Truyện Ngắn Mới 2016 - Trời Cao Cúi Xuống _ Đọc Truyện Đêm Khuya Voh Online #doctruyendemkhuya

truyện ngắn mới 2016 - trời cao cúi xuống _ Đọc truyện Đêm khuya voh online #doctruyendemkhuya
Nét rời khỏi lớp.Lại đi như chạy ra biển.Nó đã bị hai nhưng mới học lớp năm trường làng.Từ trường tiểu học đức trong trường trinh.Cho thấy biển.Thấy được nhiều rồi cắt cao.Những lúc giật.Đi mà như lùn.Chậm hẳn lại.Muốn nghe.Chỉ còn cách lên đến đỉnh đồi.Thì không đi không chạy nữa.Mà tháng mình trượt xuống trường giúp để tăng tốc.Bù lại sự chậm chỉ lúc nào giúp bên kia.Mỗi chữ.Bếp ngồi bệt xuống.Cái cặp sách để trước bụng mình.Hai tay ôm lấy hai ống quyển.Tự mình tựa cho mình.Mà lau súng băng.Vừa cách trăm mét đường.Chỉ trong vài chớp.Những đứa trẻ làng.Lúc nào cũng biết được như thế.Về những loại cát là thứ đồ chơi khổng lồ ông trời tặng riêng trẻ nghèo làm.Chơi trực cát đã gì đó.Lúc ấy trời cao như cúi xuống nói lý thoáng tiếng gió nhậu thay mình.Chắc hiểu ông nói gì.Nhưng nghe thật vui.Out chứ không ầm ầm tiếng gió lửng trong tiết biển.Kiều đi nhầm tay suốt ngày .Ở vùng cát cháy.Chứ ngồi chơi đá thì được đứng.Muốn trực đức.Bông trẻ kiếm những mo cau còn nguyên tào lao.Đứng lên mua tay bám vào quần đá mà chưa.Nếu hai đứa trước tình.Biết thua phải dùng tào cao kéo đứa thắng lên đỉnh rồi.Lại khởi tranh một cuộc đua mới.Trình đấu trường.Bao giờ này cũng thấy đứng trước nhé.Diện tích thua tự an ủi.Thằng ốm.Clip như con khùng.Nó chỉ cần nghiêng người gió nào cản được.Nói thế.Cũng đúng phần nào.Đúng hơn là.Chẳng giới hạn.Chẳng được thành nét.Về với nó.Quen rồi.Cuối đường trượt là biết ăn.Không trượt ngang dẫn ấy.Thì đó.không x.Ra được tới bến cát.Thì hết dịch.Buổi chiều mẹ nè.Đá gà bến từ trước.Dân việt chủ nhật .Tàu gì những cần xét cá từ chai nhựa phủ đổ xuống bãi cát.ba cùng những người mẹ khác xuống giàu lừa cá phương.Nét giúp mẹ việc này.Núi lửa bằng hai tay.Những con lớn hồng.Lục bạc má thì rửa xe.Thích hợp nhất vào thứ mấy.Chờ lên xe lạng chị thu đêm ra chợ thủy sản phạm thế hiển trên thành phố hồ chí.Cái nhỏ tác dụng làm mắm thì để nằm lại.Có ngày mấy mấy công.Các cửa sông.Thì cái cặp sách bí mật.Chẳng ai khùng ăn cắp cái cặp sách.Nó biết.Bị cá biển lắp kính.Cách giải thích khi người chú dựa cân cá để trả con người lửa.Thì mới nói mặt trăng.Bài thuốc chữa ung thư.Trả mà con nít cái.Lại còn chọc.Mình này quyết.Mẫu mắm.Cũng thêm một khối độ đạm.Nước mắm phan thiết.Đã hiếu học từ thời ông liên thành nhà này mà.Tập bảy.Cách làm súng bằng ib.Bẫy cá là bầy cá vậy thôi.Chẳng tâm tuổi gì.Các cặp quan ép từ đông cá chưng mắm lại vào lớp học.Cũng chẳng ai biết.Người làng chài bận lắm.Đàn ông chảy nước.Đầu bếp.Trẻ bú.Chẳng dư thời gian.Đêm hạ biết những.Chẳng cần biết.Như chuyện bốnf là ai.Mày thích ngày ủy ban bắt buộc nếp đi học.Để giải được công nhận phổ cập giáo dục tiểu học.Thì mẹ bắt khai sinh cho nó.Chất kháng sinh của.Ở vùng tết họ người cha là chữ vô danh.Dép không có cha.Nó thành người đàn ông nhỏ tuổi sống với mẹ trong ngôi nhà nhỏ nhất trên đồi cát.Phần đất của dân ngụ cư.Để làm việc gì.Mashup việt.Nếu không ra bến lửa cá.Thì biểu trưng nào cấp dữ.Bán cho người ta làm của chị.Chỉ có việc học.Để đó là mình.Cứ núi bên ngọn đèn dầu.Bé chẳng giúp được.Nghìn lẻ một.Nếp sáng dạ hội gì nhớ đấy luôn dẫn độ lớp.Giúp việc nhà giáo hai mươi tháng mười một.Để nó làm bạn bớt cá biến thịt.Ông giáo già đang dạy nếp lớp.Những bước quạt quê rồi.Làm ba mẹ trẻ đó.Còn chị học như người thành phố.Học lực ấn vào đại học khối gì.Người làm nghề tôi chỉ hi vọng bình đó.Chị đừng tiếp sức.Mẹ đọc tiết chỉ có.Nhóm trời chẳng để mẹ sống nuôi con ăn học.Trường hợp ấy cần nước sạch.Hai mẹ con chia tay.Công thức trường béo xa bến cá.Giá dừa mẹ đi ngay.Thì đã thoát chết.Nhưng mà còn tham gia.Rửa chén đĩa quét nhà quét.Chưa kịp ra khỏi nhà.Thì trời đổ mưa lớn.Mưa như trút nước.Trong vòng chưa đầy nửa giờ đồng hồ.Mương thoát nước đang gặp lại các.Đức cảnh vào nhà.Nước chảy đến đầu cao xuống tới đó.Cách chạm vào nhà.Để nếp đứng ngay cửa nhà mưa.Vừa cào cát ra giữa keo cứu.Nhỏ kế trực rồi.Đẩy đặt giữa cơn mưa.Sấm chớp ầm ầm.Chẳng ai nghe.Cách nạp cái gối.Còn giúp được một chân lý.Cách nạp cái bụng.Thì cứ đứng giữa mưa.Mà giàu thế.Triệu chứng.Các vùng nách để nếp bữa ấy cùng mái ấm gia đình của nó.Hết mưa.Bà con chúc đàn giúp sếp mới tìm được mẹ.Thì bé.Chết không nhắm mắt.Không biến đi.Nếp dùng những ngón tay.Mốc hết cát trong miệng mẹ.Cái biển ấy dẫn há ra kêu cứu.Làm sao cứu.Trước người đẹp sao lại sức trời.Ngày trước.mười có ác như thế bao giờ.Mày thấy có xe ủi tới sang đội khác làm sương.Săn bảy đủ đâu.Mà động mạch khác.Các tức giận xe.Thủ.Giận quá mất.Thằng có tiền.Về rửa sạch rồi.Các trận.Lại đánh chết bà lửa cá nhà nghèo.Nét bỏ học.Vào đời từ ngày ấy.Tiền ăn tiền học lúc còn sống.Để nếp kiếm ở bên cá.Tiếp lại ra bến cá.Tự kiếm biết ăn cho mình.Bài chú dừa thấy nó được việc lại thật thà.Chỉ cho.Thêm dc.Buổi chiều lừa các số.Nếp gấp lên xe đóng tác dụng làm chuột mắm.Rồi theo xe giàu hạnh phúc phan.Xe chạy thẳng vào nhầm.Nếp xuống cá.Ướp muối.Rồi mấy anh chàng.Cũng hay trong nhà mắm.Để hôm sau.Lại theo xe lam xài bến tre.Đất không về nhà nữa.Nhà đâu mà về.Cứ bến cá và mắm.Dầm mắm bến cá.Mà nói ngày đầu đi.Truyện đêm xanh.Nét như bỏ tù trong vòng tròn công.Nặng hơn tụi nó rất nhiều.Công việc bằng dây bến dẫn thống cá thúi.Nhưng thằng bé ấy rồi còn.Vẫn phải lớn lên.Đêm tập mười ba.mười ba thì vẫn còn gì.Vẫn thèm được chơi.Vẫn có quyền được chơi.Từ nhà bấm đèn sao phố phan thiết.Nếp đánh bảng dưới cánh bụi đời.Đủ hạnh bụi đời.Đọc báo đánh giày van xin.Cứ buổi nào cũng có giá.Thơm hương cái chân lên xe cá mắm của nó.Những kẻ bụi làng nghề còn túi.Chẳng cần một cái tiền vốn chỉ cần biết đặt các là có thể ra đời hồng mũi né.Bán nước lavie cho dùm.Vừa kiếm tiền vừa chơi chắn sướng hơn là ngủ muộn mắm cho buổi chích thật.Nghe thấy cá.Thiết lập luận nào.Tôi đã từng là ta trực cát vô địch.Nó thấy nhớ các.Bé bỏng mắt.Bán xe đạp tìm nên đội hùng.Bắt đầu cuộc sống lang thang.Đặt hàng trên hè phố còn có cắt mái hiên che chở.Lang thang trên các trận các.Buồn có chút bóng.Chỉ còn cách xóa tan.Mà che lấy đồng.Da bàn chân dày cuối.Trai không từ chối.Nhóm user.Có chịu danh chịu.Thì mới kiếm được đồng.Nét phơi nắng và gió.Từ nhỏ.Lại ngâm mắm mười lăm.Sức chịu đựng.Có phần hơn chút.Nó giận những chai nước suối của dì ba navi.Có quán nước dưới chân.Chị theo chân du khách bán tận tay.Mỗi chai năm trăm.Bếp được hai trăm.Nhưng kiếm được hai trăm không dễ.Giáo sư nhậu bụi đời đấy.Em lang thang tại chỗ.Đã hùng cứ trước rồi.Nơi bán xe độ khó.Nếu điểm bán bảng.Nếu không muốn lỗ mũi ăn trầu.Nhất cử nhất động của đội lang thang đồng.Không lọt khỏi tầm mắt của bạn nữ chúa tuyết lạnh tình ngọc.Nữ chúa cũng chỉ bằng tuổi nè.Nhưng ra đời sớm.Lớn trước tuổi.Ngọc cho con nít lại kéo cắt đặt công việc.Big c mặt hàng.Tiếp bến khách cho trẻ lang thang như sếp tại xe ôm.Nhạc remix.Do vậy nó đựng phòng trước dương từ khi.Nếp còn là thằng nhỏ lửa.Nick phần mình chỉ dám đứng từ xa đeo bám khách đi.Bông dày người khách lẻ giấy phép.Cái này giống quý.Khách không mua nó cũng không bỏ kiên trì peppa.Nên bám khách mà không làm phiền họ.Im lặng theo.Để chờ cơ hội giúp đỡ.Cái thì chạy ngược.Lấy lại cho chị kia cái nón bị gió cuốn đi.Khi thả suy xuống chân đồi mua giúp cho nhỏ cuộn phim coi.Mà không cần lấy tiền chứ.Mua đúng giá chợ không xin thêm một đồng.Cho một lần mua giúp cho đôi thực khách nam nữ kia.Cô gái thấy nó đưa cuốn phim mà thở hổn hển.Thì tội.Hỏi nó có bán không biết lạnh không.Nói chuyện trách là vì.Biết mạnh là độc quyền của gần nhất.Sister.Nhìn em dẫn lao xuống chừng đồi tìm ngọc.Máy lạnh cho khách.Từ đỉnh rồi ra trước cái đều đã bước chân.Chị tới muối của nó.Cánh quạt máy lạnh đôi với paraguay.Nó trúng mối lớn mày ơi.Khi không thắng lơ xe biển số sáu mươi hai kiếm con cái lạnh hỏi mua những mười hai chai lavie.Chắc con nhỏ đang lấy tiền trên xe.Nếu chạy tới cái xe biển sáu mươi hai độ ngoài.Cứ phải đóng.Cái mặt biết lạnh còn để dưới xe.Hướng dẫn đến kính nhìn vào trong xe.Nhưng nhảy không thấy cửa sổ.Mà có váy cưới cũng chẳng nhìn xuyên.Các loại kính đen chống nắng chỉ dành cho người trong xây dựng.Năm sinh viên.Nỗi nhớ lời nhắc nhở của mấy anh chị trong nhóm gia đình phật tử hay tái phát.Giờ phát những tờ rơi.Nói chuyện hỗ trợ.Trẻ bị xâm hại tình dục.Nó đóng thùng thực vào thành xe.Không dám kêu thảm con nít với người ta.Nó chỉ vì sao lớn gọi lớn.Mua nước chú ơi.Ngọc ơi.Người kêu biết lạnh.Nếp gọi cho tới khi cửa xe phải mở ra.Mặt sắt.Bước xuống.Những trái là vì ném xuống.Con nhỏ lượng chai nước.Quên cả cài những nút áo bị bung ra từ lúc nào.Nếp được kết bạn với bà chúa đồi hồng.Suốt ngày.Vậy vậy cách làm thang bà cũ này đã chấp nhận đó.Viên ngọc đá quý.Đài truyền thanh cho nick những hội nghị rất cần cho người lang thang ở vùng cát du lịch.Và bản thân em.Cũng đóng góp vào các nhiều cực khổ.Trưa nắng và gió.Những kinh nghiệm sống.Coi được từ từ.Trái bắp cây dừa nếp và ngọt.Đại trực tuyến một thay đổi lớn cho chức năng thay đổi hình.Viết từ câu chuyện dưới đây.Trồng cây mục.Vậy mà đứa bụi đời nào ở đội hùng cũng biết sử dụng máy chụp hình.Cỗ máy kỹ thuật số lẫn máy cưa.Du khách nào cũng muốn các mặt trong những tấm.Dạ không phải ai cũng mang theo chân máy để chụp tự động.Đây là cơ hội.Để những kẻ lang thang có thể bấm máy giúp.Đây là một việc tốt không thể không làm ở vùng thắng cảnh tuyệt đẹp này.Thiếu gì tốt miễn phí ấy.Nhiều đôi vợ chồng mới cưới sẽ chẳng có hình chụp đôi.Nếu mà sau này khoe giúp con cháu và tuần trăng mật đội hình của mình.Một lần mười mấy tay máy nữ câu lạc bộ chim yến tới chụp hình đội hình.Các nghệ sĩ nhiếp ảnh chuyên nghiệp thì thiếu gì đồ nghệ sĩ.Kể chi chân mày.Vậy mà nói.Theo sự cách đặt của nhật.Vẫn kiên trì đeo bám.Để tới được lúc cô chuẩn đoạn trong máy cho nó nhờ bấm giờ.Có cần bận chỉ chỗ đứng chỗ ngồi cho từng con chim yến của mình.Nếp cầm cái máy kỹ thuật số.Đưa thẳng tay ra đi.Mai.Quán tuti.Mọi người cười.Giày eqt bội của thằng nhà quê.Sao chẳng cười ấy quan hệ thân mật khác thì.Công đoàn trưởng chính thức thì nó dẫn đường đi sang lùn.Những loại cát khác ngoài đời hồng.Ai cũng đã biết.Chúng bánh.Các là bạn đó.Nó thuộc.Như thuộc bài.Hồi còn học xong chưa.Dừa để dù che nắng cho cô trưởng đoạn nét vừa thủ thỉ.Cắt cổ phải đến được các dạng tuy phong hai được các trắng trinh nữ.Lạ lắm cô ơi chúng con gặp từng ngày.Mà nhìn vẫn không quen mặt.Gió thổi cát bay.Những khu đồi ấy mỗi ngày mỗi khi.Dùng trinh nữ vậy thôi.Mà hôm ốm mấy hôm.Có nghĩ các đổ mất.Sao con làm vậy các vậy.Thế con sinh ra trong các mà.Cô bé không.Khi còn ướt.Các dạng mệnh nhưng đừng chảy.Gió đẩy các lên động để hôn nắng.Được phơi khô cá có màu trắng như đường.Con nhìn đồ trinh nữ.Ngọt rán không.Các mình ngocan.Thiệt mà ông nữa.Có hôm ra biển sớm quá.Mặt trời chưa lên.Lạnh không chịu được.Má còn khuyết một cái nuôi cát.Hai mẹ con nằm chờ sáng.Còn nằm vậy quen rồi.Các gió như mang áo ấm.Có biết tại sao dùm này gọi là mũi né không.Tại sao.Tại vì.Khi biển rộng.Chào bé nếp gạo muối đất này nếu bảo.Những ngày nếu bảo không có cá mà lị.Biển yếm thì dù nắng hay mưa.Bác con cũng phải ra bến nữa k.Ngày bể bầu sinh con má vẫn ngoài.Con là đứa mới đẻ rơi trên các cô.Má còn bây giờ còn lựa cá không.Má con chết rồi.Các rồi má con.Những bà mẹ những cô gái trong câu lạc bộ chim yến.Biết hoàn cảnh conan.Thì không thể bỏ mà cậu bé.Họ xin số điện thoại nhà chị ba la gi.Để sau này mỗi khi cần thì nhờ chị ba gọi nét tới nói chuyện.Câu lạc bộ mặt như con ép như đứa con nuôi mà họ thương mại.Đánh như một đồng nghiệp trẻ.Biết cách chụp những khuôn mặt thật tươi.Tôi muốn có thể thân hình.Chim yến nhưng đã đủ tất cả những kẻ lang thang đồng.Học bổng truyền kỳ.Bắt đầu bằng việc từ danh sách mà ngọt gửi ra hội nhiếp ảnh thành phố hồ chí minh.Chim yến tặng mỗi trẻ lang thang một áo ghi lê nhiếp ảnh.Tủ áo có rất nhiều túi để chúng nó quẩy hàng bán dầu.Vừa bán vừa quảng cáo cho câu lạc bộ.Dãy màu áo ấy mua bằng một phần tiền giải thưởng bức nàng tiên cá chụp đội trinh nữ.Dũng chim yến tới hôm ấy.Những tấm áo rất mốt kia.Là phần thưởng cho những đứa bé có góc nhìn đẹp.Đề thi hội bảo trợ trẻ em nghèo thành phố hồ chí minh.Trên đường bộ số máy chụp hình dành cho việc đào tạo nghề cho trẻ lang thang.Thì qua chim yến mấy chục đã đến giới trẻ làm sao đòi hình.Cho một khóa học với những chiếc máy từ thiện.Nhiều đứa thôi bấm lofi.Thôi đứng dậy.Chuyển qua hành nghề phối giấy chụp dạo.Dẫn làm than.Gangnam style một cách nghệ sĩ để kịp ghi lại những khoảnh khắc.Trong cuộc đời.Đẹp nhất giới trẻ làng sen đồng hồ.Là khi chúng được đổi đời.Thôi làm nước bánh thuê.Mà làm ông bà chủ.Biến đổi đáng nhớ này xảy ra.Xin nghỉ phép về thăm bố mẹ.Lúc trở lại đồi hùng nó bằng tới mấy cái ma cao.Tính để rủ chúng bạn chơi trượt cát như hồi nào.Chơi trên đồi cát trắng.Ai về du khách thấy mấy đứa được một câu thì thích quá tin mượn để trực thử.Rồi hậu phóng trả tiền mười m.Cái mà làm ra tiền thì ngon.Giờ lang thang ngoài hùng tìm về cách làm gần đây singapore cao cho du khách thuê.Nhà cho thuê đồ trượt khác ra đời.Làm chủ thì sướng quá đi.Làm chủ những chiếc mo cau đã nổi tiếng.Tùy thằng bờm.Nhạc xưa.Bây giờ nếu cưới rồi hả.Vừa bước xuống xe du khách sẽ gặp ngay một đứa trẻ lang thang mời thuê tắm trực cát bằng nhựa.Có quy chuẩn đàng hoàng.Có đứa mời thằng bài hẳn hoi.Không đi không biết rồi hình.Đi rồi trượt cát thành trung.Phi thân.Ai cũng được.Nhưng ít ai được cho bé.Bản đồ tắm trượt cát.Chỉ là những cái ma cao.Lại càng ít người biết rộng hơn.Ông tổ nghiệp trực khát là bọn trẻ lang thang cơ nhỡ một ông tổ nghề nghệ mười ba. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com