Truyện Ngắn Hay Vùng Trời Bình Yên Phần 12 Vượt Qua Rào Cản - Mc Anh Sa

truyện ngắn hay vùng trời bình yên phần 12 vượt qua rào cản - mc anh sa

Chào mừng quý vị và các bạn đã quay trở lại với kênh chợ tình bây giờ là hai mươi tối và đến với chuyên mục truyện dài kỳ.Phát sóng biểu đảng và không gian này mỗi ngày thì buổi tối ngày hôm nay anh sẽ mang đến cho quý vị và các bạn tập mười hai của bùi.Vùng trời bình yên của tác giả hạ long.Nguyễn thị văn bản thân mến thuê thì vốn là một nước quân nhân làm cùng đơn vị với phòng có bao nhiêu.Phong thủy rất lâu bởi sự xuất hiện của ngành đã khiến cho cô cùng ganh ghét và đố kỳ trên nền đã tìm cách.Bảng xếp hạng và phòng.Vô tình thì điều này lại khiến cho mối quan hệ giữa x và phong tiến thêm một bước tiến hành tập trận này sẽ có một tí.Bất ngờ xảy đến khiến cho mối quan hệ giữa hai người này bước sang một trang mới về thì điều bất ngờ.Cứ một cái gì mà các bạn cùng đi tìm lời giải đáp ở trong chuyện này và vẫn là một thông báo cần thuộc.Quay về các bạn đừng quên nhấn like và chia sẻ và nhấn vào nút đăng ký kênh để ủng hộ anh xa về ý trời.Cảm ơn sự ủng hộ của mọi người rất nhiều còn ngay sau đây sẽ là một số chi tiết của tập mười hai bộ truyền.Trời bình yên tác giả hạ long qua giọng đọc của ánh sáng.Tôi đang nói giờ thì.Biết giải thích như thế nào nữa không nhớ lại bởi vì trước đây con tưởng anh ấy bị gay nên mới.Còn bây giờ không phải thì thôi á.Ôi đúng là điên thật đấy bây giờ mà mình đồng ý thì biết ăn nói thế nào với chị thủy.Không nhìn tôi căng thẳng thì nổi.Hôm nay là sinh nhật của em đấy em phải vui lên chứ.Mà chuyện này thì mình thống nhất với sự sắp xếp của bà mẹ rồi hay là em không yêu anh.Câu hỏi câu đó làm tôi không biết trả lời như thế nào nhìn mọi người đang tập trung chờ đợi nghe câu trả lời.Tôi thì tôi lại càng căng thẳng hơn nữa.Cái ảnh này đúng thật là đang còn bực bội chưa hết mà cứ lôi nhau vào thế bế như vậy.Diễn cái khỉ gió gì mà khó như vậy chứ thôi thì cứ qua ải này đã cho thành bấm bấm nói với cả.Giảm con đồng ý với bà mẹ.Ba mẹ muốn sao cũng được ba mẹ tôi nghe xong thai long thế nhưng mà chị dâu của tôi.Như là đẹp trả thù tôi hay sao đấy cứ hỏi tôi bằng được.Nhưng mà em vẫn chưa trả lời câu hỏi của anh phong kia kìa hoa chen vào đúng đấy.Trả lời đi.Ba định để anh ấy buồn như vậy à.Nhìn phong thủy như đang chờ đợi điều đó thật.Tôi khổ mà nói ra được điều này bởi vì không biết nó như thế nào cả .Nhưng mà mấy người kia dập máy tôi đành phải nói.Yêu.Lúc đó tôi quá nói như vậy thôi.Không nghĩ sâu xa dk nhưng mà phong thì vui lắm.Khuôn mặt giãn ra.Tôi cảm nhận được trong mắt của hàng niềm hạnh phúc dâng đầy.Không biết rốt cuộc mối quan hệ giữa anh và chị thủy như thế nào.Mà khi nghe tôi nói câu đó anh vui đến như vậy.Tôi cảm thấy rối tung lên và hoang mang như kiểu đây là đâu và tôi là ai vậy.Cả nhà thì vẫn cứ ngồi nói chuyện rồng già.Còn tôi thì cáo anh ra ngoài sân để nói chuyện.Chứ không tôi nhìn từ nãy đến giờ tôi mệt lắm rồi.Anh nói xem.Bây giờ làm thế nào đây.Làm gì.Ảnh.Mà khi nãy.Anh sao thế.Không lo gì.Làm sao mà phải lo.Em bảo với anh cũng được còn gì nữa.Đấy là em tưởng anh là gay.Còn bây giờ không phải.Làm sao mà được.Tiêu hóa ra lúc này em nói dối.Ừ thế em phải trả lời chứ.Chứ không mọi người cứ xem sao như vậy.Hoàng anh và chị thùy.Như thế còn gì nữa.Không không nói gì cả đi vào trong nhà chào mọi người rồi xin phép ra về .Tôi cứ người ra không hiểu anh làm sao.Đang nói chuyện.Thế rồi bỏ đi giữa chừng như vậy.Logical cho kéo tay anh lại cho hỏi.Này.Anh bận gì à.Anh trả lời xong thì lên xe nổ máy rồi về luôn.Quà sinh nhật tôi hôm sau anh gửi cho chị mai đưa cho tôi.Bởi vì hôm trước chưa kịp đưa.Mai nhìn tôi hỏi hai người có chuyện gì à.Tôi bảo không có gì cả đâu.Ngày hôm qua anh ấy bận nên về trước.Chắc không kịp đưa cho em nay mới gửi chị thôi.Chào chị rồi đi làm.Hai hôm đi làm tổ đề trên cửa hàng cũng không về nhà.Không thể hai hôm nay cũng chả thèm nhắn hay gọi gì cho tôi cả.Mấy hôm sao cũng như thế.Hôm nay sang ngày thứ sáu thành phố gọi bảo hẹn với bình chụp ảnh cưới.Dựa vào tôi ra ngay chỗ hẹn.Phòng tầng điển.Mấy hôm nay rồi hai đứa cũng không gọi cho nhau cuộc nào.Cũng không gặp kể từ hôm sinh nhật tôi.Tôi có cảm giác mong ngóng anh.Nhưng mà khi gặp thì tôi lại vờ đi.Tôi đến nơi thì phòng cũng đến.Có cả.Thành và anh khang có màu đỏ.Mấy người cứ nhìn chồng tôi lạ lắm.Nhưng mà tôi không để ý.Tôm thì cũng chả thèm nói với tôi lời nào cả.Hai đứa gặp nhau mà chẳng đứa nào nói chuyện với đứa nào.Thợ bảo chụp như thế nào thì chụp như vậy thôi.Thế là cả buổi sáng vật lộn với các kiểu chụp hình khiến tôi mệt nhoài.Mà cái ông này.Chụp ảnh cưới mặt cứ nhìn được ảnh.Mấy cái trong lạnh lùng quá thì phải bắt cười tươi lên.Chỉ mấy lần mới gọi là tạm ổn.Tôi cứ nghĩ anh về sợ chị thấy buồn nên mới như thế.Cũng không nói gì cả.Chiều có nhiều rồi nên tôi bảo em mệt em nghỉ tí.Thiệp hồng đi ra xe lấy nước rồi đưa cho tôi.Uống đi.Em cảm ơn.Hay mình chụp như thế thôi nhé.Em không thích à.Em thấy như vậy là đủ rồi.Tất cả em sợ chị ấy nhìn thấy thì lại không vui.Khiến chàng phải rõ ràng rồi.Phần mềm tự nói như thế thì như kiểu bao nhiêu sự kiên nhẫn mấy lần này mất hết.Anh lên tiếng quát rồi.Đã nói với em rồi.Tôi và cô ấy không có gì cả.Phải nói lên bao nhiêu lần nữa đây.Nhưng mà.Là cô ấy thích tôi.Nhưng tôi không thích em hiểu không.Xem các tử tù giết như vậy.Anh nói nhẹ nhàng không được à.Làm gì phải có nhiều.Tại em gấp quá à.Ảnh.Mấy người kia đang bàn luận chuyện gì đó.Nghe chúng tôi bên này to tiếng thì đồng loạt quay sang nhìn.Tôi bị rảnh quá.Tôi sợ mấy người tò mò lại mệt.Thế là phải giải thích nên nói với phòng.Ảnh nhỏ bé thôi.Em biết rồi.Biết gì.Hai người không có gì cả.Thật không.Thật.Thôi đừng giận nữa trực tiếp đi.Công thức nữa.Thôi được rồi đừng có giận nữa mà.Một lần này thôi đấy.Biết rồi.Nhưng mà chuột về mặt không tươi như thế.Thôi đừng chụp nữa.Con không nói gì cả kéo dài tôi đứng dậy.Mặt trời sói.Tôi không biết sao mấy hôm nay cho người khó chịu.Mà từ lúc anh bảo anh có chửi thề không có gì.Tôi cảm thấy thoải mái hàng da.Có phải là tôi xấu xa lắm không nhỉ.Giúp trẻ ấy.Mà khi anh bảo không thích chị ấy.Tôi lại cảm thấy vui trong lòng.Mấy người thấy chúng tôi vừa nãy tao tím.Bây giờ lại tay trong tay.Thế chắc làm lành rồi nên thôi không hỏi han gì nữa.Chụp đến ba giờ chiều thì mới xong.Tôi mệt quá chả một bước để nữa.Tao có chụp mấy cái ảnh mà cũng vất vả như vậy chứ.Trời nắng khiến tôi muốn là luôn đấy mặt đỏ bừng.Không nhìn thấy tôi như không còn sức lực nữa thì bé tôi lên xe rồi chở về cửa hàng cho tôi nghỉ ngơi.Mặc kệ mấy người kia lại dọn dẹp ra sao.Vào phòng đặt tôi xuống giường rồi đi lấy khăn lau mặt mũi.Với tay cho tôi.Giờ ra ngoài nhà bán nhân viên mua cho tôi bát cháo và cốc nước cam.Trưa nay mệt quá tôi không ăn được nhiều.Nên bây giờ anh ép tôi ăn gần hết chỗ cháo.Sau đó uống nửa cốc nước cam với trà tôi nằm ngủ.Ăn xong cũng tình người hơn cho anh vào.Cố gắng ngủ một chút đi rồi sức khỏe thôi.Em đỡ rồi.Chắc tài năng quá di chuyển nhiều.Em hỏi đối.Được rồi thì mất ngủ đi đừng nói nữa.Anh cũng nằm xuống ngủ đi.Không sao đâu.Anh cho em ngủ.Chúng ta cũng hai lần ngủ cùng rồi.Em không ngại đâu.Anh làm bên này đi.Cả ngày cũng mệt rồi đấy.Không nghe lời tôi cũng lên giường nằm xuống hai đứa cũng mệt nên nằm một lúc ngủ ngày.Tôi là một giấc đến bảy giờ tối mới tỉnh lại.Mở mắt già nhưng không thấy phòng đâu cả.Cứ tưởng là phòng về giữa trường.Tôi đi vào phòng tắm rửa tẩy trang.Chiều nay mệt nên cứ như thế đi ngủ.Dòng suối cho trẻ quấn cái khăn tắm rồi ngồi đó sấy tóc.Sấy khô cho tôi đứng dậy vào tủ lấy cái váy để mà.Nhưng vừa mới bỏ cái khăn tắm ra thì cửa phòng mở ra.Con đi vào.Hai tay cầm hai túi đồ ăn.Nhìn thấy như thế thì cũng được mà.Tôi giật mình vội cái hàng rào lắp ráp.Em em cứ tưởng là anh về rồi chứ.Anh thấy em ngủ ngon nên để cho em ngủ đây.Anh tưởng em vẫn ngủ nên không có cửa.Vâng ạ đợi em nhé em vào thay đồ.Ừ.Nói xong thì tôi vừa gội đầu vào trong nhà tắm.Còn phòng cũng không khá hơn tôi là mấy.Người có đưa ra máy mới hoàn hồn rồi để đồ xuống bàn.Con vừa rồi đã nhìn thấy hết người của nhân.Và phải nói đẹp thật đấy.Người tuổi nhỏ.Nhưng mà chỗ nào là chuối.Cả người vẫn còn hồi hộp nóng bừng.Tim đập loạn lên.Nhìn thấy tôi đi ra anh lấy lại và bình thường sờ vào.Em lại đi ăn đi.Vâng ạ mặc quần áo đâu anh thay về.Sàn lúc nào chả có.Tên người độc thân có khác nhỉ.Lúc nào cũng chuẩn bị phong thần.Ý em là gì thế.Tải như thế nào thì là thế đấy.Suy diễn linh tinh.Mà em này.Dạ vâng.Tiện thể ngày mai ở đây mình đi thử đồ luôn nhé.Có như thế nào thì còn sửa chứ.Vâng ạ.Làm cái này đi ngon lắm đấy.Này hả miệng dài đút cho ngon lắm.Ngon thật đấy.Tinh hoàn thì ăn nhiều vào nhé.Em cũng hết ra đi anh đốt chó.Cảm ơn anh toàn là món em thích cả thôi ngon quá.Lần sau muốn đi chơi không.Có à.Đi vincom nhé.Vâng ạ.Thế là hai đứa cùng toàn đi ra đó chơi.Anh rất dài từ một vòng chỗ cửa hàng trà sữa.Dự báo tôi nữa đâu mà tôi.Tôi bảo em có nhiều rồi không cần mua nữa.Nhưng mà anh không nghe.Cơ bắp tuổi tròn.Nhưng mà nhiều đồ quá chẳng biết chọn gì.Nên anh giúp tôi cho một chiếc vòng cổ.Nói nhỏ nhắn nhưng mà chồng đẹp lắm lại còn rất sành.Anh biết chọn đồ lắm.Anh giúp tôi đào vào cổ.Nhìn qua gương tôi cảm thấy nó rất hợp với tôi.Anh chưa kịp khen thì có tiếng phụ nữ bên cạnh vàng lên.Đẹp thật đấy.Ngành đào cảnh này đẹp thật.Anh phong quả là có cần mất thẩm mỹ.Cờ tướng và phòng đều quay đầu nhìn lại.Tiêu hóa ra là chị thùy cùng với một người con trai.Tôi chào chị.Nhưng mà vẫn cảm thấy áy náy định nói thì chị lên tiếng.Chúc mừng hai người nhé.Em đeo cái vòng này hợp quá đi.Em cảm ơn ạ.Đây là bạn trai của chị sao.Ừ.Thế thôi chào hai người bọn em đi trước nhé.Chào.Em chào anh chị nhé.Tôi cứ ngồi ra đó nhìn thao thì phong lên tiếng.Anh đâu cái này rất đẹp.Vậy anh.Ừ.Anh chọn vòng tay cho em nhé.Thôi.Một cái này được rồi.Cả bộ mới sinh.Thế giới không có ai ngó ngàng đến đâu mà cần.Còn bệnh nó ai nữa.Thế thì muốn nói là không cần sang nữa.Xinh với anh đủ rồi.Ai đó vẫn kiên trì chọn tới chọn lui thêm một chiếc vòng cổ.Và một đôi vòng tay nữa.Bảo để thay đổi.Tôi chả nói thêm được gì bởi vì đã được đóng gói vào hộp.Tôi cũng chọn mua cho anh mấy thế rồi chúng tôi đi loanh quanh.Chán chê.Mới về cửa hàng vàng bạc.Anh thấy khách sạn ngủ.Ngày mai anh qua đón em đi thử đồ nhé.Cũng cần mấy ngày nữa là cưới.Anh cứ ngồi đây đi không sao đâu.Nhưng mà đêm anh không mặc cả đồ như thế này ngủ được đâu.Em.Em lấy thêm chăn cho.Mỗi người một chân.Anh có đi đánh răng trước đi.Bàn chải trong tổ kia có đấy.Ừ.Tôi đi lấy thêm cái trần nữa cho anh đưa anh ra thì tôi vào vệ sinh xong thì lên giường.Với tay tắt điện.Giờ mỗi đứa một cái chăn mạnh ai nấy ngủ.Không hiểu sao ba lần nằm ngủ với nhau rồi.Nhưng đêm nay tôi cảm thấy sao sao ấy.Trái tim không chịu nghe theo sự điều khiển của tôi cứ đập thình thịch.Cả người tình ngọt ngào.Nằm mãi tôi không ngủ được cứ xoay sở thành đình tiến.Em sao thế.Không quên à.Không phải à.Tại sao cứ trằn trọc mãi thế.Em ngủ ngay đi.Em xin lỗi.Con không nói với các chàng tôi nhăn ở giữa ra.Kéo tôi lại cho ôm vào lòng.Tôi lúc nó vô cùng gian dài thực sự.Nền laptop định nói cho anh vào.Đang ôm em ngủ.Em.Không nói nữa ngủ đi.Tìm bạn không nhấp nháy.Nằm trong lòng của anh cứ tổn thất kiểu gì rất khó tả.Vừa cảm thấy ấm áp lại cảm thấy lần.Trước đây cũng thường được làm ôm vào lòng nhưng tôi không có được cảm xúc nhiều với phòng.Đêm nay nằm trong lòng của phòng thì tôi đã có câu trả lời cho sự thiếu thiếu mà trước đây khi yêu năm.Tôi chưa tìm ra được.Đó là sự đồng đều thấu hiểu và chia sẻ.Tất cả cộng lại thì đó là cảm xúc.Tôi chính xác là có cảm xúc với anh bờ vai anh luôn hiểu tôi muốn gì cần gì thì dành cho tôi.Ở bên cạnh khi tôi cần.Là một người đàn ông ấm áp và bao dung.Ở bên anh tôi được là chính tôi.Được nâng niu chiều chuộng.Được tôn trọng.Vợ quan trọng là anh luôn đặt tôi lên hàng đầu.Tôi mỉm cười mãn nguyện rồi từ từ đưa tay vòng lên ôm lấy họ của anh.Không nhìn thấy tay tôi đặt lên người mình như vậy thì trong lòng vui sướng lắm.Vòng tay ôm tôi xiết chặt hơn.Nằm trong lòng của anh cho an tâm nên ngủ rất ngon.Bà thấy quen xấu của tôi lại xuất hiện khi say giấc.Tôi không còn duy tới được nữa.Trình bày bắt đầu để không đúng nơi đúng chỗ cái chân thì gác lên đùi của anh.Còn cái tay cái minh miền cực anh.Trong cơn nhồi giọng của anh khan vang lên.Ngành.Để yên nào.Coi đó chả nghe thấy gì vẫn cứ ngủ ngon lành.Trên những bàn tay vẫn cứ một mình như thế.Con đang ngủ ngon thì bị quấy không ngủ được tỉnh lại.Nhìn thấy tôi vẫn say giấc nồng thì phì cười.Cái địu ngồi ở đâu mà xấu như vậy không biết.Giờ thì phòng mặc kệ tôi.Anh hôn nhẹ đáng chán rồi rồi lại ôm tôi ngủ.mười sáng hôm sau tỉnh dậy.Tôi thấy mình làm kiểu gì mà cả nửa người nằm trên người của anh.Nhìn anh vẫn nhắm mắt tôi nhẹ nhàng bỏ tay ra.Đang đứng dậy thì bất ngờ ăn cháo cả người nằm gọn trong lòng anh.Thế rồi anh bảo.Con ma có kiểu ngủ xấu ngày mấy.Em ngủ như thế nào mà xấu.Em không biết là mình làm gì á.Sống.Ngủ thì biết gì nữa.Mà biết thì hay còn gọi là ngủ nữa.Giỏi nhỉ.Bây giờ có biết lý là ai đi.Sao lại không.Anh chỉ bắt nạt em thôi.Từ giờ không được như thế nữa.Thật không.Cho em bắt nạt anh cả đời đấy.Anh nhớ đi nhé.Mà em làm sao mà anh bảo em ngủ sớm thế.Trần thị giác.Tay thì lên sợ.Sợ gì các chú trên người anh.Anh đừng có điều nhé.Anh nói dối em làm gì.Cả đêm anh không ngủ được với em đi.Đừng có mà nữa em.Em dậy đấy không nói bằng nữa.Không muốn giày.Anh cứ làm đi em đi.Không cho.Thế là tên nào đó cái ôm mãi không cho tôi dậy cứ giúp vào cái cằm và cục của tôi nhiều chết đi được.Thi thoảng lại thường làm tóc của tôi làm như thế tôi cũng chả muốn gì nữa.Mở cửa thấy cái cảm giác đó.Ở nhà nhưng lại rất hạnh phúc.Mã lỗi sau khi anh xoay người tôi lại cho cơ thể nhìn tôi say đắm.Tôi có nhìn anh thật lâu.Danh từ từ đặt môi mình lên môi tôi.Tôi không nhắm mắt đáp lại anh anh nhẹ nhàng tách hàm răng tôi ra.Rồi có như thế đưa lưỡi quét nhà trong khoang miệng.Anh cứ như vậy từ tốn nhẹ nhàng giờ rất tôi theo nụ hôn của anh.Hai bàn tay vô thức ôm vào người có ảnh mân mê anh như được đá càng hôn thật sâu hơn tôi còn.Hợp nhịp nhàng và anh càng lúc càng mê hoặc.Tiếng rền nhà tiếng thở gấp được phát ra thành nhịp điệu.Dần dần không kiểm soát được.Không còn thở được nữa.Đang cao trào như thế nhưng mà tôi xấu hổ.Hội đảng giờ.Mặt trời đỏ bừng sẽ đúng là kém cỏi thật đấy.Mới có như vậy thôi đã bị rủi ro ngân ơi là ngân mất mặt quá.Thanh niên trùm kín đỉnh đầu phòng cốm không thể nào khống chế được cảm xúc của mình chỉ một chút nữa.Đã làm điều đó biến hình.Tôm cả nhà tràn ra nhưng mà tôi không dám thò đầu ra nữa anh nhìn tôi thì phì cười.Thử bỏ ra nào.Ảnh hứa không làm như vậy nữa anh dậy trước đi tới bỏ chăn ra không.Thật đấy anh cứ ra khỏi giường đi.Đem ra sao hai đứa cứ nhảy đi nhảy lại một hồi mới ra khỏi giường đen.Ăn xong thì đi thử đồ rồi trở lại cửa hàng làm việc.Còn anh cũng phải về trường.Mấy ngày sau đó thì anh bận ở trường tập huấn cho lớp học viên mới.Hai đứa chỉ gọi điện và nhắn tin thôi.Tôi dạo này nó nhiều và anh lắm nhé.Là ai mà nhiều nữa.Nhưng mà anh vẫn kiên chỉ số rảnh tôi.Dù cả hai biết gió tình cảm của đối phương dành cho nhau.Nhưng mà chưa hay trực tiếp nói ra lời yêu thương đó cả.Giờ thì ngày cưới của chúng tôi cũng đến.Hôm nay.Tôi xinh tươi trong chiếc váy cưới trắng tinh khôi.Anh thấy trong bộ vest lịch lãm nhìn tôi mỉm cười âu yếm.Em có biết làm đẹp lắm không.Em biết.Tự tìm về.Nó đẹp như thế không biết có giữ được chồng không đấy.Chỉ cần vợ đặt chồng trong tim mình là được.Nói thì hay đấy.Nhưng mà em sát thủ.Làm thật đi đừng thử nữa.Tôi cười rạng rỡ rồi đưa tay lên chỉnh lại cà vạt cho anh.Anh hôn nhẹ lên trán rồi thì thầm.Cảm ơn em đã đến bên anh nhé.Tôi gật đầu nhìn anh say đắm.Phong cầm hai tay tôi.Rồi hôn lên đó.Hai chúng tôi trao cho nhau ánh mắt cử chỉ yêu thương.Thì thấy chị thùy cũng có bạn trai chị ấy đi đến.Tôi vội buông tay ra.Nhưng mà anh cứ cắm trại.Chào hàng chỉ để hai người lên tiếng chúc mừng vợ chồng tôi.Tôi bảo anh chỉ qua bạn cho anh khang.Mọi người đến đông đủ cả rồi.Hàng chị ấy đi thì hai đứa tôi cũng đi vào trong với tiếng anh c cất lên.Báo hiệu chuẩn bị cho buổi lễ bắt đầu.Mở nghi lễ thủ tục xong thì đến tiết mục chào nhấn.Đây là giây phút hồi hộp bởi vì chúng tôi chính thức trao gửi niềm tin.Tình cảm cho nhau.Đánh dấu chủ quyền.Từ sở hữu của nhau.Chúng tôi chính thức là người đã có chủ.Tiết mục chào nhận kết thúc là tiếng vỗ tay đồng loạt vang lên.Thế rồi tiếng hồ.Hôn đi hôn đi.Tôi nhìn xuống bên dưới biết bao nhiêu ánh mắt mong đợi.Nhất là nhóm mấy thanh niên kia tới hồ vang cả một góc trời.Tôi vô tình lướt thấy ảnh mắt chỉ thủy đang nhìn phòng.Váy mất đau khổ.Giống như mất mát đi một điều gì đó rất to lớn.Sang ôm tôi đặt vào môi nụ hôn nhé.Thế cả hội trường vàng lên tiếng vỗ tay rầm rầm.Xong nghỉ lễ từ cổng vào hình và hai bên và mẹ.Để từng bạn để cảm ơn.Đi đến bàn của mấy người kia tôi thấy chỉ thấy không còn phải như lúc này nữa.Có lẽ là tôi đã nhìn nhầm chân.Thôi bỏ đi.Hôm nay là ngày vui của tôi cơ mà.Mà người đồng loạt chúc mừng chúng tôi.Phân biệt trước nhiều rồi nên có hơi ngà ngà say.Đi nhiều bàn như vậy.Nhưng mà cuối cùng thì mọi người cũng tha cho.Bảo để cho tỉnh táo chút rồi còn làm chuyện quan trọng nữa.Cuối cùng thì lấy cưới của chồng tôi cũng kết thúc chồng sự chúc phúc của anh em bạn bè.Hai bên họ hàng.Mà người ta về thì anh cũng chở tôi ba mẹ.Cùng với anh chị của anh về nhà mới của chúng tôi.Ba mẹ tôi thì anh vũ trở về.Cần mua nhà gần nhà ba mẹ tôi.Bởi vì sau này anh đi công tác thường xuyên.Tuổi ở nhà một mình buồn.Có thể qua bà mẹ chơi cho khuây khỏa.Mấy hôm chuẩn bị cho hôn lễ khiến tôi có mỏi lắm.Nên vừa về một cái tôi muốn đi ngủ ngay.Tôi chỉ kịp thay qua bộ quần áo rồi lên giường nằm xuống.Phong thủy như vậy thì bà.Em mệt lắm sao.Vâng ạ.Có mùi đeo giày cao gót.Để lại thì nhiều.Em vừa đau chân lại vừa mệt nữa.Em làm điều chân ra đây.Anh bắt gà cho.Mà sao không đi đôi nào thấp thấp thôi.Đợi hết cả trần.Toàn cao thế nên em mới phải đi đôi cao nhất đấy.Hay em đau hết cả chân.Được rồi tại anh.Thế ngủ đi anh bóp chân cho.Một lúc thôi nhé.Bây giờ anh cũng nằm xuống ngủ đi.Mà chia sẻ nhớ bảo em chứ không ăn lại ngủ quên đấy.Anh biết rồi.Giờ tôi mệt quá thế nên nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.Phòng xoa bóp cho tôi một lúc rồi cũng nằm xuống bên cạnh ôm tôi ngủ.Tôi là một giấc đến sáu tối mấy giờ.Nhìn quanh không thấy phòng đâu cả.Đi xuống nhà thì thấy phòng đang cùng với mẹ.Và chị đang nói chuyện chồng biết.Bà và anh rể với cháu đang ở ngoài sân chơi.Nhìn thấy tội xuống tiền phòng lại vào.Chơi vợ chạy rồi sao.Sao anh không gọi em về.Cứ để em ngủ đến giờ thế.Tôi nói nhỏ vào tai của phòng.Mà chồng của tôi nói.Cái giỏ con.Có mệt không.Con xin lỗi mà con sẽ muộn quá.Nhưng mà còn hết mệt rồi.Chỉ cần nấu xong rồi đấy.Con có nên tắm rửa đi.Rồi xuống ăn cơm nhé.Pidocar.Chị chồng của tôi cũng lên tiếng.Em lên tắm rửa xuống ăn.Không cần ngại đâu.Dạ vâng ạ.Con cảm ơn mẹ.Cảm ơn chị ạ.Tôi lên phòng dự phòng cũng thảo liền tôi bảo.Em đã giận anh rồi.Gọi em thì cơ mà.Thiên tài thế ngủ ngon quá anh không nhớ.Con dâu mới về nhà chồng.Ngủ cả buổi chiều đến tối bao giờ.Trai cũng biết là mệt mà.Nước ta cũng đừng để ý chuyện đó nữa.Mọi người xinh thế tính.Ba mẹ và anh chị cũng về rồi đấy.Sao về sớm vậy.Cái để lát em bảo mọi người đi chơi đã.Mấy đứa trẻ đang nghỉ hè cơ mà.Thứ ba mẹ không thích thành phố quan ở quê rồi.Bức ảnh trẻ còn công việc nữa.Em chưa kịp đưa bọn trẻ đi chơi đã về rồi.Tìm hiểu về hình thức thì tháng nào anh cũng đưa em về chơi được chứ.Em sợ anh bận thôi.Với vợ thì không đâu.Đừng có sao.Lúc trước cả tuần gặp được vài lần.Thời gian.Thời gian gì.Thôi anh đi tắm.Tao đang nói lại thôi thế.Em đói.Tôi không nói mà lấy đồ đi tắm.Xong rồi thì hai đứa xuống nhà ăn cơm cùng với mọi người.Ăn xong mà anh bảo.Ngày mai ba mẹ và anh chị về quê luôn.Tôi có như thế nào thì ông bà cũng đòi về.Nói chuyện với ông bà coi muốn đón ông bà lên sống cùng vợ chồng tôi.Để tiền trong việc chăm sóc ông bà nhưng mà vào khi nào sinh con thì bà lên trông cháu.Giờ việc ở thì cứ tính sau đi.Tôi biết là bà mẹ anh muốn vợ chồng son thoải mái nên mới nói như vậy.Thôi thì cứ để một thời gian đưa đón ông bà lên cũng được.Cả nhà ăn xong tôi với trẻ chồng dọn dẹp xong.Nói chuyện đến mười giờ thì mọi người ai cũng về phòng rồi đó.Hai đứa tôi cũng về phòng để nghỉ ngơi.Anh bảo với tôi.Em không sợ sống cảnh mẹ chồng hay sao.Mà đòi đón ông bà lên thế.Ba mẹ nào chả giống nhau lại còn phân biệt.Em không ngại vấn đề đó đâu.Anh thấy mấy cô dâu thời nay hay sợ lắm đấy nhé.Em sẽ không để xảy ra vấn đề đó.Em muốn anh có thời gian gần ba mẹ hơn.Nói không sợ là không đúng.Nhưng mà tôi nghĩ mình cứ sống thoải mái sống tốt với nhau là đủ.Với cả ba mẹ anh là người sống tình cảm.Hiểu chuyển và quan trọng.Là vì người mình yêu nên mọi thứ mình đều có thể cố gắng và làm đi.Anh đừng lo.Em sẽ cùng anh chăm sóc bà mẹ.Em biết là em vụng về.Nhưng mà em sẽ cố học hỏi.Không biết là người nghĩ cho anh.Nhưng anh không nghĩ là cô khi lấy chồng rồi.Là suy nghĩ trưởng thành hơn như vậy.Càng ngày anh càng bị cuốn hút.Sau cái bàn ngoài vô tư bằng hán.Làm cả một tâm hồn lương thiện và bao dung.Anh chẳng cần có phải học gì cả.Cô hồn về cũng được.Cô không biết làm việc nhà cũng chẳng sao.Chỉ cần có yêu anh thương ba mẹ của anh là đồ lắm rồi.Còn lại mọi việc cứ để anh lo.Ảnh tôn trọng ước mơ và công việc của cô.Chả có ai hoàn hảo cả.Nên anh không bao giờ phải bắt cô trở thành người hoàn hảo với anh.Chỉ cần như vậy thôi thì cô đã quá tuyệt vời trong mắt anh.Một cô gái nhỏ nhắn rõ ràng trong công việc.Sống hòa nhã với mọi người.Không biết nấu ăn làm việc nhà thì có sao đâu.Mấy việc này cho các mảng hưởng gì đến hạnh phúc của cô và anh cả.Không sao đâu nhầm rồi nói.Cảm ơn em nhé.Anh tin em.Dạ vâng.Nhưng mà nếu được khó quá thì không cần học cũng được.Anh không bao giờ ép em đâu.Em cứ làm những gì mà em thích thôi.Vâng ạ.Hai đứa đi làm vệ sinh rồi lên giường anh đợi tôi nằm xuống thì mới tắt đi.Tôi nằm ôm gối quay về bên này ngủ.Nhưng mà thấy cái hồi hộp quá.Tôi vẫn chưa sẵn sàng cho đêm tân hôn.Quả thực là tôi vẫn còn lấn cấn.Bờ vai anh chưa bao giờ nói yêu tôi.Tôi biết là thời gian chúng tôi chính thức đến với nhau không dài.Nhưng mà qua những gì tôi thấy tôi cảm nhận.Thì anh có quan tâm và có tình cảm với tôi.Hay còn điều gì mà anh vẫn chưa thực sự chấp nhận thôi sao.Đang suy nghĩ thì phòng vòng tay qua người tôi kéo tôi rất là anh.Năm mới.Anh vẫn chỉ ôm như vậy thôi.Có lẽ đúng là anh cũng như tôi.Chưa thực sự sẵn sàng cho điều đó.Nếu như đêm nay anh muốn làm điều đó.Tôi cũng không cần tuyển anh.Bởi vì anh là chồng hợp pháp rồi.Thế nhưng mà hành động này cho thấy.Anh dường như không có ý định đó.Khái niệm tôi cũng để tự nhiên.Thế rồi dần dần tôi chìm vào giấc ngủ từ bao giờ.Buổi sáng tôi dậy sớm.Nhìn thấy hình vẫn còn ngủ.Thế nên tôi nhẹ nhàng đi xuống nhà.Tôi đã nhìn thấy mọi người chạy hết cả.Tôi chơi cùng với hai đứa nhỏ còn chưa chồng thì nó ăn sáng.Mà chồng nhìn thấy tôi xuống sớm thì hỏi.Tại sao dậy sớm vậy con.Dạ hôm qua có đi ngủ sớm mà.Thế hai đứa.Giờ mà.Không.Bắt thằng phòng vẫn chưa dậy sao.Dạ vâng ạ.Để lát nữa chở bà mẹ sang nhà bà mẹ của con.Ngồi chơi vòng bảy một lát rồi ba mẹ cũng về quê.Vâng ạ.Nhưng mà chưa kịp qua thì bà mẹ tôi sáng.Tay xách nách mang mấy túi đồ gì đó.Mấy ông bà kéo nhau ra bàn ngồi nói chuyện rồi mẹ tôi bảo.Hôm qua con bé nó gọi điện cho tôi vào.Ông bảo hôm nay về quê.Thế nên vợ chồng tôi sang chơi luôn.Kệ ông bà và các cháu nán lại.Cho vài bữa thì tốt quá.Các cháu còn công việc nữa.Lên đây cũng phải hôm rồi thế thôi để dịp khác mà.Vâng cũng đành như vậy.À mà hôm trước còn nhận nó mua ít đồ biếu ông bà với các cháu hôm đó.Nó vội quá để lại bên nhà tôi.Tiệm sang tôi cầm hộ cháu nó.Nó cũng sai chả biết chọn đồ.Nhưng mà thôi tấm lòng của con trai.Mùng ba với hai cháu đây nhận xem nó vui nhé.Tôi có đủ người ta đó với tôi không biết có vụ quà cáp này.Con đang đứng được ra thì mẹ tôi gọi.Nhân.Con đang quả này cho ba mẹ và anh chị và các cháu đi.Dạ vâng ạ.Tôi để lại cho lấy tối qua.Bây giờ thì tôi hiểu rồi.Làm cho mẹ tôi sợ tôi không cho đá với nhà chồng.Đã chuẩn bị trước.Bà đúng là tôi có lòng hiếu thuận đấy.Nhưng mà tôi chưa nghĩ sẽ mua gì cho mọi người cá.Của mày mà phần già từ tối cho tôi.Tôi cảm động bởi vì mà nghĩ cho tôi.Mày lo cho tôi từng tí một.Bây giờ tôi biết mình có lớn nhưng mà nhiều cái mình chưa khôn.Và chồng mất bà mẹ thì mình lúc nào cũng chồng tầm quan sát.Mpba mẹ luôn cho mình là trẻ con.Và tôi thấy biết ơn bởi vì điều đó.Cảm ơn mẹ.Cảm ơn vì con được làm con của ba mẹ.Tôi cần tối quả lớn đứa béo bà mẹ chồng.Bài nhìn thấy đôi mắt đỏ hoe thì vào.Sao vậy con.Tacoma.Bà mẹ.Còn có biết chọn đồ.Như con mong và mẹ sẽ thích.Ôi trời ạ.Cứ tưởng chuyện gì.Cần mua gì cũng được à.Ba mẹ không câu nệ mấy thứ này đâu.Tấm lòng là chủ yếu con à.Ba mẹ trẻ quan tâm các con sống hạnh phúc không thôi.Vâng.Con cảm ơn ba mẹ.Toàn phần này em tặng anh chị.Còn đây là quà có hai con nhé thích không.Hai đứa trẻ được tôi cho quà thì cười tươi lắm kéo nhau ra cửa bóc quà đi trời.Ca nhạc vui cười về hai đứa trẻ.Thế lúc này mới thấy phòng thì xuống.Tất cả nhà đông đô.Lợi thế cả ba mẹ tôi thì không đi làm chào.Con chào ba mẹ.Ba mẹ xong rồi trưa à.Công vừa sáng thôi.Tại sao làm chú rể quên tác phong quân đội.Dạ vâng đêm qua con ngủ chết thì nên dậy hơn một.Mai nhà anh nói như thế thì nhìn hai đứa tôi.Sau đó bà kêu tôi cả nhà ăn sáng đi.Vừa ăn vừa nói chuyện.Tuấn anh bảo ngủ trễ thì đời mọi người vào phòng ăn thì hỏi anh.Anh đi ngủ cùng với em cơ mà.Chế gì đâu.Chỉ có em ngủ thôi.Có gì.Anh đói rồi vào ăn thôi.Tôi không hiểu chuyện gì cả.Lãnh đạo thảo ảnh và ánh sáng.Hai bà mẹ cái gì biết nói chuyện.Ăn xong thì tôi thấy hai bà là còn kéo nhau ra cái ghế ở vườn hoa nói thì thầm gì đó.Tuổi trong nhà tù và hai đứa trẻ cùng với anh chị.Còn bốn người đàn ông thì ngồi nói chuyện.Thời sự chính trị.Lúc này ngoài vườn thì mà anh nói với mẹ tôi rằng.Bà ơi.Tôi thấy chúng nó là lắm đấy nhé.Là sao hả bạn.Thì sáng nay còn ngân dậy sớm.Tôi hỏi nó thì nó bảo tối qua con ngủ sớm.Thế nên còn dậy sớm.Thế mà vừa nãy thằng phòng nó lại bảo.Mở về ngủ muộn thế nên chạy một.Tôi là tôi thấy nghi lắm.Cho con nhìn nó ngại nên nói như vậy thôi.Không đâu.Tôi với bà đều trải qua đêm đó rồi phải hiểu chứ.Tôi thấy còn gần không có biểu hiện gì trải qua đêm tân hôn.Mặt mày rạng rỡ khỏe mạnh.Không hồi còn thằng phong thì như kiểu.Mắt thâm quầng vì thiếu ngủ.Chúng nó mà có thì giờ này chắc gì mà dậy nổi.Bà nó thì mới để ý đi.Chả nhẽ hai đứa nó nói dối mình.Tôi không nghĩ như thế.Nay có đóng kịch thì đến cũng không đạt được như vậy.Thấy chúng nó có tình cảm với nhau đấy.Nhưng không biết là vì lý do gì thôi và cũng chỉ là tôi suy đoán thôi.Vâng.Hay là còn gần đến ngày nên chưa gì được nhỉ.Ừ thì cũng có thể.Nhưng mà tôi có cần phải chắc bà.Chúng ta bây giờ già rồi.Sẽ có cháu ẵm bồng.Cho tôi tỉnh cái này bà thấy sao.Vâng.Để tôi hỏi con bé xem sao.Rồi từng bước tiếp theo nhé.Vâng.Buổi chiều hôm đó nhà trường tôi về.Ba mẹ tôi cùng về bên nhà chưa còn lại hai đứa.Tôi không biết làm sao mà mặt ông chồng từ hôm qua đến giờ.Cứ như giận dỗi.Nhưng mà vẫn hỏi han tôi.Em thích đi hưởng tuần trăng mật ở đâu.Em đi đâu cũng được à.Mang được nghỉ có lâu không.Nửa tháng.Em thích đi đâu anh đưa đi.Vậy thì mình sang thái lan nhé.Ở thái lan chưa mấy ngày là hết rồi.Em còn muốn đi chỗ nào nữa không.Thôi à.Để vàng ở đâu không quan trọng.Tùy em đi.Lúc đó phòng nghe không rõ ý của tôi nên trả lời tôi ngại lắm.Ý tôi nói chỉ cần ở bên anh còn ở đâu không quan trọng.Chả biết anh nghe làm sao.Mà không nói gì thêm ngoài hai từ đó làm tôi tụt cả hứng.Anh lấy máy đặt chuyến bay tám sáng mai khởi hành.Hai đứa nên chuẩn bị đồ cho một tuần ở bên đó.Mỗi đứa một vali mai là thời tiết mùa hè chứ nhiều đồ mà là mùa đông thì có mà hay.Anh con trai thì ít thôi chứ tôi thì rất nhiều thứ.Buổi tối đó hai đứa qua ba mẹ ăn cơm rồi vào ngày mai chúng tôi đi thái lan luôn.Chị mai còn vài ngày nữa là sinh nên không đi đâu được cho mọi người ai cũng bận rộn cả.Ăn uống xong xuôi mẹ giúp hai đứa về sớm vào đưa một chìa khóa để mẹ bảo cô thu qua dọn nhà cho.Tôi chỉ cho mẹ rồi về nhà.Tôi lên phòng tắm rửa xong đã thấy phong nằm ở đó tôi tắt đèn ôm chăn nămk nhanh.Cho thuê phòng hôm nay không ôm tôi gì cả mà lại quay lưng về phía bên kia tôi quay sang ôm anh thế.Ngủ đi em ngày mai dậy sớm đấy vâng ạ.Của tôi vẫn ôm anh trần thị vẫn gác lên người anh.Tôi quen hơi này rồi mùi thơm trên người của anh dễ chịu lắm nên tôi ngủ rất ngon.Cái tay công an phận làm dâu trên ngực của anh lần mò.Con không ngủ được nên hầm hả.Cái thối ngủ xấu xa ở đâu không.Vòng quay lại thì nhìn thấy tôi đã ngủ từ đời nào.Anh đành bất lực nhìn tôi.Nhưng mà không dám hết rồi à.Gửi tuổi thanh xuân.Mình ơi là ngân.Em hỏi ngành cũng vừa thôi.Coi lấy vợ mà khổ nhanh không.Ngủ không được.Lấy máy điện thoại xem tin tức.Vào zalo mà bấm thì thấy càng nhắn đến.Chú rể không làm chuyện lớn.Giờ này còn lang thang như vậy.Không được làm mới phải làm thằng đấy.Cái gì cơ.Mấy ngày đầu phải sung sướng lắm chứ.Còn chưa mua được gì cả.Ở đó mà sung sướng.Ông cảm thế.Tại sao lại ra nông nỗi này thế.Cô ấy hình như chưa sẵn sàng thì phải.Tôi gần gũi mà cô ấy cứ sao sao ấy.Con gái lần đầu ăn chả như vậy.Vì tâm lý thôi.Ông có phải làm sả vào.Tòa gió thành ý chứ.Tôi sợ cô ấy không thích đã ghét rồi.Ông đúng là ngố vừa vừa thôi.Cứ thử xem sao đi đá.Chồng với thành sao rồi.Tô văn thành á.Chưa.Bạn vợ ông dễ gì mà nhanh như vậy.Ừ.Thế mà nói như đúng rồi.Tối qua một lần đầu rồi đấy.Không tin ông hỏi bố đi.Không có gì bằng chai mặt cả.Được rồi để thử xem.Chúc may mắn nhé.Buổi sáng hôm sau chúng tôi dậy sớm để kịp giờ bay.Phong trào hay và dịu cho tôi rồi bào.Rồi mang cái gì mà nặng quá nhỉ vậy.Toàn mấy thứ linh tinh cả thôi.Lên máy bay tôi buồn ngủ.Từ đầu và ảnh ngủ ngon lành.Anh nhìn tôi còn nhân.Cả đêm qua anh không ngủ được.Nhưng mà cũng không đến nỗi nhớ em đâu.Nói thế thôi chứ sợ vợ đẻ cổ xanh.Vậy để lấy đồ ôm vào cẩn thận.Làm một giấc đến lúc có thông báo xuống thì được một giây.Nhìn chồng mặt mệt mỏi mà thường quá.Lấy phòng xong thì chúng tôi đi ăn trưa.Danh bạ về phòng đang ngồi một.Bởi vì anh cảm thấy hơi mệt.Cơ sở anh ốm nên về phòng ngay.Anh về đến phòng chưa kịp rửa mặt rồi bảo tôi.Cho anh ngủ hai tiếng.Rồi anh dậy được đi chơi.Tôi gật đầu rồi cũng lên giường nằm với anh.Nhưng tao lúc trình bày bài ngủ rồi.Nên không buồn ngủ nữa.Trên em màu đỏ ngắm anh ngủ thôi hôm nay mới có thời gian nhìn kỹ anh.Khuôn mặt của anh lúc ngủ diễn ra chồng rất hiền ấm áp không còn cái phải nhiều người như ngày nào.Hay là những lúc anh làm việc nữa mà là thật đấy.Bình thường anh thức cả ngày không ngủ cũng không đến nỗi như thế này không hiểu sao từ hôm tới đến nay.Mở hai hôm thôi biểu hiện là như vậy.Nên anh ngồi sai mà lòng của tôi thổn thức.Đưa tay sờ lên mặt của anh.Giờ đến mất anh.Đôi lông mày rậm rạp.Giờ đến cái mùi chồng hấp dẫn kia.Nhìn không được cũng tò mò nên tôi mới thử hôn anh.Tìm lại đập mạnh hơn.Công hồn vài lần rồi.Nhưng mà cứ như là lần đầu ấy.Có lẽ với người mình yêu mình để ý thì nó mới như vậy.Cách làm máy ngắm máy như thế.Rồi cũng thiu thiu ngủ.Đến lúc giật mình thì đã là năm giờ chiều.Nhìn sang thì thấy ảnh đã dậy từ bao giờ.Thế có tiếng động trong phòng.Chắc anh đang tắm.Tôi dậy soạn quần áo để ra tù.Thế anh để gọn gàng mọi thứ trong đó.Đúng là tác phẩm quân đội.Nhanh gọn.Tôi xem điện thoại đời anh rồi cũng vào tắm.Một lúc sau tôi thấy anh đi xa.Thế nhưng mà trên người chỉ quấn cái khăn tắm thôi.Xấu hổ đỏ cả mặt không dám nhìn trực diện.Hai ngày qua về trước một nhà.Càng tắm xong thì mặc đồ luôn.Chứ không mặc kiểu này.Clip nhanh quà đề về phía nhà tắm thì phong cười tưởng tìm.Đại lý nhau rồi lại còn xấu hổ nữa.Chả bù cho lúc trước cứ tưởng mình coi.Cô vô tư nhưng không nhỉ.Tôi bởi vì vội quên đồ không mang vào.Mà trong này chỉ còn mỗi cái khăn tắm.Lau đầu sơ qua rồi đang quấn tạm cái khăn thì ra lấy đổ mà.Thêm mặt cắt sàn nhà ướt quá.Tôi không để ý thế nào lại một phát.Tôi chưa chân ngã ra cửa phòng vệ sinh.Ôi trời là cái mông yêu quý của tôi.Phong thủy thường như vậy vội vàng chạy lại bế tôi lên cho hỏi han.Em có sao không.Tôi chỉ hơi rát một tí thôi.Mai anh thì quấn quýt cả lên.Ở trong lòng của anh mùi thơm da thịt mùi sữa tắm làm cho tôi mơ màng.Hai bàn tay ôm lên cổ của anh tôi nói.Em không sao đâu.Đặt em xuống đi.Bởi vì phòng gấp gáp quá nên hướng các thành viên cho hai đứa ăn hết ra đường.Anh đến tôi.Da thịt chạm nhau.Anh nhìn tôi một hồi lâu.Còn tôi không biết diễn tả như thế nào cả.Mặt đỏ.Tim đập nhanh như muốn bay ra khỏi lồng ngực ấy.Tôi không kiểm soát khỏi con tim của mình nữa.Bàn tay vô thức sở lên môi anh.Tôi cố gắng nhìn thẳng vào mắt anh để cảm nhận rằng.Anh cũng có cảm xúc như tôi lúc này.Vòng bắt lấy bàn tay của tôi hôn nhẹ lên đó.Rồi từ từ lấy mồi của mình phổ lên môi tôi.Mời anh biết nhà mỗi tội.Thật mềm và ấm.Tôi không say sưa cùng vợ anh.Tất cả lòng người để cho nụ hôn được tự nhiên.Cưng à thế mùi nước dừa.Anh bận rộn hơn vội bác hồ một chút càn quét trong khoang miệng tôi.Thế rồi thì anh lại hôn lên mặt lên môi lên mất rồi.Nụ hôn rơi xuống nhiều mưa trên khắp các bộ phận của khuôn mặt tôi.Tôi cứ như thế về ảnh của thảo không lối thoát.Luyện từ và thức bệnh dạ tiếng kiều nhà.Còn phong thì hơi thở cũng dần gấp gáp.Bàn tay không còn nghiêm túc nữa mà giờ xuống nhà của tôi.Từ từ cởi bỏ chiếc khăn tắm duy nhất trên người tôi.Và tôi cũng rất bình thường bỏ thuyết rào cản trên người anh.Ngày lúc này thiệt là phòng người săn chắc.Lỗi trả trước mắt tôi.Phải nói là rất đẹp nhé.Hôm nay thì tôi được tận mắt nhìn và sờ lên.Mỗi lần ngủ mơ sờ rồi mà tôi không biết.Nhưng mà lại rất chắc chắn.Tôi muốn người hôn lên ngực anh.Có anh rồi nha anh được tiếp thêm năng lượng.Anh hôn xuống xương quai xanh.Rồi xuống đến ngực của tôi.Nụ hôn của anh đi đến đâu tôi sơn dài đến đó.Một tài khoản mì nhẹ nhàng còn bên kia thì.Anh hôn lên khắp cơ thể của tôi.Thế giờ lại về đến đó.Phòng tham làm hồn xuống bụng tôi rồi không dừng lại ở đó anh lại tiếp tục.Anh không dừng lại được nữa.Bạn là người đàn ông trỗi dậy mạnh mẽ.Anh muốn làm nhiều hơn như vậy nữa.Lúc đó về đêm.Tôi không biết ở phòng đang làm gì chỉ tập trung tận hưởng thôi.Cho đến khi anh sắp tiến vào nơi đó.Thì tôi mới lắp bi.Em thấy kì quá.Không ngừng lên không nói mà tiếp tục hôn lên môi tôi làm cho tôi ôm em không nói được lời nào.Tâm hồn khắc trên người tôi từ trên xuống dưới làm cho tôi mê dài.Thế giới phòng lại tiếp tục hồng càng làm tôi chết chìm trong khoái cảm đó.Lúc này thì tôi không muốn kìm hãm một chút nào cả.Tôi cảm thấy phòng cũng không khá hơn tôi là mấy.Vòng cũng khó chịu lắm rồi.Những bộ về sớm nhưng lần đầu xe đò.Nên anh mới để cho cô thoải mái hết.Phong thủy nhìn đã sẵn sàng cho anh từ từ nhẹ nhàng đi vào trong cô.Đang sung sướng là thế mà tự nhiên.Nên là yên bái.Hoạt hình ăn nhỏ nhưng mà cô không dám kêu lên.Cô không biết lần đầu thì rất đầu.Nhưng mà không nghĩ đau như vậy.Lúc này không biết được câu đầu.Nhưng bây giờ mà dừng lại thì cả hai đều vô cùng khó chịu.Thế là anh lại từ từ nhẹ nhàng.Cứ như vậy một lúc thì gần cũng quen dần.Rồi thay vào đó là cảm giác chưa từng có.Trong phòng hay còn người cứ như thế truyền pin.Tuyển thợ shop tiếng da thịt và trả mỗi lúc một tầng.Cho đến khi cả hai đạt đến đỉnh cao trào thì phòng mời phóng thích sâu vào trong nhân.Giờ nằm xuống ôm cô thì thầm.Em có mệt không.Anh mệt hơn đấy.Vậy lát nữa bộ lại cho anh đi.Bổ gì.Lần nữa.Anh tham làm vừa thôi.Kể ảnh chứ.Em còn đau không.Không mà.Đợi một lúc nhé.Anh tắm trước rồi xả nước cho em.Ngâm nước nóng sẽ đỡ hơn đấy.Nhìn thấy lòng ấm áp.Người đàn ông của cô có phải ngoài khô khan như vậy thôi chứ bên trong lại rất ấm áp và tinh tế.Anh biết là cuộc khởi đầu nên mới làm như vậy.Làm một lúc thì thấy phòng visa.Anh lại trường cúi xuống bế tôi vào trong đó.Thế tao bảo cứ để cho tao đi.Thế nhưng mà ai đó không nghe.Một phát.Nhấc bổng tôi lên.Rồi sài bước đi vào trong bồn tắm.Anh nhẹ nhàng đặt tôi vào đó rồi ngồi đó tắm cho tôi.Tôi ngại ngùng chờ bao.Thôi anh ra ngoài đi đem tự làm.Chứ còn chỗ nào chưa thấy được mà còn ngại nữa.Nhưng mà em chưa quen đâu.Thiết lập cho con đi.Nói gì thì nói chứ người ta là con gái mà.Với cả mới làm với nhau có vài lần làm sao mà quên ngay được.Bây giờ lại trong tình trạng khỏa thân như vậy.Bảo con là quên ngay được đâu.Không nhìn thấy mặt của vợ mỗi lúc một đỏ bừng vừa buồn cười vừa cảm thấy thường thì mình chiều.Chả bù cho lúc trước.Quá tự nhiên vàng.Thế lúc nào em cứ tưởng anh là.Là gì.Biết rồi còn hỏi nữa.Bây giờ biết chính xác không phải thì cảm nhận thế nào.Không biết.Hết thử rồi mà không biết.Cho anh ra ngoài đi.Trả lời đi đá giờ anh ra.Cũng được.Cái gì cũng được.Em không biết.Anh đi ra đi xấu xa vừa thôi.Thôi được rồi anh không trêu em nữa.Thế nào đứng lên đi không ngâm lâu lại ốm đấy.Để em từ.Phòng không để tôi nói hết câu để lấy khăn trùm vào cho tôi.Giờ bé tôi xa trường trong vòng hai nốt nhạc.Thôi tôi tính rồi tôi chẳng bao giờ có được không tốt nhất từ lần sau.Ông thích làm gì cứ để ông làm mất công cái càng mệt thêm.Tùy tiện thể cho bạn.Anh lấy đồ cho em mặc luôn đi.Em thích mặc bộ nào.Anh chọn cái gì em mặc cái đó.Tin tưởng anh như vậy á.Từ giờ lên thế.Để cho em đỡ mất công ấy.Là sao.Đang có cho em tự làm đâu.Từ nãy đến giờ toàn là anh thôi.Vậy anh không ngại đâu đấy nhé.Thế anh có biết nhảy.Ừ.Ngày mai chưa vợ thì cần gì đâu.Mặc đồ xong xuôi anh đưa tôi đi ăn.Giờ hai chúng tôi đi chơi.Buổi tối hôm đó thì hai đứa chỉ để loanh quanh ở đây thôi.Còn ngày mai mới đi xa hơn.Buổi tối ở đây cũng sầm uất nhộn nhịp lắm.Tuy nhiên khách sạn lại không được rộng và đẹp nhiều việt nam và một số nước khác.Hai đứa đi dạo thêm vài vòng nữa thì về lại khách sạn.Lúc lên giường nằm anh ôm tôi sẽ hỏi.Em còn gì ăn với anh nữa không.Không mà.Vậy sao đến hôm nay mới cho anh thế.Em bây giờ sẵn sàng chưa.Đừng suy nghĩ linh tinh nhé tin anh đi.Vâng ạ.Nằm trong vòng tay của anh tôi cảm thấy mình rất thanh niên.Anh cho tôi một cảm giác nhất định nào đó.Mở bất kỳ ai hay làm trước đây tôi đều không cảm thấy được.Nằm mơ nước nhớ làm việc tối qua nên tôi hỏi.Sau hai hôm trước anh ngủ muộn như vậy.Tại em cả đấy.Sao lại tại em.Em thử hỏi trên thế gian này.Côn trùng nào cưới vợ về.Đêm tân hôn là bị cho năm mươi như vậy không.Quay ra ôm vợ cũng không ost.Thì tại em có thấy hồi hộp.Anh biết.Nhưng anh thấy mình thiệt thòi quá.Từ hôm nay bù cho còn gì nữa.Vẫn chưa đủ đâu.Tham lam.À mà đúng rồi.Ngày hôm qua anh làm em buồn đấy.Anh làm gì.Thì anh hỏi em đi đâu hưởng tuần trăng mật nữa không.Sau khi đi thái lan.Em có trả lời là không cần.Em nói là chỉ cần anh ở bên em còn đi đâu thì không còn chồng.Vậy mà anh chỉ nói hai tùy em.Em thấy buồn tủi thân.Anh xin lỗi.Anh không nghe gió thôi.Em nói như vậy thật đã.Em nói dối làm gì.Không nhìn điệu bộ giận dỗi của vợ mà đáng yêu quá có nói như thế nghĩa là cùng một lòng một dạ với anh rồi sao.Không hạnh phúc buồn chặt nhầm vào lòng.Cảm ơn em nhé.Đời này chỉ cần mỗi em thôi.Thật không đấy.Thơ anh xin lỗi vợ nhé đã để em buồn như vậy.Em phản anh đi phát gì sai để anh trò nhé.Rèm trường thế giờ anh tự nghĩ đi.Phòng chờ con như thế lạy hồn cô nhân bất ngờ chỉ biết ngủ ở mai sau thì im luôn.Bởi vì anh dẫn dắt vào mê cung tình ái không dứt ra được phẩm nhẹ nhàng làm từ từ khiến cho cô thỏa mãn.Không biết bao nhiêu lần phải nói mới chỉ là lần thứ hai nhưng mà phong của cô tuyệt lắm nhé.Hai lần là hai cảm xúc khác nhau.Vòng cho cô đi từ bất ngờ này đến bất ngờ khác để cho cô được hưởng trọn vẹn từ vị của cuộc yêu mang lại.Con vật cô khá hợp nhau với khoảng này nên cả hai đều cảm thấy hạnh phúc tột cùng người ta nói.Vợ chồng đầu gối má kề.Tiền thì dùng trình nhưng cũng cần tình hơn.Cuộc sống vợ chồng mà chuyện tình cảm hợp nhau là một điều rất tuyệt vời.Bên cạnh đó.Cuộc sống được thì là không tránh khỏi những cái và tranh luận.Mở cái đó là quy luật tự nhiên và có những điều như thế mới làm cho chúng ta hiểu nhau hơn.Gần nhau hơn và tôi vào phòng cũng không tránh khỏi những điều nhỏ nhặt như vậy.Chúng tôi mới đi được hai ngày vừa đặt chân đến khu vui chơi nổi tiếng pattaya chưa kịp đi đến đâu thì.Có cuộc gọi khẩn cấp của tổng bộ bảo anh phải bay về gấp anh khó xử nhìn tôi tôi thì cảm thấy.Bởi vì lúc đó thực sự không biết anh làm gì mà lúc nào cũng có vẻ bí hiểm bận rộn như vậy.Tôi không hiểu không biết nên tôi đã không thông cảm cho anh.Và chính vì lẽ đó mà có cơ hội để người khác xen vào giữa chúng tôi.Bởi vì các bạn thân mến như vậy là anh xa rồi mang đến cho quý vị và các.Đọc truyện ngày hôm nay với câu nói cuối cùng của x thì đã khiến cho anh xa cũng như tất cả quý vị và các bạn.Cảm thấy vô cùng lo lắng không lẽ là chồng tương lai thì sẽ có một biến cố lớn xảy đến khiến cho ta.Làm của họ rạn nứt và sẽ có một người khác.Xen vào hay sao câu trả lời như thế nào thì xin mời quý vị và các bạn hãy gặp lại anh ra vào hai mươi mỗi buổi tối.Hình ảnh chợ tình nhé và nếu như mọi người cảm thấy đọc truyện hấp dẫn thì đừng quên nhấn like chia sẻ và nhấn vào nút đăng ký kênh.Gọi anh sạc cũng như tiếp chợ tình cảm ơn sự ủng hộ của mọi người rất nhiều còn bây giờ thì anh xa xin kính chào tạm biệt. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com