Truyện Ngắn Hay Yêu Anh Thay Vợ Anh Phần 2 đứa Con Ngỗ Ngược - Mc Tâm An

truyện ngắn hay yêu anh thay vợ anh phần 2 đứa con ngỗ ngược - mc tâm an

Xin kính chào tất cả quý vị khán thính giả đang cùng nhau lắng nghe trên kênh đọc truyện mỗi phố tam anh lại được gặp lại tất cả vị vào.Trưa ngày hôm nay rồi và chúng ta lại tiếp tục đồng hành cùng với tác giả võ anh thơ sẽ cùng nhau lắng nghe tập tiếp.Của bộ truyện yêu anh thay vợ anh và các bạn thân mến cô gái tên như của chúng ta sau khi trả.Và rất nhiều biến cố của cuộc sống bị người yêu bỏ rơi bị mẹ của chính mình không quan tâm an ủi.Chăm sóc thì cô đã tìm đến duy bằng một bản hợp đồng ngoại tình rõ ràng là biết duy đã có vợ nhưng.Cô vẫn tìm đến duy tại sao cô lại làm như thế và trong tập truyện ngày hôm nay cô luôn luôn bên cạnh duy tìm.Niềm vui ở suy nghĩ cũng vậy luôn luôn tìm cách để an ủi chia sẻ với cô câu chuyện này sẽ đi tới đâu rồi.Bản hợp đồng này sẽ ra sao xin mời quý vị chúng ta cùng chú ý theo dõi tập chuyện ngày hôm nay nhé tao cái gì thằng tính ra.Nhìn cũng như thường lệ sau khi lắng hai trăm chuyện tình quyết định đừng quên ủng hộ cho man bằng cách lai chia sẻ và bấm đèn.Tâm an xin cảm ơn quý vị rất nhiều chúng ta sẽ cùng nhau lắng nghe tập hai của bộ truyền yêu.Thầy vợ anh tác giả võ anh thơ qua giọng đọc của tuấn anh.Tàu bài phút khuấy động ngọn lửa tình trên người.Tôn duy dừng lại thở mệt nhọc chưa bao giờ đầu óc của anh muốn nổ tung như hiện tại mọi.Chuyện vừa xảy ra giống hệt một cuộn phim trắng xóa không hề tồn tại bất kỳ một hình ảnh nào.Anh cứ ngỡ rằng mình vừa mất đi ký ức nghe nhịp thở đều đều của đỗ như.Tuần gì mới chậm rãi hướng cái nhìn xuống cô anh thấy cơ thể ướt đẫm mồ hôi trộm.Lại run rẩy như một chú chim non mới đẻ gương mặt của cô hơi bất thần đôi mắt của.Trống rỗng vô địch của đảng sở cổ đấy chứ.Chất giọng dịu dàng của tùng duy khiến cho đỗ như sự tình sẽ xoay đầu qua một bên.Cô chồng rõ khuôn mặt đầy lo âu của anh chú mang cái kia vào đi.Hãy vào bên trong tôi nhé không phải đàn ông thích cái cảm giác đấy à.Tôi muốn thử xem thế nào.Nấu thú vị đường nào.Tiếng cười đứt quãng của đỗ như khuyên trước tôn duy ngần nghĩa lặng người.Anh không hiểu gì hoàn toàn không hiểu.Chẳng hề tức giận như bà này.Mà anh thấy bây giờ chàng trai ấy chỉ cảm thấy đau.Giống như cô anh đau cái gì anh còn không rõ.Ảnh vừa lấy áo khoác trên thành ghế.Anh chàng lên tấm thân đang run rẩy của cô.Việc chặt lấy bờ vai của cô đồng thời anh cấp dòng .Tại sao cô lại sống đến nông nỗi này.Nằm dưới bàn.Cô hoàn toàn bất động trước câu hỏi buồn bã từ đối phương cùng nghe rõ trái tim yếu ớt trong lồng ngực của mình.Vẫn tìm một nhịp.Cài lại nút áo.Anh lặng bước đến gần cửa.Cúi xuống nhặt chiếc cặp ra rồi chậm chạp rời khỏi phòng.Không nói thêm lời nào nữa.Tiếng bước chân bên ngoài nhỏ dần.Bây giờ cô mới ngồi dậy.Tay giữ chặt chiếc áo khoác đang ôm trọn cả cơ thể của mình.Giống như vòng tay của người đàn ông đó đang ôm cô.Cô cũng hỏi chính mình.Bản thân mình vừa làm chuyện gì thế này.Yêu cầu một chàng trai xa lạ làm tình với mình để có thể cảm nhận được những trải nghiệm thú vị.Tại sao cô lại sống ra nông nỗi này.Nhớ lại câu hỏi sao xài của anh.Cô nhắm mắt và con người sắt vào.Cũng không biết trả lời anh thế nào.Của nhẹ nhàng cuộc đầu đến hai bàn tay.Nghe tiếng thời gian lặng lẽ trôi đều trong căn phòng vắng vẻ.Tại buồn tẻ này.Tôi sẽ cho cô thấy.Tình dục giữa tội và đáng sợ ra sao.Nó không hề đẹp đẽ như cô nghĩ đâu.Tự nhiên nhớ lại.Cuộc đời nhạt nhẽo.Đúng vậy.Nó rất rẻ.Bước vào nhà với tâm trạng mỏi mệt .Ảnh hết sức ngạc nhiên khi thấy đèn vẫn còn sáng dù đồng hồ lúc này điểm hơn mười giờ.Vàng ngọc đang ngồi trên ghế sofa nhìn anh.Sao em chưa ngủ.Ngọc dịu đôi mắt.Khi nhìn thấy tôm duy sau đó mừng rỡ ôm lấy anh giống hệt một chú chim non.Giọng nói của cô thì tiếu tít.Em đưa em về.Suýt chút nữa là ngủ quên đấy.Em không nhận được tin nhắn của anh nhé.Anh bảo anh về trễ mà.Em có nhận nhưng mà anh muốn trường anh về mới yên tâm được chứ.Chồng à em nhớ anh lắm.Tưởng người trong chốc lát.Anh liền ôm chặt lấy ngọc.Liên tưởng đến chuyện khi nhảy đối với đỗ như.Anh thấy xấu hổ trước tình cảm của vợ nhiều ngành không biết làm gì ngoài việc giấu nước mắt vào lòng.Xin lỗi.Ảnh tiểu muội.Còn gì lúc này bực mình rất qua điện thoại.Dù biết rõ người đầu bên kia là con gái giám đốc hoàng hiệp.Tôi đang làm việc.Cô đừng có gọi cho tôi nữa.Chú làm cái gì mà khó chịu thế.Tôi chỉ bảo chú đến trường đại học đón tôi thôi.Chưa có kêu chú.Đi hái mặt trăng trên bầu trời đó.Dạ thưa cô.Tôi đang còn trong giờ làm việc tôi không rảnh đi đón cô.Tại sao không gọi cho tài xế của cô.Nhà quốc giàu nứt vách đổ tường còn gì.Tôi không muốn gặp mấy cái ông già đó.Họ đều là tay sai của bà mẹ tôi.Vậy thì cô tự về đi.Tôi chẳng phải là vệ sĩ hay là tài xế riêng của cô.Thấy chú quên trong hợp đồng có ghi điều khoản à.Bên b.Bảo vệ bên a quản lý.Tôi đang gặp rắc rối.Với bài đứa nhỏ đáng ghét trong giảng đường.Chúng nó giả tôi trưa nay sẽ không cho tôi tìm được đường về nhà đấy.Chú mày đến đây bảo vệ tôi đi.Nếu như chú cãi rồi.Chị xem như chú vi phạm hợp đồng.Còn dành lão nếu này dám lôi hợp đồng ra để đầu mình.Trái tim.Đáng lẽ mình nên chỉnh sửa lại những điều khoản vớ vẩn.Mặc cô ta đã viết ra.Sao tự nhiên bắt đi làm vệ sĩ.Kiêm luôn việc đưa đón con bé kinh doanh này.Tại sao tôi lại khổ thế này chứ.Tội vi phạm hợp đồng thì làm sao.Cái mặt sắc cô.Tôi còn phải làm việc để kiếm sống.Cho tôi không có rảnh rang chọc phá người khác giống như tôi đâu.Chào.Cúp điện thoại một cách thô bạo.Buồn gì tắt máy ngay tức khắc để khỏi nhận thêm bất cứ cuộc gọi nào từ cô.Cô giống như một con ma vậy.Cứ đeo bám anh.Chẳng vẻ bực bội của anh khiến những đồng nghiệp khác trong phòng cứ nhìn chằm chằm khó hiểu.Họ nghĩ rằng.Chàng trai lái xe vỡ lâu ngày quá.Nhìn rất dễ nổi nóng.Tôn gì tiếp tục công việc còn dang dở của mình.Nhập số liệu vào máy vi tính.Ngón tay đang gõ trên bàn phím mắt không rời màn hình.Nhưng đầu óc.Lại nghĩ về chuyện bản thân của mình.Đã vi phạm điều khoản sáu trong hợp đồng.Chính vì vậy anh đã nhập sai số.Ảnh tờ giấy trắng làm mừng lại đầu hơi cúi xuống.Cuối cùng anh đành đứng bật dậy.Nhanh chóng làm mỹ rồi rời khỏi bàn làm việc.Dừng lại thở hổn hển.Anh mệt muốn đứt hơi bị phóng như bay tới công ty đến trường đại học.Đứng thẳng dậy anh vừa lau mồ hôi ướt đẫm chán vừa đưa mắt nhìn giáo giác khắp sân trường.Chỉ còn lác đác vài sinh viên.Và mau chóng nhìn thấy bóng sáng của đỗ như.Đang ngồi trên băng ghế cách đó không xa.Lâm tâm trong miệng vài câu.Anh chậm chạp bước tới.Tôi chẳng biết tại sao.Tôi đã nghe theo lời của cô.Nghe câu chán trường vàng bên cạnh.Đỗ như mỉm cười biết ngay là ai rồi chưa soi qua xem hoạt đối phương.Đậu xào.Quốc tế toán.Tôi biết là chú sẽ đến.Giữ nguyên nụ cười thích thú.Đỗ như anh anh mắt sáng anh chàng họ tồn kia.Về phía của anh.Khi nghe được câu nói châm chọc đó thì lòng của anh lại càng thêm bực bội định mắng cho cô vài câu.Nhưng trở thấy quần áo trên người của cô lấm bẩn mặt mũi chảy xước rướm máu giống như là vừa.Xảy ra một cuộc ẩu đả cô bị làm sao thế kia.Mấy chuyện này xảy ra như cơm bữa.Lúc nãy tôi nói với chú qua điện thoại rồi mà.Tôi gặp rắc rối với mấy con bé cùng giảng đường tới vừa mới đánh nhau với chúng sao.Tại sao cũng là con gái mà cô không anh quá vậy.Mẹ cơ mà biết chắc chắn là bà sẽ lo cho cô đấy.Lo lắng cho tôi.Bà ấy còn không cần tôi.Uống gì đến chuyện lo lắng cho tôi.Đối với bà ấy.Hoàng hiệp mới là quan trọng.Quan trọng hơn cả con gái ruột của mình.Mối quan hệ của cô với bà ấy.Không được tốt à.Nhìn sự tò mò hiện rõ trên khuôn mặt của thanh duy với lắc đầu rồi nói.Chú.Chú lại vi phạm điều ba trong hợp đồng rồi đấy.Không được can thiệp vào đời sống riêng tư của đối phương.Khả năng nhớ của chú.Quả thật.Rất là tệ.Khỉ thật.Nhìn nét mặt khó coi của đối phương.Đỗ như không cười mà lại nói tiếp.Tôi xin lỗi nha vì em chú ý ký tên vào bản hợp đồng.Kiến trúc phản bội vợ của chú.Chưa có thể nghĩ tôi là đứa con gái chả ra gì.Chú nghĩ gì thì kệ.Cứ cho là vậy đi.Tuần gì đã ngạc nhiên đến mức nào.Khi nghe cô nổi tiếng kiêu căng mà lại nói ra những lời đó.Anh chậm rãi đưa tay lên đặt lên trán của cô.Em dậy vào hỏi.Cô bị sốt rẻ.Không hề bị tác động bởi câu châm chọc đó.Đỗ như lại tiếp tục nhỏ nhỉ.Nhưng.Không bao lâu nữa tôi sẽ chết.Vì vậy tôi muốn.Có thể làm những gì bản thân của tôi thích.Chỉ là những trải nghiệm tôi chưa từng biết đến thôi.Thế nên.Chú giúp tôi nhé.Xem như là chú làm một việc tốt.Tuổi teen.Vợ của chú phải hiểu cho chú mà.Khoảng im lặng trước lời lẽ kỳ lạ của đỗ như.Còn gì biết chậm từ nghĩ người.Chính xác là anh không ngờ rằng cô bé này còn nói được những câu như vậy.Thì chẳng phải tôi đồng ý qua đêm cùng với cô còn gì.Nhưng chú chưa hoàn thành nó một cách trọn vẹn mà.Nghĩa là sao.Đêm hôm trước.Chú đã không vào bên trong của tôi.Chồng tám phải buồn bã của cô.Tôn gì bắt đầu trong vài giây rồi sẽ quay mặt sang hướng khác.Trả lời với giọng nói thấp dần.Cô không biết à.Việc đó đối với tôi rất là khó khăn.Vừa dứt lời thì anh giật mình khi một bàn tay mềm mại nắm lấy tay của mình.Bầu chóng xoay mặt trở lại.Anh thấy cô hướng mắt.Như cầu khuẩn anh.Hãy giúp tôi.Tôi cần phải biết.Nó có cảm giác ra sao.Ảnh hoàn toàn rơi vào tình thế khó xử.Nếu đồng ý thì giống như anh trở thành kẻ hủy hoại cuộc đời của một cô gái.Nhưng nếu như từ chối.Thì.Không được.Vì đây là sự mong mỏi của một người sắp chết.Nhắm mắt anh thở ra một hơi rất nặng nề.Nhà nghỉ này không chất lượng cao như khách sạn năm sao có thường đến đâu.Khóa cửa căn phòng nhỏ của một nhà nghỉ.Tôn duy nói nhạc.Chả sao cả.Tôi đâu phải là con của tổng thống hai con của thủ tướng đâu.Chú lo lắng cho tôi thế.Đỗ ngựa quan sát khắp nơi sau đó lên tiếng.Tôi thấy cũng ổn mà đẹp đấy.Đặt chiếc cặp lên bàn cạnh cửa sổ đã kéo rèm.Còn gì bắt đầu lưỡi nhớ.Cô.Bạn muốn như thế à.Ừ.Chú không cần phải lo đâu.Tôi biết mình đang làm gì mà.Nhận xét về truyền thuyết phản chiếu trong đáy mắt bình thản của cô.Còn gì biết thở dài một lần nữa rồi gật đầu.Đồng thời.Thảo áo cởi cúc.Nhưng mà.Cô bé uống thuốc ngừa thai.Để không xảy ra chuyện đáng tiếc đấy.Tôi đã uống rồi.Đọc chúng ta bắt đầu nhé.Vừa nói cô vừa chậm rãi trước bảo quần áo trên người xuống.Rượu mình chính là người đề xuất chuyện ngớ ngẩn này nhưng cô lại có cái cảm giác ngượng mồm.Trái tim trong lồng ngực của cô bắt đầu đập nhanh hơn.Của nhẹ nhàng nằm xuống giường làn da mềm mại chạm vào tấm để bên dưới.Đổi mật khẩu trước.Hướng chầm chậm lên trần phòng.Cô tự nhủ rằng.Mọi thứ sẽ ổn thôi.Cuộc gọi sợ một chút.Nhưng lòng quyết tâm phải làm chuyện đó.Biết mình liên xô vậy mà không muốn dừng lại.Rất nhanh sau đó.Cô thấy ảnh xuất hiện.Ở bên cạnh.Chuyển chiếc giường gương mặt của anh hình như chẳng thể hiện cảm xúc gì.Hẳn là anh đang chìm ngập trong mới suy nghĩ ngổn ngang.Lần thứ hai anh làm tình với một người con gái khác.Ngoài vợ mình.Hiểu được tâm trạng của anh.Cô đưa tay chạm vào mặt của anh và dịu dàng nói.Chúa sẽ tha thứ cho chú.Vì tôi mới là kẻ phải gánh hết mọi tội lỗi.Tình hình chú đừng lo lắng.Hãy làm những gì cần làm với tôi.Nay lúc này.Chẳng hiểu tại sao khi nhìn nụ cười trên môi của cô bé ấy.Lòng của anh hãy nhẹ nhõm hẳn.Còn lại giống như cô.Anh hiểu rõ bản thân của mình đang làm cái gì.Tôi bắt đầu đấy.Tuần rồi từ từ cúi mặt xuống.Và hôn lấy chiếc cổ của cô.Không đọc thêm lời nào nữa tôn duy chỉ mỉm cười và nhẹ nhàng đặt một nụ hôn.Nên làn da mịn màng.Đặt cuộc ân ái bắt đầu.Nhắm mắt.Buông lỏng cơ thể của mình chìm vào cây thế giới đang xuất hiện vô vàn cảm xúc kỳ lạ.Giọng hát điểm đầu tiên cô dần dần thấy nóng ran con người.Một ngọn lửa sắp bùng cháy.Như thiêu đốt từng ngóc ngách trên người của cô.Bướm hôi tạo nên những nụ hôn các ngón tay tạo nên những pha chạm tinh tế nhạy cảm nhất.Từ phía của anh.Khiến cô cảm thấy hưng phấn.Cũng mong muốn những điều này.Chị ít nó cũng giúp cho cô quên đi mình là ai.Đau khổ.Hay là mất niềm tin ra sao.Ngày chồng khoảnh khắc này.Cô muốn tình dục.Giải phóng cho cô.Cậu vẫn ổn đấy chứ.Ừ.Tôi thấy thoải mái lắm.Nó lạ lắm.Cả người nóng như phát sốt vậy.Mồ hôi cũng tôn da.Cảm giác.Rất là phấn khích.Có đúng là.Ai lại nói mấy cái kiểu đấy ra.Đây là tâm trạng bình thường mà tình dục mang đến thôi.Xem giờ tôi cũng không đến nỗi quá tệ nhỉ.Dù bất giác trượt cửa sổ.Mạch dần dần chuyển qua màu đỏ vì xấu hổ.Tiếp theo.Tôi sẽ bảo bên trong của cô.Lần đầu tiên của cô.Đẹp nhất đi.Cuộc hội khó chịu và đau đấy.Không hiểu chứ.Tôi biết rồi.Trên mạng người ta nói đầy rẫy chứ đâu.Thôi được rồi tôi sẽ cố gắng nhẹ nhàng.Củ hành nghề theo lời của tôi nhé.Tò mò cô làm theo những yêu cầu của anh.Hai tay đặt lên vai của anh liền mắt để chờ đợi.Khi chàng trai vào bên trong của cô cảm giác lúc ấy chẳng có gì ngoài việc đau rát đến khó tả.Đúng như anh nói nó chẳng hề thoải mái mà ngược lại vô cùng khó chịu.Không hề giống việc da thịt chạm da thịt như ban lãnh.Vài phút sau khi chuyện này xảy ra.Của bắt đầu ngang mặt và cắn môi.Tay bấu chặt vào lưng của anh.Cô cảm thấy rất đau.Để rồi cô thoáng thấy phần đẹp bên dưới của mình xuất hiện một vệt máu.Thử màu đỏ leo dốc khiến đầu óc của cô trống rỗng.Và cái nhìn của cô.Bộ trúc trắng xóa.Hãy nói đúng hơn là một vùng ký ức xa xăm tưởng chừng chẳng còn hiện hữu.Đột ngột mở ra.Những khoảng trời xanh ngát đẹp rực rỡ.Là cơn mưa đầu mùa hạ.Quá khứ luôn tồn tại cùng bóng hình của một người đàn ông.Từ ánh mắt nụ cười vòng tay ấm nồng hai cây bút với ân tuần của anh.Đã từng giúp cô sống trọn vẹn.Biết tình yêu này không hề có kết quả nhưng vẫn chọn bên nhau để đến cách này định.Anh ấy.Chia tay tạm biệt hồi ức còn lại khoảng trời sáng.Lá héo tàn vào mùa hạ.Không còn biết thế nào là mưa nữa.Chẳng biết lý do gì.Đỗ như thình lình cất giọng nghe đứt quãng.không₫.Chú hãy dừng lại làm ơn dừng lại.Anh sửng sốt.Khi trông vẻ mặt tái nhiều kỳ lạ của cô bé này.Cô làm sao thế.Vui lòng cô đâu à.Tôi khó chịu lắm.Chọn màu rồi khỏi tôi đi nhanh lên.Bình tĩnh nào.Hạ long.Đừng gồng mình cô sẽ đau hơn.Tôi bảo rồi cái chuyện điên khùng này.Không chịu được mà.Chú đừng nói nữa.Chú ra khỏi người tôi đi.Cô thở mạnh lồng ngực tự nhiên nặng nề như bị đá đè.Lập tức đặt tay lên trái tim yếu ớt đang đập liên hồi.Có cảm tưởng những mạch máu sắp vỡ đến nơi.Này này cô làm sao thế hả cô đừng làm tôi sợ.Tìm.Tìm của tôi.Tôi đau quá tôi có thử.Lấy thu.Lấy thuốc trong áo cho tôi.Thuốc áo ở đâu.Dù thầm trong hoang mang anh lập tức đưa mắt tìm quần áo của đỗ như.Mày thấy nhanh chóng thấy được chiếc áo đang nằm ngay dưới chân giường được thì anh phóng xuống đất.Mổ lấy thuốc một cách cấp tốc.Bằng tuổi nhảy phúc trở lên giường.Đưa thuốc cho cô đang hấp hối.Thiệt tình.Bị bệnh tim mà cứ đòi làm chuyện này.Không khéo của lệnh hại tôi.Vĩnh bảo cái tội ngộ sát.Khi quan hệ.Cái đời của tôi đấy.Dấu giọng của ảnh đầy rất cầu.Nhưng dường như cô không còn nghe được gì bởi vì sau khi uống thuốc xong cổ đã mất liền.Khỏi cần đoán.Cũng hiểu anh chàng họ tôn này.Bách khoa đến cỡ nào.Khách hàng mở mắt.Cô nhìn thao láo trên trần phòng tôi nhớ mình đã lên cơn đau tim rồi ngất xỉu.Trong lúc diễn ra cái cảnh kìa.Thật sự có thấy việc ấy lạ lùng lắm.Đã đỡ hơn chưa.Tôi đỡ rồi.Cảm ơn chú.Cô suýt tí nữa là hạt rồi đấy.Tư tưởng bản thân của cô.Bị đau tim bình thường chứ.Như thế này làm sao mà quan hệ.Cái chuyện tình vớ vẩn này.Chẳng hay ho gì đâu.Có phải biết quý sức khỏe của mình chứ.Nghe tuần gì trách cứ liền hồi đỗ như nằm im thin thít cô có muốn điều tệ hại này xảy ra đâu.Rõ ràng khi đó một cảm xúc dữ dội dâng trào trong cơ thể của cô khiến trái tim của cô.Sống chuẩn bị đè nén.Vì vậy kết quả hôm nay không phải là không tốt.Tự dưng có ô tô.Hỏi anh.Chú làm tôi chảy máu như thế.Nghĩa là tôi.Tôi trở thành phụ nữ rồi à.Chán làm tôn duy đáp lại cái điều thắc mắc của cô bé chưa hiểu chuyện.Nếu như cô lên cơn đau tim sớm hơn thì có lẽ rằng cô còn cơ may vẫn như trước kia đấy.Nghe chồng bất giác mỉm cười tiếp tục họp với một chất giọng nhỏ hơn.Tôi là một người phụ nữ của chúa.Có đúng không.Trước câu nói ngây ngô của đối phương tôn duy bất giác đúng kỳ lạ.Gần gần như thế như vậy thì cũng không tệ nhỉ cô còn nó.Kiểu đấy sau.Nó không tệ lúc chú vào bên trong ấy.Đúng là tết đâu nhưng mà thật sự.Tôi thấy nó tốt hơn những gì tôi nghĩ.Cứ hệ thấy nụ cười trẻ con của cô này lại như rằng sự tức giận trong lòng của tôn duy đều.Mất ngay lập tức.Tôi thấy cái chuyện qua đêm như thế này không ổn để nó kết thúc đi.Lại hướng ánh mắt bất động lên trần phòng đỗ như im lặng suy nghĩ rất nhanh của nhắm mắt lắm.Rồi kiên quyết nói tôi sẽ không dừng lại đâu nhìn nét mặt lạnh lùng.Đỗ như anh giấu tiếng thở dài cả căn phòng và chở chìm vào khoảng không tĩnh lặng chỉ còn tiếng thở.Đang chậm chạp trời sập tối khi hai người bước ra khỏi nhà nghỉ đường phố.Lên đèn xe cộ ồn ào cô tự về một mình được chứ.Tôi khỏe nhiều rồi chú cứ yên tâm đi hôm nay rất cảm ơn chú nhé sắp tới.Tôi sẽ còn nhiều chú chỉ dạy nhiều hơn cái gì mà chỉ dậy trời à.Dưới đây là lớp học ngoài giờ đúng là cô bé như ở nhà chồng nụ cười dịu dàng cùng.Đầu ấm áp từ chàng trai.Nỗi nhớ bất chợt nghe tim mình đập mạnh.Không phải cảm giác đầu bút.Không phải là nóng như phát sốt hay là hương phấn giống như lúc làm tình mà đơn giản chỉ là một cái.Nhịp rất là khẽ khàng nó giống như một sự xao xuyến.Ngày nay.Cô lại mệt đấy à.Tắc mạch làm sao thế kia.Tôi ổn mà.Chú đi về đi.Bảo chú.Chắc là đang trông chú đấy.Tôi muốn coi về trước.Nếu thấy cô thử phía sau lưng.Tôi nhìn tôi sẽ an tâm hơn.Không đáp lại lời của thanh duy.Đỗ như gật đầu sau đó nhanh chóng xoay lưng cất bước.Trái tim của cô lúc này đập nhanh hơn rõ ràng là cô đang rất hồi hộp.Chạy theo bóng dáng nhỏ nhắn kia khuất dần trong màn đêm.Còn gì tự ngủ.Chẳng rõ.Cuộc sống cô bé này.Tồi tệ đến thế nào nhỉ.Về đến nhà anh đã thấy ngọc bước ra từ phòng tắm với tấm áo choàng màu.Cả người tỏa ra mùi hương thơm thật là hấp dẫn mái tóc tém ớt nước bám trên chiếc cổng.Gương mặt không trang điểm nhưng vẫn có nét đẹp trần chất.Giống như cô là một nàng tiên nữ nguyên sơ.Bất giác anh nghĩ.Đã bao lâu rồi không ôm ấp và gần gũi vợ.Giờ thấy côn ở lại lừa quen lại có nét thu hút kỳ lạ.Anh về tới à.Sao lại đứng tần ngần bikini.À anh.Anh đang bận suy nghĩ phải.Anh mới vào tắm rửa cho sạch sẽ đi.Anh ăn gì chưa.Anh ăn rồi.Em chuẩn bị đi ngủ đây à.Thấy ngọc gật đầu anh mới tiến lại gần ôm lấy cô từ phía sau.Có chuyện gì sao anh lại thế.Anh chỉ muốn ôm em thôi.Trái với cái hành động ban cần từ trồng ngọc chẳng những không đáp lại mà còn tháo tay của anh ta ra.Với vẻ mặt lạnh nhạt.Thôi em mệt lắm.Em chỉ muốn ngủ thôi.Không cần viết phản ứng của chồng ra sao ngọc thúy nhanh chóng bước lên lầu còn anh thì thở dài buồn bã.Tình cảm vợ chồng của anh ngày càng nhạt như nước ốc vậy.Chủ yếu là về phía của ngọc.Ra ngoài miệng có nói những lời đầy tình cảm nhưng kỳ thực.Là tại sao cô lại tạo nên một bức ngăn đối với anh.Hôm nay công ty hoàng hiệp tổ chức buổi tiệc nhân dịp ngày ra mắt sản phẩm trang điểm mới đang được giới trẻ.Ở truồng.Đây là thiệp thuận lợi.Để thu hút báo chí.Truyền hình.Biết đến một sản phẩm mới của công ty.Bắt được.Có quá nhiều tượng khách được mời chủ yếu là các công ty lớn đặt hàng dòng sản phẩm mới này.Và nổi bật nhất.Công ty bá nghiệp do giám đốc nguyễn thái bá làm chủ.Xin chúc mừng bác girl.Chính thức bán ra thị trường.Thay bát cẩm ly rượu.Không ngừng chúc mừng bà chủ đỗ.Bà chủ đỗ nguyễn mỉm cười đáp lễ và uống cạn ly rượu trên tay theo phép lịch sự.Cảm ơn nguyễn giám đốc bỏ thời gian quý báu để đến đây chung vui với tôi.Tìm trọng đại như thế này làm sao tôi không đến được thì bà bà quả nhiều là nửa tiếng của hoàng hiệp.Lại vừa giỏi giang phu nhân này nếu như đủ bản lĩnh để điều hành mấy trăm ngàn nhân viên như thế này.Thì chắc hẳn hoàng hiệp luôn luôn phát triển bền vững.Giám đốc nguyễn huệ quá khen rồi.Tôi có tài cán gì đâu.Chỉ là tiếp tục công việc còn dang dở của chồng tôi thôi.Chỉnh hồng ấy mới là vua của hoàng hiệp.Tôi rất khâm phục giám đốc đỗ sơn hình như công ty gia đình hiện nay không được xã hội đánh giá cao.Nhưng công ty hoàng hiệp lại là một ngoại lệ.Thật là tiếc.Lịch sử ra đời quá sớm của ông ấy.Đậu xào đã hơn hai năm.Kể từ ngày ông ấy qua đời bây giờ tôi phần nào cũng nguôi ngoai nỗi đau mất chồng.Đang cố gắng phát triển hoàng hiệp hơn nữa.Đó là điều.Mà tôi đã hứa với ông ấy.Gật đầu và khâm phục.Thầy bà cất tiếng nhỏ nhé.Tôi ngưỡng mộ lắm.Giám đốc độ đúng là may mắn có được một người vợ như phu nhân đây.Giám đốc nguyễn đừng nói như thế ông ấy là người đáng ngưỡng mộ trong thế giới mỹ phẩm này.Chị vừa mới bước qua tuổi bốn mươi nhưng mà tiếng tăm của minh vương hiệp.Đến với mỹ hàn nhật úc ai ai cũng kính nể.Đang cười cười trước những lời khen đó.Thì thái bá chợt nghe giọng nói của ai ngay bên cạnh bà.Không nhỏ.Nhưng mà cũng không lớn.Toàn những lời khen sáo rỗng.Chán ngắt.Chậm rãi.Thay ba hướng mắt về phía cách cài mà không biết trời cao đất dày kia là ai.Bà thấy đứng cạnh bà trùm rõ là một cô gái tầm hai mươi tuổi gương mặt đáng yêu xinh xắn.Nhưng lại có vần ngang ngạnh và bươm bướm.Chồng các cô ngành mặt.Chẳng thèm nhìn đối phương không hiểu đứa bé này chẳng sợ ai rồi.Tức thì ông mới cất giọng hỏi.Phim hài.Bây giờ mới nhớ ra cô con gái bướng bỉnh của mình.Bà chủ đỗ hiền đẩy nhẹ đỗ như lên đứng ngay phía trước rồi cất tiếng giới thiệu.Đây là con gái của tôi.Đỗ như vốn được cưng chiều từ bé nên tính tình nó hơi nhanh được mồng giám.Nguyễn rộng lượng bỏ qua.Ôi giời.Tưởng ai.Hóa ra là cô chủ nhỏ.Con gái rượu của giám đốc đỗ đầy ơi.Thái bá nhìn từ đầu đến chân của cô gái trẻ.Nhớ lúc trước nó còn bé xíu.Vậy mà bây giờ thành thiếu nữ đáng yêu rồi.Chắc là có rất nhiều chàng trai theo đuổi.Thú thật là đỗ như không ưa cái kiểu cười kỳ cục của ông chú này nên lập tức nói ngay.Ông có biết rằng ông nhìn chằm chằm vào người khác.Là bất lịch sự lắm không.Trong khi thay bá còn nếu mày.Thì ngay cả.Bà chủ đỗ lập tức mắng mỏ.Đỗ như.Đừng có thiếu lễ phép như vậy.Chuối lớn hơn còn rất nhiều tuổi.Lớn tuổi thì sao.Lớn tuổi thì không được tôn trọng người khác à.Nếu như không biết gì thì ông đừng có nói.Nhiều chàng trai theo đuổi tôi không đâu.Tôi vừa mới bị người yêu đá.Tôi còn bị bệnh tim.Bạn là một đứa con gái ương bướng.Muốn gì là phải được.Ngoài những lời khen giống tích ra.Không trả thì nói được điều gì hay ho hơn sao.Đỗ như.Con đêm nay.Mẹ bảo con.Hãy nói chuyện lịch sự.Tôi đã nói không thích đến đây rồi.Nhưng mà bà cứ nhất quyết bắt tôi đến.Bây giờ tôi đi đây.Bà chủ đỗ chưa kịp mắt lỗ như.Thì cả hai mẹ con lại nghe tiếng thái bác cười lớn.Vị giám đốc bốn mươi tuổi không những không tức giận hay là tự ái.Trước những câu nói xúc phạm ấy.Mà ngược lại.Ông ta còn cảm thấy cực kỳ thú vị.Hay lắm rất có cá tính.Tôi thích người mạnh mẽ mà thằng thắng giống như cô chủ đấy.Đúng là tôi không đúng khi mà tùy tiện nói như vậy.Xin lỗi của.Giám đốc nguyễn không cần xin lỗi đâu.Đỗ như nó còn ít tuổi ít hiểu chuyện nên mới có cái thiếu lễ độ như thế.Mong bỏ qua cho.Không sao.Thứ ba may mắn.Chỉ có cô con gái như thế này.Ở bên cạnh đấy.Vẫn không rời mắt khỏi đỗ như.Dường như thái bá bắt đầu bị thu hút.Tem như là tôi chấp nhận lời xin lỗi của ông.Tìm phép tôi có chuyện cần phải giải quyết.Không làm phiền ông và mẹ tôi nữa.Đỗ như lập tức xoay lưng.Rời khỏi cuộc nói chuyện vô vị này.Dõi theo bóng dáng của con gái.Bà chủ đỗ lắc đầu thờ ra vì quá mệt mỏi và chán chường.Nuông chiều quá rồi hư tôi cũng hết cách rồi.Bà đừng lo.Giới trẻ hay bồng bột nông nổi.Bạn xem trời bằng vung.Đợi cô ta lớn lên.Chắc chắn sẽ điểm đảm và chững chạc lại thôi.Hi vọng là như vậy.Bà chủ đỗ chợt thấy phía xa có một vị khách quý xuất hiện.Là giám đốc lâm.Để chúng ta đến đó.Cháu gái một tiếng đi.Hay bà nghe xong thì gật đầu trước khi rời đi cùng với bà ông đã hướng mắt về phía đỗ như đang nói chuyện.Với một vài nhân viên của hoàng hà.Điều gì đó mơ hồ không rõ ràng phản chiếu qua cách nhìn kỳ là.Khái quát về tiểu ngạch miệng ông đèn miệng cười.Bởi vì.Ông đang suy nghĩ một đóa tường vi xinh đẹp.Nhìn lại đầy gai góc.Đỗ như nhà mắt khi tình cờ trông thấy từ phía xa.Tên gì với tám mươi bảy say mềm chỗ rượu.Đang được đồng nghiệp đỡ lấy.Và dịu đi từng bước nặng nhọc.Không nhiều lời cô nhanh chóng tiến về phía chỗ họ đang đứng.Có chuyện gì thế.Vừa để tôn duy ngồi xuống ghế.Xong thì anh chàng kia liền xoay qua.Và dễ dàng nhận ra người đối diện mình chính là cô chủ.Cô chủ đỗ.Cô cần gì sao.Chán nản trước sự ngạc nhiên từ anh nhân viên.Đỗ nhược ánh mắt bảo tồn duy.Miệng lặp lại câu hỏi bà nói.Tôi muốn biết.Chú ấy bị làm sao.Chẳng hiểu tại sao.Vì uống rất nhiều của tiểu.Tôi định đưa anh ấy vào phòng nhân viên nghỉ tạm.Chắc lại nghỉ mới gặp chuyện gì buồn.Bên cạnh khi nghe như vậy đỗ như tự dưng im lặng không nói.Cô chỉ đứng khoanh tay mắt thì nhìn chằm chằm điệu bộ đánh thảm thương của tôn duy lúc này.Rồi bản thân tự ngủ.Chẳng biết có chuyện gì đã khiến cho anh buồn phiền.Đến nỗi uống say như vậy.Để tôi đưa cô ấy vào phòng nhân viên.Cho tôi biết số phòng đi.Nhân viên này ở tầng mấy.Chẳng rõ vô tình như thế nào.Lúc đỗ như khó khăn tiểu thanh duy đi về phía thang máy thì cách đó không xa.Thầy bá đã chợt trông thấy.Tay phải cầm chiếc ly thủy tinh bên trong chứa chất lỏng màu đỏ của loại rượu vang thượng hàn đôi mắt đỏ.Hiếu kỳ từ người đàn ông này dõi theo bóng dáng.Của cả hai người lúc họ đi vào thằng máy.Cánh cửa màu trắng khép lại.Ông đoàn nghĩ mối quan hệ giữa đỗ như và chàng trai say mềm kia.Nhất định hơn mức bình thường.Bởi vì đơn giản.Một cô chủ trương này thì không thể nào mà tốt bụng.Vì một chàng trai.Với cái kiểu nhẫn lại đến như vậy.Dường như dưới đáy mắt đứng yên của thái bá vua phản chiếu điều gì khiến cho ông mơ hồ.Khinh bỉ.Đưa tay đóng mạnh cánh cửa phòng.Đỗ như đỡ anh đi từng bước xiêu vẹo đến bên giường mau chóng buông tay.Để anh ngã vật xuống chiếc nệm êm ái.Cô thở mạnh ra một cái đứng thẳng người.Chú nặng như con voi.Cô thảo thích mông lên giường than thở.Mấy phút sau cô quay qua.Thấy anh nằm nửa tỉnh nửa mê đầu thì lắc lư miệng thì rì rầm nói cái gì đó chẳng rõ.Thở ra một phát thật mạnh.Cô tự nhủ.Chỉ ít mình cũng nên làm người tốt.Nghĩ như vậy.Cô liền cho người đến đưa tay tháo cà vạt mở hai chiếc nút ngay cổ áo của anh giúp cho.Dễ thở hơn.Xong rồi cô thảo dạy cho anh nữa.Được con gái giám đốc hầu hạ thế này.Làm phước ba đời nhà chú đấy nhá.Đỗ như nói lớn dù biết đối phương chẳng thể lọt tay.Cô phải kéo anh vào ngay giữa đường.Để anh không bị ngã xuống đất.Nếu có lỡ xoay mình.Đặt tay lên vai của chàng trai cô hít sâu một hơi lấy sức trước khi dịch chuyển cái thân hình nặng nề.Bất chợt của ngừng lại.Khi anh tự dưng gạt nhẹ tay của mình.Chẳng những vậy.Anh còn nói mớ với một chiếc tàu nhỏ xíu.Và rất nhanh sau đó.Đôi mắt đang nhắm nghiền.Từ từ mở ra.Cuộc gọi hiểu trước cái kiểu nhìn chằm chằm của anh.Nên hơi cho mày và lên tiếng.Chủ tịch chưa.Hay.Đỗ như còn chưa dứt lời thì anh mau chóng mặt lên mái tóc của cô.Một bàn tay nhẹ nhàng.Sau đó kéo tay xuống chạm vào bờ môi của cô.Không dừng ở đó.Rõ ràng anh cố tình ấn môi mình vào sâu hơn môi của cô.Khiến cho nó trở thành một nụ hôn thật sự.Về phía của cô.Vì quá ngỡ ngàng vẫn kinh lạc.Nên chồng thoáng chốc cả người khô cứng đơ.Mặt thì mở to.Tay chân không thể nhúc nhích gì ngoài việc buông xuôi xuống.Hình như cũng khá lâu rồi cô mới có lại cái cảm giác hôn này.Những cảm xúc kỳ lạ từng trường hoàn toàn ngủ quên.Nay bỗng dừng sống dậy.Khuấy động một vùng tiềm thức sâu thẳm.Và trái tim dần dần đập mạnh hơn.Thì hai bờ môi quyện chặt vào nhau.Chẳng hiểu vì sao lúc đấy.Chồng mở ốc trống.Bà trắng xóa của cô.Lợn toàn điều hòa thứ năm trong bản hợp đồng.Ngày lập tức cô đẩy mạnh ra.Đồng thời cắt cổng.Rất là giận dữ.Dừng lại ngay.Chú vi phạm hợp đồng rồi.Thêm lần thứ hai.Chẳng để cho cô nói hết cầu.Anh lại tiếp tục.Chưa rõ cố tình hay là vô thức kéo cùng ngã xuống giường.Tuy vẫn chồng cường sai nhưng anh còn đủ tỉnh táo để tự người dạy.Nhanh như chớp.Cúi xuống.Tiếp tục đặt nụ hôn lên môi của cô.Sự tấn công này dữ dội hơn bà này khi mà anh giữ chặt hai tay của cô ghi tiết xuống.Tấm ga trải giường.Còn môi thì hôn cô thật được vội vã và cuống quýt.Có cảm tưởng.Anh đã đè nén những cảm xúc bằng hai lúc này cần phải giải phóng chúng.Vẫn nhiều vừa rồi.Cô nàng đưa người.Võng mạc không còn đủ sức để coi lại.Của quá ngỡ ngàng trước việc.Bị anh hôn.Rất giàu rất lâu cô cảm giác rõ đôi môi của mình không ngừng chuyển sang cơ thể của anh.Những nguồn điện mạnh mẽ.Trên mỗi bản thân.Chẳng đủ sức để thở.Trái tim yếu ớt trong lòng nhẹ.Bản chất xuất hiện cách nhảy nhịp khác.Nhói đau.Kỳ lạ.Sự suy nghĩ rằng phải vùng để thoát khỏi anh.Thế nhưng sự thật cũng không làm gì được ngoài việc để tâm hồn của mình trôi dạt theo nụ hôn đó.Còn chìm giữa vàng các ý nghĩ miên man.Thì chợt nhiên.Cùng ngạc nhiên lắm.Vì anh dừng lại.Anh chậm rãi.Nếu không nói rằng anh hồi hợp đến lãnh đạo.Rời khỏi đôi môi của cô và quyết định kết thúc nụ hôn ướt át nãy giờ.Tay nắm tay thả lỏng ra.Anh nhìn cô bằng đôi mắt mơ màng để rồi tự hỏi.Rốt cuộc.Anh có nhận ra người nằm bên dưới hả cô.Hay là một cô gái khác.Em có yêu anh không.Đó chẳng phải là nói mớ.Ca khúc phải là tiếng lòng thì thầm.Mà đích thực là một câu hỏi vô cùng rõ ràng từ anh.Cô nằm bất động.Hướng ánh mắt trống rỗng vào bờ môi của anh.Chị năm từ nơ được phát ra nhanh chóng cô sợ tay mình nghe nhầm lên liền kiểm chứng bằng.Cuốn sách tự động hồi của anh và lời nói đấy không hề già tôi.Chú tôi lần đầu tiên trong cuộc đời cô hiểu thế nào là âm.Mắc lại trong cổ họng chẳng thể nào mà thốt ra thành tiếng trả lời.Em có yêu anh không lúc này thì anh khẽ khàng cục đầu xuống.Bài của cô môi của anh kề xách tay của cô để rồi trước khi ngủ thiếp đi anh đã gọi.Một người khởi hành từ chính xác là tên của cô gái đó truyền và.Ai của cô thì trái tim của cô tưởng chừng như ngừng đập mắt cô mời trầu.Hướng lên trần phòng cô chỉ thấy một màu trắng xóa chảy tìm vẫn tiếp tục đập nhưng lần này.Thật sự rất khó chịu.Ngực của từng tức.Khi bắt đầu hiểu rõ vài chi.Vừa xảy ra.Nụ hôn kỳ lạ và tổng câu hỏi của anh.Chủ thật là tàn nhẫn.Câu nói rất chậm rãi.Mí mắt khép lại.Nhưng để che đi.Cái nhìn tạ đất của chính mình.Cả căn phòng phút chốc im lặng.Không tồn tại bất kỳ âm thanh nào nữa.Giật mình tỉnh giấc.Tuần duy ngóc đầu dậy và đưa mắt nhìn xung quanh.Cơn đau đầu khiến anh chưa thể nhận ra nơi quen thuộc hàng ngày chính là phòng nghỉ của nhân viên.Nhìn mặt.Anh đưa tay lên sờ đầu do đau ê ẩm.Chủ tịch rồi.Thì vui lòng.Rời khỏi người của tôi.Giọng của đỗ như đột ngột cất lên khiến cơn buồn ngủ của anh biến mất.Lập tức anh nhìn xuống.Thấy cô bé nấu cá nhỏ đang nhìn mình không chớp mắt.Với vẻ khó chịu.Các kiểu anh vừa làm chuyện gì đó rất động trời.Tại sao cô ở đây.Trước khi trả lời thắc mắc đó tôi đề nghị chú.Rời khỏi người của tôi.Chú có biết là chú nặng lắm không.Bao tử của tôi.Muốn lột hết ra ngoài rồi đấy.Đảo mắt nhìn xuống phía dưới.Cần gì phát hiện.Mình đang nằm đè lên cơ thể của con gái giám đốc.Chưa hết nhìn qua hai bên anh kinh là khi mình đang giữ chặt tay của cô.Chuyện gì thế này.Lẽ nào anh vừa cưỡng ép người ta.Lắp ráp anh bật dậy và gió chơi với.Nên đã ngã nhào ra phía sau.Thử tài thường thường đỗ như từ tốn ngồi dậy.Đồng thời xoay cổ tay đang hành đỏ.Rất nhanh cô chiếu cái nhìn vô cảm về phía của tồn gì.Chú không nhớ cái gì à.Nhớ nhớ cái gì.Còn gì có thể tưởng tượng ra nét mặt khó tay của mình.Khi nói những câu đó.Tuổi tuổi tôi đã làm gì cô à.Đỗ như lặng thinh vài giây.Vẫn giữ cái sự lạnh lùng vốn có.Và nhanh chóng bước xuống giường.Chẳng nói gì.Cũng không nhìn chàng trai này nữa.Cô bước đến cửa phòng.Nay.Rất của kỳ.Hiểu sự lo lắng của anh chàng họ tôn qua nhịp thở đứt quãng đó.Vì vậy cô liền cấp nhanh.Bằng câu trả lời nhẹ hơn nhưng mà lãnh đạo.Không có gì đâu.Chú chẳng làm gì tôi hết.Giống sai.Người chết em à.Khi bóng dáng của cô biến mất sau cánh cửa khép hờ ấy thì bây giờ anh mới nhắm mắt.Tay đập mạnh lên trán.Rủ bài là người đi trên giường anh tự trách bản thân của mình đã uống quá nhiều thứ rượu để mất.Chiều hôm ấy đang lần thần thu dọn đống hồ sơ chuẩn bị ra về thì tôn duy nghe tiếng chuông điện thoại.Cầm điện thoại lên anh thấy có tin nhắn từ đỗ như.Mở ra xem.Hiện dần trong mắt anh chỉ vỏn vẹn một dòng ngắn ngủi.Tôi chở chú.Phòng nghỉ của nhân viên sáng nay.Đóng nắp điện thoại.Anh giấu tiếng thờ tài nặng nè.Hôm nay đúng ngay cái này thực hiện hợp đồng ngoại tình của cả hai.Sau những ngày như vậy.Thường đến nhanh nhỉ.Anh dọn nhanh những thú cuối cùng cho vào.Tự nhủ một cách chán chường.Đóng cánh cửa phòng thật nhẹ nhàng.Tôn duy sai lương qua để tìm đỗ như.Ảnh bắt gặp cô đang đường thẳng lẽ bên cửa sổ.Hướng dẫn ra ngoài tấm kính quan sát cảnh thành phố về đêm lung linh sắc đèn.Chồng toàn chức.Anh phát hiện hóa ra.Là cô chủ họ đỗ này.Không hề kiêu căng lạnh lùng.Mà đang mang dáng vẻ buồn bã trầm tư.Cô tìm tôi có chuyện gì sao.Có vẻ như chẳng hề bị tác động bởi giọng nói đột ngột vang lên của đối phương.Đỗ như chậm rãi quay lại.Tai nghe miệng cười.Sống như mọi lần thôi.Biết ngay mà.Tuần gì buồn một câu nhạt nhẽo.Rồi.Tôi hiểu rồi.Thả nhẹ chiếc cặp da trên bàn tôn duy vừa đi lại gần giường vừa nhanh chóng thắng cà vạt.Cởi áo khoác.Tiếp đó anh thắt nút áo.Bà mở dây nịt quần.Quan sát hành động vô cảm của thanh duy.Đỗ như im lặng vài phút xong rồi chậm rãi nội bộ váy trên người của cô ra.Tiền đến bên giường cô khẽ khàng ngồi xuống.Đồng thời dương đôi mắt chờ đợi nhìn về phía của anh.Nhìn cơ thể mịn màng của cô gái trẻ này.Anh bất giác mỉm cười.Dẫu rằng chẳng rõ mình cười vì điều gì.Đúng hơn là tâm trạng không còn thấy quá nặng nề khó khăn nữa.Khi ảnh đối diện với cái chuyện điên rồ này.Anh thấy nhẹ nhõm hơn so với đêm đầu tiên.Không muốn tự chờ đợi kéo dài vô vị.Chàng trai liền leo lên tường rồi nick lại gần chỗ như.Nếu như có thể khó chịu.Hoặc là lên cơn đau tim.Thì có phải bảo với tôi ngay đấy.Biết rồi.Chú ơi là chú.Chú sợ tôi đau bất tử.Truyện chú ăn cơm trong nhà đá sao.Tôi đâu có giải.Để cho mình chết oan uổng chứ.Trồng nụ cười lém lỉnh kia.Anh biết thừa hết ra và đáp thật chồng.Thì đúng thế thật.Nhưng trên hết là tôi vẫn lo cho cô.Vì cô chưa bao giờ biết quý trọng sức khỏe của mình.Anh vừa dứt lời thì cô tự dưng rừng cười.Bỗng chốc cô với anh.Đôi mắt tròn xoe giống như bản thân mình vừa phát hiện ra điều gì đó.Anh thực sự quan tâm và lo lắng cho cô giáo.Một cách chân thành.Chẳng rõ lý do gì.Mà khi trong đó.Lòng của cô xuất hiện một dòng cảm xúc kỳ quặc.Rất là khó tả.Nó thôi thúc bộ làm cái hành động.Bản khai bản thân chẳng thể nào tin được.Nhanh chóng chồm người về phía của anh.Cô gái trẻ nhắm mắt lại và định hôn lên môi của anh.Một nụ hôn thật tự giống như sáng nay.Đối diện anh hơi bất ngờ trước hành động ấy nhiều ngày phản xạ nhanh chóng bằng cách đưa tay lên.Thôi của cô hồng nhắn lại nụ hôn ngoài ý muốn kìa.Dĩ nhiên bị ngăn cản bất ngờ.Đỗ như màu trắng ở mắt ra và mất gặp cái nhìn vô định của chàng trai này.Rất nhanh.Động của cô vàng khè.Tại sao thế.Tại sao lại thân tôi.Cô vi phạm điều năm trong hợp đồng.Bình thường trí nhớ của cô tốt lắm à.Bất động vài giây.Chính xác là hụt hẫng.Những chỗ như vẫn nhoẻn miệng cười.Dù cho rõ sự gượng gạo.Đồng thời.Gạch nhẹ tay của anh xuống.Tôi đùa thôi.Chú bắt đầu nhớ các điều khoản trong hợp đồng rồi.Bị cột xổ mấy lần.Lẽ nào tôi không nhớ.Với lại quan trọng hơn.Tôi không muốn hôn ai.Ngoài vợ của mình.Ánh mắt của cô bỗng nhiên trống rỗng có thể thấy nó không tồn tại bất kỳ hình ảnh phản chiếu nào nữa.Và rồi sự lạnh băng bao phủ lấy đôi mắt đó.Tôi hiểu rồi.Nào.Đừng nhiều lời nữa chúng ta bắt đầu thôi.Đỗ như lập tức xoay người nằm xuống giường buông cầu lãnh đạo.Nghịch mặt trước thái độ lại từ đối phương trong mấy giây.Anh biết ở xa.Rồi lại nick lại gần cô đêm ân ái bất đắc dĩ này diễn ra như mẹ hiền.Mặc quần áo xong xuôi.Tuần gì đưa mắt lên nhìn đồng hồ treo tường.Đã hơn tám giờ tối anh chuyển rồi cái nhìn sang đỗ như đang quấn tấm chăn giày.Và rồi im lặng bên khung cửa sổ bằng kính.Cảm tưởng rằng cô lại tiếp tục cách việc quan sát thành phố về đêm.Đang bị cắt ngang giữa chừng thì nãy.Tôi đi về đây.Cô cũng nên về sớm đi.Không nghe đổ như trả lời.Quần gì đứng tần ngần khoảng vài phút rồi lẳng lặng rời phòng.Cánh cửa anh đóng thật khẽ vì không muốn cho cô giật mình.Sau khi biết chàng trai đã rời đi bây giờ cô mới xoay mặt qua.Nước ánh mắt vô định lên chiếc giường trắng.Với lắp ghép ngang dũng.Sự việc bà nói.Hết như đã được định sẵn nhanh chóng xuất hiện trong đầu của cô.Lạc cảnh.Đỗ như định hôn tone gì nhưng bị anh khéo léo từ chối.Thủ thuật.Cô vẫn không rõ mình nghĩ cái gì lúc ấy mà lại có cái hành động bồng bột biến như vậy.Chỉ là bản thân muốn tìm lại xúc cảm.Trọn vẹn sáng nay.Lúc gục đầu xuống bờ vai.Tuần gì đã gọi tin một người.Cũng nghe được.Đó chính là ngọc.Đỗ nhược cửa nhạc nhẹ với chính mình và rồi đi ra bên ngoài tấm kính nhìn thêm một lần nữa.Đưa mắt nhìn.Thở dài rồi lại đưa mắt nhìn và thần tài.Tôn duy đã làm những chuỗi hành động như thế hơn chục lần.Khi đứng trước cổng khu vui chơi nhộn nhịp.Cả người già và trẻ con đều có.Tại sao một nhân viên kế toán đang bận việc như anh lại có thời gian rảnh rỗi thành thơ đến nơi này.Tất nhiên không phải đi tìm con.Vì anh chưa có con nguyên nhân cho chuyện này chắc là lên hỏi cái người.Truyện gây phiền phức đi bên cạnh anh.Nơi đây đúng là tuyệt vời.Đỗ như giơ tay ngang eo leo cây cùng với đôi mắt sáng rực rỡ.Khi chồng khung cảnh nơi đây.Chú thấy thế nào đúng là tuyệt đúng không.Dường như muốn cho đối phương biết rõ mình chán chường đến mức nào mà tôn duy đáp lời bằng hai từ ngay.Kinh khủng.Đỗ như xài quà.Chồng hồng quan sát biểu bộ khó coi của chàng trai này.Ngày nay chú rể cái bộ mặt đấy đi.Tôi rủ chú đi chơi.Chưa có phải là đi xem mắt đâu.Không còn gương mặt sầu não.Bây giờ anh chuyển qua bực mình.Dạ thưa cô.Vì cô mà tôi phải xin về sớm.Tiền lương tháng này của tôi ngày càng giảm đi.Tại sao cô cứ làm phiền tôi.Trong giờ hành chính đấy à.Nhún vai một cái.Đỗ như chậm rãi đi lại còn tồn xui rồi cô dùng hai tay nâng đỡ cảm mình và dương đôi mắt tròn.Làm tóc giá rẻ đáng yêu.Hôm nay là ngày mùng ba tháng một.Là ngày gì.Là sinh nhật của tôi đấy.Tôi chỉ bảo chú đi chơi trong ngày sinh nhật của tôi thôi mà.Tôi không hiểu vì sao tôi lại có nhiệm vụ phải làm theo những gì cô muốn.Điều sáu.Bên b phải luôn luôn bảo vệ phải làm vui lòng bên a.Nhìn nụ cười tinh ranh của đỗ như.Mà lòng của tôn duy vô cùng bực bội tất cả những điều tệ hại suối quầy này đều là do kết bạn hợp.Ngoại tình quái quỷ kia gây ra.Càng nghĩ anh càng trách bản thân khi đó không chịu bình tĩnh.Chỉnh sửa lại hết các điều khoản quá chiều.Được để ra trong giấy.Bốn thần kinh cô bé họ đỗ này đâu có bình thường.Giờ chắc là chú muốn sửa lại tám điều khoản trong hợp đồng lắm nhỉ có đúng không.Nhưng mà trễ rồi chú à.Tôn gì mặt hầm hầm.Đầu gần như bốc khói vì cái thói tình dành lão nếu từ đỗ như.Lúc nào con bé bên pháo cũng đoán đúng những gì mà anh đang nghĩ.Nào đến đây.Đi đi chơi.Tàu lượn siêu tốc nhé.Này này này cô đang bị bệnh tim.Nhớ chưa chơi làm sao được.Tạ từ chú là tôi vừa mới uống thuốc xong rồi.Bây giờ tôi có thể chơi vô tư.Dứt lời đỗ như đột ngột nắm lấy cà vạt rồi kéo ngang tôn duy đi vào khu trò chơi.Mặc cho anh đang ho sặc sụa vì ngạt thở khai chơi rất nhiều trò chủ yếu.Cho tam giác mạch bốn tình hiếu thắng vẫn trẻ con nên đỗ như vô cùng khoái những cái món bạo hành tinh.Nhưng riêng tôn duy thì không anh cực kỳ rùng rợn và hãi hùng.Mỗi lần cô chủ động quậy hết cỡ thì sau đó anh đã cảm thấy run rẻ.Sau gần hai tiếng dạo khắp khu trò chơi cuối cùng thì cô cũng chịu dừng lại nghỉ ngơi một chút.Chồng tám mươi bảy hàng ngày đó cũng đủ hiểu sinh được chơi đùa của cô này rất tràn chè.Kẻ như nãy giờ cái việc thử qua hầu hết các trò cảm giác mạnh đều chẳng nhằm nhò gì đối với cô.Cô chủ họ đỗ còn muốn hơn hơn nhiều nữa chú thấy thế.Vui không.Tẩm quất vào đôi giày bốt ở trên cao.Đỗ như hồi quay sang bên hỏi tên gì.Đội nhiều nhiều mày ngạc nhiên khi chồng anh ngồi trên băng ghế và đang ói mửa.Chấp chấp anh quyết tổng chất lỏng hay biểu rồi xoay người trở lại.Ngã ra sau giữa lưng vào ghế và thở mệt mỏi.Mặt của anh trắng bệnh không còn một giọt máu.Nhìn cái chàng trai này.Chưa bao giờ cô lại cảm thấy thảm đến như vậy.Nhanh chóng tiến gần lại chỗ anh.Đỗ như minh nghiêng nghiêng đầu xe dài và hỏi.Chú ổn đấy chứ.Ổn cái đầu cô ấy.Này.Có muốn giết tôi đẻ.Chơi toàn mấy ký cho.Rùng rợn ma giả.Nhưng mà tôi thấy vui mà.Vui vui cái con khỉ.Tôi chẳng có biết.Mình đang làm cái quái gì.Chết tiệt.Đầu óc của tôi quay của chóng mặt kinh khủng.Chồng phải giận dữ của hồng duy.Cùng với những lời trách mắng.Khiến cho đỗ như sợ mập.Cô đâu ngờ anh lại yếu bóng vía đến như vậy.Đàn ông con trai gì mà mới chơi một tí đã là làm.Cứ như là bị hành hung không bằng.Vậy thì chúng ta nhìn một chút.Tôi đi mua nước cho chú nhé uống nước vào.Chú sẽ thấy rõ hơn.Đỗ như đảo mắt nhìn quanh.Tìm ra các quầy tài khác nào đó.Còn tôn tuổi thì chậm rãi đứng dậy.Tôi sẽ đi cùng.Cô đừng có hiểu nhầm là tôi thích bám theo kẻ phiền phức như cô.Đi đi lại lại.Hãy giúp cho tôi có tinh thần thoải mái.Ngồi một chỗ tồi tệ lắm.Đỗ như nhún vài biểu môi quay phát đi nhưng sau đó lại mỉm cười với cô cảm thấy rất vui.Chọn lấy lý sữa milo tự tay người phụ nữ trung niên ở quầy giải khát đỗ như cười tươi miệng nói nhanh.Được cảm ơn.Cháu ngoan ghê đáng yêu thật đấy.Khen cô bé nhỏ tuổi song ba liên chuyển ánh mắt hàng tồn duy.Đang đứng để chở chai nước suối.Anh đúng là may mắn.Chỉ có một cô con gái như vậy.Chắc hẳn là nó giống mẹ nhỉ.Lập tức.Tuần gì định uống một ly nước.Thì bỗng dưng dừng lại.Suýt chút nữa.Thì làm cho anh hốt hoảng.Bên cạnh chỗ như cảm thấy bất ngờ với câu nói này.Màu trắng bột lau vịt nước ngay khóe miệng.Dịch.Tình hình thế nào.Bà bầu cô bé này là con của tôi.Tôi mới có ba mươi tuổi.Cô ấy hai mươi.Chỉ cách nhau có mười tuổi thôi.Này này.Xông mặt của tôi già lắm mà.Bột miệng cười trước cái nắng gay gắt của tôm gì đỗ như vẫn vô tư uống milo.Đội tuyển người phụ nữ hơi bối rối vì bản thân vừa nói điều không nên và một phần cũng do phản ứng.Cửa sổ từ chàng trai này.Thiệt tại anh dương trạch.Còn cô bé này thì mặt lạnh non nớt.Chưa kể cô bé thắt bím dáng người nhỏ con.Tôi cứ ngỡ hai người.Là bố con.Sao mày trong vài giây.Quần gì màu trắng giường cách nhìn tăng đỗ như đứng bên cạnh.Khi bắt gặp đôi mắt to tròn cùng các kiểu ống nước ra vẻ ngây thơ của cô.Tóc thắt bím xương cá để hai bên cộng thêm chiều cao hơi khiêm tốn ấy khiến anh nhận ra.Đúng là cô gái này trẻ so với tuổi.Cứ chọn là như vậy thì tôn duy đâu đến nỗi già như vậy.Tưởng anh là bố của một cô bé hai mươi tuổi.Đúng là quá đáng thật.Đây.Tại sao hôm nay có lùn tì thế.Bình thường tôi nhớ cô đơn qua vai tôi cơ mà.Nhiệt miệng cười láo cá.Đỗ như mấy đứa rồi bớt giày đang cầm vèo ra rồi nói.Là nhờ cái này đó chú ơi tôi cao chưa đến một mét sáu.Nhưng mang giày đế cao gần chục phân.Đây là chồng cũng cao ráo tí thôi.Thế thì cô mang giày vào.Cô cạn lùn.Tôi lại càng dễ bị hiểu lầm đấy.Ở cái chú này.Tôi mang hai tôi cười.Lộc quyền tự do của tôi chứ.Chú vừa vừa phải phải thôi.Nhận ra cầu nói tai hại của mình khiến cho hai vị khách bùng nổ cuộc chiến.Người phụ nữ trung niên liền lên tiếng ngăn cản.Ấy ấy hai người.Lỗi của tôi để chuộc lỗi tôi miễn phí cho hai người.Những thứ mùa nãy giờ.Được chưa.Hai người đừng có tranh cãi.hai.Bản thân mình là đàn ông lại đi đôi co với một cô bé hai mươi thì chẳng hay ho chút nào.Nên tôn duy dù còn rất hậm hực.Ảnh vịnh hạ hỏa và gật đầu đồng ý.Về phía của đỗ như vừa uống milo có vừa kín đáo quan sát.Về mặt.Tức tối của anh chàng này.Và cuộc đời thầm.Trong việc này cũng hoàn toàn được lợi rời khỏi quầy giải khát tuần duy đi một bước.Là lại nói một câu đùa về vấn đề nó.Sau này tôi không đi bên cạnh cô nữa.Kẻ bị tưởng nhầm là bố con.Bà cô cô cũng không nên làm cái bộ mặt ngây thơ đó.Cô đâu có hiểu.Không nghe đổ như trả lời tôn duy bực mình quay phát qua bên phải xem thử cô đang làm cái gì.Mãi xinh thường như vậy.Rất nhanh anh ngạc nhiên.Bởi thế cô im lặng đi theo vòng quay ngựa gỗ ở ngay trước mặt.Chưa bao giờ anh cho gương mặt của đỗ như lại khác là như vậy nè tình dành nấu cá nghịch ngược.Biến mất thay vào đó là vẻ chồng lặng buồn bã đến nao lòng.Cô không sao đấy chứ.Nghe giọng tôn xi hơi lo lắng.Đỗ như im lặng vài giây rồi chậm rãi nói.Khi mà tôi còn bé.Bố tôi vẫn hay dẫn tôi đến đây.Chơi trò chơi.Ngồi nhìn những con ngựa đủ màu sắc và xoay vòng tròn như thế này.Khoảng thời gian ấy rất hạnh phúc.Tôi luôn nhớ chúng chỉ có bóng hình của bố tôi.Mỗi lần buồn.Tôi thường đến đây để tìm lại cảm giác ngày xưa.Tôi yêu bố có nhiều như vậy sao.Vì.Chỉ có mỗi ông là yêu thương tôi thôi mối quan hệ giữa tôi và mẹ.Không tốt.Cũng không biết nguyên nhân vì sao nhà.Khẽ thở dài đỗ như liền quay qua đối diện với tôn duy nỗi buồn chết mặt tại biến mất.Giờ đây vẫn là nụ cười nửa nghịch ngợm.Nửa danh mang bốn có ban đầu là khó hiểu nhưng tiếp theo kiểu như tôn duy đã hiểu.Tí qua cái nhìn kia.Rồi rồi tôi biết rồi.Điều ba trong hợp đồng chứ gì.Chú bây giờ thông minh hơn rồi đấy.Buồn câu nói đầy thích thú xong đỗ như mút cây kem đồng thời bỏ đi lên trước.Để lại phía sau chàng trai họ tôn lê bước theo sau miệng lầm rầm.Nước mắt nhìn bầu trời về đêm.Đỗ như chán chường chậc lưỡi.Chưa gì mà đã tối rồi nhanh thật đấy.Chưa trôi.Thì đã hết rồi.Còn tôi tôi mệt gần chết rồi đây tuần duy thái lòng cà vạt cho dễ thở.Chúng ta nên đi về thôi.Chồng thế này.Giống như trời sắp mưa rồi đấy.Tôi hiểu rồi.Chú chưa giả tại sao cảm nhận nhiều thế.Độ như xoay người hàn ra sau nói với chàng trai trong khi anh đang bực tức vì bảo rằng.Chưa già mà đã khoái cảm nhận.Chờ tôi về đi.Ok.Vừa bước vào nhà đỗ như bất ngờ khi nhìn thấy thái bá đang ngồi nói chuyện với mẹ mình cả hai.Bạn bà cái gì đó làm giả rất thú vị chắc lại là công việc và mấy kế hoạch buôn bán mỹ phẩm.Hơi.Làm khi cô tự hỏi ngoài công việc ra thì những kẻ sống không có cảm xúc này.Còn quan tâm tới gì nhỉ.Không muốn hai người kia phát hiện ra sự hiện diện của mình nên cô nhanh chóng quay lưng bước vội lên cầu thang.Nhưng thật là xui xẻo.Sự tránh mặt này hoàn toàn thất bại.Đi bà chủ đỗ đạt kịp thời nhìn thấy con gái.Đỗ như.Đã về mà sao không chào mẹ một câu.Còn có biết là nhà mình đang có khách không.Đội kèn tưởng lại.Cô cắn môi bởi vì quá bực bội vì cứ bị làm phiền.Cô cảm giác mình chưa bao giờ được yên tĩnh.Dù chỉ là vài giây ngắn ngủi.Con thấy hai người trò chuyện vui vẻ quá.Nên không nỡ cắt ngang.Màu trắng xoài đừng lại.Đỗ như khoanh tay đá.Với chất giọng lạnh nhạt.Phía dưới cách chân cầu thang khoảng chục bước chân.Bà chủ lỗ bắt đầu khó chịu.Chứ cái kiểu trả lời hỗn láo này.Đang có khách.Con ăn nói cho tử tế.Đi xuống đây.Chào chú thái bá một câu đi.Cường anh bắt sáng thái bá đang đứng bên cạnh mẹ mình.Cô thấy ông mỉm cười thân thiện.Thằng chó làm sao nhưng cô không ưa cái loại đàn ông này.Tôi không thích cháu ta.Ban đầu là xưởng sợ bị kinh nào tiếp đến là tức giận mấy cái thái độ thiếu tôn trọng của.Gái mình đối với vị khách lớn tuổi thôi ngay cái kiểu mất dạy đi.Tôi là đứa không được dạy dỗ à từ bé tới lớn mẹ có dạy dỗ tôi bao giờ đó.Có lẽ cô bé xương lượng này muốn làm đối phương phải lên cơn đau tim.Đúng lúc đó giọng nói đều đều của thầy bá vàng lên giống như lần trước ông lại là người.Lan cuộc tranh cãi của hai mẹ con tôi thưa bà bà đừng tức.Ảnh hưởng đến sức khỏe cô chủ không muốn thì ép cũng vô ích tôi không.Facebook đó đấy xin lỗi giám đốc con bé ăn nói thiếu lễ độ tính.Rất bướng bỉnh khó dạy bảo nghe lời xin lỗi chậm chạp.Từ bà chủ thay bác cười nhẹ xong chuyển rồi ánh mắt về phía đỗ như còn giữ nguyên tư thế.Kiều.Tuổi trẻ sốc nổi.Cách gì bảo đó không nghĩ đến hậu quả đâu.Nhưng sau này lớn lên chạy qua sóng gió cuộc đời.Chúng sẽ có cách ứng xử khác ngày hôm nay.Ngựa non háu đá đến mấy.Rồi có ngày cũng bị khuất phục thôi.Gương mặt đỗ như bỗng chốc lạnh bằng.Khi nghe từng lời nhẹ nhàng.Nhưng lại mang hàm ý khinh nhờn đến tài tình tử nguyễn thái bá.Cô đã sớm nhận ra bộ mặt chẳng mấy đẹp đẽ lần sau cái dáng vẻ lịch thiệp sang trọng đó của người đàn ông này.Cô gái kia nụ cười mang phải bao dung độ lượng kia.Ông ta đang cố tình.Da mình là một bậc trưởng bối.Không chấp nhất để bụng những kẻ tiểu bối còn con như cô.Quý vị và các bạn thân mến tâm an vừa mới gửi tới cho tất cả quý vị và các bạn phần hai.Chuyện này cảm ơn tất cả quý vị đã đồng hành cùng với công an trong buổi trưa ngày hôm nay trên kênh đọc truyện bụi phố.Chúng ta sẽ cùng nhau lắng nghe tiếp những tình tiết tiếp theo của bộ truyện này sẽ được tâm an gửi tới cho quý vị vào chưa nhỉ.Xin mời quý vị chúng ta cùng chú ý theo dõi còn bây giờ thì cho phép tâm anh xin được chào tạm biệt tất cả quý vị chú cái. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com