Truyện Ngắn 2021 Bình Yên Dưới Vực Sâu Phần 13 Di Thư Của Người Yêu - Diễn Đọc Anh Sa

truyện ngắn 2021 bình yên dưới vực sâu phần 13 di thư của người yêu - diễn Đọc anh sa

Xin chào quý vị và các bạn anh sẽ quay trở lại vào buổi tối hôm nay sẽ mang đến chỗ mới về tập mười ba của bộ.Bình yên dưới vực sâu của tác giả làm lan quý vị và các bạn thân mến sau khi bị thuế cướp đi căn nhà phố cổ.Thì giờ đây mẹ con của sơn đã rơi vào cảnh túng quẫn lên một kế hoạch.Tình cảm giữa nhìn và tú và cũng tránh kế hoạch này.Đã khiến cho tính mạng của nhìn bị đạt giỏi về thì kế hoạch đó đã được dựng lên như thế nào.Chuyện ngày hôm nay về sau khi lắng này xong quý vị đừng quên nhấn like chia sẻ và những vật hút.Đường hoa anh sang cũng như kiếp trở thành rất cảm ơn sự ủng hộ của mọi người con gái bây giờ rất là nội dung chi tiết của.mười ba bộ truyền bình yên dưới vực sâu tác giả lập đàn qua giọng đọc của ánh sáng.Nhìn những bài suy nghĩ.Hình như là mẹ anh có điều gì đó giấu cô.Tuy nhiên bà không muốn nói thì cô cũng không tiện hỏi em dài thì cô đã có được một số tiền kể trong căn nhà.Bà có phải hiểu biết về tâm lý con gái lần này ông trời thật sự đã mang đến một người mẹ chồng tốt.Để bù đắp cho một bài thơ tác ngoài tác quả trước kìa bà xuân còn tranh thủ đưa nhìn đi ăn một số loại.Trái vùng miền của địa phương mới cho đến mười trưa thì hai mẹ con mới sách làm trở về nhà.Chưa đến đầu nó đang nghe thấy tiếng xôn xao tiếng của bà nội đồng tháp chồng giận lớn.Ai dại kết hỏi đưa gái một đời chồng về đây rồi sao.Tháng ba tháng tư mà không nổi con tự nhiên dưới cái thứ đó về à bà xã.Nhìn vội vàng thả làn chạy vào trong túi đang quỳ rạp trước mặt bà nội còn tất cả mọi người đứng phía sau lưng.Nhìn vội vàng chạy lại quỳ xuống bên cạnh anh anh à có chuyện gì thế.Em lên phòng đi cứ để anh lo.Nhìn bà nội rồi nói bà có chuyện gì mà cứ để.Đứng lên được không.Nêu có phép nữa ra có giải quyết ở đây là chuyển nhà tôi có đứng lên đi.Lòng buồn đâu.Kéo cửa nhìn ra chỗ khác buồn đưa vào hai về phòng cho tao.Tổng quát một tiếng thằng buồn giật mình kéo nhìn ra ngoài theo đường nhìn gồm mấy có nhìn anh.Trái đất mồ hôi nấm trên trán trong lòng thấy xót xa nước mắt chảy xuống.Bà nội con xin bà đấy.Đề nghị đứng lên đi bà xã có làm gì cũng được à tôi nói của bà cháu tôi.Cô có bỏ được không nhìn nghe lời của anh lên nhà đi anh lo đi.Bà nội ơi con không bỏ đâu con yêu anh tốt thật lòng mình muốn coi .Thì cũng được à tao có biết nhà tôi phải tắt cái nào không nổ.Con trường là cháu đích tôn.Trường tập.Thế rồi sau này cả cái làng này.Tụi nhỏ có mặt của nó.Bởi lấy gái đã qua một đời chồng.Ở nhà này đàn ông có thể lấy vài ba vợ.Nhưng mà phải là gái trinh tiết hiểu chưa.Nhìn ngày xông sấm nổ bên tai.Đúng là cô đã qua một đời chồng.Lại không còn trinh tiết.Cô cúi mặt xuống cắn chặt môi không biết nói gì cả.Mã.Con xin má đi.Thời đại ngày nay không ai còn phát điện như vậy nữa.Tụi nó đã yêu nhau.Mà thấy đi.Tầng hai từ khi yêu con nhỏ.Thay đổi thế nào.Đã chịu về thăm nhà.Tham gia vào kinh doanh vựa lúa của nhà ta.Nó không thể nào bỏ qua phép tắc cho chúng nó sao.Bà xuân mắt đỏ nền nhìn con trai run run.Nhìn có ở trong nhà không biết.Chưa bà biết con trai của bà.Sẽ không chị phải mỗi quỷ đâu.Thằng hay tham gia vào kinh doanh vừa lúa.Bởi vì sao không được chia tài sản thôi.Chưa thay đổi cái gì đâu chị hai.Dì ba lên tiếng .Mang thai cũng cao lắm đấy.Biết làm ảnh phản ra phòng.Lại còn cố tình tham gia và vợ lúa.Địa lý là ông nội à.Thẳng từ trên vào.Mày câm cái mồm lại.Loài người cả người sau lên như mày.Nó không dám mở mồm nói chuyện à.Cố gắng lên.Anh nói cái gì cơ.Đôi cánh sau lưng.Vẫn còn hơn cái loài người nha anh.Làm nhiều điều khuất tất.Lừa lập cả nội đấy.Tầng thứ nhất ngồi cười mỉa mai.Được rồi.Tăng tôi im lặng đi.Phần hai.Nó hỏi nhé.Tại sao để biết giá phòng như vậy.Vẫn còn muốn lấy gái đã có chồng.Bỏ ngay lập tức và nội.Nếu như không thì không được một đầu một cách nào có cái nhà này đâu.Tannoy.Gì cho tôi ghi gió.Còn được quyền thừa kế sáu mươi% gia tài của bà.Gì chúc bà cũng không có nói.Con không được phép lấy vợ như thế nào cả.Mày.Giảm cá lại nổi nữa.Giao phòng rồi đặt ra.Để cho mày chà đạp sao.Bà nội điên cuồng ném gậy xuống sàn chạy thẳng vào mặt của tú.Giờ hết nền lạc dòng.Con xin lỗi.Con không thể nào theo cách phòng vớ vẩn mà đập ra được.Muốn giỏi thì phải.Có chế.Con cũng không bỏ cô ấy.Thằng tư đơn.Lên nhà lý do xuống.năm mươik xem có chịu được không.Cả người có nhìn vẫn rét run.Chân không đứng vững.Trời đất còn cô chào đào cái nhìn thấy cái rồi già to trên tay của cậu tư.Cuối cùng liên chạy đến trước của anh nhưng với hai đứa em dâu game lại.Bùi ngùi ra đi.Bản đồ cây đánh con gì.Mày nghĩ làm gì bà nội đối xử như vậy chứ.Bà bắt con làm gì cũng được à.Thảo nghĩ trả đi.Đơn giản thôi.Phát biểu chia tay nó không.Duyên.Đi lên phòng.Anh nói em không nghe.Tuổi hát liền.Nhìn lắc đầu nhìn bà nội rồi đá.Bà nội được dùng tác trong cổ kìa.Mày chỉ cách chống còn nữa.Chẳng còn yêu nhau không thể xa nhau đâu.Tăng từ.Đánh đi.một sáng xuống lưng của tú.Anh cắn chặt rằng không kêu một tiếng.Hai rồi anh cũng không kêu.Anh không thấy đâu hết rồi.Mà chị đâu đến xé lòng sẽ ra.Khi nghe tiếng của nhiên gào khóc bên cạnh.Nhìn chiếc áo của anh đã rách tỏ lộ dài những vết đỏ chảy máu dòng nhạc đi.Bà xuân ở bên cạnh ôm mặt khóc.Nước mắt tràn đầy khuôn mặt.mười điểm đến của tháng tư khiến trái tim có hai người phụ nữ đầu đến chết đi sống lại.Bà xuân không thể nào chịu được nữa lao vào con trai.Cùng lúc này thì nhìn cũng đã mạnh còn em dâu một phát giận tay ra.Cô nào đến để bảo xuân sang bên cạnh rồi đổ rạp lên lưng của tú.Giờ già rồi xuống sẽ thịt.Nhưng mà nhìn vẫn không kêu nữa lời.Cô không thể nào nhìn anh bị đánh như vậy được.Cô không thể nào để cho họ làm người đàn ông của cô bị thương.Thằng từ thấy như vậy thì ngồi.Giờ già bột xuống càng mạnh tay.hai mươi lăm hai mươi sáu hai mươi bảy.Cơ thể liên tiếp hạ xuống tạo thành những vết nứt toác ra.Tôi bỗng nhiên cảm thấy lưng của mình ấm là không còn viết rời xuống thì vội nhìn lên.Ảnh hốt hoảng quay người ôm nhỉ.Nhưng mà cơ cấu trúc ôm chặt lưng của anh không thể nào gỡ ra được.Giờ già vẫn rơi trên lưng của nhìn buồn vui.Cả người có gần lên chống đỡ.Tủ điện loại gầm lên một tiếng nhật nhìn xuống dưới ôm cô vào lòng.Một cước đã bay thẳng từ.May mà còn dám đánh nữa.Tàu bóp cổ chết ngày.Cô gái trăm lòng của anh mặt đất ba m.Môi thâm tím lòng ngực đầu thú.Ảnh hot hoàng bến nhìn chạy giật xe.Anh phải ra khỏi ngôi nhà ma quỷ.Không có tình người này.Tháng hai.Mày đứng lại đó.Mày mà dám bước ra khỏi nhà này.Đừng bao giờ quay lại nữa.Chú cười lạnh quay lại nhìn bà nội.Ánh mắt rực lửa cháy.Cảm ơn nội nhé.Tôi cũng không bao giờ muốn trở về nữa.Các ngươi cứ chờ luật sư của tôi đi.Với thường thích của cô ấy.Cứ ngồi đó là xác định đi.Anh đấy có ra xe ô tô mở cửa đặt vào.Em chịu khó một tí nhé.Anh đưa em ra khỏi đây.Nhìn liễu tay anh chưa nói.Em không sao đâu.Anh đừng có làm loạn như vậy.Vào nhà được không.Em bị điên à.Làm gì vào cái nhà chó mà đi làm gì nữa.Anh điên loạn lái xe gia công.Thằng đến bệnh viện.Để cô vào phòng cấp cứu hết lên bác sĩ kiểm tra ngay lập tức.Những vết thương dài như lưỡi kiếm cái gì máu trên tấm lưng trần trắng mút của nhiên nhìn vô cùng nhức mắt và đau lòng.Yết hầu của anh lần đầu.Cố gắng kìm nén cường xúc động muốn giết người ngay lúc này.Người con gái mà anh thương anh nâng niu cưng chiều như chứng mồm mà họ dám làm như thế này sao.Nhìn cười rồi nhìn vào đôi mắt được tờ máu của anh.Em không sao đâu.Anh cứ để bác sĩ xem vết thương của anh đi.Không sao cái gì.Rách cả ra rồi đấy.Em cứ tin đi không.Nhìn không nói gì cả quay sang nhìn bác sĩ.Nhà bác có thể giúp rèn viết thường trên lưng quản lý.Anh ấy có vẻ như cháu.Anh đừng có bước nữa.Em không sao thật mà.Anh không để cho em xem em không yên tâm đâu.Em sẽ càng đau lòng hơn đấy.Tối ngày cứ nói như vậy thì ngoan ngoãn ngồi im để bác sĩ xử lý vết thương trên lưng tay thì vẫn nắm chặt tay.Em đang làm sao.Mà sao lại ngốc như vậy chứ.Một vài cái rồi có là gì của anh đâu.Anh không đau thì em cũng không đau.năm mươi giờ ít nhất.Em sẽ được trộm roi.Chàng sẽ đỡ đau hơn.Tôi vuốt tóc của nghìn.Anh thương em.Em ở thị trấn đức tài anh đã sắp lắm rồi.Em đau một.Anh sẽ đau gấp trăm lần.Anh xin lỗi không bảo vệ được cho em.Từ nay không được làm như vậy nữa.Em có nghe lời anh không.Nhìn gật đầu nhìn vết thương trên đường của anh.Nhiều hơn cô cả chục lần.Cô cắn mồi nhàng cho nước mắt không trào ra.Sao lại không biết người đàn ông của mình cố chấp như vậy chứ.Bà xinh cáo và lì chảy vào.Hai đứa sao rồi.Có đau không còn.Mà.Sao.Mày đi đâu về.Mẹ bỏ nhà đi rồi.Hai đứa bị thương thiên hải lên trên đó là ai chăm cho đây.Tôi cười thỏa mãn nhìn mẹ.Cuối cùng thì mẹ của con cũng có chính kiến rồi đó.Cái thằng này.Mẹ cũng phải đợi thời cơ chưa.Bảo quay sang nhìn rồi nói.Có đau lắm không con.Khổ thân.Dễ thương quá.Ông bà ngoài kia mà biết thì xót lắm rồi.Con không sao đâu bác ạ.Còn chị làm ăn vài rồi hơi rát một tí thôi.Anh tưởng mới rảnh đấy à.Bà thu bán áo lên.Nhìn những vết thường trên lưng của nhìn mắt đỏ hồng hồng rồi nói.Thì nó là con trai nó chịu được.Chứ còn yếu ớt thế này.Kìa má.Chưa gì đã cho con ra rìa.Chứ sao nữa.Con bé không đẩy mạnh ra.Thế giờ mẹ cũng nhắc thế.Tôi nghiến răng.Thằng ba thằng tư cứ đợi đấy.Chúng nó dám được vào hai người phụ nữ của anh.Anh không được hưởng tài sản.Thì chúng nó cũng đừng làm.Còn cứ nghĩ là chiều được năm mươi rồi.Thì bà nội chứ không làm khó chúng còn nữa.Sao để cho chúng con yêu nhau.Thật không ngờ là bà nội lại như vậy.Chưa bao giờ bà đánh còn một vòi nào cả.Xem ra thì bà ấy đã không còn thương còn như trước kia nữa.Bài xin thời gian nhìn hai đứa trẻ mà cảm thấy thương xót.Thời gian tủ đi.Gia đình xảy ra không ít chuyện.Ba không dám nói với con trai.Tầng ba tháng tư đã nắm quyền gần hết trong nhà.Chúng nó cần vừa lúa càng dài.Cho nên bà nội cũng có phần tin tưởng.Tối mai và nhìn về căn chung cư ở sài gòn.Bà xuân thì nhất quyết bắt còn lại sài gòn để chăm sóc vết thương.Lo lắng bố mẹ có biết được sẽ đau lòng.Cảm ơn ông trời đã mang đến cho cô một người mẹ chồng rất tuyệt vời.Bà không thể sắp hết rất hiểu chuyện và rất thường còn giàu.Qua những ngày cùng chung sống.Có hiểu thêm về gia cảnh của người yêu.Nhà của anh dòng dõi địa chủ khảo bác của tôi chứ.Sau khi cải cách ruộng đất.Gia đình nộp lại đền địa cho chính phủ.Được đền bù một số tiền.Từ số ít để cho hết.Gia đình của anh sau đó mở một vựa lúa lấy tiền là hai thời.Kinh doanh nhỏ trong vùng.Sau nhiều năm từ vợ lỗ nhỏ.Đã lớn nhất vùng lai vung.Đang làm ăn phát đạt thì con cháu lại càng nặng họ phân chia tài sản.Ông thời ba của tú bảo bệnh mà mất.Tiếng anh vẫn còn rất nhỏ.Và để lại di chúc.Nhưng bà nội có thể phân chia lại tài sản.Theo di chúc thì con trưởng của dòng họ chịu trách nhiệm cũng bởi già tiền sẽ được hưởng sáu mươi% tài.Còn lại thì chia đều cho các cậu mợ khác.Thế nhưng mà dường như các thành viên trong gia đình không cam chịu.Giờ vẫn luôn muốn gắn anh cho khỏi danh sách thừa kế đó.Bà nội thì vốn rất cưng chiều cháu đích tôn.Nên cố gắng bồi dưỡng anh trở thành người thừa kế sáng giá.Tuy nhiên.Tối thì vốn không phải là người thích quyền lực giò bó.Anh luôn không nghe lời.Bỏ ra tự kinh doanh ở bên ngoài.Cho đến khi gặp nhìn thấy ảnh bắt đầu ngàn một chút đến việc kinh doanh của gia đình.Anh muốn có một tương lai thật chắc chắn.Để đảm bảo cuộc sống no đủ cho cô.Bây giờ anh từ bỏ gia đình nghĩa là anh sẽ mất đi tất cả.Tương lai từ bệnh về rừng từ đầu.Nhìn có một chút lấn cấn trong lòng.Không hiểu muốn anh từ bỏ tất cả vì mình như vậy.Nhưng bây giờ hai người đã yêu nhau rất sâu đậm.Người đàn ông này lại vô cùng bá đạo.Cô có tự mình rất là cũng không thể nào.Mà cô cũng không hiểu muốn xa anh.Chỉ cần nghĩ cuộc đời của mình không có anh thì lồng ngực đã trở nên khó thở.Thế vợ anh hôm nay nấu gì mà thơm phức như vậy.Tôi mới đi ra cửa hàng về ôm nhanh hôm có cô.Cho mận vào cổ hết hả.Báo mới vừa dạy em làm lẩu mắm đi.Nghe bác nói anh thích lắm mà.Thế hôm nay em qua cửa hàng thực phẩm sạch.Thấy người ta có bán bông súng và điên điển.Anh không thích cái món đó đâu.Sao thế.Nhưng mà.Bác bảo như vậy cơ mà em làm sao được.Hôm trước để ăn hàng anh lại còn ăn sạch cả núi.Bây giờ anh ghét rồi.Ăn mấy cái món đó mùi đó thì em lại không cho anh hôn ức chế lắm.Anh không ăn thì thôi nhìn cũng được chả sao.Nhìn đỏ bừng cả mặt lượm anh một cái.Lần trước anh đầu mắm về bởi vì có bà xuân cô viện cớ có mùi mắm không cho anh động vào.Vậy mà nhớ dài thật.Hôm nay em không cấm anh động vào.Nhưng anh phải hứa với em.Không được giám định thương tật kiện cáo ai cả.Chỉ là mấy biết rồi thôi.Không phải gì đến thân thể.Cứ đắp thuốc cho em thì em cũng đã lành hẳn rồi.Bác đắp tràm đi.Nhìn.Không nhìn thấy cả.Em không muốn cuộc sống của mình thì phức tạp và càng thảo nữa.Em tin sự việc tháng có thể mang lại bình yên.Được không anh.Nhìn vòng tay ôm cổ của anh rồi nói.Thôi.Sao cái mặt cái gì dài như vậy xấu lắm.Em chỉ nấu chanh hôm nay thôi.Ngày mai em về hà nội rồi.Anh mà còn không cưới em buồn lắm đấy.Tìm đường về được không.Để anh thu xếp công việc ổn thỏa.Rồi mình cùng về nhé.Anh không muốn xa em tí nào cải.Không được đâu.Em ở đây anh đi làm cả ngày.Ở nhà không biết làm gì cả em chán lắm.Em còn phải về sắp xếp xin việc nữa.Không thể nào để phí bốn năm đại học được.Nhìn nhất quyết quay lại hà nội.Dù gì thì cô và anh vẫn chưa cưới không nên ở cùng với nhau như vậy.Cô công sở mà anh sẽ coi thường cô.Ngài đưa nhìn ra sân bay.Không hiểu vì sao lòng dạ hai người cứ như lửa đốt.Ôm chặt có máy không buông.Lần nào có vào sài gòn anh cũng được cô ra về.Chứ không bao giờ để cô đi một mình.Bây giờ anh quá bận vụ kiện của thằng ba thằng tư.Cảm thấy rất có lỗi với nhìn.Nhớ đấy nhé.Open rồi đến mấy cũng phải gọi điện cho anh.Không thì phải nhắn tin.Ít nhất cũng phải tầm mười phút một lần nhớ chưa.Được rồi.mười phút một lần.Anh còn thời gian để làm việc.Anh vẫn làm việc được.Em không nhắn tin anh cũng không làm cho.Thôi anh đi đi sắp đến giờ bay rồi đấy em mà không vào thì chết mất.Thế hôn tạm biệt anh đã nhìn cười tiếng chân đặt môi của mình vào môi anh nghe như chuồn chuồn.Nhưng đã bị đôi môi của anh che kín hôn sâu nhìn cứng đời vội đầy ra đang ở dưới sân bay.Nhưng mà anh lại hôn chăm chú mãnh liệt như vậy rồi dần dần chuyển sang tên miền dịu dàng trường hợp.Phim trái tim nhỏ bé của cô bắt đầu tan chảy đập thình thịch liên hồi anh rất nghèo ốm đấy nhìn.Cảm nhận hương vị như kẹo đường còn sót lại ngọt ngào thêm nhận nhạc ngấm vào tận đáy lòng.Làm gì tâm trạng bất an lúc nãy.Nhịp tim của anh cũng thật khẩn trường từng nhịp từng nhịp chạm vào lòng của cô.Nhìn nước đôi mắt chồng suốt nhìn anh hai người cứ như thế im lặng nhìn nhau.Cho đến khi tiếng loa thông báo hành khách lên máy bay thì mới buông ra luyến tiếc rời khỏi vòng tay của nhau.Mà chân trời cách biệt vậy là hai người lại yêu xa hẹn hò có những cuộc điện thoại và tin nhắn.Trời cho phụ kiện thu xếp ổn thỏa thế anh và mẹ sẽ ra hà nội hỏi cưới nhìn.Tố và luật sư thạch ngồi bên bàn.Gương mặt của ai cũng lộ ra và nghiêm túc và làm chiều.Anh ấy là nó thắng được vụ này không hai thằng em chó chết.Đã dám kiện tôi ra tòa như vậy.Tôi không chắc nhưng mà những chữ ký trong hồ sơ trình đơn đúng là chữ ký thật không.Nó có thể mua được nhiều hóa đơn chứng từ như vậy chứng tỏ ra sàn nhà cầu có thể mua được cả cái này vùng đi.Tôi còn chưa được nó sở thích lần nào thì làm sao biết được là bao nhiêu chỉ biết là còn trường.Thì sẽ được thừa kế cao nhất gia phòng cáp dụng trong đoạn không không có luật.Ăn dặm ra phong cả tuy nhiên lời nói của bà nội cầu là có hiệu lực trên tòa mpba.Người cầm di chúc và lại theo luật chồng chết thì vợ cũng có quyền phân chia lại tài sản cho con cái.Không cần thảo gì chưa.Bà nội đã đuổi tôi ra khỏi nhà.Làm sao có chuyện thường tôi nữa mà chia tài sản cho tôi chứ.Nếu như thế thì đã không nhắm mắt làm lơ để chúng nó đánh tôi phải nhìn như vậy.Để chúng nó lên tòa gạch tên tôi.Ra khỏi danh sách thừa kế theo pháp luật.Cái khó ở đây là những người đồng thừa kế đều ký tên bản quyền thừa kế của cậu.Cậu có hi vọng nếu như chiều hồ là bà nội không ký đồng thuận.Tình hình dự kiến này đúng là của bà nội.Truyền hình rất khó.Có phải là bà kiên quyết đưa ra điều kiện với cậu đấy.Còn lâu.Bà có muốn gạch tên tôi ra khỏi quyền thừa kế.Tôi cũng không buồn tài nhỉ.Còn một cách nữa.Nhưng mà có phải là không dễ đâu.Cái gì thế.Thằng tự đâm đơn kiện có lý do cậu cả năm không tham gia vào việc kinh doanh.Nhưng lại đòi quyền thừa kế.Chỉ cần cẩu có dấu viết trong hoạt động kinh doanh của vợ lúa.Thì tôi sẽ tải được.Mẹ nó chứ.Tôi có tham gia vào vừa lúa gần hai năm nay.Nhưng mà tôi lại ngu si.Để cho thằng tư thằng ba nó ký các loại giấy tờ.Tôi chịu trách nhiệm mà.Tôi không nghĩ là đầu óc chúng nó thấm sâu đến như vậy.Tôi cố gắng có một hoạt động không cần quá lớn.Thì tôi sẽ có cơ sở lê.Mà nếu như từ sổ sách hóa đơn thì lại càng dễ làm.Được rồi.Tôi sẽ có.Ngày mai chắc chắn có tiền tốt cho.Có giúp tôi nhé.Tôi cần đảm bảo tương lai cho nhìn.Nếu không thì tôi không cần mấy cái tài sản đó làm gì cho mẹ sanh.Không phải cô ấy mà cậu không cần lấy là những gì thuộc về cầu.Tôi có kiểm tra trong hồ sơ công ty.Mấy năm qua thằng ba tháng tư.Phải gần hết tài sản của cái thời.Nếu không làm thì chẳng mấy.Gia sản nhà cầu công nát thôi.Thế thôi cậu đi đi chuyện ở đây cứ để tôi lo.Không kịp chào luật sư thành.Chú vội vàng cầm máy tính để xuống hầm lấy xe.Anh phải hành động thật nhanh.Không thể nào để cho người con gái mình yêu chờ đợi mất một đám cưới được.Xe lên rồi vào đường rừng tràm rồi đó lại trước căn nhà gỗ nhỏ.Anh bấm chuông.Một ông già tuổi thọ lộc pizza.Chồng sách vẫn cổng nhanh nhẹn và hoạt bát.Cậu hai.Sao lại về đây thế.Còn có chuyện quan trọng nhôm can.Chúng ta vào nhà rồi hãy nói.Anh đặt một tập ảnh lên bàn.Tân cổ cẩm lên.Ánh mắt lộ ra vẻ trầm chú yêu thương và trìu mến.Cậu đưa cái này làm gì thế.Mẹ con nó lên sài gòn sống với tuổi con.Bao nhiêu năm qua mẹ con sống trong căn nhà đó.Khổ cực nhất.Nếu như bác thực sự có tình cảm với mẹ.Thì đây là thời điểm thích hợp nhất.Chồng phải là cầu luôn ghét bỏ tôi sao.Không cho bà ấy để bức nữa sao.Ngày trước là con không hiểu truyền.Con không muốn mẹ đi bước nữa.Bỏ lại con một mình.Cho nên còn phá.Nhưng mà bây giờ con đã có người thương.Có mới hiểu được.Tình yêu là thế nào.Chỉ có như vậy.Mặt cầu về đây gặp tôi sao.Chẳng giấu gì bác.Truyện mẹ con bò lên sài gòn sống chắc là bác cũng nghe zalo kể lại.Là con thương con và vợ con.Nên mới lên cùng.Tháng tư đang đâm đơn kiện.Con không đủ tư cách thừa kế tài sản ròng họ chịu.Bởi vì con không có đóng góp gì cho hoạt động của vợ hay thời cả.Cậu muốn được vào sổ sách xào.Tôi im lặng không nói gì cả.Coi như là ông toàn đã hiểu được mục đích của anh đến đây.Tôi làm kế toán cho nông sản.Nhưng mà chữ ký đều đã khớp.Hóa đơn chứng từ đều quyết toán theo quý.Bây giờ thì không đặt lại được nữa.Bác hà.Vẫn chưa đến kỳ quyết toán năm đầu.Con chỉ cần một tờ hóa đơn có tiền con thôi.Giá chỉ một chút.Mang lại lợi nhuận một chút cho vừa tay thời là được.Không có gì phản pháp cả.Chỉ là thay đổi một chữ ký con đứng ra xuất hành.Để biết là còn có tham gia vào quá trình kinh doanh vựa lúa.Bác.Đang giúp con.Con xem hàng người suốt đời.Sao gọi bài hát một tiếng là cha dượng.Tổ hai = s rồi sao.Con không về à.Con biết là má và mẹ đã có thời gian yêu nhau trước khi bao con cưới mẹ về.Chỉ là hai người lỡ duyên.Bây giờ thì là con đã hoàn toàn thoát khỏi căn nhà đó.Không còn gì ngăn cách nữa.Báo bây giờ có nắm giữ nhiều thứ trong tay.Có thể che chở cho mẹ con.Con cũng giống như bác ngày xưa vậy.Yêu một người.Ngưng bích lực.Bởi vì mình không đổi mạng mà.Lo chu toàn cho cuộc sống của cô ấy.Thôi được rồi.Cậu về đi.Ngày mai tôi sẽ phát giấy cho cậu.Trận này tôi là bởi vì hai xuân.Chứ không phải là chúc cậu mạnh mà.Việc đó chỉ có thể tự cố gắng thôi.Tối nay xong thì chờ vào nhóm đi ra khỏi nhà của ông ta.Trên đường gọi điện thoại báo tiền nhà cho đợt sự thật.Điện thoại màn hình sáng lên.Ngón tay có ảnh viết vào hình ảnh nhìn tùng bầu cử nhân cười rạng rỡ.Cuối cùng rồi cũng xong vùng kín.Tháng tư tháng ba hàng học nhìn tố.Đã thuê luật sư giỏi nhất thành phố.Mà vẫn không thể nào thắng nổi vụ kia.Rõ ràng bao nhiêu giấy tờ liên quan đến tháng hai.Thì vợ lúa đều hủy xa.Mà không hiểu shop đồ dành một tờ xuất khẩu gạo sang campuchia chỗ thủ khó.Hai thằng nhìn nhau ánh mắt hận thù và thâm sâu trao đổi.Thua keo này.Top bảy kèo khác.Giờ sau thì quyền thừa kế bà nội cũng chưa chia xong.Ngược lại với bà và tôi.Đuổi ra khỏi tòa án mang tâm trạng thoải mái và nhẹ gánh phần nào.Giờ mới chỉ là bước đầu ngăn chặn mình không bị gạt ra khỏi danh sách quyền thừa kế nhưng mà cũng là tìm vui.Còn lại phân chia thế nào tính sao vậy.Sau vụ kiện thì bảo sơn cũng chịu mở lòng với ông can.Ông và bà đã có mối tình thời thanh xuân tươi đẹp.Chi tiết làm chỉ là điện nông nào.Ba vị gà vào nhà địa chủ hào phú.Mà không biết làm sao giữ được người mình thương.Ông chỉ có thể xin vào làm nô bộc cho nhà của hai thời.Chăm chỉ làm động hết nửa đời người.Lên được trước kế toán kho.Chỉ mong có thể nhìn thấy bà mỗi ngày.Bà xuân ngày trước đẹp nhất làng.Đem lòng yêu ông can.Nhưng vẫn theo lời cha mẹ lấy chồng giàu.Giờ chồng mới.Bà cứ ở như vậy nuôi con.Giao phòng không cho phép bà đi bước nữa.Rồi trong lòng vẫn cứ canh cánh mối tình xưa.Bà đau khổ khi biết chồng vẫn dành cả cuộc đời chờ đợi bà như vậy.Và họ không có cách nào vượt qua lễ giáo định kiến.Trải qua bao nhiêu khổ hàng.Đến cái tuổi gần đất xa trời.Dẫu biết là không còn có thể tận hưởng được bao nhiêu mùa xuân nữa.Nhưng mơ đến đâu thì mất mặt đến đó vậy.Hồi nãy được bên nhau.Bà sinh có nhiều trẻ già.Vui tươi hoạt bát nhiều hơn.Đời người cuối cùng rồi cũng hạnh phúc đơn giản nhất chỉ cần lấy được người mình thương.Cùng nhau chung sống đến cuối đời.Tuy nhiên ông can và mẹ của mình ngồi uống nước trong vườn môi cười rạng rỡ.Dường như không nhận thấy sự xuất hiện của con trai trong nhà.Sau này thì nhìn và anh cũng như vậy.Sau thường nuông chiều nhìn của anh cả đời.Anh đang ăn một tiếng.Thế con gửi mẹ ở chỗ thưởng nhé con bay ra hà nội cho kịp giờ đây.Được rồi còn cứ đi đi.Con nhỏ lần nào mẹ gọi điện cũng nói nhớ con đấy.Đi nhanh đi kẻo nó mồm đi.Trái tim của anh đập rộn rã khi nghe mẹ nhắc đến nhìn.Nhìn của anh.Đợi anh nhé.Ngày mai là sinh nhật của cô ấy.Lên đây anh sẽ có bất ngờ lớn.Tổ chức một lễ cầu hồn thật ý nghĩa cho cô gái của anh.Nghị định nhìn biết là hình thẳng tiền sẽ vui lắm đi.Giờ cô sẽ hạnh phúc cười rạng rỡ đồng ý.Anh nhắm chặt hộp nhiễm trùng tai.Bầu trời sài gòn hôm ấy không một đám mây xanh.Xám xịt vụ án.Như đám mây ấy đến rất nhanh rồi mưa xối xả.Lợn đất lớn cát.Nhưng trái tim của người đang yêu lại đập rộn rã nhưng nhịp vui.Sơn chứng chỉ của bệnh viện y học cổ truyền chăm sóc cho bà thu.Bà thu lên huyết áp tại biển nhà.Rất may được đưa vào bệnh viện kịp thời.Không quá nguy hiểm đến sức khỏe.Nhưng mà cũng phải nằm viện cả tháng trời.Trong khi đó thủy đã cho sửa sang lại căn nhà nhỏ hẹp ở phố cổ để mở một và mới.Tự dưng có được cục tiền từ trên trời rơi xuống thì cũng rất thương mình.Biết là sơn tây của không thay cho mình.Nên thuê vệ shikakai hai mươi bốn/hai mươi bốn.Bà thu xuất viện thích hình như người mất hồn truyền về căn chung cư ở ngoại thành.Từ phố sài đồng đức chuyển về nơi xa rồi có chút thông quan.Mẹ con không biết kêu ai cả.Than trời oán hận cũng không ích gì.Một cuộc đời vẫn của những con người góp tràng an ra ngoại thành hà nội.Ở chung cư dành cho những người có thu nhập thấp.Đúng là không hề dễ dàng.Mà thuế nào đâu đất trả tiền mua chung cư.Quả trả cho chủ đầu tư hai trăm triệu.Còn bốn trăm triệu thì sơn phải trả hàng tháng trong vòng mười năm giao cho ngân hàng.Bài thơ tỉnh xét duyệt cao.Không dám bước ra khỏi nhà.Cứ trong cuộc sống hàng ngày trong bốn bức tường.Bây giờ mới thấy cuộc sống ở ngoại thành là như thế nào.Đi lại không tiền.Chợ búa thì không quen.Còn sơn.Tiền thì không có.Kiến thức thì không.Lại thêm bệnh lười nhác không có chí tiến thủ.Sườn không thể nào tìm được việc gì ra hồn cả.Lâu lâu làm cuốc grabbike.Gái gọi làm xếp cái gì thì làm cái đó.Ai thế nhưng hắn vẫn chưa hết cái cố vũ thúy lừa tiền.Còn cả vợ cũ cho người tình đến lấy lại tiền nữa.Hắn tự nhổ.Nếu như có cơ hội.Thủ này áp xe hồng hà.Hôm nay giống như thường lệ.Trở lại làm vài quốc gia.Để có tiền đi chợ.Đang đi là trà đá ở ngã ba đường trên điện thoại giá hợp âm ý.Đã lưu không cần ai gọi điện thoại.Lúc bạn chó má vỡ một cái thì không còn ai cả.Sân lười nhác nhìn qua màn hình số là f nền tài nhà.Alo.Ai vậy.Chúng ta gặp nhau một chút đi.Gặp tôi.Nhưng mà ông là ai.Người trong điện thoại nó gì đó khiến cho sơn sướng người một chút anh mất lái lên nói ok rồi dập máy.Xuân đến quán cà phê điểm hẹn.Đã thấy một người đàn ông chúng tôi ngồi đợi sẵn.Tôi sẽ trả số tiền nhà còn lại cho cậu.bốn trăm triệu có đúng không.Ông nói thật chứ.Người đàn ông rớt một xấp tiền đặt trước mặt của sơn.Đây là ba mươi chiều đặt trước.Sau khi xong việc.Số còn lại tôi sẽ đưa.Mà làm sao tôi tìm được là các người không lừa tôi đây.Về thì cậu không biết tiếng tăm của bà chủ của tôi rồi.Từ đó tiền treo bằng một sợi tóc rụng hàng ngày của bà ấy được.Công khai tiền bà hai thời.Bà nội của người yêu vợ của cậu chưa.Nếu như không đồng ý thì số tiền này.Người đàn ông cầm tiền rút về.Tên cánh rừng suy nghĩ một.Tôi đồng ý.Đây là dụng cụ thực hiện.Nhớ xóa dấu vết sau khi xong việc.Sơn cầm xấp tiền nó cả mắt.An toàn nhanh chóng gật đầu ôm tiền đi nhanh ra khỏi quán cà phê.Người đàn ông trung tuổi vẫn ngồi trong quán ngồi cười nham hiểm.Đưa điện thoại lên tai nó sẽ.Đã xong.Đường đi ra khỏi quán nhanh chóng bấm số điện thoại.Nhưng mà không ai nghe máy cả.Rồi mấy chục củ.Nhắn tin cũng không nhận được trả lời.Tam giác mùa xuân về.Gọi vào số điện thoại của một băng nhóm xã hội đen.Có làm chuyện này không.Cực kỳ nhẹ nhàng.Năm chiều ok chứ.Ok bao giờ đây.Tối nay đi xuống đi.Địa điểm cho tao nhắn tin qua.Tên cười khoái trá.Bắt đầu hành trình săn con mồi ngon.Đã trao đời hơn bốn trăm triệu.Nhìn tròn một bộ váy voan màu trắng rất dễ dàng dễ thương.Ngắm nhìn mình trong gương sorry say lại mấy vòng.Cảm thấy là mình đã ổn trên mức cầm tối đi ra khỏi nhà.Hôm nay anh bay ra hà nội.Nói sơ qua đón cầu đen tối.Nhưng mà cậu sẽ đi chợ nấu những món thật ngon.Dành cho anh một bất ngờ.Ăn hành ăn quán mãi rồi cũng chán.Cô muốn mình là một người phụ nữ đảm đang giống như mẹ vậy.Có nghĩa là những lần mình nấu ăn.Anh trở về chưa kịp thay áo đã đến bên cạnh.Nhớ một miếng xuýt xoa khen ngợi.Dù có bức ảnh ngàn không chịu rửa tay.Cảnh tượng đó thật giống một gia đình hạnh phúc.Đang chuẩn bị đồ thì nhận được tin nhắn anh vừa xuống máy bay.Phần mềm cường tìm đừng nhắn lại thì có điện thoại.Nhìn số điện thoại đã một thời từng quen thuộc.Tay bấm tắt đi.Nhưng mà rồi là đưa lên tay.Alo.Chúng ta gặp nhau được không.Xin lỗi.Tôi bảo hành không có chuyện gì phải gặp cả.Chưa một lần này nữa thôi.Không.Chào anh.Em không muốn biết gì về thằng người yêu của em sao.Nhiều bí mật gia tộc lắm đấy.Con muốn nó được bà nội cho nó được phép thừa hưởng gia tài không.Anh đừng có nói linh tinh.Anh biết gì về nhà tôi mà nói bừa như vậy.Tôi muốn biết làm tình hay không thì gặp nhau biết thôi.Tao nằm gió nhà nó trong lòng bàn tay.Đang cầm hồ sơ ăn bớt tiền thuế của thằng ba mươi bốn đi.Anh đến cổng trung hòa thì tôi sẽ gặp.Ok.Nhìn suy nghĩ một chút.Nếu như bây giờ có được tập hồ sơ trốn thuế.Thế chắc chắn tối sẽ thắng kiện hai đứa em trai.Anh chứ không phải hàng ngày đau đầu lo nghĩ về chuyện kiện cáo nữa.Trương tiến hành mỗi đêm làm việc với đống giấy tờ thuế má đến cài dập cả người.Cô vô cùng xót xa.Cô gọi điện thoại cho tú.Nhưng mà anh không nghe máy.Chắc là đang trên máy bay.Có nhắn cho anh một tin nhắn.Em đến cổng cà phê trung hòa gặp sơn một chút.Anh ta có nói chuyện về anh thế nên em đến đó.Còn có cả hồ sơ trốn thuế của thằng ba tháng tư nữa.Anh đợi em nhé.Đừng giận em.Lần trước đi gặp một mình anh đã ghen.Cũng không muốn mình và chồng cố có bất cứ điều gì không minh bạch.Có hẹn anh ta ở cà phê cộng đồng đức.Trang sẽ không có vấn đề gì đâu.Nếu như có hồ sơ trốn thuế của hai người kia.Thế tao sẽ thắng kiểm dễ dàng.Tôi sẽ lấy hồ sơ thuế rồi về luôn.Không sợ gì cả.Nhìn đến quán thì thấy trời đang ngồi sẵn anh ta còn lịch sử kéo ghế cho nhìn.Anh muốn gì nói đi hồ sơ đâu.Uống cốc nước đá em vội vàng cái gì.Chân dài cấp nước càng về phía của cô tôi không có thời gian dài.Anh đưa hồ sơ đi không có gì tôi về.Ngày mai là sinh nhật của em đấy.Chúc mừng sinh nhật tên đưa một bó hoa ra nhìn hoàng đi chỗ khác.Cảm ơn anh tôi đã từ lâu không còn thích hoa nữa bàn tay đưa bó hoa của sơn chơi với.Không cho hắn gửi hình học rồi nói cái thằng đó giàu lắm phải không.Nó ba nuôi em cho nên mới đồng ý tập với nó đúng không anh em mình đi.Anh ấy không phải là người chủ nhà anh được thế sao tự hào nhỉ.Mà nó thì cũng chỉ là một thằng đàn ông xã hội thôi có cái quái gì đâu mà tự càng như vậy gia đình.Nó sắp đã bay ra khỏi nhà rồi đấy không còn của nàng gì đâu mà ham hố gì thế.Phong phanh là nói về cô mới bị truất quyền thừa kế xem ra thì đồ dùng lại cũng có giá từ.Ảnh.Nhìn bóng cảm thấy đầu óc của mình choáng váng có lấy tay dài trán.Đau đầu quá tại sao lại như thế này chứ cô vội vàng nhìn quanh quán buổi chiều.Nhiều khách cô đứng dậy đã ghế vội vàng đi nhanh ra khỏi quán tay run rẩy cầm điện thoại.Phím tắt rồi gọi cho tú nhưng mà chưa kịp gọi là thấy mình đổi sang một bên sớm nhất ngồi cười.Nhìn nhân viên của quán.Xin lỗi vợ tôi mệt quá ngất xỉu tôi đưa cô ấy về đây nhân viên quán cũng không cho.Cho lắm hàng trăm con người vào đời mỗi ngày rất dễ ra vào còn từng làm gì chuyện thiên hạ chứ.Tên biển nhìn ra khỏi quán thì một chiếc ô tô vừa đến ăn trộm cô vào xe ra hiệu cho thằng.Xe điện khách sạn đi nhanh lên thuốc mê hết tác dụng bây giờ đấy.Cửa phòng để tránh mất tiền trả cho thằng kia.Giờ đi vào đóng sập cửa lại đặt câu trên giờ.Xin ngồi ngắm nhìn một lúc.Bây giờ thì hàng mới thấy vợ cũ đúng là cực phẩm.Làn da trắng mịn không tì vết.Môi đỏ.Muối nhỏ.Xăm nhỏ xinh xắn.Lông mi thật dài.Bỏ qua cầu trong đời đúng thật là hối tiếc.Có phải là cô ấy được thằng kia bao nuôi sông sướng thế nên mới đẹp như vậy không.Chứ lúc còn ở với mình cứ nhiều cái răng về.Địa điểm việt nhìn đối đãi với thằng bồ ngọt ngào máu nóng của hàn bốc lên.Hắn không có được thì cũng phải phá cho nó biết thì thôi.Mà công việc có một cuộc sống của hắn giờ này bị đẩy đến bước đường cùng.Giá mà còn vợ cũng phải biết điều.Không cho thằng bồ đó đòi lại số tiền.Về nhà cửa cũng chẳng mất vào tay còn hổ lý thúy kiều.Lần này.Xét xử con này trước rồi đến lượt còn thấy sao.Điên à.Chúng ta lại làm chuyện vợ chồng nhé.Tàu đêm nay.Em sắp phải thuộc về anh cả thể xác lẫn tâm hồn.Tiểu sử chúng mình là mặn nồng như xưa thôi.Tinh xảo của nhiều.Lỡ sa cơ thể trắng gần mê hoặc.Hắn chậm chậm cởi quần áo cuối xuống đôi môi mềm.Bàn tay bắt đầu dò dẫm khắp người.Tải sân bay.Chú về lấy vào đây xong thì mở điện thoại nhận được tin nhắn của nghìn.Anh hiếu mày.Với lại còn đi gặp thằng chó thì làm gì.Nó biết quái gì về mình mà đòi nói chuyện.Bố mình giật mình cả người run bắn lên.Vội vàng gọi lại truyền hình như không ai nghe máy cả.Tay chân luống cuống rốn rẻ.Đọc lại địa chỉ quán cà phê trong tin nhắn.Cộng cà phê trung hòa.Chè vối già với tất gì.Mẹ kiếp.Mấy con tắt đi qua đi lại không dừng lại.năm phút rồi mười phút sau mới gọi được.Trong lòng đang có ngọn lửa hừng hực đốt lên.Điện thoại của nhịn bị ngắt kết nối.Bây giờ là năm chiều.Anh hẹn với cô.Để đưa còn tối.Tại sao lại ngắt kết nối.Chắc chắn thằng khốn kia đã được cái gì đâu đó.Lại chờ cô ấy đã về nhà.Học để quên điện thoại ở đâu.Alo.Mà.Nhìn có ở nhà không à.Không.Con bé trang điểm mặc quần áo đẹp đi từ chiều.Nói là qua nhà con ăn tối cơ mà.Không gọi được à.Có chuyện gì sao.Dạ vâng ạ.Nhưng mà chắc là máy của hết bình thôi.Không có gì đâu à ngày mai con cua.Anh vào mạng cho địa chỉ công cà phê trung hòa.Từ lúc rồi nhắn cho anh đã hai tiếng đồng hồ.Nếu như thằng kia đưa cô ấy đi đâu.Chắc hẳn chưa thể nào đi xa được.Chỉ sợ.Anh lắc đầu.Không thể nào đâu.Hôm trước đã giả thằng sơn một trận ở trong bài.Chắc là nó sẽ không dám làm gì cô ấy.Cửa sao.Tình hình việt nam.Anh vừa đàn em đến cổng cà phê trung hòa tìm công thức vợ tôi.Chiều nay thằng sơn hẹn gặp cô ấy yêu đó.Tối xuống taxi bước chân lính quýnh vào nhau chạy vào biệt thự của hứa.Sao không tìm được tung tích của nhiều.Xem camera quán cà phê thì đúng là cô ấy bị thằng sơn đưa đi.Bây giờ nếu như liên hệ để xem camera giao thông sẽ không kịp thời gian.Anh nhắn điện thoại chồng tôi.Gân xanh nổi lên chàng trai.Ánh mắt thấm khổ.Nhìn của anh bây giờ đang ở đâu.Mà thằng chó kia đã làm gì cô ấy.Anh thề.Smart chết hẳn ngày lập.Trái tim trong lồng ngực đập như muốn nổ tôm.Anh không thể nào chịu được khi nhìn đang ở trong tay của hắn.Chủ tịch cây sống trong túi của thằng dần chạy ra khỏi cửa.Cậu đi đâu đấy.Dừng lại đã.Tôi cho đàn em đến nhà của nó rồi.Không có ở đó.Câu cá bình chánh gì.Tôi đang phát tiền cho các băng đảng ở hà nội.Thằng sơn không đủ khả năng đưa vợ cậu đi một mình đâu.Chắc chắn và có sợ chứ.Tôi đã cho đàn em không chế bà già của hắn.Nhưng mà cũng không liên lạc được với hắn.Đến bây giờ vẫn chưa thấy hắn liên lạc.Thế có nghĩa là hắn không làm điều này bởi vì tiền.Cứ ở nhà một cái không dám nói tiếp.Tuổi nhắm mắt lại.Anh không biết cô ấy về tiền.Vậy.Anh lắc đầu không muốn tin vào giả thiết đó.Dù sao thì hắn cũng là trùm cuối của nhiều.Chứ không nguy hại đến tính mạng cô ấy đâu.Trong lúc đó thì sơn đang bộc phát thấu kính thì nghe dùm một tiếng.Cửa thủy lực mạng bật ra.Hành khúc hoàng buồng phổi nhiều.Giận lao vào đá cmột cái ngã lăn xuống giờ.Giàn quay mặt đi chỗ khác kéo chăn phủ lên người trên giường đang nhắm mắt ngủ.Cái này là chị dâu đã bị đánh thuốc mê.Lời nói về kho rốt lại cho đại ca xử lý.Chuyển hôm nay đứa nào để nó ra ngoài thì xác định không có đầu.Dàn xe bảo đàn em xong tìm thấy phòng đi ra ngoài.Giá khóa cửa lại.Gọi điện thoại cho hứa.Đại ca.Em đã tìm ra chị dâu.Thằng sơn.Thêm một đứa nữa đưa chị dâu vào khách sạn x ở long biên.Chị dâu bị đánh thuốc mê.Nhưng mà thằng sơn.Nó đá.Rắn bối rối không dám nói hết câu.Tôi đứng bên cạnh nhà không bỏ sót từ nào.Chán của ảnh nổi gân xanh chằng chịt.Được rồi.Cứ để cô ấy nghỉ ngơi đi.Khóa cửa lại.Tất cả giúp về.Đưa thằng xuân về đầm body.Đứa nào dám nó đầu vào phòng tao bắn chết.Nhanh như chớp tiếng vật ra ngoài.Đang âm lịch được chạy theo lên ô tô.Thế bây giờ cậu có muốn sử thằng kia không.Nếu nó lại đời tôi đi.Tôi đến với vợ tôi chưa.Nhưng không sao là tốt rồi.Chỉ cần cô ấy không sao là được.Còn thằng kia.Anh xét xử sau.Nhiên tỉnh dậy đầu từ đầu choáng váng nhìn quanh căn phòng xa lạ.Vẫn không hiểu chuyện gì xảy ra.Cô út hoàng nhật tràn già thì nhìn thấy người của mình không mảnh vải.Ngực đầy những dấu hồn.Từ diễn biến dần quay lại trong đầu.Bàn tay của cô nắm chặt tấm gà chờ hoàn toàn.Cách làm chuyển đổi bạn đó sao.Tôi có thể có nhìn run lên.Tinh thần bắt đầu hoảng loạn.Cấu hình chồng cũ bị đuổi đi tìm bao nhiêu.Lại càng hình mình không giữ được sự trong sạch bấy nhiêu.Còn có gì có thể đau đớn tàn nhẫn hơn nữa.Trời đã về đêm.Từng đợt gió giúp nền và những cơn bão mùa hè.Mưa vẫn không ngừng tí tách rơi.Mưa mùa hè không mát mẻ mà lại càng nóng bức.Nhưng ngay tâm của mình đang chết dần.Không khí như phủ một lớp sương mờ thấm vào da thịt.Kiến trúc có phải con người lại run rẩy không thôi.Giá như cô đừng gặp hắn.Giáo dục của nghe lời anh dặn dò lúc trước.Nhớ đến anh.Trái tim của cô đau thắt từng hồi.Người đàn ông của cô đã thương yêu cầu như vậy.Yêu chiều cô như thế.Chưa một lần làm có đau lòng.Bây giờ có đối diện với anh thế nào đây.Cô ngồi đó ôm hai chân.Bất lực như một đứa trẻ.Mái tóc dài dựa trên vai.Khuôn mặt thì trắng bệch lộ về bình thường.Nước mắt chảy cạn đã không thoát ra ngoài được nữa.Mặt thấm vào trong tìm đầu sách.Một lúc sau có lấy bút giấy trong túi xách da.Viết một lá thư.Như ngón tay mảnh mai đưa trên giấy rồi lên nhà.Từng dòng trứng nhỏ dần.Viết đến đâu thì lại nhớ anh đến đó.Rất nhớ.Cảm giác rung ở này đau đớn giống như mỗi ra bán ngọn từng chút từng chút đâm vợ.Tìm tiểu máu anh tố.Lần cuối cùng gọi anh em xin lỗi.Xin lỗi ảnh về không thực hiện lời hứa của mang đến cuối đường.Ánh mắt mơ màng kiệt sức của nhìn nhìn thấy một màu hồng nhức mắt trước mặt.Của nhắm mắt lại.Coi thường người dưới vực sâu.Bây giờ không còn anh nữa.Bây giờ lại muốn chìm sâu vào hư vô.Bình yên và lặng lẽ.Hơi thở của cô nhạt dần.Cánh tay đang lơ lửng giữa không khí.Thì bất chợt buồn thấm xuống.Thân mình mềm ngôn dựa vào vách bồn tắm.Nước từ vòi sen vẫn chảy xuống không ngừng.Chỗ nào vào phòng khách sạn không nhìn thấy nhìn đâu.Chỉ có bản vẽ một tờ giấy màu xám bên cạnh sườn.Được và mất của anh.Tuấn.Từ việt anh.Em yêu anh.Hẹn anh kiếp sau.Đôi tay của anh run rẩy nắm chặt tờ giấy.Nhìn của anh cô ấy ở đâu.Chạy ra ban công thì không thấy.Sofa đúng không.Anh chạy vào để cửa phòng tắm.Cảnh tượng trước mắt khiến chàng không đứng vững suýt ngã.Buồn của anh.Nhìn của anh làm sao lại như vậy chứ.Đừng dại dột như vậy.Anh xin em đấy.Tỉnh lại đi em.Cô vẫn nhắm nghiền mắt như vậy gương mặt trắng bệch.Cách mổ giá bởi vì mất máu.Anh không nhìn từ bồn tắm ra ngoài.Next level làm nhức mắt.Máu của cầu vẫn chảy từng giọt trên sàn đá trắng.Nhà xa những đóa hoa hồng đỏ.Đập đá.Nhưng lại vô cùng thương tâm.Từng giọt từng giọt rơi xuống rồi nhờ số cần lấy những bước chân dồn dập vội vàng của anh.Anh như hóa điên cứ ôm cô chạy ra ngoài gào thét.Những chiếc xe còn lại cầu xin cho họ đến bệnh viện.Ảnh của xuống hỏi lớn nước mắt vào cơ thể nặng nhất của cô.Tiếng thì thầm như gào thét của anh khiến chiếc xe taxi chở hai tình đầu.Nhìn.Mở mắt ra đi.Nếu không.Anh sẽ đi theo em đến cùng đấy.Em nghe nói gì không.Anh sẽ hôn em ngàn đời ngàn kiếp đấy.Tỉnh lại đi.Nhìn được đẩy vào phòng cấp cứu.Nhầm kiểu ảnh cách một vách tường dài trắng xóa.Anh hỏi cái sàng.Chiếc áo sơ mi trắng gồm những mảng lớn hồng đỏ loang lổ.Người đi qua đi lại nhìn một chàng trai gục đầu xuống đất chật vật và thường số.Anh ấy bước theo chồng tôi già.Nhà thuốc nổ phần phim.Từng dòng chữ mềm mại nhảy nhót trước mắt.Nước mắt rơi xuống bất thường lần lỗ vết máu.Ngày mười những dòng chứ.Trái tim trong lồng ngực cũng theo đó còn giúp dưới rồi.Anh tố.Cho anh cầm bức thư này thì có lá.Em được không còn trên đời này nữa.Em xin lỗi.Xin lỗi anh.Đập vào với lời hẹn của chúng ta.Cuộc đời em gặp được anh là điều may mắn nhất.Nhưng mà cũng là điều kiện em hối tiếc nhất.Tôi không còn trọn vẹn dành cho anh.Có lẽ nhân duyên của chúng ta là số mình.Ông trời mang anh đến vào trong quãng đời đau khổ nhất.Để viết được ngọt ngào là thế nào.Cảm xúc được anh yêu thương là cảm xúc kỳ diệu nhất.Vượt xa cả mối tình đầu đáng tiếc của em nữa.Đây là em không hiểu được mình.Một lần nữa.Em để cho mình dơ bẩn.Em có hộp sữa thế nào cũng không còn nguyên vẹn.Em hối tiếc.Vậy mình không được khả năng phản kháng.Để dành cho anh trọn vẹn nhất quãng đời còn lại.Cây sống trên đời thì em cũng không đủ tự tin đứng trước mặt anh.Em chọn rời xa thế giới này.Chỉ có làm như vậy.Thế kỉ niệm đẹp đối với anh sẽ là mãi mãi.Anh từng nói về em chỉ cần đứng im đó anh bước đến.Nhưng em không đứng im được nữa.Em trở về với cát bụi.Anh đừng bước nữa.Buổi sân bay vào mắt rất cày đi.Anh hãy cố gắng tìm một cô gái thật trong trẻo thánh thiện để yêu thương.Đừng nhớ đến em nhiều nữa.Đùa à.Anh đừng làm gì với em nữa.Đừng trả thù nữa.Dưới vực sâu thẳm của cuộc đời.Em có anh là kỷ niệm.Như vậy cũng là đủ lắm rồi.Lần cuối yêu anh.Diệp nhiên.Tổ chức thử lại.Nước mắt tràn khuôn mặt rắn rỏi của anh.Trong biểu của anh hình ảnh cô gái dịu dàng cầm ra giá.Ngồi trước ô cửa đầy nắng.Nhìn của anh rất đẹp.Thế giới hình ảnh cơ thể không còn chút huyết sắc.Đôi mắt của cô ấy xâm lấn cả khoảng không trước mặt.Hay là trước khi cắt tay.Tuổi đất phải chịu đả kích rất lớn.Trời đất phải chịu đựng quá nhiều nỗi đau.Cô ấy nói anh đừng trả thù sao.Nhìn.Anh xin lỗi.Bởi vì đến muộn.Lazada phải đến sớm hơn.Đến sớm hơn nữa.Để xóa đi quãng đời cực khổ của em.Em tỉnh lại đi.Đang được bù đắp trong tương lai được không.Anh không thể nào xa em được đâu.Không thể mất em được.Ông thành và bà hoa chạy vào đến bệnh viện thế ngồi gục nơi ghế xanh hút khoảng không thôi.Con người làm sao.Có bị làm sao vậy con.Bố mẹ.Cô ấy.Cách cài tự vấn.Cô ấy muốn rời xa con.Sao lại như thế chứ.Còn.Còn phản bội nó sao.Tại sao lại như vậy.Bó hoa ngọt ngào kết đường tiếng đứt quãng.Ông thành vội vàng đưa level.Bình tĩnh đi.Làm sao có thể như thế.Chừng nào rất yêu nhau.Tôi tên là thằng đấy không liên quan.Chủ đề bức thư chồng bà.Ông thành cầm tờ giấy dùm giày.Bố mẹ.Con không thể nào báo hiếu cho bố mẹ được.Con xin lỗi.Bố mẹ cho con được sinh ra trên đời.Nhưng mà không chỉ mang lại đau khổ thôi.Thực sự.Tại sao nó không buông tha cho con gái của tôi như vậy chứ.Bảo hòa không nước lên.Cần người đòi xuống ghế thôn gì.Chủ nhật của bạn nhìn trái tim từng đợt đau đớn.Nếu như ông trời không để nhìn trở về.Tôi hỏi làm sao sống được.Nhìn cửa phòng cấp cứu một lần nữa đang đóng nhiều.Bàn tay đã nắm lại thành nắm đấm.Nhìn.Em phải tỉnh lại.Em đợi anh quay lại sẽ bù đắp cho em tất cả.Anh sẽ tính sổ với tất cả những cả đã gây ra chuyện này.Bố mẹ.Con sẽ trả thù cho vợ con.Số.Con đừng làm gì dại dột quá còn à.Chúng ta phải tìm.Con bé tỉnh lại.Ông thành rất đau lòng.Nhưng bây giờ thì ông là người tỉnh táo nhất.Ông trẻ tuổi sẽ làm điều dại dột.Bố mày chăm sóc vợ con.Có biến chuyển gì gọi cho con nha.Còn không thể nào để cho hắn cứ ngỡ như vậy.Con không chịu đi.Đừng ai ngăn cản con cả.Còn nhìn tỉnh lại.Đi thế còn bị xì sản xuất đau khổ đấy.Bố xỉn còn cứ bình tĩnh đi.Được con bé tỉnh lại đã.Bố mẹ cũng thích đầu lòng.Bố mẹ yên tâm đi.Nhưng không thích sài gòn nhúng chàm.Con sẽ không làm gì quá nguy hiểm đâu.Ông thành và bà hoa nhìn anh thích đều đi ra khỏi bệnh viện.Lòng thắt lại.Cô đơn con gái cứ ngỡ đã được bình yên.Ánh mắt của người đàn ông rất lạnh đi xuống tầng hầm bí mật của quán bar.Cứ để bên cạnh.Nhận ra không khí không mấy an lành.Cũng tự nhiên lạnh người theo.Tố.Có làm gì thì làm.Nhưng mà đây là địa bàn của tôi.Mầm cầu đường để xảy ra án mạng.Xem bị trói tay trói chân vào ghế.Miệng bị giãn bằng rãnh đèn ở không ra hơi.Ánh mắt đỏ gặp giận dữ nhìn vào người vừa đi vào.Nhìn thấy hắn ngủ không nói không rằng tôi một cứ.Cả người ngã lăn xuống đất.Không nói không rằng gì cả.Làm một đạp nước vào mặt.Bàn chân chặn ngay ở cổ sơn.Răng của anh được gắn chặt vào nhau.Ánh mắt không ngừng trào dâng những tiểu máu.Anh nhìn sang bên cạnh tất cả danh hiệu.Một tên thuộc hạ của hứa đi lên để hành toàn ngồi lên ghế giật mạnh bằng dính.Mẫu thử nghiệm của sơn chạy từ khóa mồi chồng thật đáng sợ ở nhưng mà hắn ta lại cười khùng khục.Mày.Con đàn bà của mày đó bị dơ bẩn rồi đấy đàn em của mày vào đến nơi cũng không còn kịp.Túi treo tay vào túi quần rút ra một khẩu súng đen ngòm chết thẳng xuống gửi của sơn.Xin lỗi muộn.Đánh mất tiêu diệt có giống của người lại còn là chuyện này không phải là.Khi đứng bên cạnh lo lắng quay sang.Tố đây là địa bàn của tôi tôi đã hứa rồi đấy.Tôi giết nó tôi sẽ chịu trách nhiệm.Không liên quan đến này.Tố cậu suy nghĩ lại đi.Tớ không thuộc thế giới ngầm như bọn tôi giết người tớ không thoát được pháp luật cho dù cô ấy sống như.Nào nếu cậu đi tù đi thậm chí là tử hình cô đơn cho nhiên tỉnh lại đi nhất định cô ấy.Lại có hiểu không đừng có phạm pháp còn vì nhìn nữa tớ tưởng là.Nghe đến cuộc sống không có nhiên lồng ngực đau bóp đau đớn nhưng anh không thể nào dương mất nhìn nhìn.Người xây dựng trắng xóa nằm trong bệnh viện.Nợ này không thể nào không chả nhìn qua anh đau một.Anh sẽ trả lại cho thằng chó kia một trăm anh tới đặt ống sống thẳng vào trán của sơn.Tôi đã nói rồi không phải là tôi muốn làm như vậy đâu mà còn chối.Tôi đã đặt lịch vào cò là là bà nội anh đã phải tôi.Tay cầm sống của anh rung lên cơn mơ trào dâng trong lòng chuyển thành thẳng thốt nổi của anh.Anh ta làm sao làm sao có thể như vậy chứ tao cho mày bad bằng chữ.Đừng bắt tôi nói sẽ bắt đầu thuật lại cuộc gặp của anh ta và.Đàn ông kia anh ta đã được cho tiền thế nào chuyển cho anh ta những ảnh chụp hồ sơ thuế đang tao.Lưu ý đến quán cà phê tốc anh hàm nghe anh kể.Theo miêu tả thì người đàn ông đó thì đúng là quản gia của nhà anh.Quý vị và các bạn thân mến như vậy là chúng ta vừa cùng nhau lắng nghe xong tập chuyện ngày hôm nay vào.Phải bà nội của tú là người đứng đằng sau sự việc lần này hai nghìn lẻ hai mươi chín là hai người em trai của anh và còn về.Nhìn nữa cô ấy có thể nào tỉnh là được không và kết quả như thế nào thì xin mời quý vị và các bạn gặp lại anh sa.hai mươi:mười tối ngày mai trên kênh chợ tình và chúng ta chỉ còn hai tập nữa thôi thì sẽ khép lại bộ truyện rất hấp dẫn.Của tác giả làm làm sao để không bỏ lỡ bất cứ một tập truyện nào thì sau khi nắng này xong cuối về các bạn đừng quên.Nhấn vào nút đăng ký kênh sau đó thì nhấn vào hình quả chuông thông báo ở phía bên cạnh trước khung giờ phát sóng thì chúng ta sẽ luôn luôn.Thông báo rất cảm ơn sự ủng hộ của mọi người còn bây giờ thì anh xa xin kính chào tạm biệt và chúc tất cả. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com