Truyện Ngắn Hay Vùng Trời Bình Yên Phần 9 Thủ đoạn Hèn Hạ - Mc Anh Sa

truyện ngắn hay vùng trời bình yên phần 9 thủ đoạn hèn hạ - mc anh sa

Chào mừng.Vui vẻ và các bạn đã quay trở lại với kênh chợ tình bây giờ là hai mươi tối và đến với chuyên mục đọc truyện trong buổi tối ngày hôm nay.Anh sẽ mang đến cho quý vị và các bạn tập chín của bộ truyền vùng trời bình yên đến từ tác giả hạc.Quý vị và các bạn thân mến sau khi chia tay với nhân thì nam đàn ông sợ hàng này vẫn chưa.Quân thay cho cô ngày hôm nay thì sẽ tiếp tục gây sức ép về thì thủ đoạn.Ngân hàng nào bán ta đã đưa xa.Và có một tập truyện này sẽ có sự xuất hiện của một nhân vật mới chúng ta cùng chiều được xem như đó là ai và trâm anh để ý.Bất ngờ thú vị nào cho câu chuyện của chúng ta sau khi về các bạn lắng hay không.Quên những lai chim sẻ và nhấn vào nút đăng ký kênh nhé người bị nhập vào hai mươi mỗi buổi tối trên kênh chợ tình yêu.Có thể gặp lại anh sa vào mười hai mỗi buổi trưa hình ảnh chị dậu cao hơn mọi người rất nhiều còn ngay sau đây sẽ làm được.Tiết của tập chín bộ truyền vùng trời bình yên tác giả hạ long qua giọng đọc của khách sa.Phòng nhớ lại hôm đó.Mà hành động hay lời nói của cả hai hôm đó như thế nào mà khiến cô hiểu nhầm là anh thích đàn ông chứ.Nghĩ một hồi thôi mặc kệ cô ấy muốn nghĩ như thế nào cũng được có khi như thế lại hay.Chắc không đề phòng hay ánh hải và anh anh nhìn lên rồi đi tiếp mà không nói gì nữa thế nhưng mà tay.Nắm chặt lấy bàn tay nhỏ bé của nhân cho khỏi lại còn nhân thì coi đó là sự nhầm thừa nhận của anh.Không thích phụ nữ anh nắm tay dắt dê cũng chẳng có nghĩa lý gì cả chị giống như chị em thôi.Nhân thì cứ vui vẻ đi bên phòng như vậy đôi lúc còn vô từ treo anh nhảy lên ôm của anh.Giờ bắt anh công cụ giống như ngày bé anh vô tình cắm cổ vậy chứ không cho phòng đi cả buổi.Cứ phải gồng mình chiều trần vừa đi tôi vừa thao thao bất tuyệt kể chuyện buổi tối trước khi giao thừa.Tôi đã thú nhận chuyện mình gài bẫy ảnh vú và mai như thế nào anh bảo.Thấy tội lỗi quá.Nên nhân dịp sắp sang năm mới để xóa.Công thành đô.Làm thế không đánh dấu nữa thôi để tôi cứ tưởng có âm mưu gì chứ anh lúc.Cũng nghĩ xấu cho em nghỉ thì có sao nói vậy thôi nhưng mà hôm đó anh biết em âm mưu.Mà không phải tội em thì người ta gọi là đồng phạm đấy chả liên quan gì cả.Anh nói thì hay rồi ừ thì em xấu xa đấy tối nay tránh xa ra đi.Đừng có đi chung với em nữa không mất hàng thường giận không dám.Để tôi có khi phải suy nghĩ thêm từ nay có nên đi chung không đây anh từ mai không đi.Đi nốt hôm nay thôi tôi bực mình giật tài khỏi tay của anh không đi nữa nhìn thấy đủ .Chuyện kìa không đi thì thôi tưởng em cần lắm đây chào em nhé qua cái.Này công việc ngập đầu cũng chả thèm đâu.Đừng có ở đó mà kiều càng.Lúc thằng bồ nó đá đừng có một cái tôi an ủi đi được hình.Không nhìn điều bầu giận dỗi.Trần đạt mấy viên sỏi dưới.Rồi chấm lên mấy cái lá của tôi thì phải cười.Anh đứng ở đó nhìn hồi lâu rồi mà.Mấy thứ đó làm cho em trút giận lên chống như vậy.Tôi không thích là như vậy thôi.Bài em xấu xa còn không nhận.Em không có.Không có mà hành động như vậy là sao.Thịt tại nó đứng trước mặt em làm gì.Chống là vật vô tri.Động chạm gì đến em đâu.Em thích như vậy đi.Anh làm gì em nào.Chả làm gì cả.Thấy vô lý quá thì nói thôi.Có ảnh của vô lý.Làm gì mà em bảo tôi vô lý.Anh thì hay lắm rồi.Hay bắt nạt em thôi.Em ghét anh.Ở hai.Anh không bao giờ chịu nhường nhịn em cả.Có nhất thiết cái em đến cùng như vậy không.Tôi.Tôi gì .Anh đúng là đồ khó ưa.Tôi chỉ nói trêu thôi.Trêu mà như vậy à.Khi nào anh nói thật vậy.Con người của anh thật giả lẫn lộn em không biết đâu mà lần.Thôi thôi tôi đùa thôi.Em không xấu.Chỉ là nhiều lúc hơi ngốc và nhiệt tình thái quá thôi.Này anh vừa nói anh ấy.Là hai con người rượt đuổi nhau quanh chỗ đài phun nước kia.Nhìn vui vẻ giống như đứa trẻ.Chảy nhiều mệt quá của dừng lại bởi về không đổi được phòng.Nên anh đứng ở đó bình thạnh.Còn mình thì thờ fifo trong đến thảm thường.Không nhìn thấy tôi thờ gấp thì vừa đi lại hỏi han.Nhưng mà tôi không nói được câu gì cả bởi vì còn mãi chờ.Còn từ đứng như thế với nhà lương tôi.Bố nhìn nghị định lúc tôi và làm yêu nhau.Tôi chưa từng được vui vẻ như thế này.Tôi không được là chính tôi.Không được nhõng nhẽo.Chiều chuộng như vậy.Ngày đó thì cả hai hồi nhớ rất bận rộn.Có gặp nhau cũng chỉ để anh đi xem phim nói chuyện bình thường.Tôi cứ mải lo lắng cho anh mà mất đi sự vô tư vốn có của mình.Cử chỉ thân mật có.Chúng tôi cũng đã từng hôn nhau.Dành cho nhau những cái nắm tay.Nhưng mà đúng như tôi đã từng đi.Chúng tôi yêu nhau nhưng vẫn thấy thiếu thứ gì đó.Bây giờ tôi mới mở mạng nhận ra.Đó là thứ cảm xúc.Tình yêu thì phải có cảm xúc thì mới cảm nhận được.Nhưng mà cũng là làm nhé.Thỉnh thoảng khi tôi cảm nhận được ở tôi vào phòng có tí cảm xúc đó.Có phải là tôi điên không nhỉ.Tôi nghĩ nhiều quá mà ngay cả đến phòng thì cũng nhầm tưởng được.Thế thôi cứ ngồi ra thì anh hỏi.Dễ chịu chưa.Già rồi à.Tôi gạt bỏ đi những suy nghĩ trong đầu giữa hai ngàn tiếp tục đi dạo mấy vòng nữa.Nhưng mỏi chân.Sửa áo da cho ghế đá dưới gốc cây gần đó ngồi nói chuyện.Ngồi dưới thời tiết này khó chịu thật.Mặt trời càng về khuya thì càng lạnh.Ngày tốt vào lòng của anh ngồi sờ vào.Ôi trời lạnh quá đi anh ôm em tí đi.Lạnh thì về ôm em.Chỉ là một tí thôi.Tay em cầm hết cả rồi đấy.Tôi vừa nói vừa giúp vào lòng của anh.Hai bàn tay thì cho vào nách của anh.Mã vào ngực anh ấm thật đấy.Thực ra rất nhiều vậy hồi lâu mà không thấy anh vòng tay ôm tôi gì cả.Tôi lại lên tiếng nhắc nhở anh ôm tôi lần nữa.Đề tài của anh mới từ từ vòng lên ôm lấy tôi.Cho anh ôm tôi thì tôi không chỉ có cảm giác ấm áp.ba con cảm thấy rất an toàn.Bật dáng trái tim bé nhỏ của tôi như trời đêm một nhịp.Tôi không cảm thấy tìm ảnh đẹp dưới rồi.Nghe anh cảm giác nóng bừng.Cảm thấy ấm hơn lúc trước rất nhiều.Nhưng mà còn chưa kịp hưởng hết hơi ấm làm già từ anh.Tiếng anh đột ngột bé từ đường dài đi nhanh về phía xe.Lên xe anh đặt tôi vào ghế phù thắt dây an toàn song.Tất cả mọi hành động của anh đều nhanh và dứt khoát trong vòng một nốt nhạc.Khi tôi vẫn còn đang ngơ ngác thì anh cất tiếng.Về thôi.Ổn định rồi ngay ngắn thì anh lái xe đi được một đoạn.Tôi nhìn anh không chớp mắt anh vào.Muộn rồi.Tôi buồn ngủ.Vâng ạ.Em quên mất.Anh từ hôm qua đến này làm sốt chưa ngủ tí nào cả.Em xin lỗi nhé.Không sao đâu.Bây giờ về ngủ bù thôi.Vâng.Đưa tôi về đến nhà anh xuống xe mở cửa cho tôi.Rồi đợi tôi đi vào nhà mưa lái xe rồi đi.Lúc này thì phòng thờ vào nhà nhóm.Nghĩ đến chuyện vừa nãy tìm anh vẫn còn đập rất mạnh.Chỉ cần ngồi thêm một lúc nữa thôi.Anh sẽ bị nhân phát hiện mất.Cô ấy cô từng nghĩ anh như cô ấy mà làm ra mấy hành động thân mật đó.Sửa chuột nữa.Anh không thể nào kiểm soát được.Đêm nay anh về nhà bác ngủ rồi ngày mai về quê với ba mẹ sớm.Đã lâu lắm rồi anh không về thăm ông bà.Có mày là chị gái anh lấy chồng gần nhà.Chờ mong chờ người con trai nhanh về chăm sóc thì biết đến bao giờ đây.Tôi lên phòng thay quần áo rồi nằm trong chăn ấm.Tối nay vui quá cái lăn qua lăn lại một lúc thế nào ngờ không hay.Ba ngày tết trôi qua nhanh chóng.Hôm nay thứ ba mẹ tôi hóa vàng cả nhà ăn uống buổi trưa xong.Thế buổi chiều chú tôi gọi cho bà tôi.Chiều tối vào ông bà nội cùng làm hóa vàng lùn.Thế là cả nhà tôi lại kéo nhau vào trong đó.Mà người thấy tôi để lại cái bài ca muôn thuở bao giờ các cô các cháu ăn cỗ đây.hai mươi bốn tuổi rồi còn gì nữa.Bằng tuổi cháu mấy đứa có còn cả rồi đấy.Mang cháu cũng có rồi.Tôi lập tức chống chế là anh cháu bà mười mới lấy.Cháu đã đến đâu vội gì.Ấy thế mà tôi bị mắng te tua.Không có thì vẫn còn trơ.Cái ngu như thế bị mắng tơi tả.Mẹ tôi điên quá thì bảo.Con gái mà đợi bà mua cho nó lấy.Con trai tuổi đó người ta bảo chín chắn sự nghiệp ổn định.Chứ còn con gái.Người ta bảo là hàng tồn kho.Tôi nghe xong phong phim.Lỗi mất tăm.Đi ra ngoài cổng chơi với mấy đứa trẻ con cho đứa bị móm.Lấy máy ra chơi game thì thấy anh không gọi.Đang làm gì thế.Không làm gì à.Sao thế.Em vừa bị mẩn.Xem lại làm sai gì sao.Không có.Tại sao lại bị mắng.Bị bỏng về chưa có ai rước.Hóa ra là vậy sao.Chỉ có mình em thôi thường xuyên bây giờ quên cả rồi.Anh có cách nào không giúp em với.Giúp gì.Thì giúp em có bạn trai.Ôi trời.Tôi còn lo cho tôi chơi xong đi giúp sao được.Chán thật đấy.Cha là mấy hôm nữa phải lên mạng vào hội kết bạn bốn phương hay là hội tìm chồng thôi.Trước tình hình này đau đầu lắm rồi.Ở đằng nào cũng lấy.Lấy đại một người nào đấy cũng được không hợp thì chia tay.Biết đâu lại kiếm được người như ý.Anh.Điên.Hạnh phúc cả đời.Làm như đi chợ mua rồi.Anh bảo em làm gì đấy.Em không sợ bị lừa đảo.Giết người cướp của.Thuật thôi.Anh đừng có nói nữa.Em cũng nghĩ đến những tình huống đó.Nhưng mà thời hạn ngắn quá em biết làm thế nào đây.Đừng lo.Ba mẹ nói như vậy thôi.Công an hạnh phúc cho con cái của mình đánh đổi như vậy đâu.Bà mẹ rõ thôi.Anh nói thật chứ.Bà nói em gấp cũng đúng đi lại bắt đầu.Đang ở đâu đấy.Ở trong nhà bà nội.Mang khi nào lên đây.Chắc là bà hôm nữa.Anh có đi chơi ở đâu không.Không chỉ toàn ở nhà với bà mẹ thôi.Hôm qua đi với bạn một buổi.Vậy á.Thôi chịu khó báo hiếu bà mẹ mấy hôm đi rồi đi chăm lo cho tổ quốc nhé.Nói cái gì ghê vậy.Ôi em ở đây buồn quá nhanh lên đây em đi chơi đi.Em rủ khang và vũ đi.Cái gì.Hai ông đó mà dành ra một cái.Bán người phụ nữ của mình ngay.Ông khanh đang qua con thành nên được nghỉ tí đi tìm nó.Bây giờ chỉ có anh thương em thôi.Từ hôm anh về em buồn muốn chết.Thế hôm nào lên tôi đưa đi nhé.Vâng ạ.Thế là thằng tết cũng chưa coi nhanh chóng.Mọi người cũng quay trở lại với công việc thường ngày.Tôi không tắm cuối vào mấy cái cửa hàng nên cũng không còn thời gian nghĩ đến việc vui hay buồn nữa.Thời gian trôi nhanh lên kỳ hạn micro ra hết.Mà giờ này thì tôi chưa có thời gian gặp gỡ ai được à.Bữa tối đang ăn cơm chưa mà cứ bảo hết hai tháng mà còn không kiếm được ai.Bà mẹ sẽ là mối.Tôi ngày nào cũng ngày mấy bài này đau hết cả đổi.Công việc thì nhiều nên cứ bảo với mẹ.Thế thủy bà mẹ đi.Ngày giới thiệu là cũng được à.Ba mẹ hài lòng thì con cũng hài lòng thôi.Anh chỉ tôi nghe tôi nói như thế thì ngạc nhiên toàn xong lên phòng nằm xem phim stress.Ảnh gỗ lát sau cũng sản phẩm tôi hỏi chuyện.Gia đình ngày ba mẹ làm muối thật đó.Vâng ạ.Anh cứ tưởng là em gặp ông dạo này hay đi chơi.Tôi nghĩ là hai đứa đang hẹn hò cái đấy.Làm gì có.Anh em chỉ là đi chơi thôi.Anh ấy có người yêu rồi.Có rồi.Vâng.Thế sao anh và khang không biết.Có rồi.Hay là em cứ ở nhà mẹ đi gặp mặt người ta.Biết đâu gặp được chân mệnh thì sao.Trần cái đầu em ấy ngu ngốc.Ai là đi xem thường hạnh phúc của mình như vậy.Không sao đâu cứ thử thôi mà.Anh về phòng với chị đi.Nói về một đánh nhau với nhỉ.Thôi đi về phòng đi.Mấy hôm sau tôi được mẹ sắp xếp cho một cuộc hẹn với một người thầy giáo con của một người bạn mẹ tôi.Chúng tôi hẹn nhau tại một quán cà phê gần nhà.Sau một hồi nói chuyện tôi thấy giữa hai chúng tôi không thể nào hòa hợp.Từ ngày chia tay nên tôi nhìn ai có tướng mạo nhong á cái kiểu sống cho nam tôi có thấy dị ứng sao ấy.Ngay lập tức cuộc hẹn đỏ bị tội dập tắt ngày.Và con cuộc hẹn tiếp theo là của một người làm bác sĩ nhưng mà vẫn không có kết quả.Hôm nay thì tôi hàn tiếp với một người làm kinh doanh giống như tôi.Có lẽ này tôi thấy hai người kia và tôi không có điểm chung.Thế tròn cho tôi một người giống ngành nghề.Để hai người có đề tài nói chuyện.Quay lại với người thứ ba này tôi cũng có nói được vài câu.Trong mạch toàn là sáng sủa làm tính chững chạc.Không phải kiểu người như nam.Nhưng tôi vẫn thấy không cùng cảm xúc như tôi mong muốn bây giờ.Hai người chúng tôi đang nói chuyện thì gặp anh phong cùng với chị thùy nhật và hai người nữa.Tôi nhìn thấy phòng tự nhiên tôi cảm thấy bối rối như kiểu làm gì có lỗi.Nhưng rồi giây phút bối rối ấy quả đi rất nhanh.Chúng mình cười đứng lên chào mọi người.Tình hình thế anh phòng lướt qua tôi vài giây.Còn ánh mắt dừng lại người đối diện tôi lâu hơn.Chị thủy gặp tôi ngồi với người con trai thì hỏi.Nhìn bạn trai của em á dạ vâng ạ đẹp trai lắm đấy rất hợp với em.Cảm ơn chị.Siêu nhân có bạn trai rồi đó.Nhật hỏi tôi.Chưa kịp trả lời câu hỏi cho anh không nhanh chóng hết lời tôi.Mọi người qua bên này ngồi để người ta tự nhiên đi.Thế là năm người kia qua bàn bên cạnh rồi.Còn chúng tôi tiếp tục ngồi nói chuyện.Nhưng mà từ lúc đó tôi chả còn cảm hứng nói gì nữa.Mà anh ta hỏi gì.Thì tao trả lời đấy không thì thôi.Nguồn lúc nào anh chả thấy tôi có về không mặn mà.Thì nói khéo có việc rồi hai người chia tay về nhà.Chúng tôi đi qua bạn của anh không.Nhưng rồi không chào mà đi về luôn.Vừa lên xe chưa kịp đi thì phòng nhắn tin.Sao về sớm thế.Xong rồi thì về à.Cái gì xong rồi.Hẹn xong rồi.Đẹp trai hợp với em.Cảm ơn anh nhé.Phòng không nhắn nữa tôi cũng đổ mái thì về nhà mà không biết là mặt phòng lúc đó giống như người mất sổ gạo.Chỉ cần nhìn thấy mặt của phòng tài sản như vậy thì hỏi.Anh sao thế không sao anh mệt đó.Mọi người ngồi đi tao về trước đây nói xong thì phòng đứng dậy ra quầy thanh toán rồi đi về luôn chỉ có nghĩa là.Phòng làm sao hôm sau lên trường phong hỏi vú.Ngân có bạn trai chưa.Muốn nhìn thằng bạn của mình.Dạo này hai còn tầm em gái của mình như thế nhưng mà bình thường nó không hỏi mấy vấn đề như vậy nhìn một lúc rồi.Câu nói.Đúng rồi tao biết.Tôi mới gặp hôm qua để trồng có được không được.Thế này thì ba mẹ tôi yên tâm rồi là sao thế thế là tôi chuẩn bị có em rể chứ sao nữa.Ông nhìn được là được rồi.Tôi nhìn bề ngoài vậy thôi chứ biết đâu lại giống như thằng trước.Chồng làm cái gì mà cuống lên chứ.Đâu có đâu cứ nói như thế thì không vào bảo ba mẹ cứ từ từ đừng có chụp vội.Chị tôi chỉ nói chuẩn bị thôi mà.Ở vô cầm tập tài liệu đi ra ngoài còn một mình phòng trong phòng với tâm trạng.Đúng rồi nó để ý em mình mà hỏi lại còn chối cái thằng ngan chết như thế.Còn lâu mới qua được gái.Mà nó nói thì mình lại nhớ đến bản thân may mà có em gái giúp đỡ chứ không thì giờ này.Làm gì có hai bảo bối chứ tôi thì mình lại rồi thằng khang làm ông tơ bà nguyệt cho nó vậy.Lại nhắc đến thằng này phát bực bây giờ nó mà cái thành không biết bạn bè đâu cả mà nó bạn.Vào làm mối cho em nó thì giả vờ giả bộ thành cao nghiêm túc bây giờ chết chưa con.Mấy tháng nay rồi nó chưa thèm được mí.Tuần nào cũng đều đặn hà nội quảng ninh.Đầu tư nhiều về sức khỏe và thời gian.Thế mà cũng chưa đâu vào đâu cả.Mong chờ cũng bạc ba thằng chúng con.Cũng đẹp trai công việc ổn định sống tử tế mà sao đường tình duyên lận đận như vậy chứ.Còn thì giờ được coi là tạm ổn.Còn hai thằng bạn còn ông xem thế nào mở cho chúng nó còn được tươi sáng với à.Tối nay ăn cơm xong lên phong hoàn thành nốt mấy mẫu thiết kế mới.Mà có vẻ lại xóa.Cuối cùng là hủy đầy cả một thùng rác mà chưa được bản nào ra hồn cả.Tự kiểm không được người nào đến thì sẽ mất ba người rồi cũng không được.Không biết đến lúc nào mới chấm dứt cái cảnh này đi.Play máy gọi cho phòng mấy cuộc cũng không nghe máy.Đang bực bội trong người bây giờ gọi cứu chở cũng không được.Thế là bắt máy một chiếu lên giường nằm.Đang nằm bận quá thì thành gọi điện cho tôi khóc thút thít.Tôi vội vàng ngồi dậy rồi hỏi.Sao vậy.Thế làm sao bình tĩnh kể xem nào.Sao.Bài bốn khanh làm sao á.Tuần trước anh xuống đây.Nó nói với tôi.Bảo em suy nghĩ hết tuần này trả lời.Anh ấy bảo sẽ được rồi.Ừ thế thì mừng chứ sao lại khóc.Nhưng mà chưa được mấy hôm thì tôi nhận được tin.Vợ của anh ấy nhắn cho tôi.Loài người chửi tôi thôi.Hai người họ sẽ quay lại với nhau.Về soobin.Mà tuần này.Anh cầm súng.Cái đấy nhắn tin là đi công tác mấy ngày liền thôi.Thế sao mà bà biết số của bà ấy.Nhưng mà bà ấy đang tập bảy mươi lăm cơ mà.Tôi không biết.Thôi đừng có khóc nữa.Chắc là có hiểu nhầm mà đấy.Hiểu nhầm cái gì.Có cả ảnh đây này.Có khi nào anh nhỉ.Chỉ muốn trêu đùa tôi thôi.Hâm à.Ai cho anh khanh tôi tên anh ấy không phải là người như vậy.Nếu như chưa bà không cần tuần nào cũng tranh thủ xuống cho bà đâu.Tôi không biết nữa.Tự nhiên mảnh đâu gửi tôi xem nào.Bây giờ thì bà cứ bình tĩnh thì thời gian.Đừng suy nghĩ linh tinh.Chuyện đâu còn có đó.Có gì còn có bọn tôi cơ mà.Mở hai hôm nữa anh về rồi tôi lên đón anh tôi ba đi cùng tôi nhé.Ừ có lên đây đi.Nhưng mà gửi ảnh qua cho xem nào.Tôi nhận tin nhắn của thành.Mở ra thì thấy có hai cái ảnh.Một cái thì bà nhá đang ôm ông khanh.Chị nhìn thấy mặt của bạn nhá thôi.Còn một cái ảnh là khang bế bon.Còn nhớ đi bên cạnh.Cảnh ôm nhau thì tôi chưa biết thế nào.Chụp ảnh cả nhà ba người đi cùng nhau tôi nhiều lắm nhé.Lúc hai người ly hôn chia ta do không nhận nuôi thằng bé.Nên mang sang cấm cửa rồi.Lấy đâu mà đi cùng nữa.Ngay đến cơ hội thăm còn không có.Mai chị ta đối xử với anh như vậy.Tôi không tin là anh sang có thể để chị ta quay về.Lấy máy gọi cho anh khanh thì thấy tắt máy.Cho tôi cái để mai gọi cho anh ấy có khi đang khám cho bệnh nhân.Ngày hôm sau tôi cũng không gọi được.Hỏi anh trai thì được biết xanh lên vùng cao khám bệnh từ thiện.Trên đấy thì làm gì mà có sóng đâu.Điểm còn không có.Chắc là vài hôm nữa sẽ về thôi.Tôi kể cho anh tôi nghe về chuyện của thằng thành bảo.Thằng kha nó không bao giờ cho nó quay lại đâu.Em cứ bảo cái thằng yên tâm đi.Thế là tôi cũng thờ vào nhà nhóm.Thôi thì chiều nó lên đây để mai đón anh nó tôi nói chuyện với nó sao vậy.Buổi trưa đang ăn cơm cho anh không gọi.Em nghe đi.Hôm qua gọi tôi có việc gì vậy.Không có gì đâu ạ.Đang ở đâu đấy.Ở nhà.Hôm nay nghỉ à.Vâng ạ.Lười biếng một hôm.Tốt.Mấy hôm nay anh bận sao.Ừ vừa về xong.Hay nghỉ ngơi đi.Ừ.Em.Tôi.Cả hai người đều ngập ngừng.Em nói trước đi.Thế thôi để lúc khác anh cứ đi nghỉ đi.Tôi tắt máy không để anh hỏi nữa.Tôi không biết có nên nhờ anh giúp tôi không nhưng mà cứ tình chàng đi xem mặt mày như thế này khiến tôi căng thẳng quá.Nhưng mà nhờ anh thì mọi người sẽ nghi ngờ ngay.Bờ vai hạnh em từ trước đến nay có biểu hiện gì đâu.Mà biết được anh ấy không muốn giữ.Mình nhờ như vậy thì lại khó xử.Đau đầu thật đấy.Làm thế nào bây giờ đây.Hay là tìm đại một người nào đó làm hợp đồng hàng hoi.Nghĩa là làm.Lấy máy.Bấm đếm số trung tâm giới thiệu tìm bạn đời.Bọn họ tìm giúp cho một người.Nói rõ hoàn cảnh như thế.Nếu như chấp nhận sống trong vòng một năm.Làm chồng hờ.Thế sau khi.Kết thúc hợp đồng tôi trả ba trăm triệu.Sau khi nói chuyện một hồi thì bên đó.Hẹn khi nào có mũi sẽ liên lạc lại.Từ kết thúc cuộc gọi thì lại thấy phòng gọi đến.Em có rảnh không.Đi đâu à.Em đi ra cổng đi.Sao anh không nghỉ ngơi đi vừa mới về xong đấy.Không sao.Anh sức khỏe có thừa nghỉ.Nói nhiều thế.Có muốn giúp trên tìm người yêu không.Anh nói gì.Không nghe thì thôi.Em ra ngay đi.Tôi vội vàng lên phòng thay quần áo rồi chạy ra xa.Trên người chiếc cặp khoác cái áo khoác mồm.Không thấy tôi vào một cái đó tốt lên xe lắc đầu cho bà.Di dời.Cần người yêu đến nỗi không thấy lạnh.Nhưng mà chiều hôm nay ấm rồi mình đi đi.Do là thèm người yêu đến phát điên.Mặc kệ em chứ.Ừ thì mặc kệ.Miệng nói kiểu như vậy thôi chứ ai vẫn lấy cái áo khoác của anh khắc vào cho tôi.Anh lái xe đưa tôi đến công viên ngồi.Hai đứa nói chuyện thì tôi hỏi anh.Đang có khách gì á.Em nghĩ ra cách gì chưa.Em mới vừa gọi sang trung tâm giới thiệu.Bà bên đó giúp tìm một người.Em bảo hợp đồng vợ chồng mười lăm.Nếu như đồng ý thì trả ba trăm triệu.Không được.Sao lại không.Không cảm thấy khó chịu.Chờ đợi bao nhiêu lâu.Bây giờ cô ấy mà không có ai.Hôm nhìn cô ấy đi xem mắt đã cảm thấy rối bời.May mà không thành công.Nếu như mình còn chần chừ.Để mất cô ấy lần nữa mất.Thà rằng mình cứ nói rõ ràng.Nếu cô ấy đồng ý thì sao.Nó gửi lên thành thì có coi như mình là cây đi.Nhưng mà chưa kịp nói thì nhắn có điện thoại.năm nghìn số điện thoại không ghi tên.Giờ đã xóa nó.Nhưng mà số này có bất thường rồi nhiều lần nên khó quên lắm.Cô không nghe mà bấm tắt máy.Hitechworld gọi lần nữa.Ngân lại tắt.Thì tin một tiếng tin nhắn đến.Em bỏ máy ra xem.Cuối cùng thì hắn muốn gì.Lấy hình ảnh nhân khỏa thân trong nhà tắm.Mà lúc này phòng có nhìn sao.Hai người nhìn nhau.Xong rồi quay đi.Trái tim tự nhiên đau nhói.Ngành lắp ráp.Anh à.Chuyển không phải nhà nghĩ đâu.Em không biết anh ta từ đâu mà có tấm ảnh này.Không nắm chặt bàn tay.Lần trước cho người lấy tiền đã cảnh cáo một trận rồi vẫn chưa chừa.Anh muốn làm người tốt.Thế nhưng mà không cho anh cơ hội sao.Con đứng dậy ra xài gọi điện cho nhật rồi nói.Cầu cho anh em truy tìm tên nam đi.Lần này mạnh tay cho tôi.Lấy ảnh gấu và mọi thứ liên quan đến x.Nếu như không tập tám.Chấp hai tay đi.Điều tra cả nhà tiền đó.Em biết rồi à.Nói rằng thiệp hồng bước về phía của gần.Thế thấy ngành đàn góp mặt xuống khóc nức nở.Anh ngồi xuống bên cạnh được cánh tay vô lên vai gần như an ủi.Nhìn ngước đôi mắt ngấn nước nền phòng.Giọng nói đứt quãng.Anh à.Em không phải là hư hỏng như vậy đâu.Được rồi.Tottenham.Đừng khóc nữa không sao đâu.Nghe câu không sao đâu của anh trông chờ để anh khóc to hơn.Tôi biết là nam có thể sẽ làm những điều xấu xa hơn như vậy.Gây bất lợi cho tôi.Càng nghĩ tôi càng đau lòng.Tôi cứ như thế gặp mặt vào ngực của anh rồi khóc thút thít.Em chưa từng và hận.Em không biết vì sao hắn ta lại có bức ảnh đó.Em cứ bình tĩnh đi đừng khóc nữa.Còn có thôi mà.Em cũng không có thói quen cho bánh nút như vậy đâu.Tottenham.Ngoan nào.Mọi việc cứ để tôi giải quyết.Em.Hãy tìm tôi.Tôi ngừng khóc không nhìn tôi có chút xót xa cưng chiều.Bàn tay nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt trên khóe mi.Sao lúc này tôi cảm thấy anh đàn ông như vậy chứ.Sao lại tham lam.Giúp mặt vào lòng của anh thêm chút nữa tìm sự an ủi.Tôm cũng không lạnh lùng với tôi như mọi lần.Mà rất nhẹ nhàng.Anh vòng tay ôm tôi.Lần này thằng chủ động hơn.Nên tôi cảm thấy thật ấm áp và bình yên.Cảm giác như ngoài kia có bao nhiêu sóng gió chỉ cần ở trong vòng tay của anh.Thì hỏi thử hóa êm đềm.Ôm từ một lúc lâu cho anh nói với tôi.Em không chụp kiểu như thế này bao giờ cả.Vn ra xem lại ảnh đi.Có gì là không.Vâng ạ để em xem lại.Tôi mở điện thoại ra nhìn kỹ lại thì phòng tắm này.Cửa hàng bên hải phòng tôi nói về.Anh ơi.Em biết ai làm rồi.Sao thế.Em tìm ra vì sao.Chắc chắn là nó đi.Hoàng.Vâng ạ.Em quen anh ta gần hai năm.Nhưng mà chưa bao giờ qua đêm có một chỗ.Chứ đừng nói là làm mấy chuyện đó.Cửa hàng thì lại càng không.Bởi vì ở cửa hàng em chỉ làm tạm hai phòng nhỉ.Một cho em.Một chàng nhân viên.Và dùng chung một nhà vệ sinh.Bởi vì cũng toàn là chị em phụ nữ thôi.Em nghĩ chắc là lúc em tắm thiệu anh đã lén chụp trộm em đấy.Tôi biết rồi.Hai anh em đang nói thì làm gửi tiếp một ảnh nữa.Cái này rõ nét hơn.Tôi muốn chặt môi son tin.Cuối cùng là anh muốn gì đây.Tiền.Bao nhiêu thành dừng lại.một tỷ.Anh có phải con người không vậy.Tên có thể vô sinh như vậy chứ.Lần trước cửa cho người đến đánh tôi đòi tra lại phương đông.Bây giờ tôi chỉ muốn có thêm chút đỉnh bồi thường sức khỏe thôi.Nhưng mà số tiền đó vốn dĩ là của tôi.Được thôi.Con lên nay nó là của tôi.Nếu như muốn không ai biết thân thể của cô.Chuyển ngay cho tôi đi.Ảnh động đất khốn nạn.Tôi khốn nạn.Hay là mấy thằng anh của cô khốn nạn cho người đánh tối.Tôi phải bán nhà trả nợ cho cô.Anh không đưa tao ăn chơi.Anh không phải bán nhà đâu.Không nói nhiều nữa.Trong vòng ngày mai.Không chuyển đừng trách tôi đi.Nhìn thấy từ mặt mày dám nguyễn nước mắt lại rồi lát đá.Đang cầm điện thoại của tôi lên xem.Mặt của anh hẳn lên tia giận dữ.Nhưng mà nhìn thấy tôi cứ lúc nào thì mặt anh lại quay về với dáng vẻ nhẹ nhàng anh bảo.Đừng suy nghĩ nữa.Bây giờ về ngủ một giấc đi.Ngày mai chứ không sao đâu.Nhưng mà anh sờ.Đừng sợ.Hắn ta chưa nhận được tiền thì chưa dám làm gì đâu.Đừng khóc nữa.Lên xe đi tôi đưa về.Vòng đời tuổi lên xe.Thân thế an toàn xong thì lái xe về.Trên đường về thì anh thỉnh thoảng cứ nhìn tôi chăm chú.Còn tôi lúc này chả còn tâm trạng mà nói chuyện với anh.Chị ngồi đó gặm nhấm nỗi xót xa.Tôi không hiểu là bản thân tôi lúc đó anh phải buồn mới gì.Mà là yêu anh ta tin anh ta như vậy.Để giờ thì thôi lâm vào hoàn cảnh này.Người ta không còn yêu nhau.Đường ai nấy đi.Còn anh ta đúng là loại cần bà nhất trên đời.Dùng trò tiểu nhân buổi hãy giúp tôi.Tất cả chỉ vì tiền.Mà khiến con người ta không còn chút liêm sỉ tư cách là như vậy sao.Càng nghĩ thì nước mắt của tôi lại lăn dài.Tôi chỉ muốn biến mất khỏi thế gian này lúc này mà không muốn gặp bất kỳ ai cả.Tôi sống không đến nỗi nào.Cảm nhận số phận tôi sao lại trớ trêu như vậy chưa.Xa dừng lại trước cổng nhà tôi.Tôi xuống giống như một cái xác không hồn vậy.Vào nhà thằng tôi nhìn thấy tôi nhé không nói gì cứ đi lên phòng mà lại thấy phòng theo sau thì hỏi.Thế rốt cuộc nó sao vậy.Không được trả lại tất cả mọi chuyện cho bé nghe.Cú đấm mạnh tay xuống bàn chửi thề một câu cho bà.Mẹ nói chứ.Thằng này chưa thấy quan tài chưa nhỏ lẻ.Cho người tìm nó rồi.Mày mà mẹ tao với mày không có ở nhà.Chứ không thì lại lo lắng rối tung cả lên.Mà lần trước ông cho người lấy tiền cho con nhá.Tao biết.Thế bạn tôi chưa làm.Thằng kia nó trả tiền.Chỉ có em thôi.Lần này cứ để tôi đi.Tôi cho người làm rồi.Em yên tâm.Ông không cho cái người làm ăn như tôi thể hiện gì cả thế.Thì lên ăn hỏi cô ấy đi nhiệm vụ của ông đấy cảm ơn nhé.Từ bao giờ mà khách sáng thế ok coi như chưa nói gì đi.Có việc tôi về luôn đi xong rồi khỏi nhà nhắn một lúc thì thấy thành đến với ngạc nhiên giờ hỏi.Em đi đâu mà đến giờ này thế.Ngày mai anh chạy qua em từ mấy trở về.Em lên đây trước để chuyển giờ sáng mai qua sân bay đón anh ấy.Thế anh cứ tưởng từ gì à.Từ láy xuất rồi chuyển qua hàng chứ.Anh đã không mà thằng khang nó đi khám bệnh từ thiện trên vùng cao.Chắc ở trên đấy không có sóng nên không gọi được cho em với cả chắc là cũng nhiều việc.Em đừng lo bạn anh anh biết không có gì đâu.Ừ.Nghe nó kể chuyện của em cho anh nghe rồi.Màn hình nó đang có chuyện.Em lên phòng xem nó thế nào giúp anh nhé.Anh đi đón mai đi lát nữa về mấy anh em nói chuyện sau vậy vâng ạ.Tai nghe tôi có chuyện gì nói vô đi lên phòng.Tôi nhìn thấy nó như vỡ được người tâm sự vừa khóc vừa kể cho nghe đó nghe xong tức giận bao xa.Trên đời có người đàn ông khốn nạn như vậy.Nó bảo tôi đừng suy nghĩ nữa rồi sẽ có ngày hắn ta bị quả báo nhưng mà tôi sợ hắn ta làm ca.Rồi trong tấm ảnh đó lên mà thế tôi còn mặt mũi nào mà nhìn ai nữa chỗ cứ ngồi đó khóc máy.Nôn tồn sờ vào danh phòng biết chuyện này chưa biết rồi.Vừa đi về xong đi yên tâm đi.Tôi tên là anh phong sẽ có cách đừng khóc nữa ừ.Mà lúc này nhắn tin cho tôi thấy hắn ta bảo.Lần trước.Mấy thằng anh cho người lấy tiền đã đánh cho hắn một trận tơi tả.Nhưng mà lần đó tôi hỏi anh vũ.Cà vạt phú.Tìm các anh bảo chưa kịp làm gì.Mà anh không lúc nào mình đi cùng tớ hay sao ấy.Ai làm nhỉ.Tôi nghĩ là chỉ có anh phong thôi.Sao lại đón như vậy.Mấy anh kìa làm thì chả có lý do gì mà giấu cả.Mà tao thấy là anh không có khả năng nhất.Lúc cửa hàng xảy ra truyền.Anh ấy cũng giúp bạn xử lý.Thế có nói chuyện đó anh ấy cũng giúp bà đấy.Ừ.Thế thôi đừng suy nghĩ nữa.Cứ nghỉ ngơi đi.Giờ này các nhà nghỉ giải quyết.Tôi cố gắng gạt bỏ đi mọi chuyện bình tâm trở lại.Nó cũng có chuyện mà lại cố mà ăn ổi tôi nữa.Tôi nhìn nó mặt buồn buồn thì bảo.Thôi.Chắc là hai hôm nữa anh khang về thôi.Có gì hai người ngồi nói chuyện thẳng thắn.Ừ.Có mấy cái ảnh đó chưa nói lên điều gì cả đâu.Tôi biết rồi.Thế là tôi bảo này.Sao thế.Anh bà về hẳn đế.Cho anh em của bà đã tính mua nhà đâu chưa.Tôi cũng đang suy nghĩ chuyện này đi.Tôi biết là anh ấy dành dụm tiền để lo cho tôi.Nhưng mà lần này tôi có cái đề nghị mua nhà rồi.Tôi muốn mua nhà ở đây.Bởi vì công việc của anh ấy có em ở đây.Với cả sau này yêu ai thì người ta thấy có cái nhà còn muốn lấy.Chứ đàn ông có sự nghiệp mà không có nhà cửa cũng không được.Nhưng mà yêu nhau thì quan trọng gì đâu.Có phải là ai cũng nghĩ như ai đâu.Mà an cư thì mới lạc nghiệp.Tôi thì tôi có nhà có cửa thì mới yên tâm mà làm ăn.Bà đi xem giúp tôi có cái chung cư nào tầm hai tỷ bảo tôi với.Tôi chỉ mua tầm đó thôi.Số tiền còn lại tôi dành làm vốn cho anh sau này làm gì thì làm.Bà đúng là chỉ biết hi sinh cho người khác.Thế bây giờ cả hai anh em bà gấp lại chưa được bao nhiêu rồi.Có khoảng tầm banăm tỷ đấy.Tiền tôi làm.Mua mua sắm cá nhân với đi học ra.Gửi tiết kiệm được gần năm trăm triệu.Còn lại của anh ấy gửi về trước khi nghỉ đi làm đấy.Anh làm bao nhiêu năm với công ty nước ngoài.Là nhân vật giỏi như thế.Sao lại gửi cho bà có như thế nhỉ.Cho hỏi đường hàng đấy không cao.Không đâu.Tôi biết.Cơm rang bà đứng top mười công ty thành công ở hà nội đấy.Lương tính bản đồ.Tôi nghĩ đó chỉ là tiền anh và gửi về cho bà đi học thôi.Tôi cũng chả quan tâm.Biết là anh tôi khỏe mạnh.Sống với tôi suốt đời là được.Nhà chỉ cần.Có thôi không cần sang trọng đâu.Đối với tôi chỉ cần anh sống vui vẻ là được rồi.Tôi sẽ giúp bà.Chuyện này cũng đơn giản thôi.Ngày mai chín giờ anh bảo về á.Ừ.Ngày mai bà đi cùng với tôi nhé.Ok.Cảm giác chuyển của tôi để cùng thành đón anh trai nó.Sáng hôm sau tám:ba mươi.Hai đứa ra sân bay đón anh việt.Tức là ảnh của thành.Còn bạn tôi đã hơn hai năm không gặp anh thì mừng mừng tui tui.Cứ đi đi lại lại ở khu vực chợ.Làm tôi chóng hết cả mặt tôi bảo.Đứng im cho xem nè.Hôm qua tôi mất ngủ đang mệt đây.Bài thì cứ đi đi lại lại tôi muốn gấp giải.Tôi xin lỗi.Tại tôi hồi hộp quá à.Bà cứ làm như người yêu ấy nhỉ.Hai anh em ngày nào chả gọi facetime cà tím.Tôi nói thật nhé.Cơ quan bài chứ ai không biết.Mà anh em nhà bà nói chuyện cứ tưởng yêu nhau.Bây giờ nhà tôi chỉ có hai nghe tôi thôi.Không thương nhau thì sao.Bức ảnh tôi sống tình cảm lắm.Nhưng mà không phải nhà nào cũng có cái kiểu tình cảm như vậy đâu.Có khi anh em còn cắn nhau chứ.May mà anh tôi rất thương tôi.Anh ấy rằng kia rồi.Đâu.Kia kìa.Đỗ có nhìn thấy được.Thì cái người đeo kính đang kéo và đi tao đưa cái kia.Thôi.Sao trông trong ảnh nhỏ mà bây giờ cao to thế.Cho ăn nhiều đầu tay đi.Bố mày của bạn đẹp trai vãi.Nói thừa.Anh ơi em ở đây này.Này này đi từ từ cái đã.Anh ấy ra rồi không cần phải trả góp như vậy đâu.Nó không thèm nghe tôi nói chảnh anh lên đón anh nó.Con này được bao nhiêu lâu còn đợi được.Bây giờ có một tí như thế cũng không đợi được rơi cả điện thoại vỡ luôn cả mặt.Bố còn hầm.Tôi là điện thoại của nó lên định gạo nó mà nhìn hai anh em nhà nó ôm nhau tôi cảm thấy xúc động.Em nhớ anh quá.Ảnh của rất nhớ em.Kèo nhà cái ăn hay sao mà cười như vậy.Đâu có đâu.Em ăn nhiều lắm mà không biết sao nó vẫn như vậy.Lớn rồi còn khóc nữa.Đến đi.Không người ta cười cho đấy.Anh về rồi.Sau này có đi cũng chỉ đi vài ngày thôi.Thật đó.Ừ.Mà bây giờ chưa có bạn trai thì cứ quấn lấy anh.Có rồi lại bỏ anh bơ vơ.Có cũng không bỏ lời đâu em thương anh nhất đi.Có bạn trai rồi à.Vâng ạ.Thế thì phải người lớn chứ sao lại khóc như vậy.Tại em nhớ anh thôi.Thôi mình về đi.Anh đưa em về tạm khách sạn vài ngày.Danh tìm mua nhà sau nhé.Vâng ạ.Đời trai hai nghìn của nó tâm sự xong xuôi tôi đi đến thành việt nhìn tôi vài giây dấu hỏi.Đây là nhân cấp phải không.Sao anh biết em ạ.Là tăng hay kể về em đấy.Bà nói cho anh xem ảnh của em nữa.Ở ngoài xinh hơn nhiều nhỉ.Cảm ơn anh đã khen nhé.Anh có phải cảm ơn em đấy.Cảm ơn em hai năm qua bên cạnh thành.Anh rất vui bởi vì nó có người bạn như em.Anh đừng nói thế chứ.Đặt hàng giúp em nhiều đấy.Bây giờ em mới hai người về nhà em luôn cho biết nhà nhé.Để hôm sau anh sang thăm hai bác được không.Ngày hôm nay ba anh em mình ở trên này đi.Ngày mai em đón hai người về nhà em vậy.Ừ anh đặt khách sạn rồi mình đi thôi.Tôi gọi về cho mẹ.Hôm nay tôi không về nhà mời trên cửa hàng.Buổi trưa cả ba đi ăn cơm chứ không gọi cho tôi.Em đang ở đâu đấy.Em đi ăn với thành.Anh lên đây á.Dạ vâng nó lên đón anh trai.Anh đừng lo em không sao đâu.Ăn đi rồi nghỉ ngơi nhé.Vâng ạ.Bật từ sáng đến giờ cơm thế hắn ta gọi cho em.Anh ta không gọi đâu.Đường để tâm chuyện đó.Đang ăn trưa.Chưa.Muộn rồi đấy anh ăn đi.Để rồi.Mà anh này.Sao thế.Cảm ơn anh nhé.Đang ăn đi nhé.Tạm biệt.Chúng tôi ăn uống xong thì tôi về phòng nghỉ ngơi.Con thành thì lúc cảnh nó về thì nó cứ quấn lấy không rời nửa bước.Cái con này.hai mươi bốn tuổi rồi.Mà cứ như trẻ con ấy.Món việt này đúng chuẩn anh trai nhà người ta nhé.Ăn cơm thì ngồi gỡ cá cho con em chẳng ăn gì cả.Mai hai đứa ăn no nê ông ấy mới ăn.Tôi có mặc kệ nó để cho nó tâm sự với nó cả buổi chiều hôm đấy.Còn tôi thì mệt quá ngủ luôn một giấc.Anh sang phòng anh tiểu thuyết kể chuyện.Anh ơi.Em định mua nhà trên này đang tiện đi lại làm việc.Không.Anh nhớ mua dưới chỗ em làm rồi.Ngày mai em làm không cố định.Cứ mua trên này cho tiền hai anh em mình.Em nhớ nhân xem hồ sơ đấy.Tiền đâu mà mua.Tìm tiền em đi làm với cả anh gửi về.Đùa một căn chung cư đấy.Em tiết kiệm không anh.Mấy người như vậy sao.Không phải đâu.Bây giờ là mốt con gái gầy mặc quần áo mới đẹp.Bức ảnh gửi nhiều tiền thế em dùng sao hết.Để mua nhà thôi.Việc đó anh lo được.Em thích nhà trên này anh sẽ mua.Còn tiền đó.Em cứ để đấy mua gì thì mua đi.Mà em có thích sạc không.Anh mua xe cho em nhé.Ôm em không thích.Tôi mua nhà để anh có chú rồi đi làm cho tiền nữa.Đợi em xem mấy căn hộ này được không.Anh xài mấy cái ảnh anh trai đưa mình.Củ ráy làm giống như đỉa phải vôi vậy.Không được đâu đắt lắm.Mua nhà bình thường thôi.Anh mua được.Nhưng mà anh thấy không cần đấy.Ngày nào cũng chả như nhau à.Chỉ cần anh sống khỏe mạnh thôi.Anh vẫn bình thường mà.Anh đừng giấu em nhé.Nhà này rất lắm đi.Em biết đừng có lừa em.Có phải lo cho em.Làm gì giấu em không.Tiền đâu mà mua được nhà như vậy chứ.Thành.Anh không làm gì sai trái cả.Ba mẹ không còn.Anh chỉ cần có em thôi.Anh biết trân trọng cuộc sống này.Anh không đánh mất mình đâu.Tiền đâu mà mua nhà như thế này chứ.Anh không nói rõ.Em không nhìn anh nữa đâu.Đến đi.Bình tĩnh hàng nói đã.Anh làm ba mươi lăm ở đây.Hay nằm bên kia anh đổi sức mua nhà cho em.Cả tuổi thơ em quá vất vả rồi.Hi sinh cho anh nhiều như vậy.Em đã được hưởng nhiều hơn như vậy nữa.Anh vẫn còn canh cánh vì.Em không học được đại học là vì anh đấy.Em không hối hận đâu.Chỉ cần anh thành đạt thôi.Mày đừng có dấu em làm chuyện gì không tốt đâu nhé.Tiền là công sức mồ hôi của anh.Anh không làm gì phạm pháp cả.Mấy giờ bán hàng thảo đều thành công.Nên số tiền thưởng mỗi dự án rất lớn.Em đừng có lo.Thật á.Ừ em yên tâm đi.Tiền anh gửi về cho em là tiền lương của anh đấy.Còn tiền anh theo mỗi dự án xong mới đến trường.Nên anh đề đó khi nào về sẽ mua nhà cho anh em mình.Nhưng mà em có người yêu thì anh qua làm cuộc hồi môn cho em.Không được đâu.Con gái lấy chồng theo chồng.Có sao dùng vậy.Nếu mà về tiền mà lấy em không cần đâu.Thôi được rồi không tránh cái nữa.Em xem đi thích cái nào thì tròn.Mai à.Em định mình ở nhà khác rẻ hơn tí đi.Mua thêm cái xe cho anh đi làm.Chụp ảnh đã có xe đâu.Đi xe máy bất tiện lắm.Em cứ chọn nhà đi.Vâng ạ.Tôi ngủ một mạch đến hơn năm giờ mới dậy.Lại nghỉ.Nguyên cả ngày mà tên làm không gọi hay nhắn tin cho tôi chỉ cả.Nói chuyện với thằng kia nó bảo có khi nào hắn ta nghĩ lại được không.Cho con không chắc là con người như nào nghĩ được như thế.Nếu như còn chút nhìn tỉnh đã không làm việc bị đổ như vậy.Thôi thì dù là lý do gì đi chăng nữa mới là không khủng bố tinh thần tôi nữa là được.Cứ bảo tối nay tao muốn ở phòng.Hai anh em của mày lâu lâu.Có gì cứ đi chơi với nhau đi.Văn bản từ phùng thiệu một lúc thì cũng thôi.Nó vàng nó đi ăn rồi đi chơi.Tôi thì bụng dạ chả muốn làm gì nên nằm ở đó nghịch điện thoại.Nghị định phòng thì nên tôi nhắn tin.Anh đang làm gì đấy.Sao vậy.Muốn có người nói chuyện thôi.Trấn thành đâu.Em để anh em nó đi chơi rồi.Ăn tối chưa.Em không muốn ăn.Tôi thích làm việc.Lát nữa em ăn.Đang ở chỗ nào.Khách sạn a đường xx.Biết rồi.Tôi đã quen với cái kiểu này vợ của anh.Nên cũng không còn cảm thấy khó chịu nữa.Chị đang nhắn nói chuyện thì lại đâu mất hút không biết.Chắc lại bận gì đó.Cứ bắt máy ở đó để vào tắm rửa cho người khoan khoái.Nằm ngâm mình trong bồn tắm một lúc đầu rồi lên gì lại muốn ngủ.Tôi thức dậy vào giường ngủ tiếp.Chứ làm trong này cảm lạnh thì chết.Vừa đi vào thì thấy tiếng gõ cửa dồn dập.Tôi vội quấn khăn tắm rồi đi ra.Cứ tưởng là lấy tên gọi có việc.Nhưng vừa mở ra thì là anh phong.Mặt bằng lo lắng bồn chồn.Tôi một phần việt ngạc nhiên là anh.Một phần nhìn thấy biểu hiện của anh vô định hỏi thành quan.Có mua cái điện thoại.Làm gì mà gọi không được thế thì dùng làm gì.Anh gọi lúc nào đi.Vào xem lại xem.Đi vào phòng lúc này hai người mới nhớ ra là có gì đó sai sai.Cả hai nhìn nhau một lúc lâu thì phong vội nói.Đi thay đồ đi.Nhưng mà tôi thấy đây không phải là vấn đề chính.Tư vấn thương ý anh như tôi.Cá mập đồ quan tâm là sành biết rồi đây nên hỏi.Anh biết em ở đây thế.Thì hỏi thành.Gọi không được tưởng là có chuyện gì đó.Mặc quần áo vào đi.Đợi anh tí nhé.Mặt nhanh đi.Màn hình sau khi gõ cửa.Thế có nên mặc đồ này đã nhé.Ai bảo gõ cửa cứ như cháy nhà như thế.Em không đề phòng kẻ gian.Biết rồi.Em đi chạy ngay đi.À.Xin lỗi anh vì cái máy em để im lặng nên không biết.Phong thủy tuổi tý làm nhà.Vẫn chưa vào thai được.Thế thay đổi giờ.Cầm lên dưới bàn tay của tôi đây tôi vào phòng vệ sinh trong tích tắc.Cái ông này.Làm cái gì mà nghe thê thảm như vậy.Đều là chị em với nhau cả cứ như là trai thẳng.Tuổi thai xong đi ra ngoài thế anh hỏi.Đèn nhé em không muốn ăn.Vẫn còn buồn chuyện hôm qua sớm thế không thấy sao lại không ăn.Chỉ là không muốn ăn thôi đừng lo lắng nữa cứ giải quyết chuyện đó rồi.Anh nói gì ổn rồi đừng nghĩ nữa đen không lại đói đấy.Dòng xúc động không nói nên lời.Bạn đã để lại trong lòng tôi tối hôm qua cho đến bây giờ chị về thành đang vô nên tôi cố gắng không buồn.Mặt của nó.Bây giờ thì tôi có thể buông xuống.Nghe hai chú ổn rồi lòng của tôi cảm thấy thoải mái một cảm giác lạ lắm lần lòng.Nhìn tôi tôi nhìn anh mắt ngắn nước rồi ôm chầm lấy anh sẽ nói cảm ơn anh.Lúc nào cũng gặp khó khăn nhất cũng chỉ có hàng bên em giúp đỡ em thôi.Qua rồi đừng có khóc nữa.Bây giờ thấy đói chưa.Tôi không nói gì cả việc gật đầu không nhìn thấy ánh mắt trìu mến đưa tay lau nhà những giọt nước mắt.Đang lăn trên má từ nóng hổi tự nhìn vào mắt của anh thì cảm thấy toát ra đầy và yêu thương.Giống như một người đàn ông thực thụ dành cho người phụ nữ của mình về người nổi tiếng giờ anh mất khỏi.Vì tôi phải chấp nhận anh sinh ra không phải dành cho tôi mà dành cho một người đàn ông khác.Thôi thì đành chấp nhận vậy thế thôi tâm trạng thay đổi liên tục anh lại thở dài.Sao thế em đói quá thế thì đi thôi.Anh sang nhà đầu tôi nhanh vũ thường hay làm càng khiến tôi khẳng định anh coi tôi như chị em.Vẫn là những cử chỉ ánh mắt lo lắng yêu thương mà thích hoàng tôi vẫn bắt gặp từ anh.Chỉ là của người chị em dành cho đứa em gái đáng thương này thôi.Quý vị và các bạn thân mến như vậy là anh xa vừa mang đến cho quý vị và các bạn tập chuyển nhà hôm nay ba giờ đây với.Xuất hiện của một nhân vật mới đó chính là việc không biết là người đàn ông này trong tương lai có mang đến những điều bất ngờ mới mà nào.Cho câu chuyện hay không bên cạnh đó thì nói về nhân vật phùng và nhân thế anh sa thực sự cảm thấy rất là hồi.Mong đợi đến giây phút khi mà phong thổ lộ lòng mình với ngân để cho cô gái này không còn nghĩ anh là gay nữa.Rất mong chờ giây phút đó chúng ta hãy cùng chờ đợi những diễn biến mới nhất sẽ xảy đến ở những tập chuyển tiếp theo nhé.Sau khi lắng nghe xong thì quý vị và các bạn đừng quên nhấn like chia sẻ và nhấn vào nút đăng ký cái nhé cảm ơn mọi người rất nhiều. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com