn hơn hoàn khỏi phải nói.Cũng phản đối như thế nào khánh với đạt là bạn thì được nhưng cưới nhau mà không chấp nhận.Đạt thì chơi bời lêu lổng hai mươi bốn tuổi vẫn ở nhà không chịu đi làm thì làm sao.Được cho con gái của bà nhà nó thì giàu thật đấy nhưng mà tiền nhiều đến mấy giờ.Hết thôi người không có chế thiệt quá là vô dụng.Quý vị và các bạn thân mến như vậy là anh xa vừa mang đến cho những khán giả của chuyện tình tập hai của bộ truyện này.Chúng ta cùng chờ đợi tập chuyện tiếp nào liệu rằng là cuộc kháng có chấp nhận chàng rể chơi bời lêu lổng.Không bên cạnh đó thì dưới đây với sự xuất hiện của nhân vật hài thì hứa hẹn ở những tập chuyển tiếp theo sẽ.Rất nhiều những tình huống thú vị giữa hải và đạt nhất trong quá khứ thì khánh và hải đã gặp nhau.Vợ khánh đạt cứu giúp hải nhưng không biết liệu rằng là biến cố gì đã xảy ra khiến cho hải vừa gặp đã.Động vật kháng như vậy vật thầm thương trộm nhớ của nhiều năm đến như thế nếu như chúng ta đem ra bàn cân để mà xa.Rảnh thì giữa hải và đạt rõ ràng là hải sẽ là người được lòng của phụ huynh hơn đúng không ạ một anh chàng.Giỏi giang có một công việc ổn định như thế.Sao nghĩ rằng là với sự xuất hiện của nhân vật hài sẽ là một chất xúc tác khiến cho đoàn thay đổi rất nhiều trong tương lai.Từ một chàng trai trở thành một người đàn ông và với tính cách của hải với nhân vật này.Anh ta cũng không dễ dàng bỏ con người con gái trong lòng của mình đâu chúng ta hãy cùng chờ đợi những diễn biến tiếp theo của bộ.Vẫn như thường lệ sau khi lắng nghe xong quý vị và các bạn đừng quên nhấn like chia sẻ và đăng ký kênh ủng hộ anh sạc.Ý kiến của chợ tình cảm ơn những tình cảm của mọi người rất nhiều còn bây giờ anh sang xin chào tạm biệt và hẹn gặp lại tất cả quý vị và các bạn.Bài tập chuyển tiếp vào chúc mọi người một đêm thật ngon giấc. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com