Truyện Ngắn Mới 2016 - Chị Tôi _ Đọc Truyện Đêm Khuya #doctruyendemkhuya

truyện ngắn mới 2016 - chị tôi _ Đọc truyện Đêm khuya #doctruyendemkhuya
Quê tôi là một vùng quê nghèo khó.Tuy không đến nỗi chó ăn đá gà ăn muối.Chuyên gia đình tôi chào bà con ngựa đó cũng phải vất vả quanh năm.Mấy con ruộng nhà không đủ ăn.Má tôi lên bệnh tật quanh năm.Tôi lên sáu tuổi.Ba tôi theo kia làm bạn trai.Chị hai tôi chín tuổi.Đâu phải cán đánh giặc nhà chứ một người lớn.Chị phải nghỉ học.Chị đang học lớp hai chị rất ham học.Mà nói con gái cũng không cần họ.Nhà nghèo quá.Có bữa cơm mới là quý rồi.Kể từ lúc nghỉ học.Mỗi ngày chị hai đi cắt cỏ mướn.Trong nhà ông bà đính kiếm tiền.Tết thưởng lon ton chạy theo chị.Đánh tôi dắt.Hay leo trèo nghịch ngợm.Chị hai vừa làm lại phải để mắt dùng nói với tôi.Một bữa trưa lúc chị không để ý.Tôi chạy một mạch ra sông.Nước dừa bấm biết rồi xong.Nhưng bữa đó.Nước nào lớn.Tôi bị cuốn theo dòng.Tôi giãy giụa sạc nước quên cả mấy động tác tập tay chân và má tôi đã dậy.Tôi chìm xuống.Rồi lại ngoi lên.Một cánh tay đã ôm chặt lấy tôi một bàn tay túm chặt bông áo .Chị hai đưa tôi vô bờ.Tôi không còn hồn vía gì.Còn chỉ thì khóc vừa khóc chiều vừa căn dặn.Một lần nữa chứ tưởng tới già nghe em mai mốt đừng có như vậy nữa.Cưng còn nhỏ.Đâu có lỗi xong một mình được.Chị không biết má đâu.Nhưng cưng phải nghe lời chị như hôm.Máy tôi không hay biết chuyện.Tôi sắp chết đuối và tôi cũng tưởng tới già luôn.bảy tuổi tôi đi học.Ba lâu lâu về làm vài bữa.Mấy bữa ba về tôi vui lắm.Bánh trái để nhà.ba có dễ cưng tôi hơn tôi đi học trong ngôi trường mới cất ở bên.Chị hai.Đưa rước mỗi ngày hai được.Gì từ nhà tới trường phải qua bảy mươi tám cây cầu khỉ.Có bữa tới sớm.Tôi thấy chị đứng thập thò nó cô giáo dạy.Tôi hỏi.Chỉ muốn học lắm sao.Chị nói đi.Đâu có.Em là con trai cần phải học.Chỉ phụ má làm công chuyện nhà cũng được rồi.Tôi ngây thơ hỏi.Rồi chị không biết chữ người ta cười cho mà coi.Chị hai cấp đầu tôi một cái chị với em.Nhưng cưng phải học giỏi mới làm thầy được nghe .Từ đó.Mỗi đêm bên em tập ra học cùng chị tôi học rất giỏi nên chị hai cũng được học theo.Cho tới khi làm được bốn phép tính.Bà tôi mất năm tôi mười một tuổi.Cả ghe lưới chỉ còn một người sống sót mát tư cấp tham giật giả bệnh luôn cả.Bà con nước ngoài không được mấy người giả lại ai cũng nghèo.Chỉ tôi trở thành trụ cột gia đình.Chị lặn lội trên đồng.Chị lặn hộp dưới sông.Chồng sớm mọi người gọi chị là con rái cá.Mắt không còn sức lao động.Chỉ ram vô việc nhà.Chị hai càng lớn càng đậm chất.Chị không thon thả như những đứa con gái cùng sớm chị đen đúa dở hơi xấu.Chị mái tóc chị thì dường như được ông trời bùn.Đẹp lá lùn.Những lúc tôi chơi đùa bên chị.Chỉ đường hỏi.Lớn lên cưng thích làm cái gì.Tôi nghĩ tới má.Cứ tối ngày uống thuốc cho đá.Dạ em muốn làm bác sĩ để trị bệnh cho má cho chị nữa.Chỉ cười buồn.Vậy thì phải ráng học cho thật giỏi làm bác sĩ không dễ đâu.Suốt thời gian tôi học cấp hai triệu dẫn chăm chút tôi như một người mẹ.Chị chỉ biết đọc biết viết và làm được mấy phép tính đơn giản.Nên chẳng hiểu gì bài dở của tôi lúc này.Chị nói.Cái nào cũng hiểu.Cưng phải hỏi thầy cô.Chị đâu biết gì.Cưng đừng để thua kém bạn bè nó buồn như hôm.Tôi chọc chị.Chị không biết em học giỏi nhất lớp là sao.Chỉ cần nói chị nấu cơm cho em ăn thôi.Đâu cần chị vậy đâu.Tôi ngoài giờ học ở trường.Lại cắm đầu cắm cổ vào bài tập ở nhà.Tôi rất ham học và chỉ coi trọng việc.Bao nhiêu tấm giấy khen tao đem về là bao nhiêu niềm vui và tự hào trong lòng chị.Cũng có khi tôi thấy mình ích kỉ quá.Chỉ mải lo học mà không giúp được gì trong công việc nhà.Nhưng mỗi lần khi tôi định rớt tay vào việc gì thì chị lại trừ mắt.Bẻ đốt cho chị.Cứ lo học đi.Tôi được tuyển thẳng vào lớp mười.Dì chín năm liền là học sinh giỏi.Tin tức cười ra nước mắt ôm chầm lấy tôi.Tôi nghe buồn chỉ bằng cái chỉ cứng cùng thu vân.không dư bằng tay mềm mại của tôi.Má cũng khó.Mắt thắp nhang bàn thờ ba rồi nói.Thằng binh nó học giỏi lắm ông à.Nơi làm nở mặt nở mày gia đình mình rồi đó.Ngày nhập học đầu tiên.Chị hay đưa tôi đi.Giải quyết tâm muốn nhìn thấy ngôi trường đẹp nhất huyện ra sao.Dạ tôi bước vào đó quay phong thế nào.Qua sông.Chị em tôi lỗi bộ.Con đường tới trường dài khoảng ba cây số.Nhìn trúc của muối trắng trị thở dài.Tôi đọc hiểu tiếng thở dài ấy đã đưa chị đến một quyết định.Mà mãi sau này tôi mới biết.Mấy ngày sau khi nhập học.Chưa có mấy cái tức gì đến nhà.Chị nhìn thấy một chiếc xe đạp mới tinh dựng ghi trước sân.Kiều linh.Xe của gì nè chị ơi.Trong những lúc giật mình thì gấp gáp gì tao được kêu chị.Chị hai trong giờ bước ra.Tôi ngỡ ngàng nhìn mái tóc gì.Nấc cụt ngủn.Một cách kỳ lạ.Thương nhớ.Chưa hỏi được gì.Chị đã cười rất tươi.Tại sao tôi thích chị cười tươi.Mà.Công ty chỉ cười hiếu.Từ ngu quá.Chị cứ lặng hợp với sông hoài tóc dài quá.Nên cắt bớt cho tiện.Chứ không quan tâm tới mấy tóc chị nữa.Mà quay qua chiếc xe.Ủa.Của ai vậy chị.Chết cười.Phút tính chất của ai.Đi học xa quá phải có xe chứ.Tôi muốn nhảy nhót lung tung lên như trái banh.Tôi với chị đã từng tập chạy xe đạp.Chiếc xe của nhà bác tám thôn.Nhưng để có riêng một chiếc cho mình.Thì chỉ là trong mộng.Theralene.Lưỡng một vòng trên sân.Quên cả mọi thứ xung quanh quân cả cái đầu tóc cũng cử của chị.Tôi tốt nghiệp phổ thông và.Điểm cao nhất trường.Ít lâu sau.Vừa nhận được kết quả độ dầu trận y thì má má.Từ than cấp đủ điều.Không chấp nhận được sự thật này.Tôi muốn học y khoa.Để làm bác sĩ để trị bệnh cho má.Nhưng.Má đã bỏ tôi đi sớm quá.Chị hai trăm.Gương mặt chị dài sớm đi.Ánh mắt khô khóc xa xăm.Rừng chưa chị muốn chứng tỏ.Mình là trụ cột gia đình kể từ bây giờ.Chôn cất xong.Cái đồ nghỉ học đi làm.Trừng mắt nhìn tôi giận dữ.Em đi rồi sao.Em đã hứa với má sẽ học.Để làm bác sĩ mà.Bây giờ em muốn mất chết không yêu sao.Tôi cũng cãi bướng bây giờ chỉ có một mình hả.Nếu em đi học chẳng phải cực khổ mười lần.Chị nó được mà.Em chỉ cần học giỏi là chị vui rồi.Đừng có nghĩ quẩn nữa.Chị đưa tôi qua sông vào buổi sáng mờ sương.Kỷ tử hôm nay.Tôi sẽ xa nhà xa chị.Chị ngồi bơi xuồng.Mà anh thấy buồn quá xa xăm.Tôi cũng buồn.Qua bao năm tháng sống bên nhau.Tôi chỉ là một đứa trẻ thơ.Hết được cái này lên đồ cái khác.Tôi chưa làm cho chị được điều gì.Còn chị thì làm tất cả cho tôi.Mới tháng trước.Có đám dạm hỏi chỉ lắc đầu huyền mày.Tức cười chọc trời.Sao chị cảm ứng.Người ta cũng được mà.Truyện nhìn tôi.Chị phải lo cho em học xong đại học.Lấy chồng.Rồi ai nuôi em bây giờ.Qua sông.Chị đưa tôi đi thêm một đoạn đường trước khi ngủ vì sao ôm đến đón.Nắng sớm trải một màu đục trên cánh đồng lúa đang ngậm sữa.Mấy lần khói mỏng tỏa ra từ những mái nhà còn ẩn hiện trong sương.Nằm tôi thấy quê hương mình đẹp biết bao.Nhìn lại người chị thân yêu.Tự hứa với lòng sẽ học hành thật tốt.Thơ về xứng đáng với những gì chị đã cho tôi.Mấy năm đại học quy tích bao nhiêu kim gió đồng hồ không ghi.Tôi chỉ học và học mỗi năm đơn vị với hai lần vào dịp tết.Dân vũ má.Hè tôi tranh thủ dậy vào học thêm ngoại ngữ.Đố vui về những thành tích của mình ở quê chị vẫn tảo tần kiếm tiền nuôi tôi ăn.Tôi yêu ngọc.Bạn học cùng khóa.Gia đình khi ra trường sẽ cưới.Ngọc theo tôi về quê được hai lần.Dạ trong lòng cô gái sài gòn này dường như không mặn mòi gì lắm cho quê tôi.Tôi ra trường được bốn tháng thì cưới.Đám cưới tổ chức ở sài gòn cho tiện.Tôi thấy chị buồn nhưng cũng chịu ý tôi.Chị đã bán hết đồ nữ trang của mình.Để sống đủ đầy đồ trang sức cho cô dâu theo sở thích.Chị vui mừng trước thành công và hạnh phúc của tôi.Những lần lên thăm chúng tôi.Đi đều tay xách nách mang những quả bánh ngày xưa tôi.Nhọc nhằn.Ở sài gòn thứ gì không có.Có tiền thì mua được.Chỉ cách lên nhiều chứ cho mệt xác.Ngọc dễ thương yêu tôi và tỏ ra không mặn mòi gì chứ chị.Tôi mở phòng mạch tư.Công việc trôi chảy vì tôi là một bác sĩ giỏi.Trong một lần giỗ má.Tôi đem tiền về cho chị sẽ căn nhà tường.Theo nguyện vọng của má ngày xưa.Chị khóc gì vui.Ngày xưa.Kích thường hỏi chị thích gì.Chị nói.Thích có căn nhà sạch sẽ.Tích thường nói đùa.Em không lấy vợ đâu.Em sẽ sống với chị tới già như chị.Bây giờ.Chị có nhà tường.Nhưng tao không giữ được lời hứa sẽ sống bên chị trọn đời.Ngọc chuẩn bị sinh đứa con đầu.Chị tất cả link.Nhìn chị không quen với những tiện nghi vật chất trong nhà tôi buồn lắm.Chị già nhiều hơn tuổi.Nước giàu cái tuổi ở quê người ta nói lỡ thời.Tôi đề nghị.Hai chị linh đi ở luôn với tụi em như vậy tiệm hơn.Chị không đồng ý.Còn mù mà ba má.Với lại chị không quên cuộc sống trên này một nhà quá.Ngọc cũng muốn chạy lên ở với chúng tôi.Nhưng không phải nghị thương chị.Ngọc chỉ muốn có một người coi sóc nhà cửa.Mà có phải phập phồng.Ngọc sanh được hai tháng.Chỉ làm việc với.Về với mảnh vườn ao cá.Và một góc quê hương.Từ khi ngọc shin.min a chúng tôi chưa về thăm quê lần.Tết này.Tôi dự tính sẽ việc của em tết.Tôi báo tin chị tôi vui mừng lắm.Ngọc tuy không thích gì quê nhưng vì yêu tôi nên chiều ý.Chút về đến đầu con đường đất dẫn đến bờ sông thì chị đã ở đó tự bao giờ.Chị bồng cháu chị ngọc đi dễ dàng hơn.Trong vòng nắng nhà của buổi chiều tà.Bỗng nhận cho quê hương mình đẹp quá.Những đám mây trắng lững lờ bay.Mấy con diều giấy đủ màu năng lượng lợi trong gió.Dòng sông trải rộng trước mắt tôi với mẫu bông trắng xóa tên khôi.Của mỹ hàng xô đũa trên bờ.Trong bóng chiều bảng lảng.Tôi chợt thấy.Mái đầu chớm bạc của chị.Gương mặt hiếu hát được bước vào tuổi già chứ đôi mắt u chuẩn.Cho tôi bước xuống xuồng.Bóng.Tôi nhớ đến chuyện ngày xưa.Bây giờ chị nói thiệt cho em nghe.Sao hồi đó chỉ là cắt tóc.Xịt khoáng mặn dầm.Chuyện lâu rồi bây giờ nói cũng không sao.Lúc đó chị bắn tốc.Để mua chiếc xe đạp cho em.Gì không đành để em đi bộ.Tôi thản thuốc nhìn chị.mười.Một bà tiên mới đúng.Chị tôi là một bà tiên.Sao lại có một đứa em quá đỗi vô tình với tôi vậy.Tôi nhìn sang ngọc.Lần đầu tiên từ khi gặp chị.Tôi thấy ánh mắt cô nàng với dịu dàng trìu mến hơn.Và dường như có mấy giọt nước nhưng ứng trong đôi mắt ấy.Chiều đã xuống trên sông.Tìm hiểu thấm thiết mình có một quê hương và một người chị tốt. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com