Truyện Thực Tế ả đàn Bà Thủ đoạn Phần 6 Bại Lộ Thân Phận Diễn đọc Tâm An

truyện thực tế ả đàn bà thủ đoạn phần 6 bại lộ thân phận diễn đọc tâm an

Tâm an sinh được mến chào tất cả quý vị khán thính giả của kênh bụi phố.Gọi đến với chuyên mục đọc truyện ngày hôm nay lại tiếp tục đồng hành cùng với tác giả vân thi sẽ gửi tới cho.Phần tiếp theo của bộ truyện.Đàn bà thủ đoạn.Ngày hôm nay thì chúng ta sẽ cùng nhau lắng nghe tập sáu của bộ truyện này.Chắc hẳn của vị sau khi lắng nghe trong phần năm thích cũng giống như tâm an chúng ta đang tò mò liệu rằng thân phận thật.Của cô gái tên là minh tâm là gì.Liệu cô ấy có phải là con ruột của ông hoàng hay không.Mọi thủ đoạn cuối gây ra đối với chi cuối phải trả giá như thế nào câu trả lời sẽ có trong tập truyện ngày hôm nay.Chúng ta cùng chú ý theo dõi.ba tuổi bị khản thính giả thân mến cũng như thường lệ sau khi lắng nghe xong chuyện.Thế có gì đừng quên cùng hộ cho tâm an bằng cách like chia sẻ và đăng ký càng bụi phố cổng hộ cho tao.Thật nhiều nhé xin cảm ơn quý vị rất nhiều con hay bây giờ xin mời quý vị cùng đến với phần sáu của bộ truyền.Đàn bà thủ đoạn tác giả vân thì còn phần diễn độc của tấm.Cắm đầu vào công việc để quên hạn thì thời gian cố gắng đưa bộ máy mới của công ty và ổn định sau đó.Tôi mới có thể yên tâm và tinh mơ mình xuống đồng hồ cũng đã năm:ba mươi chiều.Mọi người trong công ty đã tàn cá hết gấp máy tính lại vươn vai vài cái cho giãn gân cốt.Rồi tao nhanh chóng cầm túi xách ra về.Đứng chờ thang máy vừa hai chí phương công vừa đi đến đứng bên cạnh tôi.Đàn bầu bí thế này có nên giữ gìn sức khỏe chứ đừng có làm việc quá sức.Cảm ơn anh khi nào công ty ổn định tôi mới yên tâm mà nghỉ ngơi.Giải cho cô.Truyện khi sáng thật ngại thì anh quá có gì đâu em ra chồng của.Rất quan tâm đến cô còn lại hết ai nhìn vào cũng thấy như vậy anh à.Câu trả lời của tôi làm cho trí khương phải thưởng lại nhìn sâu vào đôi mắt của người con.Làm một nỗi buồn chất chứa.Vừa nhìn thấy chị đi ra một nụ cười nhẹ nở trên môi của anh nhưng nụ cười đó cũng nhanh chóng.Khi mà thấy chị hương đi từ sau t vĩnh với mở cửa xe bước xuống mặt nhăn nhó khó.Đi thẳng vào bên trong.Đưa ánh mắt như muốn đấm vào mặt nhìn chị hương.Rất vui được gặp anh .Thế dũng mắt lườm lườm trả lời cộc lốc còn tôi với cảm thấy có gì vui.Câu trả lời thẳng thắn của thí sinh lại một lần nữa làm cho tôi thấy ngại với người ta cái kia.Chuyện cộc lốc đá xoáy của anh làm người khác thật là khó chịu chị hương không nuôi con nữa.Mà quay sang nhìn tôi vẫn là giọng nói nhẹ nhàng và ấm áp tôi về trước nhé.Chị phương rời đi tôi cũng đi lướt qua anh mà không nhìn thấy một cái thế giới mới chạy theo.Giữ tay của tôi lại anh đưa hai mẹ con đen tối nhé không đói vậy.Anh chở em đi ăn vặt nhé không thích.Hai chúng mình đi xem phim.Được không.Tôi nghe sao mà phát cáu quay sang nhìn anh mà nghiêm giọng nói.Anh thôi mày mấy cái chỗ này đi.Chả có ích gì đâu.Đơn ly hôn tôi vẫn cứ gửi đấy.Gửi đến khi nào anh chịu ký thì thôi.Có phải là em thích hắn ta.Có đúng không.Đốm.Người nhện lấy vừa nhẹ nhàng vừa ấm áp lại vừa tâm lý chững chạc nữa.Tôi không thích mới ngủ.Còn anh thì sao anh nhìn lại mình xem.Anh bồng bột anh nông nổi anh ương bướng.Anh dở dở ương ương.Suy nghĩ lúc nắng lúc mưa.Tuổi cắt nhãn rồi.Có lẽ lời nói của tôi đã thực sự làm cho anh bị tổn thương.Anh không nói gì nữa quay người lặng lẽ ngồi vào xe mở phóng thẳng đi.Tôi cố tình nói như vậy là vì tôi muốn anh từ bò.Tôi cũng đau lắm chứ tôi sợ mình lại yếu lòng một lần nữa.Mà ngã vào lòng của anh.Nếu như tình cảm đó là nhất thời thì tôi không biết mình có thể đứng dậy .Được một lần nào nữa không.Điện thoại đổ chuông làm tốt giật mình thoát ra khỏi mớ cảm xúc hỗn độn.Đưa tay vào trong túi lấy điện thoại rồi bấm từ chối.Số của anh lại tiếp tục gọi thêm một lần nữa.Tôi bắt máy nghe.Có chuyện gì nữa sao.Tôi là người đi đường chủ nhân của số điện thoại này bị tai nạn trên đường.Bây giờ có phải đến bệnh viện nhé.Chúng tôi đưa anh ấy vào viện cấp cứu rồi.Tôi vội vàng nhìn lại số thì đúng là số của anh.Tay chân của tôi bắt đầu run rẩy và không kiểm soát được.Đứng chết lặng.Alo.Cô có gần đấy không.Dạ vâng.Tôi đến ngày tôi đến ngày à.Hớt hải chạy vào bệnh viện.Tôi đi thẳng đến hỏi.Cho hỏi bệnh nhân vừa bị tai nạn.Đưa vào đây ở đâu ạ.Bệnh nhân đang được cấp cứu.Vâng cảm ơn.Tôi ôm bụng bầu chạy thật nhanh đến phòng cấp cứu mà lòng nóng như lửa đốt.Phải đưa tay lên vuốt vuốt ngược vì cảm thấy khó thở.Cửa phòng cấp cứu mở ra một chiếc giường được đầy ra và người nằm trên đó.Được phủ kín từ trên xuống dưới.Tôi nhìn thấy mà muốn ngã ngửa ra sao.Đôi chân không còn sức mà chủ phải bám vào tường mà lê từng bước.Nước mắt bắt đầu từ đâu chảy ra ướt đẫm cả khuôn mặt.Nhìn chiếc đồng hồ trên tay.Xác chết ấy làm sao tôi có thể không hiểu.Tìm của tôi như ngừng thở ngay lúc này.Tuổi quỷ xuống nền nhà lạnh ngắt.Mà giữ chặt lấy chiếc từ không cho ai đưa anh đi tiếng khóc của một bà mẹ bầu thảm thiết.Tại sao lại thế này.Tại sao anh lại nằm ở đây.Anh ở em sai rồi.Em sẽ không nói những lời như thế nữa.Anh tỉnh dậy đi em không gửi đơn nữa.Anh muốn em làm gì cho anh cũng được.Làm ơn tỉnh lại.Đừng bỏ mẹ con em ở đây.Nghe tiếng ai đó gọi như là tiếng của anh.Tôi vội ngẩng mặt lên.Một thấy dính bằng xương bằng thịt đang đứng trước mặt tôi.Cảm xúc dâng trào tôi lê bụng bầu đi thật nhanh đến và ôm chầm lấy anh.Anh chờ tí trò gì mà kỳ cục thế hả.Anh thấy em như thế này.Em mới vừa lòng hả dạ.Một tay thế vĩnh ôm chầm lấy người tôi vuốt vuốt lưng.Anh xin lỗi.Đã làm em lo lắng.Nhưng.Anh nói thật nhé.Ảnh vui vui lắm.Bị như thế này.Mà anh có nói vui được.Anh ôm lấy cánh tay bị đau mặt nhăn nhó.Tôi biết mình lỡ tay.Nên cũng bối rối.Sao thế.Anh đang ở đâu.Anh nhìn tôi cười chưa bao giờ tôi thấy anh cười tươi như thế này.Cầm lấy tay của tôi đặt lên nơi con tim của anh và nói rằng.Em vẫn còn yêu anh có đúng không.Tôi bối rối cúi gằm mặt xuống tình thế này không biết phải làm sao vì bao nhiêu tâm cam của tôi lúc này.Anh đã nghe thấy không sót một từ nào.Em mà không trả lời.Là đúng rồi.Chim.Chúng ta làm lại từ đầu nhé.Thời gian vừa qua anh thực sự.Anh thực sự nhận ra rằng em rất quan trọng với anh.Có thể lời nói yêu bây giờ đối với em là dư thừa.Nhìn anh chỉ có thể nói một điều.Là anh rất cần em chị à.Tình yêu lạ kỳ lắm.Mặc kệ người ta làm tổn thương mình hết lần này đến lần khác.Mặc dù đã dặn lòng là sẽ quên.Nhưng rồi sao.Vẫn yêu vẫn nhớ.Nhưng từng ngày.Và tôi đã nhận ra một điều.Thì càng trốn tránh càng muốn quên thì tình cảm nước sôi sục mỗi ngày.Vì thế dũng bị thương ở một tay.Nên ở nhà nghỉ ngơi mẹ chồng tôi có đến thăm một buổi tối sau đó cũng già về.Trước khi bà đi bà còn nhớ tôi chăm sóc và để ý đến anh.Vì bà có công việc.Nên phải đi xa một tuần.Bà đã mở lời như vậy thì làm sao mà tôi có thể từ chối.Tôi tranh thủ giải quyết công việc ở công ty xong.Làm nhanh chóng về nhà với anh.Hôm nay cũng như vậy.Trên đường về tôi có ghé vào siêu thị mua một ít thức ăn.Để lát về nấu cho vài món mà anh thích.Chị vừa đến hành lang.Tôi đã nhìn thấy minh tâm đang đứng trước cửa.Tay xách tay cầm rất nhiều đồ.Ngón tay cô ta vừa lên ấn chuông.Thì tôi đã nhanh chóng lên tiếng.Cô làm gì trước nhà tôi.Mình tầm quay lại.Vẫn là cái giọng nói kênh kiệu và không xem ai ra gì.Cô nói đây là nhà cô.Nghe buồn cười thế.Tôi tiến sát lại gần.Nhìn thẳng vào đôi mắt của cô ta và nói rõ từng từ.Tôi không thấy có gì buồn cười ở đây.Mà chỉ thấy cô vô liêm sỉ thôi.Nói rồi tôi đầy người ta một mình lấy chìa khóa và mở cửa bước vào.Khi cánh cửa đóng lại.Cô ta đưa chân ra giữ lại.Cô làm vậy là có ý gì.Tuổi bốn vào tháng vĩnh.Tôi đang còn sống sờ giờ đấy.Chưa đến đợt cô phải lo.Mình tầm vì tức giận chuyện của phần trước đây giờ thêm cái chuyện này nữa nên có ta không thể giữ được bình tĩnh.Không để ngay mà sưng cổ lên cãi lại.Thế mày lấy cái quyền gì.Bà mày không cho tao vào.Câu hỏi đó tôi nghĩ.Conan đi đến chính quyền địa phương mà hỏi cho rõ.Sẽ có câu trả lời thích đáng cho cô.Còn bây giờ.Thì tránh ra.Cô ta có vẻ không chịu thua trưởng mắt lên nhìn tôi như muốn ăn tươi nuốt sống.Bàn tay cô ta vừa được đưa ra xô ngã người tôi.Nhưng mà cũng may tôi đoán được ý đồ nên cũng né được.Và bị mất đàn nữa nên cô ta mấy cái nhà xuống nền.Vô tình tôi nhìn thấy mặt dây chuyền trên cổ của cô ta trước đung đưa trước ngực rất giống với cái mặt dây chuyền mà.Tôi đã bị mất trước đây.Tôi ngồi xuống.Vừa định cầm lên thì cô ta đã nhanh chóng chụp lại.Ngồi thẳng dậy và nhìn thuốc trừ trứng.Chuyện này chưa xong đâu.Chị này mày cứ đợi đấy.Nói xong của ta rời đi như kiểu ở lâu thì sợ bị lộ ra chuyện gì đó.Rõ ràng vừa rồi cái mặt dây chuyền đó rất giống không lẽ vụ cướp trước đây.Là do của ta là.Nếu thật là vậy.Tìm mục đích của cô ta là gì.Xem da minh tâm nguy hiểm hơn tôi nghĩ nhiều nếu thật sự của ta là em gái cùng cha khác mẹ với tôi.Thì không biết phải dạy dỗ em ấy ra sao đây.Nghe cô hiền nói ngay từ lúc mới sinh đã thấy minh tâm không có nét gì giống ba hoàng ngay cả tính cách.Nhưng lúc đó bà hoàng không có chút nghi ngờ mà ngược lại là còn hết mực yêu thương và chiều chuộng.Cô hiền cũng nói rằng vụ tai nạn của ba tôi nằm đó có cái gì đó rất là kỳ nó không giống.Vụ tai nạn bình thường.Nghe người giúp việc nói.Sau khi ba tôi nhận được cuộc gọi của hai đó.Thì có vẻ rất gấp gáp lái xe ra ngoài.Có một điều lạ kỳ ở đây.Mà theo như lời cô hiền đã đưa ra.Tí hơn mười lăm nai ba hoàng đã không còn tự lái xe nữa.Bà đi đâu cũng có tài xế riêng.Không biết vì lý do gì.Mà ngày hôm đó ba của tôi đã tự lái xe ra ngoài trong quyết tình trạng rất gấp gáp.Càng nghĩ lại càng thấy có cái gì đó không được bình thường.Có khi nào vụ tai nạn đó.Có người đứng sau bầy trò.Và liệu rằng bà đào vào minh tâm có liên quan gì đến vụ tai nạn của bà tôi.Trong khi bà tôi ngã xuống mọi quyền hành đều lọt vào tay của hai mẹ con nhà bà ta.Chuyện này.Không đơn giản như tôi nghĩ.Đứng trong bếp nấu nướng mà tôi cứ nghĩ mãi đến khi sợi dây chuyền mà minh tâm đang đeo.Lúc đó tôi không thể nào nhìn lầm được.Nếu đúng là cô ta có liên quan đến vụ cướp.Nhất định.Tôi sẽ không bao giờ bỏ qua.Em đừng nấu món gì cho anh ăn đây.Một cái ôm em từ đằng sau của anh làm tôi giật mình.Tí nữa là giờ chiếc lá đang cầm trên tay xuống đất.Tuổi ngọ ngồi để thoát ra khỏi vòng tay của anh.Em đứng yên nào.Tay của anh còn đâu đấy.Anh buồn tôi ra đi.Tôi thấy không được thoải mái.Có thật không.Hay em đang dối lòng mình.Có lẽ lời nói của anh đã nói chúng vào tim đen của tôi sự lúng túng hiện rõ trên gương mặt.Anh đi ra ghế ngồi đi.Tôi bế cháu cho anh.Anh không cho kẹo tôi nữa.Anh cũng nghe lời mà đi ra ngoài.Tôi hít lấy một hơi thật sâu lắc đầu vài cái cho người tỉnh táo.Ở cự ly gần thế này tâm trí của tôi lại bị tình cảm chi phối.Anh ăn đi còn nóng lắm đấy thế vẫn không nói gì chỉ hả.Hiện ra tôi hiểu ý cũng về tôi cháu lên sau đó bón từng thìa cho anh.Khi nào có vừa miệng không chào em nấu là ngon nhất.Ảnh bớt lại đi anh ăn nhanh rồi còn uống thuốc nhưng anh.Ảnh cứ đầu thế này mãi anh lại nói tầm bậy rồi đấy ngồi đây tôi.Lấy thuốc cho.Thế vẫn nhìn theo bóng lưng của chi mà lòng chưa bao giờ lại vui đến như vậy.Sự có mặt của người con gái đó làm trước ngôi nhà này trở nên đầy sức sống hơn.Đây là thuốc tôi chia thẳng rồi anh cứ để như vậy mà uống nhé.Uống được không phải uống chứ anh không uống được mà tại sao lại không được.Từ bé đến lớn mẹ an toàn tám thành bột cho anh uống để nguyên viên thế này anh không.Anh bao nhiêu tuổi rồi anh đủ tuổi lấy vợ rồi.Nhìn cái điệu bộ buồn cười của anh ba tôi phải nén cơn cười xuống bột thật tình không nghĩ anh lại làm nũng như thế này.Đến tôi tôi phải chịu.Thôi được rồi anh chờ tôi một chút.Một lát sau tôi bmột lý thuốc đã tán ra thành bột và với nước và đưa trước mặt anh.Thế này đã được chưa anh nhận lấy sau đó đưa lên miệng uống thử ngăn nhỏ.Còn hơn là khỉ ăn phải ớt xong thuốc lại đắng thế thuốc thì tất nhiên phải.Anh uống mau đi thôi thôi.Anh không uống đâu anh mà không uống tôi đi về đấy bàn tay của anh nha.Ảnh chụp lấy tay của tôi kéo lại gương mặt miễn cưỡng thôi được rồi anh uống.Em lại tù lấy giúp anh cái kẹo nhá tôi đi đến mở tùy thì ngạc nhiên.Khi có hai hộp kẹo ổi mà tôi rất thích ăn đang ở trong đó.Này anh thích ăn kẹo từ khi nào thế.Đâu có đâu.Anh em mẹ nó bị nghén nhận ít kẹo đỡ hơn.Nên anh mua cho em thế.Nhưng mà rất tiếc ngày hôm đấy em đã rời đi.Tôi quay mặt đi tránh để anh nhìn thấy tâm can của mình.Đến bao giờ tôi mới có thể thoát ra khỏi cái vòng luẩn quẩn này nó thực sự rất khó chịu.Kẹo của anh này.Anh mở ra cho tao miếng bất ngờ vòng tay qua eo kéo sát người tôi lại nhận lấy đôi môi của tôi.Chiếc lưỡi của anh tách đôi hàm răng của tôi và từ từ đấy viên kẹo vào miệng.Tôi bắt đầu mơn trớn.Vị ngọt của kẹo kích thích dây thần kinh một cơn khoái cảm truyền đến.Tôi không phản ứng cũng không đáp trả.Cơ trưởng mắt nhìn anh.Bờ môi của anh từ từ rồi khỏi.Những ngón tay của anh chậm rãi lướt dọc trên môi của tôi.Ngọt không.Không biết ma xui quỷ khiến như thế nào.Ngay lúc đó tôi đã gật đầu một cái ruột.Mà không kịp suy nghĩ gì nhiều.Mọi thứ dường như đã vượt ra khỏi tầm kiểm soát của tôi lại nhé.Khi anh vừa ghé sát vào mặt tôi cũng là lúc điện thoại đồ chưa đánh tan đi cái không gian.Bị này tôi giật mình đẩy mạnh người anh ra sau đó đứng dậy quay mặt đi đưa tay lên.Đỗ vào cái mặt của mình kêu gọi lý trí nhanh chóng quay trở về.Điện thoại của em kìa.Ừ.Tôi biết rồi.Nhìn vào màn hình.Là cái nhung gọi cho tôi.Ừ thôi được rồi tao đến ngay đây.Tôi quay sang nhưng không dám nhìn thẳng vào mặt anh.Tôi có việc phải đi đây.Anh uống thuốc rồi nghỉ ngơi đi nhé.Anh đưa lý thuốc lên dốc ngược miệng ly xuống đất đắk lắk.Uống hết rồi này không đáng một tí nào.Tôi phải che miệng mà cười nhé.Cố gắng hắng giọng rồi nói.Vậy được rồi tôi đi đây.Mà em nhớ đến nhé anh chiều em đấy.Cái nhum có hẹn với tôi ở một quán cà phê.Đảo mắt nhìn quanh một lượt.Cũng thấy nó ngồi ở bàn kia.Sao thế.Hôm nay mày rảnh à.Lại gọi tao cà phê tí này.Tao làm mãi rồi.Phải có thời gian mà nghỉ ngơi chứ.Khi nào mày xinh đấy.Hơn một tháng nữa.Mày nhớ giữ gìn sức khỏe đấy mày đừng có làm việc quá sức.Khi nào máy chuyển dạng mày phải nhớ gọi cho tao.Ừ tao biết rồi.Thế mày láo dĩnh.Sao rồi quyết định thế này mãi à.Anh ta không chịu ký vào đơn nè.Mày suy nghĩ kỹ chưa.Nói thật.Tao thấy lửa.Thay đổi rồi.Hay là mày cho nó một cơ hội đi.Dù sao đứa bé cũng sắp chào đời rồi.Tao không ngại cho lĩnh thêm cơ hội.Những tạo thực sự sợ cái tình cảm của anh ta lắm mày ạ.Cái tình cảm đấy.Đã từng cho tao bao nhiêu hi vọng.Nhưng cũng chính nó nhấn chìm tao xuống vực thẳm.Tao cũng biết ly hôn.Có phải là một quyết định đúng đắn hay không.Nhưng ít ra là nó cho tao cầm giác an toàn.Tao hiểu lòng mày đang nghĩ cái gì.Mà thôi.Quên chuyện đấy đi.Hôm nay có hướng đi là cả một bữa.Được không.Nhìn sang dãy bàn bên kia hình như là minh tâm.Cô ta đang đứng dậy đi ra khỏi quán.Nhớ lại sợi dây chuyền tôi nhanh chóng lấy một tờ năm trăm.không đặt xuống ly cà phê.Kéo cái nhìn theo cô ta.Chuyện gì mày gấp thế.Mày chờ tao chạy theo chiếc ô tô kia nhé.Tại sao lại đuổi theo chiếc xe kia.Nhung này.Mày còn nhớ lúc.Tao mất một sợi dây chuyền không.Ừ tao nhớ.Rồi sao.Tao đập vô tình thấy minh tâm.Buồn bóng vào mặt dây chuyền giống hệt của tao.Để tao nhờ vụ cướp đó.Có liên quan tới cô ta.Tuần này chắc chắn cô ta đi về nhà riêng.Mày đi với tao.Làm rõ chuyện này.Ở công ty không tiện giải quyết.Mở biết đâu cô ta lại giấu nó ở trong nhà.Lại là con bé đấy à.Nếu thật sự nó có liên quan đến.Thì xác định.Nó đòi với tao.Xe dừng trước một khu chung cư cao cấp.Túi vải nhung đeo khẩu trang đi theo sau vào.Vì đông người nên cả hai đi lén lút và đứng sát vào một bên.Mình tầm của ta cứ cắm đầu vào cái điện thoại.Nên đã không để ý đến chúng tôi.Cô ta vừa mở cửa bước vào.Thì cái nhung đã nhanh chóng đi đến đẩy mạnh cửa sông vào.Tôi cũng nói tiếp đi theo sau.Nhìn thấy tôi mình tầm có chút ngạc nhiên.Chọn mắt lên màn hình dọc.Các cô.Tự ý xong của nhà tôi.Là có ý gì.Có gì đâu mà có phải gắn lòng lên.Chỉ là đến xem em gái sống thế nào thôi mà.Có bớt diễn lại đi có đi thẳng vào vấn đề đi.Có đến đây làm gì.Sợi dây chuyền đó.Có phải là cô.Đã cho người cướp của tôi không.Mày bị điên à.Mày cứ tưởng rằng.Mình mày.Có chắc.Thiếu gì cái giống nhau ở trên đời này.Nếu như cô không sợ.Thì cô đem ra đây.Tôi xem.Vì cái sợi dây chuyền đó rất đặc biệt.Đến đây thì cô ta ấp úng và cố tình làng chánh.Chả có việc gì mà tao phải cho mày xem cả.Tự ý xông vào nhà người khác.Tao báo công an.Chị gái đến thăm em gái.Mà cũng bị phạm tội.Ok.Ngô quốc việt báo.Mày.Tôi quay sang ra hiệu cho cái nhung.Nó hiểu ý cũng nhanh chóng khóa trái cửa lại.Dòng đến khống chế mình tầm.Với sức lao động từ nhỏ của các nhung.Thì cô ta không phải là đối thủ.Tôi đi thẳng vào trong phòng mà tìm kiếm sợi dây chuyền kia.Tụi mày.Mày có quyền gì.Im miệng đi.Nếu đúng thật là mày có liên quan tới vụ cướp kia.Thì mày hãy xác định với tao.Con ranh con này.Loay hoay tìm mãi cuối cùng tôi cũng thấy.Kiểm tra một lượt thì xác định đầy chính xác là sợi dây chuyền của tôi.Tôi nắm chặt tay mà lòng liên tiếp.Cũng mày lúc đó cái hay không làm sao nếu không bây giờ chắc chắn.Tôi đã giết chết cô ta.Tôi đi ra ngoài.Cầm sợi dây chuyền và rơi trước mặt cô ta.Ánh mắt căm phẫn.Cô nói đi.Cái này là cái gì.Lần này cô ta không chối nữa.Màng gân cổ lên để thách thức tôi.Ừ.Tao lấy đấy thì sao.Mày làm gì được tao.Ngày lập tức tôi vung tay lên.Tắt một bàn tay vào má của cô ta.Mình tầm trợn mắt nhìn tôi trân trân mà hét lớn.Mày.Mày dám đánh tao.Thêm một cái bàn tay nữa vào má còn lại của cô ta.Lúc này thì mình cần mấy ruột và là hết.Mày đụng vào tao à.Được thôi mày sẽ không được yên đâu.Tôi ghé sát vào mặt của minh tâm và nói rõ từng chữ.Hai cái tát này.Cô đáng được nhận.Biết điều thì em cái miệng mà để chuyện này lắng xuống.Nếu có muốn cương thì tôi sẽ đi đến cùng.Chuyện này mà để công an can thiệp vào.Thì ai lời.Chắc là có đủ thông minh để biết rõ đúng không.Ngày nhắc đến công an mất cô ta cũng có phần dịu xuống cách dùng bông tai đầu costa về phía trước.Nó điện sông đến chồng một trận nữa.Nhưng tôi đã nhanh chóng ngăn lại.Mình tầm một tay ôm á nhìn tôi bằng ánh mắt sắc bén.Trước khi rời đi cách nhung còn quay lại chỉ thẳng vào mặt mà cảnh cáo.Mày ra đường đấy mày gặp mặt tao ấy thì mày lo mà tránh cho con ranh con này.Không bà mày đánh cho nó đòn đấy.Thôi được rồi nhung ơi đi nào.Mình tầm từ nhỏ đến lớn chưa bị đánh nhục nhã như lần này.Cô ta đập phá tất cả đồ đạc trong nhà.Bà la hét như một con điên.Bà đào đi vào cũng hoàng hồn khi thấy con gái nhiều.Có chuyện gì thế con.Cái con nhỏ đấy.Nhất định.Con thuộc để yên đâu.Cái con nhỏ nào.Ngoài ai còn con chia mẹ.Chuyện đó tính làm sao.Mẹ mới đi gặp ông ta về.Ông ấy đòi mẹ đưa hai tỷ đây.Ánh mắt của mình tầm nhìn ra ngoài cửa sổ như mất kiểm soát.Buông ra một câu lạnh nhạt.Làm cho ông ta biến mất là được.Bí mật kia.Cũng sẽ được chôn vùi cùng với lão già đó.Nhưng mà.Mẹ sợ lắm.Mẹ chỉ cần hẹn ông tạo ra nói chuyện.Còn mọi chuyện cứ để đấy còn lo cho.Mấy ngày sau tay của anh đã bình phục trở lại.Mọi chuyện này trở về như trước đây.Hàng ngày đến công ty giải quyết biết bao nhiêu chuyện.Cái lần đầu óc quả tài.Nên không còn thời gian để nghĩ ngợi đến anh nữa.Chị chị ơi bên ngoài có người muốn gặp à.Ai thế em.Anh ta tên là dĩnh chị ạ.Em ra em nói là chị không có trong phòng nhé.Dạ vâng.Thế định ngày thư ký báo lại.Trên khuôn mặt của anh hiện lên sự hụt hẫng.Anh lấy điện thoại ra soạn một tin nhắn.Anh biết em có trong phòng.Anh cho em hai phút nếu như em không ra.Anh sẽ làm loạn nơi này lên đấy.Đọc được tin nhắn của anh mà tôi phát cáu.Vẫn là cái tính ngông cuồng đó thích người khác phải làm theo ý của mình.Truy cập máy tính lại cho anh thêm một lớp áo khoác màu đứng dậy bước ra ngoài thì vừa hay.Hương cũng bước vào cô chi cố định ra ngoài sao.Dạ vâng có chuyện gì không ạ.Cũng không có gì tính mời cô đi ăn trưa nhưng nếu cho cô bận thì hẹn dịp khác vậy.Tôi đặt âm ừ nhưng suy nghĩ cái gì đó rồi tôi cũng thay đổi quyết định.Chúng ta đi ăn ở đâu được nhỉ chỉ cường mới nở một nụ cười làm lộ ra một bên má.Đồng tiền tôi biết cái chỗ này bán bún riêu ngon chúng ta đến đó ăn nhé.Đúng rồi tôi nghĩ đó là một ý kiến hay đấy mình đi thôi.Tôi và chị phương đi cùng nhau ra đến hành lang thì bắt gặp thế dũng đang đi đến.Mặt khó chịu tôi giả vờ như không để ý tới anh vào khuất tay của chị phương điều rất quá.Tay của tôi ngay lập tức bị ảnh giữ lại thái độ của em như vậy là có ý gì.Cái gì á anh là người hiểu rõ nhất mà chẳng lẽ những việc anh làm trong suốt thời gian qua.Không thể lay chuyển được lòng của em sao chi nếu có thể buông tay.Thì nên buông thôi.Là em không thể tha thứ cho anh hay là vì bên cạnh của em đang có một người đàn ông khác.Tôi quay người lại nhìn thẳng vào mắt anh và nói điều đó bây giờ có còn quan trọng nữa không.Bàn tay của anh từ từ buông lời nói khiến cả hai phải đau lòng.Anh sẽ buồn anh sẽ buông em hài lòng chưa kể từ giây phút này.Tôi và em sẽ là hai người xa lạ nhỉ mồi có nuốt nước mắt.Trong và nhìn theo bóng lưng của anh trái tim của tôi một lần nữa lại nhói lên vì yêu.Vì yêu mà đau sao đau một lần này nữa thôi.Rồi mọi chuyện sẽ dần lãng quên.Nhiều khi tôi tự trách mình.Cần đảm một chút để có thể đón nhận tình cảm đó một lần nữa.Những câu lại trái tim của tôi đã bị tổn thương quá nhiều.Nhưng chỉ cần một sự va chạm nhé.Cũng có thể rỉ máu.Củ chi.Có ổn chưa.Xin lỗi anh.Có lẽ hôm nay không được rồi.Tôi xin phép đi trước.Nhìn người con gái với những bước chân mà một nỗi buồn sâu thẳm đi về phía trước làm cho trí phương có chứ.Gì đó rung động anh cứ đứng đấy nhìn theo cho đến khi mà chi đi không.Hôm nay đối với tôi là một ngày quá dài.Tôi đã được nghe câu trả lời theo ý muốn của mình từ chính miệng của anh thốt ra.Nhưng tại sao trái tim của tôi lại buồn đến vậy.Đi dạo trên con đường quen thuộc dòng người đi lại tấp nập.Cảm giác cô đơn lại ập đến.Làm lòng của tôi thật lạnh lẽo.Thế vĩnh người đi lào.Ngôi biệt trước cổng nhà.Bài tập cơ xâm xâm.Mẹ của diễn đang ngủ nghe tiếng ồn phía dưới cũng nhanh chóng chạy xuống.Nhìn thấy con trai của mình say xỉn ngồi bệt dưới.Bà đi đến đỡ.Bắt đầu bản tình ca như mọi ngày.Trời đất ơi con ơi là con.Máy mài hàng mẹ đến khi nào nữa đây.Mày uống cho lắm vào.Hết rồi mẹ.Mẹ ơi.Kết thúc tuổi mẹ.Làm sao để hả con.Thế sao lại thế này.Hết cái gì.Kết thúc cái gì.Mẹ ơi con mất vợ rồi.Mẹ nói đi.Còn phải làm gì bây giờ.Mẹ vĩnh vừa vỗ vai con trai.Mặc dù người ta là dĩnh nhưng thấy con trai đau đớn thế này.Người làm lễ như bà cũng thấy rất đau lòng.Mọi chuyện từ con mà ra.Thay vì ngồi đây đâu đứng.Thì tại sao con không kiên trì mà giữ lấy tình yêu của mình.Con đã cố gắng rồi đấy chứ.Cố gắng thay đổi rất nhiều rồi đấy chứ.Nhưng mà chi.Tuổi.Để biết.Có lẽ là chị nó quá tổn thương.Nên nỗi sợ của quanh quẩn trong đầu của nó.Việc mở lòng chấp nhận con bây giờ là một điều vô cùng khó khăn.Nhưng không phải vì thế.Mở con cho phép mình bỏ cuộc có thử thách tình yêu mới bền vững được con ạ.Truyện tay con đã thắt chặt cuộc hôn nhân này.Thì chỉ có con mới có thể tháo gỡ ra.Bé tin là cái chi.Nó còn tình cảm với con.Chỉ cần tình yêu của con đủ lớn.Để che lấp đi nỗi sợ trong lòng con bé.Thì mẹ tin sẽ đến lúc nào đó.Trái tim hai đứa sẽ hướng về nhau.Bà đào tay xách một túi lớn nhìn trước nhìn sau.Vẽ mặt lén lút đi vào một nhà trọ.Nghe tiếng gõ cửa.Người đàn ông tên là hiếu.Đi ra mở cửa nhanh chóng và kéo tay của bà đào vào.Sau đó đóng chặt cửa lại.Bà có đem đủ số tiền không.Bà đào vứt túi tiền lên bàn là mặt khó chịu.Chồng tôi đấy.Là ba tỷ đồng.Ông cầm lấy đi.Đi khỏi nơi này.Từ nay về sau ông đừng có tìm thấy hai mẹ con của tôi nữa.Ông hiếu đi đến mở túi.Nhìn một đống tiền trước mắt mà cười lớn.Cầm xấp tiền lên người người.Bà cứ yên tâm.Tôi có tiền rồi.Tôi không phiền đến hai mẹ con nhà bà nữa đâu.Ông biết như vậy thì tốt.Bà đào biết kín khẩu trang và mở cửa bước ra ngoài.Nhìn trước nhìn sau không thấy hay mới rẽ vào một con hẻm.Mở cửa ô tô bước vào.Ông táo có nghi ngờ gì không mẹ.Theo lời của con.Mẹ đẻ ít tiền thật ở phía trên.Những động tác không nghi ngờ gì.Mẹ làm tốt lắm.Cửa đây chửi ông ta đi ta.Bà đào hai tay bấu chặt vào nhau lo lắng.Hãy thôi con à.Mẹ thấy sợ lắm.Dù sao ông ấy cũng là ba của con.Hơn nữa ông ta hứa có tiền sẽ đi khỏi nơi này.Không phiền đến mẹ con mình nữa.Mẹ.Mẹ tin lời nói cộng là sao.Chảy máu cờ bạc cho người ông ta còn thì còn đòi tiền mẹ con mình nữa.Mẹ có hiểu không.Tốt nhất.Đã làm cho ông ta biến khỏi cuộc sống của hai mẹ con về.Nhưng mà.Ông ta ra rồi kìa mẹ mẹ ngồi ăn đi.Mình cầm lấy điện thoại gọi cho ai đó.Người đàn ông vừa mới đi ra khỏi nhà trọ.Tôi muốn máy anh xử lý ông ta.Làm cho cẩn thận vào.Người đàn ông tên hiếu lên một chiếc xe ôm rồi chạy thẳng về phía trước.Trẻ chạy vào một khu hẻm.Ít người.Thì bất ngờ từ sau có hai xe chạy đến áp suất.Mấy người kia che kín mặt.Tay cầm mã tấu xông thẳng đến người ông hiếu.Mã vùng chém loạn xạ.Gã xe ôm quá sợ.Bỏ của chạy lấy người.Tổng hiệu bị chém một phát vào vai ngang chân ôm túi tiền bỏ chạy ra phía đường chính để mà kêu.Biểu.Cứu tôi với.Có ai không cứu tôi.Xe đang chạy thì bất ngờ quang phanh gấp lại.Làm người tôi đổ về phía.Có chuyện gì thế anh.Hình như phía trước có người.Vừa chạy ra chặn đầu xe.Em ngủ yên trong này nhé.Điện thoại xem thế nào.Nhìn thấy người đàn ông máu me đầy mình cố gắng đưa tay lên bám vào ống quần của quang.Nói từ được từ mắt.Giết người.Cứu tôi.Từ ngầm đầu ra ngoài cửa sau đó lên tiếng.Anh ơi có chuyện gì thế anh.Có một người đàn ông bị thương.Ông ta bị gì vậy ạ.Hình như bị ai đó chém.Anh đưa ông ta lên đi.Đưa bò xe.Bình chữa phải đến bệnh viện.Mình tầm nhận được cuộc điện thoại đứng bật dậy lo lắng đi qua đi lại.Mấy anh làm ăn kiểu gì thế.Tại sao để ông ta chạy thoát như vậy.Thôi được rồi.Tạm thời mấy người lần trốn đi.Chắc chắn ông ta không nhìn thấy mặt đâu.Bà đào nghe xong thì người run lên vì kế hoạch lần này thất bại.Đứng ngồi không yên đi qua đi lại trong phòng.Chuyện này mà ông ta biết được.Nhất định không tha cho hai mẹ con mình đông.Mẹ cứ bình tĩnh đi.Mọi chuyện được dàn dựng y như một vụ ăn cướp.Nền động tác không biết được đâu mẹ.Mẹ lo quá tầm mà.Không ngờ.Không ngờ được đâu con ơi.Chắc chắn là ông đã nghi ngờ hai mẹ con mình làm.Mẹ có đi được không.Hỏi tại sao lại mẹ cứ làm mọi chuyện phức tạp như thế nhỉ.Mở mắt ra người đàn ông tên hiếu thấy mình đang nằm trong bệnh viện ánh mắt vô cùng hoàng loan.Ông tỉnh rồi sao.Đừng giết tôi.Tránh xa tôi ra.Ông cứ bình tĩnh đi.Đây là bệnh viện.Không có ai giết ông cả.Ông ta có thể dẫn ra.Những ảnh mất vẫn còn hoàng sở.Cô là ai.Tôi thấy ông bị thương.Nên tôi đưa em vào đây.Ông có vợ con gì không.Để tôi liên lạc cho họ.Ngài nhắc đến vợ con về mặt của ông ta hoàn toàn.Đừng đừng họ muốn viết tôi.Tôi nhìn ông ta có vẻ như vẫn còn hoảng loạn hình như vừa trải qua một chuyện rất đáng sợ.Tôi ngồi xuống nhẹ giọng trò chuyện với ông ta.Ông đừng sợ ở đây rất an toàn không có cần tôi giúp gì không.Bọn họ muốn giết tôi.Bọn họ là ai.Người phụ nữ đó có đứa con gái của tôi.Không ngờ bọn họ lại cạn tình cạn nghĩa đến như vậy.Tuổi mẹ ông ta nói có phần nghi ngờ.Làm sao có chuyện mà con gái lại đòi giết cha.Chắc là ông còn chưa tỉnh táo.Ông cứ nằm xuống nghỉ ngơi đi.Tổng tài lại cầm chặt lấy tay của tôi mà khẳng định thêm một lần nữa.Cô phải tìm tôi.Chắc chắn đây là kế hoạch của đứa con gái tàn độc của tôi.Nó muốn giết tôi.Để che giấu một bí mật.Hãy báo công an giúp tôi.Nó đang làm việc trong công ty của gia nguyễn.Làm ơn hãy giúp tôi.Nghe đến hai từ giang nguyễn.Tôi có hơi giật mình.Không phải đó chính là công ty của ba tôi sao.Tại sao lại liên quan đến chuyện này.Tôi mới lên tiếng hỏi lại.Con gái của ông tên gì.Mình tâm.Nghe đến tiền của ta tôi sừng người và tiếp tục hỏi.Minh tâm.Không có nhầm lẫn không vậy.Không phải cô ta là con gái của tổng giám đốc hoàng sau.Đó chính là cái bí mật.Được chôn giấu mấy chục năm nay.Sự thật của ta là con gái ruột của tôi.Với một người phụ nữ.Người phụ nữ ông nói.Bà tao tên là đào đúng không.Tại sao cô bé.Ông khoan hãy hỏi tại sao.Nếu muốn tôi giúp.Ông ấy kể lại tất cả sự việc mà ông viết cho tôi nghe.Có chắc chắn là cô giúp được tôi.Đảm bảo tính mạng của ông được an toàn.Được rồi.Xem ngựa.Đội tuyển cổ lần này.Không biết có chuyện gì mà sáng nay lại cho mở một cuộc họp cổ đông gấp nhiều vậy.Nghe mọi người ngồi bàn tán xì xào cũng làm cho minh tâm và bà đào ngồi ở trong đó bất an.Cửa phòng mở.Chị tự tin bước vào và đứng trước mặt mọi người tuyên bố.Đầu tiên xin lỗi mọi người.Vì đã triệu tập gấp buổi họp ngày hôm nay.Việc tôi sắp chuẩn bị nói ra đây có liên quan đến số cổ phần của cô minh tâm.Nên đề nghị tất cả mọi người hết sức tập trung.Ngài nhắc đến tên của mình.Mình tâm có phần chột dạ đứng dậy vẻ mặt khó chịu.Cô nói như vậy là có ý gì.Số cổ phần của tôi thì làm sao.Cô đừng có nôn nóng.Cô dạy được biết ngay đây.Tôi quay sáng ra hiệu cho cô hiền.Ngày lập tức người đàn ông tên hiếu được đưa vào.Cả minh tâm và bà đào trốn mất nghìn.Sự ngạc nhiên xen lẫn sự lo lắng hiện rõ trên gương mặt của cả hai.Một vị cổ động mới lên tiếng.Người đàn ông này là ai.Tại sao lại có mặt trong buổi họp này.Tôi trả lời và ánh mắt hướng về phía của bà đào.Người đàn ông này là ai.Thì chắc phải hỏi bà đào đây rồi.Bà đào hai tay nắm chặt tay áo luống cuống khi ông hiếu nhìn bà ta về ánh mắt chồng vẫn.Thấy được sự bất ổn của mẹ mình.Mình tầm lên tiếng dài vậy.Người đàn ông này là ai làm sao mà biết được cô nên nhớ đây là cuộc họp cổ đông đang một người xa lạ.Ý của cô là gì.Tôi ngồi xuống ghế cô hiền biết lý đứng dậy và phát biểu trước mọi người.Thưa các vì sao những người đàn ông đang đứng cạnh tôi có mặt tại cuộc họp ngày hôm nay.Là muốn làm sáng tỏ một bí mật đã được giấu kín mấy chục năm nay.Sự thật là cô minh tâm đây không phải là con gái ruột của tổng giám đốc hoàng cô ta chính là.Gái của người đàn ông này.Và bà đào đây bọn họ đã lừa dối anh trai của tôi bên nhằm chiếm đoạt số cổ phần đang nắm giữ.Lúc này mặt của bà đào tái đi mình tâm vẫn còn hùng hổ đứng.Gân cổ lên mặt cái cô đưa đến đây một người đàn ông là hoắc.Rồi bảo là ba ruột của tôi á cô nói thì có phải có căn cứ nói không như vậy.Ai tin.Dĩ nhiên một khi đã nói ra thì chắc chắn sẽ có căn cứ việc này cô sẽ biết ngay thôi.Cô hiền nháy mắt với ông hiếu ngay lập tức những đoạn ghi âm lần lượt được bật lên tiếng.Đào văn linh cực căn phòng.Cùng với những lời lẽ đang phản lại bà ta.Mọi người ai nghe xong cũng nhìn nhau hết sức ngạc nhiên bởi vì trong lời nói của bà đào.Đoạn ghi âm kia đã quá rõ ràng.Chứng tỏ minh tâm không phải là con gái ruột của ông hoàng đến lúc này không còn gì để biện minh.Cả minh tâm và bà đào chỉ biết nhìn nhau vì sự việc này xảy ra quá bất ngờ không kịp.Trở tay nữa rồi sự việc đã quá rõ ràng nếu như vẫn không phục.Thì có thể làm xét nghiệm huyết thống.Bà đào tôi cần một câu trả lời từ bài một sự suy sụp hẹn.Trên mặt của bà đào giọng điệu mệt mỏi mình tâm.Không phải là con ruột của ông hoàng.Mẹ.Mẹ nói bậy cái gì thế ạ.Chấp nhận sự thật đi con ạ.Chúng ta không còn đường nào để nuôi đâu.Mình tầm ngã xuống ghế.Ngồi thất thần như một người mất hồn.Tất cả trở về con số không.Tôi mới nhìn cô ta thường xài những thứ không thuộc về mình.Thì mãi mãi cũng chỉ là hư vô.Tất cả số cổ phần cùng với số tài sản mà hai người đang nắm giữ.Sẽ được thu hồi trong ngày hôm nay.Nếu có gì thắc mắc.Cứ làm việc với luật sư của tôi.Buổi học đến đây là kết thúc.Cảm ơn tất cả mọi người.Kể từ ngày minh tâm và bà đào bị đuổi ra khỏi công ty.Cuộc sống của tôi dễ thở hơn rất nhiều.Không cần phải gồng mình lên mà đối phó.Với hai con người thâm độc đó nữa.Cúng ngày hôm đó bà đào đã quỳ xuống.Và ôm lấy chân của ông hiếu mà van xin.Đừng báo công an về vụ.Thuê người giết ông ta.Bà ta khóc lóc thảm thiết.Bao nhiêu lỗi là một mình gánh chịu.Chỉ tìm tha thứ cho mình tâm.Ban đầu ông hiếu rất cầm phấn.Nhưng ông bà ta vẫn thường hay nói.Hổ dữ không ăn thịt con.Nền cũng xiêu lòng mà bỏ qua cho hai mẹ con bà ấy một lần.Mọi chuyện đã đi dần và ổn định.Tình trạng sức khỏe của bà tôi cũng có tiến triển.Chỉ còn một tuần nữa là đến ngày dự sinh.Mọi chuyện ở công ty tôi sao lại hết cho cô hiền.Tập trung vào chuyện sinh nở.Hôm nay mẹ chồng đến thăm bà trước xe chở rất nhiều đồ cho bé.Thấy bà hào hứng như vậy.Làm tôi cũng vui theo.Mẹ.Mẹ mua làm gì mà nhiều thế này.Mẹ có mua đâu.Thằng vĩnh long mua.Có nhớ mẹ mang đến thế.Dạ vâng ạ.Tại sao anh lại không tự mình mang đến mà lại nhờ mẹ.Không lẽ những lời nói của tôi.Thật sự đã làm cho anh bị tổn thương.Mẹ ơi mẹ lại ăn tối với con nhé.Thôi mẹ phải về luôn.Tối nay mẹ có hẹn đi ăn với ba con rồi.Tự nhiên hôm nay lão già đấy nổi hứng.Thôi mẹ đi nhé.Dạ vâng ạ.À mà này.Thằng tĩnh.Nói đến đây tự nhiên bà dừng lại.Muốn nói cái gì đó nhưng lại thôi.À không có gì đâu.Thôi mẹ đi đi.Kiểu nói chuyện ấp trứng của bà làm tôi rất khó chịu.Cũng đã hơn một tuần rồi anh không gọi cho tôi.Và cũng không có một tin nhắn anh cũng không đến tìm tôi như mọi khi nữa.Tự nhiên trong lòng lại thấy trống trải gì đó.Hai ảnh có chuyện gì mà tôi không biết.Tôi mở điện thoại tìm đến số của anh rồi lại tắt máy tôi muốn gọi cho anh.Nhưng lại không biết viện cớ gì.Nhìn xuống chiếc nồi mẹ chồng vừa đem đến.Tôi lại mở điện thoại lên và gọi cho anh.Điện thoại đổ chuông nhưng không ai bắt máy.Cảm giác hụt hẫng dấy lên trong lòng.Tầm năm phút sau chương điện thoại của tôi đồ.Nhìn vào màn hình là dãy gọi tới.Không hiểu tại sao tôi lại cảm thấy rất vui trong lòng nhanh chóng ấn máy nghe.Alo.Anh đây.Tôi biết mà.Em gọi anh có chuyện gì thế.À thì.Cái nồi.Tự nhiên tôi lại rối lên nói không đầu không đuôi gì.Làm anh phải hỏi lại thôi.Cái nôi làm sao.Tôi.Tôi không biết lắp vào anh có thể đến lắp giúp tôi được không.Được chứ anh đến ngay cho anh mười phút.Tôi tắt điện thoại ôm ngực thờ phù.Từ bao giờ nói chuyện với anh lại cảm thấy hồi hộp đến như vậy.Cảm giác em hẹn như lúc mới yêu.Suy nghĩ gì đó tôi nhanh chóng đi vào bếp.Nấu một ít món mà anh thích.Cũng đã lâu lắm rồi.Anh chưa được ăn đồ tôi nấu.Thế dũng mặt cười hớn hở.Có lẽ ngày hôm nay đối với anh là một ngày quá tuyệt vời.Quên luôn cả đối tác đang ngồi chờ trong kia cứ thế mà chạy ra ngoài.Rồi phóng thằng xe đến nhà củ chi.Trên đường thấy vĩnh ghé vào một shop hoa và chọn một bó hoa đẹp nhất.Nụ cười luôn nở trên môi.Nghe tiếng chuông cầu.Biết là anh đã tới.Tôi chỉnh sửa lại đầu tóc nhìn vào trong gương.Tôi thêm một ít son để nhìn tổng thể thấy mọi thứ đã ổn.Tôi mới đi xuống dưới nhà.Anh đến rồi à.Định nghĩa bó hoa được dấu của đằng sau lên trước mặt tôi.Tặng em nè.Tuổi teen.Mặt cứ cuối nằm xuống.Những đầu ngón tay cứ bỏ vào tà váy.Tự nhiên.Anh lại tặng hoa.Nếu em thích.Ngày nào anh cũng tặng.Ai mà thèm chứ.Tôi quay người đi vào trong nhà và mềm cởi truồng tiền.Không nghe tiếng bước chân của anh đi theo tôi mới quay lại.Thì thấy anh đang đứng sướng sở ngoài cầu.Nay.Anh không định vào à.Ừ có chứ anh vào anh ấy.Vừa vào nhà thấy dễ ngửi thấy mùi thức ăn.Không cần nhìn cũng biết là món gì.Đã lâu lắm rồi.Anh ta chưa được ăn lại.Nhìn quanh phòng.Không thấy anh đâu.Lại nghỉ mới quay đầu đi giờ lại không thấy đâu nữa.Hay là đã về rồi.Nghe tiếng sột soạt trong bếp tường là mèo.Tôi mới nhanh trần thị vào thì thấy anh đang đứng đó.Ăn một cách ngon lành.Truyền miệng còn dính tèm lem.Ôm miệng cười.Khùng phát ra thành tiếng.Anh đói bụng rồi à.Lâu rồi anh chưa được ăn món này.Lên nhìn thèm quá.Có lần mẹ nấu.Những mùi vị không giống thế này anh không ăn được.Nghe anh nói mà thấy thương.Bây giờ nhìn anh tươi hơn lúc trước rất nhiều.Nhưng vẫn còn gầy lắm.Thế ở nhà không ai nấu cho anh ăn à.Giống như ma đói.Anh ăn nốt thì miếng sườn sau đó mới gật gật đầu.Thật mà.Có ai nấu cho ăn đâu.Thôi.Mày biết tao đi.Mẹ đấy còn gì.Không hợp khẩu vị anh không ăn được.Em cũng biết mà.Thế thì anh phải lo kiếm một em về mà nấu cho ăn chứ.Cần gì phải kiếm.Anh có em rồi mà.Đúng không vợ.Anh hôn chụp vào một bên má của tôi.Tôi phù mặt sau đó nha nhỏ anh bận thế dầu mỡ không à làm.Anh tắm cho em.Tôi lượm anh một cái cái tính cái nết của anh lại bắt đầu biến thái rồi đấy.Anh ra bàn ngồi đi em dọn cơm ra nhé.Yêu vợ nhất trên đời.Thôi đừng có hôn em nữa bẩn hết mặt rồi.Ăn uống xong xuôi chơi cũng đã tối nhìn lên đồng hồ đã hơn tám.Tôi mới lên tiếng hối thúc anh anh đi về sớm nhé.Trời tối rồi kìa thấy anh nằm trên ghế sofa nhắm mắt không trả lời lại.Tôi đi đến loài người đây.Anh có nghe em nói không.Thôi vợ ơi bụng anh khó chịu quá anh làm sao thế không biết nữa.Lúc nãy anh ăn nhiều nên không tiêu hóa được hay tối nay em cho anh ngủ lại đây nhé.Này anh lại giở trò có đúng không anh nói thật đấy anh khó chịu.Anh không lái xe được đâu anh có đau thật không thật.Rồi anh làm đi em bảo em lấy thuốc cho anh uống khi mà chị đi.Thế vĩnh mới lấy điện thoại ra gọi cho mẹ.Thế nào rồi con.Mẹ ơi mẹ.Chiêu này của mẹ lợi hại thật đấy.Tối nay con được ở lại với vợ con rồi.Đấy mẹ nói còn gì nó dễ mềm lòng lắm cơ hội đến rồi đấy còn chuyện.Chỉ phụ thuộc vào con bản lĩnh của con nữa nghe chưa dạ dạ vâng còn biết rồi.Còn cúp máy đây chị nó ra rồi.Tại một phòng trọ chật chội tiếng tên gì được phát ra một cách miễn cưỡng từ miệng của.Tâm mặc kệ cho lão già đang thỏa mãn trên cơ thể cô ta nắm chặt bếp ga giường mắt nhìn chân.Lên trần nhà mà không có một tí cảm xúc chồng ánh mắt đó chỉ còn lại hai chữ hận thù.Kết thúc của vui lão già nếu vài tờ tiền năm trăm.không vào mặt của minh tâm.Cô ta ngồi xuống nhặt lấy những tờ tiền nhục nhã đó.Tại sao lại có chừng này.Thế mày còn muốn bao nhiêu.Chơi mày chán hơn cả con gián.Mày nằm yên như một cái xác chết.Lần sau ấy à.Mày thấy mặt của ông.Thì mày đẻ ra.Mất hết cả hứng.Bàn tay của minh tâm vào nát những tờ tiền.Không một giọt nước mắt.Không ngờ có ngày cô ta phải làm cái nghề như nước này.Mặc kiếm sống qua ngày siết chặt lòng bàn tay ánh mắt của cô trợn lên.Như một con quỷ giữa quý vị và các bạn thân mến tâm an.Mới gửi tới cho tất cả quý vị phần sáu của bộ truyện này và cảm ơn tất cả quý vị rất nhiều cảm ơn tác giả vân thì.Cùng đồng hành với tâm an trong buổi trưa ngày hôm nay trên kênh đọc truyện bụi phố.Chúng ta sẽ cùng nhau lắng nghe những tình tiết tiếp theo của câu chuyện này và cũng là tập cuối cũng như là ngoại truyện.Xác định tâm an gửi tới cho quý vị vào khung giờ phát sóng giờ này ngày mai trên kênh bụi phố xin mời quý vị chúng ta cũng trôi theo dõi.Còn bây giờ thì cho phép tầm hàng gì để chào tạm biệt tất cả quý vị chúc quý vị có một ngày làm việc thật nhiều niềm vui và hạnh phúc. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com