Truyện Ngắn Hay Hố đen Cuộc đời Phần 2 Kế Hoạch Trả Thù - Mc Tâm An

truyện ngắn hay hố đen cuộc đời phần 2 kế hoạch trả thù - mc tâm an

Tình cảnh chào tất cả quý vị khán giả đang cùng nhau lắng nghe trên kênh đọc truyện bụi phố.Rất vui khi được gặp lại tất cả mọi người vào khung giờ phát sóng quen thuộc vào ngày hôm nay tâm mà lại tiếp tục đồng hành cùng.Tác giả nguyễn phương.Gửi tới cho quý vị tập hai của bộ truyện hố đen cuộc đời.Quý vị và các bạn thân mến đúng là hồ đen cuộc đời số phận của cô gái tên mai của chúng ta đang vô cùng.Là khắc nghiệt đúng không ạ.Tại sao khi mà được gà đi lấy chồng lại cưới một người đàn ông ngu ngốc và phải làm cây.Mua vui cho chính ba chồng của mình.Sau khi mà gặp vũ rồi thì liệu rằng cuộc đời của mai có sang trang mới được hay không xin mời quý vị chúng ta cùng chúc.Đọc truyện ngày hôm nay để biết thêm những tình tiết nhé.Bị thả thính giả từ đến cũng như thường lệ sau khi lắng nghe xong chuyện thì quý vị đừng quên ủng hộ tâm an bằng cách.Chia sẻ và bấm đăng ký kênh tâm anh xin cảm ơn quý vị rất nhiều và nhanh bây giờ không thể quyết định để lâu hơn nữa.Ta sẽ cùng nhau lắng nghe tập hai của bộ truyện.Phố đèn cuộc đời.Tác giả nguyễn phương.Qua giọng đọc của tâm an.Vụ chắc chắn đã bị bão.Và đây chính là lão béo đang trừng phạt cậu ta và rồi sau đó rất nhanh chóng.Đợi đến lượt của tôi bây giờ tôi phải làm thế nào đây tôi phải làm sao đây giờ lúc chồng đầu.Tôi đang ông lên vì sợ hãi lại béo lắm hết tóc của tôi giật mạnh.Lần đầu len tôi vừa đưa mắt lên khán đài tay bạn.Ở kia tay trái đất mất một cú vào mặt cổ vũ thắng đeo bao tay đấm bốc.Nắm đấm to như quả bóng vậy vũ không kịp né tránh bị hắn đá nghiêng sang một bên.Mũi của anh chạy ra giản dị của lão béo lúc này mới cưới hà.Anh nghĩ chắc chắn bị đánh lệch mũi rồi đúng là cái đồ vô dụng.Đằng sau là lối om sòm khiến tay của tôi đau buốt tôi trong lòng chỉ biết cầu nguyện.Mong vũ sẽ vượt qua được kiếp nạn này vũ đường đó chưa kịp.Thần thì đã kia lại là hạt lên phòng đến lồng ngực của anh như một viên đạn vậy.Thổi mạnh một cái kiểu tay vào ngực của anh.Ảnh chắc chắn bị thường rất nặng lúc này liền ba chân bốn bước.Lập tức đứng không vững những cây gạo khốn nạn kia lại không tha cho anh khánh vũ lên một tiếng .Thủy lao đến bội thêm một cú nữa đạp anh ngã ngửa ra đất.Tôi lúc này không thể nào điện được nữa tôi khẩn cầu lão béo.Em xin anh xin anh tha cho vũ vì sao phải thay cho cậu ta.Chủ tàu cũng là một mạng người từ bao giờ em lại trở nên thương cậu ta như vậy chứ.Em cầu xin anh anh tha cho tụi tao đi làm.Có vẻ mặt không cảm xúc.Vẫn hướng võ đài.Tôi nhìn mọi người xung quanh.Nhưng chẳng ai thèm nhắn cảm.Tìm phạm vỡ kia.Vừa thắng.Đấm đá đối thủ loạn xạ.Nấu giống một con chó điên vậy miệng kêu réo không ngừng.Những người ở đây kích đó.Hàng vừa đừng hút ma túy.Ồn ào gào thét.Gần đó chả biết ai đập nát ly rượu.Mùi cồn bay đến lẫn với mùi mồ hôi và máu tươi.Tôi gần như gục ngã tại chỗ.Đám người xem xong trận đấu vừa rồi sau đó kéo nhau ra về.Anh đang ở trên kia.Nằm im bất động.Tôi vùng khỏi tay của lão béo mặc kệ những người xung quanh.Tuổi nào lên đài.Nếu thật sự anh chết thì sao.Tôi nghĩ.Nếu chết rồi thì thôi vậy.Cho dù có chết.Tôi không thể nào bỏ mặc được người bạn của mình.Lúc này càng người vũ .Tại nhóm đầy máu tươi.Hơi thở của anh trở nên yếu ớt.Tôi ôm chặt lấy anh bảo khóc nức nở.Em hỏi anh rồi.Em xin lỗi.Chẳng lẽ do em nên nghe lời của anh.Chúng ta thực sự.Đấu cùng lại họ rồi.Lúc này anh nói rất nhỏ.Và cho dù rất nhỏ.Nhưng tôi vẫn nghe thấy.Ông ta thật sự có thể chu đáo mọi mặt.Cả thành phố này.Đều nằm trong tay của ông ta.Chúng ta.Phía tây.Thành phố.Hôm nay.Chính là màn cuối cùng của anh.Tôi không hiểu hết được ý nghĩa của câu nói đó.Rốt cuộc phía tây là gì.Tôi chỉ lo cho anh thôi.Bùi đỗ hành giải.Em sẽ sống cùng với anh.Em không thể để cho anh chết ở đây được.Ảnh đột nhiên khởi lại.Mất bóng tròn tròn đồng từ co rút nữa rồi.Rồi ngã nhào xuống đất.Cuối cùng dãy rùa thật mạnh vài cái.Màu đỏ bất đồng.Chỉ chốc lát.Đã có người trên đến.Và tôi bị đẩy ra ngoài.Người vừa tới chính là lão béo.Lão hồi hộp.Sở động mạch cổ.Lệch mí mắt của vũ gia.Mấy phút sau đứng dậy tuyên bố với một sắc mặt lạnh lùng.Đưa nó đi đi.Chưa chết ở đâu.Tôi nghiến răng.Giữ lấy anh.Ông thần là độc ác.Anh ấy như thế này.Còn bốn cái gì.Ông tha cho anh ấy đi.Những lão béo khắc mạng tuổi già.Đưa thằng này đi.Còn con đàn bà đấy tiện này.Cũng sẽ đến lượt mày thôi.Khốn kiếp.Cảm giác của tôi ngay lúc này.Là lão khốn nạn này bản chất và tính.Thật giống một con chó.Thực sự.Chỉ cần nghĩ đến đó tôi.Tuổi tuất thành mở cười.Lẩu hùng hát khỏi tôi.Mày chết đến nơi.Mà mày còn cười được sao.Mày cười cái gì.Chỉ tôi thấy.Ông giống một con chó.Giống một con chó.Lão tà tát cho tuổi hai cái.Cái tàu mạnh gấp mấy lần cái chứ.Khái niệm của túi rách luôn.Máu chậm chậm.Chạy giặc.Tuổi nào đi vết máu nơi khóe miệng.Con chó.Thậm chí.Con chó.Nó hỏng nhân cách kho đông.Tao đã biết từ đâu rồi.Từ cái lúc mà mày dám chửi tao.Mày dám đặt camera theo dõi tao.Tao chỉ xem chúng mày.Diễn được trò này đến lúc nào thôi.Tôi là tôi muốn giết chết cả nhà ông có loại cầm thú cắn người.Để chết hết đi.Chết.Không thể nào để hết tội.Các người hủy hoại cuộc đời bao nhiêu người khác rồi.Lão béo nghe sau tiền liên tiếp.Tát cho tôi hơn mười cái tát.Tôi lúc đó chỉ biết lấy hai tay của mình lên che mặt.Buổi cuối cùng gần như không còn sức lực.Trên người không còn có chỗ nào là không bị đau đớn trên mặt của tôi có quá nhiều chỗ để.Cánh tay của tôi che trên mặt.Và trên bụng.Thì bị lão dùng hai bên đầu gối.Nhắn lại.Lão truyền đi tìm bộ phận mềm mại của tôi để đánh.Trên bụng không biết chúng bao nhiêu đồ đạc quần áo.Trên cơ bản.Tôi không còn cảm thấy đau nữa.Lúc này tôi nhìn thấy cơ thể của vũ bị kéo đi.Tưởng như tất cả đã kết thúc.Thì nó mới thực sự bắt đầu.Dường như mọi cơn ác mộng đang diễn biến giống như vậy.Sao đỏ tôi không còn biết gì.Cho đến khi bị một gáo nước lạnh.Rồi thằng xuống đầu.Khiến cho tôi tỉnh lại.Cả người của tôi đang lõa thể.Trong miệng của tôi đăng nhập một vật hình tròn và chết người của tôi còn mắc đủ loại dụng cụ đánh sở.Không ngờ đến.Camera bọn họ.Đang còn đeo trên cổ của tôi.Không nhắn vậy.Chân người của tôi còn tràn đầy những tinh dịch dính nhất.Tay chân cũng bị xích lại.Tôi cảm thấy hoa mắt chóng mặt không còn cách nào khác.Để giữ được cân bằng.Tại sao chứ.Tại sao có thể như vậy.Tôi không nhịn được.Tôi bắt đầu giằng co.Trên tay của tôi xích sắt.Đất chảy máu.Tiền nhưng tôi lại không cảm nhận được chút đau đớn nào.Phía sau lưng của tôi.Lại chuẩn bị.Bột rách mạch.Đừng có ngốc nghếch.Tôi không thể nào nói được.Chỉ có thể cắn răng chịu được buồn lớp chàng tấm trên người của tôi.Thể loại chào tuấn này.Làm toàn thân của tôi như bị xé rách.Có cảm giác rằng.Lão sẽ tuổi đến mức phát điện.Thiết nghĩ mười đại cực hình thời phong kiến.Cũng đánh như thế này thôi.Bây giờ đúng là sống không bằng chết.Con muốn chết.Không còn khả năng.Tôi chỉ hối hả.Vì sao ban đầu tôi không lường trước được sự việc này.Nước mắt của tôi không tự chủ được mà rơi xuống.Không biết có phải hay không.Ngày mất của tôi cẩm lệ.Khiến cho lão béo hài lòng.Lão nhìn chằm chằm vào tôi sau đó dừng lại một hồi chồng mắt quán.Hiện lên một tia sáng khác.Nhưng tôi không kịp nhận ra.Lão tầm mà vật hình cầu trên miệng của tôi bò ra.Mày có muốn biết.Thằng vũ bây giờ đang ở đâu không.Mặc dù bây giờ chính bản thân của tôi.Còn khó mà bảo toàn được tính mạng.Nhưng.Tôi muốn biết người giúp đỡ tôi khi tôi gặp chuyện đang như thế nào.Ngộ không liên quan tới mọi âm mưu.Chính là do tôi.Giờ tôi sắp đặt hết.Bởi vì tôi.Muốn viết các người.Thì để cho anh ấy đi đi.Tao cho mày.Theo quy định của táo.Hắn ta phải chịu hình phạt bằng côn hình.Ít nhất phải hai mươi năm sau.Mới xuống được giường.Một tên phản bội chủ nhân của mình.Tao cũng không cần.Cả nói về sau.Âm thanh của lão béo lại càng gần nhất.Còn mày.Mày chờ kết cục của mày đi.Mày đang còn tâm trạng để lo cho người khác sao.Mày có muốn biết.Mày sẽ như thế nào không.Mày nhìn đi.Tuổi trẻ đánh mất.Tao bị đánh cho đến từng hút nền.Tên lần đầu hết nhìn màn hình tivi.Trên màn hình rõ ràng là một đứa nhỏ.Chỉ mới mười sáu mười bảy tuổi.Cô bé bốn chân bị xích sắt trói lại.Cả người bị kéo lên trên thành hình chữ đại.Của bé.Chắc chắn đã bị hạ thuốc.Hai gò má đỏ ửng.Ánh mắt mơ màng toàn thân không tự chủ được mà dãy số.Trên người là những món đồ chơi tình dục.Được bố trí khắp nơi.Thậm chí.Chỗ phía dưới là một xương cụ già to gấp mấy lần bình thường làm cho đau đớn.Lên đến tận cùng.Cô bé kia lại bị trói chặt.Không có cách nào khác chỉ biết đứng im chịu trận.Dần dần mắt cô bé chuyển sang màu trắng.Cô ấy thật sự.Đã không thể nào chịu nổi.Mày.Cũng bị như vậy.Chỉ là mua vui cho bọn đàn ông.Bạn đó chính là cái giá của mày phải trả.Tôi đã không đành lòng nhìn tiếp lên màn hình.Chỉ cần vừa nghĩ tới trong đầu.Nghĩ ngày mai nghĩ ngày kia.Mình phải làm như vậy.Dạ dày của tôi từng đợt co rút.Tôi đặt hai tay lên dạ dày phía trên.Nhưng.Không thể nào khắc chế được.Cái cảm giác buồn nôn.Tôi muốn làm điên cuồng.Lão béo lại tiếp tục nói.Đây chính là câu lạc bộ chuyên phục vụ nhằm thỏa mãn nhu cầu của những lãnh đạo cao cấp.Giờ chính tàu sáng tạo ra.Đáng lẽ ra.Mày chỉ biết làm con dâu ngoan thôi.Vốn không điên biết những nơi này.Như là mày ép tao.Mày có lẽ không biết trong này.Có bao nhiêu tên biến thái bộ mập.Đã chờ đến mức tàn phế rất nhiều người.Không.Tôi không muốn.Mày không có lựa chọn khác.Mày muốn bảo toàn tính mạng.Mày nghe cho rõ đây.Tao sẽ chôn sống hai đứa mày cùng với nhau.Tôi có thể.Bảo toàn tính mạng của vũ không.Tôi làm sao biết được.Là anh ta còn sống.Tao sẽ cho mày gặp vũ.Và sau đó tùy mày quyết định.Cưng à.Lão béo kéo tôi đi.Không biết duyên đến lời nào.Lời đỏ rất tối tăm đi vào có một loại mùi rất là.Cho người ta có cảm giác không thoải mái.Kỳ ánh đèn mờ tối bật lên mới phát hiện rằng nơi nào dẫn tôi đến là một nhà tù.Chia thành rất nhiều gian.Có cả nam và nữ.Tất cả đều trong bộ sạc rách rưới bẩn thỉu.Lão béo lên tiếng.Tao thích nhất là đem người ta ra.Từ khi bộ rán sạch sẽ từng chút một từng chút một để nhuộm đen từ đầu tới chân.Tôi không để ý tới lời của lão nói.Chị đầu ánh mắt tìm quanh.Và rốt cuộc.Tôi cũng tìm thấy vũ.Cảnh bị giam ở cuối dãy nhà giam.Khắp người anh đều là máu.Đang khổ bếp lại.Anh không đứng dậy được đang nằm ngốc ngốc dưới nền gạch lạnh lẽo.Bộ quần áo của anh.Vẫn đang làm bộ quần áo hôm trước trên võ đài.Lão béo không tới cần tôi.Dường như muốn để tôi nói chuyện riêng với vũ.Anh vũ là em đây.Anh nghe thấy không.Vụ hè mắt nhìn tôi.Xin gửi anh có chút mùi hiền nhiên tình huống vệ sinh cũng không tốt đẹp.Đầu óc của tôi lúc này không ngừng quay cuồng.Giống như hết thầy.Điều biến thành màu đen.Đèn đến không có giới hạn.Từ đầu sợi tóc nổi lên từng trận lạnh lẽo.Tuổi mất mái mồi.Lão tà.Lão ta đúng là súc sinh.Toàn khuất có miệng khó nói.Hiện giờ trời cao không có mà.Thủ báo thù.Toàn bảo an.Vẫn không làm được.Em sẽ thấy anh.Vụ lắc đầu nắm lấy tay của tôi.Bình an nhé.Lão béo lúc này ngồi ở ngoài kia nói vọng vào.Thương lượng xong chưa.Tôi dứt khoát đứng lên bước ra ngoài.Không muốn cho cũng nghe thấy.Tôi nói.Tôi đồng ý với ông.Nhưng tôi muốn ông đãi ngộ với vũ.Một tuần.Không phải nhìn thấy anh ấy một lần.Được thôi.Tôi mỉm cười.Đây là kết cục tốt nhất.Vũ anh nhất định phải an khang những người lăng mạn đầy tôi và anh.Những người vô tội và kết hoàn cảnh này sẽ có một ngày tôi đùa giỡn với họ giống như một con chó.Bọn họ là cái gì mà tôi phải sợ chứ nếu có một ngày tôi chết tôi nhất.Xin lỗi tất cả mọi chúng cùng xuống địa ngục tuổi nhất định sẽ làm được.Tôi bị giam lỏng trong một căn phòng chật chội nhỏ hẹp ở câu lạc bộ mang tên động không.Lão béo nơi này bị dưới lòng đất nên cũng không khiến cho người ta phân biệt được ngày hay là đêm.Chỉ biết dựa vào kim đồng hồ để nhận biết dù rằng cách phòng giam của bộ không xa nhưng cũng.Cách nào gặp được anh nếu như không có sự cho phép của lão báo tường được sơn màu xám.Không có một chút sức sống màu của sàn nhà cũng là mờ mịt nhìn không ra chất liệu gì.Con người bình thường vào đây chắc chắn là không chịu được nhưng đối với một cái thèm sống.Sao được sống sót để báo thù rửa hận như tôi tôi không thấy sợ hãi hãi tủ tôn.Tôi chỉ nghĩ làm sao để thích nghi được với nơi này lại béo chưa bắt tội tiếp.Lão nhai vì vết thương trên mặt và người của tôi chưa lành nhưng lại thường xuyên nhất dùng vũ.Để uy hiếp rồi ngoài ra còn cho tôi xem một căn phòng căn phòng này vừa được.Mùi hôi thối số ế xong lên đồng lạc thật sự khiến người ta chóng mặt.Phòng tôi ấy là một tình cảnh trước ngày tôi chưa từng thấy hơn mười mấy người phụ nữ có cả ra.Bà trẻ em đang trôi giúp trong căn phòng âm u và ẩm ướt trong phòng chị thấy mấy cái.Rách rưới vài cái thau một cái bàn xiêu vẹo nhà có người đến bọn họ.Không hẹn mà cùng ngẩng đầu lên.Chồng mắt có vài thứ đã sớm bị thời gian làm phai mờ.Nhưng có một vài thứ khác.Vẫn cực kỳ sáng.Lão béo lúc này nhìn tôi cười độc ác.Đó chính là cái giá phải trả.Cho những kẻ không biết trời cao đất rộng.tám trò muốn bỏ trốn.Muốn chống đối ta đến cùng.Tôi không thể hiểu được.Một nơi như thế này giam cầm bao nhiêu con người ở phía dưới.Hơn nữa máy năm nay.Quốc gia nhiều khắc kiểm tra.Nhưng mà tại tao lão ta.Làm ăn càng ngày càng tốt.Không bị ai phát hiện ra nơi này.Hai bọn họ biết mà vẫn làm ngơ.Những con người kia liệu rằng người thân của họ.Có bao giờ tìm họ hay không.Đã nắm được thóp của tôi.Thế ông còn sợ cái gì.Tôi cũng không muốn.Sống trong đời này đó.Đúng là con dâu vẫn thông minh hơn người.Mấy người da mềm như thỏ.Vào đây một năm thôi.Là biết kết cục rồi.Cho nên.Đừng mong phản bội tao thì một lần nào.Yên tâm đi.Mọi giao dịch đều kèm hoa hồng cho con.Được chứ con chó.Hàng tháng.Cách gửi thai.Thư và tiền về cho gia đình của con.Cha mẹ của con.Chắc hẳn là vui lắm.Tùy ông.Tôi như cá nằm trên thớt.Tôi làm gì còn lựa chọn.Nhưng vì sao bọn họ không còn giá trị với ông.Tại sao không thả họ đi.Tại sao không cho họ một con đường sống.Con trâu à.Con ngu con giả vờ ngu đấy.Cho bọn điểm đó ra ngoài.Để chúng tiết lộ bí mật này.Những kẻ đã nhìn thấy nơi đây.Chỉ có chết.Mới thoát ra được.Nét mặt của tôi bình tĩnh.Không để lộ ra rồi một chút cảm xúc.Nhưng trong lòng tôi.Đã sớm đem những người kia.Thành một phần của kế hoạch.Họ phải được cứu ra.Tuổi tin tưởng hơn mười ngày bắt muỗi của tôi đã lành lặn trở lại.Lão béo có ý định làm tối đến cho một cán bộ cấp cao nào đó thưởng thức.Lão muốn khống chế tôi hoàn toàn.Nên đồng ý cho tôi gặp riêng vũ.Lần này tôi được vào tận bên trong phòng giam giữ của anh.Anh mặc áo màu trắng gầy trơ xương nằm trên mặt đất.Bắt mạch sát.Bài tóc đèn tính phải viết bụi bẩn.Tán loạn.Không theo kiểu gì tựa như chủ nhân.Đang dần dần mất đi sinh khí.Mỗi một lần thở dốc.Điều mang đến cho anh vô tận thống khổ.Anh gần đây có tốt không.Ảnh có thể bị không muốn tôi lo lắng.Lên liền an ủi tôi.Không sao đâu chỉ là chân không đi được.Không biết xã hội bên ngoài thế nào nhỉ.Nếu có một ngày.Anh không thể nào bước ra thế giới bên kia.Mong em.Sống hay cuộc sống của anh nhé.Nhất định sẽ có một ngày.Hãy tìm cách.Giúp anh qua khỏi đây.Ảnh nhìn em.Anh phải kiên trì.Thủ cũ nợ mới chưa trả được.Nhận định ai phải sống thật tốt.Ảnh hưởng với em.Anh không được bỏ cuộc.Ảnh hứa.Hôm qua anh mơ một giấc mơ kỳ lạ anh thấy hai chúng ta.Ở một nơi rất xa.Ảnh cười dùng môi của mình dính đầu và hôn em.Em hôm trả lại anh.Ở bên ngoài lúc đó rất trong xanh.Tôi nghe anh nói như vậy chị còn biết cười buồn.Không biết ngày đó bao giờ sẽ tới.Nếu có một ngày như vậy nếu có một ngày có thể ra khỏi đây.Tôi sẽ dùng phần đời còn lại của mình để chăm sóc cho anh.Bọn tôi sẽ về quê trồng cam.Nuôi trâu và dệt vải.Hãy sống cuộc đời tự do mỗi ngày cùng nhau.Ngắm bầu trời trong xanh.Tôi không biết đó có phải là tình yêu không.Nhưng thật sự thương anh và có phần áy náy nếu không vì sự nóng vội và bất cẩn của tôi.Ảnh vẽ không thê thảm như thế này tuổi mạnh mẽ ôm chặt lấy anh.Anh à.Để em ôm anh một cái nhé.Như vậy mới có thể tiếp tục đối đầu.Với lại béo.Và với thế giới này.Anh im lặng ôm lấy tôi thật chặt.Khi tôi vừa bước ra khỏi phòng giam bỗng nhiên có một người đàn bà lao vào tôi.Người này đã ngoài năm mươi tuổi khuôn mặt khắc khổ.Ăn mặc rách rưới.Bà ta run rẩy hát lên.Tổ đình cô.Tôi cẩu tìm cô hãy cứu lấy chúng tôi.Sau đó bà ta nhét vào tay tôi một miếng giấy.Lúc này bên ngoài.Bọn lão béo mấy thằng đệ từ.Đã xông vào bên trong.Tôi từ trong hoảng loạn.Khôi phục tinh thần.Nhanh chỉ giấu mảnh giấy ở trong áo ngực.Mấy thằng đệ tử của lão béo rất nhanh chóng đã đến.Kéo người đàn bà kia.Ra khỏi người của tôi.Lão béo lúc này hết lê.Đánh chết đó địt cái bọc cứng đầu.Cả đời này cứng đầu chống tao à.Đến chết mà vẫn cứng đầu sau.Người đàn bà kia lúc này mới ship lên.Trời cao có mắt.Ngày tàn lụi của tứ gia.Làm đệ tử của lão béo thật sự rất hùng hãi.Người đàn bà kia bị đánh bị đấm.Bị đạp bị đá.Còn tôi.Tôi chỉ biết chưa mắt đứng nhìn căm hờn và vẫn mất nhưng tôi không thể nào làm được gì.Thường bà ta cắn lưỡi chết rồi.Xử lý thế nào đi à.Theo cách cũ mà làm.Tôi bước về phòng.Trong gian phòng đơn sơ chỉ có một cái bàn gỗ một cái giường mấy vật dụng cá nhân.Quan sát thật kỹ căn phòng truy lùng mọi ngóc ngách cho đến khi chắc chắn không có camera tôi.Cầm lấy tờ giấy bên trong người ra.Bên trong là một tờ giấy đã ố vàng.Có khi khoảng hơn ba mươi cái tên.Tất cả chỉ có như vậy.Tuổi bắt ốc suy nghĩ cũng không hiểu vì sao.Bà ta lại đưa cho tôi cái thằng sách này.Người đàn bà nhào vào chết người của tôi là ai và tại sao bà ta lại đưa cho tôi mảnh giấy này.Tại sao bà ta lại gọi lão béo là tớ ra.Người này rốt cuộc.Muốn chuyển tin tức gì cho tôi.Là bảo nói với tôi về kìa.Sẽ cho tôi phục vụ một cán bộ cấp cao của thành phố.Những người kia muốn đưa tôi đến biệt thự riêng của ông ta.Tôi trong lòng lúc này thoáng có chút vui mừng.Nghĩ rằng mình sẽ được ra ngoài ít nhất tôi có thể được nhìn thấy bầu trời.Biết đâu tôi có thể trốn thoát rồi tìm người đến cứu vũ cứu những con người về.Hội kia.Nhưng mà lão béo gian hùng đó thật sự quá nguy hiểm.Trước khi bước ra khỏi động không đáy tôi bị bịt mắt và trói chặt tay chân.Trong mắt của tôi chỉ là một mảnh tối đen không có chút ánh sáng dù chỉ là nghe nói.Tôi bị đưa lên xe.Tựa vào bên cửa kính cửa kính xe hơi mmột khe gió lạnh từ bên ngoài thổi.Khiến cho mặt tôi có niềm đau.Tôi mới lên tiếng hỏi tên lái xe.Chúng ta đang đi đâu thế.Đến nơi thì cô biết.Cô đừng có hỏi nhiều.Biết nhiều thứ.Chị làm cái chết đến với công nhanh hơn thôi.Với lại chúng ta.Chỉ là những thứ thấp hèn.Không dám quá vận đâu.Vậy.Anh tên là gì.Xin lỗi cô.Tôi không thể nói.Tôi nhà hàng nói như vậy tôi biết rằng tôi chẳng may ra được tin tức gì quan trọng.Cho nên suốt dọc đường đi tôi cố gắng im lặng.Nơi tôi đến tưởng như rất xa.Bước trưởng phải đi mất vài tiếng.Nếu đoán không nhầm chính là biệt thự ở trên đồi hoặc là một nơi nào đó.Thiết kế theo kiểu khu sinh thái.Vì bên tai của tôi nghe được tiếng chim đang kêu đang gọi và tiếng.Thổi qua cây cối.Có vẻ như đặc biệt âm lạnh.Xe ô tô đi thẳng vào trong sân sau đó gã tài xế bế tôi lên lầu.Lúc này tôi mới được mở bịt mắt ra.Nhưng chân tay của tôi đang bị khóa chặt.Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.Đang ngập tràn bóng đêm thấy không rõ phong cảnh sapa.Ảnh đèn điềm điềm nhưng sao đang nhanh chóng hiện ra nối liền thành một.Trường long.Tôi đã lâu lắm rồi không được nhìn thấy không sang bên ngoài nên cố gắng mở to mắt.ba.không trường long đến xuất thần.Trong đầu của tôi.Đều là lời nói của vũ hồng châu.Nếu có một ngày.Em có thể nhìn thấy bầu trời hãy nhìn thay cả phần của anh.Sau khi thỏa thuê ngắm nhìn một khoảng bầu trời ngoài kia.Tôi mới có thời gian để quan sát nơi này.Căn phòng ngủ này rất lớn.Sofa bàn trà cửa sổ sắt đất.Tủ quần áo sáu cửa.Rừng lớn nhà vệ sinh.Còn có vài mét vuông chống.Trong phòng trang bị đầy đủ các loại đồ chơi tình thú.So với ngôi nhà của lão béo thì nơi này ước chừng rộng hơn rất nhiều.Hơn nữa.Chủ nhân của nó cũng rất tàn bạo biến thái.Dạo này chắc chắn là trên cơ.Quần áo béo rồi.Tiếng mở cửa.Bước vào bên trong phòng.Là một lão già.Bản vẽ dữ dằn.Da trắng bộ phim.Nét mặt của lão cho dù không không mát như lão béo.Nhưng lại có chút gì đó rất giả tạo.Tiểu đê tiện.Tuần tới rồi à.Lão cầm lấy ly rượu trên bàn.Uống cạn rượu bên trong.Sau đó hút một điếu thuốc.Lão nhìn chằm chằm vào tôi.Uống thử một ly chứ.Tôi.Tôi không biết uống rượu.Lắng nghe tôi nói như vậy chỉ cười.Sao đỏ cầm tàn thuốc vừa hút xong.Đi về phía của tôi.Bà đâm xuống phía trong bắp đùi của tôi.Tàu đỏ xoay đề tàn thuốc vài lần.Xác nhận tàn thuốc thực sự dập tắt.Mới đem tàn thuốc lấy ra.Theo hành động quần áo.Tuổi hết thả một tiếng.Mồ hôi từ trán của tôi.Chạy xuống ảo ào.Uống cạn ly rượu đi tôi nghiêng đầu dùng đầu lưỡi của mình đi.Bài cái miệng thế nào cũng không với tới miệng ly chưa đừng nói là uống cạn.Tôi mất bình tĩnh dùng cầm hết một cái ly rượu kia lộn một vòng trên giường trắng.Đó tôi xuống sàn nhà tôi nói là uống cà phê chứ không phải là hết nó đi.Tôi tôi không uống được cả kia dùng tay trái.Áo đầu tôi qua ngón tay bóp cầm của tôi khiến cho tôi buộc phải mở miệng tay phải đem nguyên.Tiểu đầu giường sau đó đổ vào miệng của tôi tôi lắc đầu chống cự không chịu uống.Lão đánh một cái vào bụng của tôi nhận lúc tôi vô ý thức kêu đau thì rót hết rượu xuống.Trong khoang mũi của tôi có rất nhiều tiểu tôi bị sặc ho khan không ngừng.Khi nào cảm giác uống hết cả chai rượu thế nào không nghe lời.Sẽ bị phạt cho nên phải ngoan mất tiền mua em rồi.Tất nhiên không phải để làm một con rối từ già nói rằng em rất đáng yêu cho nên.Giữ em lại em mà dám làm mất lòng của anh ấy cứ dao tao liền xương em ra.Nghe nói em có một thằng nhân tình tên là gì ấy nhỉ cái gì ấy nhỉ.Tôi nghe nhắc đến tiền của anh chỉ biết nằm im lặng cắn răng chịu được nghe những lời nói.Sống sửa và những cử chỉ vuốt về thô thiển của lão già kia lão cầm tay tôi.Đặt một chỗ đó của lão tà tại tôi cứ nhắc đặt trên đó lão.Hai đùi của tôi tạo ra rồi dùng các cơ thể to béo của mình rằng tôi xuống giường một tay.Giật hai quai váy có tụt xuống rồi sau đó.Quần áo lót của tôi.Nhào lộn tăng zenit.Bản thân của tôi lại không ngờ.Trong chai rượu kìa có thành phần thuốc kích dục.Năng lực của thuốc kích dục.Không thể nào coi thường được.Chỉ sau vài phút ngắn ngủi ca người của tôi cảm thấy rất nóng rất khó chịu.Rất không thoải mái.Hiện tại ngoại trừ khiến bản thân thoải mái hơn.Tôi không thể nào để ý tới liêm sỉ.Lão già kia đưa về tôi ánh nhìn khi yêu.Nhận biết tôi đã ngấm thuốc.Cho nên cởi trói cho tôi.Tôi tự mình bỏ tới.Vội vàng muốn cởi bỏ quần áo của lão đầu lưỡi không ngừng liếm.Tội nghiệp bị điên hả.Không chờ được.Dùng xăng.Gắn liền người quần áo.Tay của tôi.Dùng.Để xa lắm cái vật kia của lão.Tuổi chủ động trèo lên người cô giáo.Và bắt đầu.Tiến vào.Tôi lập tức vững vàng hút lấy ánh mắt của tôi lúc này tại đi.Mở mở.Miệng của tôi hé mở.Nước bọt từ khóe miệng chảy ra.Lão già khốn nạn.Dường như đã quá dạn dĩ trong tình huống này.Em tin anh.Hình ảnh tiếp tục đi.Lẳng lơ.Xem ta.Em cũng không phải là không thỏa mãn nhỉ.Lão già sau đó xuống giường.Cầm nắm ngón tay và đưa cái dương cụ già.Thu đưa đến cho tôi.Lần thứ hai lão tiến đến.Đem cây dương cụ già kia nhét vào.Chứa hai cây dương cụ trong cơ thể của tôi.Khiến cho tôi vạn cái hôm sang một bên.Lúc này.Lão bán ra.Tôi đang còn đỡ đặt.Lão mặc lại quần áo cho tôi sau đó như cũ và trói chặt tôi lại.Lúc tôi bị cho lên xe.Tôi đang còn bị thuốc kích dục không chế.Các tài xế dùng một gáo nước lạnh hết bảo mật của tôi.Khiến cho tôi có một chút tỉnh táo.Lúc này tôi mới cảm thấy phía dưới rất đau.Cái thủy tinh chủng nhấn nhá trào ra trong người tôi.Chạy dọc theo làn da trắng muốt.Khiến cho tôi.Càng thêm tuyệt vọng và chán nản.Cứ như vậy.Mà bán mạng cho bọn chúng như.Tôi cảm thấy.Mình đã rơi vào đầm lầy.Và không bao giờ.Có thể leo lên được nữa.Khi tôi được đưa về lại động phòng cháy thuốc kích dục cũng hoàn toàn mất tác dụng.Lúc này đây tôi mới thấy toàn thân mệt mỏi và đau đớn.Tài sản của tôi không còn bị trói nữa.Mắt của tôi có thể nhìn thấy mọi vật xung quanh.Nhưng mà không trung vẫn đen nhìn nhìn.Em cho người ta không thể nào thở được.Tôi bước vào trong phòng nhỏ.Làm vật xuống giường.Bên ngoài có tiếng gõ cửa.Tôi cứ nghĩ là lão béo.Nhưng khi cố lên tao mở cửa.Thì không đúng.Bên ngoài là một người đàn bà ngoài bốn mươi tuổi.Bị xích ở chân.Bộ quần áo mặc trên người có thuốc sạch sẽ.Gương mặt.Cũng được cắt.Và chải gọn gàng.Cô mai.Chứ già nói rằng.Tôi phục vụ có tắm rửa.Tôi tên là nguyệt.Trong lòng có chút khinh thường.Là người việt nam.Sao không dùng tên việt nam.Lão già biến thái ấy tại sao lại gọi là tứ ra chứ.Cứ ra.Cô vừa gọi tới cha là ai.Người phụ nữ kia có chút miễn cưỡng nhìn tôi.Chứ già là ông chủ của chúng ta.Ông chủ của chúng ta là thứ ra sao.Người phụ nữ kia không nói gì nữa mà diều tôi bước vào trong phòng tắm rửa.Bà ta nhìn phòng tắm nhỏ.Trong đôi mắt có chút buồn thương.Chúng tôi rất nhiều người.Muốn có một chỗ tắm riêng thế này.Nghĩa cảnh mỗi người một ngày được cấp cho một số nước sinh hoạt.Thật là đáng sợ.Tôi là người khôn khéo nhất.Nên ít ra còn được đi làm.Dáng vẻ của tôi còn được sạch sẽ một chút.Và được dùng nhà vệ sinh chung với bọn bảo về.Nghe tàu tôi không nhận được.Mà trào phúng công lên khóe miệng.Hít một hơi thật sâu.Cuộc sống của tôi.Mà có người mơ ước.Mỗi ngày ứng xóa một tên béo bụng phệ tai to mặt lớn.Đổi lại được một chút nước sạch.Và một gian phòng nhỏ.Nếu là như thế.Tôi thật sự muốn sống cuộc sống của các người.Tỏi ngâm mình trong bồn nước bút máy.Thân thể vì vậy có chút dễ chịu hơn.Cũng có thể tin tưởng để bước ra ngoài.Phía bên ngoài phòng tắm.Người phụ nữ này chuẩn bị ăn cho tôi.Làm tóc cho tôi.Tôi chỉ còn xác người đàn bà này.Bà ta nhìn nét mặt.Không có gì là người xấu.Tuổi có chút thăm dò.Cô nàng.Chị này.Chị ở đây bao lâu rồi.Tôi ở đây mười bảy năm rồi.Tại sao chị không có ý định ra ngoài.Chẳng lẽ chỉ định chôn vùi thanh xuân của mình ở đây cả đời sao.Không thể.Không thể đâu.Ý đồ này cái giá của nó phải trả rất lớn.Không người nào dám động tới bọn họ.Tại sao chứ.Tại sao lại không thể chứ.Vì mạch máu của thứ già rất lớn.Lần trước không biết chết bao nhiêu người.Đây là thế giới ngầm.Nhà nước pháp luật.Không thể nào với tay đến được.Bọn họ muốn thế nào thì được thế đó.Cho dù chúng ta có chạy trốn tới chân trời góc bể.Chỉ cần bọn họ còn không buông tay bọn họ nhất định có thể tìm tới.Tôi mãi mãi.Không bao giờ tìm lại được tôi của trước kia.Hiện tại tôi chỉ vì sinh tồn.Không có gì nghĩ không có linh hồn.Chỉ là còn sống mà thôi.Vậy thì.Chúng ta cứ để cho bọn họ trả đạt.Đổ bớt nhân phẩm.Chở đến kỳ chế tư.Chúng ta chỉ là nhân vật thấp hèn.Không muốn làm cho mình đắm chìm trong thống khổ.Thì lựa chọn thảm thời.Là quên đi tình cảnh hiện tại.Dù sao bây giờ.Chúng ta đều thân bất do kỷ.Vậy không lẽ chúng ta.Tất cả chúng ta kể cả tôi cứ như vậy mà sống như.Cô mai này.Chúng ta hết cách rồi.Uống gì cho dù có trốn khỏi nơi này.Chúng ta có năng lực để đi đâu.Không giấy căn cước không nơi ở không tiền bạc.Liệu rằng chúng ta có thể sinh tồn.Thế giới này tràn ngập tàn nhẫn.Hôm nay từ cái địa ngục này chạy thoát ra ngoài ngày mai.Thật có khả năng.Lệnh nhảy vào.Một cái hố lửa khác.Tôi không nói thêm gì nữa.Chị lặng cùng với người đàn bà kia rơi lệ.Quần đó tôi không tài nào đi vào giấc ngủ được.Biểu tình lại ra nhìn chằm chằm lên trần nhà.Tưởng như vậy.Mày làm đồ chơi cho bọn họ đến chết hay sao.Tôi không phải như vậy.Bọn họ cũng không phải như vậy.Có một ngày sẽ cứu được bọn họ ra.Sao bảy ngày tôi không nhìn thấy lão béo tới tìm tôi.Trên người vết thương đã phục hồi sáu thứ bảy phần.Chỉ là tầm vẫn như cũ và chìm trong bóng đêm.Rất kỹ.Cũng có thể xuống giường và đi lại.Lão béo lại tìm tôi giống như sớm biết được.Vào ngày hôm nay tôi sẽ lành vết thương và.Xem giá.Cô phục hồi không ít nhỉ.Lão già họ vương đó.Không chơi ai thì thôi.Đã chơi thì liệt tường viết nhất là năm ngày.Bàn tay của lão béo đi xuống.Dao động trên cổ của tôi.Sau đó bàn tay lại chụp lên bộ ngực căng tròn của tôi.Hung hăng và xoắn.Ngón tay kẹp lấy đỉnh nụ hoa.Bắt đầu dùng sức và lôi kéo.Sợ lúc mà tôi tưởng như mình lại chuẩn bị hứng chịu sự tra tấn hành hạ của lão béo này lão đột.Buông tay tôi ra.Đứng thẳng dậy.Bà nói với tôi.Doraemon đồ chơi.Bị người khác sử dụng bị thương.Anh không có hứng thú.Chơi đứng trên không đủ kích thích.Về sau.Thân phận của em chính là món đồ chơi.Của giới quý tộc.Của các đại gia lắm tiền nhiều của.Hoặc là em bị giam cầm.Những con đàn bà không biết điều kia.Mỗi ngày nhìn thằng vũ từng chút từng chút một.Bị cắt ra xẻ thịt.Thế nào.Em thích loại nào hơn.Loại nào tôi cũng đều không.Đương nhiên là những lời như vậy tôi chỉ dám nói trong lòng thôi.Vì tôi biết bản chất tàn bạo của lão béo này.Tôi cảm chị.Từ khuất phục và thở dài.Thùy anh.Vậy thì bắt đầu từ ngày hôm nay.Mỗi ngày.Đều sẽ có mấy người cố đô.Điểm dạy cho em.Cây gọi là sinh hoạt thượng lưu xã hội.Dạy cho em các loại xã giao lễ nghi.Xã giao đối thoại.Em phải là một món hàng thực phẩm đỉnh của đỉnh.Một món đồ chơi cao cấp nhất.Tôi không rõ lão béo vì cái gì mà muốn làm như vậy.Cũng có thể giống như lão nói.Muốn biến tôi thành một món hàng khác biệt.Tôi có học hay không không phải là do tôi quyết định.Cho nên tôi chỉ có thể mỗi ngày học tập.Và tôi phải khiến cho nó.Thực sự mới mẻ.Đến bây giờ tôi cũng thật hoàng huy về chính mình.Tôi đang kiên cường.Hay là tôi đang yếu đuối.Tôi yếu đuối đến không dám phản kháng lại vận mệnh yếu đuối đến sợ bị tra tấn.Mở buông thả quyền lợi làm người.Điều gì nhất tôi cảm ơn lão béo.Chính là lão cho tôi được học.Những điều mà tôi chưa bao giờ được biết ở thế giới ngoài kia.Thời trang này.Cách cư xử giao tiếp.Bảng ngay cả cách làm tình gợi cảm.Bốn năm dài đằng đẵng trôi qua tôi cũng học được thế nào là sức.Món hàng cao cấp.Đường tới bọn đàn ông cười nói kia.Tôi cố gắng phục vụ.Cố gắng tìm kiếm niềm vui cho bọn họ.Cũng tiếp xúc với một số bọn đàn ông khác nhau.Những thằng to béo.Thích đồ kích dục.Tôi cũng có thể chơi cùng.Những lão già khốn kiếp biến thái.Tôi cũng có thể chiều.Nhưng các chỉ thức sớm lên giường trở thành một con thú.Tôi có thể chấp nhận được tôi học được cách cách phải thích ứng trong mọi tình cảnh.Bọn họ muốn tôi cười tôi liền cười hi vọng tôi khóc vậy cố gắng mày.Nước mắt ra lại béo rất hài lòng về tôi nhưng lại không dối lòng cảnh giác.Mỗi lần được ra ngoài bầu trời luôn là một mảng đen tối ánh sáng vẫn chưa chịu đến với tôi.Tôi nhẫn nhịn tôi nằm gai nếm mật như trong sách vẫn nói quân tử trả thù mười.Chưa muộn mấy câu này tôi học từ lão béo và sau này cũng áp đặt lên người quần áo.Mỗi tháng lại béo đều cho tôi viết thư và kèm theo đó là một số tiền.Bố mẹ tôi dù chưa từng thấy mặt tôi nhưng có lẽ được số tiền kia mà an ủi suốt mà.Làm quà nhưng họ chưa một lần tự hỏi rốt cuộc con gái của họ cũng khỏe à.Tại sao chỉ viết thư mà chưa từng gặp rõ có lẽ họ chưa từng xem tôi là con.Nghĩ đến khả năng này trái tim nhỏ bé của tôi đột nhiên giống như bị ai.Nó đâm một nhát có chút khó chịu cảm giác giống như động vật bị bỏ rơi.Còn vũ mấy năm qua dù không thể đi lại nhưng anh có thể tập.Vài bước trong các nhà sách nhỏ hẹp mỗi lần tôi vào thăm anh anh đều cười.Hãy kể cho tôi nghe những câu chuyện ngày bé về phong tục quê anh thi thoảng cao hứng.Dạy hát mấy bài dân ca tôi chưa từng nghĩ anh lại có thể khiến người ta thoải mái nhưng.Tuy không phải là giọng hát cực tuyệt phẩm nhưng chính xác lại làm cho người ta nhìn.Không được rơi vào xuất thân tôi cũng nương tựa vào anh và tinh thần lạc quan của anh.Để đổi lấy một chút bình yên cho tâm hồn.Còn lạc quan.Về tương lai.Nếu một ngày nào đó.Được ra khỏi đây.Ra khỏi cái động không đáy này bọn tôi nhất định.Sẽ đến một nơi có biển.Vì tôi thích biển thích nghe tiếng sóng vỗ về thích ngắm mặt trời mọc.Thích ngắm hoàng hôn mỗi ngày.Những người bị giam cầm trong nhà tam có vài người lại chết.Chết vì bệnh tật chết vì tự tử.Số người còn lại chỉ đếm trên đầu ngón tay.Cũng không biết bọn họ bị chôn hay là ném xác đi đâu.Những những con người còn lại.Một ngày nào đó tôi nhất định sẽ kéo họ ra khỏi nơi đây.Chị nguyệt trở thành một người thân tín bên cạnh tôi.Qua một thời gian biết tôi luôn nung nấu ý định trả thù thiếu mọi người.Cũng dần dần mở cửa lòng với tôi.Chị kể về câu chuyện hơn hai mươi năm về trước.Danh sách ba mươi người mà tôi đang nắm giữ chính là một nhóm nữa công nhân.Bị bắt cóc xuống động không đáy.Để làm gì.Để làm gái.Sau đó hết thời liền bị giam giữ để che giấu bí mật.Họ vẫn luôn mong một ngày nào đó sẽ được ra bên ngoài.Người đã khuất.Lại mong xương cốt được trở về quê hương.Tôi thật sự tình nhạc vô cùng.Một lúc mất tích thì ba mươi con người tại sao.Lại không có ai can thiệp.Chị nguyệt lúc này thở dài nói với tôi.Bảo dạo ấy.Đất nước mới trải qua chiến tranh.Người ta ăn còn chưa đủ.Uống gì lo đi tìm người.Hơn nữa lại thấy mấy tỉnh miền núi xa xôi.Đám người bị bắt.Đa phần toàn mấy cô gái bỏ đi bụi hội chích các kiểu.Ai người ta muốn tìm về làm gì.Và lại.Ở đây ai cũng được hai từ hết cả rồi.Tại sao.Lại thay tử hả chị.ba con người ấy đều được lão béo lại khai tử mất tích.Chế tạo bảo vật sập hầm.Vậy.Còn chị.Ở đây lâu như vậy.Có biết khi họ chết.Họ được chôn ở đâu không ạ.Phía tây thành phố.Tôi tưởng nghe trống tứ ra.Tổng tài nói như vậy.Phía tây thành phố huế.Đúng vậy.Tôi liên tưởng đến vũ đến câu nói của anh.Ảnh chắc còn phát hiện ra điều gì đó.Bốn năm qua anh nhẫn nhịn không chịu nói ra.Có lẽ chính là sợ tôi mạo hiểm.Nhưng mà bây giờ cho dù biết phía tây có cái gì.Tôi không thể nào đếm được phía tây.Tôi không biết tôi phải làm sao bây giờ.Hôm đó tôi được gặp vũ theo đúng lịch trình.Anh ngồi trong phòng tối.Những đôi mắt của anh sáng ngời.Bốn năm qua.Người đàn ông và tôi hết lòng vào về.Trải qua không ít vòng bà khuôn mặt tính.Trở nên trầm tĩnh hơn rất nhiều.Ảnh có tốt không.Bạn nhiều trước đây.Anh vũ.Phía tây thành phố.Câu này anh từng nói có nghĩa là gì.Bốn năm qua em quên mất rồi.Nhưng hôm nay có người nhắc lại chuyện em thực sự nhớ ra.Anh cũng từng nói với em về phía tây thành phố có đúng không.Ảnh đối giống ánh mắt sau đó như chết lặng.Một câu cũng không nói gì.Dường như anh đang suy nghĩ việc gì đó.Anh à.Nếu như đó là mấu chốt nằm đấy tự do của chúng ta.Thì tại sao anh không nói.Tại sao ạ.Không.Không có gì hết.Anh đang tính toán.Bài giảng chuyện này không vội vàng được.Em quá khổ rồi.Anh không muốn em một lần nữa gặp nguy hiểm.Anh thả cả đời này bị giam cầm ở đây.Còn hơn lái phải nhìn em.Một lần vì anh mà chê.Anh không thể nào.Đưa em đến vực sâu được.Những tự do là vô giá.Anh không nói.Em nhất định có cách tìm ra chân tướng.Ảnh vũ.Anh biết tính của em cơ mà.Cho dù thịt nát xương tan em không thể nào từ bỏ được.Thầy bị bắt em đi đường vòng.Anh có thể cho em một đường thẳng không.Anh không muốn chúng ta cãi nhau.Chuyện kia anh vĩnh viễn không bao giờ muốn em đi vào con đường chết.Nếu như anh không nói.Vậy thì.Em sẽ tự mình tìm ra.Vũ suy nghĩ hồi lâu.Cuối cùng anh bất lực lên tiếng.Đó là một nhà máy xử lý chất thải.Giao lưu bảo lộc ra.Nhưng thực chất.Đó chính là nơi xử lý các xác chết.Và sản xuất ma túy.Messi quan trọng.Con người biết rõ bí mật này.Đó chính là anh em vương hồ.Anh em giang hồ.Anh em nhà này tôi biết.Cũng từng phục vụ qua vài lần.Chúng rất biến thái.Rất là đúng mà.Tao có sở thích là chơi chung.Mỗi lần lên giường cùng chúng.Báo hại tôi vài ngày không thể nào ăn được cơm.Lão béo dù không bằng lòng.Nhưng lúc nào cũng để cho tôi phục vụ.Chứng tỏ.Lão béo cũng để anh em chúng vài phần.Tôi mỉm cười trong đầu.Ta tự mình vạch riêng một kế hoạch.Trên chiếc giường lớn mức trưởng có thể chứa được năm đến sáu người.Lúc này tôi cùng với hai anh em nhà huy mặt sắt.Đẳng cấp gà rừng của một chỗ.Tôi thực ra đã tính toán đánh nhau một trận.Có thể hay không.Đánh thắng bọn họ để đổi lấy được tự do.Trước khi quyết định.Biến anh em nhà huy mặt sắt vào trong kế hoạch của tôi.Tôi cũng tính toán rất kỹ rồi.Cho nên so với những lần trước gặp.Lần này tôi chuẩn bị tinh thần đối phó với anh em nhà này.Huy mặt sắt.Nâng cảm của tôi lên.Dường như đã từ rất lâu không gặp em.Em trắng lên một chút nhỉ.Vượng hồ cầm lấy bộ ngực của tôi.Những nơi này.Như thế nào lại không to lên được đấy.Huy mặt sắt cười với buôn hồ.Ác độc.Và nhét vào mông của tôi.Bạn ơi này nữa này.Dường như cũng không to lên.Sau đó huy mặt sắt quỳ gối xuống trước mặt tôi nắm lấy mỡ tóc dài của tôi.Làm cho tôi cảm thấy rất đau đớn.Những lại khóc không ra tiếng.Đồng thời hán ta còn nhân cơ hội đó.Đem cái thứ khốn kiếp photos nhét vào trong tiếng việt.Nhỏ nhắn đang hé mở của tôi.Tôi cố gắng phục vụ hắn.Giải vở biểu tình say mê tận tình.Huyết áp tại khoa nội.Thật là ẩm ướt.Em làm cho chúng ta thoải mái rồi đấy.Nói xong vườn hồ đem hai ngón tay sát nhập vào bên trong của tôi.Một lát cũng không dừng lại.Cứ như vậy gia bảo rất nhanh.Tùy dạng tôi bị bọn họ chiếm hữu hơn vài lần.Nhưng vẫn khiến cho tôi cảm thấy khó chịu.Bà nhớ mày đau đớn.Huy mập sát.Cần giữ chặt lấy đầu của tôi.Càng lúc động tác đồng đưa càng nhanh hơn.Tôi dùng chút kỹ xảo của mình cắn nhẹ.Khiến cho huy mặt sắt điên cuồng hét lên.Sao đỏ.Ăn bánh vào khoang miệng của tôi một dòng khí tang tôi.Làm cho tôi ho khan muốn phun ra.Vì mặt phát lúc này.Ác liệt.Nắm lấy bàn tay của tôi.Bóp.Của con nuốt vào không.Nuốt vào.Tôi không biết làm gì khác.Tôi chỉ có thể nuốt xuống bụng.Một ít tinh dịch.Không kịp nuốt vào trong.Chạy dọc theo cái cổ mảnh khảnh.Tài vượng hồi lúc này gần nhà.Đem tin tức nóng bỏng bắn y bụng của tôi.Sau đó buông xuống.Hắn nằm bên tường thần hồn hẹn nên huy mặt sắt.Đèn kỹ thuật kia tại bầu ngực của tôi đung đưa.Ảnh lần thứ hai trên người của tôi thỏa mãn phút tính.Đem tinh dịch phun đến trên mặt của tôi.Sau đó thì cười nhẹ.Bứt xa rời đi.Hai người bọn họ thỏa mãn nhãn.Sau đó ngồi trên giường và hút thuốc.Vừa thưởng thức bộ dạng thống khổ của tôi.Tuổi nuốt tất cả cầm hờn xuất thân.Báo tuổi trẻ.Hôm nay.Em có khiến hai anh hài lòng không ạ.Huy mập sắp nhìn tôi cười dâm đãng.Chưa bao giờ thấy cô gái nào.Lại thú vị nhà em.Tiếc.Là để cho em rơi vào tay của lão lưu béo.Tôi nghe xong thì cười tả là.Thật là tiếc.Em lại không gặp anh sớm hơn.Vượng hồ lúc này nói với huy mặt sắt.Anh bảo với thứ ra.Cho chúng ta mượn con bé này mấy hôm đi.Dù sao cũng không kiếm được ai chịu lực tốt như con này.Huy mặt sắt không trả lời vẫn tiếp tục hút thuốc.Vương hổ tượng tàng huy mặt phát trường nghe rõ.Lại tiếp tục nói.Anh huy.Mày có nghe không.Anh không nói thì để em nói.Làm cho lão cả đời rồi.Có tí mong muốn cũng không được à.Huy mập sát lúc này mới gặp gồng lên.Tao đã nói rồi làm gì mày cũng nên suy nghĩ.Mày muốn chết à.Tại sao lại dám ta yêu sách với nắng.Anh huy anh sợ lắm à.Tao không sợ.Chỉ là tao không muốn hỏng vợ.Rõ ràng đáng sợ lão ta.Vì mặt sắt lúc này có điện thoại.Ảnh chắc là sợ tôi nghe thấy cho nên nó ra ngoài.Trong phòng lúc này.Chỉ có hai anh em thằng khốn này nói chuyện với nhau.Nhận định huy mặt thật là một kẻ kéo dài lại không thích gây hấn với lão béo.Vương hổ thật.Chỉ là một thằng hữu dũng vô mèo.Nếu như được một quân cờ.Thủy vương hồ.Là kẻ khả quan hơn.Tôi ra khỏi phòng giả vờ đau đớn không đi được.Phương hồi lúc này mới xám lại đỡ lấy tôi.Cưng à.Đau lắm đúng không.Anh xin lỗi nhé.Anh sẽ bù cho cưng.Em cảm ơn anh.Nhưng chắc là thứ em muốn.Anh không bù cho em được.Cần muốn cái gì nào.Em muốn một ngày được sống.Được thoát khỏi động không đáy.Chợ rủ chỉ được thấy một góc bầu trời.Em cũng mãn nguyện rồi.Căn cứ từ từ để đấy.Ảnh tính chất.Tôi nghe xong thì làm chiều kích tướng.Anh làm sao mà tính được chứ.Chứ già quá là nguy hiểm.Ông ấy nói.Ông ấy một tay có thể che được trời.Những kẻ khác vốn dĩ.Ông ấy không để cho mắt đâu.Phượng hổ nghe xong thì đập bàn.Lão ta.Không có anh em nhà anh.Thì làm được cái gì.Em cứ về đi.Anh sẽ tìm cách.Bực bội.Tôi mỉm cười một cái.Sau đó vương hổ khó hiểu nhìn tôi em cười cái gì.Em nghĩ chắc là mình nên vui vẻ một chút thẳng thắn mà nói anh đối với em là tốt nhất.Ở bên cạnh anh em rất bình yên em không cần làm việc mà em vẫn sống không có ai.Đánh chửi em thậm chí em có thể nói cái điều mà em muốn vừa.Nghe xong thì đắt lắm cười và nói tất nhiên anh tuy không giàu có.Nhưng nếu như muốn quần áo đẹp trang sức đắt tiền đồ ăn ngon muốn có được đồ vật gì.Anh đều có thể cho em chỉ là từ từ để anh tính phụ nữ báo.Ảnh hứa với em tất cả mọi thứ sẽ trót lọt hai ngày tính là gì chứ.Tôi mừng trong lòng lắm tôi nghĩ rằng thằng ngu này không sớm thì muộn sẽ có.Ý của tôi chỉ cần hai ngày tôi chỉ cần hai ngày nghĩ như vậy tôi quên hết tất cả đâu đó.Đang giày vò khắp cơ thể của tôi lúc tôi được đưa về động không đáy.Nhìn bộ dạng sống không bằng chết của tôi chị nguyệt lúc này cứ khóc mãi không thôi.Tôi không biết cuộc đời của cô sẽ đi về đâu nhưng mà cô nhìn cô đi.Thân tàn ma dại liệu có còn sống của con người không nếu như còn có ngày mai.Chỉ sợ.Tôi thấy tôi giống chị mà có cái gì mà không giống đâu tôi vẫn là mai mai.Từ ngày mai tôi sợ không còn được nhìn thấy ngày mai nào nữa chứ.Nhắm mắt đưa chân cho qua một kiếp người kiếp sau chúng ta lại được làm người tự do.Chị nguyệt tôi không thể sống như thế được tôi còn có vũ tôi còn tương.Còn thanh xuân rực rỡ của tôi.Thà là một phút huy hoàng rồi chợt tắt.Còn hơn buồn le lói suốt trăm năm.Tuổi nhâm tuất hít một hơi thật sâu.Tưởng tượng về ngày mai.Tôi đang còn là một cô bé mơ mộng.Khi mở mắt ra.Tôi sẽ thấy những đóa hoa hồng kiều diễm ướt át.Thả từng bước chân trên bờ cát dài.Đưa anh nhìn lên bầu trời.Ánh sáng chói chang của pháo bông và tôi đang ở giữa cái cảnh thiên nhiên xinh đẹp đó.Vũ.Anh sẽ dùng giọng hát ấm áp bên tai của tôi.Hai khi anh đem tôi trở thành một người phụ nữ được sủng ái.Mà không phải là sự vật nô lệ nhưng bây giờ tôi mỉm cười tôi đắm chìm vào trong sự.Dịu dàng của anh quý vị và các bạn thân mến.Anh vừa mới gửi tới cho tất cả quý vị và các bạn.Tập hai của bộ truyện này.Cảm ơn tất cả quý vị và các bạn cảm ơn tác giả nguyễn phương đã đồng hành cùng với tâm an trong buổi trưa ngày hôm nay.Để lắng nghe tập hai của bộ truyện.Thật sự là sau khi đọc xong tập hai của bộ truyện này tâm hồn cảm thấy rất là đau buồn.Thương xót cho cô gái tên là mai của chúng ta.Một cô gái có cái tên là mai.Mai trong ngày mai nhưng rồi không biết ngày mai của cô ấy sẽ như thế nào.Tôi ăn cảm thấy rất buồn.Tại sao.Một người phụ nữ mười sáu tuổi.Lại bị bố mẹ bán.Hàng ngày lên đến bây giờ nhé.Cô ấy vẫn thường xuyên viết thư và gửi tiền về cho bố mẹ nhưng mà tại sao bố mày.Lại bị cái nghèo cái khó như vậy mà bán đứa con của mình đi.Chỉ để sống trên những đồng tiền đau đớn của con gái mình.Tại sao một câu chuyện nó lại đau buồn đến như vậy.Và ruồi vũ.Trong suốt bốn năm vừa qua anh bị nhốt ở dưới hầm như vậy chân của anh bị liệt và đang tập tĩnh.Những bước đi đầu tiên khi mà anh đã ngoài hai mươi tuổi.Liệu rằng cái cuộc sống này nó có tươi đẹp hay không đối với những người.Bà đang bị giam cầm ở dưới đó và liệu rằng cuộc sống hiện đại của chúng ta kết thế.Thế kỷ bốn.không này.Liệu rằng có những mảnh đời giống như vậy hay không.Tập đoàn hi vọng rằng tập ba trăm anh gửi tới quý vị sẽ có những cái hình ảnh đó tôi sáng hơn.Về thân phận cô gái tên là mai.Công an cũng đang rất mong chờ những cái tình tiết mới nhất của câu chuyện này.Bởi vì sau khi lắng nghe tập hai nó có quá nhiều cảm xúc nó chùng xuống.Nó khiến cho chúng ta cảm thấy rằng lạc cuộc sống này thật đáng sợ.Hết người này rồi tới người kia.Một người có thể bao trùm hết tất cả mặt trời ở ngoài kia thì làm sao mà cô gái tên mai của chúng ta.Có thể nhìn thấy ánh sáng mặt trời đây.Và chúng ta.Còn hy vọng vào vương hộ.Một người đàn ông và mai vừa mới gặp gỡ sau nhiều lần đi khách cho vương hồ và hi vọng rằng.Vân hồ.Dạy cho cô nhìn thấy ánh sáng của con đường.Và chúng ta sẽ cùng nhau gặp lại vào buổi trưa ngày mai con bây giờ cho phép tâm anh xin được chào tạm biệt tất cả quý vị. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com