Truyện Ngắn Hay đêm Cuối Năm Bình Yên Dưới Vực Sâu Phần 1 Dính Vào Xã Hội đen

truyện ngắn hay đêm cuối năm bình yên dưới vực sâu phần 1 dính vào xã hội đen

Anh ta rất vui mừng được chào đón quý vị và các bạn đã quay trở lại với chuyên mục đọc truyền được phát sóng đều đặn vào hai mươi giờ.Tối trên kênh truyện tây hôm nay thì ông xã sẽ mang đến cho quay về tập đầu tiên của một bộ truyện mới có tiền.Bình yên dưới vực sâu của tác giả làm làm bạn thân mến chúng ta đã từng nghĩa qua câu nói.Dẫu không thanh lịch cũng người tràng an.ba mươi trang han ở đây chán chỉ về người hà nội xưa.Đây là một mí từ dùng để miêu tả về sự thanh lịch nét đẹp văn hóa của những người hà nội xưa cũ.Thời thế thay đổi rất nhiều điều đó phai nhạt dần đi.Đậu đỏ một số ít con người không còn giữ được nét thanh lịch của năm xưa nữa thấy vào.Sống trong cái vỏ bọc của người tràng an xưa cũ mà thôi.Và người mẹ chồng trong tác phẩm của chúng ta ngày hôm nay là một điển hình cho điều đó về thì nàng dâu phố cổ.Từ ngày trở về làm dâu trong khu phố cổ này cô đã phải đối mặt với những điều cơ cực như thế nào.Người mẹ chồng của cô xin mời quý vị và các bạn cùng với xa đến với nội dung tập truyện đầu tiên này.Vàng hôm nay là một ngày vô cùng đặc biệt đó chính là ngày đầu tiên của năm mới hai nghìn lẻ hai mươi mốt.Một ngày đầu năm như thế này anh xin được thay mặt ekip trở tình cũng như ban biên tập định tường midea.Chúc thân thường một lời chúc tốt đẹp một năm mới nhiều niềm vui và hạnh phúc đến với tất cả những quyển sách thật giả.Ok chợ tình trên toàn thế giới và cảm ơn sự đồng hành và ủng hộ của mọi người dành cho anh sau về kiến rất nhiều.Các bạn đến với nội dung chi tiết của tập đầu tiên bộ truyền bình yên giới.Tác giả làm làm có giọng đọc của ánh sáng.Cho một tiếng bác càng ngắm hồi rơi xuống.Ở nhà lạnh nhất tất cả vào chân của nhìn bỏng rát.Cô vội vàng ngồi xuống nhặt những mảnh vỡ.Tiếng của bà chủ thể giết liền.Tôi chỉ muốn tôi chết thì sao mà nấu càng nhỏ càng vậy.Chị có biết là tôi bị tiểu đường không.Con xin lỗi mẹ.Chỉ vì con nghĩ mà đang ho mà ngó sen lại bổ phổi.Để ngày xưa mẹ chị dài thế nào.Bây giờ lại vòng về như vậy chứ.Ở nhà mẹ đẻ không dạy con cái những điều cơ bản trên này sao.Bố mày chỉ giáo dục để cho con dâu mưu sát mẹ chồng mà.Kiểu mà .Không phải là như vậy đâu.Còn chị là theo thói quen nấu nướng ở nhà.Nếu như về đây có gì đó không hợp khẩu về thế mà chị ráng cho xin mày đừng nói bố mẹ con như vậy.Tôi nói xài chứ mấy ông bà thông gia đến đây xem thử con gái cưng nhỏ.Cách nấu được một bữa ăn linh hồn không đã không phải là gái tràng an thì có phải học tập cho ra dáng.Mà thôi đi cái loại như chỉ có học mười năm hai nghìn lẻ mười lăm hay là muôn đời.Cũng không thể nào mà khá nhiều.Bà thu thức tuổi cầm cây chè.Vào mạng trên sàn buổi thẻ bài tới phía khiến cho nhiên họ sặc sụa.Quán ở một lớp thì bà thường nguyệt dài một cái rồi đi vào chồng ngồi cho mâm cơm nói vọng ra.Thế chị định là không cho tao ăn rau à.Nhưng anh như vậy lại vội vàng chạy ra đầu ngõ mua mớ rau muống tay thì nhanh thoăn thoắt nhạc rò rỉ.Xào tỏi một đến rau muống xào xanh mướt thơm phức ngon lành đặt trên mâm cơm.Lại tiếp tục ngoài ra bếp dọn dẹp cái bạn với.Sơn trở về nhà nhìn có một chút rồi nói em làm gì thế.Không không có gì đâu anh nóng quá thế nên em làm đồ anh và ăn trước.Em bảo sao thế hôm nay anh chịu khó khăn thiếu càng nhé.Đối với trẻ con.Gần đất xa trời đến nơi rồi.Cung hôm nào được bữa cơm ngon cả suốt ngày cho tôi ăn cơm cá kho thế này đi.Bà thu đà nẵng bên chồng.Nhìn đi ra ngoài hình múc nước dội vào vết bầm.Đã vùng lên ở bàn chân.Lúc này cho nước mắt lặng lẽ rồi xuống.Ngày mai là hội nghị khách hàng.Giờ không biết là cầu sẽ đi giày cao gót kiểu nào đi.Dọn dẹp xong vào nhà thì sơn và mẹ chồng đã ăn xong.Sơn thay quần áo chỉnh tề.một tỷ trèo lên top.Rồi thơm má vừa một cái nó nhỏ .Anh đi ra cửa hàng đây.Em ở nhà chịu khó đừng cái mẹ nhé mẹ đang ốm đi.Nhiên gật đầu đi vào bàn.Giờ em ăn cơm chưa.Còn cái đầu cá kho và vài cọng rau muống.Cơ sở bất thường rồi đổ nước sôi vào.Thêm chút bột càng lùi cơm vào miệng.Bà thu nằm trong giường nói vọng ra.Cái nhà này không có cái loại con gái còn đứa ăn uống dùm shop.Phát ra tiếng vô duyên gì.Nguyễn cường vừa đến học thì nhắn lại.Nhìn nuốt nước mắt vào trong.Bên mâm cơm dừa.Dọn dẹp nhà cửa xong cũng đã mười giờ tối.Giờ này thì chồng cô vẫn chưa về.Chồng cô thêm một cái nút nhỏ bán điện thoại và phụ kiện ở đường láng.Ngày nào thì anh cũng chả chồng cửa hàng từ sáng cho đến tối mịt mới trở về nhà.Coi những lời còn sang trung quốc lấy hàng tại tuần liền.Nhìn lấy chồng về đây lúc cô hai mươi tuổi.Ai cũng nghĩ là lấy chồng phố cổ rất chồng sướng.Sơn là con trai mà.Bố mẹ đều sinh ra từ phố cổ.Cô và anh yêu nhau từ cấp ba.Đến năm.không học đại học năm thứ hai.Thế anh lại giục cưới.Lần đầu tiên về nhà sơn chơi.Có đất không thể nào tin nổi.Giữa lòng thủ đô lại có một căn nhà nhỏ đến như vậy.Văn bản chỉ có hai mươi mét vuông.Gói gọn trong một phòng ở tầng hai.Tầng một thì dành cho thuê.Để đi vào được nhà phải đi qua một hành lang chưa đầy hai m sâu hun hút không có ánh đèn.Tuổi trẻ ngây thơ và bồng bột.Cũng không suy tính gì sâu xa.Chỉ nghĩ rằng người ta sống được thì mình cũng sống được thôi.Đến khi về làm dâu rồi mới biết.Cuộc sống trong căn nhà nhỏ.Cùng với một bà mẹ chồng khó tính thì cực khổ đến mức nào.Mẹ chồng cô là một quá phổ thông tiếp nuôi con.Rất truyền thống và có phần sát nách.Lại thêm căn nhà chật chội.Chế độ kê khai chiếc giường nhỏ.Ngành cách bằng một tấm rèm.Thêm một bộ bàn ghế nhỏ.Khiến cho cuộc sống hai thế hệ vô cùng một nhà.Nhìn đã rất cố gắng nhưng mà chưa bao giờ bà vừa lòng cả.Thành ra mẹ còn chẳng nói chuyện nhiều với nhau.Lấy nhau về được hai tháng thì có bầu.Trong những ngày tháng đó.Mỗi ngày cô vẫn phải đều đặn.Sách nước từ tầng một lên để nấu nướng giặt giũ.Chẳng may một hôm trời mưa.Bậc cầu thang trơn trượt khiến cho cô ta ngã.Không còn giữ được cái hài nữa.Kể từ đó thì mẹ chồng lại càng chịu chết.Cô không đủ khéo léo để mang thai sinh con.Mới hai mươi tuổi đã lấy chồng.Mất còn.Bảo lưu việc học ở trường.Khiến cho một cô tiểu thư được bố mẹ cưng chiều chưa trong vỏ ốc.Lặng lẽ lạnh nhạt và cô đơn.Cuộc sống chồng căn nhà chật hẹp đó.Không khác gì mị trong vợ chồng a phủ.Ánh sáng đã nói gì nhất trong cuộc sống của gia đình.Là tình yêu đối với shin.Tuy rằng hàng ngày anh ra cửa hàng điện thoại từ rất sớm.Đến tối mịt mới trở về tranh thủ ăn bát cơm.Giờ lại đi xuống quán.mười một mười hai giờ đêm hai vợ chồng mới gặp nhau.Nói với nhau được rằng bà cầu rồi cũng đi ngủ.Nhìn nằm miên man suy nghĩ về cuộc đời của mình rồi chìm vào giấc ngủ.Trong những cơn mộng mị không đầu không cuối.Cuộc sống bế tắc không chỉ trong đời thực mà ngay cả trong những cơn mơ.Sáng ngày ra thì bà thu nhìn con giàu sách tối ra cửa.Đường thẳng mặt cầu.Mai cũng già rồi.Đi được đâu thì cố đi cho biết.hai tháng nữa mới bảo bạn của mẹ đi ấn độ đi.Nhìn mà chồng.Biết là bà nói như vậy đều có ẩn ý tối chồng còn về con sẽ nói anh ấy đưa cho mày một ít.Để mẹ tiêu pha.Nói thì làm gì có tiền mà đưa.Mày nói nó rồi.Nó lại mới vứt hết tiền để đi lấy hàng.Mấy năm trời mới được ra nước ngoài một chuyến.Các bà già về hưu và khu phố này.Năm nào cũng được con cái mua vé cho đi du lịch.Ở đằng này.Được rồi.Hôm nay con sẽ ứng lương trước giờ đưa cho mẹ.Mấy đứa chúng mình thơ và anh.Để con đi làm hộ chiếu rồi.Chứ không thể hai tháng nữa chứ không kịp.Ừ.Thế mày cảm ơn còn nhé.Thật là biết phải trái mà.Mai cũng đang tuyển mày mấy bộ áo dài.Để con chụp ảnh.Áo dài năm ngoái mới bảo quê thức thành đạt.Nên mẹ cũng cho đi rồi.Dạ vâng ạ.Chiều con sẽ đi xem mẫu vài.Rồi mua cho mẹ luôn.Thuốc hỏi đi.Mày đặt trước cửa hàng tầng một rồi.Người ta bảo là tuần sau sẽ có.Mẹ chồng cô thật là biết cách chọn.Cửa hàng áo dài dưới tầng một.Cái rẻ nhất.Cũng là một chiều.Mở con nhớ chồng tết bà với mày lên mấy bộ.Nhìn đi qua hành lang tối chật hẹp ra ngoài ngõ lấy xe do đi đến khách sạn.Bỏ dở việc học giữa chừng.Nên có cũng không xin được việc gì cả.Chứ còn làm lễ tân khách sạn và đi làm gia sư.Cái thằng làm cùng của công an xã hội.Thế sao mà mặt mày ủ rũ thế kia.Mình định vào xin quản lý ứng trước nửa tháng thường.Ôi trời à.Con điên này.mười lăm ứng sáu lần lương.Cài ứng cho nổi.Vẫn làm gì thế.Mẹ chồng đi du lịch ấn độ.Mình cần tiền để đưa cho bà đóng chùa và tiêu pha.Ôi trời ạ.Thư mục già đó là tiếp tục mượn tiền của cậu à.Làm sao mà có thể sống được với bảo tàng chứ.Phải tớ cứ đổ luôn đấy ra sao thì ra.Chồng mình cũng tốt.Chỉ làm lại chồng hơi khó tính chất thối.Mpba là người của thời trước.Khác thế hệ chúng ta.Nhìn đánh bạc đi vào xin quản lý ứng đường.Nhưng mà đúng như hàng nói.Cô chưa bị quát mắng là may lắm rồi lủi thủi đi ra.Kiểu này là phải xin về sớm còn đi đến ngân hàng.Rút số tiền tiết kiệm ít ỏi còn sót lại.Còn phải đi làm hộ chiếu cho mẹ chồng nữa.Cơm luôn trong những suy nghĩ.Một đôi nam nữ đứng ở quầy lễ tân.Cô gái chân dài xinh đẹp như hoa c** giọng trực thường.Chìa khóa phòng đâu.Nhìn đắm chìm trong suy nghĩ không nghe thấy gì cả.Chiếc bút trọng tài vẫn đạt trên cuốn sổ.Hoàng thiên nhiên.Có muốn tôi giỏi mà có nổi cục u ra đây.Nhìn giật mình ngẩng lên.Tôi xin lỗi quý khách.Cô đưa chìa khóa cho người kia rồi lại cắm cúi xuống ruột xanh.Cô gái bực bội dậy lấy cái chìa khóa chỗ nào đi vào tháng mấy.Thật đúng là cái thể loại.Đã xấu lại còn đi.Loài thủy sản.Thôi được rồi.Đừng có quả như thế xấu lắm.Người đàn ông vào má của cô gái một cái rồi ôm nhau đi vào trong tháng mấy.Nhìn điều bút đánh dấu vào số phòng năm mươi lăm.Đây là khách quen của khách sạn.Chỉ đến vài lần trong một tháng thôi.Nhưng lại rất thân với quản lý.Hi vọng là cô gái kia không nói gì với quản lý.Nếu không thì cô sẽ không còn cái mà kiếm cơm nữa.Buổi tối trở về nhà.Nhìn đường một bọc tiền cho mẹ chồng.Này giống một chút tiền để tiêu và đóng tiền cho công ty du lịch.Còn đỡ đừng quá nhiều lần rồi.Cho nên con giúp sổ tiết kiệm ra chỉ được từng này thôi.Lần sau mẹ bảo sớm thì con sẽ cố gắng lo liệu nhiều hơn.Được rồi.Thế mà cảm ơn còn giàu nhé.Mà đi sớm mua quà về cho hai đứa.Nó bảo là lấy đồ đẹp lắm.Lần này mà được mở mày mở mặt với bạn bè rồi.Chẳng bao giờ được đi nước ngoài gì cả.Suốt ngày cứ phải chùi giúp chồng sáu bếp.Chả phải là mẹ mới vừa đi thái lan cách đây hai năm.Thế giới năm nào mà chẳng đi xin việc.Sơn vừa cơm vào miệng vừa nói.Cái thằng này.hai năm trước thì nói làm gì nữa.Người ta năm nào cũng đi mấy bận đấy.Mà còn mày nữa.Con dâu mà đó đưa tiền.Nó còn chẳng nói gì.Mày có được đồng nào đâu mà lên mạng như thế.Lại buồn cười.Của vợ công chồng.Mà làm như con ăn không ngồi rồi.Nhìn không nói gì cả.Lặng lẽ ăn cơm.Không phải là tiết của.Nhưng mà muốn làm là chồng đều đi du lịch mấy lần.Lần nào thì vợ chồng cô cũng phải xoay tiền chốt nó chưa kìa.Bởi vậy nền sổ tiết kiệm chẳng còn được bao nhiêu nữa.Bài thuốc ăn xong rồi hồi cầm tiền đi đến nhà bạn chơi nói là đi đóng tiền.Nhìn đề mầm bác ra ngoài rồi xuống tầng một sách nước dừa.Giữa dòng ba đã thấy sơn quần áo chỉnh tề chuẩn bị đi.Anh đi đâu nữa sao.Anh đi xa nơi này một chút.Có chuyện rất quan trọng.Nhưng mà anh không thể nói bây giờ được.Ngày mai nhất định sẽ nói về em.Sơn hồi nói với vợ chồng thì cầm chìa khóa xe đi nhanh xuống tầng.Những nhà bà thu đi du lịch.Nhìn cảm thấy dễ thở hơn một chút.Chồng cô vấn đề tối ngày.Nhưng mà căn nhà có một chút rồi sáng hơn.Đi làm về thì nhiên còn có thể tranh thủ làm cả buổi sáng rồi chút và cái hàng.Đúng là từ khi lấy chồng thì mọi thú vui của người phụ nữ dường như đều bị dập tắt.Bạn bè không.Mua sắm không.Chơi bời cà phê cà pháo thì lại càng hiếm thấy.Bài thuốc đi du lịch một tuần thì trở về.Vừa bước vào nhà.Nhìn đống đồ phơi trên dây.Bà định nếu mày đánh tiếng từ ngoài vào.Nhìn.Tôi đã nói với chị bao nhiêu lần rồi.Thế mà chị không chịu ghi nhớ vào đầu thế.Ai cho chị phương trung đồ của con trai tôi lấy đồ của chị như thế nào.Mẹ.Làm về rồi sao.Thế sao mà không gọi con đi đón à.Mày có mệt không.Tôi không về.Để cho chị làm loạn cách nhà lên à.Có mỗi cái việc phơi đồ.Đã nói bao nhiêu lần vẫn không làm được.Nhìn vô đi ra ngoài hiên.Nhanh tay sắp xếp lại đống đồ vẫn còn ướt nhẹp.Mà chồng của cô không bao giờ chấp nhận việc.Đồ lót của cô được phơi gần quần áo của chồng.Bà cho rằng như vậy là ảo ảnh.Là không giữ sạch sẽ và phòng.Bình thường có chủ yếu lắm không hiểu sao hôm nay vừa phơi đồ vừa suy nghĩ mình tình mà lại phải đánh lộn.Phân loại đồ đạc xong bước vào nhà.Bà thu đưa cho cô một cái vòng tay hạt nhựa màu sắc.Và một cái cắt móng tay hình ngôi chùa tam ahan.Mà thấy đẹp quá thì nên mua tặng còn đấy.Đi làm mặc áo dài mà đeo cái này thì rất đẹp nhé.Nhìn mặt lấy được cười nói.Con cảm ơn mà.Thế mà đi có vui không à.Bà thu kể lại một thôi một hồi.Nhìn không vào đầu được cái gì cả.Nhìn món quà mẹ chồng mua cho chồng là một chiếc đồng hồ mạ vàng.Cô cảm thấy hơi chạnh lòng.Thật ra thì cô không đòi hỏi bà phải mua cho cô những món quà thật đắt tiền.Nhưng mà số tiền và đi du lịch gần ba mươi triệu.Là tiền tiết kiệm của riêng cô.Cho nên có cảm thấy.Bà có phần lạnh nhạt đối với mình.Nghĩ là vậy.Nhưng mà nhìn cũng không dám nói ra có biết bổn phận của mình là làm dâu con.Không được đòi hỏi.Mẹ chồng có làm gì sai có nói sai điều gì thì cũng phải nhẫn nhịn.Sơn từ cửa hàng đi về nhìn thấy quà của mẹ nhớ bắt được vàng tính của anh có chiếc xe.Luôn cho rằng mình là công tử nhà mặt phố cho nên nhìn cũng không lạ lắm với biểu hiện họ giao.Chẳng cần hỏi han gì vợ anh ôm lấy mẹ thơm lấy thường để vào má mày.Mẹ yêu con nhất mà.Mày đi có một tuần mà con nhớ chết đi sống lại cái thằng này mày đừng có giảm.Với lại như thế.Bà đi thì mày là được ôm vợ thoải mái có nhớ gì đến mẹ già đâu cả mà.Nói thật mà nhìn đỏ bừng mặt khi mà chồng nói như vậy những ngày mà chồng cô đi du lịch.Sơn đã đi lấy hàng cả mấy ngày trời.Ba đêm về nhà thì ngủ say như chết.Vợ chồng không có động gì đến nhau cả hơn nữa.Kể từ ngày có bị hỏng thay tình cảm vợ chồng cô không còn được mặn nồng giống như trước đây căn.Chật chội.Hai chiếc giường kỳ cách nhau chỉ một chiếc bàn nhỏ và ngăn bởi một tấm rèm mà chồng cô đã mắc chứng.Cho nên làm lúc vợ chồng cảm xúc có nền cao cũng bị tụt hứng từ lúc cưới nhau cho đến.Bây giờ cháu lần vợ chồng gần gũi.Quan điểm trên đầu ngón tay.Xinh ngồi bàn ngắm nghía cái đồng hồ rồi hỏi nhìn em à.Em còn tiền không.Làm gì vậy anh.Tiền tiết kiệm từ mấy tháng trước.Em đã giúp đưa cho mẹ rồi không còn nhiều nữa.Bạn cần làm việc gì sao.Anh muốn mua cái chung cư ở đường tây sơn.Chung cư ở đường tây sơn sao ở đây ít nhất cũng phải ba tỷ đấy.Lấy đâu ra tiền vậy.Thì người ta có cho trả góp mà em lo gì mình chỉ cần đóng trước một khoảng.Tầm khoảng một tỷ thôi.Rồi sẽ trả dần trong vòng mười lăm năm.Nhìn nhầm tính trong đầu.Nếu như trả dần trong mười lăm năm hai mươi triệu một tháng là ít nhất.Trong khi đó.Chồng cô làm ăn không ổn định.Có làm lễ tân khách sạn cũng chỉ được bốn mươi lăm triệu một tháng.Đi dạy gia sư thêm được vài triệu.Thì làm sao có thể trả được từ đó tìm đi.Anh à.Bài thuốc từ ngoài đi vào.Nhà vui cửa cái gì.Chúng mày cứ lắm chuyện.Ở đây thì chết sao.Xem thử đi.Ra ngoài nói dần phố cổ.Người ta có phải chống mắt lên nhìn không.Rồi sau này tao chết đi.Cơ ngơi này là cá hú vàng.Chứ chẳng đùa đâu.Mà.Nhà mình có hai mươi mét vuông thôi.Chụp cho thế này làm sao mà chống được.Con muốn mời bạn bè về nhà.Cũng không có chỗ ngồi.Bà là sau này còn sinh con cái nữa.Treo đồng hồ ở đây.Xin hỏi như vậy.Nhìn lên có phải nhìn xuống.Cho biết khu phố này có nhà chỉ có tám đến mười mét vuông.Tao còn sống được đây thôi.Có mấy thế.Còn bức ảnh cái gì.Mới không thích đẻ được.Nếu mà có bị tịt đấy.Thì nói ra mồm đấy còn đi chưa.Đừng có im như thóc như thế.Bây giờ để cho nhà tôi tuyệt tự tồn.Kẻ mà.Có người phụ nữ nào muốn mình không sinh con được đâu mà.Nhìn đã thấy của mình rừng lên cục nhạc.Thế là tôi cứ nói như thế đấy.Đứa nào chồng đứa đấy lò.Chỉ có chuối hột thằng con trai của tôi ra ngoài.Để chia cắt tình cảm của mày còn chúng tôi có đúng như vậy không.Mà.Có phải như vậy đâu.Là con muốn mua nhà chứ không phải là vợ con.Mà không muốn ở một căn nhà rộng rãi không làm mưa nắng.Tôi nói rồi.Tôi không đi đâu cả.Chỉ có anh chỉ ngược đời mới chạy ra khỏi phố cổ thôi.Người ta bước vào lại còn không được.Thế ở đâu mà chẳng giống nhau mà.Tìm cho việc đi làm con cái là được.Mà thấy nhà vợ con không.Đâu còn ở nội thành làm gì đâu.Ở vùng đấy thông thoáng thì lại.Mà bây giờ dịch vụ gì chả có.Có phải đi vào vùng sâu vùng xa đâu mà lo.Gớm.Cứ tưởng đâu.Chị nhìn cái nhà chị nhìn tôi cũng không muốn sống.Rau xanh gì mới có chốn thâm sơn cùng cốc ấy.Cố gắng mãi cũng chỉ là chọc phố có học làm sang thôi.Muôn đời cũng không bao giờ trở thành người tràng an được đâu.Nhìn ngày chồng thở dài.Mẹ chồng của cô luôn chaiko xuất thân ngoại tình.Và gia đình bà là tràng an chính hiệu.Mà gia đình cô nào đâu phải chốn xa xôi hẻo lánh ở đâu.Liên khúc bố mẹ của miền trung.Ra hà nội lập nghiệp.Rồi bố mẹ mua nhà cho một khu đô thị ở mỹ đình.Nhưng đối với báo thù thì giàu sang luôn phải nằm ở phố cổ.Mẹ đúng thật là.Thời đại nào còn quen với phố nữa.Con thấy ở như thế lại thoáng hơn cái nhà chật chội này.Tình hình thực sự nói với mẹ.Mày thì lúc nào chả bên vợ chằm chằm.Nó không sử dụng trả nhé từ rừng mày có được như vậy à.Mà đã không màng tuổi xuân thủ tiếp.Nuôi mãi không lớn.Đây bây giờ mày đội vợ lên đầu như vậy sao.Chúng mày muốn mày chết già chưa có nhà này đúng không.Kiểu mà.Mà đừng như vậy chứ.Vợ chồng còn có đi đâu cũng ra đường mà sao cùng để bụng chướng.Anh sơn có một mình mẹ.Thế còn cũng thích xem mẹ là mẹ ruột của con.Vợ là chuyện nhà cửa là việc lớn.Không phải nói một cái là xong.Nay có quyết định mua.Tìm vợ chồng con cũng sẽ bán bàn cơ mà.Nhìn chồng nháy mắt ra hiệu.Rồi xoa dịu bà chồng.Bà thủ lúc này mặt vẫn còn hàng thực lửa giận.Nhìn con sâu một cái rồi dẫm chân đi vào giường đắp trần quay mặt vào tường.Trời cho bà thu đã nháy đều đều rồi trên facebook quay sang hỏi vợ.Làm thử đi vay mượn được không.Anh đã hiểu được khoảng năm trăm triệu rồi đấy.Nếu có năm trăm triệu đứa thì tốt.Anh muốn ra chung cư sống.Vừa sạch sẽ vừa thuận tiện.Anh đi đến cửa hàng chỗ đó cũng gần hơn.Chứ bây giờ sống chật chội thế này.Em với mẹ cứ trả mặt nhau.Rồi lại cãi nhau mỗi ngày.Được rồi.Thế để ngày mai em sẽ chờ xem thế nào đã.Nhưng mà anh cũng nên khéo nói chuyện với mà.Nếu không được mua nhà rồi.Mày lại càng có thằng kiếm với em đi.Anh biết rồi.Em cứ lo nhiều tiền đi đã.Một đêm thực sự ngon giấc.Nhìn mơ về một căn nhà chung cư sáng láng rộng rãi.Mà chồng cô cũng có không gian riêng.Vợ chồng cô có phòng riêng.Con cái thì lại chơi đùa thoải mái.Sáng ngày ra.Vừa xách túi đi làm thì bà thu đã đăng thắng.Tối ngày cứ son son phấn phấn.Chồng thì đầu tắt mặt tối ở cửa hàng.Đến cả bữa cơm còn phải ăn vội ăn vàng như thế.Làm cái môi trường khách sạn đó.Chẳng ra làm sao cả.Mà.Có làm lễ tân cho nên phải trang điểm mỗi ngày.Và làm.Con cũng đã cố tình chọn khách sạn này.Mặc đồng phục áo dài.Để đốt thành phố quần áo rồi.Con chào bà thơm rồi đi làm.Ba thuốc nhìn thấy còn dầu liệu một cái.Cách sử dụng mất nết.Nói một câu cái hai cầu.Nếu như không phải làm cái khách sạn ba mươi bốn sau đó được tí tiền lương.Có lên mặt dạy đời mà chồng như vậy được không.Cô giang hàng xóm đứng ngoài hiên nói vọng vào.Em không hiểu là bác ngày xưa sống với mẹ chồng thế nào.Chứ bây giờ con nhiên nó đến khổ với bác ấy.Thưa cũng không dám sờ.Con nói cái gì thế.Làm như tôi ăn thịt nó không bằng ấy.Tôi là thuốc uốn nắn nó là thương nó thôi.Muốn trở thành một người phụ nữ toàn và công dung ngôn hạnh trước thì đi đâu.Gớm.Em chả thấy cái công dung ngôn hạnh gì bác cả.Chị thấy một bà mẹ chồng khó tính.Con dâu nhà em.Nó mà được bằng nửa còn nhìn em mừng lắm rồi.Thì bởi vì con dâu cô đã gãy tràng an.Nó thanh lệch từ trong máu.Còn với con nhiên nhà tôi xuất thân từ nhà quê.Vàng không sao mà rửa hết được.Tuấn từng li từng tí một chao ôi sao mà nó lại không thay đổi được tí nào.Đi họp đi hàng ở phường.Có bà hỏi con diều tuổi đâu.Chỉ cần nói ở miền trung.Là các bài đã suy trong một cái rồi.Vâng.Bác là người tràng an gớm.Cho nên nó làm sao mà theo kịp bắt được.Này nhé.Tôi thấy là có cái bình trà đẹp còn nhìn nhà tôi đấy.Như thế là thế nào đấy.Đừng có nói với tôi là cầu mạng già nhà cô để ý nó đi nhé.Tôi mà nghe phong phanh mèo mả gà đồng thì chết có rồi đấy.Cô giang vội vàng đánh trống làng.Cái bát này.Con nhìn nó được thằng sơn yêu thương như thế.Làm sao có chuyện với thằng mạng nhà em được.Nói xong cấp làm đi thật nhanh ra khỏi ngõ.Bà thu đứng nhìn cô giành không thèm chào mình cắp nách bỏ đi.Tôi cảm thấy bực bội.Thằng con trai của bà yêu thương vợ nó đến mức mà hàng xóm cũng nhìn thấy được sao.Hết cả làm việc.Nhìn đi về nhà bố mẹ ở mỹ đình.Cố định đến mười bố mẹ một ít tiền để đưa cho sơn.Mà chồng cô có tiền lương hưu.Và tiền cho thuê kiốt tầng một mỗi tháng bốn mươi chiều.Nhưng mà chưa bao giờ bà bỏ ra đồng nào cả.Có nên vợ chồng cô đã ốm lời bà.Hỏi mượn làm vốn kinh doanh.Nhưng đã bị bỏ tù cách mạng mấy ngày.Bà nội cô đơn rồi giấu chồng cũng hết tiền lương hưu tuổi già của bà.Hai vợ chồng còn trẻ.Thì phải tự thân vận động chứ.Đừng bao giờ nhầm nó tiền của người gần đất xa trời.Vậy là kể từ đó không bao giờ vợ chồng cô hi vọng.Có thể vay được đồng nào từ bản nữa.Nhìn cứ đứng tần ngần một lúc ở cổng rồi ấn trường.Michael tất cả đi ra.Con về rồi đấy à.Lấy chồng chăm hà nội mà cứ nhìn tận sài gòn đấy nhỉ.Cả tháng có thấy thằng bố mẹ.Có chồng một cái không biết bố mày là ai nữa đi.Nhìn ôm ngang hông mà.Mà.Bố đã làm gì để cho mày rồi phải không.Tao với con làm ca lúc sáng lúc tối.Mà chồng con lại bận trông cửa hàng.Nên không thể nào thường xuyên sang thăm bố mẹ được.Ông thành vuông tờ báo sướng.Gỡ cặp kính mắt rồi đứng dậy nhìn con gái cười tươi.Ai trà.Các bình rượu mơ của bố hôm nay mọc cánh thì sao mà bay về được đây vậy.Trong các phải nhận sắc hơn nhỉ.Mà chồng đi du lịch như là chắc thêm được cánh phải không.Kiểu bố bố lại trêu con.Mẹ chồng con vừa về hôm qua rồi.Hôm nay có làm ca sáng tiền đường mới được về đây đấy.Thêm được hai đứa con.Đứa thì yêu chồng đứa thì yêu công việc.Không đứa nào nhìn đến bố mẹ thật à.Để mẹ làm ít đồ ăn cho con mang về bên ấy bà thông gia nhé.Dạo này bà ấy có làm tổ chức còn không.Mà.Không phải như vậy đâu.Mẹ chồng con tính cách truyền thống như vậy thôi.Chắc cũng không phải là khó tính.Chỉ là tính còn tiểu thừa như hồi còn ở với bố mẹ thôi.Nhưng mà bây giờ con quen rồi.Nay trong con đi du lịch về con mua cho con bao nhiêu lần thử nói đi.Bà hoa nhìn con gái.Nó gầy và xanh hơn trước rất nhiều.Những tượng gà con đi sẽ rơi được vào gia đình sung sướng lắm.Tiếng anh ở đâu.Con gái ông bà đã khổ như vậy.Nó thì không bao giờ kêu ca kể về.Nhưng mà chỉ cần gặp bà thông gia vài lần là biết.Mà chồng có con gái khó tính đến thế nào.Lúc sinh con ra đặt tên con là nhiên.Để cho nó có cuộc sống an nhiên và thanh thản.Nhưng mà tham gia còn bé phải chịu đựng ấm ức quá nhiều.Mà chồng như vậy.Nhưng mà chồng cũng không biết thương yêu vợ.Thằng sơn là một đứa thì hiền lành nhưng mà lại lười biếng.Không có chí tiến thủ là còn mắc bệnh suy diễn nếu như không phải là người nhìn lựa chọn.Chứ không bao giờ chấp nhận.Ngồi được một lúc.Nhìn già dặn nói chuyện với bố mẹ về việc vợ chồng định mua chung cư.Ông thành suy nghĩ một chút rồi vào nhà lấy tiền cho con.Bố mẹ mới không tiền cho thằng vú mà bệnh viện cho nên không còn nhiều nữa.Tiền chỉ còn ba trăm triệu lại thôi.Con về đưa cho chồng con đi.Nói rõ với nó là bố mẹ cho hai con để làm vốn mua nhà.Nhưng mà dự án nào.Lúc nào đặt tiền thì con phải đi cùng với nó.Đứng tên cả hai vợ chồng.Có nhớ chưa.Dạ vâng ạ.Con nhớ bố.Con gái của bố à.Thế còn có thể nhường ghế cho người khác quá nhiều.Đừng hi sinh quá nhiều được không.Hãy giữ lại một chút cho riêng mình đi.Đừng có đặt hết cả tâm tư tình cảm vợ chồng như thế.Dự phòng một chút ít cho mảng phòng thân.Nhớ đồ.Bố ơi.Con chưa bao giờ có ý nghĩ.Chết rồi bỏ anh sơn cả.Bố không phải là nói con bỏ chồng.Cũng không bao giờ dưới dục con bỏ chồng cả.Hạnh phúc của mình nếu chẳng may có giản nhất thì phải cố gắng làm mọi cách sửa chữa.Ý bố là còn được có rút hết ruột gan cho nhà chồng như thế.Tiền bố mẹ đưa.Có đề là một ít làm của riêng.Sau này nếu như khi mang bầu có con.Thế con sẽ cần phải chăm chút cho mình con hiểu không.Dạ vâng ạ con hiểu rồi.Ông thành nhìn con gái mà cảm thấy xót xa.Đứa con gái ông cưng như trứng mỏng từ nhỏ cho đến lớn.Không thể bắt nó được tài liệu trình vào việc gì.Mà đến lúc lấy chồng ngay cả một cái đồ nhỏ của mẹ chồng.Nó cũng phải giận tay.Nhưng mà biết làm sao được.Ông bà không thể can thiệp được vào quá sâu đời sống gia đình của con.Chỉ còn biết hỗ trợ cho con gái trúc tài chính.Chỉ hi vọng là ông trời được đánh người quá đáng.Nhìn cầm tiền đi thẳng đến trước cửa hàng của chồng.Thầy cô sơn của lê thế gọi nước cho vợ.Em có mệt lắm không.Sao không gọi taxi.Để tao biết làm gì chèn trước.Không sao đâu anh cũng thoáng mà.Cũng không đông đâu.Cô ấy xuất tiền đưa cho chồng.Đây là tiền của mẹ hỗ trợ hai vợ chồng mua nhà.Anh cần thêm lo liệu đi.Hôm nào anh đi làm hợp đồng thì cứ gọi em đi cùng nhé.Và lại anh cũng nên nó khác với mẹ thu một tiếng.Em không muốn về chuyện này mà mẹ không vui lòng.Em thì cũng không vui.Được rồi.Anh sẽ về nói chuyện với mà em cứ yên tâm đi.Ngồi được một lúc thì nhìn nhìn sang cô bé sinh viên.Đang ngồi với vợ một góc.Nói với chồng.Anh đài.Anh trai của bé kia bao nhiêu một tháng vậy.Bài chịu thôi cũng không đáng kể.Em đừng lo.Hay là em có ý này.Anh xem được không nhé.Em cũng học mỹ thuật.Nên mấy cái này em có biết một chút.Bao giờ có khách hàng thì cứ để em làm cho.Vợ chồng mình cần phải tiết kiệm tối đa.Số tiền trả lãi nhà hàng tháng có thể để được gánh nặng một chút đây.Sơn đâm chiều một chút rồi gật đầu.Đằng nào thì của nhà cũng trồng được không dùng thì cũng phí.Ngồi một lúc thì nhìn lên xe buýt ra về.Trong lòng hạnh phúc tràn ngập hứng khởi về tương lai.Tôi sẽ cố gắng kiếm thêm mỗi dạy nhận thêm việc gì đó để làm tại nhà để còn đỡ đòn chồng.Đi bộ dọc phố ngõ gạch cô này ra một nụ cười tươi tắn khi nghe đến cảnh vợ chồng.Có một cái nhà riêng để ở đây đôi môi lại không khép lại được trong lúc đó đèn giao thông chuyển.Màu đỏ một chiếc xe phân khối lớn dừng ở vạch trắng đứa nào nấu chè chiếc xe nổi bật giữa đám đông.Cô gái chân dài ăn mặc sexy ôm cứng của người đàn ông mua nước hoa tỏa ra ngào ngạt.Người đàn ông với gương mặt lạnh lùng nhưng mà khả tuấn tú anh lại đứng nhìn vào gương chị.Hội rồi nhưng mày lại dao động từ dạng to hết mức.Cô gái kia có phải là lễ tân khách sạn anh thường tôi đến không không thể nào.Của ta không thể nào có nụ cười đẹp như vậy được khách sạn anh thường lui tới một năm nay có hai.Gái lấy tình một cô suốt ngày cười toe toét còn cô kia thì luôn trường ra cái mặt thờ lãng.Đặc biệt.Chưa bao giờ để lộ hàm răng có cười cũng chỉ mỉm chi một cái thôi ban đầu thế anh còn hơi khó.Bởi vì mình đi đến đâu ong bướm cũng về quanh nhưng mà rồi lại nghĩ mình đến.Chụp vài ngày.Đôi lúc buồn buồn thì cấp thêm một cô em chân dài giải trí.Nên cũng không quan tâm cho lắm anh lắc lắc đầu.Nụ cười chói lóa rạng rỡ và yêu kiều của cô gái đó.Đánh thẳng vào đầu anh ấn tượng hơn là cô ta có chuyện gì đó rất vui đôi môi có ảnh hưởng.Nhất liền.Thậm chí không có nhớ tên của ta là gì nữa.Anh tú người ta bấm còi kỳ anh.Anh làm cái gì mà gần ra vậy.Đèn xanh đã bật được vài giây.Như ngọc đằng sau bão hồng của anh một cái.Anh giật mình tỉnh khỏi cơn mê.Bỗng thấy mùi nước hoa của cô gái ngồi xào thịt khó chịu.Nhìn vào gương chiếu hậu.Cô gái lấy tiền kìa đã khôi phục lại mặt lãnh đạo như thường.Mái tóc chè gần hết nửa bên má.Rồi cô gái rẽ vào một cái ngõ hẹp gần đó.Nhìn bước bộ từ chỗ gửi xe máy rồi bước vào nhà.Dường như mẹ chồng đã đi ngủ.Cô tranh thủ tắm rửa ăn cơm rồi lại ngồi vào bàn cầm cuối vòng.Bà thu nằm trên giường nổi bật xa.Suốt ngày vén váy vợ.Gia đình không cho tôi ngủ à.Nhìn ngày dòng người vội tắt đèn.Cắm cái đèn usb vào cục sạc dự phòng.Rồi tiếp tục vé để coi điện thoại.Từ thời gian thì đi kiếm cái việc gì đó mà làm đi cho nó có.Chồng suốt ngày đầu tắt mặt tối.Vợ chỉ biết ngồi mát ăn bát vàng thôi.Mà.Không phải như vậy đâu.Cái này là con gái đang chơi đi bán.Chứ còn không phải trời đâu.Mỗi cái này được ít nhất có ba mươi.khôngđ.Tôi phải về hỏi là thằng sơn.Không thể nào tin tưởng chỉ được.Nhìn im lặng không nói gì nữa.Tập trung vào những ngành đề to.Bút vẽ trên giấy nhiều múa.Trong đời của cô chỉ còn lại những hình ảnh bay lượn.Về bên này cũng rất hay.Cô lại vừa đưa tiền cho chồng một khoản tiền mà còn có thể bay bổng với năng khiếu của cô.Bố nhìn là trưởng khoa kiến trúc đô thị của trường đại học kiến trúc.Cô được thừa hưởng năng khiếu vời từ bố.Bóng đá hướng cho con gái thi vào trường đại học mỹ thuật công nghiệp nhẹ nhàng nữ tính hơn trường kiến trúc.Chỉ tiếc là ước mơ của cả bố và con đều vẫn đang dang dở.Cuộc sống của nhìn cứ đều đều như vậy.Hôm nay khách sạn rất vắng khách.Có nick facebook một chữ.Tài xế chuột dừng lại ở một mẫu quảng cáo.Cuộc thi vẽ logo cổ động cho giải đua express.Mắt của nhìn lại nền khi nhìn đến giải thưởng mười triệu đồng.Giải nhị sáu triệu.Giải bài ba triệu.Cuộc đời tươi sung sướng.Chắc chắn là mình sẽ phải giận dài cho bằng được.Không được mười triệu.Thế có phải kiếm được ba triệu.Đưa tay bắt đầu cầm cái bút lượn sóng trên tập giấy abốn.Hết một tập rồi.Mà vẫn chưa ưng ý.Cho đến khi giò giác đều bàn thảo thiên nhiên mới dừng lại.Hít một hơi thật sâu sảng khoái.Lâu quá không thiết kế trên máy rồi.Hai tháng nữa là hết hạn nộp bài dự thi.Có lẽ cũng phải giữ sức thật nhiều mới được.Bây giờ cũng đã muộn.Cầu thủ dọn hết cái đống bàn thảo cho bảo tối.Về nhà xe mai tết.Mà chồng cô dạo này lại cái tối ngày.Thường xuyên không ăn cơm.Tối nay chỉ có hai mẹ con.Nhìn qua chở một chút đồ ăn về rồi nấu rồi.Cơm thanh đã dọn sẵn.Nay chồng cô mới đi chơi hàng xóm trở về.Bà ngồi bà bà nhìn mâm cơm một lượt cho hỏi.Cái này chỉ được cái mồm này bao nhiêu tiền đi.Giá bốn mươi nghìn thôi mà.Sao vậy à.Từ mai rút xuống còn ba mươi nghìn thôi.Thằng sơn không có ở nhà.Ăn uống gì cho lắm.Hôm nào mà nó ở nhà.Thì mua cái gì ngon ngon tập một cho nó.Đàn bà phụ nữ.Chỉ cần ăn gian ráng thôi.Còn trẻ khỏe ăn gì cho lắm.Đàn ông là trụ cột gia đình.Thế thì không biết đường mà chăm đi.Nhìn mâm cơm chưa có mỗi bát canh.Đĩa thịt bò xào.Rồi giả mẹ chồng một tiếng.Vừa đưa nguyễn cường lên miệng ở đâu ào ào hai tên xăm trổ báo tao to.Đi vào thác lớn.Nói lại với chồng mày.Nếu không trả tiền thì chắc để mà nhận xác để.Nhìn của nước mắt dọn dẹp là những mảnh vỡ của đồ đạc.Mẹ chồng của cô ngồi dưỡng than vãn.Còn ơi là con.Làm cái gì đến núi vàng ở nhiều như vậy chứ.Cũng chỉ nữa.Tôi gọi lại cho nó xem nó đâu thế.Chết mất.Còn gọi lại cả chục cuộc.Nhưng mà không thể nào liên lạc được.Thế thôi mà cứ đi ngủ đi.Chuyện đã như vậy rồi con thấy cũng không thay đổi được gì cả.Còn trong màn rồi đấy.Mai nằm nghỉ ngơi đi.Đến khoảng nửa đêm nghe tiếng gõ cửa.Rồi tiếng thì thảo bên ngoài.Nhìn ơi.Mở cửa hàng với.Nhìn vội vàng ngồi dậy.Bật cái đèn bàn mở cửa.Xen vào đóng cửa then cài ngay lại.Bà thủy đang ngồi dậy chưa cháu lên.Còn ơi là con.Cái này dính vào cái món đó.Mở chơi bời đến nỗi như thế cho con.Mà.Không phải như vậy đâu.Còn không có chơi bời lêu lổng gì cả đâu mà.Thế thì làm sao.Làm sao để đến mức đỏ.Nói nhanh lên.Mày mà không nói tao chết mày vừa lòng đấy.Bà thu đấm thùm thụp vào ngực.Kẻ mà.Đừng như vậy chứ.Còn nói còn nói mà.Còn.Còn chưa cá độ đá bóng.Để lấy tiền mua nhà.Anh nói cái gì cơ.Anh sơn.Sao lại làm như vậy chứ.Ảnh chế cá độ lần thứ nhất bán được ba trăm triệu.Sao rồi bọn nó nói cho vay một tỷ.Thế chốt hả trận cuối cùng.Xe được gấp ba lần.Anh tính từ đó đủ tiền nhà.Chúng ta chứ không phải cực khổ tiktok nữa.Cho nên.Mà anh không ngờ.Lại thua như vậy.Ôi trời ơi là trời.Còn với chả cái làng nước ơi.Không phải hết rồi đi giết tôi đi.Mà là bình tĩnh đi chứ.Đừng như vậy mà.Nhìn thấy bà chùa ngắn ngồi trên sàn rồi vội vàng chạy lại đỡ.Bà thù mất lòng nền sấm sét.Để nhìn xa rồi nhìn có hình học nói.Mày đi.Cái loại như mày.Sử dụng con trai của tao có đúng không.Cũng chính bởi vì mày.Tất cả là vì mày.Mở con trai của ta muốn muốn chuyển khỏi cái nhà này.Nên nó mới lâm vào cảnh cờ bạc nợ nần như thế.Mày.Cút ngay đi.Mà.Không phải là con đâu.Con không phải dưới dục anh ấy.Mày nghĩ còn cho con rồi đấy.Nước mắt người nhìn không tìm được lăn dài trên má.Mày đừng có làm ầm sản lên nữa.Bà nói mà đi thật còn nghe được.Con không còn xác đâu.Bây giờ quan trọng bà kiếm tiền đâu ra mà chả dám nói đi.Bài thơ hay như vậy thì bật tiếng.Tao dạo này cũng không có nhiều tiền.Cuối năm quà sửa sang lại một phần cho bố anh.Đổ hết tiền vào đó.Lại còn sửa cái kia út nữa kìa.Hết cả một đống tiền để cho người ta thuê đấy.Thì chết con rồi mẹ ơi.Có lấy đâu ra tiền đây.Bật báo thời tiết còn vân.Hay là em về với ông bà ngoại cho anh một ít tiền đi.Bà đang đi làm.Chắc chắn chưa có tiền để dành đi.Tại sao biết là nguy hiểm nhất.Anh vẫn còn lấn sâu vào cái chảo đỏ đen đó.Làm sao em có mặt mũi nào nữa.Về nhà mà vay tiền đi.Khổ trước.Bố mẹ chồng vợ chồng ba trăm triệu rồi.Bây giờ về.Em biết là anh nói thế nào đây.Chồng nói một câu cá là hai câu như thế.Mẹ chồng nói một câu cá là ba mươi bốn cầu.Chưa có yêu ngay đi không.Chị không vay được tiền cho chồng.Đừng có lên mặt dạy đời nó.Chỉ từ là mấy trăm triệu của nhà chị to lắm à.Con tôi cũng bởi vậy chị.Mơ đi đánh bài đánh bạc đấy.Thôi được rồi.Mày đừng có nói nữa.Về con ấm lòng ngôi nhà.Chứ không phải là vợ con đâu.Bây giờ quan trọng là hai người phải nghĩ cách cứu còn đi.Con không thể nào ở nhà được nữa.Bọn nó sẽ giết còn.Còn đi đi.Nói rồi thì sơn mở cửa là nó ra ngoài.Căn nhà là chìm vào trong bóng tối in ấn.Người ta nói lấy chồng như chưa một canh bạc.Thế có đúng là chơi nhầm phải ván bài thuộc hoàn toàn.Một thế giới.Lấy đâu ra đây.Nhìn nằm xuống giường không thể nào ngủ được.Nước mắt của cô cứ như thế làm xuống đầu gối.Cả một đêm thức trắng.Đến càng làm chỉ có mới chợp mắt được một chút.Đầu óc và cơ thể mệt rồi.Đến bảy giờ tối.Có vấn đề thần mệt mỏi dễ đi làm.Còn với chả dầu như thế đi.năm mươi giấc ngủ tận bảy giờ.Mẹ chồng vẫn chưa có cái gì đâu vào mồm.Mà.Hôm nay con hơi mệt.Nhà vẫn còn mỹ đi.Thịt bò trong tù.Mà anh để còn giúp cho mẹ bắt mình nhé.Bà thôi không nói gì cả thì đừng có một cái.Nhìn úp mì xong cho mày chồng cũng không còn tâm trạng nào để ăn sáng.Băng qua hành lang tối dài hun hút ra đường lớn.Lấy xe ở ngoài ngó vừa cho chìa khóa vào ổ.Một bàn tay xăm trổ giật lấy.Cô em.Đang đi đâu đấy.Trả chìa khóa cho tao đi.Đang làm gì đấy.Ngước lên nhìn thấy hai thằng xăm trổ ngày hôm qua.Nhìn sở hai giờ hết liền.Con này được.Môn căn hai càng to.Mày như thế thì chồng lại càng nguy hiểm thôi.Bọn tao lâu lắm rồi không đi hết bụi phố phường thủ đô.Rắn tiền có cái xe máy ở đây.Trong cũng được.Thằn lằn.Tai nghe mình goodbye xe máy một hôm nhỉ.Thực hiện các cảnh đi.Trả xe cho tôi đi.Tôi muốn coi xe đi làm thôi.Cho mày á.Bố mày đi bằng gì đây.Máy bay của em nhé.Hai thằng xăm trổ ngồi lên xe rùa đầu máy đi mà.Nhìn đứng như trời trồng phía sau không biết làm thế nào cả.Có đổi thảo cũng không làm gì được chúng nó.Nốt ngọc ngạn nơi của họ.Địa điểm gần đó bắt xe buýt.Dù có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa.Cô cũng phải cố gắng giữ công việc của mình.Bạn đi mấy hôm cả nhà được yên ổn bởi vì bọn đòi nợ thuê không thấy đến.Cho coi là chồng lấy được chiếc xe của nghìn.Nên xuất hành cho gia đình cô.Tuy nhiên chồng cô vẫn chưa dám về nhà thường xuyên.Về ăn bữa cơm vội vàng rồi lại đi ngay.Chỉ sợ gặp phải chúng nó không có tiền trả.Làm việc chúng nó đánh cho nhiều từ.Nhìn thì vẫn đi làm đều đặn.Hết cả làm lễ tuần cho cô lại đi dạy thêm mấy lớp gia sư tiếng anh.Bến xe buýt.Cất nhà có phải năm trăm mét.Nhưng mà ở chỗ xảy ra từ đặc xá xa.Thành ra đến mười giờ tối.Cô mới đi về được đến nó.Chị đi đâu mà giờ này mới về vậy.Giàn có đi dạy về mà.Không có xe mà bến xe buýt hồi xa tên hiền còn về một một chút.Có một cách sang chảnh rồi cho chồng.Làm như cả cục vàng ấy.Chồng gặp nạn thì cố gắng đó là chuyện bình thường thôi.Suốt ngày kể lại công nào.Con không có ý đó.Chỉ là con nói bến xe buýt hồi xa thôi.Cái gì.Chừng nào dám lấy xe của vợ anh à.Bọn chó chết.Giết chồng nó.Sơn hùng hùng hổ rồi nói.Tao mới đi vắng có một chút.Mà thằng chó nó rủ tao đi.Dao đi.Thằng nào muốn giết làm thì hết đi.Cả ba người hết hồn nhìn ra cửa.Tao thấy hai thằng xăm trổ đứng ở đó.Một thằng.Giường một tay.Để ngã sơn quý trên sàn.To mồm quá nhỉ.Tao xem cái mồm của mày rồi chừng nào.Nuốt được một tỷ rưỡi của tao.Mày dám chửi bố mày.Thằng mất dạy này.Đã được ăn lại còn được gói là còn được gửi nữa.Bố cho mày chết mẹ mày đi thằng ranh con.Shin bị đấm đá túi bụi.Nhưng không dám kêu ca nữa lời.Bà thu đứng bình thường không dám manh động.Nhìn con dao sáng loáng trong tay có thằng kia.Bài suýt nữa hả huyết áp.Nhìn thấy chồng bị đánh thì vô cùng xót.Cô sẽ làm cho chồng ăn lại.Cho xin cái ảnh đi.Tải cho chồng tôi đi.Ảnh chế mất.Chúng tôi sẽ làm nộp rồi trả lời các anh sau.Vợ tôi nói đúng đấy.Ngày mai chúng tôi sẽ kiếm tiền trả lại cho các người.Mai cái gì mày.Mày thích lần cách lừa bao nhiêu lần rồi.Con chó mày tìm cái mồm của mày.Thằng mất dạy.Giá màn tiền của đại đào tạo.Mà có tiền đâu có biết mày không.Mountain ra đây.Nhanh không tao chút với mồm đấy nhìn thấy thằng xăm trổ đang bóp mồm của chồng.Sơn thì mật mã sạch đôi mắt đỏ rực lên tường tô màu đỏ.Cô vội vàng bỏ lại quê nhà dưới chân của thằng kia.Tôi xin anh đi thay cho chồng tôi đi.Chúng tôi sẽ kiếm tiền trả nợ tiền hay anh chưa chắc chồng tôi một con đường sống.Thằng kia liếc xuống nhìn một cái đầm chiều suy nghĩ rồi ra hiệu cho thằng đang nắm cổ sơn.Mày lại đi rước con này cho tao đi giơ ngón tay của nó bắt đầu sờ trên mặt của nghìn.Con này được đấy ra rẻ không kém gì ngọc trinh cả đúng là gái phố cổ có khác.Anh đây nhìn một cái được không chịu được rồi.Vừa ngon vừa trắng tròn lại ngọt nữa.Bỏ tay ra không được đến tôi.Tôi đã có chồng đi.Cảnh đưa cho đồng bào tôi.Anh không sợ bẩn sao.Con này đường.Đại ca tao nhìn ảnh một cái say như điếu đổ rồi bây giờ tao cho vợ chồng mày lựa chọn.Một là trả nợ.Hai đứa con này đưa đến đại ca tao thư.Tao mới coi một bộ phim.Mở phim gì đấy thằng rằng nghỉ có cái ông hoàng đế phim gì nhỉ.Em chả nhớ anh ơi.Thằng ngu này.Cái đó người ta gọi là thủy tầm đúng rồi để cho đại ca tao thì tầm với con hàng ngon ngọt này.Tránh xa bà già rồi bỏ cái tay ra khỏi người tôi đi.Nhìn gần giống.Nhìn cái thằng đang trói tay mình đánh mất trái lừa.Mấy con này non cá tính và có học thức đấy.Qua mà đến với đại ca anh chỉ cần tắm rửa sạch sẽ.năm chưa ráo nước ăn ngon mặc đẹp.Cha em ở cái chốn chật hẹp này với một thằng chồng hàng hả cứ này.Có khác nào bông hoa nhài cắm bãi phân chó đâu.Tôi thế nào mặc kệ tôi.Không cần các anh phải dạy.Con này mồm mấy cái này càng hợp dù đại ca tao.Mà đại ca tao đang đi kiếm một con thay thế mới còn đi nào tàn ở nhà đi.Bàn tay của thằng xăm trổ chạm vào má của nhìn.Bạch thủ là làn da trắng mỏng manh đến đỏ rực lên.Rồi đến xương cổ mạnh thành.Nhìn nhắm mắt lại gục đầu xuống đều vận tốc cho đi có áo trắng nón.Nó bị thằng kia bớt một có bão.Ôi trời ơi.Ai sẽ cứu cô bây giờ đây.Bàn tay bẩn thỉu của thằng xăm trổ với chạm vào cúc áo thì chuyển hết liền.Bỏ vợ tác giả.Mày tao chả tin.Còn.Mà.Không lá mà nỡ lòng nào.Để chúng nó làm trò trước mặt con sao.Thằng xăm trổ nhất mắt nền thú về một cái.Tiếp tục mười một cái cúc áo.Bao giờ đây.Ngay bây giờ.Thằng xăm trổ ngày rằm thả nhìn già.Con nhỏ trên sàn như con búp bê và giọt nước.Sơn.Bà lấy đâu ra tiền là có.Mà.Là có thể tiết kiệm cơ mà.Bài thơ nghe xong thời gian cho nói.Chiều mai.Cho anh đến đi.Tôi đưa tiền cho.Tiền trong sổ tiết kiệm.Ngày mai mới xuống được.Cũng chỉ có ba trăm triệu thôi.Cái thằng già này làm gì có nhiều đến chỗ này chưa.Các anh thơ cho chúng tôi.Rồi vợ chồng tôi rất là muốn xin trả theo từng đợt.Nhớ đi.Không trả.Cái rừng gọi cho bố mày chơi nhé.Hai thằng xã hội đen đã thống được nhiều một hồi.Rồi ra khỏi nhà.Bà thu nhất thì chúng nó ra đi hàng.Bắt đầu bù lu bù loa khủng long.Còn với chả cái.Mà chị còn tiền lấy tiền phòng thân tuổi già.Bây giờ đưa cho chúng nó.Phải làm sao đây.Tiền đi còn lấy lại được.Chứ người đi chùa làm sao mà lấy lại được mà.Cứ rảnh như thế.Mà còn nói nữa.Mày ngu lắm còn à.Mày không tiếc mà.Mày tức vợ mày xàm.Bà.Nhìn còn có công việc nuôi sống cái nhà này.Có gì tao bảo nó.Càng ngày chúng ta ăn gì đây.Để.Chị thấy chưa.Chứ tôi phải đem tiệm trao đổi mạng cho chị đấy.Chị thấy trả lời với nhà chồng thế nào được chồng yêu thương như thế chưa.Cái thật giả này.Rút những đồng tiền cuối cùng.Để đưa trẻ ra khỏi bàn tay của bọn chúng đi.Nốt nhạc đã dừng lên đến tận miệng.Của nước đôi mắt đỏ rực nhìn báo thù.Mẹ nói gì vậy.Mở chuột con sao.Với số tiền gần ba trăm triệu bố mẹ con đồ vào tranh sơn là cái gì.Lại không bỏ ra cho vợ chồng con một đồng nào đến mua nhà.Bây giờ mà lại nói.Có gì thì là nợ nần là cho con vậy.Chứ còn con trai của bạn thì sao.Sao mày không nói thì lấy đi.Bà thu nhìn con dâu bằng ánh mắt hận thù.Tôi chỉ lo hết mười tám tuổi thôi.Còn lại muốn lo cho cả đời à.Con tôi nó cứ chỉ về làm cho cái nhà này.Dù trước đây được không hề muốn.Nhưng mà về rồi thì lo mà hỗ trợ cho nhau đi.Chuyển nhà chuyển cửa do anh chị rủ nhau mua.Tôi không phải đồng ý nhé.Kệ mẹ.Thế thì mày hỏi con trai của mày đi.Đường cái gì cũng đổ lỗi cho con như vậy.Được rồi mà.Lại vừa phải thôi chứ.Cũng đau đầu lắm rồi đấy.Sàn gạch liền.Nhìn im lặng không nói gì cả.Chùa sóc chồng làm giúp nâng cánh mũi.Chồng cô chịu bỏ tiền ra không phải bây giờ bọn xã hội đen làm vấy bẩn cô.Mà sợ gia đình này không còn ai kiếm tiền sao.Thật đúng là xót xa.Tất cả những chuyện này mẹ chồng cô bấm trúc đảo chiều đầu lên người của cô.Không biết sao chịu đựng được đến bao giờ đây.Nhìn à.Em có thể nào xoay sở được ở đâu không.Kem nước lòng nào để bọn chống xếp nữa anh thế này sao.Toàn cả bản thân của em nữa.Nếu không có tiền.Anh sẽ là không thể nào bảo vệ được vợ đâu.Nhìn thời dọn dẹp đồ đạc.Ngày trước khi yêu.Cô chưa từng nghĩ đến có một ngày chồng mình lại hành hạ đến như vậy.Ngày hôm sau.Hai thằng xã hội đen đến từ rất sớm.Ngồi trong nhà chờ cho đến khi bà thù để rút tiền về.Cầm chân tay giống mấy giờ đi.Trước khi đi.Chứ còn ném chờ chờ một câu.Ngồi trong ba ngày nữa không trả tiếp.Chồng nói chứ không để cho gia đình sống in rồi.Nhìn đi làm trong trạng thái nửa tỉnh nửa mơ.Trong đầu cứ nghĩ về những lời nói của bọn chúng.Thật sự.Nếu như không có tiền đưa cho chúng nó.Cô không biết là mình có thể vượt qua cửa ải đặt lại hay không.Lần trước mẹ chồng cô đã chịu được tiền.Lần này thì chắc chắn.Bài thơ không chịu chi tiền nữa.Vợ chồng cô đã không còn đồng tiền nào trong sổ tiết kiệm.Lúc cưới nhau về.Hàng xóm láng giềng nhà nghiền luôn miệng cảm thán rằng.Có lấy được chồng phố cổ sung sướng.Tầng mười ba cái sát.Vàng bạc treo đời cổ.Thế nhưng không ai biết rằng tất cả vàng bạc đó tôi không nhận được một sợi nào cả.Tiểu khách sạn về.Chưa kịp cởi bỏ bộ váy cô dâu.Phim mẹ chồng cô đã gọi cô nói nhỏ.Giọng bà giữ thể diện cho nhà gái.Cho nên đã mua vàng giả.Trao tặng cô dâu.Còn giữ tiền cưới ba mươi triệu.Cũng là bà đi vay mượn.Ngày sau đám cưới bà xin lại.Để trả cho người ta.Cao để lại lá mã đề lái con.Ngay cả số tiền phòng bị cưới của bạn bè sơn.Cảm tình nguyện đưa cho bài thơ.Vậy là về làm dâu tay không một đầu.Nhìn chưa có một cây vàng bố mẹ trò.Sau đó có bản gì.Để cho chồng mở cửa hàng.Tiền cho thuê cửa hàng ở tầng một mà chồng cô giữ trước chưa bao giờ có được nói đến những đồng tiền đó.Tải ảnh của ta trước mặt của nhìn rồi nói.Này.Cách làm cái gì mà mặt như mất sổ gạo vậy.Không có gì đâu.Mình đang nghĩ xem đi vay tiền ở đâu được đi.Ôi trời ạ.Tao phải khổ như thế nhỉ.Kệ mẹ nó đi chứ.Cô làm sao đảm đương được.Thằng nào làm thằng đó chịu.Cùng lắm đó giết chồng cậu.Thế thì lại được gói bù thêm một tập nữa.Có phải sướng hơn không.Con này.Anh nói lên tình.Linh tinh cái gì đâu.Mình nói chỉ có chuẩn thôi.Như thế cậu là được giải thoát khỏi cái bể khổ đói.Giá phòng nhà mình không cho phép mình làm điều đó được.Thôi được rồi mình về đây.Còn đi làm cẩn thận nhé.Nhìn sách tối ở bến xe buýt.Bắt xe chở về nhà bố mà.Cô không còn cách nào khác nữa.Cổng vẫn đang mở.Bố của tuổi hoa trong vườn.Đang ngồi bàn đá nhật do.Bố nói gì đó mà mẹ đang hậm hực ngang mặt.Bố mày lại thấp khẩu gì rồi sao.Ôi.Bình rượu mơ của bố hôm nay là mọc cánh bay về à.Cái ông này.Con nó về hôm nào cũng nói câu đó cả.Thì tôi mừng quá.Bà nói chuyện với chồng giống giả nhỉ.Tôi có đọc được đâu có biết đâu.Nhìn tròn mắt hỏi.Có cách nào về nhà.Cây bách giải của mẹ đấy.Cứ thấy bố mày đẹp trai.Ai bảo đồng tí đưa ảnh tôi lên facebook làm gì.Đã nói rồi.Có chồng đẹp trai phải giấu đi.Suốt ngày ở khoang.Bó hoa sim một tiếng năm tây nguyên.Tết ở đây ăn cơm với mẹ nhé.Mẹ chán mày lắm rồi.Hôm nay.Mẹ sẽ phục vụ con.Cái bàn này.Sao lúc nãy bảo nấu khâu nhập cho ăn cơm à.Nhục nhã rẻ đây.Tôi nấu cho con tôi.Ông tự đi mà phục vụ đi.Nhìn bố mẹ đấu khẩu bật cười.Bố mẹ cô là như vậy đấy.Ngồi với nhau không cãi nhau là không chịu được.Nhưng không ai biết bố triều mãi thế nào đâu.Mày thích cái gì rồi xa xôi tận đâu bố cũng mang về cho bằng được.Nghe lời vợ chồng của mình.Chưa bao giờ cái gọi nhau một tiếng.Thế nhưng tình cảm ngày càng đi xuống.Thôi.Bà đừng có cái tôi nữa.Chẳng mấy khi còn nó về cả.Bố mày à.Còn.Còn có việc này muốn nhiều bố mẹ suốt.Nhìn của bất thở dài.Lấy hết sức bình tĩnh nói.Ông bà thành nhìn nhau rồi nhìn con gái.Nghe giọng của con biết là có chuyện chẳng lành.Còn.Còn muốn vay bố mẹ ít tiền.Chồng con.Nữ xã hội đen một tỷ rưỡi.Cái gì cơ.Cái gì mà một tỷ rưỡi.Giảm.Anh ấy nói là mua nhà thế nên đã xa vào cá độ.Ông thành nhìn vẻ mặt xanh xao của con gái.Con của ông có tính cách nhẹ nhàng và dịu dàng.Nhưng mà thức chịu đựng của nó rất giỏi.Lấy chồng không sung sướng gì.Nhưng mà chưa bao giờ ca thán nửa lời.Những ngày qua.Thà là con bé rất khổ sở rất nhiều.Nếu như bây giờ không đưa tiền cho con.Đi về trả bớt nợ.Thế là con của ông bà sẽ không bao giờ được yên thân với lũ xã hội đen.Con đi vào nhà cầm cố sổ tiết kiệm.Đây là sổ tiết kiệm còn lại của bố mẹ.Trong này có năm trăm triệu.Con cầm về lo cho chồng đi con nói rõ với thằng sơn và bà thông gia bên đó.Tiền đài bốn ngày cho hai đứa mười.Cố gắng thôi chứ làm ăn.Lúc nào có thì trả lại.Nhưng bố mẹ cuối năm có việc cũng cần trước vài chục.Thì thằng sơn phải lo được.Con nhớ lời dặn của bố lúc trước chưa.Bố mẹ cho con riêng một trăm triệu.Còn cất tiền đi không nên đưa cho chồng.Con hiểu muốn nói gì không.Dạ vâng ạ con hiểu rồi.Nhìn cảnh mồi nước mắt đã chảy.Bố mẹ cô không phải tham lam.Nhưng mà chồng cô lại không có chí hướng lớn ông bà sợ chồng cô sẽ dựa dẫm vào nhà vợ nên mới nói cho.Chưa có hiểu là bố mẹ không bao giờ thanh toán với có cái gì cả bà hoa ôm con gái chăm lòng.Thương con đến nhói lòng mà không biết phải làm gì nhìn ăn cơm với bố mẹ về nhà.chín đêm bà thu ngồi trên giường xem tivi con trông cô đang chăm chú nghịch điện thoại.Nhìn đường nằm chẳng chịu cho chồng nói rõ những gì bố mẹ đã nói bà thấy cái nhìn không nói gì cả.Rồi chú tâm vào bộ phim đang chiếu được rồi em đừng lo lắng nữa.Cuối năm anh sẽ cố gắng cày cuốc trả cho bố mẹ một ít để ông bà ăn tết.Anh à.Thế rồi suốt đời còn lại anh tính thế nào đây.Tất cả mới được tám trăm ba mươi triệu thôi còn ở gần một nửa nữa.Bọn nó cái quán điện thoại chồng nó cũng ném sườn bất nhà rồi không ai dám mua cả.Anh trả cửa hàng luôn rồi.Đấu điện thoại anh bán thì cũng được khoảng bảy mươi triệu là chín trăm triệu.Chừng nào chắc sẽ không đòi nữa đều.Nhưng mà để càng lâu lại mẹ để lại con anh cũng không biết tính thế nào cả.Trong độ của nghìn trở có ý nghĩa.Các cửa hàng bên dưới của đánh tiếng với chồng.Nếu anh trả cửa hàng.Thì cũng không biết làm việc gì nữa hay là anh bàn với mẹ lấy lại cửa hàng dưới này.Mở cái gì đó bán đi cho anh có đi thuê cửa hàng khác mỗi tháng cũng phải mấy chục triệu đấy.Chị vừa nói cái gì đấy chị lại chuối thuộc chồng chị làm điều thất đức.Cửa hàng dưới này nuôi sống thủ tục trả đi.Anh chỉ cho tôi được đồng nào chưa đòi cước cửa hàng của người ta kinh doanh.Quý vị và các bạn thân mến nhiều.Chúng ta vui cùng nhau lắng nghe sóng tập đầu tiên của bộ truyện này và không hiểu sao với cá nhân của anh xài thì chắc không.Tác giả chồng của nhiên không phải là nhân vật nam chính bởi vì với tính cách của một người đàn ông không có chí tiến.Như thế này lại còn xa chân vào con đường cờ bạc ở bên cạnh đó nhưng còn phải sống cùng với một người bạn.Vô cùng khó tính như thế này thì sang nghĩa không sớm thì một cuộc hôn nhân này cũng sẽ tan vỡ mà thôi.Bạn sẽ nghĩ rằng là người đàn ông là khách quen của khách sạn nhiên và người đàn ông đi trên chiếc xe máy.Đã tình cờ bắt gặp nụ cười tươi tắn của cô sao cứ có cảm giác đó mới chính là nhân vật nam chính.Vậy thì nếu như điều đó là sự thật thì sẽ có những diễn biến mới nào xảy đến ở tập chuyển tiếp theo từ cuối.Các bạn hãy gặp lại xa vào hai mươi tối ngày mai trên kênh chợ tình nhé và sau khi lắng này xong thì quý vị đừng quên nhé.Chia sẻ và nhấn vào nút đăng ký kênh để ủng hộ anh xa cũng như tiếp chợ tình cảm ơn sự ủng hộ của mọi người rất nhiều.Quý vị và các bạn thân mến và ngày hôm nay cũng là một ngày rất đặc biệt đó chính là ngày cuối cùng khép lại năm hai nghìn lẻ mười hai.Và trong một ngày đặc biệt như thế này cho anh sao cũng có đôi lời chia sẻ đến quý vị và các bạn những thính giả thân thương của.Đã luôn đồng hành cùng với anh xa và ekip trong suốt khoảng thời gian vừa qua và có thể.Năm hai nghìn lẻ hai mươi là một năm có rất nhiều biến động tác động đến cuộc sống của tất cả chúng ta những người dân trên toàn.Thế giới trong số đó phải kể đến dịch bệnh covid-mười chín và những gì không vui của năm cũ chúng tài phép lạ.Và cùng nhau chào đón một năm mới với những điều khởi sắc và tốt đẹp hơn ở phía trước và trong mùa lễ hội.Năm nay thì chắc chắn là quý vị bảo bạn chứ không thể nào bỏ qua thời khắc giao thừa thiêng liêng và anh xa chỉ muốn nhắc.Ở đến những thính giả thân thương đó là mọi người vui chơi nhưng cũng nhớ bảo vệ bản thân mình trước dịch bệnh covid-mười chín.Giữ khoảng cách và vệ sinh cá nhân thường xuyên có mấy giờ thì anh chỉ biết gửi lời cảm ơn đến mọi người rất rất.Nhiều thôi chúc mọi người một đêm giao thừa thật nhiều niềm vui và ý nghĩa hẹn gặp lại mọi người một năm mới với.Nhiều bộ truyện hấp dẫn khác nữa cảm ơn mọi người rất nhiều còn bây giờ thì anh xin kính chào tạm biệt và chúc tất cả quý vị. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com