Truyện Ngắn Thực Tế Yêu Anh Thay Vợ Anh Phần 7 Người Cũ Trở Về - Diễn đọc Tâm An

truyện ngắn thực tế yêu anh thay vợ anh phần 7 người cũ trở về - diễn đọc tâm an

Xin kính chào tất cả quý vị khán thính giả đang cùng nhau lắng nghe trên kênh đọc truyện bụi phố.Tâm anh rất vui khi được gặp lại tất cả mọi người trong buổi trưa ngày hôm nay chúng ta lại tiếp tục đồng hành cùng với tác giả võ anh.Bạn cùng nhau lắng nghe tập tiếp theo của bộ truyện.Yêu anh thay vợ anh.Có gì và bạn thân mềm sau khi kết thúc tập sáu của bộ truyện này.Chắc hẳn quý vị cũng nghĩ giống như tờ man.Là rất là đau lòng và thương xót.Cho hoàn cảnh của duy khi mà chứng kiến cái cảnh vợ mình lên giường với một người đàn ông khác.Ngày trước mắt của mình trái tim của anh đã bị đau đớn vô cùng nhưng lúc này thì anh đã được.Bàn ủi của như.Bạn đã về nhà như sinh sống.Câu chuyện sẽ như thế nào khi mà trong tập truyện ngày hôm nay người yêu cũ của như quay trở về vào.Hình ảnh với cô.Chuyện tình ngang trái đúng không ạ chúng ta hãy cùng nhau lắng nghe những tình tiết tiếp theo của câu chuyện nhé.Tao cái gì thằng chính tả phần mềm cũng như thường lệ sau khi lắng hết xong chuyện thì quý vị đừng quên ủng hộ tâm an bằng cách nào.Chia sẻ và bấm vào đăng ký kênh xin cảm ơn quý vị rất nhiều.Ngay bây giờ xin mời quý vị cùng đến với phần bảy của bộ truyện.Yêu anh thành vợ anh tác giả võ anh thơ qua giọng đọc của tam mao.Cửa phòng đóng lại tôn duy thờ và một.Mẹ nhóm tường trường cả ngọn núi của bốc hơi khỏi cơ thể của mình thì lại bị bắt gặp anh lúc.Kinh khủng mày mà đỗ như vẫn điềm tĩnh kiên trước tình hình không trở nên tệ đi đưa mắt nhìn.Bàn tay của mình anh tự nhủ có lẽ sau này phải cẩn thận hơn khi đứng trước mặt cô ấy.Nếu không muốn cả hai rơi đó rắc rối ngoài ý muốn giống như ngày hôm nay trong.Bên ngoài tôn duy đã cất bước.Thì thông phòng đỗ như phường nghe thư ký báo về một chuyện khiến cho cô vô cùng ngạc nhiên.Có một hàng đầu tư mới dành cho hòa hiệp sao của công ty nước ngoài nước.Đúng vậy thì giám đốc.Thông tin bất ngờ này vừa được báo lại nghe nói đó là tổng công ty bên mỹ.Người đứng đầu là tổng giám đốc người việt họ trương.Một chàng trai còn khá trẻ tuổi ạ họ trường tên đầy đủ của anh.Việc này thì phó giám đốc nói rằng thư ký riêng ở bên đó .Chưa thể tiết lộ danh tính của vị giám đốc này.Cũng như là các thông tin chi tiết về công ty của họ tại sao lại thế chứ họ lý.Đầu tư vào hoàng hiệp tại sao lại che giấu thông tin liệu có đáng tin hay không đây.Sự đầu tư này không đến nỗi mập mờ đâu giám đốc tôi nghe nói rằng giám đốc bảo rằng tổng giám.Họ chương này sẽ về việt nam trong ngày mai và ngày ấy muốn gặp trực tiếp giám đốc để bàn bạc.Lưỡng hơn tôi hiểu rồi tôi hỏi rõ lại phó giám đốc xem sao nhé.Tổng thư ký cúi đầu sau đó rồi phòng còn lại một mình.Cô đang những ngón tay vào nhau khi tựa cằm lên mu bàn tay của mình đôi mắt hướng vào không trung.Đẩy suy nghĩ bản thân của cô đang đau đầu với vấn đề tài chính của hoàng hiệp nay bất thình lình.Nhận tin rằng có một tổng công ty bên mỹ có ý đầu tư cho công ty lại là chàng trai người.Kỳ lạ chứ dường như anh ta chưa muốn cô biết rõ về mình nên không cung cấp thêm.Thông tin cá nhân cũng như là quy mô công ty bên đó đàn bò chốc lát cô liền nói.Điện thoại bàn.Yêu cầu thư ký gọi phó giám đốc đến buổi chiều đỗ như rời phòng giám đốc sớm.Mỗi ngày nói chuyện với thực tế xong cuộc cất bước vừa băng qua những dãy hành lang vắng vẻ.Vừa suy nghĩ cuộc nói chuyện với phó giám đốc không giúp cô có thêm thông tin gì w.Tổng giám đốc bí ẩn kia riêng có một điều làm cho cô không khỏi bận tâm.Thủ thực tôi cũng lo ngại trước điều lạ lùng này nhưng người thư ký đó.Nói rằng tổng giám đốc của chúng tôi rất muốn đầu tư cho hoàng hiệp.Vì giám đốc đỗ như.Là người quen biết đặc biệt của ngày ấy.Khi nghe vị phó giám đốc thuật lại câu nói đó.Cô mới tròn xe mất kinh.Người quen đặc biệt.Nghĩa là gì.Vị tổng giám đốc này.Quen biết với cô sao.Có khi nào đấy là người quen cũ của bố mẹ cô ngày xưa.Và bây giờ khi nghe tin hoàng hiệp gặp khó khăn.Nên muốn giúp đỡ cô .Càng nghĩ càng cảm thấy tò mò.Rốt cuộc anh ta là ai.Đỗ như chán lắm.Những nghĩ kỹ nếu là tổng công ty đó thực sự muốn đầu tư cho hoàng hiệp.Thì đây là một cơ hội rất tốt.Còn vấn đề người kia là ai.Chỉ cần chờ đến khi hai bên gặp mặt.Thì cô sẽ được biết.Đang nghĩ ngợi miên man khi có thoáng giật mình bởi nghe một tiếng gọi lớn.Giám đốc cẩn thận.Đỗ như xoay qua vì nhận ra rằng đó là giọng nói của thanh duy.Và cũng cùng lúc đó.Đôi giày cao gót vừa bước hụt một cái.Hóa ra là bị lâu đấy mà cô không để ý phía trước đang là một cầu thang.Những lúc phát hiện ra thì đã quá trễ.Tiếng gọi từ tôn duy không kịp.Giúp cô thoát khỏi cái cú trượt ngã kìa.Cô cảm nhận rõ cơ thể của mình đang nghiêng dần.Theo lực hút của trái đất.Về phía của tôn duy.Ảnh hot hải chạy đến.Với ý định cứu giúp cổ.Khi đó hẳn họ đều nghĩ.Sẽ có một cú ngã đẩy ra.Thì những bất ngờ thay một bóng dáng mau chóng xuất hiện.Bạc bịp đỡ lấy cổ.Sự việc diễn ra quá nhanh.Đến lúc hoàn hồn thì cô phát hiện mình đang nằm trong vòng tay của một chàng trai.Nghe tiếng thở hổn hển bên tay.Cô liền quay qua.Cái nhìn lập tức đứng yên phản chiếu hình ảnh một gương mặt vô cùng thân thuộc.Thậm chí đôi mắt bờ môi ấy đã từng sở ấm trái tim yếu ớt của cô.Chồng suốt hai năm qua.Nói về chàng trai kia.Khi bắt gặp về mặt kinh ngạc trên khuôn mặt đáng yêu ấy.Anh liền tiếp đặt vòng tay hơn đồng thời nói thật to.Đỗ như.Anh trở về rồi.Bất ngờ quá đỗi.Cô chỉ biết để mặc anh ôm riết lấy mình.Với niềm vui khôn tả.Chẳng riêng gì cô.Ngay cả tên gì cũng đứng bất động trên bậc thang và chứng kiến cái cảnh chàng trai xa lạ kia.Đang giữ chặt lấy cô.Nhiều đang giữ một báo.Mặc dù đã mấy phút trôi qua.Nhưng cô vẫn không nói được lời nào với chàng trai ngồi phía đối diện.Hẳn là việc quá bất ngờ.Chẳng phải.Gương mặt góc cạnh ấy.Vầng trán cao ấy.Cùng với ánh mắt và nụ cười tươi sáng ấy.Cứ ngỡ không bao giờ còn được thấy.Vậy mà ngay lúc này.Anh đang ở ngay trước mặt của cô.Nó giống như một phép màu.Bà bầu cái ngày chia tay đó.Cô đã từng mong muốn.Nó hãy xuất hiện.Trường tân.Chàng trai ba năm trước.Khi đứng dưới cơn mưa đã lúng túng và lời với đỗ như rằng.Làm bạn gái anh nhé.Và cũng chính vào một ngày đầu mùa hạ cách đây mười lăm lại khiến trái tim của cô bị tổn thương.Bởi từ.Chúng ta chia tay thôi.Tại sao bây giờ anh lại có mặt tại nơi này.Lại còn với dáng vẻ sang trọng và uy quyền hơn xưa.Cứ như thế.Đây không còn là chàng sinh viên vừa tốt nghiệp ra trường.Bao nhiêu ý nghĩ mông lung cấp bò đây.Khiến cho cô chỉ biết ngồi thử ra.Mãi một lúc sau.Mấy ngày trường tần cấp tiến.Em làm sao thế.Em thấy mày đâu à.Em ổn.Tự nhiên là rõ quá ngạc nhiên.Khi gặp anh tại công ty hoàng hiệp thôi.Em còn trách anh à.Chuyện quà rồi.Hỏi những điều này còn ý nghĩa gì chứ.Nhưng.Anh thấy em đã khác trước.Từ ngày anh đi.Bao nhiêu chuyện không hay xảy ra.Miền bắc buộc em phải thay đổi thôi.Cái chết của mẹ em.Và tình hình công ty hòa hiệp.Ảnh biết trước vì vậy anh mới cấp tốc trở về để gặp em đây.Chồng cái nhìn dịu dàng của trường tân.Cổ tự dưng im lặng.Đứng phía sau nữ giám đốc trẻ tuổi này.Tôn duy nãy giờ vẫn không rời mắt khỏi chàng trai tuổi trẻ.Bản lịch thiệp sang trọng kia.Vừa rồi anh có nghe đổ như gọi anh ta bằng cái tên trương tân.Hình như từ trước tới giờ.Trong những cuộc nói chuyện giữa anh và đỗ như.Trước khi nào xuất hiện hai từ này.Đây là lý do.Mà anh không tài nào đoán được.Mối quan hệ của hai người họ là gì.Anh trai.Không.Các công ty này ai cũng biết vợ chồng giám đốc đỗ.Chỉ có duy nhất một cô con gái.Họ hàng như.Lần trước anh nhớ rằng.Câu nói không mấy thằng tiếp với họ hàng.Vậy chỉ có thể là bạn bè.Nhưng tôn duy trong cách cách hỏi han ân cần.Cùng với sự trìu mến này.Thì chứng tỏ.Tình cảm không phải dừng ở mức bạn bè.Trong đầu của anh vang lên câu hỏi.Anh ta là ai nhỉ.Còn đôi mắt của anh.Thì cứ nhìn theo bàn tay của trương tân đang giết nhẹ bờ vai mỏng manh của đỗ như.Anh về nước gặp em.Thế còn bố anh thì sao.Trường tân toàn trả lời.Chị đưa mắt nhìn qua còn gì đang đứng với dáng vẻ trầm tư.Liền quay qua hỏi người bạn gái cũ.Nãy giờ anh mày nói chuyện.Anh không để ý.Đây là phó giám đốc của công ty.Lần thứ hai chương trình đại chiến đỗ nhưng buồn cười.Liền nhìn sang tôn duy.Cũng đang mang cái biểu hiện nóng đến khó xử.Cô trộm nghĩ.Chú hơi quá rồi.Được cho lên.Làm phó giám đốc của hoàng hiệp.Chú à không.Anh ấy chỉ là nhân viên phòng kế toán thôi.Là nhân viên thôi sao.Trường tầng nói xong tình yêu mày.Đức thì tôn duy hiểu ý liền đáp ứng.Lúc nãy tôi thấy giám đốc bị ngã lên là lại xem cô ấy có bị thương gì không.Bây giờ tình hình chắc ổn rồi.Tôi tìm phép à.Đỗ như cũng hiểu rằng anh không muốn để lộ thân phận.Giữa họ cho trường cần biết.Nên đọc truyện cứ nhiều vậy.Bởi chỉ là một nhân viên kế toán.Mà lại đứng bên cạnh giám đốc.Chẳng khác gì thư ký tiền.Còn lắng nghe toàn bộ cuộc trò chuyện mất thiết nãy giờ.Thì có vẻ như không được hợp lệ cho lắm.Tên gì cúi đầu chào đỗ như.Đồng thời xoay lưng bước đi.Đi được vài bữa.Anh đang nghe trường cần cất tiếng đề nghị.Muốn cùng với đỗ như.Dùng bữa tối.Để cả hai có thời gian tiếp tục nói chuyện.Về những điều còn đang dang dở.Hiển nhiên.Cô đã đồng ý.Đi ra ngoài và đóng cửa lại.Tuần gì bất xác nhận ra rằng.Lòng mình có đôi chút nặng nề.Lời đồng ý mau chóng tử cung.Chẳng hiểu tại sao lại kéo lòng của anh chủ xuống.Bạn thêm điều thắc mắc.Anh chàng trương tân đó.Rốt cuộc là ai.Mối quan hệ ra sao với đỗ như đây.Lại càng khiến cho sự nặng trĩu ấy thêm tầng.Đừng nghĩ ngợi vẩn vơ.Cười gì gãi đầu sản xuất.Lý do gì bản thân lại quan tâm nhiều đến chuyện đó.Kể từ lúc nào anh bắt đầu để tâm đến những chuyện.Liên quan đến cô.Tự thấy khó hiểu với chính mình.Anh thở dài.Cùng lúc đó có hai đồng nghiệp nam từ xa đi lại khoát tay nói cười vui vẻ với nhau.Nhạc thế còn gì đứng tần ngần ở cầu thang.Tìm một người mới lên tiếng.Này này.Đi nhậu không.Thế có người không.Tôi là một người chồng mẫu mực à.Tuần gì khẽ lườm thằng đồng nghiệp tám chiều mình.Mà anh nói đúng.Anh ít khi tham gia mấy cuộc chơi bời này.Nhưng hiện giờ các công ty còn chưa biết chuyển anh và vợ sắp ly hôn.Đền cứ đem ra chọc phá tiểu cần.Nếu như tình hình.Thì chắc là.Anh đã từ chối rồi.Tuy nhiên nghĩ đến chuyện có mỗi mình về nhà.Nên.Đảng đã quyết định đi theo.Thôi được rồi.Đêm nay tôi đi nhậu xả láng cho mấy cậu coi.Được thì hai ảnh đồng nghiệp nhìn nhau ngạc nhiên.Gọi theo bóng dáng của tồn gì bước nhanh xuống cầu thang.Họ tử ngục.Thầy.Hôm nay anh ta giận dỗi vợ điều gì nhỉ.Lúc này thì đỗ như cùng với trương tân đang dùng bữa tối ở một nhà hàng sang trọng.Sau khi xem xong thực đơn và gọi món.Chương trình nhiều qua cô.Như đang chăm chú quan sát thành phố về đêm.Qua tấm kính lớn của tòa nhà.Nếu như em thấy không vừa lòng điều gì.Em cứ nói với anh.Nơi này đẹp thế này.Có cái gì mà không vừa lòng chứ.Anh luôn là người biết em thích gì.Vì vậy chẳng bao giờ làm em vẫn ý.Cũng phải.Dù sao thì anh cũng phục vụ bản thân mình.Xuất bản làm quà.Đã làm hài lòng cô chủ đỗ danh giá và kiêu ngạo.Khó chịu nữa chứ.Ai nói anh là em khó chịu.Đỗ như trợn tròn mắt rồi bạn môi.Vợ sắp về dấm chứ giận dỗi.Hành động y hệt những khoảng thời gian trước.Lúc cả hai vẫn đang còn yêu nhau.Trường tầm bật cười.Dù khi đó anh luôn tìm cách lo lắng dỗ dành cơn giận từ người bạn gái.Anh chưa cho em biết.Vì sao anh lại về nước lúc này.Đỗ như này.Anh xin lỗi vì đã chia tay em một cách vội vàng như vậy.Lúc đó vì sự thúc ép từ bố mẹ.Anh chẳng kịp suy nghĩ được nhiều.Em nói rồi mà.Chuyện qua rồi.Anh đừng nhắc lại làm gì nữa.Không.Với anh thì nói chưa qua.Đỗ như tròn xe mát trước câu nói có phần mạnh mẽ từ trường.Đôi mắt của anh tự nhiên kiên quyết là thường.Bố anh mất rồi.Sau khi gia đình sang mỹ đúng hai tháng.Ông mất đột ngột.Mất vì bị nhồi máu cơ tim.Bảo anh.Con trai duy nhất của ông phải nối nghiệp bố.Ngồi lên chiếc ghế tổng giám đốc của công ty.Dù chỉ vừa tốt nghiệp ra trường mười lăm.Thời gian qua là khoảng thời gian khó khăn nhất.Anh từng đối mặt.Có thể.Điều hành công ty ổn định.May mắn là hơn mười năm.Mọi thứ mới dần ổn định và tốt hơn.Lắng nghe những lời trầm đều tựa anh chàng họ trương.Đỗ như vẫn còn thấy bất ngờ.Cô cô nghĩ rằng suốt một năm qua.Anh đã mất bố.Lại còn phải gánh vác trách nhiệm.Với chuỗi công ty quy mô lớn do bố mình sáng lập.Chuyện đời thật là.Tóc cô và anh đều gặp một nỗi đau giống nhau như vậy chứ.Chỉ khác rằng.Trường trần có năng lực tài giỏi hơn cô.Trở thành trụ cột vững chắc cho cơ nghiệp của gia đình.Rồi anh lại tiếp tục.Anh nghe tin chuyện mà em qua đời.Hoàng hiệp lại bị tai tiếng về sản phẩm mới.Vì vậy anh sắp xếp công việc bên mỹ song.Về nước gặp em đây.Em đừng lo.Ảnh thể giúp em.Công ty của anh.Tại đầu tư vào hoàng.Được thủy đỗ như quỳnh nhạc.Bây giờ mới phát hiện ra một chuyện.À.Thịt gà bị tổng giám đốc họ trường bền mỹ.Chính là anh à.Nhận được cái gật đầu từ đối phương.Đỗ như bất động.Chốc lát liền lắc đầu nói.Em biết là anh tốt với em.Nhưng để chuyển từ ảnh hưởng đến chuyện công thế này.Không hay tí nào.Điều đầu tư cho hoàng hiệp.Biết đâu lại gặp rủi ro.Ai đã quyết định rồi.Nhất định anh giúp em vượt qua giai đoạn khó khăn này.Nếu là do anh cảm thấy anh này với em về chuyện cũ.Thì anh đừng để tâm.Bây giờ anh về nước vì em.Chúng ta trở thành bạn bè.Như vậy.Status lắm rồi.Anh chưa từng nói rằng anh muốn trở thành bạn bè với em.Đỗ như à.Quay lại với anh nhé.Chồng cái nhìn da diết từ người bạn trai cũ.Cuộc khoản trước mắt.Cô thoáng giật mình khi chuông điện thoại reo lên.Một cách nhẹ nhàng.Có thể rút tay ra khỏi cái nắm tay đầy mạnh mẽ từ trường tân.Chồng lúc lấy điện thoại ra lòng cô thầm cảm ơn người vừa gọi đến.Vì đã giải vây cho mình.Trước cái tình huống khó xử này.Vốn dĩ cô chẳng thể nào cho anh một câu trả lời thỏa đáng.Đôi mắt của komentar tin đang cháy sáng trên màn hình cảm ứng.Là tôn duy.Sao linh nghiệm thế này nhỉ.Trương tân vừa ngồi lời.Cô hãy quay lại với anh.Thì đúng lúc tồn gì gọi điện đến.Tổ sửa giọng bình tĩnh.Tả bắt máy.Alo tôi nghe đây.Chú gọi có chuyện gì thế.Rất lời.Cô chưa kịp nghe tồn gì đáp lại.Thì là một số âm thanh cười nói ồn ào ở bên kia đập vào tay của cô.Anh chàng đang ở đâu mà không gian xung quanh ẩm ý nghĩa.Đúng lúc này.Giọng của thanh duy cất lên nghe đầy sảng khoái của vui vẻ.Xin chào giám đốc đỗ.Tôi là tôn gì đây.Tìm lỗi.Gọi điện làm phiền.Nhưng tôi muốn nói với cô là tối nay tôi không về nhà.Rốt cuộc thì chuyện gì đang diễn ra thế này.Đỗ nhìn khác cầu mày.Cái vòng làm bằng mấy.Cách cách xưng hô kỳ lạ từ anh nữa.Tìm hiểu hỏi anh.Nay.Chú đang ở đâu đấy chú đang làm gì đấy.Tôi đi làm vài chén với đồng nghiệp đấy mà.Thảo nào mà chú không về nhà tối nay.Chú định đi nhậu cả đêm đấy à.Cô đang dùng bữa với anh chàng trẻ tuổi bánh bao kia chứ gì.Chắc chắn là anh ta.Sẽ đưa cô về tận nhà.Nhớ mai anh ta thấy tôi ở chung nhà với cô.Thì không hay đâu.Tối qua nhà người bạn ngủ nhờ.Với lại tối nay.Tôi muốn nhậu xa lánh một lần.Nghe tiếng cười khanh khách của hồng duy.Cô có cảm giác hôm nay anh hơi khác lạ.Nén tiếng thở tài.Cô tiếp tục nói.Chú xài quá rồi.Bên kia đầu dây tôn duy tháng im lặng.Căn bản thân cũng nhận ra rằng.Mình uống quá nhiều so với dự định lúc đầu.Không hiểu lý do gì mà vừa ngồi xuống ghế.Anh ở cổ thụ ở ngực hết bao nhiêu là li bia.Mặt đảm đồng nghiệp ca hát.Nói cười ở mỹ.Ảnh chế thu mình vào một góc và uống mệt mày.Tiếp đến.Với đầu óc lần lần.Anh đã rút điện thoại ra và gọi cho cô.Cái lý do báo rằng mình sẽ không về nhà đêm nay chỉ là phụ.Cái chính là tự nhiên.Anh muốn được nghe giọng của cô.Mặc dù anh biết.Lúc này cô đang dùng bữa tối với chàng trai đó.Alo.Alo.Chú có nghe tôi nói không đấy.Chất giọng lo lắng kia giúp cho anh thực tình.Anh cúi đầu xuống bài dây để tỉnh táo hơn.Ai muốn đáp lời cô.Thì nhưng có một điều khác cứ thôi thúc anh.Nó mạnh mẽ đến mức.Những từ ngữ đó đã nhanh chóng thoát ra khỏi bờ môi.Trước khi anh kịp nhận thức mong muốn của bản thân.Anh chàng chiều nay gặp cô.Có quan hệ gì với cô thế.Chợt nhiên tim của anh đập nhanh trong lúc chờ câu trả lời.Âm thanh thịnh thịnh.Các giao tử lồng ngực.Bỗng dưng làm cho anh tỉnh táo kỳ lạ.Đầu dây bên kia đã im lặng một thoáng.Là đỗ như đang suy nghĩ.Hay là đang phân vân điều gì.Anh ấy tên là trương tấn.Là bạn trai cũ của tôi.Hình như tôn duy đã bắt động vào cái khoảnh khắc nghe rõ ba từ bạn trai cũ với chất lỏng thì.Thầm của đỗ như anh không hiểu vì sao tim của mình không đập nhanh nữa mà trở nên nặng nề.Hết như ai đó vừa dùng dây kéo chủ nó xuống bật giáp anh nghĩ nên kết thúc.Cuộc đối thoại này tôi biết rồi thôi tôi cúp máy đây ngày mai.Của công ty chỉ cần nghe tiếng từ đối phương là tôn duy.Bấm nút kết thúc cuộc gọi làm nhẹ chữ điện thoại lên ghế nhé anh lại cầm một ly bia lên và uống hết.Đặt mạch li lên bàn anh chàng là người ra sau tổ tự lên thành ghế.Mình lỡ tay tháo lỏng cái cà vạt gác tay che ngang tầm mắt miệng anh lẩm bẩm.Bạn trẻ cũng mối quan hệ thân thiết còn hơn cả mình nghĩ.Chiếc xe hơi chạy vào sân vườn nhà họ đỗ trường tân nhanh chóng xuống mời.Còn tôi thì mỉm cười cảm ơn anh về bữa tối quan sát khu vườn rộng chìm trong đêm tối.Với những ánh sáng led tòa ra từ chùm đèn cổ ai nhận ra rằng nơi đây chẳng thay đổi gì.So với một năm trước suốt bao năm yêu nhau.Anh và cô luôn trao nhau cái ôm nó vẫn âm thầm trước cổng ngôi nhà này bởi vì hai bên gia đình không.Thỏa thuận theo bóng dáng của cô bước chậm rãi trường tầng mới cất tiếng hỏi.Anh chờ câu trả lời của em đấy.Bộ chớp nhẹ hàng mi khi trông nụ cười dịu dàng đó trường tầm chúc cô ngủ.Ngon sau đó thì bảo trong xe hơi từ chạy đi người giúp việc đóng cổng lại khu vườn lại.Chỉ còn nghe tiếng bước chân chịu nặng của cô gái này.Với tay bật đèn cô đi vào phòng thả vị người xuống giường mệt mỏi cho một ngày dài.Những chuyện bất ngờ xảy ra sự trở về của trường tân khiến cô thực sự chẳng bao.Nói tới vào ngày chia tay cô nhìn theo bóng dáng bước đi không ngoái lại một lần.Lòng đau đớn hiểu rằng mọi thứ đã kết thúc.Vậy vậy mà một trăm năm mươi điện thoại không thư tử hỏi han anh lại đột ngột.Chẳng những thế còn muốn cả hai quay lại với nhau như ngày xưa.Giá mà anh về nước sớm hơn một chút giá mà anh xuất hiện trước mặt cô trước khi cái bản hợp đồng.Ngoại tình kia được lập thì chắc chắn rằng cô sẽ gật đầu đồng ý chẳng mày mày.Mà tao tưởng.Đỗ như ngồi dậy.Rời khỏi phòng.Bạn đi qua phòng bên cạnh.Cánh cửa đóng im lìm.Không có ai ở trong đó.Của áp tay lên cửa rồi khẽ nhắm.Chẳng có bất kỳ âm thanh nào.Bạn hãy tồn gì nói rằng anh sẽ không về nhà tối nay.Cô hiểu rõ.Chính còn người trong căn phòng này.Là lý do khiến cho cô.Không thể cho chương tân một câu trả lời.Mà anh đang hy vọng.Mối liên kết giữa cô và người đàn ông đó đã bắt đầu vào cách nhà bà hợp đồng ngoại tình thiết bị.Bao nhiêu lần qua đêm.Những kỉ niệm vui buồn.Cả giận hờn đau đớn.Làm sao có thể xem như chưa từng có.Thử mà trường cần đánh.Chính là thân thể.Lẫn trái tim của cô.Khi mà giờ đây hai thứ này.Điều đã thuộc về tôn duy.Những điều khiến cho đỡ nhưng khổ tâm nhất.Là liệu xanh.Hiện tại.Cô có vị trí gì trong lòng của tôn duy.Đã có chút gì thay đổi chưa.Hay vẫn như trước đây.Thiết nghĩ.Đây hẳn là một đêm rất dài đối với cô.Với những trăn trở.Cùng với sự rối bời trong lòng.Thập chỉ biết đâu.Cải lương tân.Bản tôn duy.Cũng như thế.Sáng sớm hôm sau bước vào công ty.Phương vy cảm thấy cả người nặng như chì.Đầu thì đau.Cơn say đêm qua vẫn còn chính choáng.Anh không ngờ mình lại uống nhiều đến như vậy.Ai chẳng nhớ được mình đã rời khỏi cuộc nhiều ấy bằng cách gì.Chỉnh ngày tháng đồng nghiệp kể lại.Làm vất vả lắm mấy điều anh về đến nhà cậu ta.Tôn gì tự ngủ.Lần sau sẽ không khùng điên.Mặc uống nhiều chết như vậy nữa.Có lẽ đây là lần đầu tiên anh say bí tỉ đến như vậy.Vừa bước ra khỏi thang máy anh tình cờ nhìn thấy đỗ như ở phía xa.Toàn bước đến gọi.Thì anh thử lại bởi vì bắt gặp trương tân đang đi bên cạnh cô.Cả hai đang bàn chuyện gì đó rất quan trọng.Nhưng tiếp đến lại cười với nhau.Bàn tay vừa đưa lên.Liền nắm chặt.Ngay cả đồi mồi sắp phát ra một cái tên.Cũng mím chặt lại.Ảnh khiên hiếp người sát vào góc khuất của hành lang để hai người họ không thể phát hiện ra rằng.Mình đang đứng ở đây.Tôn gì đứng yên.Suýt thì quên mất ở đây bên cạnh cô đã xuất hiện một người.Đó chính là bạn trai cũ.Vợ chồng cách ăn mặc ấy.Cũng dễ dàng đoán ra rằng.Anh ta.Không phải hạn tầm thường.Tuần gì thiết nghĩ.Bản thân chẳng còn lý do gì.Để mà bám theo đỗ như.Thời gian trước cô chỉ một thân một mình.Nhưng ở đây có thêm đồng minh mới.Thì tốt hơn.Ảnh đi theo được thì ích gì.Hiểu mình đừng lên mặt dài.Anh cần phải nhớ rằng vị trí của mình đang ở đâu.Một nhân viên kế toán không hơn không kém.Sau đó anh cất bước.Tâm trạng của anh.Cảm thấy rất tồi tệ.Trong khi đó một cuộc ký kết bất ngờ đang diễn ra giữa trường tây.Tổng giám đốc lioa.Bà chỗ như giám đốc của hoàng hiệp.Ban điều hành công ty không ngừng quan sát cuộc thương thảo đầy hy vọng này.Phải nói rằng.Kể từ khi đổi như kế nhiệm chức giám.Thì họ liên tục đón nhận những bất ngờ chẳng thể nào đoán được.Vi khuẩn của đỗ như.Cô đồng ý chấp nhận sự đầu tư của lao là vì hiểu rõ.Của muốn ngăn cản trường tân.Thì cũng vô ích.Yêu nhau ba năm.Cô hiểu rõ tính của anh.Đã quyết thì tuyệt đối không thay đổi.Với tình hình trước mắt.Cô muốn trần hoàng hiệp một nguồn vốn để bắt đầu lại.Đến đây có thể xem là một cơ hội rất tốt.Nhưng hiển nhiên.Cô dạy không dựa dẫm vào tình cảm của trường tân.Những gì đã vay mượn anh hôm nay nhất định sẽ trả lại đầy đủ không thiếu một đồng.Đó là lời hứa mà cô buộc mình.Phải thực hiện.Giờ nghỉ trưa.Tuần gì cũng với đồng nghiệp đi xuống căng tin.Trong lúc lấy phần cơm của mình nghe một anh đồng nghiệp nam ở phòng kinh doanh nói với bà.Phải nói.Là giám đốc đỗ của chúng ta cực kỳ may mắn nhé.Công ty đang thiếu vốn nghiêm trọng như vậy đúng một cái chẳng rõ đâu ra một ông tổng giám đốc.Sẵn sàng chia một số tiền trong thẻ nhỏ.Để đầu tư vào đấy.Thì bởi vậy mới nói.Chắc chắn là mối quan hệ của họ không bình thường.Cái đấy thì chả biết được.Nhưng mà dài như nhé.Lần này hợp tác.Hai người tiến tới mối quan hệ sâu xa hơn.Chả có cái gì khó hiểu.Tao còn trẻ.Gia thế của tiểu đổ tương lai cũng sáng lạn.Chồng cũng xứng đôi vừa lứa.Trong khi hai anh chàng kia đang bàn tán sôi nổi.Thì phía sau tôn duy lại bắt đầu chìm trong những món suy nghĩ mông lung.Đúng như anh dự đoán.Tổng giám đốc trẻ tuổi họ chưa lấy về nước.Làm gì có lý do.Giúp đỡ bạn gái cũ.Vượt qua được cơn khốn khó hiện tại.Hóa ra là anh ta chấp nhận bằng nguồn vốn mới cho hoàng hiệp.Mặc dù biết khả năng thu lại lợi nhuận.Tổng mức khá thấp.Chứng tỏ.Tình cảm anh dành cho cô không phải là ít.Liệu ra ngoài vấn đề đầu tư ra.Trương tân còn mong muốn tỉa cô gái này.Phim tình cảm.Mối quan hệ chẳng hạn.Tuần gì thực tình.Khi có giọng nói phía sau vang lên.Nhà thuốc ruột đầy khó chịu.Thì ra nãy giờ do mày suy nghĩ.Đây là đứng ngây ra khá lâu trước quầy thức ăn.Đến nỗi nhân viên phụ bếp đang chờ được yêu cầu lấy món ăn mới.Hướng mắt nhìn anh bực bội.Chiều tàn sở.Quần gì dọn dẹp hồ sơ.Chào kế toán trưởng rồi rời khỏi phòng.Vừa bước vào tháng mấy.Anh đã kinh ngạc bởi trong cảnh chỗ như ngồi thụp xuống.Hai bàn tay giết vải áo trước ngực.Gương mặt nhăn nhó.Bài tiếng thở nghe đứt quãng.Chứng tỏ cô đang gặp vấn đề về sức khỏe.Buồn trời tập dài.Buồn gì suốt tháng đỡ lấy cô.Có bị làm sao cái này đỗ như.Có bị đau tim à.Tự nhiên.Tìm tuổi bị nhói.Hàng trăm mấy ngày qua tôi làm việc căng thẳng.Có đúng là.Tôi dặn đi dặn lại bao nhiêu lần rồi.Có phải biết giữ sức khỏe cho mình chứ.Lỡ xảy ra chuyện gì bất trắc.Thì tôi biết làm sao.Tòa tiếng đã đời sau xuôi duy chợt khựng lại bởi phát hiện bản thân mình vừa lỡ lời.Là điều không nên.Ngay cả cô cũng nhìn anh.Giữ mày khó hiểu.Tự nhủ.Phải bình tĩnh hơn.Anh chàng liền khéo léo đỡ lời.Ý tôi là nếu giám đốc.Có mà xảy ra chuyện gì.Thì công ty và hàng ngày liên viên như tôi phải làm sao.Bị thất nghiệp à.Hẳn là vì đang quá mệt.Mềm cổ ngay bây giờ lại không hề phát hiện ra câu nói dối chữ nửa kia mà chỉ cười vì.Đúng rồi châu đúng là biết suy nghĩ trước sau.Thôi cô đừng nói gì.Bây giờ.Tôi đưa cô đến bệnh viện nhé.Không cần đâu.Chỉ là do mệt quá thôi.Tôi về nhà nghỉ ngơi chắc là khỏe lại ngay.Chủ để ý giúp tôi.Đừng để người trong công ty thấy nhá.Kẻ họ lại lo lắng.Chưa cái thái độ kiên quyết ấy.Quần gì chẳng thể làm gì khác ngoài việc đành nghe theo.Thang máy xuống tầng trệt.Cửa mở ra đưa mắt nhìn xung quanh.Không có ai ngoài nhân viên tiếp tân đang bận làm việc.Ảnh màu trắng chỉ đỗ như đi ra ngoài.Lúc cả hai vừa tao khỏi công ty.Thì đúng lúc ở bên trong.Chương trình cùng với thư ký riêng bước xuống cầu thang.Và dĩ nhiên anh chàng đã kịp trông thấy đỗ như mây trắng phải kỳ lạ.Cùng với một người đàn ông đi về phía chiếc xe hơi.Rất nhanh.Anh nhận ra đó chính là người đàn ông.Mình đã gặp vào chiều hôm qua.Về đến nhà tuấn duy tức tốc đưa đỗ như lên phòng nghỉ ngơi.Uống thuốc dòng suối cô nhẹ nhàng nằm xuống giường.Cái cảm giác đã dễ chịu hơn.Thấy anh đứng cạnh giường sắc mặt hơi tái đi vì lo lắng.Chủ yên tâm đi tôi ngủ một giấc.Ngày mai sức khỏe ngay ấy mà.Chú về phòng đi.Những cái ảnh uống đấy.Tôi biết rồi.Tôi muốn chờ con ngủ xong.Tao đó tôi mới đi.Đỗ như vừa mỉm cười.Vừa nén tiếng thở dài.Dàn trông chú này thật.Mới ba mươi tuổi thôi.Mà chuyện gì cũng lo lắng thái quá.Những vốn biết rõ tính anh cố chấp.Chẳng kém mình.Nhìn cô cứ để anh đứng đó nhìn mình dần chìm vào giấc ngủ.ba bản thân cũng nhận ra rằng.Cô cảm thấy an tâm hơn khi có anh ở đây.Đỗ như vẻ như đã ngủ rồi còn gì mới cúi xuống kéo chăn.Đắp qua ngược cho cô để giữ ấm.Tuổi đưa tay khẽ vuốt nhẹ mái tóc của cô.Lặng lẽ nhìn cô thêm chốc lát.Ảnh mới tắt đèn và rời phòng.Đi mình sẽ đi tắm cho mát mẻ.Sau đó mới dùng bữa tối.Anh vừa gãi đầu thở dài thườn thượt.Đi về phía phòng tắm.Làm xong anh bước ra cùng với cái khăn vắt trên đầu.Nước từ những sợi tóc.Chồng tổng rồi xuống vai áo.Còn chưa kịp lau khô thì anh ngạc nhiên.Khi cô hầu đang đứng trước cửa phòng đỗ như.Bảng gõ cửa liên tục.Lập tức bước đến anh hỏi.Có chuyện gì thế.Để cho cô ấy nghỉ ngơi.Nhưng anh xui à.Có một vị khách.Muốn gặp cô chủ.Khách.Là ai.Cô cứ nói họ rằng ngày mai đến.Bây giờ cô ấy vừa mới ngủ được một tí thôi.Cô hầu toàn trả lời thêm thì đúng lúc một chất giọng nam khá chậm cất liền ngay phía sau lưng của cô.Đứng ngay vị trí cầu thang đang bước lên.Là tôi.Trường tân.Cả hai cùng quay qua.Vừa lúc trường tần đã đặt chân lên hành lang đồng thời bỏ hai tay vào túi quần.Đứng thằng người và hướng ánh mắt nghiêm túc vào tôn duy.Người đàn ông chẳng rõ lý do gì.Lại có mặt tại nhà của họ đỗ ngay lúc này.Về phía tôn gì.Sự xuất hiện đột ngột của anh chàng họ trương.Lại khiến cho anh thoáng bất động.Bởi vì quá bất ngờ.Phải giải thích làm sao đây.Anh đang đứng trước phòng của đỗ như.Lại còn mặc mỗi chiếc áo thun với quần đùi đen.Dù có nói dối thế nào cũng vô ích.Vốn dĩ chưa phải lúc.Cho trường cần biết về mối quan hệ của hai người.Bình thường là người ứng phó nhanh nhẹn.Ấy vậy mà lúc này.Tôn gì chỉ biết đào mắt khó xử.Hai tay cứ nắm chặt lấy khăn tắm.Đang còn vất vẻo trên vai.Thêm một lần nữa.Sự việc ngoài ý muốn lại xảy ra.Đó là cửa phòng mà.Đỗ nhiều xuất hiện.Vẻ như cô vừa bị đánh thức bởi vô số âm thanh ồn ào phía bên ngoài.Dù là người cuối cùng có mặt.Những cô không hề tỏ ra ngạc nhiên.Nhìn qua chương tân rồi đến tồn gì.Hai người đàn ông chả nói gì mà cô vẫn hiểu sự tình.Sao anh lại đến nhà em.Thở mạnh một tiếng.Trường tầng rời mắt khỏi tồn gì và nhìn qua cô gái.Bạn này anh thấy em rời khỏi công ty với dáng vẻ không được khỏe cho lắm.Lo lắng em ngã bảy.Nên anh đã đến đây xem tình hình thế nào.Cho em làm việc căng thẳng thôi.Nên em.Em vừa uống thuốc.Và muốn ngủ một giấc.Anh đừng lo.Ngày mai em khỏi lại ngay ấy mà.Dĩ nhiên là trường tầm rất muốn hỏi về sự có mặt của lạ của hồng duy.Cây nhưng sau cùng lại thôi.Phần vì thấy sắc mặt của đỗ như hơi kém.Chưa kể.Vì anh đến đây đột ngột.Nên phá hỏng giấc ngủ của cô.Bật phần vì hiểu bây giờ không phải là lúc.Để chào hỏi.Về cái vấn đề.Nên anh gật đầu mỉm cười rồi nói.Vậy em nghỉ ngơi đi.Ngày mai chúng ta sẽ nói chuyện sau nhé.Cô mỉm cười đáp lại.Rồi tặng gió cô hầu tiễn trường cần đi.Thấy cô hầu đưa tay mời trường tân mới chậm rãi quay bước.Dù đôi chân của anh vẫn còn muốn khử là.Dõi theo bóng dáng vị khách bất ngờ ấy.Khuất dần sau nối cầu thang.Còn gì bây giờ mới thở phào một tiếng mới tắm xong mà chán của anh đã lấm tấm mồ hôi.Chú yên tâm đi.Tôi phải nói rõ với anh ấy về chuyện chú ở nhà tôi một thời gian.Tuần gì còn chưa kịp trấn tĩnh.Lốc xoáy qua đã thấy cánh cửa đóng lại.Còn lại đổ như đã quá mệt.Ta chỉ muốn yên tĩnh ngủ một giấc.Tình gần vài giây.Còn gì cũng làm lỗi gì về phòng của mình.Thấy chẳng còn tâm trạng gì để ăn tối nữa.Đêm nay khép lại trằn trọc.Không ngủ được cho mà xem.Sáng hôm sau bước vào công ty.Đỗ như đã đến phòng chế tạo sản phẩm đầu tiên.Cô sẽ đề xuất cũng như yêu cầu trưởng phòng phải nghiên cứu.Chuẩn bị cho kế hoạch tạo ra sản phẩm mới.Hiển nhiên đây là ý tưởng của thanh duy.Về một loại mỹ phẩm dành cho những người phụ nữ trung niên.Họ bàn bạc với tiêu chí.Thành phần cũng như giá cả cho sản phẩm.Chủ yếu sẽ hướng đến thành phần nội trợ.Hoặc những người phụ nữ.Có thu nhập thấp trong xã hội.Đề xuất này quả thật là không về.Chúng tôi sẽ cố gắng tạo ra một sản phẩm phù hợp với các yêu cầu của giám đốc.Gật đầu hài lòng với trưởng phòng chế tạo thành phẩm song.Cuộc gọi qua trưởng phòng sản xuất.Hỏi về việc điều tra vấn đề.Có chất điểm ta trong sản phẩm maria vừa rồi.Vị trưởng phòng ngoài bốn mươi tuổi.Để lại cặp kính cận.Trầm ngâm nói.Đã tìm ra nhóm kiểm tra chất lượng sản phẩm lần đó.Đúng như giám đốc suy đoán.Nhóm người này có cái gì đấy không ổn.Vì sao khi mắc vừa zalo hàng đầu tiên.Thì họ đều đồng lòng.Viết đơn tìm việc.Xin nghỉ việc.Lý do là gì.Người thì bảo công việc không phù hợp.Người thì nói rằng gia đình có việc.Tóm lại thì gồm năm người xin nghỉ cùng một lúc.Chắc chắn là liên quan đến chuyện trong các sản phẩm này.Tự dưng có chất điểm giảm.Đỗ như trầm ngâm vài phút.Tôi yêu cầu trưởng phòng tìm lại những thông tin cá nhân của năm người này.Nhất định phải chui ra hiện giờ họ đang ở đâu.Trường tầng đang ngồi ở phòng khách công ty vì muốn gặp đỗ như để hỏi về kế hoạch làm việc trong tháng tới của hoàng hiệp.Ra ngoài vấn đề công chuyện ra.Anh còn có chuyện riêng tư.Chính là cái việc mà suốt đêm qua khiến cho anh cấp băn khoăn.Hôm nay vừa mới vào công ty.Anh đã vô tình tập tôn duy trước cửa thang máy.Có vẻ như anh chàng đó cũng thấy anh và đã cúi chào.Mối quan hệ không quen biết hiện nay.Khiến cho trường toàn chẳng thể hỏi chuyện tôn duy được.Chưa kể lại kiếm những nhân viên khác đứng gần đó để ý thì sẽ không hay nên sau cùng anh đài.Những khúc mắc ở trong lòng mà ngồi trong phòng để chờ đỗ như tiếng chào của cô thư ký.Số trò trường tần thoát khỏi mỡ bụng bằng chồng đầu liền ngước mặt lên nhìn đỗ như đang tiến về phía của mình.Cô hỏi anh vài câu cả hai cùng đến phòng họp dự định sẽ học bàn rõ ràng.Về những chiến lược sắp tới của hoàng hiệp trường tần công suất điện.Trên đường đi anh có thể hỏi riêng đỗ như về những điều mà bản thân đang rất bận tâm.Song song cùng với trường tồn trên dãy hành lang vắng vẻ cô khẽ đưa mắt nhìn cô thư ký riêng đang đi khách.Một đoạn khá xa bây giờ mới lên tiếng nói luôn vì biết rõ cuối cùng anh sẽ hỏi.Có phải anh đang muốn biết về mối quan hệ giữa em và tôn duy không.Em không ngần ngại nếu như cho anh câu trả lời chứ.Quần gì là nhân viên kế toán của công ty vài tháng trước em và chuối.Xảy ra vài chuyến tàu cùng trở thành bạn của nhau thời gian qua cho.Giúp em rất nhiều tuần duy sắp li dị vợ căn nhà hiện tại chú ấy để cho vợ sống.Vậy em ngồi lời mời chú ấy về tạm nhà mình một thời gian anh nghĩ.Thằng anh tao không già đến mức để em gọi bằng chú đâu sự khó hiểu từ trường tân.Kiến trúc đỗ như chợt nhớ đến biểu hiện cây cối khó chịu của tôn duy khi lần đầu hai người gặp gỡ và cả.Cuộc gọi mình bằng chú nó khiến cho cô buồn cười về gọi cũng thành.Quen.Chuối hơn ba mươi do lúc đầu em thích gọi như vậy thôi bây giờ sửa không được.Chương trình quan sát nét mặt vui vẻ cùng với nụ cười ý nhỉ trên môi của cô.Bạn bè ơi biểu hiện thất giả của cô gái này khiến anh không tin rằng giữa hai người thì.Thuần là bạn bè.Chưa kể anh dễ dàng nhận thấy thái độ quan tâm kín đáo từ tôn duy dành cho cô.Im lặng vài phút anh lại tiếp tục cho dù thế nào đi chăng nữa.Anh thấy cũng không nên để một người đàn ông ở cùng một nhà với em những chuyện dễ mang lại.Thì tốt nhất em nên tránh đỗ như phí cười.Cái dáng vẻ lo lắng đó cô là người hiểu rõ nhất rằng sẽ chẳng có rắc rối nào xảy ra.Hiểu anh đang muốn ám chỉ điều gì.Nhưng nếu anh mà biết được cô với tôn duy đã từng ngủ với nhau chắc hẳn ảnh sốc lắm.Em biết rồi em sẽ cố gắng không để xảy ra chuyện gì nhưng.Anh chẳng thể yên tâm được.Đỗ như tỏa ra một luồng khí nhé.Hỏi bạn trai cũ muốn mình phải làm gì.Thì mới yên tâm đây.Đối diện.Chương trình đào mắt.Bởi trước đó đã nghĩ ra một đối sách rồi.Chỉ là anh còn chút phân vân.Nếu như vậy có mặt dày hay không.Nhưng giữa một bên là việc để mặt lỗ như và tôn duy.Ở chung một nhà.Một bên là lòng tự tôn.Chẳng mấy cần thiết.Thì anh không muốn suy nghĩ nhiều.Anh có một ý kiến thế này.Chẳng rõ đấy là gì.Mà đổi tiền đỗ như nghiêng đầu trước.Sau đó nhìn anh.Chiều nay thanh việc như mọi ngày.Còn gì rời khỏi công ty và lái xe về nhà họ đỗ.Trên đường đi anh liên tục nghĩ đến chuyện tối hôm qua.Chương trình đã phát hiện mình đang sống chung nhà với cô.Rồi cả sáng nay khi mà hai người gặp nhau ở thang máy.Anh nhận ra gương mặt của trương tân.Bằng vẻ trầm tư.Chắc lại tao muốn hỏi về vấn đề nào đó.Tuổi gì với bố mẹ vào vô lăng.Tiếng thở dài cũng đi theo.Liệu có nên sang nhà thằng bạn đồng nghiệp độc thân.Ở nhờ vài tháng không nhỉ.Quần gì bắt gặp xe hơi của đỗ như ở trong sân vườn.Đề nghị tại sao hôm nay cô lại về sớm như vậy.Anh liền xuống xe.Nhanh chóng bước vội vào nhà.Những niềm vui trên mặt.Lập tức biến mất.Vì trong phòng khách ngoài đỗ như.Anh còn thấy có trường tân nữa.Hai người nói chuyện gì đó rất vui vẻ với nhau.Bà nó dừng lại.Khi họ còn thấy tôn gì xuất hiện.Bản đồ có chút bối rối.Nhưng tối anh chàng lấy lại dáng phải bình thường.Đến chỗ hai người kia.Mỉm cười thay cho lời chào.Chú phải đúng lúc lắm tôi có chuyện này muốn nói với chú.Trong suốt quá trình kéo ghế ra và ngồi xuống.Tên gì để ý ánh mắt dò xét đề nghị từ phía trường tân.Bản thân bắt đầu nghĩ.Chuyện này chắc hẳn không đơn giản.Chờ tôn duyên vị song.Đỗ như mày nói một cách chậm rãi.Tình hình.Nhà tôi giải thích với trương tân.Về quan hệ của chúng ta rồi.Chỉ đơn giản là bạn bè.Cũng như lý do mà chúng ở nhà tôi.Nhưng mà anh ấy có chút lo lắng.Nên đã hỏi ý của tôi rằng.Liệu anh ấy có thể đến đây sống cùng với chúng ta.Trong khoảng thời gian anh ấy ở việt nam hay không.Siêu thị ý kiến thế này.Có được không.Sự thật thì tôn duy đã ngồi bất động trong chốc lát.Cái nhìn cũng đầy kinh ngạc.Trường trần cũng muốn sống ở nhà họ đỗ nào.Căn nhà này bây giờ.Ngoài người hầu ra thì gần như là người nhà.Của ba người theo một mối quan hệ phức tạp.Đầu óc trống rỗng.Những tôn gì vẫn tự nhủ.Phải tỏ ra bình thường.Bởi lần thứ hai gặp tia dò xét kín đáo của chàng trai đang ngồi trước mặt anh.Tôi nghĩ là cô hiểu lầm rồi đây rồi.Tôi chỉ là người ở nhà.Con tôm ấy là chủ nhà.Vì vậy có muốn cho ai đến ở chung.Là quyết định của cô.Tôi đâu thì có ý kiến gì.Tẩy chúng ta sẽ sống chung một nhà.Nên vấn đề thoải mái phải được xem xét.Tôi biết chú nghĩ gì.Nhưng tôi nói cho chú bi.Để cho chú rõ ràng.Cô đừng có để ý đến tôi.Tất cả tùy theo ý của cô đấy.Chẳng rõ có phải do suy nghĩ quá nhiều hay không.Mà đỗ như cảm giác nụ cười trên môi của thanh duy cường gạo.Như thế anh đang có chuyện gì đấy nặng nề ở trong lòng.Không muốn anh thêm khó xử.Cô liền gật đầu rồi nói.Thế thì được rồi.Có hai người đàn ông tốt bụng ở chung thế này.Tuổi quá yên tâm rồi.Tuần gì buồn cười.Khi nghe câu nói láo mình hài hước đó.Tiếp theo anh thấy trường tâm đứng dậy.Đồng thời đưa tay về phía của mình.Theo phép lịch sự.Anh cũng đứng lên vắt tay và đón nhận một nụ cười thân thiện của đối phương.Anh tôn.Cảm ơn anh thời gian qua đã luôn giúp đỡ như.Từ giờ anh không cần phải quá để tâm đến cô ấy.Vì đã có tôi ở đây rồi.Quần gì không ngốc đến nỗi không nhận ra kẻ đó.Đang ngấm ngầm gửi đến mình một tối hậu thư.Và điều đó có nghĩa rằng.Trường tân lm nhận thấy.Sự không bình thường trong mối quan hệ giữa anh và đỗ như.Còn gì không đáp lời.Cũng chẳng có bất kỳ biểu hiện nào ngoài việc đó lấy cái sếp này thật mạnh mẽ kìa.Thời gian tới không biết sẽ ra sao đây.Trong một trăm phòng của khách sạn hạng sang.Tiền trước tưởng thơm mùi hoa hồng.Thay bát tủ bếp ngọc.Đang làm tình điên cuồng.Kể từ sau khi tôn giấy quyết định ly dị.Của vợ họ phan này lại đang tự rót thoải mái bên cạnh người tình giàu có và cuồng nhiệt.Tư cách hàng ngày.Họ lại lên tường với nhau.Cũng trải qua đam mê nhục dục.Những đêm rực lửa nồng nàn.Thân thể trần truồng lấm tấm mồ hôi.Ánh đèn ngủ soi rõ từng đường cong gợi cảm.Ngọc mày nhắm mắt thưởng thức những cái bút về mạnh vào.Tổng những nụ hôn ướt át.Chuyển từng ngóc ngách sầu kín.Cô nàng chìm trong đêm ân ái tình với âm thanh rên rỉ không ngừng.Khuôn ngực căng tròn tôi lắc nhẹ.Sau những lần nhấp nhô cùng với tình nhân.Gương mặt xinh đẹp đầy gợi tình hàng mi khép hờ.Mái tóc đen tùng xóa trên giường.Chồng cô vô cùng quyến rũ.Và dù rằng.Cảm xúc của cô nhân tình trẻ tuổi này.Đang lúc cao trào.Đồng thời dáng vẻ đẹp đấy.Lại không làm cho ông ấy thích thú.Giống như mọi lần.Người đàn ông dục vọng đó vẫn làm tình điên cuồng.Nhưng có vẻ như chỉ là theo bản năng từ sự ham muốn.Vì tâm trí của ông đang nghĩ về chuyện khác.Chẳng lấy gì làm ngạc nhiên khi vấn đề.Lại liên quan đến đỗ như và hoàng hiệp.Kể chuyện một tổng giám đốc việt kiều bên mỹ điều hành tổng công ty tầm cỡ như lao lại chấp nhận đầu.Bốn cho công ty sắp sắp đến nơi kia.Tàu không khiến.Cho thấy bác kinh ngạc được cơ chứ.Lúc này thư ký báo lại.Người đàn ông uy quyền này đã tưởng rằng mình hết ngầm.Kinh ngạc giữa ông tự hỏi.Tại sao lại có chuyện vô lý đến mức khó tin như vậy.Nhưng sau đó.Một người quỷ quyệt nhất hai bánh.Dễ dàng đoán ra rằng.Chắc chắn tay tổng giám đốc trương tân kia có một sự liên hệ đặc biệt với đỗ như.Cũng bởi vì thế lại càng khiến cho ông thêm giận dữ.Vẫn cầm ghép.Trên phương diện công viên.Thai ba mươi bốn chứng kiến cái cảnh hoàng hiệp bị sụp đổ.Có như vậy mới làm cho ông hà già.Lần trước bị đổ như và thanh duy chơi một vú.Khiến cho ông không khỏi nuôi lòng hận thù.Muốn bấm vàm cả hai ra thành trăm mảnh.Nhưng trên phương diện cá nhân.Thay bát đối với đỗ như.Chưa thể từ bỏ được.Người đàn ông này luôn khao khát chiếm đoạt kế toán tường vi ấy.Mặc dù không thể phủ nhận.Ông cũng rất căm ghét cô.Với những kẻ mang tính chiếm hữu cao như thái bá.Những thứ gì càng khó đạt được.Thì lại càng khó từ bỏ.Bật giống mím môi.Cần làm tình cuồng bạo hơn.Biển nỗi nhọc.Facebook chặt vào vai của ông.Cơn hưng phấn mau chóng biến mất.Thay đồ đấy là những cái đau đột ngột kéo đến.Cô thở mệt nhọc nói đứt quãng.Nhẹ đi anh nhẹ thôi.Thay ba cảm nhận rõ những móng tay kia.Đang bấu chặt vào da thịt của mình.Bây giờ mới nhìn lại ngọc.Đang nửa đêm.Lửa rũ rượi trên giường.Thằng do lý do gì mà khi nghe tiếng tên gì.Thoát ra từ đôi môi căng mọng ấy.Lại khiến cho ông khó chịu nhẫn với chướng tai.Nội bức bối trong lòng càng tăng lên.Thái bình ngừng lại.Ông lại càng làm mạnh bạo có điên cuồng.Mặc cho con người tình nhân mà.Đăng kiểm nén sự đau đớn.Sau cuộc mây mưa khốc liệt.Thấy bảo xuống giường với nét mặt lạnh tanh.Đi vào phòng tắm.Nửa tiếng sau ông ra ngoài cùng với áo choàng tắm trên người.Ngồi vào bàn rót và một ly rượu.Ánh mắt người đàn ông này cứ nhìn chăm chú.Thứ chất lỏng màu đỏ sóng sánh.Biểu hiện trở nên đâm chiều hơn.Khi ông nhớ lại tấm thư mời của bên rio.Gửi đến vào chiều nay.Trong thiệp ghi rõ ràng.mười tám lúc nguyễn thái bá.Đến dự buổi tiệc rượu mừng.Hợp tác giữa lioa và hoàng hiệp.Khi ấy chả hiền lành gì.Ông đã nhiều giấy tờ giấy màu bạc sang trọng đó.Có âm thanh cho mình trên giường.Rất nhanh.Ngọc bước xuống với thân thể trần truồng.Đến bên chỗ thái bá đang ngồi nhâm nhi ly rượu.Cô nàng quàng tay qua ôm lấy cổ nhân tình.Thỏ thẻ bên tai với kiểu dũng nếu.Anh đúng là.Đêm nay sao lại hằng thế.Làm em đau quá đi mất.Em bắt đền đấy.Tôi được rồi.Ngày mai anh sẽ đưa em đến dự một buổi tiệc rất là hoành tráng.Thật không.Anh không được nuốt lời đấy nhé.Xem như là em tạm tha cho anh đi.Hồn thái bá một cái.Ngọc hùng dùng đi về phía phòng tắm.Biển khe khẽ hát.Ở đằng sau thay bác nhìn theo cơ thể một là ấy.Khẽ nhếch miệng.Sự thật thì bạn đã lúc làm tình.Trong một khoảnh khắc.Ông đã tưởng tượng người đang nằm bên dưới cùng xóa mái tóc và hưng phấn kia không phải là ngọc.Mà là đỗ như.Nội thảo khác trong tay nhiều đến mức.Đã tự huyện hoặc mình.Chỉ tiếc rằng.Tiếng rên khó nghe của ngọc.Khiến cho thái bá thực tỉnh quá sớm.Cũng bởi bảy nên mới làm điên cuồng.Hệ kiểu trút giận lên cô nàng họ phan.Thay bà đưa ly rượu lên môi uống.Khi một người đàn ông trở nên thô bạo hơn trong lúc làm tình.Chứng tỏ rằng.Họ đang mà những suy tưởng khó đoán.Buổi tối hôm sau.Ở khách sạn sang trọng làm sao center.Buổi tiệc mừng trước sự đầu tư của tổng công ty rio.Dành cho công ty hoàng hiệp được tổ chức.Đậu trước đó vấn đề sản phẩm có chứa chất kiềm ra.Chiến tranh tiếng bị ảnh hưởng.Nhưng với bề dày lịch sử trên thương trường của hoàng đế.Cũng đủ để nhiều nhân vật nổi cộm đến thảm tử.Chưa kể con cái bóng quá lớn từ phía rio khiến buổi tiệc mừng ngày càng trời.Có đẳng cấp hơn nữa những món ăn đắt đỏ những trai tiểu thượng hạ được bãi biển.Khắp hội trường rộng lớn các vị khách hàng dự đều ăn mặc sang trọng lịch thiệp họ đứng nói.Cười vui vẻ nâng ly chúc mừng rồi lại tán dương hết người này đến người kia gọi lại đối với những.Thuộc tầng lớp thấp hơn và bước chân vào nơi này tham dự một buổi tiệc quá ư là xa hoa.Các hành khách cảm thấy rất lạc lõng.Ví dụ như tồn duy chẳng hạn bởi anh chàng đang đứng bên cạnh chiếc bàn gần góc phòng nơi.Bị để ý nhất.Ngay cả cái tay cầm ly rượu cũng khiến cho anh cảm thấy thừa thãi khi cứ đưa lên đưa xuống.Dù hội trường rất lạnh.Ai vậy mà anh cứ cảm thấy nóng được đến kỳ lạ trên người anh đang bận áo vest đen đắt tiền.Nói bướm vốn chẳng thích những nơi này nhưng anh vẫn có mặt ở đây.Không muốn phụ lòng của đỗ như đã bỏ công sức ra lựa chọn một bộ vest mới cho anh.Chú hay nhỉ chủ muốn tôi mất mặt nè câu nói chẳng này đang có.Như như đập thẳng vào mặt của anh khiến anh không còn sự lựa chọn đành phải mặc nó.Tuần gì nhìn về phía đỗ như và trương tân đang nói chuyện với khách anh thở dài một tiếng.Tự thấy mình dư thừa quá rồi đúng lúc thế nào anh lại trông thấy thái bá xuất hiện ngay.Hội trường điều đang nói là bên cạnh còn có phan ngọc cô vợ sắp đi.Chị của anh mặc một chiếc váy khoét cổ sâu để lộ nửa bộ ngực.Cả hội trường im lặng trong phút chốc đơn giản vì khi thấy ông trùm giới mỹ phẩm thật lợi quyền.Cùng với một cô nàng lạ mặt nhưng lại vô cùng quyến rũ bước vào trong đó.Bài ba bằng biểu hiện trang trọng nhất trường tân nhanh chóng bắt tay ông cùng với lời chào hỏi chân tình.Nhìn là thấy bác cũng đáp lại bằng một nụ cười lịch thiệp và không quên giữ nguyên cái nụ cười ấy.Khi quay quanh nhìn chỗ như thật là vinh hạnh thì giám.Nguyễn đến tham dự buổi tiệc này dù ở bên mỹ nhưng tôi có nghe danh của ngài.Đừng khách sáo như thế trường tổng gửi lời mời đó là bị hại của tôi.Quan sát nụ cười chan hòa đến khó tin đó đỗ như mới nhẹ nhàng lên tiếng.Tôi cũng rất vui mừng khi giám đốc nguyễn tiến đây giám đốc đỗ lại quán.Chúng ta vốn có giao tình nhiều lắm.Đỗ nhiều tuổi ý nhỉ.Trước hai cái tự do tình phát ra từ miệng của thái bá.Nhưng cô không nói gì thêm và tiếp tục đưa mắt xanh ngọc.Đang đứng bên cạnh ông ta.Thiết nghĩ.Cô nàng này.Cũng mặt dài thật đấy.Tin mới.Đây có phải là.Nguyễn phú ngân.Ngọc nghề được ba từ đó thì thích lắm.Kín đáo cười cười.Còn thái báo thì lại nói thế.Chỉ là người quen lâu năm.Trường tổng hiểu lầm rồi.Nét mặt của ngọc ẩm thực thấy gió.Hiền rút tay ra khỏi tay của thái bá.Như kiểu giận dỗi.Tuy nhiên hành động ấy của cô.Chẳng khiến cho ông bận tâm.Ngược lại còn bảo cô rằng hãy đi ăn đi để ông bàn chuyện riêng với trường vũ.Ngọc nhìn sang thái bá.Xong liền liếc mắt và nhìn đỗ như.Cô thẩm mỹ.Chắc lại viện cớ.Để được ở gần cô ta chứ gì.Còn đang phân vân chưa biết thế nào thì chợt ngọc.Thấy tôn duy đứng ở phía xa cũng đang nhìn mình.Hết rồi cô liền rồi đi.Hành động đi về phía tôn duy của cô khiến cho đỡ ngư.Cứ dõi mắt nhìn theo.Ngọc đã đứng ngay trước mặt của tôi là gì.Khoảng tài hỏi khinh bỉ.Sao nào.Vỡ được con cá vàng.Nên bây giờ cũng muốn làm thượng lưu mà.Tuần gì lại là chàng hề tức giận anh chỉ cười khẽ.Đồng thời lắc nhẹ ly rượu.Cô cũng đâu có thua kém gì.Còn chưa ra tòa ly dị chồng.Mà đã nhanh nhanh khoác tàng người tình xuất hiện ở chốn đông người thế này.Cài báo có quyền có tiền.Tôi sợ cái gì.Anh ấy sẽ bảo vệ thôi.Mà nói gì thì nói.Tôi biết anh.Cũng chả trong sạch gì.Đừng tưởng tôi ngu ngốc mà tôi không nhận ra.Từ ảnh với cô đảng kia có tình ý.Biết đâu.Anh cũng ngoại tình rồi.Tưởng gì thấy hơi chột dạ khi nghe như vậy.Dẫu biết bây giờ ngọc có phát hiện ra mối quan hệ ngoài luồng của anh và đỗ như.Thì cũng chẳng có gì quan trọng.Cây rừng khi bị người ta nói trúng bí mật.Thì ít nhiều cũng giật mình.Thoáng im lặng vài giây.Rồi anh chợt nhiên nở một nụ cười mỉa mai đáp rõ.Tôi và cô.Đều bị nổi như nhau thôi.Ngọc vừa mím môi vừa liếc nhìn tôn suy.Nhưng không quá lâu cô lại tiếp tục nói.Cô nàng kia.Vừa trẻ vừa xinh lại còn ra thế.Nếu là tôi.Tôi sẽ chọn trường tổng.Chẳng phải là tốt hơn anh sao.Nên anh.Cơn mưa nào đi.Dứt lời ngọc ngoài hết bỏ đi.Để lại tôn duy đứng yên lặng.Với ly rượu đã cạn.Vừa lúc đỗ như tiến lại gần.Chồng thấy sắc mặt không tốt của anh mới lên tiếng hỏi.Xảy ra chuyện gì giữa hai người sao.Không muốn để lộ những suy nghĩ tồi tệ trong mình.Còn gì mắc cười ruộng lắc đầu.Nhưng chính vì cái thái độ im lặng đó của anh.Lại khiến cho cô hiểu lầm rằng.Anh vẫn còn buồn.Khi nhìn thấy ngọc rảnh cước biển thái bá.Và cũng bởi vì vậy.Cô thấy không vui.Liền rót một ly rượu để uống.Bữa tiệc cuối cùng cũng kết thúc.Quần gì không hiểu lý do gì.Mà đỗ như uống đến say khướt.Trần đứng không vững.Thầy cô có đoạn chọn quá nên anh phải đưa tay đỡ hết cả người của cô.Đế quốc tự hạn vào mình sau đó thở dài.Đã bảo cô đừng uống nhiều rồi.Sức khỏe không tốt.Tại sao cứ uống nhiều thế này hả.Chú nói nhiều thế.Mới ba mươi.Mở hẹn với một ông già.Này này cô này.Có phải tôn trọng người lớn chứ.Trong khi anh vừa mắng vừa ôm lấy cô.Thì cách đó không xa.Chương trình đứng quan sát với mặt không được tốt.Mở ít phút trước.Anh bất tài ở vị khách cuối cùng ra về.Khi tình cờ lại bắt gặp cái cảnh này.Đúng là bên ngoài nhìn vào.Người khác còn tưởng rằng.Hai người là vợ chồng.Hạn chế ít.Là người yêu của nhau.Bởi cái cách mà tồn gì chẳng ngần ngại khi quàng tay đỡ lấy đôi vai trần mạnh khánh kia.Bản đổ như cũng vô cùng tự nhiên.Dựa vào lòng của anh.Đến lúc chẳng thể để yên được nữa.Trường tầm với màu trắng bước đến.Và không chút kiêng nghề.Khi mà kéo cô rời khỏi người của tôn duy.Hi vọng anh tôn.Đừng có chạm vào đỗ như thế nào.Sẽ không được ai đâu.Bản đồ là bất ngờ.Tiếp theo.Anh nhìn thẳng vào đôi mắt đang hằn rõ sự khó chịu từ đối phương.Khi nói ra câu nói rành rọt đấy.Trong lúc tuần gì và trường tần.Đang đối mặt nhau.Thì lúc đó thầy bá cũng đối diện với một vấn đề gây nhức nhối.Bạn lấy chồng buổi tiệc.Thay báo của trường tân.Đã có cuộc nói chuyện riêng.Dù cho cả hai rất vui vẻ.Nhưng chẳng ai ngờ rằng.Họ đang gửi đến nhau những lời đe dọa an ngầm.Đặc biệt là trường tồn.Dẫu biết rằng nguyễn thái bá thuộc hành lão làng trong giới kinh doanh mỹ phẩm.Nhưng anh chàng giám đốc trẻ tuổi này.Chẳng ngần ngại.Thì nói rõ ràng.Tôi đã nghe đỗ như kể một vài chuyện.Về ngay.Và thứ lỗi tôi nói thẳng nhé.Cách hành xử.Lẫn việc làm của ngài.Thật không hay ho tí nào.Tôi vẫn tôn trọng.Nhưng.Đó là phương tiện về công việc.Còn kể từ bây giờ tôi hi vọng rằng.Này đừng có làm những chuyện.Gây tổn thương cho cô ấy.Tôi thật không nghĩ.Đỗ giám đốc lại bà hòa như vậy.Bà hoa không.Tôi lại nghĩ rằng.Đỗ như chỉ muốn tôi cẩn thận hơn thôi.Thương trường mà.Biết rõ đối thủ.Luôn giúp ta có lợi thế.Lẩu đang giận lắm.Nhưng mà thái bá.Vẫn giữ cái phải điềm nhiên.Nhếch mép nói.Trường tổng đài.Cứ gọi thẳng tên đỗ giám đốc vui vẻ thân thiết như vậy tao.Vậy là ông không biết rồi.Tôi thật ta là bạn trai cũ của đỗ như đó.Nghe xong ba mươi bốn được nhấn mạnh kia.Nụ cười vợ bị trên môi của thái bá.Lập tự biến.Tay trường tổng này.Đúng là rất biết cách khiến người khác bất ngờ.Trước ông cũng đã phần nào nghĩ rằng mối quan hệ của hai người có phần mật thiết.Nhưng sự thật.Họ là từng là người yêu của nhau.Quả là không thể nào nghĩ ra được.Ông nhớ đỗ như từng nói.Mình bị bạn trai bỏ rơi.Thì ra người đó.Chính là trường tân.Nghiến răng vì không kìm được nóng giận.Thái bá đập mạnh tay vào kính xe.Tại sao lại có nhiều kẻ.Muốn che chở cho cô ta như thế.Cô ta ở đây dễ nhìn là ám chỉ đỗ như.Ai bảo không ngờ rằng.Một người uy quyền nhưng mình.Lại có ngày phải chịu khổ sở.Chỉ vì một cô gái trẻ.Mới vừa hai mươi tuổi.Chẳng những vậy.Cô còn là một người phụ nữ mà ông muốn chiếm đoạt hơn bất cứ ai.Cào cào tại thượng như thế.Nhưng không rõ từ lúc nào.Người đàn ông đó lại bị xoay vần.Trong cái cảm xúc nửa khát khao nửa căm hận đối với cô.Thầy thái bá mang biểu hiện khác lạ.Ngọc lúc này mới nhất lại gần.Ôm cổ của ông.Anh yêu.Có chuyện gì mà anh khó chịu thế.Im lặng đi nào.Chất giọng lạnh nhạt của thầy bá khiến cho ngọc giận dỗi cô liền nói ngay.Là vì chương tầng hai là bị lỗ như cô ta có cái gì tốt chứ lạnh lùng.Kiêu kỳ lúc nào ấy cũng chỉ biết dựa vào đàn ông chồng mặt thì xinh đẹp nhưng cứ tỏ ra.Để đàn ông biết đâu và cô ta đã lên giường với trước.Chẳng nghe được câu nói vô tội vạ ấy đã làm cho ngọn lửa giận giữ trong lòng của thái bá thiện bùng phát.Hàng thì ông đang nghĩ đến càng đỗ như đang làm tình với chương tân một gã đàn ông khác.Chứ không phải là mình khiến cho bản thân của ông không thể nào chịu đựng được bởi vì vậy.Thái bá mất tự chủ.Mặc quay qua bóp chặt lấy nghiệm của ngọc.Đồng thời ép cô nàng sát vào thành ghế hành động mạnh bạo bất ngờ từ nhân tình khiến cho ngọc.Sốt cô chỉ biết sủa ở trong cổ họng chiều cái nhìn lạnh bằng lẫn sắc nét và.Của cô ông ta gần xong rồi nói.Tốt nhất là hai cái mồm lại đàn bà thì nên biết thân biết phận hiểu không.Ngọc cố gắng gật đầu trước cái việc bị bàn tay gọng kìm kia đang giữa.Ảnh mắt hết lên nỗi sợ sệt đối diện thay bát trong cảnh ngọc.Sơn tây thì cần dẫn viết tiểu lại cùng lúc tiền nhìn quét xuống cổ áo khoét sau để lộ chim.Trắng muốt cùng với bộ ngực phập phồng của cô nàng.Ông cười khinh ông cuối mặt hôn ngấu nghiến lên khen được sâu khám đó và cuộc đời.Tìm lại cuồng nhiệt bắt đầu trở lại cảnh đối mặt giữa thanh duy và trương tân đã.Trôi qua bà hai người đàn ông này chưa thay đổi tư thế cùng với đôi mắt hướng thẳng vào nhau.Mỹ không thể nào tiếp tục như hiện tại nên tôn duy mới từ tốn lên tiếng.Tôi thấy cô ấy xài quá tôi chỉ muốn đỡ cô ấy thôi.Vậy thì tôi thay mặt cô ấy cảm ơn anh nhưng chẳng phải tôi từng nói rồi kể từ bây giờ.Người chăm sóc cho cô ấy hi vọng lần sau anh sẽ kiềm chế hơn.Nói xong không cần biết phản ứng của đối phương như thế nào trường tầm ít thì đổ như vào trong thang máy.Còn lại một mình tôn duy lừa buồn cười nửa khó chịu thật là.Tại sao thanh niên bây giờ lại không biết tôn trọng người lớn tuổi như vậy cái gì mà thay mặt lỗ như.Cảm ơn anh lại còn hi vọng rằng anh kiềm chế thì ra cái tiếng anh giúp đỡ một cô gái đang.Say rượu là tội ác tày đình.Tay trường tần đó.Có phải mình là tổng giám đốc nên lên mặt với anh không.Tuần gì thái lỏng cà vạt ra cho dễ thở.Cảm thấy nước mũi trong người.Dù máy lạnh thổi bùng.Anh không thích cái kiểu bảo vệ thái quá của trường tân.Dành cho đỗ như.Bạn trai cũ thì sao nào.Đã gọi là cũ rồi.Thì nó có nghĩa gì.Mối quan hệ lúc trước.Chỉ là quá khứ thôi.Thế mà anh toàn làm như thế.Mình là chồng của đỗ như.Có vẻ như buổi tối ngày hôm nay không riêng gì thái bá.Mà ngay cả tuần duy.Lẫn trường tân.Điều nhận ra rằng.Đối thủ mới của bản thân là những người xung quanh mình.Quý vị và các bạn thân mến tâm mà vừa mới gửi tới cho tất cả quý vị và các bạn phần bảy của bộ truyện.Cảm ơn tất cả quý vị rất nhiều người đã đồng hành cùng với tâm an trong buổi trưa ngày hôm nay trên kênh đọc truyện vui phố.Chúng ta sẽ cùng nhau lắng nghe phần tiếp theo cũng là phần cuối của bộ truyện này sẽ được tâm an gửi tới cho quý vị vào chưa.Thế nên quý vị hãy cùng đồng hành với tâm anh nhé.Tao cái việc làm thính giả thân mến bây giờ thì cho phép tâm anh xin được chào tạm biệt tất cả quý vị chúc chị có một ngày làm việc thật.Niềm vui thật nhiều hạnh phúc. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com