Truyện Nhắm Mắt Yêu Em Phần 2 Bữa Tiệc Thượng Lưu Mc Anh Sa

truyện nhắm mắt yêu em phần 2 bữa tiệc thượng lưu mc anh sa

Rất vui.Tất cả diễn viên của công nhân khai thác giảm chợ tình vào ngày hôm nay thì ánh sáng sẽ mang đến cho vui vẻ tập hai của cổ truyền.Nhắm mắt yêu em của tác giả nam giang.Quý vị và các bạn thân mến như chúng ta đã biết thì tỉnh lâm đồng mới trở thành người mẫu khỏa thân cho mình lòng không.Về để trả món nợ ân tình bởi vì yêu đơn phương người đàn ông này suốt nhiều năm.Quà tặng lưu là có gương mặt vô cùng giống với một người con gái trong lòng của minh long câu chuyện này thì cô gái đó sẽ.Và chúng ta sẽ biết đường cô nàng hạ vi này là người như thế nào bên cạnh đó sự kiện này tỉnh lần cuối.Đầu một công việc mới và chúng ta cùng chào đón xem người xếp thú vị của hồ sơ là ai nhé.Đi tìm lời giải đáp về thực hiện ngày hôm nay vẫn là một thông báo quen thuộc như thường ngày sau khi lắng nghe sông.Đừng quên chia sẻ và nhấn vào nút đăng ký kênh ủng hộ anh sang cũng như tiếp của trở thành cao hơn mọi người rất.Có lẽ bây giờ chúng ta hãy cùng nhau đến với nội dung chi tiết tập hai của bộ truyền nhắm mắt yêu em tác giả lam giang.Có phần dân tộc của hoàng sa.Vâng.Giờ hải phòng có ông vương quân anh không biết cảm giác trong lòng mình lúc này là gì mời thứ trở nên.Ở trong đầu và cảm giác mút nhạc trong tim.Nhưng mà anh giữ một dáng vẻ bình thần để ra về phía bên trong căn phòng anh vừa rời khỏi ông vương.Ngồi lặng im đan những ngón tay vào nhau chống cằm và những người về những điều gì đó mà không.Đón đỉnh được vương nhật trở về nhà căn nhà bao nhiêu năm qua không thay đổi nhiều nhưng mà.Vợ anh nó là một sự trống trải và cô đơn là thừa vương nhật bước ra vườn anh nhìn thấy.Ông nội đang ngồi câu cá vương nhật lặng lẽ bước đến anh cúi đầu chào lễ phép.Trường.Cháu đã về lại đây ngồi đi.Ông vương khang đặt chiếc cần câu xuống trên một điếu xì gà rồi ra hiệu cho đứa cháu trai ngồi xuống bình.Về rồi sao không đến gặp tầng hai.Xin lỗi cháu có chút việc phải thu xếp cho bốn ngày mai đi làm ở công ty nên đã đến.Lời chúa giúp đỡ tôi chỉ như vậy là tốt đừng để ta và bố của cháu phải thất vọng.Mà cháu giảng về nhà đi vòng có cháu tao vẫn cho người quét dọn hàng ngày đấy nó vẫn.Nguyên những ai cháu đi thôi ông mà cháu muốn xin.Ra ngoài cho cảm thấy chữa bệnh tầm để đối diện với những gì đã qua.Mà công ty.Cố gắng hết sức để không làm cho ông thất vọng .Chồng sẽ về thăm ông thường xuyên thôi được rồi.Tao cũng không muốn ép buộc cháu cố gắng làm việc cho thật tốt.Đừng để tao phải xấu hổ đấy.Dương mịch xin phép bước vào nhà.Anh bước vào căn phòng có ba mẹ nhìn thấy ảnh của hai người tìm của anh lại nhói đau.Anh trầm lặng không nói nên lời nước mắt cứ như vậy tuôn rơi.Giờ khỏi căn nhà.Vương nhật gọi điện cho hải yến.Chuyện mình nhờ cậu làm đến đâu rồi.Cho thuê nhà cho cậu xong rồi đấy.Khánh gần công ty.Là một chung cư cao cấp.Không gian ấm cúng.Mình nghĩ là cậu sẽ cảm thấy thoải mái.Địa chỉ thì bệnh đã nhắn vào máy của cậu.Đồ đạc cũng chuyển từ nhà minh long sang.Cậu chỉ cần chuyển đến là xong thôi.Mình cũng nhận được thông báo từ tập đoàn vương gia ngày mai đi làm.Cảm ơn cậu nhé.Tối nay có rảnh không.Mình đi ăn đi.Hẹn cảm bằng lòng đi cùng nữa.Từ hôm về đến nay chưa gặp nhau lần nào cả.Để cho mình địa chỉ đi.Lát nữa mình sáng.Không cần đâu.Mình sẽ sang nhà đón cầu.Đàn ông ai lại để cho phụ nữ đi một mình đến buổi hẹn.Thật đúng là quá kỳ.Đây không phải là phong cách của vương nhật này đâu .Vương nhật lái xe đến đón hải yến.Cô mặc chiếc đầm ôm sát thân dáng người gợi cảm và quyến rũ.Hãy đến đánh son môi màu đỏ.Hầm dẫn và thu hút người đối diện.Vương nhật phải mất tới hàng phút để định thần khi nhìn thấy sự xinh đẹp bất ngờ của cô bạn gái gái.Mình gần chục năm qua.Sao thế.Cầu bất ngờ về mình quá đẹp.Hay là việc không tin mình có thể làm như thế.Hãy bước bao xa.Để mặc cái nhìn gầy nhất của vương nhật.Anh chàng vội vã quay trở lại ngồi vào vị trí lái.Không.Chỉ là có đồ chơi bất ngờ thôi.Mình ơi.Nói thật đi.Cậu đang định quyền giúp mình đúng không.Vâng dịch giả sách.Mặt đối mặt với hải yến.Gần đến nơi chỉ thiếu chút nữa thôi.Thì môi sẽ trả mồi.Anh nhìn thẳng vào đôi mắt chồng vào của hải yến.Hải yến chớp mắt liên tục.Cô cảm thấy hồi hộp và xao xuyến.Nhưng rồi thứ cảm xúc ấy nhanh chóng với bột khi vương nhật lá gừng mặt sang một bên.Vợ cáo chiếc xe an toàn vừa nói.Đùa chút thôi.Mà làm gì quý cô để dùng dễ như vậy chứ.Cài dây an toàn đi thôi tiểu thư xinh đẹp.Bên tuổi diễn ra tại một nhà hàng bình dân nhưng lại khá ấm cúng.Đồ ăn ngon miệng.Mở quan trọng nhất.Là cảm giác thoải mái khi được ngồi bên những người bạn thân thiết để nói với nhau về những gì đã qua.Thịt thỏ.Mình lòng thường chán ghét vầng nhật với hải yến.Mỗi lần như vậy vườn nhật lại làm ra vải mặt đầy khó chịu.Cậu có thôi đi không.Cứ thế này thì ai không biết cứ tưởng là mình là một gã không thể nào tìm được một con người yêu và nhớ bạn mình mai mối.Với cô gái này.Yêu thôi.Thịt thỏ cho quấy quá.Vương nhật vừa nói vừa đưa cánh tay của mình tròn qua vai của hải yến.Và nghiêng đầu nhìn cô.Hải yến đỏ mặt.Nhất một nghìn giờ.Để có cớ cho sự xấu hổ đang hiện rõ trên gò má của mình.Bữa tiệc tàn vào lúc mười một giờ đêm.Vương nhật lái xe đưa hải yến trở về nhà.Mình làm ngồi lại.Vương nhật đó là anh chàng lại buồn vì nhớ một ai đó.Những lúc như vậy.Anh không muốn cố xen vào khoảng trống mình mồm trong đầu của mình lòng.Chuyện này chẳng có cách nào cả.Chẳng có ai giúp được.Ngoài triệu chứng bình long phải thoát ra.Xe dừng lại trước cổng nhà của hải yến.Vườn nhật nhanh chóng bước ra.Anh mở cánh cửa như một người đàn ông lịch thiệp tận tụy.Chào đón cô gái kiều kể bức xúc.Chút hơi men trong người làm cho hải yến chính chó.Của bác hồ.Thịt mày có dừng nhật nhanh tay đỡ lấy.Có sao không.Không sao đâu chỉ là hơi chán thôi.Mình xin lỗi.Đá gà.Không nên để cậu uống nhiều như vậy.Vào nhà nghỉ ngơi đi nhé.Ngày mai gặp lại.Hải yến không nói gì cả.Chỉ khác cúi đầu.Có bước đi.Nhưng rồi vương nhật nắm lấy bàn tay của cô kéo mạnh lại.Ghi cô vào bờ vai của mình với mái tóc rồi thì thầm nói.Mình không biết.Phải nói gì với cô.Bởi vì những gì mà cậu đã làm cho mình.Cảm ơn cậu nhiều lắm.Nếu như cậu muốn một điều gì đó.Hãy nói với mình nha.Mình chắc chắn sẽ không từ chối.Hãy ngước đôi mắt trong veo của mình nhìn vầng nhật.Mình khi nào câu nói này nhé.Nếu như một ngày nào đó.Mình nói điều mà mình muốn.Nhất định cậu không được từ chối đây.Vương nhật gút và mái tóc của hải yến được cái gật đầu.Tuyệt đỉnh.Anh hôn nhẹ lên trán của hải yến thay cho lời tạm biệt.Hướng dẫn lái xe chiếc xe phóng vụt đi.Phía sau lưng của anh hải yến đứng nhìn theo.Hai hàng lệ lại lăn dài.Lần nào cũng như vậy.Cứ mỗi khi cậu sang cho mình một tí hi vọng nào đó thì cầu lại quay đi thật nhanh.Cầu rời xa mình.Tại sao lần nào cũng là mình đứng lại.Nhìn thấy bóng của cậu khuất dần.Tại sao chưa bao giờ cậu bước đi.Giờ thì quay đầu nhìn lại xem.Mệnh ra sao.Nếu như thế.Có lẽ là cậu sẽ thấy được những giọt nước mắt đã tuôn rơi.Tiếc thay.Lần nào cậu cũng quay đầu đi thẳng.Nhìn theo lương của cầu khiến cho mình đau đớn.Nhưng mà cậu nói đi.Mình có sự lựa chọn nào khác không.Vương nhật đưa tay bấm chết tháng mấy.Anh nhìn đồng hồ.Còn hơn mười lăm phút nữa mới đến giờ làm việc.Chưa bao giờ phương nhật cảm thấy lo lắng và hồi hộp như vậy.Chào buổi sáng.Hải yến nhãn trà vinh nhật cô đứng ngay bên cạnh và cũng đang chờ thang máy.Hôm nay hai yến.Mặc một bộ đồ công sở.Vườn nhật thì cười tưởng tìm.Ôi.Quả là một cô gái có ngàn sao.Hèn gì.Mặc bộ đồ nào cũng thấy người người phía chết.Tiểu phẩm vương.Mong manh cẩn trọng trong lời nói.Đây là môi trường làm việc.Ai đó nghe những lời này.Còn tưởng là anh đang có ý định vay vẫn nhìn viên cấp dưới trẻ đẹp như rồi đấy.Tả vườn nhật và hải yến đều bật cười sau màn đối thoại hài hước đó.Hải yến là một cô gái cực kỳ thông minh.Bởi thế dù làm bạn bao nhiêu năm.Nhưng chưa bao giờ phương nhận dám tự tin nói rằng.Anh hiểu cô ấy.Ở hải yến anh luôn có cảm giác đã hiểu quá rõ con người này.Nhưng mà rốt cuộc.Cái mà mình hiểu có đúng hay không.Thì anh lại không chắc.Giám đốc vườn quần tổ chức một cuộc họp bất thường trong công ty để tuyên bố về việc mở thêm một phòng thiết kế.Hoạt động song song với phòng thiết kế cũ của công ty.Tôi muốn thông báo với quý vị một tin.Kể từ ngày hôm nay.Chúng ta sẽ có phòng thiết kế thứ hai.Dạ vâng nhật làm trưởng phòng.Tôi cũng không muốn vòng vo.Vương nhật.Chính là cháu trai của tôi.Và cũng là cháu nội của tổng giám đốc vương khang.Cõi vừa du học từ nước ngoài trở về.Tôi không muốn mọi người phải nghi ngờ hay là tò mò về thân phận này.Mong là mọi người giúp đỡ người nhật.Đúng là một cái để giúp đỡ công ty của chúng ta.Vương nhật cúi đầu chào mọi người.Đồng đỏ trong căn phòng họp một vài nụ cười mỉa mai.Một vài cây gỗ tài lắc đã như một cách an ủi và động viên.Ngày làm việc đầu tiên của vương nhật ở tập đoàn hàng đầu về thiết kế trà sữa.Tập đoàn của gia đình anh đã bắt đầu như thế.Anh nhìn căn phòng.Nếu mình được gọi là trưởng phòng.Hoàn toàn trống trải.Chỉ có một mình hải yến là công nhân viên kỳ cựu và mẫn cán bên cạnh.Mọi thứ cần có thời gian để được lấp đầy.Hãy đến nói với người nhật.Khi anh nhìn căn phòng bằng ánh mắt buồn rơi.Hồ sơ tuyển người.Cậu đã chuyển về xong chưa.Ở một góc hành lang.Vườn nhật nhấp một ngụm cà phê và hải yến về tiến độ công việc.Đã chốt đầy đủ cả rồi đấy.Mình cũng đã liên hệ với họ.Ngày mai sẽ bắt đầu phỏng vấn.Từ việc vào rừng là hai người đang đứng.Truyện những cái đàn ông xài dùm to nhỏ.Này.Nghe nói là công ty mới lập thuê một phòng thiết kế mới do cháu nội của tổng giám đốc vương phụ trách.Tôi thực sự được không hiểu cứ phòng đó ra đời để làm gì nhỉ.Tiếng cười khổ tiếp tục vang lên kèm theo câu nhận sáng.Thì cũng chỉ là một thằng nhanh dàng thôi.Ăn chơi chán ở nước ngoài.Tin về nga.Kiếm một công việc che mắt thế gian.Anh nói xem.Tại sao phải làm một phòng thiết kế riêng.Mà không để cho cậu ta sát nhập vào đội ngũ thiết kế cũ.Chẳng phải.Những kẻ dốt nát.Tôi rất sợ phải chường mặt ra đám đồng xào.Tôi nghĩ là việc chú và ông nội của cậu ta.Mở một phòng thiết kế gì.Là để tống cột vào đó cho đỡ xấu hổ.Vì đứa cháu bất tài của mình thôi.Vầng nhật uống một ngụm cà phê và đưa mắt nhìn đến nơi khác.Hải yến cảm thế nào cho bạn.Cậu không sao chứ.Đừng để những lời nói đó làm cho một trí mọi việc mới chỉ bắt đầu thôi.Vương nhật mỉm cười nhìn hải yến rồi đáp lại.Chúng mình có giống như cái đã bị những lời đó làm cho ảnh hưởng không.Thật là mừng.Vì họ đã nghĩ đúng như mình muốn.Thôi nào.Cô trợ lý.Chúng ta về phòng làm việc của mình đi.Toàn cả núi công việc đang chờ đấy.Sửa mạng máy của vùng nhật khiến cho hải yến yên tâm phần nào.Tỉnh làm lương lửa mai.Ngắm hoa ngắm lại.Rồi quyết định bước ra ngoài với chiếc váy ngắn trên đầu gối.Cô cảm thấy thiếu tự tin.Tỉnh lâm chạy vội sang phòng khách.Nhưng vẫn không thể nào thoát được cái nắm tay thật nhanh của chị nam.Này.Nói của bạn.Tôi định đi đâu mà trốn tôi như vậy bộ tôi là cướp hay sao thế.Tỉnh nằm quay đầu lại.Đứng hình ảnh nhìn chỉ nam trong một vài giây.Chỉ làm cứ tưởng hồn bay phách lạc.Đôi mắt của tỉnh lâm đồng làng nhưng hôm nay nó dường như sâu tận tâm can kẻ ngắm nhìn.Gương mặt thanh tú và khả ái của tỉnh lâm.Bừng sáng hơn khi có trang điểm nhẹ nhàng.Ai trà.Người ta nói son phấn là người con gái đẹp hơn nhưng mà hôm nay chị làm nghĩ những thứ đó phải cảm ơn.Được nằm trên một gương mặt đẹp như hoa của tỉnh nào.Anh không biết tả vẻ đẹp ấy như thế nào.Nó có gì đó mong manh.Không hẳn là yếu đuối nhưng mà người đàn ông nào nhìn thấy cũng chỉ muốn hét lên với cả thế giới rằng cô gái.Này là của tôi thử làm cô gái này tổn thương xem.Tôi sẽ tuyên chiến với cả thế giới.Gương mặt tỉnh lầm bắt đầu đào bừng lên.Quan hệ lớn ngày giữa nhà.Này.Chị nam.Cậu có nghe tôi nói không thế.Cái tay của tổ tông đã làm đồ rồi đấy.Một buông tay tôi ra đi.Chết thật.Tại cái sắc đẹp của tỉnh lần mà chính quyền mới.Một vài phút của thực tài.Anh chàng vội vàng buông tay lạnh lùng.Nhưng mà chỉ được hai giây thì lại cầm lên rồi xuýt xoa.Mạnh quyền mất.Có sao không.Có đau không.Để mình xoa dầu nhé.Thực hỏi.Mình phải đi bây giờ đây.Mà hơn nữa.Mình cũng đâu có yếu đuối như vậy đâu.Sáng nay đi phỏng vấn sao.Cố gắng lên nhé.Em tên là lâm sẽ làm được thôi.Ừ.Bữa nay.Mình.Mặc cái bộ này có kỹ lắm không.Trị nám để tạng lần ra xa một chút.Anh ngắm nhìn một lượt từ trên xuống dưới rồi trở lại từ dưới lên trên bắt đầu gật gù.Này.Gật đầu là sao thế.Là kì lắm hả.Biết ngay mà.Mình được không hợp với những thứ này.Thế thôi để lên thay bộ khác vậy.Điệu bộ hấp tấp của tỉnh lần làm chín làm bật cười.Anh nằm biết tài của tỉnh nhằm giữ lại.Không.Đùa đấy.Rất đẹp.Nó rất hợp với cầu.Tô màu đi để cả mụn đấy.Cậu nói thật chứ.Chỉ làm lại gật đầu.Tỉnh lâm nhanh như một chú thỏ chạy vội ra phía cửa.Nhưng mà chỉ được chừng vài giây có rảnh ngoái đầu nhìn chế nam.Thật sự là không kỳ chứ.Chỉ làm chớp mắt ra dấu hiệu đấy là một sự thật không cần phải khẳng định tỉnh lần hào.Rời khỏi nhà với tâm trạng tôi vui.Phía sau lưng của cô.Chứ làm lại thấy cột lên những cảm xúc không thể nào gọi tên.Cậu đang trải những bước xa dần mình.Nhưng mà nếu như bước ngược chiều mình.Mà lại vui tươi như vậy thì cứ mạnh dạn bước đi.Khi nào buồn.Nhớ quay đầu lại đi.Tỉnh lâm hồi hộp chờ đến lượt của mình.Cuối cùng thì khoảng khắc đó không đến.Có mở cửa phòng bước vào.Người vị trí tuyển dụng là một chàng trai cao lớn gương mặt đẹp và nam tính đó là vương nhỉ.Tỉnh lại có cảm giác quần què.Nhà đất gặp ở đâu.Thế rồi nhanh chóng cô nghĩ lại.Anh ta là cháu trai của một tập đoàn hàng đầu.Vợ nước ngoài du học trở về.Có cửa nào đều có quen được một người như thế chứ.Cô tên gì.Chào anh.Tôi là trịnh lâm.Tỉnh lâm.Cái tên thật là ấn tượng.Người đàn ông đó ở gần đầu lên nhìn tịnh lâm trong giây lát.Anh ta có chút bối rối.Nhưng rồi lại nhanh chóng đổi giọng.Cô tình lên.Cô có biết là mình đang tuyển dụng vào một công ty trong lĩnh vực gì không.Tất nhiên tôi biết thừa anh.Tôi muốn ứng tuyển vào vị trí thiết kế của công ty chuyên về ngành trang sức nữ trang.Về thiên hoài.Trên người của cô lúc này.Thứ gì là trang sức vậy.Cô thắm chế.Không đau lấy một chiếc bông tai.Một cô gái chưa từng sử dụng trang sức như cô liệu có hiểu gì về thiết kế không.Anh biết không.Hiện tại tôi không đổi tiền đều mang trên mình những thứ trang sức đắt đỏ đó.Nhưng mà tôi đồ lòng ngưỡng mộ.Và niềm đam mê với chúng.Hơn nữa tôi tự hỏi.Nếu như tôi đi xin việc tại một hãng hàng không.Liệu tôi có phải đi máy bay đến cổng công ty hay không.Hoặc giả sử muốn làm một cái gì đó bình dân hơn.Như thế làm sao chẳng hạn.Không lẽ là tôi nên trang bị các loại dao xung quanh mình để chứng tỏ là tôi là một người có khả năng làm được công việc đó.Vườn nhật khánh yên đồ.Thực ra thì nó không phải là một câu trả lời.Và anh thích cái khoảnh khắc đôi mắt của tỉnh lâm ánh lên sự hào hứng khi nói về chàng sức.Anh có thể cảm nhận được điều đó.Được thôi.Conan.Hồ sơ của cô.Tôi đã có.Chúng tôi sẽ báo với cô kích hoạt trong thời gian sớm nhất.Hẹn gặp lại sau.Tỉnh lâm giờ khỏi căn phòng đó.Con không biết là số phận của mình sẽ ra sao.Nhưng cô cảm thấy không dễ chịu với người tuyển dụng.Nhưng nếu như để được vào làm ở đây.Dù anh ta có khó khăn đến mấy cô cũng không anh à.Khi cánh cửa phòng khép lại vườn nhật lập tức nhất điện thoại.Hãy đến.Báo với bộ phận lễ tân.Lãnh đạo bác hồ tỉnh vĩnh long.Hồ sơ số một trăm ba mươi chín ngay ngày mai đi làm.Cảm ơn cậu nhé.Vương nhật gõ tay xuống bàn nhìn lại tấm ảnh trong hồ sơ của tỉnh lân.Tỉnh lâm.Tại sao.Tôi có cảm giác đã gặp ở đâu nhỉ.Nhận được thông báo từ bộ phận lễ tân của tập đoàn vương gia thiếu chút nữa tỉnh lâm đã hết liền giữa.Cô lập cập lấy cho điện thoại gọi cho chị nam chị nam mình được nhận.Có tin nổi không mình chỉ vừa tới công ty chưa được bao lâu đã nhận được thông báo trúng tuyển.Cậu nói xem có phải là mình quá may mắn không.Hay là bởi vì mình quá giỏi nhỉ chỉ làm nghề xong thì bật cười bởi vì tớ coi hài của tỉnh lâm.Không hiểu sao chỉ làm có cảm giác ngờ đó là thành công của chính mình vậy.Chúc mừng cậu nhớ tích lâm.Tối nay chúng mình sẽ là một bữa liên hoan chứ nhỉ.Nhận định rồi nhưng mà mình không có nhiều tiền đâu một chút gì đó nhẹ nhàng thôi nhé.Mình hứa thì có lương sẽ mời của một bữa ra trò nhật chế nhưng mà hôm.Mình phải đi dạy thêm buổi tối xong việc thì mình về đó làm đi nhé ok.Chỉ làm đến nhà của hà linh vừa đến nơi thì bà rịa hoa mẹ của hà linh đoàn đã ra đón.Chỉ làm khổ đến rồi à.Cơn bão có về sốt ruột và hứa sẽ học hành nghiêm túc đấy.Cách này quả cầu thật đúng là hiệu quả.Hi vọng là cậu có thể giúp còn bé thì đố năm nay.Dạ vâng thưa bà.Chỉ làm bước lên phòng của hà linh anh gõ cửa.Tiểu thư hà linh.Tôi vào được chứ.Chỉ là em còn chưa kịp nói hết câu.Cánh cửa mở toang ra.Hà minh tuấn tài có ảnh zalo xanh sạch vào trong.Cô để anh vào chiếc ghế.Trận đá cho cánh cửa đóng sầm lại.Anh nói đi.Cách làm cái quái quỷ gì vậy.Cái thá gì.Mở kiếm mẹ tôi khi hết tài khoản của tôi.Anh ấy là ai thế.Tôi sẽ tìm mọi cách.Để có thể khiến cho cô chịu hợp tác thôi.Cô sẽ chẳng mất gì cả.Cô sẽ có tiền để tiêu như bình thường.Nếu như cô chịu khó học hành.Bây giờ thì có biết rồi đấy.Lời nhận xét của tôi với bà cô.Theo quyết định số tiền của nhận được để chi tiêu trong tuần.Chính vì thế.Có điều mà học hành cho tốt đi.Thôi.Học nhanh.Tôi không có nhiều thời gian.Nếu như có muốn tài khoản có tiền chuyển vào.Thế làm hợp tác một chút.Hà linh nha xong ngồi phịch xuống giường chán à.Cô khác hoàn toàn với điều bất cần lần đầu gặp chế nam.Anh cái gì mà anh mãi thế.Tôi tên là chỉ nam.Tôi đó là cô nhớ tên tôi mà.Cứ gọi tôi là chỉ làm đi.Nào.Bây giờ có việc gì cứ nói đi.Tôi có một chỉ.Cần anh giúp.Của nói đi tôi nghe đi.Tối nay.Nhất định là tôi phải đến buổi trình diễn đó.Nếu như anh không nói nữa.Chắc chắn là mẹ sẽ không cho tôi đi.Anh.Có thể nào giúp tôi được không.Tôi hứa.Chỉ cần tôi tới được buổi biểu diễn.Tôi nhất định sẽ không chống đối nữa.Gia lai.Nếu mà bây giờ không nghe lời anh.Tôi cũng không có tiền để chi tiêu sinh hoạt nữa.Chỉ làm cửa trước thảm đặt trên bàn.Anh ngồi xuống bên cạnh hả đình.Cô yêu thích để sáng tác.Và chơi đàn lắm đúng không.Đúng như vậy.Nhưng mà với ba mẹ tôi.Đó là một điều vô bổ nhất trên đời.Với họ.Công việc nào không mang lại nhiều tiền.Từ đầu là thứ vô bồ vô giá trị hết.Hậu môn tôi học kinh tế để nối nghiệp gia đình.Nhưng.Nói đến đây thì nước mắt của hà linh bắt đầu rơi xuống trên hàn bối rối trong hoàn cảnh này.Anh vốn chỉ quen với việc làm chỗ dựa cho tỉnh lâm mỗi khi cô buồn đứng trước một cô gái trẻ đã.Yếu đuối chỉ làm lại cảm thấy hoang mang không biết phải làm gì cả.Chị làm lập lỗi thời trong cảm giác chiếc khăn tay.Thôi được rồi đừng khóc nữa.Tôi hứa tối nay sẽ giúp cô đến được buổi biểu diễn.Nhưng mà giờ có phải là một bài test đã.Cô hoàn thành sớm sớm thì chúng ta càng đi được sớm.Gương mặt của hà linh tươi tỉnh hẳn lên.Cô nàng vội và bàn giao hưởng nói.Anh vào để đi tôi sẵn sàng rồi đấy.Chỉ làm được cho hà linh ba tuổi đề thi.Cô tập trung làm.Trong lúc đó chỉ làm quan sát căn phòng của cầu thiên kim tiểu thư con gái của một gia đình giàu có nhất nhì thành.Tôi xong rồi.Chỉ làm cảm thấy choáng váng với câu nói của hà linh.Không lý nào.Bài toán tuy không quá khó.Nhưng mà với ba đều như vậy.Nếu không phải là dân học rất giỏi.Thì cũng không thể nào rảnh anh đến như vậy.Trong khi đó.Hà linh trượt đại học ba năm liền.Nhưng mà điều khiển trên hàn bất ngờ hơn nữa.Là khi kiểm tra đáp án.Hà linh làm không sai rồi chỉ là một tí nhỏ.Anh đưa mắt nhìn cô gái hai mươi mốt tuổi ấy.Mà lòng đầy những câu hỏi mâu thuẫn.Hà linh.Cô có thấy ba đề này quen quen không.Không.Tôi nhớ là chưa làm bao giờ cả.Nhưng mà điều đó có quan trọng không.Tôi nghĩ là mình làm không sai đâu.Hà linh vừa tìm mấy chiếc váy xinh xắn nước lên người.Giải nhất và chồng chiếc ba lô nhỏ vừa trả lời.Hà linh.Nghe này.Dòng điện niềm vui bất thường của chế nam.Khiến cho hà linh phượng lại.Có dừng lại việc gấp quần áo.Và nhìn vậy gia sư trẻ tuổi.Có phải là việc không thi đỗ đại học.Là do cô cố tình đúng không.ba để thi này.Là đề ba mươi lăm thi của cô.Không có lý nào có lại không nhớ.Chỉ có một khả năng.Lập vào phòng thi.Thậm chí là không thèm đọc đề.Lúc này thì nét mặt của hà linh lại tư tưởng trở lại.Có gì ngạc nhìn đâu.Khi người ta không thích.Người ta không làm thế cũng là điều dễ hiểu thôi.Bây giờ thưa vị gia sư trẻ tuổi.Chúng ta có thể thực hiện giao cao ngay từ ban đầu được chưa.Tôi đã đáp ứng yêu cầu của anh.Bây giờ là lúc anh lên làm theo lời hứa.Sắp muộn rồi đấy vị gia sư tài ba.Chị làm cũng có thể lên xuống nhà.Chỉ một vài câu nói của chị nam.Hà linh đã nhận được cái gật đầu đồng ý của bà rịa hoa.Tự chế.Không còn tiền để gọi taxi.Mẹ tôi vẫn chưa chuyển tiền vào tài khoản của tôi.Bây giờ làm sao đến đó đi.Lên xe đi.Đảo của đến đó.Nhưng mà tôi không có nón bảo hiểm.Hà linh còn chưa nói hết cờ.Trị nám đã đổ lên đồ của cô chiếc mũ.Và giúp cô cải qua nhà nhắn.Băng giá.Hành động nhỏ này của chế nam khiến trái tim của hà linh sau đầu.Thế giới mà cuộc sống nếu con người mà cô gái.Sẵn sàng mời nhau những bữa tiệc cả vài triệu đồng.Nhưng mà họ chẳng bao giờ là một điều nho nhỏ như cách mà chế nam vừa làm cho cô.Lên xe đi.Muộn rồi đấy.Hay là cuộc chơi không muốn ngồi xe máy à.Không.Không phải vậy đâu.Chị làm lại chiếc xe hút đi.Hà linh ôm vội lấy ảnh về sợ nhá.Tao cái ôm đó.Cả hai đều cảm thấy bối rối.Lúc nào.Anh cũng mang theo hai chiếc nón như vậy à.Phòng khi nào tôi phải chở một người.Ai thế.Bạn gái của anh à.Cũng gần như vậy.Câu chuyện của hà linh và chế làm nhanh chóng dừng lại khi đến phòng trà.Nếu bảo hành linh sẽ biểu diễn cùng với nhóm bạn của mình.Bước vào không gian quán.Nêu mặt sự sôi động của tuổi trẻ.Trở thành nguồn cảm hứng bất tận.Hà linh như biến thành một con người khác vậy.Có hoạt náo và vui vẻ.Trong lúc chế làm đành lớn nhớ không biết ngồi ở đâu.Đội tuyển của hà linh gọi ấy phía sau cánh gà.Chị làm.Giúp tôi với.Từ là có chuyện gì.Truyện hàn vội vã nào vào khu vực bên trong.Anh giật mình.Cái nhìn thấy hà linh đang quay về phía của mình.Chiếc váy chưa kéo khóa để lộ tấm lưng trần gợi cảm của cô gái đang tuổi xuân thì.Nhanh lên.Kéo khóa giúp tôi với.Chỉ làm lúc này thì đứng như trời trồng.Anh thực sự là chưa quen với việc này.Ơ kìa.Nhanh lên chứ.Sắp đến rồi tôi biểu diễn rồi đấy.Chế làm giấy.Cá chìa khóa máy lên.Hà linh nhanh như một chú sóc quay lại hỏi anh.Chồng tôi thế nào.Ổn chứ.Tuyệt lắm.Thật tuyệt.Cảm ơn anh nhé.Mang ra ngoài ngồi xem tôi biểu diễn đi.Tôi đã nói với chủ quán đặt bàn cho anh ngồi với chế đầu tiên rồi.Nhanh lên.Mà nhớ cổ vũ cho tôi nhé.Buổi biểu diễn được tổ chức trong một phòng trà nhỏ.Trên sân khấu.Hà linh đẹp tựa như một nữ thần.Có một chiếc váy lộng lẫy với váy dài thướt tha.Đôi bàn tay của hà linh nút trên phím đàn thuận vi diệu.Giọng hát của cô cũng nhẹ nhàng và thánh thót.Hà linh trên sân khấu là một cô gái hoàn toàn khác với những gì mà chỉ làm biếng và hình dung.Rốt cuộc.Trong con người của cô gái nhỏ bé này.Trái tim mong manh ấy muốn sống như thế nào đây.Những tràng pháo tay vang lên không dứt.Gương mặt của hà linh rạng ngời khi nhận bó hoa tươi thắm và chú gấu bông nhỏ từ một người hâm mộ biên giới.Trên hàm có thể nhìn thấy.Giọt nước mắt nghẹn ngào mà hà linh có dấu đi.Có đôi khi với những người khác sàn nghiệp mà hà linh được thừa kế là một giấc mộng tuyệt vời.Tên những khoảnh khắc này khiến em cảm thấy.Giấc mộng của hà linh chỉ đơn giản là được sống với chính mình.Làm điều mà mình thích.Hạnh phúc của cô đơn giản là được nhận món quà đáng yêu từ một ai đó.Thích nghe giọng hát và tiếng hát của cô.Chỉ làm đẹp hà linh về nhà khi đã gần mười:ba mươi tối suốt đường đi có nói liền.Bài hát mà cô vừa trình diễn trên em im lặng lắng nghe tai nghe đây là cách thể hiện sự tôn trọng.Với niềm đam mê của người khác.Hôm nay thật sự cảm ơn anh.Về đạo đức doanh nghiệp.Tôi nhất định sẽ không quên vụ này đâu.Chào mào đá banh ra trò.Ngày mai.Anh lại đến chứ.Tôi sẽ đến.Cô vào nhà nghỉ ngơi đi.Buổi tối hôm nay.Của hát rất hay đấy.Chúc mừng nhớ cô gái.Hà linh nhảy trên sáo rồi bước vào nhà.Chị làm đoán đêm nay cô bé sẽ mất ngủ.Anh ra về.Trong lòng lại trào dâng nhiều cảm xúc bâng khuâng khó tả.Chị nhớ chứ bột quà liên tục.Khoảnh khắc tấm lưng trần của hà linh nó hỏi lẫn vào nụ cười trong veo và cả đôi mắt buồn như sắp khóc.Tỉnh lân.Hà thủ ô đỏ cứ đàn sàn làm chị nam cảm thấy mình đang hoảng loạn.Vớ vẩn thật.Mày điên à.Chị làm vội vã phóng xe thật nhanh trở về nhà.Anh ấy nếu như anh trở về sớm.Thế có thể nhìn thấy nụ cười tươi tắn của tỉnh lân.Đó chẳng phải là một cái kết thật ngọt ngào cho một ngày bận rộn sao.Lúc này thì tạnh lâm suy nghĩ rất nhiều.Cô quyết định gọi điện cho minh long.Cô muốn dừng công việc với mình làm lại.Cô không biết mình làm điều đó là vì điều gì.Làm việc có muốn tập trung cho sự nghiệp.Hay là về cô không muốn vương vấn.Không muốn tiếp tục ôm một giấc mơ mơ hồ mà mình với mình lòng.Ảnh minh long.Em có chuyện muốn gặp anh một lát.Bây giờ em có thể gặp anh được không.Em đến nhà đi.Anh cũng muốn gặp em lúc này.Tỉnh lâm đứng trước cửa căn nhà của mình long bao nhiêu ký ức lại ùa về.Hơn ba năm qua.Hôm nay tạm biệt nó trong lòng lại có một chút ngọt ngào.Cô gái nhạc cánh cửa vài phút vẫn không một lời hồi đáp.Tỉnh lần cất tiếng gọi.Anh minh long.Tân cổ ông đó không.Cánh cửa bất ngờ bật mờ.Mình làm nắm chặt lấy tay của tỉnh lâm vào trong.Anh đợi cậu đến chiếc ghế sa lông.Tỉnh lần ngã giả thiết kế có mất tự chủ trước sự mạnh mẽ và hoang dã của mình lồng.Thời sự từng người của anh tỏa ra nồng nặc.Mình làm sẽ chiếc áo trên người có cạnh lâm một cách không thương tiếc.Ảnh apple và muốn đặt một nụ hôn lên môi của tỉnh lâm.Trong sự trống cửu điên cuồng của cô.Hà vy.Làm sao.Tại sao không gửi cho anh nhiều.Sao để trốn tránh anh.Anh yêu em.Yêu em rất nhiều.Cuối cùng thì chắc phải ngoài giống hạt vì như hệt của tỉnh lào đã trải qua.Trái tim tỉnh lâm đồng ngói.Cô cảm thấy bị tổn thương.Bởi vì cô biết trong lòng của mình lòng cô đơn chỉ mang hình bóng của người con gái khác.Anh bù cho ra đi.Tiếng của tỉnh lâm lạc đề trong căn phòng.Càng lúc cô lại càng đối trong sự điên loạn của mình lòng.Minh long.Cô có ở nhà không.Cánh cửa mở ra vườn nhật bước vào nhà một cách vô từ và rồi trong giây lát.Anh nhìn thấy cảnh tượng đó trước mắt.Người con gái gần như là đi bao gạo thép để thoát ra khỏi vòng tay của minh long.Nhìn thấy vườn nhật.Tỉnh nằm la lớn.Cứu tôi với.Vườn nhật lao vào đẩy mình ông già.Anh đến một cái rất mạnh và gương mặt của mình làm.Rồi này.Chưa đến như vậy chưa bao giờ thế.Phía trên chiếc ghế.Tỉnh lần hút hoàng.Với trên người cô không còn chiếc áo che phủ.Vầng nhật vội quá cửa trước áo khoác trên người của mình cho nên người có tỉnh lân.Nước mắt của cô không ngừng tuôn rơi toàn thân run lên bởi vì hoảng sợ.Tiếng nói không thành lời.Tỉnh lần bán hết thành của vùng nhật.Đôi tay của cô in hình lên cánh tay của vùng nhật tỉnh lâm nhìn anh được cầu cứu.Làm ơn đưa tôi ra khỏi đây đi.Vương nhật diệu tỉnh lâm đứng dậy một cách ân cần sự mong manh của tỉnh lâm khiến bất cứ người đàn ông nào cũng muốn.Center.Nhất là khi nước mắt nào đang làm mềm trái tim của kẻ đối diện.Được rồi.Của bạn tên gì.Để tao đưa cậu về.Lúc này thì định làm khỏi xuống.Đôi chân của cô không còn đứng vững.Vương nhật nhẹ nhàng cúi xuống bế bổng cô lên đôi tay của mình trong lòng tăng lên là sự đổ vỡ.Có mặt tại tất cả những loại lớn con nít mình vào lồng ngực của vương nhật để tìm kiếm một sự an toàn.Trên tay của anh.Cô cảm thấy mình được bao gồm.Thế bên ngoài căn phòng.Cơn gió mùa đông vẫn rít lên từng hồi.Nhưng mà chỉ ít lúc này chị làm cảm thấy bình yên hơn.Khi được một người đàn ông xa là chở che.Trên chuyến xe trở về nhà.Tỉnh lâm ngồi thành lãnh.Đôi mắt của cô giáo hoàng.Nhưng mà chính điều đó lại càng làm cho vương nhật cảm thấy lo lắng.Thi thoảng.Anh đánh mắt nhìn cô.Tỉnh lần vẫn không nói một lời nào cả.Cổ chứ.Cảm ơn anh.Vương nhật không biết phải nói thêm gì nữa.Anh đón tỉnh là đang rất hoảng loạn cô không chỉ là sợ hãi bởi về hành động bằng lái của mình lòng.Chấp hành là còn ngại ngùng và xấu hổ khi anh đã nhìn thấy những điều mà một cô gái ngoan hiền như tỉnh lầm.Có một đàn ông nào chứng kiến.Vườn nhật tập trung lái xe.Trường được vài phút thì lại quay sang nhìn.Anh thấy tỉnh lần tựa đầu ghế.Cửa hàng mi của cô khép lại.Đồng hồ chống chiếm hình và gương mặt đều phải mệt mỏi.Vương nhật bật một bản nhạc thật nhẹ nhàng.Có lẽ như vậy sẽ khiến cho tỉnh lâm cảm thấy thư thái hơn.Tiếng chuông điện thoại bất ngờ vang lên.Vầng nhật vội vàng mười chiếc túi xách của tỉnh lần để ngày mấy.Anh không muốn tỉnh lần thức dậy khi mà cô vừa mới chợp mắt khổng lồ.Tỉnh lâm hà.Cậu đâu đấy.Sao giờ này còn chưa về.Số điện thoại cho cậu suốt từ tối đến giờ không được đấy.Thế có chuyện gì xảy ra với cậu sao.Vầng nhật còn chưa kịp trả lời thì đầu dây bên kia đã hỏi những câu liên tiếp.Khiến cho anh hơi giật mình vương nhật đoán đó hẳn là một người bạn thân thiết của thịt lợn.Chào cờ.Tỉnh lâm đồng mệt và ngủ thiếp đi phiền cậu có thể cho tôi chính xác.Địa chỉ nhà cô ở đâu được không.Anh là ai đấy.Tỉnh lâm đồng ở đâu nói tôi nghe đi.Tôi là một người bạn của cô ấy tỉnh lần gặp chuyện tôi đang đưa cô ấy trở về nhà.Tôi không biết chính xác địa chỉ ở đâu.Tỉnh lâm thì mệt quá đang ngủ thiếp trên xe trên cầu cho tôi địa chỉ nhà cô ấy nhé.Tôi đưa cô ấy về.Vương nhật ghi nhớ thông tin mà chỉ làm cùng cấp rồi tắt máy.Đầu dây bên kia có vẻ hứng và lo lắng.Anh không biết mối quan hệ của chàng trai đó của tỉnh lâm là gì nhưng mà có vẻ như anh chàng thực tâm lo.Chữa bệnh đơn trước ô tô dừng lại trước cổng nhà cạnh lâm anh cứ điện thoại của cô vào túi.Người thái lan gọi tỉnh lên tỉnh lên mà cô dậy đi đến nhà rồi đấy.Tỉnh lần hút hoàng nhìn ra ngoài cửa xa.Cô giật mình vì không hiểu tại sao dương vật lại có thể đưa mình trở về nhà phim mà cô ngủ quên trên sàn nhà.Chồng lúc tịch lần còn mải mê suy nghĩ vừng nhật mở cửa xe.Rồi đưa bàn tay ra trước mặt có cô nào.Cô gái đưa bàn tay của mình đặt vào tay của vương.Không hiểu sao vương nhật lại mang đến cho cô sự tin tưởng và ấm áp đến như vậy.Tỉnh lần hẹn cuối người trà vinh nhật.Cảm ơn anh nhiều lắm.Hôm nay.Nếu như không có anh.Không biết là tôi đã ra sao nữa.Thực sự là không biết phải làm thế nào để cảm ơn anh.Nhất định là tôi sẽ báo đáp.Cô đừng khách khí như vậy.Bất cứ ai trong hoàn cảnh của tôi cũng làm như vậy thôi.Chuyện hôm nay.Cảm âm cô đừng giận mình làm nhé.Cấu tạo có nhiều nỗi buồn.Hơn nữa.Cấu tạo có uống quá nhiều.Hình nền mất kiểm soát.Hi vọng là cô không được vận chuyển này.Coi như tôi thay mặt minh long xin lỗi cô.Tỉnh lâm cười thật hiện từ.Tôi hiểu mà.Ảnh minh làm đúng thật là may mắn.Khi có người bạn tốt như anh về.Mà.Tôi có lỗi quá.Khi có gọi về trường phòng của mình như vậy đấy.Không cần ngại chuyện đó.Đây không phải là công ty.Vì thế không cần phần thứ bậc.Thôi.Cô và nghỉ ngơi đi.Ngày mai những đứa còn mình thì cứ ở nhà.Vài hôm nữa khỏi hẳn.Thì đi làm cũng được.Tôi về đây.Chào cô nhé.Thế rồi tịnh làm lương thưởng bước vào nhà.Vương nhật quay ra xe phóng chiếc xe trở về.Phía sau lưng của anh các trường và ngôi nhà.Chỉ làm đứng thẫn thờ.Nhìn hai con người đó.Chị làm bước vào nhà.Anh ngồi yên lặng trong phòng khách chờ tạnh lâm tắm xong.Vậy nhìn thấy cô chứ làm lão già nắm lấy đôi bàn tay.Có chuyện gì xảy ra với cậu sao.Anh ta là ai thế.Mà sao mình lại không biết.Mà sao.Tôi là gì của anh ta.Lại còn ngồi bên cạnh toàn nữa.Hàng loạt những câu hỏi được đặt ra.Nhưng mà thạch lâm quá mệt mỏi để trả lời.Cô gái tái chế làm ra rồi nói.Chỉ làm.Hôm nay thực sự là mình rất nè.Thực sự rất mệt.Mình muốn nghỉ ngơi.Ngày mai nói chuyện nhé.Nói xong thì tặng lâm trở về phòng.Anh đến tất phụ đề.Trong lòng của chị làm lúc đó cũng như sụp đổ.Buổi sáng hôm sau.Tỉnh lâm dậy từ rất sớm.Cô giật mình khi nhìn thấy cháy nam ngồi bất động ở phòng khách từ bao giờ.Cùng bước tới.Đặt tay lên vai của chế nam.Tại sao dậy sớm thế.Ừ.Thế không ngủ được.Chỉ làm đứng dậy đội chiếc mũ bảo hiểm rồi bước ra phía cửa.Nay.Cách làm đi đâu đấy.Thì chạy vài vòng hít thở không khí.Giờ đi làm luôn.Có việc gì không.Sao thế.Hình như là nam giận duy lâm.Mà sao tự nhiên khó chịu như vậy.Tỉnh lâm nói như sắp khóc vậy.Đáp lại câu hỏi của tỉnh lân trên là vẫn lạnh lùng.Anh nhếch mép cười và anh mất thì vô hồn.Làm cho có cái quyền gì mà được giận chưa.Nam nói như vậy là sao.Chẳng sao cả.Việt nam có là gì của lần đầu.Chỉ là một thằng bạn.Mà còn là thằng bạn nghèo nữa.Thế giới của lâm bây giờ khác rồi.Logo cần một người bạn như thế nào.Những người đàn ông mà làm quen biết.Họ có thể ở đó đưa rước cha trần lâm bằng chiếc xe bốn bánh.Họ đi làm đi anh đi chơi những nơi sang trọng.Những điều đó.Có nằm mơ thì nam cũng không làm được.Bởi thế bây giờ.Lúc nào gặp chuyện gì.Người mà lâu rồi dễ nhìn và là người lo được cho năm rồi.Ngay cả việc được biết có chuyện gì xảy ra với lần.Thì mình cũng không có quyền.Làm có bia.Hôm qua.Khi màn đêm trở về nhà với bộ dạng tôi tà.Gương mặt thì mất hồn.Làm giày dép muốn trẻ đến bình lần.Ôm em vào lòng chân em khỏi sợ hay.Nhưng mà rốt cuộc thì sao.Lương có một chàng hoàng tử đưa về bằng xe hơi.Anh có áo trở lên.Anh ta là người được lâm tin từ.Vợ gọi đến thì cần.Chứ đâu phải là mình đâu.Trên em nói xong bực bội bỏ ra khỏi nhà.Tỉnh lần bé.Anh bước đi rất vội.Đã bảo vệ không muốn có nhìn thấy đôi mắt đầy nhức đó.Nam hà.Không phải như em nghĩ đâu.Chị làm cố gắng thoát khỏi không gian chật chội đó.Thoát khỏi gương mặt buồn bã của cạnh lâm.Anh muốn ngỏ đến.Muốn ôm lấy cô mà hỏi xem.Đêm qua đã có chuyện gì.Ảnh cẩu anh dần.Ảnh hơn nữa.Bởi vì anh không phải là người đàn ông được ở bên cô.Khi của nguyễn an.Mà lại là một gã đàn ông khác.Một gã đàn ông mà anh không hề biết.Điều đó có nghĩa là gì.Nghĩa là thế giới của tỉnh làm lúc này.Có nhiều điều.Có nhiều người tồn tại mà anh không hề hay biết.Anh đã mỗi lớp một xa dần tỉnh lâm sao.Tỉnh làm đến chỗ làm từ khánh sớm.Tôi không muốn ngày đầu tiên đi làm.Đã gây ấn tượng bằng việc nghề hoặc là đến muộn.Tỉnh lần bước vào tháng mấy.Người đầu tiên mà cô gặp là vân.Anh đứng cùng với hải yến.Tỉnh lâm cúi đầu chào lễ phép.Trà trưởng phòng.Chào cô hải yến.Chào chị lớn.Chào mừng ngày đầu tiên đi làm nhé.Hải yến tỏ ra là một cô gái hiểu biết và lịch thiệp trong giao tiếp.Trong lúc hỏi trò truyền vùng nhật đưa mắt nhìn tỉnh lần.Cô đã ổn chưa.Chứ sao không nghỉ thêm vài ngày nữa hay đi làm.Tỉnh lâm có chút bối rối.Ổn rồi cho trưởng phòng.Cảm ơn anh đã quan tâm.Đoạn hội thoại của hai người làm cho hải yến có đôi chút khó hiểu.Nhưng mà cô không quá bận tâm.Ngày làm việc đầu tiên trôi qua thật dài.Văn phòng thiết kế của tỉnh lâm chẳng có gì để làm việc cả.Mọi người đều tự do làm những gì mà mình thích.Đọc sách nghiên cứu tài liệu.Thậm chí là tám gấu.Tỉnh lâm nghe mọi người nói phòng này thật chết chỉ là một vỏ bọc vô giá trị.Có đồ chút thất vọng về công việc mà mình vừa xin được.Bài tiến lên.Ngày đầu tiên đi làm cậu cảm thấy thế nào.Mỹ lan.Cô gái làm bộ phận truyền thông của phòng ghé sát vào tai của tỉnh lâm thì thầm như thế.Vậy là anh cũng như định lên.Cả hai đều đi làm ngày đầu tiên là tập đoàn vương gia này.Ngày đầu tiên của tớ.Có đôi chút bỡ ngỡ và lạc lớn.Bởi vì.Chưa có việc gì để làm cả.Có lẽ công ty cần chút thời gian ổn định lại mọi thứ và phân công công việc cho phòng của mình.Thế cậu không biết gì sao.Nghe nói trưởng phòng của chúng ta.Anh vương nhật đi.Anh ấy là cháu trai của tổng giám đốc.Anh vừa mới đi du học về.Và việc mở phòng này.Chỉ là che mắt thế gian thôi.Mà nhân tiền cũng nói nhé.Cô trợ lý hải thừa kế hải yến gì đó thực chất thì cũng là người yêu của vùng nhận.Ngày đầu họ sống với nhau bên anh bao nhiêu năm nay rồi đấy.Tỉnh làm mất tròn mất dàn nghe những thông tin mà mỹ lan cung cấp.Rồi sao biết điều đó có thật hay không.Nhưng mà có chút trăn trở về thân phận của vân nhi.Nhìn đồng hồ đã gần năm chiều.Tỉnh nằm hút hoàng nhớ ra.Cô cầm theo chiếc túi xách.Và bước đến phòng làm việc riêng của vân nhi.Gõ cửa phòng.Vào đi.Tỉnh lần bước vào.Cô cảm thấy hơi bối rối.Khi nhìn thấy hải yến đang ngồi bàn việc với vùng.Anh dừng câu chuyện lại.Ngước mắt lên nhìn tạng lợn.Tỉnh lâm đồng.Có chuyện gì sao.Tôi.Tôi có cái này muốn gửi lại anh.Cảm ơn anh rất nhiều.Tỉnh lần lập cực mở chiếc áo già rồi đưa nói cho vương nhật trong sự ngỡ ngàng của hải yến.Lần này thì hải yến biết có một điều gì đó lần sau mối quan hệ của vương nhật và tịnh lâm mà cũng không hề hay.Điều đó thật kỳ lạ.Bởi vì hai người họ thậm chí.Mới chỉ gặp nhau một lần hôm tuyển dụng.Ra là chuyện đó.Vầng nhật nhận chiếc áo từ tay của cạnh lâm.Cô cúi đầu chào rồi xin phép rút lui.Tỉnh nằm đi rồi.Hải yến tiến lại gần vương nhật.Này.Mình đang cảm thấy bị tổn thương đấy nhá.Tôi có quen cô gái đó từ khi nào thế.Mà tại sao mình lại không biết.Không phải như cậu nghĩ đâu.Tỉnh lâm có quen biết với mình lâu.Hôm qua.Mình đã giúp cô ấy một chuyện khi gặp rắc rối.Chỉ là vậy thôi.Hải yến cũng không gặp hỏi thêm.Bao nhiêu năm làm bạn.Hải yến không có thói quen ép buộc vương nhật phải nói điều gì mà anh không muốn chia sẻ.Nếu như nhật không nói có nghĩa là anh có điều gì đó.Thực sự muốn giữ gìn cho mình.Tỉnh lần dắt chiếc xe ra khỏi tòa nhà nơi mà cô làm việc.Thì cô lại hơi giật mình.Khi nhìn thấy mình long.Anh tiến lại gần rồi cất lời chào hỏi.Xin lỗi.Bởi vì anh đã xuất hiện đường ruột như vậy.Anh muốn gặp em để nói lời xin lỗi.Mình có thể vào quán cà phê bên kia đường.Nói chuyện một lát không.Tỉnh lâm đắn đo suy nghĩ trong vài giây giờ khác gật đầu.Ngồi đối diện nhau trong quán cà phê tỉnh lâm nhớ đến câu chuyện đêm hôm trước.Nó làm cho cô cảm thấy rùng mình và sở hai.Sao.Anh biết em ở đây mà đến tìm vậy.Là phương nhật nói cho anh biết.Tôi nói anh cần phải xin lỗi một cách nghiêm túc.Cho dù cậu ấy đã thay anh làm điều đó.Vương nhật là bạn của anh.Chuyện hôm qua.Anh thật lòng xin lỗi.Là do anh đã quá sai.Anh đừng nói nữa.Em hiểu mà.Cũng không cần phải nhắc lại chuyện đó nữa đâu.Bây giờ em phải về đây cũng muộn rồi.Hôm nay em hơi bệnh.Tỷ lệ.Khuôn đá.Mình lòng đứng dậy nếu nick này của tỉnh lân.Cuối tuần này anh tổ chức triển lãm.Em nhất định phải đến nhé.Cũng nhờ có em mà những bức vẽ đó mới được hoàn thành.Anh chọn ngày đó.Bởi vì.Anh có một tin vui.Muốn thông báo với tất cả mọi người.Anh thật lòng mong em bỏ qua lỗi lầm của anh và sẽ đến giờ.Em đến chưa.Tỉnh lâm nhìn vào mắt của mình lòng rồi gật đầu.Em sẽ đến.Một tuần làm việc để mệt mỏi trôi qua.Tỉnh lâm thế hoàng mang về cuộc sống hiện tại.Chỉ làm giận cô cả tuần này.Ngày nào thì anh cũng tránh mặt cả.Mỗi khi nhìn thấy tỉnh lần xuất hiện.Là anh lại ngay lập tức rời khỏi nhà.Tôi không biết vì sao chị làm có thể giận mình lâu đến như vậy.Còn công việc giờ bao nhiêu kỳ vọng ước mơ của cô dường như vừa thì suốt một tuần trôi qua.Cô và những người đồng nghiệp mới.Chẳng được phân công làm bất cứ việc gì.Họ từ điển rừng ngồi chờ cho hết giờ để trở về.Điều khiển tỉnh lầm cảm thấy kỳ lạ nhất.Là chuyện khi tất cả các ngành về ngàn nhé thậm chí là chán ngán vì không có việc để làm.Thì hải yến và vương nhật.Lại bận rộn đến.Tưởng như ngày mai họ sẽ là một việc gì đó rất lớn.Tỉnh nằm ngồi dậy dở quyền lực tay.Ngày mai cuối tuần.Mình làm sẽ tổ chức buổi triển lãm tại một biệt thự ngoại ô.Cô cảm thấy hơi kỳ lạ.Xe địa điểm tổ chức.Lại là nơi đó.Nhưng mà dù sao tỉnh lâm cũng hứa sẽ đến.Đền cô không có đường rút lui.Thứ bảy.Tỉnh lần mặc chiếc váy màu trắng dài đến gót.Hút thai và mềm mại.Mái tóc xõa ngang vai.Đồi mồi màu hồng ngọt ngào.Từ gia tỉnh không hoàn toàn thoải mái với bộ dạng này.Dù mẹ nói nhìn cô rất đẹp.Nhưng mà tặng lên cũng chẳng có cách nào khác cả.Không muốn mình xuất hiện ở đó.Như một cái lược gì.Hợp là chẳng ăn nhập gì so với những cảnh nhiều tiền và sang chảnh.Tỉnh là muốn gửi cho trí nam để nhớ anh đưa đi.Nhưng rồi cô lại thôi.Chắc chắn là chín hàn chứ không thích một chút nào.Khi biết tỉnh làm đến dự buổi triển lãm của mình lòng.Vì vậy tỷ đồng quyết định một mình đến giờ.Buổi triển lãm diễn ra trong một ngôi biệt thự sang trọng và rộng như một tòa lâu đài.Tỉnh lâm hoàn toàn bị trắng bởi không gian và cách bài trí nơi đây.Cô bán cao chiếc váy và nhóm bước chân bước vào trong ngôi biệt thự.Căn phòng khách rộng lớn là nơi trưng bày những bức tranh do mình lòng vẽ.Vật giá cô cảm thấy hạnh phúc vô cùng.Khi nhìn thấy mình trong những bức tranh đó.Nhưng đó là cảm giác chỉ vài giây.Sau đó là sự là lớn và lạc lõng của tỉnh nào.Khi đưa mắt nhìn những người khách ngồi đây.Họ sang trọng và nhìn họ ở một đẳng cấp khác.Toàn bộ căn phòng với không gian trưng bày và dự tiệc.Đều là một thứ gì đó xã hòa.Và khác so với cuộc sống hàng ngày của cô.Cô cảm thấy bối rối thật sự.Khi không thể tìm thấy một người bạn.Không một ai sẵn sàng mỉm cười chào cô.Bởi vì đây là nơi của những kẻ thượng lưu.Những người có tiền.Nơi mà cô không hề quen biết ai ở đó.Tỉnh lâm tìm cho mình một chiếc bàn trống và đứng lớp mình ở đó.Cô nàng một ly rượu và uống cả.Cô hi vọng chút hơi men đó sẽ giúp của bình tĩnh và có thêm dũng khí để dự đến cùng buổi lễ.Rồi ra về.Lúc này thì một bản nhạc nhẹ nhàng vang lên.Xuất hiện trên sân khấu là minh long.Anh lịch lãm như một chàng hoàng tử bước ra từ truyện cổ tích.Hình ảnh của anh không khác xa so với những lần mơ mộng của tỉnh lâm là mấy.Nhưng mà hôm nay.Anh lại còn lịch thì và thu hút hơn gấp bội lần.Cảm ơn mọi người đã đến dự buổi triển lãm ngày hôm nay cùng với tôi.Tôi dành món quà đặc biệt này cho một người con gái.Nhiều có cô ấy.Mà tôi mới có thể hoàn thành những tác phẩm này.Xin một lời cảm ơn dành cho.Hạ vy.Người con gái mà tôi yêu thương.Trồng cây lá.Khi mở mình lòng nói về một người con gái đã giúp anh hoàn thành những bức vẽ.Tỉnh lâm đã mỉm cười.Có nhớ về những buổi tối mùa đông.Khi có chấp nhận người dưới cái lạnh thấu xương để cho mình lòng với.Nhưng chỉ vài giây sau đó.Nụ cười tắt điểm trên môi.Thiên bình lòng nhất tiền của người con gái ấy hả về bước xuống từ cần các chồng xử vô tình nồng nhiệt.Và tán thưởng của mọi người nhìn hạ vy giống như một nữ thần vậy.Quả đấm nhiều hạ về.Sẽ chẳng ai còn bận tâm đến một cô gái khác.Trong căn phòng này một người có gương mặt giống hệt những bức tranh đang treo trên tường kia.Cảm giác được đồ trong lòng của tỉnh lâm đến tột cùng có muốn trốn chạy khỏi nơi đây nhưng mà cô không.Một chút giá trị và cũng không hề quen biết ai.Ảnh biển tắt đi kèm theo lời của người dân gian.Quý vị hãy để cho định mệnh rất mình đến một người mà mình có thể quan.Biết đâu chừng đó là một cuộc gặp gỡ định mệnh.Xin hãy cùng tìm bạn nhảy trong căn phòng này.Trước khi ăn sáng được bật lên.Tỉnh lâm đứng người già giữa căn phòng cùng với bóng tối đàn bà khổ ai ai cũng có đôi có cặp.Hãy chỉ ít học cùng chung một thế giới thế giới của những người giàu có còn cô.Cô chỉ có một mình thôi.Trong bóng tối đó.Tỉnh lâm cảm thấy một đôi bàn tay đan vào từng ngón tay của mình người đó rất lại gần đặt một bà.Tay lên vòng eo của cô rồi kéo cô lại gần người đàn ông đó thì thầm.Tỉnh lên em khiêu vũ cùng tôi chứ.Các bạn thân mến như vậy là chúng ta vừa cùng nhau lắng nghe xong tập hai của bộ truyện này như vậy là cuối cùng.Hạ vy cũng đang xuất hiện và người đàn ông bí ẩn đã nắm lấy tay của tỉnh nằm trong bóng tối đó là ai.Tình yêu của cô bé lọ lem lạc vào thế giới của những chàng hoàng tử này sẽ đi về đâu giữa một quý vị và các bạn cùng với anh sau.Trường cao đẳng nghề vào hai mươi giờ mỗi tối và sau khi lắng nghe xong nếu như quý vị cảm thấy tập chuyện ngày hôm nay hấp dẫn.Quên nhấn like chia sẻ và nhấn vào nút đăng ký kênh nhé cảm ơn sự ủng hộ của mọi người còn bây giờ anh sang xin chào tạm biệt. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com