Truyện Hay Lỡ Chuyến đò Tình Phần 6 Biến Cố ập Tới - Truyện Mc Tâm An @bỤi PhỐ

truyện hay lỡ chuyến đò tình phần 6 biến cố ập tới - truyện mc tâm an @bỤi phỐ

Doraemon xin được mến chào tất cả quý vị khán thính giả đang cùng nhau lắng nghe và theo dõi trên kênh được chuyện buổi phú.Và đến với kênh bụi phủ ngày hôm nay tâm an lại tiếp tục đồng hành cùng với tác giả dạ thảo xin được gửi đến.Phần tiếp theo của bộ truyền lỡ chuyến đò tình và ngày hôm nay chúng ta sẽ cùng nhau lắng nghe.sáu của bộ truyện này nhé.Quý vị và các bạn thân mến sau khi ngọc hân ly hôn với xài cô quay về với gia đình và chăm lo.Con của mình có tiếp tục học hành và đã tìm thấy một tình yêu mới.Tình yêu mới của ấy có đơm hoa kết trái.Và hạnh phúc có một lần nữa dành cho cô.Thì cứ vị hãy cùng với tôi mà chúng ta cũng chú ý theo dõi tập chuyện ngày hôm nay nhé.Quý vị và các bạn thân mến cũng như thường lệ cứ vị sau khi lắng nghe truyện thì quý vị đừng quên dành cho bụi phấn.Good night một chút chia sẻ để ủng hộ tinh thần cho tâm an cũng như ban biên tập của mình cùng với hàng nhé.Ngay bây giờ xin mời quý vị cùng đến với phần sống của lão chuyến đò tình qua phần diễn đọc của tâm.Còn đang suy nghĩ vẩn vơ.Xe máy của chồng về công dụng con lên nhà đi tắm con mình thì chán bắt đi cốt để.Anh và mẹ có không gian nói chuyện riêng hôm nay cô đã nhắn tin cho anh như thế cô tiên.Anh hiểu mình phải làm gì bà huệ cả buổi chiều mong ngóng con trai.Vừa thấy nói về bà đã vội vàng chạy ra thật cái xe đi vào nhà nó.Dạ vâng con cũng đang có chuyện muốn thử với mẹ nè mẹ chờ con một.Bà huệ gật đầu rồi đi vào trước chiều đến khi hương ngồi ngay ngắn.Bảng mới hỏi ê anh bảo có chuyện gì muốn nói thì mẹ hay là con.Vợ của anh nó lại mách lẻo anh cái gì sợ không thân không nói gì em nhé.Là tựa con cảm thấy đã đến lúc còn cần cho mẹ biết thế có chuyện gì.Xương bò cạp vàng bên cạnh gối đầu từ từ nói.Không biết là mẹ đang mong có cháu bé bồng mấy lần mẹ nhắc nhở vợ chồng con bản thân con.Cũng khó xử vì thật ra không phải là do hơn mà mà là ở.Ảnh nói cái gì mẹ không hiểu ở anh là sao là anh không.Sinh con à dạ không phải đâu mà còn muốn chứ còn rất muốn là đằng khác.Nhưng nhưng mà con không có khả năng à.Huế không tin vào những gì mình nghe được nên vội vàng hỏi lại.Còn nói cái gì.Nói rõ xem nào .Thầy cuối gần mặt nạ tránh ánh mắt của mẹ.Cảm giác mình không thể làm tròn ước nguyện của mẹ.Khiến cho thấy vô cùng tự ti.Dạ thưa mẹ.Là con.Có con nào.Bảo vệ nghe dòng sông đến mức há mồm ra mà nhìn con trai.Bà nhất quyết không chịu tin đó là sự thật.Nên mới hỏi lại.Lại còn hơn nó bắt anh.Phải nói như thế đúng không.Đã nói không muốn để mình ép anh biết cái chuyện này.Có đúng không.Mẹ ơi.Mẹ dừng lại đi à.Mẹ đừng có chuyện gì cũng đổ lên đầu cô ấy.Lỗi này là lỗi của con.Là do con.Con tìm mẹ đấy.Sữa này bà luôn tự hào về đứa con trai giỏi giang của mình.Nệm có đáng chê.Ba chàng khi nào chấp nhận được cái sự thật đau đớn này.Chỉ tiếc là tờ kết quả năm xưa thầy đã đốt thành tro.Nên không thể đưa bằng chứng cho mẹ thấy.Vậy nên bà vẫn một mực cho rằng ngọc hân suối chồng nói như vậy.Phải đến khi thấy đau khổ hết lớn.Mẹ nghĩ đi.Nằm giữa vì sao lệ vội vàng hủy hôn với con.Mẹ có từng nghĩ đến nguyên nhân như thế nào chưa.Thầy vừa tích cầu cũng là lúc bảo vệ đau lòng tôi mức ngất đi .Làm sao mà không đau.Khi biết đứa con của mình.Không thể sinh con được chứ chưa.Để giờ ngọc hân vẫn đứng ở trong.Lén quan sát hai người nói chuyện.Bà huệ đi ngày thường có chút cay nghiệt với con dâu.Nhìn bạn đau khổ khi biết sự thật về con trai.Cổ đại có chút mùi lòng.Cô dặn con trai ở yên trong nhà chờ cô ơi.Em gái của hưng về.Rồi có vội vã khóa cổng.Vợ cùng chồng đưa mẹ chồng đến bệnh viện.Cụ mày là bài chỉ bị số.Nên tạm thời nước đi.Chứ không có gì nghiêm trọng.Sự thật ấy.Có lẽ quá tàn nhẫn.Đề xuất một tuần.Bà huệ chẳng thiết ăn uống gì.Cả ngày bà chị làm trong phòng.Và khóc.Tuy nhiên bà không chịu ra ngoài.Vì suy nghĩ quá nhiều nên bà đổ bộ.Tiều tụy hẳn đi.Thầy chẳng khá hơn là bao nhiêu.Thầy luôn cho giảng vì mình nên mẹ mới thành ra như vậy.Nên lại càng giảm tắt bản thân.Không khí gia đình chưa bao giờ cảm đạt đến mức này.Đã có lúc ngọc hân ước rằng.Theo bà cướp thai nhiệt cứ chửi bới nhiều lúc trước.Cô còn đỡ ngột ngạt hơn.Cái hồi còn nhỏ lắm.Nên vẫn vô tư chẳng để ý gì.Có những hôm cả ngày.Nó chẳng hỏi đến mẹ một câu.Một tay ngọc hân vừa lo cho con vừa chăm sóc mẹ chồng.Nhưng nó tuyệt nhiên chẳng thèm giúp đỡ.Dù đã nhiều lần bị anh trai nhắc nhở.Nhưng nó vẫn cứ ở đi.Nhìn nó.Ngọc hân đáng nhớ đến câu cá bà huệ vẫn hay xỉa xói cô mà chợt nghĩ.Quả đúng là con gái rồi có khác.Bảo hiểm ốm này gặp một tháng.Rồi tự xốc lại tinh thần.Hôm đấy bảo bất ngờ gọi con dâu này mà nói.Chị hằng này.Đó là khó.Khổng có nghĩa là không thể.Kiểu gì chị phải nghĩ rằng cách.Nhận định.Nhất định là phải đẻ đấy.Nhớ chưa.Dạ vâng.Vợ chồng con cũng tính.Một thời gian nữa mà không được.Chắc phải nhờ đến y khoa toàn thiệp nè.Toàn thiệp như thế nào.Tao không làm luôn đi mà còn phải chờ đợi.Ngọc hân quyết định dùng những kiến thức của mình.Giải thích cho bà.Địt bà hiểu hơn.Mới đầu bài gật gù đồng ý.Nhưng tới khi biết chi phí để làm.Thì bà có chút lưỡng lự.Nếu mà có tự nhiên.Thì.Vậy là tốt nhất.Tối ngày nói làm cái phụ gì đấy.Nguy cơ dị tật cao lắm.Không đâu mẹ.Bác sĩ người ta sàng lọc.Những cái phone khỏe mạnh chứ cứ để đấy.Về quê tôi xem cái nhà anh tư.Tôi bảo vợ chồng nhà ấy hiếm muộn.Mà uống cái thuốc của cái ông thầy thì đấy có mấy tháng.Là đậu thai.Tuổi tỵ tuổi hỏi cho tuổi.Tuổi cắt cho anh chị uống.Ngọc hân thì không tin vào những thứ ấy.Nên mới đàn bà.Mẹ ơi.Y học hiện đại mẹ không tin.Tên gì mấy cái thư ấy à.Có cái chị này.Chị thì biết cái gì.Người ta uống có con rủ như tôi biết tin chứ.Chị cứ để đấy cho tôi.Biết có nói thì bà chẳng chịu tin.Đền ngọc hân chỉ có thể thở dài.Rồi bảo mẹ chồng.Những ý bà đã quyết.Đền bà về quê cho bạn được.Bà còn bắt con trai phải xin nghỉ.Đề về gặp cái ông thầy đấy.Kỳ đồng.Không thuyết phục được mẹ nên thầy đành phải đi.Vì thầy sợ rằng bà mới ốm dậy.Đi một mình thì đường xa nguy hiểm.Vậy là sau hai ngày về quê.+ thăm hỏi.Bà cũng chắc được ba mươi tháng thuốc bắc.Cho cả con trai và con dâu.Từ dạo bảo quê lên nhà lúc nào cũng nồng nặc mùi thuốc bắc.Ngày ba cữ.Bà ép vợ chồng cần phải uống bằng hết.Nhưng một tháng rồi hai tháng.Vẫn chưa thấy tiến triển gì.Cả hai vợ chồng đã sợ bà.Mà bà vẫn quả quyết.Cái ông thầy này.Nói tùy cơ địa từng người.Gửi nhanh gửi chấm.Có người nào khó thì phải uống cả năm.Hai đứa cứ để đấy.Bài mẹ về quê mẹ lấy thêm một đợt nữa xem sao.Giải thích không được.Khuyên can cũng không xong.Thôi thì đành kệ bà làm theo ý của mình.Ít nhất thì ngoài việc bị ép uống thuốc.Ngọc hân vẫn thấy cuộc sống dễ thở hơn một chút.Thời gian này bà huệ tuyết không còn gọi ku tin là con hoang nữa.Nhưng cũng không quá quý mến thằng bé.Dường như nó không phải là máu mủ ruột già.Đền bà khó lỏng thân thiết.Ngọc huyền có chút chạnh lòng.Nhưng đâu thể nào khiên cưỡng.Nền tin nhắn.Cho qua mọi chuyện.Ku tin cũng quen với nếp sống mới.Vừa hay ngọc hân cũng tìm được việc ưng ý nên quyết định trở lại với công việc.Dù sao vợ chồng cô cũng cần phải tích cod.Để còn chuẩn bị làm thủ thuật.Bảo vệ dĩ nhiên là không đồng ý.Bà muốn con dâu ở nhà nghỉ ngơi để có sức khỏe có sinh được.Nhưng bà hình như không nhận ra ở nhà với một núi công việc nhà.Cô còn vất vả hơn là đi làm rất nhiều lần.Cụ mày có chồng ủng hộ.Lê ngọc hân nhanh chóng bắt nhịp với cuộc sống.Buổi trưa ngọc hân ăn ở công ty.Ku tin cũng bán trú tại trường nên không còn cái càng có phải tất bật lo cơm nước.Ngọc hân tự cho phép mình nghỉ ngơi.Để mọi người trong nhà cùng với nhau san sẻ công việc.Cũng vì thế.Mà cô lại mang thêm cái tiếng lười.Và bị mẹ chồng giặt giày.Đi nam.Thì phải biết đường mà về mà lo cơm nước cho cả nhà chứ.Mẹ ơi.Công ty ăn được ăn cơm chưa.Cô ấy phải làm gì à.Dịch.Cái đồ ăn cho nó.Người chồng với mọi người thì sao.Sống ích kỷ như thế mà được à.Cái huy nó thì xong rồi.Kiểu nhà tự nấu cơm đấy mà ăn với đội anh.Bảo vệ bật kết nối bình còn bù núi.Bị bệnh nói tiếp.Em nó mới vừa thi xong.Hơn nữa.Có biết làm cái gì mà sai đâu.Mẹ ơi nó mười tám mười chín rồi.Chú bé bỏng cái gì nữa.Mẹ cái kiểu nó.Tàu này đi lấy chồng.Người ta trả về sớm đấy.Thật là mai ngọc hân có chồng đây.Thì bà không làm khó được con dâu.Ngọc hân cũng không thuộc tuýp người đội nhà chồng hết đầu nên cái gì đúng thì cô mới làm.Một thời gian sau bà huệ cũng chán.Không bị cắt thuốc cho hai đứa con nữa.Vợ chồng ngọc hân thì dồn hết tiền tiết kiệm.+ hai bên gia đình cho thêm một ít nữa.Cùng nhau khăn gói.Đi làm thụ tinh nhân tạo.Dù biết khả năng đậu chỉ có bốn mươi%.Nhưng hai vợ chồng vẫn không ngừng cầu xin ông trời.Một chút may mắn.Nếu được như thế.Có lẽ cuộc sống của ngọc hân.Đệ tử sáng hơn.Vì đã tìm hiểu từ trước.Nên hai vợ chồng quyết định chọn phương pháp thụ tinh trong ống nghiệm vì phương pháp đó khả năng thành công cao.Việt vị tật ở thai nhi ở phương pháp này.Lại thấp hơn rất nhiều so với thụ tinh nhân tạo.Nhưng sau khi thăm khám kỹ.Cho cả hai vợ chồng.Các bác sĩ nhận thấy kết quả của ngọc hân vô cùng tốt.Chất lượng trứng cũng như cổ tử cung của cô khánh hoàn hảo.Nên tư vấn cho hai vợ chồng nhức đầu.Nên chọn phương pháp thụ tinh nhân tạo.Mặc dù phương pháp này.Tỷ lệ thành công là dưới hai mươi%.Những chi phí sẽ thấp hơn.Thụ tinh trong ống nghiệm.Quan trọng hơn là phương pháp này.Dùng ít thuốc hơn.Là người phụ nữ đã bị tổn thương hơn.Đặc biệt.Là chất lượng chứng cũng như là phần tử cung của ngọc hân.Tưởng đối tốt.Vì thế nếu áp dụng phương pháp này.Cô không cần phải tiêm thuốc kích thích cho trứng rụng.Mà sẽ chờ trứng rụng tự nhiên.Chờ đúng đến ngày rụng trứng theo chu kỳ tự nhiên.Thì ngọc hân.Được các bác sĩ đưa cho một lọ.Để đựng tinh dịch.Số tình dịch đó chạy được các bác sĩ sàng lọc cẩn thận.Chọn những cái tinh trùng khỏe mạnh.Rồi tiến hành bơm thẳng vào tử cung của cô.Sau khi hoàn thành.Ngọc anh chỉ cần nghỉ ngơi từ mười lăm đến ba mươi phút.Là có thể về nhà.Mọi sinh hoạt có thể làm bình thường.Cô chỉ cần hạn chế.Không vận động mạnh.Và kiêng quan hệ.Để hỗ trợ việc thụ thai thành công.Và cái hay đó.Sẽ phát triển rất tốt.Hai tuần sau sẽ quay trở lại bệnh viện để kiểm tra kết quả.Ngọc hân được khuyên nên ăn nhiều rau.Và.Ăn nhiều chất bổ dưỡng để tốt cho quá trình thụ tinh.Màu đỏ hình thành phôi thai và làm tổ.Ở tử cung.Đặc biệt có phải tránh căng thẳng lo lắng.Vì như thế sẽ làm tử cung co bóp nhiều.Khiến cho quá trình làm tổ sau thụ tinh của phôi thai khó khăn hơn.Thời gian ấy.Không chỉ riêng gì thấy và ngọc hân mặc cả gia đình đều hồi hộp.Ai cũng hi vọng may mắn.Luôn luôn mỉm cười với vợ chồng cô.Nay cả chị đóng trước vụ thương.Mà chốt ngọc hân nghỉ không lương.Kiểu nhà nghỉ ngơi chờ tin vui.Ngày nào ngọc hân cũng hỏi thầy.Không biết liệu lần này.Kết quả thế nào chồng nhỉ.Em đừng suy nghĩ nhiều.Em cứ thay lòng nghỉ ngơi đi.Anh tin.Con sẽ về với vợ chồng mình.Nói thì nói thế chứ làm sao mà ngọc hân không lo lắng cho được.Khả năng thành công của phương pháp này dưới hai mươi% thì liệu vợ chồng cu có thể mai.Ngay lần đầu tiên hai trăm lẻ tám lực ngày càng tăng khi bảo vệ liên tục hỏi.Khi nào chị thấy chồng người thế nào rồi con con vẫn bình thường.Để không có biểu hiện gì khác sau có thấy hơi đau bụng hay là có cái gì khác.Mẹ ơi mới có mấy ngày làm sao mà có biểu hiện gì khác được à.Nghe toàn bà lại thở dài thườn thượt rồi đi thắp hương lên bàn thờ gia tiên xin cho.Ngọc hân có thể may mắn đậu thai trong lần này còn bé khỏe không hiểu biết cái gì không.Rằng anh chị đang phải trải qua khó khăn chỉ thấy hàng ngày bảo vệ bắt đầu say nó làm việc để cho ngọc hân.Nghỉ ngơi thì nó mới khó chịu chữa thế mà có cái gì mẹ.Như thế người ta chửa đẻ như gà đấy thôi bảo vệ biết nguyên nhân là do con.Của mình cũng ngày thằng hưng đất nặn tránh thị ngọc hân căng thẳng để tốt cho quá trình thụ thai.Nền may mắn ăn tiền cái con này mỗi cây mỗi hoa mỗi nhà mỗi.Bảy không thấy anh chị mày đổ một đống tiền ra đây à còn thấy có thằng tin.Để được nữa thì đẻ không thì thôi sao mà tốn kém tiền nè.Thằng tin nó có phải là máu mủ nhà mình đâu mà mày nói gì mẹ cầm đấy nhá.Từ nay việc của anh chị mày mày không được nói xa quá gần mày cứ để đấy cho nó nghỉ ngơi mai.Tao còn có cháu bồng cháu bé.Cải huệ đã quen được ngọc hân hữu hạn thời gian qua.Giờ tự nhiên phải đi phục vụ ngược lại.Đầm trà cổ.Mà thật ra ngọc hân vận tốc tức là một số công việc nhà.Chứ chẳng làm vườn ra tỷ lại như nó ngày trước.Chỉ là tính nó trẻ con.Nên cô không thèm chấp.Ku tin viết bố mẹ đang mong em nên cũng háo hức lắm.Coi tuổi nằm gối đầu lên tay ngọc hân rồi chỉ vào bụng cô nói nhỏ.Mẹ ơi.Có phải mẹ sắp có một em bé ở trong này không.Nếu mẹ thành công.Thì sẽ là như thế còn à.Vậy là con sắp có em.Với bà nội nói đúng không mẹ.Thế tiền có thích em không.Có ạ.Còn thích em lắm.Em bé đáng yêu mà.Thế rồi hai mẹ con cùng nhau tưởng tượng xem.Có em bé thì cuộc sống sẽ thay đổi như thế nào.Vừa tưởng tượng.Vừa cười vô cùng hạnh phúc.Ngọc hân cảm thấy vui đến lạ thường.Tối ngày thứ sáu của ngọc hân.Cô thực sự lo lắng đến mất ăn mất ngủ.Khi mà cơ thể của cô vẫn chưa có một biểu hiện gì khác thường.Sang đến ngày thứ chín.Chị ngọc hân không thể đợi thêm được nữa.Nền của quyết định.Đi mua que thử thai về thử.Kết quả quay báo một vạch.Khiến ngọc hân buồn đến.Cảm thấy cơ thể dường như mất hết sức lực.Bệnh nhưng cô lại chẳng dám nói với thầy.Vì sợ thầy sẽ buồn theo.Điền quyết định sáng sớm ngày hôm sau thử lại.Vì nghe nói.Nồng độ hcg lúc này là cao nhất.Một lần nữa.Tâm trạng ngọc hân lại rơi xuống vực thẳm.Qua đầu đường đến mức.Nằm bẹp trên giường chẳng thiết tha gì.Ngay cả đến việc đưa ku tin đi học.Cô phải nhờ thầy làm giúp.Hôm ấy ngọc hân không tài nào nuốt được miếng cơm.Nên cô bỏ bữa.Khiến bảo vệ căn nhà.Khung ảnh được thì phải cố mà ăn chứ.Ảnh cho con sức còn đậu thai.Từ đảo cô đi thụ tinh nhân tạo về bà quan tâm cô hơn.Cảnh như thế.Ngọc hân lại càng đau lòng.Ngọc hân buồn.Nhưng vẫn cổ nuôi hi vọng.Rủ mong manh.Đến tận ngày thứ mười hai.Cô thủy có biểu hiện đau lâm râm dưới bụng dưới.Cơn đau này giống hệt virus.Ngọc hân chuẩn bị đến tháng.Vậy nhưng khi hỏi bác sĩ.Thì họ lại nói rằng.Thì phôi thai làm tổ.Người mẹ cũng sẽ xuất hiện những cơn đau như thế.Khiến họ cần lãnh nuôi hi vọng thêm một lần nữa.Để rồi tới khi hai vợ chồng vừa tới bệnh viện để kiểm tra.Thì chị nguyệt.Đột ngột ghé thăm.Nhìn vết máu đỏ giày với quần nhỏ.Bảng ngọc hân như suy sụp.Mặc cho các thầy và bác sĩ động viên.Thường thì ít người có thể thành công lắm nên hai vợ chồng có đường buồn.Lần đầu tiên.Tạm thời hai vợ chồng cưới về nhà nghỉ ngơi.Ba tháng sau.Chúng ta lại tiến hành một lần nữa.Trong thời gian này vợ chồng cứ sinh hoạt bình thường nhé.Chỉ biết đâu may mắn.Vậy có thai tự nhiên.Còn bạn hưng thì nên tăng cường ăn thịt.Các thức ăn giàu kẽm như hầu.Cua tôm.Đặc biệt là bạn hương lên hát chế bia rượu và chất kích thích.Nghề bác sĩ dặn dò thêm một lát nữa.Thì hai vợ chồng cũng buồn bã ra về.Rủ thầy vẫn luôn động viên vừa.Không sao đâu em.Mình thử lần sau nữa.Lần này hai vợ chồng mình phải cố gắng nhiều hơn.Nhất định là thành công.Nhạc.Nhưng.Bộ nhớ.Không được thì sao ạ.Thì mình có cu tin.Có thêm gia đình mình thêm vui.Không có thì không sao.Em đừng có đặt bằng áp lực lên mình nữa.Nhưng còn mẹ anh.Mẹ đừng chấp nhận như vậy à.Mẹ.Em cứ để đấy.Rảnh nói chuyện cho.Giờ mẹ cũng biết nguyên nhân.Nên không làm khó em đâu.Hai vợ chồng vừa về đến nhà.Thì bảo vệ chạy vội giả.Sao rồi.Kết quả thế nào.Ngọc hân không dám trả lời mà đưa ánh mắt nhìn chồng.Toàn thấy cũng đau lắm.Nên chỉ lắc đầu cho bà hiểu.Nhìn bà thất vọng.Ngọc hân cảm thấy mình như một tội đồ.Hai tuần qua không ngày nào bà cũng thắp hương cầu xin gia tiên.Khổng lúc nào mà không nuôi hi vọng.Để giờ nhận lại được cái lắc đầu đầy đau đớn.Bạn cũng là người.Cây mong muốn có con có cháu.Là lẽ đương nhiên.Đền ngọc hân thương bà lắm.Cả nhà ai cũng buồn.Ngày đến cả ku tin cũng không còn cười nói như mọi ngày.Mà cứ trầm lặng ngồi học bài.Chẳng ai nói với ai câu nào.Vì ai cũng mang trong mình.Một nỗi ưu tư nặng trĩu.Lần đầu tiên thất bại.Bà huế sĩ im lặng thở dài.Nhưng đến lần thứ hai.Thì bà mất đầu có vài lời.Cách móc con sâu.Chị hân.Tôi bảo với chị.Là chị phải kiêng cẩn thận.Nằm im một chỗ.Sao chị không nghe.Mẹ ơi các bác sĩ dặn con là nên vận động nhẹ nhàng.Chưa nằm im một chỗ.Không hẳn là tốt.Hơn nữa.Còn cũng mong có con lắm chị ạ.Gớm.Chị ngọc.Chị mong thì chị phải biết giữ chứ.Tuổi già rồi.Chị còn định bắt tôi chờ đến bao giờ đây.Mẹ chồng thì vẫn mãi là mẹ chồng.Bà không hiểu rằng bà buồn một.Thì cô còn buồn đến mười.Ngày nào cũng nhớ đến những ngày đầu mang thai cu tin.Bài hi vọng rằng có một mầm tống bé nhỏ.Đang tồn tại trong bụng của mình.Ngọc hân cũng muốn có một đứa con chung là một sợi dây gắn kết cả gia đình lại với nhau.Nhưng ông trời chưa cho.Thì đành chịu chứ tại sao lại đổ lỗi cho cô.Sau hai lần thụ tinh nhân tạo thất bại.Ngọc hân quyết định chuyển sang phương.Thụ tinh trong ống nghiệm.Để khả năng thành công được cao hơn.Với phương pháp này.Có bắt buộc phải chọc trứng.Ngọc hân chạy bắt đầu khám và kiểm tra các chỉ số nội tiết.Ngày thứ hai của chu kỳ.Vì lần trước đã được siêu âm tử cung buồng trứng.Và có trách nhiệm hết tất cả mọi thứ.Nên lần này các bác sĩ.Bỏ qua bước đó.Mà lên luôn phác đồ kích trứng.Hàng ngày vào khoảng chín.Độc thân sẽ tới viện để tiêm.Bạn đặt thuốc để kích trứng.Trong thời gian ấy ngọc hân phải đối diện với những cơn đau bụng lâm râm.Và buồn nôn nhé.bảy lần cuối nặng hơn.Khiến bụng to căng cứng.Và to như một cái trống.Đến mức cô chẳng thể nào thở đó.Những tuổi nghĩ đến sự mong chờ của chồng và mẹ chồng.Tủ lạnh cắn răng chịu đựng.Cho tới ngày thứ mười của chu kỳ.Thì ngọc hân được tiêm mũi rụng trứng đầu tiên.Mỗi cuối cùng vào lúc mười giờ tối ngày thứ mười một.Sau đó cung nghỉ ngơi hai ngày và quay lại chọc trứng.Tổ chức của ngọc hân thu được là mười bốn quả.Số trứng trưởng thành có thể dùng lên đến mười một và.Bệnh nhưng số phôi sau bằng ngày thụ tinh chỉ có năm vui.Số cô ấy được nuôi cấy đến ngày thứ năm.Thì chỉ còn lại bốn thôi.Ngọc hân và thầy cẩn thận.Và sàng lọc phôi hai mươi ba.Cặp nhiễm sắc thể.Chỉ có hai vui có vấn đề.Ở nhiễm sắc thể số mười ba và số mười lăm.Vậy là còn bác vui khỏe mạnh.Có thể di chuyển vào cơ thể của mẹ.Niêm mạc tử cung của ngọc hân khá tốt.Nên có thể tiến hành luôn quá trình chuyển phôi.Lúc này ngọc hân được gây mê.Nên không cảm nhận được gì.Khi hoàn thành có ở lại bệnh viện thêm hai tiếng.Để theo dõi sức khỏe.Màu đỏ cũng được về nhà.Vẫn là những lời căn dặn cần ăn nhiều đồ bộ và nghỉ ngơi hợp lý.Vì trải qua hai lần thất bại.Bên này ngọc hân cố điều chỉnh cảm xúc của bản thân.Để tránh cảm xúc ảnh hưởng đến.Quá trình làm tổ của phôi thai.Ngọc hình thậm chí còn không dám mua quay về thử.Vì sợ lại thất vọng như hai lần trước.Nhưng rồi sang tới ngày tháng mười một.Cô bất ngờ khi có cảm thấy ngực của mình hơi căng.Thêm một chút đau lưng.Bạc căng tức vùng bụng dưới.Cái cảm giác này không giống với chu kỳ hàng tháng.Nguyễn ngọc hân quyết định.Đi mua que về thử.Kết quả.một vạch đậm.Và một vạch mờ khiến ngọc hân vẫn chưa dám tin.Nhìn lại âm thầm chờ đến sáng sớm hôm sau để thử lại.Hạnh phúc như vỡ òa.Kỳ chiếc que thử thai trên tay qua hiện rõ hai vạch.Ngọc hân mừng đến mức khóc luôn thành tiếng.Cũng muốn khoe niềm vui này với chồng.Mà không nói nên lời.Chỉ biết rằng dương một chiếc que thử thai trước mặt thầy.Rồi khóc.Khoảnh khắc ấy.Có lẽ là khoảnh khắc hạnh phúc nhất.Tàu gần hai năm làm vợ của thầy.Còn thầy ơi.Hết nhìn vợ.Rồi lại nhìn sang chiếc que thử thai.Rồi hack lên sung sướng.Vậy là anh được làm bố rồi.Có đúng không.Phản hồi.Ai được làm bố rồi.Ngọc hân cái gật đầu còn thầy thì ôm chặt vợ vào lòng mà cảm ơn.Có lẽ bạn lại thấy nói hơi lớn.Tìm bảo vệ ở dưới nhà cũng nghe thấy.Bà lật đật đi lên.Rồi hỏi to.Có chuyện gì thế.Mới sáng sớm ra.Tết ở mỹ nên thế.Ngày lập tức thành phi nhanh ra.Hơn ở quê.Mẹ ơi.Hình có bầu rồi.Thành công rồi mẹ.Hai vạch tuổi mẹ.Ngọc hân nhìn thấy rõ gương mặt của mẹ chồng mình đang dần sẵn dành.Bà lấy gấu áo chấm bộ nơi khoái.Rồi nói.Để mẹ thắp hương bàn với các cụ.Tải hình.Lên xưởng nằm nghỉ ngơi đi.Lạy mẹ mừng đồ ăn sáng lên cho nhá.Lòng ngọc hân lúc này ngập tràn hạnh phúc.Vậy là sau bao nhiêu cố gắng.Thì vợ chồng cô cũng có được trái ngọt.Từ sau hôm đấy.Ngọc hân được mẹ chồng cưng hơn trứng mỏng.Bất kể cuộc có ý định làm gì bà điều cản cô lại.Cứ để ở đấy.Lên phòng nghỉ ngơi đi.Mình khó khăn.Thì phải giữ gìn chứ.Mẹ cứ kệ con.Còn chúc tết làm cho đỡ buồn chân buồn tay à.Ở cái chị này.Tôi đã nói rồi.Chị đi lên phòng đi.Cháu tôi bây giờ là quan trọng nhất.Chừng nào mẹ tròn con vuông.Chị bốn cái làm cái gì.Tôi không cần.Bà thậm chí còn không cho ngọc hân đi làm.Mà bắt cung nghỉ hẳn ở nhà.Khó khăn lắm mới có con.Lê ngọc hân cũng đồng ý theo yêu cầu của mẹ chồng.Vậy là hàng ngày có chỉ quanh quẩn trong nhà.Chẳng được đi đâu.Nhiều lúc tù túng lắm.Nhưng mà nghĩ đến con lại tự động viên bản thân của mình cố gắng.Khi cái thai được tròn tám tuần ngọc hân lại trở lại bệnh viện để khám định kỳ.Cô đã quen với việc thăm khám.Nên không còn ngại ngùng như trước có điều lần này chẳng hiểu sao bác sĩ kiểm tra rất lâu.Mà chẳng hề thông báo gì.Chân mày có bác sĩ.Con cháu lại giống như đang không hài lòng.Vì quá sốt ruột.Đền ngọc hân mới bội hỏi.Bác sĩ.Có chuyện gì à.Nhịp tim của thai nhi yếu quá.Tôi sợ.Ngọc hân thấy bác sĩ có chút ngập ngừng.Trẻ sốt ruột.Quên luôn là mình đang siêu âm.Nên ngồi thất dạy gốc ghép hỏi.Là sao bác sĩ còn của tôi.Con của tôi làm sao ạ bác nói nhanh đi à.Bác sĩ rừng động tác siêu âm.Tôi giải thích cho ngọc hân.Thông thường thai nhi ở tuần thứ tám.Sẽ có nhịp tim dao động từ một trăm mười.Đến một trăm bốn mươi.Dùng tự kiểm tra nhịp tim của cô.Chỉ dừng lại ở mức bảy mươi.Cô đang có dấu hiệu suy thai.Bà với nhịp tim thấp như thế này.Tuổi à.Khó mà giữ được đứa bé.Nghe xong cậu ấy thấy cảm giác như sét đánh ngang tai.Không thể chấp nhận được sự thật ấy.Đền thấy lớn tiếng hỏi lại.Tại sao chứ.Con của tôi đã vào tử cung rồi cơ mà.Tại sao bây giờ lại như thế.Ngọc hân không cần nghe câu trả lời nữa.Bởi vì điều tồi tệ nhất đã xảy ra.Đứa con mà cô mong ngóng nhất.Động hết đi.Thủy nguyên nhân gì đâu.Còn quan trọng nữa.Ngọc hân thật sự không dám tin vào cái sự thật nghiệt ngã ấy.Của cảm đi tìm mình đang vỡ ra hàng nghìn mảnh.Cảm giác bản thân mình sắp mất đi cả thế giới ấy thật sự là vô cùng tồi tệ.Ngọc hân còn nhớ như in cái cảm giác.Khi bác sĩ thông báo phôi thai.Đã làm tổ trong tử cung thành công.Mặc dù chỉ có một vui làm tổ thôi.Nhưng chỉ nhiêu đó.Để khiến cho vợ chồng cô hạnh phúc đến bật khóc.Vậy mà niềm vui ấy chẳng tày gang.Cô còn chưa kịp cảm nhận được sự chuyển động của con.Chưa kịp hưởng trọn niềm hạnh phúc khi được làm mẹ thêm một lần nữa.Thịt nỗi đau.Lại một lần đổ sập xuống.Nỗi đau chất chồng nỗi đau cảm giác khi vọng rồi lại thất vọng thật sự vô cùng đáng sợ.Thấy phía bên cạnh chẳng khác gì ngọc hân lúc này mà có lẽ.Còn đau hơn cuối bởi ngọc hân biết thầy đã rất mong chờ đứa bé này lần đầu tiên.Ngọc hân thấy thủy khóc thì không khóc thành tiếng và chỉ lặng lẽ nắm tay vợ.Vừa để mặc cho nước mắt rơi từng nhịp run run của người đàn ông ấy tựa như hàng là.Hàng phản bội sao cửa và lỏng cô lúc này còn gì đau đớn hơn.Các bác sĩ bắt cô phải chọn lựa anh chị này.Lấy cho bé giang ngày hoặc là chờ đến khi nhịp tim của đứa bé ngừng đập mấy tiếng.Dù biết khả năng tồn tại của đứa nhỏ bằng không nhưng ngọc hân.Của hi vọng một phép màu nào đó xảy ra một may mắn nhỏ giống như cái này có cầm trên tay.Chiếc que thử thai hai vạch và rồi cô hi vọng rằng đứa bé này bình an.Lại cùng với vợ chồng cô ngọc hân luôn hy vọng như thế đẹp nhất quyết không chịu thực hiện luôn.Mở quay về nhà rủ biết càng để lâu càng ảnh hưởng đến sức khỏe.Người mẹ đừng làm sao đây làm sao có thể nhẫn tâm được đây cổ thử mạnh cối.Hít thở thật sâu để mong đứa bé cảm nhận được mà cho cô một phép màu.Phi nhung đưa bé vẫn ra đi mãi mãi chưa đầy một tuần sau.Thì phải nén nỗi đau mà ký vào đơn.Để ngọc hân hút thai.Vì tim thai đã ngừng đập.Hay nói cách khác.Đó chính là thai lưu.Ngày làm thủ thuật.Ngọc hân không còn khóc nữa.Bởi cô.Vì cô chẳng còn nước mắt nữa.Nỗi đau này rừng nhưng lớn hơn sự chịu đựng.Tất cả mọi người trong gia đình ngọc hân.Bà huệ từ lúc biết tin.Tốt đến mức ốm liệt giường.Bố mẹ ngọc hân bỏ hết công việc ở dưới mặt lên thăm con.Còn gì đau hơn.Khi cụ tìm lại ngây ngô hỏi rằng.Mẹ ơi.Thế tại sao em lại không ở lại với mình nha.Lời nói ngây thơ ấy một lần nữa xoáy sâu vết thương trong lòng của vợ chồng cô.Khiến cho nó ngày đêm âm nhỉ.Tiểu sử ngọc hân chỉ có thể nhớ về con bằng trái tim.Chứ không thể nào cảm nhận được con lớn lên từng ngày nữa.Xưởng như sau lần ấy.Ngọc hân đã chai sạn với những nỗi đau.Nên khi hay tin mình lại thêm một lần nữa thất bại.Cô không còn khóc nữa.Mà bình thản đến lạ thường.Tập thầy mọi cung bậc cảm xúc của điều trải qua.Thịt bài tìm vài lần nữa.Thì chỉ khiến cô thêm thất vọng.Chứ không còn quá tốt như trước.Lần thứ năm.Ngọc hân trở lại bệnh viện.Cũng là lần thứ ba vợ chồng cô tiếp tục thử phương pháp thụ tinh trong ống nghiệm.Trong hai năm.Hai người thử cả thầy là hai lần thụ tinh nhân tạo.Vài lần.Thụ tinh trong ống nghiệm.Nhưng tất cả đều thất bại.Lần thì thai không thể làm tổ.Làm tí không thể phát triển thêm nữa.Ngọc hân.Đã không còn hi vọng quá nhiều nữa.Điểm nào nhắm mắt.Ngọc hân cũng mơ thấy bản thân của mình đang nằm trên một chiếc giường sắt lạnh lẽo.Tiền gửi các bác sĩ đang làm thủ tục.Để lấy một bào thai chín tuần tuổi.Ra khỏi cơ thể của cô.Tiếng dao kéo ba chạm vào nhau đến tượng người.Ngọc hân cảm nhận rõ cơ thể của mình.Đang bị ai đó cắt ra.Đầu đường đến cùng cực.Đỏ.Là thứ ám ảnh cô suốt thời gian qua.Kiếm tinh thần ngọc hân lúc nào cũng trong tình trạng căng thẳng.Bản thân thầy.Cũng chỉ chiều theo ngọc hân.Đền thử thêm một lần nữa cũng chẳng sao.Nhất là bà huế.Bà là người không đồng ý trả góp phần thực hiện lần thứ năm vì bà cho rằng.Làm cái gì nữa.Tốn tiền.Làm cũng không được kết quả gì đâu.Tiền của trong cái nhà này.Ảnh trị vết dành cho mấy lần trước rồi.Bây giờ đào ở đâu ra.Mẹ ơi.Lần này vì còn phôi.Nên chi phí thấp hơn.Ông bà ngoại.Cũng hỗ trợ một phần.Để mẹ cứ để đấy còn thừa.Biết đâu lại đậu.Thôi tôi xin anh tôi xin chị.Dẹp đi.Hôm trước tôi có đi xem bói rồi.Người ta nói chị với thằng hưng không hợp tuổi.Đến với nhau thế.Thôi thế này đi.Chị để cho nó đi ra ngoài.Biết đâu lại kiếm được đứa con.Nhạc tuổi nào người.Không thể nào mà tuyệt tự tuyệt tốt được.Ngọc hân nghỉ mẹ chồng.Cô thật sự không tưởng tượng.Bạn có thể thốt ra cô ấy trong các thời điểm này.Thời điểm mở quốc nhạy cảm với nỗi đau nhất.Ngọc hân hữu.Bà chỉ mong chờ một đứa cháu.Nhưng tại sao bà chưa một lần hiểu cho cô.Mất một con.Mất một đứa con.Người đau đớn nhất là một người mẹ.Những bà vì sao bà vẫn không thôi cay nghiệt.Có đức dồn nén.Nên lúc này.Ngọc hân đã cao lên.Mẹ.Hình như mẹ đang nhầm lẫn.Ảnh hưởng mới là người khó có con.Chứ không phải là con.Trước đó còn nợ tình cô tinh hoàn toàn tự nhiên.Còn bây giờ vì chồng vì con thương nè.Địt con đi cắm răng chị biết bao nhiêu đâu được.Để thoa cách ước mong có cháu cho mẹ bế bồng.Mẹ nghĩ đi.Còn nếu có nhu tin.Những con vật cắn răng chịu đau đớn.Cả thể xác lẫn tinh thần là bị ai à.Ai mới là người khó khăn ở đây.Bảo vệ nhìn con sâu.Không rõ cảm xúc trong đáy mắt bà là gì.Chị thấy bà thở dài sau đó lên tiếng.Thì thầy bói bảo chúng mày không có duyên.Không hợp vía.Để làm sao mà có con được.Tao không bắt nó bỏ mày.Việc tao biết nguyên nhân là ở nó.Chửi mà chúng mày ly hôn.Mày đàn bà hai đời chồng.Khỉ.Lỡ cả đời mày.Để nếu mày hiểu chuyện.Thì mày để nó ra ngoài kiếm đứa con.Mẹ.Còn mấy đời chồng không quan trọng.Quan trọng là cái gì đúng thì đúng.Anh ấy vì sao mà bị người ta hủy hôn.Mẹ là người rõ hơn con.Còn con không bao giờ chấp nhận cái kiểu chung chồng.Nếu mẹ muốn có cháu ở bên ngoài.Được rồi.Để con.Địt con vợ chồng con về đây.Nói chuyện cho rõ ràng.Ngày lập tức bảo vệ thay đổi thái độ.Bản đồ loa lên.Tôi là tôi nghĩ cho chị.Tôi không muốn chị mang tiếng hai lần chồng bỏ.Nên mới khuyên chị như thế.Vậy mà chị không biết điều.Cũng bị thằng hưng nó khó khăn.Thì nó mới lấy giống như chị.Chưa thẳng ra.Thiếu gì gái tân nó theo đuổi.Ngọc hân hiểu tính bảo thủ của mẹ chồng.Tôi không muốn cãi nhau với bà.Nên xoay người đi vào phòng.Lấy điện thoại gọi cho chồng.Anh.Tháng bảy ngày.Phía đầu dây bên kia thấy đang còn trong giờ dạy nên mới nói nhỏ.Có chuyện gì không em.Những việc cần gấp.Đợi anh hết biết có được không.Nếu là ngọc hân của trước đây.Cổ nhất định sẽ nhận lời.Cuộc gọi cho điện cho chồng.Mặt trời chồng về rồi mới giải quyết.Như ngọc hân của ngày hôm nay đã khác.Bao nhiêu đâu được đè nén.Khiến cô không còn suy nghĩ được nhiều.Mặc áo lên trong điện thoại.Không được.Anh đi về ngay.Mẹ anh đâu muốn anh ra ngoài kiếm cháu cho bà nếu như anh không về.Em và ku tin.Thầy còn đang trong rừng.Không thể nào muốn bảo về là được.Nhưng thầy hiểu tính của vợ.Chắc chắn cô ấy phải vô cùng bức xúc mới làm như thế.Chuyện muốn thầy ra ngoài kiếm con.Bà huệ đã đôi lần bóng gió với con trai.Nhưng thấy không chịu.Nên bà phải đánh thẳng về phía con dâu.Không còn lựa chọn nào khác.Thầy đoàn thể thao bài tập cho sinh viên rồi chờ người trông lớp cho rồi vội vàng ra về.Cũng chỉ mãi suy nghĩ gì nhiều chuyện của gia đình.Đền thầy đã vô ý vượt đèn đỏ.Còn chưa kịp sang đến bên kia đường.Đậu vàng lên tiếng xe ô tô thắng gấp.Chiếc ô tô không phanh kịp.Đã đâm trực diện vào thầy.Khiến cho mắt thấy tối sầm lại.Mọi thứ trước mắt không còn nhìn được gì nữa.Ngày cả tiếng người la hét.Thầy cũng không còn nghe rõ nữa ngọc hơn mãi không thấy.Còn mẹ chồng thì mãi cần ngàn không thôi.Nên biết bực tức gọi điện.Nào ngờ phía đầu dây bên kia truyền đến tiếng xe cứu thương lẫn tiếng gửi bàn luận.Có một người đàn ông xa lạ cất lên.Chị là vợ của chủ điện thoại đúng không.Hiện tại chồng chị bị tai nạn.Chúng tôi đã đưa anh ấy vào bệnh viện rồi.Chị nhanh mà bảo với anh ấy đi.Chồng chồng tôi.Anh ấy bị làm sao ạ.Bệnh viện nào ạ.Chúng tôi đưa anh ấy vào thằng bạch mai rồi đấy.Chấn thương khá nặng.Mất nhiều máu lắm.Chỉ nghe tới đây tay ngọc hân ngủ đi.Là tại cô.Tại cô bắc thành về nên mới xảy ra tai nạn.Cảm ơn.Đừng để thấy có mệnh hệ gì.Nếu không cả đời này.Cô chẳng thể nào tha thứ cho bản thân.Làm ơn thầy ơi.Em cần thấy.Mọi người cần thầy.Ngọc hân cảm nhận được sự run rẩy trong lời nói của người đàn ông báo tin.Chỉnh cái giọng nói run run của anh ta.Lại càng khiến ngọc hân sợ hơn.Thoáng nghĩ đến tình huống xấu nhất.Mà sốc đánh rơi luôn cả điện thoại.Cả người cứ thế theo quán tính và tiếp đất.Hai tay bấu chặt lấy nhau mà khóc.Lúc này ngọc hân.Chẳng nghĩ được gì.Ngoài sự sợ hãi.Bảo vệ thế còn giàu như thế.Thì vội vã.Chị.Làm sao đấy hả.Thì những cổ họng qua cứ nhẹ bước lại.Chẳng nói được một lời nào.Phải mất đến mấy phút sau mới có thể trấn tĩnh lại để thông báo với mẹ chồng.Vừa nghe tin con trai bị tai nạn.Bảo vệ sợ hãy hỏi dồn.Tại sao nó lại bị hành hạ.Nó làm sao có làm sao không.Mẹ.Con chỉ nghe người ta thông báo như thế.Phải bảo bệnh viện mới biết được tình hình.Ôi giời ơi là giời mau lên.Chỉ đường đi tôi của bệnh vi.Cường ơi là hưng.Làm sao lại toàn nông nỗi này hả con.Vì đang sống.Đền ngọc hân chẳng sáng cầm lái.Mở gọi xe taxi để hai mẹ con tới việt.Chỉ kịp nhờ bác hàng xóm.Đóng góp ku tin về nhà.Tôi vội vã đi luôn.Suốt cả quãng đường.Cả hai mẹ con đều không ngừng cầu nguyện.Mong cho thấy được bình an.Tai qua nạn khỏi.Tới bệnh viện.Khó khăn lắm ngọc hân mới hỏi được chồng mình.Đẳng cấp cứu ở đâu.Được cô y tá chỉ đường mẹ chồng con dâu lại mau chóng gửi đi.Thấy bóng một người đàn ông ở trước cửa phòng cấp cứu.Đoán là người đã vừa nói chuyện qua điện thoại.Ngọc hân chạy vội đến.Anh ơi.Anh là người mới nói chuyện với tôi đúng không.Chồng tôi đâu ạ.Anh ấy xong rồi à.Chị và bác cứ bình tĩnh.Anh ấy còn đang ở trong phòng cấp cứu.Bảo vệ đầy con dâu da.Rồi chen lên hỏi.Cái tình hình nó thế nào.Lúc vào phòng cấp cứu.Nói thế nào rồi.Chưa thấy bác sĩ già.Nhưng tôi thấy anh ấy mất nhiều máu lắm.Đầu bị va đập mạnh.Đến lúc đấy tới đây.Có thấy mấy bác sĩ hồi à.Chấn thương sọ não.Cháu không am hiểu lắm.Những chó như ý.Làm đất nặn.Nghe tới đây.Bảo vệ mất luôn khiến ngọc hân phải chạy đi chạy lại vừa chăm mẹ.Và chiều tin tức của chồng.Một mình không thể xoay sở được.Lê ngọc hân cũng có cái huy để nó vào chăm mẹ.Con cu.Tin tức trực chờ tin tức của chồng.Gần ba tiếng đồng hồ.Nhưng đèn phòng cấp cứu vẫn sáng.Có một vài y tá chạy đi chạy lại.Buổi sáng vẻ rất vội vã.Đọc hình được cô lấy hộ để hỏi tình hình.Nhưng chỉ nhận được một câu trả lời.Bệnh nhân bị đa chấn thương.Hiện tại đang mất quá nhiều máu.Nên tôi cần phải đi lấy máu bổ sung.Bác sĩ ơi.Vợ chồng tôi.Anh ấy anh ấy thế nào.Anh ấy có cứu được không ạ.Cầu mong bác sĩ cứu để anh ấy.Đó là trách nhiệm của chúng tôi.Những con lẽ gia đình.Nên chuẩn bị cho tình huống xấu nhất.Đổ trần ngọc hân không còn đứng vững nữa.Cú đấm vào ngực mình mà tự trách bản thân.Là do mày vì mày nên anh ấy mới như thế.Tất cả là tại mày.Nếu nhà mày bình tĩnh.Mày nhịn mẹ chồng một chút.Thì đâu có xảy ra cơ sự này chứ.Thời gian cứ thế trôi đi.Bố mẹ ngọc hân cũng có mặt ở bệnh viện.Chỉ lo cho con gì.Mở phía trong kia.Cửa phòng cấp cứu.Cứ bấm mà không chịu mở ra.Đọc hình ôm chặt lấy mẹ.Mẹ ơi.Liệu anh ấy có làm sao không ạ.Đó là người tốt.Không sao đâu.Con đừng quá lo.Mẹ ơi.Là tại con.Lại còn cãi nhau với mẹ chồng.Sữa còn gọi điện bắt anh ấy về sớm.Mẹ con mẹ.Tất cả là tại con.Ngọc hân chỉ nghĩ rằng.Nói ra cho nhẹ lòng.Nhưng không ngờ mẹ chồng của mình đang từ phía xa đi tới.Bạn nghe được mấy lời của ngọc hân.Đến lào đến.Tắt còn giàu rồi chửi mắng.Chị.Chỉ là thứ yếu không nhỉ.Chị cản trở nó cốc con.bảy chị còn hại luôn cả nó.Nếu như ngày hôm nay nó có mệnh hệ gì.Tuổi nhất định.Không bao giờ tha thứ cho chị.Ông hà không rõ sự tình.Nhưng thấy con gái bị đánh.Niềm có chút giận hờn.Bạn lớn tiếng nói lại.Quan trọng là bây giờ.Xem thằng hưng nó tí nào.Sau đây không phải là lúc đổ lỗi cho nhau.Bảo vệ vẫn không nguôi cơn giận mà tiếp tục chỉ chết còn dầu.Hành động ấy của bà thực sự khiến bố mẹ ngọc hân khó chịu.Bảo là nhìn con gái bị chỉ trích.Thì cũng đoán ra được rằng.Cuộc sống hàng ngày của nó.Khốn nạn khốn khổ như thế nào.Nên mới đốt lại.Chị trách nó.Cho tôi hỏi chị nhé.Nếu như chị với nó không cãi nhau.Chị không làm khó nói.Thì nó đâu cần gọi chồng nó về để phân xử.Chị còn bên nó được đi à.Còn tôi đang nguy kịch nằm ở trong kia.Mà chị còn nói được câu đấy à.Tôi không bênh.Con nào cũng là con.Thằng hưng nó đâu nó nằm ở đấy.Tôi cũng sợ.Nhưng tôi thấy chị.Không nên đổ hết lỗi đầu con bé như thế.Nếu mà chị nói còn bé có lỗi.Thì bản thân của chị.Cũng có một phần trách nhiệm đấy.Bà lan có nói nhiều lắm.Như ngọc hình nếu tay cầu xin đừng nói nữa.Bảng mới thôi.Còn bà huế.Bị thông ra nói cho cứng lưỡi.Không thì cãi được.Nên quay sang khóc lóc.Cầu xin ông trời.Cho con trai được bình an.Cửa phòng cấp cứu cuối cùng cũng chịu mở ra.Mọi người đổ xô đến hỏi han tình hình.Bác sĩ.Còn của tôi thế nào rồi ạ.Bệnh nhân bị đa chấn thương.Đặng nhất vẫn là phần đầu.Hiện nay chúng tôi tiến hành mổ lấy máu tụ.Giải tỏa nào rồi.Có điều glasgow của bệnh nhân.Chị đặt có bà đi.Miền chúng tôi quyền gia đình.Nên chuẩn bị tâm lý.Cho tình huống xấu nhất.Trần ngọc hân lúc này khuya xuống.Nhưng vẫn cố hỏi.Bác ơi.Cháu có thể vào thăm anh ấy được không à.Bây giờ thì chưa.Bệnh nhân còn trải qua nhiều ca phẫu thuật khác nữa.Mới có thể ra ngoài được.Nên hiện tại người nhà.Chưa thấy vào thăm.Vậy là thầy nằm liền trong phòng cấp cứu đến bốn ngày.Mới được chuyển lên khoa hồi sức thần kinh tích cực.Nhưng chỉ được hai ngày.Thầy lại bị phù nề hoại tử mắt.Lại phải đưa vào phòng cấp cứu.Mổ hết lần này đến lần khác.Tàu mổ lại bắt buộc tách vỏ sọ não.Và đưa vào ngân hàng nuôi cấy.Nhìn thấy với cơ thể băng trắng.Nằm bất động xung quanh một đống xây nhà lằng nhằng.Bài trái tim của ngọc hân đau nhói.Ước gì mình chưa từng gọi điện cho anh.Chưa từng ép anh trở về.Chị bây giờ có lẽ.Anh vẫn có thể đứng trước mặt cô.Mỉm cười.Động viên vợ cố gắng.Trên con đường.Tìm con.Phải rồi.Ước mộng lớn nhất của thầy là có con.Bịt đầu thì sẽ bị thì mặc cố gắng.Anh à.Anh đừng có ngủ nữa.Ảnh dậy đi.Vợ chồng mình có hẹn với bác sĩ.Khi chuyển phôi cơ mà.Mọi thứ em chuẩn bị xong rồi.Chỉ cần chở anh tỉnh lại thôi.Tại sao anh ngủ lâu thế.Còn đang chờ chúng ta ở phòng lại cái kia.Anh vẫn nằm đây mười ngày rồi.Chẳng biết anh rất mong công tôn sao.Anh tỉnh dậy đi.Dịch vợ chồng mình tiếp tục.Ảnh của linh cảm lần này.Vợ chồng mình nhất định thành công.Thật đấy.Em xin anh.Anh đừng ngủ nữa.Đáp lại lời khẩn cầu ấy của ngọc hân.Vẫn là sự im lặng của thầy.Mọi chỉ số sau phẫu thuật của thầy đều rất kém tốc độ bình phục của thầy chậm đến mức.Các bác sĩ phải lắp đầu não phản ứng quá kém chỉ thị này.Cái chết não mắt cầu xin bác sĩ hãy cứu lấy chồng tôi tôi không.Tin bác chị cứ đứng lên thì chúng tôi sẽ cố gắng hết sức nhưng còn phục.Rất nhiều ở bệnh nhân việc trấn thường này rất khó nói phần não tổn thương quá nặng nên.Mang tính phục là rất thấp ngọc hân đã đọc rất nhiều bài báo viết về những.Bệnh nhân chấn thương sọ não thậm chí có cả những người hôn mê sâu nhưng nhờ người nhà thường xuyên trò chuyện.Mở có thể tỉnh lại của tim và sự diệu kỳ này nên cô luôn kể cho anh nghe về cuộc sống.Nói gì anh cũng nhớ anh tí nào cả những điều mà hai đứa chưa kịp thực hiện của.Tàu của cô chợt nảy ra một suy nghĩ táo bạo nên quyết định một mình đến bệnh.Thực hiện cấy phôi dù không dám chắc sẽ thành công nhưng ngọc hân vẫn luôn hi vọng.Nếu đậu thai thì biết đâu thì sẽ vui mừng mà tỉnh lại khi biết ý định đó.Con dâu bà huệ gặp cất đi rồi phản đối không được.Chạy chữa cho thằng hưng còn đang phải vay mượn tiền đâu cho chị ném xuống sông xuống bể như thế nào.Mẹ tôi là đi cấy phôi bác sĩ cũng nói ý chí của bệnh nhân rất quan.Biết đâu kỳ tích lại xuất hiện à nếu mà có nhà thì có từ lâu rồi.Chẳng đợi đến bây giờ.Chị đi rồi về làm bất động ở đây.Cả nửa tháng trời.Tuổi đổ hết mọi việc lên đầu tôi.Nói tóm lại dù thế nào.Tôi không đồng ý.Ngày đến cả lan cúc phản đối.Hình à.Con ơi là con.Còn vất vả chăm chồng sức khỏe suy kiệt như thế làm sao mà cấy phôi được cấy xong phải thoải mái.Giờ còn nghỉ ngơi.Tuổi bổ.Nhưng mà con xem.Ở với hoàn cảnh hiện tại.Thì làm sao mà nghỉ ngơi được.Mẹ còn nghĩ kỹ rồi.Rất nhiều bệnh nhân hôn mê.Điều được tỉnh lại.Nhớ một điều gì đó rất đặc biệt.Tác động đến ý chí của.Ảnh hưởng rất mong có con.Biết đâu vì thế.Anh ấy sẽ mạnh mẽ và tỉnh là.Ông hà thử tài.Ông viết một lần cấy phôi.Người mẹ tổn hại sức khỏe đến thế nào.Nếu như lại thất bại thêm một lần nữa.Nó lại càng suy sụp tinh thần hơn.Còn nếu may mắn thành công.Thì sự vất vả.Lại được nhân đôi.Nên bị nhẹ nhàng phân tích.Hình này.Trước mắt còn chưa biết thằng hưng nó thế nào.Khả năng tỉnh lại của nó.Còn chưa tới ba mươi%.Còn đi làm nếu may mắn còn đậu thai.Mà nó không tỉnh lại.Chỉ còn tính tỉnh nào.Một mình ku tin.Còn đỡ vất vả lắm rồi bây giờ thêm một đứa bé nữa còn lo kiểu gì đây.Con nghe bố con cứ tập trung và chăm sóc cho chồng.Chừng nào nó hỏi lại.Rồi hãy tính đến chuyện khác.Mặc cho mọi người có khuyên can kích cỡ nào.Ngọc hân vẫn quyết định không chịu từ bỏ.Cô dâu mọi người vay mượn hết những nơi có thể.Trực tiếp tục cấm trước vui cuối cùng.Đang được chữ đồng.Hàng ngày cô tranh thủ thời gian tới bệnh viện tiêm thuốc kích trứng.Rồi lại trở về trong chồng.mười bảy mọi người không một ai biết.Vẫn là những liều thuốc kích trứng.Vẫn cách chọc trứng ấy.Mặt sau lần này lại đau đớn đến như vậy.Hay là vì thấy không ở bên cạnh động viên.Tiếp thêm sức mạnh cho cô.Đền cô mới trở nên yếu đuối.Thế rồi ngày chuyển phôi cũng tới.Có phải diễn kịch với mọi người rằng.Mẹ ơi.Hôm nay còn chóng mặt quá.Mẹ có thể cho mọi người giúp toàn được không à.Con về nhà con nghỉ ngơi.Tuổi con dậy vào hạ.Cứ về nghỉ đi.Mai bảo cũng được.Mấy ngày mẹ thấy mày xanh xao.L** mưa như thế.Mà.Mẹ bảo mày về nghỉ mày cũng nghe đâu.Vâng.Vậy mẹ giúp con.Bé để ý tới anh ấy à.Nói sau ngọc hân vội vã rời đi cũng không nói rõ.Mình sẽ về nhà chồng nghỉ hay là về nhà mẹ đẻ đang thuê để cho mọi người.Không ngờ cô.Một mình nằm trên chiếc giường sắt lệch băng.Cô bật khóc mặt cầu xin.Còn à.Chỉ có còn mới có thể giúp bố.Tỉnh kon.Hãy ở lại quê mẹ.Nhạc.Để mấy khi mọi người ngủ say.Ngọc hân nắm lấy tay chồng bà chủ thì.Anh à.Nay em mới đi chuyển phôi rồi.Em đã đi một mình tôi đấy.Anh có biết không.Tại sao anh không chịu tỉnh dậy.Tại sao cứ để em bị chiến đấu một mình thế này.Em mệt lắm.Em sợ em không cố được.Anh.Ảnh nhanh chóng tỉnh lại đi.Thế rồi ngọc hân cũng mệt mỏi mà thiếp đi.Để mấy cô mơ thấy thần.Mơ thấy những tháng ngày còn hạnh phúc bên nhau.Chính thức mở ấy đã tiếp thêm hi vọng trong ngọc hân.Cô tiên nhất định.Thầy sẽ sớm tỉnh lại.Ngày thứ mười bốn.Kể từ sau khi chuyển phôi.Ngọc hân đang hồn chào tạm biệt chồng để quay lại bệnh viện kiểm tra.Thì cô chợt phát hiện ra phần đầu của thầy.Có dấu hiệu tình to hơn mọi hôm.Cụ chạy vội vàng.Đi gọi bác sĩ.Bác ơi.Ba lô chồng cháu sao kiếm hiệp.Ngày lập thu.Các bác sĩ có chuyên môn với thăm khám kết luận.Bệnh nhân có dấu hiệu chảy máu não.Đồng tử bắt đầu rắn.Cần phẫu thuật ngay.Vậy là ngọc hân quên luôn cái việc tái kiểm tra.Mà ngồi lại phía ngoài phòng cấp cứu cầu nguyện cho chồng.Ngọc thần kinh ở.Lần này rất thành công.Những những ca phẫu thuật trước đó.Nhưng không.sáu mươi sáu tiếng chờ đợi.Của nhận được cái lắc đầu của bác sĩ.Xin lỗi gia đình.Bệnh nhân không thể cầm máu.Mình đã không qua khỏi.Ngọc hân ngày xấu thì chết lắm.Cuộc không tin rằng anh cứ thế mà bỏ cô đi.Của không thể tin rằng.Anh không thể qua khỏi.Cuộc không tin không thể nào tin vào cái sự thật đau đường ấy.Phía bên cạnh.Bảo vệ đầu đứng mà hét lên.Còn ơi hương ơi.Rồi cứ thế bảng nhất live.Sức khỏe của bà vô cùng yếu.Đền ngọc hân lại phải một mình lo liệu đám tang cho chồng.Nhìn thấy ảnh của anh.Cục cứ nghĩ rằng anh còn đang hiện hữu.Rõ ràng là anh đang gửi với cô.Mà tại sao đã tao cách làm chùm.Lo liệu đám tang cho chồng xong.Ngọc hân cũng đổ bộ.Cứ nhắm mắt lại là cô lại thấy anh.Đang ở bên cạnh.Nhìn cô mà mỉm cười.Chồng của cô anh cũng chưa kịp nói trước những lời cuối cùng.Tại sao lại vội vã ra đi.Nước mắt ướt đẫm gối.Cụ thẩm trách bản thân mình.Ảnh áp lắm.Tại sao anh lại bỏ em lại một mình thế này.Anh thật là ác độc.Anh là đồ tồi.Còn đang chìm đắm trong đau đớn.Chị cánh cửa phòng bật mở.Bảo vệ cứu thế túm tóc còn dầu.Kẹo dẻo.Chửi rủa.Mày.Mày còn nằm đấy à.Mày còn mất dạy ở lại nhà tao như thế.Bạch cốt ngay.Cút khỏi đây.Mẹ ơi.Còn là vợ của anh hưng.Có phải ở lại hương khói cho anh người nhé.Tao không cần.chín mươi bảy là nguyên nhân khiến cho nó chết.Giờ mày còn giả bộ đau lòng.Bảy cút ngay cút khỏi nhà tao.Cút đi cho khuất mắt tao.Mặc châu ngọc hân bàn tỉnh kích cỡ nào.Bản nhất quyết đuổi đi.Chỉ muốn nhang khói thừa cúng cho chồng.Đền ngọc hân với phải quỳ xuống.Van tim được ở lại.Vậy mà đã ác độc tới mức.Thủy người ném toàn bộ đồ đạc của mẹ con cô ra đường.Nhất quỷ.Không dám bước chân vào nhà.Bà đuổi mẹ con cu đi.Đúng cái lúc ngọc hân.Chuẩn bị làm lễ cúng tuần đầu cho chồng.Củ tìm sợ hãi đến mức.Ôm chặt lấy mẹ mà khóc không thành tiếng.Thưởng còn lê ngọc hân quyết định trở về nhà.Ông hà bản an.Cũng không quá bất ngờ với sự trở về này.Thậm chí mẹ còn ngọc hân.Còn về muộn hơn họ nghĩ.Chọn một tháng kể từ ngày thầy mất.Ngọc thần cũng tự sốc lại tinh thần.Tổ hiểu mình còn ku tin còn bố mẹ.Cô không thể nào làm họ đau lòng thêm nữa.Nên đành lòng xếp gọn những đau thương kia.Lại tiếp tục chiến đấu.Rồi bất chợt ngọc hân nhớ ra sao.Mình cấy phôi mà còn chưa chịu đi kiểm tra lại.Nhưng rồi cô lại tự khởi mà rằng.Ngày trước giữ tỉnh như thế.Con chăm đâu.Thì uống tỷ lần này.Làm gì có hi vọng.Thế rồi cũng quên luôn cái chuyện đấy mà xuống dưới nhà phụ bản lan nấu cơm.Hôm nay bà đang làm món cánh gà chiên nước mắm.Mặc quần tìm yêu thích.Món mày trước đây ngọc hân vẫn hay ăn ké của con.Mà bây giờ cũng ngửi thấy mùi.Cô đã lập tức lùi khỏe.Không dám tin nhìn ngọc hân vội vã đi kiểm tra.Phía trên màn hình một chấm nhỏ xíu hiện ra.Chưa có hình thù.Nhưng bác sĩ kết luận.Túi thai tương đương sáu tuần bốn ngày.Chưa có tim thai.Chưa có tim thai.Tại sao lại chưa có tim thai.Có khi nào một lần nữa.Điều tồi tệ ấy xảy ra.ba tuổi đứa bé này cũng bỏ qua mà đi.Những lần trước hai mươi ngọc hân sợ đến căng cứng và cơ thể.Mà lắp bắp.Bệnh vậy con.Con tôi.Có tao không hả.Bạn cứ yên tâm ở tuần tuổi này nếu chưa có tim thai cũng không có gì đáng lo ngại.Đi mỗi thai nhi có một tốc độ phát triển khác nhau.Nó còn phụ thuộc vào tuổi thật của thai nhi.Hoặc là xe nữa.Vậy nên bạn cứ về nghỉ ngơi.Một tuần sau bạn tái khám nhé.Nghề bác sĩ phân tích.Ngọc hân có trước được một phần gánh nặng nhọc cần biết lúc này có tiền một đứa nhỏ.Tôi rất vất vả.Nhưng đó lại là giọt máu duy nhất của thầy để lại.Dù có khó khăn khổ cực tới đâu.Nhất định.Cô sẽ giữ cổ đứa bé này để cho thầy ở trên trời có thể thanh thản mà siêu thoát.Trở về nhà ngọc hân cái thấy sờ bụng mà thủ thỉ với con.Con à.Mẹ tìm là ở trên kia.Bố con phù hộ cho mẹ con mình.Nên chúng ta mới gặp nhau bất ngờ như thế này đấy.Con an tâm.Mẹ thấy bố lo cho con.Cây nến.Còn phải khỏe mạnh.Bà lớn lên nhé.Cầm bức ảnh của chồng em bỏ bụng ngọc hân lại tiếp tục nói anh à.Cuối cùng em có thể hoàn thành được ước nguyện của anh rồi.Chúng mình có con với nhau rồi đấy.Ở trên đấy ảnh nhất định phải phù hộ cho con của chúng mình nhé.Thế rồi ngọc hân ngủ thiếp đi lúc nào chẳng hay trong cô lại thấy thầy vẫn là nó.Người hiền từ ấy.Thì sát tóc cô mà nói.Cảm ơn em.Tiệm cảm ơn ấy nhẹ lắm nhảy như một cơn gió thoảng qua khiến họ còn có chút dưỡng sở.Cổng nhìn thấy.Khóc nấc lên mặt trách.Tại sao anh lại bỏ em mà.Tại sao lại bỏ em tại sao lại bỏ mẹ con em một lời.Tại sao như thế.Ít nhất anh phải nói một lời tạm biệt rồi đi chứ.Có biết rằng em nhớ anh.Nhớ nhiều lắm không.Gương mặt của thầy trầm buồn.Có tiếng nói từ xa xăm vọng về.Xin lỗi em.Tàu câu nói ấy thầy cũng từ từ biến mất.Khiến cho ngọc hân vội vã ngồi phát dại.Bạn gọi lớn.Anh hưng.Anh hưng ơi.Phải là nằm phía dưới nhà chạy lên.Nhìn con gái đầy xót xa.Bà biết.Con rể ra đi đột ngột quá.Để nhất thời nó còn chưa thì quen với sự thiếu vắng này.Nhìn đứa con gái nhỏ đang khóc lòng.Mà tại sao.Bà lại đau đớn như vậy.Ôm chặt con gái trong lòng.Bàn ăn ủi.Mình đi con.Đừng khóc nữa.Còn cái này làm sao mà thằng hưng.Nó yên tâm ở nhắm mắt được mẹ ơi còn mời thì anh ấy.Anh ấy nói xin lỗi con mẹ.Có lẽ nó thấy còn cứ dằn vặt tin này.Để nó mới trở về đây.Từ giờ còn phải mạnh mẽ lên còn phải sống thật tốt.Nghe chưa.Ngọc hân giật giật cái đầu rồi sực nhớ ra.Nên lại tờ giấy khám thai dưới gối đưa cho mẹ.Mẹ ơi.Còn.Còn có thai rồi à.Bà lan nhìn chăm chú vào hình ảnh siêu âm rồi thở dài.Đứa bé đã xuất hiện lúc này.Thì cứ xem như là một cái duyên.Dù biết con gái sẽ vất vả đấy.Những bài chỉ có thể động viên.Con mình cố gắng.Chứ không đành lòng ép con phá bỏ.Bà cũng mong chờ đứa nhỏ này.Mở con gái của mình có thể vực lại tinh thần.Nền win con.Bây giờ còn có con rồi.Con không được khóc nữa.Tâm trạng của con.Ảnh hưởng trực tiếp đến đứa bé đấy.Đẹp nhất đẹp.Còn phải mạnh mẽ lên nhé.Còn nhớ rồi.Còn sẽ chăm lo cho nó.Thay cả phần của anh hưng à.Bên ngoài cửa sổ.Nắng vẫn vàng rực một góc trời.Anh đang ấy đang lên nói có khung cửa sổ để vào phòng.Đừng như chính nó cũng muốn sưởi ấm cho ngọc hân.Để có thêm sức mạnh.Bà bướm.Một tuần sau ngọc hân tái khám.May mắn thai đứa nhỏ phát triển rất tốt.Và đã có tim thai.Có điều cô bị nghén nặng lắm.Nên đành phải khác là ý định xin việc.Mà quyết định tìm một công việc ở nhà để làm thêm.Sau một hồi suy nghĩ ngọc hân quyết định chọn bán hàng online.Sản phẩm cô tròn chính là đồ nội thất.Ở xưởng gỗ của bố.Không mất vốn nhập hàng vì bây giờ ngọc hân cũng đang rất khó khăn.Mà vừa quảng cáo luôn cho bố.Bán hàng online.Đã nhiều người làm rồi.Nhưng bán đồ nội thất online thì chưa mấy ai làm.Bởi vì mặt hàng này nó có đặc thù riêng.Là khách hàng muốn đến tận nơi để xem chất lượng gỗ với kiểu dáng mẫu mã có hợp với mình không.Rồi mới quyết định chọn được.Khởi đầu có gian lận đấy nhưng ngọc hân quyết không nản chí.Thời gian đầu cô xác định sẽ không bán được gì ngoài mục đích quảng cáo hàng hóa mẫu mã cho bố.Nhưng lâu dần người ta thấy mẫu đẹp mà giá cả phải chăng nên cũng đặt lịch.Hẹn tới tận xưởng để xem khi ấy cô sẽ nhớ bố tư vấn cho khách còn cô.Diễn viên học hỏi thêm bốn mươi chín ngày của thầy ngọc hân lại một mình khăn có.Hà nội mặc cho bố mẹ có cần ăn vẫn quyết định đi cho bằng được.Hình này con đang bầu bì như thế đi xa nguy hiểm lắm có biết không.Nhạc người ta đã đuổi con đi như thế còn tình còn nghĩa gì mà con lại quay lại.Mẹ đó là mẹ chồng con còn mới là vợ của anh hưng lâu lắm.Con không thắp hương cho chồng bây giờ đến bốn mươi chín ngày con mà không tới thì làm sao.Đạo vợ chồng được cả mẹ với lại con cũng muốn thông báo cho mẹ chồng con.Cách thay này bà làm nhà tới đầu thì bực tức lắm rồi.Quên người ta đã đay nghiến con như thế nào khi thằng hưng đàm việt quyền cái cách người ta ném đồ.Tuổi hai mẹ con con ra đường ngay trong đêm tối quên luôn cả cái cách người ta hát của ku tin.Con của định lên đấy thông báo cái gì còn không.Làm sao mà con quên được những ngày tháng ấy ạ còn cũng là con người tục ngữ.Thịt bà ý đến tận xương tủy nhưng nếu còn địa vị của bà ấy chưa chắc con đã làm.Dù có thành mình cỡ nào.Thì sự thật vẫn là con lợn gián tiếp giết chồng con.Trên đỉnh bà ấy hận con.Là điều khó tránh.Còn về đứa bé này.Nó là con của anh hưng.Ngày còn sống.Chẳng còn chỉ có một tâm niệm tuyệt.Là có thể sinh cho mẹ chồng của mình.Một đứa cháu.Bây giờ tôi anh ấy đã mất.Những con luôn muốn thấy anh ấy hoàn thành nốt tâm nguyện này.Còn tin.Anh hưng ở trên trời cao.Cũng mong mỏi điều này.Thì đến con tìm mẹ.Mẹ để con đi à.Bản lan thở dài.Những điều con gái vừa nói ba điều hiểu hết.Nhưng mỗi lần nghĩ đến con gái bị đối xử tệ bạc.Bà lại không kìm được cân.Hơn nữa cách thay kia.Vừa mới tròn ba tháng.Ngọc hân còn nghen.Biển báo con bé đi đường gặp nguy hiểm.Đắn đo một hồi.Bác quyết định gọi điện dặn chồng lát nữa đóng chóng.Đồng thời kéo tài xế về đứa bà cùng với ngọc hân lên hà nội.Dù mỗi lần đi đường dài là cơ thể của bài nhức mỏi.Nhưng bà phải cố gắng đi cùng với con.Địt con bảo vệ con gái.Bà không thể để nó một mình chống chọi với một bà mẹ chồng ngang ngọc ấy.Nếu lần này bà ấy vẫn còn tay quái.Nhận định bà sẽ con gái.Không cho bà tải nhận cháu.Lên tới nơi.Cũng là lúc bà.Chuẩn bị bắt tay vào làm lễ cúng cho con trai.Vừa thoáng thấy bóng rổ ngọc hân.Bài đọc tác chuyển thể từ đầu cổng.Cái chị kia.Chị có tới đây làm gì.Từ ngày thằng hưng chết.Chị có cái nhà này không còn liên quan.Chị đi đi.Đi cho khuất mắt tôi.Cứ nhìn thấy chị.Là tôi lại nhớ đến con trai tôi.Nó chết oan mà không chịu đi.Mẹ.Mẹ.Còn chị ti mẹ.Cho con vào nhà thấp cho anh ấy một nén hương.Cho trọn đạo vợ chồng.Có được không ạ.Cái gì.Chị là cái nữ giết chồng.Chứ vợ chồng cái gì.Hai mẹ con chị đi đi.Good night.Đừng có để tôi phải đuổi thêm nữa.Bản làng nghiến chặt hai hàm răng vào nhau mặt bít lên.Thằng hưng nó đau mười.Thịt xào.Con tôi thì đau không kém.Chuyển đổi này.Nốt thành đứa quá chồng.Có còn chưa chào đời đã mồ côi cha.Chất dùng sướng cái gì mà trị cách hủy nó.Đúng.Là nó gọi chồng về.Nhưng nó bị nóng giận.Nên mới làm gì thế.Chứ đâu có biết được rằng thằng hưng về sẽ gặp chuyện gì.Tại sao lúc nào.Chị cũng đổ lỗi hết cho nó hả.Nói rồi bà kéo tay con gái mà rằng.Hân tv.Họ tại tỉnh với mình như thế.Con không cần nghĩa nữa.Từ nay mày đừng có mà nghĩ đến cái việc lên đây.Hay là cho con nhận mặt bằng nội nữa.Mẹ là mẹ cấm tiệt.Hoạt hình khóc không muốn rời đi.Cô rất muốn vào ví trong kia thắp hương cho chồng.Để báo cho anh biết rằng hai người đã có con.Để anh có thể ăn lòng mà siêu thoát.Còn bảo huế.Sau mấy giây đứng hình thì bật khóc.Những giọt nước mắt fan lẫn giữa hạnh phúc và khổ đau.Bà không ngờ con bảo ra đi.Nhưng để lại một giọt máu trên đời.Đến với vội vàng hỏi.Chị hân.Chị chị có thai.Đứa bé đấy.Có phải là con của thằng hưng không.Ngọc hân lúc này gật đầu mặt á.Dạ.Đúng à.Còn hoàn thành được tâm nguyện của anh hương rồi.Còn chỉ mong mẹ.Cho con bảo thắp một nén hương.Để nói cho anh ấy biết.Tổng tuổi.Cậu sẽ đi ngay à.Kể từ sau khi con trai mất.Đây là lần đầu tiên và xúc động mạnh đến như vậy.Lồng ngực bà bỗng nhiên căng tức khó thở.Tư thế bà hả miệng.Nồi hấp lấy một chút không khí.Ngọc hân biết bệnh của mẹ chồng.Đèn bị chạy lại đỡ lấy bà.Mẹ mẹ sau đây này.Mẹ đừng nghĩ nữa mẹ tập trung hít thở sâu vào.Nói xấu ngọc hân vừa đưa tay vuốt ngực cho mẹ chồng.Vừa đưa mặt vào trong nhà lớn tiếng gọi.Huệ ơi.Khuê.Lấy cho mẹ cốc nước nhanh lên.Cái huy đang ở trong nhà nghe thấy vậy thì vội vã chạy ra.Nhanh đến mức.Uống nước truyền tài sản cả ra bên ngoài.Bảo vệ uống một ngụm nước.Thì bình tĩnh hơn bà nắm chặt lấy tay hơn.Cây thải này được bao lâu rồi.Thế có đúng là con của thằng hưng không.Được ba tháng rồi mẹ.Còn vụ bất ngờ lắm.Không nghĩ lại có thể may mắn đến như vậy.Chắc là ông trời thương.Ảnh hưởng thường nên mới để đứa bé xuất hiện lúc này.Phải rồi phải rồi.Cảm ơn ông trời cảm ơn tổ tiên.Bảo vệ càng nói càng khóc to hơn.Tại hồi sợ mẹ lại tăng huyết áp để mới nhắc nhở.Mẹ đừng có khóc nữa.Thầy đang dụng vào làm lễ cái kia.Quá rồi đấy.Bảo vệ lúc này mới sực nhớ ra chui.Nên mới quay lại nói.Còn ở trong nhà đi.Ở cả bà nữa.Mời bà vào nhà.Dự lễ bốn mươi chín ngày của cháu nó.Tuổi.Tôi tìm lỗi bà.Bị đau lòng quá.Bạn tôi trở nên hồ đồ.Bà lan vẫn còn giận đấy.Nhưng vì thương con gái.Liên minh miễn cưỡng bước vào trong.Phía bên trái nhà một bên là bàn thờ có giảng của thầy.Một bên là bàn thờ tam cấp.Có để tượng phật ở chính địa cao nhất.Tiệc cưới là hoa quả để làm lễ.Mỗi bình có một mâm cơm chay.Trên bàn thờ của thầy.Còn có thêm một xấp tiền vàng vài bộ quần áo.Đồng thời.Có thêm một cành hoa sen nhỏ.Sau khi làm lễ khấn xong.Sư thầy sẽ cho vong nhập vào người.Để nói nốt gì nguyện cuối cùng.Viên ngọc hân đang mang thai.Nên khi đó phải tránh mặt.Vì mọi người sợ hơi.Làm ảnh hưởng đến đứa bé trong bụng của cô.Một mình ngồi ở phía ngoài.Nơi căn nhà quen thuộc.Ngọc hân cảm thấy cô đơn và trống trải vô cùng.Nhìn đâu cũng thấy bóng dáng của thầy.Khiến của bật khóc trong vô thức.Của nhớ thầy.Nhớ những lúc thầy đi làm gì.Luôn mỉm cười thật tươi với cô.Cả những lúc hai người cùng nhau động viên.Phim chặng đường tìm con.Tưởng ánh mắt.Cử chỉ.Còn nguyên vẹn.Ngọc hân chưa thể nào tin được rằng thầy đã đi.Bỏ lại mẹ con cô nơi này mãi mãi.Lời thầy hứa sẽ bên cạnh cô.Củng cố đất xây tổ ấm đến cuối cuộc đời này.Nay chỉ còn lại trong ký ức mỗi ngày cũng chỉ có thể tìm đến thầy trong giấc mơ.Trồng bưởi đi nỗi nhớ mà thôi gửi đi.Các bạn thân mến tâm an vừa mới gửi đến cho quý vị và các bạn phần sáu của bộ truyện lỡ chuyến đò tình của tác giả.Dạ thảo và sau khi lắng nghe sóng vỗ tập chuyện này tâm anh cảm thấy rất xúc động không hiểu tại sao mà.Quá trình dài như thế tìm một đứa con để hai vợ chồng có một sợi dây gắn kết.Thì thầy hương của chúng ta lại bị tai nạn.Bạn đã qua đời tại sao cuộc sống này lại đau đớn với ngọc hân như vậy.Từ ngày bé ngọc hân.Sinh ra trên đời này.Lúc mà mẹ cô mang thai kô.Thì.Luôn luôn bị mọi người phản đối và bỏ đi cái thai trong bụng của mẹ cô vậy mà đến bây giờ.Khi mà cô lớn lên cô trưởng thành.Đành phải trải qua hai đời chồng như vậy và cái cảm giác mà tìm một đứa con.Đi mà là một cái tội dây gắn kết cho hai vợ chồng.Thật là khách nhỉ.Thật đau đớn cả về tinh thần lẫn thể xác thế nhưng mà tại sao cuộc đời này lại trớ trêu như vậy.Tại sao lại khiến cho một cô gái mỏng manh yếu đuối.Lại phải có hai người chồng như thế liệu rằng cuộc sống của bạn sẽ như thế nào đây liệu rằng cô có tìm được tình.Yêu của mình có tìm được niềm vui của mình nữa không.Chị tâm an vẫn hy vọng là ngọc hân sẽ luôn luôn tìm kiếm được hạnh phúc của mình với một đứa con.Thì để lại cho cô vẫn hi vọng rằng đứa con này sẽ có một tương lai mới ngọc hân cũng có.Tương lai mới ở phía trước tâm anh không biết được rằng là tác giả sẽ đưa chúng ta đến những cung bậc cảm xúc.Và quý vị có tin được rằng của ngọc hân sẽ tìm được hạnh phúc hay không thì quý vị hãy cùng với tâm hàng chúng ta cùng mong.Cùng đón xem phần bảy sẽ được tâm an gửi đến cho quý vị vào giờ này giờ phát sóng giờ này vào ngày mai trên.Bụi bố nhắc và cảm ơn tất cả quý vị đã đồng hành cùng với tâm an đồng hành cùng với tác giả dạ thảo trong buổi trưa.Hôm nay chúc quý vị có thật nhiều niềm vui thật nhiều hạnh phúc.Có những ngày làm việc hiệu quả và bây giờ thì cho phép tâm anh xin được chào tạm biệt và hẹn gặp lại. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com