Truyện Tâm Lí Xã Hội Phận Thôn Nữ Phần 4 Thoát Kiếp...

truyện tâm lí xã hội phận thôn nữ phần 4 thoát kiếp...

Kính chào tất cả quý vị và các bạn rất vui khi được gặp lại quý vị và các bạn trong chuyên mục đọc truyện chỉ cần bụi phố.Dịch vụ của ngày hôm nay đã mang lại tiếp tục đồng hành cùng với tác giả nguyễn phương.Kỷ niệm cho cái vị phần tiếp theo của bộ truyện.Phận thổ nữ.Và ngày hôm nay chúng ta phải cùng nhiều là nghe phần bốn của bộ truyện này.Quý vị và các bạn thân mến sau khi bị chính người chị dâu của khánh.Người mà cô gái xinh ở mỹ đem lòng yêu thương bán vào động chứa.Thì cô đã gặp rất nhiều khó khăn gặp cường kiều một người đàn ông rất là ghê gớm rộng.Của tác giả nguyễn phương miêu tả chúng ta đúng không ạ.Bà không biết được rằng số phận của ấy sẽ như thế nào.Chúng ta thường có một câu nói như thế.Ông trời.Sẽ không phụ lòng người tốt.Với một cô gái như sùng a mỹ.Một cô gái tốt người bệnh tuổi thơ cơ cực như.Lớn lên mới được gặp một ánh sáng cuộc đời mình là khánh.Mở bỗng nhiên lại rơi vào động chứa.Thì không biết được rằng có một ánh sáng nào đấy sẽ đến với cô hay không.Chúng ta hãy cùng chú ý lắng nghe tập chuyện ngày hôm nay.Đến xem cuộc đời của sùng a mỹ sẽ đi đến đâu và về đâu nhá.Quý vị khán thính giả thân mến cũng như thường lệ cứ vị người bấm like bấm theo dõi và chia sẻ kênh bụi phú.Ủng hộ cho tiếng hàn cũng như bài luyện tập của đình tùng media.Còn ngay bây giờ xin mời quý vị cùng đến với cần vốn của phận thôn nữ.Tác giả nguyễn phương.Open diễn tập của thomas.Tôi về tới sống.Tôi uể oải bước vào phòng đêm trước nằm bên thanh tôi ngủ khá ít nên hôm nay tự tìm.Một giấc đến trưa mới dậy nhà bếp cũng được bố trí ngay trong khu tầng hầm.Những mệnh ai người nấy ăn lúc rồi xuống mọi người đã ăn cơm xong tôi ăn qua loa một tí lại.Phòng năm tầng chiều hàng chèo mang sang cho tôi hai chiếc váy bảo tôi chọn một chiếc.Để hai tôi chọn chiếc váy màu thiên thanh nền nã bùi tóc cao khuôn mặt được hàng chài .Khéo léo trang điểm che đi vài vết tàn nhang ở trên đó chị tao không quên dặn đi dặn lại.Việc tốt thì ăn nói thế nào với cách để không bị lột mặt là tôi chán là nói vài lần đến.Chị ta biết thôi hôm đó tôi làm chung với hai bj tiếp ca khác.Tiếp bảo vệ khách tôi vô cùng sau khi đến nhà hàng thầy hai đồng nghiệp đã ngồi ở phòng vip hai.Mặc như không mặc nhìn lại mình đang diện váy ngắn tôi thấy lạc tông vô cùng.Bà vị khách baby-g tiền giống như bao cặp tình nhân tuổi.Ngồi cạnh gã đàn ông mà cường kiều nói là làm ở chi cục thuế một gạo béo bụng về đầu khó.Sơ mi quần áo chỉnh tề đang tuổi cha chú nhưng vẫn ngọt ngào xưng hô.Lại đây với anh tôi lại ngồi cạnh hắn đàn ông tôi tiếp xúc qua thân thể vài người.Nhưng ở chốn tập thể không tránh khỏi những bối rối lại gần nhìn những đồng nghiệp của mình.Khiêu gợi là lời với khách.Mà tôi không khỏi xót xa.Những vị khách chẳng thèm ý tứ.Vừa dùng đồ chín vừa nặng thịt sống.Căn phòng ăn.Bỗng chốc bốc lên mùi vị của tình dục.Khiến tuổi nào nào tưởng lớn.Gà béo ngồi cạnh nhìn thấy vẻ mặt đần ra của tôi nào nhắn hỏi.Lần đầu.Em đi dự tiệc à.Dạ vâng.Tên gì.Bao nhiêu tuổi rồi.Em làm nghề gì.Em tên trang anh.Em hai mươi mốt tuổi.Em là sinh viên trường đại học các dân tộc.Khoa sư phạm.Ảnh tiền quỹ.Cao minh quý .Cục phó chi cục thuế.Học sư phạm sau này làm giáo viên đi.Giáo viên ở mông cong ngực nở thế này.Chỉ làm hỏng hết một thế hệ học sinh mà nói rồi lão già mất nết đưa tay.Buổi tối mồng tôi mở bóp một cái đau điếng thích thật đấy.Tuổi ngựa chín.Sau đó bị hại đồng nghiệp và bạn đồng hành của lão già béo mắt uống rượu.Tôi ở nhà đã được hàng trèo bổ sung hai viên dày tiêu.Cho nên không sợ lắm.Cầm một ly nhựa cổ xuống ngực.Trong tiếng reo hò vỗ tay.Khổ nhất của.Hai lão còn phân.Ghét vào ngực tôi hai từ năm trăm.không mới cứng.Lão giảm béo xa sấm sét.Hai ông say rồi đấy.Cơm cũng lo rồi.Chia tay thôi.Hai ga kia nở một nụ cười nói.Mệnh ai nấy giữ nhé.Đi vui vẻ các em một tí.Đạo giảm béo ôm chặt lấy vòng eo của tôi kéo đi đi.Anh đưa em đi nghỉ ngơi.Nghỉ ngơi.Tôi chết lặng đi theo lão béo.Các đàn ông thứ ba.Trong cuộc đời làm đ* của tôi.Sau gáy đàn ông thứ ba.Chỉ là cả đàn ông thứ tư.Thứ năm.Thử n.Nhiều đến mức tôi không đếm xuể.Tôi ở đây ba tháng trời.Người tôi thân thể tôi ngồi mát không khác gì một nhóm trẻ sách đã chịu đựng không biết bao.Thân thể đàn ông giày vò.Cây cỏ.Béo có.Tối trần hôi miệng bụng bự có đủ.Tuổi dần dần khẳng định mình.Là một cô gái có giá trị.Cho nên cả ngày càng được cường kiều trân quý.Hãy cho tôi ở một căn phòng rộng hơn.Trực tiếp khách có chọn lọc cũng thường xuyên lui tới với bữa tiệc làm ăn của giới nhà giàu.Tôi cố gắng chịu đựng xèo sắp xếp cuộc cả.Để nuôi dưỡng mục đích của mình.Hi vọng có một ngày nào đó sẽ thoát khỏi đây.Cũng nhầm đến một vài đã.Có khả năng đưa tôi đi.Nhưng bọn họ đối với tôi.Chỉ là một chút tỉnh thú trên giường.Vui thì đi.Buồn thì đi.Căn bản không có hứng thú.Bỏ một số tiền lớn.Đi cùng tôi lâu dài.Chỉ có thành.Là một kẻ vô cùng đặc biệt.Giải bao gồm hắn lại tìm tới tôi.Dù biết tôi không chỉ có mình hắn.Nhưng hắn vẫn đối đãi với tôi giống như những ngày đầu gặp gỡ.Luôn mong muốn giúp tôi giải thoát.Khỏi cường kiều.Những lúc ấy tôi chỉ biết cười mỉa mai.Chuyện này quá tầm tay của anh.Anh là một gã đàn ông bình thường.Chẳng phải ông to sếp lớn gì.Điền kinh tế còn bị vợ nó nắm thóp.Của cô ta nhà của cô ta.Cái gì của anh cũng là của cô ta.Làm sao anh giúp em được.Em tự có khách của em.Nhưng mà.Tuổi nhâm thân nữ.Anh đừng nói gì nữa.Anh cứ xem em như những cô gái trước đây.Anh từng lên giường.Bởi vì.Em cũng muốn giống họ.Đều là một con đ***.Không phải đâu em khóc.Điểm thì ai chả giống nhau của anh.Điều là một phường mất nhân cách dựa vào bản lĩnh nói tiền đàn ông để sống thôi.Cái là cái loại dơ dáy bẩn thỉu nhất trên đời này.Anh đi về đi.Về với vợ của anh đi.Em về đây.Lần sau chúng ta đừng đem những câu chuyện này để nói nữa.Thành ôm tôi động tác dịu dàng vẫn không giấu được sự tuyệt vọng trong mắt của anh.Đột nhiên trái tim của tôi nguội lạnh.Thất bàn tay đặt trên khóe môi của tôi một lần nữa.Bà nói tập bài lượt à nó.Chúng ta hết giờ rồi.Lần sau.Em gặp lại.Mong anh chỉ làm những chuyện cần làm thôi.Chúng ta chỉ nên làm tình.Mặc quần áo chỉ đạo mạo thế này là xong rồi.Thành thích thì bước đi trong cái nhìn chết lặng của tôi dù trong lòng có chút đau nhưng.Hãy để bản thân mình làm cắt mắt.Tát vào mặt cá những vết bỏng sát tâm can.Còn hơn là cùng hắn nói và câu chuyện không có tương.Tôi bước xuống cửa khách sạn.Ngó trước nhìn sau một chút.Giá xe ôm cho cường kiều vay đến.Đã đón đợi sẵn bên kia đi.Tùy chỉnh lại cổ áo cho ngay ngắn một chút.Vừa bước sang bên đó.Liên bị một nhóm ba.Bốn người phụ nữ chặt.Một ảnh trong đó tuổi ngoài bốn mươi.Dáng người to béo.Mặt phấn môi son.Quần áo hàng hiệu.Lao đến phía trước mặt.Chặt tôi lại.Chỉ là con đ* đó.Người đi đường nghe ồn ào huyện áo quay lại nhỉ.Tôi lập tức bị bốn người đàn bà vây quanh.Giá xe ôm ở gần đó.Muốn làm bảo giải face cho tôi.Có bị hai gã xăm trổ đầu trọc.Không chế không chịu nhúc nhích.Tuổi rồng lấy bảy.Các người lạ.Người đàn bà to béo kia.Lên cười lớn giật tóc tôi và phía sau.Con đ*.Mày mở mắt nhìn cho rõ đây.Chồng tao là thằng khang cái thằng khốn kiếp.Đang cung cấp điện để báo lỗi mày.Nhìn mặt mày cũng sáng.Chưa có đem cái đít nồi.Mà mày cũng đi làm đ*.Các người.Các gửi nhầm rồi.Tôi.Tôi cũng hiểu biết ai ghét anh.Mày còn cãi.Mày có phải con trang anh.Có đi cướp chồng bà không.Cái loại thứ mấy của già mồm.Bà mày vào khách sạn nhưng chúng nó không cho bà vào.Bà phải đứng ở đây.Kênh hai tiếng.Bị bắt tại trận.Chị như.Chị nói nhiều với lại đi để làm gì.Đánh chết mẹ nó đi.Đánh cho chừa.Cái loại đ** muốn làm.Lại muốn nằm ngửa ra đấy mà lấy tiền.Đừng bỏ.Tôi chỉ cho chị đấy là do hoàn cảnh của tôi.Tuổi thìn các chị tử này tôi không gặp anh thanh.Vợ của thằng nhảy dựng lên.Thế lúc mày ngủ với chồng tao.Mày cứ nghĩ đến tao không.Bạch tử.Mày tin là sao.Lại còn gái mất nết.Thám tử.Mày đừng có tưởng rằng.Ăn mặc.Nó đi xe xịn là mệt.Công ty là phải bỏ vốn.Anh ta chỉ là một con bù nhìn tao dựng lên.Bao năm.Tao bị nó mà héo hon nuôi cả gia đình từ mẹ già đến em thơ.Tao không thể ngờ.Nó lại đi ăn cắp tiền của tao.Để cho đi mỹ.Chị cứ để đấy bọn em chửi nó.Cách gỡ cấp trồng người.Lột áo cắt tóc.Nhét ớt vào vùng kín.Cho chừa cái tội đang đưa chồng người.Máy ảnh tóc xanh tóc đỏ lao của tôi người đi đường nghe người phụ nữ kia kể chuyện bị cướp chồng.Thì tỏ ra thương cảm.Không ai để ý đến tôi đến cảm xúc một đứa con gái đang bị bạo hành đánh đập.Thậm chí vài người hùa vào chửi tôi.Cái loại đấy.Có phải bắn súng.Đập chết mẹ nó đi.Thứ đàn bà lẳng lơ.Từng giọt nước mắt của từ rơi xuống.Mặt sắt.Tôi cũng biết quan hệ với một người đã có gia đình.Là sao.Nhưng xã hội có cùng quốc cầu.Nếu không là tôi thật anh sẽ lên giường với những người đàn bà khác.Tôi bị ép buộc mới đi vào con đường này.Tôi là một kẻ hèn mọn.Làm sao mà chịu đi.Những trận đòn roi của cường kiều đây.Có ai hiểu cho tôi trong mắt họ tôi suốt đời suốt kiếp đã mang một vết nhơ bị làm tí.Tôi không có khả năng chống cự trước ba bốn người phụ nữ kia.Người ta vừa đánh vừa chửi tôi đánh bao nhiêu cái.Tôi không biết nữa.Chỉ biết rằng tôi rất đau.Tất cả chỉ là thanh trì.Cho tôi số phận còn đắng hơn loài hoa cải đắng.Chờ tới khi trên miệng tôi toàn là máu.Trên thân thể của tôi toàn những vết bầm tím.Mật khẩu mở điều miệng tôi khó thở.Cả người công cụ trên nền đất bẩn thỉu.Có một ai đó đã xông vào giữa đám đông ôm chặt lấy tôi vào lòng.Mùi nước hoa kia.Thật sự rất quen thuộc.Cô làm cái gì đấy hả.Có cái gì.Chúng ta về nhà tối nói chuyện.Nói gì.Thế có lại bám váy vợ.Mà vẫn ung dung ra ngoài vụng trộm đấy.Nói rồi bọn họ tiếp tục hung bạo mà đánh tôi.Mùi máu tanh nồng dường như càng làm họ không hẳn.Tóc tuổi bị giật mạch đến nỗi.Tít tít rồi từng mảng một thành viên loạt của tai.Mấy cô.Mày cút ra.Các người biết cái gì mà nói.Cô ấy địa điểm.Còn tốt gấp bạn lần có lại mất tư cách người khác.Nước nợ nần thích nợ nần.Tay trắng tay trắng.Tôi sẽ ly hôn.Lấy đi à.Còn tốt hơn cái loại rắn z độc địa cho cô.Tôi nghe giọng nói của tình cảm giận dữ muốn đẩy hắn ra.Những toàn thân vô lực không làm được.Vì vậy đành nằm im giả vờ nhắm mắt.Vợ thành chú trèo lên.Và tiếp tục kể tội của hắn.Trời ơi là trời.Mười năm nay.Ai đưa mẹ anh ốm đau.Em anh học hành ai cung cấp tiền miếng ăn áo mặc của anh là ai công phu.Vậy mà vì một con đi.Trở mặt với tôi.Trời ơi là trời.Tôi bị anh thế còn chưa đủ hay sao.Cuộc cách mạng.Nói rồi thành bế tôi ra khỏi vòng vây.Vợ của hắn càng tức giật xé rách áo của anh.Đến nỗi lòng của hắn rướm máu thành đẩy tay một cái thì chị đang ngã xuống đất.Lại càng khóc ở mỹ hơn.tám đồng cảm được thể chửi rủa tôi cướp chồng sống trên mồ hôi nước mắt của vợ hắn.Họ chỉ nhục tôi.Thành công để tâm tới.Bị tôi đi.Lúc này một chiếc ô tô lao đến rất nhanh phanh gấp một tiếng.Tùy theo bản năng hè mất giờ nhìn.Cường kiều từ trên tay bước xuống.Tháng tầm tay tôi khỏi tanh.Để đấy tao đưa nó đi biển.Chuyện vợ chồng mày tự đi mà giải quyết.Có gần trời định thì có cần phải chịu.Cái loại mày lần sau tốt.Đừng tìm nhân viên của quán tao nữa.Tôi đến xe của cường kiều.Bên tay văn bằng những lời chửi rủa nhục mạ của mấy người đàn bà kia.Họ đánh tôi bao nhiêu cái.Từ cũng không thấy đâu nhưng đau nhất là bố mẹ tôi những người đã không còn tồn tại cũng bị trừ.Không thương tiếc.Tuổi mệt mỏi đau đớn.Có nốt những giọt nước mắt.Tôi kiệt sức đến ngất đi.Cũng không biết bao nhiêu lâu.Trong cơn mơ màng.Một giọng nói quen thuộc cất lên.Tỉnh rồi đi à.Tôi mở mắt nhìn ra.Khắp người ê ẩm.Gửi đó chính hằng chào cố gắng kiềm chế những cơn đau tôi theo tao.Em.Thèm khát nước.Đây nước đây.Thằng chào tắt cho tôi một ly nước ấm.Một chút nước thấm lên đôi môi khô khốc chết qua cổ họng.Mang theo một chút ấm áp tràn vào cơ thể.Hằng chèo nhìn tôi bất đắc dĩ.Mày mê man suốt hai ngày hai đêm rồi.Luôn miệng gọi cái tên.Thiên khánh gì đó.Tuổi kỷ mùi ngày.Vậy hả chị.Làm cái nghề này.Bị đánh ghen là chuyện bình thường.Lần đầu cảm thấy sợ hãi cần chịu nhưng mà những lần sau mày thấy đấy là những chuyện bình thường giống.Ăn cơm vậy dạ vâng có muốn ăn cái gì không em không ạ.Không ăn làm sao mà sống được bác sĩ đêm qua khám cho mày anh đã nói mày có thai đấy.Trần đời chưa thấy ai ngu như mày tao đã nói rồi đi với khách phải bắt họ thuê bao vào chứ.Bao nhiêu lần rồi có phải đâu giỏi như thế này đợi sức khỏe mày tốt lên rủ đi phá nó đi.Tôi nghe những lời này của hành trèo lên bị kích động không phải như thế tôi cho chú không mong.Đứa bé này không biết đứa bé đó là con của ai là một lần chiều làm tình điên đảo với khánh hai con.Bài ca bất cẩn khác tôi không dùng bao tôi nhất định sẽ giữ đứa bé đó làm tôi không cho phép.Làm hại nó tuổi liên tục lắc đầu công tôi không cho phép các người làm hại nó.Tay tôi xuống ai chẳng từng trải quá.Chị đây thằng trèo thử tài đôi mắt chị xàm nói tiếp.Chị đầy cũng từ bỏ hai đứa rồi đấy là việc nên làm chúng ta không.Tình là những đứa bé đó đâu còn của một con đ*.Rẻ biểu bị khinh thường nó sống thế nào được không tốt.Chị làm như vậy có khác gì chị giết một mạng người.Mỗi đứa bé đến với chúng ta.Đó là một định mệnh.Thôi đừng nói chuyện này nữa chị chuẩn bị đồ ăn cho mày đấy.Ăn một chút cháo đi.Sáng mai ảnh hưởng qua đón về.Ở viện thành phố nào rắc rối thuốc đó.Tôi lúc này đây chỉ có khác chạy trốn.Không hiểu sao trong đầu tôi hiện lên một ít nghĩ rất xấu xa.Nếu như tôi không thể tìm cho mình được lối thoát.Rất có thể.Đứa bé này không được sinh ra trên đời.Người ta vẫn thường nói.Một đứa bé giống như một thiên thần nhỏ mình rất cần được yêu thương.Hổ dữ không ăn thịt con.Tôi là một người mẹ.Làm sao có thể.Ở trên vùng cao đàn bà giết con.Chỉ là một tội ác tây tình không thể tha thứ.Tôi nhìn xung quanh chỉ có tôi cái hằng chèo.Nhiều lúc này đây tôi muốn bỏ đi.Thực sự sẽ không ai biết.Bị vỡ.Trong đầu tôi hiện lên một âm mưu.Tuổi giả vờ nói với hằng chèo.Chị.Em muốn đi vệ sinh.Ừ.Để chị đưa em đi.Đền hùng bắn về thế này.Lại vừa mới tỉnh dậy.Không cần đâu.Em tự đi được.Đang uống cái này đi cái gì.Em không cần đâu.Tự đi đi.Tôi bước xuống giường.Phát hiện toàn thân vỏ lực.Mỗi bước đi giống như đang bước bên bếp lửa nóng bỏng.Đau buốt.Tuổi mùi sinh xuống sửa.Thủ hết sức lực muốn bước.Thằng trèo nhanh chóng đỡ lấy tôi.Đã đói rồi.Chị đưa mày đi.Thằng trèo dẫn tôi đi.Tuyển tập tễnh bước.Cửa hội tự nhiên lại bị hụt ga.Tuổi ngồi trong nhà vệ sinh khá lâu.Dùng tất cả đầu óc và lý trí để lấy can đảm.Tôi đứng lên cũng khó khăn.Nhưng rốt cuộc.Có thể di chuyển.Ra ngoài cửa ngõ tập.Thúy hằng chèo đang nghe điện thoại của anh đó.Tôi cảm thấy đây chính là thời cơ tốt nhất cho mình.Mặc dù chân rất đau.Những tư vấn bán sống bán chết để.Chạy bột mì.Cũng đã được bệnh viện.Bên ngoài dù đã là bản đi muộn.Nhưng còn rất nhiều người qua lại buôn bán.Tôi nhanh chóng dứt quan họ.Trong đầu luôn nghĩ.Cố gắng chạy đi đừng ngoảnh đầu.Tôi đi thẳng một hồi lên đến cây cầu đứng thầy một chút.Nghĩ xem có chiếc giày nào.Sẽ đón nhiều một đoán.Nước chảy dưới cầu hết sức tĩnh lặng.Xa xa một chiếc thuyền thì thầm lặng lẽ xuôi.Đuôi thuyền đậu một chú chim nhỏ.Người lái thuyền ném xuống chu cá.Mái chèo vừa dài vừa nặng.Đập nhẹ nhàng bên mép thuyền.Chủ trì duỗi thẳng chiếc cổ mảnh dài.Vùng dậy đâm vào nước.Tôi đã từng mong muốn một cuộc sống tự do như thế.Bên cạnh một người tôi yêu.Hai người trong tuổi sống trên chiếc thuyền nhỏ.Chồng đánh cá vợ dịch vải.Có tiền rồi mua một chiếc thuyền lớn hơn.Chỉ là.Đã xảy ra quá nhiều biến cố.Đến nỗi ước mơ tự do ấy.Trở lên.Sự thật là lạnh lùng hoang tưởng.Tuyệt vời tay lên xoa xoa hai huyệt thái dương.Đại từ từ thở hát.Trên người lúc nào.Thấy đâu đến.Tôi suy nghĩ đến mức quên mất việc trốn chạy.Cho đến khi.Tuổi nhận ra.Thì đã muộn một.Phía bên kia đường.Một chiếc xe còn màu đen đang tiến về phía tôi.Trẻ chạy chậm chậm rồi dừng hẳn.Tuyến xe được cao su.Bên chồng chính là cường kiều.Đang rửa miệng nhìn tôi.Chỉnh giọng gái nhẹ nhàng.Những ánh mắt nhìn tôi đầy lửa.Em đi đâu.Sao không làm cho bệnh viện nghỉ ngơi đi.Tôi hoảng hốt.Tôi muốn trốn chạy.Những đôi chân giống như muốn ngã quỵ.Không biết có phải trên đã bị tê liệt hay không.Mà không thể nhắc đến.Tôi lí nhí.Cả người run rẩy.Tôi không biết nên trả lời cường kiều thế nào.Lấy lý do gì đấy.Nếu như hạnh.Biết rằng cứ bỏ trốn.Chắc tám phần là thứ không giữ được cái mạng này.Tôi bắt đầu nói năng lộn xộn.Không.Em.Sức khỏe em còn yếu thế.Đêm hôm qua đây làm gì.Nào lên xe đi.Anh đưa em về.Tôi biết mình sẽ chết.Khi lọt vào tay của cường kiều.Tôi muốn kêu cứu.Nhưng mà hắn nhanh hơn tôi một bước.Hành động lấy tay tôi kéo lên xe.Đi thôi.Tôi ngủ trên xe.Dù rằng bên trong có mấy ngày.Nhưng bản thân không nhịn được mà toát mồ hôi hột.Cường lại không có phản ứng gì.Chị toàn tâm toàn ý lái xe.Nhưng như vậy lại càng khiến tôi sợ hãi.Tôi biết.Và cũng từng thấy những cô gái chạy trốn.Sẽ chẳng có được một kết thúc tốt đẹp.Tôi và hắn trở lại sống trong cơn mê.Ca sĩ hằng chèo đang chờ phòng lớn.Tôi đã nghe kể.Không biết phòng lớn đáng sợ thế nào.Đó chính là nơi.Dùng để trừng phạt người.Hát chèo của thầy cường kiều biển quỳ dưới nền.Chỉ một câu anh cường vang lên.Cường kiều vung chân đạp thẳng vào mặt hàng chèo.Máu ở mũi theo đó.Chạy ra giản rùa.Hãy viết.Tao đặt màu tím.Mày đã làm cái.Tại sao không theo sát nó tưởng.Em xin lỗi.Lạc rồi em bất cẩn.Lại một cái tát rồi ngược về phím á của hằng chèo.Tuổi vội vã quỷ xuống.Nước mắt không ngừng tuôn rơi.Ảnh của.Không liên quan đến chị hằng.Tất cả là lỗi của em.Em cầu xin anh.Em không dám bỏ trốn nữa.Mày lại nhìn thấy kết cục khi mày bỏ trốn chưa.Tao sẽ bắt nó chịu thay mày.Tao bỏ bao nhiêu tiền để mua màu.Mai phải làm để trả đủ cho tao.Muốn trốn ở chốn xa.Khi mày đuổi.Tao sẽ cho mày đi.Em tin anh phải cho chị ấy.Ảnh cứ trưởng phạt em.Tất cả là lỗi của nó.Chiếc nó để mày chạy thoát.Tao thể khiến cho mày nhớ mãi.Dằn vặt.Từ ôm lấy chân của cường kiều van xin.Không ngờ con người này.Đại bàng độc đến nhiều.Cường kiều cho thằng chè một trận no đòn.Rồi giờ đi bình thản như không có chuyện gì xảy ra.Hằng chèo đặc biệt xuống đất.Mẫu trình người vẫn không ngừng chảy ra.Tôi ổn đấy chị.Những giọt nước mắt ân hận muộn màng thì nhau rớt xuống.Chị hằng em xin lỗi em không ngờ mọi chuyện lại ra như thế này.Nếu biết tin này em không dám.Em không dám bỏ trốn nữa.Em xin chị.Hằng chèo mất mạng cánh tay tôi già.Máy in cho một ngày.Bạch cốt.Mày tránh xa tao ra.Tỷ giá.Vì sao ta lại gặp phải loại khốn nạn như mày.Tao có cái gì không tốt đâu.Tao đã làm gì tổn hại đến mày chưa.Ai dạy dỗ mãi những ngày chập chững vào đây.Ai bảo vệ mày trước đánh con ngọc con.Thậm chí vì thương mày.Mở.Mà tao có bỏ muối làm ăn đi chăm sóc mày.Tại sao mày đối xử với tao như thế.Tao mắc nợ mày làm sao hả.Ăn cháo đá bát loại vô lương tâm.Tôi mặc kệ cho chị hằng chửi rùa.Tôi chỉ ngồi một mình thút thít khóc.Nếu như lúc này chị có đánh tôi.Tôi cũng cảm chịu bởi vì tôi có lỗi với chị tôi căm hận cường kiểu vì sao hắn không.Khổng tát rồi chính tôi mới là người có lỗi trong chuyện này không.Đổi mới tuổi khổ khóc cố gắng lắm mới gặp được ba chữ.Em.Tìm lỗi.Mày cút đi.Lấy tiền đó tao không nhận.Bao nhiêu đau đớn tủi nhục chỉ một đời xin lỗi mẹ như nước là xong sao.Tao mới phải xin lỗi mà.Tao xin lỗi mày.Vì tao.Tin tưởng mà.Hằng chèo đứng dậy.Clip thân thể rã rời.Máu theo mạch bước chân đi thẳng đường dài.Tôi lặng lẽ đi phía sau chị.Vừa ra ngoài liền gặp ngọc gà bay.Cô hà dường như vừa đi tiếp khách về.Miệng nồng nặc mùi rượu.Hai bầu ngực vẫn còn in hằn những vết ngón tay.Là chặng đường thẳng chéo lại.Sao đỏ gửi một cách hải.Con ra.Lại bị con trẻ làm liên lụy sao.Em đã nói với bà chị rồi.Bà chị không tin em.Con đấy là loại sao chổi.Tất cả những ai tiếp xúc với nó.Chẳng có gì tốt đẹp.Chị hằng đắp trà ngọc gà bay bằng một cái nhìn khinh bỉ.Đường quốc hội cười người khác.Cũng không ai biết ngày mai ra sao đâu.Mày cứ làm tốt việc của mày.Tao khuyên mày.Có báo ứng.Chỉ là không sớm thì muộn thôi.Đấy.Em có lòng tốt nhắc nhở.Nhưng chị đã hiện không chịu nghe.Báo ứng chưa thấy vận vào em.Nhưng nó vẫn bảo chị.Nó sắp của chị chết rồi.Mày tránh ra.Nước ta không sông không phạm nước giếng.Mày đừng có móc biển nha.Lộc và bay ra dấu tay đáp trả ok chị đẹp tùy theo chân chị hằng đi.Cứ tưởng chị sẽ chốt cửa lại sẽ không cho tôi vào.Nhưng tôi mạnh dạn đẩy vào.Chị nằm vật lên giường ôm gối khóc tôi lại càng cảm thấy bản thân mình có lỗi nhiều hơn.Cảnh giày sức đau lòng hơn.Tôi ngồi gần chị.Găng tay lau đi giọt nước mắt đang rơi trên đôi má bầm đỏ kìa.Em thà để chị đánh em.Bảng chửi em nhưng khi nãy.Chứ không thể nào nhìn chị khóc thế này.Em thật sự không chịu được.Nếu như mày thương tao.Thì chắc chắn mày không làm như thế.Mày ra ngoài.Tao muốn yên tĩnh một mình chị em mong chị hiểu cho em đưa bé.Dù thế nào cũng đánh được sinh ra trên đời em sợ anh cường anh ép em bỏ nó.Em không thể làm chuyện đấy được.Nếu như đứa bé bắt buộc phải chết em nhất định sẽ chết theo nó cho nên em mới làm như thế.Nếu biết trước chị sẽ cuốn vào những thế này em đỡ không trốn đi em xin lỗi.Chị hằng vẫn im lặng tôi đứng bên ngoài định đợi chị mùi ngoài rồi nói tiếp.Điền bị trị nám chặt lấy cánh tay.Tràng an.Mày ngồi xuống đây anh nghe chị nói.Những lời này là từ tận sâu đáy lòng của tao.Tao muốn nói tầm với cương vị một người đi.Một kẻ từng trải.Mày dại dột.Tuổi đời còn quá trẻ.Suy nghĩ đơn thuần.Vì mày không hiểu được đâu.Tỉnh đứa bé ra đâu phải chuyện dễ dàng.Cường kiều là kẻ thế nào.Mày không rõ sao.Hắn không chịu làm việc lỗ vốn bao giờ.Hàng không bao giờ chịu đợi mày sinh con ra.Gửi đội mày chăm con.Nuôi cua từ sữa.Rồi mày đi à.Hàng không bị tài sản của nằm im đâu.Mày lần này chạy không.Tàu này không thoát được đâu.Bao giờ hết nợ thì.Mày giả.Ảnh cho mày đi.Chị.Bây giờ thế này.Bảy đến xin lỗi anh cường một câu.Rồi bỏ đứa bé đi.Nhiều lúc.Nó chưa có tim thai.Mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn.Em không làm gì được.Trước sau gì mày phải.Mày không thể làm khác được nhà chị đi.Tôi bịt tai lại cô không để những lời nhẫn tâm kỳ lọt vào tuổi có chết không bao giờ bỏ đi.Tôi là đào bước ra khỏi phòng của hoàng chèo cũng không buồn đóng cửa lại tại sao.Như thế bọn họ chính là một lũ mất nhân tính từ vừa định mở cửa phòng.Biển bắt gặp ánh mắt hung hãn của thảo ma.Một kẻ máu lạnh vô tình ở đây.Và là đàn em thân thiết của cường kiều.Nắm chặt lấy cổ tay của tôi.Ảnh cường muốn gặp mày.Ảnh buồn.Anh làm tôi đâu đấy.Để tôi thay quần áo.Anh đứng đợi.Nhanh cái gì.Anh cường không có thời gian.Tôi vào thay quần áo nhưng chủ yếu là mang theo một con dao bấm nhỏ chỉ cần bấm nút.Nó sẽ biến thành một lưỡi dao sắc.Món đồ duy nhất của khánh và tôi có thể đem theo anh từng nói với tôi nó rất hữu ích.Có lúc tôi sẽ cần tới nó.Tôi chọn một bộ váy đỏ thẫm mua cục đánh cắp lại còn động nhất tóc bổ thận cao.Khuôn mặt điểm thêm một chút phấn rồi anh thèm lại càng thêm rực rỡ tuổi xuân.Hôm nay hoặc là hắn và tôi sẽ cùng chết hoặc là tôi sẽ chết.Nhưng dù là kết cục nào đi chăng nữa.Tôi sẽ chọn chết một cách hoàn mỹ nhất tôi cũng muốn khi chết sẽ biến thành một con ma xấu xí.Chuẩn bị tươm tất tuổi bước ra ngoài chào hay nhìn tôi bằng ánh mắt lạ lùng.Đâu có bảo mày đi tiếp khách đâu gặp khách cần phải đẹp sao gặp anh cường thì nên đẹp.Cường không bằng khách sao không nghe miệng lưỡi của mày cũng ghê gớm là mọi.Ở đây đã dạy cho tôi đấy.Tôi đi theo thả ma vào phòng của cưng kêu căn phòng rất lớn bên trong lại âm u đến màn cho.Hình tượng người đàn ông cao lớn cẩm chì khiến tôi hồn xiêu phách lạc chiều một chút nữa.Bị ngã rút về phía trước.Cường kiều ngồi trên ghế cầm tẩu hút thuốc làn khói trắng lượn lơ lại càng khí.Tôi kinh hồn bàn phía.Hắn chỉ tay vào chiếc ghế đối diện mày ngồi đi tôi ngồi xuống.Mồ hôi lạnh từ toàn thân chúa ra ý định giết hắn rồi tự sát rốt cuộc cũng rơi vào khoảng không.Tìm từ đơn giải độc nhanh đến hoàng loan tuổi cố gắng nặn ra từng chữ cổ họng.Nổ tung anh ảnh cho gọi em chuyện kia định tính.Em mày cứ nói quan điểm của mày cho anh nghe làm cái này này.Bất cẩn là chuyện quá bình thường anh sẽ tìm cách giúp em.Giữ lại đứa bé nghe câu này mắt lập tức giận ngược lên.Tôi không biết mình lấy đồ giặt cứ cái lúc này đây anh mất hết sức kỳ nghỉ.Em nói em muốn giữ lại đứa nhỏ khoản tiền em yêu anh.Ảnh cưới cậu cả gốc lẫn lãi sinh đứa nhỏ xong em.Sẽ đi làm để trả cho anh nếu như tao nói tao không đồng ý thì sao mày nhất định.Tủ gương mặt lên nhìn bằng ánh mắt để cắm dần vậy thì.Sẽ chết cùng với nó và anh sẽ bị một vố đau điếng tiền không bao giờ thu lại được.Và công an dù sớm hay muộn sẽ tìm ra một mình mà tránh khỏi liên lụy.Những kiểu vỗ tay cười lớn hay lắm thằng cường.Ghét nhất là bị người tao ý mày có giỏi thì mày làm thử đi tao xem nào.Cường kiều vẫn ngồi yên ở đấy trên mặt của hắn loáng thoáng theo chút cười cợt.Hắn không tin rằng một đứa con gái bằng vẻ ngoài yếu ớt như tôi lại có thể tự sát.Tôi lặng tháo chiếc vòng tay tập bốn trăm mười một lưỡi dao sáng loáng như gương đồng hồ hiện lên.Chỉ cần tôi cắt đứt thủ thì cái chết sẽ đến rất nhanh.Cường kiều như không tin vào mắt mình.Hắn tắt bộ cười trên môi nét mặt còn lại.Mày mày muốn làm gì.Em đã nói với anh rồi.Một là mẹ con em còn sống.Hài.Là cả hai chúng em sẽ chết.Anh còn để em sống.Em nhất định sẽ trả nợ cho anh.Còn một khi em không còn.Anh sẽ mất tất cả.Rễ tranh.Anh đã đánh giá thấp về máy rồi.Mày thật sự.Là kẻ có bản lĩnh đấy.Bây giờ mày nói anh nghe xem.Mày muốn gì.Em muốn giữ lại đứa nhỏ.Anh nói mày rồi.Anh phải nuôi rất nhiều người.Không phải vì mày mà pháo nổ luật lệ được.Xã hội bây giờ.Thịt người ta ném.Thịt mày anh cũng không ăn được mày chết đi.Thì phí ngoài cuộc đời của mày.-.Bây giờ thế này.Mày cứ hạt giang xuống.Hai ta bình tĩnh nói chuyện tìm hướng giải quyết.Nhiều tiền thế đã được chưa.Bây giờ.Bây giờ em đang rất bình tĩnh.Anh bảo mày bỏ tao xuống rồi nói.Bộ xuống đi.Không đội nào được.Anh hứa với mày.Anh không bắt máy phá thai.Không làm hại hai mẹ con mày.Ok chưa.Tôi chẳng hiểu tại sao lúc này.Đầu óc lại u mê đến thế.Đáng ra phải nên nghĩ một kẻ lưu bao nhiêu cường kiều.Làm sao có thể dễ dàng.Như vậy và thỏa hiệp với tôi.Từ bỏ con dao xuống lên.Cường kiều chỉ chờ có thế.Nhanh chân đá con dao ra xa.Sau đó nhanh chóng không chết tôi.Hắn giật tóc tôi tưởng chừng muốn bong tróc lớp da đầu.Xuyên qua kẽ răng.Hãy viết lên thật đáng sợ.Đờ mờ con chó cái.Mày nghĩ mày là ai.Mà dám unit bố mày hả.Một con đ*.Bày đặt là có nhân cách.Xin lỗi nhé.Trái tim của bố mày.Bị quỷ dữ gặp ngấm rồi.Đôi lúc này mức gửi điên.Ảnh cứ giết chết rồi đi.Tôi chỉ có.Đối với tôi.Tưởng nhỏ trong bụng chính là sinh mệnh.Nhưng mà bố mày.Không cho mày được thoải theo bước đâu con ranh con.Này thì dám bật lại tao nè.Cường kiều vừa nói.Điền tiếp các vào miệng tôi đến bật máu tươi.Đầu đến khi nào tôi không cảm nhận rõ được nữa.Tôi chỉ mỏng.Có đánh chết tôi đi còn hơn.Những thắng lợi không làm như thế.Cưỡng cầu trói chặt chân tay tôi vào.Dùng dây thắt lưng.Mục liên tiếp lên lưng tôi.Đến nước tác giả thịt.Tôi nằm im lìm một.Cảm thấy có một chút may mắn.Thằng vô nhân tính ấy.Lại không đánh vào phần dưới bụng của tôi.Nếu không chắc đưa bé.Vĩnh viễn không còn.Cường kiều sau khi ra tay tàn độc với tôi lại tiếp tục hút thuốc.Chậm rãi nói.Mày còn muốn chết không.Tôi lặng nhìn hắn cười thật to.Vẫn là một câu trả lời như thế.Còn anh.Anh không biết thôi.Tôi sẽ tìm đến cái chết.Tuổi thảo chết chứ không chịu.Những ngày tháng qua như thế.Đã quá đủ rồi.Mày ngon.Máy cứng đầu đến thế.Tỷ béo thương lượng gì với mày nữa.Tao thấy hành hạ mày sống dở chết dở.Rồi bắn mày đi xa.Kiếm một món tiền.Tao sẽ cho mày muôn đời muôn kiếp làm đi.Cường kiều tam tôi lại cho một căn phòng tối tăm.Hai ngày đầu tiên không được ăn uống gì.Khiến tôi đói đến không ngóc đầu lên được.Tôi đã nghĩ.Chắc chắn hắn cho tôi chết đói ở cái nơi bẩn thỉu này.Những vết thương trên người.Có chỗ nào đã khổ lại.Đầu điểm tệ dài.Tưởng chừng như da thịt của tôi đang thối sửa tầm xuân.Quần áo không được thay.Càng khiến người tôi dính chứ.Tôi phải đi vệ sinh ngay tại chỗ nằm.Chuyển mùi hôi thối bốc lên nồng nặc.Lúc này đi ngay cả một con chó.Tôi cũng không bằng.Ngày thứ ba tôi vốn đã không chịu đựng được.Liền được cho ăn cơm.Tôi vừa qua đời khác.Mà gạt bỏ đi lòng tự trọng.Ngồi xuống ăn những hạt cơm được chan nước lã.Tàu đỏ tôi được đi tắm.Được thay một bộ quần áo mới.Và cuối cùng.Bị bịt miệng đưa lên xe.Người đưa tôi đi lần này.Làm bột gái lái xe.Và đích thân thảo ma.Chuyến xe hai kẻ nói chuyện với nhau.Truyện đêm tôi đến cho một lão già người trung quốc.Đợi tôi sinh đứa nhỏ ra.Biên bản đưa nhỏ cho người ta làm con nuôi.Còn bản thân tôi sẽ bị đưa đi làm cái điều.Chơi nhà thuộc miền trung.Tôi muốn kháng cự tôi muốn bỏ trốn.Nhưng toàn thân bị xích trói chặt.Không có cách nào cùng.Chỉ biết từ trong miệng.Ánh mắt nhìn chúng để cắm sừng.Đúng là bọn súc sinh.Chiếc xe chạy rất đầu.Lâu đến nỗi.Cả lái xe suốt ruột mấy lần gặp hỏi thảo mà.Anh ơi.Sao giờ này đi đâu lâu thế.Sắp tới rồi phía trước kia.Đi thêm một đoạn nữa.Thảo mà kêu người dừng xe lại.Hắn vừa dừng xe.Liền bị một gậy vùng trúng đầu nằm bất tỉnh.Thảo mà quay lại cười băng dính trên miệng tôi.Tôi là lên.Anh.Anh tính làm gì.Không phải bốn phía tôi.Anh.Đừng nói gì hết.Vũng tàu ở đâu.Tôi mạnh cô đi.Đừng làm chuyện điên rồ.Một cái đó không đủ giết người đó.Hắn chỉ mất tiền thôi.Tôi lấy gì để tin đây.Lấy gì để chứng minh.Anh không phải tôi.Không tin.Có thể bước xuống xe.Tôi.Còn nếu như cô tiên tôi thì im lặng.Những chuyện vì sau.Cứ giao cho tôi sắp xếp.Hắn leo lên phía trước.Để tiền kìa sao đó.Tôi tiếp tục lái xe.Tôi không biết vì sao hắn lại thay đổi chủ ý mà cứu tôi.Nhưng tôi biết.Hiện tại mình không bị bán đi.Bà tôi không mất được con nữa.Thảo ma lái xe đến một khu dân cư.Ảnh đẹp tôi và một căn phòng.Cởi trói cho tôi.Sau một thời gian dài bị ngược đãi.Đến cầu còn chút sức lực nào.Khỉ ăn cởi trói.Thì bản thân tôi không còn cảm giác được gì.Vậy mà lúc hắn chậm rãi bột thuốc.Lại làm cho tôi cảm nhận được một chút đau đớn.Đâu.Cố gắng chịu đau một chút đi.Viết thưởng nhiều chỗ mừng mùa.Có mùi thối.Nếu không bôi thuốc.Bị nhiễm trùng.Có khi phải trả có thịt.Tôi bị những lời nói đó của thảo ma.Dạ chồng ngoan ngoãn.Cố gắng cảm tăng chịu đau một tiếng nên cũng không có.Cởi áo ra đi.Vết thương trên lưng khá xấu thế.Tôi cởi ra đi.Hiện tại tôi không hứng thú với cô đâu.Tôi biết thảo mà.Không hẳn là một người xấu.Chính hắn đã cứu mạng của tôi.Hơn nữa cũng đã từng cởi trói.Nền.Tôi thấy không có gì phải xấu hổ.Thảo mà xoa thuốc cho tôi đôi mắt lại không nhìn được liếc vào bầu ngực của tôi.Khiến tuổi có chút ngượng ngùng.Những vết thương trên cổ tay bị xích mày.Đến mức giá thịt yêu bật ra ngoài.Đôi khi vết thương được xử lý.Hắn liền để tôi mặc áo vào.Tự quay quay nhìn có chút ngạc nhiên.Hắn lại cứ như vậy mà nhìn tôi.Trong lòng tôi không nhịn được.Tại sao anh lại cứu tôi.Cô đừng hỏi tôi.Tôi làm vậy không phải vì cô.Thiên đường tại sao hắn lại làm trái lại cô cường kêu.Bất luận khi nào.Tôi không hiểu.Nếu như không phải vì hắn cứu tôi đi.Nếu như không phải hắn.Có lại hiện tại.Không biết mình đã rơi vào tay ác ma nào.Dù sao.Tôi cũng cảm ơn anh.Hắn nhìn sâu vào mắt của tôi môi hơi độc cuối cùng quyết định mở miệng.Tôi.Vịt đứa bé trong bụng cô.Tôi nghe thầm ai nói gì.Bỗng nhiên cười rộ lên.Thì già.Chính là đứa nhỏ.Chợ kiểu hai mẹ con tôi.Sau này tôi nhất định bắt đứa nhỏ báo hơn anh.Tôi không cần trả ơn.Chỉ cần sau này cuộc sống tốt là được.Còn gửi tôi có ơn quyết định bảo đảm.Cô có người thân không.Tôi đợi có ổn định.Tôi đưa cô về nhà với họ.Tôi không có.Có một người.Dù thế nào tôi cũng muốn gặp người đó một lần.Anh cho tôi mượn điện thoại được không.Tao mà lập tức lấy điện thoại đưa cho tôi bởi vì hắn đã cứu được tôi biết được cường kiều dạy.Bất hạnh nên hắn phải tắt máy nhưng rốt cuộc vẫn không giống như mấy lần trước kia số điện thoại.Ảnh hiện lên một câu nói quen thuộc.Thuê bao quý khách vừa gọi.Tạm thời không liên lạc được.Xin quý khách vui lòng gọi lại sau.Tôi thất vọng bấm số lần thứ hai.Không đợi tôi kịp bấm mất rồi.Điện thoại đã dùng lên ba chữ.Cường đại ca.Lượn lờ trước mặt tôi.bảy tuổi sợ đến run rẩy.Đánh rơi chiếc điện thoại trên g.Tôi viết cường kiều đang rất liên tiếp để tìm tôi.Đối với hắn.Hai mắt nhìn nhau.Không ai dám nhận điện thoại.Không biết qua bao lâu.Trường điện thoại vẫn cứ kêu lên hồi không dừng.Hắn quyết tâm giữ một lúc.Rồi quyết định ngày mấy.Alo anh cường.Mày đang ở đâu.Mày đưa con bé nó đi.Màu đen.Nhanh.Nếu như mày không quay lại đây.Anh không đảm bảo được tính mạng của mày.Cho con bé kia được an toàn đâu.Thảo ma nói bằng giọng yếu.Action.Em không thể quay về lúc này được đâu.Bên kia thành âm rất lớn.Có lẽ cường kiều không ngờ rằng.Đàn em thân thiết của mình.Lại dám khám bệnh.Hạnh đang nổi trận lôi đình.Phản rồi mày phản thật rồi.Mày có giỏi.Thì đừng để tao tìm thấy mày.Ai đã nhặt mày đem từ bãi rác về.Nếu không có anh này đấy.Chụp hình.Mày sớm đi chầu diêm vương rồi.Mày ở với anh bao nhiêu năm.Đã khi nào anh đối xử tệ với mày chứ.Mà mày dám lấy oán báo ơn.Hả.Em xin lỗi.Em chưa bao giờ quên ơn nghĩa mà anh dành cho em.Khi trở về.Em nhất định.Chịu tội gì.Nhưng lúc này đây.Em không thể làm khác đi.Hàng nói xong bất chấp tất cả cúp máy.Sau đó cũng tắt nguồn điện thoại.Cô không gọi được cho người thân sau.Có nhớ đường về không tôi đưa cô về.Anh thảo.Cảm ơn anh.Xin lỗi anh.Tôi làm liên lụy đến anh rồi.Tôi nói với hắn bằng cả tấm lòng.Tuy rằng không biết lý do thật sự để hắn nhất định kêu tôi là gì.Những kỹ thuật.Hắn đã cứu tôi một mạng.Tôi lại nghĩ đến cuộc nói chuyện với hắn.Việc anh làm bây giờ.Có khách nào là phản bội em cường đâu.Màu đỏ sẽ như thế nào.Tên máu lạnh đó.Không đời nào.Thay cho anh được.Sau khi có an toàn.Tôi trở về chịu tội thôi.Mặc kệ như thế nào.Nhìn cô thật giống một người tôi đã từng rất thương.Nếu như năm đó tôi đủ can đảm bảo vệ cô ấy và đứa bé.Thì.Thôi không nói nữa.Tôi không đành lòng mà nhìn cô.mười đứa bé này chịu tuổi.Cô yên tâm.Tôi trở về cùng hắn.Cùng lắm thì đến phòng xử phạt.Chịu tội một lần.Không chết đâu.Cô trước tiên cứ nghỉ ngơi đi.Tôi đi kiếm chút đồ ăn.Nơi này là ngôi nhà tôi bí mật mua lại từ mấy lần chứ.Tạm thời chưa có ai tìm ra được đâu.Cuộc yên tâm ngủ một giấc đi.Đừng lo.Anh.Tôi xin lỗi.Tôi khiến anh nhớ lại câu chuyện đau lòng.Cuộc không có lỗi gì hết.Chuyện xảy ra từ lâu rồi.Thôi nghỉ ngơi đi.Tôi ra ngoài.Kẹo lát nữa.Lại không mua được đồ ăn.Anh nói xong đến rồi đi.Chỉ còn lại một mình tôi trong căn phòng vắng tôi nhìn ra bên ngoài cửa sổ.Trăng vàng rực thắp sáng một mảnh trời tối tăm.Cảnh đẹp như thế.Bỗng nhiên bị phá vỡ.Bởi tiếng kêu ủng.Cơn đói bụng tràn về.Khiến bản thân tôi phát ra tiếng kêu xấu hổ.Cả người rồi giặc không còn một chút sức lực.Hơn nữa.Những vết thương trên thân thể của tôi đang đau nhức.Từ bé biện pháp đối mặt với nỗi buồn.Đau đớn của tôi chính là đi ngủ.Chỉ có ngủ mới có thể được ấm áp.Cho nên lần này.Tôi không ngoại lệ.Tôi đi tìm đến một giấc ngủ.Không biết thảo ma trở lại từ lúc nào giọng nói trầm thấp của hắn vang bên tai.Có cháu rồi đây rồi ăn đi hơi thở ấm áp ở bên lỗ tai của tôi.Tôi không nhịn được co rúm lại một chút bị thảo hoa làm cho choáng váng.Cuối cùng miễn cưỡng mở mắt ra.Mở mạng rồi.Nhìn chăm chăm hắn một hồi lâu tôi tôi muốn ngủ.Ngủ cái gì ăn xong uống thuốc gì ngủ chưa.Tiền quá rồi đấy.Tôi vừa cặp nhiệt độ cho cô ba mươi tám độ năm.Tôi không muốn chọc giận thảo ma miễn cưỡng ngồi dậy ăn cháo sau đó uống một liều hạ sốt.Thảo mà tiện tay bật tivi lên xem một chút cho đỡ buồn.Tôi cũng hướng bắt đền.Trời xui đất khiến thế nào.Tôi xem bộ phận tin tức nổi bật âm thanh của phát thanh viên vang lên khiến tôi đứng hình.Theo đó ngày hôm nay.Chủ tịch tập đoàn viễn châu và phạm quỳnh lam chi.Đã tổ chức họp báo công bố về lễ đính hôn của thiếu tá đoàn thiên khánh sẽ được diễn ra một khoảng hai.Tới đối tượng đính hôn được nhắc đến là khôi các dân tộc việt nam hai nghìn lẻ mười sáu.Trần đoàn khánh an.Sự kiện này đặc biệt thu hút sự chú ý của dư luận.Á khôi khánh an cũng chính là con gái duy nhất của tập đoàn bất động sản khải lâm hai gia tộc lớn kết.Bệnh càng thêm mạnh.Người hâm mộ hiện đang rất nóng lòng chờ đợi đám cưới thế kỷ của hai tập đoàn lớn này.Đầu tôi muốn nổ tung.Tôi vừa nghe điều gì.Đoàn diên khánh diễn châu khánh an.Đính hôn chúc phúc ơi tất cả những chi tiết đó đang quay cuồng trong đầu của tôi.Thảo mà lơ đãng quay sang lại phát hiện cả người tôi lạnh nhất mặt mũi trắng bệch ra.Tay cứng đơ như người muốn chết ngay tức khắc trang anh.Tôi lắc đầu đau được không tôi không sao hết.Tôi đau như cách cho đến cuối cùng tôi tự làm mình trường những nụ cười tôi chịu đựng tất cả vì anh.Sao mà thấm thoát ra được độ nhìn nhận kia muốn đi tìm anh ta nói chuyện rõ ràng từ bị gửi.Anh ta hãm hại gia tao rất tôn trọng những ngày tháng tuổi như thế nào.Những từ không hận anh tôi mong anh hạnh phúc rồi sau đó sẽ đi thật ra tình đứa.Rồi sống một đời bình lặng nhưng mà có lẽ những lời như thế.Chuẩn không cần phải nói ra nữa hả mộng điệp chị toàn nói đúng tôi không đáng.Ở bên cạnh anh một thứ cặn bã sữa bẩn như tôi không có tư cách gì để gặp anh tuổi mềm.Cả đời này sẽ không gặp anh ta nữa tôi hận chính mình có lẽ rời đi là sự lựa chọn.Chính xác vì ứng cho dù đau thương theo thời gian cũng sẽ tự tử mà nhạt phai.Từ đột ngột ngã xuống đầu óc trống rỗng không biết từ khi nào thảo ma.Gửi tôi chạy vòng ra ngoài cửa xe ô tô trang anh.Cố gắng lên tôi đưa cô tới bệnh viện từng lời thảo ma nói tôi vẫn nghe.Nhưng không chịu mở mắt để đáp lại.Cảm giác đau lòng tự tin mãnh liệt dâng tràn khắp cơ thể của tôi.Tôi cứ như vậy mà thiếp đi vào một giấc mơ.Cảnh cho mưa bụi vỡ.Hầu như không một tình tiết nào hoàn chỉnh.Mơ thấy mình đi qua rất nhiều nơi.Khi thì là khóc tường nhấp nháy.Khi đã căn phòng chật chội.Tất cả đều có nắp che.Điều có vẻ tối tăm một nhà.Màu sắc đơn điệu màu ánh.Bốn phía phủ kín các cánh.Những người đi qua muôn hình muôn vẻ.Gương mặt tất cả đều mở nhạc.Chuyển những khuôn mặt phẳng lì đó.Chỉ có một đôi mắt y hệt nhau.Chú nhìn chằm chằm vào tôi đầy hiểm hát.Bọn họ dường như chỉ muốn ăn tươi nuốt sống tôi tôi cứ nhỉ.Bị nhốt trong cơn ác mộng dài đẳng tầm tình không kích động chẳng sợ hãi.Chị cảm thấy áp lực vô cùng.Nhưng những con người kia.Không chịu bỏ cuộc.Càng lúc càng tiến gần tôi cười man rợ.Tôi bắt đầu bỏ chạy chạy cho đến khi tỉnh lại.Tôi mở mắt ra.Tiết trời đã vào tháng chín nhưng vẫn còn off.Trong phòng ngừa điều hòa ngược lại.Cũng không tí.Chỉ làm bùa nước khử trùng quán nào.Lại đóng cửa sổ.Làm cho tôi có cảm giác không được thoải mái.Gửi ảnh nền thảo ma cầm tay tội ác lên ngôi của mình.Trầm mặc giống như một pho tượng.Tôi sẽ đập cánh tay.Tràng an.Chàng.Cuộc tình rồi.Tôi khẽ gật đầu tựa như một giấc mộng rất dài.Nhưng khi tỉnh lại.Thì cái gì cũng không nhớ.Tôi đảo mắt nhìn xung quanh.Rồi dừng lại trên người của thảo ma.Đây là ở đâu.Chồng bệnh viện.Vừa nghe xong cái tin.Thì.Cô giáo tôi chết khiếp.Là còn hơn cả mong đợi.Đến bệnh viện cũng còn chưa kịp thời.Bác sĩ cần giờ.Nhất định phải nghỉ ngơi thật tốt.Đảm bảo dinh.Tuổi nhắm hai mắt lại cảm giác không thích ứng được với ánh sáng.Chuyện gì xảy ra thế.Bản tin đấy liên quan gì đến cô.Thảo mà vừa hỏi tôi vừa chú ý đến thái độ của tôi liền tắt đèn đi.Lại mở đèn tường bên cạnh cửa kính hơi mở được.Có liên quan gì sao.Tôi hỏi cô.Tao cũng không nói gì.Tuổi cưới chùa chánh.Ở mỹ tôi từ nhỏ đi người ta xua đuổi đánh thật.Mật khẩu của bạn bè.Không có người thân.Tôi chỉ có một mình cho đến khi tôi gặp khách.Anh giống như một cơn mưa rào.Gửi hình cái cây khô cằn sắp chết.Để nó một lần nữa được tái sinh.Tôi thậm chí bị người nhà anh ta bán đi.Bị đến vui vẻ chúng bị đánh đập bị giam cầm.Trong những giấc mơ tôi nhớ đến anh.Thậm chí bản thân bị đổ nát với bẩn.Vẫn cổ vì anh mà sống tiếp.Nhưng mới hơn hai tháng.Anh đã sắp kết hôn anh không còn cần tôi nữa.Hoặc có thể anh đã quên đi một a mỹ.Tưởng sống chết ở bên cạnh anh suốt ngần ấy thời gian.Tôi không nghĩ được gì nữ.Khổng nỗi đau không hận thù không ai oán.Không còn yêu thương nữa.Chỉ còn lại một mảnh nhật nữa.Câu yêu thương nào trên môi.Chắc anh đã quên rồi.Thiên khánh.Ảnh sắp đính hôn rồi anh sắp cưới vợ rồi.Em định sẵn sinh ra thừa thãi.Chỉ cần nghĩ đến đây thôi.Nước mắt lại rơi xuống.Không cầm được.Thảo ma lại lúng túng nói tiếp.Cô không cần trả lời cũng được.Nhưng cô đừng khóc.Tôi không có thói quen rõ ràng phụ nữ đó.Có biết không.Người ta vẫn hay nói.Đứa nhỏ trong bụng.Thật ra nó luôn cảm nhận được rất rõ ràng cảm xúc của người mẹ.Cô buồn nỗi buồn.Cô vui.Nó sẽ vui theo.Củ cái tên lệ chàng rồi.Đừng có sinh ra một đứa bé.Là lệ sầu nữ.Tôi cười buồn.Lau đi giọt nước mắt vẫn còn lăn trên má.Những lời nói ấm áp kia.Nhẹ nhàng biển dễ chịu.Phải rồi.Tuổi còn một đứa bé.Bác sĩ nói.Cái thai có ổn không.Ừ.Ăn chút cháo đi.Tí con của cô.Cảm ơn anh.Cường cửu sẽ không làm khó anh chứ.Cô yên tâm.Bạn thấy anh ấy không tìm ra chúng ta.Cứ lo dưỡng bệnh cho.Một vài ngày nữa tới tính tiếp.Ăn đi.Con ốm lắm đấy.Tôi ăn không nổi cô cố gắng ăn một chút đi.Để tôi hát cho cô nhé.Ngày em gái tôi còn bé.Mỗi lần nó không chịu ăn.Tôi điều hát cho nó ăn đấy.Kết quả lần nào.Nó cũng ăn rất ngon miệng.Thảo mà bắt đầu hát nhưng hát dở lắm.Tới mức không thể nào giờ hơn.Bài hát chẳng đâu vào đâu.Cậu nó cắm ở câu kia.Thì ngưng tụ lại bật cười.Miễn cưỡng ăn cháo xong tôi ngồi tựa lưng vào giường mà hết dầu.Thì những câu nói trên miệng không thể nào bật ra.Lời xin lỗi hay cảm ơn.Nói thế nào cũng không xuôi.Thảo ma từ tốn đợi tôi ăn cháo xong.Hàng nhanh chóng sửa sạc ipad.Rồi quay lại ngồi ở ghế dựa vào góc tường.Tay trẻ miệng không ngừng nhắc ngủ.Hà nội với tôi.Cả đêm hôm qua.Tôi hầu như không ngủ được một chút nào.Giữa đêm cuộc tình.Chỉ.Cứ tưởng cô tỉnh luôn.Thêm một chút nữa có đi đái cả ra quần.Cứ gọi tên thiên khánh.Sức khỏe mắt lại chảo.Cô lại tiếp tục tiếp đi.Thiên khánh.Chính là cái gã.Trên bản tin có đúng không.Tôi gật đầu.Anh trả lại tiếp tục.Thực sự là hắn tả.Xem tận thế của cô.Không bình thường.Không phải đâu.Tôi đúng là cô gái ở miền sơn cước xuống.Chỉ là đời này gặp được khánh như một cái sim.Nhưng không thể quay về bên anh ấy được nữa.Thân thể của tôi bị vấy bẩn.Lại mang trong mình giọt máu không biết của ai.Tao quan trọng là anh ấy.Sắp cưới một người khác.Tôi đã nhìn thấy nụ cười trên môi của anh ấy.chín tuổi quá hiểu rằng.Con đường của anh ấy có tôi thì từ nay và sau đều là nước mắt.Làm sao có thể khiến đôi mày rạng rỡ ấy.Nhuộm nano buồn vì tôi chứ.Vậy sau này có muốn làm gì.Người đó không thể gặp lại.Thật ra vết thương trong lòng mỗi người.Không ai có thể nào ra mở nắp lại được.Chỉ có thể chính mình tự thoát ra mà thôi.Con người sống.Cũng đừng nên u mê quá.Nếu như mọi tính toán của con người được thành công theo ý muốn.Chẳng phải.Sẽ không được cái gọi là ý trời hay sao.Cuộc sống giống như một cánh cửa vậy.Gì mà thượng đế.Giá thép phi cánh cửa lại.Thịt người.Sẽ mở ra.Cánh cửa khác cho chúng ta.Tôi không biết.Tất cả điều mình vô phòng.Tôi không biết phải làm thế nào.Thế còn anh.Tôi cũng không biết phải làm thế nào.Bà nói chuyện với cô thế này.Sống trong cơn mê.Bé bị sụp đổ rồi.Công an bắt được cường kiều.Cũng gần như toàn bộ.Năm anh em trên tay.Tôi không biết.Có còn nơi nào đi về nữa không.Tuổi dần sống.Đôi mắt ảnh nền của tia thỏa mãn.Thật tốt.Cuối cùng ngày tôi mong trưa cũng đến.Tên đó là một lũ khốn nạn kia.Rất đáng bị xử bắn.Tràng an.Xin lỗi anh.Dù sao cũng có một phần anh em xương máu của anh ở đấy.Không sao.Vậy là hai chúng ta rốt cuộc.Đều là những kẻ.Vì xã hội này dùng dãy rồi.Đúng vậy.Hay.Em làm em gái của anh đi.Không cần.Ai không cần em cũng được.Tỉnh rồi sao.Có anh ở đây.Thế nên chúng ta là mang em đi.Làm người nhà của nhau.Thảo ma xoay người tôi lại.Hai tay ép chặt lên má của tôi soi gương.Bơ phờ của tôi.Khi nào.Em có muốn có một người anh không.Điều này.Nghe nói chỉ cần em muốn.Chúng ta sẽ thành một gia đình.Anh có em.Và cả đứa nhỏ kia.Có được không.Tôi vẫn ôm một bầu trời suy nghĩ.Nước mắt đã từ lâu chảy xuống không hay.Chàng anh.Em khóc thầm.Ảnh tội lỗi.Nếu em không thích.Vậy.Làm bạn cũng được.Từ gương mặt lên nhìn thảo ma.Đôi mắt của hani.Con người đó cũng có thể vì tôi mà khóc.Tuổi lấy tay lau đi giọt nước mắt trên mắt của hắn.Xin lỗi em không đồng ý được.Còn gửi em bây giờ.Cũng không còn gì.Tiền bạc em không có.Thậm chí đến tấm thân cũng rách nát tả tơi.Sao em có thể phiền anh.Đợi em khỏe lên một chút.Em sẽ đi khỏi đây.Đại lần đạt mức này của anh suốt đời em không quên.Sau này nếu như mẹ con em còn được ông trời chiếu cố.Nhất định.Anh sẽ tìm anh báo ơi.Em đừng nói như thế.Anh thật tâm muốn làm anh trai của em.Thật tâm muốn chăm sóc cho mẹ con em.Nếu em không nghĩ đến.Chị.Em nghĩ đến đứa bé chứ.Bụng mang dạ chữa thế nào.Cơ thể không được khỏe.Em đi đâu.Em.Em không thể làm phiền anh.Anh giúp em như vậy là quá đủ.Em tự lo cho mình.Em đừng có cố chấp.Anh không chê em.Em gửi ảnh nhé.Anh đưa em đến chỗ này.Chúng ta sẽ tránh xa những chuyện không vui ở đây.Anh sẽ gọi người bán căn nhà.Bán xe.Chúng ta có vốn để làm ăn.Hay.Em vẫn còn vọng tưởng về tình yêu.Với người con trai tên khánh.Sợ không.Vậy không nói nhiều.Quyết định.Đừng có suy nghĩ.Làm những chuyện dại dột.Để tránh tổn hại đến đứa bé trong bụng.Đối với anh như thế rất tốt.Ít ra có thì một cô em gái.Cuộc sống vất của quảng đi.Đồng ý nhé.Rồi cuối cùng không biết làm thế nào đành chấp nhận.Tôi mỉm cười.Thật may mắn vì đời này tôi gặp được hắn.Không biết là số phận hãy giữ ngẫu nhiên đến trùng hợp như vậy.Là gì cũng không quan trọng.Ngày tại bệnh viện.Khi mà trên người vẫn đang bị cấm những kim truyền ống dẫn.Vậy mà tôi có thể làm một nụ cười nhạt nhòa.Mấy ngày sau tôi được sức việt.Lại thêm chuyện tìm người bán nhà bán xe.Giấy tờ lằng nhằng đến tận hai tháng sau.Tôi vào mail mới có thể giải quyết dứt khoát mọi.Để rời khỏi hà nội.Ngày tôi tự đi.Cũng là ngày khánh kết hôn.Tiếng nhạc đám cưới rộn ràng.Một góc đô thành ấy.Báo đài thi nhau đưa tin chú rể cảnh sát đẹp trai.Gửi ảo khôi con gái của tập đoàn khải lâm.Nghe đồ kết hôn xong.Lập tức đi singapore hưởng tuần trăng mật cùng nhau.Trên màn ảnh lớn chàng trai nụ cười tỏa nắng.Lấy cô gái xinh đẹp như hằng nga.Tất cả cùng nâng ly rượu vang.Chúc mừng cho đôi bạn trẻ.Bọn họ thực là.Xứng đôi vừa lứa.Tuổi vụ thức nói.Bọn họ như vậy.Có tướng phu thê anh nghỉ giá như không có câu.Nếu chuyện kia xảy ra.Nếu như không yếu đuối.Nếu em muốn khóc em cứ khóc đi.Khóc một lần này nữa thôi.Có gì phải khóc hả anh.Yêu một người và đến với một người vốn dĩ.Tưởng như liên quan.Hóa ra lại chẳng có chút nào tương đồng.Anh ấy từng nói yêu em.Nhìn lại lấy một cô gái khác.Em nói em yêu anh ấy.Nhìn lại lên giường với vô số kẻ khác.Thật là giữa bọn em bây giờ.Khóc hay không.Thì bận mẹ đã an bài rồi.Chúng ta đi thôi.Thảo mà quay sang nó thích người taxi.Chú ơi xuất phát dùm con.Nói rồi quay sang nhẹ nhàng nói với tôi.Bỏ hết lại quá khứ nơi này.Em đừng nhớ đến nữa nếu như sau này có nhớ lại nhớ đến dáng vẻ đang kết của hắn là.Như thế em sẽ không thấy đau lòng nhưng cho dù bắt ốc.Lúc nào tôi không nhớ được bộ mặt đáng ghét cuộc kháng chiến nhớ lúc ở bản vược lúc tôi sắp bị gì.Xuống dưới sông tôi được anh cứu vớt khuôn mặt tiều tụy của anh lúc tôi ốm còn cả lúc hai.Nắm tay ngồi dưới bóng cây quế trong vườn và cùng nhau ước nguyện lời chúng tôi.Làng nhỏ thuộc tỉnh hát thảo ma nói anh có một người anh em tốt trước làm cùng chỗ cường.Sau đó cậu ta không làm nữa chuyển về nuôi cá koi lần trên mạng gặp được nhau.Một năm qua thu hoạch không tế vì thế hàn quyết định tới đây nương tựa cậu ấy dùng số tiền mới.Nhà bà bán xe của mình nhận thầu một cái đầm sau khi thuê taxi đến thành phố.Chúng tôi chuyển qua đi phà liên đảo này khi cập bến thì đã hơn năm giờ chiều hoàng hôn.Phủ toàn bộ hòn đảo nhỏ ánh nắng vàng chập chờn trôi nổi trên biển đẹp tựa một bức tranh.Gió biển ấm áp và gò má vào cơ thể tôi dường như tâm trạng nặng nề.Lồng bị thối đi một ít thảo ma hướng mắt quan sát người đi lại dọc ngang trên bến phà chiều.Cuối cùng đôi mắt của hắn dừng lại trên một người thanh niên dáng cao gầy mặc quần jean rách.Áo phông đơn giản đáng chú ý hơn là mái tóc dài tung bay trong gió.Bảo ơi.Đây này.Anh thảo.Em đi.Cậu con trai tên bảo chạy rất nhanh về phía chúng tôi.Cấu tạo giúp tôi đỡ hành lý.Ánh mắt nhìn thảo ma nhảy nhái.Đây là chị dâu em đi.Chị dâu xinh thế.Tích hợp tiếng anh.Không phải đâu.Em gái cứ thế anh có em gái được khi nào.Em gái thất lạc nhiều năm.Cậu có nhanh chóng khi tôi về nhà không thì bảo.Vâng.Thế em gái anh tên gì.Tràng an.Hello anh tên bảo.Nó là bảo nhát gan.Sao lại phá giá em thế.Nhưng sự thật về cảm ơn anh.Bỏ nhà ra đi làm đầu.Không dễ chút nào.Xem chút nữa hai lần mất mạng.Nếu không có anh xả thân đỡ trai lưỡi dao.Chắc em đi chầu diêm vương hôm bữa em đọc báo cho anh cường bị bắt.Em cảm thấy may mắn.Vì mình đã rút chân đi.Cả anh cũng thế.Nếu không có khi.Tải vượt đảo.Đi thăm anh.Ở tù đấy chứ.Người làm việc xấu.Không tồn tại được lâu.Báo ứng.Sẽ đến thôi.Dù sớm hay muộn.Kiếm tiền trên thể xác người phụ nữ.Là một việc làm.Vũ đạo đức nhất trên đời.Cái thằng nhóc này.Mày cũng ra dáng người lớn lắm rồi đấy.Thời gian làm con người trưởng thành mãi.Bây giờ trên vai.Còn cả một cánh gia đình.Nỗi lòng bầu đứa hai chúng tôi về một căn nhà khá nhỏ.Trong nhà đồ đạc của khá đơn sơ tạm ở phía trước là một cái đồng đứng ven bờ.Hít sâu một hơi.Ảnh của đầu tiên mì kiểm tra nước trong đầm.Chồng và sạch lắm.Anh muốn nuôi tôm ở đây được không.Theo em anh lên chọn nuôi hải sâm.Hải sâm có giá trị dinh dưỡng cao.Hiệu quả kinh tế khả quan hơn.Về lại.Nó lại thích hợp với người không có kinh nghiệm chưa anh.Nhưng mà kinh tế của anh khá em.Chú biết rồi đấy.Anh không thể nuôi trồng một số lượng lớn đủ.Thế nên em mới thấy cho em một cái đầm nhỏ này vừa làm vừa.Có em giúp đỡ anh không phải lo.Nhưng mà chưa tới hai mươi lăm.Anh đừng có lo.Trước tiên.Phải thu lại tiền vốn.Thôi được rồi.Anh và cô ấy.Tất cả bán bài này cho chú đấy.Tôi đứng một bên nhìn trời.Hoàng hôn đang dần buông xuống.Không hiểu sao tôi rất tin tưởng vào người đàn ông trước.Anh ấy nhất định sẽ thành công.Tôi cũng thảo ma sống rồi tại ngôi nhà nhỏ ở đầm.Ban ngày anh lo chăm sóc đầm cá.Ban đêm thì miệt mài học tập cách nuôi trồng thủy sản.Đầu óc của anh không lúc nào nhàn rỗi.Còn tôi làm việc nhà chồng một vườn rau nhỏ nuôi mấy con gà làm thú vui rảnh.Đàn ảo đan trường ngày đứa nhỏ chào đời.Quý vị và các bạn thân mến tâm an vừa mới gửi đến cho quý vị và các bạn phần bốn của bộ truyền và sau khi.Nghe phần bốn sau khi mà trang anh của chúng ta thoát được cái cảnh.Làm đi mỹ thì cô ấy đang có một cuộc sống mới bên cạnh đứa con và một người bạn của em.Một người anh vừa mới nhận được đúng không.Quý vị khán thính giả thân mến thực sự là đang rất là rất là nhiều cảm xúc bởi vì tại sao.Ở thiên khánh.Lại đi lấy vợ nhanh chóng như vậy.Và nếu như trong câu chuyện này thì mọi người nghe là trang anh kể rồi.Là thiên khánh có một nụ cười rất là tươi vui vẻ bên các cô á hậu kia.Chẳng lẽ thiên khánh lại quên trang anh nhanh như vậy chỉ mới hơn hai tháng thôi mà.Chúng ta có thể tính là.Một mối tình mối tình đơn giản đúng không khi chúng ta quên đi một người chúng ta phải mất đi cả nửa năm đến mười lăm.Đó là ít.Có người còn mất cả mấy năm để quên đi một người vậy mà thiên khánh lúc đầu thì hứa hẹn rồi.Thế sống thiếu chết với thằng anh.Mở cuối cùng chỉ sau hơn hai tháng.Lại đi lấy một cô gái khác.Thiên khánh ở đâu thiên khánh của chúng ta đang ở đâu vậy quý vị.Vậy quý vị hãy cùng vitamin chúng ta cùng chú ý theo dõi phần tiếp theo liệu rằng là có một tuần khúc nào đấy.Với.Ở thiên khánh hay không.Và quý vị hãy cùng chờ đón vitamin nhé.Quyết định hành chính tả thân mến thời lượng phát sóng của chương trình hôm nay cũng đến đây là hết rồi cảm ơn tất cả quý vị đã đồng hành cùng.Màn chồng câu chuyện ngày hôm nay.Và chúc quý vị có thật nhiều niềm vui thật nhiều sức khỏe.Xin chào. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com