Truyện Ngắn Hay Vùng Trời Bình Yên Phần 3 Người đàn ông Bí ẩn - Mc Anh Sa

truyện ngắn hay vùng trời bình yên phần 3 người đàn ông bí ẩn - mc anh sa

Chào mừng quý vị và các bạn đã quay trở lại với kênh chợ tình và đến hẹn lại lên thì vào hai mươi có buổi tối thì anh sẽ là.Đồng hành cùng quý vị và các bạn đến với chuyên mục truyện dài kỳ hôm nay thì anh sẽ mang đến cho quý vị và các.Tập ba của bộ truyền vùng trời bình yên có tác giả hạ long.Quý vị và các bạn thân mến có thể nói bộ truyền của chúng ta càng ngày càng trở nên gay cấn và hồi hộp tập chuyển ngày hôm nay.Một minh chứng cho điều đó nhưng chúng ta đã biết thì cửa hàng thời trang của x.Đánh cắp một số tiền khá lớn.Và cũng chính phủ việc lần này đã khơi mào cho rất nhiều những diễn biến mới xảy đến tác động đến mối quan hệ.Ngân và nam.Bên cạnh đó không hết chuyện này thì chân dung nhân vật nam chính của chúng ta sẽ dần dần được lộ diện.Người đàn ông này là người như thế nào để hết mồ quý vị và các bạn cùng ban xã đến với nội dung chi tiết của tập truyện này và sau khi cắt.Mọi người đừng quên ủng hộ cho anh xa cũng như ekip bằng một thao tác rất đơn giản nhấn là chia sẻ và ngắn gọn.Cảm ơn sự ủng hộ của mọi người rất nhiều con em bây giờ sẽ là một số chi tiết của tập ba bộ truyền vùng.Bình yên tác giả hạ long có phần diễn học của anh sa.Tôi còn đang mơ màng trách à.Thời trang nhân viên bên cửa hàng hải phòng gọi cho tôi tôi bắt máy chị gần ơi.Sao thế em có chuyện gì mà giàu nhất quá nhỉ vậy chị ơi.Số tiền ngày hôm qua bọn em bán được sáu mươi triệu em để trong cái đấy là hôm nay gửi cho chị.Mà em vừa mở ra thì không còn nữa em nhớ là đã rất cẩn thận xong rồi khóa lại thế mà không hiểu.Mất chìa khóa thì chỉ có em vào anh rất thôi nhưng mà hôm qua thì kéo anh đi về quê trước em.Em thu dọn đồ xong rồi mới về chìa khóa cửa lại sau cho mấy bạn nhân viên kêu.Có dấu hiệu mất hẳn gì không không có gì à mấy bạn nhân viên về hết.Em là người đến sau cùng bác bảo vệ nói không có ai cả mọi thứ trong cửa hàng thì vẫn cứ y nguyên.Được rồi để chị xuống xem thế là tôi nhanh chóng thu dọn đồ đạc và cũng.Còn nhớ đến việc anh không gọi cho tôi nữa tôi đang nghĩ đến vấn đề là từ trước đến nay thanh quản lý ở đấy.Chưa từng xảy ra việc như vậy và đây là lần đầu tiên xảy ra vấn đề này mà tất cả các cửa hàng.Của tôi cũng chưa bao giờ có trường hợp như hôm nay tôi trên đường đi có gọi cho thằng biết việc này.Tôi không gọi cho mai bây giờ mọi người trong nhà biết thì lại lo lắng trong khi đó số tiền cũng không có lớn.Tuy nhiên tôi vẫn phải điều tra ngọc ngành.Thành bảo tôi xem lại tất cả các camera.Hồi ký lời mấy bác bảo vệ xem.Nó cài nó bảo tôi nên để ý các anh nhiều hơn .Mưa vẫn thấy mấy đứa nhân viên nhắn cho nó về việc cho anh.Vậy là nút để trời bà bùng các thứ.Giờ này còn thi thoảng vai cho nó tiền.Đấy.Nó ăn ngồi đấy không phải lo.Tiền lương thì bạn trả cho nó.Có làm cái gì đâu mà tiêu hết phải vay mượn như vậy.Tôi nghe thành nói thì cũng hơi chột già.Lâu nay thì hai chị em vẫn gọi điện.Thế nó ngoan.Cứ tưởng là đã thay đổi.Anh ở đâu vẫn giấu giếm ăn chơi.Nó mà có làm sao.Để tôi không khó ăn nói việt nam.Tôi không nói chuyện với thằng nữa bởi vì cũng sắp đến cửa hàng.Đến nơi thì tôi vào xem xét qua một lượt nhưng mà không có dấu hiệu gì cả.Nhìn cái kén thì cũng như vậy.Nguyên xi như thế này.Thì chắc chắn phải có người mở khóa.Từ bây giờ chưa thế nào với người là ai cả.Mở camera xem cho bác bảo vệ vào.Hôm qua tâm tám thì bị mất điện.Cho đến chín mới có lời.Nên trong khoảng thời gian đó không xem được.Tôi nghe như vậy thì thủ phạm khó bắt rửa đây.Tôi ngồi trong quầy c tính một lượt.Nhìn đồng hồ lúc này cũng gần mười hai giờ trưa.Thay đổi buồn và mệt.Cái này muốn đi ăn chút gì đó giờ về nghỉ ngơi.Định rủ mấy đứa nhân viên đi ăn thì chúng nó đã mua đồ về .Nam mô cả cho tôi.Nhưng tôi không thể nào nuốt được.Bà mấy đứa ăn rồi đánh xe siêu thị gần đó.Tôi muốn nước cam vào cái bánh ngọt để ăn.Vtv sáng đến giờ chưa ăn linh cảm thấy hoa mắt.Ăn một chút đồ ngọt cho huyết áp tăng lên.Vừa ra đến cửa thì nhìn thấy anh phong.Có hai người nữa từ xa bước xuống.Không biết là anh đi làm gì mà xuống đây.Lúc này thì anh cũng nhìn thấy tôi.Tôi đi đến chào mọi người.Em chào các anh nhé.Hàng kia nói.Chào em.Hai cậu cứ vào trước đi tôi vào sau nhé.Ừ nhanh lên đấy.Chào em bọn anh đi trước nhé.Dạ vâng ạ.Sau khi hai người kia bước vào căn nhà gần đó.Tiên phong hỏi tôi.Xem lại ở đây vậy.Em có cửa hàng ở đây nên xuống xem sao.Chưa ăn gì à.Sao lại mua mấy thứ này vậy.Dạ vâng.Nhìn cái mặt thế kia thì chắc là nhịn từ sáng đến giờ đúng không.Tại em không kịp ăn vội quá.Bây giờ ăn cơm nút không nổi.Em ăn tạm cái này vậy.Thế em ăn đi tôi đi công việc đã.Mai mà đi đến bao giờ thì về vậy.Cửa hàng có việc trước là một hai hôm nữa thì anh mới về lại hà nội.Được rồi.Tối về anh đi không lại đói đi.Dạ vâng ạ.Tôi lên xe thì anh có bước nhanh về phía căn nhà kia.Anh chị thân và anh trai của tôi.Thế nhưng thực chất công việc chính của anh là gì thì tôi cũng không rõ lắm.Có lần hỏi ba và anh bú thế hai người chỉ trả lời qua loa.Là làm quân nhân giống như bà thôi.Có vẻ gì đó rất bím.Từ đó thì thôi cũng không để tâm cho lắm.Anh em gặp nhau thì nói chuyện phiếm thôi.Tôi về đến cửa hàng thì vào phòng rồi ăn hết cái bánh uống hết cấp nước cam.Tôi cần tình người.Cách làm nhà lương một chút rồi lát dễ tính tiếp.Thế mà không hiểu sao ngủ quên mất.Bởi vì mệt quá mà tôi thích đến ba chiều.Lúc này thì kéo anh lên đến nơi nhìn thấy tôi.Con bé hơi ngạc nhiên.Nhưng mà nhanh chóng lấy lại về tự nhiên rồi chào hỏi tôi.Tôi thì cũng tỏ ra bình thường để quan sát còn bé.Ngồi nói chuyện với tôi một chút rồi nó lại tiếp tục công việc.Tôi muốn xem quay xổ sách thì làm gọi điện cho tôi.Em đi.Em đang làm gì vậy.Em vừa mới xuống cửa hàng bên hải phòng xem công việc thế nào thôi.Vậy sao.Em nhớ anh quá.Anh cũng rất nhớ em.Đợi anh mấy hôm nữa anh về nhé.Dạ vâng ạ.Anh cứ ở đó lo cho mẹ đi.Mà cũng đỡ nhiều rồi.Thế thì tốt quá tranh nghỉ rồi đi em làm tiếp đi.Ừ yêu em.Tắt điện thoại tôi tiếp tục công việc dành giờ cho anh phong gọi cho tôi.Em nghe đi.Em đang ở cửa hàng sao.Xã vân hà.Ăn xong về già.Thế thì anh qua chỗ anh chơi đi.Em ở gần đây không.Để đấy em nhắn địa chỉ cho nhé.Khoảng tầm mười phút sau thì đã nhìn thấy xe của anh đỗ ngay trước cửa hàng.Tôi đi ra ngoài đón anh.Mấy đứa nhân viên nhìn thấy ảnh thì mất chữ a mồm chữ a bàn tán khen anh đẹp trai.Lạnh lùng nhưng mà hấp dẫn.Mấy đứa nhìn không được thì họ hết rồi vào.Ôi.Chị vân ơi có ai thế.Có hiểu chưa giới thiệu cho bọn em đi.Anh thì mặt lạnh tanh không xuất hiện cảm đi vào bên trong theo tôi.Tôi thì có mấy ngày với vẻ lạnh lùng của anh.Vậy mà không hiểu sao mấy đứa kia lại ham hố như vậy chứ.Tế bào.Anh trai chị đấy chưa có chỗ nhé.Cái đứa nào muốn hốt thì mất nhanh hộ chị đi.Nghe tôi nói như vậy thì mặc áo phông đen lại.Dần dần sẽ nói.Tôi không phải là hàng hóa.Để em tự tin rao bán như vậy.Ở hải.Thế là hàng tồn kho.Không giao đi để mốt à.Không phải là việc của em.Thế là mấy đứa lại làm nhau cả lên.Chị ơi.Thẻ nhớ xin số điện thoại cho tụi em với nhé.Ok.Mấy đứa làm việc đi.Chị đã chuyển ra ngoài một lát.Cho anh nhìn trông có vẻ đăm chiêu lắm.Từ nãy đến giờ mấy đứa hùa vào trêu.Nhưng mà riêng còn bé cứ đứng ở đó như dò xét điều gì vậy.Tôi bảo với nó.Đây là anh xong bạn thân của anh vũ nhà chị.Anh ấy cũng anh trai chị vậy.Dạ vâng ạ em chào anh.Chào.Giọng nói của phòng không thể nào lạnh hơn được nữa.Nó thấy như thế thì có pizza cho chồng rồi nói chuyện.Cho hỏi anh đi công tác ở đây cho anh bảo ở rồi quay sang hỏi tôi.Thế đã ăn uống no chưa.Em ăn no rồi.Còn ngủ quên đến ba mới dậy đấy.Định làm heo.Tải mệt quá đi ngủ quên thôi.Con gái làm ít thôi.Để dành thời gian chăm sóc bản thân tìm hiểu mọi thứ xung quanh đi.Nhưng mà em yêu thích công việc này.Ngủ ngon.Lùn mắt này ngốc thế nhỉ.Tớ không về nhà gọi điện cho ba mẹ chưa.Anh cũng rất là em quên mất.Bá đạo.Này.Đừng có bắt nạt em như vậy nhớ em giận đấy.Anh khanh chả bao giờ nói nặng lời với em cho anh cả.Tôi không phải là nó.Vãi cả tôi nói sự thật thôi.Mà chả có ai giống như anh nói với em mình cả lúc nào cũng nghe cái cảm giác nó thô thiển.Cái gì mà ngu ngốc bá đạo.Công việc nó nó quen rồi.Mở cửa hàng có chuyện gì mà phải ở lại mấy hôm như vậy.Tôi cũng không giấu gì anh vừa bây giờ còn đang không biết xử lý như thế nào đây.Số tiền mất thì không lớn nhưng mà không giải quyết triệt để sẽ thành thói quen.Tôi kể hết cho anh nghe.Anh trầm ngâm một lúc rồi vào.Đưa tôi đi xem chỗ đặt máy giám sát camera đi.Cứ tôi tôi mãi như thế này phát chán.Tập trung đi.Đùa tí thôi mà.Anh bỏ cái bộ mặt nghiêm nghỉ ra đi.Cơ quan cấp dưới nạt nộ như vậy.Giờ về nói chuyện với em cũng như thế.Bảo sao máy máy gì vậy.Không có làm nữa đi thôi.Tôi đi rồi em không nói nữa làm gì cả.Sao lại đánh em như vậy.Anh văn vũ này bắt nạt em lắm đấy.Không biết là em làm giám đốc kiểu gì.Kệ em chứ.Tôi dẫn anh qua phòng bảo vệ xem qua.Xong rồi anh hỏi tôi chốt đặt tủ điện rồi chỗ công tắc nguồn.Anh quay sang hỏi tôi.Chứ bình thường nhân viên ở đây mấy giờ tan làm.chín là có bạn ấy về.Nhưng mà hôm qua mất điện.Tầm tám các bạn ấy về sớm luôn.Tiền thì bình thường còn em bán xong đều cất vào cái.Giờ chỉ có hai người dưới chìa khóa rồi sao.Dạ vâng ạ.Oanh và trang dữ.Thường thì các bạn ấy hay ngày chuyển tre một lần.Thế mà hôm nay chưa kịp chuyển.Thì đám.Được rồi.Em gọi mấy bạn vào đây tôi hỏi.Dạ vâng.Tôi và anh đứng trong quầy bán hàng mọi người tập trung hết ở đây thì anh cũng lên tiếng.Chào mọi người nhé.Ngày hôm qua trong lúc mất điện.Trong các bạn có ai đấy.Xung quanh đây.Có mất điện.Hay là chỉ mỗi cửa hàng của mình thôi.Cả bọn nghe trai đẹp hỏi như thế thì nhau nhau cả lên.Đứa trả lời em không nhớ đứa thì không chắc.Mãi một lúc sau thì trang mới đăng tin.Hình như.Làm mẫu cho mình hay sao chị.Em nhớ không nhầm thì nhà đối diện bán tạp hóa lúc đó thì đèn điện vẫn sáng thì phải.Nhưng mà bởi vì lúc đó bên mình mất điện một lúc không có.Em cũng không nghĩ gì nhiều cả.Cứ tưởng là mất hết.Nên cho các bạn về sớm luôn.Vậy em là người về cuối cùng.Em khỏi cát ruột khóa cửa cẩn thận.Sau đó mới về.Bởi vì em biết là hôm qua anh bảo về nhà không ở cửa hàng nên kiểm tra một lượt cẩn thận rồi mới về à.Cho anh về lúc mấy giờ.Giảm em về lúc năm chiều.Bên mình có máy phát điện không nhân.Giờ có.Anh nói.Máy phát điện hôm qua bị hỏng.Sao bạn biết.Lúc đó bạn về rồi cơ mà.Giờ em nghe hôm trước bác bảo vệ nó như vậy.Đúng lúc nghỉ.Từ đây rồi.Các bạn ra làm việc đi.Tôi không biết là anh đang định làm gì mà mất rồi gọi mọi người vào chị hỏi mấy câu đó xong thì thôi.Đang suy nghĩ thì hãy nói.Em nên thay bảo vệ ngày hôm qua đi.Sao thế hả.Không thành thật.Sao chưa hỏi.Đã đuổi việc người ta.Vậy em định để người ta lấy cái cửa hàng mới rồi sao.Sao lại thế được.Em xem xét lại em chồng tương lai đi nhé.Sao anh biết anh.Không quan trọng.Cho xem qua một lượt rồi.Tất cả không có vấn đề gì cả.Chỉ có cái máy phát bị đứt dây nguồn.Nhưng mà như kiểu dùng cái gì đó để cắt.Mà nhưng không phải các.Kênh đào tạo bằng chứng như là con gì cắn.Nó coi như bị hỏng rất đúng.Sao vừa nãy còn hỏi em nhà có máy phát không.Vớ vẩn.Không hỏi như thế làm sao mà sao mai mối.Đấy.Bảo ngốc có xài đâu.Ảnh.Kiểu này đơn giản là có sự thông đồng rồi.Cũng tại em quản lý không chán.Quá tiền gửi.Mấy ngón nghề đơn giản như thế.Qua mắt được em thôi.Thể thao hàng bây giờ làm sao đây.Em muốn bắt một mẻ.Thì phải đợi.Em hiểu rồi.Tôi hỏi mọi người lại họp bà nói chuyện dứt điểm về vấn đề này.Tất cả mọi người tập trung lại đời tôi lên tiếng.Lúc này thành phòng đang nghe điện thoại nên không tham gia.Tội lỗi.Vietcombank xảy ra rồi nên chị không trêu nữa nó cũng không muốn đi nhờ ai cả.Chi tiết mọi người.Bởi vì chị em cũng làm việc với nhau lâu rồi.Nhưng mà lần này số tiền không lớn lắm.Với cả hàng hóa không mất gì cả.Nhưng mà qua đi.Chào mọi người rút kinh nghiệm.Làm việc cẩn trọng hơn.Với cả bên bảo vệ.Cháu nhờ các bác để mai mốt.Lý hùng.Viết bài báo cáo để sửa kịp thời.Không thể nào để tình trạng như ngày hôm qua được nữa.Mọi người thấy tôi không truy cứu nữa thì cũng thôi không nói năng gì cả.Trên rừng tràn vào.Em thấy vô lý lắm mà.Nếu như chồng.Mất nhiều thứ.Chứ không thể nào.Chỉ muốn lấy tiền như vậy.Nhưng mà bây giờ không tìm được bằng chứng giải quyết thế nào được em.Những.Thôi được rồi chị không muốn mọi người như người nhau đâu.Coi như là không có chuyện gì xảy ra đi.Đúng rồi từ hôm nay thì trang ra lại chìa khóa két cho anh nhé.Dạ vâng ạ.Thôi được rồi mọi người giải tán đi làm việc đi.Trang.Ở lại đây chỉ nhờ chút.Tôi nhìn đôi mắt còn vẻ rất buồn.Hai chị em nói chuyện một lúc thì còn bé tiếp tục đi làm.Cho anh có về vui và cũng tập trung làm việc lắm tôi hi vọng mọi thứ sẽ suôn sẻ.Mọi người ra hết tôi lấy tay xoa xoa thái dương thì anh phong lên tiếng.Thông minh ra rồi đấy.Sao câu nào cũng nói móc người ta thế nhỉ.Đau hết cả đội.Trong máy điện thoại của em có kết nối camera không.Giờ có.Cửa hàng nào thêm cổng kết nối.Nhưng em không có thời gian để xem đâu.Tôi đến rồi nghỉ ngơi đi.Cho mệt mỏi thế kia đừng có cố nữa.Bao giờ thành về vậy.Cũng chưa biết.Nhưng bây giờ tôi phải đi có việc.Anh bận như vậy qua chỗ em làm gì thế.Nghỉ ngơi một lát đi.Buổi tối nhớ ăn vào đấy.Vâng ạ.Anh không về thì tôi cảm thấy người hơi mệt.Nên bỏ đống sổ sách và một bên dựa vào phòng nằm ngủ.Buổi trưa mới ngủ một giấc dài như vậy.Mà bây giờ đôi mắt đã giết cả lại.Tôi đã là một giấc mà quên cả bữa tối.Đang mơ màng thì điện thoại reo lên.Mắt thì vẫn nhắm.Tay có điện thoại đưa lên tai giọng ngái ngủ.Alo.Thế mấy giờ mà đã ngủ như vậy ăn tối chưa.Lạnh phòng gọi.Nghe cái giọng lạnh lẽo mà tôi tỉnh ngủ.Ăn gì cái giờ này nữa vẫn sớm mà anh.Mới ngủ được một tí.Vậy là vẫn chưa ăn tối.Có chạy xe mấy giờ rồi đi.Nhìn điện thoại thì.Ông.Tôi ngủ cũng nhiều sữa hà.chín giờ tối.Giờ này thì chắc mọi người đã về hết.Em dậy.Lười biếng.Người gì chưa nói xong đã tắt máy.Tôi thấy một giáo viên ngồi.Từ sáng đến giờ mới có mối cơ bản với cấp nước vào bụng bảo sao không đói.Đặt điện thoại xuống thì thấy anh nhắn tin.Chị ơi.Em thấy chị ngủ ngon quá thì nên không gọi.Em đi chơi với bạn một chút rồi anh về sớm nhé.Ok em.Tôi lấy quần áo vào phòng tắm cho thoải mái xong thì đi ra ngoài lấy tối và điện thoại để.Chút gì đó ra đến bên ngoài thì vắng tanh không còn một ai cả ngoài bác bảo vệ.Tôi cứ đứng như thể nhìn mọi thứ xung quanh.Tự nhiên cảm thấy trong lòng trống trải cô đơn đến là.Nghe lại bao nhiêu năm qua mình cứ phấn đấu mà không thèm để ý đến bản thân mình muốn gì được gì.Rõ ràng là có tình yêu đấy có sự nghiệp đấy.Nhưng mà không hiểu sao tôi vẫn cứ cảm thấy mình đang tìm kiếm một thứ gì đó mồm lùn.Càng suy nghĩ.Chiều nay cô đơn lại càng về lấy.Đến giờ này nhìn lại xung quanh vẫn luôn chỉ có một mình.Tôi cứ đắm mình vào những suy nghĩ buồn đó mà không thể nào thoát ra được cái điện thoại vàng lên khiến cho.Giật mình lên phòng gọi đến đi ăn về chưa.Mới đi mười giờ rồi.Dạ vâng em đi đây ra quán ăn gần cửa hàng đi rẽ phải một cây số.Lại tắt máy như vậy không biết cứ thế này thì ai mà yêu được.Rồi lại khổ tôi phải làm mối cho có mấy ông anh hôm nào cũng rất mảnh vào.Thật sự thế không biết.Gia đình anh không tí là vị nói móc nữa.Mà không biết sao với ông anh vô và anh sang tôi không thấy sợ gì cả cãi như chém trả lời không đó.Mà lại còn hai nghìn₫ tôi còn với anh toàn thế thôi cứ như con mèo ngoan ngoãn có cái gì cũng chỉ được.Câu.Mà cũng không cái thắng được mà cũng không bao giờ nó nghẹn ngào với tôi được câu nào cả không gặp không nói thì thôi.Cứ nói một phát là như tát nước vào mặt người ta trông như thế thôi nhưng mà cũng được cái tốt bụng.Gần đến nơi nhìn thấy sang của anh đỗ gần đó thì tôi rẽ vào tôi đi vào trong thì thấy anh ngồi đó.Mặt thì chồng có phải mệt mỏi nhưng mà vẫn không bỏ được cái phải nghiêm nhỉ bỗng nhìn tôi giống như người mắc lỗi.Ngoan ngoãn ngồi xuống ghế đối diện lý rồi hỏi anh xong việc rồi sao.Ngồi đợi một lát đi đoàn sắp xong rồi đấy hỏi một đằng trả lời một nẻo hai đứa.Nói gì cả một lúc sau đó ăn ra thì anh chỉ nói ăn đi.Anh ăn cùng em đi toàn rồi thế là một người ngồi đó bấm điện.Còn một đứa thì ăn như chết đói.Không nhìn thấy tôi ăn không biết chứ gì cả thì nói.Coi tranh phần đâu.Ăn kiểu gì đấy.Đói quá.Với cả toàn món em thích cả thôi.Cảm ơn anh nhé.Anh lại im lặng mặc kệ toàn.Cả ngày không được ăn cơm nên bây giờ được một bữa no nê như vậy.Ấm bỏ một cái thì người khỏi hẳn ra mặt thì đói tôi nói.Ăn no rồi.Em mời anh đi uống nước nhé.Thôi.Đi về đi ngủ đi muộn rồi đấy.Tôi phải đi bây giờ đây.Tại sao bây giờ anh vẫn phải làm việc.Em đi về đi.Nếu khóa cửa cẩn thận đấy.Không nói xong thì đứng dậy đi ra ngoài.Tôi có visitor.Nhìn thấy sắc mặt của anh không tốt thì tôi cũng ngoan ngoãn vào trong xe để đi về pháp nhìn thấy tôi đi theo.Vào xe rồi đi hướng ngược lại.Tôi về đến cửa hàng chiều đồng nhắn cho anh một tin nhắn để anh yên tâm.Em về đến nơi rồi nhé.Hôm nay cảm ơn anh rất nhiều thế nhưng đợi mãi cũng không thấy anh đáp lại.Chắc là người đang bận.Tôi thay đồ ngủ lên giường theo anh cũng về tế bào nó sang ngủ cùng thì nó bào em ngủ phòng bên cạnh cũng.Em ngủ ngáy sợ chị ngủ không được.Tôi để nói thoải mái.Cho có người yêu nhắn tin sợ chị biết nên ngại.Cho cả ngày ngủ nên giờ không buồn ngủ nữa lấy máy vào zalo thì thấy nick của nam sáng đèn.Cho gọi facetime trên nhưng anh không bắt máy.Gọi là hai lần nữa không được thì thấy anh offline.Gọi điện thoại thường cũng không được.Tôi nhắn tin với anh cũng không trả lời.Tôi cảm thấy sốt ruột.Tự nhiên tôi cảm thấy không ổn.Cứ có cảm giác bồn chồn kiểu gì đó.Phải rất lâu sau.Anh mới nhắn lại một tin cho tôi.Anh đang bận.Ngày mai anh gọi lại.Tôi cố gắng trấn an bản thân là không có gì đâu tôi phải tin anh chứ.Không suy nghĩ linh tinh nữa tôi lại giở sách ra làm.Thế nhưng cứ xem đi xem lại lượt đi lượt lại mà cũng không thể nào tập trung được.Nhìn điện thoại lúc này đã hơn mười một giờ rồi.Mà xem từ nãy đến giờ có được việc gì đâu.Hết rồi lại vất vả đó nằm xuống đi ngủ.Tế bào lại suy nghĩ linh tinh.Trở lại vào zalo thì không thấy anh lên nữa.Chắc là anh bận thật.Tôi xem tin tức làm tình xong định thoát ra thành phẩm nhắn đến ngủ đi.Người gì lúc ẩn lúc hiện giống như mà.Nhưng mà tôi vẫn phải trả lời tử tế.Vâng em ngủ đây.Anh cũng nghỉ sớm đi nhé.Em thấy anh hôm nay mệt mỏi lắm rồi đấy nhớ giữ mình cho số đề sau này còn lấy vợ nữa.Lo cho bản thân đi.Em từ đơn giản rồi.Còn anh thì già rồi.Nói thừa.Cho anh ngủ ngon nhé em ngủ đây.Ừ.Ngày hôm sau thì tôi cùng với trang xem lại tội sách.Hai chị em làm đến trưa thì tranh thủ ăn một tí cơm.Giờ làm tiếp cho xong.Đi buổi chiều về lại hà nội.Đến bốn thì cũng xong tôi ngồi đứng dậy.Lấy nước uống thì phòng nhắn tin.Về chưa.Em chuẩn bị về đây.Đợi tôi hai mươi phút nữa.Làm gì à.Rõ chán.Đang nhắn lại thôi.Cứ mải làm nên tôi cũng quên nó hôm nay nam chưa gọi cho tôi.Lấy máy gọi cho anh thì lại thuê bao.Chán nản.Không biết là từ hôm qua đến bây giờ làm cái gì mà bận đến nỗi không có được một tin nhắn.Mà thì anh bảo ổn hơn rồi.Tôi biết mới vào thôi dọn đồ rồi chuẩn bị về nhà cùng với bà mẹ thôi.Bản đồ đem xe cho anh không đến.Tôi không thấy anh đi xe hôm qua nữa mà thấy anh đi taxi đến tôi hỏi.Đang đâu.Mọi người lấy về rồi.Anh không về cầu mà.Tôi có việc về sau.Em tìm thì thôi đi nhờ về luôn nhé.Vâng ạ.Để tôi nói cho.Thế là hàng em lên xe trở về.Đi được một đoạn thì thấy anh trai của tôi gọi đến.Em nghe đi à.Hôm nay có về ăn cơm không.Sao thế.Nhớ em gái.Nhớ cái đầu.Là cái mày hỏi em có về không.Tuổi mùi nhiều đồ ngon lắm đấy.Thế mà cứ tưởng là anh trai quan tâm em gái.Thế thôi mai vẫn còn có chị dâu để ý.Thế có về không.Có chứ.Ăn thì phải về.À mà đúng rồi có cảnh phòng nữa.Phân biệt cùng với em đó.Anh ấy đi công việc vô tình gặp nhau thôi.Hai đứa đi cẩn thận nhé.Đang gọi khanh đến ăn cho vui.Vâng ạ tạm biệt anh.Tắt máy thành phần nói với tôi.Không vào anh được đâu.Sao thế hả.Tôi phải vào trường ghê.Sao lúc nào anh cũng bận thế.Cách làm thế để chết à cơ quan kiểu gì làm cũng phải cho người ta nghỉ ngơi chứ.Tình hình nghiệp như vậy rồi.Cũng giống như em yêu công việc của mình đấy.Chỉ giỏi lý xử thôi.Cái này có biết tay rồi.Chắc ai cũng có thắng được anh đâu.Bánh cá giỏi như vậy tại sao không có được con người yêu nào nhỉ.Tôi không thích.Bây giờ anh thích gì.Công việc.Lãnh.Tôi ngủ một tí đi khi nào đến nhà tôi gọi.Vâng ạ.Trưa nay không được ngủ thế nên em cũng muốn giấu cảm mát đi.Nhà thiết kế ra đi.Vâng ạ.Thế là tôi làm một giấc đến gần nhà mới tỉnh lại.Phong thủy tuổi dậy thì bào.Đã đến nhà đâu.Ngủ tí nữa đi.Nhưng mà em tỉnh rồi.Anh cứ nói về trường trước đi.Em về trước đi.Là người ta bắt taxi về cũng được.Tuyến xe thành cấp qua trường trước đi.Không cần.Ngược đường lắm.Em về sớm muộn đấy.Không.Anh qua trường trước đi.Bướm vừa thôi.Cũng được ngân hàng bằng anh đâu.Phòng không nói nữa đi ta hướng về trường nhưng mà tôi thấy mặt của anh diễn ra.Không có phải cầu có giống như mọi lần.Có mỗi cái việc bé tí cũng chẳng vừa rồi.Nhưng mà lần này biết nhiều nhịn tôi rồi đấy.Trong mạch như thế này có phải là dễ chịu không.Mọi lần không trưng cái bản mặt sát thủ thì cũng giống như là quan tòa.Không thể giống như diêm vương.Tôi thắng được một lần.Cảm thấy vui vẻ quá.Đang cười xấu xa thì anh hỏi.Cứ nghĩ đến người yêu hay sao mà vui thế.Không.Làm thắng được anh nên em vui.Không nhìn người ra khi nghe tôi nói như vậy.Nhìn mặt của anh đều mất vài giây thì tôi giải thích.Lần nào có cơ hội tranh luận và anh cũng có thắng được đâu.Làm anh mà có khi nào biết nhiều nhịn đâu.Có phải cái đến cùng với chị ấy.Em toàn đuổi lấy trước anh thôi.Anh có vần khang thì không như thế.Vui vậy.Vui chứ.Rất vui.Ừ.Ừ gì.Không có gì.Tôi đến rồi tôi vào đi đi cẩn thận đấy.Vâng ạ.Tôi về đến nhà thì thấy mọi người đông đồ.Chỉ còn đợi mỗi chúng tôi.Nhìn thấy tôi đi một mình thành phố hải phòng đầu.Tao bảo là ngày bận nên về trường luôn.Hẹn kỳ khác.Ngày hôm nay cho anh khang đưa cả của con đến nữa.Tôi chào cả nhà rồi đi đến bế thằng bé.Nó ngoan lắm là còn đáng yêu nữa.Nó không làm à cho tôi bé.Tối hôm nào xuống riết thì bạn tôi trêu.Giải thích rồi á.Vâng ạ.Con có muốn có một đứa như thế này quá.Mở cô vân đáng yêu quá đi.Vô nói.Thế thì tập bé cháu trước đi.Xanh lên tiếng.Đúng rồi đấy.Bao giờ chuyển về đến bán nhà vô nữa.Tế công x tập dần đi.Chuyện nhỏ.Cây mai lên tím.Cơm xong cả rồi.Con với ba mẹ và mọi người vào ăn cơm nhé.Mẹ ơi.Tới bây giờ còn phải gọi chị dâu hay sao.Ừ thì gọi luôn đi cho quen.Thế là cả nhà tôi cười vang còn mai thì xấu hổ ngoan cơm chứ mày đốt cho con ăn.Còn anh tôi thì xem chút cho vợ sắp cưới.Của mày là hai người thành đôi chứ không thì tôi trở thành tội đồ.Anh khanh thấy tôi không ăn mà cứ chăm cho bọn như vậy thì bảo.Nên ăn đi.Đoàn chèo nào.Cách làm tập cho quen dần cũng được.Vậy có được không đấy.Em ơi bị kéo đi nhé anh có ăn đi.Vậy anh không khách sáo nữa.Bữa cơm kết thúc chồng sự vui vẻ của cả nhà.Tôi thấy mai vàng tôi cũng giúp dần khoảng cách.Ăn xong thì hai bà con khanh trở về.Tôi đến phòng tắm rửa.Còn anh tôi thì đưa mai đi chơi.Đến công viên gần đó vũ và mai vừa đi vừa nói chuyện.Mai này.Vâng ạ.Em đừng suy nghĩ nhiều nhé.Chúng ta cứ cho nhau cơ hội để đến với nhau đi được không.Em.Bây giờ có thêm con rồi.Mình cùng nhau cố gắng để có một gia đình trọn vẹn nhé.Cho anh có hối hận không.Vũ cầm tay của mai nhìn thẳng vào mắt rồi nói.Anh không hối hận đâu.Tin anh nhé.Vâng ạ.Vô mai vào lòng.Lần đầu tiên vũ ôm một người con gái.Cảm giác lúc này thật đúng là khó tả.Trái tim của anh cứ hồi hộp sẵn sàng loạn nhịp.Đến bây giờ thì anh có thể khẳng định là anh yêu mai.Vô đấy càng đàm hôn nhẹ lên trán của mai khi cho mail rồi.Ước ao được ôm anh trong vòng tay như thế này rất lâu rồi.Trái tim cô thổn thức.Nó không còn theo quy luật nữa.Mà chỉ muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.Nước mắt của cô tử nhìn rồi xuống cô chút ít rồi nức nở.Vũ cát tường làm bằng hôn cô ấy mà không xem xét đã làm quấy khóc.Anh bối rối rồi nói.Anh xin lỗi.Anh anh chỉ là muốn thể hiện tình cảm với em thôi.Em không sao đâu.Tại sao lại khóc.Làm em vui thôi.Thật không.Thật à.Thôi đừng khóc nữa.Tôi không còn nó khóc thảo đi.Vâng ạ.Thanh niên về nghỉ ngơi nhé.Ngày mai anh đưa đi làm.Giờ không cần đâu anh đừng lo.Em cứ cẩn thận không làm ảnh hưởng đến con đâu.Anh lo cho cả hai mẹ con quá.Thôi được rồi.Lại muốn quan tâm hai mẹ con mà.Mình về nhé.Dạ vâng.Ngày hôm qua ngủ muộn thế nên sáng nay tôi ngủ quên luôn đến gần trưa mới dậy.Tôi làm biếng ở nhà với mà buổi chiều mới lên cửa hàng.Cái mai thì đi từ sớm còn lý cửa hàng gần nhà.Bây giờ thì mai có bầu tôi không cho nên hai cửa hàng trên kia nữa cả nhà tôi đang mong chờ đứa cháu.Nên chị cho mai đi lại gần.Để tiền anh tôi đưa đi đón về.Với cả bà mẹ còn trăm năm được.Hôm nay buổi chiều tôi mới lên cửa hàng nên tôi ở lại luôn tối không về nhà nữa.Đang làm thì làm gọi điện.Em nghe đi.Anh xin lỗi.Hôm qua mẹ cấp cứu nên anh không nghe điện thoại của em được.Thế mà bây giờ sao giờ anh.Mẹ ổn rồi em đừng lo nhé.Vâng ạ mày quá.Thành cố gắng trả mẹ nhé.Thiếu tiền cưới hỏi em.Số tiền kia cũng sắp hết rồi.Tiền thú và tiền nằm viện bên này tốn kém quá mà đang định đòi về.Không được đâu.Anh động viên bạn cố gắng chữa trẻ đi.Em sẽ nói chuyện tiền bạc.Nhưng anh không muốn mọi người nói anh lời chồng em đâu.Ai nói gì cứ mặc kệ chứ em không nghĩ như thế là được.Anh nhớ giữ sức khỏe để cho mẹ đấy.Anh biết rồi.Tay nghề đi.Anh nhớ em lắm.Em cũng như vậy.Em thu xếp giấy chuyển sớm cho anh nhé.Ừ.Tôi ngồi đó bình thường.Ngày hôm qua mình đã trách nhiệm anh ấy.Anh ở bên đó vất vả như thế vậy mà mình là còn nghi ngờ.Tôi đứng dậy ra ngoài xem nhân viên bán hàng như thế nào thì gặp hoài lớp trưởng.Hồi còn học trường đại học.Đã lâu lắm rồi thì mới gặp lại nhau.Hai đứa giết kể chuyện nọ chuyện kia xong thì nó bảo.Hôm nay đi ăn với tôi nhé.Ok luôn.Lâu lắm mới gặp nhớ mọi người quá mà không có dịp tụ tập đấy.Cuối tháng sáu lớp đại học mình họp lớp đấy có đi không.Có chứ.Dự báo của tôi đấy.Dựa vào đi xuống.Toàn gặp mấy đứa có cái máy thôi chứ có gặp bài được đâu.Buồn văn bản này lên.Tôi đến thì lần bà đi cửa hàng khác.Không thể bài xuống hạ long lần thứ đi hải phòng.Sao không gọi cho tôi.Thế giới thích gặp trực tiếp.Bài việt nam đến đâu rồi.Thế chắc sang năm cưới đấy.Thế à.Anh đang dạo này công việc tốt không.Cũng bình thường.Mày nghĩ đang ốm chữa bệnh ở singapore.Anh ấy vẫn đang ở bên đó chăm sóc.Hôm trước bạn nghĩ phải cấp cứu.Trùng sốt ruột quá.Vậy à.Lại đây ngồi đi.Hai vợ chồng mới đi dubai về à.Tên facebook up ảnh tùm lum như thế sướng thật đấy.Bây giờ chưa còn cái gì cả cứ tranh thủ đi chơi đã.Mà bà xem cũng phải quan tâm ấy.Mà cứ thả ra máu như thể mất lúc nào không biết đâu.Tôi tìm nhà nghỉ mà.Hãy nghe tôi nói như vậy thì mỉm cười ra hai đứa nói chuyện phím.Nó kể chuyện gia đình vợ chồng nói cho nghe.Tao bảo lớp mình có khi là bà sướng nhất.Chồng chiều như vậy là còn tâm lý nữa.Nó thì chỉ cười thôi.Buồn một hồi có đến gần sáu giờ tối.Nó kéo tôi điên.Nó bảo hôm nay.Tôi với bà ra nhà hàng nổi tiếng.Ăn một bữa thịnh soạn rồi về.Xem hài còn kéo nhau đi.Nó đặt một phòng vip được gọi một chai rượu vang.Hai con vừa ăn vừa nói chuyện với ông già.Uống được mấy ly nó kìa.Tôi nhớ bà tí nhé.Tôi có đứa em bị thằng người yêu lợi dụng bà xem cho tôi ý kiến với.Chuẩn rồi mới đi hỏi cái còn chưa chồng nhá đây là tôi hỏi ý thôi.Thế sao nó kêu là bạn trai nó yêu nó lắm nó là tâm lý đẹp trai.Anh nói ngọt ngào nhưng mà đều là nói dối cả thôi trong khi yêu nó đi ca với một người con gái khác.Dòng quá đáng hơn toàn lấy lý do mượn tiền đi chơi thôi mọi người nói nó không nghe.Cứ bảo là em tin anh ấy.Đến khi thấy được bằng chứng rõ ràng trái tim cũng quá tổn thương.Điên lắm mà.Này yếu đuối không muốn chấp nhận sự thật.Tôi bảo tôi phải làm sao mà khuyên nó đi.Sao lại có người phạm như vậy chứ không yêu thì cứ nói thẳng ra.Cuộc đời mà nó cứ như thế đấy có phải là anh cũng giống như mình đâu già chờ bà nó.Bài giải quyết thế nào đây đầu chứ chắc chắn sẽ rất nhiều.Pokemon dành hết tâm tư tình cảm cho người ta.Nhưng mà tôi sẽ không mù quáng mà đâm đầu vào nữa được mà anh yêu thật đấy.Nhưng mà người ta đã lừa dối mình như thế thì tiếc nuối làm gì nữa có thể mình là người hết lòng hết dạ vì người mình.Nhưng mà nó phải xứng đáng.Còn như thế này có cái trân trọng thì mình đâu.Nếu như mình bỏ qua thì giờ đến ngày nào đó họ cũng lại bỏ mình thôi.Tôi nghĩ như thế này sai lầm lần thứ nhất mình tha thứ đó là lỗi của người ta.Tiếng anh tha thứ cho sai lầm lần thứ hai lần thứ ba tên là lỗi của mình rồi đấy bao nhiêu bây giờ bạn đó.Biết mình bị lừa nhưng mà đó là bị lừa một cách đau đớn vì rất nhiều lần mà vẫn không biết đến khi.Mình phát hiện ra vẫn không muốn tìm thì nó là của bạn ấy đọc quá tin người đàn ông đó.Bà thực sự là nghĩ được như vậy sao đúng vậy nên dứt khoát.Một lần rồi thôi bà thích làm cái gì mà cứ úp ốm giống.Chuyện của tôi thế đấy là bà hỏi ý kiến tôi thì tôi nói thôi nhìn mặt bà nghe nhập tâm quá nhỉ.Tình yêu như là chuyện của bà là thật thì sao đây truyện của tôi.Thì xào á bà nói cái gì thế.Tôi hoài.Thôi đói rồi cho ăn đây bao có ăn đi.Hà nội xong mình gấp thức ăn cho tôi rồi đó cứ ngồi ăn mà không nói gì cả.Tôi không hiểu sao tự nhiên nó lại im lặng như vậy.Mà cũng là nhé.Lâu không gặp mà hôm nay.Nó toàn nói chuyện linh tinh cả thôi.Cái gì mà hỏi ý kiến xong giờ lại hỏi nếu như là bà.Tôi như nghĩ ra điều gì đó nhìn nó chậm chậm.Những lần trước có gặp nhau.Cây lá dài có chuyện phím rồi thôi.Tình hình hôm nay xoay đi xoay lại.Nó lại nói về nam cho con hỏi mấy chuyện như vậy nữa.Tôi không như thế nào.Hoài.Dưới cầu là bà có gì giấu tội sao.Tôi.Có chuyện gì đúng không.Bà nói đi chứ.Thôi được rồi.Tôi không hiểu bà nữa.Nhưng mà cũng chẳng có đứa em nào của tôi.Câu chuyện đó là nói về bà và nam đấy.Sáng nay tôi đi làm sẽ qua trước cửa hàng mai đang làm.Tôi không nói chuyện của bà với nó.Nó bảo là bà rất yêu nam.Nhưng mà nó không hiểu cảm nhận được nam yêu bà nhiều.Người ta truyền hay vay tiền của bà nữa.Nếu như một lần chứ không nói làm gì đi.Nhưng mình làm đại lý của bà không biết bao nhiêu lần.Mà tôi nhé.Đàn ông mà nói yêu thương người phụ nữ của mình.Là đi lấy tiền nhiều lần như thế.Thế là dù bất cứ lý do gì đi chăng nữa cũng không thể nào chấp nhận được.Bạn suy nghĩ của tỉnh ra đi.Đàn ông thật sự yêu mình thì phải biết lo toàn hi sinh vì mình.Cây mai nó biết là không thể đọc khi được mà.Bởi vì không có bằng chứng gì nam phổ bà thay lừa và cả.Mà chuyện tiền nong bây giờ cả nhà bà đều biết cả rồi.Bài tập sự không có một cảm nhận nào với sự thay đổi của năm sao.Tôi.Có đổi ý.Nhưng mọi thứ lại phù hợp ngay sau đó.Làm tôi không nhận ra được gì cả.Bà biết gì việt nam nói đừng ai đi.Tôi đã gặp em ở sân bay.Vào khoảng hai tháng trước.Tôi không hiểu cho lắm.Lúc từ và chồng đi đà lạt về.Tôi có hỏi thì anh ta bảo vào đà lạt công tác.Thế đi cùng với một người phụ nữ.Nhưng mà lúc đó tôi cứ nghĩ là bạn hai đối tác gì đó nên không để ý.Rồi thằng trước gặp hai người đó trong quán ăn.Nhưng mà tôi cũng không thấy ông ấy lừa bà.Nhưng mà mình đi dubai vừa rồi.Tôi lại gặp hai người đó tay trong tay.Lại còn ôm hôn nhau chụp ảnh các kiểu nữa.Tôi cũng nghỉ tại khách sạn đó.Nhưng mà không biết vợ chồng tôi ở đó.Họ thuê phòng trên tôi hai tầng đấy.Tôi có chụp lại được mấy tấm cho bà đi.Không có chuyện anh ta chăm mẹ ốm cấp cứu bên singapore đâu.Clip từng tấm hình của nam và người phụ nữ kia.Rất tình tứ.Lúc thì trên đường.Lúc thì ngồi đút ăn cho nhau ở hồ bơi.Tôi không xem được nữa.Quyền anh đã xấu rồi sao.Đi chơi với người con gái khác mà lại nói dối là mày để cấp cứu.Tôi hồi tưởng lại mọi việc.Có khi là nam-đất phản bội tôi từ rất lâu.Tôi tự cười chính mình quả thật ngu ngốc.Nhớ đến lời của anh phòng nước mắm rồi.Đúng thật không sai.Từ đầu lắm nhưng mà tôi không khóc được.Tôi ngồi đó tìm thì nhức nhối.hai mươi lăm của ai.Tình cảm tôi dành cho anh rất nhiều.Niềm tin cũng dành hết cho anh.Tình hình bây giờ tôi mới đau như vậy.Ôm ngực khó thở.Tôi chấp nhận nó thế nào đi.Hoàng yến tôi mặt đỏ bừng thì sợ hãi chạy lại cho tôi.Lúc này tốt nhất luôn tại chỗ.Nó vội vàng đưa tôi.Nhưng mà tôi thì không còn biết gì nữa.Lúc mở mắt ra nhìn xung quanh thì thấy có rất nhiều người.Ba mẹ anh chị tôi anh khang và cả hỏi nữa.Từ lúc này nước mắt tuôn rơi.Mẹ ôm đấy thôi tôi giống như người chết đuối vớ được cái phao.Tôi cứ tưởng là mình mạnh mẽ lắm.Nhưng mà cuối cùng thì yếu đuối như đúng phận con gái thôi.Tom mẹ rồi khóc nức nở.Cuối cùng người yêu thương ta nhất.Cũng chỉ là có người thân thôi.Học để con.Tôi khóc cho thoải mái đi.Giờ ngày mai không cần phải khóc nữa.Bởi vì nó không xứng đáng để không phải hối tiếc và giọt nước mắt.Nghe mẹ nói như vậy.Tôi có giúp sâu vào lòng của mẹ nước nào.Từ cầu lớn mà không có khôn.Đã tiêm vào người không đáng tin.Yêu người không nên yêu.May mắn cho tôi khi làm hỏi cưới.Bật cả nhà tôi khuyên cứ từ từ tìm hiểu đó.Và may mắn hơn cho tôi cái đã không trao đi thứ quý giá nhất cho anh ta.May mắn hơn nữa.Đó là bên cạnh tôi.Có những người thân và những người bạn tuyệt vời.Luôn động viên giúp đỡ tôi.Giúp tôi nhận ra bộ mặt thật của anh ta khi còn có thể.Cách làm đẹp trong lòng của mẹ không muốn nói chuyện với ai.Mai vợ hoài ngồi đó động viên tôi thấy bình tĩnh.Đừng suy nghĩ làm tình mà suy sụp.Nếu như làm có nhắn tin hay gọi điện thì cứ bình thường.Và nếu như có vay tiền thì cứ thử từ chối một lần xem.Thái độ của anh ta như thế nào.Không nói gì cả chỉ gật đầu.Tôi biết là kiểu gì ngày mai anh ta cũng gọi cho tôi.Ngày mai tôi xem.Anh ta sẽ nói.Kiểu gì đây.Khi mà tôi từ chối chuyển tiền.Thế bây giờ có một rồi nên tôi.Thế bây giờ có muộn rồi nên mẹ tôi kêu mọi người về nghỉ ngơi.Để mẹ chồng tôi.Ba tôi thì đòi lại cùng với mẹ và tôi.Bạn rồi chở mai về.Chứ bảo hiểm như vậy ở bệnh viện không tốt.Ba mẹ tôi quyết định như thế nên không ai tranh cãi nữa.Mọi người về hết chỉ còn lại ba người.Ba tôi nói.Thì biết truyền thẳng nam.Mấy lần vay tiền của con.Black cho người điều tra nhà nó.Hàng xóm với người họ hàng bài.Nhà nó bán nhà cứu rồi chuyển về hải dương.Chứ không phải là mẹ nó bệnh tật gì cả đâu.Càng không có chuyển sang singapore chữa bệnh.Con biết việc này cũng đừng bất ngờ.Càng không cần phải đau lòng làm gì cả.Số tiền đạo lý của con.Ảnh gối cho người lấy lại hết.Bà.Việc của con bây giờ là cứ nghỉ ngơi đi.Lấy lại tinh thần.Bé là con gái của ba.Không nên quá yếu đuối.Chỉ được phát hết hôm nay thôi.Sự đau khổ nuối tiếc.Chỉ dành cho những người xứng đáng thuộc con à.Vâng ạ.Thôi.Cố gắng ngủ đi một giấc cho khỏe.Đêm nay là một đêm dài đối với tôi.Nói khùng đầu không buồn là nói dối.Nằm ở đó mà nước mắt cứ chối.Trái tim này có ai đó cầm dao đâm vào nhiều nhát.Khiến cho nó dịch máu.Trong cuộc tình này chắc có lẽ chỉ có tôi yêu anh ta thôi.Bây giờ nằm ở đây tôi mới có thời gian suy nghĩ lại mọi thứ.Và đúng là chỉ có tôi chạy theo anh ta.Tôi luôn lo lắng cho anh ta xem thiếu gì cần gì.Ốm hay khỏe.Anh hai chưa.Thích gì hay không thích gì.Trong khi đó chưa bao giờ anh đã biết rồi thích gì cả.Ghét gì.Hay là những cuộc hỏi thăm ngoài những câu thông thường cũng không bao giờ hỏi xem.Hôm nay tôi mới thấy khỏe vui hay buồn.Kể cả những lần vay tiền cũng như về.Chưa bao giờ khuyên tôi giảm bớt công việc hay là hỏi tôi có áp lực nhiều không.Đúng là tôi đã quá nổi anh ta.Tôi quá ngu ngốc.Con người mang cả mẹ mình ra để nói dối.Mày không phải bệnh tật.Thế mà chị về cần tiền.Đánh đổi mẹ mình.Thật không đáng để tôi trân trọng hãy nổi tiếng.Bài học này quá đắt giá với tuổi rồi.Hãy nhớ những lần.Đàn ông là loài động vật rất nguy hiểm.Tránh càng xa càng tốt.Làm đến gần sáng thì tôi mới thiếp đi bởi vì quá mệt.Bài mẹ từ bi.Tôi chịu đả kích lớn.Cũng không nói với tôi nhiều.Để tôi có thời gian chấp nhận mọi thứ.Buổi sáng hôm sau tám giờ thì tôi tỉnh lại.Anh tôi và mai mang đồ ăn sáng vào cho tôi và ba mẹ.Mọi người muốn tôi ở đề nghị thầy một hôm.Nhưng mà tôi muốn về nhà cho yên tĩnh.Về nhà tôi làm nghề trên phòng.Đến bữa thì xuống gần một chút cho bà mẹ và anh chị yên tâm.Cả ngày thứ năm dài đến tối thì làm mới gọi điện.Tôi chắc chắn anh ta gọi tôi về tiền bởi vì hôm qua tôi đã hứa tôi xếp gửi cho anh ta.Tình hình cả buổi hôm qua và hôm nay tôi chưa rồi.Tranh tài sẽ nhắc lại thôi.Là cay đắng thì nhận ra mình là ngân hàng tiền của anh ta.Cứ nghĩ đến nếu như mình không có tiền thì chắc là anh thật đá mình trả lời.Thậm chí là có khi còn không thèm quan mình nữa cũng nên.Mình ơi là ngân.Mày đúng là thảm hơn cả chiếu thảm nữa.Tôi quyết định không nhận cuộc gọi từ tắt máy.Tôi cần đêm nay người thật ngon để ngày mai nói chuyện quanh ta.Làm ở bên kia không gọi được cho tôi thì vô cùng tức giận.Cố gắng bấm gọi đi gọi lại mấy lần đều là thuê bao.Anh ta lấy máy gọi cho em gái anh trai để nói chuyện.Theo anh nghe máy.Ở nhà có chuyện gì xảy ra không.Bật bag cho nên không được thế.Không có chuyện gì đâu.Bây giờ lấy tiền em còn gia hạn chìa khóa két trà đấy.Trẻ.Nhà mày cũng cẩn thận đấy không thì ăn cám nhé.Biết rồi.Đang đi chơi đâu vậy.Không về bọn tiếp à.Cần gì.Tao chỉ cần nói một câu.Đi ngay tài khoản đấy.Kể ra có bạn gái nhưng anh cũng sướng thật đấy.Gì mà sắp hết tiền mà gọi tao không được.Báo hôm nay rồi mà vẫn chưa thấy.Thổi kèn chơi đi.Kiểu gì ngày hai mươi bảy trả gửi cho.Yêu anh thế còn gì nữa.Được rồi thế nhá.Tắt máy làm chiều suy nghĩ.Cô ta chưa bao giờ tắt máy mà hôm nay lại tắt là thế nào nhỉ.Nó cũng chưa bao giờ chậm trễ gửi tiền.Đang nghe thì giọng của nhà leo nghèo.Cách làm cái gì mà để em đợi lâu thế.Vừa gọi về cho anh xem tình hình cả nhà ra sao thôi.Anh gọi xong chưa vào với em đi.Đi.Làm cái gì mà vội thế.Sao.Đang có hơn nhiều thằng chồng cũ của em không.Thôi.Nhắc đến hắn ta làm gì thế mất cả hứng.Làm của em là nhất nhé.Thật không đấy.Thật mà.Hai con người khốn là đại la vào nhau giống như hai con hổ đói sau cuộc hoàn là cái lăn ra ngủ không biết gì cả.Buổi sáng hôm sau tôi dậy sớm tập thể dục cho người khỏe mạnh.Ăn sáng xong thì tôi đi làm.Cả nhà bà cứ nghỉ ngơi vài hôm.Nhưng mà tôi bảo không cần thiết.Tôi nói với bà mẹ rằng tôi đã ổn.Tôi biết là mình nên làm gì không thể nào cứ vui trong đau khổ khi người ta sung sướng trên thành quả lao động của mình như vậy.Bà này thấy tôi đã khá hơn rất nhiều thì cũng yên tâm.Có khi đi làm tinh thần lại xã hơn ở nhà.Tôi đến cửa hàng xem xét lại rành thủ tháng này.Đang tính toán thì có điện thoại.Không cần đoán cũng biết là của anh ta tôi bắt máy.Em nghe đi.Em đang làm gì đấy.Em mở cửa hàng có gì không anh.Anh định hỏi em đã thu xếp được tiền chưa.Đúng như tôi đoán.Không lời hỏi thăm.Chị hỏi tiền thôi.Hôm qua em mệt quá.Không qua cửa hàng thì nên chưa con được.Thế sao hôm qua anh gọi em tắt máy vậy.Em mệt quá.Em muốn yên tĩnh nên tắt máy đấy.Trong tài khoản của em không còn tiền sao.À.Em đưa cho ba mẹ có việc rồi.Tại sao tiền của em mà em cứ lo cho ba mẹ thế.Sau này mình lấy nhau thì em phải hỏi ý kiến của anh đấy.Ba mẹ là ba mẹ của em.Họ có muốn nhiều hơn thế nữa em vẫn cho.Mở việc tốt cho bao nhiêu thì cũng không được trà được công dưỡng dục bà mẹ dành cho em.Gọi đối với bà mẹ của anh.Anh cũng nên làm như vậy.Ôm em nói nhiều vậy.Now.Sao vậy.Anh gọi cho em chỉ để hỏi vay tiền thôi sao.Anh không có gì để nói với em.Từ ngày nào chúng ta chả nói chuyện với nhau em sao vậy.Em mệt.Anh cũng không hỏi em một câu sao.À.Tìm hôm nay đi làm thì chắc là khỏe lại rồi đúng không.Ừ.Khỏe rồi.Ngày hôm nay sau khi nghe cuộc điện thoại này em rất khỏe.Thôi em làm tiếp đây.Nhân.Làm hơi bất ngờ vì chưa bao giờ mình tắt máy thì vừa nói chuyện xong.Không biết lại giận dỗi gì đây.Đúng là con gái lắm chuyện.hai ngày không gọi.Trả mẹ nè.Lần này không rõ ràng nữa xem như thế nào để.Cuộc đời đúng là không như mơ.Chẳng có gì là màu hồng cả.Chị toàn lừa đảo.Tôi có nên anh không nam.Bấy lâu nay.Anh coi tôi như con rối.Như một cây rút tiền.Và tôi đúng là ngu muội tin vào những lời nói có cánh của anh và tin vào vẻ đẹp lãng tử của con người giả tạo.Mọi người xung quanh đều nhận ra con người của anh.Nhưng tôi lại ngu muội không nhìn ra được bản chất thật của anh.Tôi như con thiêu thân lao vào thì ánh sáng hào quang không có thật đó.Để giờ đây thứ mà tôi nhận được.Là sự phản bội.Tên lừa dối full vàng.Hơn một năm qua.Treo ảnh phải dùng dữ lắm để giữ được mối quan hệ với tôi mà không ảnh hưởng đến mối quan hệ của anh và cô gái sẽ.Người ta bảo mối tình đầu là khắc cốt ghi tâm.Là đẹp nhất là nhiều kỉ niệm nhất.Nếu như hai người có không thuộc về nhau nhưng mà với tôi và anh chỉ để lại nỗi buồn và hận.Người ta bảo cho đi để nhận lại yêu thương nhưng mà sao cho đi nó chưa nhận về một nỗi đau quá lớn.Bây giờ thì tôi biết tin vào điều gì đây.Thanh xuân của tôi đã được anh tặng cho một danh hiệu quá đặc biệt.Tự đặc biệt đó để giết chết mòn niềm tin chồng tôi một cách giản mỗi tối hôm nay tôi không.Mở lại cửa hàng.Tôi có mỗi mình vào công việc đều không phải suy nghĩ đến những thứ khiến tôi đau khổ nữa.Làm đến khuya thì tôi lên giường đi ngủ thế nhưng nằm mãi không tài nào đi vào giấc ngủ tôi lấy điện thoại.Xem facebook chán chê rồi lại vào zalo.Vẫn thấy nick của nam sáng nhưng mà cũng không làm tôi còn tầm nữa nếu cho tôi một điều ước thì ước.Cho vàng ta chưa từng quen biết giờ này thì tôi chẳng muốn phải đối mặt với người đốn mạt nhanh tay để làm gì.Thoát ra thì thấy tin nhắn của anh xong đến muộn rồi đấy giờ này vẫn còn thức sao.Em chuẩn bị đi ngủ đây mai anh cũng thức muộn vậy đừng nghĩ linh tinh.Đi ngủ đi em có nghĩ gì đâu tốt.Anh này anh có ở gần đây không.Có việc gì sao mà thôi đừng rủ tôi uống rượu à.Vâng nhưng mà bây giờ muộn rồi cố gắng ngủ đi lấy sức ngày mai uống.Vâng ạ ngày mai cũng được nói chuyện.Vòng tròn tôi cố gắng rủ mình vào giấc ngủ nằm vật vã một hồi thì tôi cũng ngủ được bên kia thì phòng vẫn còn.Đang ngồi nhìn xa xăm cho anh có điện thoại tôi đây được rồi.Tốt lắm ngày mai tôi xuống lát nữa gửi tất cả vào máy tính cho tôi.Phải tiêm phòng thời gian ít đồ đạc và bản đồ rồi lên phòng ngừa và bàn làm việc cho đến lúc ngẩng đầu lên nhìn đồng hồ thì đã.Anh tắt máy tính tranh thủ ngủ một chút sáng ngày mai còn rất nhiều việc phải làm.Quý vị và các bạn thân mến nhiều về làm.Vừa mang đến cho quý vị và các bạn tập ba của bộ truyện này và giờ đây thì ngân đã phát hiện ra được bộ mặt thật của.Anh sang tin chắc rằng là chị rất nhanh thôi ở có lẽ ở tập chuyển tiếp vào thì.Mình lịch mặt của tên thực hành này sẽ được diễn ra bên cạnh đó thì còn phải kể đến nhân vật ông quen gái của tôi.Hàng ngày nữa tao nghĩ là cả hai anh em là sẽ có một màn lật mặt khá ấn tượng đây chúng ta hãy cùng chờ đón nhé.Ảnh đó nói về nhân vật phong thì anh sang tên chắc là cái gì các bạn cũng có cảm nhận giống nhà anh xa tức là.Có tình ý với nhanh và sự quan tâm thể hiện của người đàn ông này dành cho x cũng rất là thú vị.Một anh chàng khá là bí ẩn lạnh lùng ở thế nhưng mà bên trong có thể nói là rất ấm áp và ai.Cặp đôi nhân vật tôm cho mọi người hãy cho anh ta biết ý kiến bằng cách để lại bình luận ở phía bên dưới nhé và nếu như mọi người cảm.Bộ truyện càng ngày càng hấp dẫn.Và nếu như sau tập chuyện ngày hôm nay mọi người cảm thấy bộ truyện càng ngày càng hấp dẫn và bị lôi cuốn thì đừng quên dành.Tranh sao về kịp một sự ủng hộ nha nhỏ đó chính là nhấn vào nút like chia sẻ hoặc là đăng ký kênh nhé.Người yêu mến giọng đọc của anh xa tiếng hát gặp lại anh ra vào mười hai mỗi buổi chiều trên kênh chị dậu cảm ơn sự ủng hộ của mọi người. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com