Truyện Ngắn Hay Chị Em Tranh Chồng Phần 7 - Diễn đọc Anh Sa-pd0

truyện ngắn hay chị em tranh chồng phần 7 - diễn đọc anh sa-pd0

Xin được gửi lời chào đến tất cả quý vị và các bạn những thế nào của trẻ thành buổi tối ngày hôm nay thì anh sẽ bằng đánh trống.Tập bảy của bộ truyền chị em tranh chồng đến từ tác giả truyện ngọc diệp.Quý vị và các bạn thân mến chị về một lần bị hắt nước vào mặt thế nhưng mà vụ thằng nam đã quyết định cá cược.Bạn sẽ chinh phục bằng được cô gái có tên là huyền đề giới sau khi chinh phục được trái tim của cô.Cô đã bất ngờ phát hiện ra sự thật rằng anh chỉ là lời dối cô mà thôi.Quan hệ đồng tính của quyết định rời xa anh.Khi nhận được lúc này thì một tháng năm là nhận ra rằng.Hình như là mình đã yêu cô.Trong đất đỏ thì hoàng bách một người đàn ông.Cúng để đến hả huyền đã tỏ tình với cô chuyện này chúng ta sẽ biết được câu trả lời của huyền như.Vật cúng ở trong chuyện này có một tình huống bất ngờ xảy đến và cũng chính thành huống này là cho chúng ta.Thế lực của bố thằng làm ghê gớm sao.Tất cả những điều đó là gì xin mời quý vị và các bạn hãy cùng và anh sẽ đến với nội dung tập truyện này như mọi người lắng nghe song ca.Sự kiện hấp dẫn thì đừng quên nhấn vào nút like chia sẻ vào nút đăng ký càng nhé cảm ơn sự ủng hộ của mọi người rất nhiều.Còn ngày sau đây sẽ là lợi dụng chị tuyết của tập bảy bộ truyền chị em tranh chồng tác giả truyện ngọc diệp quốc.Đọc của anh sa.Một tương lai thật viên mãn làm sao.bảy tuổi trải qua hai lần thất bại trong tình yêu thậm chí bây giờ còn có một chút dở cái gọi là tình yêu.Người ta có cầu một lần rắn cắn mười lăm sợi dây thừng một vũ thắng nam.Cô hộ ra đường rất nhiều thứ bao nhiêu thứ đó chỉ nên thấy chồng mờ hiện thực thường tàn khốc.Kể ra từ giống như mày và gia công chủ để mãn nguyện lắm rồi khoảng cách đột nhiên gọi.Hà huyền có ngẩng đầu lên nhìn anh bắt đầu rồi xuống mái tóc.Chúng ta chính thức hẹn hò nhé tôi thực sự rất nghiêm túc với cô đấy.Còn trách nhiệm câu trầm trầm đề một câu trả lời nghiêm túc trong ánh nắng khuôn mặt của anh trong thật.Một người đàn ông ngoại hình vừa đồ công việc ổn định muốn xây dựng gia đình cùng với cô.Hà huyền mai còn chần chừ gì nữa bao đồng ý đi đem cái con người không.Lần này đau lòng quảng xuống biển cho cá ăn đi.Vụ thằng nam anh cút đi cút khỏi cuộc sống của tôi đi.Thế là huyền đã gật đầu gật đầu một cách nghiêm túc.Được chúng ta hẹn hò nghiêm túc hẹn hò.Khoảng cách ngồi dòng cười giả nhớ anh vườn tài mạnh dạn nắm chặt lấy bàn tay nhỏ nhắn của cô .Hai người cùng nhau yên tĩnh đi dọc theo bờ cát.Sau khi có được sự đồng ý xác nhận mối quan hệ không khí giữa hai người không hề có sự nhầm nào.Nâng ngực lại càng trở nên thoải mái khoảng cách nói rất nhiều chuyện liên quan đến công việc.Hình của anh đợi tuần tới anh đưa em về nhà ra mắt bố mẹ và em gái anh nhé.Nhanh như vậy sao không nhanh đâu chúng ta đều không còn nhỏ nữa.Thể hiện im lặng xem như đồng ý hoàng bách lại hỏi đến chuyện của cô cô cũng thành thật đáp là anh.Đối với hoàn cảnh gia đình có hơi phức tạp của cô hoàng bách không hề cảm thấy phiền phức đối với anh chỉ cần hai người ta.Tuổi hợp là quá đủ rồi buổi trưa cả hai ăn một bữa lẩu hải sản ở nhà hàng gần biển.Sau đó thì vẫn say sưa nói những chuyện trên trời dưới đất trở về em đưa anh đến.Nhà thì qua em chơi nhà gì cũng ở trong thành phố đấy em còn có gì ở đây nước nào.Không phải là ruột thịt nhưng cũng không khác ruột thịt là bao cả gì giống như người thân của em.Được rồi thích thì đang mua đến không cần phiền phức như vậy đâu.Cứ điểm là được rồi.Như thế không được.Ai đã đến tài khoản lần đầu ra mắt chứ.Hoàng bách cười.Buổi chiều hôm đó hoàng bác ghé qua siêu thị.Mua một túi hoa quả đấy.Doraemon đến nhà dì minh thư.Lúc nhìn thấy một nam một nữ thì thì nhạc nhìn đến mức ship rất cả chồng mất.Sau đó thì kịp phản ứng lại.Lồng lộn lên mà đoàn đã rồi nói.Vào đi vào đi hai người trẻ.Hạ huyền cười bất đắc dĩ hoàng bách miệng thì cười thường tìm.Rễ minh thờ rất giống mẹ của hà huyền.Tự nhiên hỏi hoàng bách một chàng có hỏi dài dằng dặc cho đến khi hạ huyệt mếu máo kêu một tiếng gì.Thế mới mất bằng giấy dừng lại.Khuôn mặt của dì thỏa mãn mà cười như vậy khinh hoàng bách nói mình là bạn trai của huyền.Nguyễn đức hoàng bách xin phép đi vệ sinh là còn nghèo khổ một cái.Nhóc con này .Được lắm đi.Vẫn được anh chàng không tồi cố mà giữ lấy cho chắc vào đấy.Yên tâm đi.Đã nằm trong tay con.Lý nào là tốt.Hà hiền lớn lối nói đúng lúc hoàng bách đi ra ngoài được.Khóe miệng lại không lên rõ rệt.Làm cho con người đến mức muốn nhảy xuống sông.Buổi tối.Hà huyền của hoàng bát ăn cơm về nhà của chị minh thư bây giờ mới trở về.Lúc đó nằm trên giường chuẩn bị đi ngủ hoàng bách gọi đến chúc cô ngủ ngon.Lần này lại là huyền cười thử tìm.Sau một ngày chủ nhật thời gian cô rất thoải mái chìm vào giấc ngủ.Đèn đỏ của lại mơ một giấc mơ.Lần này có mơ đến chỉnh khánh mà đến vũ thắng nam.Chồng mơ có giống như người đi bộ giữa lối mòn.Vừa đau vừa mệt mỏi.Một bàn tay ở phía trước đường dài trước mặt cầu rồi nói.Hà hiền.Nắm chặt tay anh nhé.Anh dắt em đi.Cô vươn tay ra nắm lấy bàn tay đó.Bước đi cũng đỡ đau đến mệt hơn.Có đường mòn dần biến mất.Thay vào đó là một con đường xôn xao.Đội bóng cây xanh.Cô tình lại lúc trời sáng.Giấc mơ này thật dài nhưng mà lại khiến lòng cô càng thêm kiên định và quyết tâm.Khoảng ba.Em cứ để yêu anh.Anh chính là bàn tay đã không ngại đưa ra rất em đi.Tìm đến con đường xôn xao mà bình yên.Với tất cả quá khứ này sau lưng làm lại từ đầu.Sang tuần thì hà huyền bắt đầu bận rộn với công việc.Hết giờ thường thì sẽ ở lại tăng ca một.Thế không gặp nhau nhưng cô cùng với hoàng bách vẫn nói chuyện điện thoại đều đặn.Bất kể là sáng sớm hay tối muộn có đều nhận được tin nhắn hỏi han quan tâm của anh.Vũ thắng nam từ lúc xảy ra xung đột với cô ngày hôm ở nhà vệ sinh thì không thấy xuất hiện nữa.Nhân viên công ty lại đồn đoán.Con nhà giàu đã từ bỏ.Bởi vì họ huyền là mình là mình lên tận trời.Có người ta phải quan tâm che cô sao lại không biết điều có người thì thầm cười hả hê lắm.Hà huyền xem như không nghe thấy.Phú thạnh nam không xuất hiện nữa chính là điều không mong muốn nhất.Mặc dù số tiền năm mươi triệu kia vẫn chưa có dịp trả lại.Nghĩ như vậy đàn đá trong lòng của cô vẫn chưa xuống được.Có rất khó cầm điện thoại.Một lần nữa gọi vào số điện thoại của người kia.Lần này người nghe chính là chủ vũ thắng nam.Trong điện thoại.Con nhà giàu gọi tên cô dòng thấy hơi thành khan.Hà huy.Anh có thời gian không.Gặp tôi một lát đi.Tôi muốn trả nợ.Vừa nói dứt câu thì máy đột ngột bị mất tín hiệu.Conan nấm gọi lại.Ngoài ý muốn máy bảo bình.Có muốn chửi đổng lên.Người này có bệnh.Vì cái gì có vừa nó mới trả được một cái.Luyện tắt máy vậy.Có nhiễm sang bấm hỏi tiếp.Là là thuê bao.Cô ném điện thoại thờ fifa.Được thôi.Bà đấy không thèm trả nữa càng sướng.Khó khăn lắm mới có một hôm không phải tăng ca về sớm cô gọi cho hoàng bách.Hôm nay anh có phải tăng ca không.Có đi.Chắc là tối muộn mới về sao thế.Không có gì đâu cứ tưởng là anh về sớm chúng ta đi ăn.Em mười cơm.Vậy thì không đi không được.Anh quyết định rồi.Anh xin về sớm.Nhưng mà như vậy có được không.Tất nhiên là được.Lát nữa anh qua công ty đón em nhé.Không cần đâu.Cứ để em điện cho hàng đi.Sao thế.Em không muốn bị mấy bà tám trong công ty bàn tán thôi.Khoảng cách từ một cầu rồi tắt máy.Hà huyền mời bạn trai đi ăn món nướng.Ngày hôm nay có nướng không đông khách cho lắm chỉ lác đác mấy bàn có người.Hoàng bá truyền tầm nướng thịt rồi gặp vào bát cho hả huyền đồng thời hỏi.Sao tự dưng muốn đến đây ăn thế.Hôm nay em mới nhận lương mai anh một bữa.Từ trước đến giờ nghĩ lại thì toàn anh mời em ta thôi giữa chúng ta còn phải thanh toán thì phải sao.Sau này về chung một nhà chúng ta vẫn sẽ đi ăn như vậy nhé.Không thanh toán.Chỉ đơn giản là muốn mời anh thôi.Được rồi anh đi thì chín rồi đấy.Hà huyền cấp một miếng thịt nướng cho vào miệng.Cảm nhận về thăm ngoại của thầy cô thỏa mãn.Cung cấp cho hành khách một miếng.Quán anh mọi việc được lắm.Trước đây em cũng từng cùng với bạn đi ăn mấy lần.Có dịp sẽ giới thiệu cậu ấy vào nhé.Bạn em là con trai sao.Vâng ạ.Bạn khác giới.Thân nghèo từ lúc học đại học cơ.Hai người vừa ăn vừa nói chuyện say sưa.Bởi vì ăn quá no nên hạ huyền đề nghị đi bộ thư giãn để tiêu hóa bớt thức ăn.Về tặng xe tải quá.Cả hai cùng nắm tay nhau đi đến bờ sông gần đó ngắm trời đêm.Ở đây thì muốn yên tĩnh khác hẳn không khí ồn ào bạn ấy.Hàng nghìn đứng bên lan can nhắm mắt hít thở.Khoảng cách lee san nhìn sắc mặt hưởng thụ của cô.Thì đột nhiên không tìm được xe rồi hỏi một tiếng.Hạ huyền.Sao vậy.Có thể hay không.Hơn một chút.Gương mặt của cậu thắng trước giải già hoàng bách cũng cần một chút ngược khi đột ngột nói như vậy vội chưa.Thôi bỏ đi có lẽ là anh hơi vội.Mà sao em không phản ứng thế.Cô tình tán là trong lòng thầm than.Hà huyền ơi là huyền.Người ta lịch sử thế kia cơ mà hồn vẫn phải xin phép.Mày không nhanh hết mùi ra đi hiến đi.Có phải là cô gái mười tám l mà ngược với chẳng làm như thế.Anh.Thực ra cũng có thể một chút đây.Sao.Hà huyền không nói hai mắt nhắm lại hoàng bách hiểu ý liền từ từ fmột đến gần.Khoảng cách hồng rất nhẹ nhàng không sâu.Giống như sợ quá xuống xác sẽ làm người nào đâu.Hai môi chạm nhau đúng nghĩa một chút.Đêm tối một chiếc xe thể thao đúng lúc chạy ngang qua con đường đó.Vũ thắng nam vừa đi uống rượu giải sầu cùng với đám bạn trở về.Trong người có hơi men ngồi trên ghế phụ đằng trước.Đường minh là người lái xe.Bởi vậy quá đột ngột vào tháng nào mở cửa cánh xòe ra cho gió lùa vào hết thời.Cũng vừa hay nhìn thấy một màn này.Một nam một nữ đứng bên bờ chồng hôn nhau.Sự phóng vụt qua chơi thái bình chánh cho người của anh bỗng dưng đứt một cái.Vũ thắng nam giống như một tiếng.Dừng xe.Đường mình đang lái xe về tình huống này rõ lệch tay lái.Tôi gửi xe vào lề.Đang định quay sang chơi thằng bạn thì lại phát hiện.Bộ phận nào đã mở cửa xe lăn ra ngoài chạy về hướng bờ sông.Đường minh hoàng hút bụi thảo hồ lê.Thằng nam.Vô thằng nam vốn không nghe tiếng gọi của đường minh phía sau.Trong đầu thì đang ngồi ôm âm tương chân giống như bom rồi vậy.Chạy vào điện trước mặt rồi nằm nữa.Không nói không rằng.Một tay kéo áo người đàn ông tay kiểu vòng tay đấm một quyền lên mặt của người đàn ông đó.Hoàng bách kêu thả một tiếng là đảo ngã xuống đất.Hà huyền đứng được ra giống như trời trồng vậy.Nhìn thấy sắc mặt giận giới như muốn giết người kia của vũ thắng nam mới kịp phản ứng.Vội vàng nữ hoàng mất dạy.Bố thằng nào chả như thế càng giận run người đón tại hạ huyền hết ra khỏi người của hoàng đế.Còn mẹ nói chứ.Tách ra đi.Còn phát triển vật đứng lên.Là anh thêm một quyền nữa.Vũ thành nam cẩm ly.Mày dám hôn người phụ nữ này hả.Chạm súng.Quạt dòng vũ thắng nam quay sang nhìn hạn huyền hai mắt thì đỏ quạt.Này.Có thiếu hơi đàn ông mà.Ở trên đường.Cũng có thể cùng với đàn ông hôn môi.Không biết xấu hổ.Xấu hổ sao.Hạ huyền nếu mà nhìn người đang phát triển trước.Tình huống này là sao đây.Bố thắng nam là người đàn ông của cô sao.Sao lại không biết nhỉ.Còn làm như của sau lưng anh ta ngoại tình bị bắt giàn vậy.Coi giải thích hộ cổ không.Vụ thằng nam đồ khốn kiếp.Hoàng bách đã đứng lên.Mặt mày bị đắng cho xoài dầm.Hà huyền muốn đơn lấy nhưng lại bị đánh mất vũ thắng nam chung một cái rồi ta lại.Trường bách phải triệu trần lần nữa.Hoàng bách nhiệm vụ thẳng nằm chờ hoài.Anh là ai đấy.Sao tự dưng lại đánh tôi về.Vợ thằng nam nghe thêm sản phụ lên tiếng chất vấn.Cơn giận lại bùng phát.Nắm đấm lại vùng lên.May mà lúc đó đường băng rồi đến kịp thời ngăn lại.Kéo thân làm giàu.Tháng năm.Mày đem cái gì vậy.Dừng tay lại.Vợ thằng nam không nghe.Duy rùa muốn thoát ra khỏi tay của đường minh.Hài mất thì bốc lửa nhìn hoàng bác như muốn xẻ thịt uống máu người tuổi thìn.Đường minh chật vật giữ lấy bố thằng nam.Hà huyền từ nãy đến giờ không lên tiếng bỗng dưng cao to lên.Vũ thắng nam.Cô gái một tiếng khiến trò vũ thắng nam vốn đang nổi điên yêu bật lại.Ánh mắt của anh đừng nhìn cô đấy á đầu.Đường minh vương hai tay dưới thằng bạn lau mồ hôi lạnh chảy trên trán.Bố thằng nam nổi điên như vậy.Đây đúng là lần đầu tiên.Chẳng lẽ.Đó là bởi vì say rượu.Cũng quá mức rồi.Đường nhìn sang bên phía hả huy.Lập tức nhận ra kêu một tiếng.Hải yến.Đây không phải là cô gái lúc trước về thằng nháy bạn thân chơi đùa.Sao bây giờ lại gặp nhau trong tình huống như vậy nhỉ.Chả nhớ cô gái này là làm ra chuyện gì đó chọc vũ đại nổi giận sao.Có.Có chuyện gì xảy ra vậy.Hoa huyệt chảy nước đường minh một cái bây giờ sau đó nhìn sang phú thắng nam.Hỏi một câu thừa thãi.Rốt cuộc.Anh muốn thế nào để.Hỏi xong thì cô có muốn mắng bản thân của mình.Muốn thế nào á.Anh ta sẽ thực sự nói cho có biết sao.Hàng người này còn mong đợi gì ở hắn nói thật ngớ.Hay là muốn đem người khác ra đùa giỡn.Ngược lại.Bố thằng nam nghe câu hỏi như thế đột nhiên cởi to anh muốn thế nào cô còn không rõ sao.Anh ngồi sau mông cô bán theo không quá mười ngày nữa tháng.Còn hỏi anh muốn thế nào.Anh thì lại muốn hỏi cô có muốn thế nào thì đúng thế.Halloween.Có giỏi lắm.Muốn trêu chọc tôi sao.Mua đồ chết rồi à.Hão huyền ngay cả cái nick miễn phân biệt cũng lười trên đời này vốn sẽ có những loài người.Thích đổi trắng thay đen như vậy đấy.Cô đùa chết bố thắng làm.Nếu như được.Cô có muốn được đùa chết anh ta một vạn lần đấy.Nhưng mà rốt cuộc.Thế ai chơi bỏ ai đi.Tình cảm của cô.Thân thể của cô.Bị mang ra làm cho he cho mua vui cho đám nhà giàu tranh luận cá cược.Không đáng một xu.Được cái nào.Làm tổn thương tâm tình của vũ đại ra đi.Thế ra là lỗi của cầu dao.Khoảng cách lúc này mới hỏi hạ huyền một câu.Hà huyền.Người này là ai vậy.Có nhất thời không trả lời.Cũng đồng thời nghe tiến vũ thắng nam chất vấn.Không phải cô nói cô yêu tôi sao.Không phải là cô chủ động trao thân cho tôi sao.Cái quái gì mà nhanh như vậy.Quay sang đối tượng.Tôi có một quán chưa.Tiếng yêu từ miền của cô giáo mặc như vậy à.Đường về nhà đến đây thì đại khái hiểu được người trước mặt hắn là đối tượng của hạ huyền.Cơn bão về cơ quá gì mà thằng bạn nổi điên như bò tót sống chuồng thế kia.Tôi không nhớ.Hàng không muốn nổi giận trước mặt của hoàng bách.Lời nói của vũ thắng nam rồi lại cũng khiến cô được phân.Nhục nhã.Nếu như bích bánh tráng nữa cậu sẽ điên lên mất.Sao huyền nói với đường minh.Bạn anh say rượu có đúng không.Một đoàn tàu về nghỉ đi.Vô thằng nam nói to.Hạ huyền.Tôi sẽ không để yên cho vui về đâu.Có một cùng với thằng này đúng không.Được thôi.Cô đang giúp nhẫn nhịn để không lên tiếng.Rốt cuộc là không nhìn được nữa.Vụ thằng nam.Anh đừng có xem thường người khác.Anh là ngọc quý kim cương.Người nghe chúng tôi là thuốc là sao.Tôi thừa nhận mình rốt cuộc.Nó làm cho tôi chẳng gì.Chiến tranh phải nhất quý.Đùa dẫn tận cùng như vậy.Chỉ vì nó hết nước vào mặt của anh.Đổi lại.Anh đã chỉnh tôi thê thảm như thế.Anh còn làm như nào ăn ít lắm vậy.Tôi tôi nghèo.Nhưng không chép được rồi.Tôi yêu ai đến với ai hôm nay lên giường với ai.Anh cũng đừng làm quà.Anh có rồi.Cứ tiếp tục đi đừng nói cho.Bố thằng nào lại bị mấy câu này chậm dần.Cơ điện bùng phát.Mai là đường mang kịp thời kèm chặn anh lại lôi kéo đi.Tiếng gào lại vang lên.Halloween.Cô có giòi.Cứ tưởng thằng đó xem thử xem.Tiếng gà lúc này nhỏ dần.Chiếc giày thể thao công chạy mới.Hà vì lúc này mới thở dài nhìn sao hoàng bách cô biết anh có rất nhiều điều muốn hỏi nhưng mà bây giờ tâm trạng của cô.Buồn tí nào chỉ nói.Em về trước đây có gì ngày mai nói sau nhé.Được.Anh mà về xử lý viết thường đi thực sự xin lỗi anh không.Hoàng bách nhìn bóng lưng mệt mỏi của hạ huyền anh không phải là ngốc ít nhiều cũng hiểu được một phần.Truyện chỉ là anh sẽ không hỏi hoàng bách quay lại quán để lấy xe những người vài giây.Sao đỏ chạy chèo hà huyền cô đang đứng thứ thì bộ đằng trước anh phóng xe lên xong xong cô cho nói.Lên xe đi anh đưa em về cô quay sang nhìn hoàng bách nhìn đến vết.Sưng vù lên ở miệng của anh đang cảm thấy anh ấy đồng thời trong lòng thầm mắng chửi ra khốn con nhà.Mấy trăm lần vẫn có thể nhìn ra chỗ ấy nói của cô anh cười rồi nói.Ai lại để cho bạn gái thì phải một mình trong đêm chứ anh là bạn trai của em mà đúng không.Vâng ạ thế rồi còn em lên xe ngồi sau lưng hoàng đấy anh ở máy.Đi về đến khu trọ hoàng bách nói em vào đi.Đang ngồi một chút đi để em thoa thuốc cho được hả huyền mở tủ gỗ.Loại thuốc dán đèn điện vết sưng bên miệng của hoàng bách càng rõ ràng hơn với thằng nam ra tay.Thực rất độc ác.Hà huyền vừa bôi thuốc cho hoàng bách vừa hỏi anh không muốn hỏi gì em sao.Tất nhiên là có.Nhưng mà nó là chuyện riêng của em mà trước em muốn nói nếu không thì anh sẽ không hỏi đâu.Hà hiện thực sự không muốn nhắc là đoạn tình cảm chó má kia cô cũng rất cảm kích bởi vì hoàng bách hiểu chuyện như vậy.Bà nói.Trước đây.Em có một chút chuyện không tốt với gái đó nhưng mà đã qua rồi hiện tại em đối với tình.Nay là thực sự nghiêm túc.Anh tin tưởng em anh cũng giống như em vậy rất nhiều tốt.Anh cũng đã kể cho bố mẹ nghe về em họ rất nóng muốn gặp em đi.Chẳng phải là anh đã nói rồi còn gì nữa cuối tuần mới em về nhà anh ra mắt người lớn.Mắc cười không ai động đến vết thương đau đến mức mặt nhân mày nhỏ anh đừng có.Nhìn có còn muốn chết đi tôi muốn cười thì biết làm sao đây muốn thì có.Số mười.không đi em đúng là cứng nhắc thật đấy lần này thì là đến lượt huyền bụng miệng.Bôi thuốc xong hoàng bác ngồi cạnh rủ thêm vài câu nữa giờ mới ra về buổi sáng.Công ty bởi vì bận rộn với mấy cái hàng một quảng cáo còn chồng trên nền tận giờ nghỉ trưa thì cô mới có thời gian.Tìm chút thành lúc đó đang đi ăn cơm trước ăn tin thế cô chú thành với tài sẽ nói.Hà huyền qua đi ngồi đi cô vẫn khay cơm đi đến ngồi đối diện cô nàng.Sáng nay công ty ký hợp đồng tôi chạy đi chạy là muốn lòi con mắt đấy.Chiều nay về sớm một tí.Tôi mới có đi ăn gì đó nhé.Sao bỗng dưng có lòng tốt thế.Đừng có nói là có âm mưu gì đấy nhá.Cái đồ của cô đấy.Thật đúng là.Cái gì mà âm mưu.Thôi được rồi.Thế mày ăn món gì nào.Hải sản được không.Hai hôm nay bụng tối tiêu hóa không được tốt lắm.Vtv muốn ăn gì bây giờ.Hay là chủ nhà tôi đi.Làm bánh bột lá dứa.Tôi có đầy đủ nguyên liệu hết cả rồi.Chỉ tốn cường nhào bột làm nhân hết thôi.Đồng ý.Tải nhạc của trúc thành.Hạ huyền có một chút hối hận vì đã điểm đề.Cô nàng trúc thành này cái gì cũng không biết làm cả.Hà vân một mình làm hết các công đoàn.Đáng yêu vậy chân thành ở bên không ngừng lại ngại làm thế này không đúng thế kia không phải.Hihi đang thái mộc nhí buồn bực quanh con dao xuống.Thế có làm đi.Ấy.Tôi không nói nữa thế có mà làm tiếp đi.Làm cũng được.Nhưng mà có phải giúp tôi trả tiền cho bố thằng làm đi.Nói này nhé.Cho hai người.Cứ lằng nhằng mãi như thế nhỉ.Không phải là trả tiền thôi sao.Cứ mang cục tiền.Quăng vào mặt của anh ta thế là xong thôi.Nhưng mà hắn không chịu nghe máy của tôi.Như thế càng tốt.Khỏi cần trả nữa.Không trả không được.Cuộc sống giúp tôi tôi đi về đấy.Thôi được rồi.Đưa số quanh ta đây.Hà huyện lào cai số điện thoại được cho trước thành số đuôi tám nghìn ba trăm tám mươi nhiêu tiền.Trấn thành vừa đánh số vừa là ngày.Cô và vũ thắng nam căng thẳng đến như vậy.Ừ.Giúp tôi trả tiền xong coi như không dính dáng gì đến nữa.Hạ huyền quay sang bắt đầu nhà buồn.Đăng nhập thì chuột có cảm giác ấm nóng ở mũi.Sau đó thì mi giọt máu đỏ thẫm nhờ ông toàn xuống xe nữa rồi vào chồng đấm một bánh.Cô đưa tay lên quên một cái.Mẫu muối.Của chảy máu mũi sao.Trấn thành đang nói chuyện điện thoại.Thì vô tình nhìn thấy hả huyền một mũi bê bết máu.Giật mình run run giờ nói.Hạ huyền.Có chảy máu kia chạy nhiều quá.Hà huyền đi đến bồn rửa tay lau sạch máu mũi.Thế nhưng mà vẫn cứ chảy mãi không dứt.Con ngựa cao đầu ra ngoài tìm giấy vệ sinh đút vào hai đầu mối.Trấn thành lúc này đã tắt điện thoại lo lắng rồi hỏi.Cô không sao chứ.Chẳng nhớ có bị bệnh máu trắng.Đừng rõ rồi nhé.Tiên sinh nhật cô ấy.Thế trong phim không phải thường nghĩ như vậy sao.Thôi.Bớt xem phim ngôn tình bi tráng là đi.Thế rốt cuộc.Mà viettel chảy máu nhiều như vậy chứ.Thịt thỏ cho hay bị như vậy không sao cả đâu.Hạ huyền còn định nhà một ít thì nên bị chúc thành nhân là.Bị như vậy thì ngồi nghỉ ngơi đi làm cái gì nữa.Không sao đâu.Không ngon được đâu mà lo.Trấn thành còn muốn nói gì đó bất chiều bên ngoài vang lên tiếng được cửa rầm rầm.Coi đến kìa.Mở ra mở cửa đi.Trấn thành visa tiếng đập cửa càng lúc càng gấp gáp.Vừa kéo cửa ra thì vũ thắng là một thân cao lớn vọt vào.Vũ.Vũ đại gia.Giải thích thuận đẩy thế.Hà windows.Chú thành làn da chị tay vào bếp.Đang ở trong đó.Vũ thắng nam không nói thêm câu thừa thái nào nữa.Trực tiếp đi thẳng vào bếp.Lúc này trúc thành mới hiểu.Bố thằng nam tìm đến để gặp hạn huyền.Chẳng nhé bởi vì vừa nãy vô tình nghe được người nào đó chảy máu.Thế là hấp đến đây.Thảo nào họ địa chỉ nhà cô.Muốn cuộc gọi điện là muốn hẹn với tháng năm ngày mai gặp một chút trả tiền giúp thôi.Chưa đến mười phút đã đùng đùng chạy đến nơi.Không lẽ phụ thẳng nam.Đua xe đến chắc.Chồng biết thế hả huyền đang nhà bộ.Bố thằng nam đứng đằng sau.Ánh mắt ngốc nhìn cô.Con ngừng tay lại.Quay qua lấy nhân bánh ngoài ý muốn nhìn thấy vũ thắng nam.Bốn mắt nhìn nhau.Mặt của cô lập tức sa sầm.Người này vẫn chưa chịu thôi á.Biểu cảm của vũ thắng nam rất phức tạp hỏi một câu.Em bị thương ở đâu đấy.Cô có một chút không hiểu ý tớ câu hỏi của anh.Cũng không muốn để ý.Coi như không nghe thấy.Tại nhà bột lại càng già sức.Muối làm sao đấy.Chảy máu rồi kìa.Hà huyền bắt đầu lấy bột tạo thành bánh.Bộ phận nào bị xem như không khí nhất thời chán nản được mặt dài.Đúng lúc này trúc thành thì vào phá vỡ không khí nặng nề giữa hai người.Anh đừng lo.Hạ huyền chi là chảy máu mũi tí thôi.Không dám chạm đâu.Anh già ngồi uống trà nói chuyện một lát đi.Bố thằng nam nhìn hà huyền một lúc nữa rồi bỏ ra ngoài.Đại gia đến nhà.Chúc thanh cẩn thận mời quý ngày ngồi xuống.Tay bằng nước gió.Điều ước từ thanh đa.Lúc đấy là anh đang ở gần đây sao.Mất của vũ thắng làm vẫn nhìn vào bếp miệng thì tùy tiện nói.Ở nhà.Ở nhà.Xem ra đúng là đôi sẽ đến thật.Võ thắng nam hỏi.Cô đang làm gì thế.Chúng tôi đang định làm bánh bột lá dứa.Nghe nhạc không che ở lại của mình nhé.Commando.Thế thuộc về đi.Bảo cậu ta đừng làm nữa.Đi bệnh viện khám đi.Anh ta nói xong thì đồng đứng lên bỏ đi.Trấn thành ghé em gọi lên.Đúng rồi.Hà huyền có nhiều tôi trả nợ cho anh đấy.Anh đợi một chút tôi đi lấy tiền.Bạn có thể tự tay trả đi.Người nào đi rồi chúc thành còn đứng như trời trồng.Võ đại gia này bị quỷ nhập.Đồng đồng đến giờ đồng đi như vậy có để cho người ta xuống nước không đấy trước thành buồn.Vào bếp lần nữa rồi nói.Tôi nói rồi đấy nhé.Tìm anh ta bảo cô tự mình mang tiền đi trả đi.Hà huyền bực bội nếu dùng chụp ảnh vừa bắt dòng vào chàng giàu.Cái tên điên này.Nhìn thấy gió đẹp đấy.Những đồ ăn không được bình thường.Thật đúng là uống.Được người ta trả nợ.Tiểu cảnh núi thế.Muốn làm ông trời cho.Đang như thế.Tôi đấy không thèm trà nữa.Mang tiền đi bỏ ngân hàng kim loại.Hình như anh ta vì lo cho cô nên mới chạy đến đây.Cái rắn gì mà lo chứ.Tìm việc có bị chảy máu mũi đấy.Vừa rồi tao đang nói chuyện điện thoại với anh ta.Nhìn thấy cô bị chảy máu thì nên kêu lên thế là anh ta nghe được.Hắn ta chính là loại người không có việc làm.Muốn tìm thú vui hiểu chưa.Chụp hình hết nổi rồi.Rõ ràng người ngoài nhìn vào thì đền nhìn thấy vũ đại gia quan tâm hà huyền biết bao nhiêu.Sao có thể nhìn ra là anh ta.Muốn tìm thú vui chứ.Giả ngu hàng thật vậy.Nội vụ thằng nam ăn no không có việc làm.Nếu như vậy thì cứ đại gia này cũng quá khác người đi.Anh vẫn ở nhà chú thành sầm công hơn tám giờ tối.Cô đang chuẩn bị về thì hoàng bách gọi đến cô liền hỏi.Anh còn bánh lá dứa không.Em vừa làm ở chỗ bạn đấy.Em mang về một ít nhé.Trắng tay em làm sao.Ừ.Vậy thì không ăn không được rồi.Còn mất trải dài đến gần chỗ của chúc thành đón hả huyền đưa cô về.Ngồi trên xe hả huyền lùn tay ôm chặt thắt lưng của bạn trai cho nói.Tối mai.Em quyết định vào bếp.Đai một bữa thịnh soạn.Anh thích ăn gì đây.Cờ hó.Thịt xào rau xanh.Được thôi.Mai đi làm về qua cho em luôn nhé.Tuân lệnh bà xã.Hà huyền cười ra tiếng nói là làm.Hôm sau vừa tăng ca một cái.Cổ tích top đến siêu thị mười chín.Không ngờ đi chuyến này là đồng mặt một người quen.Nhưng mà cũng không hẳn là người quen.Trước đây chỉ gặp qua vài lần thôi.Làm văn khải.Bạn của vũ thành nam.Hà huyền muốn bỏ qua không chào hỏi.Phi nhung văn khải chủ động chào hỏi của trước.Hạ huyền.Xin chào.Người ta đã tìm tiếng chẳng nhẽ bất lịch sử lờ đi như thế.Cô bất đắc dĩ gật đầu rồi nói.Xin chào.Đã lâu không gặp.Cậu vẫn khỏe chứ.Cũng được.Hai người vốn không hề quan tâm gì.Người nào lại từng chứng kiến của chồng hoàn cảnh nhục nhã nhất.Hoạt hình chỉ muốn quay lưng bỏ đi cho xong.Một cô gái trẻ bên cạnh văn khải chắc là người yêu.Văn khải nói.Đây là bạn gái tôi giang yến.Có gật đầu xem như chào hỏi cô gái đó.Hai người đi tiếp đi nhé tôi sang bên kia một lát.Ừ.Nói xong thì huyền nhanh chóng để rút quá bọn họ.Văn khải nhìn theo thời gian một tiếng không rõ vì đâu.Huyền đến dàn hàng cá một con cá diêu hồng.Lại còn mua thêm về và rau xanh.Thiệp chúc hoa quả tươi.Sau đó ra quầy tính tiền.Ai mà biết được tại đây là đồng mạng văn khải cùng với bạn gái một lần nữa.Gật đầu một cái muốn thì ngày.Công chúa văn khải mở miệng gọi cô.Halloween.Chúng ta nói chuyện một chút được không.Có những ngày suy nghĩ.Cô và người này có chuyện gì để nói chứ.Cô của vũ thắng nam xuân đôn.Chứ đâu phải bạn của anh ta đâu.Cô không thích những gì có liên quan đến vũ thắng nam.Anh và tôi có gì để nói chứ.Chả nhẽ lại cũng ghét rồi sao.Không.Nhưng mà cũng không muốn nói chuyện.Bởi vậy tôi là bạn của thằng nam á.Biết rồi còn hỏi nữa.Văn khải cũng không có để ý thái độ của cô hỏi là một câu.Phiên chợ sông lòng của cô chấp hành.Rất hình của thằng nam phải không.Anh muốn nói gì thế.Muốn bàn luận về bạn của anh và tôi.Đúng vậy.Có muốn nghe thử một tí không.Bố thằng làm từ trước đến giờ làm gì đều không bao giờ quan tâm đến cảm xúc của người khác.Người ta chỉ quan tâm đến việc bản thân có vui không.Có muốn làm hay không.Cô biết đấy.Gia đình cầu thang rất giàu.Từ khi sinh ra cậu ta.Tấm ngọc mà lớn lên đi.Dẫn đến việc cấu tạo hình thành tính cách ngông cuồng ích kỷ.Cũng là điều bình thường.Rốt cuộc thì anh muốn nói cái gì.Và vì sao phải nói với tôi như thế.Không biết là cuộc tình hay không.Sau khi làm như vậy với cô.Cô ấy không bình thường.Đáp án chúng tôi để có thể nhận ra tôi thay đổi.Hà huyền lại càng mù mờ nhìn văn khải.Bố thắng nam vẫn ăn chơi trác táng.Thậm chí còn chưa bảo hơn lúc trước.Nhưng mà chúng tôi nhìn vào nền biết cậu ta không bình thường.Cổ tích thường ngồi trong quán ba người người hàng giờ đồng hồ.Lúc uống rượu đều cấu thành uống say.Sau đó sẽ gọi tên cô.Hà huyền im lặng đều cuối thấp xuống hoàng mai.Hà huy.Tôi biết chuyển giới của thằng nam.Ngày đó rất quá đáng.Rất khốn nạn.Nhưng mà tôi nhận ra cậu ấy hối hận rồi đấy.Những bài văn phải nói ra trong tháng trước khiến cho đánh mất của cô hiện lên một tia giúp đỡ.Nhưng mà chỉ là trong tháng trước thôi.Rất nhanh lại nhớ đến sáng và kiêu ngạo đùa cợt người khác không thèm nháy mắt một cái của vũ thắng nam.Chồng chớp nhoáng của lại lắc đầu.Bố thằng nam hối hận.Người nhện là có biết hay tử hối hận là thế nào sao.Cây treo là hối hận nhiều bản thân nói đi.Nhưng mà vì sao lại hủy hình chứ.Chẳng lẽ sau khi chơi đùa chán chê xong.Đừng có một nhát song.Nên bị trượt chân đập vào tường vứt đi.Tương lai.Đổi tính đổi nết.Muốn làm người lương thiện.Đại gia nhà mạng cuồng vọng biết hối hận.Thật đúng là vô nghĩa.Hạ huyệt nhức đầu lên tia xúc động bằng lái đã biến.Không thấy tăm hơi có hỏi văn khải.Anh nói với tôi những điều này để làm gì thế.Văn khải cũng không biết tại sao mình lại đi lo chuyện bao đồng như vậy.Ban đầu là bạn anh đùa giỡn người ta.Giờ trần phú thắng làm có thành cái dạng gì thì cũng là hắn tự làm tự chịu.Gieo gió gặp bão.Ở cương vị là một người bạn chơi lâu.Văn khải.Vẫn có một chút không nhìn được.Nghe nhạc huyền thoại mẹ như vậy vẫn đang đi rồi đó.Có lẽ là tôi nhiều lời.Văn khải.Có những chuyện đã xảy ra rồi.Tôi vốn không muốn khơi gợi lại.Cacbon của anh có hối hận tình ngô hãy giả vờ.Tất cả.Cũng đều không có một chút liên quan đến rồi.Anh hiểu không.Với lại bây giờ tôi cũng đã tìm được người có thể cùng tôi vui vẻ.Đối đãi với nhau thật lòng.Cô thực sự đã tìm được đối tượng khác rồi sao.Đúng như vậy.Hiện tại chúng tôi vô cùng tốt.Về những điều vừa nãy anh nói tôi rất không muốn nghe.Nó cũng không quan tâm đến.Chào anh.Không hẹn gặp lại.Nói rằng thể thao huyền lập tức bỏ đi.Sau khi từ siêu thị về đến nhà trọ thì có số điện thoại gọi cho tùng lâm.Qua cho tôi ăn cơm đi.Hôm nay tôi cần vào bếp nữa một bữa thịnh soạn đi.Đợi ba mươi phút nhé ôi phi đến ngày đúng là cái đồ ham ăn.Mặc quần hãng phi đến.Tôi còn chưa bắt tay vào nấu được.Chưa nấu gọi làm gì thế.Nếu mà không đổi được thì thôi đừng đến.Đây không níu kéo.Đến chưa.Ai nói không đến được.Này.Mtám mươi tám lại cái thái hậu anh đi.Hôm nay tớ cho cậu gặp một người đấy.Chơi bài thế.Có cô nàng xinh đẹp muốn giới thiệu cho tôi.Cái đồ con như vậy thôi.Henry ăn ngọc không thèm uống nữa.Tùng lâm mắt hả huyền một tiếng rồi tắt điện thoại.Cái tên này có nhắc đến anh ngọc thì liền nhưng bị chó cắn đít đi.Buồn cười hết sức.Mà lâu như vậy còn lại anh ngọc cũng thực sự không xuất hiện nữa.Hà huyền cắt điện thoại.Bắt đầu xắn tay vào bếp nấu nướng một hồi.Vừa nấu xong có tiền nhá chồng lên cũng vừa hay đánh hơi mò đến.Ủa thường thật đấy.Cứ tưởng là dối không đến chứ.Cái nào sau cái đấy.Mà người đâu.Cái gì cơ.Chứ không phải nói là giới thiệu cho tôi gặp ai đó.Anh ấy còn chưa đến đâu.Anh ấy.Đừng nói là có bạn trai rồi đấy nhá.Thế sao không được à.Thế mà cũng có người chịu hút à.Tôi phải xem xem.Gái nào mà không mập mắt như vậy chứ.Cái miệng thối nhà ông ấy.Không tìm tôi không được à.Coi chừng tao tống cổ ra ngoài khỏi ăn đấy.Hai người nói qua nói lại một hồi gần tám tối vẫn chưa thấy hoàng bách đến.Tùng lâm đội điện đứng ngồi không yên.Nay.Sao còn chưa đến thế.Đừng có nói là để cho cậu leo cây đấy.Có đang nghỉ có việc đột xuất thôi.Nói như vậy thế nhưng huyền vẫn giữ điện thoại gọi vào số của hoàng bách.Không vừa gọi điện mấy cuộc vẫn không có ai bắt máy.Mua điện thoại.Có một chút thất vọng không nói lời nào cả.Tùm lum nước này tiếp tục đổ dầu vào lửa.Đã nói rồi.Làm gì có ai không mọc mắt chưa.Không biết đi.Còn nói nữa cút về đi.Chưa ăn cơm à đi đâu.Ăn cái rắn về nhà mà ăn đi.Thôi được rồi không nói nữa.Tùng lâm tự giác người đến giường nằm xuống chẳng bao lâu là ngáp ngắn ngáp dài liên tục là một tiếng đồng hồ trôi qua.Cô lại tiếp tục gọi không dưới mười cuộc.Nhưng vẫn là không có người nhấc máy.Cũng không chờ đợi được khoảng cách bà nói với tùng lâm.Qua ngồi đi.Thơm nồng độ âm là.Tin nhắn tùm lum ăn một bụng nâng cao về mặt thỏa mãn sao buồn.Không có đường tầm cho nó một cầu.Cho một ít tiền đi.Bắt xe về.Không có.Sao có thể không có.Biến đi.Rồng trên mặt trời đi.Hà huyền.Cậu đúng là cái đồ cực sốc đấy.Tập làm văn cổ là nhà mấy câu rồi bỏ về.Amin vừa buồn vừa lo lắng.Không biết là hoàng bách có chuyện gì mà lại không đến.Cũng không nghe máy.Cuộc gọi cho anh cũng phải hơn mười lăm cuộc gọi nhỡ.Ngồi mãi cũng không nên trong lòng có khóa cửa bắt xe đến chỗ hoàng bách.Nơi đó là một khu chung cư.Cô đứng bên ngoài nhấn trường thế nhưng không ai dám mở cửa hoàng bách vẫn chưa về có thất vọng rồi đi.Nhưng vừa ra đến bên ngoài chung cư thì lại nhìn thấy hoàng bách một thân xài xuất đang được người ta diệu đi.Hà huyền vừa đi đến kêu một tiếng.Hoàng bách.Người điều hành khách là đàn ông như thế hả huyền thì liền hỏi.Cô đây là chỗ làm bạn gái của anh ấy ra là thế.Tế bào giúp tôi giúp cậu tạo một tài đi hà huyền nhanh chóng đỡ một bên người hoàng bách.Đồng thời lên tiếng hỏi anh ấy làm sao mà lại uống nhiều như vậy chứ cậu ta hôm nay.Về công ty sa thải đấy suy sụp tinh thần bỏ đi uống xử huyện như vậy không.Thêm nữa sau khi giao hàng vào nhà người kia cũng bỏ đi hà huyền định cười dài cho họ.Thế nhưng mà được nhìn anh ngồi dậy.Hay mất dần lên những tia máu hạ huyền còi khoảng bánh.Anh mất việc rồi đã xảy ra chuyện gì vậy.Hoàng đế công suất của nước và mơ hồ.Công ty đuổi việc anh chị về một lối nhỏ.Anh không chấp nhận chạy đến rồi còn phải giảm đi.Kết quả vẫn không thể nào thay đổi được gì cả.Công việc mà anh làm suốt hai năm nay cố gắng xuất hai mươi lăm.Cuối cùng phải từ bỏ như vậy.Không thích cả thế giới như sụp đổ dưới chân của mình.Mọi việc vẫn đang tốt đẹp.Anh không hiểu thật sự là không hiểu.Khoảng cách ôm lấy đầu như thế đang bị giày vò rất đau đớn.Anh không làm sao cả đâu anh không làm.Anh không làm gì hết.Khoảng bảy bằng tính lại đi.Đối với một người đưa tiền đánh rắm nhiều hoàng mấy nhưng anh sẽ sớm như vậy có một chút đau lòng.Không hiểu được công việc này anh yêu quý và trân trọng đến cỡ nào.Thất nghiệp rồi em sẽ không chê bai anh không chia tay với anh chứ.Không đâu trước hết anh cứ đi ngủ đi ngày mai dậy rồi tính sau cô đơn.Cách nằm xuống chẳng bao lâu thì anh đã ngủ say hà huyền khép cửa đi một mạch ra khỏi chung cư.Số điện thoại gọi vào dãy số không lưu tên kia bên kia bắt máy có nên hỏi ngay anh đang.Phòng trà phượng hoàng cô lập tức đón xe chạy đến phòng trà phượng hoàng.Đến đó vẫn như lần trước chỉ có một mình vẫn làm anh ngồi trên ghế sofa chấm xuống sử.Mình thì nói một câu tôi biết là em sẽ rất nhanh gọi đến tìm tôi mà.Tính tiền vài bước lạnh lùng sẽ nói tìm anh làm gì đấy mà còn muốn.Hay là nước vào mặt của anh lần nữa sao.Không phải em luôn nóng này thô lỗ như vậy à.Tôi đúng là thần lửa.Cũng đang nghĩ sẽ đến muốn gây sự một phen.Nhưng mà nhìn thấy anh tôi lại không muốn làm như vậy nữa.Nó một chút xem tại sao đi.Chuyện của bạn trai tôi.Đang giờ cháu có đúng không.Phải.Tôi làm đi.Vũ thắng nam gật đầu thừa nhận.Chẳng buồn vòng qua một cầu thủ thái.Câu hỏi tiếp.Anh muốn thế nào mới được đây.Bố thắng đang cười cười bò liệu khỏi tay.Tôi muốn thế nào.Em không biết sao.Chỉ cần đôi tay vàng ý.Anh sẽ dừng lại.Không làm khó người nữa đúng không.Không đến nỗi nhớ.Hà quỳnh như mày nghĩ ngợi bài gì sau đó hỏi tiếp.Vũ thắng nam.Không phản anh đột nhiên nhận ra anh yêu tôi đi chứ.Vô thắng nam nhạc nhìn cô.Không tỏ vẻ gì cả.Vậy cũng không trả lời.Sao thế.Đại gia kiêu ngạo cuồng vọng.Không dám thừa nhận à.Đúng là hàng.Học viên chế nhà một câu.Vợ thằng nào nhớ chặt lông mày.Che giấu cảm xúc.Hạ huyền cuối người chống tay lên bàn trà.Nhiều người có tình cảnh sát khuôn mặt của vũ thằng nào một chút rồi nói.Sao thế.Cảm thấy nực cười làm sao.Nói một câu yêu tôi.Vũ thành nam.Anh muốn diễn trai xem đấy.Cho tôi.Anh nghĩ rằng tôi sẽ bị mất nửa cái dáng về thăm tình này của anh một lần nữa.Để rồi yêu anh một lần nữa sao.Tôi không có ngủ đâu.Một lần là quá đủ rồi.Anh không phải là từng nói.Tiếng yêu từ miệng tôi dài mệt lắm hả.Chẳng qua anh nhìn đẹp hơn người khác một chút.Làm cho tôi nhất thời mê mẩn.Bây giờ tôi thích người khác rồi.Con sẽ nói yêu đương với người đó.Anh chàng quá.Không chỉ là như vậy thôi.Có gì mà tao ngại chứ.Mấy người này thành công khối đào ngọn lửa trong lòng của vũ thắng nam.Bàn tay của anh muốn phát rồ lên bờ về bị chậm dần.Anh nhìn khuôn mặt của hà huyền.Để anh về chấm bím lạnh lùng sẽ nói.Hà hiền.Có biết hậu quả của việc đối với tôi chứ.Biết chứ.Chẳng phải tôi đây cũng là nạn nhân.Vì anh đùa cợt sao.Cô cho rằng chỉ đơn giản như vậy thôi sao.Tôi hoàn toàn.Có thể đòi chết người đấy.Nhìn xem đi.Đây mới đúng là con người thực sự của anh.Tốt nhất.Cứ lên như vậy đi.Một mực ra vẻ dịu dàng quan tâm.Tôi thật sự không quên được.Huyền đứng thẳng người lùi ra xa thời gian cho nói.Muốn làm gì tùy anh đấy.Tôi không còn được.Tôi muốn xem xem.Anh rốt cuộc.Còn có thể làm ra chuyển tiền nữa.Đây là chính mình của nói đi.Tốt nhất đừng hối hận rồi quay lại cầu xin tôi.Tôi sẽ chống mắt lên xem.Đồng rút của cao bao nhiêu.Ở đây không sống được thì tôi đi nơi khác.Chẳng ai có thể cản được sao.Vũ thành nam.Anh cho là tôi trở.Không về nhé.Cho con bú uống chùm sáng có bạn trai thật tốt.Kết hôn sinh con.Để cho khỏe không biết hả cháu yêu thường nhà anh.Biết thế nào mới gọi là tình yêu.Rất cầu hà huyền bỏ đi.Bố thằng nam không kiềm chế được nữa.Hung hăng ném mạnh lên dựa vào tường vỡ tan tác.Anh nghiến răng nghiến lời.Hả hiền.Cô được lắm.Tôi nhất định khiến cô phải hối.Ngày hôm sau có dậy từ rất sớm nấu ít càng nóng cùng với cháu mà đến nhà hoàng bách.Anh vẫn chưa dậy.Làm vất vả trên giường.Hà huyền kéo trần đất tình người của anh đồng thời sắp xếp lại một số đồ đạc lộn xộn.Xong xuôi có mang cháo lên bàn.Viết một thời để nhớ để bên cạnh.Rồi lặng lẽ đóng cửa rồi đi.Tiếp đó cô lại chạy về chỗ của mình sửa soạn một chút ăn qua loa mấy miếng cháo còn rơi trong nồi.Sau đó thì sách tuổi đến công ty.Cả ngày thì tâm trạng của cô phiền muộn không thôi.Cô gọi hay nhắn tin cũng không thấy hoàng bách hồi âm.Đến chiều tăng ca một cái thì cô lại vội vàng mua thức ăn mang đến nhà của hoàng bách.Trong nhà lên lớp mấy vào lon bia.Hoàng bách ngồi bên cửa sổ có hai người nhìn ra bên ngoài không trông cao hơn chân chơi một chút rồi đi đến hết.Tiền lương của anh sẽ gọi.Khoảng bánh.Anh ổn chứ.Hoa mắt nhìn có một cái sắc mặt mệt mỏi.Em đến rồi sao.Vâng em có thức ăn đến.Lát nữa nấu cho anh ăn nhé.Anh vô dụng lắm có phải không.Buồn muốn cùng em xây dựng một gia đình.Thế nhưng mà giờ thì.Anh đừng nói như vậy chứ.Không làm việc này anh có thể làm việc khác.Dù sao thì cũng đâu có ai có thể nói là một công việc đâu.Hòn mắt nhắm mắt người rồi lên.Cô cũng hiểu.Công việc này vốn là điều mà anh yêu thích.Hoàng bách.Anh có làm được như vậy.Em tin là anh sẽ tìm được công việc tốt hơn nhiều lần.Em viết như vậy thật sao hả hiền gật đầu.Vâng.Thế nên anh đừng nghĩ ngợi nhiều nữa.Nhân cơ hội nghỉ ngơi mấy hôm sau đó đi xin việc được không.Phòng khách được mấy lời của cô an ủi không ít.Hà hiền làm món cá hấp rau xanh xào thịt một tô canh nóng bộ lại buổi tối hôm qua.Không được ăn cùng nhau.Birthday cả ngày không ăn gì thế nên hoàng bách ăn liền ba bát.Ăn xong huyền thu tròn bắt đi rừng.Qua lại cửa hàng bán đến muộn mới ra về.Về đưa cô về nhà ra mắt bố mẹ hoàng bảy cúng tạm thời trở lại.Còn mấy nghỉ ngơi đủ một tuần.Trong thời gian đó.Cô thường xuyên qua lại giữa hai nơi.Chìa khóa phòng cô có mang cho anh dưới một trăm.Có hôm qua tăng ca về một.Thế đã nhìn thấy hoàng bách ở phòng của mình.Anh nói sáng cơm.Cô về đến chỉ việc rửa tay rồi vào ăn thôi.Sang tuần tuổi hoàng bác chuẩn bị mấy bộ hồ sơ xin việc hà huyền đến cầm tiền nhắn cho anh một tin chúc mày.Em thấy một hình trái tim giống như đang cổ vũ.Ngày đi xin việc hôm đó không được tốt đẹp cho lắm.Hoàng bách đi tổng cộng sáu mươi bảy nơi.Nộp hồ sơ phỏng vấn từ công ty lớn cho đến vừa và nhỏ.Nhưng mà đều lần lượt bị từ chối.Mặc dù kết quả phỏng vấn của hàng rất tốt.Đứng ở nơi đường lớn hoàng bách bấm giờ vào mơ hồ.Trong đầu là một mớ bòng bong.Chán nản.Anh đã đi vào quán uống mấy thì.Buổi chiều hạ huyền như thường lệ nấu một mâm cơm thường.Cô gọi điện cho hoàng bách.Thế nhưng máy bận.Hơn một tiếng sau thì mới nhìn thấy hoàng bách nào đào đi vào.Có nhìn thấy như vậy liền chạy đến đỡ anh.Không ngờ là hoàng bách gạt tay của cụ già.Cuộc đời sướng lại.Khoảng mấy.Cảm ơn.Anh tự đi được.Không phải làm đâu.Hòn bi vào.Nhìn thấy một mâm cơm thịnh soạn.Một chút muốn ăn cũng không có.Hôm nay xin việc không khả quan sao.Khoảng cách lắc đều hạ huyền nói không sao đâu ngày mai là đi chỗ khác là được.Chúng ta ăn cơm thôi.Em ăn đi.Anh không ăn đâu.Anh muốn nghỉ ngơi một lát.Vậy em bỏ thức ăn vào nồi.Lúc nào đói anh dậy hâm lại cho anh nhé.Ừ.Không biết trả lời thế nhưng mắt không hề nhìn hạn huyền.Giờ khỏi nhà của hoàng bách trong lòng của cô trở nên nặng nề không tả được.Một người trưởng thành như hoàng bách thì có thể nói công việc sự nghiệp rất đối còn chồng.Không phải vì ngày mà chính cô cũng nhiều vậy.Anh mất việc nguyên nhân là vì cô.Là do cô đắc tội người kia.Nên anh một người bạn trai phải hứng chịu sao.Huyền đứng ngơ ngẩn nơi con đường.Nhớ là lời tuyên bố hùng hồn hôm đó ở phòng trà.Rồi tự gửi chính mình.Vô thằng nam.Anh có giòi.Cái nhóm vào kodi.Có giải trình cụ đi.Giày vò cô bằng cách chỉ người bên cạnh cô sao.Có phải làm sao đây.Trong lòng của cô như bị đè nặng bởi một tảng đá lớn.Đà nẵng đến mức người có muốn làm lại trực đổ.Ngày hôm sau đi làm hả huyền vẫn như cũ gọi điện cho bạn trai.Nhưng mà lần này mới của anh đã thuê bao.Cô biết là tâm trạng của anh đang rất tồi tệ.Không biết là mình không nên quấy rầy.Bạn dứt khoát đến công ty.Tâm tình không biên chế có một ngày làm việc.Lúc tan ca đã hơn sáu.Trường hợp đồng rất nhiều tối.Ca cổ trên đường bật đèn pha sáng tròn.Hà huyền nghĩ một lát quyết định bắt xe đến cho bạn trai.Lúc này tại căn chung cư.Bố mẹ hoàng bách đứng trước mặt con trai lớn tiếng sẽ nói.Màu chia tay với con gái đó đi.Khoảng cách ngồi trong góc tường và tốc sắc mặt ngoài cực điều.Không nói năng gì cả.Thế mày định kéo bố mẹ mày xuống nước nữa mới sáng mắt ra sao.Em gửi mày đã như vậy.Mày làm anh.Không giúp gì được cho nó.Lớn tuần này rồi.Giờ còn làm liên lụy đến nó và gia đình của nó nữa.Mày có còn lương tâm không.Becca.Mày nói gì đi chứ.Đứa con gái đó.Cho mày uống bùa mê thuốc lú gì.Mà đến lúc này.Lại còn không chịu chấm dứt đi.Hay là mày giả vờ không biết chuyện mày mất việc.Chồng em gái mày bị ám hài.Trên bài vị người ta đồn.Chạy vào đồn công an.Đây là ngoài ý muốn sao.Hoàng bách bích lực kêu to.Bố mẹ.Để cho con điên đi.Con đàn bà.Ngày mai sẽ cho bố mẹ một câu trả lời.Hà huyền vừa đến nơi.Lên bị cảnh tượng sơ đồ trong phòng làm cho giật mình.Chưa kịp lên tiếng đã bị đôi nam nữ dùng liền nhau đến túm lấy áo.Cô huyền có đúng không.Dạ vâng ạ.Cháu là huyền.Hai người lạ.Người phụ nữ giao linh.Xin cô đấy.Xin cô.Buông tay cho thằng nhắc nhở tôi đi.Đến đây thì cô mới hiểu ra hai người này là ai.Hay là bố mẹ của hoàng đế.Thiên đường tình huống này là sao vậy.Clip đến chỗ hoàng bá.Thế anh cũng đang nhìn mình.Nhưng mà cả người không thể nhúc nhích.Buồn chán đến cực điểm.Mà hoàng thế cô không nói gì nôn nóng quỳ sụp xuống.Hà huyền vội lấy bà kêu lên.Kìa.Bắt làm gì thế.Có gì đứng lên rồi nói.Chơi nhưng mà hoàng bát nhất quyết không chịu đứng lên.Thậm chí còn bắt đầu khóc to.Huyền hết cách bạn quá người bạn trai đang ngồi xuống ngồi đằng kia.Khoảng cách.Anh còn làm gì thế.Bộ phim mạng gì chứ.Hoàng bách bị có tỉnh táo là đôi chút.Anh chầm chậm đến.Sao hiền nhận ra anh là uống gì.Mẹ.Mẫu đứng lên đi.Đừng làm khó của nguyễn thị huệ.Con đã nói rồi.Cho con chút thời gian đi.Người đàn ông chính là bố của anh đứng im lặng từ nãy đến giờ.Bấm vòng tay cho con trai một tát vào mặt.Thời gian dài nữa.Mày thành ra như vậy chưa đủ sao.Gia đình em gái của mày thành ra như thế.Con muốn tìm thời gian.Hà huyền mù mờ không hiểu rốt cuộc đã có những chuyện gì.Trên đường trực giác của cô cho thấy đã có chuyện gì đó không hay.Bố của hoàng bách còn định đánh thêm nữa hả huyền vọng lần này.Đá gà.Bình tĩnh đi.Có gì bác nói với cháu đi.Nêu sự việc chọn xe.Là cô nói đi.Chúng tôi không yêu cầu gì quá đáng cả.Chị mâm cô.Đừng có lấy thằng con trai kém cỏi nhà tôi nữa.Buông tha cho nó đi.Chúng tôi nên cảm ơn cô ngay.Hạ huyền gần người ra nhìn sang bàn trai.Hoàng bách lành tránh ánh mắt của cô nhìn đi chỗ khác.Cô rồi mất không nhìn anh nữa nói với bố anh.Bác à.Cháu là con trai của bác thật lòng nghiêm túc với nhau.Không biết đã có chuyện gì.Nó bắt lại nói những lời như vậy.Thế có con giả vờ không hiểu à.Chuẩn bị tiền giảng điểm của.Con trai con gái con rể nhà chúng tôi.Bị người ta hát hải đến thì thảm đấy.Bạn nói rõ hơn được không ạ.Cháu thực sự.Nghe không hiểu.Được thôi.Tôi nói cho nghe rõ nhé.Nghe giọng hát vọng của thương xót muốn tham gia đình của tôi.Nói xong vũ hoàng bách bắt đầu nói dài trần tướng.Hôm nay từ hoàng bách đi làm ngày đầu tiên ở xưởng đông lạnh.Là ngoài ý muốn bảy mấy người làm cùng vô ăn trộm tài sản.Hoàng bách hợp lý nhưng mà khi đập đồ của anh thì làm phát hiện tài sản bị mất.Của người làm cùng kia.Vậy vậy.Anh người bị bắt đến đồn công an thẩm vấn giam giữ nguyên cả một ngày.Điều bố mẹ của anh đến bảo lãnh.Thì mới được thả ra.Những ngày sau đó có bị đuổi về.Con bị bàn tán chỉ trò là thằng ăn cắp.Em gái hoàng bách là hoàng quyên.Vô nó lập gia đình.Chồng đang là quản lý cấp cao trong một công ty tài chính.Đạt nhìn dáng vào án thảm đồ quỷ.Mà không hiểu lý do.Số tiền tham ô rất lớn.Hiện đang bị giam giữ trong nhà giam điều tra.Gia đình nội ngoại.Hai bên chạy vài kiếm tiền bảo lãnh nhưng vẫn không thể nào được thả ra.Có một vị giám đốc vốn có quan hệ tốt với chồng hoàng quyên tiết lộ rằng.Anh vừa hiện đang làm việc ở thành phố s.Đắc tội với một vị đại gia có máu mặt.Danh hiệu đến một người phụ nữ của việc kia.Tình hình mới bị tai bay vạ gió như vậy.Viêm đại tràng kiêng có nói.Chỉ cần là những người có quan hệ thân thiết với người anh vợ này nên không tha một ai cả.Công ty trường hoàng quyên đang làm thì vốn chỉ là một công ty nhỏ.Không đắc tội nổi với bị tai to mặt lớn kia.Vì vậy đền đã khuyên nhiều anh nói là việc này với vợ mình.Hoàng quyền biết được nguyên do khiến trường bị bắt giam.Liền chạy về nhà bố mẹ.một trần.Sau đó gọi điện chàng trai chất vấn.Bố mẹ hoàng bách cũng ngay lập tức bức bách con trai.Yêu cầu chấm dứt với hạ huyệt ngay.Nghe xong thầy cô buồn thống hai tay thích thình không nói được lời nào cả.Trên đời này tiền bạc quyền thế quả thật rất đáng sợ.Anh có quyền có tiền.Muốn hôm mưa được mưa.Gọi gió được gió muốn chạy ngay lên trên.Đuổi chết một người cũng quá dễ dàng.Vụ thằng nam.Có thực sự đã đánh giá thực thần.Đồ của hắn quả thực rất cao.Cao đến mức không tưởng tượng được.Hắn có thể ở trên cao điều khiển tất cả mọi việc theo ý muốn.Thực hành cách làm với cô tham gia vào một cái móng tay.So với việc này cô coi như mở mang tầm mắt.Hà huyền đối với bố mẹ hoàng bách cô thực sự không biết nói gì ngoài im lặng.Hai người bọn họ còn không ngừng nói một hồi lâu nữa vẫn là xin cô buông tay đời sau khi.Phim được bố mẹ sao về mọi chuyện tình lại lúc này thì hả huyền mới gọi một tiếng.Hoàng bách.Hà hiền.Chúng ta chia tay đi.Cô này xong thì cười khổ rồi nói xin lỗi tất cả là do em.Có phải là anh sớm cho biết rồi không biết người đứng thẳng sau giờ cho là ai đúng không.Hoàng bách cũng không giấu diếm nữa gật đầu phải anh đã gặp phấn.Tại sao không nói về em sớm hơn khoảng cách không trả lời câu hỏi của cô anh nói.Chúng ta không thể nào nghiêm túc được nữa em hiểu chứ.Hoàng bách.Thèm xin lỗi bố mẹ em gái của anh nhé có nói xong ngay lập tức rời đi chia.Rồi anh và gia đình của anh sẽ nói chuyện lại đúng không vợ thằng nam xem như là anh lợi hại.Giờ khỏi khu chung cư hạ huyền đi thẳng một mạch ra đường lớn bao nhiêu chiếc xe chạy đến rừng.Trước mặt.Thế nhưng cô vẫn đứng như mọc rễ hoàn toàn không có ý định lên xe.Những chiếc xe kia cũng tự động rời đi.Đón những vị khách khác.Hà huyền vẫn cứ ngồi ngẩn đứng ở nơi đó cô không biết là mình nên khóc hay nên cười nữa còn đề giữa.Hoàng bách hôm nay đã thực sự chấm dứt coi đó là cái gì nhất nếu không liên lụy đến hoàng bách thì.Chia tay đúng là nên chia tay chia tay rồi cô và anh không.Còn là người yêu.Chia tay rồi nhớ cả bạn bè.Cũng không thể làm nữa.Chỉ có thể là hai người xa lạ.Cô đã từng quyết tôi muốn tìm kiếm một hạnh phúc đơn giản trên những kết quả là hai người bên cạnh thê thảm.Chia tay cũng tốt sẽ không còn vì cô mà xui xẻo thêm nữa chia tay cô công sở.Phải lấy oán trách bản thân thêm nữa.Halloween độc nhìn muốn cười một trận cười về không hiểu bản thân mình sai ở đâu.Nhận code đều là sai.Commando một về hắn mà trao thân không nên mạng miền chống đối không nên kéo theo hoàng bách.Người thật lòng đối tốt với mình vào vũng bùn lầy đúng là không nên cô sai sao.Có nhiều có làm liên lụy đến cả nhà của hoàng bách có nên làm gì đây nên bù đắp thế nào đi.Công việc của anh nó nhập nhé của anh còn có gia đình của anh em gái của anh em rể của ai.Hoàng bách xin lỗi rất nhiều điều muốn nói cô cũng chỉ nói ra miệng được.Cái này thôi hà huyền chồng phút trước ngồi xổm xuống đầu gối thấp.Có lẽ nên không một chút trên những nước mắt lại chảy ngược vào trong.Hay là nên cười chứ g vì từ nay lại tiếp tục đơn phương một mình tự do tự tại.Quý vị và các bạn thân mến nhiều việc chúng ta về cùng nhau trải.Đọc truyện này có thể nói đây là một câu chuyện khiến chúng ta cảm thấy thế là của vũ thắng là vô cùng lớn.Cần bắc tuổi vàng ta thôi thì hậu quả sẽ vô cùng khôn lường điều này cho thấy rằng là nếu như.Nào mà anh ta còn để ý đến một cô gái nào đó thì cuộc đời của cô gái đó thành là một thì sẽ.Cùng hạnh phúc thật là sẽ vô cùng bi thảm về thì trong tương lai những ngày tháng sắp đến của hà huyền.Còn nếu xài những điều cay đắng nào nữa thì xin mời quý vị và các bạn hãy cùng với anh sau chúng ta gặp lại nhau và hai.Tôi muốn buổi tối trên kênh chợ tình nhé nếu như mọi người cảm thấy đọc truyện hấp dẫn thì đừng quên nhấn like chia sẻ và nhấn vào nút đăng ký kênh.Trường hợp của mọi người sẽ là một động lực rất lớn để giúp trái kiếp đều đặn gửi đến quý vị và các bạn những tập truyện hấp dẫn.Còn bây giờ than sang xin kính chào tạm biệt và chúc tất cả quý vị và các bạn một đêm thật ngon giấc. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com