Truyện Ngắn Hay Dối Gạt Tình Em Phần 3 Huynh đệ Tương Tàn - Diễn đọc Tâm An

truyện ngắn hay dối gạt tình em phần 3 huynh đệ tương tàn - diễn đọc tâm an

Xin kính chào tất cả quý vị khán thính giả đang cùng nhau lắng nghe trên cành đọc truyện buổi phố rất vui khi được gặp lại tất cả mọi.Trong buổi trưa ngày hôm nay chúng ta lại tiếp tục đồng hành cùng với tác giả diễm my qua phần ba của bộ truyền.Tình em quý vị và các bạn thân mến vậy là ngày hôm nay bộ mặt thật của hoàng sẽ được phát hiện.Đó là quyền của biết được rằng thì ra mẹ chồng của mình lại không phải là mẹ ruột của huy huy chính là người mẹ đã quá.Vãi nhái phải sống trong sự dằn vặt của tuổi thơ cực khổ bên nước ngoài để đến cuối cùng dành tất.Sức mạnh còn lại để trở về quê hương gặp quỳnh câu chuyện sẽ được tiếp tục làm sao xin mời quý vị chúng ta cùng chú ý.Đọc truyện ngày hôm nay nhé cũng như thường lệ sau khi lắng nghe xong chuyện thì quý vị đừng quên.Ủng hộ cho tâm ăn bằng cách ra chia sẻ và đăng ký kênh xin cảm ơn quý vị rất nhiều.Quý vị cùng đến với phần ba của bộ truyện dối gạt tình em tác giả diễm my qua giọng đọc của đàn ông.Lúc này cô ấy từ đâu chạy đến cô ấy làm gì mà chắc điểm.Lại còn nước hoa thơm phức của nói với chúng tôi hiệu trưởng.Tôi đi cùng với cô sau đó thì mời mọi người dùng cơm dạ vâng ạ.Suốt buổi tham quan có nói chuyển nên không khí cũng không quá căng thẳng.Mà chi cũng không nói gì nhiều dù sao cô ta cũng không điên đến mức cho thiên hạ biết mình chứ.Tiểu tam chỉ lâu lâu say một câu thay đổi rừng sưng thì cô ta cũng.Nói nữa công an thì khỏi phải nói đi bên cạnh kể kèm theo huy bác chuyển.Ngược lại huy khá giữ khoảng cách khởi hợp cậu ta thì trả lời cho có thể khuôn mặt lúc nào.Nhạc nhiêu tiền chả có cảm xúc gì chẳng hiểu cô ấy thích cậu ta ở điểm nào nữa khóc.Đi tham quan xong chúng tôi về văn phòng giám hiệu để nói chuyện.Bạch về các phần quà thể lệ cuộc thi và các giải thưởng đến hết giờ mọi người quyết định sẽ cùng.Điểm nhà hàng gần trường chỉ cách vài trăm mét để dùng bữa.Gồm có chi huy hiệu trưởng hiệu phó tôi và cô an tự do.Tôi đau bụng bảo mọi người đi trước tôi sẽ đi sau sau khi vào trong mới biết là tôi đến.Là đau bụng kinh nguyệt làm sao đây tôi không có đem theo bảo hộ.Chiếc quần lót của tôi lúc này cũng không còn sạch sẽ cũng mày hôm nay từ mặc quần đen.Nếu không đã bị lộ ra ngoài mất rồi lại sắp tới sở ăn bôi dối một lúc.Thì tôi lấy điện thoại gọi cho công an báo rằng tôi không đến được.Nhờ cô ấy nói lại với hiệu trường một tiếng.Khái niệm đồng hồ.Bây giờ các cô giáo khác đều đã về hết.Ai có thể giúp tôi đây .Tại sao số tôi lại xui xẻo như vậy.Trong lúc tôi đang loay hoay chưa biết tính thế nào.Thì bên ngoài cánh cửa.Có tiếng gõ cốc cốc.Ai đấy ạ.Ai đấy có người ở trong này.Bị làm sao đấy.Là giọng nói của huy.Cậu đang làm gì ở nhà vệ sinh nữ thế này.Đi đẻ.Chú làm gì trong này đấy.Tôi hỏi là bị làm sao.Tôi không sao đâu.Chú đi về đi.Cứ mặc kệ tôi.Trả lời đi bị làm sao đấy.Tôi bảo rồi tôi không sao mà.Chú không nghe.Cứng đầu.Sau khi nói như vậy thì bên ngoài bỗng trở nên im lặng.Không còn tiếng nói của cậu ta nữa.Tuổi thơ vào.Chắc là cậu ta đã đi rồi.Còn tôi thì cứ phải đại đi.Dù sao bây giờ mọi người cũng đã về hết.Ở trong này một hồi.Bảo vệ mở khóa cổng lại thì lại không ra được.Tuổi hè cửa tự tử nước ta.Chịu già rồi à.Sao không ở luôn trong đấy đi .Ôi trời ơi.Chú định ngủ chết người đẹp.Làm rất cả mình.Bị làm sao.Tôi trả bị làm sao.Chứ đi ra ngoài đi.Đàn ông con trai gì.Mà đi vào nhà vệ sinh nữ.Không biết xấu hổ.Tao bảo là không khỏe.Tại nói dối chứ gì.Để tôi bảo với hiệu trưởng trường một tiếng.Sáng cô quỳnh kiếm cớ.Không đi ăn với nhà tài trợ.Cấu tạo đưa tay xuống túi quần.Cũng mày tôi nhanh chóng tàn lại.Làm cái gì đấy.Chú hiệp hỏi quá rồi đấy.Dù sao chúng ta cũng là người một nhà.Chú đừng có như thế.Người một nhà.Chứ còn gì nữa tôi là chị dâu của chú.Không phải là người một nhà thì là cái gì.Vì lại trường già nụ cười khó chịu.Nhưng tôi nhanh chóng thu hồi lại.Thay thế bằng một gương mặt nghiêm chỉnh đến đáng sợ.Cấu tạo cơ tiến dẫn đến tôi hai mắt long sòng sọc như sắp xếp tôi đến nơi.Tôi sợ hãi lùi lại.Đến khi tấm lưng đã chạm vào bức tường.Cuối cùng mới lắp bắp.Ừ chú chú định làm gì à.Không được làm bậy.Ra đi.Làm cho mọi người biết.Con người giả dối của cô.Ra đi.Chú đừng có điên.Tôi không làm gì.Lúc nào bảo tôi này nọ.Ở đây không có ai.Cô đừng diễn nữa.Này.Chú muốn nói cái gì.Sao nói tệ ra đi.Đừng có bấm vào cái kiểu đấy bố ai mà hiểu.Tôi làm sao.Tôi làm gì đắc tội với chú.Hôm nay.Chú phải nói cho rõ ràng.Không thì không xong với tôi đâu.Tôi đang thắc mắc.Tại sao ngày trước.Cô không học làm diễn viên đi.Tôi thấy rất hợp với cô đấy.Chuối.Đồ điên.Đột nhiên hủy hết vào mặt tôi.Đúng đúng đúng rồi sắp điên thì cô rồi cô vừa lòng chưa.Cô luôn miệng bảo rằng.Tôi cố gắng học tập.Rồi miệng bảo tàng.Cái đợi chờ tôi về.Cuối cùng thì làm sao.Cuối cùng người cô chọn là anh ta.Tại sao tại sao nhà.Tại sao có dám đối xử với tôi như thế.Nói đi.Tuổi dưỡng sở tôi bàng hoàng.Tôi không hiểu những gì bỏ huy đang nói.Cô nói đi.Chồng thư có nói hay lắm cơ mà.Cái gì mà anh ta tốt hơn trôi.Còn van xin tôi gặp lại.Có như chưa hề quen biết.Quỳnh à.Rốt cuộc trái tim của cung làm bằng cái gì.Làm bằng cái gì à.Vì vừa hỏi vừa bóp mạnh vào hai vai của tôi đau buốt nhưng con tim của tôi bỗng dưng.Mũi kim đâm vào chợt nhói lên một cái cảm giác đó là sao đây.Tôi tôi không hiểu ý của chú.Làm ơn sống thật với bản thân đi được không.Cô đóng kịch mãi như vậy cũng không chán sao.Tôi thật sự không hiểu gì cả.Tôi không biết thư từ gì.Chú.Chú nói rõ được không.Tôi về chủ trước cửa đã gặp nhau đâu.Làm gì mà tôi viết thư cho chú.Với lại thời buổi này.Ai đấy thư từ.Người ta dùng điện thoại.Để liên lạc với nhau cơ mà.Vì nếu mày.Tiền mắt dẹt quà mấy tiền tỷ nhờ rồi lên tiếng.Cô nói thật.Chú nhìn xem.Tôi có phải loại người hay nói dối đâu.Cô không viết thư gửi cho tôi sao.Không có.Tôi không biết chú.Làm sao mà tôi biết cho chú.Chú bé ảo tưởng.Vậy là ai chứ.Ai đã viết thư cho tôi.Vì lúc này có lầm bầm.Một hồi nhìn tôi lại tiếp tục nói tiếp.Xin hỏi cô lần cuối.Có chắc chắn là không viết thư cho tôi.Chắc chắn đấy.Vậy.Cô cũng nhận được thư gửi về cho.Cũng không.Tôi không hề biết.Cho đến ngày tôi vào hàng kết hôn.Tôi mới gặp chú mà.Lúc đấy tôi còn nhận nhầm người.Nên.Chúc ông nhiều à.Cô đi theo tôi.Vì lỗi tôi xanh sạch.Tựa bài hát lên.Nay.Kéo tôi đi đâu đấy.Bông tai ra.Tôi không thể ra khỏi đây được.Bỏ tay ra.Rốt cuộc là có bị làm sao.Thấy tôi cứ lúng ta lúng túng che chắn đằng sau.Đi cầu có nổi tiếng.Biết cái gì.Không nói cho tôi xoay người cô lại.Thấy không được không được tôi.Tôi đến tháng.Nỗi lòng tôi cúi gằm mặt xuống xấu hổ chết đi được.Không mang theo.Đúng là hậu đậu.Cô ấy ở đây.Rất đời huy phải bước đi thật nhanh tầm mười phút sau quay lại.Đưa cho tôi một cái túi màu đen sẽ nói.Có giải quyết đi.Tôi đợi bên ngoài.Tôi nhận tối đen rồi chú thỏ vào nhà vệ sinh.Mở ra xem là một bộ quần áo.Bạn có cả quần lót.Và một bánh xốp dành cho ngày đèn đỏ.Trong nhà vệ sinh có bồn nước đầy đủ nên tôi vệ sinh sạch sẽ mặc bộ quần áo khi mua.Lúc này người cũng tự tin hơn rất nhiều.Khi tôi đi ra ngoài.Huy vẫn còn ở đó.Cậu ta lại nói với tôi.Tôi muốn hỏi một số lẻ.Chú hỏi đi.Từ trước tới giờ.Chị không nhận được lá thư nào của tôi gửi sao.Tôi khẽ cười.Lúc nãy giận giữ gọi tôi là cô này nó.Bây giờ lại gọi tôi là chị.Chẳng biết đường nào mà lần.Truyện cười cái gì.Có hay không.Tôi nói rồi.Không có nhận được lá thư nào hết.Thôi được rồi đi về.Khoan đã.Lúc nãy chú làm ầm ỹ mắng chửi tôi ghê gớm lắm.Bây giờ đến rồi tôi hỏi.Chú nói gì chồng thư.Chú gửi thư gì cho tôi.Cũng không có gì.Làm sao mà không có đủ.Chú phải nói cho rõ ràng chuyện này tôi với chị.Huy nhìn tôi trân trân nhìn đến mức tôi phát ngược quay mặt đi chỗ khác.Chú nói đi.Thôi được rồi.Lúc gia đình tôi dọn lên sài gòn.Thì mười lăm tôi sang nước ngoài trị bệnh và học tập.Lúc đó không có điện thoại thông dụng nhất bây giờ.Tôi đã gửi thư.Các quà về cho chị.Những lá thư ký đều đặn theo năm tháng.Cả những bức thư chị hồi âm khuyên tôi cố gắng học tập.Vì sức khỏe tôi yếu.Nên không được về nước.Bắt buộc phải bên đó điều trị lâu dài.Chúng ta đã hứa hẹn rất nhiều.Nhưng mãi đến một ngày.Tôi không nhận được những dòng chữ thân quen nữa.Thì mới biết.Chị đã thích người khác.Lại là anh trai của tôi.Mẹ tôi gửi những bức ảnh hai người chụp với nhau rất tình tứ.Và bức thư cuối cùng tôi nhận.Nội dung là chị xin lỗi.Sau này gặp nhau.Xin đừng tỏ ra quen biết.Tôi đã rất hạn chế.Tuổi nghề sau mà lắc đầu thật mạnh.Không chỉ có.Tôi không thể nhận được một lá thư nào của chú.Cảnh không có viết hồi âm như chú nói.Huy à.Chắc chắn là có hiểu lầm gì.Với lại.Tôi không quen hoàng.Làm sao.Mà tôi nói như thế với chú nữa.Tôi hiểu rồi.Vậy là tôi biết ai đã làm.Tôi đang định hỏi là ai.Thì điện thoại của tôi vang lên.Làm mẹ chồng tôi khỏi.Con nghe lời mẹ.Về nhà con về chưa.Con đang chuẩn bị về.Có chuyện gì thế mẹ.Còn quyền hôm nay.Mẹ con mình đi shopping.Mẹ đang đợi con ở nhà rồi đấy.Còn con quên mất.Mẹ con về ngay đẻ.Có chuyện gì thế.Mẹ tôi đi mua sắm và tôi quên mất.Mẹ đang đợi tôi ở nhà.Tôi phải về bây giờ.Huy cười nhạo rồi lên tiếng.Chắc lại định dụ dỗ gì đây.Sao chú biết.Biết thừa.Chị cẩn thận đấy.Coi chừng lại bị lừa.Tôi thắc mắc thực sự.Không biết có nên hỏi huy không.Cuối cùng tôi chọn mạo muội.Đem những khúc mắc trong lòng hỏi cậu ta.Huy này.Lúc sáng.Tôi nghe mẹ nói.Không muốn chú về công ty làm việc.Như thế là sao.Một cái nhếch mép được phô ra.Dĩ nhiên rồi.Bà ta lúc nào chả muốn tống cổ tôi.Là sao nhưng.Đó là mẹ của chú mà.Ai nói.Bà ta không phải là mẹ của tôi.Sau câu nói của huy tôi húc cực độ miệng lắp bắp.Chú.Chúc chú vừa nói cái gì.Mẹ không phải là mẹ của chú sao.Có khi nào chị nghe tôi nói.Bà ta là mẹ ruột của tôi chưa.Nhưng.Nhưng nghĩ cái gì.Đi về.Huy tao bước chân ra khỏi nhà vệ sinh.Tôi đứng đó rất mấy giây sau đó chạy nhanh theo cậu.Hỏi cho rõ ngọn ngành.Chú chú nói rõ đi.Tao bảo lỗi pin không phải là mẹ ruột của chú.Vậy mẹ chú đâu.Chết rồi.Chết chết rồi sao.Có cái gì lạ lẫm sao.Ai trên đời này chẳng phải chết.Vậy.Vậy còn anh hoàng anh ta.Là con của bài.Tôi thì không.Thì ra là như vậy.Nhưng hơn một năm nay tôi vẫn đinh ninh huy hoàng là anh em ruột thịt.Không ngờ họ chỉ là anh em cùng cha khác mẹ.Bà nói đến mẹ chồng tôi lại nhớ đến những lời bà nói lúc sáng này.Vậy là bà sợ huy về công ty làm việc là đúng rồi.Ba muốn một mình hoàng độc chiếm công ty đúng là không hề đơn giản.Tôi đi vào lấy xe của mình.Lúc đến gần mới tá hỏa.Khiển xe đã bị ai sạch bông beat.Hai bánh xe thì xẹp lép.Là ai thế này ai đã làm chiếc xe của tôi thành ra như vậy.Tôi chạy giải báo với bảo vệ.Khi chuối đi vào cũng ngạc nhiên như tôi không biết là kẻ nào ghét tôi đến mức làm như vậy.Giờ này mọi người đều đã về hết rồi.Muốn xem camera cũng phải đợi đến sáng ngày mai cuối cùng tôi đành để xe nguyên vị trí đó.Rối loạn cưỡng bức xạ tổng thật là chán.Tiếng kèn xài bất ngờ kế bên tay của tôi làm tôi có chút giật mình.Tôi xoay người lại.Huy cũng đồng thời hạ cửa xe xuống.Miệng nói nhưng mà ánh mắt vẫn không nhìn tôi.Lên xe.Tôi không nói gì lặng lẽ leo lên ngồi ở ghế bên cạnh.Quãng đường từ trường về nhà không xa lắm.Nhưng chiều nào cũng bị kẹt xe.Và hầu hết mọi người đều ta làm giờ này.Tôi suy nghĩ rất nhiều.Về chuyện của gia đình chồng tôi về chuyện của tôi và hoàng.Cuộc hôn nhân vốn không thể nào cứu vãn được.Cả hai đối với nhau chẳng còn tình cảm nhưng mà hoàng vẫn luôn cố chấp không chịu buông tha cho tôi.Tôi lại nhớ đến huy là bạn của luật sư hứa.Chắc hẳn họ rất thân thiết.Nhìn tiếp tục mặt dài nhiều và huy.Huy.Chú.Giúp tôi nói với luật sư hướng một tiếng có được không.Tôi nhắc lại.Tôi không làm việc với.Chỗ đứng như vậy được không.Tôi có biết trước kia như thế nào không biết chưa ghét bỏ tôi ra sao cả không biết nội dung những bức thư.Nhưng dù sao hiện tại tôi cũng là chị dâu của chú chú nghĩ sau khi chị dâu.Lại ngủ với em chồng.Chuyện đó đi ngược lại với thuần phong mỹ tục.Quảng trị.Tôi còn là một cô giáo.Đạo đức và nghề nghiệp không cho phép tôi làm chuyện này.Đâu phải là chưa từng ngủ với nhau đâu.Chú nói cái gì không nghe thì thôi.Cái chú này.Nói vớ vẩn.Hôm nay kẹt xe quá từ nãy đến giờ cũng chỉ thích thêm một đoạn.Tự dưng tôi nhớ đến thỏi son.Liên hỏi huy.Cây son hôm trước.Là chú mua cho tôi à.Đôi mắt của huy vẫn nhìn ra phía trước.Chẳng nhìn lấy tôi thì một lần.Cậu ta trả lời lạnh nhạt.Không của công ty cho.Chú nói dối đấy là son hiệu.Giá cao ngất ngưởng công ty nào mà tặng như thế.Lại còn phiên bản giới hạn thảo nào dùng lên rất làm mềm.Thích hàng những mẫu thông thường.Thế thì dùng hỏi làm gì.Thì phải hỏi cho biết chứ.Mà sao tự dưng lại mua cho tôi cái son đắt tiền thế.Lúc này đường lộ đã thông thoáng.Qua được đoạn kẹt xe.Phim mới di chuyển ánh mắt hướng hờ ra nhìn tôi.Không hiểu làm sao mà lại tốt nghiệp được.Chú nói cái gì tôi không hiểu.Bây giờ bảo chị bỏ một số tiền ra mua nước hoa cho một người chị không thích.Chị có làm không.Ừ.Tất nhiên là không.Tôi đâu có điên trừ khi.Đó phải là một người đặc biệt với tôi.Thế là chị có câu trả lời rồi đấy.Phải mất mấy phút sau tôi mới hiểu ra vấn đề.Hết toát lên trong xe.Ghi chú.Là chú thích tôi á có đúng không.Huy không trả lời mà đáp lại bằng một nụ cười khó hiểu.Này chú đang đùa tôi chứ gì.Tôi không thích đùa.Về phần cổ phần của pin.Dù ai có nói thế nào cũng không được đến tiệm sao bà nội sang tên cho ông hoàng chị nhớ đấy.Thủ thật không hiểu sao lúc đấy tôi lại cảm thấy người duy nhất lúc này có thể giúp đỡ tôi chỉ có thể là.Cậu ta lạnh lùng ít nói lúc nào cũng đều bộc ghét bỏ tôi.Nhưng tôi vẫn nhìn ra cậu ta đối với tôi rất rõ ràng là có sự quan tâm giống như cậu ta nói.Cậu ta thích rồi.Huy nè.Mẹ bảo với anh hoàng sẽ lừa tôi về lấy số cổ phần của bin vậy tôi.Làm sao đây.Cứ bình thường với bãi mọi việc.Tôi sẽ sắp xếp.Về đến nhà tắm rửa xong mẹ chồng rủ tôi đi mua sắm có cả hoàng nữa.Hôm nay anh tao về sớm.Lại còn tươi cười vui vẻ khác hẳn với thường ngày.Từ khi tôi biết thêm về mẹ chồng thì tự dưng tôi đối với bà cảm thấy có khoảng cách.Nhất là khi chúng tôi đến khu mua sắm quần áo bà chọn cho tôi rất nhiều quần áo giày dép.Đến hoàng cũng như vậy.Chọn cho tôi rất nhiều quần áo.Luôn mồm khen những mẫu đó rất hợp với tôi đến mức.Tuổi bị ngăn cản lại.Mẹ nhiều lắm rồi.Con mà không hết được à.Anh anh đừng chọn nữa.Mẹ chồng tôi lúc này mới nở một nụ cười trìu mến.Mẹ mua cho con trâu mẹ.Đừng có ngại.Hoàng lúc này cũng chen vào.Mẹ nói đúng đấy.Chúng ta là người một nhà em không nên ngại như thế.Em thích mẫu nào em cứ lấy đi.Không phải em là ai đâu mà do em vẫn còn nhiều quần áo với lại em đi dạy chủ yếu là.Áo dài quần âu những kiểu này em cũng không mặc được nhiều nên mua lại.Phụ nữ nhất định phải chăm sóc bản thân thật tốt mới giữ được người đàn ông.Cạnh mình đàn ông cũng giống như phụ nữ chúng ta nếu cái đẹp nếu như.Bỏ bê bản thân mình quá thì không tốt đâu thật dài.Đời này tôi cảm thấy bài nói rất đúng ai ai cũng đều thích cái đẹp khi chúng ta xinh đẹp thì.Việc cũng sẽ thuận lợi hơn mẹ vợ con còn xinh lắm.Xem đúng là gái một con trông mòn con mắt hoàng khen tôi rất.Nào là vợ xinh lên nhiều tôi nghe xong chỉ cười thầm trong bụng cũng may là tôi đã biết rõ.Tích của hai người họ nếu không chắc hẳn trong lòng đã rất sung sướng.Chọn xong quần áo chúng tôi vào một nhà hàng để ăn hoặc nước menu cho tôi rồi nói.Nhà hàng này rất ngon em muốn ăn cái gì em cứ chọn nhé đừng có ngại anh ở nhà vệ sinh một lát.Tôi nhận mail từ tay của hoàng không quên liếc thấy chiếc điện thoại.Giọng của hoàng từ nãy giờ cứ báo có tin nhắn đến mẹ chồng tôi mới dục xã.Chọn đi con nhà hàng này nấu ăn rất được mẹ ơi hôm nay là ngày đặc biệt gì.Không có chỉ là lâu lâu mẹ muốn mẹ con mình đi mua sắm.Ăn uống một bữa cho nó có tình cảm thôi cho hai đứa có nhiều thời gian bên nhau.Pin có cảm giác của một gia đình.Quỳnh này đàn ông nào mà không bay bướm.Có khiến họ quay về được không là ăn thuở người phụ nữ mình.Cố gắng lên con à.Mẹ tin là con làm được.Thôi con gọi món đi.Tôi gọi mấy món đơn giản thì tôi dễ dàng để ăn hơn ăn cái gì chả được.Mẹ chồng thấy tôi như thế liền gọi thêm nhiều món ngon cát bà gọi nhiều đến nỗi tôi phải ngăn cản.Bà lại vì sao anh không hết hoàng hôm nay rất ga lăng cấp thức ăn cho tôi.Bóp cho tôi từng con tôm và cho vào chén đúng là buồn cười.Em ăn nhiều đi hải sản ở đây ngon nhất đấy anh cũng ăn đi à anh.Bốc cháy mãi thế.Nhìn em ăn ngon lành là anh cảm thấy hạnh phúc rồi.Ôi mẹ ơi miếng tôm trong miệng của tôi muốn trào ngược ra ngoài buồn nôn.Đúng là khi cần nhau thì lời ngon tiếng ngọt quỳnh.Xã sao thì anh cũng không có gì chỉ là dạo gần đây.Công ty có chút khó khăn nền chắc anh không có nhiều thời gian dành cho em và con.Ôi dào nói như trước giờ tao quan tâm tới mẹ con tôi lắm vậy.Nực cười mẹ chồng tôi khuôn mặt quá ngạc nhiên có chuyện gì thế con.Hoàng thị chương gia khuôn mặt buồn bã tiếp tục diễn chở cũng không có gì đâu mẹ.Có chuyện gì phải nói ra chứ chúng ta là người một nhà biết đâu lại giúp được cho nhau.Lúc này thì hoàng ngập ngừng và lên tiếng cũng không có gì.Chỉ là hiện tại công ty đang thiếu vốn thì đầu tư vào dự án mới và dự án đó mọi người đã thêm rất kỹ.Vô cùng khả quan chỉ cần một năm là có thể lấy vốn và sinh lợi nhuận mẹ.Cần bao nhiêu hả con khoảng năm mươi tỷ mẹ nhiều thế cơ à.Bé không có đủ đâu thế bây giờ phải làm sao hay là vay ngân hàng.Vay ngân hàng phải thế chấp mà nghe chẳng ai cho vay năm mươi tỷ mà không căn cứ bây giờ.Con cũng không biết làm sao để có số tiền đó.Mẹ chồng tôi trầm ngâm một lúc và ít như rằng tôi đã dự đoán là hai người họ sẽ chuyển.Tôi nói đúng hơn là nhìn vào số cổ phần của bin mà tôi sắp được nhận.Quỳnh hay là con đi xin bà nội sang tên số của.Nói cho hoàng đi con.Bây giờ chỉ có số cổ phần đó mới cứu giúp được công ty trong lúc này thị trường thì.Rất hỗn loạn.Đấy biết ngay mà làm gì có ai cho không ai bao giờ.Hôm trước bà nói rất rõ rồi còn nghĩ bà không chịu đâu ạ có khi còn.Chúng ta nữa.Hôm trước khác mà con bây giờ khác chứ con cứ nài nỉ là bà nội sẽ à.Theo ý của con coi như là còn giúp công ty đi mà.Con chỉ sợ.Bà nội không đồng ý thôi à.Còn nói chắc chắn bà sẽ đồng ý còn nói khéo với bà sang tên.Hoàng nó cứu công ty trong lúc khó khăn cả công ty sẽ cảm ơn con nhiều lắm quỳnh à.Dạ.Để con nói thử à.Mẹ chồng của hoàng thế tôi gật đầu đồng ý thì sung sướng cười không khép được mồm.Tôi cũng cười trong lòng.Diễn kịch giỏi lắm.Đối diện với mấy người vở kịch này xem ai diễn hay hơn.Hôm tàu hoàng đưa tôi đi làm vì xe tôi vẫn còn để trong trường.Tôi cũng không nói cho anh ta nghe chuyện xe tụ điện như vậy.Lúc này tôi không còn hứng thú để kể cho hoàng hè những câu chuyện thường nhật nữa khoảng cách của chúng.Bây giờ khá lớn.Dù cho hoàng đang có giả vờ diễn kịch thần thiết thì chàng nữa.Thì tôi cảm thấy rất gượng gạo cái gì có thể làm giả được.Nhưng mà tình cảm thì không bao giờ.Khi tôi vào lớp thì bảo vệ đã báo cáo sự việc lên trên nên tôi bước chân vào.Cô ấy đã hỏi tôi ngay.Cô đoán là ai làm.Tôi cũng không biết ở trường này trước giờ chưa từng có việc này mà tôi thấy cô cũng chả làm.Ý ai vậy ai làm như vậy nhỉ.Trong lòng của tôi rất nhiều nghi ngờ nhiều nhất chính là chi.Hôm qua cô ta xuất hiện ở đây và xảy ra sự việc như vậy.Chưa từ lúc rồi bảo làm đến giờ chưa từng cãi nhau với ai trong trường tôi.Không biết.Mở camera lên là biết thôi.Còn rất lời thì kéo tôi lại mở máy vi tính lên xem có cả thầy trung và mấy thầy cô khác.Nhưng camera chỉ có cầu toàn ngay chỗ bảo vệ còn trong bãi xe thì lại không có.Cho nên chỉ có thể nhìn xem ai khoản gì nhất ba nghìn kiểu gì tôi cũng không.Ai đặc biệt khác lạ.Mối quan hệ của tôi với mọi người cũng rất tốt vậy người làm ra chuyện này chỉ có thể là chi.Nhưng tôi lại không có bằng chứng cuối cùng đành bỏ qua không làm lớn chuyển.Và dù có là cô ta làm đi chăng nữa thì chưa chắc gì nói được cô ta cô ta hiện là.Một trong những hai tài trợ chính và nghe nói là tài trợ xuyên suốt năm năm tiếp theo.Nên chắc chắn nhà trường không phải chuyện của tôi mà làm phật ý cô ta đúng là.Xui xẻo.Đến chiều tôi dẫn xe ra tiệm để sửa lại.Thì cô ấy đi theo đòi đưa tôi về nhà vì chưa lấy xe ngày được vừa.Tôi của em vừa hỏi chuyện.Hôm qua cô làm sao đấy không đi ăn cùng với mọi người tuổi hợi.Một chút không có gì đâu hôm nay mọi người ăn đến khi nào mới về có vui không.Chả vui vẻ gì.Tưởng đâu được ngồi ăn cùng với oppa.Ai ngờ vừa đặt mông xuống.Thì anh ấy lại đi mất.Uổng công chúa trang điểm cao bồi trời.Quỳnh anh.Tôi nhớ cô xin số điện thoại của anh ấy sao rồi.À mấy hôm nay cậu tao không về nhà nên tôi chưa xin được cậu ấy không.Nhạc dậy đi đâu.Cấu tạo có nhà riêng mà.Tỉa vậy là sau này chúng ta không sống cùng nhau rồi.Nhưng mà không sao đâu quỳnh.Cuối tuần chúng tôi sẽ về nhà ăn uống với mọi người cho vui.Tôi bật cười hỏi lại cô ấy.Cô chắc chắn là mình lấy cậu vi luôn á.Dĩ nhiên rồi hôm qua khi tôi vừa lấy cây son ra môi lại nhìn tôi không chớp mắt.Sau đó còn mượn cây son của tôi.Chắc là muốn lấy làm kỷ vật đấy nói đến là ngại ngùng hôm nào tôi đều cho cô cái son.Anh ấy tưởng sau đó là của tôi.Này này giữ mất rồi.À ra vậy.Không có gì đâu.Chốc nữa đến nhà nếu có oppa ở nhà.Nhớ mời tôi ở lại dùng cơm nhá mà không có cô cũng phải mời đấy.Tôi tiếp xúc với mọi người từ từ cho nó quen.Sao tự dưng nghe cô ấy nói tôi lại có chút gì đó cũng được thoải mái nhưng mà lại không.Được cái cảm giác này là gì.Này cô quỳnh cũng có nghe tôi nói không đấy.Tôi có tôi đồng ý.Đêm qua tôi nằm mơ chúng tôi sinh được hai bé còn sinh đôi đấy.Còn đưa nhau đi du lịch khắp nơi nữa.Thích lắm của quỳnh à.Tôi cười ở với cô an rồi nghe cô ấy lên thuyền kể về huy có vẻ như công an thật.Tớ thích cậu ta.Nếu như của em viết.Người mà huy thích cả tôi.Thì sao nhỉ.Liệu tình bạn của chúng tôi.Có còn được như bây giờ.Đến nhà tôi mời cô an vào dùng nước.Ngồi một lúc thì huy về.Cậu ta vừa bước vào.Thì có ai đã đứng dậy cười toe toét.Em chào anh hôm nay lại được gặp nhau.Đúng là chúng ta có duyên với nhau thật huy chỉ gật đầu sau đó bước về phòng.Cậu ta.Cô ăn liền nháy mắt với tôi.Tôi lập tức lên tiếng ấm huy ơi.Ngồi đây chơi với con một chút.Tôi chạy ra siêu thị mua tí đồ.Tôi về ngay.Huy khùng đáp lời có nghĩa là cậu ta đã đồng ý tôi đi ra siêu thị.Không biết mua cái gì cứ nhìn ngó một vòng.Mà trong lòng bây giờ có một cảm giác rất là kỳ.Cứ bứt rứt khó chịu kiểu gì mà tôi không thể nào nói thành lời được.Tôi không thể hiểu được mình bản thân của tôi quá mâu thuẫn giống như là khi tôi nghe qua nói.Huy.Chồng tôi làm giấy lên những suy nghĩ phức tạp tôi không thể hiểu được chính mình nữa rồi.Suy nghĩ vẩn vơ cuối cùng đôi chân đã đến gian hàng quần áo từ lúc nào nhìn nó vào một.Thấy có rất nhiều mẫu đẹp nhất là chiếc áo sơ mi đen tuyền kia thật sự rất đẹp.Chỉ tiếc là chẳng có ai để mà tặng cả định.Tiếng của vì vang lên làm cho tôi giật mình xoay người lại.Ở xã sao chú ra đây cô ăn đâu về rồi.Sao lại về.Cuối cùng ở lại dùng cơm à.Huy bước điểm cần tôi gần đến nỗi tôi ngửi được mùi hương trên người của cậu ấy.Tục thẳng vào mũi của tôi.Tại cậu ấy thật nhanh người khiến tôi không làm sao mà tránh được.Xin lỗi vì chuyện gì vì đã hiểu lầm em.Xin lỗi tôi thật sự không hiểu cậu ta đang nói cái gì.Kiểu làm gì tôi không hiểu tôi đã tìm hiểu kỹ rồi.Những bức thư đó đều không đến tay của em những phản hồi đó không phải là em gửi.Tôi đã trách lầm em huy tự dưng kéo tôi vào lòng cậu ta hay.Tay vòng sang ôm lấy thân của tôi tiếp tục thì thầm xin lỗi em.Tôi không để em khổ nữa tôi sẽ giúp em ly hôn nhanh chóng.Lúc này điện thoại trong túi của tôi tao lên tôi nhanh chóng nghe máy.Alo con nghe đây mẹ tiếng mẹ chồng tôi hoàng hôn trong điện thoại.Quỳnh ơi mẫu đến bệnh viện bị quẹt xe bây giờ mẹ đang đưa.Bệnh viện.Nhạc nhanh như con tôi nghe mà người run lên bần bật tôi luống cuống.Nói cho huy nghe cả hai chúng tôi tức tốc vào bệnh viện lúc tôi đến mẹ chồng đang ngồi ở ngoài.Ngày mất của bà đầy nước rồi vội vã hỏi ngày mẹ đi làm sao thế ạ.Kiểu này mẹ đưa pin ra công viên lúc về thằng bé đòi tự đi.Đột nhiên nó chạy nhanh xuống lòng đường.Có một chiếc xe lao tới.Mẹ chụp cháu không kịp.Mẹ xin lỗi.Tất cả là tại mẹ quá chủ quan.Tại mẹ tại mẹ.Tôi nghe xong hai tay hai chân của tôi dung dẻ nỗi sợ hãi bỏ về nước mắt.Ngừng rơi xuống trái tim giống như ai đó đang đâm từng nhát dao vào con.Con của tôi.Huy lúc này mới lên tiếng trách móc.Tại sao mẹ lại không cần thận như thế.Thằng bé mới hơn một tuổi thôi.Tại sao có thể đi một mình được.Không thể hiểu được mày nghĩ cái gì.Vậy xin lỗi lại xin lỗi mà.Xin lỗi xin lỗi giải quyết được cái gì.Đừng có để pin làm sao.Nếu không.Tôi không để yên đâu.Hai mắt của huy lòng sông tập đỏ ngầu vội vã chạy đi đâu đó.Cùng lúc ấy có tiếng chạy dồn dập.Cùng với tiếng nói cất lên.Bin sao rồi.Pin làm sao rồi.Mẹ chồng trả lời hoàng bằng cái giọng thút thít.Vẫn còn ở trong.Mẹ giữ cháu kiểu gì thế hả.Trời ơi là trời.Mẹ xin lỗi mà.Mẹ xin lỗi mà.Bây giờ xin lỗi thì được cái gì.Đúng thật là.Tất cả chúng tôi bên ngoài đều đứng ngồi không yên tôi khóc mẹ chồng tôi khóc.Cả hoàng cũng không giữ được bình tĩnh đi qua đi lại.Đôi mắt lúc nào cũng dán vào cánh cửa lạnh lẽo kia tôi không biết làm gì.Việc lúc nào cũng khẩn khoản xin trời phật phù hộ cho con tôi được bình an.Mọi đầu đứng một mình tôi xin gánh hết.Đến khi cánh cửa hé mở một cô y tá bước ra khỏi lớn.Người nhà của bệnh nhân đâu.Tôi đây.Tôi là mẹ của bé.Con tôi làm sao rồi à.Bé bị mất rất nhiều máu.Mà nhóm máu này thuộc loại hiếm.Kho dự trữ của chúng tôi không đủ.Đề nghị bà mẹ của bé.Đi xét nghiệm ngày để truyền máu cho bé.Được.Chúng tôi đi ngay.Tôi với hoàng đi theo y tá để làm xét nghiệm máu.Nhưng một lần nữa.Tôi như một kẻ chơi vơi giữa cơn sóng dữ dội.Mẫu của hai người không phù hợp.Vì không cùng nhóm máu với bệnh nhân.Tại sao lại không phù hợp.Tôi là ba của bé.Đây là kết quả xét nghiệm.Bệnh nhân thuộc nhóm máu ab rh.Là nhóm máu rất hiếm ở việt nam.Nhưng anh chị lại không cùng nhóm máu với bé.Vì vậy không thể chuyển được.Cô làm ơn kiểm tra lại giúp tôi với.Chúng tôi là ba mẹ của cháu tại sao lại không cùng nhóm máu gì.Chắc chắn là có sự nhầm lẫn nào rồi à.Không làm được à.Còn người nhà nào đủ sức khỏe không.Để chúng tôi tiến hành xét nghiệm luôn.Phải thật nhanh.Vì bé đã mất quá nhiều máu rồi.Y tá vừa dứt lời.Thì bên má của tôi cảm nhận một cơn đau rát nữa.Cùng với tiếng thét vang trời của hoàng.Mẹ kế.Mày dám cắm sừng tao.Tại sao thằng bin lại là nhóm máu hiếm.Con khốn nạn đấy.Hoàng định đánh tôi tiếp tục.Thì được cô y tá ngắn lại.Đây là bệnh viện anh không được làm loạn.Tối qua không nhìn thấy.Nó cắm sừng tôi à.Đó là chuyện của gia đình anh ở bệnh viện.Ai không được phép cư xử như thế.Với lại đồ phải đứa bé nào.Cũng nhóm máu với bà mẹ đâu.Trường hợp con khác nhóm máu với bà mẹ như thế nào.Xảy ra rất nhiều.Vậy nên không thể dựa vào nhóm máu.Mà khẳng định huyết thống được.Biết bây giờ hai người nên làm.Là tìm được người có nhóm máu phù hợp.Để truyền cho bệnh nhân.Hoàng lúc này mới cười nhã và nói với tôi.Không phải là việc của tôi.Mày không yên với tao đâu.Con đỉa.Anh ta bỏ đi.Tiếng mắng chửi còn văng vẳng bên tai.Y tá lại tiếp tục nói với tôi.Cô mẫu bảo ba bé.Đến chuyển máu đi.Lúc nãy tôi nói vậy để giúp cô thôi.Nhưng sự thật đứa bé này không phải là con của anh ta đâu.Nhóm máu của anh ta.Không thể nào sinh ra đứa bé có nhóm máu ab rh.Có bầu gọi bà bé đến đi.Nhanh lên.Tại sao lại như vậy chứ.Anh ta thật sự.Là ba của bé mà.Ca cổ.Đến nước này mà còn cố chấp sao.Cô nhóm máu a.Anh ta nhóm máu o.Thì đứa con sinh ra chỉ có thể là vô hoặc là ai.Không thể nào là b được.Lại còn abs.Chuyện này không bao giờ xảy ra được.Còn không nhanh.Gọi ba của bé đến.Tuyển người hát như bản thân đang đứng trên mặt đất cùng một cái thì bị rớt xuống vực sâu.Thăm thẳm.Chơi với không biết bám víu vào đâu vì tôi làm gì có người đàn ông nào khác ngoài hoàng cơ trước.Trời ơi cái cô này.Còn đứng thần ra đó.Tôi bảo cô gọi bà đưa bé đến đây.Mà cứu lấy con đi.Trước tới giờ tôi chỉ có một mình anh ta.Không có người đàn ông nào khác cả.Tôi làm sao mà biết được.Kết quả xét nghiệm như vậy.Anh ta không phải là ba của đứa bé.Bây giờ cuộc gọi hỏi xem.Coi anh em bạn bè gì.Con nhóm máu đó không.Tôi lấy điện thoại gọi khắp nơi.Nhưng không ai có nhóm máu đó.Mỗi lần nghe nói không phải.Là người tôi giống như mất đi từng miếng thịt.Đầu đứng chồng chất đau đớn.Nước mắt giống như một dòng sông mặn đắng rẻ cả đôi mắt của tôi.Quỳnh ơi quỳnh.Sao rồi.Tiếng của huy.Nhưng tôi không thể nhìn cậu ta.Chỉ nói theo quán tính.Bị mất máu.Cần chuyển máu gấp.Nhưng mà.Nhưng làm sao.Nhìn mặt tôi bảo hoàng.Điều không phù hợp để truyền máu cho pin.Tôi vừa nói xong thì huy vội vàng nói.Đừng khóc nữa.Đi theo tôi.Vì kéo tay tôi về phòng lấy máu.Cậu ta nói với y tá.Lấy máu của tôi đi.Tôi là nhóm máu ab rh.Câu nói của huy khiến tôi một pha nước chấm ốc.Cấu tạo cùng nhóm máu với bin.Ablack.Tại sao lại như vậy.Tôi nhìn theo bóng của huy đi vào lấy máu mà chắc lòng hỗn loạn cực đồ.Tại sao.Tại sao pin và ghi lại cùng một nhóm máu.Mà không phải là hoàng.Tôi đang mơ hay tỉnh đấy.Rốt cuộc ai có thể giải thích cho tôi hiểu được hay không.Lúc này thì mẹ chồng tôi chạy đến.Chào thúy quỳnh.Pin không trùng nhóm máu với nó.Làm thế nào.Còn nói rõ xem nào.Tôi không biết phải giải thích sao cho mẹ chồng tôi hiểu đến bản thân của tôi còn không hiểu được.Chuyện này quá đường ruột.Tôi chẳng kịp chấp nhận được một cái sự thật hoang được như vậy.Tổ chức giờ chưa từng qua lại với người đàn ông nào chưa từng làm gì có lỗi với hoàng.Sao bây giờ mọi chuyện lại thành ra như thế.Trời xanh ơi.Ông đang đùa con có đúng không.Tôi không nhớ mình đã nghĩ gì trong lúc chờ đợi quy định xét nghiệm máu.Chỉ nhớ là lúc huy bước ra.Tôi không nén được tò mò.Chạy đến.Cấu tạo mắc cười nhẹ với tôi.Pin ổn rồi.Không sao đâu.Chuyện này là thế nào.Mẹ muốn nghe hai đứa nói.Nói.Tôi phải nói như thế nào đây.Bản thân của tôi còn mơ hồ không rõ.Giống như đang đứng trước mây mù sương phủ.Mọi chuyện đều hư ảo đến không phân biệt được đâu là thật đâu là giả.Huy quỳnh.Mẹ đang hỏi hai đứa chuyện này là sao.Tại sao thẳng hàng có pin không cùng nhóm máu.Mà bây giờ thằng huy lại chuyển máu được.Giải thích cho bảy ngay.Tôi lí nhí lên tiếng.Toàn.Còn không biết nhưng.Tôi chẳng kịp nói mấy tờ sau.Thì đã bị giọng nói của huy lấn áp.Pin là con của tôi.Cái gì.Cả tôi và mẹ chồng đều bất ngờ và hỏi lại.Nghe nhạc.Có cái gì thắc mắc sao.Mẹ chồng tôi khuôn mặt bài phần thức dậy.Ba phần kìm nén.Còn hỏi câu đấy tao huy.Hai người là chị em dâu em chồng.Tại sao làm cái chuyện trái đạo đức như thế.Chả biết luân thường đạo lý chưa vậy.Tôi chỉ lấy lại những gì.Vốn dĩ.Tường thuật về tôi.Đi.Vì kéo tôi đi thật nhanh đến hoa cứu tôi lúc này cảm thấy mình chẳng khác gì một con rối.Nên thấy cánh tay của huy ra thật mạnh.Cố để nén cơn giận giữ và hỏi huy.Tại sao pin lại là con của chú.Cho tôi câu trả lời đi.Môn sinh học có giải thích quá trình thụ thai.Em có thể lên đọc lại.Tôi hỏi lại anh.Tại sao pin lại là con của anh đừng có đùa với tôi.Em nhìn tôi giống như tôi đang đùa sao quỳnh.Chúng ta có quan hệ.Thì có con.Là chuyện hết sức bình thường.Có cái gì mà em phải thắc mắc.Trước những lời nói vô lý của huy.Lúc này tôi phải quát lớn.Đừng có nói như thế.Tuổi với chú quan hệ khi nào.Làm gì có cái chuyện vớ vẩn đó.Chùa có bi.Những lời nói đó.Ảnh hưởng tới tôi như thế nào không.Thứ bảy.Ngày x thẳng y.Năm hai nghìn lẻ chín.Tại một quán bar.Chúng ta đã quan hệ với nhau ba lần.Lần đầu tiên là ba mươi phút.Lần thứ hai là bốn mươi phút.Lần thứ ba là bốn mươi chín phút mười sáu giây.Thứ bảy ngày ý quán y.Những con số mà tôi không bao giờ quên được.Đón lần này tôi tự tay nghe được những lời hoàng âu yếm với một người đàn bà khác.Cả ngày hôm đó.Tôi đã cùng với huy đến quán bar để uống rượu.Bảo hiểm đó.Hôm đó.Tuổi tác huy.Không thể nào ngăn nước mắt đang chảy xuống nước mắt thường có vị mặn.Nhưng tại sao hôm nay.Nó lại đắng ngắt thế này.Tại sao chú làm thế với tôi.Tại sao.Tủ lạnh huy xong cũng ôm mặt ngồi xuống mà khóc tức tưởi nước mắt cứ ổn chạy xuống một.Bão lớn.Không cách nào có thể ngâm lại.Ở nhà.Quỳnh.Đừng có gọi tên tôi.Tôi ghét chú.Các chú.Tôi nghe tiếng huy thờ dài.Đừng khóc.Con đang ở trong đấy.Bình tĩnh.Chiều nay tôi làm sao bình tĩnh được đây.Thì tự dưng.Tôi lại có còn với em chồng mình.Bản thân còn không hay biết.Chị nói đi.Tôi phải làm sao.Phải làm sao đây.Em không cần phải làm gì hết.Mọi việc tôi sẽ lo liệu.Khi ấy cánh cửa cấp cứu được mở toàn.Chiếc bằng cà được đầy ra cùng với tiếng của bác sĩ.Người nhà đâu.Tôi bảo gì chạy đến.Hình ảnh việc nói trước.Rồi đấy bác.Con tôi làm sao rồi à.Tạm thời ổn hết rồi.Cũng không còn nguy hiểm.Chúng tôi sẽ chuyển bệnh nhân vào phòng hồi sức.Cũng màu là tiếp nó kịp thời.Bây giờ cậu đi theo tôi.Để nói rõ tình hình một chút.Nghe những lời nói đó.Tôi mới thấy nhẹ nhõm.Nhưng bỏ được tặng cá lớn đang đè nặng trong lòng tôi.Cảm ơn bác à.Bác sĩ gật đầu huy thì theo ông ấy còn tôi đi theo con đến phòng hồi sức.Nhìn con của tôi đưa bé mới hơn một tuổi đang phải chịu nhiều đau đớn.Chỉ ước rằng một người làm mẹ như tôi có thể gắng thay con những đau đớn này.Đừng khóc nữa con ổn rồi huy được hẳn lên lầu nước.Cho tôi nhưng tôi đã sang một bên sự thật kia tôi vẫn không thể nào tiếp nhận được là quá.Hoàng và khủng khiếp rồi đấy tôi phải đối diện với mọi người đối diện với xã hội này như thế nào đây.Bác sĩ nói còn không sao tôi đã nhờ những bác sĩ giỏi nhất điều trị.Em đừng lo lắng quá ảnh hưởng đến sức khỏe ở thể.Còn một chút thì bác sĩ nói rằng chúng tôi ra ngoài để họ bảo thăm khám khi tôi vào.Lúc đó nhìn vào trong thì có tiếng bước chân vội vã đang tiến đến tôi khẽ nhìn.Ba mẹ chồng của tôi khuôn mặt hai người họ cực kỳ khó coi tôi vừa mở miệng gọi một tiếng.Ba mẹ thì bên má của tôi đã rát buốt hứng trọn cái tát của mẹ chồng bà kém.Giấy và mặt của tôi và quá thảo nói ngay chuyện này là.Tại sao hai đứa chúng mày lại làm ra cái chuyện này huy đến.Bảng toán lại bà bà làm cái gì thế hả tại sao đánh rồi.Tại sao tao bị hỏi hai đứa chúng mày mới đúng.Tại sao thằng bin.Lại là con của mày hả huy.Mày nói cho mày nghe.Mày nói ngay.Mày định bôi cho chất cho vào mặt mẹ mày.Thì mày mới vừa lòng chứ gì.Còn con quỳnh.Cứ tưởng mày hiền lành ngoan ngoãn.Chỉ ra là cái dạng nghĩ thoáng ăn nằm với cả em chồng mình.Thì có tao cái thể thống gì.Có đánh mặt nghệ trắng.Mình cũng đang theo đuổi hay không.Bà thôi đi bà đừng có lên tiếng dạy đời ở đây.Trong khi bà chẳng tốt đẹp gì.Bà tưởng tôi không bị.Âm mưu của hai mẹ con bà.Nói cho bà xã.Thằng huy là biết thừa.Đừng có mà chọc thằng này điên lên.Muốn ầm ĩ không.Tôi làm ở mỹ cho bà xem.Mẹ kiếp.Huya.Không được hỗ nào.Ba chồng tôi quách huy.Nhưng khi nào có sở đâu trái lại còn cười lớn.Bà ấy là cái quái gì mà tôi không được nói.Bản thân mình sống không ra gì.Thì đừng có đi dạy người khác.Người ta thường nói.Những người thường hay nói đạo lý.Thường không sống ra gì đâu.Bà ta chính là một ví dụ.Ba chồng tôi chỉ vào mặt của huy và quát lớn.Mày đúng là chứng nào tật đấy.Cứng đầu cứng cổ.Huy hỏi lại bằng khuôn mặt thờ ơ đến vô cảm.Nói đủ chưa.Lỗi này đi thẳng.Ở đấy không hoan nghênh những người thiếu đạo.Không tiễn.Mày.Cái thằng mất dạy.Hủy nhất ngồi đưa tôi lại hàng ghế ngồi.Ở đó mẹ chồng tôi kêu lên.Đấy.Ông thấy chưa.Tôi đã có vài đâu.Tuổi thường nó tôi là nó như là con ruột của tôi.Bảo bây giờ.Nói bây giờ như thế đấy.Cho ví dụ dỗ vợ thằng hoàng.Chỉ ra các tháng tám chuẩn đó.Thôi được rồi.Đây là bệnh gì.Bệnh viện thì sao.Tuổi chịu hết nổi rồi.Từ nay có nó là không có tôi trong nhà.Dấu hiệu mà làm.Ngay lúc này bàn tay của huy liền cuộn tròn lại người phát ra mùi nguy hiểm.Tôi nhìn mà phải nuốt một ngụm nước bọt vào cổ họng trước cái dáng vẻ của huy.Giật nhàng tự hồ lốc xoáy.Huy đã xài chân nhanh đến vị trí của bà mẹ chồng tôi.Tiếp tục làm rõ.Bà vừa nói cái gì.Cả những khi đó vô cùng đáng sợ.Lỡ như ngọn lửa lớn đang phun ra một loạt tiêu nóng bức.Khiến người trước mặt và toát mồ hôi và run sợ.Đúng vậy.Mẹ chồng tôi đang rõ ràng là sợ sệt.Mày mày định làm gì.Tôi hỏi bà bà vừa nói cái gì.Bà nói ai là tạm trung.Nói.Lời cuối cùng của huy thép ra như lửa.Khiến ai cũng giật mình.Nhất là mẹ chồng của tôi.Đôi chân của bạn ăn lùi lại mất sau lưng của ba chồng.Thế không đúng à.Con quỳnh là vợ của thằng hoàng.Mà mày lại ăn nằm với đón.Vậy không phải sinh ra các loại con hay sao.Lúc ấy nếu không có ba chồng tôi đã lấy huy thì tôi không biết mẹ chồng thôi sẽ ra sao nữa.Bà mang về.Đi về mẹ chồng tôi sợ quá bỏ chạy.Vì nói vọng theo.Bà có giỏi mày đứng lại.Đứng lại cho tôi.Rượu hồi sắc cầm được.Ba chồng tôi vội vàng tát cho dì một cái.Bảy thôi đi.Cái tát ấy khiến cho huy thử lại trân trân nhìn ông không chớp mắt.Nhưng trong đáy mắt phẳng phất những cô đồng lạnh lẽo.Thoạt nhìn thì rất sợ hãi nhưng mà nhìn kỹ.Thì thấy rất đáng thương.Tuổi sửu hủy làm vậy.Nên chạy lại giữ tay của cậu ấy.Khuya bình tĩnh.Huy cười.Nụ cười đó chẳng hề vui gì.Nó mang một chút đi ai mà không dễ dàng diễn tả bằng một câu nói.Ông vì bà ta.Năm lần bảy lượt đánh tôi.Tôi thấy bàn tay vừa rồi đánh huy của ba chồng liền rục rịch co rút lại.Trợ giảng dưới câu nói của huy.Cũng khiến cho ông khó trả lời mặt ông trở nên rất mất tự nhiên đôi mắt không dám nhìn.Bảo huy nữa.Mày ngủ với con quỳnh.Là sai rành rành rồi mày còn nói gì nữa.Tôi không tài.Là họ sai với tôi trước.Tôi yêu quỳnh.Nhưng mẹ con họ lừa tôi thì tôi hiểu lầm coi.Bây giờ.Tôi lấy lại những gì.Vốn dĩ phải thuộc về tôi.Chuyện xưa kia thế nào cũng là chuyện của ngày trước.Còn hiện tại.Con quỳnh là vợ của thằng hoàng.Bây giờ chúng mày làm ra cái chuyện này.Để ổn ra bên ngoài.Thì mặt mũi tao để đâu.Còn công ty.Chúng mày có nghĩ đến không.Thì tao là ông lo cho công ty.Lo cho mẹ con nó.Thế bao giờ.Ông đã lo cho tôi chưa.Nghĩ đến cảm giác của tôi chưa.Chắc là chưa chứ gì chưa bao giờ.Nghĩ đến cảm giác của tôi chứ gì.Tôi cũng là con của ông mà.Cũng là con người bình thường thôi.Tôi cũng biết đầu chưa.Tôi đau lắm.Ông có từng biết không.Nói xong hai mắt chuyển sang màu đỏ.Nhưng không phải là sự tức giận.Mà là do cố giữ những giọt nước mắt đã quá lâu.Khiến cho nó không thể rơi xuống.Những những đau thương.Lại hiện rõ mồn một.Ba chồng tôi bối rối bị câu hỏi của huy xoáy ở tấm cám ông bị ánh mắt bé.Trương quốc huy làm cho bản thân mình cảm thấy.Gần ba mươi năm qua ông chưa bao giờ nghĩ đến cảm xúc của đứa con này.ba mươi cần phải nói gì.Bà đi về đi.Khi nào pin khỏe hơn.Chúng ta sẽ nói chuyện.Bà tôi thơ hát già rồi lặng lẽ ra về.Còn huy.Cậu ta ngồi thử xuống ghế trầm ngâm mãi một lúc mới nói với tôi.Em không cần phải lo lắng chuyện đó.Đối tượng có cách giải quyết ổn thỏa.Làm sao tôi không lo cho được.Tôi rất rất là lo sợ biết bao nhiêu suy nghĩ tiêu cực hiện ra trong đầu của tôi.Tôi chắc huy một.Thì trách bản thân của mình mười đến việc ngủ với người không phải là chồng.Bạn tôi còn không biết.Đến đứa còn còn không phân biệt được là con của ai.Tự cười mình ngốc nghếch ngu xuẩn cười cuộc đời là những đi hài.Thật là trớ trêu.Những ngày sau đó trong bệnh viện.Chỉ có tôi và huy chăm sóc cho bin.Bà mẹ chồng và cả hoàng đều không đến.Mà cũng không thể nào trách họ được.Sự thật tàn nhẫn này.Khiến tất cả đều khó xử.Không gặp mặt nhau.Chắc hàng làm tốt hơn cho tất cả.Hôm nay bà nội với thím thịnh đến.Thằng bin một hồi lâu bà mới hỏi tôi.Bà muốn nghe hai đứa.Nói rõ chuyện này.Tôi cúi gằm mặt.Hai bàn tay bấu chặt vào nhau.Tôi phải nói những gì đây.Nội à.Pin là con của cháu.Tại sao hai đứa lại làm như thế.Có biết rằng làm như vậy là sai trái hay không.Cháu không sai đâu.Là mẹ con bà ta chặn hết mọi liên lạc của bọn cháu.Thế có nghĩa là hai đứa có quen biết từ trước sao.Bà nội hỏi xong thì huy đưa bàn tay ấm áp.Đàn bầu những kẻ tay của tôi.Cháu thích quỳnh tử bé.Thì ra nước ngoài chữa.Cháu được gửi thư về cho cô ấy.Nhưng đều bị mẹ con hoàng giấu đi.Rồi giả danh cô ấy.Đến kỳ cháu vì nước thì mới biết.Hoàng đạo cưới quỳnh.Trong thời gian ở nước ngoài.Bọn họ đã bịa đặt những chuyện xấu về quê.Khiến cho cháu oán hận cô ấy.Nhưng bày tỏ mọi hiểu lầm.Hiểu được hóa giải.Mùng ba.Toại nguyện cho bọn cháu.Bà nội nghe xong việc thở dài.Nhưng mà bây giờ.Hoàng nó cưới quỳnh rồi.Vợ chồng chúng nó đang hạnh phúc.Cháu làm như vậy.Thì không đúng đâu mà.Hạnh phúc.Nói nghĩ như thế sao.Hoàng nó bảo thế.Chúng nó đang hạnh phúc thì cháu chen vào.Mấy hôm nay ngày nào nó cũng đến gặp nó.Trồng cây trạng thái buồn chán.Nội rất khó xử.Nội tính thế này.Hay là cháu cứ để hoàng nuôi bin.Dù sao cũng đã ruột thịt.Nội nghĩ.Nội chưa nói hết thiểu huy đã gặp ngang.Không bao giờ.Con của cháu thì cháu sẽ nuôi.Nhưng cháu có từng nghĩ đến.Nếu như những chuyện này lộ ra bên ngoài.Thị xã như thế nào không.Ảnh hưởng đến cổ phiếu.Đến uy tín của công ty.Huy này.Chuyện này không phải là chuyện đơn giản đâu.Không phải là chuyện của riêng cháu.Nó là cả một tập thể.Bà biết là cháu thiệt thòi hơn hoàng.Nhưng mà có những chi.Chúng ta phải nghĩ đến đại cuộc.Thời buổi khó khăn những công ty cạnh tranh.Chỉ chờ chúng ta sơ hở.Để hạ bị chúng ta thôi.Cháu hiểu.Nhưng cũng không thể vì thế.Mà cháu giao con cho người khác.Trong khi cháu thừa khả năng nuôi dưỡng con của cháu.Có một cuộc sống tốt nhất.Truyện lần này.Cháu không thể nghe bà.Bà nội nghe huy nói chỉ có thể thở dài rồi bước về.Tôi nhìn những rối rắm trước mắt.Chỉ biết thở dài ra một hơi.Việc con tôi bị tai nạn.Tôi có báo cho nhà trường để được xin nghỉ phép chăm con.Mọi người cũng có đến thăm.Nhất là cô an.Cứ rảnh rỗi mười hai ôm lại đến.Chiều nay cô có thật nhanh.Đem vào một ít trái cây.Cô vừa còn trái cây.Vừa mới hỏi tôi.Cô quỳnh này.Sao tôi đến lần nào cũng không gặp chồng cô thế.Chuyện này tôi không muốn mọi người biết.Nên cũng cười trừ và nói.Ban ngày anh ấy bận lắm.Ban đêm anh mới đến được.À thế à.Nhưng mà còn ốp ba.Tôi đến lần nào cũng gặp anh ấy nhỉ.À cô nói tôi mới nhớ.Hôm nào chú khi đến.Làm hôm đó cô đến đấy.Cô ấy lúc này tao lên sung sướng.Thật bao.Trùng hợp đến như vậy hả cô.Ôi cái người này người ta nói là gì nhỉ.Tâm linh tương thông với cô quỳnh đúng là ông trời cũng muốn giúp chúng tôi thành đôi cô à.Còn cười tít mắt.Viễn tưởng đến một tương lai của hai người họ.Nào là đi hưởng tuần trăng mật rồi đặt tên con là gì họ sẽ sinh bao nhiêu đứa.Nghe qua sao tới một tương lai thật sự rất hạnh phúc.Đáng lẽ người làm bạn như tôi phải vui cùng với cô ấy.Những từ sâu trong lòng lại lên nói cái cảm giác khó chịu.Bạn không hiểu vì sao.Mấy hôm nay bên tiến triển rất tốt.Bác sĩ nói theo tình hình tốt như thế này.Thì sẽ nhanh chóng được xuất viện.Mọi việc trước mắt không còn nguy hiểm gì nữa.Hơn nửa tháng trôi qua thằng bé có thể ngồi dậy và ăn được cháo.Vết thương ngoài da cũng có chỗ sắp lành gặp.Trẻ biển theo dõi thêm vì sợ rằng va đập mạnh.Vì bốn thằng bé phải thật khỏe mạnh mới cho về nhà.Hàng ngày trong căn phòng của bệnh viện.Tôi bảo vy ra vào đều chạm mặt nhau.Tôi rủ không muốn.Nhưng khi cầm kết quả adn xác nhận của huy.Thì tôi không nói lại được gì đợi buồn ngủ say.Tuổi mình hỏi huy.Chủ định khi nào thì đi làm lại nghỉ nhiều quá họ không nói cái gì sao không.Cho biết pin là con chú khi nào lâu rồi tại sao.Không nói ra từ sớm vì khi ấy tôi thật em nên tôi không nói bây giờ.Chuyện đã rõ ràng đội bình xuất viện thì giải quyết chuyện em với hoàng yên tâm đi.Quyền nuôi con sẽ thuộc về em hắn ta không có cơ sở gì để mà giữ thằng bé.Hủy nhất lại gần tôi lúc này chúng tôi đang đứng ở bên cửa sổ huy cáo tôi giữ.Vào tay của cậu tôi không có phản ứng từ tầng ba của bệnh viện nhìn lên cao.Những vì sao nhỏ đang phát ra xa kia anh sang đó lấp lánh rất đẹp mắt vì lại nó.Ngày bé em thích nhất được tôi bế trên tay xoay vòng tròn mỗi lần.Như vậy em sẽ bật cười khanh khách huy cười rất tươi nụ cười mà hiếm.Lâu lắm rồi mới thấy được tôi hỏi chú chuyện này được không.Em muốn hỏi gì mẹ của chú là ai tại sao lại mất.Phải mấy phút sau từ mấy ngày thấy tiếng huy trả lời.Bị tai nạn giao thông smart khi ấy tôi còn rất nhỏ vậy còn mẹ hoàng.Ai mới là vợ chính thức của ba huy luận những ngón tay vào mái tóc.Tôi lúc này tôi gội đầu rồi nên tóc xõa già rất là nhanh khô đến bây giờ vẫn.Cột led nền hay rất dễ dàng chạm vào tận cái tóc.Là mẹ của hoàng còn mẹ tôi chỉ muốn là một bà mẹ đơn thân.Nên đã làm thụ tinh nhân tạo chẳng hiểu vì sao mà mẹ hoàng biết chuyện nên đã đến tìm chúa.Tôi còn nhớ hai người họ cãi nhau rất lâu trong lúc giằng co mẹ tôi đã bị băng.Đường dù bị xe tông.Lúc đó tôi đã khóc rất dữ rồi nhưng cuối cùng mẹ tôi không tỉnh lại.Huy nói nhẹ nhàng nhưng tôi nhận ra sự đau thương trong lời nói của cậu ấy.Tôi không nỡ để cậu ấy ra nữa tôi ngoan ngoãn ngồi im một chỗ để nghe cậu ấy nói.Vì nói rất nhiều nói đến khi tôi ngủ quên trên vai của cậu ấy lúc nào.hai quý vị và các bạn thân mến.Tâm an vừa mới gửi tới cho tất cả quý vị phần ba của bộ truyện này cảm ơn tất cả quý vị rất nhiều cảm ơn.Tác giả diễm my đã đồng hành cùng với tâm an trong buổi trưa ngày hôm nay trên kênh đọc truyện bụi phố.Đúng là sau khi lành hay trong tập truyện này tâm anh cảm thấy rất buồn cảm thấy cũng rất sốc bởi vì pin.Không phải là con của hoàng mà lại chính là con của huy đúng không ạ.Cảm giác như đúng là thượng đế đã sắp đặt sẵn rồi bởi vì vì.Tranh chấp ly hôn thì chắc hẳn là bé bin sẽ được quyền mẹ nuôi và chúng ta phải.Lắng nghe tập cuối của bộ truyện này xem là những điều mà tâm ăn dự đoán tâm anh nghĩ rằng hạnh phúc.Đến với huy thì có đúng hay không xin mời quý vị chúng ta cần chú ý theo dõi nhé.Còn bây giờ thì cho phép tâm anh xin được chào tạm biệt tất cả quý vị chúc quý vị có một ngày làm việc thật nhiều niềm vui và hạnh phúc. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com