Truyện Tâm Lí Xã Hội Mới Nhất Của Tác Giả Pv Anh Thư - Phần 2 - Truyện Mc Anh Sa

truyện tâm lí xã hội mới nhất của tác giả pv anh thư -  phần 2 - truyện mc anh sa

Xin chào tất cả những khán giả của chuyện tình anh sẽ rất vui được gặp lại tất cả quý vị và các.Vâng ngày hôm nay thì chúng ta sẽ tiếp tục đến với tập hai của bộ truyện đánh ghen.Tác giả phạm vũ anh thư.Chia sẻ điều trước khi đến với nội dung chi tiết của tập truyện này.Thì có rảnh thư có nói rằng.Đây là một câu chuyện mà cô đơn.Nghe kể lại từ chính bản thân của mình.Và thêm thắt một vài những tình tiết hư cấu để câu chuyện trở nên kịch tính hơn.Là một câu chuyện được viết.Kiddy cũ.Cải.Nhưng mà vân phẩm của tác giả thì vẫn như vậy.Vẫn rất lôi cuốn thả thính giả.Nói về tập hai của bộ truyện này thì cô sinh viên đại học phòng cháy chữa cháy.Sau một tháng không gặp lại ân nhân của mình.Đồng thời cũng là đại ca của xã hội đen thì hôm nay cô lại vô tình gặp lại anh.Chúng ta hãy cùng chờ xem là lần gặp gỡ này có tạo ra thêm những diễn biến mới trong mối quan hệ này hay không.Và sau khi đọc xong tập hai này thì em sẽ cảm thấy rằng đang sau của.Còn ẩn chứa rất nhiều những bí mật bây giờ xin mời tất cả những tác giả của truyện tình đến với nội dung chi tiết.Tập hai mươi bảy.Đánh ghen tác giả.Phạm vũ anh thư qua giọng đọc của anh sa.Hơi men chỉnh trắng.Bỗng dưng có nhìn thấy ở góc cuối bàn lầm đang ngồi uống rượu cùng nó.Và hai người con gái khác.Chờ hình ảnh nhìn một tháng nay.Cũng không hề gặp anh.Cảm giác như anh mất hút.Giữa cuộc đời.Hôm nay lại nhìn thấy thế này.Của lễ mất nhìn cha .Sự trang nhìn thấy.Ảnh người đàn ông cô ấy thầm thương trộm nhớ đi uống rượu với người con gái khác.Rồi lại nhìn về phía họ.Lâm nhìn đem đi rất nhiều.Khuôn mặt vẫn đẹp trai nhưng có chút mệt mỏi hơn trước.Có lẽ một tháng nay anh đã phải làm gì đó rất vất vả.Con rắn ly rượu.Vợ uống với nhìn anh.Cô vẫn còn nợ anh hai chịu.Ngoài ra còn tiền thuốc mê.Và nhất là.Nợ anh một lời xin lỗi.Nghĩ lại lần đó.Cô vẫn thấy bản thân mình ấu trĩ.Có anh có học đàng hoàng.Vậy mà lại đi nói linh tinh.Chỉ vì tâm trạng không ra gì.Một tháng này cô đã học được cách kiềm chế bản thân.Hôm nay ở đây.Cô muốn xin lỗi anh.Nhưng anh đang ngồi ở đó.Cô thì lại ngồi cạnh tranh.Cô chưa biết mình phải làm thế nào.Thì đột nhiên anh đứng dậy đi vào nhà vệ sinh.Cô cầm lấy ví rồi chạy theo.Chàng vẫn ngồi đó uống rượu mà không biết có chuyện gì xảy ra.Hơi rượu làm cô có chút loạn chọn.Cảm giác hơi mơ hồ.Có cố giữ bình tĩnh đứng dựa lưng vào tường.Phía góc ngoài nhà vệ sinh trở anh .Khoảng năm phút sau thì anh bước ra ngoài.Mặt thoáng chút ngạc nhiên.Khi nhìn thấy cô.Cô mừng rỡ cười cười.Rồi lên tiếng.Rất vui được gặp lại anh.Ngạc nhiên không.Sao anh mất tích một tháng này vậy.Tôi muốn tìm anh mà không được đấy.Anh nhìn cô lãnh đạo trả lời.Cô tìm tôi có việc gì.Tôi muốn trả nợ cho anh.Hôm trước anh đưa tôi thừa hai chị.Đó không phải tiền của tôi đâu.Mà là của người yêu cô thôi.Long bắt hắn trả thêm hai triệu.Vì bạn cô ba.Hắn nữa cô rất nhiều.Nên cô và tôi không nợ nần gì nhau cả.Nói xong anh ta xoay người bỏ đi.Tụng kinh nhạc.Vậy mà hơn tháng nay.Cuộc cứ nghĩ đó là tiền của anh.Nhưng dường như vậy.Cô cũng vẫn được.Nữa anh lời cảm ơn.Nợ anh cần một lời xin lỗi.Cô bước nhanh theo kéo tay anh.Anh ngạc nhiên nhìn cô.Cô cũng có chút bối rối.Thấy mình có vẻ thật lê.Liền buông tay rồi nói.Tôi vẫn nợ anh.Thanh niên đồ nhìn cô rồi nói.Của nợ tôi gì vậy.Tôi được anh tìm thuốc hôm trước với cả tôi muốn cảm ơn anh đã cứu tôi.Cũng như xin lỗi.Vì hôm đó tôi đã nói năng linh tinh.Anh đột nhiên nở nụ cười.Lần đầu tiên của thế anh cười.Tả khuôn mặt anh bỗng trở nên rạng rỡ như ánh bình minh.Cô chết thì có chút gì đó.Như một nhịp đập lỡ nhịp của con tim liền cũng mất xuống.Vì chẳng dám nhìn vào khuôn mặt đẹp trai hết thầy đó.Anh nhìn cô lắc đầu cố gắng lên.Đây không phải là lần đầu tiên anh chuẩn cô đến thế.Bởi anh tưởng bế cô.Nhưng chẳng hiểu sao.Cô lệ thủy tim đập rất nhanh.Vốn dĩ có thể từ chối.Có thể gạt tay anh ra.Nhưng lúc này đi cô lại bối rối.Chẳng biết phải làm thế nào.Không biết có phải do cô đã quá cô đơn.Hãy do dự.Mật khẩu như mong đợi một thứ gì đó từ anh.Cô mèo tom.Nhìn khuôn mặt anh đang gần kề bên mình.Hơi cắn môi.Đột nhiên.Ảnh buông tay rồi nói.Cô kẻ mắt bị lem rồi.Còn chuyện cô vừa nói thì tôi xin nhận lời cảm ơn và xin lỗi.Chuyện tiền nong thì thôi quên đi.Nói xong anh bỏ đi rất nhanh.Có hứng vô cùng rồi cảm thấy xấu hổ chạy nhanh của nhà vệ sinh.Suối nước lên mặt.Vừa làm gì vậy có chứ mặt cũng đỏ bừng cảm thấy bản thân có chút dễ dãi.Có tự tắt mình mấy cái thật đau.Rồi rùa thầm chính bản thân.Chẳng phải cô không thích anh sao.Vậy mà vừa rồi cô lại để em cho anh thật đùa cợt như vậy.Có đổi lỗi cho anh.Cho rằng về uống.Nên bản thân không kiềm chế được cảm giác cô đơn.Rửa mặt xong có tỉnh táo hơn.Lâu lại mới viết lên nham trên mặt dưới bước ra.Ra đến nơi.Có không thấy trang ở đâu.Đảo mắt nhìn xung quanh thì thấy.Cô ấy và long đang đứng ở một góc ngoài cửa nói chuyện.Có lẽ trang cũng giống như cô.Cũng cần gặp.Để giải đáp những thắc mắc trong.Cô ngồi uống dọn dự.Hết ly này đến lý kia.Cô chợt thấy hôm nay lòng cô rất trống rỗng.Hơn một tháng rồi.Cuộc chia tay tuấn.Như nói quên anh ta rồi.Thì là nói dối.Nhưng thật sự.Cô đã gần như chẳng nhớ đến anh thai nhi.Có lẽ do hơn một năm nay.Cô cũng quen dần với sự cô đơn.Thì anh ta bỏ beko.Chẳng qua là cô cứ tự dối lòng.Giờ đây chia tay rồi.Cô mới thấy rằng.Bản thân.Không bị lệ như mình nghĩ.Cô cũng chống quên anh ta như những mối tình trước đây.Nhưng tại sao hôm nay.Cô lại thấy mình cô đơn đến thế.Cô cảm thấy trên đời này.Trừ bố cô thì chẳng có người đàn ông nào.Đối xử tốt với cô.Yêu bao nhiêu rồi cuối cùng cô cũng bị đá.Nhiều khi có biết bản thân rất đáng ghét.Nhưng thật sự.Cô chỉ là một đứa con gái.Nhỏ bé.Bon chen giữa thành phố to lớn này.Cô cũng có những nỗi lo toan cô cũng phải chịu nhiều thiệt thòi.Của nhớ bố mẹ cô.Nhớ đến những ngày vô lo vô nghĩ.Lớn làm gì.Để rồi phải.Có uống rất nhiều.Ngày hôm nay.Cũng muốn say.Thử xem một lần trong đời.Xem ngày mai.Có quên hết những nỗi buồn hay không.Cô vẫn thế xung quanh trở nên khác lạ.Nhìn cái gì cũng thành hai cái.Đây có phải là sai không ngờ.Cô cười lớn rồi lấy tay dj trước mắt.Thật sự giờ nhìn tay mình cũng thấy hoa cả mắt.Câu chuyện thấy nôn nao rồi lại buồn ngủ.Có bước xuống ghế.Đợt nhìn lợn chọn gần ngã.Cô bảo vào thành bàn.Nhưng dường như trên cô không còn sức sống.Đột ngột.Có bàn tay kéo cô rồi sút thẳng cô lên.Cụ cố mở mắt nhìn nhưng lại chẳng thể nhìn rõ.Nhưng cô lại thế quen thuộc lắm.Hình như người này từ bế cô rồi.Con người thấy mùi thơm đồ bàn tay có lần mò lên khuôn mặt người đó.Sống mũi cao môi mỏng.Cõi nhớ ra rồi là lâm.Cô định nói gì đó nhưng rồi lại chẳng nói giận rồi.Mất cái ngắm nhìn đầu thì chẳng suy nghĩ được gì cả.Làm biển cô thần có xe ô tô.Rồi ra dặn giờ long đưa chàng về.Anh sẽ đưa cô về.Lòng và trang gật đầu.Cả hai hôm nay cũng có rất nhiều chuyện để nói nên cũng cần một khoảng riêng tư.Dặn dò sông ảnh gia xe.Cởi áo rồi đắp lên người cô.Một lần nữa trở cô một mạch về nhà của mình.Căn nhà này vốn dĩ chưa từng ai bước vào.Cô là người duy nhất.Đã vào đây hai lần.Đến ông chủ của anh.Cũng chỉ biết anh ở khu này chứ không biết cụ thể.Nhà cửa.Vì đa số anh toàn ở lại nhà long.Sáng nay ông chủ đích thân gọi anh đến.Dạo này bên anh bị công an giáo giết lùn.Những vụ làm ăn phi pháp.Chẳng hiểu sao bên đó lại biết.Ông chủ chỉ tin tưởng duy nhất hai người là anh và con trai của ông ta.Nên bảo anh tạm thời không nên làm gì cả.Thật sự mặc dù đi theo ông ta được ba năm rồi.Anh tôi thông minh giúp ông ta nhiều nhưng lại chưa bao giờ đánh chém giết ai bao.Ông ta đối xử với anh rất tốt.Coi như con cháu trong nhà.Ông ta làm ăn phi pháp.Làm gì anh để biết.Anh cần nghe nói.Ông tâm buôn bán ma túy.Có điều ông ta rất cẩn thận.Đến anh và con trai ông ta con chưa một lần được ông ta tiếp.Thật ra.Anh cũng ngại mấy khoản làm ăn phi pháp.Chẳng bao giờ tự tay làm.Toàn giao cho đàn.Anh chỉ lên kế hoạch rất tỉ mỉ và thông minh.Sau đó nút mình để đảm để đi làm.Nhưng chẳng hiểu sao.Trong mắt ông chủ của anh đó lại là sự lạnh lùng quyết đoán.Ông ta còn cho rằng.Có những người như anh thì thế giới xã hội đen này mới bền.Lạnh quá.Tiếng nói của chiều kéo anh ra khỏi dòng suy nghĩ.Cũng đã về đến nhà.Anh đỗ xe lại rồi bế quốc gia.Cô vẫn tiếp tục kêu lạnh.Anh bế cô chạy thật nhanh vào nhà.Đặt có lên.Dây kéo tấm chăn đắp cho.Đột nhiên có kéo tay anh lại.Giọng lạc đi.Dù mất vẫn ngắm nhi.Đừng bỏ tôi đi.Ảnh rõ mười một.Cuộc gọi tên anh.Rõ ràng là gọi tên anh.Chứ không phải là ai khác.Anh chợt mỉm cười.Tuy rằng rất ngạc nhiên nhưng khỏi phải nói rằng anh rất vui.Có lẽ do vừa gặp anh nên cô lỡ mồm gọi tên anh.Nhưng dù sao đi nữa.Cũng có nghĩa anh cũng có chút gì đó quan trọng với cô.Chợt anh thấy tay cô rất nóng.Nhưng mồm lại kêu lạnh.Chán cô thì đổ mồ hôi.Anh đặt tay lên trán của cô.Giết nó.Anh bình tĩnh.Vào lấy cặp nhiệt kế đo cho cô.ba mươi chín độ.Của sốt rồi.Anh bỏ chân.Lấy nước ấm lau khắp người cho cô.Cô gái này thật không biết chăm sóc mình rồi.Rõ ràng á.Mà còn uống rượu.Anh cởi áo khoác ngoài của cô cho thoáng.Chạy đi lấy thuốc cho con uống.Một nửa tỉnh nửa mê.Uống sâm lại nằm sẽ.Anh đứng dậy.Định bằng cấp nước được kích thích có nắm chặt tay.Run rẩy.Anh không đỡ đi.Đặt cúp ở phía bản đèn ngủ.Rồi nắm chặt tay cô.Đôi bàn tay không còn nóng mà trở nên lạnh lẽo.Anh rút mấy sợi tóc trên khuôn mặt của cô.Phân tích còn lại vẫn nắm chặt.Khủng bố.Rõ ràng cô không hề tự biết chăm sóc cho bản thân mình.Anh mỉm cười.Cô mới chỉ hai mươi mốt tuổi.Và vực cuộc đời thì ít mà cứ tự cho rằng.Bản thân đã đủ trưởng thành.Anh nhớ lúc anh mới theo ông chủ.Hồi đó để lấy.Vật sự tin tưởng.Anh đã đi đòi nợ ở một băng nhóm khác.Nhưng rồi cuối cùng.Anh lại bị đánh đổi.Anh chạy một.Thì gặp cô.Lúc đó có đi xe máy của một hội.Thế anh máu me.Cả hội sợ hãi không ai giúp.Chỉ có cô lúc đó dừng xe lại.Hỏi anh bị sao.Cứ ngỡ rằng nói ra anh bị người ta đuổi giết.Thì có lẽ cô sẽ sợ mà bỏ đi.Thế nhưng của bảo anh lên xe.Của bảo anh.Màu đỏ của chở anh về nhà.Giờ gọi taxi cho anh.Cần đưa cho anh mấy trăm để đi.Cóc.Khác lúc đó cô cũng mới chỉ học năm nhất.Cô cũng từng thích đi.Cũng khóc.Lúc đó anh đi ngang qua liền dừng lại.Sao đỏ đưa cho cô ít giấy anh giữa bảo đàn em chưa có vợ.Khi đó anh cũng mới chỉ hai mươi ba tuổi.Còn cô.Mới chỉ mười tám.Anh cứ nghĩ rằng bản thân vẫn sẽ ngây thơ như hồi đó.Vậy mà chỉ hơn ba mươi.Anh đã trở nên rất khó.Có lẽ cuộc không hề nhận ra anh.Nhưng anh lại mãi mãi chẳng quên được cô.Cô thật sự là một người con gái rất tốt.Thì đôi lúc có vẻ có chút vô tâm hay quên.Nhưng thật sự.Cô rất lương thị.Cũng có thể do cô giúp anh nền cô quên.Còn anh là người làm ơn cô nên anh mãi ghi nhớ.Hơn ba năm nay có vốn dễ không biết sự tồn tại của anh.Nhưng anh vẫn luôn dõi theo cô.Chỉ là không ngờ.Cuối cùng anh và cô lại gặp nhau.Ở hoàn cảnh trớ trêu như thế.Anh đã từng nghĩ rằng.Anh chỉ nhớ về cô vì cô giúp anh.Nhưng rồi mấy năm nay anh nhận ra rằng đó chẳng.Lịch sử modern nữa mà là anh nhớ nhung cô.Anh cũng tự cưới chính bản thân mình.Rõ ràng cách mới chỉ gặp cô đôi ba lần.Vậy mà mỗi.Anh thử yêu một cô gái khác.Thì lại nhớ đến hình ảnh của cô.Anh chỉ cảm thấy mình đang sống ở thời kỳ phong kiến mới đúng.Anh thấy mình cũng như mấy người con trai ở thời.Được một người con gái giúp mình.Lại cảm thấy nhớ nhung cả đồ.Cảm giác như đó là một lời hẹn ước.Giữa anh và cô gái đó.Anh chợt bật cười.Chẳng hiểu.Mình đang nghĩ cái quái gì.Bỗng nhìn có chửi.Kéo anh ra khỏi dòng suy nghĩ mông lung.Cô lại tiếp.Kiều oanh.Anh thích nụ cười.Bàn tay vẫn nắm chặt tay cô.Nghĩ thế nào anh lên giường nằm rồi ôm cô.Cô vẫn run rẩy.Anh biết nếu đắp chăn cho cô thì sẽ không.Nên càng oppo trận hơn.Cả người cô như nằm trọn trong vòng tay của anh.Anh chợt nhận ra phút giây này là phút giây anh hạnh phúc.Chồng mấy làm quà.Cô bắt đầu thở đều hơn.Tay chân cũng ấm xa.Có lẽ thuốc đã có tác dụng.Anh nhìn kỹ khuôn mặt của cô.Cô thực sự không phải quá xinh.Nhưng khuôn mặt lại hay hoa.Ra thì trắng.Lệnh cao ráo nên nhìn tổng thể rất xinh.Nhìn cô rất có khí chất.Anh mỉm cười.Lúc này cô hiền dịu đáng yêu vô cùng.Anh cứ nằm ôm cô như vậy rồi ngủ thiếp đi.Gần một tháng.Anh đã quá mệt mỏi rồi.Sáng hôm sau anh còn đang ngái ngủ.Chợt có tiếng hát chói tai làm anh tỉnh giấc.Anh mắt nhắm mắt mở thử nhìn xem có chuyện gì.Rồi bỗng dưng sực nhớ ra.Là anh nằm với cô cả đêm.Định bụng sáng dậy sẽ về phòng sớm.Vậy mà ngủ quên đến tận bây giờ.Cô đỏ mặt.Giận dữ nói.Anh làm cái gì thế này.Sao anh lại ngủ cạnh tôi.Anh bối rối nhìn cô cố gắng lấy lại bình tĩnh rồi nói.Cuộc có nghe tôi nói đã bị tôi giải thích.Có nhìn anh đừng nhìn xuống quần áo của mình.Rõ ràng là cả hai đều mặc quần áo nguyên.Cục gạch đầu nổi.Giải thích đi.Đêm qua có say rượu con bị sốt.Tôi chưa có uống thuốc.Nhưng mà cứ kêu.Kéo tay của tôi.Sợ đêm có chuyện gì nên tôi nằm ở đây luôn.Nhưng mà cô yên tâm đi không có chuyện gì xảy ra đâu.Đảm bảo đi.Mà cô đã đỡ chưa.Tôi có thể thể danh dự với cô đấy.Cơ sở lên chán giờ nè.Đồ ngốc vẫn còn ông.Nói.Cô cũng chưa tỉnh hả.Qua xem đồng hồ chợt nhảy dựng lên.mười một:ba mươi rồi.một giờ vào lớp mà giờ này vẫn còn ở đây.Ngủ một giấc dài dài.Cô tuy đã đỡ mệt nhưng thật sự vẫn chưa khỏi.Cô nhìn anh nói.Cô cũng tin đêm qua không có chuyện gì xảy ra.Cô dung ốm rồi mệt.Thì có chuyện gì cô cũng phải.Với lại dù sao cô cũng hai mươi mốt hai mươi hai tuổi rồi.Những chuyện thế này cô cũng trải qua rồi.Trở về ngây thơ trong sáng thánh thiện cũng chẳng để làm gì.Nhiều khi có thể nhiều người cũng ở hoàn cảnh như cô.Biết rõ chẳng có chuyện gì xảy ra.Nhưng vẫn cố làm ầm lên.Thể hiện rằng mình còn trong trắng ngây thơ.Cũng thật buồn cười.Nghĩ vậy nên có quyết định cho qua chuyện.Hôm qua ốm nên giờ vẫn thấy ở trong người.Nhưng nếu không đi.Thì cô sẽ bị học lại mất.Của ngập ngừng nói.Anh có thể đưa tôi về nhà không.Chiều tôi cần phải đi học nữa.Ai nhìn cũng gật đầu nói.Cô rửa mặt mũi đi tôi đi đánh răng rửa mặt thay quần áo rồi chở cô về.Con ngoan ngoãn đi vào nhà vệ sinh anh cũng về phòng tắm rửa thay đồ.mười lăm phút.Pizza.Đã thấy cô đứng chờ ở cửa.Cô nhìn anh áo sơ mi trắng ôm sát cơ thể vạm vỡ.Chiếc quần âu càng tôn lên đôi chân dài của anh.Công nghệ.Ảnh đẹp trai.Không phải kiểu thư sinh trắng trẻo.Mai là kiểu nam tính cuốn hút.Cô nuốt nước.Trời sinh ra đã có bản tính mê trai đẹp.Giờ muốn bỏ cũng thật khó.Anh thì có chút xấu hổ.Đi thẳng qua người cô.Dự báo cô lên xe.Nhìn cô hôm nay có sức sống hơn rất nhiều.Cô cũng giỏi thật.Vừa xây dựng vừa ốm mặt sáng dậy đã khỏi da.Có lẽ đảo theo anh lên xe.Định nói gì đó nhưng rồi lại thôi.Chiếc xe lao vun vút.Rồi dừng lại.Ở một cửa hàng bánh mì.Anh nhảy xuống mua cho cô một cái rồi đưa cho chai nước vào.Rồi nói.Ăn đi.Xong rồi uống thuốc đi.Có gật đầu không ngờ.Anh lại chu đáo như thế.Nghĩ đến cả đêm qua anh chăm sóc cô.Cô bỗng thấy cảm động vô cùng.Ăn xong uống thuốc xong thì cô cũng về đến nhà.Cô không bước xuống xe vội ngập ngừng nói.Cảm ơn anh nhé.Tôi.Tôi sẽ.Anh nhìn cô rồi ngắt lời.Công an vào thay quần áo đi rồi mà đi học tôi chở đi luôn.Không cần.Tôi đi xe máy cũng được.Mau lên.Cô nương thượng bước vào.Chẳng hiểu sao rõ ràng.Anh đang quét cuộc mà cô lại thấy vui vẻ.Cô vào nhà lâu có người.Rửa mặt mũi rồi tô chút son.Thầy bộ đồng phục của trường gia công túi bước ra xe.Nhìn thấy cô mặc bộ đồ giống đổ ngành công an lòng bỗng có chút không kìm được.Thật sự.Rất xinh đẹp.Anh nhìn cô chấm chấm.Chờ đến lúc có mở cửa xe bước vào.Anh mới lấy lại được bình tĩnh.Anh nói nè.Như che đi sự bối rối trong lòng.Cô làm gì mà lâu thế.Tập vào lớp rồi đấy đi học mà cũng đánh son làm cái gì.Cô cười cười rồi nói.Chửi con gái mà.Đi đâu cũng phải xinh đẹp chứ.Nhưng mà có đẹp không.Nhưng mà được cái bộ quần áo cô mặc đẹp thật đấy.Nhìn gần giống quần áo học viện an ninh.Cô cười lớn rồi nói.Gửi.Tôi mặc bộ đồ này ra đi.Nhiều người toàn nhầm tôi với bên học viện an ninh thôi.Nhưng bên đó và thảm đỏ mà.Ai không biết mới nhầm thôi.Ôi rồi.Anh làm xã hội đen có khó.Cái gì cũng biết.Anh không nói gì có lẽ cô không biết cũng chẳng thể hiểu rằng.Công an là ước mơ lớn nhất của đời anh.Chỉ có điều giờ.Anh lại làm xã hội.Anh bật nhạc cho đỡ trống rỗng.Rồi hỏi cô.Cô thích học phòng cháy à.Sao lại lựa chọn hệ dân sự trường đó.Thật ra tôi thích học công an lắm trước thi học viện cảnh sát được hai mươi lăm điểm mà vẫn trượt.Từ nộp nguyện vọng hai sang trường này.Cố gắng học.Hi vọng sau này ra trường sẽ xin được vào ngành.Có cố gắng thì sẽ xin được thôi mà.Ừ.Tôi muốn làm công an nè.Muốn đi bắt hết mọi tội phạm luôn.Bỗng dưng có ngừng lại nhìn anh.Mặt anh vẫn rất bình thản.Nhưng cô lại thấy mình vừa lỡ lời.Của nói tiếp.Tôi xin lỗi nhé tôi không có ý đó đâu.Anh nhìn cô cười.Không sao đâu.Những cô học phòng cháy thì chỉ có liên quan đến phòng cháy thôi mà.Có liên quan gì đến việc bắt người.Thì thế mới bảo là ước mơ.Tôi nói thế không đụng chạm gì đến anh chứ.Ừ không sao mà cô yên tâm.Tôi tự hiểu đúng sai mà.Cô không nói gì.Nhìn ra bên ngoài.Tuy vẫn còn mệt nhưng lại cảm thấy tràn đầy sức sống.Xe ở cổng trường.Có mở cửa xe bước xuống rồi chạy vội vào trong.Không quên nói lời cảm ơn anh.Nhìn thấy bóng dáng cô.Anh lại thấy có gì đó nhói lên trâm.Cô vẫn còn rất trẻ.Ước mơ hoài bão còn đang dở dang.Anh thật lòng muốn có được bình yên.Nhưng bản thân lại chẳng kiếm được.Rõ ràng.Anh vẫn nhớ nhung cô như trước kia.Chẳng những vậy anh càng ngày càng nhớ cô đến phát đi.Anh tự đi.Bản thân đang ở vị trí nào.Không muốn làm khổ đến cô.Vậy mà mỗi lần thấy cô đơn một mình.Lại chạy đi.Mở che chở cho cô.Quay đầu xe.Ảnh phóng về chỗ của ông chủ.Hôm nay lại có nhiệm vụ mới.Chiều đến lớp cũng đúng vào lúc chuông báo vào.Cô ấy ở đây ngồi xuống rồi lấy sách ra học.Điện thoại chuyển có tin nhắn đến.Lạc.Anh ta dù có đi chơi.Cô định từ chối thế nhưng nghĩ thế nào lại đồng ý.Còn lại trước đây hoàng giúp có nhiều.Nền trong lòng cô.Luôn thấy áy náy.Nói thật ra thì hoàng là một anh chàng rất tốt.Làm công an lại đẹp trai tử tế đàng hoàng.Bố mẹ thì cũng đều làm công an.Giờ thế chẳng có gì đáng chê trách.Nhưng có lẽ hoàng quá tử tế.Nên có cảm thấy nếu yêu anh ta sẽ phải chịu nhiều áp.Nhưng dù sao cô cũng rất quý anh ta.Gọi anh tài như anh trai của mình.Từ lúc yêu tuấn đến giờ.Anh ta cũng năm lần bảy lượt giúp tôi.Cô biết anh ta rất buồn khi có người yêu.Nhưng bản thân lại chẳng thể mở lòng được.Cô thở dài.Cắt điện thoại.Người vẫn chưa khỏi hẳn.Tuổi vô cơ.Tuổi sau khi học xong.Hoàng đã đứng chờ có sẵn ở cổng trường.Có lẽ anh ta vừa từ quán về.Nên vẫn mặc nguyên bộ đồ cảnh.Có bước ra lên xe lúc này mọi ánh mắt đều đổ dồn vào nhìn hai người.Cả hai đều mặc bộ đồ công an.Lại đẹp trai xinh gái.Nhìn cực kỳ nổi bật.Cô ấy xấu hổ cúi mặt.Tránh ánh nhìn của mọi người.Con hoang đưa cô đến một nhà hàng.Gọi đồ ăn rồi.Dạo này em thế nào rồi.Nghe nói chia tay tuấn già.Cô nhìn anh ta mặt bình thản nói.Chia tay một thời gian rồi.Trang điểm với anh à.Không.Anh nghe giang hồ đồn thôi.Cuộc đời lớn.Kinh thế.Em nổi tiếng trong giới giang hồ đến thế à.Mà được đồn cơ.Trời sinh với em nổi là điều đương nhiên rồi.Mà chia tay rồi.Nhìn còn xinh hơn ý nhỉ.Nói thật chứ anh cũng chẳng yêu cậu ta từ lâu rồi.Như vậy nè em nên mới giúp cậu ta phải.Bánh hỏi này.Sao em lại quen với lâm.Cô nhìn anh ta đến sớm muộn anh ta cũng hỏi chuyện này mà.Thật ra em cũng mới quen thôi anh ta cứu em một vài.Nói chung là em thấy anh ta rất tốt.Anh nghĩ em không nên dây vàng ta.Thật đấy.Dù sao anh ta cũng là xã hội đen em lại học ở một trường công an.Em nghĩ mà xem.Mơ ước của em là được vào ngành cơ mà.Cô nhìn anh ta.Lòng chợt chùng xuống.Có mới gặp lần vai lên.Đều là anh ta giúp cô.Nói thật.Nếu nói của không có chút rung động nào là nói dối.Nhưng cô biết chẳng qua vì anh ta đẹp trai.Lại giúp đỡ cô.Những cô có cảm tình mà thôi.Em biết mà anh yên tâm.Em với anh ta đâu có gì.Anh nghĩ em là cô gái thông minh sẽ biết suy nghĩ.Không phải anh thích em mãi ngăn cản đâu.Mà bởi vì thật lòng anh muốn tốt cho em.Anh cũng không muốn can thiệp nhiều vào chuyện của em.Cũng không muốn nói nhiều gì cả.Chiều không nói gì.Đôi mắt cụp xuống.Cô biết rõ.Hoàng là chàng trai tốt.Những cành tốt thì có lại cảm thấy áy náy trong.Quả thị.Hoàng là đối tượng quá xứng đáng.Được rất nhiều cô gái thích.Nhưng không hiểu sao.Cô lại không thể yêu anh được.Hoàng nhìn trâu.Anh cũng hiểu rõ lòng cô nghĩ gì.Theo đuổi cô hơn hai năm nay.Tính ra cũng gần ba năm rồi.Anh hiểu hơn bao giờ hết giờ.Thực sự không thể mở lòng với anh.Ăn uống xong.Anh chở cô về nhà.Trời sang thu mát mẻ.Bỗng dừng hoàng phanh kít xe lại.Trước nhìn ra bỗng thấy một đám hỗn loạn đánh nhau.Chiều nước mắt chợt thấy lạnh.Có liền nhảy xuống xe.Hoàng cũng nhảy xuống.Thì có công anh làm hỗn loạn bắt đầu.Hoặc đuổi theo chiều cũng đuổi theo về phía của.Lúc này có mới nhận ra.Anh bị thương.Máu chảy hết cả ra.Cô đảo mắt nhìn xung quanh.Hoàng vẫn đang chạy theo đám hỗn loạn kia.Làm vô cùng ngạc nhiên khi nhìn thấy.Kẻ giấu mặt.Rồi diều lâm ra đường.Vậy một chiếc taxi đi thẳng vào bệnh viện.Lâm bị một nhát chém ở tay máu chảy tương đối nhiều.Đưa anh vào cấp cứu.Của đứng bên ngoài chờ.Mẫu váy bệnh cả bộ quần áo của cô.Mặc kệ.Điện thoại của cô dung sub.Hoàng gọi những cuộc không nghe.Lúc này có chợt thấy lo lắng cho lâm vô cùng.Không hiểu sao anh lại bị thương đến mức.Đàn em của anh ở đâu.Máu chảy nhiều như vậy.Không biết có vấn đề gì không.Ngày xưa.Có thấy một đám đàn ông đánh nhau thật ấu trĩ.Vậy mà hôm nay cô thấy làm như vậy.Địa chỉ thấy lo lắng tột cùng.Anh đã giúp cụ quá nhiều lần.Cô đứng ngồi suốt ruột đi đi lại lại.Thật sự cô là cô gái rất lương thiện.Luôn thích lo chuyện bao đồng thế này.Chẳng phải do lâm đã từng giúp cô.Mà kể cả nhìn thấy ai ngoài đường bị thương.Cô cũng vẫn giúp đỡ.Có lẽ.Bởi bản tính lương thiện thật thà.Mà hết lần này đến lần khác.Cô bị nhiều người lừa gạt.Nhưng dù chất là.Cô cũng không thì hối.Chỉ giúp làm hôm nay.Chỉ có điều có thể hơi có lỗi với ước mơ của mình.Vợ hơn hết quốc cảm thấy sai với họ.Cuộc gặp suy nghĩ đi.Mặc kệ.Giờ quan trọng hơn là lâm thế.Một lúc sau bác sĩ đi ra ngoài thông báo anh không sao.Tự nhiên mất máu hơi nhiều.Nên chóng và cần nghỉ ngơi.Cô thở phào nhẹ nhõm chạy vào phòng bệnh.Anh ngủ rồi.Bôi nhẹ nhàng vào phòng.Lúc này có chợt nhận ra.Bấm dáng của anh cô đơn đến tội.Có lẽ đằng sau vẻ ngoài lạnh lùng.Chắc hình có gì đó được che giấu.Có nhận ra mỗi lần nói đến công an.Cảnh.Thì mất anh để sáng giờ.Anh cũng chưa một lần ghét mà.Các câu nói cổ tích của mình.Cô bỗng lên một ý nghĩ.Có khi nào hồi nhỏ.Ước mơ của anh là công an.Sau này vì lý do hoàn cảnh đưa đẩy.Mang sang.Vở con đường này hay không.Cô thường.Ngủ cùng sói của diệp lạc vô tâm.Nhân vật nam chính cũng có ước mơ là cảnh sát.Sau đó cuối cùng lại làm xã hội đen.Trượt có thể thương anh nhiều hơn.Đang ngồi suy nghĩ có thấy một người đàn ông bước vào cùng long.Người đàn ông khoảng bốn mươi tuổi.Nhìn ánh mắt rất quyết đoán.Trên cánh tay có xâm một con chim đại.Long đi phía sau.Anh ta đi phía trước.Nhìn thấy cô ngồi đó với bộ quần áo giống quần áo công an.Anh ta có chút kinh ngạc vừa nói.Cô là bạn của lâm sao.Cũng là công an à.Cô cố nở một nụ cười nhẹ nhàng nói.Tôi không phải bạn của lâm.Chỉ là từng quen anh ấy.Tôi cũng không phải công an.Chị đang học dân sự trường phòng cháy.Anh ta nhìn cô.Mặt dịu đi một chút rồi hỏi.Làm sao rồi.Anh ấy không sao.Chỉ là mất máu nên hơi chó.Giờ ngủ rồi.Nhưng chắc cũng mất thời gian điều trị.Anh ta gật đầu đi về phía của lâm.Nhìn vẻ mặt cực kỳ xót xa.Lòng vẫn ở phía sau.Nhìn qua.Cô cũng đón.Đây là ông chủ của lâm.Vì thích vẻ mặt của long hiện rõ giả kính.Anh thành đối với anh ta.Lâm rất quan trọng.Khuôn mặt anh ta thể hiện rõ nội thất da khi nhìn lâm.Của nhẹ nhàng lên tiếng.Xin lỗi tôi có việc tôi phải về chứ.Mọi người chăm sóc lên mạng.Ông ta nhìn cô rồi nói.Chúng tôi thật sự rất bận.Thật ra tôi cũng có thể cử người chăm sóc thằng bé.Chỉ có điều thằng bán ở rất ngang bướng.Tôi thì người hai ba hôm.Thì nó lại đuổi đi.Nếu cô đã là bạn của nó.Thì có thể chăm sóc nó vài ngày giúp tôi được không.Tiền không muốn bao nhiêu cũng được.Bố mẹ của nó mất từ lâu rồi.Nên cũng chẳng có ai chăm sóc.Theo tôi được gần bốn năm.Tôi cũng coi nói như anh em ruột thịt.Nếu có bằng lòng tôi sẽ bảo long đưa cô về tắm rửa.Giờ lấy quần áo.Của hóc môn nhìn anh ta.Chồng tìm thức của cô.Những tên xã hội đen là những tên máu lạnh.Có thể chém giết tùy.Anh nói cục cần lỗi mà.Vậy mà anh ta lại rất nhẹ nhàng.Giọng nói khiến người ta như thôi mà.Anh thật kể về lâm.Giọng rất dịu dàng.Chứng tỏ tình cảm anh thanh giảng chân.Như ruột thịt.Câu chuyện thấy hối hận.Vì có lần lỡ lời nói bố mẹ anh.Hóa ra bố mà anh đã mất.Bảo sao lúc đó anh phản ứng dữ dội như vậy.Cô không dám từ chối.Gật đầu làm theo.Anh ta ở lại đó đi thanh toán viện phí.Rồi chuyển lâm vào phòng đi.Con heo long về nhà tắm rửa lấy quần áo.Ngồi trên xe.Lòng cô chợt rối bời.Hóa ra.Ảnh cô đơn thật sự.Câu chuyện thấy thương anh vô cùng.Vẻ bề ngoài lạnh lùng của anh.Không chỉ để che lấp đi sự cô đơn tội.Lòng của xót xa.Tin mới chỉ quen anh hơn một tháng.Gặp cũng chỉ vài lần.Nhưng lại khiến cô càng lúc càng thay đổi cách nhìn về anh.Anh thực sự không như những gì cô nghĩ.Anh là một người đàn ông tốt bụng.Giờ làm xã hội đen.Nhưng lại rất có lương tâm.Cô chợt cười chính mình.Cô đang ngụy biện cho anh sao.Nhưng lúc này.Cũng chẳng thể nghĩ được gì khác nữa rồi.Lúc này.Cô chỉ biết rằng.Đối với cô.Anh thực sự là ân nhân.Là người mà có muốn chăm sóc bây giờ.Suốt đoạn đường trên xe.Cô đơn ngắm nhìn mất để suy nghĩ.Lòng thủy thế cũng chẳng nói gì.Tắm rửa lấy quần áo xong có thấy người tỉnh táo hơn bao giờ hết.Zaza lòng đã chờ sẵn ở đấy rồi.Con bước lên xe.Thì có điện thoại của hoàng.Cô định không nghe.Nhưng rồi nghĩ thế nào lại bắt máy.Có lẽ có nên cho anh một lời giải thích.Alo.Em về nhà chưa.Em về rồi anh à.Sao lúc nãy anh quay lại không thấy em đâu.Lúc đó anh còn nhìn thấy lâm đi cùng em đúng không.Có chút bàng hoàng nuốt nước bọt rửa nước đi.Không anh nhìn nhầm rồi.Trượt an toàn cao lên trong điện thoại.Anh nói bao nhiêu lần.Anh bảo em đừng rơi vào anh ta.Em biết anh ta là ai.Em hiểu gì đánh ta không.Em có biết như vậy nguy hiểm lắm không.Em có biết là em đang đi quá giới hạn rồi không.Em đang đi rước một tên xã hội đen thì sao.Phần mềm chặn mà.Rõ ràng là có sai.Nhưng cô lại thấy tức giận.Ca cổ nén cơn giận xuống rồi nói.Vâng.Em không hiểu anh ấy.Nhưng anh ấy đã giúp em.Em cũng không phải là công an.Em chỉ đang học dân sự thôi.Anh đừng đặt lên vai em trách nhiệm nặng nề đó.Anh ấy là người tốt.Ít.Là đối với em.Giọng hoàng càng tức giận.Em được có uống sữa gì.Anh nói rồi.Em nên tránh xa anh ta ra.Không phải là anh ghen tức gì đâu những điều đó sẽ tốt cho em.Cô thở dài nó.Tốt cho em hay không.Thì em sẽ tựa.Đó cũng không phải là việc của anh.Nỗi lòng của tắt máy.Mà không thể biết.Đầu dây bên kia đang vô cùng lo sợ.Hoàng chợt nhận ra cái gì đấy rất nguy hiểm.Thật sự anh không thể nào giải thích cho cô hiểu hết.Anh nắm chặt điện thoại.Giờ đi lên gác.Lấy quyển tâm lý tội.Để đọc.Chiều cảm thấy hơi có lỗi với họ.Nhưng thực sự lúc này cô lại muốn chăm sóc lên.Anh cần cô lúc này.Dù có biết rằng đối với những người như anh.Vết thương đó chả đáng gì cả.Lồng nhìn có gương chiếu hậu.Thấy vẻ mặt cu liền nói.Người đó có phải tên cảnh sát hôm trước kiểm tra chúng tôi không.Cô không trả lời.Chỉ cần.Anh ta nói tiếp.Thật ra có học ở trường đó tránh xa chúng tôi cũng đã có.Nhưng mà nói thật.Từ lúc thăng long đến giờ.Tôi chưa thấy anh ấy chém giết ai bao giờ.Nói thật.Mấy vụ làm ăn phi pháp.Anh ấy cũng không nhúng tay vào luôn.Toàn để cho chúng tôi.Mong chủ tôi thì rất tin tưởng anh ấy.Tôi cũng biết ông chủ làm gì.Nhưng hoàn cảnh đưa đẩy đến con đường này thôi.Có nhíu mày hỏi lại.Anh ta thực sự rất lương tim.Đúng không.Mà sao bố mẹ anh ta lại mất vậy.Tôi cũng không rõ sao bố mẹ anh ấy.Chị nghe nói hình như bố anh ấy bị bắn chết.Mẹ anh ấy thì mất.Từ khi anh ấy còn nhỏ.Tôi cũng không rõ về lý lịch của anh ấy cho lắm.Cô im lặng trong lòng.Vẫn cứ ám ảnh.Câu chuyện về anh.Có thể sinh ra ở một hoàn cảnh như hoàng.Anh cũng là một người đàn ông giỏi giang.Biết đâu cũng làm cảnh sát cũng nên.Cuộc đời thật trớ trêu.Khi nghe nói anh là người thông minh.Cô đã thi ti.Thế anh làm giang hồ rồi.Vào đến bệnh viện.Cũng là mười giờ.Ông chủ của anh.Cũng về nhà.Cô bảo phòng.Làm được có ít tiền để chẳng may có việc gì cần giờ đi về.Cô bước vào phòng.Anh đã được lâu người sạch sẽ.Có lẽ ông chủ thuê y tá để là.Cứ ngồi vào ghế nhìn anh lúc này như một đứa trẻ con.Cô không kìm được.Kéo tay.Phát vào máy của mình.Chợt có thấy xấu hổ nên buông tay ra.Được nghỉ.Anh kéo mặt conan.Đặt tay lên rồi nói.Cứ để như vậy.Có giật mình định đứng dậy quay mặt đi để anh nói tiếp.Đừng đi ngồi yên đấy.Chẳng hiểu sao lúc này cô lại ngồi im như bị thôi miên.Giọng nói của anh như có mà.Lần nào gặp cô cũng khiến của ngoan ngoãn nghe lời như vậy.Của dịu dàng hỏi.Cách chỉnh giờ.Muốn uống nước không.Không.Tôi chỉ muốn em ngồi thế này thôi.Cây xấu hổ.Mặt đỏ bừng.Anh cười cười nói tiếp.Sao em lại giúp tôi thế.Về anh giúp tôi nhiều lần rồi mà.Mà anh sợ bị công an bắt không.Không sao.Ông chủ tôi là hết rồi.Em biết tôi làm ở xã hội đen mà vẫn giúp.Không thấy là mình rất liều lĩnh hay sao.Tôi.Anh nhìn vẻ mặt ứng của cô.Bỗng thấy có đáng yêu vô cùng.Hóa ra anh vẫn yếu đuối trước mặt cũng như vậy.Đã bao giờ.Anh tự dặn mình không thể nào được phép yêu cô.Nhưng rồi cuối cùng vẫn chẳng kìm lòng được.Anh buông tay xuống nắm chặt tay cô rồi nói.Em còn ghét tôi không.Cố định ruột tay về nhưng đã bị anh nắm chặt.Tôi vốn dĩ chưa bao giờ ghét anh cả.Thật đấy.Ngược lại.Càng.Tôi cảm thấy anh rất tốt bụng.Anh bật cười nói.Tôi tốt bụng sao.Nói thật.Ông chủ của tôi lại cho rằng tôi rất độc ác đấy.Mọi việc tôi toàn giao cho bọn đàn em.Việc không muốn mình chịu thuế.Ngoài ra.Tôi coi là xã hội đen làm rất nhiều điều có lỗi với xã hội.Em thấy như vậy là tốt sao.Nhưng mà.Anh tốt với tôi.Anh không nói gì.Lúc này bỗng muốn bất chấp tất cả mà yêu cô.Nhưng rồi anh tìm nằm xuống.Kể cả giờ anh còn nói yêu em.Chỉ sợ cô vẫn từ chối mà thôi.một nghìn anh.Nhìn cánh tay.Băng bó của anh rửa.Anh đã đỡ đau chưa.Anh đưa cánh tay lên rồi nói.Mấy vết thương này đối với chúng tôi có là gì.Em yên tâm không chết được đâu.Con lượm anh rồi nói.Anh đừng có nói linh tinh.Mở tôi hỏi anh một chuyện được không.Em hỏi đi.Bố mẹ anh sao lại mất vậy.Lần đó tôi không biết.Thành thật xin lỗi.Anh hơi có chút sửng sốt nhìn cô.Cuộc triệt cảm thấy mình lại tiếp tục thất lễ.Đừng nói tiếp.Thật ra anh không muốn kể cũng không sao cả.Anh lắc đầu nói.Không phải là tôi không muốn kể.Chỉ có điều gia đình tôi cũng là một phần hoàn cảnh.Đưa tôi đến ngày hôm nay.Kể ra sợ lại cho rằng tôi đang bị bệnh.Không anh cứ kể đi.Thật ra mẹ tôi mất từ khi tôi mới mười ba tuổi.Bà bị ung thư sớm.Bố tôi làm công an bị một bọn xã hội đen bắn chết.Tôi gia nhập xã hội đen là vì muốn trả thù cho bố của tôi.Cũng một phần do lúc đó chứ không có ai nuôi dạy trẻ.Của há hốc mồm kinh ngạc.Bố anh làm công an.Có gần như không tin nổi vào tai mình.Tại sao bố anh làm công an.Mãi mãi làm xã hội.Tôi nghĩ bố anh sẽ không vui đâu.Mọi chuyện đều có lý do của nó.Tôi không tiện giải thích cho em hiểu được.Nói chung tôi cũng không đòi hỏi em phải thông cảm.Hãy thấu hiểu cho tôi.Chiều nhìn anh.Có hiểu mọi chuyện đều có nguyên nhân của nó.Một người như anh.Khách hàng phải có gì đó mới đi làm xã hội đen.Có nên tin vào trực giác của.Anh sinh ngày tháng bao nhiêu thế.Em hỏi để làm gì.Thì anh cứ nói đi.hai mươi tám tháng mười một.Năm chín mươi.Anh ở công viên ít sao.Anh nhìn cô cười cười rồi nói.Em bao nhiêu tuổi rồi mà còn tin vào mấy cung hoàng đạo thế này.Anh cũng biết đây là cung hoàng đạo cơ à.Càng ngày tôi lại càng thấy anh có nhiều điểm thú vị đó.Còn là chàng trai cung thiên ít nữa chứ.Con trai công ty thì sao.Con trai cung thiên ít á.Đẹp trai này.Tài giỏi này mắt đẹp trong nóng ngoài lạnh.Yêu mãnh liệt.Thế em thấy tôi được mấy điểm giống trong đó.Tôi thấy anh đúng chuẩn một trăm% luôn.Lúc đầu gặp anh nhìn mắt anh tôi đã đón ở công viên ít rồi.Nhưng mà kêu nói ra sợ mọi người bảo là ấu trĩ.Nên cứ để trong lòng thôi.Anh bình thường rất lạnh lùng.Nhưng tôi biết anh rất ấm áp.Mà cũng phải.Công nhận từ lúc quen tôi.Anh rất hay cười hơn.Chưa lần đầu gặp anh trả bây giờ tháng tuổi cả.Mặt lúc nào cũng đi trảng bàng.Long còn bảo với tôi anh ta chưa bao giờ nhìn thấy anh cười cơ.Làm lấy lại về lãnh đạo rồi nói.Tôi có cười sao.Sao tôi không thấy nhỉ.Hay là em nhìn nhầm.Tôi không nhìn nhầm đâu.Anh không thấy.Anh cần thay đổi cả cách xưng hô với tôi sao.Kìa.Mặt anh lại còn đỏ lên rồi kìa xấu hổ.Anh liếc nhìn cô.Lúc này trông cô rạng rỡ như một đóa hướng dương.Anh có chút xấu hổ nên nhắm mắt lại nó.Tôi ngủ.Em cũng ngủ đi mai không cần vào chăm sóc tôi đâu.Nhưng mà tôi đã hứa với ông chủ của anh rồi không thể nào dứt được.Thế giờ chị hứa với anh ấy mà em mới đến chăm sóc tôi sao.Không thật ra thì tôi cũng định bụng chăm sóc anh.Vì.Anh đâu còn anh.Anh nhìn cô.Trong lòng vô cùng cảm động.Cơ cấu anh hai lần.Dù rằng có nước nóng này.Cô cũng nói những lời ấu trĩ.Nhưng thật sự.Cô là cô gái cực kỳ tốt bụng.Giữa cuộc sống đầy bon chen này.Lòng anh chợt ấm lại khi gặp cô.Có lẽ rằng cô là định mệnh của đời anh.Có muốn tránh cũng không thể.Vậy nên anh tự cho mình được gần cô thêm trước.Của rút tay ra khỏi tay anh.Nằm ngủ ở ghế sofa.Lần đầu tiên có ở lại bệnh viện buổi đêm để chăm sóc cho người khác.Cũng may.Đây là phòng ngủ.Nên cái gì cũng tiện nghi.Anh nằm ngủ thiếp đi.Bỗng dưng anh nhìn thấy bố của anh.Bộ quân phục màu xanh bỗng nhìn nhóm đỏ.Ảnh hút.Chạy vào ôm.Máu chảy ướt đẫm cả áo của anh.Bố anh nắm chặt tay anh.Đôi mắt vẫn cứ nghĩ giờ.Bố đi rồi con nhớ phải chăm ngoan học giỏi.Có phải có.Thì đỗ công an.Cần cố gắng giúp bố hoàn thành giấc mơ.Nước mắt chảy ướt đẫm trên khuôn mặt của anh.Anh việt.Đột nhiên xung quanh hóa hư vô.Bỗng dưng anh lại thấy.Mình bị đuổi.Bị một đám người đuổi theo đánh vì nợ tiền.Anh chạy nhanh nhưng rồi vấp ngã.Mẫu mà baba hấp mồm.Anh sợ hãi nhìn xung quanh.Đánh người kéo đến gần hơn.Ảnh hoàng hôn.Muốn trả.Nhưng lại không thể nào mà chạy được.Run run.Bỗng một cú đấm chơi giá.Giáng thẳng vào mặt anh.Những cú đấm túi bụi liên.Làm cho anh không thể nào đứng lên rồi.Anh chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm.Nhưng tương lai của em.Những đợt nghỉ.Anh không cần thấy những tiếng ồn ào.Không cần thấy máu ma.Anh mở mắt ra là bệnh gì.Một người đàn ông khoảng ba mươi lăm tuổi.Ngồi bên cạnh.Anh lỡ nhìn anh tắt giờ nói.Đây là đâu vậy anh.Anh cho chị mến trả lời.Đây là bệnh viện.Em sao rồi.Ảnh trượt quà.Ngày đó anh mới hơn hai mươi ba tuổi.Lần đầu tiên anh gặp ông chủ của mình.Anh ta đã cứu anh.Đưa anh vào bệnh.Giúp anh trả tiền và thuốc nhật anh.Cuộc đời của anh bắt đầu bước sang trang mới.Mẹ mất lâu rồi.Lúc anh mới chỉ mười tám tuổi.mười tám tuổi.Anh tưởng hứa với bố sẽ thực hiện ước mơ của em.hai mươi ba tuổi.Anh tham gia băng nhóm xã hội đen.mười tám tuổi anh vẫn cứ nghĩ rằng.năm năm sau nhất định.Sẽ đứng trước mộ bố mà nói với bố già.Anh là đứa con có hiếu.hai mươi ba.Anh không dám về thắp hương cho ông.Dù chỉ một lần.mười tám tuổi.Anh vẫn ngây thơ cho rằng.Bản thân sinh ra.Là để bắt tội phạm.hai mươi ba tuổi.Cách trở thành một tên xã hội đen đáng sợ.mười tám tuổi không người thân không tiền.Để rồi đến năm hai mươi ba tuổi.Cách trở thành kẻ nợ nần nghịch ngợm.mười tám tuổi.Anh bắt đầu bon chen ra xã hội mà chẳng có bố mẹ.Cuộc sống khốn khó cùng.Khiến bản thân anh ngày càng lạnh lùng tàn nhẫn.Anh vốn cho rằng anh có thể tự chủ được bản thân.Nhưng rồi đến năm nay đã gần hai mươi bảy tuổi.Mặt càng ngày.Cảnh không dứt ra nỗi buồn đi.Người đừng chửi anh làm bẩn thanh danh bố anh.Anh cũng tự chửi bản thân.Nhưng đến giờ phút này.Anh lại chẳng cảm thấy hối hận nữa.Vốn dĩ rằng mình sẽ giữ mãi được giữ nước.Nhưng giờ cuối cùng vẫn để anh vào con đường này.Anh chẳng trách ai.Chỉ trách bản thân mình.Những câu chuyện.Những ký ức cứ mơ hồ của về.Anh.Thầy cô.Cứ mặc bộ quân phục xanh của cảnh sát.Ánh mắt rạng rỡ vui tươi.Cô nhìn anh.Giờ đột nhiên chiếc cổng tay khóa chặt tay anh ý.Nụ cười trên môi cô tắt ngấm.Cười nhếch mép dưới cùng và tên tống anh vào tù giam.Anh nhìn lên trên.Tất cả.Để một màu u ám.Đến một tia sáng cũng không chiếu được vào phòng.Anh chưa thấy khó thở muốn thoát khỏi nơi đây.Anh cố tìm kiếm một chiếc ánh sáng nhưng vô vọng.Bỗng dưng anh thấy đau nhói ở cánh tay.Anh mở tom.Đột nhiên có thể ánh sáng là mang loa.Tình yêu mất nghìn.Một cô gái xinh.Đang đứng ở rèm cửa.Hóa ra.Lạc.Thì ra anh mệt quá nên cứ mộng mị.Cô nhìn anh cười rạng rỡ.Anh dậy rồi à.Ăn cháo đi.Không phải tôi nấu đâu mà tôi vừa xuống căng tin mua đấy.Mấy giờ rồi.chín rồi.Anh dậy đánh răng rồi ăn đi.Xong tí ăn trưa tôi còn đi học.Anh ngượng ngùng nói.Em có thể.Đỡ tuổi dậy không.Lâm anh.Nhưng vẫn chạy vào đỡ anh dậy đánh răng.Đánh răng xong anh bảo cô.Em có thể đỡ tôi và gần chỗ bồn vệ sinh được không.Cũng ngoan ngoãn chiều anh vào.Anh dậy nói tiếp.Em có thể giúp tôi cởi quần được không.Cuộc xấu hổ nó.Này.Anh điên à.Nhưng mà tay tôi đâu mà em giúp tôi đi.Của nhóm.Kéo quần anh xuống.Tay khi chạm phải thứ gì đó như có điện giật.Chuột rút tay về.Anh cười khẽ cứ đứng yên như thế.Cố lên tiếng nói.Sao anh không đi đi cứ đứng như vậy mãi thế.Anh cười lớn rồi nói.Nhưng mà em cứ đứng ở đây thì tôi làm sao mà đi được.Hay là em muốn nhìn đúng không.Một tát anh một cái rồi đi ra ngoài.Mặt đỏ bừng lên.Chẳng hiểu sao cô lại có chất kích thích.Tát mình một cái cho tỉnh táo.Anh lại gọi cô.Này.Em có thể vào đi.Giúp tôi kéo quần được không.Con ngoan ngoãn đứng dậy như một cái máy bước.Cô nhìn vào chỗ ấy chợt thấy nóng hết cả mặt.Hàng khủng.Của nhắm mắt mà vẫn không thể nào bình tĩnh được tiến sát lại gần anh rồi giúp anh kéo quần lên.Khoảng cách hai người gần nhau đến nỗi không nghe thấy cả tiếng thở của anh.Kẹo kéo quần cho anh nước mắt.Lúc này mặt có gần sát mặt anh.Anh nhìn cô.Lúc này có mới đáng yêu làm sao.Anh không kiềm.Một tay nhấc mặn cô lên giờ chạm môi vào mối của cô.Cô như bị thôi miên.Cứ để yên như vậy nhưng còn đang mong chờ điều gì.Đột nhiên anh dừng lại rồi nói.Đưa tôi ra ngoài.Cô quay mặt che đi sự bối rối trong lòng.Đưa anh ra ngoài rồi vừa đi vừa tức giận nói.Này.Một tay của anh vẫn bình thường sao còn bắt tôi kéo quần cho anh làm gì.Thì tôi thích em làm như vậy đấy.Con lượm anh nói trong tức giận.Anh đừng có mặt được đã lớn tới nhé.Sao thế em giận à.Mà sao lại giận.Không được hôn nên giận à.Cố nén cục tức trong.Ngày trước có thấy anh lạnh lùng bao nhiêu thì giờ lại thấy anh lấy bấy nhiêu.Thật sự.Cô không thể nhìn ra con người trước đây của anh.Chụp thấy ảnh đáng yêu vô cùng.Cô không giận.Nhưng vẫn thấy hụt hẫng.Vì nụ hôn hột vừa rồi.Cô cảm thấy mình hơi giống trò đùa.Nhưng rồi có gạt đi.Cô đang nghĩ gì thế này.Cổ tích anh sao.Sao có thể như thế.Cô tự cười mình.Chắc chắn.Cô không thích anh chẳng qua vì anh đẹp trai.Cũng không kìm làm được thôi.Củ cải xanh.Này.Anh nghĩ là tôi muốn hôn anh.Đúng được bệnh ho.Tôi đang bệnh thận.Tôi cũng định hôn em.Nhưng mà.Nhà vệ sinh bẩn quá.Nói xong anh cúi xuống hôn cô.Cô vẫn chưa hết ngạc nhiên.Mở to mắt nhìn anh.Pico định thần lại thế anh đã ngừng lại.Coi như mất lý trí.Cứ đứng thẳng thời gian như vậy.Rõ ràng là tim cô đập rất nhanh.Đây là gì vậy.Tại sao anh lại làm như vậy.Cô mới gặp anh mới vài lần thôi mà.Nhưng tại sao đến ngay cả từ chối.Cô cũng không phản ứng mà lại mặc kệ cho anh hôn.Có lẽ nào cô cũng thích anh sao.Có lẽ nào cũng muốn được thế này.Cô nhìn anh không ngờ.Anh lại thay đổi như vậy.Coi lắp bắp nói.Anh.Vừa làm gì tôi.Thì tôi hôn em.Sao lại thế này.Sao từ lúc gặp anh lần hai.Cho tôi thấy anh không có vẻ lạnh lùng như trước nhỉ.Rõ ràng.Loanh luôn chửi mắng tôi.Sao giờ lại ra thế này chứ.Bởi vì trước đây tôi sợ nếu yêu em em sẽ phải khổ vì tôi.Nhưng đêm qua tôi đã suy nghĩ rất nhiều.Nếu định mệnh.Đã cho tôi gặp em.Thì muốn chết.Cũng không được.Dù sao ở cạnh em tôi vẫn muốn gần gũi yêu thương em.Tôi thật chết không thể nào lạnh lùng với người tôi yêu.Có nhớ lại vài lần có bắt gặp khách nói chuyện với ông chủ.Giọng nói và ánh cười của anh.Cũng thực sự rất đáng yêu.Có lẽ bên những người anh thật sự yêu thương thành vĩnh viễn không lạnh lùng.Có lần long cũng nói với cô.Trưởng chủ ra thì anh chỉ cười duy nhất với cô.Vậy thật sự có là người anh thích thật sao.Lão cô vẫn chưa thể nào tiếp nhận nổi sự.Cầu thủ nội đến quảng an.Lên nói.Tôi tôi không hiểu là anh đang nói gì.Và anh cũng đừng nói vội làm gì.Tạm thời cho tôi thời gian suy nghĩ.Anh cười nói.Em cứ suy nghĩ đi.Dù sao tôi cũng mong em từ chối tôi.Để đỡ khổ.Anh nhìn cô.Thấy dáng vẻ yêu kiều của cô.Lại muốn được ôm cô ngay lúc này.Nhưng rồi anh tìm lại.Đêm qua anh đã nghĩ rất nhiều.Mặc dù lý trí không cho phép anh yêu cô.Nhưng giờ con tim anh lại không làm được.Hơn ba năm nay.Tìm kiếm về cô cho vơi bớt nhớ nhung.Giờ ở bên cạnh cô.Anh như được trở về với sự lương thiện của mình.Không phải là anh lạnh lùng.Chẳng qua quá nhiều nỗi đau.Làm anh không thể cười.Nhưng giờ đây.Cô lại là nguồn sáng duy.Giúp anh vui vẻ.Anh nửa mong cô đồng ý.Nửa lại mong cô từ chối.Anh sợ rằng.Một ngày nào đó anh không còn chính cuộc đời.Cô sẽ bù.Nhưng rồi.Chẳng nghĩ nhiều được như vậy.Cuộc đời vốn dĩ ngắn lắm.Anh chỉ muốn được yêu một lần trọn vẹn.Chỉ còn được sống mà thôi.Anh cũng không hiểu sao.Ở bên cạnh cô.Hai người có thể nói và làm những chuyện bố chị như thế.Nhưng đúng là sức mạnh của tình yêu.Lớn đến nỗi.Cha đi cả lý trí của anh.Anh biết có mới gặp anh vài lần.Chắc chắn.Tình cảm còn chưa thể nào mà chắc chắn được.Nhưng anh.Cổ tích anh.Lời nói có thể là giả dối.Những ánh mắt.Nhận định không sai.Cũng có thể.Giờ anh có vẻ ngồi hút.Chẳng phải cái đẹp cũng là một dạng để yêu sao.Có gì anh bảo giường ngại ngùng nói.Tôi đi mua cơm.Anh nằm nghỉ ngơi đi.Anh không nói gì im lặng gật đầu.Cô đi rồi anh bỗng bật cười.Nhìn qua lúc xấu hổ cũng thật đáng yêu.Anh nhìn ra ngoài.Ánh nắng hôm nay thật đẹp.Bầu trời cũng trong xanh hơn mọi ngày.Cùng mua cơm hai người ăn xong rồi lại thay quần áo đi học.Nhìn cô.Anh lại mường tượng ra một gia đình nhỏ hạnh phúc.Có lẽ với người ta.Ước mơ đó thật giản dị.Còn với.Lại xa xôi vô cùng.Bỗng nhìn có điện thoại của ông chủ.Chủ đỡ chưa.Hôm nay anh bận quá chẳng đi thăm chú đi.Buổi chiều.Chị dâu vào thăm chú nhé.Dạo này lắm việc quá.Vâng ạ.Không sao đâu.Anh bảo chị dâu.Không cần vào cũng được.Không vào sao được.Chị dâu chú lo lắng cho chú.Cứ sồn sồn đòi về.Còn khóc lóc tiki.Anh nói mấy chuyện này với chị ấy làm gì.Lại lo ra.Mà có vụ gì mới hả anh.Ừ cũng không có gì.Hàng cấm.Anh chợt giật thấp tim.Anh ta luôn cảnh giác.Nhưng hôm nay đột nhiên lại tiết lộ chuyện này.Anh cười cười rồi.Vâng.Anh cẩn thận nhé.Chứ không tò mò sao.Không.Em cũng ngại tham gia mấy cái này lắm anh tự giải quyết đi.Vogue.Cái này bảo sao tôi tin tưởng.Thằng con trai đã vô.Đến chú cũng vậy nữa.Nhưng thật sự em cũng chỉ muốn làm mấy cái đòi nợ thuê.Chế độ chạm đến ngày.Em sợ.Thôi.Chú là người tôi tin tưởng nhất.Chẳng qua tôi thấy chú lúc nào cũng né tránh nên mới không giao cho chú.Nhưng lần này không.Chú giao diện.Lại phải theo tôi.Anh thở dài.Nhưng mà.Nhưng nhị gì đừng để tôi phải mạnh tay.Anh không nói gì.Cúp máy.Anh ta rất tốt với anh.Vợ anh ta cũng có anh em trai.Mấy năm nay đều là vợ chồng anh ta chăm sóc anh.Chỉ có điều.Anh thật sự.Không muốn dính líu đến ma túy mại dâm.Quý vị và các bạn thân mến như vậy là chúng ta vừa lắp xong tập hai của bộ truyện đánh ghen có phải là cặp đôi năm.Chính của chúng ta đang bước vào tình yêu.Thế nhưng mà cùng lúc này thì ông chủ của nó.Lại bắt anh tham gia vào một vụ buôn bán ma túy lớn.Giờ còn một chi tiết nữa mà khách sẽ cảm thấy rất tò mò không biết là những thả thính giả của triều đình có để ý hay không.Đó là nước mà hoàn cảnh báo châu là không nên tiếp cận lần.Dường như là.Hoa.Hiểu rất rõ về nó.Vợ có một điều gì đó anh muốn nói với cháu nhưng lại không thể nói.Nếu như bạn sẽ đoán không lầm thì giữa hoàng và lâm có điều gì đó chưa được tiết lộ.Thôi thì chúng ta hãy cùng chờ đợi những diễn biến tiếp theo.Sẽ được hé mở.Trong tập tiếp theo của bộ truyện đánh ghen nhé.Vẫn như thường lệ sau khi lắng nghe xong quý vị và các bạn đừng quên để lại.Ý kiến của mình bằng cách.Bình luận ở phía bên dưới chia sẻ những suy nghĩ cảm xúc của mình về tập truyện này văn nếu như cảm thấy hay mọi người đừng.Những like chia sẻ và đăng ký kênh.Ủa anh xa và biên tập của trữ tình nhé cảm ơn mọi người rất. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com