Truyện Ngắn Mới Nhất 2016 - Chuyện Của Những Ngày Mưa Phùn _ Đọc Truyện Đêm Khuya-wqe

truyện ngắn mới nhất 2016 - chuyện của những ngày mưa phùn _ Đọc truyện Đêm khuya-wqe

Thánh hài đón anh giàu chặng đời làm người.Viết chữ bằng những ngày u ám.Lá tả mưa phùn.Kiểu thời tiết ý khiến con người ta dù cố gắng cũng không ngăn được sự xông xáo đào tẩu theo bảng nào.Trong các cuộc họp phân công chuyên môn.Anh vẫn thấy tính ích kỷ xuất hiện ở người này người kia nhưng những cầm nắm.Nếu có một giáo viên nói rằng.Vào những ngày thời tiết xấu như thế.Cô nghĩ đến cái tay áo ướt của mình nhiều nhưng nghĩ tới những bài giảng.Thì cũng chẳng có gì quá nghiêm trọng cả.Có lẽ cũng vì thời tiết mà anh.Một thầy giáo dạy sinh.Đồng thời trở thành giáo viên dạy môn giáo dục công dân.Sáng thứ bảy.Anh có vợ giáo dục công dân đầu tiên ở lớp bảyc.Hồi trống báo hiệu giờ vào lớp chưa chức.Anh đặt chân lên bục giảng.Anh vẫn thấy cả lớp không thực hiện được động tác đứng dậy chào thì nhất là.Bọn trẻ bị ngực cái áo lụa.Làm cho trở nên chậm chạp.Giải đứa còn đang dang dở cơn ho.Hai đứa con trai đang buôn người.Cô đóng kín cửa sổ.Một đứa đi chặt rễ long bảng giờ về tới cửa lò.Anh cho phép thủ tục chào chết và cái kết.Gia tự giới thiệu bản thân bằng vài câu ngắn gọn.Bọn trẻ ho hắt xì hơi.Kéo ghép cành kẹt.Trong lúc bạn nói.Anh đưa mắt nhìn khắp phòng.Cảm giác buồn pha lẫn chán nản dâng lên trong anh .Anh thấy nhật đứa học trò trước mặt hàng trong thật nhất nhé.Đầu tóc đứa nào đứa nấy.Hỉ không bù xù.Tỉnh bớt lại bị hơi ẩm.Những chiếc áo khoác tối màu chúng mập.Hack lên mặt dùng để uống.Tuổi tầm.Những ống quần được xắn đến ngang bắp chân.Những bàn chân trầm tím tái để trên mặt đất ẩm ướt và lạnh lẽo.Anh cảm thấy thời tiết trong hành hạ bọn trẻ.Làm phù trúc bức rức khó chịu.Anh buồn chỉ chúng không phải là những đứa trẻ thành phố.Được bố mẹ chở bận xe máy đến tận cổng trường.Không phải là những đứa trẻ.Được những cosin nhà những chiếc máy giặt biết tự ngắt khôi phục.Một viên đạn muốn kể cho bọn chẳng nghe một câu chuyện về những phòng tắm xông hơi ở ai cập mà anh đọc được ở đâu đó.Bọn trẻ chăm chú lắng nghe.Những tiếng hò từ thức dậy.Anh đoán kìa kết thúc câu chuyện.Bọn chúng sẽ đặt ra những câu hỏi tò mò về những phòng tắm xông hơi.Giá iphone mình có thể trả lời một cách hài hước nhất để hâm nóng không khí trong lớp.Bỏ chạy không hỏi.Mệt nhau nhau đợi anh chế một cái phòng tắm xông hơi lên bảng.Anh không thể không đáp ứng trúng mặc dù anh chưa bao giờ được nhìn tận mắt một cái phòng tắm xông hơi.Dạ anh cũng chưa bao giờ cho rằng mình có năng khiếu hội họa.Ăn dặm phấn quay mặt dầu bảng bắt đầu rẻ.Ai quyết định giá một căn phòng có trần thấp.Những chiếc ghế dài dùng để nằm hoặc ngồi thoải mái.Anh đang đoán bọn trẻ xã hội.Hơi bắt nguồn từ đâu .Thì bỗng nghe thấy một tiếng kêu đánh bóp ngay sát bên tay trái của mình.Một cụm mà xuất hiện chính giữa các phòng tắm hơi anh đang dở.Giá trị cảnh minh phụng.Nó bấm dính trên đó chia một feet.Anh thấy người mình đóng mừng như thể đang ở trong một phòng tắm xông hơi thật.Quay súc lớp anh nghiêm giọng ca lạ.Ai làm trò đó thấy từ giấy chứng minh.Cả lớp im phăng phắc.năm phút thực qua.Dạ không có tâm hơi có sự tự giác.Anh bắt cả lớp đứng dậy tuyên bố không cho phép ai ngồi.Cho tới kỳ kẻ quấy phá được tìm ra.Bọn trẻ đứng được năm phút.Ăn bổ sung một hình phạt nữa.Nếu ai không tự chat nhận lỗi tôi sẽ cho cả lớp và hiếu.Tục lệ bắt đầu có sự sôi sau.Đổi lớp trưởng cách tính thừa.Tôi thì một người làm tại sao cả lớp lại phải chịu phạt à.Giám đốc trưởng em có thể nói cho thầy biết ai đã làm chuyện đó không.Thử thức thu thủy.Máy tính.Được rồi.Cả lớp ngồi xuống chuyện cổ tích.Kẻ chơi phi tiêu đứng yên như anh yêu cầu.Nó thấp hơn những bạn cùng lứa không đáng kể.Nhưng có nước da đen nổi.Anh nhìn cái đầu bù xù.Khuôn mặt dài lì lợm của nó.Có áo khoác nữ màu lông chuột rộng thùng thình như một tấm chăn nó khoác trên người.Vậy nó ngồi ở bản đồ.Nên anh có thể nhìn rõ những dịch bùng bánh quân hai bàn chân của nó.Đôi bàn tay thủ trong túi áo khoác của nó chắc hẳn cũng dính bụng.Anh không biết bắt đầu chết nó như thế nào.Để có thể kết thúc.Mà chẳng còn thời gian giảng bài.Cuối cùng anh quyết định gặp riêng nó vào cuối buổi học.Hết năm.Anh không thấy nó lên gặp anh ở phòng đội như anh yêu cầu.Anh đợi cho tới khi trường chắn hẳn.Rồi mới trở về căn phòng tập thẩm thấp.Hầm đóng hộp cơm ăn đã nấu hồi sáng để chuẩn bị nạp năng lượng cho nửa ngày lên lớp tiếp theo.Khi anh ngồi ngay những hạt cơm khô với muối vừng.Trời vẫn mưa lất.Vừa anh.Anh vừa nhìn lên đỉnh cha dượng sinh nhật.Anh chợt phát hiện ra một bóng người đang núi bên bờ ao.Quầy sách kỷ anh nhận ra.Đó chính là kẹt phá mà anh cần.Bỏ bát cơm đang ăn dở.Anh đi ra hành lang cấp tiến yêu cầu nó lên gặp anh ngay lập tức.Đã bước lên đầu hành lang giới trẻ mặt thản nhiên.Đầu mặc cái áo khoác của nó để những giọt nước mưa nhỏ li ti.Chân giả tây nó có mấy dịch bụng lá xanh đen.Từ bàn tay phải nắm chặt của nó có cái đuôi của một con cá rô thọ ra dễ dãi.Nén cảm giác khó chịu ăn ôn tồn bảo nó.Sao em không gặp tôi ở ngoài đấy hả.Nó đặt thắng một tiếng rõ to.Tiếp tục hỏi.Giọng đã có từng cây khế.Có biết em đã vi phạm đạo đức ngay chỗ trường học giáo dục công dân không.Nó phải chẳng thắng một cái nữa.Em dạy làm cái bản kiểm điểm.Nếu không.Nó chẳng hồng anh bằng cách phóng ra một bài trước.Điều gì.Anh vẫn bước về phía nó và dùng tây ninh.Anh viết không bao giờ anh có khả năng đánh một đứa trẻ.Chắc quả thực cách đây anh đã dừng lại ở trên không.Bồn tắm xuống bên sự.Một cây thước gấp.Nhìn nó không biết điều đó.Anh vừa dùng tay lên nó đã bật ngửa người ra phía sau để tránh cú đòn.Mặt nước bị suy giảm xuống người đó.Phía sau em nói là cuộc thi ăn bằng bê tông.Nói ra đầu vào đó đánh cướp.Giang hồ sập xuống.Một con mèo bốn dục ra từ phía bên kia cột bê tông.Tông đuôi chạy dọc hành lang.Anh phát quản.Anh muốn đến cực nó để kiểm tra xem đầu nó có bị sưng bưu hay chảy máu không.Nhưng anh sợ cái kiểu phản ứng dữ dội của chính nó sẽ làm nó đau lần nữa.Đừng trách nó hay bước chân anh hỏi bằng giọng trung.Em em có sao.Đánh úp mặt vào cột viên nó quay phát lại những ôm đầu nóng dần lên.Sắc mặt nó tái sinh.Đội mỹ nó chớp xuống hai giọt nước.Đồng.Nó mở mắt thật to.Ném cái nhìn chất chứa hơn các dầu anh.Đuổi mồi dùng của nó bực ra máy tính nghe như trang rộng khắp ngôi trường.Mazii.Tức thì có thích quá đang về.Giang lê.Câu chửi.Biểu tượng xuất hiện của lối đi dẫn tới hành lang quá lên bằng giọng tức giận.Cả nó lớn nhanh được im lặng.Vẫn đứng yên ở chỗ cũ.Thầy hiệu trưởng ra lệnh.Hai cửa trời làm bản tường trình đốt cháy.Nói rồi thạch bỏ đi.Nó cọc đâu hai mươi anh không cần biết.Bỏ mặc nó ở đó.Anh trở về trang phục tập thể.Nhìn bát cơm bị bỏ chợ.Anh thấy cổ nghẹn ứ không muốn ăn.Tiếng chửi của nó liên tục được nhân lên trong đầu anh như những mũi đinh nhọn hoắt.Đánh thức tôi mở tập.Laforce tập giấy trắng và cây bút.Anh ngồi đó đến ngòi bút bên lề trái trang giấy.Nghĩ xem mình sẽ bắt đầu bản tường trình như thế nào.Rồi anh gặp đi.Hà nội tức giận như một máy bơm thủy.Đẩy con chữ tuôn ra đầu ngòi bút.Tình hình động quậy phá của nó được anh thuộc loại tuyển nghỉ hết mức có thể.Anh còn cho phép phân tích tác hại trước mắt và lâu dài của mỗi hành động.Đỗ trên môi trường giáo dục chung.Anh cũng không quên nói lên cảm giác bất bình của tập thể.Địa chỉ nhưng không quân nêu ra những gợi ý cho cách xử lý.Lúc tắm qua giết anh cảm thấy hả hay lắm.Nhưng không hiểu sao khi viết xong ngồi đọc bản tường trình trong anh lại tràn ngập cảm giác thất vọng và buồn chán.Anh tự hỏi tại sao mình lại có thể ghét một đứa trẻ đến như vậy.Suốt cả ngày chuột.Không lúc nào anh không nghĩ tới bản tường trình.Các cảm giác tức giận bực bội lo lắng xấu hổ.Giáp buồn bà cứ hành hạ anh từng phút.Sáng thứ hai trời vẫn mưa phùn.Lên trường không tổ chức cho học sinh chào cờ.Anh xuống lớp tiệm đó.Nhưng không thấy.Ngày hôm sau anh cũng không thấy nó đi học.Ngày hôm sau nữa tới trận vắng mặt.Giữa buổi học anh đi qua hành lang lặng lẽ nhìn chỗ trống thấp còn lại trong lớp.Nghe anh hỏi nó ở thôn nào.Bạn học của nó hồn nhiên bộ.Thầy cô đến tận nhà tiền bạn ấy cũng trốn không gặp thầy.Thầy không gặp bà nhỉ.Tôi muốn gặp bố mẹ bạn ấy.Mẹ bạn ấy chết rồi.Còn bố bạn ấy đang bị vào tù.Mu to.Bố mày uống rượu say đánh mẹ bằng cái chết thế là bị đi tù.Vậy.Anh lẩm bẩm như thế sự thật và bọn trẻ thì nói ra để làm sáng tỏ một điều trị cho.Mã tuyết đen không thể hiểu nổi.Giá chiết khấu bán tự truyện của nó.Chiều thứ sáu anh đạp xe đến nhà đó.Mua nhà cấp bốn làm ở cuối thôn xa nhất xã.Có lỗi gì thường ra một bờ sông vắng với những thân cây đây.Vừa đúng nằm ngủ nha.Nó đang ngồi cho một lúc mèo con ăn cơm bên bể nước.Chồng thích ăn liền đứng bật dậy cắm đầu chạy qua giường ra phía bờ sông.Anh cũng dám đuổi theo.Bởi vì anh viết trên bờ sông có vô số những khúc đây nhận như trong.Bản tường trình anh đã giết hổ nó lên mặt bể nước.Không quân viết thêm máy giặt giặt nó phải tự thi chép lại quần xì.Giảm ăn đồ cho thầy hiệu trưởng.Sáng thứ bảy anh nhật bản tường trình của mình cho hiệu trưởng.Đổi đứng đợi ở cổng trường.Gần đến giờ vào lớp nó mới là mũi xuất hiện.Nó không mang theo cặp.Hai tay thủ trong túi áo.Tính cách anh ba bước nó vứt mắt lên nhỉ.Đưa cho thấy xem bản tường trình của em nè.Anh nói với nó bằng giọng của ông tùng.Nút tai khỏi túi áo trả trẻ cho anh một tờ giấy gấp thư.Chậm rãi tiến đến cầm lấy tờ giấy và mở sách.Những con chữ to được viết bằng mực tím nghiêng về bên phải một cách hơi thái quá.Bằng những chứng nhìn ấy nó đã tường trình lại tất cả sự nghiệp một cách ngắn gọn cho tiểu mỹ.Tất cả tuyệt.Luffy những nhánh mạ lên bảng.Đến việc nó chửi anh ngoài hành lang.Vậy là nó không dùng bản tự trình anh giết hổ.Em đã dũng cảm viết ra sự thật như thế nào.Hãy cùng thầy giáo cặp thầy hiệu trưởng.Thật tình em sẽ được tha thứ.Nó vẫn được một lát rồi lặng lẽ đi theo anh.Thầy hiệu trưởng đã đọc xong bản tường trình của anh.Nhìn thấy nó.Thầy đến cười và nói.Cậu chửi bậy trong trường như thế là không được đâu.Nhưng tôi thấy cậu là một học trò viết thương thầy.Laptop không kích.Có phải con mèo quan ăn vụng cơm của thầy phúc.Mà cậu đuổi nó khăn đến nỗi ra đồ vật cột hiên như thế.Thầy giáo của cậu tự nguyện vườn cơm cho nó.Ngày nào chẳng thế.Thôi.Lớp học đi.Nhớ là đừng bao giờ để ai nghe thấy cậu chửi bậy nữa nha.Nó chẳng ngồi lì ra.Hai rảnh tay đỏ bừng.Anh uống rượu cho nó một cái.Nhưng rồi anh lại để yên tay trên mặt bàn giá trị khỏi.Bao giờ lấy cặp sách đi.Nó đứng dậy một cách miễn cưỡng lý chào anh và thầy hiệu trưởng.Rồi bước ra khỏi.Thầy hiệu trưởng có vẻ như sắp đứng dậy.Ăn chỗ chả nói.Hiệu trưởng tới xin được tự kiểm điểm.Cột viết việc khác nữa.Hiệu trưởng ngạc nhiên hỏi.Anh cầm bảng tiêu chuẩn của nó đặt trước mặt hiệu trưởng.Bản tường trình của sự thật.Hiệu trưởng đọc xong lại nổi giận in như lúc ông ta nghe thấy nói chuyện vậy.Anh giải thích một hồi giáo hiệu trưởng.Những loại thuốc gì.Tự nhận là người bảo lãnh cho nó.Anh hứa chắc chắn sẽ giúp cải thiện hành vi.mười phút sau anh bắt đầu viết bản tự kiểm điểm đầu tiên trong đời.Bản tự kiểm điểm của một thầy giáo.Anh giờ nó mất thêm một ngày nữa để tự thu xếp với nhau.Sáng thứ hai anh cũng xe máy từ trường đến đón nó đi học.Anh nhìn thấy nó đeo balo chạy trên bờ sông thoại chứ bấm chim chấp chứ.Chốc chốc lại dưới cánh tay.Như thế để tóc lại áo.Chạy đến chỗ anh nó hụt hẫng chào rồi người thật cả hai tay vào túi áo khoác bên phải.Lương cho một vật gì được bọc bằng một mảnh vải ren.Dẫn tới khủng thịnh nó bảo.Em gửi thầy một con.Hết bú tí mẹ rồi chị nuôi lắm thầy ạ.Anh đưa tay dán màng áo đen lên.Một con mèo con.Có bộ lông đen tuyển chọn bác nhìn anh.Mày cứ yên tâm.Em che mắt nó bằng vải đen rồi nó không biết đường quay về nhà em đâu.Nó vui vẻ em nói đưa tay rút ra làm quen với con mèo.Anh hỏi.Ai bắt em cắt đó.Nó im lặng một giây rồi cả đáp.Dạ mẹ em.Ngày đó chắc đến mẹ anh ước gì mình có thấy bực hốt khi một niềm thương cảm dâng lên.Vượt quá sức chịu đựng của công ty. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com