Truyện Ngắn Đời Thực Bình Yên Dưới Vực Sâu Phần 9 Mưu Kế Của Nhân Tình

truyện ngắn Đời thực bình yên dưới vực sâu phần 9 mưu kế của nhân tình

Xin được miễn gửi lời chào đến quý vị và các bạn nhưng khán thính giả của trẻ thành bây giờ là hai mươi tối và ánh sáng đó quay.Vào khung giờ phát sóng quen thuộc này tên anh sẽ tiếp tục là người đồng hành đưa quý vị đến với tập chín của.Bình yên dưới vực sâu của tác giả làm làm.Quý vị và các bạn thân mến sau khi mồi chài được sơn và góp phần làm cho cuộc hôn nhân giữa sơn và.Tan vỡ.Thì giờ đây thủy có nhân tình của sơn.Cô ta bắt đầu dựng lên một kế hoạch và chúng ta sẽ biết được liệu rằng việc có thể đến với quốc hoàn.Tình yêu hay không.Hay là còn về một điều gì khác nữa.Vàng ngày hôm nay cô ta xây dựng nên một kế hoạch nhằm vào gia sản của sơn người đầu tiên.Luận điểm chính của mẹ của sơn.Vậy thì tất cả những điều gì sẽ xảy đến trước một cái việc cơ bản của mình ra đến với nội dung tập truyện này và sau khi ăn.Ủa anh xa về kịp bằng một thao tác rất đơn giản.Nhấn like chia sẻ và nhấn vào nút đăng ký kênh rất cảm ơn sự ủng hộ của mọi người con gái bây giờ sẽ là người dân chi tiết.Tập chín mươi bốn truyền bình yên dưới vực sâu tác giả làm làm qua giọng đọc của ánh sáng.Nhìn ngâm mình trong bồn nước tắm.Những cánh hoa hồng thoáng qua trong đầu là cảm giác tự ti về bản thân.Cô đã một đời chồng.Không còn cái gì nguyên bản để mà trao cho anh cả.Trong khi đó thì ảnh vẫn còn là trai tân là có khả năng làm chủ được kinh tế.Lê rằng ông trời có dễ dàng để cho họ bên nhau không tình yêu của anh là thật hay cô.Cũng chỉ là ong bướm về còn nếu như tình cảm của anh là thật.Thì anh ấy có thể vượt qua được thị phi của người đời đều bên cạnh cô lâu dài không.Nhưng mà sao lâu như vậy đừng ngủ quên trong đó nhé đêm khuya lạnh cho ốm đấy.Nhìn về giọng nói dịu dàng của anh cáo trở về với thực tại có lâu không người mặc áo tắm đi ra ngoài.Nước thảo những laptop chảy xuống cổ trắng gần như những hạt pha lê lấp lánh tối nhìn.Đến ngay cả người chiếc áo tắm bằng màu vàng kim lại càng khiến cho cơ thể non mềm của cô nổi bật.Nhìn không phải là người phụ nữ đẹp nhất mà anh từng gặp thậm chí không phải là xinh đẹp xuất sắc.Làn da của cô rất mềm là trắng sứ khiến cho anh nhìn vào không thể nào rất là được chỉ muốn chạm vào máy.Dáng người gầy mảnh mai myanmar như vậy giống như cây liễu làm cho anh luôn có cảm giác.Yêu thương che chở làm cho anh cảm thấy mình thực sự mạnh mẽ bất gặp anh mất ngượng ngùng của nhi .Đôi môi của anh khá cầm lên cầm máy sấy tóc đến gần ngành sấy tóc cho cô.Hai con mày nói với nhau câu nào nhưng mà không khí thì lại vô cùng hòa hợp và bình yên.Tỉa tóc cho nhìn xong thì anh cũng vào nhà tắm đêm nay là một đêm rất đặc biệt của họ.Tôi biết là cô đã đón nhận tình cảm của anh nhưng mà dường như định kiến xã hội là một rào cản quá lớn giữa.Nhìn của anh vẫn chưa thật sự thoải mái và sẵn sàng để trao gửi tình cảm cho anh.Vì vậy anh sẽ phải nỗ lực rất nhiều.Để cho cô thấy được rằng.Anh thật sự là một người đàn ông đáng để cô dựa vào cả đời.Tắm xong đi ra ngoài đã thấy nhìn đứng trước cửa kính.Đang nhìn ra ngoài trời đêm.Anh đi làm nhẹ nhàng ôm cô từ phía sau.Vôi mặt vào chiếc cầu trắng gần.Hít hà mùi sữa tắm thắng đường trong một da thịt.Tỏa ra đến mê hoặc.Anh sai người cô lại đặt môi hôn xuống.Thế giới nụ hôn của anh thì nhìn không còn sức lực.Cô không biết làm thế nào để tránh ra.Nhắm mắt lại để mặc cho anh hôn toàn thân dường như có dòng điện chạy qua làm cho cô tê liệt.Cô thứ nhất tài liền ôm cổ của anh sẽ đáp trả vụng về làm nổi lên hứng thú nguyên thủy.Người đàn ông chém anh nhìn cô say đắm mặt nhìn đó ở mê muội trong nụ hôn của anh.Bé cố lên ngồi lên đùi của anh một tay ôm chặt anh.Tay còn lại đơn và những sợi tóc mềm mại như lụa.Để nụ hôn sâu hơn nữa.Bàn tay kia bắt đầu luôn vào chào mào tắm chạm vào khối tròn mềm mượt mà nhà.Trái tim của nghìn khi dùng lên.Vừa ngại ngùng vừa căng thẳng.Có lần động tác của anh lại.Thế nhưng anh là hoàn toàn phút nữa đi.Bàn tay tiếp tục ôm trọn lấy bên ngực.Đôi mắt sâu thẳm nhìn vào khuôn mặt nhỏ bé của nhìn .Vì sao thế.Đôi mắt đèn sáng có ảnh vô cùng nóng bỏng.Giống như ngọn lửa trong đêm đông làm cho cô tan chảy.Đôi mắt đà nẵng nhìn cô là sự quyến rũ chết người.Nhưng mà nhìn vẫn có kiềm chế.Bàn tay nhỏ ngàn tay của anh đang đặt trên ngực mình.Em.Em không còn nguyên vẹn nữa.Em không sạch đâu.Sự đau khổ và mất mát trong đôi mắt của nhìn khiến chàng sướng là một chút.Bây giờ anh mới nhớ cô ấy từng có một đời chồng.Hướng dẫn động tác lại.Nâng tầm của nhìn lên.Nhìn xoáy vào đôi mắt đẹp lòng lành nhuộm tầng sư phụ.Anh đang ở bé gái từ lúc mười lăm tuổi.Cho đến nhà thì anh còn không nhớ được hết mặt và tên của họ.Em không cho anh bận chứ.Nhìn ngày xong thì bắt được.Một giọt nước mắt lăn dài trên má.Cô không biết diễn tả cảm xúc của mình lúc này như thế nào cả.Trái tim như đang có dòng nước ấm tươi vào.Chỉ một câu nói của anh.Phát tán đề những khúc mắc trong lòng của cô.Anh cúi xuống dùng môi lau khô những giọt nước mắt trên má cô.Cô ấy thật sự rất xứng đáng để yêu thương và trân trọng.Rồi không để nhìn kịp gì nhỉ.Nụ hôn nóng bỏng lại rơi xuống.Cuốn chả đồ mồi mềm đỏ ửng của cô.Nụ hôn này còn mạnh bạo hơn lúc nãy vừa hôn.Bàn tay vừa rút dây buộc áo tắm của cô.Tôi có thể mềm mại của nhìn không còn mảnh vải.Bạn kéo sát vào người.Ốp che chở trong lồng ngực.Anh buông đôi môi của nhìn ra.Cuối đầu dùng sức hồng nền ngực của cô.Trên làn da trắng nõn mềm mại.Hình nền dấu hồn độc nhất vô nhị như thuộc về anh vậy.Giọng nói nhỏ nhẹ mềm mại của cô.Còn có chút sức đầu.Điển khang.Vô thức tiềm.Chú hài lòng bắt đầu dài những chiếc hồn như mưa rơi xuống vai gầy trắng nón.Dây xuống vòng ngực căng tròn sức sống.Từ tức là thịt trắng hồng trên người cô.Đều nằm gọn trong những nụ hôn của anh.Giống như những đóa hoa đào mơn man chấm ngờ từng chút từng chút.Nhìn à.Anh yêu em.Anh không thể nào đợi lâu hơn được nữa.Anh muốn có em.Đêm nay.Anh sẽ không thay cho em nữa.Từng câu nói của anh đành thái và nuôi cún.Chẳng những làm cho cô không thể nào ghét bò mua con cảm thấy ngọt ngào đến là.Như thế anh đang không ngừng tuyên bố quyền sở hữu của mình.Anh khiến cho đầu óc của cô bỗng chốc trở nên trống.Cánh tay trắng chào vô thức lùn vào tốc của anh.Cần người đón nhận cảm xúc.Cái bàn tay của anh về đến từng ngóc ngách trên cơ thể.Cảm thấy muốn được anh lấp đầy.Còn anh thì chỉ biết.Bao nhiêu cảm xúc sự khổ tâm kìm nén bấy lâu nay như được trút bò.Đúng là anh đã không thể nào kìm nén lâu hơn được nữa.Anh muốn chém trò lego.Dốc hết sức lực để chỉ nasco.Đời cô chỉ có thể là người đàn bà của anh.Của một mình anh mà thôi.Để cho bất kỳ đám đàn ông nào ngoài kia.Không còn vọng tưởng nữa.Bực khát vọng chiếm hướng máy liệt chưa từng có đến ngay cả bản thân của anh cũng không thể ngờ được.Ham muốn khám phá cơ thể cô đến cháy bỏng.Anh dùng những đế chế một mình cuối cùng.Bước qua màn dạo đầu.Hai tay ôm phần thân dưới của cô nhấc bổng lên.Không quên buông lời quyến rũ thì thầm.Đôi chân dài thẳng đều có cô cũng chặt vào vòng eo săn chắc cồn cồn mỗi cơ bụng của anh.Nhìn miếng chặt môi lắc đầu người người.Giọng nói nhiều vỡ bụng.Tình xưa đã lâu lắm rồi không trải qua chuyện đó.Cô cũng có một chút ngỡ ngàng.Anh thì lại thích sự thẳng thắn của nghìn.Hôn môi cô thật sâu về cô.Giọng nói để nhuộm màu dục cảm.Em đừng căng thẳng quá như vậy chứ.Thả lỏng ra đi.Nhìn của anh.Anh có muốn dừng lại lắm chứ.Nhưng mà chưa về quyến luyến của cô đang bao trùm lấy anh.Khi trợ lý của anh như bị đánh rơi vậy anh không còn đủ kiên nhẫn để chờ đợi nữa anh muốn mang đến.Những trải nghiệm tuyệt vời nhất.Nghĩ như vậy anh ôm lấy áo của cô như xôi thâm nhập thật nhanh và quyết liệt.Cô ấy thẳng thốt gọi tên anh.Cùng mãnh liệt tiết chặt lấy anh.Khiến cho toàn thân của anh phải gồng lên anh thì thầm trêu gạo cô nơi lại phóng khoáng.Cánh tay to lớn không ngừng ôm ấp nút trên thân thể của cô anh cuồng nhiệt đến mức khiến toàn bộ thân giới của.Vùng đất đảo rồng.Thế này lại càng trở nên khó chịu hơn nữa.Anh không thể nào dễ dàng bỏ qua cho cô như vậy.Tinh thể đã không còn kiểm soát được nữa.Miền vẫn không quên buông lời chọc ghẹo.Em thích chứ.Tôi nói nghe xem nào.Những lời từ chối thừa thái của cô bây giờ đã không thể nào thốt lên lời được nữa.Thay vào đó là những âm thanh vân vàng của hạnh phúc cuộc khoái cảm.Hai thân thể đang bị trói chặt đến mức có thể bùng cháy bất cứ lúc nào.Cảm giác là lớn nhưng vô cùng thỏa mãn.Đang thai phiền chị lấy đồ ăn.Kích thích của.Khiến cho cô như đang lạc vào một thế giới khác.Tôi muốn đào cái hố để chui xuống này lập tức chứ riêng tư của cô hóa ra lại dễ dãi đến như vậy sao.Còn anh thì ngắm nhìn đôi mắt hơi thở càng lúc càng mạnh những giọt mồ hôi lấm tấm tiền chán của anh.Lúc này chỉ cần nhẹ nhàng đơn giản như vậy thôi thì cũng có thể hạ gục bất kỳ người đàn ông nào.Chồng được của anh bỗng xuất hiện một gì nhỉ.Nếu mà biết như thế này thì anh đã hành động từ lâu.Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô mỗi lúc một ẩn đỏ.Hành vi khách dùng lên trời à.Đèn chùm và tự trọng khiến cho cô không thể thời nhận mình đang rất phóng khoáng chỉ có thể biến mười một.Sáng thường không nói nên lời.Lúc này thì từng dòng theo cặp đùi nõn nà của cô rơi xuống.Mặt của cô đỏ bừng không dám nhìn.Anh gửi đầy ẩn ý.Cho xem em kìa.Rõ ràng cũng rất muốn anh.Là tại anh không tốt để em phải đợi lâu như vậy.Thôi đi.Anh đừng có nói nữa.Cô thủy xấu hổ muốn chết.Vậy mà anh vẫn không ngừng trêu chọc cười như vậy.Có nghĩa là em thích dùng hành động.Trao đổi tình cảm có đúng không.Ảnh nháy mắt dừng bước lại.Điều này anh đồng ý.Đồ xấu xa.Rõ ràng là anh cố tình hiểu sai ý của cô.Cụ thể những hơi thở như tiết chế bớt cảm xúc đang chả rừng.Có lần đầu lên đón nhận hết những hỗn loạn của bố không khí lúc này.Một dòng điện tê tái chảy qua bùng cháy mãnh liệt.Nơi hai người tiếp xúc lý trí của cô ngay lập tức vì bị phát thanh.Toàn thân đang tan chảy.Một lúc một mình ôm.Kết quả là cả một đêm anh và cô đều dùng những hành động thể xác trao đổi tình cảm và căn phòng.Bấm trước chỉ còn những âm thanh của tình yêu và hai thân thể va chạm vào nhau.Nắng ấm dần lên.Ánh nắng xuyên qua khe hở của tấm rèm dài và nàng chiếu vào căn phòng bừa bộn.Dưới cảm thấy ánh mặt trời chói mắt.Người trên giường vô thức nhiễu ngoài.Con người vào chân.Chiều mình nhẹ một cái rồi lại mơ màng thiếp đi.Tôi đã dậy từ lâu.Anh lặng yên chăm chú ngắm gương mặt say ngủ của nghìn.Các cô xoay người để lộ ra những dấu hồn chi chít trên da thịt trắng ngần.Vừa nhìn thấy đã giật mình.Anh không khỏi tự trách.Tối qua là do anh qua phóng túng hơn là nên dịu dàng là một chút.Nhưng mà không thể nào hoàn toàn chết anh được bởi vì nhìn quá hấp dẫn.Chẳng nhờ thưởng thức được hương vị của cô.Anh mới thấy không thể nào ngừng lại.Hết nhận được món ngon.Người ta cứ muốn ăn mãi.Thật sự là chưa bao giờ anh nghĩ đến có ngày mình lại phạm quy tắc ưu tiên giải một người phụ nữ đã qua.Đời chồng như cô.Ngón tay thô ráp nhẹ nhàng bán tóc vườn bình má của nhìn giọt sầu khuôn mặt nhỏ nhắn lộ ra.Giá ngủ yên tĩnh.Da thịt trắng nõn như một đứa bé mang theo ngây thơ bên người.Đây chính là ma lực của em sao anh thực sự đã đồng lòng trái tim đập loạn nhịp cuối đầu.Mẹ đang chán của nhìn quanh quẩn trong khoảng mũi bây giờ đều là hương vị ngọt ngào của cô thanh đạm và thuận.Có một không hai.Anh dọn dán bước xuống giường kéo kín rèm cửa chính là nhiệt độ điều hòa trong phòng đều joker.Ngủ ngon.Điện thoại của nhịp giao liên tục.Nhưng mà cô vẫn ngắm nhìn mất ngồi sai.Anh nhìn cô.Hôm qua chắc là rất mệt cho nên không nỡ đánh thức tôi dậy.Nhìn thoáng qua màn hình điện thoại càng mất càng sướng lại.Đường từ căng da nhìn chăm chăm vào đó.Anh gấu.Anh cầm điện thoại lên máu nóng dần lên hừng hực.Nhiên.Xem video mà anh gọi từ tối qua không được.Anh là ai thế.Gọi nhìn có việc gì.Giọng nói bây giờ gần lên bực bội.Thế mày lại đi.Sao lại cầm máy của nghìn.Cái này là thằng nào.Người yêu tao đang ngủ.Cái thằng này.Mày dám ngủ với em gái của tao.Tối ngày xong đỏ bừng cầu.Chết rồi tại sao cái mồm mình lại ngu như thế chứ đúng là ghen quá mất khôn.Anh vừa.Em là hoàng tố người yêu của nghiên.Em xin lỗi đã thất lễ nhé.Liều cái mồm đi.Em gái tôi đầu.Anh vừa à cô ấy đang mệt.Cả đêm qua.Ai là anh vợ của cậu đấy.Giảm anh vợ.Em xin lỗi chơi rau.Đã vô lễ như vậy.Vài ngày nữa em sẽ đưa cô ấy về rồi chào anh và hai bác nhé.Được rồi.Nếu để em gái tôi giờ một giọt nước.Biết bảy tuổi.Anh nhìn nằm trên giường không nhịn được còn khỏe ngồi nhiên của anh ngồi sai chìm trong giấc mộng đẹp.Hoàn toàn không biết tất cả mọi việc.Nhìn của anh em rất tuyệt.Anh không dám hứa sẽ không bao giờ làm cho em khóc.Nhưng mà sẽ làm cho em cười nhiều nhất có thể.Nhìn mở mắt tỉnh dậy đã là mười một giờ trưa không thấy anh đâu cả.Cô vội vàng với áo tắm thì vào nhà vệ sinh.Tắm rửa sạch sẽ rồi mới đi ra ngoài.Còn một đêm còn vợ anh lăn lộn.Ngón tay cử động cũng khó khăn.Cô mệt nhoài nằm tựa vào thành ghế sofa.Tối đi vào nhìn thấy cô đang tìm tìm nằm in trên sofa giống như một con mèo lười vậy.Mất còn nhiều lại cười lại gần nâng cô dạy ôm vào lòng.Em yêu.Ngày mới tốt lành nhé.Em không ngủ tiếp đi.Đã gần mười hai giờ rồi.Em không thấy anh đâu cả.Anh đi xuống dưới kia rửa xe một tí.Anh nhìn xuống cổ áo của cô.Cổ họng khát khô thì thấy bầu ngực non mềm mại lấp ló cho máu ngủ.Không nhìn được cuối xuống giảm cắt môi cô.Rồi chặn gái cho hôn sâu.Nụ hôn chào ngày mới xài mề không rất nổi cánh hồng đào.Hôn cho đến khi nhìn giống rồi cả người tựa vào ngực của anh thì mới buông ra.Bàn tay lại gần vạn áo rời khỏi bờ vai cuối xuống bờ vai trần bóng loáng sáng mịn nhìn ngược.Chuyến đò cả mặt nghĩa là hôm qua mình phòng chống thế nào vừa nắm tay của anh nhắn lại.Soi cầu vào lòng của anh giọng nói nhẹ nhàng có chút nó nhiều.Em đói quá.Em muốn ăn cơm tối lên tiếng nhìn những đóa hoa mình tạo ra trên ngực của cô.Cái này mà đi ra ngoài thì người ta sẽ nhìn nhìn của anh chết thế nhưng cả đêm qua đã thành công như vậy không.Thế nào là điều khiển nhiệt độ i.Xem mặc quần áo kín đáo vào dùm mình đi ăn nhé.Nhìn thấy quần áo trong tiếng anh nhìn có một lượt.Không thấy ở hàng chỗ nào thì mới hài lòng ôm cô đi ra ngoài người yêu của anh làm gì có truyền thẳng nào.Nhìn chứ.Mấy ngày trời cả hai dòng rồi khắp núi đồi anh đường nhìn đểu hết các danh lam thắng cảnh của hà giang.Đây là lần đầu tiên có được lên vùng cao.Phong cảnh vùng núi đất việt thật sự rất tuyệt vời và không thua kém cảnh đẹp của quốc gia nào cả.Đang chìm đắm trong tình yêu nên càng sắc lại càng tuyệt vời hơn nữa hai người đức.Khúc quanh của dòng sông nho quế.Nhìn thật sự bị trói ngược.Dòng sông nho quế uốn lượn như dải lụa màu xanh mang vẻ đẹp nên thơ và kỳ bí.Thời tiết mùa xuân vùng cao rất lạnh.Con người yêu bé nhỏ trong lòng.Dường như lại càng ấm hơn chỉ qua mấy ngày thôi mang phát hiện mình yêu cầu rất nhiều.Không lúc nào không muốn ôm ấp và không giây phút nào muốn buông tay cả.Dê núi đồi chiếc giường màu trắng xóa.Hai người ôm nhau trên sâu trong rừng mơ trắng lãng mạn và hạnh phúc.Để làm thế kỷ năm nào mình cũng sẽ lên đây.Mùa hè đi thuyền trên dòng sông nho quế rất mát.Mùa đông lạnh anh không dám đem xuống dưới đâu.Nhìn quay lại ôm cổ của anh rồi nói.Ảnh hưởng đi nhé.Em rất thích đi du lịch bụi em không thích đến những chỗ đông người.Chỉ một đến những vùng hoang sơ như vậy thôi.Anh yêu chiều nhớ muối của cô rồi đáp lại.Thế là em yêu đúng người rồi đấy.Nếu mà em thích.Tuần nào anh cũng được em đi.Thậm chí là ngày nào cũng được à.Nhưng anh còn phải đi làm cơ mà.Rong chơi mãi thì làm sao được.Anh làm chung với cả thằng mình nữa.Nó còn lý thì anh làm online cũng được.Bây giờ điều quan trọng nhất của anh là em.Anh phải canh bên cạnh em.Lương như một tí thằng khánh cũng mất điện.Thôi.Không có ai thèm em đâu.Em đâu có còn xuân sắc nữa.Nói bậy.Em có hai mươi bốn tuổi thôi.Ta làm gì để mà không còn xem sao.Không còn xuân.Doanh nghiệp nhập thế này á.Tai nạn bỏ bùa anh nhỉ.Anh đã nghĩ như vậy chứ.Sao lại cứ yêu điên cuồng như thế không biết.Anh cầm tay của cô đưa lên ngực.Chạm đầu và trán của nhìn thấy thần.Đây rồi nhớ ai giải bùa cho anh thì sao đây.Anh nguyễn không dài.Suốt đời không cần dài.Nhìn im lặng nếu vào người của anh.Nghe trái tim và hơi thở của anh đang dồn dập.Có thật sự sợ tình yêu này mong manh.Sửa lại đổ vỡ một lần nữa.Anh à.Từ mối quan hệ này đừng hứa hẹn gì được không.Em không thể nào hứa hẹn với anh điều gì đâu.Tủ nhựa sông thường sóc chồng làm.Là cô ấy đang thử thì sao.Anh nhìn sâu vào mắt của nhìn.Em không hứa hẹn.Nhưng mà anh thì có.Anh bước vào mối quan hệ này một cách nghiêm túc.Nếu như có thể.Anh còn muốn mà.Chưa nói hết câu thì đã bị cánh môi mềm mại của cô chặn lại.Có thật sự không muốn nghe lời hứa hẹn của anh.Cơ sở.Tôi siết chặt cô vào lòng hôn sâu.Không đến khi thiếu khí tháng và hài lòng dừng lại.Cảm nhận các mạch huyết chồng người đang sôi sục và phấn chấn.Qua mấy ngày rằm rồi chỉ sống để yêu nhau.Thì cuối cùng cũng phải về hà nội.Anh buộc chặt cô sau lưng của mình.Vượt qua những giấc nối cánh cò và mơ mộng.Đi đến đâu thì hoa mùa xuân đua nở khoe sắc sáng bừng như tâm hồn của hai người đang yêu hết rồi.Họ về đến hà nội.Anh cho em sướng ở cổng khu đô thị thôi nhé.Để đấy anh đưa em vào nhà.Không cần đâu.Em vẫn chưa chuẩn bị gì cả.Hôm sao được không.Tusa tải app vào khuôn mặt lạnh nhất của người yêu.Được rồi.Nhưng mà anh sẽ đến gặp bố mà em thật nhanh đấy.Bởi vì anh đã hứa là anh vợ rồi.Anh muốn ở bên cạnh em.Dự đoán là.Bạn đừng nghĩ là tình cảm này là hồi hộp thoáng qua.Em vào nhà đi.Trời lạnh lắm rồi đấy.Nhìn về nhà thì thấy bố mẹ và anh trai ngồi phòng khách.Thế chột dạ.Không biết là anh trai có sự bí mật cho cô hải không.Nhiên.Về rùa con.Đi từ thiện thế nào có mệt không.Giá còn.Nó đi từ thiện lại sướng cả người chứ mệt sao được mà.Nhìn đỏ mặt.Nước anh trai giả hiểu.Nhưng mà vẫn cứ thường tìm cười cố tình nói to.Tham khảo có khi đi từ thiện gặp được anh chàng nào đó cũng nên.Ảnh gấu.Cái thằng này.Như thế lại càng tốt.Con gái của bố hướng dẫn quá còn gì nữa.Dạ vâng ạ.Thế còn nên thay quần áo đi học.Bố mẹ ngủ sớm đi nhé.Nhìn vội vàng đi lên lầu.Trời.C chuột nữa.Call team.Bố mẹ không hỏi han gì nhiều nữa.Vừa đóng cửa lại bị đẩy ra.Anh.Anh làm gì thế.Anh cứ phải hỏi em đấy.Thằng đó là thằng nào.Nó còn dám gọi anh vợ như đúng rồi.Thì là người mà anh gặp trong vincom đấy.Trong dáng dấp cũng một kể.Là sếp của em.Vâng ạ.Anh ấy.Vẫn còn là trai tân.Trời em gái.Thời đại nào rồi mà thân với chả không cần ở.Để xem nó là thằng nào.Đưa facebook để tranh kiểm tra xem.Thôi.Anh đừng có làm cái sợ chứ.Chưa gì đã bảo vệ người ta như thế.Anh có làm gì nói đâu.Chị lại xem thông tin cá nhân có tử tế không thôi.Thôi anh đừng lo.Anh ấy đối xử với em rất tốt.Và anh cũng có tình cảm với nghĩa từ trước khi ly hôn.Tuy nhiên em không dám bước đến.Bây giờ em suy nghĩ kỹ rồi.Đúng như lời anh nói.Em sẽ mở lòng đón nhận.Vui được ngày nào thì cứ tận hưởng ngày đó thôi.Được rồi.Thế thôi em ngủ đi.Anh thấy thần sắc của em dạo này rất tốt đi.Em sẽ rất hạnh phúc.Khổ như vậy là đủ lắm rồi.Bây giờ là lúc cuộc đời đền đáp lại cho em.Không cần lo lắng gì cả.Lúc này thì cặp đôi thủy sườn sung sướng và hạnh phúc lắm.Bởi vì sơn vừa mới li hôn mà.Thỏa thích dính nhau ở khắp mọi nơi.Chẳng cần phải lo chuyện đời hay bất cứ ai nữa.Và tình trạng này kéo dài được hai tháng thì bắt đầu lột đồ.Không còn cơm làm càng ngọt như trước đây.Bỗng nhiên trở về nhà.Thế sao lại nhớ đến hình ảnh của nghìn.Dịu dàng giản dị cười tươi.Giờ chồng có về muộn đến mấy.Tất cả hình ảnh của loài hoài nấu những món ăn mà mẹ còn anh thích.Chồng với thủy thì đúng là phương diện tình dục rất thỏa mãn nhưng mà không được một bữa cơm gia đình nào cả.Suốt ngày chỉ ăn ở hàng quán.Thậm chí nhiều hôm còn ăn tối trên ba anh ta ngồi thường người nhớ là những chuyện cũ.Rồi nhớ đến số năm trăm triệu.Đồ ngốc vì bị búa đập vào đầu nhức dưới rồi.Cô ta cũng chả tốt đẹp gì cả.Đưa mình ký vào giấy nợ.Lại còn hay nghịch mình trên toàn nữa.Vừa bước vào salon.Thấy mặt của sơn đánh đàn nhỏ.Anh làm cái gì mà ngồi ngồi ra như vậy.Hay là lại tưởng đến vợ cũ.Thế nó dạo này ngon quá à.Đừng có nói linh tinh.Đang lo không biết kiếm đâu ra tiền mà trả đi.Bán nhà đi mà chả thôi.Cái đồ giả gái.Giải cái gì.Tiền đó không phải của mình.Mình cũng không thể ngăn máy được.Giá tiền của con này.Chứ không phải của mình đâu nhỉ.Em còn tính toán gì của anh nữa.Tiền lương của anh có lấy đồng nào đâu.Coi như đó chừng nào đi.Thế rồi tiền ăn chơi bay lắc.Tiêu chảy của anh.Nó bắt đầu xài.Suốt ngày chị tôi thường đến còn vợ cũ cầm như hến.Không chỉ là nói cho ăn cái gì mà chịu ký vào tờ giấy nở.Đúng là ngu hết chỗ nói.Lại nhớ.Còn nói một lần nữa tao xúc vỡ mồm.Tao không phải là ăn không ngồi rồi.Một lúc nào cũng bảo nó ra.Tôi không nói không chịu được.Đường bộ đi ra ngoài phóng xe trở về nhà.Bài thơ ngồi bên bàn nhìn thấy mặt con trai hầm hầm rồi hỏi.Ai làm cái gì hay sao mà mặt mày của anh như thế kia.Ăn chưa.Chả làm gì cả.Chưa ăn.Vào luôn đi.Mày vừa nấu xong đấy.Sao nhìn mâm cơm em-đan channel.Nhưng mà đói quá không chịu được đành phải ngồi xuống.Nói chuyện với con thấy thế nào rồi.Cưới thì cưới nhanh lên.Nó cũng lớn tuổi rồi.Con này cho tao đứa cháu chứ.Cứ từ từ cái đã.Mở ly hôn mấy tháng vội vàng gì đâu.Thanh định đợi đến mùa quýt à.Mà đã phải tự nấu ăn mấy tháng nay rồi.Không thì bảo nó chuyển vào đây.Dự kiến sau cũng được.Mà.Thuế không phục vụ được mày đâu.Về làm gì.Chật chội thế này cũng không mở được.Bọn con ở bên kia.Bà chịu khó ở một mình đi nhé.Cái gì cơ.Chúng mày để cho cái thằng già này ở đây á.Vậy thì còn muốn nói mà từ từ.Ngày trước con nhiên nó phục vụ mày thì mày không đúng.Thôi đi.Đường cao nhất là cái thử lần lần đó.Tao thả tự phục vụ.Để có một đứa cháu.Còn hơn để cho các loại thịt để đó ở trong nhà.Tin nhắn nhầm buồn bát cơm nguội lạnh xuống thở dài.Căn nhà này từ khi không có nhìn vô cùng vắng lặng.Rồi lúc trước cô ấy không nói nhiều.Đồ đạc không mày sắp xếp.Cốc chén thì để lênh đênh.Anh vẫn chưa dám nói với bà.Về chuyện còn phải trả nợ cho vợ cũ.Mà.Mà có tiền không.Làm gì.Được còn vài triệu tiêu vặt đi.Làm cái gì mà lắm thế.Bảo con thúy nó đồ chó.Đại lý ngào đường mà đưa mẹ.Bao giờ lấy về tha hồ nó đưa tiền cho mà tiêu.Bà thù nguyên nhắn viết dài.Mở tủ lấy tiền đưa cho con trai.Lần thứ ba rồi đấy.Không có lần sau đâu.Sơn vội vàng cầm tiền đi lên baq.Dạo này tâm trạng không được tốt.Luôn cảm thấy bực bội trong lòng.Mới ra khỏi nhóm gặp bà già.Tháng buồn chuyển.Gớm.Dạo này có vẻ xuống sắc quá nhỉ.Xuống thì cố.Cháu vẫn bình thường mà.Thế bây giờ dùng giấy được còn nhìn sướng rồi thì chả bình thường.Cô nói thế nào đấy chứ nó bỏ cháu mà.Mày làm như là ai cũng hiền lành như nó đi.Thành phố này ai không biết.May cặp bồ với con thủy từ một lần này.Mở con gì nó không tốt với.Thoát được khỏi cái nhà này.Hôm trước mới gặp nó phố đi bộ.Ôi trào.Sắp lấy chồng rồi đấy nhớ.Mà cái thằng kia lớn như nâng trứng.Nó dạo này đẹp lắm đẹp cứ nhiều hoa hậu.Quần áo ăn mặc đầu tóc sang chảnh.Bởi vậy người ta mới nói phụ nữ đã bị lừa.Sáng mất máy cho con.Mẹ mày mà thấy chắc là hút máu mà chết đi.Quốc gia.Cô nói cái gì mà được mồm độc miệng như vậy.Không nói được câu gì tử tế thì im đi.Cái thằng mất dạy.Càng ngày càng nóng.Đúng nó đi với ma mặc áo giấy.Nói cho cụ già bế cháu đi nhanh vào nhà.Để lại sơn bực tức trong lòng.Cái gì mà con vợ cũ của anh một bước lên tiền như vậy.Có vẻ như vỡ được của thằng kia.Mà thôi kệ nó đi.Bây giờ đâu còn quan hệ gì nữa đâu.Nghĩ như vậy nhưng mà sợ lại không thắng nổi sự tò mò và gần tí.Anh ta rút điện thoại gọi cho nhìn.Nhìn thấy số của chồng cũ gọi đến nhà người một lúc mới nhận cuộc gọi.Hi vọng là anh tài sẽ trả lại số tiền như lời đã hứa trước tòa.Lúc nhìn đến là thái sơn đến trước.Cô đặt túi xách xuống.Chào anh.Giờ nhìn sành vợ cũ.Có một chút nữa hàng trước thần thái của cô.Mới vừa li hôn được mấy tháng mà trông khác quá.Dùng anh ta gặp lại nhìn của những người yêu nhau.Tươi trẻ và rạng rỡ.Không phải giống với con vợ già khô như cái xác về trước kìa.Anh gọi tôi đến đây có việc gì sao.Tôi không có việc gì không gặp được sao.Cho tôi và anh không có chuyện gì đáng nói cả.Chỉ có mỗi truyền tòa phân xử.Anh có số tài khoản của tôi rồi.Cứ thế mà chuyển tiền thôi.Em không thể cho anh làm bạn bè được à.Xin lỗi.Tôi không làm được.Mà chúng ta tốt nhất đừng gặp nhau nữa kèo tình mới của anh hiểu nhầm này nó.Chuyển tiền của tôi.Ảnh túi xách xong chưa.Đừng để tôi là mất cần phải thuê luật sư đấy.Xem có thể cản tạo dáng như vậy sao em khác xưa nhiều quá đi.Thì cũng nhớ anh cả đấy đang đi vào chủ đề chính đi.Anh chỉ muốn xem cuộc sống của anh dạo này thế nào thôi.Đang nhìn thấy rồi đấy.Đồ chưa.Để tôi còn về nè.Nhiên.Từ từ đã.Sơn đột nhiên nắm tay của nhiên.Điên à.Anh xin lỗi.Quay lại với anh được không.Nhìn giật mạnh tay của anh ra bắt đầu nổi điên.To tiếng này dưới quán cà phê.Anh quất ngày.Vợ đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa.Quay lại.Anh mượn à.Tôi bây giờ không nguồn gốc hình ảnh xưa ở đâu anh buông tha cho tôi đi.Đừng quấy rầy cuộc sống của tôi nữa.Tôi nhắc lại nếu anh không trả tiền tôi sẽ thưa kiện đến cùng.Anh không trả đâu em gặp anh chàng ngốc trả cơ.Vậy thằng cứ thử xem.Nhìn nói xong đứng dậy rồi khỏi quán.Một cuộc gặp không giải quyết được gì cả bàn bên cạnh.Một cặp mắt vẫn nhìn không bỏ sót chi tiết nào ánh mắt của như ngọc lá lên tia sáng còn.Số mày xui từ gốc đến ngọn rồi nhé.Cô ta nhanh chóng lấy điện thoại ra bấm bấm rồi cười thỏa mãn.Ở bên kia thấy nhận được tin nhắn.Mất thịt rắn quốc cả lên.Ngọc diệp mắc cười xảo trá rồi chạy ngay đến chỗ của ngọc thúy.Người chưa vào mà giọng đã bảo trước.Chị thấy đâu rồi.Biến mất đi chị ra đây mà xem.Toàn bộ lực lượng của chị đang cắm sừng chị đi.Cái gì mà mồm mày kinh thế.Mày đi vào đây đi.Nóng bỏ mẹ lực với chả nướng.Mày ăn cái gì mà chạy sang đây trở lại thế.Cứ tưởng là đang nằm người trong khách sạn rồi chứ.Chị có muốn nghe không.Tin rút rào có cả hình ảnh đấy nhá.Cái gì nói đi.Lâu lắm rồi nữa.Suốt ngày được làm đẹp không đồng rồi lắm chuyện.Ở đây này bà coi đi.Ngọc đưa điện thoại cho ngọc thúy.Quả khế.Nhìn con một phát.Mazda trắng giá.Ba mẫu sáu còn chữ ôm cả nhà lên.Mẹ kiếp nó chứ.Cho ăn cho uống cho bài chòi.Bây giờ lại còn cho.Thoải mái nữa.Mà nó còn như thế.Sao mà tôi khổ quá nói cái này chứ.Như ngọc miếu môn.Làm cứ như là yêu đương lắm ý.Ai chả biết bà chẳng tính toán nhiều sức khỏe và ấm rồi.Buồn thì một bồ dao găm.Thế mà cái mồm lại cái thảo mày vô cùng như thế.Còn cái còn nhìn xấu xí kia nữa.Được mấy thằng đàn ông bu sâu vào.Không thể như thế được.Thôi chứ đừng có nóng nữa.Nó như vậy giải quyết được gì đâu.Bây giờ thì chỉ phải tính thế nào.Chiếc đồng hồ của trẻ có vẻ như là mê đắm còn vợ cố lắm rồi đấy.Em còn nghe bố của chị nói đến tiền bạc gì đó.Tôi không nhớ là trường đưa tiền về cho vợ quá à.Nó nhìn cặp mắt của nó biết ngay.Chị làm sao có để ông sơn sút này về bên nói như thế chứ.Nhưng mà làm sao mà quản lý được nó hai mươi bốn/hai mươi bốn.Dạo này thì tao cũng chẳng buồn hỏi đi đâu.Thích đi thì đi.Cũng bực lắm rồi.Ừ thế chị hết yêu thì cứ thả ra đi ôm vào người làm gì cho mệt thân.Có phải là kim cương đâu mà hút như thế.Ai là triệu.Đang tính toán cái gì.Tao chả tính toán gì cả.Thôi mày về đi.Tao còn có việc nữa.Thấy người ta đưa tiền cho mà quẹt mỏ cái dẹp như thế.Tế bào mấy đứa kia nó làm mặt cho.Mai tao đưa mày đi mua sắm.Tao đang về.Viết vội vàng da sà lan đến nhà của sơn.Lại vội vội vàng vàng đi vào nhà.Nhìn thấy bà thù đã ngán tận cổ.Nhưng mà cổ ngọt ngào.Bác à.Bác dạo này thế nào ạ.Cháu bận quá không sang thăm bác được.Hai cái đứa này yêu đương thế nào.Không tính đến chuyện cưới xin à.Đó là bác thằng cháu lắm đi.Chỉ mong cháu sớm về làm dâu thôi.Dạ vâng ạ.Cháu có màu như vậy lắm chứ.Mà dạo này bên salon có cháu đang có dự án mới.Bộ đầu có làm được gì đâu à.Anh sơn có phải đi chút đi.Cháu xin lỗi.Bởi vì không thường xuyên sang thăm bác được.Thế có về đây luôn cho tiền.Bác sĩ mà một nơi con một nơi.Bác cũng không yên tâm.Cháu làm việc mệt mỏi như thế.Về đây.Bác cần tẩm bổ cho.Hai đứa cũng không còn trẻ nữa.Chưa cưới thì có còn trước đi có xào được.Nhưng mà làm vậy thì hơi khó bác à.Cháu làm ngành dịch vụ đêm ngày.Điều phải có mặt để quản lý nhân viên.Sắp có dự án kinh doanh mới.Cháu đang đau hết cả đầu với vốn liếng.Mà chồng nghe nói anh sơn là quyết định trà bảy tám trăm triệu cho vợ cố.Ám ảnh về ý nghĩa cho cháu.Vội vàng.Để hai đứa sau này có cái xà lan rộng rãi mà làm ăn.Cái thằng ngu ấy.Bác đã nói nó rồi.Không phải gì phải trả cả mà nó có nghe đâu suy diễn mất tiền chứ được gì đâu.Mà cái con đình kia.Nó làm gì được chứ cái nhà này không.Vác mồm vác thần đến làm dâu cả năm trời.Không có việc làm.Từng đấy tiền đưa nhà này là quá ít.Từ vựng không phải bác đưa tiền cho anh sơn trả cho nó.Bác đâu có ngu.Thằng sơn nó làm gì có tiền mà đứa.Thôi.Đừng nói đến cái chuyện con đừng để nữa.Ngứa tai.Bây giờ hai đứa đến bao giờ thì cưới.Chưa bác nhà người ta ý thảo mãi đau đầu quá.Cháu bây giờ đang là vốn để mở thêm một cơ sở làm đẹp nữa.Tâm trí nào mà cưới xin chào bác.Cháu mở được cơ sở mới là trúng lớn luôn đấy.Bố mẹ cháu bỏ ra được hai/ba tiền.Bây giờ chỉ còn thiếu một ít nữa thôi.Phải kết lượt đi vay mượn.À đúng rồi.Các bác có xem vtvmột hôm trước cháu được nhận giải doanh nhân trẻ thành đạt không.Có chứ.Bán điều hòa cả xóm đúng là tuổi trẻ tài cao quá.Người ta phải thẩm định hết bắc à.Chứ không phải là ai cũng được nhận giải đâu.Nếu như một cơ sở phải đạt doanh thu ba bốn tỷ một tháng.Thì người ta mới chào cháu giải thưởng đó.Bây giờ mời thêm một cơ sở.Thì tiền đó.Có mà cả năm ăn không hết đấy.Ba thương nghe đến đều mắt sáng rực cả lên.Suy nghĩ một lát định nói gì đó rồi lại thôi.Thủy lý tưởng bà thù rồi ứng ý.Băng hà.Cho coi cái này hay lắm.Chỉ cần bỏ vốn một tháng.Bắt được mấy chục triệu.Cháu hiện tại đang làm thủ lĩnh ở đấy.Cháu dự định tham gia một thời gian.Đổi tiền ở salon.Thì sẽ nghỉ.Không biết là bác có muốn kiếm được nhiều tiền không.Bà thu chăm chú nghe thuế.Mở điện thoại cho xem hình rồi giảng dạy các thứ.Hai người đàn bà mưu mô ngồi nói chuyện với nhau một lúc.Giờ thấy khắp khỏi mừng thầm ra về.Thái độ bà già kiều như vậy là chắc biết rồi.Thế bữa ra khỏi cửa.Tìm bài thơ đã vội vàng gọi điện cho con trai trở về nhà.Sơn còn chưa kịp tháo giày thì bà đã nồi kẹo kéo.Mẹ nói này.Có phải là con thế chuẩn bị mở một cơ sở mới có đúng không.Tại sao mày biết hay vậy.Mẹ mày cái gì chả biết.Bà nội nha.Ngày mai.Mày lấy tiền thuê kiốt rồi giấy tờ.sáu tháng được hai trăm bốn mươi triệu.Mẹ vội vàng trao đổi năm trăm chiều.Thể dục cần đưa cho nó.Để cho nó mở cơ sở mới.Bà.Sao làm như vậy được.Nếu mà làm ăn thua lỗ thì sao đi.Con làm quản lý chỗ đó mà không hiểu tình hình kinh doanh nhà.Thua lỗ thì làm sao mà nó mở được thường xuyên gì.Bà lại cái này.Mẹ không phải đưa cơm cho nó.Để góp vốn trường.Đăng ký giấy tờ rồi.Mà nhìn xem.Mẹ sẽ được trả lãi thật hai mươi% đấy.Bài thơ mừng thầm và toàn tính trong lòng.Dự báo thích ngọc thúy thế nào đi chăng nữa.Thì tiền làm cũng phải rõ ràng sòng phẳng.Có lời thì thầm với nhà ra.Bạn là con thú nó giàu có là biết làm ăn.Đà lạt gái hà nội gốc.Thằng sơn mà lấy nó.Thế chẳng phải lo tiền bạc.Là có sấm cái ghế ngồi đó.Nghĩ như vậy tinh thần bà thu phấn chấn hẳn lên.Vừa ra khỏi quán cà phê.Điện thoại đổ chuông dồn dập.Nhìn vào số điện thoại trên màn hình.Đôi mắt của nhìn cầm lên vội áp tay vào.Anh à.Em đi.Em đang ở đâu đấy.Em đang ở nắng sài gòn gần công ty anh đi.Sang đây hay là anh sang.Được rồi.Đợi em mười phút nhé.Nhìn đi lên công ty của anh.Chào hỏi mọi người rồi đến gõ cửa phòng anh.Vào đi.Nhìn bước vào thì thấy có hai người đàn ông cao lớn.Người đẻ.Bước ra ngoài.Nhưng mà anh đã gọi là.Em vào đây đi.Anh sắp xong rồi.Chỉ một lát nữa thôi.Anh quay sang hai người đàn ông.Không có gì cả đâu cứ nói tiếp đi.Nhưng cảm thấy hơi ngại.Cuối cùng còn tiếp xúc với người đàn ông lạ.Rút tay về nhưng mà anh càng nắm chặt.Nhìn cô ánh mắt được niềm vui.Không cần ngại đâu.Đây là anh em của anh đi.Đây là rằm.Còn đây là gì.Sau này em sẽ gặp nhiều đấy.Nhìn hai người kia gật đầu chào một cái rồi hơn ngàn người.Sao lại thế hai người này quen như thế nhỉ.Nhìn ngồi yên nghịch điện thoại một.Nghe bảo tàng chứ được chứ không.Cái gì mà hàng qua biên giới thì đó không hiểu lắm.Một lúc sau thì hai người kia ra về có lần đầu lên.Suy nghĩ một chút.Nền của nói với anh.Anh này.Anh làm việc với hai người kia.Đúng rồi.Anh chung vốn.Buôn bán một số mặt hàng.Nhìn hôn nhẹ lên má của anh.Em không biết là anh buôn bán thế nào.Nhưng mà hai người kia là xã hội đen có đúng không.Tưởng ngày xong thì phải cười.Cái người tâm hồn trong sáng này còn biết đến cả xã hội đoàn rồi đấy.Nhìn vào nó sang chủ như vậy thôi chứ hiền lắm.Không phải người tốt bao giờ đâu.Anh cũng xăm trổ đầy người đi em có sợ anh không.Em không sợ xăm trổ.Anh đang lên xe cổ mới xăm hình xe thôi.Sao mà em chịu thế này à.Tôi không nhìn được cúi xuống hơn đấy đôi môi mềm như lụa của cô nhiên choàng tay qua cổ của anh gặp lại.Một lúc sau thì anh buồn của ra.Nhìn vào ánh mắt mơ màng say mê của anh thì thầm cho nói.Em biết hai người đó từ trước rồi.Chào cờ.Cái gì sao em làm sao mà em biết chúng nó.Nhìn không biết giải thích vợ anh như thế nào cả lựa lời ấp úng.Hai người đó.Có nên sơn nợ tiền họ.Hai người đó đến đòi nợ rồi đánh anh ta.Còn lấy luôn xe máy của em để gắn nợ nữa.Nó dám làm như thế về mà.Đâu có đụng chạm gì đến em không.Chưa làm gì cả.Tôi biết là sườn đã vay tiền của nhóm hứa dần nhưng không ngờ sữa xài hai thằng thuộc hạ thân thiết đi đòi nợ.Anh đi đổ máu gái của hai thằng kia đến mức nào.Lửa trong người của anh búp lên.Hai cái thằng này.Để chàng biết được đã làm gì người yêu của anh thì chết chắc và anh.Anh vừa nghe điện thoại trên bàn bấm số.Hai đứa mày.Quay lại đi.Tao cho đúng năm phút nữa.Anh à.Anh làm gì thế.Người ta có động gì đến em đâu.không₫ thì đến em.Cũng phải giao ước với chừng nào trước.Giận thì đứng máy ngoài cửa mới dám gõ cửa bước vào.Từ lúc nhìn bước vào thì hai đứa đã nhận ra cô.Cô gái này đã gặp vài lần trước đi đòi nợ còn chưa kể đến đại cà khứa của chúng nó còn có vẻ.Cho nên không thể nào quên được.Lúc này chúng nó được không dám ngẩng đầu nhìn cô chỉ mong cho cô ấy không nhớ ra.Gọi giật lại.Anh hay là bạn của đại ca lai con hôn vốn làm ăn thường xuyên với đại ca.Tranh hai mà biết chúng nó làm gì có cô ấy đại ca sẽ giết chết.Nói đi.Hai đứa mày.Đã làm gì vợ tao.Nói nhanh lên.Ảnh hài.Bọn em không hề biết đó là vợ anh.Thời gian đó.Anh vẫn còn cấp lách với con ngọc anh chủ tiệm gốm bát tràng bọn em cứ tưởng.Đổ nước ngọt.Trái tim muốn rớt ra ngoài.Ánh mắt sắc như dao của nhìn đành nhìn anh.Tổ sư chúng mày.Cười cái gì mà cười.Lúc đó.Tao đã yêu vợ tao rồi.Chúng mày không có mặt.Nhưng mà anh hai.Rõ ràng thời gian đó anh với con ngọc anh cứ quấn lấy nhau trong hồ gươm xanh ấy.Hôm trước nó còn hỏi em.Thằng gì vội cái này.Thằng rằng yến dành bóp những thằng ngu kia lại vội vàng nói.Chị dâu ạ.Bọn em có làm gì không phải thì cho bọn em xin lỗi.Chị dâu bỏ qua cho bọn em nhé.Nhìn không nói gì cả.Lặng lẽ cầm quyền tạp chí luật nhìn tầng chàng.Tuổi nhìn sang cô không biết làm sao cả như thế này là giận thật rồi.Bao nhiêu bực dọc cho còn biết tuốt và thằng ngu kia thôi.Tao mà biết rồi mất sợi tóc nào.Chúng mày xác định nhé.Anh à.Em chưa làm gì cả em thề đấy.Em chỉ làm tóc giữ.Còn thằng dằn nó cười cái cúc áo.Tối nay đến đây sông lên lắm cô tăng dần.Thế mày nói là không làm gì á.Nhìn thời gian nhìn ba người đàn ông to xác đang lộn xộn với nhau.Anh buồn người ta ra đi.Không có bị làm sao đâu.Đừng lúc nào cũng dùng bạo lực như vậy.Anh ta mới dùng đến cái cúc áo.Thế sơn hứa trả tiền thế nên em vẫn nguyên vẹn.Xem có thể dừng gọi tên thằng chồng cũ được không.Tôi bực bội khi nhà người yêu nhất đến trường cũ là thằng dằn ra.Thứ bảy em phải gọi là anh yêu à.Giống nhà anh cô nào có màu quá.Nhìn.Không phải như thế đâu.Hai cái thằng này ốc bá đạo nhớ nhầm đấy.Nhìn thấy mặt xuống.Thôi được rồi anh đừng có làm khó hỏi nữa anh phải cảm ơn người ta.Vậy đã không làm tổn thương đến này mới đúng chứ.Sữa vào tay người khác không biết sẽ thế nào đây.Rắn gì ngày như vậy thì chú mất.Cô gái kia nói anh hai cảm ơn họ sao.Mấy con em nó ở bên cạnh anh hai.Thì đều kêu càng không thèm nhìn họ bằng nửa con mắt mà cô này lại còn nói giúp cho họ.Hay là chữ đấy.Không cần đâu chị dâu à.Bọn em biết lỗi rồi mà.Hay chị dâu thay cho bọn em là may mắn lắm rồi.Anh hai đánh bọn em nhập viện cũng được.Các anh về đi.Anh tú không nhỏ mọn như vậy đâu.Rắn gì nhìn qua thấy tố không nói gì cả ruột già đứng dậy.Chị dâu nói như vậy thì chắc là anh hai chứ không tính toán nên anh hay có về sợ chị dâu lắm thiếu nữ.Ta có ra quần.Tổ quốc mất.Nhớ kỹ.Đây là chị dâu của bọn mày.Dạo này đi đâu mà gặp quỷ.Lễ phép chào hỏi đàng hoàng nhớ chưa.Dạ vâng ạ.Chị dâu xinh đẹp hiền dịu lại tốt bụng thế này.Bọn em quên sao được không bao giờ quên.Tao không cần chúng mày nhớ vợ tao cốt nhanh đi.Rắn gì vội vàng chạy thục mạng ra cửa.Anh cả nhìn lại ôm vào lòng rồi nói.Em đừng có nghe cái bọn để lên thuyền.Anh thề.Chỉ yêu mình em thôi.Nhìn không nói gì cả.Vẫn chăm chú vào quyền tập chín.Tổ giúp xách cầm tay của cô ném lên bàn.Nấm cảm của cô ấy nhìn mình.Đừng có giận anh nhé.Anh thề.Lúc nãy thằng kia nói bất cúc áo của em.Anh chỉ muốn giết nó thôi.Như vậy có phải là anh yêu em nhiều lắm có đúng không.Nhìn tựa vào ngực có ảnh thời nhẹ một cái.Nói của không ra là dối lòng mình.Nhưng cũng không dám bộc lộ ra ngoài.Cô đã một đời chồng.Có cách nào để ghen với những tình cũ của anh đây có nhìn anh anh mất hơi buồn lắc đầu đá.Em không ghen đâu quá khứ đã qua rồi cảm nhận được nhìn càng to.Anh lại càng ôm trả lời.Nhìn à.Từ lúc em gặp anh không còn thiết tha người nào trên đời nữa cả.Công an mang lại cho anh cảm giác muốn được yêu như em vậy.Tiền anh nhé.Thanh xuân của anh chưa bao như vậy đủ lắm rồi.Ba là nơi dừng chân của anh.Anh phát hiện chỉ có em.Mới có thể cầm nắm được cuộc đời của anh thôi.Anh nói thật chứ.Em chưa tin.Nhưng mà sau này thêm sắc thì.Anh sẽ chứng minh cho em thấy.Anh đang năm ngón tay và bàn tay nhìn áp vào má của mình.Nhưng nằm im lặng trong lòng của anh.Tay nghịch ngợm cổ áo anh.Anh có thể cho em biết.Anh buôn bán gì với đại ca của hai người kia không.Phụ tùng ô tô xe máy.Em không cần quan tâm đâu.Chỉ cần yêu anh thôi.Không cần đi học cũng được.Anh sẽ làm được nuôi em cả đời.Anh đang giấu em chuyện gì sao.Em thấy hàng buôn xe độ cũng hay mà.Các công ty nhỏ nhỏ mắt muỗi.Anh còn phải chia đôi lợi nhuận với thằng mình nữa.Làm mỗi cái này.Làm sao mà nuôi vợ con anh được.Nhưng em không muốn anh buôn lậu đâu.Lúc nãy em có nghe hàng hóa gì đó.Anh buôn hàng trắng.Chú bật cười.Em đọc tiểu thuyết nhiều quá rồi đấy.Làm gì có ai đẹp trai nhà anh đi buôn hàng trắng.Nhìn chuẩn muối.Lúc nào cũng ảo tưởng như thế.Anh buồn cái gì mà dính dáng đến xã hội đen.Lại lập ngôn tình.Người ta không phải là xã hội đen.Chỉ là một nhóm cho vay nặng lãi và cầm đồ thôi.Thế là tín dụng đèn còn gì nữa.Như thế là vi phạm pháp luật.Anh tham gia cái đó.Anh chỉ chơi với thằng chủ thôi.Đấu giải gì buôn hàng quốc cấm.Thành buôn hàng gì.Anh mà không nói.Em về đi.Nói xong của toàn đứng dậy.Chú hội vàng kéo qua lại.Được rồi.Anh không giấu em nữa.Anh nhập khẩu.Lô xe cũ qua đường tiểu ngạch biên giới.Đề về đội lại.Anh đừng có làm thế.Bây giờ nhớ lộ hàng không trót lọt thì sao đây.Mất cả.Em thật là.Tự quay là một trăm năm trước sống hợp thời.Bây giờ có ai không đi đường tiểu ngạch đâu.Anh đã lo lót hải quan cửa khẩu cả rồi.Đến anh không làm như thế lợi nhuận sẽ rất nhỏ.Thậm chí không được đồng nào cả.Nhập xe mới giá quá cào.Tiền thuê thiết kế.Rồi lắp đặt thiết bị.Quảng cáo truyền thông.Thơ vội vàng chi tiết khác nữa.Một chiếc xe đổ lại là còn thâm hụt cả ngân sách.Trong khi đó hiện nay rất nhiều công ty nhảy vào thị trường đội xe.Anh không thể nào nâng giá được.Nhìn biết là không thể nào thay đổi được suy nghĩ của anh.Cô tìm cách thuyết phục dần dần vậy.Thật ra ngày trước chồng cũ của cô có đi lấy hàng ở trung quốc nhưng mà cũng không hề quan tâm dù biết là nhập lậu.Có khi nào cô không thực sự yêu sơn như cô từng nghĩ không nhỉ.Mới vừa yếu tố được hai tháng thôi nhưng mà chỉ cần nghĩ có nguy hiểm rình rập quanh anh cũng đã lo lắng.Chừng nào ăn được.Thôi được rồi.Công việc của anh.Em cũng không hiểu.Không dám tham gia nhiều.Nhưng mày mong anh làm ăn đúng pháp luật.Còn an toàn ở lại bên cạnh em nữa.Em sẽ nhớ đâu.Anh bị bắt rồi rời xa em đi.Em đừng lo.Anh không thể làm ăn phạm pháp.Chị đi đường chơi một tí thôi.Có bị bán thì chịu phạt hành chính.Hoặc là tịch thu lô hàng.Toàn thân thể này vẫn là của em.Ai dám thủ nữa.Bàn tay hồng còn cố tình trôi vào giờ soạn làn da mịn mát nên kéo bàn thờ.Anh đưa lên môi hôn để anh không còn cơ hội làm cà nữa.Cơ thể này là của em.Cái này nếu như sức mà một tí em cũng xót.Từ nay.Anh không được đùa nữa.Cũng không được hút thuốc nữa.Xem cầu thủ nào.Nếu khùng.Em trả về nơi sản xuất.Nếu về thì.Anh đi chuyển giới cho xong đi.Đã không được đùa.Lại còn không được hút thuốc.Hút thuốc cũng được.Nhưng mà cấm hồn em anh chọn đi.Mùi thuốc làm cho em buồn nôn lắm.Thôi được rồi.Anh bỏ thuốc nhưng mỗi khi anh thèm thuốc cho em phải bay ngay đến với anh đánh còn tay nghiện.Mỹ nhân triệu cài thuốc.Chuyện gì em cũng đồng ý.Còn chuyện đua xe nữa.Anh có biết là mỗi lần anh đi đua.Em lâu lắm không.Anh bị thời gian đã đau lòng.Tôi nhớ chẳng mai anh đi đâu có vấn đề gì.Túi quần sẽ hút làm đi.Cô ấy không biết rồi xe cũng không biết hút thuốc.Là con trẻ hơn anh nữa.Em nói cái gì cơ.Thằng nhãi ranh kia.Làm gì đủ tuổi mà sao bác.Anh cấm em không được nhắc đến nó.Thì đấy là ví dụ thôi.Tính anh không bỏ đua xe.Em cũng không chắc.Thì người nào có phẩm chất tốt hơn thì em sẽ yêu thôi.Tôi thở dài đau khổ cho nói.Thôi được rồi anh bỏ đùa.Nhưng mà cho anh đưa mẫu chồng các giải có được không.Chỉ đường đua mẫu thôi.Mở đua mẫu cũng chỉ được một mình không được chiều ai hết.Được rồi anh thề không trở lại nữa.Không.Không hiểu cô gái nào ngoài hoàng dịch nhìn nữa.Ảnh của người đốt nhà trên môi mềm.Nhìn của anh đúng là rất tuyệt vời.Mặt của hai người rất gần kề có thể nhìn thấy lông mi của đối phương còn có hình ảnh của đối phương trong mắt.Nhìn bất chợt đặt một nụ hôn lên môi của anh.Bây giờ đóng dấu anh là của em nhé.Ánh mắt của anh ánh lên tỉa cành nào.Khoảnh khắc tiếp theo bật cười.Cười lớn vô cùng sảng khoái.Đóng dấu thì phải nghiêm túc một tí chưa nói xong gương mặt của cô lên dùng sức hồn cô.Thật lâu.Cho đến khi người trong lòng khó hấp.Trời mưa buồn già.Thôi.Muộn rồi đấy.Em phải về đây.Bố mẹ đang đợi.Em gọi điện thoại xin phép tối nay về muộn đi đến với anh ngày mai anh về sài gòn có việc phải xài em.Hôm đấy.Nhiều người một lúc rồi gật đầu lấy điện thoại ra gọi xin phép bố mẹ.Đến đó nói dối thì chờ với bản mặt đã đỏ bừng cả lên.Tưởng ở bên cạnh cỏ và chiếc cổ trắng nón của cô.Từ lúc nào anh chết mệt với một cô gái đã hai mươi bốn tuổi.Mày đi đâu cũng phải xin phép bố mẹ như vậy đúng là quá khổ sở.Mở hoạt động hẹn hò đều quay trở về thờ đức bà.Nhà.Em không định cho anh gặp bố mày à.Có chứ.Nhưng mà được một thời gian nữa được không anh.Em.Anh rất nóng lòng.Thoải mái đưa đón yêu đương với em.Em đừng nghĩ gì nhiều cả.Chỉ cần yêu anh là được.Anh biết là nhìn chưa vượt qua được tâm lý thất bại của cuộc hôn nhân đầu tiên.Cô không muốn ràng buộc hàng bất cứ điều gì cả nhưng mà thật sự anh rất thèm cho mối tình này.Muốn chịu trách nhiệm cả đời với cô ấy.Nếu em còn vướng mắc chưa giải quyết hết chuyển rồi hồn.Thanh sẽ làm thật mạnh.Lần này.Không được cả này nữa.Nhìn nhìn anh anh mất để biết ơn.Vâng anh hùng của tố.Được rồi.Từ giờ thể thao ý anh đấy.Không cần lương tài danh ta làm gì nữa.Tôi thỏa mãn cúi xuống hôn nhẹ môi cô.Nhưng chạm vào lại không dứt ra được.Nụ hôn kéo dài mấy phút.Nhìn ngứa mắt kéo anh ra ngoài.Chị hương kế toán nhìn hai người trêu chồng.Chúng tôi muốn ăn kẹo mừng lắm rồi đấy nhớ.Có thể kiềm chế trước mặt bà già đau khổ này không.Cảm ơn mọi người nhé.Vợ tôi da mặt mỏng lắm.Đừng trêu quý như vậy nữa.Mọi người cười rồi cả lên.Nhìn xấu hổ đến đồ không thể nào ngừng mặt lên nhìn ai.Tay bắt đầu đỏ rực.Tối thì lại vô cùng thỏa mãn.Chẳng để làm gì cả.Ôm cô đi thẳng vào tháng mấy.Hai người vào nhà hàng nhận dưới sảnh thương mại.Thế nào há miệng ra đi.Báo lên một tí.Cười như thế này mỗi lần anh muốn làm gì nghĩ lại xót không dám mạnh bảo ấy.Tôi có một miếng sashimi đưa đến miệng của cô.Nhìn lầm anh cho nói.Cho anh có bố mẹ suốt ngày vỗ béo em thế này chết mất đi tăng ba kg rồi đấy.Đâu có sao đâu càng béo càng đẹp.Em không thấy là em thẳng đuôi từ trên xuống dưới à.Nhìn cầu muối lượm anh một cái anh cười cười kéo kéo cái má mềm mại.Nói thật em ăn nhiều vào cho vòng một và vòng ba này liều một tí còn xinh còn chứ.Nhìn thẳng lại đôi mắt cuộc sống trong lòng hơi nhói lên cô đã từng có một sinh linh.Cái bụng nhỏ này nhưng thật không may mắn con không có số ra đời.Nếu như bây giờ có một đứa con vô tố thì cô sẽ bảo vệ con thật tốt chắc chắn đứa trẻ của hai người sẽ.Xinh xắn và đáng yêu.Anh tú tài từ.Lâu quá không gặp đấy.Người ta nhớ anh muốn chết.Giọng nói trong trẻo đúng điệu vang lên.Nhìn trước mắt.Là ai mà gọi người đàn ông của cô ngọt ngào như vậy chứ.Nhìn sang là thấy cánh tay trắng trẻo như rắn của ngọc hoàng có cổ của tú tú đều mất vải dài.Cái con yêu quái này.Từ phương nào màu lại đi.Anh còn chưa kịp để cô ta ra.Đã thế nhìn kéo mạnh tay của ngọc dứt khoát đẩy ra.Thế rồi mùi hương ấm áp quen thuộc trong lòng của mình.Nên thoải mái tự nhiên ngồi vào lòng của anh phụng phiếu.Anh không biết là em ghét tôi một nước hoa này à.Sao anh lại không biết anh gửi có mắc ói anh cường lực hít hà hương thơm trên cổ của.Kìa anh tú mua nước hoa này là anh tặng em mà anh không nhớ thì sao.Cái này mà anh đưa em vào khách sạn rồi chúng ta đi shopee là tràng tiền là già đấy.Đúng liều ghé sát vào tủ nhựa đến đền mạng ho khan vài tiếng dường như cảm nhận được cô gái.Làm của mình đã nóng lên tình huống này quả thật chưa gặp bao giờ cả phải giải quyết sao với con ngọc lặc.Quý vị và các bạn thân mến như vậy là chúng ta.Cùng nhau lắng nghe xong tập chuyện ngày hôm nay và có thể nói điều khiến cho anh xa cảm thấy bất ngờ nhất trong tập truyện này.Đó chính là nhân vật thúy dường như là của ta đến bước sơn không đơn thuần chỉ là tình yêu đâu mà cô ta đang ấy.Một dự định nào đó có khi nào trong tương lai gia đình của sơn sẽ mất trắng tất cả vào tay của người phụ nữ.Để biết được kết quả như thế nào thì xem một quý vị và các bạn gặp lại xa vào hai mươi:ba mươi tối ngày mai trên kênh chợ tình nhé.Đá quý vị và các bạn cũng đừng quên nhấn like chia sẻ và nhấn vào nút đăng ký kênh để ủng hộ anh sáng cũng vừa kịp cảm ơn trưởng bộ của. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com