Truyện Ngắn 2021 Duyên Mỏng Như Tơ Phần 2 Vợ Lẽ Thủ Đoạn - Mc Tâm An

truyện ngắn 2021 duyên mỏng như tơ phần 2 vợ lẽ thủ Đoạn - mc tâm an

Doraemon phiên bản chào tất cả quý vị hành chính tả đang cùng nhau lắng nghe trên kênh đọc truyện bố ơi bố rất vui khi được gặp lại tất cả.Mọi người vào chuyên mục đọc truyện vào buổi trưa ngày hôm nay chúng ta sẽ tiếp tục đồng hành cùng với tác giả an cùng nhau.Nghe tập hai của bộ truyện duyên mỏng như mơ.Quý vị và bạn thân mình ngày hôm nay công an sinh vật lý một tình tiết vô cùng thú vị của câu chuyện.Đó chính là cô gái thanh xuân của chúng ta đã đồng ý.Cưới cậu bà khánh để về ngôi nhà của bà lý tìm hiểu về cái chết của chị xuyến liệu rằng có bị.Đằng sau cái chết của thuyền hay không và liệu rằng xuân có tình cảm thực sự với cậu bảo hành hay không.Câu trả lời sẽ có trong tập chuyện ngày hôm nay xin mời quý vị chúng ta cùng chú ý theo dõi nhé và cứ thả thính giả thân mến.Như thường lệ sau khi lắng hay không chuyện thì quý vị đừng quên ủng hộ cho tao ăn bằng cách like chia sẻ và bấm đăng ký kênh.Xin cảm ơn rất nhiều.Con ngay bây giờ xin mời quý vị cùng đến với tập hai của bộ truyện.Duyên mỏng như tơ tác giả a nan qua giọng đọc của tuấn anh.Xuân.Sáng mai tao đi thăm mộ chị xuyến má qua nghe nói như vậy cũng muốn đi chung mới ra.Bà hiền đã xuống bếp nấu nướng và nấu hết toàn những món quà khuyến khích xong xuôi bò và.Giò để mang đi.Xuân ngồi trước gương khuôn mặt có phần hơi nhột nhạt đã mấy hôm rồi còn thức trắng đêm sẽ.Nghĩ về cái chết của chị xuyến dường như có một sự thôi thúc mãnh liệt buộc cô phải tìm ra đáp án.Sườn chay tóc.Mái tóc dài óng mượt của lấy cái khăn lụa bó lên một nửa.Kiểu dáng tân thời hai thấy mấy cô chân tình thường làm xuân mặc chiếc váy.Bài màu tím nhạc vừa sang trọng lại vừa nhẹ nhàng cộng thêm với vẻ mặt buồn man mác của cô khi.Cho người khác siêu lòng.Nhà bà lý sáng nay nhộn nhịp lắm ba má quên đi bàn chuyện làm ăn sáng tiện.Ghé qua thăm con gái nhà quyên giàu có nên bà lý đón tiếp rất là chu đáo.Ở lại dùng cơm trưa còn bạn gõ cửa phòng quyên nhưng lại không thấy động tĩnh gì.Trong đó thấy hơi lạ bèn ít gọi cậu ba khánh.Cậu ơi phòng của mợ ba quá cửa con gọi mãi nhưng vợ không đáp à hôm nay có bà má của mẹ.Để đấy cậu qua xem thử cho.Cậu khánh cho người phát tung cánh cửa thì nhìn thấy quyên bất động nằm trên giường.Ta muốn làm cái gì đấy cậu lạnh lùng đến bên giường nụ cười khinh thì hiện lên trên khuôn mặt vô cảm của .Cậu nói với con mận.Bật này em đi gọi thầy thuốc đang khám cho mợ ba đi sẵn tiện báo với ba má mày.Con gái của họ tự tử không thành tự tử sau cậu.Lần trước mắt nghìn quyên cô ta nằm im như con cá trên thớt vậy có khi nào là chết rồi không.Còn bạn rùng mình hỏi lại cậu khánh nó không vội vàng đi gọi thầy thuốc.Tự tử không thành nhà sao bảo cậu mợ ba chưa chết à.Người như cô ta không dám chết thật đau cậu vừa nhìn qua đã biết vợ như chết.Hay là như nào ạ.Có ai muốn chết lại rạch cổ tay một đường nhỏ bạn như thế đâu.Hãy trực tiếp rạch sâu một nhát.Thì hoàn thành tâm nguyện mới đi đầu thai được.Còn bạn để ý thấy tay của quyền đang run rẩy.Thì ra cô ta vẫn còn tình để nghe hai người nói chuyện.Cho cụ tỉa đi thật chậm.Để cho cô ta chết thật cho biết.Hết chiều lấy lòng mọi người.Bây giờ lại mang mạng sống của mình ra đặt cược.Bà mà quyền hốt hoảng.Khi bạn nghe tin con gái tự tử.Bà lý lại càng lo lắng hơn.Những bài của ta chết.Thì biết ăn nói thế nào.Đến nhà bà lý.Xuân tiểu má xuống xe.Thằng lương thì xách cái giỏ đồ ăn cùng với xuất vàng mã đi bao xa.Cô bảo công thì nghe tiếng còn bận hí hửng.Cô xuân cái bà sang chơi à.Ừ.Nhà đang có khách hàng bẩn.Dạ .Là ba má mở ba đó cô.Em kể cho cô nghe chuyện này.Còn bạn ngó nghiêng xung quanh rồi bắt đầu nói nhỏ.Mở bài cắt cổ tay tự tử.Cả nhà đang rối lắm.Em mới đi gọi thầy thuốc về đấy.Nghe cụ bà.Lạc không chết được đâu.Soạn nhớ tới sáng điệu bộ khi người của quyên.Một người như cô ta đang yên đang lành tại sao lại tự tử.Nhà bà lý có hai người con dâu.Một người vừa mất.Một người tự tử.Liệu có điểm g thì trang.Bà hiền lúc này mới rủ xuân.Xuân.Chúng ta đi thăm mộ chỉ còn rồi về.Đừng có xen vào những chuyện không liên quan.Dạ thưa má.Bà lý lúc này đang bận rồi nên không thể nào ra tiếp.Hai mẹ con của xuân tự đi ra vườn mít.Vợ còn chưa rõ sống chết thế nào.Mà lại không thấy cậu bà khánh ở đâu.Ba má của quyên lúc này mới phát bực mình lên tiếng hỏi bà lý.Cậu ba đang ở nhà đúng không.Thế tại sao lại để con quyên nằm một mình mà lại không quan tâm gì tới nó.Sáng nay thằng tháng có việc nên ra ngoài rồi.Nó không biết con quyền xảy ra chuyện.Bà nói như vậy là sao.Tôi thấy xe của cậu ba đang còn đậu trong sân.Bà đã định qua mặt hai vợ chồng tôi chứ gì.Ba má.Hai người đừng có giận.Quyền đã tỉnh giọng của cô ta thiếu thảo và yếu ớt.Quyền đổi lệ quyên sao còn dại dột thế à nếu ở đây có ai ức hiếp con.Có nói đi tại sao lại phải tự tử hả con.Ba má.Là do con suy nghĩ chưa thấu đáo.Thế tí.Lại rồi tính tiểu thư.Còn muốn được mọi người quan tâm.Bà má đừng có trách cậu bà.Nghe con gái nói như vậy.Nên bà má của quyền tạm thời bỏ qua chuyện này.Bà lý nhìn con dâu bằng cặp mắt không mấy thiện cảm.Thông tin giữ cô ta ở lại đây mà chà về thì lại chả có lý do gì thỏa đáng.Bà đang suy nghĩ.Phải làm như thế nào.Để bạn toàn chuỗi đường.Tránh làm mất mặt gia đình.Bà hiền với xuân đi vào vườn mít.Đi được một đoạn.Bà hiền nhìn vườn mít rộng lớn chẳng có một bóng người mới lên tiếng.Họ chuồn chị còn ở đâu.Sao để mãi mà không tới đây này.Dạ thưa má.Phía trước vài mét à.Mà thấy nơi này âm u.Không thấy ai coi ngó gì.Bà hiền vừa dứt lời thì nghĩa lùn xuất hiện.Trên tay đang cầm cái cuốc lấm lem bùn đất.Mọi người đến thăm mợ xuyến đúng không.Vâng ạ.Nghĩa hỏi xong thì bỏ đi thằng lương hiếu kỳ lên tiếng hỏi xuân.Đó là ai thế cô.Làm em giật cả mình.Hình như anh ta sống ở đây.Ba người cuối cùng cũng tới nơi.Đám cỏ xanh ôm phủ đầy ngôi mổ.Xung quanh còn chồng mấy bụi hoa nhỏ.Soạn nhớ đến bộ dạng của người đàn ông khi nãy.Những cây hoa này.Là do anh ta chồng sao.Cuộc chiến rất sạch sẽ.Có người mới thắp nhang.Đang còn cháy dở.Bà hiền đem thức ăn bày biện ra.Mất tình đẫm lệ.Xuyến ơi.Mà về còn xuân.Đến thăm còn đây.Thằng lương vừa đốt giấy tiền vàng vừa thút thít theo bà chủ.Xuân thì đem nhanh đốt lên đưa cho má.Cô quay người ra sau.Trần thấy nghĩa đang đứng này gốc cây mít nhìn bọn họ.Anh mập xấu lắm.Không thể nào nhìn rõ tâm tư của anh.Anh chả thấy xuân nhìn mình.Bèn vội vàng bỏ đi.Bà hiền ngồi trước mộ của xuyến tự nói chuyện một mình.Giống như là con gái đang ngồi cạnh bà về.Xuân để cho thằng lương đứng chồng má.Cô đi theo hướng ở đàn ông kia.Anh ta kì lạ lắm.Cứ bí ẩn thế nào ấy.Xuân đỉnh cảm thấy khó chịu.Nên quyết định đi theo tìm anh ta.Nghĩa đi rất nhanh.Đôi chân thoăn thoắt như chạy vậy.Xuân mới gọi lớn.Này này anh kia.Chị tôi.Nghe tiếng của xuân.Anh ta lại càng đi nhanh hơn cô khẩn trương đuổi theo.Bỗng một bàn tay giữ xuân lại.Em đi đâu đấy.Sơn giật mình quay lại thì ra là cậu khánh.Cô nhìn lại thì người đàn ông kia đã biến đi đâu mất rồi.Em à.Em thấy có con gì đấy chạy qua nên em hiếu kỳ đuổi theo mà.Em đến nhà tại sao không vào nhà.Tôi vừa nghe con bận nói thì tôi mới biết.Em thấy nhà cậu đang có khách.Nên em không tiện à.Cậu ba khánh trầm ngâm.Cậu đoán xuân cũng biết chuyện rồi.Dân tộc nhớ ra điều gì đó.Cô lấy chồng tuổi chiếc hộp và đưa cho cậu.Chiếc vòng tay này quý giá lắm.Em không dám nhận đâu ạ.Đây chính là món quà mà hôm trước cậu khánh tặng cho xuân.Có mở ra xem rồi cất lại.Hôm nay mang trả cho cậu.Cậu khánh nhớ mày.Xuân.Nhận đi cho tôi vui nhé.Cậu có tặng quà thế này làm cho em.Làm em thế nào.Cậu khánh hỏi tới xuân cúi đầu che giấu cảm xúc trên mặt.Cậu khánh tưởng cô em thèm.Nên vui lắm.Mỗi khi nhìn chiếc đồng hồ này.Em lại nhớ tới cầu.Còn chiếc vòng tay này.Em.Em không biết cậu tặng em là có ý gì à.Tôi thích xuân.Cậu khánh không nhẫn nhịn được nữa mà trực tiếp thổ lộ với xuân.Cậu hồi hộp lắm.Bao nhiêu khi thế ngài thường biến đầu mắt.Đứng trước người con gái mình thích.Cậu lúng túng cả lên.Sơn ngạc nhiên mở to mắt nhìn cậu khánh.Cậu cậu cậu.Cậu vừa nói.Cậu thích em à.Đúng vậy.Tôi thích em lâu lắm rồi.Tôi thấy mình hèn quá.Đã cưới vợ rồi.Mà vẫn còn nói thích em.Trong cái lần này không thiếu người năm thê bảy thiếp.Uống chỉ được cậu bàn kháng để ý là cả khối cô mơ ước.Xuân diệu vội vàng trả lời.Tôi muốn xem trong cậu khánh nói bao nhiêu lời phần trăm là thật.Cậu hơi đỏ mặt.Ánh mắt chân thành lắm.Sonic hai đưa tay ra.Vậy.Cậu đeo vòng này.Bỏ tay cho em đi.Xuân.Em cũng thích tôi.Có đúng không.Xuân lúc này gật đầu làm cậu cười tươi như hoa vậy.Vội vàng đem chiếc vòng bằng cẩm thạch đeo tay cho xuân.Cậu năm lấy lưu luyến không muốn buông.Tôi sẽ nói.Tôi má tôi.Sang nhà thưa chuyện với gia đình em.Cậu.Có vội vàng quá không.Em nghe nói sáng nay vợ ba.Đó là cô ta tự chọn.Cậu khánh nói một câu dứt khoát nhà hơi tuyệt tình xuân nhìn cậu đầm chiều.Em đang nghĩ cái gì vậy.Tôi quen đi từ trên danh nghĩa là vợ chồng.Nhưng tôi chưa bao giờ đụng đến cô ta.Tôi thế đấy.Là thật à.Cậu cưới vợ một năm rồi mà vẫn chưa vượt quá giới hạn với quyên.Người như cô ta lại dễ dàng để yên chuyện này sao.Sân thế hạ lắm.Cậu khánh một mục bảo tháng sau chọn ngày lành tháng đẹp.Sẽ qua nhà xuân thưa chuyện.Bà hiền thấy con gái đi cùng với cậu khánh thì hơi lo.Ra về bà còn dặn xuân là nên ít qua lại với cậu.Chở cho ba má quên về.Bà lý lúc này mới ngồi xuống ba mặt một lời với cô ta.Cô làm như vậy là sao.Đừng chết trong nhà của tôi.Giá.Con biết lỗi rồi.Bà nói cậu bà đừng có đuổi con về à.Tôi đã cho qua mấy lần rồi.Tại cô không có liêm sỉ.Cứ tìm đến chỗ thằng hai phút.Cây kim trong bọc lâu ngày cũng lôi ra.Cứ tưởng là mình giỏi lắm à.Bà lý quạt mạnh đến nỗi.Cái quạt giấy trên tay của bà muốn rách luôn.Bà ta đang tức lắm.Con quyên vẫn bộ dạng ăn năn hối lỗi cầu xin bà lý.Bà.Toàn hứa.Con không bao giờ đến tìm cộng hai nữa.Má.Mở cho con ở lại đi à.Cô là cô hứa rồi đấy nhé.Tôi sẽ khuyên thằng khánh.Thất hứa thì cô đừng có trách.Bà lý lúc này không nán lại lâu.Ngồi thêm một lát rồi lên nhà trên xem lại giấy tờ.Cái vụ đòi nợ hôm trước vẫn chưa xử lý xong.Có cậu khánh ở nhà.Nên bảo tao không đòi lộ liễu quá.Chỉ có kêu thằng nghĩa đi cảnh cáo.Còn quyền thì lấy cái khăn choàng giết người.Của ta đang cần ốc.Nghĩ ra một số chuyện.Không có việc trùng hợp lại bị cậu bà ba.Khi mà cô ta kho thóc được.Có đứa nào muốn phá hỏng chuyện tốt của cô ta.Huyền nghĩ tới cái lùn.Thì nghĩ.Là chỉ có mỗi con bận là khoảng gì nhất.Cô ta mới biến dòng kẻ.Con lợn.Mày chả biết tay tao.Còn bạn lúc này đang dối chồng bếp.Tiếng nước mắt nền thấy quyền đứng ngay cửa.Nó không bất ngờ gì cho lắm.Con mỉm cười duyên dáng và lên tiếng.Con chào mợ ba.Mở ba đỡ chưa à.Này có phải là mày.Đi nói với cậu ba không.Con nào dám thương vợ.Con chỉ là phận tôi tớ trong nhà.Làm gì cả gan.Để tìm cậu ba nói chuyện à.Nếu như không phải mày thì là ai.Hôm nay.Tao đánh đến khi nào mày chịu nhật thì tao mới thôi.Nói xong thì quyền đứng dậy.Cầm tay con bẩn.Áo sạch sạch ra ngoài.Của tao bắt đầu lấy cái rồi mày.Quách túi bụi vào người con bệnh.Mày còn chỗ mà để tao xem mày cứ nhịn được bao lâu.Mở không phải là con.Bàn ủi cho con quá à.Lúc này không có ai dám đứng ra can ngăn.Dì dung và đánh người làm chỉ đứng khép nép để nhìn con mận đầy thương xót.Đủ rồi mở dừng lại đi.Cậu hai.Mợ đừng có như vậy nữa.Con bận đã nói là không phải nói làm thì chắc chắn là vợ hiểu nhầm nó rồi.Cậu hai.Bộ binh lực cho nó.Em là người bị nó hại đây này.Cậu hai.không quyền nếu mày thấy mình lỡ rồi.Cậu hai phú quý chùa tay nói với con mận.Em sang phòng cầu.Cậu đưa cho mỹ thuốc để thoa.Dạ.Em cảm ơn cậu ạ.Còn bạn lúc này cắn răng chịu đau để bước theo cậu hả.Cái giò trong tay của quyền run lên bần bật.Bà lý cho gọi con trai con dâu lên nhà để nói chuyện.Cậu hai phút nước ngoài chỗ quyền rồi.Và không hề nhìn cô ta dùng một lần.Có chuyện gì sao má.Chờ thằng khánh tới rồi má nói luôn một thể.Quyền nghĩa vụ chắc là bà lý sẽ quên cậu khánh bỏ qua cho cô lần này ba người ngồi.Nhưng mãi chẳng thấy cậu đồ bà lý lúc này mấy chục tuần vẫn bị gọi đợi có mặt đông đủ.Lý mới nhất một ngụm trà rồi lên tiếng.Toàn quyền nó biết xài rồi đánh kẻ chạy đi chứ không ai đánh người chạy.Mơ thấy nên bỏ qua cho nó một lần còn không có ý kiến.Chỉ mong mở ba sau này giữ đúng lời sau này cư xử đúng đắn phải phép là được.Em cảm ơn cậu hai em biết là em thiếu thốn về mặt tình cảm nên em mới có những suy nghĩ.Lạc sau này tuyệt đối không có chuyện này nữa à.Khánh chỉ bắt gặp quyền về bản anh trai giữa hai người họ có hai mươi một mối quan hệ khác thì cậu không rõ.Bà lý có giàn xếp em đẹp hết nói lời đỡ cho quyên cậu khánh chi.Nói xong lúc này mới lên tiếng má.Muốn cưới xuân.Cái gì mà chọn ngày lành tháng tốt sang nhà bên đấy thưa chuyện gì à.Không được cậu cậu muốn cưới thêm vợ cậu phải hỏi ý kiến của em chứ ạ.Bộ cái làng này hết con gái rồi hay sao mà con phải cưới nó.Hết rồi à còn đúng là cứng đầu má không bao giờ sang nhà bên đó đâu.Cậu khánh lúc này đứng lên dõng dạc tuyên bố.Cô ta phải rời khỏi đây nói xong cậu đi một mạch về phòng.Còn quên thì ẩm thực muốn đuổi theo nhưng bà lý đã làm lại cậu hai phút thì bề mặt làm chiều nghỉ.Suy nghĩ điều gì cả ba người đó không tán thành ý định của cậu khánh quyền với sốt sắng giúp.Của bà lý má phải làm thế nào đi ạ còn còn không rõ đi đâu.Từ từ rồi ma túy kỳ này đành phải nhịn thôi để nó cưới còn xuân về.Về đây rồi má sẽ có cách khiến cho nó tự động rời khỏi thằng khánh.Những con đang sống sờ sờ thế này mà cậu ba vội cưới thêm vợ mặt mũi con.Ở đâu ạ.Bà lý lúc này nhìn quen dự bị hóc môn.Con còn dám nói đến mặt mũi xong nếu muốn ở lại thì phải nghe lời của má.Cậu hai nghìn quyên gật đầu chấp nhận.Bài hiện đang ở sau vườn thì ghé con nó gọi lớn.Bà ơi có khách tới ạ.Ai tới mà mày vội vội vàng vàng thế kia.Già bà lý với cậu ba khánh thưa bà.Bài hiền đem cái rổ giàu đưa cho con ngủ rồi lau tay thật sạch.Bà đang thắc mắc là hai mẹ con bà lý qua đây làm gì.Sản xuất nước ngoài bà lý.Cậu khánh đứng bên cạnh.Thoáng nhìn xuân cười.Hai người tình ý khiến cho bà liên không vui ba mấy tháng rồi.Không biết hôm nay chị sang đây.Là có chuyện gì.Tôi đến đây để thưa với anh với chị.Về chuyện của thằng ba khánh.Và cháu xuân đây.Chị có nhầm lẫn gì không trước cái xuân nhà tôi có chỗ để cả đi rồi.Sao mà lại.Còn để yên đi.Chào má với bà lý nói.Đừng có xen vào.Cậu khánh lúc này lo lắng khi mà nghe bài hiền nói rằng định giả xuân cho người khác.Cậu lên tiếng.Toàn thật lòng thật dạ với xuân mong hai bác cho phép à.Cậu bé khánh này.Cậu đã có vợ rồi còn xuân không tội gì phải làm lẽ nhà tôi cũng không nghèo khổ đến.Bán toàn.Mời bà bầu cậu.Đi về cho.Kiếm á.Bà hiền không muốn tiếp tục dài dòng trực tiếp tiễn khách.Bà lý thì tức lắm nhưng bà phải nhịn xuống.Bà kêu người ta đặt mấy hộp thuốc bổ lên bàn.Trước khi về còn hẹn hôm khác phải sàng tiếp.Phong thần thì không có nhà mãi chiều về ông mới nghe vợ kể lại ông mơ hồ đoán được là.Xuân đang có ý định gì.Buổi tối hôm đó ông thần mới gọi con gái ra trước khi ăn uống trà rồi ông lên tiếng hỏi xuân.Xuân này con muốn cà chua cậu ba hay là còn một nguyên nhân nào khác.Cậu bà thích con gà cho cậu cũng tốt mà.Con đừng có đánh trống là có phải còn muốn cưới cậu ba để tìm ra nguyên nhân cái chết của con sim.Sản phẩm chén trả cho ông thần sau đó gật đầu.Ông ấy thở dài và nói tiếp.Vợ chồng phải yêu thương nhau thì mới hạnh phúc con à.Tùy bà cũng rất muốn biết.Tại sao chị duyên của con lại chết.Nhưng không thể đem hạnh phúc cả đời của con nó đánh rồi được.Còn tuyến trên trời.Nó cũng không đồng ý đâu.Bà.Không còn cách nào khác.Chị xuyến là người mà còn thương nhất trên đời này.Còn hy sinh một chút thì có đánh cái gì.Còn không thì để cho chị cái chết oan ức như vậy được.Bài hiền lúc này đứng sau cánh cửa nghe hết mọi chuyện.Bà vẫn chưa hoàn hồn con gái của bà bị người ta hải dương.Bản lập tức chạy ra phải lên tiếng.Hai người xấu tôi chuyện gì có đúng không còn chuẩn bị chết con sau bà.Bình tĩnh.Scandal mọi suy đoán của mình kể lại với má.Bài hát nước này đăm chiêu đứng bật dậy.Huệ ơi.Cái tên này.Mơ thấy ở đâu rồi quen lắm.Bà mà cũng nhớ lại xem à.À đúng rồi đúng rồi.Trên cái bật lửa của cậu hai phúc có lần mà thấy con xuyến nó cầm lên xem.Đang buồn bã nó bỏ xuống.Mà tò mò xem thử.Thì thấy có khắc tên người nào đó là thuê.Nó hỏi nhưng mà còn duyên.Nó giấu má.Xuân đã có thêm ảnh mối về cái tên đó.Có chắc chắn mọi thứ đều bắt nguồn từ cậu hai phúc có lẽ cậu không thật lòng thật dạ với chị cô.Chính cậu là nguyên nhân dẫn đến cái chết của chị xuyến.Shin lúc này mới nằm nghỉ má.Bá.Mà để con trả cho cậu bà đi.Còn phải đi tìm ra sự thật.Mà.Thì nhớ mày.Còn lại giống còn duyên thì làm sao.Bảng tổng không đổi đâu con à.Còn hứa với bà mà.Nếu sau một năm.Còn không tìm ra sự thật.Con sẽ tìm cách.Để cậu ba từ con ạ.Nghe xuân nói như vậy.Thì vợ chồng ông thân cũng đành làm theo lời của con.Bà lý hai tuần sau lại đến.Ba lần này mang theo rất nhiều quà cáp.Xuân thấy cậu khánh có vẻ hơi buồn.Cậu nhớ buồn lắm.Chỉ mong bà má vườn cho phép cậu được cưới cô.Cậu thấy má xuân nói đúng.Một cô gái xinh đẹp lại hiểu biết như xuân.Không tội gì phải đi làm vợ lẽ cho người ta.Lần này nếu như bà má xuân không đồng ý.Cậu sẽ không sang nữa.Vì cậu không muốn.Làm cho xuân khó xử.Không biết anh chị suy nghĩ kỹ chưa.Chứ thằng khánh nhà tôi nó rất yêu thương cháu xuân đây.Tôi xem tuổi rồi.Thầy bảo hai đứa hợp nhau lắm.Cưới về là con cháu đầy nhà.Bà lý đang nói thật.Bà ta đi xem bói thầy phán rằng.Nếu như con trai của bà cưới xuân thì nhà bà lý sẽ có rất nhiều biến rồi bà ta dạy.Chẳng có cháu ẵm bồng.Chẳng phải lo không có người nối dõi tông đường.Bà lý nhà như vậy.Mới vui vẻ.Chuẩn bị quà cáp.Nhất định phải cưới xuân về cho bằng được.Ông thần lúc này mới lên tiếng.Hỏi cậu bà khánh.Cậu có thường còn xuân thật không.Dạ thật.Cháu sẽ không bao giờ.Để cho cô ấy chịu bất kỳ thiệt thời nào ạ.Thôi được nếu như vậy.Tôi cũng không cấm cả.Còn xuân nó cũng lớn rồi.Nó muốn cả cho ai.Thì nó tự quyết định.Cậu khánh mừng rỡ lắm.Vì cuối cùng cậu đã được ba má dần chấp nhận.Bà lý muốn nhanh chóng sức râu.Ngày lạnh đã chọn sẵn.Là cuối tháng này.Còn bà hiền nãy giờ không có ý kiến gì.Chỉ yêu cầu bên phía bà lý phải làm đầy đủ lễ nghi rước dâu bằng xe hoa đàng hoàng.Bà không muốn con gái già đi phải chịu tiếng làm vợ lẽ thiệt thòi.Lúc này người lớn còn vận chuyển đám cưới.Toàn cầu kháng + xuân bước ra ngoài đi dạo.Xuân này tôi vui lắm.Mấy hôm nay không được gặp em.Tôi rất nhớ.Em cũng thế.Em chỉ biết năn nỉ mà em đồng ý thôi còn sợ cậu cười em nữa.Tuổi nào đám cưới em chứ.Về mặt thờ ơ của mà em khi nãy làm tôi sợ lắm.Tôi còn tưởng rằng.Tôi lại bị đuổi về giống như hôm trước.Shin lúc này bật cười khúc khích.Bàn tay đang để trong túi áo thì bị cậu bà khánh nắm lấy.Tại cậu ấm lắm.Trái ngược với khuôn mặt của cậu.Sơn mới thắc mắc.Sao em nghe người ta đồn.Cậu lạnh lùng lắm.Còn bảo rằng cậu không thích phụ nữ cơ.Bây giờ em thấy lời đồn đoán đấy hoàn toàn sai chưa.Cậu bé khánh béo và cái má lúm đồng tiền của xuân hai người đi được một lát.Thế con nó gọi về.Bà hiền sợ con gái thường cậu ba thật thì khó mà dứt ngày nào bà cũng nhắc nhở còn xuân.Toàn bộ thì muốn theo chăm sóc xuân.Vợ chồng ông thân đã đồng ý nhưng mà xuân lại từ chối.Con ngủ thật thà tháo vác.Cho nó ở nhà chăm sóc cho má cô.Cô cũng đỡ lo.Vẫn còn ngủ qua nhà bà lý.Chỉ sợ nó bị bên đó ức hiếp.Xuân không thể nào bảo vệ nó lại được.Thôi đành một mình tùy cơ ứng biến vậy.Đám cưới của sơn và cậu khánh tổ chức linh đình lắm.Cả ba chiếc xe kết hoa đỏ xử đến nhà ông thần giúp đỡ.Sơn mặt chiếc áo dài màu đỏ đầu đội mấn gương mặt xinh đẹp như hoa cùng với cậu khánh thèm.Trước cổng nhà ông thần rất nhiều người tò mò đứng xem ai nấy cũng đều hiếu kỳ với đám cưới này.Hết của chị rồi tới của em đều được cả chứ con trai của bà lý.Không biết sao anh có bạc màu.Giống như chị xuyến hay không.Bà lý cho xuân vòng vàng trang sức đeo đầy người bà ta thích khoe khoang sự giàu có của mình.Bên nhà gái.Vợ chồng ông thân thì ngoài mặt cố tỏ ra vui nhưng trong lòng.Thật sự rất lo lắng.Chỉ một lát nữa thôi.Là xuân tết về nhà chồng.Tương lai sau này tại sao lại mời mình thế này.Bà hiền rồi mắt ngấn nước dạng giỏ xuân.Để bên đó nhớ cẩn thận nha con cách một tháng tuổi về nhà thăm một lần để cho bà má.Tâm.Dạ bà má cứ yên tâm đừng lo cho con con sẽ về thường xuyên à.Xuân theo cậu ba khánh ra xe nụ cười có phần gượng gạo.Cậu khánh mở cửa cho xuân rồi sau đó ngồi vào bên cạnh thầy cô hơi buồn cậu quan.Hỏi han.Em sao thế em mệt à.Mấy đêm rồi em không ngủ được.Nên em bị nhức đầu.Vậy lát nữa về.Em cứ nghỉ ngơi đi khách khứa cứ để đấy tôi tiếp cho.Sao lại thế được em có mệt cỡ nào.Thì cũng phải cùng với cậu.Nhận rượu mừng của mọi người chưa ạ.Cảm ơn em.Cậu khánh hôn lên má của xuân lỗ hút làm cho cô bất ngờ.Hai tay nắm chặt vạt áo.Hôm nay quên không ra ngoài.Cô ta ăn mặc đẹp đẽ rủi ro xuống ngồi trong phòng.Cả nhà bà lý đều đi đón tàu hết đám người làm cũng vui vẻ chờ cậu khánh dẫn vợ về.Dường như là địa vị của quyên trong ngôi nhà này đang dần bị lung lay.Cô ta mở hé cửa.Nghe tiếng xôn xao bên ngoài thì nghĩ chắc là mọi người đã về.Quyền biết soi gương một lần nữa rồi kênh kiểu bước dài.Cô ta muốn xem cô dâu hôm nay đẹp đến mức nào.Chuẩn có chút choáng ngợp.Túi nhai tử cổng tại thấy sự chuẩn bị chu đáo của cậu bà khánh.Từ hai bên lối đi đặt đầy các chậu hoa nhỏ xếp thành hàng trong nhà lại càng đẹp hơn.Chuẩn bị phục hồi chiều cầu.Em không ngờ.Cậu cũng lãng mạn ghê.Em có thích không.Giải thích à.Bà lý vừa vào nhà.Tại sao mấy chiếc vòng vàng trên cổ ra.Lên tiếng than thở.Bài giải ơi kéo nắng cả người.Cô dâu mới đâu rồi mà.Đang còn bên ngoài đấy.Sáng giờ con đã dặn mấy đứa nấu nướng xong hết chưa.Quyền đi trả vờ.Như là vừa mới chợt nhớ ra.Tuổi còn sáng nay con ngủ quên mất.Để con đi xem thử à.Shin lúc này mới theo cậu khánh bước vào nhà ngoài bà lý và cậu hai ra.Thế có mấy người họ hàng đã tới đa xuống đều khen xuân là con nhà gia giáo của lệ phí.Soạn để ý cậu hài nãy giờ.Im lặng không thể lên tiếng.Chốc chốc lại nhìn xuân cười cười.Bỗng giọng nói trói tay của quyên.Làm cho không khí trầm xuống.Vợ mới của cậu ba đây à.Xinh đẹp quá nhỉ.Thảo nào mà cậu lại mê như điếu đổ.Sau này hai đứa xem nhau như chị em phải nhường nhịn yêu thương nhau.Có biết chưa.Dạ vâng tất nhiên rồi thứ mấy.Mở sơn mới về nên có những nguyên tắc chắc là chưa hiểu hết.Con sẽ từ từ dạy bảo cho người ấy à.Quyền cười đoàn đà các cậu ba khánh ở đây.Nên cô ta không dám làm gì có đánh.Quần lót trà mời quyên thái độ kính trên nhường dưới.Bà lý rất hài lòng.Xe phẩy cái quạt mỉm cười.Khách khứa bắt đầu tới.Soạn đề phòng thay bộ quần áo cá.Rồi theo cậu khánh đi nhật rượu mừng.Quyền ra dáng bà lớn trong nhà.Đảm đang lo phần bếp núc.Con lợn đâu.Trả con đây thôi mà.Mày dọn dẹp sạch sẽ phòng của cậu ba chưa.Dạ dạ con dọn sạch rồi à.Quyền được ngày lối đi ra vào nhà bếp.Người làm tất bật lên xuống.Ai nấy đều bận rồi.Của ta dường như chưa tin hết cằm nhỏ rồi còn bạn.Chìa khóa của bà đưa cho mày đâu.Tao muốn vào kiểm tra.Nói lắp.Là mày liệu hồn đấy.Con lợn sạch sẽ lắm rồi thương vợ.Chìa khóa này.Tôi phải đưa lại cho cậu ba.Mày mày lại không coi lời tao nói là gì đúng không.Mày có đưa đây không.Còn bạn nghe như vậy thì chậm chạp.Lấy chìa khóa đưa cho quyền.Nó đoán cô ta sắp giờ chờ thì thôi.Quyền có được chìa khóa liền khinh khỉnh bước đi.Của ta đứng trước cửa phòng cuộc kháng.Bản lén lút bước vào.Tiệc tàn tật đến tối.Cậu khánh các ngành sai bước chân hơi loạng choạng.Hôm nay là ngày vui nhất trong cuộc đời của cậu ai mời rượu.Cậu cũng uống hết.Xuân đã về phòng trước.Cô tắm sơ qua.Tôi cởi bỏ mới trang sức đeo đầy người.Nhìn mình trong gương.Sườn tự động viên bản thân.Ngày tháng này còn dài phải ráng mà chịu được.Mà hoàn thành kế hoạch đã đặt ra.Có tiếng cửa mở.Xuân trạch khẩn trương.Đêm nay cô không biết lấy cớ gì để mà né tránh chuyện này.Đã thành vợ thành chồng rồi nhưng mà xuân đang còn ngại chuyện chăn gối cô chưa muốn trao hết tất cả.Cho cậu khánh em đỡ nhức đầu chưa.Dạ em chưa.Em đang còn thưa cậu.Tôi bảo người làm lấy thuốc cho em uống nhé.Dạ không cần đâu ạ.Em ngủ một giấc là hết mà.Cậu khánh vuốt tóc của xuân giọng của cậu dịu dàng lắm.Giống như là đang gỗ còn ít vậy.Xuân tự nhiên đỏ mặt.Cô nắm lấy tay cậu khánh rồi lên tiếng.Cậu có mệt lắm không có cần em pha cho cậu một cốc mật ong để giải rượu không à.Tôi chưa xài lắm tôi đang cần tỉnh táo để biết rõ là người bên cạnh tôi là ai.Cậu khánh dứt lời liền cúi xuống cầm lấy đôi môi đỏ mọng của xuân tay cậu ôm lấy xuân.Đặt cô ngồi lên đùi của mình.Nụ hôn càng lúc càng sâu sườn nhắm mắt hai tay nắm chặt vạt áo của cậu khánh.Thân thể run rẩy dưới sự vuốt ve của cậu hồ hấp dần dần trở nên khẩn trương.Cậu khánh muốn đòi hỏi hơn nhiều nụ hôn rơi xuống cổ của xuân vui đầu vào ngực của cô.Rừng cắn răng chịu đựng đồi mồi khép chặt không để bản thân của mình phát ra âm thanh.Cậu khánh vội vàng đứng bật dậy chỉ cần ba bước đi đã đem xuân.Đặt xuống giường.Mình đi ngủ nhé tắt đèn đi cậu.Cậu khánh hôn lên trán của sơn một cái sau đó mới chịu ngồi dậy để tắt đèn có được tự do.Nhưng chưa kịp mừng thì cậu bà khánh lạnh ngào tới hôn xuân thêm một lần nữa.Ấy từ từ đã cậu xuân đấy cậu bé khánh ra.Lại không thấy xin gì cô vội vàng lên tiếng cậu khánh cuối cùng cũng chịu dừng lại.Cậu nhìn cô thở dốc hai mắt đỏ ngầu.Xuân sao thế em thưa cậu em.Em chưa chuẩn bị xong tội lỗi là do tôi nóng vội.Tôi lại không nghĩ tới cảm nhận của em cậu khánh nằm xuống.Hai tay vẫn ôm chặt xuân hơi thở dần dần trầm ổn trở lại cậu mỉm cười sau đó.Béo má của xuân đêm nay tôi tha cho em đấy.Cảm ơn cầu xuân thật không ngờ lại né tránh được một cách dễ dàng như vậy.Lúc nãy khi cậu khánh nhìn cô trong mắt lại chứa đầy dục vọng vậy mà cậu cũng.Lại được như không nỡ từ chối cô xuân mỉm cười dựa đầu vào ngực của cậu.Tay của cô chạm phải một cái vật gì đó dưới chăn xuân hoàng hút bật dậy.Khánh thì giật mình ôm cô lo lắng sao thế.Chẳng có con gì đấy để tôi xem thử em đừng sợ.Cậu khánh sở mạnh chiếc khăn lên một con rắn màu đen nằm ngay trên giường nó đã bị ai đó giết.Mẫu đã khổ lại cậu khánh áp mặt sơn vào người của mình khẽ khàng trấn an cô.Không sao không sao em quên đi em quên hình ảnh vừa rồi đi chúng ta dọn sang phòng.Cậu ơi em sợ em sợ lắm.Tôi nhất định trừng trị.Những kẻ gây ra chuyện này.Em yên tâm ngủ một giấc thật ngon.Ngày mai.Tôi sẽ trả lại hết.Cậu khánh hai mắt sáng quắc nhìn con rắn trên giường.Cậu quyết không để yên chuyện này.Mới sáng ra bà lý đã thấy đám người làm tập trung hết ngoài sân.Bà ta vội vàng chạy ra xem thử.Dạ thưa cầu.Hôm qua em dọn phòng dẫn kỹ không thấy con rắn nào.Em xin thề là không phải em làm à.Đúng đó chưa cậu ba.Tính còn bận nó kỹ lắm.Trước giờ nó có dám nghĩ kế để hại ai đâu à.Vậy thì hôm qua.Ngoài bận ra thì có ai khác vào phòng của tôi.Còn bạn lúc này với rụt rè lên tiếng.Dạ có vợ quyên ạ.Hôm qua mợ bắt em đưa chìa khóa.Mở hàm giả nếu mà em không đưa.Mở sẽ đánh em mà.Mày nói cái gì bậy bạ thế bận.Dạ.Con nói thật thứ ba.Có gì dung làm chứng cho con ạ.Bà lý trường mắt nhìn còn bận cảnh cáo.Trong lòng lại không ngừng chửi mắng đứa con dâu không biết điều kia.Mới đó lại đi cây chuối.Cậu khánh kiều người đi gọi quyên.Ngoài cô ta ra thì không ai dám làm như vậy.Quyền bảy g một bộ mặt.Không biết gì.Giả chân ngạc nhiên.Mới sáng sớm đã đông đủ thế này.Xảy ra chuyện gì sau cậu.Cô tự nhìn đi.Cậu khánh chỉ tay về phía con rắn đang nằm ở dưới đất.Huyền bí hoàng sợ la toáng lên.Kinh quá.Con rắn ở đâu ra thế này.Cô giả vờ giỏi nhỉ.Chính cô đem nó vào phòng của tôi còn gì.Cậu em không có.Cậu đừng có đổ oan cho em.Rõ ràng là hôm qua con dọn phòng không thấy con rắn này.Nhưng đến khi mợ vào thì.Quyền nghe xong.Chỉ tay vào mặt con mật sau đó quét lớn.Mày vừa nói cái gì.Tao vào phòng có ba hồi nào.Cái con này càng ngày mày càng to gan đến tao mà mày.Cũng tán đổ lỗi sao.Tôi làm chứng cho con bận.Nói không có ai.Hôm qua chính mắt tôi thấy mở xuống bếp.Để tìm con bật lấy chìa khóa.Cô còn gì để nói nữa không.Cậu khánh từng bước lại gần quyên giọng nói lạnh lẽo nhìn muốn mất chết của ta.Quyền lúc này không ngừng lên tiếng chối cãi.Em.Em có vào phòng cậu thật.Nhưng em không đem con rắn vào.Cô nói dối hết lần này đến lần khác.Cô nghĩ rằng tôi tin cô sao.Lần này em nói thật.Em chỉ muốn dạy dỗ vợ xuân một chút thôi à.Hôm qua quên lại lén lút vào phòng.Cô ta lấy mấy cái váy của xuân cắt máu.Cô ta ganh tị thì xuân rất đẹp.Quần áo mặc trên người lại rất sang trọng cái khí chất đó.Quyền không bao giờ có được.Vì cái tính xấu của mình mà quên mới nghĩ ra cách nhiều vậy.Để cho lòng của cô hả lòng hả dạ.Cô ta thật sự không biết con rắn kia.Ai đã đem vào.Xuân tỉnh dậy không thấy cậu khánh đâu.Mỗi ngày đầu về làm sao.Mà cô đã dậy trễ rồi.Cục vội vàng chải tóc vội vàng rửa mặt.Sở thích kỳ lạ.Người làm trong nhà đi đâu hết rồi.Cuộc sống bếp tìm còn mặn.Cũng không thấy sảng khoái.Nghe tiếng khóc lóc của quyền.Không phải em thật mà.Em là người.Dám làm dám nhận.Con rắn này.Con lợn bỏ vào.Chắc chắn là không phải em.Qua cho em lắm cậu ơi.Con lợn và con quyên.Ai cũng nói là mình không làm.Cậu khánh lúc này mới nghiêm mà.Trầm ngâm.Thay xuân xuất hiện.Quyền linh vội vàng lên tiếng thanh minh.Vợ gần đây rồi hôm qua là tôi sai tôi lần vào phòng cậu ba cấp thế quần áo của mợ tuổi thơ.Xin lỗi mà.Tôi sẽ đền bù cho mẹ đầy đủ.Thì ra là do cô ta làm.Hẹn giờ tối qua xuân lấy quần áo ra tay.Thì thấy chúng đã rách hết.Dụng cụ lại không nói gì với cậu khánh.Sáng nay cũng có người chịu đứng ra nhận.Shinee điểm cười lên tiếng.Đã không cần đâu.Nếu vợ làm như vậy.Thấy hả dạ thì thôi.Em bỏ qua.Em hiểu tâm trạng của mẹ.Người vợ nào cũng khó lòng mà chấp nhận.San sẻ chồng mình.Với người phụ nữ khác.Quyền tình nhạc với lời lẽ của xuân.Cô ta thấy mình quá nhỏ nhen và ích kỷ.Còn bà lý đứng bên cạnh thì rất hài lòng với cách xử lý của xuân.Cô khiến đối phương không còn lời gì để nói.Còn cậu khánh thì ngược lại.Nhất quyết không bỏ qua vụ con rắn.Cậu đình đình chính xác được quyền làm.Cho dù có nói cỡ nào.Thì cậu cũng không tin.Sao nhìn đám người làm một lượt.Ai cũng thật thà.Họ chỉ là người làm công bình thường.Giật mình lo chưa xong.Nào có dám nghĩ tới chuyện khác.Chỉ có quyền là khả nghi nhất.Nhưng xuân lại tin lời của cô ta.Chuyện này nhất định có ai đó giờ chờ.Đặc quyền vô tình trở thành bia đỡ đạn.Xuân bảo với cậu khá là nên bỏ qua.Dù sao cũng không tổn hại gì.Lần này xem như tâm đi.Nếu còn xảy ra những chuyện tương tự tử.Thì sẽ xử lý mạch tài hơn.Qua một buổi sáng mọi chuyện đã được lắng xuống.Ai nấy đều phục xuân.Không ngờ cô lại đứng ra nói giúp cậu khánh.Nên cậu khánh mới bỏ qua dễ dàng cho quyên.Ăn sáng xong cậu hạnh phúc đến khắp bà lý và quyên thì đi ăn giỗ họ hàng.Chỉ có xuân và cậu ba khánh ở nhà.Cậu rủ xuân lên tỉnh ở với cậu vài hôm nhưng cô lại từ chối.Cậu khánh không thể bỏ tiệm lâu được.Vì chuẩn bị cho đám cưới.Mà cậu đã không lên tỉnh gần cả tháng nay rồi công việc dồn lại rất nhiều.Xuân lúc này mới lên tiếng khuyên cầu.Em là con dâu mới.Ở nhà để mát ai bảo chứ cậu cứ yên tâm làm việc mỗi tuần về một lần cũng được mà.Để em ở nhà tôi mới không yên tâm chứ.Cậu lại xem thường em quá rồi em không dễ dàng bị bắt nạt đâu.Chuẩn nước mắt hờn dỗi làm cho cậu khánh vẫn cười.Cầu hôn xuân đến khi cô đỏ mặt.Thì mới chịu buông cô giáo.Hai hôm nữa tôi sẽ về.Em ngoan ngoãn ở nhà đợi nhé.Lúc đấy.Không cho phép.Em nói là chưa chuẩn bị đấy.Sơn nhà xong thì thẹn thùng ép người bằng ngực cầu.Cô đang đợi mọi người đi hết.Có như vậy cô mới dễ dàng tìm kiếm mình mối.Giường xếp vài bộ quần áo bỏ vào túi cho cậu bà khánh.Hai người luyến tiếc là tới tận cùng.Gần vẫy tay tạm biệt cầu.Nhìn thấy của cậu ba khánh vì xa rồi.Lúc này cũng phải vội vàng quay về phòng.Người làm trong nhà ai nấy đều tập trung vào công việc của mình.Xuân nhìn trước ngõ sau nhẹ nhàng mở cửa phòng của cậu hai phúc.Bên trong mọi thứ rất gọn gàng.Trên bàn có đặt một tấm ảnh.Gương mặt hiền lành phúc hậu của chị xuyến.Đã khiến cho xuân bồi hồi.Cô đặt tấm ảnh xuống rồi kéo ngăn tủ lộc loại.Ngoài chiếc bật lửa mà má nói xuân tiên rằng đang còn rất nhiều vật dụng khác có liên.Quan đến cái tiền bí ẩn kia.Cô tìm một hồi không thấy điều gì khả nghi ánh mắt của sườn lead vàng chữa tường đặt dự phòng.Câu từ từ tiến lại gần.Soạn giờ trước trần lên.Và quả nhiên là không có gì.Một mùi hương là sập vào mũi của cô.Giống như mùi.Của con gì đó bị chết.Xuân hết hết vài cái rồi bắt đầu tìm kiếm.Cô cúi người xuống.Thì thấy một chiếc lọ đặt dưới chân giường.Sơn toa màu kéo ta.Tay của cô vừa chạm.Thì đã thấy lạnh lẽo.Mùi hôi thối bốc lên càng lông nách.Soạn mở nắp chiếc lọ nhìn vào.Ngủ giật thót tim.Cả người của cô ngồi bệt dưới sàn.Tay của cô run rẩy.Chồng nở.Thế giờ là xác của hai con rắn.Chúng cùng loại với con rắn trong phòng đêm qua.Thì ra.Người đứng sau chuyện này chính là cậu hai phút.Có thật không ngờ.Ngoài vẻ lịch lãm hiền lành ảnh đã đánh lừa tất cả mọi người.Chuẩn đấy trước nó sau đó đưa vào chỗ cũ.Cô nhanh chóng bước ra khỏi phòng xuân không biết rằng khi cô rời đi có một người nấp sau bức.Nãy giờ đã đi ra nụ cười trên môi hết sức xà quyền.Gần trưa còn bận đem cơm sang kho thóc cho cậu hai.Nó còn chưa kịp đi thì nghe gì dung nó là cậu đã về.Ai cũng thắc mắc tại sao hôm nay cậu lại bất chợt như vậy.Cậu bà mới mở gần đi đâu rồi.Giờ cậu ba lên tỉnh còn mùa xuân đang ở ngoài vườn viết à.Cậu hai phút nè người làm trả lời xong vẫn chưa vội vàng bước về phòng hai hàng chân mày nhíu lại.Như đang suy nghĩ điều gì đó.Xuân một mình đến bộ chị xuyến.Con người hơn một giờ đồng hồ.Dừng lại không thấy nghĩa đâu nghĩ bụng chắc anh ta đang bận làm việc.Người đàn ông tên nghĩa đó để lại một dấu chấm hỏi to đùng trong đầu của cô.Cô có cảm giác.Anh tao đang muốn nói với cô điều gì đó.Tiếng động phát ra từ bụi cây dại gần đó.Nghĩa tóc tai bù xù quần áo leo núi.Làm cho xuân giật mình.Nãy giờ anh ra chốn nào đó.Quan sát cột.Thái tuấn đứng lên định đi về.Anh tám mới chịu bước ra.Anh trồng hoa xung quanh bộ chị xuyến có đúng không.Nghĩa gật đầu nhắm mắt dịu dàng nhìn hai ngôi mộ cổ phủ đầy hoa cỏ chồng chúng tràn.Sức sống phần bất giác rùng mình anh mất đó thần sầu như chất chứa một tình yêu mãnh liệt.Người đàn ông này thích chị xuyến ơi.Cô thử dò hỏi anh ta.Anh biết vì sao chị xuyến chết có đúng không.Làm ơn nói cho tôi đi.Mở tuyển.Nghĩa đang định nói điều gì đó nhưng lại dừng lại.Anh ta đột nhiên bỏ chạy.Câu nói còn vang bên tai của xuân.Hãy cẩn thận với cậu hài phúc.Nài nghĩa.Sân gọi với theo.Nhìn ra sau khi thấy cậu hai phúc đang đi về phía của cô thì nghĩa bỏ chạy.Gì mà thấy cậu hai đến.Chỉ còn một mình xuân sắp đối diện với người đàn ông nguy hiểm này.Cô có phần khẩn trương.Nếu anh đào tiếp cổ ở đây thì chả có ai biết.Soạn nhìn hộ chị xuyến rồi trấn an bản thân mình.Cô mỉm cười chào hỏi.Cậu hai.Để anh cũng đến đây thăm mộ chị xuyến hả.Tôi mỗi ngày đều đến đây.Tuyến tụy mất rồi nhưng tôi lại có cảm giác là cô ấy.Vẫn luôn bên cạnh tôi.Do cậu thường nhớ chị ấy quá thôi em tin chị xuyến bây giờ.Đang nhìn chúng ta mỉm cười đấy.Cậu hài sắp đến nhà chưa vợ.Người ngồi xổm xuống đất.Sơn cầm cái giỏ đứng lên ra về.Có đi một đoạn quay đầu lại vẫn nhìn thấy anh ta ngồi bất động như thế.Mẹ con bà lý đi ăn giỗ về.Thế căn nhà chẳng mấy chốc lại náo nhiệt vì tiếng là hết của quyền.Đứa nào làm chết con thỏ của tao là mày đúng không.Dạ thưa mở không phải con.Sáng giờ con đâu có bén mảng đến phòng của mợ à.Mày ấm ức về chuyện lúc sáng nên phải giết chết con thỏ của tao chứ gì.Hôm nay.Tao phải đánh chết mày.Quyền tức giận tốn tóc còn vợ.Vừa mắng vừa đánh.Xuân là người chạy lại can ngăn.Đằng sau lại có tiếng quát mắng của bà lý.Kể lại câu chuyện gì.Má.Con thỏ yêu quý của con bị nó giết.Đúng là đáng thương.Còn không làm thứ ba.Còn bận nép sau lưng của xuân sợ sệt.Trên mặt có vài chỗ bị đánh sưng đỏ.Quyền làm làm chỉ bảo mật của nó khẳng định lại một lần nữa.Chỉ có mày mới ghét tao về chuyện lúc sáng thôi.Mày không làm.Em làm ở chỗ làm.Vợ có chứng cứ rồi.Hãy nói người khác.Chứ đừng có đổ oan cho người khác như vậy.Á cái tại sao mở lại cái bang nó chậm chậm thế.Hay là vợ sai người nó làm.Quên càng lúc càng quá đáng.Làm cho bà lý nhức đầu.Chưa hết một ngày đã cãi nhau tới hai lần.Viết thì bà lý.Cũng muốn hết nói giúp quyền.Cô ta chưa gì đã vội vàng làm ầm ĩ mọi thứ.Không để ra ngay.Bà lý máy phát tay nói về xuân.Con đi về phòng nghỉ ngơi đi con con bận thì xuống bếp lò nấu ăn.Mở.Cái của con thỏ của con.Tính cái nào ạ.Nếu nó chết rồi.Thì đem vứt đi.Giá tiêu người.Mua cho con con khác.Quyền giận dữ đến rộn người cô ta nhìn xuân đầy cam phấn.Lúc đầu bà lý đã hứa sẽ tìm cách để đuổi xuân ra khỏi cậu ba.Thế nhưng bây giờ lại đứng về phía của xuân.Của ta nuốt không cho cái cục tức này.Còn mạng thì rồi rít cảm ơn xuân nó lấy tay.Lò giết mổ còn đặt chỗ khóe miệng sau đó cười khổ.Em bị mỡ quên đánh mãi em quen rồi lần sau vợ đừng giúp em cảm.Lại game ở nhà này vợ quyền có quyền lắm sao giả.Bà chủ với cậu hai đều đứng về phía của mợ quyên.Chỉ cần làm trái ý mà ấy thì mới không để yên đâu à theo nhiều.Con bận nói thì xuân nghe ra hàm ý gì đó cậu hay là anh chồng của quyên về líp.Liên minh với cô ta.Mặc kệ dù đúng hay sai xuân chợt nghĩ đến một khả năng.Quảng cáo còn mận vào một góc sau đó hỏi nhỏ em biết sữa mẹ.Quyền và cậu hai có cái gì đó mờ ám đúng không còn bận lúc này thật thà gật đầu.Nó nhìn xung quanh không thấy ai rồi mới dám kể mợ quyên nè.Bút còn lại với cậu hai lâu lắm rồi em đem cơm qua kho thóc mấy lần đều bắt gặp cậu.Không có nhà nên họ quá đáng lắm qua mà cậu vụng trộm à.Thế bà lý có biết việc này không.Bà ấy biết rõ đấy chứ nhưng bà ấy lại của theo họ mà giấu cậu ba cậu ấy.Chỉ mới phát hiện gần đây thôi à còn bận lúc này lại cười lý hùng.Khỏe công lao tất cả là nhờ em vợ chính em để nói với cậu ba.Vì thế mà bị vợ quyên đánh cho một trận thừa sống thiếu chết à.Con xuân nhìn con lợn đang cười tiếu táo mà cảm thấy rất tội nghiệp cô về phòng lấy thuốc đưa cho.Gia đình vết thương mọi thứ đang dần bước ra khỏi cái bí mật được giấu kín kìa.Con lạy bà má của cô nói đúng gà xuyến cho cậu hay là sai lầm lớn nhất.Cuộc đời của chồng lúc ăn cơm xuân để ý quyền hai.Trộm nhìn cậu hai phúc không có cậu khánh ở nhà nên cô ta chẳng kiêng nghề gì xuân.Im lặng ăn cơm có thấy thương cho chị xuyến chắc lúc chị còn sống đã sớm biết chuyện.Cậu hai phúc mèo mả gà đồng vậy tiền khác của quyền là hương.Tiền luôn được nhắc đến trên những đồ vật như đánh dấu chủ quyền trần bà lý lên.Hồi xuân.Thằng khánh khi nào thì về dạ thưa má hai ngày nữa anh về à.Đôi mắt của quyền xích lên vui mừng.Ảnh của ta đặt với bàn sẽ nắm lấy tay của cậu hai phút ăn cơm xong thì xuân về phòng đóng chặt.Lúc chiều còn bạn đã dọn dẹp.Phòng của cô rất kỹ.Nên cô không thấy gì bớt thừa đêm nay lại không có cậu khánh bên cạnh xuân đèn tới sáng.Ngôi nhà chìm trong tĩnh mịch.Màn đêm ngoài kia quá âm u.Chẳng có lấy một ngôi sao nào.Ngày mai chắc chắn là có mưa.Xuân đem cửa sổ khép lại.Gió lùa hơi mệt.Làm tắt cây đèn dầu.Xuân lấy bật lửa trên bàn.Còn chưa tắt đèn lên.Thịt lợn thấy một bóng trắng lướt qua cửa.Sunrise.Làm tôi chiếc bật lửa xuống sàn.Lại có người muốn trêu chọc cô.Quả nhiên sự xuất hiện của sơn trong nhà này.Làm những kẻ núp bóng lâu nay dần lộ diện.Cục đẩy cửa đi theo cái bóng trắng vừa rồi.Cô không tin chuyện ma quỷ.Câu khẳng định cái bóng vừa rồi.Không phải là ma.Vịt có tiếng bước chân phát ra.Cả dàn nhà lớn đều tắt đèn hết.Trong bóng tối.Có hai người đang rượt đuổi nhau.Điểm căn phòng của cậu hai.Thủy xuân mất dấu vết.Cô từng bước.Đứng lại gần cánh cửa.Sau này.Em ít đến phòng của tôi đi.Sao thế cậu trẻ em chứ gì.Hai cậu có người khác.Em lại bước nữa rồi.Ở trong nhà có thêm người.Cô ta nhìn qua.Chẳng phải là dễ dàng đối phó đâu.Nhớ mày bị phát hiện thì làm sao.Cậu lò quá đấy.Có mát chống lưng rồi.Cậu còn sợ cái gì.Sao nhìn qua cái lỗ nhỏ trên ô cửa sổ.Quên cả người không mặc quần áo.Nằm trong lòng của cậu hai.Bọn họ nhà nhiệm vụ trộm ngay trong căn nhà này.Toàn bệnh nói đúng.Quên là loại phụ nữ lăng loàn trắc nết.Ăn nằm với cả anh chồng.Kỳ thật sự là quá đáng.Người nào đó dục cô đến đây.Để chứng kiến cái cảnh này là có ý tốt.Hay là có ý xấu xuân chưa rõ.Cô lắng tai nghe xem họ có nói gì thêm không.Những cô toàn nghe những lời.Khiến người khác đỏ mặt.Sáng sớm cậu hài phút đi đâu từ sớm.Lúc ăn sáng xong thì không thấy mặt mũi.Bà lý hỏi người làm.Thì nghe bảo cậu sang nhà ba má vợ.Xuân nghe mà đến người.Anh ta qua nhà cô làm gì.Còn sáng mà lòng không yên.Bạn nhớ con bạn giúp đỡ.Sang nhà nó về nhà.Đưa lá thư này tới tay ba má nó.Nhất định phải tổ chức cậu hải sản biết có một con đường tắt về nhà.Cô dúi vào tay con mận mấy tờ tiền và dặn dò.Em ra chỗ bờ sông tầm này sẽ có đò qua làng bên.Em nhớ nhé đưa tận tay lá thư này giúp cho vợ.Nhé.Dạ vâng em đi ngay đây à.Mở còn muốn nhắn gì với ông bà không.Tôi đã gì hết trong thư rồi.Cảm ơn em nhiều lắm.Còn bạn cắt lá thư trong túi rồi vội vàng đi bằng cửa sau.Trời âm ỉ cả buổi sáng rồi bắt đầu đổ mưa.Dần chốc lát lạnh nóng ra cổng xem.Con mận đã về chưa.Cô chợt thấy xe cẩu hay đang chạy vào sân.Cậu đi tỉnh mà nhanh thế.Từ đây sang nhà cô mất hơn nửa bờ.Sân vườn nhưng không biết cậu về.Cô cũng biết gì dùng làm túi hoa quả được biếu vào bếp.Thấy cậu lại gần cô mới ngạc nhiên.Cậu về sớm thế à.Mưa to quá.Tôi đi được nửa đường thì về.Lâu rồi không sang thăm ba má.Hôm nay bị đem ít thuốc bổ cho hai người ấy mà.Em thay mặt cho họ cảm ơn cậu ạ.Đây là bổn phận đứa con rể cho tôi nên làm.Có cái gì đâu mà ăn với nghĩa.Cậu hai.không xuân mỉm cười sau đó bước thẳng vào nhà.Mưa mỗi lúc một to.Cô lo cho con mượn quá.Đến tận đầu giờ chiều xuân mới thấy con mận càng người ướt như chuột lột trở về.Nó lạnh đến nỗi.Nói chuyện mà hàm răng cứ run cầm cập.Va đập vào nhau.Em đưa thư.Cho ông bà rồi mà.Cảm ơn em.Em mà uống cốc nước ấm đi.Cậu hai về chưa vợ.Em sang bên đấy nhưng không thấy cậu.Trời mưa to.Cậu hai chị đi nửa đường sau đó về.Shin và con bạn đứng gần bếp nói chuyện.Quyền đi ngang qua hiếu kỳ đứng hè.Cô ta rất biết còn bận.Thì nó theo phe của xuân thì lại càng ghét cay ghét đắng hơn cô ta điều hòa vừa hỏi con bạn đi đâu về.Còn quan tâm bảo nó đi thay quần áo kiểu cảm ứng.Buổi tối bà lý cho gọi xuân vào phòng.Chẳng là bà tao đang mong mỏi một đứa cháu từ rất lâu.Bà tao muốn xuân nhanh chóng mang bầu.Nếu như không làm được.Sẽ đem một phần của cải chuyển cho cô.Xuân đã ngoan ngoãn đồng ý với đề nghị đó của bà lý.Quý vị và các bạn thân mến tâm an vừa mới gửi tới cho tất cả quý vị và các bạn phần hai của bộ truyện.Duyên mỏng như tơ của tác giả nam cảm ơn tất cả quý vị đã đồng hành cùng với công an trong buổi trưa ngày hôm nay trên kênh.Chuyện vui bố sẽ gửi tới cho cái vị phần ba của bộ truyện này vào buổi trưa ngày mai quý vị hãy cùng.Doraemon chúng ta cùng chú ý theo dõi xem những tình tiết mới nhất của câu chuyện này sẽ ra sao nhé.Công an nghĩ rằng liệu rằng là xuân có đem lòng thích cậu bằng khánh thật sự hay không biết là lúc đầu khi.Bước vào căn nhà này.Mục đích của xuân đó chính là tìm hiểu cái chết của chị xuyến.Nhưng biết đâu được.Thời gian sẽ làm cho lòng người thay đổi biết đâu sau này xuân lại đem lòng yêu cậu ba khánh thì sao.Mọi chuyện sẽ càng thêm rắc rối.Chúng ta hãy cùng xem những tình tiết mới nhất của câu chuyện này.Công an sẽ gửi tới cho quý vị vào buổi trưa ngày mai.Còn bây giờ thì cho phép tâm anh thì là chào tạm biệt tất cả quý vị.Chúc quý vị có một ngày làm việc thật nhiều niềm vui và hạnh phúc.Xin chào và hẹn gặp. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com