Truyện Ngắn Đặc Sắc 2021 Lỡ Mối Lương Duyên Phần 1 Ở Đợ Gán Nợ - Mc Tâm An Diễn Đọc

truyện ngắn Đặc sắc 2021 lỡ mối lương duyên phần 1 Ở Đợ gán nợ - mc tâm an diễn Đọc

Tình cảnh chào tất cả quý vị khán thính giả đang cùng nhau lắng nghe trên cành đọc truyện bụi phố được phát sóng vào lúc mười một.Đường mỗi ngày.Từ ngày hôm nay tâm anh sẽ gửi tới cho quý vị một bộ truyện rất mới của tác giả a nan có tựa đề lượng muối.Duyên.Quý vị và các bạn thân mến vì hoàn cảnh gia đình nghèo khó.Mà hai chị em nhờ miên.Đã đi ở đâu.Để có thể sinh sống với ước mong rằng lại cho em trai của mình đi học.Tiếp viên.Bị giả cho một người mà cô không yêu.Nhưng mà người đàn ông này lại không bình thường.Một người đàn ông có bệnh trong người.Và chúng ta sẽ cùng nhau lắng nghe xem tập một của bộ truyện này sẽ ra sao người đàn ông kia bị bệnh gì.Khiến cho cô không muốn lấy người đàn ông này.Bất chấp tất cả mọi sự đi.Và có thể.Chạy liên quan đến tính mạng của mình.Tìm và thú vị chúng ta cũng chú ý theo dõi tập một sẽ được tâm an gửi tới cho quý vị ngay sau đây nhé.Đơn vị hành chính tả thân mến cũng như thường lệ sau khi lắng nghe trong truyện thì quý vị đừng quên ủng hộ tâm an bằng cách.Ai chia sẻ bóng đăng ký kênh.Tâm an xin cảm ơn quý vị rất nhiều và ngay bây giờ chúng ta sẽ cùng nhau lắng nghe tập một của bộ truyện.Lỗ mũi thường xuyên tất cả an qua giọng đọc của tâm anh.Những rặng tre già kéo dài từ tết ngoài cổng làng từng hàng đức.Phát nhau cái nắng oi à như muốn thiêu đốt chúng từng tiếng lách tách vàng lên.Qua khe hở giữa những đốt chè căn nhà lúp xúp như ẩn hiền bầu không khí ảm đạm.Vô cùng một lúc lại vang lên tiếng khóc ngày nào nè.Mà không động đậy đó rồi chị hai ơi.Mở hết rồi hả chị miễn không biết phải trả lời em như thế nào hay.Nước mắt nước mũi tèm lem giữa căn nhà xiêu vẹo duy nhất một chiếc giường người phụ.Ngoài năm mươi tuổi gương mặt khổ nằm im bắt đầu miền nhìn má.Đôi môi tái nhợt lòng bàn tay bàn chân bắt đầu lạnh lẽo miền sợ lắm .Dạo này má vẫn còn uống thuốc những cơn ho dữ dội lúc nãy đã là.Cho bà kiệt sức miền đưa tay sờ lên ngực của má cô hoàng hút sau đó ngồi bệt.Thằng tí đi mà khóc.Nó thường mà bà đi rồi chị em nó biết nương tựa vào ai.Em vào lòng.Tiếng nức nở nghẹn ứ bà ơi còn sẽ chăm sóc tốt cho.Bạn cứ yên tâm.Em không cho má chết đông chị hai ơi thằng tí rồi đầu vào người của nghiên.Hai tay run run bầu vật áo của chì nhà miền nghèo ba má còn đi làm thuê cho người.Mới có tiền mua gạo thằng tỷ năm nay lên tám tuổi nó không đi học mà theo.Ra đồng ai mượn cái gì thì làm cái đó.Còn miên đến mùa thì đi gặt lúa cho nhà bà hạt.Men từng có ý định xin phá đi ở cho nhà người ta như vậy sẽ có tiền cho thằng.Đến lớp cô đã mười sáu tuổi rồi lại siêng năng thành thạo việc đồng áng.Cũng muốn nên đến ở lần đầu tiên nên nói ra ý định này.Đã bị má gạt phát đi.Thằng tí cũng không chịu nó sợ miền đến ở nhà người ta sẽ không về được nữa nó.Tử tù mấy bữa liền nhìn thấy tội quá nên không dám nhắc lại.Biển có nhớ cách đó vài hôm đợi đến khuya thằng tiến ngủ rồi mà gọi miên ra sân.Bá ôn tồn nói mà biết còn là đứa hiếu thảo thương em.Nhưng mà nhà bà hạnh phúc tạp lắm.Coi những chuyển con chưa hiểu hết được còn nghe lời má bỏ ý định đó đi nghe chưa.Dạ vâng còn biết rồi nhưng mà má ơi thằng tí nó không được đến trường.Chủ nghĩa trong đầu chả có bao nhiêu.Hay là má để con đi làm thuê cho nhà bà tám.Nhìn thấy bác cúi đầu không đáp cay nghèo đã khiến đôi tay của má nhăn nheo chai.Tổng kết bốn ngày không thiếu nhà có hoàn cảnh giống nhằm yên người nghèo thì mãi mãi đi làm.Làm đến kiệt sức bán màng chỉ đủ nuôi mấy việc ăn.Cụ mày ở miền không đi vay tiền hàng xóm kế bên có vay vài đồng bạc chữa bệnh cho con nằm.Giải tích lũy số tiền lãi còn hơn gấp mấy chục lần tiền đi vay hôm rồi họ đến ship nữa .Lady hết nữa chỉ còn có mỗi căn nhà tồi tàn mà nhắn nhủ chị.Miên hôm nào kiếm được tiền đừng quốc hội tiêu hết bà má còn bữa.Bữa đói cũng được.Miễn sao trong nhà có dư vài đồng nữa sau này có việc gì.Còn có cái mà lo.Bảng cái sợ cái cảnh đi vay tiền của người ta.Vậy nên bệnh tình của mình cứ giấu các con.Bà cũng muốn được một số tiền đã dành dụm.Nên đâu sáng đi mua thuốc.Đến kỳ.Bệnh trở nặng.Biển nhất quyết bắt má phải uống thuốc.Nhưng chắc đã muộn.Bệnh tình của má ngày càng nặng.Đến thầy thuốc cũng bó tay.Cầm cự được ngày nào.Thì hay ngày đó.Quyền lực trong tay túi vải lấy bộ quần áo lành lặn nhất để thay cho má.Thằng tí đứng một bên phụ gì.Từ ngoài ngõ.Tiếng cuốc lạch cạch gõ trên liền đất.Giọng nói lanh lảnh cất lên.ba mươi bảy chết rồi à.Cách tại sao lại khóc giữa thế.Dạ vâng mà còn mới mất à.Ối thật đẹp.Bản làng lúc này bán kết thân hình số xe.Bước vào xem thử.Chị em điên không có họ hàng thân thích ở đây.Hàng xóm vẫn chưa biết tìm má mà.Chỉ có bà lang sang đầu tiên.Bà cà lắc đầu thở dài.Hơi dài.Tao thấy tội cho hai đứa bay quá.Thế có tiền lo ma chay cho má mày chưa.Dạ có rồi.Mày lấy đâu ra tiền.Thôi.Tao cho vay mười đồng.Cầm lấy đi lo cho má mày.Bản làng vừa nói.Vừa lấy trong túi ra mười đồng.Nên không dám nhận.Trước đó má dành dụm được một ít.Bảo là giữ đó cho chị em biên không được động tới.Giờ má mất rồi.Miền muốn dùng số tiền đó để lo ma chay.Bản làng thấy cô lưỡng lự.Thì tặc lưỡi.Mày cứ cầm lấy đi.Định để bà ấy ta đi trong thiếu thốn hay sao.Mã bài vất vả cả đời.Chị bị hai đứa bay.Bây giờ chết rồi.Thì làm tương tác một chút.Liên gật đầu và cầm lấy.Dạ con cảm ơn cô lan.Nay.Đủ mười đồng đấy.Bản làng khá nhất môn.Đi lấy tiền và cất kỹ trong túi áo.Thằng tí đứng nép sau lưng chị.Hai mắt tròn chú nhìn bà lang.Có vẻ như nó không thích bà ta cho lắm.Nhất là lúc bà ta nhìn chị nó cười cười.Bản làng đi một lát.Thì hàng xóm có phải người xanh.Tuy nghèo khổ thiếu thốn.Nhưng tình nghĩa thì không thiếu được.Mỗi người một tay cùng với chị em nghiên là tường tất cho má.Căn nhà thiếu đi trụ cột gia đình.Nhìn vào khám đá.Thằng tí nửa đêm vẫn còn ngủ mơ sau rồi khóc thét lên.Miền chỉ biết vỗ vai em nhiều lúc trước má hay làm.Gần sáng rồi.Mã pin vẫn còn nằm thao thức.Bắt đầu đầu nhìn lên bàn thờ.Gì ảnh của má.Như đang nhìn hai chị em và mỉm cười.Niệm đang tính xem sau này hai đứa phải sống như thế nào.Cũng không thể đi làm suốt b bò thằng tí ở nhà một mình.Những đứa em ra đồng gặt lúa.Thì miên lại không nỡ.Cực lắm.Điện thoại dài.Tiền hôm trước bản lành cho mượn vẫn chưa kịp chào.Cô phải nhanh chóng con đủ mới được.Tờ mờ sáng miền dậy sớm trong nhà còn sót lại một ít gạo.Biển nấu cháo cho thằng tí an tám.Lát nữa còn phải sang qua nhà bà hạt để gánh lúa.Nhận định gửi em sang nhà hàng xóm để chơi cùng với con trai nhỏ.Mặt trời nó rằng.Bên ngoài đã nghe thấy tiếng bước chân.Bàn thắng chống lạnh đứng ngoài sân gọi vào.Con mèo đâu có nhà không.Ra đây tao bảo.Miền dù bắt.Khỏi viết tay sẽ khiến cho cô choáng choáng.Nghe tiếng bàn anh gọi.Cô vội vàng chạy ra ngoài.Sao thấy bảo cô láng.Mày tắt đi.Tiền hôm trước còn.Thay miền đất gồm bà lang nghìn cô sau đó đoàn đàn nói.Ôi giời.Tao tới đây không phải đòi tiền.Tao có tin vui cho mày đấy.Giải tin vui à.Ừ mày có biết nhà ông hưng.Bán rượu không.Bản làng có vẻ rất cao hứng.Còn nắm lấy tay của miền võ võ.Nhà ông hưng bán rượu ở cuối làng.Miền có đi.Thấy cục gạch đầu.Bà lang lúc này niềm nở nói này.mười₫ kia mày không cần phải trả cho tao.Chỉ cần mày đến đấy ở trên nhà ông hưng nửa năm là được.Nhưng mà.Con không thể bỏ em con ở nhà được.Tìm câu thư thả.Cuối tháng này con con đủ tiền.Con đèn con trả cho bà.Thư thảo cho mày.Khéo mà cả năm mà.Bà làng hữu ngồi nhìn viên một lượt từ đầu đến tận gót chân.Cái lần này.Nguyên được xếp vào dạng xinh xắn.Tuy nhà nghèo.Chân tay có chai sạn.Nhưng mà gương mặt lại rất sáng.Nhất là đôi mắt trong veo không lẫn tạp chất.Miền nam mỹ bà.Tiền cổ thường tình.Em có con còn nhỏ.Thằng bé không thể nào sống một mình được à.Hay là thế này đi.Mày cứ sang nhà ông hưng trước.Để tao ngỏ lời.Xem lại cho thằng tí nó ra luôn.Giải nếu được vậy chị em con đội ơn cô à.Có cái gì đâu.Tao chỉ muốn giúp chị em mày thôi.Đây là cơ hội hiếm có.Giống hưng hiền lành nhất cái vùng này.Mày dọn qua đó đi.Nếu như mày trễ.Là hối hận lắm đó.Bà lành một mực hồi thuốc viên.Cô thấy hơi lạ.Tự dưng sao bà ta lại nhiệt tình như vậy.Ở làng này ai mà không biết.Bà đang nổi tiếng đã gian manh.Hỏng việc gì kiếm được nhiều tiền.La bàn thắng có mặt.Hồn đã mất.Miền nước nữ không định mượn tiền.Nhưng mà tùy tốn quá.Nên nhắm mắt đưa chân.Của con nghe mọi người nói rằng vợ chồng ông hưng cũng được lắm.Cảnh ở chắc không đến nỗi nào.Điền vào nhà đánh thức thằng tí dậy.Hai chị em ăn sáng xong thì thu dọn quần áo đi theo bản anh.Thằng tí còn nhỏ nhưng mà rất nhiều chuyện.Nó kéo tay của miên lại.Thắc mắc hỏi.Chị hai.Chúng ta đi đâu thế.Tạm thời hai chị em mình.Sang nhà ông hưng ở.Bên đấy đang thiếu người làm.Lúc này miền lấy tấm vải sạch.Đọc giảng của má rồi đem theo.Hai chị em đi tới đâu cũng có má theo cùng.Bà lang đi được một đoạn.Quay quả gối.Này nhanh chân lên.Chị em biên đi nhanh không lại bà ta.Thân hình ok.Nhưng mà lúc trần rất nhanh.Thằng tí nó nhỏ.Bà.Tải không lừa chị em mình đúng không chị.Ừ.Chỉ cần nửa nam thôi là trả hết nợ.Lúc đó chị em mình sẽ được về nhà.Miền rất lạc quan.Cũng không biết rằng bản anh nào đâu có tốt bụng đến như vậy.mười động vật lẻ của bà ta có thể thay đổi số phận của hai đứa trẻ này.Làm may hay rủi.Còn tùy thuộc vào số mệnh của chúng.Nhà ông hưng nổi tiếng với nghề rượu gia truyền.Gia đình cũng thuộc hàng khá giả.Khi bản làng dẫn trẻ em miền xanh thì cũng là lúc vợ chồng ông hưng ra ngoài về.Bà ta chỉ tay vào miên sau đó cười tươi nói.Anh chị xem.Con bé này có được không.Trong mười sáu tuổi.Việc gì cũng làm được.Nó gặt lúa giỏi lắm.Lần kế mạch lên.Tôi nhìn thử xem nào.Giọng của bà hương vợ ông hưng cất lên.Biên từ từ ngước mắt lên.Người phụ nữ đối diện với cô mỉm cười nồng hậu.Miền có cảm giác.Ảnh mất bảy nghìn cô rất kỳ lạ.Ông hưng ngồi trên ghế uống trà.Hai chị em liên đứng nép vào nhau.Thằng nhỏ kia là như thế nào.Dạ thưa ông bà.Bà con vừa mất.Em trai còn còn nhỏ.Còn không nữa.Để em ở nhà một mình.Xin ông bà thương tình.Để hai chị em con.Đến đây ở được không ạ.Bà làng lúc này cũng nói trên vào.Nhà anh chị.Nơi đủ một miếng ăn nữa mà.Thôi làm phước cho chị em đó.Bản đường nhìn chồng gật đầu.Miền nhẹ nhõm cả người.Qua da đầu thằng tí vui mừng cảm ơn rối rít.Nhà ông hưng có rất nhiều người ở.Trong đoạn có bà vẫn là người lớn tuổi nhất.Công việc chẳng có gì nặng.Hàng ngày chị nó bếp núc.Nay có thêm chị em biên đến ở.Bà vẫn càng thêm nhàn rỗi.Miền rất tiềm năng.Từ trong ra ngoài lúc nào cũng được quét dọn sạch sẽ.Vợ chồng ông hưng thì rất tốt.Căn phòng phía sau nhà bếp bê dành cho chị em liên ở.Thằng tí mấy bữa đầu chưa quen.Sang ngày thứ ba thì thích thú.Nó bảo rằng.Ở đây còn sướng hơn ở nhà.Đêm ngủ không bị muỗi cắn.Sáng nay mình dậy sớm đồ nước.Để cho ông hưng uống trà.Đang loay hoay trong bếp.Thì bạn hương bước vào.Cái miền.Ra đây mà bảo cái này.Miến gà gọi như vậy thì lật đật đi theo bà hương ra ngoài.Ngành nghề.Dạ thưa bà bà có gì căn dặn à.Hai đứa ở đây đã quen chưa.Có tiêu tốn cái gì không.Dạ không ạ.Ông bà đối xử với chị em con rất tốt.Còn mang ơn ông bà lắm hả.Ừ.Ông bà trước giờ.Không bóc lột ai bao giờ.Thật ra là bà có chuyện này.Muốn nhờ con.Đời mấy ai cho không ai thứ gì.Thật ra từ đầu vợ chồng ông hưng đã tính trước rồi.Họ muốn một cô con dâu.Vừa hai người này lại vừa tròn mười sáu tuổi.Bà miên lại xinh xắn và phù hợp.Tí lên bàn anh dẫn cô sang.Bà hương nhìn là ưng cái bụng rồi.Miền lại không biết gì.Nhưng lại vẫn thành thật và gật đầu.Bà cứ nói đi à.Con sẵn lòng giúp ông bà.Là thế này.Thằng tuấn.Nói đến tuổi lập gia đình.Ông bà thấy con hiền lành nết na.Chi bằng.Con gà cho nó nhé.Chúng ta sẽ không bao giờ bạc đãi con.Nếu muốn.Thì ông bà.Vẽ cho thằng tí đi học.Biển nghe xong mà lạnh người.Gà cho cậu tuần nữa.Người ta đồn.Nhà ông hưng chỉ có một người con trai.Nhưng không được khỏe mạnh bình thường.Cậu tuần bị bệnh phong và ít ai thích mập.Thậm chí người ta còn đồn rằng mặt của cậu rất là xấu xí.Cả người của cậu lở loét cưỡng hiếp.Men chưa từng gặp cậu tuấn.Căn phòng phía sau nhà luôn là điều cấm kỵ.Bảng lương không cho ai vào.Mỗi bữa bà ấy tự mang cơm đến.Thấy miệng im lặng cúi đầu.Bản hương thở dài nói tiếp.Chắc là con đã nghe người ta nói ra nói vào rồi chứ gì.Có đúng không.Miền biết thân biết phận của mình.Được gà cho gia đình ông hưng là may mắn lắm.Nhưng cô không có tình cảm gì với cậu tuấn.Quảng trị.Biển chưa tính đến chuyện gà đi.Cô chỉ muốn kiếm tiền để nuôi em.Miền mạng giảm từ chối.Dạ thưa bà.Thật sự con không có ý chê bai thì cậu tuấn.Nhưng mà con vừa mất.Con bú để tang má con.Mong bạn hiểu cho con ạ.Đến cả một đứa con gái nhà nghèo.Cũng không chịu cả cho con trai mình.Bảng lương bực bội.Số tiền bỏ ra nhiều bà lãnh mai mối không thể nào mất trắng được.Với lại bệnh tình con trai họ.Ngày càng nặng.Không thể nào đợi thêm được nữa.Miền thắng rùng mình khi bà hương nhìn cô.Giọng nói lúc này.Không còn dịu dàng nữa.Ông bà cho hai đứa ở lại đây.Không phải là để làm cảnh đâu.Bảng điện tự viết thần biết.bảy tuổi biết nghe lời.Nói xong bà gương mặt mày nhăn nhó đứng lên.Miền lúc này luống cuống đi theo năn nỉ.Bà ơi bà bảo con làm gì cũng được việc đồng áng con làm rất giỏi còn chị xin bà.Mày không có quyền từ chối.Bản làng đã bán mày cho tao.Nếu muốn rời khỏi đây.Thì mày.Đưa ba mươi đồng đấy.Mình nghe xong há hốc mồm kinh ngạc.Hóa ra là bà lang đã lừa cô.Cảm giác đau đớn ê chề.Còn tưởng rằng bà ta có ý tốt với mình.Thằng tí lúc này ngủ dậy đi tìm chị.Nó thấy miền miệng môi tay run bần bật.Vội vàng sốt sắng hỏi.Chị hai.Chị làm sao thế.Miền nhìn em.Gương mặt đen nhẻm của nó khiến cho cô chạnh lòng.Nên cảm thấy cuộc đời mình thật là trớ trêu.Vì không biết chữ.Nên cô đã bị bà đánh lừa.Bà ta bảo mình lăn tay vào tờ giấy nhưng lại cô không rõ ràng nội dung đó là gì.Chỉ nói rằng đó chính là giấy sói đỏ.Lúc nãy nghe bà lương nói rằng cô đã bị bán.Miền mới vỡ lẽ.Số cổ đã khổ rồi.Miền không muốn thằng tí giống mình.Cô luôn khao khát được cho em đi học.Những lời bàn hương nói.Lại làm cho cô lung lay.Biển xoa đầu thằng tí sau đó mỉm cười.Tí này.Em sắp được đi học rồi đấy.Em có thích không.Em không muốn đi học đâu.Chị hai ơi.Chị cứ rảnh tiền đi à.Hốc mắt của viên lúc này ngấm nước.Thằng nhỏ thì được đi học thì mừng lắm.Nhưng chỉ vài giây sau nó lập tức thay đổi.Miến hiểu lý do vì sao.Nó sợ khổ vất vả sợ cô không có tiền.Nhìn vào mũi của nó.Ông bà thấy thương chị em mình.Nên đồng ý giúp đấy.Em không cần phải lo chuyện tiền nong.Lúc nãy bà tìm chị để tính cho em đi học đấy.Có thật không chị hai.Họ tốt với mình thế.Ông bà tốt lắm.Biển cảm thấy chua chát khi nói dối em.Những vị tương lai của nó.Không phải đánh đổi hạnh phúc của mình.Đến chưa thằng tí theo phụ miền rớt đèo hai chị em thì hộp làm tài xế chiều.Bà vẫn thấy tôi.Nên gọi ít bánh đem cho.Trời thì nắng.Cái ao nuôi cá sau nhà bèo nổi từng mảng.Áo của miền ướt cả mồ hôi.Tóc bết dính vào mà.Thằng tí lúc này đứng trong bóng râm.Nổi bọng ra.Chị hai ơi chị bảo nghỉ một tí đi.Chị gần xong rồi đợi chị vứt hết bên này nữa rồi về.Tí có ngồi đấy đừng có ra đây nhá.Hai bên đều là ao nuôi cá.Hơi nước bốc lên hừng hực.Miền không biết mệt.So với gặt lúa giữa đồng thì bước bảo đỡ cực hơn.Chốc lát miền lại nhìn xem.Thằng tí nó đang làm gì.Nó viết được một nửa.Hai tay bị giun đỏ.Miền xót quá.Nên không cho em bớt nữa.Đang ngồi khoanh chân.Tay nâng niu coi bánh và bà vẫn đem cho.Biển báo.Em cứ ăn đi.Nhưng nó không chịu.Nhất quyết cho cô làm xong.Sau đó mới cùng anh.Hai tay của miền mỏi rã rời đôi mắt to tròn khẽ chớp.Mồ hôi chảy vào mắt cay rát.Bị ngứa cổ sau vài cái cho đỡ mỏi cầu trời bắt gặp hình ảnh một người đàn ông bóng lưng vững.Trái đang xoay về phía cô người đàn ông đó không biết làm gì chỉ thấy đứng im bất đồng.Mắt nhìn xa xăm liên hiếu kỳ kể cũng là giữa trời nắng thế này.Tại sao anh ta cứ đứng như vậy không thấy mệt sao chị hai chị hai ơi.Tiếng gọi của thằng tý khiến không gian yên tĩnh bị phá vỡ người đàn ông đó xoay.Nhìn về hướng phát ra âm thanh vừa rồi miền thoáng ngẩn ngơ gương mặt góc cạnh.Tuấn tú đôi mày rậm nhíu lại chồng anh ta tầm ba mươi tuổi trên người thoát ra phòng.Phải tao nhã và sang trọng người đàn ông này cũng đang nhìn miên nhưng không thấy tí cảm xúc.Thằng tí lúc này khí hư chị ơi chị xem này bà bấm.Chúng ta có ăn là bánh ngon này em đói thì em ăn đi.Miệng cười tươi rói nhìn thằng tí nó đành thèm nhưng vẫn ráng nhìn miền nói mãi nó mới.Lấy một cái để ăn từ lúc nên xoay người lại thì không thấy người đàn ông kia nữa cô đào mắt.Bằng tìm kiếm dò bắt đầu thôi cảm giác mát mẻ sảng khoái cả người.Trần quyết tầm năm phút nữa là xong bụng đói nên hai chị em ăn rất ngon.Bà vẫn thèm chị em yên như con cháu có đồ ăn liền lén đem cho.Bị lột sạch lớp lá chuối bên ngoài chiếc bánh chưng và đưa cho tí.Em ăn nhiều vào.Chị thấy em gầy hơn trước đấy không em khỏe lắm chị ăn đi à.Có mỗi cái bánh chưng nhưng hai đứa lại cứ nhường nhau miên thương em đang tuổi.Tuổi lớn nhưng lại thiếu chất người cứ gầy tong teo thằng tí bằng chén nước lên uống ngừng.Quét miệng sau đó cười em lo quá chị xem căng bụng luôn rồi.Trong cái chòi lá cách đó không xa anh mất được buồn còn một người đàn ông hướng về phía chị.Biên có lẽ sự hồn nhiên của hai chị em trả thu hút anh ta chú ý đổi mất tình.Nhìn chằm chằm vào cô gái nhỏ gò má thì đứng dưới nắng mà mình đó.Trong mũi cao vút gương mặt của cô rất nhỏ chỉ lớn hơn lòng bàn tay một tí.Biết đôi mắt của miền rất đẹp lấp lánh như sao trời miền không biết mình bị.Nhìn lén miệng cười toe toét ra đầu của thằng tý hai chị em ăn xong thu dọn dụng cụ.Đi về miền còn phải sang nhà bà hạnh nữa.Nhà đó còn thiếu cô nửa tháng tiền công để lâu quá sợ người ta lại quên mất không trà.Biển tắm rửa sơ qua rồi thay một bộ quần áo khác cô đã tìm phép bản hương rồi.Nhưng trước khi đi cô phải thưa lại thêm một lần nữa bà đường lúc này đang ngồi.Lưng tìm trước thẳng kỳ miền đứng ngoài nhẹ nhàng cất dầu.Dạ thưa bà bà cho con sang nhà bà hạ một chút à ừ đi đi.Hứa với bà đấy mày mà trốn thì không yên thân đâu dạ con nhớ.Bà lương khá hài lòng với thái độ của miên cũng không khó chịu với cô nữa từ đây xa.ba hàn cũng không xa lắm chỉ mất nửa giờ.Mandy được một lát lại phải cái nón để quạt cho đỡ nóng.Đôi dép dưới trần mòn tim.Khiến chân của cô hơi đau.Từ xa đã nhìn thấy căn nhà rộng lớn nguy nga của bà.Căn nhà lớn nhất vùng này khiến rất nhiều người ao ước.Những cây cột bằng gỗ nhãn bóng đứng sở sức.Viên không dám đi thằng trước cửa.Bà hằng nhìn thấy cô từ trước cửa vào.Không khéo.Lại đánh gãy chân.Miền ít hàng đầu lắm.Gặt lúa cho bà cũng hơn hai năm rồi.Nhưng mỗi lần trả công đều do người khác đưa.Lần này.Nếu không phải xin nghỉ làm luôn.Thụy miên trả sang đây làm gì.Miền rễ qua con đường đất.Hài trấn thành thoát đi nhanh.Cô lấy cái nón ra.Chỉnh lại quần áo hai nhắn rồi sau đó cất giọng nói.Có ai ở nhà không hả.Biệt đội một lát.Thì nghe tiếng pháp lệ chạy qua.Một người phụ nữ trung niên nhìn cô.Hất cằm.Mày tìm ai.Chả còn đến tìm bà chủ.Để lấy tiền công gặt lúa.Mày đứng ở đây.Tao bảo tao hỏi bà.Nói rồi bà ta đóng sập cửa lại để liên đứng bên ngoài đời.Bức tường kiên cố cao hơn đầu nên miên chả nhìn được gì bên trong.Công nghiệp mấy viên đá dưới chân.Tay vuốt vuốt lọn tóc rối.Thôi tôi xin lỗi.Viên uống cuống cô vô tình đá băng chống một người đàn ông.Liền rối rít xin lỗi người ta.Miền lần đầu.Tầm mắt hai người giao nhau.Người đàn ông này lúc nãy.Bên nhìn thấy ở ngoài áo.Phải hiện tại anh ta lại đang đứng trước mặt cô.Dáng vẻ có phần khiến cho miên hơi sợ.Đảng ta nhiệm nhỉ.Và không đoái hoài gì đến lời xin lỗi của min.Cứ nhìn cô lạnh nhạt.Cô lục tốn.Anh.Anh có sao không à vừa rồi tôi.Biển còn chưa nói hết cầu.Khi người đàn ông kia ông dùng rất quả cầu.Tay của anh tài đặt ở cửa dứt khoát kéo dài.Liên hệ mắt nhìn vào bên trong.Người phụ nữ khi nãy đã xuất hiện.Bà ta cuối đầu gọi một tiếng.Cậu thiện.Viên tròn xoe mắt.Nhìn người được chào hỏi kia đi mất.Anh ta không thèm dừng lại một giây nào.Cũng không liếc mắt dù chỉ một cái giống như xem người khác chỉ là không khí vậy.Này con kia.Tiền của mày đấy.Mày đừng có vác mặt tớ đi mà hỏi nhé.Sao lại có nhiều đây à.Con.Có làm đủ công mà.Người phụ nữ kia tự dưng trút giận lên người của miên.Còn lớn tổng quát cô.Men vừa nhìn đã biết rằng.Tiền đưa bị thiếu.Cô phải hỏi cho ra nhé.Mồ hôi nước mắt của cô.Chứ đâu có sung sướng cái gì.Thấy miền không chịu về.Người đàn bà kia bây giờ mấy giờ học đe dọa.Mày dám nói rằng bà chủ ăn gian à.Mày có tin.Tao bảo tao mách bà không.Nhưng rõ ràng là gì đưa thiếu.Con không làm gì sai nên con không sở.Nếu như chỉ dmax với bà.Thì con cũng muốn gặp bà.bảy gan to nhỉ.Tao thả chó cắn chết mày bây giờ.Dứt lời liền nghe thấy tiếng chó sủa inh ỏi.Người đàn bà kia chỉ là người ở.Nhưng bản tính hung hãn.Bà tao mở dây xích cho mấy con chó bị giam trong chuồng.Chống lão già.Miệng chảy dãi như muốn ăn tươi nuốt sống miền.Cô vừa sợ vừa chứ.Họ giàu rồi.Lại còn bóc lột sức lao động.Ăn trên nỗi khổ của người nghèo chứ.Một con chó lông trắng gầm gừ nhảy xổ ra.Củ hoàng quá tránh sang một bên.Hải trần mất thăng bằng.Nên ngã nhào xuống ruộng.Cả thân hình mảnh mai của min.Bị vùi dưới lớp bùn đất.Chồng hiền thê thảm vô cùng.Con chó tuột xích chạy rất nhanh.Trong khoảnh khắc nó nhào tới mình.Men không còn chỗ nào để tránh.Hai mắt nhắm nghiền.Trần của cô bị chặn mất rồi đứng lên không nổi.Hai tay dơ lên như chống trả.Nhưng đợi chừng vài giây không thấy hề hấn gì.Miền thấy lạ.Nhìn hết mắt lại.Người đàn ông khi nãy đã quay lại.Tay của anh ta nắm sợi dây xích.Kiềm hãm con chó.Cô thợ vào lồm cồm ngồi dậy.Công an người đàn bà kia lên tiếng.Dạ thưa cậu cô ta đến đây gây sự.Tôi chỉ muốn ra cô ta rồi cho cô ta đi thôi.Gì.Dì đưa thiếu tiền công cho tôi còn nói tôi muốn gây sự.Đúng là không nói lý lẽ được.Này đây mày im cái mồm ở đâu ra cái thứ cãi lời người lớn đấy à.Giải thích trọng tài của cậu thiện bỗng nỗi lòng.Con chó gầm gừ.Tới bổ chân của bà thoa.Bà càng hoảng hốt né tránh.Mặt của bà thỏa đau bụng bự.Dường như đang rất tức giận.Nhìn thấy bà ta cúi đầu.Là tôi xài chưa cậu.Tôi trả đủ tiền rồi.Tôi đuổi cô ta đi ngay à.Nên không biết người đàn ông được gọi là cậu thiên kia là tốt hay xấu.Trí thành động nãy giờ của anh ta đều có ý muốn giúp cô.Miền định cảm ơn một tiếng.Nhưng trước khi để cô có cơ hội.Đảng ta đã rời đi.Bà thoa hàn học nhìn điên.Thiếu điều còn muốn đánh cô nhưng phải nhịn xuống.Biến những bộ quần áo trên người.Không còn chỗ nào sạch sẽ.Mặt của cô bây giờ cũng lấm lem.Cù lao lên bờ đứng chờ bà hòa vào trong nhà lấy tiền.Miền hiếm khi tổ mò chuyện của ai bao giờ.Những người đàn ông kia cứ làm cho cô phải lăn tăn suy nghĩ.Hình như từ lúc gặp tới giờ.Của trường này anh ta nói một tiếng nào.Nguyễn đăng đông triều thì bà thoa quay lại.Bà tao ném tiền xuống đất kênh kiểu.Đấy.Tiền của mày đấy.Còn bây giờ.Vì đúng là quá đáng.Mày đừng tưởng rằng.Cậu thiện da mặt thì mày có quyền lên tiếng.Tao đấy.Chả sợ.Miền thấy bà càng rõ ràng.Là sao.Thế mà lại nói là không sợ.Nhưng mà thôi cô lấy đủ tiền rồi.Không cần phải đứng đây nghe bà tao khoái.Phụ cấp tiền vào túi.Sau đó nhanh chóng bước về.Về tới nhà.Bà vẫn đang ở trong bếp.Cái miền cả người bùn đất.Nên bà ta nhíu mày hỏi.Mày làm sao thế người nhận lại nấm lim thế kia.Con sang nhà bà hạnh về.Họ đưa thiếu tiền.Lại còn thả chó cắn con.Cụ mày có cậu thiện gì đấy.Đức giả dối còn à.bảy quyền cầu thiện à.Của lắc đầu.Lúc trước bà có nói rằng nhà bà hạnh phước tạp.Cậu cũng không quan tâm chỉ lắm.Bà vẫn lấy cái khăn sạc đưa cho miên.Cậu thiện ít khi ra ngoài lắm.Mày hiền lắm mới gặp được cậu đấy.Bà biết cậu thiện là bà.Lúc trước tao làm bên nhà đấy nên tao biết.Kể ra cậu thiện bề ngoài lạnh lùng.Trừ tội lắm.Chả hiểu ông táo nghĩ cái gì.Bà lại rước má con bà hạnh về nhà.Biển cảng nghe lại càng tò mò.Cô lại gần bà vấn sau đó ở nhà.Thì bảo hạn.Không phải là mẹ ruột.Của cậu thiện ở bà.Ừ bà ta là mẹ kế.Một đứa con trai riêng là cậu thành.Từ ngày bà ta về nhà đó.Thì tao có bị tống ra khỏi nhà đó luôn.Trước kia.Tao theo hồi máu của cậu thiện.Chỉ tiếc là.Bà vẫn lúc này thở dài thườn thượt.Miền đang định hỏi tiếp.Thì nghe tiếng bà lương gọi cô.Bà vẫn suối vào tay của miền chén thịt nướng và sẵn.Này đang về thằng tí.Con cảm ơn.Mày đi đi.Không bà lại hỏi.Miền về phòng thay bộ đồ khác rồi lên trên nhà gặp bà lương.Nhìn nghĩ bụng chắc vợ chồng họ đình bàn tiếp chuyển.Và mình và cậu tuấn.Đúng như miền dự đoán.Còn những lúc này về mặt rất nghiêm túc.Ngồi đi.Miễn không dám.Làm sao có thể ngồi ngang hàng với ông bà được.Biển xua tay từ chối.Dạ con đứng được rồi.Ông bà có việc gì cứ nói à.Bắt đầu từ ngày mai.Mày phụ trách mang cơm văn phòng của cậu tuấn.Qua tháng sau.Thì được ngày tổ chức đám cưới cho hai đứa.Tháng sau hả ông.Có gấp không ạ.Chỉ còn một tuần nữa.Con sợ.Cậu tuần không thích con à.Dường như câu trả lời của miên không được lòng của ông hưng.Nghe chén trà đặt mạnh xuống bàn.Âm thanh chói tai.Ông bà tính làm sao thì mày cứ nghe vậy đi.Mày đừng có đôi coi làm gì.Dạ.Vậy thằng tí em của con.Tao sẽ giữ lời với mày mày cứ yên tâm.Miền gặp đầu nghe theo sự sắp đặt của ông hưng.Thôi thì phó mặc cho ông trời vậy.Miễn sao thằng tý được đi học.Là cô mừng lắm rồi.Bạn đường đưa chiếc hộp màu xám cho miên.Bên trong có mấy xuất vải.Mày thích màu nào thì mày chọn đi.Mai bảo dẫn mày.Đi mai vài bộ quần áo mới.Làm dâu nhà này.Không thể nào xoay xoay được.Dạ màu này à.Miền trọn đời chứ thật ra chả có tâm trạng đâu mà thích.Nghĩ tới những lời người ta đồn đại về cậu tuấn.Biển hội sở.Lúc quay lại phòng.Khi thằng tí đang hí hửng ăn thịt.Nó kéo tay của miên.Chị hai ơi.Ngon lắm.Ừ tí ăn đi.Lạy chị ăn dưới bếp bảo tuấn rồi.Ngồi nhìn em ăn mà miên cảm thấy rất vui.Ít lâu nữa thôi thằng tí sẽ được đi học.Tương lai nó sẽ sáng hơn bên rất nhiều.Chắc là mã trên trời cũng yên tâm được rồi.Thằng tí hẹn nước mắt nhìn chị.Nó cảm giác nguyên có tâm sự gì đó.Bạn cứ buồn buồn.Đợi nó ăn xong.Miền phụ bếp rửa chén.Cô thấy bà vẫn ngồi trên tấm chiếu cạnh nhà bếp.Đừng bóp hai bả vai.Bà vẫn hơn tuổi má miền nhiều lắm.Nhưng cô lại rất quý bà.Biển nào sạch tay rồi ngồi xuống bên cạnh.Nhanh ngầu nói.Bà ơi.Trẻ con bó tay cho bà nhé.Con bé này đúng là khéo tay.Chuyện gì cũng biết làm.Sau này già đi.Chẳng sợ nhà chồng chê bai.Còn.Còn tất cả cho cậu tuân bà.Cái gì.Bà vẫn như không tin được.Sao đỏ còn hỏi ngược lại miên.Ai nói với mày chuyện này.Ông bà đã tính hết rồi.Tháng sau bà.Tay của bà vẫn buồn thống.Thật lòng mà nói bà quý miên như con cháu trong nhà.Đã nghề quà gia cảnh của hai chị em bài lại càng thương.Vị thần cậu tuần bà vẫn không biết phải nói như thế nào.Chính bà cảm thấy thiệt thòi cho miên.Cậu tuần mắc bệnh nên xa lánh mọi người.Hầu như quanh năm suốt tháng đều ở trong phòng.Vợ chồng ông hưng tìm đủ mọi cách chạy chữa.Nhưng bệnh tình của cậu lại không mấy thuyên giảm.Hôm rồi.Bà vẫn có vào phòng của cậu đâu rồi.Bà thấy bộ dạng cậu tuấn.Còn hoảng sợ lắm.Nói gì miên.Có vẻ như tình hình cậu tuân không được yên ổn.Nên vợ chồng ông hưng mới tính đến chuyện cưới vợ cho cậu.Bà vẫn nhìn viên thật thà chân chất.Mà nhói lòng.Bạn nắm lấy tay của men.Ông bà hứa cho mày lợi ích gì có đúng không.bảy chưa biết mặt mũi cậu tuấn thế nào.Tại sao lại chịu cả đi.Có con.Miền giàu sĩ ngồi dựa vào bàn phấn.Hãy tải giết cánh tay của bà.Trong mắt của miền chất chứa một nỗi buồn man mát.Bà nói con là đứa hám tiền cũng được.Con đồng ý tả cho cậu tuấn.Chỉ vì một chữ tiền thôi à.Bà vẫn kể cho mình nghe về câu chuyện về cậu tuấn.Để cho cô khỏi bỡ ngỡ.Vợ chồng ông hưng ăn ở không đến nỗi nào.Nhưng âu cũng là số phận.Họ chỉ có duy nhất một người con trai.Cậu tuấn năm nay gần ba mươi tuổi.Căn bệnh quái ác đã khiến anh ta trở nên già cỗi.Bà vẫn nhỏ đóng.Chỉ đủ để cho miên nghe thấy.Mày đem cơm cho cậu tuấn.Tốt nhất.Đứng xa cậu vài bữa.Con người cậu bị bệnh mà trở nên gắt gỏng khó chịu.Mày không được chọc giận cậu.Dạ con biết rồi.Khi nào.Cậu.Nổi giận với ai chưa bà.Bà vẫn nghèo mắc suy nghĩ.Tình cảm miễn là cô gái đầu tiên được ông bà cho vào phòng của cậu tuấn.Không biết nên vui hay nên buồn.Men hội hoàng mạnh.Người cô sắp gà tính cách thất thường.Không biết bản thân sẽ gây ra chuyện gì.Kiếm cho cậu tuấn chuẩn.Bà vẫn vỗ nhẹ vào tay của min.Mày đừng có lo lắng quá.Nếu đã là duyên phận.Thị trấn cũng không được đâu.Còn nếu không có duyên.Chị ép cũng chả được.Dạ vâng.Con đã lựa chọn rồi cho dù thế nào.Toàn cũng chấp nhận à.Cái gì không biết đi mày cứ hỏi tao.Rủ chào chị em bài cũng mới tới đây.Chưa biết rõ quy tắc của nhà này.Biển lặng lẽ ra xào chè cùi.Tâm trạng cứ lơ lửng ở trên mây.Tem trúng tay mấy lần rồi đấy.Những việc quá tò mò.Nên cô đã nén tìm đến căn phòng phía sau nhà.Không gian yên tĩnh đến lạ.Miệng hít mạnh một hơi sau đó dựa lưng vào tường.Còn chưa kịp nhìn vào bên trong thì nghe tiếng động.Âm thanh đồ vật.Bị đập bể.Vàng lên rõ mồn một.Còn kèm theo.Tiếng rên hừ hừ của cậu tuấn.Trong làng này chưa có mỗi cậu bị bệnh không.Men chưa hình dung được căn bệnh đó sẽ biến một người khỏe mạnh thành ra như thế nào.Của áp sát tài gõ cửa.Âm thanh nghe rõ hơn.Tiếng là hết gầm gừ.Khiến cho cô rùng mình.Mày đứng đây làm gì.Con con nghe tiếng cậu tuần nên bản.Từ lúc nào đã đứng ngay sau lưng của viên hai hàng chân mày nhíu chặt trên tay bà ấy bừng chén.Mũi tỏa ra nồng nặc tiền vội vàng tránh sang một bên bạn lương đặt tay lên cửa.Sau đó ngừng lại nhìn viên.Trước sau gì hai đứa cũng là vợ chồng thôi hôm nay mày mang thuốc vào cho cậu đi.Bà đứng chờ mày bên ngoài dạ vâng ạ.Bưng chén thuốc mà tay run rẩy cô lấy cân nào mở cửa ra miền thẩm vắng mình đúng là quá.Mò và thanh truyền cảnh cửa hé ra vàng lên tiếng kéo kẹt nghe lạnh người.Bên trong tối đen như mực xộc vào mũi của cô là mùi ngai ngái mùi ẩm mốc mùi thuốc.Tất cả hòa quyện lại với nhau tạo nên một mùi khó ngửi vô cùng miền lấy một tài bột.Dạ dày cuộn trào như muốn nôn ra cô là ai.Giọng cậu tuần mồm khiến cho miền giật mình cô đứng thẳng người khẩn trương cáp.Dạ thưa cậu con nằm yên con bằng thuốc tới cho cậu ạ.Tên là biến sao cậu tuần nhầm nhầm trong miền ánh sáng trong phòng mời.Men không nhìn thấy anh ta đang ở chỗ nào sống lưng của cô lạnh toát không nghe tiếng bước chân rất.Nền nhà tựa như đang rất gần mình miền bắc giác lùi về sau đến khi lưng của cô.Báo tường không còn đường lui nữa.Mồ hôi trên trán tôn nhiều mưa giọng của cậu tuần lạnh lẽo.Cô là vợ của tôi sao dạ ngẩng mặt lên.Điền từ từ ngẩng mặt ánh mắt kính sợ không dám nhìn thẳng về phía đối diện trong một giây.Ngồi miền hút hàng hét lên một tiếng rồi xoay người bỏ trải bản đường đứng bên ngoài vội.Chặn cửa sơn sáng hỏi.Sao thế.Con ra ngoài hết đi dạo của cậu tuần quát lên.Bà lương và miên đều giật mình cô thật sự bị dọa sợ người cậu tuấn giống như một bộ xương.Gương mặt hốc hác đáng sợ khi bàn tay anh ta lướt qua mặt của cô cô thấy nó giống như những con chó.Hình thù kỳ gì nên không kiềm chế được nên mới bỏ chạy.Bản hướng khó chịu kéo tay của nguyên một mạch ra ngoài sân sau.Có phải con của tao không dạ thưa bà còn nhất thời hoàng sợ.Mày dẹp ngay cái bộ dạng đó cho tao mày phải nhanh sinh cho thằng tân một đứa.Mày nghe rõ chưa giọng của miền yếu ớt đáp lại cô đang.Cố gắng để nén nỗi sợ hãi bản lương tức giận nên không thèm lắng nghe miền bị mất.Một trận bà nương dùng những lời lẽ khó nghe để mà dần dekko còn nói rằng ngày mai.Có phải đến phòng hậu hà cầu tuần.Thằng tí lúc này đang cùng với bà vẫn dọn cỏ ngoài vườn lau nhà chị bị mắng.Liền muốn đến xem thử bà vẫn kéo tay của nó lại nhắc nhở.Tí tập trung nhiều thỏ đi.Bà ơi cậu tuấn là ai hả bà con trai của bà chủ chưa anh.Mày còn nhỏ lắm đừng có quan tâm tới mấy chuyện này.Bà vẫn biết ngay làm biên đã bị cậu tuần giải cho sờ.Tay nhổ cỏ nhưng tay thì đang nghe ngóng tình hình.Những lời của bà lương lọt vào tay của thằng tý.Nó giật mạnh đám cỏ dưới chân.Trong đầu nó lúc này.Chỉ có toàn xoay quanh cái người tên là cậu tuân kia.Lúc miền tây phòng.Cô bảy ra vẻ mặt bình tĩnh nhất có thể.Cô đã lựa chọn thì nên đối diện du thế nào.Cũng không được than vãn với bất cứ ai.Nhất là thằng tí.Nhìn đẩy cửa bước vào.Thằng tí lúc này đang nằm trên giường.Quay lưng về phía của cô.Cô cứ tưởng rằng em đang ngủ nên không dám đi mà.Cô lấy cái quạt ngồi bên mép giường.Một tay của lại đuổi muỗi một tay thì quạt điều đều.Miền nhớ má.Giá như mà còn sống thì hay biết mấy.Chị em cô sẽ giống như trước.Được mái che chở chả cần lo nghĩ gì.Mà bảo thằng tí giống ba.Mặt mũi sáng láng.Miệng thì giống má.Hồi xưa mà đẹp có tiếng.Những cái nghèo.Đá bào mòn đi sự xinh đẹp của má.Chỉ để lại một người phụ nữ lam lũ chân lấm tay bùn.Biển ngồi một lát.Thì ra xem cửa nào đã khóa kỹ chưa.Đêm nay gió mát lồng lộng.Mấy nhánh cây xoài xuống trước cổng.Và bảo nhau nghe xào xạc.Ca nhạc một viên đá.Ném về phía cảnh cây mận.Còn quà vừa đáp xuống vội vàng bay lên.Tiếng kêu quành quạch.Bỗng kiến căn nhà chìm vào một màn âm u.Người ta nói rằng.Tiếng quạ kêu là điểm g.Nên cũng hơi sợ.Mày bảo mà ngủ đi đứng đó làm gì.Tiếng của bà vấn làm cho miên giật thót tim.Vừa rồi bà ấy cũng nghe tiếng quạ kêu.Tâm trạng tự nhiên chồng xuống.Miệng nói.Dạ bà chưa ngủ hả bà.Tao già rồi nên khó ngủ.Bà miên này.Dạ.Mày có muốn trốn đi không.Còn biết đi đâu bây giờ.Bà chủ hứa nếu như con gà cho cậu tuấn.Thịt thằng tí sẽ được đi học à.Tao biết là mày thương em.Nhưng mà mày.Không sợ bị lây bệnh à.Bà còn muốn mày sinh con cho cậu tuần nữa đấy.Từ nhà bà vẫn nói xong.Biển lại càng sở.Nhưng làm sao mà trốn được cả đời.Bảng lương đã nói rằng.Nếu như miền trả đủ ba mươi đồng.Thì có thể rời khỏi ngôi nhà này.Đối với miền ba mươiđ là một gia tài.Đời này.Cô đâu dám nghĩ tới.Bà vẫn không biết chị em điên bị bán đến đây.Chỉ nhà cô kể thì mới rõ đầu đuôi.Khuôn mặt đầy nếp nhăn lắc đầu thở dài.Số mày đúng khổ thật.Người thân thì chả có.Tao muốn giúp mày mà cũng không được.Còn biết bà thương con.Thôi thì đành chịu bà.Còn là chị vì tương lai của em.Chú thì sinh này.Có đánh tỷ chưa.Nhìn cũng bảo vẫn lùi thủy vào trong nhà.Còn quả thì nói lại bay đến và đậu trên ngọn cây.Giống như điểm báo rằng.Ngôi nhà này sắp xảy ra chuyện không may.Sáng ngày miền dậy sớm mặt trời chưa nó rảnh thì viên đã dậy đun nước.Nấu cơm xong hết cả rồi.Cô ngồi trước bếp lửa với tâm trạng lo âu.Hôm nay.Min sẽ đến phòng cậu tuân để dọn dẹp.Nghĩ tới anh có chút lo lắng.Nhưng mà cô sẽ cố gắng vượt qua.Chỉ cần nghĩ đến em trai của mình là được.Vợ chồng ông hưng có thói quen uống trà mỗi sáng khi thức dậy.Nhìn càng đúng sở thì phát sẵn một ấm để trên bàn.Bà lương chỉnh lại mái tóc.Rồi từ trong phòng bước ra.Hai mắt thâm quầng thấy rõ.Bệnh của con trai bà càng ngày càng xấu đi hai thân già lo lắng cách mấy cũng không có tác dụng gì.Bảng lương vẹn tấm rèm cửa.Thì đang nhìn thấy miên pha trà.Chuyện hôm qua bà còn giận.Nhưng bà không nhắc lại nữa.Bảng lương phẩy tay.Để đó.Số nhà dọn cơm đi.Tổng sắp dạy rồi.Dạ vâng.Bà này.Mày cơm nước xong theo bà ra ngoài một chuyến.Bị máy ép bộ quần áo.Dạ vâng ạ.Thế thì.Con đi.Rồi con về con dọn phòng cho cậu tuần sau à.Bà hương gật đầu.Đồng hương lúc này cũng vừa mới thức dậy.Trầm ngâm kéo ghế ngồi xuống.Tâm trạng hai vợ chồng ông bà đều rất nặng nề.Bạn hường rất kém trà đưa cho chồng sau đó chậm rãi.Hay là tổ chức đám cưới sớm hơn đi ông.Tôi thấy cái đàn này thằng tuân.Chưa nói được hết câu thì nước mắt chực trào.Tổng hết đời của vợ.Bà xã nhà thầy coi ngày.Nếu được.Thì ngay trong tháng này.Con bé đó không có cái gì bất thường chứ.Nó thương em.Nên không dám làm liều đâu.Nên mặc của ông hưởng giãn ra.Tìm mãi biết có người chịu gà cho con trai của họ.Nhất định phải có đứa cháu nối dõi tông đường.Bảng lương ăn xong lấy ít tiền bỏ vào túi.Rồi nói cái miệng.Cầm lấy xấp vải đi theo mình.Biển cẩm cái ô đi sau che nắng cho ba.Tiệm may quần áo phải đi ngang qua con đường đất.Bụi bặm bám đầy màu sắc giày bà lương.Hai người chủ tớ đi một mạch không biết mệt.Bảng lương có phải đến chỗ thầy xem ngày nữa.Đến nơi bàn hướng dẫn dò miên.Mày ở đây đợi bà.Nhớ bảo người ta đo mày nhanh lên.Bao nhiêu tiền bà trả cho.Dạ.Bà không cần con đi chung nữa hả.Thôi.Mày vào trong này đi.Bảng lương không nói gì bởi vì sợ miên biết suy nghĩ nhiều.Tiệm may quần áo lớn nhất là.Và miếng chưa từng được đặt chân tới bao giờ.Nên nóng lắm.Men nghìn một lượt bài bát tràng tiền.Hai mắt thích thú.Đột nhiên.Cô bị một người đụng phải.Xém chút nữa là ngã chuối xuống đất.Giọng nói tình kiểu bằng len.Đây.Mày không có mắt à.Chỗ này.Mà mày cũng đến được sao.Bà thoa cười khinh khỉnh nhìn biên.Khi thấy mấy tấn tài trên tay của cô thì ba tác lại nhíu mày.Mày ăn cắp ở đâu có đúng không.Tôi không ăn cắp.Bạn nói cho đàng hoàng.Các tướng nghèo kiết xác như mày.Lấy tiền ở đâu ra.Mà mua máy xúc bài này.Tiền bị khinh thường.Không phải lần đầu tiên.Nhưng chưa gặp ai lại nói chuyện mỉa mai khinh miệt như bà thoa.Cô giáo giảng bát tràng.Bà đừng có khinh người quá đáng.Tôi dù nghèo.Không bao giờ đi ăn cắp.Loại người ăn chặn tiền người khác như bà.Con ranh con này mày đang ám chỉ ai.Thôi.Nó còn nhỏ.Chị một tí.Đổ cậu thiện xong rồi đấy.Chủ tiệm may là một người phụ nữ.Có vẻ rất nhiều chuyện.bảy nghìn viên nháy mắt.Miếng chùi đến bộ quần áo và bà hòa mới nhận màu sắc tàu nhé.Chất liệu thuộc hàng hiếm.Đúng là con nhà giàu có khác.Bà hỏa lúc này vẫn còn bực bội.Lấy tiền trong túi ra.Hỏi với giọng mẹ thiên hà.Hết bao nhiêu tiền.ba mươi₫.Bị ghẻ phỏng trốn mất.Vài bộ quần áo thôi mà đến những ba mươi đồng.Bằng viết số tiền mà bà lang đã bán chị em cô.Bà hỏa đưa đủ số tiền rồi đi khỏi.Không quên đường huyết nguyên một cái.Bà tao đi rồi.Chủ tiệm lúc này cười niềm nở nhìn cô.Cháu đến may đồ à.Dạ vâng ạ.Để đi vào trong này.Lúc bà lương quay lại thì viên đã đo đạc xong.Sang tháng sau mới có đồ.Nhưng mà bà lương hối dữ lắm.Nhìn thấy có phần bất an.Bà hương nhất quyết ba ngày nữa phải may xong.Tiền thì bà sẽ đưa thêm.Trên đường về biên lưỡng lự nhưng không dám hỏi.Có khi nào đám cưới của cô và cậu tuấn.Đại diễn ra sớm hơn không nhỉ.Ngôi nhà rộng rãi khang trang của ông tánh sáng nay nhộn nhịp hàng.Chẳng là ông táo đã gần sáu mươi tuổi.Nhẫn cưới thêm vợ bé.Cô vợ mới này chị nhanh tuổi cậu thành.Bà hạnh tức lắm.Nhưng không thể nào ra mặt được.Bà đang ngồi chém trẻ trên sàn.Mắt bị kéo ra ngoài cổng mỉa mai.Đúng là cái thứ già rồi mà còn mất.Còn sống bao lâu nữa đâu.Mà đòi cưới tìm vợ hai vợ ba.Bác cứ mặc kệ ông ta đi ngủ sao củ cải này.Toàn hết được đâu.Ôi giời ơi cái thằng này sao mày ngu thế hả con.Suốt ngày lêu lổng.Khéo mà sau này.Mày trả được đồng nào đấy chứ.Cậu thành năm nay hai mươi tuổi là con riêng của bà hạt.Hồi đó khi được toàn cảnh rước về nhà.Anh ta đã hơn bốn tuổi.Bánh say mê cái vẻ đẹp mặn mà của bà.Mà bất chấp sự phản đối của gia đình.Ông già đã có một gia đình êm ấm hạnh phúc.Những sự nhẫn nại của má con cậu thiêm.Không thể nào nhớ giữ được bước chân của một người đàn ông trăng hoa.Sự việc làm đó.Đã khiến mọi thứ trong nhà bị xáo trộn.Bà hạnh nghiễm nhiên trở thành nữ chủ nhân của gia đình này.Con trai bà ta một bước lên mây.Học thoại ăn chơi trác táng của mấy cậu chủ nhà giàu.Suốt ngày chỉ khiến cho bạn lo lắng.Trong khi bà hát đang ngồi than thở.Trách móc chánh.Thì cậu thành lại thản nhiên ngồi bóc hạt dưa ăn.Giảng về giống như không mấy quan tâm cho lắm.Mệt thấy bà hòa từ ngoài cổng đi vào.Ảnh nhiều màu.Bà cầm cái gì trên tay.Ảnh tao phun vỏ hạt dưa xuống.Rồi hết cảm hỏi bà thoa.Thái độ hồng hack vô cùng.Bà hỏa vội vàng lên tiếng.Tối qua tiệm may.Lấy quần áo cho cậu thiên à.Ôi giời anh ta suốt ngày ru rú trong phòng.Có đi ra ngoài đâu may quần áo làm gì.Tuấn là tác truy.Còn đây là một chú.Thằng tâm đó.Không phải là loại khờ khạo đâu.Cậu thành giữa môi.Người anh mở không tôn trọng nhất trong gia đình này chính là cậu thiện.Làm rõ.Khi mà tổ tiên mất.Vì quá đau buồn mà cậu sinh bảy.Sau khi tỉnh dậy.Thầy thuốc nói rằng dây thanh quản của cậu có vấn đề.Nên cậu sẽ không nói được nữa.ba còn bà hạn rất vui mừng.Còn ông tánh thì thất vọng tràn trề.Cậu thiện trầm tính hơn cả ngày chị ở trong phòng và không muốn giao tiếp với ai.Bà hòa đứng bên ngoài.Gõ cửa vài cái.Sau đó mới gọi vào.Tôi lấy quần áo về rồi thơ cầu.Cánh cửa được mở ra.Cậu thiện và hướng tránh sang một bên.Để cho bà thỏa bước vào.Bà ta đem quần áo gấp ngay ngắn.Màu đỏ bỏ vào trong tù.Lặng lẽ ra ngoài và không dám nói một tiếng nào.Người ở nhà này ai cũng hiểu tính của cậu tiền.Vì thế không dám nói nhiều.Xấu xấu ông tánh có mỗi đứa con trai ruột là cầu.Địa vị trong nhà.Chỉ hơn chứ không thua kém má con nhà bà hà.Cậu thiện năm nay cũng sắp ngoài ba mươi.Gương mặt tuấn tú đẹp trai.Trong lành nhiều cũng say mê cậu lắm.Những cậu lại chả để ý tới ai.Thậm chí lúc ông thánh bản đến chuyện cưới vợ cho cậu.Cậu không thèm ra khỏi phòng mấy ngày.Biết rồi ông tán cũng mặc kệ.Cậu muốn làm gì thì làm.Phòng cậu thiện nằm gần lối rẽ ra vườn.Mở cửa sổ có thể nhìn thấy cả một vườn hoa mẫu đơn đang nhờ gió.Cậu thiện ghét một bông đưa lên mũi ngửi.Màu sắc đỏ rực nổi bật trên tay của cậu.Chỉ một khách.Những cảnh hoa bị bóp nát vũ.Rơi tả xuống đất.Đầm đỏ.Mã cậu cầu xin ông tánh đừng có đưa người phụ nữ kia về nhà.Nhưng ông ta không thèm ngó ngàng.Bỏ mặc bà bị bệnh.Sau đó nằm liệt giường.Không một lời hỏi han thậm chí còn tuyên bố sẽ đón con riêng của bà hạt về đây sống chung.Chỉnh một tay của ông.Đã hủy hoại cả gia đình này.Hôm nay ông ta lại còn cưới thêm vợ bé.Căn nhà này.Sắp bước vào một cuộc chiến thực sự rồi.Miền cùng với bạn hường về nhà cũng gần chưa.Cơm nước xong xuôi đến phòng cậu tuấn lau dọn.Miền đứng trước cửa phòng.Cô hết một hồi lấy hết sức can đảm.Sao đỏ.Cụ gõ cửa thật mà.Đáp lại miền là sự im lặng đến đáng sợ.Bố gọi thử.Cậu ơi.Cậu tuấn.Những cánh cửa vẫn khép chặt.Miền bắt đầu cảm thấy lo lắng.Có khi nào cậu tuấn xảy ra chuyện gì.Nghĩ như vậy.Cô liền đẩy cửa bước vào.Trong phòng không nghe tiếng trên hữu của cậu nữa.Biển mà vẫn theo ánh sáng.Sau đó đi đến bên giường.Cậu ta.Đang nằm bất động.Chén thuốc vẫn còn uống dở.Củ sen này người.Cậu tuấn.Cậu tuấn ơi.Tại của miền còn chưa kịp rút về.Thì đã bị nắm lấy cô giật bắn người.Ảnh tạo bất ngờ mở mắt và nhìn cô chằm chằm.Các đốt tay ngoằn nghèo led đang cố gắng nắm lấy tay của min.Cô cảm giác sởn gai ốc.Cậu tuấn yếu ớt lên tiếng.Có phải xin cho tôi một đứa con.Không được bỏ trốn.Hội thợ ảnh tao khò khè giống như bị ai đó đang bóp chặt cuống họng.Cuộc khởi đầu bùng sun.Dạ dạ.Còn không bỏ trốn à.Nếu như cô giáo bỏ trốn.Tuổi trẻ giấy.Tôi giết cả cô.Viết cả em trai của cô.Miễn giật mình rút mạnh tay lại sau đó lùi ra sau.Không ngờ anh ta.Lại rủ kết giọng đe dọa.Mình đã đồng ý với vợ chồng ông hưng.Thì cô cũng muốn bọn họ cho mình sự đảm bảo.Tối nay mình sẽ đi tìm bạn lương.Phải để thằng tí đi học sớm hơn mới được.Cậu toàn muốn ngồi dậy nhưng không có sức.Anh ta gần giống.Mẫu đơn tội gì.Biển đông tôm không biết đỡ thế nào.Cài đặt ở lưng.Định dùng sức đẩy lên.Nhưng khi chạm vào lớp da thịt sần sùi dưới lớp áo mỏng.Miền muốn ruột tay lái.Cô dặn lòng phải thật bình tĩnh.Vì tương lai của thằng tý.Chỉ thế thôi.Là cô mới có động.Lấy cái gối kiêng ăn hôm để cho anh ta ngồi.Cậu tuần có vẻ hài lòng với thái độ của miên.Ảnh tao giờ một bàn tay của mình ra.Ánh mắt thích thú.Giọng điệu giống như ra lấy.Nắm lấy nó.Nhanh.Cậu.Của cậu à.Chỉ mới nắm tay.Làm sao mà sinh được con.Cô vợ hứa những gì với tôi.Cố quên rồi sao.Chẳng lẽ anh ta trông rất đáng sợ.Quả thật.Bin tám mươi lăm.Lời của bà vẫn hôm bữa còn văng vẳng bên tai của cô.Tưởng như cậu tuần.Đang mất dần kiên nhẫn.Hai hàng chân mày nhíu chặt.Xương gò má bệnh ra.Đôi mắt giàu lắm.Như muốn nuốt chửng miên.Thấy cụ già.Ảnh và nhắc lại thêm một lần nữa.Nắm lấy.Nhanh lên.Của sếp trả tay của mình.Lòng bàn tay đầy đổ mồ hôi hột chậm rãi tiến về phía giường trong đầu miên không ngừng suy nghĩ.Chỉ nắm tay thôi chắc là không lây bệnh chứ cụ tự động viên bản thân của mình.Đột nhiên cánh cửa bật mở ra thằng tí ở đâu chạy đến và ôm lấy chân của nhiên đó là.Chị hai em cũng muốn đi học nữa chị không cần phải trả cho anh.Tí em nghe lời chị chị trả cho cậu tuấn.Để tí đi học chị đừng có nói dối bảo vẫn nói cho em nghe hết rồi mình về nhà với mẹ.Chị hai thằng tí ôm chầm của miền khóc thút thít nó làm cho miên khó xử.Của vui vẻ mái tóc rối ngủ của em cô còn chưa kịp nói gì thì đã nghe giọng nói.Căn cứ của cậu tuần mày đi ra ngoài ngay đi.Chị của mày phải trả cho tao không bao giờ.Mày vừa dứt lời anh ta cầm lấy chén thuốc ném về phía của chị.Miên cùng anh nhện ôm thằng tý vào trong ngực lưng của cô hứng chọn chén thuốc đó.Biển bị đầu đến nhà nhỏ cô đem thằng tí đẩy ra sau bảo vệ em khỏi cơn thịnh.Của anh ta còn cậu tuần thì run rẩy đứng lên cơ thể anh ta như muốn đổ sập bất.Lúc nào hơi thở dồn dập gấp gáp đôi mắt đục ngầu nhìn viên mỉm cười.Nụ cười ghê rợn nhất mà cô từng thấy cậu tuần làm làm cây gậy chống xuống đất.Thân hình gầy gò lọt lòng bước tới miền khẩn trương nam mỹ.Em của con còn nhỏ không hiểu chuyện shin cậu bỏ qua không hiểu.Thì tao dạy cho bà hiểu tránh ra đi tao bảo phải tránh ra không.Của chị của tôi thằng tí không biết sợ là gì no nào đâu chịu đứng yên.Kiên cố đẩy nó ra xa rồi nhìn nó ngang bướng cái lại cậu tuần khi anh ta chỉ cách bà bướm.Nó khổ kéo tay của nhiên bởi vì nó muốn bảo vệ chị.Nói chị cao gần tới ngực của miên hai tay dành giá che chắn cho cô miền rối rắm.Khi mà em không chịu nghe lời.Chỉ cần cây gậy trong tay cậu tuấn vùng lên miền tức khác đỡ ngày không thể nào.Trúng tí được thằng tí cầm ghét người đàn ông đứng trước mặt mình nó không muốn.Vì nó mà phải cưới một người xấu xí khi thấy cậu tuần làm lại gần nó dùng hết sức.Đẩy mạnh tạo ra một người không còn sức để đi lại bốn tay người khác.Cậu tuấn bất ngờ ngã ngửa ra sau lưng anh ta đụng phải cái bàn.Thành ngữ bốn gãy xương cốt liền hoảng sợ ôm lấy thằng tý thấy tình hình không ổn.Cổ ngập ngừng máy.Màu về phòng lấy chiếc túi vải của chị để trong tủ em về nhà trước chở chị.Chị hai chúng ta phải đi cùng nhau em không bỏ chị được.Cậu tuần trợn mắt trừng trừng nhìn biên miệng anh ta bắt đầu phèo bọt mép miệng.Chẳng may anh ta xảy ra chuyện gì chị em cố chắc chắn không thoát tội biển gấp gáp.Em lần nữa tí.Em nghe lời chị tối chị về còn bây giờ em nhanh đi chị hai.Chị gửi về em chị phải về đây.Chị hứa.Nhất định chị về.Bên đấy em ra cửa.Cô giáo xác nhìn quanh.Không thấy ai nên mới yên tâm và dụ thằng tí.Nó tất cả có cần chạy về phòng về thuốc giọt.Còn viên.Vội vàng nữa cậu tuấn giải.Anh ta bây giờ chỉ còn nửa cái mạng.Sau cú ngã đó.Nằm thoi thóp như một kẻ sắp chết.Biển cắn răng dùng hết sức đỡ anh ta nằm lên giường.Cùng ngày hơi thở bị đứt quãng.Kỳ này biên lành ít dữ nhiều.Cô nhìn cậu tuần mặt mày tái mét mà hoàng sở.Miền không suy nghĩ được gì nữa.Phải báo với vợ chồng ông hưng để cứu cậu tuân.Biển không muốn chị em cô mang tội giết người.Miền xổ cửa và vội vàng chạy lên nhà trên.Quý vị và các bạn thân mến tâm an vừa mới gửi tới cho tất cả quý vị và các bạn tập một của bộ truyền.Độ muối thường xuyên của tác giả an an.Cảm ơn tất cả quý vị rất nhiều cảm ơn tác giả đã đồng hành cùng với tâm an trong buổi trưa ngày hôm nay.Sau khi lắng nghe xong tập một thì công an cảm thấy rằng.Đẳng rất là mong chờ tập ngày mai.Bởi vì liệu giảng cô gái tên niên của chúng ta.Có bị liên lụy đến cái tuổi đó chính là.Viết câu tuần hai mươi.Bởi vì cậu tuân của chúng ta.Có thể là tập sau.Sẽ không thể nào toàn mạng được nữa.Cậu sẽ không còn.Tài liệu rằng.Làm miến phải đối mặt với sự việc này như thế nào.Và câu chuyện tiếp theo sẽ là sao đây.Khi mới có bị chúng ta cùng chú ý theo dõi tập hai.Cài đặt đồng hồ gửi tới cho quý vị vào mười một trưa ngày mai.Phim ở tù thì hãy ghé qua kênh đọc truyện bụi phố để lắng nghe nhé.Còn bây giờ thì cho phép tập đoàn xin được chào tạm biệt tất cả quý vị.Trước cái gì có một ngày làm việc thật nhiều niềm vui thật nhiều hạnh phúc. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com