Truyện Thay Thân đổi Phận Phần 10 Mưu Kế đàn Bà - Truyện Mc Tâm An

truyện thay thân đổi phận phần 10 mưu kế đàn bà - truyện mc tâm an

Công an xin được miễn chào tất cả quý vị hành chính ra đang cùng nhau lắng nghe và theo dõi trên kênh đọc truyện bụi phố.Số ngày hôm nay như thường lệ tâm mà lại tiếp tục đồng hành cùng tuổi tác giả trang ruby xin được gửi tới cho quý vị phần mười.Bộ truyện thay thân đổi phận chúng ta đã cùng nhau đồng hành trong chín tập truyện vừa qua có những cảm xúc và những dùng.Của ma quỷ của ngày vào ngày hôm nay tao nó sẽ bật mí cho quý vị một tình tiết mới của câu chuyện đó chính.Sau khi mà cô gái nó mang thai có rất là nhiều người ghen hết có những người phụ nữ khiến cho cô.Từ bỏ giấc mơ làm vợ cả của gia đình hào môn trần gia vào ngày hôm nay cô ấy sẽ bị động thai.mười một mối thù càng ghét nữa tao quyết định hãy cùng với ta mà chúng ta cùng theo dõi liệu dành ra minh có đứng ra để.Bị cô hai ra mình lại chạy theo những tiếng gọi của những người phụ nữ khác nhá tao câu chuyện của chúng ta.Bắt đầu đi sau đây sau khi lắng nghe xong chuyện thì quý vị đừng quên dành cho tâm an và.Một nút like một nút chia sẻ để ủng hộ cho tâm an và ban biên tập của đình tùng media nhé.Không để có thể đợi lâu hơn nữa xin mời quý vị cùng đến với phần mười của tập truyện thành phần đối phận tác giả trang.Qua giọng đọc của tấm.Buổi sáng lúc ở vườn sau.Cho bé ăn no chạy tới tiểu cô anh chầm chậm nói nó ốm.Vợ cả.Anh đùa đấy à anh đến tìm tôi có chuyện gì không lát về quê hay không.Mở có gì muốn gửi bố mẹ vợ không tôi mà về dùm cho anh thôi.Cho tôi gửi lời hỏi thăm bố mẹ tôi nói với họ là tôi vẫn ổn nhé à.Giúp tôi số điện thoại mới của họ từ lúc lấy chồng tôi không liên lạc được cho họ.Khoảng dăm bữa nửa tháng tôi mới về quê được giả vâng tôi nhất định.Làm như lời mẹ nói em cho tôi cảm ơn anh trước nhé có cái gì đâu người cùng.Vậy tôi xin phép anh đồ đi tới vườn trước thì từ xa.Anh ngã chạy ra anh lô giả mợ hay mợ cái gì mà vợ.Ở đây không có ai thì gọi em là em được rồi không cần khách sáo ảnh nụ cười.Lát anh về quê đi anh lên chuẩn bị đồ rồi ra bến xe.Nạp thẻ cho kịp chuyến bay em gửi anh mấy đâu điều hai bác dưới quê em không tiện.Thấy không cần đâu anh cứ cầm lấy cho em vui lâu rồi em không gặp hai.Có ít quà của cô cháu gái nên hai bác sẽ vui lắm vậy anh.À phải rồi chị diệu anh cùng quê với anh à à ý em là.Ai kêu anh nhầm vợ ấy có.Quê anh thế chị ấy có biết anh về quê không biết những câu chuyện .Em tưởng chưa biết.Thì anh ra bảo với chị ấy sẽ có gửi cái gì về quê không ấy mà.Không có gì.Mấy hôm nữa mới rảnh.Mãi về sau.Thế à.Thế chị ấy không nói gì nữa.Không có gì.Alo ai đang giấu em cái gì đúng không.Có cái gì mà giống.Tập muộn giờ rồi.Ảnh nhã tượng đầu sau đó.Tiếng hầu gái của anh nhã lên tiếng.Mở hai.Bà ba đang tìm vợ kìa.Tìm tôi.Có chuyện gì không.Con không rõ.Hình như là dẫn mở đi bắt mạch.Vợ biết rồi.Ngày buổi chiều hôm đó.Khổ vì anh tới bệnh viện khám lại.Từ lúc trở về thì cô đã thấy một chiếc xe ô tô của anh quen đỗ hải cẩu vào.Sau một hồi nhớ thì cô mới nhớ đây là xe của ông bà đường.Chẳng lẽ ông bà ấy lên đây có chuyện.Dự cảm điều chẳng lành cô lập tức nói với anh.Sao mình ơi.Đây là xe của ông bà chủ đường.Vậy tức là ông bà ấy đang có mặt ở đây sao.Em nghĩ vậy .Ảnh cửu chạy ra khỏi.Cậu mợ về rồi đấy à.Lão phu nhân với mọi người đang đợi cậu mợ à.Giờ mình nắm tay cô bình tĩnh bước về hướng từ đường xa xa có thấy cô gái dáng người cao ráo.Da trắng trẻo đang ngồi bên trong từ đường.Cục cức chân lại cảm thấy nhói tim.Vì công nhận ra cô ấy.Sao vậy em.Sao mình ơi.Cô gái ngồi trong đó.Chính là tiểu thư diệu anh.Giờ mình nhíu mày nhìn vào bên trong rồi siết chặt lấy bàn tay cô như truyền cho cô thêm một.Tin nào đó tạo cho cô cảm giác an toàn tuyệt đối.Ánh mắt giọng nói hết thầy nhẹ nhàng trấn an cô.Em đừng có sợ.Đã có anh ở đây.Khóc toàn phòng yên tĩnh tôi lỗi chỉ còn nghe thấy tiếng kim giây chạy từng nhịp tích tắc.Bầu không khí lúc bay bổng một cảm giác thấp thỏm mọi ánh mắt đồng thời hướng về phía hai người đang bước.Bà nội chậm chậm nói.Hai đứa về rồi đấy à.Ngồi xuống đi.Giảm mình kéo ghế cho cô ngồi xuống sau đó anh ngồi kế bên.Ba chồng cô mới lên tiếng.Rượu anh.Còn biết cô gái này chứ.Có chút bối rối nhìn ông rồi gật đầu nhẹ một cái.Giờ thứ ba.Còn biết à.Chưa để ai kịp lên tiếng.Da mình để nói.Thưa bà nội thứ ba.Cô gái này mới là tiểu anh là con gái ông bà được.Còn vợ con.Tên là đủ.Tiếng tách trà rơi xuống sàn nhà.Tạo thành một tiếng vang lớn bà nội ngạc nhiên nói.Vậy là những lời cô gái này nói là sự thật.Từ đầu đến cuối.Là cô lừa gạt gia đình tôi.Rượu anh thật lên tiếng.Cháu bảo với bà ngay từ đầu rồi.Cháu nào dám lừa dối bà đâu.Cô ta chỉ là người ở nhà cháu thôi.Ai ngờ cô ấy không biết thân biết phận.Dối trên lừa dưới.Để được gặp vào trần ra.Giờ mình tức giận đập mạnh tay xuống thành.Sau đó quá lớn.Kiểu ảnh nước mắt nhìn sắc mặt lạnh như băng của anh không muốn im miệng cũng phải im ngay lập tức.Cô gái này mất bình tĩnh nói.Cửa bản hồi thứ ba.Của mẹ hai nghìn lẻ mười ba.Còn tiền là đủ.Còn là người ở của nhà ông bà thu đường.Vì có lý do.Miền đông bà chủ đường kêu con thế thân cho tiểu thư diệu anh.Để cả vào chân ra.Còn biết.Con làm việc này chính là lừa dối mọi người nhưng.Con thật sự bất đắc dĩ.Con xin lỗi mọi người ạ.Ba chồng cô lên tiếng hỏi lại.Vậy lý do gì.Mà cô diệu anh kia.Lại không thể trả được vào nhà ta.Cái này.Còn nghĩ.Là để tiểu thư diệu anh nói.Giải thích hợp hơn à.Hiệu ảnh ngập ngừng lắp bác một hồi sau đó nói.Dạ là do con trước đó đi khám bệnh.Bác sĩ chuẩn đoán con.Bị bệnh rất thẳng.Nên có ảnh hưởng tới tương lai của cậu gia minh.Bố mẹ còn khi đó làm ăn thua lỗ.Cảnh ở gia đình bên này rất nhiều.Nên tâm lý cũng sợ sệt.Nghĩ rằng không có đám cưới.Thì bên này sẽ ngừng hỗ trợ.Bởi vậy.Mới có cái đám cưới giả mạo đấy à.Bà hai lên tiếng hỏi.Thế bệnh tình của cô bây giờ thế nào rồi.Dạ.Sau hồi con được bác sĩ chuẩn đoán sai à.Của ngài người ngồi nghe rượu anh đóng kịch một vở kịch kiệt hợp lý.Rõ ràng theo như câu được biết thì chẳng phải cô ấy sợ.Lấy phải một người chồng điên nên mới không muốn lấy chồng sao.Cái gì mà bệnh nào cái gì mà bác sĩ chuẩn đoán sai.Tự nhiên thấy tội vị bác sĩ kiệt.Lại còn sợ ảnh hưởng tới tương lai của trần gia.Hồi đó cô ấy mà biết.Mình lấy dao minh.Thì không chừng sướng đến mất ăn mất ngủ rồi chứ.Bà ba lên tiếng hỏi thêm.Thế có khám ở bệnh viện nào.Mà bác sĩ làm ăn tắc trách thế.Dạ con khám bệnh viện ở quê con.Người ta khám như vậy.Thì phải kiện người ta đấy chứ.Ai đổi bác sĩ làm ăn thế mà được.Kiểu ảnh với cửa nhựa.Bà nội lên tiếng.Đề hôm nay.Cô tới đây.Nói những điều này.Với mong muốn gì.Dạ con.Coi phim bà nội.Đồng ý cho con được làm dâu nhà này.Theo đúng như mong muốn.Của hai bên gia đình lúc ban đầu.Quý cô.Làm vợ của ta minh.Còn biết.Bây giờ cái nụ.Đã được làm vợ hợp pháp của cậu gia minh.Nhưng không sao.Còn chấp nhận.Do mình.Con thấy thế nào.Bà nội.Bà biết tính của con mà.Nếu như không có ấn tượng từ ngày đầu tiên gặp.Con không bao giờ đồng ý.Với lại người con lấy xác định ngay từ đầu là đủ.Chứ không phải là liệu anh.Chuyện này con đã biết ngay từ đầu.Và con chấp nhận được chính là vợ của con.Trước sau như một không bao giờ thay đổi.Sau đó giờ mình liếc mắt nhìn tiêu anh nghiêm túc nói.Còn cô.Kể cho ngày hôm đó người bước chân vào trần gian là cô đi nữa.Thì rủ con dâng hiến trước mặt tôi.Tôi cũng không thèm liếc nhìn thấy một cái.Hiểu chứ.Anh.Em.Còn nói cái gì.Bà nội lên tiếng.Thôi được rồi giờ mình chuyện vợ con lừa dối gia đình này là sai đã thế.Lại còn không chịu thành thật mà nói ra.Chuyện này cực kỳ nghiêm trọng không thể không trừng phạt.Tuổi bà quay qua nói với diệu anh.Chuyển cổ ra ngoài một lát.Tôi muốn họp gia đình.Người đưa ra quyết định.Dạ vâng thưa bà.Súng.Vẫn còn yêu anh đi tham quan một vòng đi khi nào có lệnh gọi thì quay lại.Dạ vâng ạ.Nhìn sắc mặt bà nội.Trong lòng cô không tránh khỏi những hỗn loạn.Dù biết có anh bên mình nhưng quyết định của bà nội rất quan trọng.Hơn nữa.Việc lần này lại vô cùng nghiêm trọng.Vừa nãy bà nội lại còn nói việc này không thể không trừng phạt.Lẽ nào cô bị đuổi ra khỏi nhà.Cô thật sự không dám nghĩ tới những điều tồi tệ nhất.Bà nội nghiêm giọng nói.Còn cô.Cô có gì để giải thích không.Con.Còn biết bây giờ con nói gì đi nữa.Thì sự việc không thể thay đổi.Còn còn biết là con sai à.Con chỉ mong mọi người rủ lòng tha thứ cho con.Để con được tiếp tục.Ở bên cạnh gia minh vì.Vì con thương anh ấy thật lòng.Cô thương cháu tôi.Mà tôi lại lừa dối cả nhà nó.Giờ mình lên tiếng.Bà nội.Chuyện này là do con bà đừng làm khó vợ con.Dạ mình.Con bear.Thì cũng chỉ ở mức độ vừa phải thôi chứ.Còn thể diện nhà ta nữa.Bà nội.Nếu như hôm nay bà quyết truy cứu trách nhiệm tới cùng.Chỉ còn tìm bạn.Để còn thầy tuổi chịu mọi hình phạt còn nếu như bà cương quyết muốn coi ra khỏi nhà.Thì còn sẽ dẫn cô ấy đi.Con xin phép.Remix không được đâu.Đứng yên ở đây.Bài chồng cô lên tiếng.Hai đứa đứng yên đi.Đi đâu mà đi.Đấy.Anh xem.Con trai của anh kìa chưa gì đã bên vợ chồng chồng thiệt là tức chết mà.Bé.Chuyện đó xảy ra rồi.Còn nghĩ dù gì cũng nên nghĩ tôi đứa bé trong bụng.Nói là cốt nhục nhà mình à.Tôi có nói nó không phải là cốt nhục nhà mình đâu.Tôi còn chưa nói xong.Mà anh chị đã dùng hết rồi.Còn cô nữa.Đã sai còn không biết đường mà sửa chữa.Bà nội.Con biết lỗi rồi à.Thôi được rồi.Đứng yên ở đây.Nghe kỹ đã đọc hình phạt đây.Dạ.Vâng ạ.Phát chóng.Lẽ ra phải sinh lấy hai ba đứa.Thì bây giờ.Vệ sinh cầm năm sau đứa cho trần gia.Mọi cảm xúc dồn nén bấy giờ như vợ mà khiến nước mắt của cô tuôn rơi.Giọt nước mắt vì hạnh phúc.Đến bây giờ cô mới thấy yên ổn trong lòng.Anh hạnh phúc.Ôm chặt cô vào lòng rồi nói.Không sao rồi em.Ấy sao lại khó.Khóc lóc bây giờ để mai sau thằng chất của ta.Cái mặt của nó lại câu như bố nó à.Cô mỉm cười lau đi những giọt nước mắt đang làm dài trên má.Nhạc giọng nói.Cháu.Cháu cảm ơn bà nội.Nhớ lấy hình phạt đấy.Không phải cảm ơn xuống đâu.Bà nội yên tâm.Bà nội.Vợ chồng cháu.Xinh luôn cho đủ đội bóng chứ.Dạ mình vừa cười vừa nói.Thôi được rồi.Tôi phải sống thật đâu.Để chờ cái ngày đấy đây.Bà nội của con thật là anh minh à.À mà phải rồi.Gọi cổ diệu anh gì gì đó vào đây.Điều anh đang ở sân vườn với nhỏ xuống.Miệng không khỏi trầm trồ nói.Chuẩn da đẹp thật đấy.Như một cung điện.Dạ vâng ạ.Bà cô tên là gì.Đây là số nào.Số này.Suy nghĩ thế nào.Khi tôi làm vợ cả nhà này.Nếu mà muốn chịu khó nghe lời tôi từ bây giờ xuống nhất định sẽ được ưu ái đấy.Dạ chưa chắc đâu ạ.Cậu cả yêu vợ cả lắm.Chẳng có chuyện.Cậu ấy lấy thêm ai nữa đâu à.Cái con nhỏ ở đâu đó.Có cái gì hơn tôi chứ.Tôi cũng là người ở đợ này.Guitar tôi biết thân biết phận của mình à.Cô.Người làm ăn nói hống hách.Coi chừng.Sư tử cô.Vừa nãy tôi không thấy bà nội tức giận con bú thế nào à.Đề nghị cô diệu anh tôn trọng vợ cả của chúng tôi.Hiệu ảnh định lên tiếng thì có tiếng hỏi.Cún ơi lão phu nhân nói được cô dâu anh về từ đường kia.Dạ mới quà.Rượu anh nhẹ nhàng bước vào trong những bước đi thẳng rồng chắc nhầm kiểu gì cô cũng được danh phận trong.Anh đã từng nói nụ vốn không được lòng bà nội với mọi người.Nhìn chắc chắn chuyện lớn như vậy.Bà nội sẽ không bao giờ bỏ qua.Bà nội lên tiếng hỏi.Hôm nay là do bố mẹ cô.Bảo cô tới đây à.Dạ không thưa bà.Là cháu tự đến nhà.Bây giờ muốn làm vợ lẽ cháu tôi có đúng không.Giá nếu được bà cho phép.Thịt chó bằng lòng.Dù sao cũng là do ước của hai nhà.Cố định coi gia đình tôi.Là trò hề của gia đình cô à.Dạ.Không có hả.Ngay từ đầu.Nhà cô tự sắp xếp người gà của trần gian.Bây giờ biết được người đó không điên khùng.Chỉ có muốn quen và có đúng không.Khôn như cô thị trấn này nhiều lắm rồi.Diệu ảnh chết sững người.Khoảng trúc mắt đã nhấn này.Bà.Thực ra chuyện này.Cũng một phần do cô ấy.Nếu như cô ấy không đồng ý.Thì làm sao gia đình có ghép được à chẳng qua là cô ấy cũng thích sang giàu.Giàu thì ai chả muốn.Chứ không lẽ có người thích mình nghèo sao.Cháu.Tôi không biết vì sao cô lại tìm tới đây.Nhưng mà gia đình tôi đang rất yên ổn cháu trai của tôi cũng không có nhu cầu là vợ lẽ.Coi như cơ duyên nhà tôi với nhà có kiếp này không có.Nếu rảnh.Cô có thể tới đây chơi.Không thì tiện khác.Dứt lời bà đứng dậy bước đi diệu anh tất nhiên chẳng còn mặt mũi nào mà ở lại.Cô tìm phép ra về trong độ ẩm.Phải rồi.Cho tao gửi lời hỏi thăm tới bà mẹ của cháu.Dạ bác trai.Cháu biết rồi à.Chồng xin phép.Để cẩn thận đấy.Hiệu ảnh đi ra tới cổng.Thì gặp bạn ngã đi qua cô liền gọi lớn.Nay ăn ngã chờ.Chúng ta nói chuyện sau đi.Tôi phải về rồi.Đọc lại nói dối tôi.Tôi nói dối cái gì.Thì cứ nói bà nội.Không hiểu cái con đủ kìa.Đổi mới về làm dâu nên tôi không rõ.Thế mà cô nói.Chắc như đinh đóng cột.Tôi cũng muốn tốt cho cô mà.Có hại tôi mất mặt rồi đấy.Tôi xin lỗi nhé nhưng mà cô cứ về đi.Có gì chúng ta nói chuyện sau.Cô cô đang sợ cái lỗ đấy à.Cô bé đi thế nhá.Nụ với ta mình đứng nhìn xa sau đó nhìn thấy hai người.Hai người họ quen nhau sao.Anh nghĩ mọi chuyện chắc chắn có liên quan tới ảnh ngã đấy không phải tự dưng mà chịu anh tìm tới đây đâu.Nghe giờ mình phần thích cô thấy cũng hợp lý.Ảnh cúi xuống nhìn những tia sáng nhẹ nhẹ.Rơi xuống khuôn mặt của cô làn da trắng sáng cùng đôi môi đỏ quyến rũ hai hàng lông mi.Ngày trước trước.Vô thức cùng ngẩng mặt lên nhìn anh.Khóe môi mềm mại thẻ nhớ lên.Như một sự khiêu khích.Ảnh nick mẹ khỏe môi nháy mắt nói.Chúng ta lên phòng thấy vợ.Không.Em còn việc dưới này mà.Em có lên không hay để anh bế.Thương anh.Thì tự nguyện đi chứ.Có việc gì không phải.Có việc này rất quan trọng.Đèn đỏ cô nằm đến hai giờ sáng là ăn quả làm lại không thể nào mà ngủ được.Dạo này có cảm thấy hay đau lưng.Lại còn hay bị chuột rút nữa.Làm kiểu gì cũng không yên.Đã thế.Lại còn thèm thịt lợn quay nữa chứ.Em làm sao đấy.Khó chịu ở đâu ạ.Anh chưa ngủ à.Thì em không ngủ đi.Làm sao anh dám ngủ.Tự nhiên.Em thèm thịt lợn quay quá.Nhóc con trong bụng mẹ.Trộm vía hấu ăn nhỉ.Đêm đến.Còn hành hạ mẹ nó ngủ không yên.Thôi được rồi để anh đi mua thịt lợn anh quay cho em nhé.Giờ này lấy đâu ra hả anh.Ở thị trấn vẫn có quán ăn đêm mà.Thôi tội anh lắm.Nó.Hạnh phúc của anh mà.Thôi em không nỡ lòng nào bắt tại anh thấy đâu.Vết thương còn chưa khỏi hẳn hôn một phát ngủ cho ngon.Liệu em có ngủ được không.Em ngủ được.Cô mỉm cười ôm chặt lấy anh rồi nhắm mắt lại.Ảnh cúi xuống hôn nhẹ lên trán của cô rồi từ từ đi vào giấc ngủ.Đóng vai chen nhau chiếu vào phòng qua khe hở của chiếc rèm cửa màu xám những tia sáng nhỏ bụng.Trước gọi thẳng vào mắt.Truyện của mèo mắt tỉnh dậy.Hương thơm thịt quay đã thoảng đâu đó.Của nhỏ mắt.Tuần sau đỏ mở mắt xuống giường.Đi tới cửa phòng.Thì bất chợt có một chút gì đó trơn tuột.Khiến cổ ngã nhào xuống.Mợ ơi.Mở.Ngày mất của lực từ.Bên tay bằng vàng tiếng của nhỏ cúc.Rồi sau đó liệu dần đi.Một tiếng đồng hồ sau.Toàn chúc bình mắt cổ nghèo lại vì ánh sáng chiếu rọi vào.Chuyển đầu chuyển tới một cơn đau nhất.Mùi thuốc sát trùng xộc thẳng vào mũi.Mở mắt ra trước mặt là căn phòng màu trắng lạnh lẽo.Căn phòng yên tĩnh đến nỗi.Có thể nghe được tiếng nhỏ giọt của bình truyền dịch.Giờ mình hốt hoảng đứng dậy lo lắng.Nộm.Em tính rồi em ở đâu nhiều chỗ không.Giờ mình em đang ở đâu thế này em không nhớ gì sao em bị té.Cửa phòng của mình con.Con của em cái nào có bị ảnh hưởng gì không thằng bé được tổ tiên phù.Nên không có gì đáng lo em chỉ bị động thai thôi ăn uống nghỉ ngơi một thời gian là ổn.Giờ mình em thật là đáng trách cũng mày là con không sao bằng không.Em ăn hết cả rồi giờ mình định lên tiếng tiếp thì bà nội tay xách theo mệnh.Cây đi vào ngõ quốc với anh nhã bước theo sau giờ mình thấy an ngã biến thay đổi sắc mặt.Bà nội cháu tỉnh rồi đấy à cứ nằm xuống nghỉ ngơi đi.Bà nội ơi cháu xin lỗi nếu biết lỗi thì lần sau phải cẩn thận hơn.Cổ tim của ta sắp rơi ra khỏi lồng ngực cháu đang có bầu đi đứng.Cháu biết rồi ạ cháu sẽ cẩn thận hơn bản ngã lúc này.Lên tiếng vừa nãy mọi người trong nhà ai cũng lo cho chị cũng may mà không sao.Chị có muốn ăn cái gì không giờ mình lên tiếng đáp lời có cháu gà đây rồi.Cháu này ai nấu đi cúc dạ con nấu đưa cậu nếu vậy thì cứ yên tâm mà ăn rồi.Anh đã cưới hướng anh cả có bận gì không nếu anh bận thì.Em chăm chị dâu cho thực ra tôi chẳng yên tâm.Để ai chăm vợ mình cả nhỏ cũng ở lại đây phụ giúp là được rồi.Giờ mình.Ảnh nhã nó có ý tốt.Cháu không nên nói nặng lời như vậy.Bà ơi.Cháu phòng không có thừa đâu bà.Cái thằng bé này.Tính tỉnh lúc nào cũng như thế.Cứ đợt này ở bệnh viện.Đến khi nào bác sĩ kiều xuất viện thì mới được về đấy nhá.Dạ vâng ạ.Thôi được rồi.Nếu không sao.Thì bà phải ăn ngã về trước.Hôm nay nhà mình có khách.Có cái gì.Thấy gọi điện về cho bà đấy.Dạ vâng cháu chào bà.Sau khi bà với anh nhã đi khỏi.Có mấy chùa mà nói với anh.Đúng là mình đánh cá.Vừa thái độ làm gì.Mà anh cứ ăn ngã thế.Nghỉ ngơi đi.Anh ra ngoài có gì.Thuốc ở đây chồng vợ cho cẩn thận đấy.Hỏi một đằng trả lời một nẻo.Mở.Vợ đừng có trách cậu.Còn nghĩ.Cậu đang nghỉ ở cái gì đấy.Là sao hả cô.Cái mở không nhớ làm sao mình bị ngã.Ừ thì.Bộ nhớ.Là mỡ dẫn phải cái gì đấy.Nói chung trơn.Mỡ bỏ đấy vợ à.Mở mở.Vâng.Con nghe cậu nói là mỡ bò.Nhưng.Tại sao trong phòng của mợ lại có mỡ bờ.Ý của con.Đã có ai đó cố tình bôi mỡ bò à.Dạ vâng.Người này còn tinh vi.Tắt camera trước phòng của mợ đấy.Rõ ràng là cố tình làm cho vợ đã.Ôi trời ơi.Cái đứa nào mà nó ác thế.Tôi nhất định phải làm rõ chuyện này mới được.Còn nghĩ.Cậu ra ngoài là đi điều tra đấy.Mà còn nói nhé.Nhà mình có mỗi vợ hay là đáng gì nhất.Mở bài thì cô bé su về ngoại rồi.Mấy ngày hôm nay.Có đi đâu đâu.Dạo này vợ thấy cúp thông minh nhỉ.Trẻ con đi theo mợ.Có phải khôn ra chứ.Với lại hôm trước.Mở hai chủ động tiếp cận con đấy.Định mua chuột à.Thì lúc đáng giá bao nhiêu.Bạn cứ đùa.Còn nói nghiêm túc đấy.Hôm trước vợ hai con bò phòng còn tưởng chuyện gì.Hóa ra mở ấy.Đưa cho con một sợi dây chuyền ngọc trai.Nói là muốn tặng con thế.Theo tuổi thế nào.Con đâu có ngu mà nhận.Giận dỗi.Thiết bị mới ấy à.Mới có tưởng ai cũng có lòng tham chắc.Thì vợ tặng cúc nhá cúc có nhận không.Con nhện.Nhận nhiệt tình đấy chứ.Cảm ơn cô nhé.Luôn thành thật với mẹ.Mở quỳ lúc lắc.Thì ở trần gian này có mỗi vợ là tốt với con.Trước kia.Con cũng đã từng phục vụ bà hai tới bảo ba.Nhưng mẹ là tốt nhất với con.Mơ thấy tính lại hay được mà.Dạ.Bà hai thì thương ông.Tiếc là không có con.Nên bạn hãy suy nghĩ tới buồn tuổi.Mơ thấy mẹ hay với bảy mươi ba.Nói chuyện với nhau nhỉ.Còn ngài nói là bà ba.Là em họ của bà hay mà.Bà ba được vào đây.Là do bà hay đưa vào đi.Lão vùng lần khi đó vui lắm.Nên đồng ý.Nạp bà ấy làm vợ ba.Còn bà hai thì chết bà ba phản bội mình.Nên không nói chuyện tới giờ.Thảo nào.Lại còn chung chồng với em họ nữa.Thì bà ba ngày trước.Cũng hết lớn.Từ ngày cậu ra long bị như vậy.Đền bảo ấy mới lặng lẽ sống nè.Cây cảnh nhiều vợ là thế mà.Cách tỉa chốn hậu cung đâu.Không tình là chết như chơi.À mà cúc.Cầm cái bình cho vợ với.Vợ đi vệ sinh một lát.Cô nằm viện một tuần là được xuất viện.Trong bảy ngày giờ mình luôn bên cạnh chăm sóc cô từng chút một.Nhạc quốc được tiếng ở lại phụ giúp nhưng thực chất.Chẳng phải làm việc gì.Cả ngày cứ lượn lờ ngoài khuôn viên với mấy người bệnh nhân nhiều lần có giỏi ra minh về truyện cô bé.Nhưng hình như anh muốn cô yên tâm dưỡng bệnh.Nên không nói gì nhiều.Ngày cô xuất viện.Anh có mua tới một bó hoa hồng chào đón hai mẹ con trở về an toàn.Bản ngã thấy cô cười thật tươi.Chạy tới phụ giúp xách đồ.Là mình giữa cầu đi về phía từ đường.Giờ mình.Mấy ngày không về nhà.Mà anh quên phòng bình hướng kia.Không phải đâu anh có chuyện cần giải quyết.Giờ mình cho nhỏ xuống thì gọi từng người tập trung tại từ đường.Trên dưới thắc mắc không biết có chuyện gì mà lại gọi gấp đến như vậy.Chừng mười phút sau mọi người có mặt đầy đủ.Ba chồng cô trầm ngâm hỏi.Giờ mình.Thế có chuyện gì.Mà con khỏe chưa hiểu anh.Bà quên.Nộm.Dạ thứ ba còn khỏe rồi à.Nhìn thấy mọi người có mặt đông đủ ra lòng cũng có mặt thì đúng là quá ta.Ảnh tử nói.Mọi người ngồi xuống kìa.Giờ mình.Về đến nhà không đưa vợ lên phòng nghỉ ngơi.Có chuyện gì gấp lắm à.Bà nội ơi chuyện này quan trọng lắm hả.Chồng không thể kéo dài.Chị cháu sợ càng để lâu.Lại ảnh hưởng tới vợ con cháu.Thế có chuyện gì.Thực ra chuyện vợ cháu bị ngã hoàn toàn không phải do tuổi bất cẩn.Là có người cố tình à.Bà nội cùng với mọi người ngạc nhiên đến chỗ mắt.Điền chỉ có ăn nha thích ngồi trong lòng.Tâm trạng lo lắng dần đều.Bà hai lại hỏi lại.Thế còn có đi.Người ấy là ai không.Viết trơn vợ còn dẫm phải chính là bờ.Mà không tự nhiên mỡ bò lại ở trước phòng của con.Ông nghiêm giọng nói.Đốm.Nếu mà tắt tâm muốn hại con cháu trần gia.Thì phải xử lý thật nghiêm khắc.Bà nội lên tiếng.Giờ mình còn nói tiếp đi.Giờ mình quay qua hướng của anh xíu rồi chầm chậm nói.Tiểu.Cậu đã thấy những gì.Dạ thưa cầu sáng đó con thấy hầu gái của bà ba là nhỏ sen.Có cầm theo một bịch mỡ.Từ cổng chính thì bảo.Bà bà vội lên tiếng.Cậu có nhìn nhầm không.Cậu nói như vậy.Khách nào bảo tôi sai nó.Dạ thưa bà.Bà cứ hỏi cái xem thì biết.Phải rồi.Cái tên đâu lại đây bà bảo.Nhỏ súng lên tiếng nói.Dạ thưa bà chị sen đang làm bột bánh ở bếp ạ.Để con đi con gọi.Làm phút sau xem từ từ cúi đầu bước vào.Dạ bà.Bà cho gọi con à.Thằng tiểu nó nói.Tao gặp mày cầm mỡ bò.Có đúng như vậy không.Dạ.Đúng à.Mày lấy mỡ bò làm gì.Bà bảo con mua hộ bà.Trà nhài.Tao bảo mày mua lúc nào tao đánh chết chà cái đứa ăn đều nói hết thì mày bây giờ.Bà ba im lặng.Để nó nói nốt nào.Nó nó điều đấy mẹ.Rõ ràng sáng đó đến phiên tòa đi trời.Cây nào dặn còn một ít mỡ bò cho bà.Con định quay lại hỏi bà muốn nhiều không.Thì cái nào nói.Là một hai lạng thôi cũng được.Cái nào nó bảo mày.Thế đó biểu mày đi ăn c** mày cũng ăn à.Bà bà tức giận nói.Bà ba.Tôi làm sao biết được à.Phải rồi cái na mày bước ra đây.Nhỏ này là hầu gái của anh nhã run run bước ra đứng giữa.Đồi mồi vẫn đánh cầm cập vào nhau lắp bắp nói.Sao mày dám bảo con xem.Là tao bảo mày mua bờ.Con.Cô nàng quỳ xuống.Mày nói cái gì đi.Nhỏ làn nước mắt nhìn lên vô tình đụng trúng ánh mắt của gia minh khiến cho là có cảm giác.Giống như hồn bay phách lạc.Con.Giờ mình lên tiếng.Chỉ một câu ngắn ngủi thôi.Đủ khiến cho nhỏ na co rút lại.Bị cơ mà.Con không có.Ai sai cô mở mở.Mua để làm gì.Là con tự mua.Cần mua có việc à.Số.Người đâu.Lỗi còn em ra ngoài cắt lưỡi nó.Nhỏ nhà nghe thấy vậy liền rủ lên.Cậu ơi.Con xin cậu cậu tha cho con.Có biết lỗi rồi à.Biết rồi.Biết rồi thì làm sao.Còn tìm khai à.Mỡ bò ấy.Là do mỡ hay.Vậy còn buồn về à.Ăn nhãn nghề nói như vậy.Vội vàng đứng bật dậy quát lớn.Mày đừng có nói lắm.Tao cắn lưỡi mày bây giờ.Rõ ràng.Làm ở sài gòn đi mua mỡ bò về.Rồi bôi lên cửa phòng có mỡ cả.Bản ngã định tổng tới chỗ còn làm thì hai người đằng sau giữ lại.Giờ mình thấy tiếng.Nói tiếp đi.Mơ thấy cô cho con một ít tiền.Và một sợi dây chuyền này ạ.Cậu ơi con trai rồi cậu làm ơn tha cho con một lần à.Giờ mình đưa ánh mắt sắc lạnh nhìn nhỏ na.Nhạc khóc lóc nói thêm.Còn chuyện này muốn thưa nữa lần trước.Vụ hình nộm.Để vô phòng của vợ cả.Cũng là do vợ hay suối mỡ lệch.Bản ngã giàu lên đỏ hết cả mặt.Cái con kia tao giết mày.Tỷ lệ đó chết rồi.Mà nó vẫn hiện về suối mày hãy tao à.Mở lệ chết.Cũng là do.Nên bởi mới không siêu thoát được.Người ác nhất.Chính là vợ.Cẩm miệng.Tao không biết nó là nó tự ngã nó chết là do chân nó bị chuột rút.Không liên quan đến tao.Bảng giá thay đổi sắc mặt.Trở nên hoảng loạn hơn miệng không ngừng lẩm bẩm.Cổng liên quan tới tao.Nó tự chết.Là nó tự chết.Gia long ngồi kế bên anh nhé.Ảnh đưa tay thẳng một bàn tay.Ráng lên mặt à.Khiến mọi người đều rất ngạc nhiên.Ảnh nhã giật mình ôm mặt khóc.Cảnh đánh tôi.Anh đánh tôi.Ảnh là thằng chồng tôi.Ảnh là đồ bệnh hoạn.Chị dâu của mình.Vạn giã.Cô đừng có nói bậy.Lúc này lúc mới lên tiếng.Tôi không nói bậy.Chồng tôi yêu chị.Chồng tôi ngày đêm nhớ mong chị.Biết đâu đứa bé trong bụng của chị.Cũng là của anh ta.Nền điện thoại phải giết nó.Anh nhã nói gì đây.Giờ mình giận tím mặt mày bà nội đứng dậy đập mạnh tay vào.Nó điên rồi.Biến mất rồi.Có lẽ biết mình không thể trốn thoát rồi.Nên lúc này dần bình tĩnh hơn.Đúng.Tôi điên.Tổng hợp các nhà phân biệt đối xử thế này.Không biết mới lạ.Tại sao chị ta đều được mọi người yêu quý.Còn tôi thì không.Cô chưa bao giờ đủ chỉ.Để so sánh mình với vợ tôi.Hải mắt của già mình long sòng sọc đáp.Bà ba lúc này cũng lên tiếng.Mày tìm cái miệng lại đi.Đến cả bà nữa.Tôi là con dâu của bà.Bà còn các thuốc sinh con cho tôi.Những từ hỏi con trai của bạn.Có chịu đựng của tôi bao giờ ở đâu.Mình tôi để được à.Mai.Ảnh nhã nhất ngồi cười nhạc.Ba chồng cũng như không thể nhịn thêm được nữa.Ông nổi giận.Vợ của thăng long.Làm chuyện không thể tha thứ.Không cần nói nhiều.Phạm thẳng ba mươi rồi.Rồi tắm ở nhà không.ba.Vợ của chú hai.Đền xem qua ý kiến của chú ấy à.Con không có gì để nói đâu.Tùy mọi người.Gia long nói xong rồi đứng dậy bước đi.Ngủ lúc này mới lên tiếng.Tại sao cô lại muốn hại tôi.Lại còn muốn hại cả đứa bé chưa kịp chào đời.Vì sao.Vì tôi ghét.Tại sao cô có tất cả.Còn tôi thì không.Người ta xấu bộc phát.Còn có thể sửa đổi.Cái loại người như cô.Lạc sống từ trong trứng.Chỉ có cách đổi thay.Sống lại kiếp.Thì may ra mới thay đổi được.Dịch.Loại như mày thì hơn béo thì tao.Mày lừa đảo với cái gia đình này.Để bước vào đây.Suy cho cùng.Mày cũng nhắm tới cái gia tài này thôi.Cả cái nhà này nó ngủ.Nó mới tha thứ cho mày.Bà nội tức tôi nói.Không thể chịu đựng được nữa.Vợ.Nói cái loại người này.Em không phải phí rồi.Nói rồi anh ra lấy.Lỗi cô tạo ra giữa vườn.Đánh ba mươi tôi.Rồi tống của nhà kho.Thông báo với gia đình nó hàng ngày mang cơm đến bạn nuôi con mình.Đủ một ngày ba bữa.Muộn thì đói sớm thì lo.Cơm của trần gia.Huy xuống nền nhà.Sao đỏ rào thép.Cút.Tránh ra.Chúng mày không được động vào tao.Nhàn nhã bị lồi đi.Mặc dù giả tạo thép giữ rồi.Căn phòng lại bắt đầu trở nên tĩnh mình.Thoáng chốc lại có tiếng thở dài của mọi người.Nhìn bà nội mà trong lòng tôi dâng trào một niềm cảm thương.Tuổi của bà đã cao mà gần đây phải trải qua quá nhiều những cú sốc.Nhìn bà phải mạnh mẽ vậy thôi nhưng dẫu sao bà cũng là một người phụ nữ.Bao nhiêu năm mươi ba gái mọi thứ.Để đưa chuẩn ra ngày một hùng mạnh.Bảng trong con mắt của cô bây giờ thật là vĩ đại.Mẹ chưa có bà sáu bên cạnh.Nên cảm giác bớt cô đơn.Từ ngày bà sáu về dưới quê lúc nào bà cũng chỉ thui thủi một mình.Cảm nghĩ.Càng thấy ra minh giống bà.Ngoài lạnh nhưng trong lại ấm áp.Đỗ mạnh mẽ đủ thông minh.Để nhìn nhận và giải quyết mọi vấn đề.Bà nội định đứng dậy bước đi thì giờ mình mới lên tiếng.Dạ thưa bà nội.Con muốn tìm bà.Ngày mai cho vợ chồng con về dưới quê thăm ba mẹ vợ con dưới đấy à.Giờ mình.Bà không cấm đoán.Vợ chồng con về dưới quê.Tại bà thấy vợ còn mới bị động thai.Bây giờ đi đường xa như vậy.Liệu có ổn không.Bà nội nói đúng thế anh.Giờ mình chần chừ.Bà lại nói tiếp.Nếu bà mẹ còn không ngại đường xa.Chỉ ngày mai nhà mình.Cho người xuôi về đó.Đón bà mẹ con lên trên này.Chơi zom bữa nửa tháng.Bà nghĩ.Nó đang mang bầu.Chắc có lúc tủi thân lắm có đúng không.Vâng ạ.Con cảm ơn bà.Tuổi được rồi ráng thêm vài bữa nữa.Ít nữa sức khỏe hoàn toàn ổn định.Thì đi lúc nào chả được.Thôi giờ mình được vợ lên phòng nghỉ ngơi đi ngồi nhiều không tốt đâu con.Dạ vâng.Vậy vợ chồng con xin phép mà.Bà nội gật đầu.Ảnh đỡ cổ lên phòng.Vừa đi cô vừa cười tủm tỉm.Cứ nghĩ sắp được gặp ba mẹ.Em vui quá.Hồi hộp nữa.Em xem kìa.Hồi tết giờ.Anh chưa thấy em phấn khởi như vậy đấy.Ai bảo đâu lúc biết tin mình có thai.Em cũng hạnh phúc lắm.Thế lúc biết anh yêu em.Em có như vậy không.Nhưng mà em nhớ.Anh chưa tỏ tình với em mà.Thì gọi em tự đổ mà.Ảnh đáng ghét.À mà phải rồi.Lát anh phải tới công ty.Dạo này anh vắng mặt nhiều.Miền bắc.Việc ổn lên cao như núi mất.Em tưởng anh giải quyết được trên máy tính.Tối nào cũng thấy anh thức khuya.Mờ em toàn ngủ một mình.Em ngủ mà cũng biết đấy.Em biết mà lần sau anh có thể làm việc từ sớm.Không cần đợi em ngủ rồi mới âm thầm mà làm đâu anh biết rồi tuân lệnh vợ.Cái kia rồi anh để con bé đưa em lên phòng.Anh đến công ty đi.Vừa mới nói đã đuổi chồng đi rồi.Cô bật cười tiến về đằng trước gọi cúc lại gần anh gần người đứng giữa sân vừa lầm bầm.Gì chứ dạo này là bảo mình đang đá.Trợ lý của anh cần một suất tài liệu trên tay.Kính cận hỏi.Dạ thưa cậu chúng ta đi được chưa.Chuẩn bị về chưa.Dạ rồi à.Mà phải rồi.Dạo này anh thấy tôi thế nào.Thì cậu vẫn đẹp trai và phong độ à.Không.Ý tôi là tính cách.À.Cái này tôi thấy cũng lạ.Càng ngày.Cậu càng có phải dễ tính hơn thì phải.Thế à.Thế mà vợ tôi dám nói tôi đang đái.Đánh đá hả.Mở cả hình như dùng từ không chuẩn lắm.Ai lại nói cậu đánh đá bao giờ.Ai cho phép cậu nói vợ tôi như thế ở chắc chẳng phải cậu.Đừng thấy tôi dễ tính mà làm càn còn không đi lấy xe đi giả xẻo.Ông cậu rồi đi thôi việc của công ty càng về cuối năm càng.Những hợp đồng chồng chất cao hơn cả núi rừng muốn mình trở nên dễ tính cũng không được.Áp lực công việc quá nhiều từ trưa cho tới tối muộn anh chỉ ngồi yên một chỗ xem qua đống bàn thờ.Deficient một chốc một lát lại có sức tài liệu bị quanh mạch xuống sàn nhà khiến cho.Trợ lý đứng bên cạnh phải thót tim có những lúc như muốn nín thở.Kế hoạch nhiều lỗ hổng mà sai sót như thế này mà cũng được đặt lên bàn làm việc của tôi sao.Thưa cậu tôi sẽ nhắc nhở từng bộ phận.Chồng buồn cương nổi giận đùng đùng bất chợt tiếng điện thoại của anh sẽ lên âm thanh ngộ nghĩnh dễ thương này.Có thể là cuộc gọi từ vợ anh nét mặt của anh liền thay đổi cơ thể cũng theo đó mà giãn nở.Xa hơn khỏi môi nở nhẹ một nụ cười nhẹ nhàng gạt sang bên phải.Anh ăn tối chưa sao thế ngủ không có anh đến khó chịu à.Đang sợ anh bỏ bữa tối này anh ăn rồi thế hai mẹ con ở nhà ăn gì.Hôm nay em được ăn mì xào hải sản này ngon lắm hai mẹ con ngủ trước nhé.Lát xong việc rồi anh về nhớ nhá bây giờ muộn lắm rồi đấy.Mấy ngày không có mặt ở công ty nên công việc của anh hơi nhiều.Vâng thế anh tranh thủ làm đi bye bye anh.Anh bật cười nhìn ra bên ngoài cửa sổ bóng tối đã phủ kín cả bầu trời những ánh đèn.Đăng ký một khoảng trời.Trên bầu trời lấp lánh những vì sao có một vì sao sáng nhất.Chính là cô trong trái tim của anh.Cúi xuống nhìn đồng hồ trên tay.Đã điểm hai mươi hai lúc này anh mới để ý tới cậu trợ lý bên ngoài.Rồi chị nói.Anh vào đây đi.Tả cậu gọi tôi.Tối nay anh đã ăn gì chưa.Dạ chưa.Đây là tiền thưởng anh làm thêm giờ tối nay.Là trách nhiệm của tôi mà cậu.Tôi bảo tiền thì cứ cầm đi hay là muốn tôi khó tính thôi.Vậy.Cậu cho tôi xin.Cảm ơn cậu ạ.Tôi.Anh về đi kẻo muộn.Còn cậu cậu không về à lát về sau nhưng vết thương của cậu.Liệu cậu có lái xe được không à.Được chứ.Chuyện nhỏ mà.Vậy tôi xin phép tôi về trước.Anh gật đầu rồi cúi xuống làm việc tiếp.Chị sắp tài liệu không còn trên bàn nữa thì đồng hồ đã điểm mười một đêm.Ảnh nền tầng thứ ba mươi hai của tòa nhà mười tám.Đi xuống sảnh chính.Ảnh bất ngờ thấy già lòng trước mặt mình.Cuối cùng.Cũng đợi được anh xong việc.Sao không gọi cho tôi.Bảo vệ nói.Cậu anh nói là trần tổng.Giờ mình tiến lại gần dòng nhạc nhạc nói.Điều không sợ vợ.Thì đi uống với tôi một ly.Ok.Hai người ngồi ngay vào bàn thứ ba.Bên góc trái tầng một.Của một quán bar.Anh muốn uống rượu nào.Tùy cậu.Ok.Cho tôi haily conan.Dạ hay anh chờ một chút à.Vé tàu hôm nay.Cậu lại có nhã hứng mời tôi uống rượu thế này.Hơn chục năm rồi.Hơn chục năm chúng ta mới có lần nói chuyện gần đây.Nhất là một tháng trước.Và đây là lần đầu tiên uống rượu cùng nhau thế này.Nhanh thật đấy.Đã hơn chục năm rồi sao.Anh và tôi hơn nhau sáu tuổi.Nãy tôi còn bé.Mỗi lần tôi trốn học.Hay làm gì sai.Người giúp tôi giải thoát.Chính là anh.Vì bà thương anh.Bà không dám làm tổn thương anh.Nhưng tôi lại ghét anh.Gạch vô cùng.Kẹt đến nỗi tôi đã từng nghĩ.Để chứng minh cho mọi người thấy.Anh thất bại như thế nào dưới chân của tôi.Vì vậy.Cậu tải điên ra cùng để mọi người không nghi ngờ gì đến cậu ạ.Thừa nước đục thả câu có đúng không.Đốm.Hơn chục năm giờ không có thấy mệt mỏi à.Con người luôn nhìn một mặt của người khác.Mà chẳng bao giờ.Chị nhìn sâu xa hơn.Ai cũng có mặt tốt và mặt xấu.Nhiều lúc tôi cũng giống như cậu thôi.Cậu lại ước được giống như tôi.Bà nội không phải là không yêu thương gì cậu.Con trăn bà quan tâm tôi nhiều hơn.Vì tôi thiếu mày.Còn cậu thì lại có vẻ.Mẹ cậu có thể là người phụ nữ kém cỏi nhất.Trong số những người phụ nữ.Bước bên đời của ba.Nhưng bà ấy là yêu thương cậu một cách đúng nhất.Những thôi.Chuyện qua rồi.Cũng thầm cảm ơn.Vì cậu đã không đi quá giới hạn.Tôi không muốn người trong nhà đấu qua đóng lại.Vì suy cho cùng có một sự thật không thể phủ nhận được.Chính là chúng ta là anh em.Dòng đưa ly rượu ra trước mặt của gia minh.Rồi nói.Anh cũng đừng có chủ quan với tôi.Biết đâu một ngày nào đó.Mẫu điện của tôi nổi lên.Tôi lại chơi xấu anh lúc nào.Cũng không biết đâu đấy.Ok tôi chờ tới ngày đó.Giận lòng lúc này sắc mặt thoáng chút buồn giọng nói trầm xuống.Chúc hai người hạnh phúc.Tôi cũng mong cậu sớm tìm được một nửa của mình.Tất nhiên rồi.Tôi còn phải sinh lấy vài đứa con.Để cạnh tranh với anh chứ.Đến khi đó là chuyện của tụi nhỏ.Và tôi.Để tụi nhỏ tự giải quyết.Tôi nghe nói con tim mình.Đang có dự án bến thượng hải.Cần phát triển đúng không.Đúng vậy.Nay.Đừng nói với tôi.Là cho cậu sang đấy.Tôi muốn bắt đầu cuộc sống ở một nơi thật mới.Được không anh trai.Được.Vì hai chữ anh trai này.Nên chẳng có lý do nào tôi không đồng ý.Đúng là người này.Chỉ có nụ mới thay đổi được ra đi.Và cô ấy cũng đã thay đổi được cậu.Hai người họ nhất ngồi nhìn nhau cười bạn hết ly này tới nơi khác.Cho tới khi trở về nhà đã gần hai giờ sáng khắp người cả hai đều phát ra mùi hương đồng đặt cùng.Giờ mình lặng chẳng bước lên phòng.Cánh cửa phòng mở ra.Anh đã vội vàng lao thẳng về chiếc giường mà ôm chầm lấy cô.Vợ ơi là vợ anh yêu vợ nhiều lắm.Cô giật mình tỉnh giấc.Mắt nhắm mắt mở quay sang nhìn người đàn ông bên cạnh.Hận lỗi không thể nào đạt một phát.Cho anh thả tay xuống xưởng.Đã nói là tranh thủ làm xong công việc rồi về sớm ai ngờ lại về nhà.Trong các tình trạng đã say mềm thế này.Gia minh.Gia minh.Anh say quá vợ ơi.Còn thiếu cái gì.Ngày mai anh bù nhá.Trời ơi cái ông này.Anh không dậy thay đồ đi đã.Mặc vậy mà ngủ à.Cô thở dài một tiếng.Rồi từ từ cởi bỏ từng chiếc cúc áo của anh ra.Tay thì làm nhưng miệng của cô thì cứ lẩm bẩm cho bõ ghét.Sao mình đánh thế.Ngày mai tỉnh dậy xem.Anh giải thích thế nào với em.Bầu trời hửng nắng.Ảnh nghèo mất tỉnh dậy.Đồng hồ đã điểm bảy sáng.Chuyển đầu những cơn đau vẫn còn chuyển đến.Không phải tiểu lượng của anh không tốt.Chẳng qua là bốn tháng hai.Anh chưa có lần nào uống nhiều như vậy.Thậm chí bây giờ nghĩ lại.Anh còn chẳng biết.Mình đã lên phòng bằng cách nào.Cô vợ xinh đẹp của anh.Chắc giờ này đang ở dưới lầu.Ảnh lắc lắc đầu vài cái.Rồi bước chân xuống giường.Cô tự đi vào.Trên tay cầm theo một ly nước lọc thanh khiết.Nếu mày nhìn anh rồi nhàn nhạt nói.Anh dậy rồi.Thì xuống dưới nhà ăn sáng mọi người đang đợi anh đấy em ăn chưa.Cô lắc đầu.Anh tính ý phát hiện ra rằng.Cô đang giận hờn cái gì đó nên biết dịu dàng hỏi.Vợ.Đang giận anh đi à.Còn hỏi được à.Thôi mà anh biết lỗi rồi lại ra anh nên nói trước với vợ một câu.Anh biết lỗi rồi thì sao để anh giải thích nhá.Cho anh một phút trình bài đấy.Tối qua ra long.Tới tận công ty tìm anh.Mời anh đi uống rượu.Hơn chục năm nay.Bọn anh mới uống rượu cùng nhau.Nên anh xài như thế nào.Chị biết rồi.Khoan đã.Anh nói.Gia long tới tìm anh.Chuyện lạ vậy.Và lòng tới tìm anh.Rồi tin anh.Tuần sau sang thượng hải làm việc đấy.Như vậy cũng tốt.Bắt đầu một cuộc sống mới ở một nơi mới.Ảnh cưới nhé.Sau đó kéo co lại gần mình rồi nói.Cảm ơn vợ nhé.Người phụ nữ tuyệt vời đã thay đổi được cuộc sống tẻ nhạt của anh.Từ bây giờ trở đi.Việc của em là hạnh phúc.Việc của anh.Là khiến em hạnh phúc.Bất chợt chiếc bộ của cô nhói lên một cái.Theo quán tính của kêu lên một tiếng.Ảnh phước thắng cúi xuống lo lắng hỏi.Em sao đấy.Đau ở chỗ nào.Giờ mình.Em cảm nhận được con máy trong bụng của em.Em cảm nhận được rồi này.Ảnh cười tươi háo hức gối xuống áo phát tài và bụng cô nhẹ nhàng gọi.Tiểu tử thối của bà là ba đây.Anh gọi.Sao con không chịu thương nhỉ.Con còn nhỏ mà anh.Bên ngoài có tiếng gõ cửa phòng.Cậu mợ ơi.Cậu ba về rồi à.Gia hưng hôm nay về hả anh.Cái này anh không rõ.Câu nói lớn.Được rồi.Cậu mợ xuống ngay đây.Lúc hai người xuống dưới lầu đã thấy ra hưởng thụ chân dưới giảng của mẹ cậu.Hai dòng nước mắt lại chán thì nhiều rồi xuống.Cậu ấy đang khóc trong tuyệt vọng.Có lẽ cậu ấy sốc lắm.Dù mẹ cậu ấy có làm ra trăm ngàn điều ác tí nữa thì bà ấy vẫn là một người rất ruột xinh.Cậu ấy.Và cho cậu ấy tình yêu thương kiếm ai sánh bằng.Giờ mình đứng từ xa nhìn ba mình.Ông lắc đầu ai nói để cho ra hưng yên tĩnh một mình.Tao đó tất cả mọi người biết ý đều rồi.Cả căn phòng chỉ còn tiếng khóc nghẹn ngào đau đến xé lòng của một người con trai.Gửi tới mẹ mình nơi dưới cửu truyền.hai giờ đồng hồ sau đó.Bà.Không thì để ra hơn ngồi mãi đó được.Vết thương của thằng bé chưa ổn định.Biết làm sao được.Thằng bé nó đang sốt lắm.Ngày trở về.Thì không còn thấy mẹ nữa.Rủ bà ấy có thể nào.Những bà ấy vẫn luôn yêu thương thằng bé.Để con vào trong đó.Dạ mình này.Đừng con.Bây giờ chẳng ai quên được nó đâu.Cứ để đấy.Nó tự mình thoát khỏi nỗi đau này.Vừa dứt lời thì út liên.Dạy bé xù đi tới.Giải ba.Anh cả.Mẹ con về rồi à.Còn bảo trong đó với nó đi.Bà nghĩ lúc này.Nó còn còn hơn ai hết.Dạ vâng còn xin phép bà.Ruồi.Con ra ngoài này chơi với ông nội.Sợ không.Con muốn lên chơi với bác diệu anh cơ.Số.Còn muốn lên chơi với vợ bác có đúng không.Dạ vâng ạ.Vậy còn phải gọi là bác nụ.Nhé.Con bé gật đầu ra mình mỉm cười lắm con bé trên tay.Rồi đi thẳng lên phòng.Đào minh anh thấy em mặc vậy có được không.Cuộc gọi lại thì thấy giờ mình đang ngắm bé su.Cuộc đời tươi gọi con bé.Ôi youtube.Lại đây bác nào.Xuân về bao giờ đấy có nhớ bác không.Con bé gật đầu nói.Con muốn ăn kem ăn kem sao vậy bắc ninh mua cho con nhé.Dạ vâng.Ô kìa chồng anh không nghe thấy cô bé muốn ăn kem mà.Vợ.Em thấy mình.Có quên anh quá nhanh không đấy.Nhưng mà con bé nó đang muốn ăn kem.Nhưng mà em đang bảo anh đấy.Với lại hôm nay.Tự dưng em mặc đẹp thế.Đi đâu à.Đấy nói mới nhớ.Anh thấy em mặc thế này có được không.Cẩn thận người ta nghĩ em chưa chồng đấy.Em định đi đâu.Anh quên à.Lát nữa.Ba mẹ em lên đi.Thôi chết.Hay bị thay đổi.Vừa tài xế gọi anh bảo ba mươi phút nữa tới nơi.Dù sao hôm nay.Cũng là lần đầu tiên.Con rể trình kiến ba mẹ vợ.Không thể qua loa được.Anh bảo ai đấy.Đi mua kem cho xù trước đã.Được rồi.Sẽ có kèm theo xu đây.Chiếc xe màu đen từ ngoài cùng dần dần tiến vào trong sân vườn.Cổ hào hứng nói với anh.Bà mẹ tới rồi.Mình ra ngoài đấy nhé.Bà nội lên tiếng.Hai đứa đợi bà với.Cả ba nữa.Cánh cửa xe mở ra.Người phụ nữ cao gầy mặc chiếc áo sơ mi trắng quần âu màu đen.Nắm tay một cậu bé trưởng tám tuổi nước da trắng dáng người mập mạp.Nhà đẹp quá mẹ ơi.Từ đằng sau bà nội mỉm cười lên tiếng.Chào bà sui.Bà giật mình quay lại nhìn mọi người trước mắt.Bề mặt còn đỡ hơn chưa thốt nên lời.Cô dừng dừng nước mắt nhìn mẹ và thằng em cu tí.Mày.Cu tí chạy tới.Ôm chầm lấy cô.Khóc thành tiếng.Chị nụ.Cu tí.Để chị xem.Em lớn bằng nào rồi.Giờ mình cúi đầu xuống nhẹ nhàng nói.Con chào mẹ vợ.Cậu.Cậu là chồng con gái tôi.Dạ mẹ vợ.Bà nội cũng lên tiếng.Còn tôi là bà nội của thằng bé.Đây là ba của thằng bé.Chào chị sui.Chào bà.Chào ông.Tuổi có cái gì thấp lễ.Mong mọi người bỏ qua.Có cái gì đâu.Chúng ta là người một nhà.Phải rồi.Thế ông nhà đâu mà không lên cùng với bà.Dạ ông và cháu.Chắc là ông bệnh đúng không thôi mời bà với cháu vào trong nhà rồi nói chuyện.Giờ mình vui vẻ xách giỏ trên ô tô xuống đưa cho quốc.Mang lên phòng cậu tớ cho cậu.Dạ vâng ạ.Cô tý vừa đi vừa trầm trồ.Nhà vừa đẹp vừa lớn quá chị.Mà đây là nhà ai thế à.Nhà chồng chị đấy.Chị lấy chồng khi nào thế.Chuyện dài lắm.Để chị kể cho em nghe sau.Bà bận cái gì.Mà không lên với chị.Sao thế.Cô tý ngập ngừng không nói.Mẹ dặn.Không được nói cho chị biết.Quốc tế.Có chuyện gì.Sao lại giấu chị.Tự dưng từ trong hốc mắt thằng bé.Tuôn trào ra những giọt nước mắt.Mà cảm giác không kìm nén được.Cu tí em làm sao vậy.Bà quay lại nhìn cô tí rồi lắc đầu.Cu tý liền nói.Sợ không có gì à.Là mình cúi xuống xoa đầu cho thằng bé.Chắc lần này không được gặp chị.Nên dâng trào cảm xúc có đúng không.Anh là chồng của chị em mà.Anh nói nhỏ cho nghe này.Anh là chồng.Kiên osin sai vặt của chị em đấy.Ở nhà chị ấy cũng toàn sai vặt em.Cô dừng chân nếu mày lại chỉ tay từng người một.Hai người coi chừng đấy.Vợ anh chỉ đùa tí làm cho em cười xíu thôi mà.Anh sợ vợ thế à.Thằng bé này.Tí tuổi.Mà nói chuẩn phết nhỉ.Em biết thừa.Chị em hung dữ lắm.Như sư tử hà đông.Không sợ mới lạ.Ai nói chị em là sư tử hà đông.Ngày chị ở nhà.Mẹ toàn kêu chị chẳng giống nữ nhi nhà người ta còn gì.Thế này thì ai mà dám rước.Vậy mà bây giờ có anh rước là may mắn đúng không.Em chả biết.Nãy giờ nghe hai người nói.Bà có muốn xù lông nhím lên ghê cơ.Hai anh em vừa mới gặp nhau mà đã nói chuyện hợp nhau như đúng rồi.Kẻ tùm người hứng.Lại còn chủ đề là cô nữa.Cổ chống tay vào hais vùng miệng nói.Hai người còn đứng đó.Xem bà với ba mẹ về.Nói chuyện đấy chứ.Buổi tối sau khi bữa ăn cơm xong.Cô với mẹ mình đi lên phòng.Cu tí được giờ mình đưa đi chơi ngoài thị trấn.Mẹ mẹ có mệt không.Mẹ không mẹ.Lên được đây.Nhìn thấy cuộc sống của con đây này.Là mẹ mừng lắm rồi.Trong nhà ai cũng tốt.Nhà mình tuy nghèo.Những cách cư xử của mọi người không hề phân biệt giai cấp.Ở dưới quê.Nhiều nhà giàu.Những cái tác hình người lắm.Tiếc quá.Kể bà có lên đây chơi với con thì tốt.Ba dạo này thế nào mẹ.Bệnh tình của ba khỏi hẳn chưa.Nói đi đây.một tháng chồng ngốc nhất của bà.Cả tuần rồi những giọt nước mắt.Bạn nghẹn ngào nói ông ấy cũng muốn lên thăm con.Ở nhà nhiều việc khi nào có dịp thì ở nguyên lên.Dạo này còn nuôi nhiều gà vịt không mẹ đợt này mày cũng mới nuôi lại năm con gà.ba mươi con vịt trước khi đi phải dặn gì mây xanh trông giùm chắc.Mẹ ở ít hôm tuổi mẹ về còn nhà cửa nữa mấy khi mẹ mới lên đây với.Ở lại lâu lâu một chút với lại ở nhà có ba cơ mà.Gọi về cho ba đi từ lúc còn đi lấy chồng con không gọi về cho ba mẹ được hôm trước còn.Thì hôm sau ông bà chủ đường sang nhà mình nói bố mẹ thay số để tránh.Nhạc với con ông bà ấy sợ con nghĩ quẩn tự ý bỏ về ông bà chủ đề.Hôm trước cậu lô qua nhà mình chơi nhà bà.Cô ấy dạo này làm ở đây à dạ vâng anh vô làm cũng gần được một tháng rồi nè.Nhà ông bà chủ đường cổ diệu anh cũng về nước ngày đầu tuần.Sang bên đó ăn trời chắc tám có bầu nhưng người ta không cưới nên.Nước đấy còn à hôm trước cô ấy cũng lên trên này với mẹ cũng may mà có mọi người hiểu.Bà nội có nói là con mới bị động thai à chịu khó mà nhỉ.Người động thái không coi thường được đâu còn biết mà mẹ mai mẹ nấu món.Yêu qua cho con ăn nhé lâu rồi không được ăn món mẹ nấu.Còn thèm lắm.Được rồi.Con đi lấy chồng.Bắt bướm đi coi làm sao thì làm.Chả giống nữ nhi nhà người ta.Mẹ.Cô mỉm cười tựa đầu vào vai của mẹ.Lâu lắm rồi hai mẹ con mới có dịp ngồi nói chuyện với nhau như thế này ông trăng tròn trên bầu trời cao.Lại dịu dàng tỏa sáng khắp nhân gian.Hiền hòa như lòng của người mẹ.Được gần mẹ.Cô cảm thấy bình yên vô cùng.Cổ đại lớn.Sẽ được làm mẹ rồi.Nhưng vẫn cứ muốn mãi mãi.Là đứa trẻ con trong lòng của mẹ.Tiếng đập cửa phát ra rất to.Nụ.Hình như ai đập cửa phải không con.Cô thở dài nhìn xuống cửa nhà kho.Tiếng đập cửa này chắc chắn là do ăn nhá.Mỹ điều này.Có khi nào cô ta không vào rốn rồi đập cửa ẩm ít thôi.Nghe người làm sáng kể lại.À còn chửi tinh lắm.Nhưng chửi nhiều rồi cũng đối xứng.Địa chỉ tức ngực không chịu nổi và người mệt mỏi rã rời lại đảng ngoan ngoãn im lặng.Chỉ khổ cái giấy phòng người làm gần đó.Một người khởi nghiệp ảnh hưởng tới nhiều người.Táo đỏ củ quay sang nói về mẹ.Không có gì đâu mà.Còn dẫn mẹ sang phòng nghỉ ngơi.Cả sáng đi đường chắc mẹ mệt rồi.Còn thằng cu tí.Để lát còn gọi.Kiểu ảnh đưa thằng bé về.Lần đầu được lên trên này chơi.Chắc thằng bé khoái vẫn chưa muốn về đâu.Trên này nhiều trung tâm vui chơi mà mẹ.Ừ điệu liệu gọi em nó về.Cho nó nghỉ ngơi.Dạ vâng mẹ cứ yên tâm mà.Tại khu trung tâm vui chơi.Cu tí này.Năm nay học lớp mấy rồi.Dạ em học lớp hai.Ai trả.Chẳng mấy mà thanh niên lại lấy vợ.Em chả lấy vợ đâu lấy vợ khổ lắm.Cái thằng bé na.Chưa gì đã muốn theo chủ nghĩa độc thân.Mà em hỏi anh này.Anh chị quen nhau hồi nào đấy.Sao em không thấy anh đến nhà em chơi nhỉ.Anh có đến nhưng chắc em không nhớ.Em có nhớ cái hôm mưa lớn không.Hôm đó em đi học về.Còn buốt che cửa kính ô tô của anh cơ mà.Khi nào nhỉ.Đội bốn tháng trước.Em nhớ rồi.Thế sao anh đến mà không vào nhà chơi.Hôm đó anh có việc.Đường vào nhà em.Người ta làm xong có đẹp không.Trước đường đất này.Có bao giờ bị ngã không.Bây giờ đẹp rồi.Mẹ bảo chẳng biết ai tốt bụng.Lại đầu tư vào con đường này đấy.Không biết ai nhưng anh nghĩ.Người đó rất là đẹp đấy.Đúng.Những ai làm việc tốt đều là trai xinh gái đẹp hết.Go.Phát biểu những người lớn ý nhỉ.Chị em ngày xưa hay bảo như thế em bắt chước thôi.Em có bà chị siêu quậy.Chắc em cũng vậy lắm hả.Em ngoan hơn chị em mà.Em béo nên không trèo cây được.Chị em trèo cây là đỉnh của xóm em đấy.Ngày ba còn sống.Nói cái gì.Em nói ngày ba còn sống là sao.Cu tí bắt đầu khóc.Khóc nấc lên từng hồi.Ấy.Con trai phải mạnh mẽ lên chứ.Không được khóc như vậy.Anh ơi.Bài mất rồi.Mẹ không cho em nói với chị.Ảnh chết dưỡng người.Bà vợ anh mất sao.Cũng thỉnh thoảng anh có cho người về quê hỏi thăm tình hình của ông bà.Tại sao không ai nói với anh rằng ba vợ của anh đã mất.Bộ thước sống mũi anh cay cay.Chồng khóc mắt của anh bắt đầu đỏ lên.Cu tí.Em nghe anh nói này.Bình tĩnh.Mình là đàn ông con trai.Mình phải mạnh mẽ.Để làm chỗ dựa cho những người phụ nữ yếu đuối.Thế bây giờ.Em phải làm sao đây à.Bây giờ em trả lời anh.Làm sao ba mất.Bà bị cảm anh ạ.Tôi đó bà đi làm về muộn.Vào nhà tắm được một lúc.Thì em với mẹ nghe tiếng.Rất là lớn.Khi mẹ em vào.Thì thấy bao gồm dưới nền nhà.Đưa đi bệnh viện không kịp à.Từ sau khi đó.Mẹ không gọi cho anh chị trên này.Em không biết.Những câu lần.Em nghe thấy ông bà chủ đường nói với mẹ.Tạm thời phải giấu chị chuyện mất ba.Không làm chị lo lắng.Ông bà chủ được.Là ông bà đường tâm có đúng không.Ông bà chủ đường là chủ của chị lụa ngày trước.Anh hiểu rồi.Chuyện bà mất không thể giấu chị em mãi được.Lựa thời cơ thích hợp.Anh chạy cho chị về quê.Dù gì anh chị cũng là con của ba mẹ cơ mà.Dạ vâng em biết rồi ạ.Tôi đó là mình với cô tỉ mười giờ mới trở về.Đi đến sân vườn.Tự dưng thằng bé phượng lại.Dù nói.Anh ơi có ma.Có ma.Anh nhìn đằng trước lẫn đằng sau nếu không thấy gì.Làm gì có cái gì đâu cô tý.hai + em đi.Con ma ở đằng trước nó đang cười kìa.Cu tí nhắm chặt mắt lại.Cho đến khi bước vào trong căn phòng thằng bé mới chịu mở mắt ra.Khắp người run lấy bảy.Hai anh em đi chơi kỹ thật đấy.Cô tý lớn rồi sao còn mất anh cũng thế kia.Nói rồi cô mới nhìn kỹ cô tý khuôn mặt xanh xao.Cô vội vàng tiến tới hải gần.Cầm tay thằng bé.Cu tí.Em run thế này.Chị ơi.Có ma đấy.Cùng nước mắt nhìn tao minh.Da mình nên nói.Anh không biết.Đi đến gốc cây xoài.Tự nhiên thằng bé kêu có ma.Quốc tế.Em bình tĩnh em uống nước đi.Cho mình nhanh chóng rót một ly nước đưa cho thằng bé.Cu tí cẩm ly nước tương ứng một hơi là hết.Tổng tuổi một lúc sau.Thằng bé mới định thần lại.Cô tý.Em vừa nhìn thấy cái gì.Em kể cho chị nhé.Em thấy có một con ma tóc dài.Khuôn mặt thì trắng.Nhiệt miệng cười với anh gia minh.Con ma ấy.Còn với tay về phía anh ấy.Cổ tích kể đến đâu.Hai tay của cô sợ lạnh tới đó.Đây không phải lần đầu tiên tôi nghe cô tý kể những chuyện gặp may như hồi nãy.Này cô ở nhà có nghe bà mẹ cô nói.Thằng bé này có đôi mắt âm dương.Có thể nhìn thấy người âm.Bà nói chuyện được với họ.Nếu thằng bé đã nói như vậy.Chắc chắn thuốc xài đó có ma.Nhưng còn mà đó là ai.Bà nói nhiều miệng cười viết gia minh.Chẳng lẽ là bà tư hoặc là nhật lệ.Suy nghĩ trong lòng là gì.Những cô vẫn trấn an cô tí.Chắc là em hoa mắt rồi.Nhà này làm gì có ma.Thôi.Về phòng ngủ với mẹ nhé.Mẹ đợi con trai cưng lâu lắm rồi đấy.Em không nhìn nhầm.Em thấy ma thật đấy chị.Em còn nghe mang máng.Người ta nói.Là mẹ mẹ.Em nghe thấy tiếng mẹ.Phải rồi em nói thật đấy.Chị phải tin em.Thôi được rồi chị tin.Bây giờ chị đưa em vào phòng nghỉ.Sáng mai còn lấy sức mà đi chơi.Nhưng.Anh chị chưa tin em mà.Cổ nháy mắt bây giờ mình ra mình cũng mỉm cười nói.Anh cũng tin.Được chưa.Trước khi nằm xuống.Anh còn cúi xuống hôn nhẹ lên chiếc bụng cô mà nói.Chúc con trai của bà ngủ ngon nhé.Chị cũng chúc em à.Chúc vợ yêu của anh ngủ ngon.Nói thế mới chút thì nói làm gì.Mà anh đấy.Lần sau đưa em nói đi chơi thì về sớm một tí.Để mẹ ngoài.Anh biết rồi.Anh đang nghĩ.Hay là đón luôn nó lên nhà mình nhỉ.Không được.Ba mẹ có nhà dưới quê.Đằng nào ba mẹ chẳng chịu.Với lại.Ba là con chưa.Còn thờ cúng ông bà tổ tiên.Không đi được đâu.Ừ.Em nói đúng.Nhưng nếu được.Thì anh vẫn mong cho cô tí lên trên này học.Thôi.Mà này.Ảnh có tin để cu tí nói không.Ý em nói chuyện gặp may à.Không biết anh nghĩ thế nào.Nhưng em dũng cảm là thật đấy.Thằng bé có đôi mắt âm dương.Bố mẹ phát hiện khi thằng bé được ba tuổi.Nó thường xuyên nói những điều.Khiến người ta nghĩ là điên rồ.Nhưng sự thật.Là nó có thể thấy được linh hồn người chết đấy anh ạ.Bị em là linh hồn thằng bé nhìn thấy.Làm bánh tư hay là nhật lệ.Em không nghĩ vậy.Anh có nghe thằng bé nói.Người phụ nữ ấy với tay về phía anh.Rồi nó nghe thấy tiếng mẹ không.Giờ mình sắc mặt thay đổi rõ rệt.Trầm ngâm suy nghĩ.Tả một hồi anh lên tiếng.Có phải người em đang nghĩ tới.Là mẹ của anh không.Chào mình này.Em không chắc.Những những lời ku tin nói.Không thể không khiến em suy nghĩ.Ngoài sự thật máy anh mất vì tai nạn.Anh đã bao giờ tìm hiểu sâu hơn nữa chưa.Bao nhiêu năm rồi.Mẹ anh chưa từng tìm với anh.Dù chỉ là một lần.Ngứa đầu có điều gì đó.Khiến mẹ không thể gần anh.Anh cũng không rõ.Vì mẹ mất cái anh còn bé lắm.Những gì nghe được.Chỉ là từ miệng bà nội nói.Mà muộn rồi.Vợ chồng mình đi ngủ thôi.Thức khuya không tốt cho em với con đâu.Sáng sớm tủ bếp đã cấp nổi tiếng người.Thấy vú tám đang ngồi một mình khu đằng sau bếp.Có tiến lại gần hỏi chuyện.bốn mươi tám làm gì đấy.Cho con làm với.Vợ cả đi.Vợ xuống đây làm gì.Sáng tướng của thấy mọi người bận rộn.Nay nhà mình có gì đặc biệt à.Lão phu nhân lên thực đơn.mười hai món bánh này đây mà.Hôm nay là ngày gì mà là mười hai món à.Mẹ với em trai vợ lên.Kí tự đặc biệt.Ôi mẹ với em trai còn dưới quê ăn uống cái nào chả được.Bà nội.Đây là mọi người vất vả rồi.bốn mươi tám nước mắt lên nhìn cô.Vũ vội vàng nói.Ôi mẹ ơi.Không được ngồi xổm thích.Mợ đang có thai.Không được ngồi như vậy.Ngồi ghế.Còn quyền.Vợ đi cẩn thận đấy.Không phải đậu thai.Trộm vía con đi siêu âm.Bác sĩ kêu con ổn hơn rồi bú.Vậy là tốt.Này nhìn mỡ da dẻ hình như hồng hào hơn.Đặc điểm qua vẫn ngủ ngon có đúng không.Được gặp mẹ.Nên còn ngủ ngon lắm.Mở bốn trăm tám mươi.Con hỏi chuyện này.Bố trả lời thật lòng nhé.Vợ hỏi đi tôi biết tôi trả lời.Bố làm ở đây từ khi nào.Tí.Là lúc anh ra mình còn bé là đúng không ạ.Tôi làm từ lúc bà cả.Đang mang bầu cậu ra mình cơ.Vậy là từ lúc mẹ chồng cháu còn sống.Cậu lên ba tuổi thì bà mới mất.Tôi còn nhớ cái hôm đó.Ngày tổ chức sinh nhật cho cậu.Ông mở tiệc lớn lắm.Mẹ chồng con.Là người thế nào ở phố.Bà cả rất là xinh.Phải giỏi lắm.Bà cũng rất tốt.Đúng là người tốt thường chóng già.Tiếp là bà xấu số.Nói đến đây vũ tám nghẹn ngào kể lại.Cô cũng theo đó mà cảm xúc động không kém gì hết á.Nếu hồn ma cu tí gặp lúc tối.Làm mẹ chồng cô.Vậy rốt cuộc.ba con điều gì nặng lòng.Mà bao nhiêu năm rồi.Vẫn chưa thể nào siêu thoát.Củ nghệ lòng hỏi thêm.Vậy chú tám có nhớ.Hả mẹ chồng con bị tai nạn.Đặt sáng hay chiều không ạ.Khoảng mười hai giờ trưa đấy.Tôi nhớ như in.Lúc lão phu nhân làm lễ rước vong về nhà.Khi đó sự thầy cúng kiếng khó lắm.Tỉnh bắc ninh.Mới chịu nhập vô.Sư thầy nói linh hồn là không chịu đi.Mọi người khi đó cứ nói với nhau rằng.Chắc bà cả giày dứt.Khi cậu ra mình còn bé.Đúng rồi.Bà cả còn một người em gái tình đôi nữa.Không biết cậu giả mình có biết không.Cô ngạc nhiên hỏi.Cháu không thấy.Anh ấy nhắc tới người chỉ này.Trước lúc bà cả còn sống.Thì bà ấy hay lui tới trần gia.Từ nhà bà cả mất.Cũng không thấy bà ấy xuất hiện nữa.Bà ấy là em gái sinh đôi với bà cả.Những nhà sách không bằng bạc hà đâu.Mà bữa nay.Vợ làm cái gì.Bà lại quan tâm chuyện cũ vậy.Dạ không có gì đâu bố.Thỉnh thoảng.Còn muốn ôn lại chuyện cũ còn không có duyên biết gặp mẹ chồng mình nên con tò mò thế.Nói tóm lại mẹ chồng của vợ là người trên cả tuyệt vời.Vợ có muốn xem không chút ánh có ảnh nhà cho con mượn một chút.Đợi tôi một lát tôi làm xong công việc tôi lên phòng tôi lấy tôi đưa cho vợ.Con cảm ơn bú bà hai từ xa đi tới vừa đi vừa.Tao còn không lên phòng nghỉ ngơi đi xuống dưới này làm gì mẹ hai con.Chán lắm xuống dưới này hít thở không khí sáng sớm mà mẹ tính đi chợ hải sản.Còn có ăn gì không tầm tuổi này nên bổ sung thêm nhiều canxi cho tốt.Mẹ ơi mẹ mua giúp con nít qua nhá trưa nay con bảo mẹ con nấu bún riêu.Trời ơi sao lại bảo mẹ con làm nếu còn thích thì cứ để đấy.Bếp làm cũng được bà lên chơi có vài ngày lại bắt tội mà còn thích nhất là mà.Bún mẹ con nấu lâu lâu con làm nũng một chút à còn bé này thôi mẹ đi đây.Củ quả quả nó vô tám vũ ơi có lên phòng trước nhé.Cũng nhớ lấy ảnh cho con xem thấy tuổi biết rồi mà.Lúc cô lên phòng thì thấy da mình đang đứng ngoài ban công hút thuốc ánh ban mai chiếu xuống đôi lông mày rậm.Sống mũi cao cùng với bờ môi màu ánh mắt nhìn xa xăm toát lên sự trầm ổn.Giấy mở bài dài rộng là một lồng ngực với từng múi cơ bắp cuồn cuộn.Không thể phủ nhận người đàn ông ấy của cô.Có một sức hút cực kỳ mạnh đi.Anh xoay người lại thấy cô vội vàng dập tắt điếu thuốc dưới chân.Dịu dàng hỏi.Em vừa xuống dưới lầu hai sang phòng mẹ đi.Anh dậy không thấy em đâu.Em xuống dưới lầu ạ.Sáng giờ sang thăm mẹ chưa.Em ghé qua một chút.Nhưng mà hôm nay.Ảnh tâm trạng gì thế.Đâu có đâu.Lại còn giống.Ánh mắt của anh không thể giấu được đâu.Thực ra cũng không có gì quan trọng.Em đừng có lo.Em vừa đi gặp vũ tán về.Vụ tám nói.Mẹ anh có một người em gái sinh đôi.Ai biết bài gì đấy không.Em gái sinh đôi.Sao anh chưa từng nghe ai thấy.Nhắc nhở.Em gái sinh đôi.Anh chưa từng nghe thấy ai nhắc đến nhỉ.Đó dở bà nội không nói với anh à.Chứ ai nói với anh về người dì này.Em cũng không biết tại sao mọi người lại giấu anh.Nhưng anh đừng vội trách bà.Chắc là có lý do gì đấy.Anh biết rồi.Bên ngoài có tiếng gõ cửa phòng của cu tí.Anh chị ơi em vào được không.Em vào đi.Do mình hỏi.Cây đêm qua ngủ có ngon không.Em ngủ ngon ạ.Nhưng có điều em qua em gặp ác mộng.Em lại gặp hồn ma.Dưới gốc cây xoài tối qua.Vậy hồn ma đó nói gì với em.Em không nhớ.Hình như là có.Em cũng nhớ lại xem nào.Đừng có bắt thằng bé nhớ lại nữa em tội nghiệp.Gia minh.Hai chị em nói với nhau nhé.Anh xuống nhà.À đúng rồi.Lát anh cho cu tí ra ngoài thị trấn chơi nhé.Sau khi anh đi khỏi.Cô lại cố gắng gặp hỏi cụ tí.Em nhớ lại giúp chị xem.Người phụ nữ ăn nói cái gì.Mà sao bữa nay.Chị quan tâm chuyện này thế.Chị có việc rất cần.Thực sự rất cần.Nhưng mà giấc mơ đấy.Em không nhớ không nhớ rồi.Cu tí.Ra ngoài chưa đánh rẻ đây.Nhỏ quốc bình ngoài cửa nói vọng vào.Vợ ơi lão phu nhân kêu mở mời bà với cậu nhỏ xuống ăn sáng à.Mở xuống ngay đây.Lúc ba người bước đến cửa nhà anh thì sao xa cô thấy người nhà của anh nhé xách theo một lần đò.Đi hướng từ nhà kho ra cổng.Của ngày người nhìn theo bước đi của cô gái mặc đồ đen đầu lại đội mũ lưỡi trai.Theo cảm giác cô lên tiếng còi.Khoan đã cô gì ơi.Cô gái cởi trần lại.Bất chợt vú tám đứng đằng sau lên tiếng.Kiến của giật mình quay lại.Mở với bà với cậu nhỏ vào trong thôi à.Look away quà.Thì không nhìn thấy cô gái đó đâu nữa.Nụ.Vào nhà đi con.Dạ vâng mẹ.Bên trong đã đông đủ mọi người trong nhà.Bà nội ngồi chính giữa.Ba chồng cô với hai bà ngồi kế bên.Tiếp đó là vợ chồng ra hưng.Dạ hương bữa này còn bộ sắc mặt tốt hơn.Bà nội với mọi người nhanh chóng mời mẹ cô ngồi xuống dùng bữa.Bà sui với cháu đầy đường có nhạc.Cứ tự nhiên như nhà của mình.Dạ vâng cháu biết rồi ạ.Bà ba lên tiếng.Tốn lại đây.Gỡ thịt tôm hùm cho cậu nhỏ.Thấy bảo.Thằng bé nó lớn rồi.Cứ để nó tự làm à.Không sao đâu chị sui.Bà nội lên tiếng.Mà sao mình chưa xuống hà nội.Con cứ tưởng.Anh ấy xuống dưới này rồi à.Xin lỗi cả nhà.Có đến hỏi chấm.Thôi được rồi.Mời cả nhà dùng bữa.Cả bữa ăn mọi người quanh đi quẩn lại.Nói chuyện với hai đứa bé trong bụng của cô và út liên.Khẩu khí mỗi lúc một vui vẻ.Đủ để cô cảm nhận.Mọi người chào đón hai đứa bé này biết nhường nào.Mà đúng rồi.Bé xù đầu thím út.Dạ con bé kêu mệt vẫn nằm trên phòng chị ạ.Thế có ai đó.Chuyển đổi bé không.Chả có gì.Nghe nói bây giờ đang dịch sốt xuất huyết.Cẩn thận cho con nhỏ.Sức đề kháng kém.Kể cả hai đứa cũng vậy.Đang mang bầu tuyệt đối thì cẩn thận đấy.Dạ vâng thưa bà.Sau khi dùng bữa xong cô teo vú tám lên phòng lấy ảnh của mẹ chồng cô còn ra minh đưa cô tí.Ngoài thị trấn tạo chơi.Cầm bức ảnh của mẹ chồng cô.Mà cứ như không cầm được lòng.Nụ cười ánh mắt hiền hòa như vậy.Tiếc là bệnh lại yếu.Một giọt nước mắt vô thức rơi xuống.Vũ tám chầm chậm nói.Đây là bức ảnh duy nhất.Tôi còn giữ lại.Mẹ chồng cháu.Bà đẹp thật đấy vú tám à.Cậu ra mình được kết tinh từ nhan sắc trí tuệ tất cả những nét đẹp nhất.Là của ông bà.Bà cả mất sớm.Nhưng chắc phải yên lòng.Cái nhìn thấy thành công của cậu anh ngày hôm nay.Dạ vâng.Vũ.Cho cháu mượn tấm ảnh này về.Cháu đem về phòng ít hôm nhé.Mợ cứ tự nhiên.Bộ ghế phòng mẹ mình thì gặp nhỏ cứu.Mở tìm bà.Vừa nãy được bà hai với bà ba dẫn đi chợ chưa trung tâm rồi à.Mẹ hay với mẹ ba.Dạo này nói chuyện vui vẻ với nhau có đúng không cúc.Con cũng thấy vậy à.Vậy là tốt rồi.Mà vợ.Mở cầm tấm ảnh của ai mà đẹp thế à.Mẹ chồng của tôi đấy.Cho con xem với.Con nhìn thấy.Bà giống giống một người rất quen à.Còn có nhớ là ai không.À đúng rồi.Bà phương ở nhà con.Có điều.Bà không đẹp như bà cả nhà mình.Nhưng mà có nhiều nét giống lắm.Quê còn ở đâu hoa cúc.Cách đây một trăm mét cửa.Thì bảo phương.Mở con nói.Có chồng con gì không.Bãi cũng tội lắm.Người ta bảo.Bài bị chửi hàng mới mở.Tự nhiên từ đâu trong đầu cô lại liên tưởng.Bà phương đó.Chính là gì của gia minh.Tôi không biết tại sao mình lại có suy nghĩ như vậy.Nhưng trực giác mách bảo với cô rằng bài có liên quan tới sao minh.Và cu tin vào trực giác của mình.Còn về vũ linh hồn dưới gốc cây xoài.Cổ nhất định.Sẽ tìm thấy pháp hỏi cho rõ chuyển.Cô tin vào tâm linh không tự dưng linh hồn lại để cho người khác nhìn thấy mình.Chắc chắn là linh hồn đó có tâm tư nguyện vọng chưa được hoàn thành.Quý vị và các bạn thân mến tâm an vừa mới gửi đến cho quý vị và các bạn phần mười.Bộ truyện thành phần chủ phật của tác giả trang youtube và đúng như là dự đoán của tâm an.Ba của cô lựu này đã mất ở quê và nguyên nhân thì không biết là như thế nào mọi người thì.Thành là ba của cô ấy bị cảm và mất đúng không ạ nhưng đằng sau có thể là do hoạt động câu chuyện.Cảm thấy nghi ngờ hết người này đến người kia những câu chuyện những cái tình tiết lúc xảy ra đến như vậy rồi mà cứ cảm thấy nhỉ.Ở trong lòng trước trước giàu sau những cái chết thì lại cảm thấy là chắc là không đơn giản như thế.Chắc là có ẩn chúc gì đây vào lúc này cũng đến với mẹ của riêng mình và.Hãy đón xem phần tiếp theo của bộ truyện này ta ăn gửi đến cho quý vị sẽ sáng tỏ mọi chuyện nhé.Liệu mẹ có giờ mình có phải là chết oan hay không ăn hồn của bà ấy cứ còn lành vàng lại trên nhân gian.Xin mời quý vị chúng ta cần chú ý theo dõi tập mười một chạy được tâm an gửi đến cho quý vị vào giờ phát sóng giờ này ngày mai nhé.Quý vị khán thính giả thân mến cảm ơn tất cả quý vị đã đồng hành cùng với tâm an trong tập truyện ngày hôm nay quyết định thật nhiều.Vui thật nhiều sức khỏe. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com