Truyện Ngắn Mới Nhất 2016 - Nước Mắt Ngày Trở Về _ Đọc Truyện Đêm Khuya

truyện ngắn mới nhất 2016 - nước mắt ngày trở về _ Đọc truyện Đêm khuya

Nước mắt ngày trở về của nhà văn trẻ phương huyền.Từ viết được.Con mắt mí vào khoảng năm hai nghìn lẻ ba.Đó là khoản kỳ trang làng tôi hẳn chưa thôi ấm ảnh về những tiếng nổ kinh hoàng giữa đêm khuya.Đó là khoảng thời gian.Cái đứa tôi vẫn còn đầy sợ hãi.Mỗi khi đi ngang qua căn nhảy.Căn nhà.Có người vĩnh viễn ra đi không toàn diện.Với một phần tinh thể vùi trong cát đá.Một phần tan tác dưới lòng sông.Tôi sợ đến nỗi chỉ nghĩ thôi.Cũng tránh đi qua đoạn đường ấy.Tình hình dung cho nỗi đau được dự.Dạy những đứa con mất chồng mất cha đầy cái gì.Hình dung.Bởi tôi không dám đến gần họ cho mãi tự sau này.Ở những làng quê thanh bình.Người ta chỉ chết vì già trị bệnh thận.Cái chết không toàn thây như nỗi kinh hoàng hạnh sâu trong trí não non nước của tôi.Tôi mang theo nó chồng dã hàng chục năm trời.Tất cả những gì nghe được từ câu chuyện đó.Hãng người dân quê tôi có một người vẫn khó có thể quên.Còn mắc núi.Tôi đã hình dung ra những giọt nước mắt mặn đắng.Của những ngọn núi quê mình.Mỗi đêm sau tiếng nổ rung chuyển cả đất trời.Những mảng màu xanh tan tác.Những gốc đá đẹp như tranh giữa nát đớn đau.Dòng sông đục ngầu trắng sát tôm cá.Nỗi đau của núi chỉ là tiến trên dĩ không lời .Không có ai đứng ra bảo vệ những ngọn núi trời sinh.Mắc núi hùng hút sâu.Tôi giết con mắt nó.Chẳng phải để dùng tiếng nói của mình cứ lấy mảnh hồn làng.Từ bé nhỏ và tha phương.Tôi gầy guộc và cô độc.Tiếng kêu của tôi cũng chỉ là kiếm lòng yếu.Sẽ chẳng ai nghe thấy được.Những tấm lòng tôi vẫn tha thiết với nỗi đau quê.Tôi yêu núi yêu rừng.Yêu những mảng màu xanh bất tận của tuổi thơ.Tôi yêu núi.Mấy giờ đó bà tôi không trở thành đứa trẻ mồ côi năm mười một tuổi.Trận lụt năm một nghìn chín trăm chín mươi ba.Trong một cơn lốc xoáy.Căn nhà tôi bị dòng nước nhấn chìm.Đêm mưa nhưng.Bố mẹ tôi vẫn cố lấy mấy nhà lặn.Giữa dòng trôi.Phim bố tôi là trong tiếng gió.Ơi.Nuôi con tao với.Tôi chỉ nghe tiếng chú hàng xóm mà tôi đang tát.Nhà cậu hát tôi ru.Tôi khóc nghiện.Nhưng chẳng ai có thời gian để dỗ dành an ủi.Cả nhà chú hàng xóm còn lo chống đỡ.Khi nước đang dâng lên từng phút từng giây.Gió giật từng cơn như xé lòng.Lát sau chú lại nói bằng giọng tẩm thuốc .Nhà dân bình.Cũng trôi rồi.Giá trên mái nhà đó.Còn có cả hai đứa trẻ chưa đến tuổi dần lớp.Sau này khi thoát chết hoặc kể lại.Hai vợ chồng mỗi người ôm một đứa con.Cột áo mưa vào giao chỉ để hi vọng nếu có chết.Người ta có thể thấy.Cả bốn người đi chung.Hai đứa trẻ đó sau ghi chữ gì.Quảng đoạn suốt một thời gian dài.Thấy bất kỳ người lạ nào chúng cũng khóc.Có lẽ đó là nỗi ám ảnh kinh hoàng nhất của tuổi thơ.Chú phải trải qua mà không có gì xóa đi.Ngay lúc này.Ghi nhớ lại câu chuyện của hai mươi năm trước.Nước mắt tôi vẫn rơi.Bốn năm về miền trung.Chưa có năm nào cuộc sống gia đình no đủ.Mỗi năm dài ba trận lụt.Rồi hạn hán mất mùa.Anh chỉ tôi phải dừng từ ba đến bốn giờ sáng đến tối mịt mới về.Văn bình đến của chân dài.Chị để đắp đổi giày nam gạo cho cả nhà.Rồi chỉ theo đoàn giàu nam làm công nhân.Nhà tôi cũng như bao gia đình khác nghèo đói nhật cô quạnh.Nhưng tôi yêu miền trung.Tôi yêu ngọn núi mà những làng khác.Thì lấy đó đi được vui.Rừng đá mọc giữa bụng.Họ nói gì làm gì.Quê tôi của nước đá là liền.Ngọn núi một di giữa làng.Tôi không mồ côi.Nhiều em nhỏ khác.Cũng không chịu cảnh mồ côi sau trận lũ năm một nghìn chín trăm chín mươi ba.Nguồn nước sừng sững giữa làng.Đã cưu mang bố mẹ tôi.Giờ bao gia đình khác.Trận lụt năm ấy nước ngập hết nóc nhà.Bão lớn.Không thủy bể nào cứu được.Mọi sự phó thác cho đất trời.Dạ ngọn núi đá.Đại giang tay ra.Chữ d cho những người như bố mẹ tôi.Nước rút.Bố mẹ tôi trở về.Mảnh đất gia đình tôi ở chỉ còn trơ trọi mình rất nhẫn thím.Nước mắt chan nước mưa.Tôi mất tất cả.Nhưng còn bố mẹ.Tôi mang ơn những ngọn núi quê mình.Tết nên dì chuyển thông tin cứu hộ.Ngày đó quá thật là chuyện xa xỉ.Lúc đó cả làng tôi bù nghịch thông tin.Không dự báo.Không trang bị.Chỉ có kinh nghiệm nuôi kinh nghiệm.Người lớn canh hướng gió để dọn đồ lên cho.Cắt cổ.Trẻ con.Lý cây đồ nước lên.Điện dung trâu bò.Dầu núi láng.Nước lên.Mọi người thăm hỏi nhau qua tiếng í ới đến chát hỏng gì mưa gió tơi bời.Dưới kim bảng đêm buông xuống.Chỉ còn lại tiếng nước anh mầm đủ gì.Tiếng gió của trên mái nhà.Chẳng biết dựa vào đâu.Chỉ có thể chờ cho ông trời bớt cơn thịnh nộ.Nhiều năm sau.Khi trở thành phóng viên.Đến mùa mưa bão miền trung.Tôi là người túc trực lý tin.Không ít lần.Vừa phỏng vấn cán bộ phòng chống bão lụt vừa khóc.Không ít lần đó.Em cũng là người quảng bình.Trắc nghiệm nào trong điện thoại.Rồi cũng chỉ khi đó.Tôi mới hiểu là bình thường nằm trong vùng cách đi.Làng tân nằm heo phút cuối vùng nam quảng.Làng lưng dựa vào núi.Mặc thì hướng ra sông.Cũng chính vì thế đúng về.Làng hướng chọn sự khắc nghiệt.Những năm đó người ta còn khai thác gỗ trên nguồn.Lũ về.Ngủ chưa kịp chuyển đi cho về miền xuôi.Thuận dòng nước làng tôi lãnh đủ.Những khúc gỗ sẽ ra có thể dựng được cả căn nhà tôi sướng sướng.Vậy nên chỉ cần một trận gió gỗ túc vào nhà.Cục kẹo cũng tan tành theo dòng nước.Cửa sông như miệng của con cá mập hàng trăm tuổi.Há sẵn miệng nuốt trọn giảm đau thư.Làng hoàng trù.Trong nỗi đau chia cắt.mười lăm năm rồi.mười lăm năm từ tha phương.Tôi đã đứng lặng thật lâu cái trở về làng sau mười lăm năm sau.mười lăm năm.Mấy thứ còn nguyên vẹn trong trái tim đến giờ vẫn còn rất non nớt.Giữa cái nắng ba mươi chín độ c.Bỏ ngang tôi cầm trên tay.Chưa kịp tắm.Đại trái hơn nữa cây.Nơi tôi đang đứng là phần mộ của ông bà.Dậy đi trước khi.Mỗi buổi chiều.Sau khi bỏ đã no nê từ rừng ra.Chúng tôi đã dành thời gian rong chơi nơi khoảng đức mênh mông đón những đoàn tàu kia.Đám con nít chân bò chúng tôi.Có đủ trò như thế.Chơi cho đến khi nó.Hẳn cũng chẳng muốn gì.Gió chuông.Khoảng đức rộng một bên là núi đá.Một bên là đường tàu lồng lộng thổi dung những ước mơ ngày thơ.Vậy mà lúc này đi.Rứa thời tiết của những ngày tháng năm tôi thấy mình chưa rơi tìm về ký ức.Nắng tác vào mặt rát và ngứa.chín máy xúc máy khoan máy.Chân tay nhức.Công trường hình thực nắng.Hơn nửa ngọn núi toàn quá trắng vẫn.Con mắt núi lại diện lên đau đớn.Không còn là những đêm nổ miền trụ.Nơi đây của cả công trình được cấp phép khai.Hình thầy cũ tôi mang theo.Giờ trở nên méo mó tật nguyền.Ngọn núi như một kẻ mù lòa trong cái nắng gắt của miền trung tháng năm.Sơn nước nỗi đau giật chân.Tôi cũng như ngọn núi kia.Cô độc giữa quê hương mình.Người ta không những cười.Mà còn có thể.Chỉ giả khi tôi nói mình đau.Làm gì có chuyện đau khi công trường mang lại công ăn việc làm cho bao nhiêu thanh niên trai tráng.Làm gì phải đau khi đường xá được đổ bê tông.Chiếc xe tải vật liệu qua lại ngày đêm.Làm gì có chuyện đó.Kinh giờ những ngọn núi đá mà bạn tôi và lầu xe hơi ăn sung mặc sướng.Tôi trở thành kẻ lạ.Với nỗi đau ngốc.Khi nhớ về tuổi thơ.Làng tôi ơi.Nước mắt tôi rơi ngày trở về. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com