Truyện Ngắn Hay 4 Năm Lỡ Hẹn Phần 5 Vở Kịch Bên Bờ Hồ _ Diễn đọc Anh Sa

truyện ngắn hay 4 năm lỡ hẹn phần 5 vở kịch bên bờ hồ _ diễn đọc anh sa

Anh sẽ rất vui được gặp.Những thằng tính giờ của chợ tình bây giờ là hai mươi tối và buổi tối ngày hôm nay thì anh sang sẽ gửi đến quý vị.Tập năm của bộ truyền bốn năm lỡ hẹn của tác giả ngọc thơ.Quý vị và các bạn thân mến như chúng ta đã biết thì mẹ con của thành đã gặp phải một biến cố rất lớn đó chính.Mẹ của thành bị bắt cóc.Và chàng đã đỡ thay cho bà thành một nhát dao.Đọc truyện này chúng ta sẽ biết được rằng biến cố này đã tác động như thế nào đến câu chuyện tình yêu giữa thành và huyền.Tình cảm của họ chất thay đổi như thế nào.Trong lúc đó giờ đây thì thành đã được làm sáng tỏ thân phận của mình anh chính là con trai của chủ tịch công ty.Lớn nhất cả nước.Giờ đây khoảng cách giữa thành và huyền không chỉ là về địa vị và thân phận nữa liệu rằng có khoảng cách nào.Trái tim của họ hay không.Xin mời quý vị cùng đã đến với nội dung của tập truyện ngày hôm nay quý vị đừng quên nhấn like chim.Cảm ơn sự ủng hộ của mọi người con em bây giờ không để quý vị được lâu hơn nữa chúng ta hãy cùng nhau đến với.Chi tiết tập năm của bộ truyền bốn năm lỡ hẹn.Tác giả ngọc thơ qua giọng đọc của anh ta.Này nhớ tôi nghe đồn là từ tối đến giờ con tràng có sốt không biết là thật hay giả.Nhưng mà ông thịnh vào viện với nó từ tối đi.Hôm nay xin nghỉ phép luôn rồi đấy.Cái gì mà ừ.Đau lòng sao.Đau lòng chứ tôi có cảm giác đau lòng rồi khó chịu lại sắp đến.Nhưng rồi tôi đánh giả vờ như không có chuyện gì cố gắng gượng cười vừa trả lời nó.Ừ thì ra là người cứ mãi của anh thật mà.Anh chỉ lo cho trang là đúng rồi tăng cường vẫn không chịu buông tha cho tôi nó viết dài cho hỏi.Tôi thật là không buồn chứ.Thật mà có buồn gì đâu.Tôi về tôi nói cho bà biết tên này nữa nhé.Tôi chống mắt nhìn nó.Cái thằng này sao mà nhiều chuyện vậy không biết.Chứ còn chuyện gì nữa sao .Thì là.Thằng cường chưa nói hết câu thì bên ngoài cánh cửa mở ra anh tổng giám đốc thiết kế bước vào tôi.Thưởng thức.Ánh mắt hoàn mỹ với đôi mày dở quét cả phòng giờ lập tức dừng lại trước của tôi tăng cường thấy.Bắn cá.Ngồi ngay ngắn lại.Tôi cũng như thế.Khi nhìn thấy anh thì cảm thấy hồi hộp vô cùng.Bởi vì sợ mình đã làm sai chuyện gì để anh phải tìm đến tận phòng.Từ cuối dần mặt đến nhà thờ cũng không dám thở mạnh.Cho đến khi nhà anh lên tiếng.Thanh huyền.Tôi giật mình nhìn lên.Nhìn thẳng về phía của anh anh đứng ở đó từ trên nhìn tôi trầm tư hẳn đi sau đó thời dài.Chẳng biết là ý gì đây bây giờ anh hứa rằng một cái quay đi.Gọi lại cho tôi một lời nhắn vừa kịp để tôi nghe rõ nhưng mà hình như trong giọng nói có chút thất vọng.Thanhhuy.Sản phẩm thiết kế gặp tôi.Đem cả bản mẫu em với thiết kế sang đây.Anh tùng nói xong thì bỏ đi thẳng không kịp để tôi trả lời câu nào cả.Ông này đúng thật là khó hiểu.Bình thường tín tỉnh cũng tạm gọi là dễ thương.Nhưng mà đôi khi cũng hơi dạ dày.Tổ liền là lạnh như băng.Mọi người trong phòng các anh gọi tôi sang.Thì cứ nghĩ là tôi bị ảnh vất vả điều gì đó.Cười được đôi mắt anh hãy về phía của tôi tỏ ý thông cảm.Còn thằng cường bây giờ cũng im ra không dám hò hét tí nào cả.Chị hoa cẩm tập bản vẽ.Về bên ngoài đi vào phòng thì đền gấp rút lên tiếng .Này.Có chuyện gì sao.Mơ thấy sếp mặt lạnh tanh đi ra ngoài như vậy.Chẳng ai trả lời cả.Chị hết hàm qua tôi ngủ ý.Tôi cười cười rồi đứng phắt dậy trả lời.Xét tìm em đấy.Thế thôi em sang đó đi.Mọi người à.Chúc anh bình an đi.Cây trúc huyền bình an trở về nhé.Xà phòng đồng loạt lên tiếng còn tôi thì mặt mày méo dịch.Tiền tài giúp chồng học bàn cái bản thiết kế của mình cầm thao.Tưởng đâu có chuyện gì đó quan trọng tôi cũng buồn lắm.Đi vào phòng của anh mà tìm cứ đập thành.Cố gắng đi thật chậm.Trong đầu cố gắng những lý do vì sao anh lại bực bội vô cớ như vậy.Từ ngày mai nghe máy mà vẫn chẳng già.Rau cần đề để cho chúng tôi có thời gian tham gia cuộc thi nền cấp trên cũng không có bàn giao công việc gì.Đèo cả.Vậy thì vô lý.Tôi đâu có làm gì sai để kinh động đến anh.Vừa đi vừa nghĩ như vậy thì cuối cùng cũng đến cửa phòng của anh.Tôi đứng chờ bên ngoài.Cố gắng hít một hơi thật sâu để thoải mái đầu óc.Cũng như để cho tinh thần lạc quan trở lại.Rồi để cánh cửa phòng bước vào.Anh toàn đứng ở đó quay lưng về phía của tôi.Lắp kính cường lực là gương mặt của anh em.Hướng mặt ra bên ngoài ban công tầng mười lăm.Ngắm nhìn cảnh thành phố nhộn nhịp.Tôi chậm rãi đi đến.Bàn tay cầm mẫu thiết kế của mình siết chặt.Sao đỏ hướng mắt về phía của anh nhẹ giọng nói.Em đến rồi.Không biết là chết cho gọi em có việc gì không.Anh tùng nhanh chóng quay lại.Thật sự giờ phút này tôi vẫn rất sợ anh.Nhưng may mắn anh chỉ nhìn tôi.Bằng một ánh mắt bình thường.Không có gì là khó chịu cả.Chưa có đi ở đâu mày của anh hơi nhíu lại.Hôm nay là hạn chót nộp bài đấy.một câu hỏi chấm chấm.Anh ăn cầu lưng chừng như vậy khiến tôi thêm phần khó hiểu.Chẳng biết làm ý của anh ra sao cả.Dạ em không hiểu ý anh cho lắm.Anh đi lại ngồi xuống chiếc ghế xoay bàn làm việc.Sao đỏ mười chiếc laptop của anh ra.Bấm bấm gì đó.Thật tình hành động này khiến cho tôi nấu lùn.Không biết là ảnh thật sự mà nói gì.Tôi đi lại gần hơn nhờ mắt nhìn xuống màn hình.Thế ra đây là danh sách mọi người tham dự cuộc thi.Anh tùng sau khi đưa cho tôi xem chó.Salinda resort như họ nói.Em biết trong này còn thiếu gì không.Dạ không.Và lại đây đâu phải là chuyên môn của em.Lựa chọn về em đang cầm thứ gì vậy.Làm mẫu thiết kế nam định dự thi.Ý của anh là.Bây giờ khi tôi thốt ra câu đó đôi môi của anh mới hơi nhấc lên một đường cong hài lòng.Thế không mau nộp đi.Em định không dự thi à.Tôi ngại ngùng.Cười cười sau đó chuyển bản thiết kế cho anh coi chút thắc mắc.Trong danh sách này.Hình như em đếm sơ qua cũng cả mấy trăm người dự thi.Mà tại sao anh lại biết là em chưa nộp vậy.Em đi vào phòng của anh mấy lần.Thế có để trên cửa phòng có gắn gì không.Tôi lập tức quay ra nhìn.À quên mất.Anh đang nói ở bên ngoài cơ mà.Tôi không lẽ bây giờ chạy ra ngoài đó xem thấy kì quá.Thật tình là tôi chỉ để ý tấm bảng phòng giám đốc thiết kế.Ngoài ra thì không nói nhiều thay để lung tung gì cả.Em không ạ.Là camera.Hôm trước anh có thấy em đứng ở bên ngoài.Trên tay cầm bản thiết kế.Đoán chắc là em muốn nộp trực tiếp cho anh.Không thông qua trưởng phòng.Đúng không.Sao anh lại nghĩ vậy.Bb thành công thường bỏ cuộc thi.Nếu em muốn thì.Làm việc số tiền để chữa.Tôi nghe anh nói biết anh đoán trúng tim đen của tôi.Chỉ biết cười gượng gạo.Câu chuyện của thực tế.Luôn khiến người ta đau đầu mà anh.Mắt của em sao rồi.Có vấn đề gì không.Tạm thời vẫn ổn anh ạ.Chỉ cần thắng nào cũng duy trì uống thuốc là được.Hôm trước anh xem cho thuốc của em một tháng hơn ba triệu.Thế có độ tràm trang trải chi tiêu không đấy.Tìm gắng gừng chừng nào hay chừng đó thôi.Cảm ơn anh nhé.Vậy chàng dưới mẫu thiết kế này của em.Chúc em may mắn.Dạ vâng ạ.Em về phòng đi.Một lần nữa cảm ơn anh đã chiếu cố đến em.Tôi cảm ơn anh xong thì định bước ra ngoài bởi vì thế anh đã cầm bản vẽ của tôi lên.Nhưng vừa đi được vài bước thì liền nghe tiếng của anh gọi lại.Huyền.Sao hả.Anh âm ở.Về mặt có gì đó khó xử muốn nói rồi lại thôi.Anh cứ nói đi.Chuyện gì vậy anh.Tùng ngay lập tức đặt bản vẽ của tôi xuống nét mặt có sự bất ngờ.Có chút khó nói ra anh đưa tài nhắc tôi trở lại.Giọng của anh có phần nghiêm trọng.Chuyện này hơi riêng tư một chút.Không liên quan đến công việc.Nhưng mà em phải thật bình tĩnh nhé.Dạ vâng anh cứ nói đi.Theo như thông tin anh nghe được.Hình như bác nam là ba của trưởng phòng thịnh.Và họ đã nhận nhau.Nhưng nếu như họ thật sự là ba con.Có lẽ sẽ thiệt thòi cho em đi.Bởi vì anh được biết.Bên công ty asti.Đoàn kết mối thân tình với công ty của bắc nam.Là sao hả.Tôi đứng im một chỗ chết là.Vừa hỏi vừa mở to mắt nhìn màn hình chiếc laptop.Đồng thời trái tim vô thức.Hụt hẫng thì phải nhịp.Phim hoạt hình ảnh cả hai gia đình của họ.Còn có cảnh anh đang quây quần bên cạnh chiếc giường bệnh của chàng.Được trang đăng lên facebook cách để năm phút.Cùng với đó bên tay tôi là tiếng của anh tùng tiếp lời.Là bên sc.Muốn trang và thể lấy nhau.Chưa bên cùng hợp tác.Phim.Em sao vậy.Có nghe nói gì không.Tôi sẽ chờ khi tận tay và tận mắt chứng kiến những điều này.Qua lời kể có những hình ảnh sinh động đang nhảy múa cho màn hình trước.Anh ngồi đó.Cạnh bên giường của chàng.Đánh mất của hàng đề sự lo lắng.Khỏi mất rồi ngày lập tức dừng dừng hai hàng lệ nóng hổi.Trên hành bây giờ hai phút chớp đấm.Rồi rơi xuống hai gò má.Anh đang bên cạnh tranh và quên đi tôi rồi phải không.Bởi vậy nên anh cũng không gọi cho tôi nữa.Anh trở về đúng vị trí của anh.Anh hiển nhìn cũng sẽ xứng đáng với một người phù hợp với anh.Vì thế mà một đứa con gái nghèo hèn như tôi.Anh cũng chẳng thèm ngó ngàng gì đến nữa.Tuổi tuổi thân lắm.Khuôn mặt tự mà anh suy nghĩ đến đoạn tình sẽ kết thúc của tôi.Nhưng bởi vì đây là nơi làm việc.Lại đứng trước mặt của thế.Tôi không thể nào ở khắp lên.Để vơi đi bao nhiêu đau đớn trong lòng.Người ta nói đúng.Ngu ngốc nhất là yêu đơn phương một người.Giờ vẫn cố chờ mong hi vọng người ta cũng đáp lại tình cảm của mình.Ừ thì người ta sẽ đáp lại đi.Nhưng mà tình cảm người ta dành cho mình chỉ là sự thương hại.Là những lúc người ta lạc lõng người ta mới mỗi lần mà ban bố lại cho tôi chút yêu thương.Đưa tay lên lau đi khuôn mặt đang ẩm ướt.Tôi cố gượng cười mỏ nhìn anh rồi trả lời.Cảm ơn anh đã nói cho em biết nhé.Thôi em về phòng đi.Công việc của em còn dang giờ chưa làm xong nữa.Em không sao chứ.Em không sao mà.Nói xong thì tôi lập tức đi thẳng.Bởi vì không muốn anh tầm nhìn thấy gương mặt đang yếu đuối của tôi.Bỏ lại sau lưng ánh mắt trầm ngâm im lặng.Buổi chiều hôm đó sau khi tan ca.Mặc dù rất buồn với những suy nghĩ tiêu cực.Nhưng mà tôi vẫn cố gắng gạt đi.Bào chữa cho thành rằng.Anh sẽ không đối xử tệ với tôi đâu.Rồi rõ ràng điều đó đang hiển nhiên diễn ra trước mất rồi.Rất dài ra khỏi công ty.Hôm nay vừa đúng cuối tuần.Mấy anh chị trong phòng rồi tôi đi ăn xả stress.Nhưng mà tôi đã từ chối.Và quyết định đến thẳng bệnh viện.Xem nó có thật sự anh ở suốt trong đó cùng với chàng không.Đường trước cổng ra vào của bệnh viện.Tôi chuyển chờ mãi.Quyết định chạy thẳng vào trong.Vừa chơi xong tôi đi thẳng vào khoa ngoại bệnh viện.Đi đến bản hướng dẫn cho đức miêu tả về vết thương con trang hỏi xem.Bệnh nhân nếu bị thương như vậy sẽ nằm ở đâu.Thì được họ hướng dẫn đi thang máy lên đầu hai của bệnh viện.Lên đỉnh người hành lang đầy thật rộng.Bệnh viện có lẽ mới xây cách đây không lâu.Toàn bộ xung quanh trông còn rất mới.Tôi đi thật chậm.Nhìn xem từng phòng.Thất tình là tôi cũng run và hồi hộp lắm.Công chuẩn bị trước tinh thần.Nhớ đâu con tranh nhìn thấy tôi.Hay là thịnh bắt gặp tôi tôi sẽ nói thế nào để vào thăm cha.Cười để mái như vậy.Tầm khoảng mười phút.Vẫn không thấy giường bệnh của con trang đâu.Nghị định có khi nào đã được xuất viện về nhà rồi không.Tôi điện thoại chế quay trở lại.Thì cứ chờ từ phía phòng tiểu phẫu.Tôi nghe thẳng tiến mở cửa.Từ bên trong tới thạch đang diệu chàng bước ra ngoài.Trên vai của chàng tôi còn nhìn thấy ảnh mất của anh cẩn thận dừng lại nơi đó.Sản xuất viết thường sau miễn bằng trắng để lo lắng.Có một chút giận dỗi.Tình đến tình trạng khó tả.Tôi cứ nào trong lòng như vậy.Vậy là đúng như những gì mà trang đã viết.Ảnh chụp ở đây với chàng số tuyệt vời.Tựa họ nhìn thấy.Tôi đến nhanh chóng nếp sau cái tủ dụng cụ đang để bên ngoài.Tư vấn cô hương ánh mắt theo dõi anh vào trang.Cho đến khi họ bước vào tận phòng bệnh số mười hai.Tôi vẫn đứng im lặng như vậy.Chẳng đoán được là mình đứng vào l.Cánh cửa phòng bệnh vật đóng kín.Không có sự rời đi của ai đó.Càng suy nghĩ lại càng mông lung.Và lại càng buồn thê thảm.Tự dưng chạy đến để làm gì.Chẳng gió chỉ biết là khi đến nơi này rồi.Giống như vỡ luôn vào lòng của mình bao nhiêu nếu một phim.Và giờ cũng chẳng biết là mình đã khóc từ khi nào.Cho đến khi sờ lên mặt thì mới cảm giác được sự phát của nước mắt.Nhưng nhìn thấy sự thật.Tôi vẫn không thể nào chấp nhận.Với lại càng cố gắng bảo trước rằng.Anh làm như vậy là bởi vì để trả món nợ cho chàng.Nhanh chóng dứt điện thoại chồng túi xách gọi cho anh.Một hồi chuông dài buồn bực vang lên bên tai và sự nhanh chóng khỏi lớp.Bởi một giọng nói quen thuộc đến em tay.Anh ấy đi huyền.Anh đang ở đâu đấy.Hôm nay sang không đi làm.Mà cũng không thấy anh gọi cho em.Anh đang ở bên phòng trò.Này anh mới vừa lên.Bà triệu còn chỗ thế nên anh có xin nghỉ phép một ngày.Mà có gì quan trọng không em.Tôi nghe được câu trả lời đó.Tự dưng bộ thức ngất lên một nụ cười là.Anh nói dối.Tại sao không nói rằng.Anh đang bên cạnh tranh.Phải chăng là anh đang có sự thay đổi.Có chuyện gì đó.Em có thể gọi cho người yêu của em sao.Hay là anh đang lái xe lúc nào thế nên quên em rồi.Không.Anh làm gì có ai.Em cứ nghĩ vớ va vớ vẩn như thế.Đêm hôm nay em làm việc ổn chứ.Anh trả lời có chút ngập ngừng và ruột già.Em đùa đấy.Đang làm gì mà căng thẳng như vậy.Em vừa đi làm về.Mà mẹ của anh sao rồi.Đang khỏe chứ.Hay là tiền đường em sang thăm bác luôn nhé.Thấy không được đâu.Nghe tôi nói đến đây ngay lập tức anh lên tiếng đàn lại.Tôi giật mình bởi vì giọng của anh lớn hơn.Không có bất ngờ bởi vì biết anh đang nói dối.Anh làm gì mà lớn tín như vậy.Anh không cho vậy thôi em không sang nữa.Nhưng mà hay là tối anh sang phòng em đi.Em mua vài món về nấu rồi mình cùng ăn tối nhé.Lần này theo anh im lặng một lúc.Giờ không biết nghĩ gì mà mãi một lúc sau mới nhẹ giọng trả lời tôi.Vậy thì buổi tối anh sang bên em.Thế thôi anh tắt máy đi mà anh gọi rồi.Giả vờ.Ngay lập tức tiến hành vội vàng tắt máy.Vội đến mức chẳng để tôi tắt trước anh nữa.Thế rồi tôi lại vô thức bật cười.Nụ cười lúc này sao mà chua chát.Đôi mắt của tôi giáo hoàng.Nhìn chăm chăm cố định ngày cánh cửa phòng bệnh đó.Bên trong.Người mà tôi đang yêu thương.Ở cạnh một người con gái khác.Giờ biết là anh đang trả ơn cha.Nhưng mà tôi hiểu.Có lẽ hạnh phúc nhỏ bé của tôi.Đến đề sắp phải kết thúc.Sony z bản thân bất lực trở về phòng bây giờ cũng đã tám giờ tối.Vì không có tâm trạng nào để nấu nướng.Nên tìm đường tôi cái quán một cái l** người ta nấu sẵn rồi đem về.Đợi đến lúc anh sang.Thử xem anh sẽ đối diện với tôi thế nào.Hình ảnh sơn lại tiếp tục chọn cách nói dối.Giải một góc bàn cho chống chảy tôi soạn sẵn chén đứa cũng như chuẩn bị luôn cho mình tâm trạng bình thường.Có thể giờ ra đây nó đang rất nè.Tết đến rồi.Tôi rất muốn phải ngã xuống.Trùm chăn kín là.Rồi bật khóc thật to.Và rồi anh cũng đến.Bộ quần áo trên người vẫn nguyên và như lúc chiều tôi bắt gặp anh ở bệnh viện.Anh bước vào phòng rồi tự nhiên giống như hàng ngày.Nhưng mà hôm nay tôi không còn vui vẻ nữa.Mà thay vào đó dường như cảm thấy anh lại càng xa lạ hơn.Anh tiến về phía bàn ngồi đối diện với tôi.Anh nhìn tôi rồi lên tiếng hỏi chứ.Em mới đi đâu về sao.Còn biết.Anh mất mặt ra ngoài sân giờ nói.Gần chín đêm rồi.Xem còn để bên ngoài.Cửa phòng thì không đóng.Bình thường giờ này em ngủ rồi cơ mà.Em có chuyện gì sao.Tôi nhìn anh im lặng.Trong độ không biết có nên nói ra điều mà tôi đang quyết định không.Nhưng càng nhìn anh tôi lại phát hiện.Gương mặt ấy rất đẹp.Nhưng hôm nay có thêm phần mệt mỏi.Có lẽ vì anh lo lắng cho cha.Nên mới như vậy.Nếu như tôi nói.Anh sẽ đối diện với tôi thế nào đây.Ngập ngừng một lúc.Cảm thấy không khí dần căng thẳng.Anh cũng chẳng thèm để tâm đến tôi nữa.Mà cứ hỏi nhìn vào màn hình điện thoại rồi nhắn tin cho ai đó liên tục.Em muốn mình công khai mối quan hệ đi anh.Tôi cắn chặt môi rồi cô lớn tiếng nói cho anh nghe.Ngay lập tức anh ngẩng đầu lên ngạc nhiên nhìn tôi.Bỏ qua cái tiếng tin nhắn bảo điểm trong điện thoại.Sau đó anh cười.Thế hôm nay em làm sao vậy huyền.Chẳng phải là em và anh quen nhau trong công ty.Mọi người đều biết cả sao.Ba mẹ anh anh cũng nói cho bà biết.Em còn muốn công khai ra sao nữa.Tức là mình cưới đi.Công việc của anh và em có buồn đâu.Vậy là em và anh cũng đều lớn em muốn chúng ta cưới nhau em muốn có một gia đình.Em không muốn nhìn anh và sẵn sàng cho một ai cả.Em nói cái gì thế.Tôi muốn dừng đòi cưới.Giờ nói là không muốn sẵn sàng cho anh là sao.Anh không hi.Em biết.Anh và trang hai ngày nay ở bên nhau.Em biết là chàng vậy mà anh mà bị thường.Đang lo lắng cho nó.Nhưng mà có nhất thiết phải ở bên cạnh đó hai mươi bốn/hai mươi bốn như vậy không.Đến.Nó còn đang cả status lên thông báo với mọi người nữa.Anh có yêu em không về.Nếu như có.Chúng ta cưới nhau đi.Ngay lập tức anh thay đổi sắc mặt.Anh nhìn tôi kiểu tức giận.Đất nền thái độ với tôi.Em theo dõi anh sao.Từ hôm nay gọi anh đến.Làm bún chả cả anh đúng không.Anh yêu em.Nhưng mà anh còn có công việc của anh nữa.Đám cưới à anh chưa sẵn sàng.Em cho anh thời gian.Anh trả lời tôi kiểu vòng vàng như vậy.Sau đó quay mặt sang hướng khác.Tôi cay đắng.Tổn thương rồi hướng mắt về phía của anh mà út nhạc.Đến nỗi nước mắt cũng trực trào.Anh chưa sẵn sàng.Hay là anh đang có mối bận tâm khác.Em nói đúng không.Ngay cả chuyện ba mẹ anh hàn gắn.Anh nhận lại ba của mình.Bạn cũng xấu em.Anh không muốn em xen vào cuộc đời của anh nữa.Thôi được rồi.Em hiểu rồi.Mình chia tay đi.Vừa nói dứt lời thì cổ họng cũng hẹn lời.Tình ngài xong thì nên quay lại.Đây mắt thường xù không khỏi ngỡ ngàng.Bấm vào của anh rồi lên mất bình tĩnh.Hướng thẳng nhìn trực tiếp của tôi rồi gặp hỏi.Em vừa nói gì vậy.Em nói lại nghe xem.Em nói là mình chia tay đi.Bất ngờ thành đứng phát giày đi nhanh đến chỗ của tôi đang ngồi.Rồi vòng tay từ phía sau ôm trọn lấy tôi.Mặt của anh áp sau của tôi.Mùi hương quen thuộc đó phút chốc lên vào cánh mũi khiến cho tôi đau thắt lại.Cứ như vậy im lặng.Mặt tiền anh muốn làm gì thì làm.Bên tai là một giọng nói trầm ấm.Anh xin lỗi.Bởi vì mấy hôm nay nhiều chuyện xảy ra.Lại còn việc của công ty nữa.Ảnh hơi bận.Anh không dành nhiều thời gian cho em được.Nhưng mà em yên tâm đi.Ảnh hưởng về em.Từ nay về sau.Anh sẽ không bảo cho em nữa.Tôi nghe xong thì lại mùi lòng.Cảm giác lừa anh nói là nói đến ngọt ngào.Khiến tâm trí của tôi bị đau đầu.Tôi cảm động đến bật khóc.Chẳng còn cảnh sát và phân biệt được lãnh đang nói ra những lời chân thành hay chỉ là nói cho qua chuyện.Giờ phút này tôi về yêu anh.Cơ thể tin tưởng tuyệt đối.Anh hải long.Gương mặt phố trước diễn ra.Anh sai người của tôi lại.Mặt trời sát vào mặt của anh.Thế rồi đôi môi của anh phủ xuống.Anh hùng đến mức khiến cho tôi không còn cách nào để mở dứt ra được.Đôi bàn tay của anh nhanh chóng được lấp đầy bởi cơ thể của tôi.Anh khóa chế.Cứ như vậy anh khiến cho tôi cảm thấy vô cùng rạo rực.Tôi trong lòng có ảnh hưởng bởi một.Mặc cảm thấy sắp bị ngộp thở.Trời mưa buồn tôi già.Sau đó điền ký rời khỏi đôi môi của tôi.Tưởng đâu là anh dừng lại.Tôi có một chút hụt hẫng.Thẻ ngân khùng.Không phải là anh có ý định dừng lại mà là đi thẳng lại dứt khoát đóng chặt cánh cửa.Sau đó nhất quyết chẳng thể cho tôi.Tôi có thể của anh nóng bừng.Anh nhấc bổng tôi lên giờ bé trên tay với thằng lại giờ thả tôi xuống.Cảm nhận chiếc gối lót giới kê đầu cho tôi.Ánh mắt của anh tràn đầy dục vọng đảo ngọc.Nhưng muốn ăn sạch cả con người của tôi vậy.Tiểu ít có người lại.Mặc dù đã trải qua một lần với anh.Nhưng vẫn không khỏi ngại ngùng.Cảnh đưa tang.Cởi bỏ bộ quần áo trên người tôi.Không thể thu vào.Mà rất nhẹ nhàng.Anh vừa cười vừa nhìn tôi nhiêu tỉnh thỏ thẻ.Đang chứng minh cho em thấy.Tình cảm của anh dành cho em nhiều đến thế nào nhé.Từ biểu mô.Hai tay đưa lên ngượng ngùng che đi bộ ngực đang căng cứng.Hết thử đảm trứng bằng sao.Từ đầu nhất thiết phải mang tình dục ra trứng bao nhiêu vậy.Nhưng mà tình dục là thứ có thể liên kết được tình yêu em hiểu không.Trong tình yêu mà không có tình dục.Thì cũng giống như là em nấu canh mà không cho thêm muối vậy đấy.Trời ạ.Tóm lại thì đàn ông bọn anh.Ai cũng thành tình dục cả thôi.Nhưng mà nếu như không yêu thì làm sao có cảm giác được cô nương.Thì mấy cái thằng trên mấy bài báo mạng đi hiếp dâm người ta đấy cũng đâu có tình cảm gì đâu.Em thấy hình như đàn ông ham muốn quá thì cũng làm liều cả thôi.Chả nhẽ là em so sánh anh với mấy cái thằng biến thái đó sao.Em không có.Em có biết đâu chỉ thấy trên mạng người ta nói.Mấy cái thằng biến thái đó nó cũng hết còn người ta xong thì cứ chớp đấy thôi.Thế để bây giờ anh biến thái cho em biết thế nào nhé.Tôi chưa kịp thốt ra lời ngăn cản đã bị đôi môi của anh một lần nữa phủ xuống.Tôi chỉ nhìn thấy anh cười.Nụ cười của sự ham muốn.Sau khi cả hai cơ thể trần truồng.Thế lúc này trước sự tám giấy.Tôi giống như kiểu bị chi phối.Cả người rạo rực hẳn lên.Lúc này.Tôi nhắm mắt đưa chân chàng muốn làm gì thì làm.Cho đến khi cả hai cơ thể mệt nhoài.Mồ hôi tuôn ra như tắm thì anh mới dừng lại rồi gặp đầu nằm trên người của tôi thở dốc.Tôi nằm yên như vậy dù rất mệt nhưng mà vẫn cố để cho anh làm ở đó.Chưa đầy năm phút thì điện thoại của anh vang lên.Anh ngồi bật dậy.Xã hội lên trán của tôi một nụ hôn đầy yêu thương.Sau đó cũng không ngại ngùng cứ như vậy trần truồng.Đi đại bàng cầm lấy điện thoại xem ai gọi đến.Tôi nhanh chóng ngồi bật dậy vội bộ quần áo rồi chạy ùa vào to lét.Cho đến khi tắm rửa sạch sẽ.Mặc và người bộ quần áo ngủ đi ra.Sang bên ngoài cũng đã ăn mặc chỉnh tề.Tôi vừa đi ra anh nhìn tôi ái ngại xin nói.Thôi anh về nhé.Mà anh vừa gọi đến.Tôi cứ tưởng là anh sẽ ở lại đêm nay mới về bây giờ cũng hơn mười giờ.Tôi có chút buồn.Nhưng vẫn cố gắng gượng trả lời.Vậy thì anh về đi.Đi đường cẩn thận nhé.Các em khóa cửa cẩn thận rồi ngủ sớm đi.Ngày mai gặp lại nhé.Nói rồi tôi tiễn anh ra ngoài cổng phòng trọ nên cho đến khi anh chạy đi khuất tôi mới quay lại đi.Dẫn xe vào trong phòng rồi khóa cửa lại.Nằm trên giường có chàng trọc mãi không thể nào ngủ được.Là nhớ đến của quần ái vừa nãy.Mùi hương cơ thể của anh vẫn còn vương vấn.Tự dưng tôi lại cảm thấy vui.Chẳng biết là tình yêu này sẽ đi đến đâu.Nhưng mà bây giờ anh vẫn còn thường tôi.Như vậy là tôi đã mãn nguyện lắm rồi.Cũng không đòi hỏi gì thêm nữa.Đến khi sau này bao nhiêu biến cố hợp đến từ bờ biển.Ngày đó tôi nguồn ngờ và dễ dãi đến mức nguồn gốc.Tên tử một người mà người đó người lúc đó đều có tư tưởng phản bội tôi.Làm rảnh rỗi tôi lại lướt facebook.Dòng thời gian lâu lắm rồi vẫn im lìm nằm ở đó.Chẳng có một cập nhật nào mới.Thế giới trong ngày trước.Facebook của tôi thuộc dạng hot face.Nằm rảnh rỗi tôi lại đốt facebook.Dòng thời gian lâu rồi vẫn im lìm nằm ở đó.Chẳng có một cập nhật nào mới.Dùng này trước facebook của tôi cũng thuộc dạng hot.Cứ đăng một tấm ảnh tự sướng hay là một status vì tôi có cả mấy trăm người lao.Có khi lên đến cả ngàn lai.Vậy mà giờ đây.Tấm ảnh đại diện code.Tôi cũng chẳng buồn thay mới.Nhìn lại cũng đã lâu lắm rồi.Về mới phấn đấu cho sự nghiệp.Mai thu huyền.Bản thân mình cũng cần được yêu thương.Cuộc kháng đến.Dù có tâm trạng cũng chẳng để ib.Tôi cứ như vậy cố gắng tạo cho mình cái vỏ bọc hoàn hảo.Nhưng mà đâu hay chính tôi đã muốn suy sụp.Tự dưng chợt nhớ đến cái tên face của con trang.Chồng laptop của anh tùng lúc sáng.Cái tính tò mò của tôi trỗi dậy.Muốn xem lại.Hình ảnh lúc sáng anh tùng cho xe.Để coi rõ hơn.Số điện vào thanh tìm kiếm.Rồi tìm tên face của nó.Mai sao tìm được.Thế à tưởng vào.Nhưng mà chưa kịp hết hảo hước thì tìm của tôi nhanh chóng thất lời.Tôi có thể dường như bị một tảng đá bất ngờ đạp xuống.Khi tôi nhìn thấy tấm ảnh chụp mờ.Hình hai bàn tay đan vào nhau.Tấm ảnh vừa ốp với dòng chú thích trước mắt.Như đang trêu người tôi vậy.Có anh ở đây rồi.Đêm nay lại là một đêm ngon giấc.Chúc cả thế giới cùng với tình yêu to bự của em ngủ ngon.Tôi ngồi bật dậy.Ánh mắt vô thần vẫn dán chặt lấy tấm hình đó.Chẳng thể nào khóc được nữa.Hai mắt của tôi giáo hoàng.Cứ như vậy lồng ngực còn thắt lại bóp chặt lấy trái tim của tôi.Anh về.Mà anh vừa mới gọi.Là nhớ đến những lời nói của anh vừa nãy.Hóa ra không phải là mẹ ruột của anh.Mà là mẹ chàng gọi anh về.Nên anh mới cấp phép chào tạm biệt tôi như thế.Dù khi đó chuẩn kích tỉnh chỉ mới vừa chấm dứt.Tôi chẳng biết là mình nhìn tấm ảnh đó bao nhiêu lâu nữa.Chị biết hình như rất lâu.Nhìn đến nỗi tưởng tượng ra trong đầu rằng.Anh đang vui đến nhường nào.Ánh mắt của anh nhìn trang yêu thương ra sao.Khi mà bàn tay quen thuộc đó cái đồng hồ quen thuộc đó.Đang siết chặt lấy bàn tay của con chàng không rời.Trái tim của tôi thật lại mơ hồ trần bật cười trong màn đêm tĩnh mịch.Nụ cười lạnh ngắt mặn đắng với nước mắt đang chực chờ rơi xuống.Những ngày sau đó tôi vẫn đi làm như bình thường.Vẫn đối diện với anh và chàng một cách bình thường nhất.Nhưng cũng kể từ khi đó tôi không còn là tôi nữa.Không còn cái dáng vẻ vui tươi hoạt bát.Mà đổi lại là một gương mặt lúc nào cũng lạnh như tiền.Và cũng chẳng quan tâm đến ai.Cũng vào thời gian đó tôi có nghe được gia đình của anh chính thức nhận lại nhau.Mẹ con anh cũng chuyển hẳn sang biệt thự của chú nam sinh sống.Nghe nói về phần bà lệ thu vợ của chú nam.Sau khi bên công an bắt và điều tra.Kể chuyện ngày trước cũng được làm sáng tỏ.Bị giam giữ vì tội bắt giữ người trái phép.Và cố tình gây thương tích.Bị chàm nằm nằm.Còn về cậu con trai của bà già thì nghe đâu.Chẳng phải là con ruột của chú nam.Bởi vậy trước khi cưới.ba trăm tám mươi mốt lúc quen hai người.Sau khi có thai.Từ người đàn ông đó phải bỏ trách nhiệm.Bài thuốc cố gắng bố vào chu nam.Berina tình giờ xa bà thu cũng từng là vợ hợp pháp.Với lại con của bà thu chỗ nào anh cũng thường xem là con ruột.Đền ông không tử mà.Mà vẫn chu cấp tiền qua nước ngoài cho cậu ta ăn học thành tài.Ban đầu sau khi báo chí đưa tin tức về vụ lùm xùm của nhà chú.Tìm mấy anh chị trong công ty kể cả tôi ai cũng lo sợ cậu ta sẽ hết chỗ làm.Mà sau này về trả thù cho mẹ của mình.Nhưng mà sau khi nghe kể lại thì cậu này tính tình rất được.Suy nghĩ chắc cũng không đến nỗi nào.Chuyển qua ai làm thì người đó tự nhận quả báo.Cầu tạm chứ không phải cái sai của máy mình mà làm càng như vậy đó.Và dường như thời gian này thấy tôi im lặng và làm ngơ.Tiền công nhận ra thay đổi của tôi.Khi bài lần anh gọi tôi không bắt máy.Khi vô tình chạm mặt.Tôi không còn nhìn vào anh bằng mất mong chờ nữa.Và dĩ nhiên anh cũng dần xa lánh tôi.Không một câu chia tay không một lời dứt khoát.Mở cửa như vậy im lặng rời xa nhau.Hôm nay cũng như thế.Ba tuần rồi.Kể từ ngày mà tôi phát hiện ra anh thay lòng.Thế giới như tôi không còn muốn quan tâm đến anh nữa.Ngồi trong phòng im lặng tập trung.Bàn tay của tôi cầm bút vẽ mấy mẫu dập chính cho bản thiết kế mới.Thế thằng cường nó nhìn sang bàn của tôi sẽ nói.Này huy.Bà biết tin gì chưa.Tôi dừng cây bút lại nhìn sang nó thản nhìn câu mày giỏi.Tên gì.Ôi rồi à.Thứ bảy mà mọi người cứ đồn đúng mà.Bà chưa biết gì sao.Chuyện gì chứ.Mà biết cái gì.Kể chuyện bà với trưởng phòng đấy.À mà thôi bỏ qua chuyện đó đi.Nghe nói là trưởng phòng với con trang sắp đi tu nghiệp cùng nhau đi nhé.Ừ.Sao thế.Bà không quan tâm à.Tôi có đau lòng không.Không liên quan đến thôi.Tôi tức giận quát hàng nó.Nó giật mình với thái độ của tôi im vẫn dùng mi dài.Đúng lúc này thì ngoài cửa phòng thành bước vào.Đường dự phòng nhanh chóng lên tiếng.Mọi người tập trung.Tôi có chút việc thông báo đi.Xà phòng nước lên nhìn.Tôi có buồn cái bút trên tay già rồi ngước nhìn anh.Hôm nay.Ảnh rất đẹp.Không còn áo sơ mi trắng quần tây nữa.Mà là một bộ vest.Một bộ vest xanh kết hợp áo thun trắng bình chồng lệch lắm.Mái tóc cũng được vuốt keo hay sang nhà tạo tranh rất đẹp cực kỳ hoàn hảo.Nhìn anh bây giờ hoàn toàn đẳng cấp.Anh đứng ở đó nổi bật hơn.mười ngày nữa tôi sẽ rằng ít tội nghiệp bà nằm để trao dồi kiến thức.Chắc chắn là công việc ở đây tôi sẽ có một trưởng phòng mới đảm nhiệm.Và tối nay tôi và gia đình có tổ chức một buổi tiệc chia tay.Hi vọng tập phòng của mình có thể đến giờ đầy đủ nhé.Cảm ơn mọi người.Vâng ạ.Chúc mừng trưởng phòng nhé chúng tôi nhất định sẽ đến.Cho một tràng pháo tay vang lên.Mọi người trong phòng đồng thành đáp lời của anh.Chỉ có mỗi mình tôi sau khi nghe anh nói rất lời.Thiết lập tất cả cơ thể nhiều đông cứng lại.Đôi bàn tay cũng ngay lập tức buông xuôi.Chẳng còn thấy xuất sớm.Vậy là những lời thằng cường nổi là đúng.Anh và trang sức cùng nhau ra nước ngoài.Cho bỏ lại tôi.Không còn lưu luyến nữa.Tôi đau lòng.Dù biết trước kết quả nhưng mà sau khi nghe tận tay lời anh nói.Trái tim tôi lại như có ai đó đâm vào đến bật máu.Mặc kệ cho anh nói những gì tiếp theo.Mặc kệ mọi người hưởng ứng ra sao.Tay của tôi ngủ đi.Tôi chạy thẳng ra ngoài trong nước mắt.Chạy máy.Chạy máy như vậy.Đến hết dãy hành lang thế lại ấn cửa thang máy.Gấp rút đến mức tất cả mọi người đi qua cách nhìn tôi giống như sinh vật là vậy.Còn có người quan tâm kéo tay của tôi lại hỏi là có chuyện gì.Trên đường tôi chỉ lắc đầu.Bao giờ tháng mấy dừng lại ở một tầng cối.Teresa.Bước thật nhanh ra hướng sân thượng.Một mình đứng tựa vào thành lan can.Nhìn xuống dòng người ba xíu.Tuổi thân.Bò lên khóc nức nở.Tình yêu là gì vậy.Là những ngày mưa những ngày nắng đơn giản trên con xe đạp.Anh ngồi phía trước.Tôi vòng tay ôm chầm để anh từ phía sau.Ấm áp tựa vào tấm lưng rộng lớn ấy.Người còn mùi mồ hôi của anh khanh làm việc cực nhọc.Hai đứa cười nói vui vẻ.Băng có những đại lộ với khối người qua lại mà vẫn thản nhiên cất lên những bài hát hạnh phúc.Hay là có những ngày cùng nhau ngồi ăn ở quán vỉa hè.Hai đứa cùng nhau tranh luận về những ước mơ dang dở.Bên cạnh cốc trà đá.Tình yêu nhanh nhóm từ những kỉ niệm đơn giản.Thế rồi dần lớn lên với cái ôm siết chặt.Những đoạn hồn không còn về ngại ngùng mà vội vã nữa.Giờ cả những dục vọng bùng cháy có hai cơ thể lại hòa thành một.Tất cả những kỷ niệm ấy của chúng tôi.Đây là bắt đầu không lâu dài.Giống như những người khác.Siêu nhân cả hai đã từng ao ước.Sẽ cùng nhau về chung một mái nhà.Có mẹ già và những đứa con thơ quần bên nhau.Vậy mà giờ đây.Nó đã tan vỡ.Tan vỡ từ lúc cuộc đời của họ bước lên một tầm cao mới.Đứa con gái nhảy ấy cùng với họ vui cười.Bây giờ.Đâu cảm hứng và họ nữa.Gió từ xa khởi động đến thôi tông mái tóc của tôi rồi bồ gió thổi lên khỏe mất làm cho những.Nước mắt rơi xuống.Không kịp khô đi.Chỉ còn lại đó dần.Hai hốc mắt sưng lên và đỏ như việc khờ dại.Từ phía sau truyện có bàn tay của ai đó cáo bờ vai của tôi quay lại.Tôi giật mình.Đôi mắt nhìn người tuổi thìn trước mặt tôi là anh tùng.An điềm tĩnh đứng nhìn tôi như mặt hỏi.Khóc đủ chưa im lặng cúi đầu hổ thành vẫn là anh tại sao.Buồn nhất sao anh lúc nào cũng xuất hiện như vậy.Còn người mà tôi cần.Thì người ta đang ở đâu.Em khóc vì ai vậy tháng này tôi nghiệp sao.Bởi vì cậu ta bỏ em thế nên em khóc sao.Anh tùng vẫn cứ hỏi như thế.Từng câu hỏi xoáy sâu vào lòng của tôi như dao cửa.Tôi vẫn im lặng.Cố gắng cuối đầu chẳng biết trả lời như thế nào.Tôi cần im lặng thanh tùng lại càng bực bội.Ảnh này lại người tôi rồi cất giọng nói.Thật sự anh không muốn xen vào tình cảm của em.Chùm ảnh ngứa mắt lắm rồi đấy.Không nói không được.Chưa bao giờ anh thấy một người con gái nào ngốc nghếch đến mức.Khiến chàng phải bận tâm như vậy.Người ta đã không cần em thì thôi.Cấu trúc hi vọng để làm gì.Hết rồi bây giờ em khóc để làm gì đây.Có thương em không.Hay là muốn đầy đọa bản thân của em.Anh nói cho em biết mất của em không được tốt.Em cứ thoải mái như vậy.Sẽ có ngày em sẽ bị mù vĩnh viễn đi.Lúc đó.Từ trường cấp một hoàng thịnh nào bước đến.Làm cái cảnh tay của em được em hiểu không.Chưa bao giờ tôi thấy anh tùng nói nhiều đến như vậy.Mà từng lời anh nói giống như là một gáo nước lạnh đặt thẳng vào mặt của tôi khiến cho tôi tỉnh táo.Tại sao tôi phải vì người đó mà đau lòng có chứ.Người ta đã bỏ tôi.Tôi còn chưa được làm gì nữa.Tôi ngẩng mặt lên cấu tạo cho mình bình thạnh đối diện và anh tùng.Em hiểu rồi.Cảm ơn anh đã nhắc nhở.Từ nay.Em sẽ không như vậy nữa.Anh tùng gương mặt nhìn tôi.The mask giấy như cũ xem tôi đã thật sự tình ngộ hay chưa.Có hiểu thật không đấy.Anh là thấy em chưa chắc tỉnh ra đâu đấy.Tôi khẽ cười cảm thấy lời nói của anh có chút trêu đùa.Thật mà.Anh cứ trêu em như vậy.Nó không phải là anh lên đây để tìm em an ủi đâu.Có công việc thật đấy.Việc gì vậy anh.Mẫu thiết kế của em đã lọt vào top hai mươi mẫu thiết kế được chọn.Tuần sau sẽ là ngày trưng bày sản phẩm.Cũng như các nhà thiết kế sẽ lên phát biểu về mẫu thời trang của mình.Sau đó là phần công bố kết quả cho đại diện nhà tài trợ trọn.Em cứ chuẩn bị đi.Anh sẽ hỗ trợ chèn trong phần hoàn thành.Bây giờ thì tôi tắm lên.Đi xuống nhé.Ngành thông báo tôi lập tức bất ngờ và vui vẻ.Kích động đến mức vô tư ôm lấy anh mở khớp.Trong sự mừng rỡ.Anh thấy tôi hành động bất ngờ thì đợi cả người.Nhưng cũng không phản đối.Cứ mặc kệ tôi ôm anh.Anh chị có môi lên rồi cười nhẹ.Mãi một lúc sau khi phát hiện ra có điều gì đó sai sai.Tôi muốn ảnh buồn vội anh.Khuôn mặt người gồm mặt đỏ bừng lên.Còn anh chồng thì vợ hắn rằng sau đó bật lại trêu.Này.Đừng có thể anh quan tâm trả lời chồng anh nhé.Nói cho em biết.Anh không dễ dãi đâu.Em không có ý đó.Là bởi em vui quá nên mới như vậy thôi.Anh ghé sát mặt rồi rồi trêu đến cùng.Mới.Mới thế nào.Mà sao mặt em đỏ như vậy.Cho mày xong đã quá không nói nên lời à.Tôi nghe xong thì cứ không.Anh thấy tội xấu hổ nên không trêu nữa.Trình bày ý tưởng nhiệm tốt nhất anh nói.Anh đùa đấy anh biết mà.Em có bao giờ để tâm đến anh đâu.Thế thôi lại vòi nước rửa mặt sạch sẽ đi rồi đi xuống phòng.Tới chốn việc lên đây không chịu làm việc.Anh bất phản.Ai nói nhanh rồi nên quay lưng đi xuống chẳng đợi tôi đi theo.Chắc khoảng sợ mọi người đàm tiếu.Tôi đứng im lặng dõi theo.Cho đến khi hàng khuất sau tấm cửa kính.Thế mới chuẩn phát hiện anh vừa đi.Mà thích thoáng trên môi nở sau một nụ cười hài lòng.Bỗng nhiên tôi cảm thấy nhà long.Cảm ơn anh.Tôi sẽ không phụ lòng kỳ vọng của anh nữa.Từ ngày hôm nay tôi sẽ không vì ai đó mà đau lòng nữa.Anh tâm đi xuống một lớp ở trên đây đồng thời cũng sốc lại tinh thần tươi tình.Buộc đuôi tóc dài lên cho gọn gàng đi lại khoác nước rửa đi gương mặt lem luốc.Rồi bình tĩnh đi xuống phòng làm việc như chưa từng có việc gì xảy ra.Cũng may là mọi người trong phòng biết lúc nãy tôi bị sốt.Vì những lời mà thành tuyên bố.Nên khi thấy tôi trở lại.Mọi người cũng không hỏi gì nhiều cả.Cả phòng im lặng việc ai nấy làm và kiểu như vậy thời gian cho quà cho đến đầu giờ chiều.Chiều nay đúng bảy:không nền biệt thự của chú nam.Sẽ tổ chức tiệc chia tay cho con trai của chú công chính là thành.Tất cả nhân viên ở các phòng sẽ được tập trung tại công.Và có xe đưa đến biệt thự.Tôi trở về phòng trọ.Đây là xe không đi.Nhưng mà suy đi nghĩ lại.Nếu như tôi không đến thì mọi người sẽ được một phen xì xào bàn tán.Ba con tranh đá quý.Thế là cuối cùng tôi quyết định sẽ đến.Lục lọi trong tủ quần áo chẳng biết phải chọn cho mình trang phục như thế nào cho phù hợp với buổi tiệc.Cuối cùng thì tôi chọn bộ váy màu trắng tay phồng.Phía sau lưng khó thở thật sâu và có biện chứng nào ở ngay thắt lưng.Bộ váy này lần trước tôi mua lúc còn làm ở quán bar.Thì nó vừa đẹp vừa nãy nhưng lại không kém phần sang trọng và quyến rũ.Nhưng mình đã mua xong thì không phù hợp để mặc trong ba.Tôi đã kết đi.Gọi đến ngày hôm nay.Tôi tin chắc làm tôi lựa chọn đó là một sự phù hợp.Nhanh chóng thay bộ váy ngồi trước gương trang điểm nhẹ nhàng.Sau đó xóa mái tóc dài.Bán nhà ra phía trước.Tôi nhìn mình trong gương hài lòng.Lâu lắm rồi.Hình như là tôi đã không dành thời gian cho bản thân.Dù đường nét trên gương mặt có xinh xắn.Tế cũng không khỏi xuất hiện những dấu vết mệt mỏi.Tôi thở dài đến lúc nhìn lại thì đã thấy mình không còn vô tư như ngày trước nữa.Tất cả mọi người tập hợp đầy đủ.Và hai chiếc xe lớn đưa chúng tôi đến biệt thự.Tiểu được bài trí rất hoành tráng bên ngoài sân lớn.Chúng tôi bước xuống xe.Nhìn khung cảnh trước mặt không khỏi choáng ngợp.Có người còn kiềm chế không được mô đến một tiếng trầm trồ.Thật sự mà nói.Trong các thành phố đông đúc như thế nào.Không nghĩ rằng ngôi nhà của tổng giám đốc lợi to lớn và rộng rãi như thế.Nó tách biệt hoàn toàn với bên ngoài thành phố.Thế giới của sự ồn ào.Dường như nơi đây cũng là khu dành cho đại gia.Bởi vì nó không chật chội và chôm chôm giống như bên ngoài.Nơi này từng có biệt thự đều được xây dựng riêng.Vừa sang trọng lại vừa hoành tráng.Nhưng bao quanh lại là sự bình yên thoải mái cho gia chủ.Mọi người được phục vụ mời vào bàn.Và rồi những món ăn được dọn lên đầy đủ.Trước khi nhập tiệc.Chỗ nam có nên phát biểu.Chiến thuật lại sơ qua về những gì vừa xảy ra trong gia đình của chú.Và rất tự hào.Thì thành lại rất giỏi.Bài phát biểu rất dài.Mọi người tập trung lắng nghe.Còn tôi thì không có tâm trí nào cả.Chỉ ngồi im lặng như vậy nhìn ngó xung quanh.Cảm thấy buồn chán cầm lấy về nước trên tay.Tôi một hơi cho cổ họng đỡ khô khớp.Và giờ đang ở đấy thì lại bất ngờ nghe tiếng của chú làm tiếp tục thông báo.Và cũng giới thiệu với mọi người.Tất cả đồng nghiệp trong công ty.Chuyển từ nghiệp này của con trai tôi.Giá đi cùng với cháu trang.Là con gái ở bên công ty may mặc s t.Cháu trang ở trong ngành thiết kế thì cũng thuộc loại giỏi.Nên lần này hai đứa sẽ góp phần hỗ trợ lẫn nhau.Và sau khi trở về nước sẽ đưa hai công ty chúng ta cùng phát triển lên một tầm cao mới.Mọi người cùng nhau nâng ly chúc mừng cho họ.Có nhiều chúc mừng cho sự hợp tác lần này của adam store vãi tiền nhé.Tiếng vỗ tay vang lên giá.Phục vụ rót rượu vang đỏ và tương lai cho mọi người.Dò cùng nhau nâng ly.Tôi được à người.Cứ nghĩ là không còn quan tâm đến anh nữa.Không còn về anh mà chạnh lòng.Nhưng mà khi nhìn thấy họ nắm tay nhau.Đứng trên sân khấu.Giá đèn sáng chồng họ thật xứng đôi và nổi bật tay của họ đan vào nhau.Chàng thẻ mềm cười trong bộ váy cúp ngực màu đỏ rực nếp sát bên cạnh anh.Dù cho trên môi của anh chẳng có lời ra một nụ cười.Ánh mắt của ảnh cuộc sống.Hướng về phía tôi đường bùn.Ý của anh là gì vậy.Tại sao giờ phút này tôi lại cảm thấy.Anh đang chăm chú nhìn tôi.Hay là tôi đang nhìn nhầm.Anh đã chọn con đường này thì đáng lẽ ra.Phải vui mừng mới đúng.Chắc chắn là tôi đã nhìn nhầm.Tòa nhà mát.Khung cảnh phía trước nhanh chóng nhà đi.Vì hôm mất của tôi bắt đầu ăn ớt.Chuyện đó anh vẫn đang nắm lấy bàn tay của cha.Anh lên tiếng phát biểu mấy lời.Tôi không muốn nghe nữa trời một lúc sẽ không kìm được mà bật khóc.Lại cảm thấy xấu hổ với mọi người xung quanh.Liền đứng dậy.Đi nhanh ra phía hồ bơi trước mặt cho tỉnh táo.Xung quanh khuôn viên thật giàu.Khu vực hồ bơi được trồng xung quanh là cây xanh nên rất mát mẻ.Nhà bước chân dọc bờ hồ ngắm dòng nước trong xanh.Bỗng dưng lòng của tôi cảm thấy bớt u sầu.Bất ngờ từ phía sau tiếng dài gót nhọn vang lên cô cô.Lệnh tiếng nói xin việc.Sao thế.Tại sao lại ra đây đứng một mình vậy.Tôi không ở trong đó nghe bọn tớ phát biểu.Thay đổi bản thân yêu nhau.Cho nên bạn huyền buồn lắm sao.Ai ngờ.Ai mà ngày trước tự tin nói rằng khuyên chính là sự lựa chọn của anh thạch nhà.Tôi không quá ngạc nhiên khi quay lại.Con trang với gương mặt hết lên nhìn tôi khinh bỉ.Lời nói của nó vừa rồi cũng có ý khiêu khích tôi.Nếu muốn chứng minh rằng bây giờ tôi đã thua nó một cách thảm hại.Nhưng mà tôi cũng không để tâm đến.Nên vẫn nhìn nói nhẹ nhàng trả lời.Chúc mừng mày.Cuối cùng thì mày cũng có được thịnh rồi đấy.Tao không cần mày phải chúc mừng.Bbốn giấy.Tiền đã thuộc về tao.Tội nghiệp quá.Chắc là đau lòng lắm nhỉ.Cô mỉm cười từ chân thành thế nó thật là ích kỷ.Trong tình yêu.Nếu người ta đã không dành cho mình sự trân trọng.Thì cũng nên rời bỏ thôi.Cuộc vui nào cũng có lúc tàn.Không lẽ bây giờ mày muốn tao phải đau khổ khóc lóc vật vã tìm bàn với vợ làm sao.Đốm.Tao tốn bao nhiêu cân.Dùng tất cả mọi địa về để khiến cho thành thuộc về tao.Chính là muốn mày phải sợ và khóc lóc đấy.Tao nói cho mày biết.Trên đời này thứ gì mà con trai lại muốn.Thì không bao giờ từ bỏ đâu.Dù là thứ tao bỏ đi rồi.Vẫn không muốn người khác có được đâu.Trái với thái độ đang tức giận của nó.Tôi chỉ thành nhìn cười khổ.Cậu chế bài tập chín.Các từ tượng nàng hương của bọn nhà giàu.Mày cứ xem như tao đang đau khổ.Đang khóc lóc vật vã và có ý định tự tử vì tình đi.Giờ mày vui lên.Bởi vì mày đã đạt được cái sở thích quái rồi đó của mày.Hài lòng chưa.Kính hài lòng rồi thì tao đi đây.Tao không muốn đứng ở đó.Đội cầu với cái loại như mày đâu.Tôi định bước đi thì nó liền về tôi lại.Chồng đôi mắt to tròn ấy lợi ích kỷ bằng chào rừng nền đầy tức tối.Mày nói cái gì.Thái độ của bạn như vậy là sao.Nếu không bởi vì có sự xuất hiện của mày.Đừng có nói là tao cũng không phải tốn công tốn sức nhiều đến như vậy.Còn thành nữa.Hội nghị công suất toàn tâm toàn ý với tao.Chứ không phải là biến cứ như bây giờ.Mày có gì hơn tao chứ.Tại sao mày lại được tình yêu.Còn tao thì không.Con chàng vừa nói vừa tóm lấy cái áo của tôi rồi ghi chép.Dường như nó đang mất bình tĩnh gương mặt tỏ ra vô cùng đáng sợ.Tôi sợ nó làm chuyện điên rồ.Nên cũng chẳng muốn đổi to với nó.Cố gắng vùng vẫy thoát thân.Lời chào cuối cùng khi nó nắm lấy tay của tôi định kéo tôi nhận xuống hồ.Tôi có may mắn vùng ra được rồi chạy ra khỏi nó.Bật giá tôi thấy nó nở ra một nụ cười nham hiểm.Nhưng mà tôi không quan tâm.Chỉ một lúc này chạy vào chồng và tránh xa nó thôi.Ai ngờ chưa chạy được vài bước thì tôi nghe một tiếng ồn ở dưới hồ.Con trang nhã trần võ xuống dưới.Phím cho tôi cảm thấy vô cùng bất an.Hai tay của nó chơi với vùng với bên dưới như muốn đuối nước vậy.Tôi cũng hoàng hôn.Gọi định chạy lại nhảy xuống cá màn hình.Bởi vì tôi có biết bơi rồi chứ.Nhưng mà chưa kịp làm gì thì phía sau có người đánh nhanh hơn tôi.Ảnh nude của tôi.Rồi nhảy xuống hồ.Nước vang lên bờ hồ bắn tung té cả ra.Là thành.Anh vừa nhảy xuống thì con tranh lên ngoi lên.Ôm chặt lấy cổ của anh.Nhưng chẳng phải là một đứa không hề biết bơi và sắp chết.Cả hai người họ có như vậy quấn vào nhau.Tôi đứng im lặng nhìn cảnh tượng trước mắt.Cả cái cảnh anh đưa tay bế nó giờ cố gắng đưa nó nằm bên bờ.Thực hành đặt nó nằm xuống.Tôi nói liền giả vờ nhắm mắt lại.Thì nhìn tôi thất vọng.Rồi cố gắng hô hấp nhân tạo cho nó.Cũng không bao lâu.Bởi vì nó đâu có chịu thật đâu.Nó điềm tĩnh lại ngay.Nó bật không.Giờ vội vàng ngồi dậy ôm chầm đã anh tỏ ra vô cùng hoảng sợ.Tí nữa làm chết rồi đấy.May mà có anh đến kịp.Sợ quá.Thực hay nhất ngồi cười lạnh.Công nhận là nó diễn quá rồi.Thường thì nó hấp như vậy thì liền vội ôm chầm lấy nó.Nhưng mà anh mất của anh lại xoáy sâu vào tôi.Em vào trang làm sao vậy huyền.Em có biết là chàng không biết bơi không.Nếu như anh không nhìn thấy và chạy ra kịp.Thế hậu quả thế nào đây.Anh với nó mà chết mất rồi.Đúng là nực cười.Đúng là phụ nữ tôi sẽ yếu đuối thì không bao giờ là vô dụng.Dẫu cho họ có giả tạo đến mức nào.Khi người đàn ông vẫn một mực mà tin từ.Trang không biết bơi là thật hay là già.Em nghĩ nên hỏi lại nói.Còn nữa.Em chỉ là đang muốn tự vệ cho mình thôi.Còn những cái muốn giả vờ.Thì mua đồ của họ em không thể nào đoán trước được đâu thật lòng thì cho mày anh nhìn tôi vào.Chàng rồi mới học hỏi.Vậy là sao ý em là.Thành còn chưa kịp nói hết lời thì còn chàng ngay lập tức nước lên.Anh à.Em thấy hình một mình ngoài này thì biết là cô ấy đang buồn có lẽ là vì em và anh sắp đi.Thế nên em muốn ra hà nội.Em nói với cô chỉ cố gắng đợi ngày anh về.Nhưng mà cô ấy không làm nổi.Cứ một mực chưa cho em nói rằng em chính là người đã cướp anh từ tay cô ấy.Anh đã cố gắng giải thích cái gì mà cô ấy càng lúc càng thích được.Rồi sau đó.Nhìn thấy đi.Cuối tháng tài để em xuống hồ.Còn bảo em để chết đi nữa.Anh thành à.Sản xuất ở đây.Càng ngày nó nói tôi càng thấm được cái độ giả tạo của nó.Không biết ở trong thời gian nhanh nhất nó lại dựng nên một vở kịch vô cùng hai họ đến như vậy.Không đổi thành lên tiếng xử lý tôi chỉ nhìn anh lạnh nhà rồi đáp lại.Anh đã chọn nó.Thì cứ phải tìm những gì mà nó nói.Em mệt rồi.Không muốn dây dưa với hai người nữa.Trang cũng được anh cứ.Anh đang ở bên cạnh lo lắng cho nó đi em về đây.Tôi nói rồi ôm trái tim rỉ máu mà bước đi mặc kệ phía sau vang lên tiếng gọi.Giờ phút này tôi không muốn quan tâm đến họ nữa.Cứ như vậy mà mặc kệ cho buổi tiệc phía bên ngoài đang ồn ào tôi cố lên mình chen chân ra ngoài.Vậy một chiếc taxi lao lên và ra về trong im lặng nhất.Các bạn thân mến như vậy là chúng ta vừa cùng nhau lắng nghe xong tập năm của bộ truyện này và chúng ta hãy cùng chờ đợi xem ở tập truyện.Vào bữa tiệc sắp đến thì huyền sẽ đối mặt với thịnh và chanh như thế nào trước ngày mà anh ra nước ngoài.Đề tốt nghiệp cùng với của người yêu mới hẹn gặp lại quý vị và các bạn vào hai mươi:mười tối ngày mai và vẫn như thường.Sau khi lắng này xong quý vị đừng quên nhấn like chia sẻ và nhấn vào nút đăng ký kênh để ủng hộ anh sáng cũng như ekip của chợ tình nhé.Cảm ơn sự ủng hộ của mọi người đó bây giờ anh sang xin chào tạm biệt và chúc tất cả những thính giả của chợ tình một đêm. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com