Truyện Ngắn Người đàn Bà Trong Bóng Tối Phần 2 - Cú Lừa - Mc Tâm An

truyện ngắn người đàn bà trong bóng tối phần 2 - cú lừa - mc tâm an

Xin kính chào quý vị và các bạn tập là rất vui được gặp lại quý vị và các bạn trong chuyên mục đọc truyện cuộc tình bụi phố.Bài đến với cát bụi của ngày hôm nay mai lại tiếp tục đồng hành cùng với quý vị.Phần tiếp theo của bộ truyện có tựa đề người đàn bà trong bóng tối của tác giả có bút danh là.Chị và các bạn thân mến sau khi kết thúc phần một.Đó chính là chuỗi ngày bắt đầu tình yêu sai trái của anh tổng giám đốc.Và cô gái tên hoa.Không biết được rằng kết cục của câu chuyện sẽ như thế nào có một cái điều gì đấy bất ngờ xảy đến với hoa.Hay là có cái quà mà không xứng đáng dành cho một người đàn bà và một người đàn ông ngoại tình trong khi đó.Đang có vợ và có hai đứa con yêu quý hãy cùng đồng hành cùng vietinbank.Trong câu chuyện ngày hôm nay nhé.Và cũng như thường lệ của vị nhớ bấm like bấm theo dõi kênh.Để ủng hộ cho tama cũng như là ủng hộ cho ban biên tập của đình tùng media.Có ngay bây giờ xin mời quý vị cùng đến với phần hai của bộ truyện.Người đàn bà trong bóng tối.Qua giọng đọc của tâm an.Cô cảm.Được rằng.Hình như.Ảnh rất yêu cô có cảm giác như anh sẵn sàng từ bỏ mọi thứ.Để được yêu cô nhưng anh cũng đủ can đảm để từ bỏ những gì anh đang có.Gia đình con cái danh tiếng sự nghiệp.Những thứ đó vẫn đang là những thứ anh muốn giữ.Nên anh chỉ dám thỏa mãn tình yêu của bản thân mình một cách lén lút thế này.Muốn cô đồng ý giúp anh giữ được mọi thứ gia đình danh tiếng và tình yêu.Cổng ukhông khi tin vào tình yêu như thế.Và anh có phải thực lòng yêu cô không hay chỉ là đàn ông ham của lạ cô đã tự hỏi.Tự suy nghĩ về câu hỏi này hàng ngày.Hàng giờ.Và hơn hai tháng sau khi bắt đầu mối quan hệ.Anh và cô đã có những câu trả lời mà cô cho là đúng hay thỏa hiệp.Là đúng .Trong hai tháng đó cô và anh chỉ dừng lại ở những nụ hôn khi cả hai ở bên nhau riêng.Đó là những ngày anh đến nhà cô.Sau khi chở con trai cô vì bên nội và một số ngày nghỉ.Vẫn là những việc quen thuộc lặp đi lặp lại.Những ngày đầu quen nhau.Anh và cô.Ngồi cùng nhau ở ghế sofa phòng khách và bàn luận về đủ thứ chuyện trên trời cảm giác.Chỉ có cô mới có thể có được những câu chuyện như thế để nói được với anh và anh.Chỉ có thể nói được với cô những câu chuyện đó rồi thỉnh thoảng cả hai bà một số chuyện.Công việc cũng nhờ đó.Mà một số công việc của công ty được giải quyết tại nhà cô.Điểm của trường hoặc buổi chiều quốc sẽ đi nấu cơm còn anh ngồi xem tivi.Đôi khi là tranh thủ ngủ một giấc chở cô nấu cơm cả hai cùng ăn cơm rồi.Sao về.Thông thường anh mỗi ngày chỉ dành một buổi cho cô hồng như là ở nhà cô.Còn lại thì tranh thủ một số buổi trưa đi ăn với nhau rồi cà phê hoặc đi công việc cùng nhau.Thì anh lại tranh thủ đẹp té đưa cô và các trung tâm thương mại để ngắm nghía và mua sắm.Một số thứ cho cô cô cũng phải từ chối anh mấy lần khi anh rủ cô đi ăn chưa.Vì sợ đi nhiều quá mọi người trong công ty lại nghi ngờ.Mà hình như cả anh và cô diễn quá rồi.Các công ty vẫn chưa có một ai có cái nhìn khác về mối quan hệ của anh và cô.Họ vẫn hiểu cô là nhân viên đắc lực của anh và chỉ thế thôi.Ở trung tâm thương mại.Lúc đầu cô vào rất sợ bị người quen bắt gặp vì quá đông đúc.Nhưng anh lại trấn an cô.Có phải lúc chúng ta yêu nhau anh mới đưa em đến đây đâu.Anh và em dạo ở đây bao nhiêu lần.Điểm mua quà tặng cho khách còn gì.Sau này cũng thế thôi vẫn chỉ là danh nghĩa anh và em đi mua quà tặng cho khách thôi.Khi nào .Hết đau chưa.Công nhận là anh tính toán rất kỹ chẳng mối quan hệ này.Không biết nên gọi anh thông minh hay là dàn sao nữa.Hài thánh chửi như thế yêu nhau như tri kỷ không một chút gợn đục vì chuyện thân xác.Thì đã yêu thật rồi.Đâu có phải là anh hám của lạ đâu.Bà đó là câu trả lời mà ku tin là đúng.Nhưng cũng không nghi ngờ gì.Khi anh và cô đi xa hơn cho một bước quan hệ.Cô cháu đó là một điều tất yếu của tình yêu đó là lần đi công tác đầu tiên của hai người.Kể từ sau cái lần.Đi công tác tạo ra bước ngoặt mối quan hệ giữa anh và cô tức là sau hai tháng chín.Cô lên.Tình nhân của anh.Chuyến công tác này cũng có bốn người cô anh hay kỹ sư và cũng là thành phố này.Nơi và anh và cô.Bắt đầu thắng dự án.Nhưng anh sắp xếp kiểu gì mà anh và cô vào sớm hơn hàng ngày và về trễ hơn hàng ngày.So với hai ảnh kỹ sư kia.Cô biết ý định của anh lúc nào cũng nghe anh rằng sắc.Mà không cần thắc mắc gì thêm.Chuyến bay đầu tiên.Hình thức tự nhiên.Có cử chỉ sở hữu cơ.Như là một đôi tình nhân tự do.Anh cầm tay cô.Vừa kéo hành lý lên máy bay.Tựa đầu vào vai của cô.Đôi lúc của chợt nhớ.Là cả hai đã rất già rồi.Gần bốn mươi tuổi rồi.Nên nhắc anh là cẩn thận.Không phải bị bắt.Mà là bị thiên hạ cười.Tao già rồi mà còn dở hơi.Nhưng anh mặc kệ.Anh chỉ sợ mỗi chuyện bị bắt gặp.Còn thiên hạ nghĩ gì anh không quan tâm.Anh vẫn thích kiểu.Biểu hiện tình yêu với cô như là hai người.Đang ở tuổi thanh xuân.Về khách sạn.Vẫn là ba phòng đặt sẵn.Ảnh một cô một và hai kỹ sư kiều một.Ảnh và cô nhận trước hải phòng rồi anh cũng được hành lý của anh và cô để đúng chỗ mỗi phòng khách.Gì vậy.Cô bắt đầu có tâm trạng ngóng chờ một điều gì đó đặc biệt hơn xảy ra.Giữa anh và cô.Cũng đúng thôi hai tháng qua không phải là cô không có những khao khát về tiếp xúc thể xác với anh.Nhưng anh quá nghiêm túc và trong sáng.Nên cũng chỉ dừng ở khao khát thôi.Không dám thôi thúc anh tiến xa hơn mặc dù có rất nhiều hoàn cảnh và không gian thuận tiện.Với cô.tám mươi lăm sống ép sát như một nữ tu như không có suy nghĩ gì về chuyện đó.Đôi lúc quên mất mình là đàn bà.Đôi lúc bạn bè cũng không tin cuộc sống như thế.Những người biết cô.Mình nghĩ.Cụ bị lãnh cảm.Khi yêu anh thì anh hôn cô cái cảm giác khao khát với đàn ông dân gian hiện lên trong cô.Thật chỉ đôi lúc cũng muốn liều.Thuốc fa.Nhưng lại không đủ can đảm.Vì sao.Cô vẫn là một người phụ nữ truyền thống.Nhưng cô lại thấy vui vì điều đó.Chứng tỏ rằng.Anh yêu cô không phải vì hám của lạ.Bà cô thì giữ được ranh giới của mối quan hệ này.Nhạc bước một tội lỗi.Theo cách nghĩ của cô.Còn hôm nay.Có những hàng ngày hay đêm.Anh và cu tự do bên nhau ở một thành phố xa lạ.Không phải giữ ý giữ tư.Không phải nhìn trước nó sau để tránh bị bắt.Không có cảm giác làm lớp lo sợ.Cô liệu có giữ được mình khi ở bên anh không.Cô có làm cho anh coi thường cô hay không.Khi cô bắt đầu muốn đòi hỏi anh tiến xa hơn.Cô cứ bản thân suy nghĩ như thế trong nhà tắm.Mà không hay.Lúc bước ra thấy anh làm sẵn trên giường của cô.Tay vẫn cầm điều khiển tivi chuyển kênh.Cô hoàng hút quay vào phòng tắm.Vì lúc này trên người cô chỉ có hai cái khăn.Cái chủ đầu và một cái quấn xung quanh người như mọi lần cuối ở một mình.Đặng hoài hoài.Thì cứ nghe tiếng anh gõ cửa nói vọng vào.Em có cần quần áo sạch hay không.Ở trong đấy ốm đấy.Ở đây đang lạnh đấy em ạ.Cô tốn ren hacker.Đủ cho anh đưa một bộ quần áo vào.Cũng giật vội lấy.Đẩy tay anh ra vào đóng cửa lại.Vẫn nghe giọng cười của anh.Em đúng là trẻ con.Mang hình hài phụ nữ.Lúc bước ra nhiều chỉ trong bộ quần áo.Cô đi thẳng vào bàn trang điểm.Không nhìn anh.Vừa lau tóc vừa hỏi anh.Anh sang lúc nào biết à.Tôi không ngủ còn mò sang đây làm gì.Anh vẫn không rời mắt khỏi màn hình tivi trả lời cô.Thì anh màu xanh đây ngủ.Chứ làm gì.Cổ khử lại không biết nói gì.Và bắt đầu thấy run.Tay cầm nước dùng đến mức.Gỡ tóc mãi không xong.Ảnh hình như biết cô đang bối rối.Loài hoa với mái tóc.Nên bỏ điều khiển tivi xuống ngồi dậy vào phòng tắm cầm máy giặt tóc đi đến chỗ cô.Rồi anh bắt đầu vừa cầm lửa kiểu tóc cho cô.Vừa dài tóc cho cô.Vừa nói.Như nói con gái.Đáng lẽ ra là em không nên gội đầu vào ban đêm ở đây là thành phố này.Rất nguy hiểm đấy.Sở thế này thì phải sấy thịt khô mới đi ngủ được nghe chưa.Im lặng không trả lời anh để mặc cho anh sấy tóc.Cả hai cứ im lặng như thế.Cho đến lúc tóc khô.Anh bảo.Khô rồi đấy.Lần sau là không được gội đầu nữa nhé.Lạnh như thế này còn gội đầu cảm thấy sao.Rồi anh vào phòng tắm cấp máy sấy lại leo lên giường năm cách điều khiển tivi.Tiếp tục truyền kỳ.Cục cức mũi thần ra.Tôi lấy kem dưỡng da thoa.Nhưng để có việc để làm.Một lúc sau anh quay ra bảo cô.Em làm cái gì mà lâu thế.Em đang xoạc em chứ làm gì.Anh cứ xem tivi đi.Anh giúp em làm gì.Ừ thì chả dục nữ.Anh nói và ngồi dậy.Tiến về phía cô.Bé tóc cô vào giường đặt cô xuống nhìn chằm chằm vào mặt cô.Anh đưa tay sờ từng thứ trên khuôn mặt cô.Cũng không kịp phản ứng gì.Cứ để mặt anh người cứ run lên từng cặp càng cứng.Rồi anh bắt đầu hôn cô.Là nụ hôn bỏng shark.Cô vòng tay ôm cổ anh chật cứng.Và bắt đầu cảm giác khao khát dù dậy.Lúc anh hôn xuống cổ cô.Dưới lan xuống vùng cổ dưới gần ngực.Thì cô vừa tỉnh.Đẩy ánh sáng ngồi bật dậy anh không nói gì.Ngồi xuống cạnh cô.Và nhìn cô chờ đợi.Anh này.Em sợ lắm.Nếu chúng ta đi quá giới hạn.Em không biết hậu quả như thế nào.Em không muốn.Mình gây nhiều tội lỗi với vợ của anh.Cũng có khác gì đâu em.Đã yêu nhau tất yếu là có chuyện này xảy ra không thể nào gọi là tội lỗi hơn.Nhưng.Nhưng em vẫn có cái cảm giác đấy.Cứ như thế này.Thì anh với em.Chỉ nên trên tình bạn một chút thôi.Như thế.Em được thấy tội lỗi hơn.Hoa em đừng có hiểu hoặc mình như thế.Chẳng có gì khác nhau cả.Nhìn thấy được.Em chưa sẵn sàng thì anh chấp nhận.Chứ anh không đồng tình với suy nghĩ của em đâu.Bây giờ em muốn anh về phòng.Hay ở lại.Anh đứng lên và chiều câu trả lời của cô.Cô không biết nói gì.Nước mắt bắt đầu chảy ra.Cảm thấy mệt mỏi và khổ sở khi phải đấu tranh cho cái cảnh giới này.Phải đấu tranh.Để cúng giữ lại một điều gì đó không làm cho cô cảm thấy tội lỗi hơn trong mối quan hệ này.Những cô yêu anh nhiều lắm.Khách không ăn nhiều lắm.Sợ mất anh nhiều lắm.Anh ngồi xuống ôm lấy cô vỗ về.Anh xin lỗi.Chắc là anh đã sai rồi.Anh tham lam ích kỷ quá.Anh chỉ nghĩ đến bản thân của anh.Ảnh.Ảnh xấu xa.Cô đưa tay buộc miệng anh lại.Cô bé.Là anh cũng đang tự dằn vặt chính mình.Cả cô và anh đều như nhau.Điều khát khao nhưng cứ phải vướng vào đấu tranh.Bác cứ phải mang cảm giác tội lỗi.Cô và anh cứ ôm nhau như thế.Anh cứ vỗ vào cô như thế.Cô thì cứ khóc nấc lên từng trọc.Một lúc sau giãn cần khóc xuống.Câu hỏi anh.Anh ơi.Làm sao bây giờ.Phải chấp nhận thôi em à.Chúng ta không tránh được đâu.Anh không sợ.Nhưng mà em sợ lắm anh sợ cái gì.Có gì đáng sợ hơn nữa sao.Thì em tưởng mọi chuyện sẽ buông ghét anh và em mà đi xa như thế này.Thì.Những chuyện.Sẽ.Thôi em đừng nói nữa.Chuyện này anh thu xếp được mà.Em không phải lo.Album cụ già nằm ngửa xuống giường.Trong tư thế nửa người trên giường.Ngựa dưới chân.Thò tay vào gái gác đầu lên cổ xoay người sang bên anh.Thế anh sẽ kết thúc.Nếu như em không đồng ý à.Tại mẹ nói thế.Không.Anh sẽ làm cho em đồng ý.Vì anh chưa có ý nghĩ.Là kết thúc với em.Thì anh sẽ làm gì à.Anh ngồi bật dậy đưa tay véo mũi cô cười.Làm thế nào làm thế nào.Em hâm vừa thôi.Anh về đây.Ngồi một lúc nữa.Là anh cho em thấy anh làm thế nào đấy.Thế là một đêm an toàn trôi qua cho cô biết là cô phải sẵn sàng rồi cô không tự huyện hoặc.Mãi được.Hoặc không.Thì cổ sẽ kết thúc với ảnh ở đây.Bỏ đi thật ra thì mới có thể giữ được những gì cô đào ngũ.Nhưng điều đó quả thật là điều cũng không thể nào làm đi.Tại thời điểm hiện tại tại thời điểm cô đang lâng lâng.Trong tình yêu này.Cả đêm của thảo thức nghĩ.Rồi lại thấy tiếc không để anh ở lại.Đi phải làm cô đơn một mình trên chiếc giường này.Và bên kia.Thì anh cũng một mình cô đơn.Có thấy mình thật điên rồ.Cứ thảo.Trách mình như thế rồi thiếp đi lúc nào không hay.Sáng sớm có được đánh.Bởi nụ hôn của anh.Cũng giật mình tỉnh dậy.Đôi mắt nhìn anh về nhìn đồng hồ.Tập mười giờ rồi.Anh chàng lúc nào đấy.Sao lại mười giờ rồi thế này.Tối qua em làm gì mà giờ lại ngủ nướng thế này.Thế tiếc không cho anh ở lại à.Anh cười cười chê là không cho anh ở lại.Cô cũng chẳng biết nói gì đành ngồi dậy nổi đi vào nhà tắm.Cô đi vào phòng vệ sinh đứng trước gương cuối tuần gần suy nghĩ.Cô không biết cô đang làm gì.Yêu thì cũng yêu rồi sai cũng yêu sai rồi nếu không muốn sai thì dừng lại.Can đảm lên.Bỏ anh và chuyển việc.Mà không làm đi.Thì cứ kệ mọi thứ.Tại sao lại cứ dằn vặt đau khổ thế này.Ngủ đúng là không ra cái thể loại gì.Nghĩ đến đấy củ lại khóc.Có cái gì đó chặn ngang ngực cô vì mỗi lúc nghĩ đến chuyện này.Là cô lại muốn xa anh.Mà nghĩ sao anh cô lại đau thế là nước mắt cứ muốn trực trào ra.Ảnh thầy hết cổ đứng ở trong đấy quá lâu nên gõ cửa bảo với vào.À ơi em muốn đi chơi thì nhanh lên.Hết nửa ngày rồi đấy.Lại soi gương để khóc đi à.Cuộc không nói gì lặng lẽ làm vệ sinh cá nhân rồi bước ra.Anh nhìn thấy rõ cô đang đấu tranh với bản thân mình.Vì hai dòng nước mắt của cô.Trực chờ chào ra.Không nói gì.Ảnh bé thấp cô lên.Đi đi lại lại trong phòng như một em bé.Vãi giả kiều linh bỏ em xuống.Anh hâm à.Phải làm thế nào để em không khóc đây.Tại sao em cứ suy nghĩ hoài.Em có đi.Làm thì anh đau lòng lắm không.Anh không chịu nổi đâu.Anh bế lại giường đi anh không chịu nổi đâu kể đúng đấy.Cụ vẫn dễ dãi trên tay anh.Nhưng càng lúc.Anh càng nắm tay và ôm cô chặt hơn.Rồi anh bế cô lại giường.Từ từ đặt cô nằm xuống.Quỳ xuống cạnh mép giường.Tẩy bút mấy cây tóc giả xả trên mặt cô.Hoa.Anh nghĩ nhiều lắm phải không anh làm thế nào để em không nghĩ nữa.Nước mắt cô bắt đầu lăn dài trên má.Những cụ vẫn cố cười với anh.Không có đâu.Chắc tại thành phố này lạnh.Em lại buồn ngủ đây.Em thích lắm thích được ở bên anh như thế này được ôm anh tự do được đi chơi với anh.Em thế đấy em không suy nghĩ gì đâu.Em đừng có nói dối anh.Em cứ nói cho anh hết đi.Em nghĩ gì em muốn gì anh sẽ tìm cách gỡ mà dù khó hơn tất cả bình thường khác.Nhưng bằng mọi giá.Anh sẽ là một người đàn ông tốt của em.Thế rồi.Mình sẽ làm sao hả anh.Anh nói nhiều rồi em đừng nghĩ mình sẽ như thế nào cứ như ném đá dò đường.Cách dạy có cần đổi mọi việc.Để em không phải suy nghĩ nhiều nữa.Anh à em nhớ anh lắm cả lúc ở bên anh em cũng nhớ.Nhưng mà cảnh ở bên anh em càng bị dằn vặt.Em cả muốn say.Nhưng mà cứ nghĩ lên xa anh em lại thấy nhớ.Rồi lại có như thế này.Em hâm quá đúng không anh.Em hâm lắm.Anh cũng vậy.Anh cũng hâm.Và bị hâm à yêu nhau thế này đấy.Anh vừa nói vừa chồm lên người cô.Phủ lên cô những nụ hôn từ mặt rồi sống cổ.Rồi ngực của dùng lên từng nhịp theo nụ hôn của anh anh nhìn cô tay từ từ gỡ cô giáo.Cũng không nói gì.Nhắm mắt lại.Và chờ trong mọi chuyện xảy ra.Khi chiếc khuy áo thứ ba được gỡ ra.Thì điện thoại anh đổ chuông.Google dịch miền bắc dạy.Anh lấy tay ấn hai vai cô xuống.Em mặc kệ đi.Anh không dừng lại được nữa.Anh à.Nhưng yêu ai gọi.Có việc gì quan trọng thì sao.Em cứ mặc kệ đi lát anh gọi lại anh nói rồi tiếp tục cái khuya.Thứ tư.Điện thoại vẫn đổ chuông giao tiếp.Tôi thấy sốt ruột.Cầm tay ảnh giữa.Anh.Anh ấy điện đi.Em không chịu nổi tiếng chuông điện thoại đâu.Ảnh có vẻ tức tối nhìn điện thoại trên bàn.Đối với tay tắt tiếng.Không nhìn xem ai đang gọi.Của vườn tay cầm lấy điện thoại anh vừa đặt xuống hai cuộc gọi nhỡ.Mẹ bí bo.Cô biết đó là ai.Một cảm giác khó tả lại rồi xuống ngực cô.Cô đưa cho anh giọng khẩn thiết anh anh gọi lại đi em xin anh đấy.Tại sao.Như thế này là quá đủ.Em không muốn quá đáng thôi đâu.Anh gọi lại.Em dậy em soạn sửa rồi hai đứa đi chơi.Cô cười với anh mặc dù trong lòng cô đang như có ai đó cho tay vào cào cấu.Ảnh mất dạy và gọi.Câu đối soạn đồ nhưng lại dòng nên nghe anh nói chuyện.Khi quen cô khi ở bên cô.Cô hầu như chưa bao giờ nghe anh nói chuyện điện thoại với vợ.Hoặc nếu có thì cô cũng cố tình tránh đi không nghe.Cô không muốn nhìn thấy anh còn một cuộc sống riêng ngoài cô.Nhưng hôm nay.Không hiểu sao cô lại cố ý giảng tay lên.Nghe cuộc điện thoại của anh anh nói chuyện với âm lượng bình thường nhẹ nhàng.Tình nhưng cô không có cảm giác là có tình cảm ở trong đó.Thầy cô đang tự suy diễn nhỉ.Khi ảnh cúp điện thoại.Khi cô đã thay xong quần áo anh nhìn cô cười thay quần áo nhanh thế.Đi chơi thật à.Không ở nhà.Em thích đi chơi.Anh chụp ảnh cho em nhé.Bản tin suốt ngày đi công tác khắp nơi mà chẳng có lúc nào chụp được cái ảnh tử tế.Hôm nay.Anh chụp cho em thật nhiều.Em đang facebook nhé.Ừ nhưng mà.Anh buồn ngủ quá.Anh gửi đi rồi.Anh vừa nói vừa cho chân lên giường.Cùng với giày giả vờ nhắm mắt.Bưu điện bên anh lê lai.Thôi anh dậy đi xuống phố ăn trưa luôn khỏi ăn sáng.Anh kéo tay cô rất mà.Làm có đủ người vách ngăn người anh.Rồi kéo cô vì thế đè lên người anh giữ chặt tay.Mình ở nhà đi.Chiều đi nhé.Anh thôi đi em thay quần áo rồi dậy.Anh anh không muốn đi.Anh muốn ở nhà.Ở nhà nhá.Không cho anh hâm thế.Em thay quần áo rồi.Dậy đi.Cô đột ngột thấy lạnh sống lưng.Vì anh đã đưa tay gỡ khóa kéo sau lưng váy cô và đang đưa tay vuốt lưng cô.Người cứng đơ cảm giác như toàn thân rung động theo từng làm tay anh đưa.Củ ráy.Vải áo trễ xuống.Anh cũng bật dậy ấn cô xuống giường anh gỡ nốt phần trên của váy cô lừa cơ thể trần trụi.Đôi mắt anh.Của nhắm mắt lại.Ảnh bắt đầu hôn trên cơ thể cô từ trên xuống dưới.Mỗi nơi anh đặt môi xuống cơ thể cô là nơi đó bắt đầu bằng sắt.Cơ thể cùng bắt đầu chuyển động.Có cảm nhận được cảm giác khát khao thèm muốn có vẻ anh là người hiểu được điều này.Nên cương quyết làm theo những gì anh muốn.Cô chống cử như một cái cớ.Rồi chiều theo tay anh.Bản thân thể của anh cũng nhớ về cuộc sống hôn nhân của vợ chồng cô cách.tám mươi lăm.Nhưng không còn nhớ được cảm giác gần gũi có cô với chồng ra sao nữa có lẽ em.Quá lâu.Có lẽ vì sau đó là những mâu thuẫn bào mòn hết cảm xúc của hai vợ chồng.Có lẽ hồi đó thực sự.Cũng không có nhiều cảm giác thăng hoa nên cô đã quên còn với anh.Cảm thấy cô đang được sống thêm một lần nữa anh mang đến cho cô cảm giác thỏa mãn đến tột cùng và.Phúc cô cảm nhận được những đam mê của anh khi làm chuyện ấy với cô.Cô nhóm dậy ngắm nhìn khuôn mặt anh anh nhắm mắt ở như đang ngủ nhưng vẫn bị.Cô đang nhìn mình.Sao thế.Lạnh lắm anh à.Đẹp không.Không đẹp nhưng sao em thích thế này nhỉ.Cô vừa nói vừa đưa tay lên.Gì lên các bộ phận trên mặt của anh.Em yêu anh quá.Chắc em say mê anh mất rồi.Anh vừa mới làm cho em say mê chứ gì.Cô nấm mũi anh tố.Va vớ vẩn.Em trai mai anh từ lâu rồi.Mà không phải đâu.Yêu từ lâu rồi mới đúng nhưng mà say mê thì vừa mới đây thôi.Anh mở mắt quay người sang nhìn cô.Em xấu hổ đấy à.Rõ ràng là em yêu anh mà đúng không.Em xấu hổ cái gì.Anh làm như em là gái mới lớn.Chuyện này em quen rồi.Anh quay lưng lại với cô như chốn cô cậu vào rừng anh quay lại đây uống thuốc ngủ.Làm ở kia buồn ngủ hả.Là em chứ còn gì nữa.Em vừa cho anh một liều thuốc ngủ đấy.Thế anh ngủ đi nhé.Em dậy đi.Anh cứ ngủ là em chưa một mình thế.Em đi đi không có anh ra đường trai thành phố này nó bắt đấy thế chả tốt.Con gì thế em đi đi để anh ngủ nhé cũng nghĩ là.Buồn ngủ thật nên để anh ngủ.Cô nằm ôm lưng anh một lúc rồi rón rén dậy mặc quần áo và nhắn tin vào máy của anh.Anh ngủ dậy thì gọi em nhé em đi xuống phố một chút.Phú thành thành người thưa thớt cô vừa đi nước mắt vừa rơi những suy nghĩ về chuyện anh và.Vẫn làm cô rơi nước mắt.Hôm nay thì muốn quật ngã cô.Cô vừa hạnh phúc tột cùng với anh cô vừa thỏa mãn những khát khao những đam mê với anh để rồi.Đây cô cũng đau đến tận cùng cay đắng đến tận cùng.Tôi nhớ rằng có một người phụ nữ hai đứa trẻ.Vẫn tin là anh đang đi công tác và họ không hề biết rằng.Anh đang ở cạnh bên cô vui thú với dự tính tổng thường của nhớt.Sau khi biết chồng ngoại tình với một cô gái khác và còn cô không còn là mối quan tâm hàng đầu của.Cô nữa nỗi đau đó không phải là nỗi đau vì tình yêu với chồng mà là nỗi đau xót.Sau đứa con bị bố mẹ bỏ rơi vì một người đàn bà khác.Thì cứ cho rằng.Cuộc sống của anh và vợ vô cùng cả nhà.Anh vẫn còn tình yêu của anh dành cho hai đứa con giờ thì tình yêu đó đang bị cô cướp.Một phần.Nếu như hôm nay.Anh không đi sớm.Để được sống với cô một ngày trọn vẹn thì anh có thể dành thời gian đó cho các con của anh.Thì anh luôn là một người bố bận rộn với công việc.Thời gian dành cho con cũng rất ít ỏi.Cũng nghĩ đến ngày các đồng nghiệp vào và bắt đầu vòng quay công việc.Cô sẽ không còn tự do bên anh.Ôm anh bất cứ lúc nào nói với anh những câu tình tứ cả hai rồi phải nói với.Những câu của sếp và nhân viên rồi cả hai sẽ lén lút âu yếm nhau.Cô biết khi rời khỏi thành phố này trở về thành phố nơi cô và anh sinh sống.Cuộc đời vắng anh trong những đêm dài.Những ngày nghỉ.Rồi anh và cô lại phải tranh thủ thời gian buổi trưa đưa nhau đi ăn trong nỗi lo.Bị bắt gặp.Cảm nghĩ thật sự cô không muốn nghĩ nữa bỗng cô bật khóc thành tiếng.Một chiếc khăn tay ngày trước vào miệng để không ai nhìn thấy.Cùng ngồi thụp xuống dựa vào gốc cây bên đường một số người đi qua dừng lại hỏi cô có.Không.Cô cười với họ bảo nó bị đau bụng một chút xíu có một người đàn ông.Thông tin lời câu nói cổ phận về này chi chị có ổn không tôi.Chị vào viện nhé.Và rồi anh toàn những hàng giao lên.Khi cùng ngước mặt lên.Chị hoa chị hoa phải không.Cô nhận ra đó là một đối tác cô sẽ làm việc trong chuyến đi công tác này.Cô bối rối nhưng cô nói một giọng trấn tĩnh.Anh sơn.Tôi chỉ bị đau bụng.Bất ngờ đang đi dạo quanh đây thôi tôi lại tưởng ngày kia các anh các chị mới vào mà.À tôi tranh thủ vào trước.Đi du lịch một chuyến.Kể chị có ai hướng dẫn chị đi chơi chưa.Chưa tôi đang tự khám phá một mình thôi tôi nghĩ thành phố cũng không lớn.Và tôi cũng vào đây mấy lần rồi.Thế bây giờ tôi tình nguyện làm hướng dẫn viên cho chị nhé.Mà trước tiên.Là xem trị đau bụng như thế nào đã mặt chị tán được già kia chắc nó đau lắm.Hãy để tôi gọi xe.Đưa chị vào phòng khám nhé.Cụ rùa tay vội vàng ấy tôi không sao đâu tôi đỡ rồi.Vừa lúc đó trường điện thoại của cô cô lúng túng không biết có nên nghe không có sợ à.Cách nhận ra.Cô và anh đi cùng với nhau nên đưa tay ấn nhỏ chuông nhưng để từ chối không nghe.Thì anh đối tác mới nói chị nghe điện thoại đi chứ mà không.Có gì quan trọng đâu tôi muốn nghỉ ngơi.Đi chơi chứ không muốn làm việc lúc này nhưng chuông điện thoại lại tiếp tục đổ.Cô có cảm giác nó dồn dập và giận dữ.Những cô không đủ can đảm để nghe máy.Cô lại bấm từ chối.Thế chúng ta đi nhé.Tuổi hướng dẫn chị đi một số nơi.Cậu không biết lấy lý do gì để từ chối nên đành đi theo anh ta.Cả hai vừa đi vừa nói chuyện.Thực ra thì anh ta nói là chủ yếu.Giới thiệu về cô với thành phố này anh ta say sức quá.Nên cũng không dám lơ đãng.bảy lần quy định tranh thủ nhắn tin cho anh nhưng lại không thể điện thoại lại kêu giáo giết.Cô dừng lại nhìn anh đối tác và cười.Chắc tôi phải nghe điện thoại rồi không trốn được đấy anh xem.Đi chơi cũng không được yên.Vâng chị cứ nghe đi.Chắc là có chuyện gì gấp đó.Cô đứng xa anh ta một chút rồi mờ mày.Vừa bật máy nghe.Cô đã bị cánh quạt.Em đang ở đâu đấy sao không nghe điện thoại có bị làm sao không.Trên phố.Em vừa gặp anh sơn.Cô có nói với một âm lượng nhỏ nhất để ảnh đối tác không nghe thấy.Em đi đâu ở đâu.Thì cũng phải nghe máy chứ.Em có biết là anh sắp điên lên vì sợ không.Bây giờ em đang đứng ở đâu.Chạy ra ngay.Củ hoàng hút ảnh đối tác đang ở đây anh ra thì làm sao ấy.Ảnh hưởng ra em về ngay bây giờ.Câu nói vội với anh rồi nhanh chóng cúp máy.Rút tiền điện thoại ra luôn.Cô lại gần anh đối tác và nói cái giọng nói tiếc.Anh sơn xin lỗi anh tôi phải trở về khách sạn để gửi vào email.Có nhiều việc gấp quá chị vất vả thật đấy.Nghỉ cũng không yên.Kể chị đang ở khách sạn nào.Xe của tôi đang ở đằng kia.Tôi đưa chị về.Không thể từ chối được anh ta.Cô đang đọc tên khách sạn và anh ta đưa về trên đường về cô lo sợ anh đứng chờ.Phòng khách sạn chưa cô thì chết nhỉ thế lên mặt cô hình như tái đi tay và giọng hơi run.Làm anh ta cảm thấy cô không ổn.Chị hoa.Chị có ổn không đấy.Tôi thấy chị đang có phải mất em.Công việc có gì sao.Có một vài rắc rối nhỏ.Và tôi phải xử lý ngay tôi không mời anh vào phòng nữa thì tôi phải làm việc luôn hẹn anh.Sau nhé.Thôi được chị cứ vào đi lúc nào muốn đi chơi chị cứ gọi cho tôi nhé.Anh ta nhiệt thành với cô.Một cách chân thành và làm cô càng thêm ngại ngùng.Thật mày là anh ta đã không đứng trước cửa khách sạn.Cô vội vàng chào anh đối tác và đi thẳng vào sảnh.Nhìn thấy anh đang ngồi ở sảnh chờ cô.Vừa thấy cô anh bật dậy.Tại sao đang nói chuyện với anh.Em lại tắt máy.Anh bảo đứng chỗ anh ra cơ mà.Giọng anh đầy vẻ tức giận tại em gặp anh sơn.Không dám nghe máy trước mặt anh ta.Mà anh ta lại muốn hướng dẫn em tới một nơi.Nên em không từ chối được thôi mình lên phòng rồi nói chuyện tiếp ở đây không tiện.Nói rồi cô lôi anh vào thang máy đang mở sẵn.Vào phòng rồi cô vẫn chưa hoàn hồn anh ngạc nhiên vui vẻ lo lắng của cô.Hoa.Ai đánh em sao.Cô kể với anh về việc gặp sơn.Và cô đã sợ là sao.Anh nhìn cô thương cảm.Ngồi xuống cạnh cô ôm cô vào lòng.Đung đưa đung đưa như là để trấn an cô.Những lúc như thế em nhắn tin cho anh.Anh chẳng biết cách xử trí.Anh xin lỗi làm em khổ rồi.Anh tệ quá.Có thấy tủi thân.Nước mắt ở xa.Thực ra.Cũng đâu có an.Có tật thì giật mình.Làm điều sai thì phải sống trong sợ hãi.Em thấy mệt quá anh ạ.Anh không nói gì thêm cứ vỗ vào cô một lúc rồi nói thôi.Ăn rồi đi chơi đừng có nghĩ nhiều nữa chuyện gì đến sẽ đến.Chuyện gì không đến sẽ không đến.Em đừng có lo trước làm gì.Kể chuyện đến thì thế nào thì lúc đó tùy cơ ứng biến anh chưa nghĩ ra và không.Chúng ta tận hưởng những ngày tự do ở đây đi đã.Nhớ.Đừng khóc nữa.Có biết là anh cũng như cô không dám đối diện với sự thật không tìm ra lối thoát.Thì còn nhiều lòng tham thì còn nhiều ích kỷ.Thì thôi vậy mà cũng phải thôi vậy chứ có làm được gì bây giờ.Cô đòi hỏi của anh cái gì bây giờ.Thì thôi vậy cô cùng anh tận hưởng những ngày tự do hiếm hoi những giây phút bên nhau ngắn ngủi.Tương lai kệ nó đi.Hai ngày tự do bên nhau cùng ăn cùng chơi cùng âu yếm bên nhau.Cô thỏa sức chăm sóc hàng và anh cũng thỏa sức chiều cho cô.hai ngày mà có cảm giác.Nhưng bù đắp được cả quãng đường cô đơn trước đó của cô dù vậy thỉnh thoảng là những giây phút.Chẳng may bị người quen bắt gặp chẳng hạn như anh đối tác sơn mà cái.Buổi này nhỏ sinh người thì thương vắng.Truyện bắt gặp là điều rất dễ xảy ra.Nên dù vui dù hạnh phúc đã ngắn ngủi mà luôn kèm lâu.Không nghĩ thì thôi nghĩ đến cô lại thấy nặng nề trong lòng.Cứ tự hỏi.Sao cô lại chọn con đường này.Chuyển công tác cục kết thúc nhiều kế hoạch anh định để cô ở lại thêm với anh một ngày nữa và cho hay.Viên kỳ về trước.Nhưng cô đã không muốn.Đợt này đi khá dài ngày.Cô đã có hai ngày trọn vẹn với anh cô không muốn anh dành thêm thời gian cho cô mà bớt thời gian.Gia đình của anh.Gửi lại bản thân cô cũng muốn về với con trai của mình.Anh có vẻ không vui nhưng cũng chịu cô một cách miễn cưỡng.Lại bắt đầu những ngày ở thành phố sinh sống với mối quan hệ sâu sắc hơn giữa anh và.Cả hai đi làm ngay sau ngày đi công tác.Và đỏ là những ngày giữa tuần.Gần trưa anh ghé qua phòng cu nó vào.Hoa ơi.Đi ăn trưa với anh có mấy việc nhé.Gặp đồng chí an đấy.Nhân viên của cô lại nhà oanh.Đùa chứ anh tận dụng chị hoa hơi bị kinh.Vừa mới đi công tác về.Chưa kịp thở đã phải đi tiếp khách.Cứ đà này.Cho chị hoa giảm béo nhất.Cô cúi mặt không dám ngẩng lên.Kí tự lòng thay xấu hổ với nhân viên của biết thừa.Là cái chuyện anh gặp anh a anh b anh c gì đó.Làm như thế nào.Nhưng mọi người thì vẫn vô tư.Và tự ti.Cô gặp anh là vì công việc càng lúc cô càng cảm thấy mình thật vô liêm sỉ.Khi sống trong dối trá dài hạn nhưng biết làm sao bây giờ cô quá kém cỏi để có thể.Rời khỏi anh.Vẫn là nhà hàng kín đáo để ăn chưa.Như những lần trước.Nhưng hôm nay ăn xong.Thì anh không tìm quán cà phê quanh đây nữa.Mai anh lái xe vào một khách sạn nhỏ.Hoảng hốt.Anh.Ánh viên sau điên.Nhưng hôm nay anh không nghe theo em đâu.Anh không nhìn cô mà hành động với một vẻ mặt kiên quyết làm cô thấy sợ không dám cãi lời.Lúc vào quầy lễ tân.Có mở túi lấy kính mắt ra đều rồi để chút xíu theo anh.Mặt không dám nhìn quanh.Chị cảm thấy hàng ngàn con mắt đang nhìn cô và anh vào phòng cô dọn dẹp.Xuống ghế sofa.Anh bật cười với thái độ của cô.Em làm sao thế ai ăn hết tay của em mà.Sao anh làm thế em sợ lắm.Em gái nữa.Tôi không hỏi ý kiến của em.Anh hỏi em.Thì em đồng ý chắc.Nhưng mà ít ra em còn chuẩn bị tinh thần chứ.Cứ như thế này em đau tim mà chết mất.Em đang quen dần đi.Trong hoàn cảnh này chúng ta không thể nào làm khác được.Ý anh là sao.Ý anh là chúng ta.Chị thường xuyên vào đây như thế này á không vào đây thì đi đâu ở quán cà phê em.Chỉ còn không cho anh cầm tay ở nhà.Thì lúc nào cũng như hai đồng chí họp chi bộ.Anh cứ sống chạy mãi như vậy được sao.Cô không biết nói gì với anh.Loài hoa trồng cái ghế một cách khổ sở anh không nói gì thêm.Đến và bé bồng cô đưa cô đặt xuống giường.Của nhắm mắt.Cơ thể bắt đầu rung nhẹ theo những cử chỉ âu yếm của anh.Vừa cởi quần áo.Ảnh vừa hỏi.Không lẽ.Em không thấy thèm anh sao.Không phải như thế nhưng mà em chưa quen em thấy sao sao ấy ý em.Có những lời như thế này em thấy.Rất ngại.Đây là khách sạn.Phần lớn ở dành cho khách vãng lai ngoại tình và nước ngoài.Chứ không phải là các khu nhà nghỉ.Của các cặp đôi.Nên em đừng có lo quá.Những họ nhìn hai đứa mình.Họ biết ngay.Anh đặt một đêm.Ở đây có đặt được theo giờ như các nhà nghỉ đâu lúc xuống em cứ xuống thằng hầm bà bầu.Ngày mai anh qua cho phòng một mình.Em hâm thế em đừng có suy nghĩ nhiều nữa.Em tập nói thứ mà em nghĩ ngày xưa đi.Cùng nghe anh nói thấy khá yên tâm.Và tạm quên mọi thứ để hòa mình có cái cảm giác thỏa mãn với anh chợt nhớ một câu nói.Cô đọc ở đâu đó.Tiết hạnh của phụ nữ như ô mai ở trong đó khó khăn khi lấy quà đầu tiên ra.Nhưng khi lấy được quả đầu tiên.Thì các quả khác tự làm ra.Cô bây giờ là những quả ôm ai đang tự lăn ra khỏi lọ cuộc tình của cô.Và anh bắt đầu vào một giai đoạn mới từ ngày hôm đó.Mỗi tuần hai lần đi ăn chưa không cố định và kết thúc là một khách sạn nào đấy trong thành phố.Cô bắt đầu quen dần với cảm giác ngại ngùng khi nhìn nhân viên khách sạn.Bắt đầu nhận rác anh và cô rất hợp nhau với tình dục ảnh và muốn của một cách kỳ lạ.Bất kể lúc nào riêng tư rồi chỉ chốc lát anh đều tận dụng để đụng chạm vào cô.Còn cô thì luôn luôn thấy được thỏa mãn thậm chí ngày càng có cảm giác khao khát anh hơn.Cả hai đã bắt đầu với những từ thế mới lạ nói đúng hơn ai là đạo diễn còn cô là người phụ.Theo anh anh bảo rằng anh chưa dám thể hiện điều này với vợ.Vì cô ấy là một nhà giáo nghiêm túc.Bản thân anh cũng là một người sống nhiều đồ trong hoạt động tình dục vợ chồng.Với cô lúc đầu anh có giàu hỏi cũng mất một vài hôm.Nhưng sau này.Cô bắt đầu phụ họa với anh điều đó làm cho anh say mê cô hơn.Đến mức một tuần mà chưa đủ gặp nhau hai lần.Là anh bắt đầu tôi tức tối khó chịu bằng mọi cách phải sắp xếp để được gặp cô.Nhiều lúc còn cảm thấy ngạc nhiên với cái mà bức xúc bực bội của anh.Cho dù có tính trốn tránh cố tình không nghĩ đến cô đang phải chung chồng với một người phụ nữ khác.Anh ta cũng làm những điều đó với một người phụ nữ khác.Thậm chí là nhiều hơn cô cô vẫn thấy ngạc nhiên vì sự đồ vật.Như bị bỏ đói lâu ngày của anh khi gần gũi với cô đôi lúc cũng nghĩ.Không lẽ vợ chồng anh không còn tình cảm với nhau hay sao mấy lần cô định hỏi anh.Lại không thể một phần quốc sợ anh giận một phần cô biết anh sẽ không bao giờ trả lời thẳng.Một phần nữa có sợ anh xác nhận sự thật và cô đau lòng.Cuộc đời cô là một bình hoa nhựa đã được phù phép cô bắt đầu sống cuộc sống có tình yêu.Có giận hờn và độc ác hơn là có tham lam.Cô bắt đầu tham lam anh một cách khó hiểu ở công ty lúc.Anh ngồi vào máy lại nhảy gọi coach s.Nếu anh quên không gọi là cô bắt đầu giận một vài lần như thế.Anh phải cài phần mềm chat trên điện thoại để nói chuyện với cô thường xuyên hơn.Mà cũng làm cả hai nói chuyện với nhau hàng ngày.Mà không bao giờ hết chị.Lúc đầu là những cảm xúc yêu thương dành cho nhau anh giận cô việc này việc nọ vì con của cô.Anh bảo là nhà cô thiếu cái này cái kia anh muốn đi mua cô thì cãi là anh không được mua.Như thế là quá đủ rồi cô không muốn tình cảm của hai.Ảnh một mối quan hệ nhóm màu tiền bạc.Anh bảo là anh muốn lo cho cô như một người đàn ông đúng nghĩa.Để cứ yên tâm làm việc cho anh.Và yêu anh anh không coi đó là sự lợi dụng của cô.Nói qua nói lại.Rồi cũng đồng ý.Cho anh việc nọ việc kia rồi câu chuyện tiếp theo là những cảm xúc kỳ hai.Gần gũi nhau cô và anh bạo dạn rút ruột gan để nói với nhau về chuyện này.Nhiều lúc về nhà đọc lại những đoạn hai người chat với nhau.Mà cô còn cảm thấy xấu hổ vì có quá nhiều từ nhạy cảm.Nhưng khi gặp lại nhau.Không nói được.Rồi kết thúc là chuyện quốc dằn vặt bản thân cũng không biết tiếp theo như thế nào.Cứ như thế này đến bao giờ tóm lại là cô luôn lo lắng về tương lai khi vướng ở mối tình này.Anh thì cứ động viên cô đã ném đá dò đường.Đến đâu anh sẽ lo đến đó.Cũng không biết anh là gì và lo như thế nào nên cứ căn dặn anh.Anh lại vất vả trấn an cô.Cứ như thế những câu chuyện này tiếp nối nhau cho đến ngày anh bảo với cô.Chắc anh sẽ nói chuyện qua mèo ít hơn và chỉ nói chuyện trực tiếp.Tìm việc chắc chết này.Anh thấy bắt đầu ảnh hưởng đến công việc của anh.Ca cổ.Cô đồng ý.Những lòng buồn vô hạn.Cô biết qua cơn say thì đối với anh cô chỉ là một góc khuất là bóng tối êm đềm cho anh xin.Chân còn cuộc đời anh là sự nghiệp là gia đình kia kìa.Của biết như thế và bằng lòng với những cuộc tranh thủ để rồi tối tối lại mở những đoạn chat cũ để.Để khóc để cô đơn.Điểm đối với cô là cực hình vì lúc đó cô không được phép có bất kỳ mối liên hệ nào với anh.Trừ khi anh chủ động.Anh không nói.Nhưng cũng ngầm hiểu và quốc thực sự là cố gắng giữ cho anh.Nhiều lúc nhớ anh đến cuồng dại nhưng cũng không dám nhắn tin.Thậm chí cả tin nhắn offline trên chat vụ có nhiều đêm anh vẫn nhắn tin cho cô rất.Luyên thuyên đủ thứ những đêm như thế có thấy mình được sống.hai ngày nghỉ trong tuần anh chỉ gặp cô được một buổi không cố định.Cô cứ chờ thôi không biết lúc nào anh sẽ gặp cô có khốn khổ vì chờ đợi và bị động.Nhiều lúc cô cứ chờ hết sáng thứ bảy không thấy anh liên lạc.Cô thấy kiệt sức và không chịu nổi thì rủ bạn bè em út đi chơi đâu đó để giết thời.Nhiều lúc đang đi thì anh lại liên lạc.Có phải bỏ hết tất cả để gặp anh.Nhiều lúc cô bị bạn bè em út chửi cho tôi thấp vì cái tội dù leo lẻo đi chơi.Chưa kịp đi thì lại đổi kế hoạch.Bị sếp gọi về làm việc cuối cùng cô không còn dám rủ ai nữa.Mà lúc thì lang thang một mình ở các trung tâm siêu thị.Lúc thi online các trang web.Lúc thì đưa con về nhà ngoại và ở đó với con.Chính vì cái cảnh đó nên nhiều lúc cô tức tối giận dỗi với anh cô tô.Anh xem cu như đồ chơi.Lúc nào có thời gian.Thì anh mới tranh thủ chơi.Còn không thì vứt đấy.Cô bảo là anh phải sắp xếp như thế nào để có còn chủ động công việc cô còn làm việc khác nữa.Không thể cứ chậu hậu trở anh như thế này.Cô bảo anh không thể nào bằng được.Thì đừng kéo cô bảo như thế.Cô nói cô hi sinh vì anh quá nhiều rồi cô không muốn tiếp tục làm cái rẻ rách để lúc nào anh cần thiết.Bật lên.Đó.Là bắt đầu cho những cuộc cãi nhau liên miên của hai người.Anh cũng trách cô không hiểu và thông cảm cho anh.Anh phải cố gắng thu xếp hai bên trọn vẹn cô ích kỷ cô chỉ biết đến cô cô đã biết là một mối.Quan hệ của anh và cô không thể được như những mối quan hệ của những kẻ tự do.Cho nên cũng phải chấp nhận một phần nào chứ trách thế.Nhưng rồi anh lại vỗ về an ủi cô lại làm cho cô thỏa mãn.Cô lại yêu là yêu anh cuồng nhiệt.Và rồi chuyện gì đến cũng đến.Một ngày có thấy cơ thể mệt mỏi ốm chuyển viên anh kêu.Là cô bị ốm nghén à.Làm quốc giật mình anh cũng giật mình theo.Rửa một cái là cũng chẳng bao giờ nhớ kỷ tháng của mình là ngày nào.Chu kỳ ra sao nên cũng không biết.Là quá ngày hai mươi.Cô hoàng sợ.Cô bắt anh đi mua que thử cho cô ngay lập tức.Kết quả.Uhai mươi ba.Các cô và anh đều rơi vào trạng thái nhớ nhầm.Khi nhìn que thử thai hai vạch với cô là tâm trạng không lối thoát.Bố yêu con.Cô thêm một đứa con gái đó là ấp ủ từ thời cô chưa gặp anh.Thầy cô đang làm mẹ đơn thân.Những câu không đủ can đảm để thực hiện.Chỉ yêu anh cô vẫn còn thèm khát khao đó.Nhưng chưa bao giờ cô nghĩ.Cuộc đời có con với anh vì quá hiểu hoàn cảnh của mối tình này cô hiểu.Cục trưởng phạm tội chết với vợ của anh.Khi cô để điều đó xảy ra vậy nên cô và anh đã cùng nhau ngăn ngừa ngoài những.An toàn.Cô dùng viên khẩn cấp và nếu quá số lượng.Thì anh chủ động cho ra ngoài.Vậy mà bây giờ lại như thế này đây.Còn anh.Cũng nhiều lần thanh thủy với cô giá như giữa cô và anh có một mối ràng buộc nào đó.Như con cái chẳng hạn.Nhưng rồi anh lại nói đến những hệ lụy nếu có con chung.Khổ cho cả đứa con chung và những đứa con đã có.Anh bảo là cô có nghĩ.Anh ích kỷ.Thì anh cũng phải nói như thế.Vậy nên đôi khi không thích cách xuất ra ngoài.Nhưng anh vẫn cùng cô thực hiện một cách nghiêm túc.Còn bây giờ thì như thế nào đây.Cô đã quá hiểu là phải làm gì chỉ vì một lựa chọn duy nhất không cần phải.Đó chính là bỏ thai.Bởi vì cô không biết cái tai hình thành lúc nào.Và trong thời gian đó.Cô đã dùng đến thuốc tránh thai khẩn cấp.Điều có cảm thấy đau đớn là đó là tự đưa mình vào một hoàn cảnh.Không có sự lựa chọn nào ngoài sự lựa chọn đau đớn.Ảnh hôm qua khi cô khóc.Cô đang khóc nức nở trong tay anh.Anh vẫn cảm nhận được những giọt nước mắt nóng bỏng.Của anh trên lưng cô.Hoa.Anh xin lỗi.Anh thực sự xin lỗi.Cả cuộc đời này anh phải xin lỗi em.Đâu phải một mình anh.Em cũng là người góp phần mà.Nhưng mà tại sao tại sao em để mọi chuyện như thế này chứ.Em không muốn tiếp tục nữa đâu em muốn dừng lại em thấy khổ tâm em thấy tội lỗi lắm.Em không chịu đựng được nữa.Em thấy hết đời em thấy ghét anh em muốn chết.Cô nói như một người điên cứ làm những từ ngữ có thể làm cô đau nhất để giảm đi nỗi đau đang.Sẽ trông cu.Anh ôm cứng cô vỗ về một cách bối rối và đau khổ.Bản thân anh cũng không biết làm gì.Trong hoàn cảnh này.Anh biết.Nhưng em đừng nói em xa anh.Rủ thế nào.Anh phải được ở bên cạnh em lúc này.Chúng ta sẽ tính sau.Nhưng giờ em phải nghe anh em bình tĩnh lại.Sự sức khỏe.Thực hiện phẫu thuật em đừng như thế này anh đau lắm.Cô dần bình tĩnh lại nằm xuống giường quay lưng lại với anh.Sư cô đưa tay sờ lên bụng.Người đứa con kết quả tình yêu của cô và anh.Vừa hình thành nhưng không thể nào chào đời.Lồng cu lại quạt lên từng nhịp cô lại khóc anh ôm cô vào lòng thì cô.Tay anh ra cô không còn muốn anh chạm vào cô nữa cô thấy anh chính là nguyên nhân của nỗi đau.Củ ghét anh cô cũng muốn nhìn thấy mặt anh nữa.Anh đi về đi.Ở một mình.Mà em sẽ gọi cho anh sau.Em như thế này anh về làm sao được em bình tĩnh lại đi mà mọi chuyện đã xảy ra rồi.Cách giữ sức để mà giải quyết chứ.Anh vui lắm phải không.Hoa em làm sao thế sao anh lại vui được.Vì anh không muốn có con.Vì em không thể giữ được con.Vì anh không phải lo lắng cái gì.Anh đứng bật dậy.Đi đến bên cửa sổ không quay lại nhưng cô đoán được bước chân anh rất nặng nề.Một lúc lâu sau anh nhẹ nhàng ngồi lại bên cô nói nhỏ.Anh biết là em đang rất bất bình.Thì em phải gánh chịu nỗi đau này.Nhưng em nghĩ là anh không đau sao.Anh thì đâu cái gì.Anh có làm sao đâu mà đâu anh có phải chịu hậu quả gì đâu mà đau nó là con.Dù anh không muốn nó hình thành.Thì nó cũng đã hình thành.Biết là thế mà không cho nó ra đời.Em nghĩ anh vui được hả em nếu anh vui được.Thì em yêu cái loại như anh được sao.Nhưng mà em không biết.Rồi em không yêu anh nữa em ghét anh em căm thù anh.Tải ảnh.Tại anh hết.Hoa.Thế bây giờ em muốn anh phải làm gì.Mày muốn gì đó.Cút đi tôi đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa bật nhờ cùng ngồi bật dậy.Đem cái gối vào mặt anh và hết lên anh lao vào ôm lấy cô cố giữ cho cô bình tĩnh.Những câu cảm cầu anh đau hơn hết anh ra và nói những điều đau lòng rồi lúc.Màu của thiếp đi vì mệt trong cơn mơ cô lại thấy cô mang bầu cô sinh con nhưng.Không thể nào nhìn thấy mặt con hổ hết lên hoàng loạn và ngồi bật dậy.Nhìn xung quanh thấy anh đang nằm gục bên giường.Tóc anh rủ xuống bề mặt anh mệt mỏi cũng nhớ lại những gì cô đã nói trượt.Thương anh vô hạn nhìn đồng hồ đã hơn mười giờ đêm cô lại vai anh.Anh anh dậy đi.Về nhà đi kìa muộn rồi.Anh ngồi dậy đỡ cô.Tối nay anh ở lại đây.Em thế này anh về làm sao được.Anh sang bà ngoại đón tí về nhé.Thôi em gọi cho bà rồi để nó ở bên đấy em ở một mình.Anh đi về đi.Em có làm sao đâu.Chỉ.Lúc nãy.Em mất bình tĩnh bây giờ em ổn rồi.Nhưng anh không yên tâm được.Anh ở lại với em.Mình không yên tâm được.Lại đổ bể hết mọi chuyện thì em còn khổ hơn thôi.Anh về đi.Sáng nay em đi khám.Anh đưa em đi.Ảnh về rồi cô lại làm việc xuống giường nghĩ khóc đau cứ luẩn quẩn như.Một lúc lâu lại có tin nhắn của anh.Ảnh về rồi.Em làm sao rồi.Cố gắng lên nhé.Anh thương em nhiều lắm.Cô nhắn lại cho anh.Em không sao đâu.Anh đừng nhắn tin nữa.Hoa.Em vẫn giận anh sao.Không.Em muốn nghỉ ngơi.Phù thủy sao mà chua xót cho cả anh và cô.Đường đường là một người đàn ông đang đọc vì cô mà phải làm những chuyện khuất tất đến khổ sở như thế.Của nhắn tin cho anh.Em ngủ đây ngày mai mười giờ sáng.Anh qua đón em.Từ sáng sớm anh sang nhé anh đưa đi ăn sáng dù anh đưa em đi khám luôn chứ anh ở nhà à.Em nghỉ ngơi một tuần nhé.Anh bố trí công việc cho phòng kết thúc cuộc nhắn tin cô bắt.Tự dằn vặt bản thân sau mình lại yêu đến thế sao mình lại phải một sai lầm đau đớn như thế này.Tại sao lại không cố gắng hơn nữa hoa ơi mày điên thật rồi.Còn mặt mũi nào để đối diện với con đây.Mày đúng là một loại đàn bà không ra gì.Cốm đậu hết lớn gào khóc nức nở.Bụng của chợt nhớ ra điều gì.Đúng rồi ngày mai có phải phẫu thuật để lấy cái tay ra cô càng đau đớn.Có người mẹ nào lại tự tay giết chết đứa con của mình.Nó làm gì có lỗi người đánh chết chính là cô mới đúng.Nhưng nếu không bỏ đứa bé thì có phải làm sao để đối diện với mọi người.Với cái xã hội này đây.Họ sẽ không thôi chị chết xúc phạm cô.Còn anh.Điều kiện này bị đùn ra ngoài.Danh tiếng của anh sẽ bị hủy hoại ảnh còn vợ con họ sẽ rất thất vọng vì anh.Đồ cổ đau như búa bổ.Cuộc khóc đến cạn cả nước mắt.Mệt quá.Nên cũng ngủ thiếp đi từ lúc nào cũng không hay.Tiếng chuông điện thoại ren đến hồi.Thứ ba cùng với mệt mỏi ngồi dậy cô ấy oai ba cuộc gọi nhỡ.Hay tin nhắn của anh.Chắc hôm qua đã quá mệt mỏi.Nên cũng ngủ mê man như thế này.Thấy tin nhắn của anh.Cô lại bắt đầu khóc.Mở hộp tin nhắn.Em có ổn không.chín:ba mươi anh qua đón em đi ăn sáng.Rồi đưa em đến bệnh viện nhé.Vừa đọc xong tin nhắn chuông điện thoại lại vang lên là của anh kêu mệt mỏi trả.Em nghe.Anh đang sang em đây.Em dậy chuẩn bị đồ đi.Anh ấy.Anh không cần phải sang đây đâu.Em tự đi được.Đừng có cãi lời anh.Anh đang trên đường đến rồi đấy.Em tắt máy đây cô bắt đầu lê chân nặng trĩu bước ở nhà vệ sinh.Làm vệ sinh cá nhân xong thì anh cũng vừa đến kịp lúc.Cô vừa mở cửa ra.Anh lên ôm chầm lấy cô.Khiến cô không kịp phản ứng gì.Cô cố gắng đẩy anh ra.Những với lực của một người đàn ông.Thì cô không tài nào buông tay ra.Cách làm sao thế.Em khó thở.Anh xin lỗi.Nhưng tối hôm qua đến giờ anh không ngủ được.Anh rất nhớ em.Anh lo lắng cho em lắm em biết không.Em không sao.Em vẫn ổn.Em ổn chỗ nào.Có phải hôm qua anh lại suy nghĩ lung tung.Tự dằn vặt bản thân mình đúng không.Thì anh bảo em phải làm gì đây.Làm sao có thể ngủ ngon được.Làm sao không suy nghĩ được.Hiểu đơn giản như thế.Thì em đã không đau khổ rồi.Cũng khóc nức nở cổ họng cục cứng khô.Anh đau đớn ôm lấy cô vỗ vai an ủi cô.Hoa.Ảnh xin lỗi.Anh xin lỗi em.Xin lỗi con.Nghe được mấy lời này.Cô thấy lòng mình nhẹ hơn.Ít ra cũng vẫn còn có anh bên cạnh để an ủi.Cù lao vội nước mắt.Lấy lại bình tĩnh.Rồi ngước mặt lên nhìn anh hỏi.Anh yêu em đến từ sao.Anh yêu em như thế này chứ.Sao em ngốc thế.Anh yêu nên suốt ngày mới phát điên vì nhớ em.Bây giờ.Mình đi ăn nhé.Anh đưa cô đến một quán ăn gần bệnh viện hai tô cháo vừa được mang ra cô cố gắng.Cũng ăn được bài múa.Nước mắt cô lại rơi xuống mặt trăng.Cụ giữ cho mình không được khóc.Vì có sợ anh lại lo lắng.Cục đợi đến giờ hẹn gặp bác sĩ.Cũng theo anh vào bên trong phòng khám.Đi được vài bước.Cô vô tình đụng phải một em bé tầm hai tuổi đó là một bé gái.Cũng đã từng ước có một đứa con cái và cô tý cũng rất thích có em.Thế mà từ có thai.Mà không thể giữ được.Thầy cô đưa người.Anh này lại cánh tay cô nói.Hoa.Mình vào thôi em.Bác sĩ đang đợi đấy.Cô nhẹ gật đầu rồi đi theo anh trần cô bước đi.Nhắm mắt cô vẫn không thôi nhìn đứa bé cô đặt tay vào mồm xuýt xoa rồi.Xin lỗi con.Đang đi thì cô đừng hợp lại nhìn chằm chằm vào người phụ nữ mang thai đằng kia.Người phụ nữ đó.Đang rất vui vì sắp đón một thiên thần nhỏ chào đời.Còn cô cô làm sao vậy.Sau cô thấy mình tội lỗi thế này.Scu nghe tiếng khóc vừa lòng.Tìm cổ lại đập thình thịch.Cuộc hẹn được cặp mắt nhìn vào phòng sinh.Cô thấy đứa bé nhỏ nhắn.Đòi hỏi.Chia tay gửi bác sĩ.Củ lại rừng rừng khóc.Cô nhìn sang anh.Có thấy tò mò về tâm trạng của anh lúc này.Anh có đang lo lắng.Có cảm thấy tội lỗi và đau đớn không.Kịp lúc vị bác sĩ là người phẫu thuật cho cô đến và vui vẻ nói.Chào anh chị.Anh chị đợi tôi có lâu không.Dạ chào bác sĩ chúng tôi cũng vừa mới đến.Vâng bữa anh chị đi theo tôi.Cô cũng chẳng để ý đến sự có mặt của bác sĩ.Cụ vẫn cổng thôi nhìn vào căn phòng đó.Anh nắm lấy tay cô nhẹ nhàng.Hoa.Mình đi thôi.Bác sĩ đang chờ chúng ta.Nhưng.Không sao đâu anh ở đây rồi mà.Cô từ từ chậm rãi tiến ở căn phòng.Bác sĩ yêu cầu của siêu âm.Để xem thai được bao nhiêu tuần.Làm cho một hồi có mấy để bác sĩ khám cho cô.Trên màn hình siêu âm có thấy một dấu chấm nhỏ nằm ở buồng trứng.Nhỏ bằng hạt đậu nhưng sao cô thấy thiêng liêng quá.Bác sĩ siêu âm xong.Quay sang nói với cô và anh.Cụ mày là cái thai nó vẫn còn nhỏ chưa có tim thai.Nên việc phá bỏ cũng rất dễ dàng.Cô nhìn vị bác sĩ đang nói chuyện với anh.Vậy khi nào có thể tiến hành làm bác sĩ.Nếu anh chị muốn có thể ngay bây giờ.Nhưng tôi muốn khuyên anh chị.Con cái là lộc trời ban.Ở ngoài kia có rất nhiều người muốn có con.Nhưng lại không thể có.Dù có là gì đi nữa.Thì anh chị cũng nên suy nghĩ thật kỹ.Trước khi đưa ra quyết định là.Cần cảm ơn bác sĩ.Nhưng chúng tôi đã quyết định kỹ rồi.Mới đến đây.Nghề bị bác sĩ nói như vậy.Cũng như tỉnh ngộ ra được điều gì đấy.Của vùng dậy.Vừa khóc vừa nói.Em cũng muốn phá bỏ đứa bé.Nó không có tội tình gì.Hoa.Hoa.Trong hoàn cảnh này.Chúng ta không có sự lựa chọn nào khác.Ngoan.Ngoan.Nghe lời anh.Bây giờ.Chưa để anh nói xong cô liền bỏ chạy ra ngoài.Bỏ mặc anh đứng ở đấy.Củ chạy chạy chạy thật nhanh.Cũng như muốn thoát khỏi nơi này.Chạy được một lúc.Cô ngồi xuống chiếc ghế đá ngoài công viên.Cùng ngước mắt lên trời mà khóc.Những người xung quanh nhìn cô với vẻ đáng sợ.Của cảm thấy bế tắc.Cũng không biết phải làm sao.Cô yêu anh và cũng rất thương con.Những bản mod của một người mẹ.Không cho phép cô làm hai đứa con của mình cô út mà suy nghĩ.+ đằng sau một bàn tay ấm áp đặt lên vai cô cô nghĩ đó là anh.Cô chẳng thèm ngoái đầu nhìn.Ra sức mà quát lớn.Anh cút đi.Cút.Tôi không muốn nhìn thấy mặt anh.Cháu gái à.Là giọng của một bà cụ.Cô ngạc nhiên.Bà.Bà là ai.Ai là người bán hàng rong ở đây.Xin lỗi bà.Nhưng.Cháu không mua gì cho bà cả.Và không cần cháu mua.Chỉ là tao đi ngang qua đây.Thấy cháu như thế này.Mình đến xem sao.Vâng.Cháu không sao đâu bà.Cô gái à.Chuyện gì rồi cũng có cách giải quyết chỉ sợ con người ta có đủ bản lĩnh.Để vượt qua nó hay không thôi.Chỉ là một bà cụ xa lạ.Nhưng sao cô muốn được tâm sự hết.Bà cụ nhẹ nhàng.Nắm lấy bàn tay gầy của cô đôi bàn tay của bà đã chai sạn đi rất nhiều.Nhưng sao cô lại thấy ấm áp.ba phút về rồi ôn tồn bảo với cô.Nếu cháu không ngại thì cứ chia sẻ với ta.Nghe bà nói như vậy cô cũng chẳng ngần ngại mà kể hết mọi chuyện với bà.Bà ơi.Bây giờ cháu không biết phải làm sao.Không sao đâu.Tao cũng nói với cháu rồi đấy.Chỉ cần có bản lĩnh.Thì không có gì là khó.Nhưng.Cháu rất yêu anh ấy.Cháu biết làm như thế là sai.Cháu à đôi khi chúng ta phải tàn nhẫn.Nhưng không có nghĩa là làm điều tồi tệ.Còn lại cháu đã mắc sai lầm.Yêu một người đã có gia đình nhưng nó không đáng sợ bằng việc cháu tước đi sự sống.Có một đứa con trong bụng cháu biết không.Trong cuộc sống này.Đây là một người tốt thì rất khó nhưng để thành một kẻ xấu thì vô cùng đơn giản.Ngày hôm nay.Cháu rất là bản lĩnh.Chị quyết định giữ lại đứa bé.Có điều cháu nên nhớ rằng chúng ta không nên ích kỷ chỉ vì hạnh phúc của bản thân.Khiến người khác đau khổ.Nếu như thế thì cả đời này cháu sẽ không bao giờ thanh thản mà sống.Bà cháu cảm ơn bà.Bây giờ thì cháu biết.Chọc phải làm như thế nào rồi à.Cháu hiểu được như thế thì tốt.Thôi.Ta đi đây.Chào cháu.Bà ơi hai bà để cháu mua giúp bà đống kẹo này nhé.Cháu không cần phải biết ơn tả như thế đâu.Chỉ cần chọc sống thật tốt là được rồi.Và cũng mong cháu.Nhớ lấy lợi của ta.Nghe bà nói như vậy.Có lẽ của vũ rút ra được một bài học cho riêng mình bà ấy như một vị tiên sống biến dẫn đường.Mở lối cho cô cô là vội nước mắt rồi vậy lấy một chiếc taxi.Trở về nhà.Bây giờ cũng không khá hơn.Không còn u hấp dầu dễ như trước.Lúc sáng vội quá nên cô đi mà không mang theo điện thoại.Mở điện thoại ra.Thấy gần hai mươi cuộc gọi nhỡ của anh.Kèm tin nhắn.Hoa.Em làm sao để.Sao lại bỏ đi.Em có biết là anh lo cho em lắm không.Cô xem xong tin nhắn cũng không trả lời anh cô bắt đầu ngồi viết tờ đơn xin thôi.Cô vội vàng nhiều bạn của mình sắp xếp cho cô qua nhà chú ngủ vài hôm.Màu đỏ cô tìm hiểu để thuê một căn nhà ngoại ô.Cục vội vàng thu xếp đồ đạc đón con.Còn không quên ghé qua công ty đưa cho bác bảo vệ từ đơn xin nghỉ việc.Cô có làm mọi thứ thật nhanh.Cũng như muốn trốn chạy khỏi anh dù cho anh có đau đớn cỡ nào đi chăng nữa.Nhưng rồi thời gian.Trợ giúp anh nhanh chóng quên code.Nghĩ vậy.Cô cũng không muốn lấy làm buồn lòng cô cảm thấy chồng lòng nhẹ nhàng vì ít ra cô cô.Vì cô mà vợ con anh đau khổ cũng không muốn đứa con trai của mình bị tổn thương.Đang miên man suy nghĩ.Tí cu tí lại hỏi cô.Mẹ ơi.Sao mình lại chuyển nhà thế à.Tại mẹ không muốn sống trong các thành phố một ngày nữa.Chúng ta chuyển đến ngoại ô.Lời đấy có không khí trong lành hơn.Như này.Có điều mẹ xin lỗi con.Vì mẹ mà còn phải chuyển trường.Còn có giận mẹ không.Dạ không.Con không giận mẹ đâu.Miễn là còn được ở gần mẹ được rồi à.Nhưng mà tí này.Còn có muốn.Cô tìm em không.Có ạ còn thích lắm.Nhưng mà.Mẹ làm sao mà có em bé được à.Nghe đến đây.Lòng cô nặng trĩu lại.Cũng không biết giải thích cho con cu thế nào.Dù gì.Nó cũng là đứa hiểu chuyện.Mình không thể nói dối được.Cô thở dài mệt mỏi.Anh không gọi được cho cô.Đối muốn nổi.Anh tìm đến nhà thì không thấy ai mở cửa.Bỗng chuông điện thoại vang lên.Là số của công ty.Alo tôi nghe.Thưa tổng giám đốc.Cô hoa đã viết đơn xin nghỉ việc.Cái gì.Không để thư ký nói tiếp.Ảnh liền tóc mái.Phóng sanh anh việt công nghệ.Mặt anh hầm hợp thức.Cô thư ký được xếp tài liệu và thông báo.Cựu tổng giám đốc.Chiều nay chúng ta có một cuộc họp quan.Không học hành gì hết.Hủy hết cho tôi.Nhưng sếp.Đây là cuộc họp rất quan trọng.Cũng không nghe tôi nói gì sao.Huy.Hủy là hủy.Đi ra ngoài cho tôi.Cô thư ký sợ hãi.Đội cẩm đống tài liệu đi ra ngoài.Anh một mình trong phòng.Cầm tờ đơn xin việc vào nát.Bao nhiêu đồ đạc trong phòng.Đều bị ảnh hất tung té.Hết ngày này đến ngày khác.Ảnh cho người tìm kiếm cô khắp mọi nơi.Ban ngày ở công ty.Tối thì anh lang thang khắp quán bar này.Đến quán bà khác.Từ trước đến giờ anh chưa bao giờ tệ hại như thế.Công việc mỗi ngày một mình chết.Làm việc không hiệu quả.Nhân viên ở công ty thấy anh.Ai đều sợ hãi.Nhiều hôm anh còn không về nhà.Lúc nào cũng trong tình trạng men rượu.Vợ chồng anh cũng vì thế mà xào xáo.Biết được tình trạng của anh như thế.Cũng không thể nào kìm được lòng.Của đảng do suy nghĩ rất nhiều.Cục cức nhỡ.Thời gian sẽ làm anh quên cô đi.Nhưng thật không ngờ anh lại thảm hại như thế.Của quyết định mua một cái sim rác thì gọi cho anh.Đầu dây bên kia nhấc máy.Ảnh cắt cổ.Alo alo.Đừng có làm phiền tôi.Của lắp bắp nói.Anh.Là em.Hoa đi.Nghe thấy giọng của cô.Anh đã nhắn gửi trên ghế làm việc.Bỗng vui mừng bật.Hoa.Là em sao.Em lại bỏ đi như thế.Em có đi.Anh đang phát điên vì em không.Anh.Anh yêu em như thế sao.Em làm như thế.Cũng chỉ muốn tốt cho anh thôi.Như thế là tốt rồi.Những ngày không gặp được.Anh sống không bằng chết.Hoa.Bây giờ em đang ở đâu.Anh muốn gặp em.Anh nhớ em.Em xin lỗi.Nhưng em không thể gặp được anh đâu.Anh cố gắng sống thật tốt nhé.Nỗi lòng cô liền tắt máy.Tháo sim rác vứt ngày lập.Cơ sở.Nếu để kéo dài.Cuộc đời không kìm được lòng.Thời gian qua cũng rất nhớ anh.Khi biết anh như thế.Cô cũng rất đau lòng.Một lúc có ốm nghén càng nặng hơn.Cô cảm thấy tủi thân.Cô chỉ ước có anh bên cạnh.Để chăm sóc cho cô.Túi đựng đứa bé.Dự báo gia đình.Cuộc khóc.Thương mình và thương đứa con tội nghiệp.Thương cho người vợ.Và hai đứa con của anh.Vietschool.Mà anh thành ra như thế.Một hôm anh có chuyến công tác ở ngoại ô.Ở trong lúc đó.Cô đưa tí đi ăn thì gặp anh.Cả hai điều bất ngờ.Lúc này có cả tí và cả đối tác.Nên cũng không muốn làm anh khó xử.Cô nhanh chóng đưa tí trở lại nhà.Nhưng không ngờ anh lại ra hiệu cho tài xế của mình.Theo dõi cuộc.Cô vội đưa tí đến trường rồi nhanh chóng trở về nhà.Lúc này cô hoàng mang lo sợ.Có sợ anh sẽ tìm đến em.Chữ nợ của anh và cô sao mà nặng đến thế.Làm thế nào.Để có thể thoát khỏi đây.Đang làm mà suy nghĩ.Chỉ có tiếng chuông cửa.Tìm cầu đập nhanh.Của sợ phải gặp anh.Sẽ yêu anh thêm một lần nữa.Cuộc không dám mở cửa.Chị đứng trong nhà nói vọng ra.Ai đấy à.Tôi là nhân viên giao hàng.Cô thảo nhẹ nhõm.Lúc sáng cô đặt mua cho cái tí một cái bàn học.Biết là không phải anh.Của nhanh chân bước đến mở cửa.Cùng nhau đứng hình.Không phải nhân viên giao hàng.Mà là anh.Của vợ đóng cửa lại.Thì bị tại anh giữ chặt.Cổ tức giận nói.Tại sao lại đến.Anh không trả lời cô.Anh hùng lấy người phụ nữ nhỏ nhắn chồng lòng.Cuộc cũng rất nhớ anh.Cô chỉ đứng yên để anh ôm như thế.Bỗng cô thấy vài cô bị ướt.Là anh khóc sao.Cùng ngạc nhiên hỏi.Anh buông em ra.Anh ôm em nghe thử luôn rồi.Không.Anh sợ nếu buông em ra.Anh sẽ chạy mất khỏi anh.Anh sợ lắm.Anh đi về đi.Em muốn nghỉ ngơi.Hoa.Em không nhớ anh sao.Em biết anh đến như vậy sao.Em cũng nhớ anh.Em không còn yêu anh nữa.Anh đi đi.Em nói dối.Tao nói mẹ không nhìn thẳng vào mắt.Em vẫn còn yêu anh đúng không.Anh không nghe tôi nói gì.Không tôi không yêu anh nữa.Em nên nhớ.Đứa con trong bụng của em là máu mủ của anh.Em biết chứ.Nó có phải là con của anh.Chẳng phải anh muốn bỏ nó đi hay sao.Anh xin lỗi.Những hoàn cảnh.Anh mới phải đưa ra các quyết định đấy.Anh cũng đau đớn lắm em có biết không.Anh.Anh nói thật sao.Anh thề đấy.Cô nhanh tay bịt miệng anh lại không để anh nói gì thì.Cổ khóc.Rồi vui đầu một tấm lớn của.hai tháng qua.Đêm nào cũng mơ thấy anh.Câu ao ước được nằm trong vòng tay của anh.Những điều đó là không thể.Bây giờ thì có thịt yên bình.Trong vòng tay ấm áp của anh.Chỉ là phút chốc.Nhưng sao cô lại thấy hạnh phúc quá.Chẳng lẽ.Cô vẫn còn yêu anh sao.Bỗng có tiếng vỗ tay lớn vang lên.Cả hai đều rất ngạc nhiên.Hạnh phúc quá nhỉ.Là vợ của anh.Tổng cô ấy biết mà đến thai.Anh ta liền đắk lắk.Vợ.Xót xa em bé đến đây.Anh.Anh em.Lô tô.Chỉ ra và trở nên tồi tệ như thế.Anh có đáng là bố của con tôi không.Em nghe anh giải thích.Anh chỉ xem cô ta như con cờ trong tay thôi.Anh không có ý định sẽ có tang em nghĩ đâu.Cô ta thật nực cười cô như không tin vào tai mình.Một người đàn ông cô hết mực yêu thương bây giờ lại trở mặt nhanh như vậy sao của đảng.Nhầm không.Con cờ.Anh ta chỉ lợi dụng cô.Để đạt được mục đích rồi sao.Cũng thất vọng về anh.Người phụ nữ đó lại không cổ lên nói.Thế của việt hai.Anh giải thích đi.Cách thay đổi là sao vợ.Anh xin lỗi.Vì cô ta hết lần này đến lần khác.Dụ dỗ anh.Nên mới ra nông nỗi này.Anh thực sự không biết gì.Cái gì cơ.Đúng là đồ hèn.Không phải anh bản lĩnh lắm hay sao.Tìm câu đầu.Nước mắt cũng không rơi được nữa cô bàng hoàng ngồi giữa nền đất lạnh.Người phụ nữ nghe chồng mình phân minh liền nhảy vào như một con hổ cầu sẽ cô.Của ta năm laptop core.Vừa đánh vừa nguyền rủa.Mẹ kế.Rủ rê.Con đàn bà thối tha.Mày dám dụ dỗ chồng bà mày.Mày khóc trai đi thế sao.Hôm nay tao phải cho mày một bài học.Vừa chửi có tao vừa tát vào mặt cô.Tặng xe cầu thầy cô.Nhưng cũng không thèm phần mình chống trả.Có nỗi đau nào.Đau hơn.Khi bị người đàn ông kia phản bội chỉ trả bấy lâu nay.Ảnh cho chị xem cu như một con cờ trong tay.Anh ta đối xử tốt với cô.Là để thuận lợi cho công.Củ đậu quá ngu ngốc khi tin đồn người đàn ông này.Thầy cô bị đánh.Anh ta chỉ nhận vợ vài câu.Thôi vợ đừng về đi.Mặc kệ cô ta.Nghe thấy lỗi của anh ta.Cầu vồng mình đứng dậy.Cô giáo cho anh ta một cái tát.Sự khó khăn nói.Đồ hèn.Ảnh tay bị cô đánh.Tức quá anh ta nhếch miệng cười đểu.Nâng cẩm cù mà nói.Nay.Chỉ vì cô quá ngu thôi.Chuyện đã đến nước này.Tôi cũng nói cho cô biết luôn nhé.Thực ra.Tôi muốn tìm cô về.Đã đi làm việc giúp tôi cũng nghĩ.Tôi yêu thương cô thật.Cô quả tin người rồi đấy.Anh anh.Cô không ngờ đúng không.Nhưng mà đấy là sự thật đấy.Vợ của anh chả thấy như vậy.Chỉ thẳng tay vào mặt cô mà cảnh cáo.Con kia.Mày khôn hồn.Thì tránh xa chồng tao ra nếu còn vé.Thì đừng có trách tao.Hiểu chưa.Vừa nói cô ta vừa dí mạnh vào đầu của cô.Ảnh tao bây giờ đưa ra bộ mặt đều giả nhìn cô.Bộ vũ bài vợ bước ra về.Vỡ để thôi.Ảnh hứa sẽ bù đắp cho em.Hai người họ đã đi xa.Cô vẫn chưa hết bàng hoàng.Chuyện xảy ra vừa rồi có phải là thật không vậy sao.Anh cần là loại người đó sao.Ngủ dưới sàn ôm đầu cửa như điên như dại.Hóa ra từ bấy lâu nay cô đúng là một con cứ dối bị người ta lợi dụng.Thì mày cũng đã yêu anh ta còn cố gắng giữ gìn hạnh phúc cho anh ta.Nhưng bây giờ.Anh ta trở mặt với cô.Đến nỗi.Nhanh hơn cả cái chớp mắt.Bây giờ cô chỉ biết trách bản thân mình.Đã đặt niềm tin không đúng chỗ.Có lẽ anh ta nói đúng.Đặc công ngu.Là tô cô đã quá tin người.Khóc một hồi lâu cô lau nước mắt.Bây giờ cũng không còn gì mà hối tiếc nữa.Của ông bà.Thì thầm.Xin lỗi con.Xin lỗi còn nhiều lắm.Bởi vì con là con của mẹ.Bây giờ ngoài việc nuôi lớn hai đứa con của mình.Cô đơn giản lòng.Luôn ấp ủ sẽ có một ngày cô phải trả thù anh.Và lấy lại những thứ thuộc về cô.Vì yêu anh cho anh rất nhiều.Biết bao nhiêu là hợp đồng bao nhiêu là lợi ích.Thì mà anh chỉ xem cô như một con cờ.Để đạt được mục đích của mình.Hai năm sau.Đứa con gái của cô cũng tròn một tuổi.Cũng mày cục tí hiểu chuyện.Nên cũng rất yêu thương em.Sau khi sinh xong.Ku tin làm trong một tập đoàn lớn ở ngoại ô.Cô làm trợ lý cho tổng giám.Sau một thời gian làm việc.Của mới phát hiện công ty của anh.Và công ty mà cô đang làm việc.Là đối thủ cạnh tranh của nhau.Cô thắm vui mừng.Đây đúng là thời cơ để cô trả đũa anh.Cô chỉ làm ở công ty anh.Hơn một năm.Nhiệm với sự thông minh.Và bộ não nhạy bén của mình.Chỉ có nắm rất rõ điểm yếu và điểm mạnh của công ty anh.Và đây đúng là thế mạnh của cô.Cụ thẩm mỹ.Cuối cùng.Cũng có ngày hôm nay.Về phía anh.hai mươi lăm quà công việc chỉ chị.Một phần là do thiếu nhân lực.Một phần anh vừa làm hỏng hai cái hợp đồng.Có giá trị rất lớn công.Nên bị cấp trên chỉ trích.Gia đình anh thì lục.Cũng được cái tính chẳng hòa của anh.Vợ anh vì ghen tuông nên có lần cho người kéo đến dằn mặt công nhân viên trong công ty.Ấy vậy mà danh tiếng của công ty.Cũng bị ảnh hưởng rất nhiều.Khi biết được tình hình của anh hiện tại.Cô còn hy.Sẽ khiến cho anh mãi mãi không ngóc đầu lên được.Cô là người rất có tiềm năng.Nên việc đối phó với công ty của anh.Bây giờ không phải là chuyện quá khó khăn.Tôi quyết định tìm phép tổng giám.Trực tiếp thực hiện công việc này.Sau một tháng.Tìm hiểu tình hình của đối phương.Cuộc gọi cho người sang bên đó để làm việc.Với mục đích là thám tử.Đồng thời môi trường một vài nhân viên thân cạnh của anh.Để hỏi thông tin quan trọng.Cuối cùng ngày định mệnh ấy cũng đến.Công ty koh thắng một cách vui vẻ.Vì cái hợp đồng ký kết với công ty nước ngoài.Còn anh thì thất bại ê chề.Anh hầm hợp chibi.Chính cổ là người khiến hàng thấp.Ảnh bước đến trước mặt cổ.Ánh mắt rực lửa.Hai tay nắm lấy vai cổ phật.Hoa.Tại sao lại là có.Anh hỏi tại sao.Tại vì anh đáng bị như thế.Cô.Đây chính là cái giá.Mà anh phải trả.Vì anh đã chà đạp lên tình cảm của tôi.Khốn nạn.Anh nói tụi khốn kiếp sao.Đốm.Tôi là con người như thế đấy.Tôi muốn.Anh cả đời này.Không bao giờ ngóc đầu lên được.Anh hiểu chưa.Nội dung của cách mạng tay anh rồi bỏ đi.Bây giờ.Anh chỉ biết đứng chung rồi đấy.Hai tay nắm thành nắm đấm.Mắt đỏ ngầu.Anh đấm mạnh vào tường.Miệng không thôi lập bằng.Thế là mất.Mất hết tất cả rồi.Sau vụ việc lần này.Công ty chính thức sa thải.Ngày ngày anh chỉ biết mượn rượu mượn bia để giải sầu.Về nhà lúc nào cũng trong tình trạng say khướt.Vợ chồng thì thường xuyên cãi lộn.Trong một lần không giữ được bình tĩnh.Anh đã ra tay.Đánh vợ của mình.Vợ anh không chịu được.Miền quyết định đưa con về nhà ngoại.Cuộc sống của anh bây giờ.Thật là thảm hại.Khi thấy anh thê thảm như thế.Cứ ngỡ cuộc đời rất vui.Khi lật đổ được anh.Nhưng không.Khi cô nhìn vào đứa con gái vui vẻ cười đùa.Thì cô lại thấy chạnh lòng.Tìm cô lại nhói đau.Cụ thể thương con.Cô cũng không biết phải nói với con như thế nào.Cô lại khóc.Cuối cùng.Thì dù trong đau đớn của vẫn nghĩ phải anh.Trong mọi hoàn cảnh.Có điều không muốn anh đau khổ.Lo lắng.Khổ sở.Nhưng có lẽ.Cù trọng xoay.Cô đã sai khi đặt lòng tin nhầm chỗ vì anh mà cô trở nên nhẫn tâm như thế.Yêu trở lại ngô đến thế tình yêu như thế nào mới là đúng đấy.Quý vị và các bạn thân mến tâm ăn vừa mới gửi đến cho quý vị phần hai và cũng là phần kết thúc.Bộ truyện có tựa đề người đàn bà trong bóng tối và đúng những gì mà tâm an đã dự đoán từ tập một đúng không.Chàng trai của câu chuyện này của nhân vật.Xin được nói là cái anh chàng này đi đúng lại người yêu cô hoa này với mục đích.Là kéo cô ấy về để làm việc cho anh và mục đích rõ ràng rồi khi mà cô ấy mang bầu.Không muốn có hệ lụy về sau này.Nên anh ta muốn cô ấy phải.Phá bỏ cái đứa bé này đi.Vật tiếp tục trở về làm việc cho anh ta.Và đúng là cuối cùng.Thì cô ấy có thể trả thù được người đàn ông này.Nhưng mà đau khổ.Thì cứ đeo bám dai dẳng như thế.Câu cuối cùng cô ấy có hỏi là.Tình yêu như thế nào mới là đúng.Thì có câu trả lời rất đơn giản thôi.Đó chính là yêu một người độc thân một người làm cho mình vui vẻ.Không có liên quan gì dính dáng gì đến một gia đình nào khác.Là một người phụ nữ bản lĩnh.Thì không bao giờ yêu một người đàn ông đã có vợ.Và có câu chuyện này thì cứ bị có những cảm nhận như thế nào.Quý vị hãy bình luận ở dưới video này cho tao mà biết với nhé.Còn bây giờ thì cho phép ta làm gì mà trả tạm biệt quý.Chúc quý vị cần những ngày làm việc thật nhiều niềm vui và hạnh phúc.Xin chào và hẹn gặp lại. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com