Truyện Thực Tế Cuộc Chiên Hôn Nhân Phần 2 Chạy Trốn Mc Tâm An đọc Rất Hay

truyện thực tế cuộc chiên hôn nhân phần 2 chạy trốn mc tâm an đọc rất hay

Xin kính chào quý vị và các bạn rất vui được gặp lại quý vị và các bạn trường chuyên mục đọc truyện cuộc tình bụi phố.Gọi điện cho tên của ngày hôm nay rất vui được đồng hành cùng với tất cả quý vị cùng với tác giả diễm my qua bộ truyền.Chiến hôn nhân.Tao bị thả thính giả thân mến ngày hôm nay chúng ta sẽ đến với phần hai của bộ truyện này sau khi kết thúc phần một thì chúng ta đã thấy đủ.Cuộc sống của hào cuộc sống hôn nhân của cô ấy đang có quá nhiều bế tắc và cô ấy bị áp bức bóc lột.Bởi vì chính trị chồng và bố chồng của mình mày thấy cuộc sống này còn có một bà mẹ chồng thật.Nhiều niềm vui và hạnh phúc đã mang đến cho cô ấy có một niềm tin của cuộc hôn nhân này và liệu rằng cô ấy sẽ về.Cuộc hôn nhân này như thế nào quý vị hãy cùng với tâm an chúng ta cùng đón xem phần hai ngày hôm nay nhé cũng như thường lệ cuối.Bấm like bấm theo dõi và chia sẻ kênh bụi phố để ủng hộ cho tâm an cũng được ban biên tập của đình tùng.Có ngay bây giờ không để quý vị đợi lâu hơn nữa xin mời quý vị cùng đến với phần hai của cuộc chiến hôn nhân qua phần diễn.Của tập hai.Trên xe tôi không thể nào.Trước mắt được mười hai tiếng lại gọi hỏi thăm tình hình nhưng câu trả lời vẫn chỉ có thế.Tôi bây giờ nhắm mắt cầu nguyện ba với anh hai linh thiêng mà phù hộ.Cho chúc hình bình yên vô sự cầu cho con bé trẻ nhất thời đi lạc ở đâu đó.Chồng nhóm suốt ruột cuối cùng cũng đến tôi bắt một chiếc xe ôm chạy.Nhà tôi ở trong một làng nhỏ đường về chỉ có một đoạn thôi ngựa còn lại là đất đá.Nắng thì không sao nhưng nếu là mùa mưa chỉ có nước quốc bộ vòng vòng.Bạn thì bỗng dưng xe chết máy đề mãi cũng không chạy được nữa tôi thì gấp gáp nên trả tiền cho.Xe ôm rồi đi bộ về nhà luôn trời cũng vào chiều nhưng nắng còn khá tắt.The men theo đường làng đi tịch nhanh đi về nhà mình.Nhưng còn hơn năm cây số nữa.Tôi sợ về tối mắt.Nên tôi nhìn xem có ai để quá xanh hay không.Đi được vài trăm mét.Tôi nghe có tiếng động cơ đang chạy lên.Liền đứng lại dang tay ra vậy.Anh gì ơi.Cho tôi đi nhờ với được không ạ.Con xe dừng lại.Đó là một chiếc mô tô thể thao .Thoạt nhìn cũng biết là một chiếc xe đắt giá.Người ngồi trên xe dáng dấp cao ráo.Mặc quần jean.Áo phông và thoát ra bên ngoài rất ngầu.Còn gương mặt thì bị mũ bảo hiểm che lấp.Nên tôi không nhìn rõ.Anh.Ai cho tôi đi nhờ một đoạn thôi à.Người trên xe cấp cứu.Tại sao tôi phải cho cô đi nhờ.Tôi tôi có việc gấp lắm.Nhưng xe ôm bị hư giữa đường.Nên tôi đi bộ nãy giờ.Anh.Anh từ ngoài đi vào cũng thấy bác xe ôm.Chạy một chiếc xe màu đỏ đang đứng sửa đúng không ạ.Tôi đi xe của bác đấy.Tôi tha thiết như thế nhưng anh ta nhàn nhạt nhìn tôi.Nhìn sang cái vali đồ.Nhìn ngón danh kiểu gì tôi cũng không hiểu.Anh anh nhìn gì vậy ạ.Cô lên xe đi.Đường đá rất khó chạy lại thêm chiếc xe gì mà khó ngồi.Nên tôi không quen một chút nào.Người cứ cựa quậy sang một bên.Lãnh sao một bên.Bỗng anh ta thắng xe cái két.Tôi biết người đập đồ và người an toàn một cái khá đau.Ảnh tổng quát.Nay .Cô không ngồi yên được à.Cường độ như thế làm sao mà tôi chạy xe độ.Hay là có muốn xuống xe.Ấy không phải.Tôi trước giờ.Tôi chưa đi xe này lần nào nên.Lắm chuyện.Cô ngồi yên cho tôi.Ngồi xa một chút.He đưa cả hai quả bưởi vào lưng của tôi như thế.Nay.Tôi thích cô luôn đấy.Đôi mắt tròn mắt dẹt nhìn anh ta mà không nói nên lời.Chỉ biết.Ý nhất là tàu một chút không nghĩ là một người đàn ông có dáng phải đạo nào đi xe đắt tiền.Mà lại ăn nói thô lỗ như thế.Nhưng mọi người biết.Chiếc ô tô đó nó cứ chửi người về phía trước.Đường đi đất đá khô cằn.Nền chúc chúc lại va chạm vào nhau.Tôi cố tình chống tay của lương anh ca để hạn chế động chạm có thể.Qua những đoạn đường ngoằn nghèo.Cuối cùng cũng đến nhà tôi.Tôi đập vai anh ta nói.Đến rồi.Nhạc.Anh dừng lại đi.Anh ta thắng xe lại nghiêng sang một bên để tôi xuống.Đặt vali xuống đất tôi liền cảm ơn.Tôi cảm ơn anh nhiều nhé.Anh chào đáp bằng những điều không thể nhạt hơn.Ừ.Tôi khẽ gật đầu.Bình thường người ta khách sáo sẽ đáp lại không có gì.Hoặc là không cần khách sáo.Còn anh ta thì.Tôi đi vào nhà tìm mẹ.Bà đang ngồi khóc tu tu ở cửa.Mấy người hàng xóm cũ sang hỏi thăm.Thấy con hào nó về kìa.Đối tượng very rồi chạy về phía bà.Mẹ tôi nước mắt ngắn dàn dùm.Khuôn mặt khắc khổ người gầy ốm mắt trũng sâu.Tôi thấy mà không kìm được nước mắt.Ôm mẹ khóc nức nở.Mẹ.Mẹ ơi.Con về rồi này.Mày đi tìm con hân nó bị người ta bắt cóc rồi con ạ.Đã bị người ta lừa rồi con ơi.Mẹ khóc.Những tiếng khóc xé lòng.Mẹ.Mẹ đừng khóc nữa.Con rể.Có dễ tìm em về cho mẹ mẹ đừng khóc nữa.Còn lại những sợi tóc đã chuyển sang màu trắng của mẹ.Chạm vào những nếp nhăn trên gương mặt thiếu vắng nụ cười.Mẹ tôi nửa đời cực khổ vì bà nội tôi khó tính.Nửa đời còn lại sống trong những ký ức đầu thường.Câu hỏi trong một ngày.Mà mất cả chồng lẫn con trai.Ai mà không gục ngã cơ chứ.Tôi ở mẹ một lúc nữa thì trúc mai về đến.Tôi sốt sắng.Thế nào rồi.Có tin tức gì không em.Con bé bút cái nón bảo hiểm xuống thở dài.Không chị ạ.Em đi lên các xã lân cận người ta cũng không thấy nó mà bên công an người ta bảo.Nếu mà báo mất tích.hai mươi bốnh họ mỹ nhân.Tất cả ngồi đầy lo lắng.Nhưng ngồi đây mãi cũng không có cách nào.Tôi đến nghĩ đến việc đăng ảnh con bé lên mạng nhờ cộng đồng mạng giúp đỡ.Trước tôi có đọc một bài báo cũng nhờ mọi người chia sẻ.Mà họ gặp được đứa con bị bọn buôn người bắt cóc.Mai.Em đăng hình hơn lên facebook đi kêu gọi người ta chia sẻ giúp cho.Chị cũng đang lên các hội nhóm lớn luôn.Nhi vậy mà em không nghĩ ra.Làm liền đi chị.Sức mạnh của cộng đồng mạng lớn lắm.Tôi hỏi đăng lên trang cá nhân.Đảng của các hội nhóm ở mình tham gia và nhờ họ chia sẻ chứ.Mới trường mười phút mà lời chia sẻ rất nhiều.Tôi mới hỏi mai.Em nói có người thấy hình.Đi theo người lạ.Nhưng mà đi theo hướng nào.Đi về hướng quốc lộ chị.Em cũng hỏi mọi người rồi nhưng mà họ chỉ nói loáng thoáng giống chút hơn.Chứ không có gì.Em về đội thiếu công an.Cho em với mọi người đi tìm hết cả cái làng này rồi.Theo tôi suy đoán thì trúc hân.Nó không thể bỏ nhà đi được.Cơ bản nó không nhanh nhện không có bạn bè.Trường hợp duy nhất là bị người ta lợi dụng.Rồi bắt đi thôi.Nhưng mà nó bắt đi đâu.Để làm gì.Khi mà nó đâu có được bình thường.Mà bắt nó bằng cách nào.Bao nhiêu câu hỏi cứ hiện lên.Bản thân tôi và trúc mai vẫn chưa được giải đáp.Tôi đề nghị.Bây giờ chị đi in hình của con bé.Sau đó giờ hướng quốc lộ phát cho mọi người.Nhiều họ check camera xem như thế nào.Ôi giời ơi chứ ở nhà như thế này.Chữa sốt ruột quá.Em đi với chị.Cho mẹ đi với.Tôi lắc đầu.Mẹ không được đâu.Ngoài đấy xe cộ nhiều lắm mẹ cứ ở nhà đi.Còn với mày đi một chút rồi về.Trúc mai vào lấy thuốc cho mẹ uống rồi hai chị em phi xe ra tiệm pin.Mấy trăm tấm ảnh của chụp hình.Tàu đỏ chiều dài thì phát cho mọi người.Đi đến đâu tôi đều nhờ họ check camera.Những bóng em tôi vẫn biệt tăm biệt tích.Ngoài đường đã đăng lên khắp phố.Những ánh đèn đủ màu sắc của các bảng hiệu lấp lánh.Nhưng tim tôi lại thắt chặt.Em tôi.Bây giờ đang ở nơi đâu.Có được ăn uống đàng hoàng hay không có bị ai hiếp đáp hay không.Chắc nó đang sờ khóc nhiều lắm.Mẫu cơn mưa từ đâu chốt xuống không báo trước hát mưa lạnh lẽo tát vào mặt.Mưa dẫu có lớn.Nhưng không lạnh bằng lòng tôi lúc này.Chụp hình em đang ở đâu.Điện thoại tôi reo lên tôi vội vàng cầm lên.Là của mạng.Chiều giờ tôi quen bé quá.Nên tôi không gọi cho anh.Tôi hỏi anh đã đón tiếp chưa.Em đi à.Sao rồi.Tôi thở dài trong điện thoại.Vẫn chưa có tin tức gì anh ạ.Con đâu rồi anh.Nó có đòi em không.Vừa mới ngủ.Có nhắc em mà anh bảo em đi công việc.Sắp về.Cây lọc không đòi nữa.Kiểu này hai bố con ăn gì.Atm.Vất vả cho anh quá xong việc ở đây lại em vào với hai bố con ngay.Ừ thế nhé.Tắt máy.Tôi đứng nhìn những dòng xe cộ qua lại mà thấy bản thân mình vô dụng quá.Mưa vẫn chưa dứt thật.Có phải trời cao cũng khóc thương cho những bất hạnh của chị em tôi.Khi hai chị em tôi phát hết ảnh thì cũng hơn hai mươi hai đêm mà chưa có thông tin gì mới.Hỏi rất nhiều người.Chắc rất nhiều camera.Nhưng tất cả.Vẫn là con số không tròn trĩnh.Chúng tôi đành quay xe về nhà.Trên đường cả hai đều im lặng.Cây im lặng muốn nhà thờ.Bao nỗi sợ hãi quay kín lấy chị em thôi.Một người bình thường mất tích còn sợ.Đằng này lại là một đứa khổ khờ như trúc hình.Chúng tôi về nhà mẹ đang đứng trước cửa.Thấy chúng tôi bà vội vàng heo ra hỏi.Sao rồi các con.Sao rồi.Mẹ.Mẹ đừng lo.Chúng con sẽ nhanh tìm em về thôi ạ.Mẹ bảo ngủ đi.Đã khuya rồi đấy.Mẹ tôi khóc.Cách làm sao mà ngủ được hả con rồi này có biết con nhỏ ăn ngủ ra sao.Đang ở đâu.Trời ơi là trời.Bà mẹ con ôm nhau mà khóc.Trời vẫn rất thích những hạt mưa nặng trĩu.Nặng như tâm trạng của chúng tôi lúc này.Cả đêm ấy tôi nằm thao thức trằn trọc mãi.Cuối cùng không ngủ được.Biển ven mùng đi ra ngoài đốt nhang cho ba và anh hai.Bà.Anh hay.Chụp hình nó mất tích cả ngày hôm nay rồi.Bọn con đã đi tìm khắp nơi.Nhưng vẫn chưa thấy em.Còn lâu lắm.Bà với anh hai trên trời phù hộ cho bọn con tìm được em nhé.Em mà có chuyện gì.Chắc mẹ không sống nổi đâu bà.Chị.Tuổi quay lại.Chúc mày nó đứng đó từ lúc nào tôi lau nước mắt.Cẩm nang.Rồi hai chị em ra trước nhà nói chuyện.Mẹ ngủ chưa.Lúc nãy mẹ đau đầu.Em cho thuốc uống rồi.Thì mới ngủ được.Chị ơi.Chị gầy thế.Cuộc sống vất vả lắm à.Tuổi cố lại một nụ cười.Không tại chị ăn kiêng.Mập xấu lắm.Cuộc sống vẫn bình thường.Chị đừng có dấu em.Conan bảo hôm bữa.Cô đi khám bệnh ở hà nội.Định ghé vào thăm chị.Thì thấy chị bị chồng mắng xối xả còn gì.Chị ạ.Nếu mà chị mệt quá.Thì buông đi chị.Chị về đây chị em mình rau cháo nuôi nhau.Tôi không muốn nó lo lắng.Nên đập vào tay nó.Ôi giời.Ai mà không tránh khỏi xích mích hả em.Quan trọng lãng mạng.Anh biết rồi anh biết thương chị.Bọn chị cũng vừa mới ra ở riêng rồi.Em đừng có lo như thế nhé.Chúc mày nhìn lại nhìn tôi.Có thật không ạ.Thật.Chị gặp em làm cái gì.Ảnh mạng bây giờ ảnh tốt.Anh ấy còn gửi tiền.Điều đoạn gửi cho mẹ mà.Đúng không.Vâng ạ.Thôi bây giờ tao ngủ nhá.Mai mình đi tìm em sẽ sao.Thể tích cực lên em ạ.Không thì ngồi ở nhà mà đợi được.Dù một cơ hội cũng phải cố gắng.Chúc mày gật đầu hai chị em chờ vào nhà.Đồng hồ cũng gần hai sáng.Sáng hôm sau mẹ tôi dậy sớm để nấu cơm canh sẵn.Ở quê tôi đa phần đều ăn cơm chứ không ăn sáng thì thành thị.Lâu rồi tôi mới được ăn cơm mẹ nấu.Ăn nhiều món ăn của quê hương.Cảm giác lâng lâng rất xúc động.Mẹ cấp cho tôi một miếng cá.Cá ngon vì là do mẹ nấu.Thịt rất ngọt mang hương vị gia đình.Ăn xong rồi chúng tôi chia nhau đi tìm.Tôi chạy xe của trúc mai.Còn vai nó chạy xe của bạn.Hai chị em mỗi người một hướng đi đến đâu tôi hỏi hàn đến đó.Nơi nào có thể đi được tôi đều đi.Gặp ai.Tả dáng dấp của trục hân để hỏi họ nhưng chỉ nhận được cái lắc đầu.Chiều ngồi bên vệ đường từ bật khóc mọi hi vọng càng lúc càng mờ nhạt em tôi.Rốt cuộc nó đang ở đâu tôi không nhớ mình đã ngồi đó đến bao lâu chỉ khi có cô bán.Dòng hỏi tôi mới biết bóng tôi đã kéo đến đã sắp hết một ngày nữa rồi.Cháu không sao đâu mà cảm ơn cô ở cô đi qua thấy cháu.Ngồi thẫn thờ ở đây nên mới hỏi hai vợ chồng cãi nhau à hay như thế nào dạo.Của em gái cháu lên mất tích cô cô có thấy có con bé nào.Hết rưỡi người hơi béo mặt tròn coi đây này hình đó đây này.Cô xem giúp cháu với ạ tôi mở hình hân lên cho cô bán hàng xem.Nhìn rồi cha mày nói.Chào của thấy quen quen thế nhỉ.Hình như là thấy ở đâu rồi.Tôi như kẻ chết đuối vớ được cọc.Liền nắm lấy tay cô ấy mà lại mày.Có thấy ở đâu à ở đâu hả cô.Để có nhớ xem.Ở đâu ta.Cô.Cô nhớ lại giúp cháu với ạ.Cháu mang ơn cô suốt đời này.Cứ từ từ để có nhớ.Cháu để cô từ từ.Nhớ lại.Cuộc dài trán suy nghĩ.Thật sự mỗi giày chuột quà cũng làm cho tôi hồi hộp đến nghẹt thở.Của nhớ rồi.Cô ấy con bé ở bãi rất hoàng sầu xí nghiệp cũ.Nó đi với hài người nữa.Cô vừa mới gặp hôm qua xong.Cô.Cụ thể em cháu vẫn khỏe mạnh đúng không ạ.Đi đứng bình thường chưa.Ừ thì vẫn bình thường.Nó còn cười toe toét nữa cơ.Cháu đi xuống dưới lấy tìm xem.Dạ vâng.Cháu cảm ơn cô.Cháu cảm ơn cô.Tôi lấy chồng tuổi gì là một từ năm trăm.không.Cô.Cháu gửi cô tiên.Xem như có uống chút nước à.Quy chế của công nhận đâu.Ai làm thế.Giúp được cháu là có vui rồi.Nhanh nhanh cái chân gì mà tìm em.Ở đây hầu như không có người đâu.Để đi một mình nguy hiểm lắm đấy.Tôi gật đầu liên hồi.Dạ.Cháu cảm ơn cô cháu đi ngay đi ạ.Tôi lên xe phóng đi theo hướng cổ nói không quên gọi cho trúc mai báo tin.Từ đây xuống đấy chỉ mất ba mươi km.Nhưng đó là khu đất cũ của xí nghiệp may người ta bỏ thế lâu lắm rồi.Và đúng như cô bán hàng nói bình thường không ai đến đó làm gì nên xung quanh cỏ dại mọc.Ánh sáng duy nhất là ánh đèn xe thoát ra để lần vào lối đi nhỏ.Có tiếng côn trùng kêu.Làm sống lưng tôi bỗng bị lạnh toát.Càng vào sâu bóng tối càng bao phủ nơi hoàng thắng này.Cách vẽ một góc.Tôi mở đèn pin điện thoại lên sẽ gọi.Chúc anh ơi.Trúc hân.Em có ở đấy không.Hân ơi.Tiếng ếch nhái kêu dùm dùm.Tiếng muỗi vo ve làng vàng bên tai.Lúc nhỏ tôi đã từng nghe nói tiếng nhật này có ma.Nên làm ăn càng đi xuống.Sau đó thì đóng cửa hàng.Nghe đâu cũng có vài ba người muốn mua lại mảnh đất này nhưng chẳng hiểu sao.Đến khi họ xem mảnh đất đều từ chối.Dù khá rẻ.Và từ đây mảnh đất này bị bỏ hoàng đến nay.Bỗng từ ngày có tiếng thút thít.Chính xác là tiếng khóc của một người phụ nữ.Tôi lắc đầu thật mạnh.Làm gì có ai ở đây mà khóc.Nhưng không.Tiếng khóc ấy càng lúc càng lớn.Đá gà tuổi nổi lên từng mảng.Lồng tai dựng đứng thẳng lên.hai trần phú lạc.Đi muốn không nổi.Đưa tay ủng tìm một tờ giấy.Càng lúc tiếng khóc càng lớn hơn.Vậy thế lương hơn.Lịch sử.Thật sự tôi rất sợ.Mồ hôi ướt cả trắng.Từ đắk lắk.Tôi đến tìm em gái.Không có ý gì hết.Xin đừng có hù dọa tôi.Tiếng cười tiếng khóc.Tải tiếng trẻ con vang lên cùng một.Cái khung hình dùng được.Chỉ biết lùi lại phía sau theo phản xạ.Cười phút giây gọi điện cho mai.Những tiếng tút tút ngân liên hồi.Nó mới bắt máy.Em đang đến.Gần tới rồi chị.Em nhanh lên.Vâng em biết rồi ạ.Mày tắt máy.Tôi thu mình nhìn giấu xác khắp nơi.Lại một tiếng thút thít nữa cất lên.Tiếng khóc đỏ làm tôi không đủ can đảm.Tiểu lại một giây phút nào.Tôi vội vã quay bước ra ngoài.Không sao đâu đừng sợ.Tiếng nói đó kết lên tôi mới thử lại.Hình như tôi đã nghe tiếng nói đó ở đâu rồi.Những tiếng khóc mỗi lúc một gần tôi hơn.Tìm từ tập một.Tuyết một hơi thật dài rồi xoay người lại.Cầm điện thoại cao lên.Gọi thẳng vào trong.Và tiếng khóc ấy càng lúc càng rõ vành vạch.Tiếng khóc đó.Đặt một chút hơn.Gọi lớn.Thân.Có phải hơn không.Coi nuôi chị thảo đây.Con ơi.Có tiếng chạy đến và tiếng người gọi theo.Không được chạy té đấy.Đến lúc này tôi khẳng định là con bé rồi.Nền lao thẳng vào trong.Nơi mà có tiếng khóc.Không chút sợ hãi.Trong màn đêm tối tăm này.Nơi mà đèn pin điện thoại chỉ đủ soi sáng một chỗ.Tôi thấy em tôi đang nằm khóc.Kể tên là một người đàn ông cao ráo.Tuổi hét lên.Thân thân.Chị đến rồi đây.Tôi đẩy tiền đó ra.Ôm chầm lấy con bé.Thấy tôi nó bấu chặt vào miệng như à.Khóc nước nhỏ.Tuổi bổ đừng dỗ dành.Không sao không sao đâu chị đến rồi đây này chị đến rồi.Chúc hàng ngoan đừng khóc.Nó gục vào ngực tôi nấc lên từng tiếng đến hơi thở còn vương vàng nỗi sợ hãi.Từ bao nhiêu đến ở lúc nãy.Anh ta vẫn đứng ở đây từ nãy đến giờ.Này anh kia.Anh là ai.Tại sao anh bắt em tôi tới đây.Anh đã làm gì con bé nào.Cô nghĩ xem.Lúc này tôi mới cầm đèn pin rọi khắp người chúc hơn.Con bé cả người đều có vết cào cấu.Áo quần cũng không lạnh.Tôi mơ hồ hiểu ngay.Đảng ta đã làm nhục chút thôi.Tôi đẩy trúc hàng giả.Xông vào đấm bốc vào người anh ta.Tôi vừa đấm vừa chửi.Mẹ kiếp cái thằng chó này thằng mất dạy.Thằng bệnh hoạn.Để tao mày làm thế với con bé.Để tao mày có thể ác như thế hả thằng chó.Chồng lúc tuổi hàng xài chửi.Chị liên tục một lực đẩy mạnh giáo tôi té xuống đất.Điên à.Cái đồ tâm thần này.Dưới ánh sáng của điện thoại hát lên.Anh cần nhạc của quần áo.I have to you.Mẹ thằng chó.Mày là súc vật.Mày là cái thứ xấu xa nhất trên đời này.Tao tao sẽ báo công an.Anh ta ngồi xuống đối diện với tôi.Rồi dùng một bàn tay mà nước cẩm tú lên.Này báo đi.Cái tội sỉ nhục người khác.Cũng đủ cho cô ở trong đấy đến tết đấy.Vừa lúc này trúc mai chạy vào.Có cả bạn của nó nữa.Anh ta mới bỏ tay ra khỏi cảm của tôi.Chị vào.Thân.Bài chạy đến chỗ chụp hình.Tôi cũng lồm cồm ngồi dậy.Anh ta toàn đi.Thì tôi liền giữ tay anh ta lại.Bốn chỗ nào.Mai.Hắn ta là người bắt cóc honda.Mậu tuất lại phụ chị.Gọi công an đến phố cổ hắn lại.Cô bị điên à bỏ túi rác.Bò để mày trốn à.Hạnh hát tay tôi ra.Tôi càng giữ chặt hắn hơn.Đã bảo là bỏ ra cơ mà.Đừng có mơ.Tôi biết giúp tôi không làm lại hắn mở đầu toàn là con gái.Cả ba đứa chưa chắc gì đã đánh thức ăn.Nên tôi liều mạng ôm hắn từ phía sau.Mai.Gọi công an nhanh cho em.Em gọi rồi chị.Bỏ ra ngay.Tôi không làm gì em của cô ấy.Khỏi phải nói nhiều.Đợi trả lời với công an.Đồ biến thái.Nhanh lắm tầm hơn hai mươi phút sau công an đã đến chi tiến còi hú vang lên tôi mới dám thở mạnh.Tay vẫn ôm chặt lấy tên thơm tho kia.Những ánh đèn pha chói cả vào mắt.Tôi hát lên.Chúng tôi ở đây.Công an đến tuổi nói tiếp.Các anh cảnh mà bắt tên này lại.Thằng bắt cóc em tôi.Một đồng chí công an hình như là chỉ huy nhẹ rộng.Anh.Anh viễn.Lúc bảy tên biến thái mới mười một.Mà hết cả người tôi ra.Làm cái quái gì mà bây giờ mới đến.Lại là sao.Sau các người.Không biết hắn ta lại.Sao mấy anh không cầm tay hắn lại.Chi nhánh là người bắt em tôi hai ngày hôm nay.Về rồi đi rồi tính vâng anh tiền chỉ huy cúi đầu với hắn.Tại trụ sở công an tất cả chúng tôi đều được lấy lời trai lúc bây giờ trúc hân đã thôi sợ.Đã ngồi chịu yên một chỗ để chúng tôi nói chuyện có một điều khó khăn là nó không.Nói đó chỉ có thể nghe cũng có thể hiểu những điều cơ bản nhưng nói thì không.Tôi thương em tôi sinh ra đã kịp thời nên so với trúc mai tôi thương nó nhiều hơn một chút.Thân có phải cái tên này ra mắt em không.Tôi chỉ tay về hướng tên biến thái đang ngồi nhàn nhã như thế là hết hạn xếp vậy gương mặt kia không một chút.Cái mặt cưng cưng láo xược như thế đây là nhà của hắn thần nó lắc đầu tay.Hồ hoa phủ nhật em đừng có sợ có chị ở đây hắn tao không dám bắt nạt em.Giờ chị hỏi lại nhé.Có phải hắn là bắt cóc em.Cứ nói đi.Các chú công an ở đây.Cách lấy lại công bằng cho em.Tôi trần làm chụp hình như thế nhưng con bé càng cố lắc lư cái đầu miệng như a phủ.Cái bực quá buồn quá hàng.Nay.Để làm gì con bé.Anh có biết nó không được như người khác không.Nhìn mặt mày cũng sáng sủa.Tại sao đầu óc lại bệnh hoạn như thế cơ chứ.Sổ lưu manh giả danh trí thức.Nay.Cô chửi ngủ chưa.Lắm mồm thật đấy.Tôi cứ chửi đấy.Tôi sẽ đưa em tôi đi xét nghiệm.Xem có tinh dịch của anh không.Thật đấy tôi sẽ khởi kiện.Chuẩn bị hầu tòa đi.Đồng chí công an lên tiếng.Đề nghị trị trật tự.Để chúng tôi làm việc.Anh viễn mời anh nói rõ đầu đuôi sự việc.Trời ơi nhìn cái gương mặt nhọn mạnh của hắn và tôi muốn lao vào đấm cho vỡ mồm.Hai chân bắt chéo quần áo bánh bao lắm mà nhìn cách rẻ mặt đúng là càng nhìn.Ăn ổi.Hắn không vội mà từ từ đáp lại tôi thấy còn bé khóc một mình nên.Đưa ra ngoài.Này anh kia.Anh nói vậy là sao.Ý anh nói tôi là chó.Là cô tự nói.Nhưng xem ra.Cô bắt đầu thông minh lên rồi đấy.Tôi tức đến nói chẳng thành lời.Anh anh này.Chị kia.Chị giữ trật tự.Để anh vẫn nói.Nãy có anh.Anh có đánh mắng tôi đi canh không nghe.Thì là chị trên và lời của anh diễn thôi.Chị ngồi yên đấy để chúng tôi làm việc.Tôi rõ ràng nhận thấy sự thiên vị dành cho hắn.Chả biết hắn ta là ai.Từ trên trời rơi xuống đây.Điều rbhai.Một câu anh viễn hai câu anh diễn.Cùng kính kể lắm.Anh có thể nói rõ hơn vì sao anh lại đến đó được không ạ.Hắn trả lời.Tôi thích đến thì đến chả có nguyên nhân.Nói như thế mà cũng được.Cái đêm hôm đó làm gì ngoài việc bắt cóc em tôi có người thấy nên tôi mới đến.Anh đừng có chối ảnh màu khai tên đồng bọn của anh ra đi.Hạng nhất bôi lên bờ môi mỏng hồng kông nơi khóe nhà đúng từ.Điên chúc mai kéo quỷ tay của tôi chỉ chứ đừng nói nữa.Công an họ làm việc trước đã rồi liếc mắt một cái mới im lặng cho công an hỏi tiếp.Vậy là anh đến đó một mình vậy lúc anh gặp nạn nhân.Thì nạn nhân đang trong tình trạng như thế nào lúc này hắn mới sẽ nhìn chút hơn một cái rồi đáp.Tôi thấy con bé nằm co ro dưới lên trên người không có gì tôi đang điều ra.Thì cô ta đến sau đó thì về đây đồng chí công an gật đầu rồi nói.Theo người nhà nạn nhân cung cấp cứu nạn nhân có bệnh kém phát triển từ nhỏ không biết nói.Nhưng mà nhận thức được một vài việc cơ bản chúng tôi sẽ thấy đây là một vụ án rất nghiêm trọng.Nên bất cứ lúc nào chúng tôi cần thì tôi mà không anh chị phối hợp với chúng tôi ngày mai chúng tôi sẽ cùng.Đưa nạn nhân vào bệnh viện thăm khám để lấy kết quả giờ thì anh chị ký tên vào đây vào.Tôi lên tiếng và nói không đồng ý.Sao anh không giữ hắn lại để điều tra thêm công an lại lên tiếng giải thích toán.Hiện tại chúng tôi chưa đủ cơ sở pháp lý để buộc tội anh viễn chị đưa nạn nhân về đi có bất cứ.Thông tin gì chúng tôi sẽ liên hệ chúng tôi đưa anh về nhé.Hắn đứng dậy hai tay bỏ vào túi quần hán cao người phải mất tám tay chân.Đối tượng mặt khách quan mà nói thì hắn khá đẹp trai hắn và đáp lại.Không cần anh về cẩn thận.Hạnh nhất của chúng tôi để lại một cái nhìn khinh khỉnh rồi rời khỏi trụ sở.Ấy không bao giờ nghĩ một người xa lạ cuộc gặp gỡ vô tình hôm ấy đều là an bài một số kiếp.Tôi với mai đưa anh về nhà ngay sau đó mẹ đang ngồi ở trước nhà thấy bọn tôi được phân về.Thì ở khóc con bé cũng khóc theo tôi dẫn em vào tắm rửa cho nó.Lâu rồi từ lúc tôi đi lấy chồng không còn cơ hội chăm sóc em như trước nữa bao lâu rồi.Tự tay tôi mới chạm vào đứa em bé bỏng dại khờ từng lúc từng vào nước sôi lên người em.Đến gần vùng kín nóng vội lấy tay che lại ép đầu mặt sợ đến xanh chàng.Giúp người sợ hãi.Nhìn đôi mắt kìa bất giác nước mắt rồi lại chảy ổn em thôi thật sự rất đáng thương.Ở tuổi của nó đánh ra nó có thể cắp sách đến trường nhưng những bạn đồng trang lứa.Nhưng không.Nó chỉ suốt ngày quanh quẩn ở nhà làm bạn với những món đồ chơi những con búp bê là bạn.Có lần nói nhìn mấy đứa cùng xóm đâu đùa thì chạy ra chơi cùng nó phấn khích.Tả con búp bê mà nó thích nhất để chơi cùng vậy mà bọn nhỏ đấy xua đuổi nó.Xây nhà dưới đất.Lấy đất lấy đá ném vào nó túi bụi chúng nó chê nó là đứa thiểu năng lại có con.Bị điên nên không ai muốn chơi với nó nó khóc nó chạy về nó lên.Nó bỏ cả cơm rồi tương lai con bé sẽ đi về đâu.Chị thảo chị thảo ơi tôi giật mình thoát khỏi dòng suy nghĩ.Gọi chị à chị làm cái gì mà thường người ta đấy xong chưa.Ăn cơm em hâm nóng lại rồi tôi với tay lấy chiếc khăn lau người cho hân trả lời với ma.Em ra trước đi chị mặc đồ cho hơn xong rồi chị gia hân.Chị không động vào chỗ đấy đâu để chị lo người cho em nhé bài nó khoảng tài.Vào cánh cửa em biết chị nghĩ gì nhưng cái số nó đã như vậy làm.Mở thay đổi được bù lại nó sẽ không bao giờ đau khổ không bao giờ lo lắng những cái thứ tầm thường.Nhật như cơm áo gạo tiền tuổi thở dài chỉ biết nói một từ.Tôi đưa tay lấy chiếc lược chải mái tóc đen huyền cho con bé cột cao lên.Gương mặt nó bầu bĩnh rất đáng yêu bữa cơm gia đình trôi qua trong không khí ấm áp đoàn.Món ăn dù đơn sơ cũng ấm lòng tôi đêm ấy bố mẹ con tôi.Cùng với nhau chỉ thấy đủ chuyện rồi ngủ quên lúc nào không biết.Sáng hôm sau tôi gọi cho mạnh viết đã tìm thấy hơn cho anh an tâm rồi bảo anh cho tôi gặp tít.Con bé trong bộ đồng phục hồi tôi khi nào về tôi cười trả lời con qua điện thoại mẹ sắp về rồi.Tiếp có nhớ mẹ không nhớ ạ nhớ cơm của mẹ bố làm chẳng ngon gì cả.Hôm qua bố còn về muộn con phải đợi rất lâu đấy ạ mạng đưa mặt vào giỏ.Hôm qua anh hộp đến đón con muộn thế khi nào em về.Tôi thật lòng nói lại với anh em định một hai hôm nữa về nhưng mẹ em muốn.Em ở lại qua giỗ ba em sợ một mình anh không xoay kịp.Lại mà chơi mấy khi có dịp về yên tâm anh chăm con được tết này chịu khó.Mạng cù lét con bé hai bố con cười tít mắt với quyết định này.Mạnh tôi cũng khá bất ngờ tôi nghĩ anh chị giúp tôi về để cơm nước nhà cửa.Tôi định hỏi lại anh.Có thật không đấy tất nhiên rồi em cứ ở đấy cho mẹ vui tí nữa anh bắn.Tài khoản gì mai hai mươi triệu mười triệu tiền tháng này với mười triệu tiền giỗ ba em nói.Mẹ thông cảm cho anh nhé anh không về được năm sau anh sẽ cố gắng sắp xếp đưa cả nhà về luôn.Tôi nhìn anh bằng ánh mắt biết ơn.Cảm ơn anh nhé vớ vẩn thế khách sáo lắm rồi đấy nhé thôi anh đưa con.Ngọc đây viết cho mẹ đi con tôi dặn dò con vài câu rồi tắt máy.Con bé đến trường vừa lúc bên công an gọi điện bảo đưa hơn vào bệnh viện tôi.Trúc mai trúc hình và hai đồng chí lên xe để đi em đi thăm khám mặc dù đã.Kết quả nhưng khi ba các bác sĩ kết luận được không khỏi sức rách màng trinh vùng kín.Tưởng mẹ đặc biệt là cho người con bé có hai dạng tinh dịch khác nhau muốn tinh trùng khỏe vào.Tinh trùng yếu chứng tỏ có hai người quan hệ với con bé dưới cằm thủ cái bọn ác đức.Tôi sẽ kiện bọn nó đến cùng tôi quay sang tôi nói với công an.Đây các anh cũng thấy rồi đấy em tôi nó mới mười hai tuổi và đã bị như vậy.Ám ảnh cả đời cay phải lấy lại công bằng cho em tôi tôi thấy tiền đó rõ ràng đánh nghi.Cách anh bắt rắn và điều tra đi đồng chí công an nhân dân.Thì chúng tôi đang điều tra nhất định sẽ tìm được bọn xấu còn anh viễn chúng tôi đã nói.Chưa đủ cơ sở để bắt anh ấy mà mà cô này tốt nhất không nên gọi tên.Từ và miệng mà ra đây chúng tôi có việc chúng tôi xin phép đi chứ.Tôi thật sự không biết anh viết đó là ai gốc khác như thế nào mà họ này sợ như vậy.Tao có lợi đi chăng nữa để làm hả em tôi như thế tôi nhất định không bỏ qua cho hắn.Được ở lại cả tuần nữa nên mấy mẹ con tôi dọn dẹp nhà cửa.Chuẩn bị lỗ ba người làm bánh đủ cả việc lâu rồi tôi mới được vui và thoải mái như vậy.Tất nhiên là không quên hôm nào cũng gọi để nắm tình hình của tít và máy anh bảo tôi cứ an tâm mà vui vẻ.Anh với còn rất ổn tôi hài lòng nhìn mạnh mạnh như thế này thật lòng tôi rất vui.Tôi không mong nhà cao cửa rộng không ăn ngon mặc đẹp chỉ cần vợ chồng hòa thuận.Con cái khỏe mạnh là tôi mãn nguyện lắm rồi nhưng mà có lẽ ước mơ của tôi.Quá xa tầm tay với ước mơ như mặt trăng đêm rằm tui thấy đó nhưng không bao giờ chạm tới.Thắt cái đã hết tuần tám của bà với anh hai cũng đã xong xuôi tôi định ngày mai về nên mua.Đưa cả nhà đi mua ít quần áo mới chúng tôi ghé vào một cửa hàng quần áo tôi trợ cho mẹ cho hân.Còn may nó lớn rồi nên nó tự mua xong xuôi mai nó nói nhỏ nhẹ làm.Mẹ thích ăn lẩu lắm thế là chúng tôi lại tấp vào một quán lẩu dê gần đó để ăn nhìn mẹ ăn.Làng tôi chặn mai thi thoảng đưa mẹ ra đây ăn mai nó còn cười.Vâng em biết rồi thế giờ tính tiền về nhé anh ơi tính tiền à.Nhân viên đem user của chị hết năm trăm hai mươi nghìn₫.Tôi lấy tiền đưa cho nhân viên hai tờ năm trăm.không đồng sau đó ngồi đợi để lấy tiền thừa nhưng thời gian.Mà không thấy nhân viên thôi lại nên tôi tiếp tục gọi.Em ơi.Nhân viên lúc nãy đi ra.Dạ vâng chị.Em cho xin tiền thừa để bọn chị còn về tiền gì ạ.Của chị hết năm trăm hai mươi nghìn₫ chị thanh toán đủ đâu có tiền thừa đâu chị.Trong này em em nhầm rồi yêu của chị là năm trăm hai mươi nghìn₫ chị đưa cho em.Tờ năm trăm.không là một triệu em vẫn chưa đưa lại cho chị bốn trăm tám mươi nghìn₫.Cả nhà chị ở đây có thể làm chứng.Chị.Chị nhớ nhầm rồi ạ.Đây tiền của chị đây.Em vẫn chưa đưa cho thu ngân.năm trăm hai mươi nghìn một tờ năm trăm và một tờ hai mươi.không đi ở chị nhìn đi ở.Bạn ấy để tiền lên bàn đúng là một từ năm trăm.không bằng một tờ hai mươi.không.Nhưng tôi dám chắc tôi không nhập.Tiền này là tiền của mạng nữa tôi lúc lên xe tôi đã sắp xếp các mệnh giá lại với nhau.Mấy hôm nay chi tiêu lặt vặt chỉ còn mấy tờ năm trăm.Tôi vẫn để ở chỗ cũ.Chị chắc là chị không nhầm.Em kiểm tra lại giùm chị.Mai nó nói vào.Đúng đấy.Lúc chị tôi tính tiền.Tôi thấy có hai tờ năm trăm.không mà.Bạn xem lại đi.Nhân viên lúc này tỏ vẻ khó chịu.Tiền thì em để rác.Các chị cũng thấy rồi đấy.Em có ăn gian của các chị đâu mà cứ chị lại nói như thế.Ấy.Chị không nói là em ăn gian nhưng đôi khi nhầm lẫn là chuyện không thể tránh khỏi.Hai em thích lại camera đi.Tôi nhẹ nhàng như thế.Mà bắt đầu bạn ấy lại gắn liền với tôi.Camera hư rồi.Tôi nhận đủ số tiền cần trả.Tiền mũ dành dành ở đây.Giờ tao chỉ muốn kể chuyện đúng không.Lời qua tiếng lại bạn nhân viên khẳng định chỉ nhận năm trăm hai mươi nghìn.Tôi cũng chắc chắn mình đưa một triệu.bốn trăm tám mươi.không không phải là một số tiền quá lớn.Nhưng tôi không thích cách hành xử của bạn ấy.Nên nuôi cò.Tìm một người lên tiếng.Có chuyện gì đấy.Tôi nhìn theo giọng nói ấy phát ra cách gương mặt mà nhìn một lần đã đủ ghét chứ đừng có nói lần thứ hai.Giả vờ thương anh.Yêu của chị này là năm trăm hai mươi nghìn₫.Chị đấy đưa cho em một tờ năm trăm.không.Làm một tờ hai mươi.không như thế này.Nhưng bây giờ chị ấy nói là đưa cho em một triệu.Và bắt em đưa lại bốn trăm tám mươi nghìn₫.Hắn ta nhìn tôi.Nhìn cả gia đình tôi khuôn mặt không lộ một chút cảm xúc.Tôi thầm nghĩ.Chắc quán này hắn ta làm chủ nên nói luôn.Tôi đưa cho bạn ấy hai tờ năm trăm.không.Chẳng rảnh mà đi lừa đảo ai đâu.Không phải như ai kia làm việc xấu nhưng mà không dám nhận.Thần tài gương mặt lạnh tanh sẽ gửi lại rồi lấy một từ năm trăm đưa lại cho tôi đây.Google bạn nhân viên có vẻ tiếc rẻ nhưng mà.Gọi điện đó đã bị ánh mắt lạnh như băng của anh viễn mà im lặng cúi đầu tôi cũng không muốn làm ầm ĩ.Nên nhận tiền bà nói cái giọng khá nặng nề.Cảm ơn mẹ con tôi ra về.Tôi muốn cũng sẽ quên những lần gặp gỡ như thế cho đến khi trên dòng đời hối hả và super tuyết.Tại anh trong những tình cảnh trớ chiều nhất bởi ai đó đã nói những người bạn gặp một lần có.Vô tình nhưng hai lần và nhiều lần là có hiểu ý tôi và anh vốn sĩ hai.Hai thế giới gặp làm gì để nước mắt phải tí tách rời.Rồi tôi về hà nội chút tôi đến nhà hơn một giờ chiều trong nhà quần áo buồn vãi.Mắt lấp đầy một chữ.Có cả hai đầu mút mèo tôi bắt tay vào dọn dẹp lau dọn nhà cửa đến bốn mới xong.Nó vội vã đi tới chờ rồi sang trường đón luôn cái tít.Còn bé thấy tôi mừng quýnh nhảy cẫng lên ôm chầm lấy mẹ.Mẹ về mẹ về rồi.Tết nhớ mẹ lắm.Mẹ cũng nhớ tít.Thể tích ở nhà có ngoan không.Hoa nào.Bố còn giận tích đi ăn kem đi chơi nữa.Thích thế cơ à thôi về hôm nay mẹ nấu nhiều món ngon cho tết nhé có chịu không.Chị ạ.Hai mẹ con tôi đi xe ôm về đến chung cư thì tôi tranh thủ nấu nướng đến khi các món ăn hoàn thành.Thì mạng cũng vừa về đến.Ảnh vừa để giày lên kệ vừa mới bảo.Thơm thế.Có vợ ở nhà có khác.Nhà sạch cơm ngon.Tôi mỉm cười hạnh phúc.Bao lâu rồi anh mới dành cho tôi những lời có cánh như thế.Bao lâu rồi chúng tôi mới âu yếm nhìn nhau như thuở mới yêu.Anh vào thay đồ đi rồi xuống ăn.Em nấu xong hết rồi.Bệnh gật đầu đi thẳng vào trong tôi nhanh tay sắp cơm ra bạn còn cẩn thận trang trí một chút cho.Tuổi bảo với tít.Biết ơi tao để mẹ rửa tay cho này.Con bé ngoan ngoãn sẽ dọn đồ chơi vào.Tôi thấy còn búp bê baby to liền ngạc nhiên hỏi.Ba vừa mới mua cho con coi búp bê này à dạ không ạ là một cô xinh đẹp mua cho con.Cô ấy còn khen con chình giống bố nữa đấy lúc đấy mày bước già tí ơi giải thích.Là đối tác của anh hôm ấy họ có hẹn đi ăn tối thì bàn công việc để con một mình không yên tâm.Nên anh vẫn còn đi cùng luôn thôi ăn cơm đi nào anh đói rồi thèm cơm vợ nấu quá.Kéo tôi lại bàn mái ấm rồi ngồi xuống ghế tết ra đây bố.Nào để mấy sau khi cho con ngủ mạnh chàng sang ôm lấy tôi.Tìm lấy cánh môi mà hôn mạng sau đó mà từng cúc áo bây giờ mà tôi đang mặc anh hôn lên bầu ngực.Giờ luôn cánh tay cởi luôn hai lớp quần tôi đang mặc ra khỏi cơ thể đưa thanh thịt.Đấy đi vào vùng kín rồi ra sức đầy không bạo lực không cần mạng làm từ gì.Đến nhà nhưng không nhiều trước tôi ôm lấy bờ vai anh đến khi có dòng nước chảy vào trong mới nhắm mắt.Ở nhật sau khi mặc quần áo vào tôi hỏi mạng.Thế mấy hôm nay anh nấu ăn à em thấy xong rồi nhiều mấy hôm.Nhưng mà tít nó chê anh nấu không ngon bằng em.Nên hai bố con anh đi ăn ngoài bên công an vẫn chưa có tin tức gì à.Tôi lắc đầu.Dạ chưa.Mà chị loan có gọi cho anh không.Hôm trước mẹ có gọi cho em hỏi thăm thế mẹ bảo bố vẫn còn giận lắm hai anh tranh thủ cái nha.Xin lỗi bố lấy một câu.Ui trời mặc kệ.Ông ấy bảo thủ gia trưởng như thế.Ai mà chịu được.Thôi ngủ đi.Mai anh đi công tác mấy hôm và quảng ninh.Em ở nhà với cẩn thận nhé.Vâng em biết rồi.Như chợt nhớ ra điều gì đấy mạng nói thêm.Anh còn tiền không.Xem nhà thiếu gì thì mua thêm.Tiền anh đưa cho em em vẫn còn một ít.Em định mua chiếc xe đạp điện để đón con đi học.Rồi đi chợ.Mạng xoay sang tôi nói.Thôi em cứ đi tạm xe ôm ít hôm.Đợi lãnh lương xong anh mua cho chiếc xe máy.Ngủ đi nhé anh mệt rồi.Tôi không nói gì nữa.Không bao lâu thì tiếng mạng thờ đều bên tay tôi cũng nhanh chóng nhắm mắt chỉ vào giấc ngủ.Hôm sau tôi dậy sớm ủi quần áo cho mẹ đi công tác.Tôi chuẩn bị từng chiếc khăn.Tìm kiếm bàn chải đánh răng cho anh.Mạnh nhìn vào với tôi.Em cứ sắp xếp quần áo.Mấy cái kia anh tự mua cũng được mà.Thì căn nhà cho sạch anh ạ.Với lại anh đàn ông không biết giá cả.Người ta bán đắt cho.Không thấy ở đâu.Mạnh cười xoa đầu tôi.Em đấy tiết kiệm vừa vừa thôi.Hai mẹ con ở nhà.Anh đi xong việc về anh mua quà cho em nhé.Tôi chỉnh lại cà vạt của mạnh điểm cười.Em chỉ cần anh thôi.Không cần quà cáp gì đâu.Mạnh béo cầm tôi.Nhớ nha.Mạng giờ đi tôi cũng được biết đến trường sau đó ghé mua ít vật dụng ở trong nhà.Mua thức ăn dự trữ trong tủ lạnh.Vì mạnh hay ăn khuya.Tôi mua sẵn để anh về có cái mà ăn.Chợ sáng hôm nay đông bắc.Người mua kẻ bán tấp nập.Tôi loay hoay mãi mới chọn đồ ăn liền tình mang ra chỗ gửi xe.Rồi lại về chung cư để sắp xếp quần áo.Từ hôm tôi đi đến nay.Mạng cũng chưa treo quần áo vào tủ anh mặc cái nào thì lấy ra cái đấy rồi vứt bừa bãi.Quần áo mốt mèo hồi khám cả căn nhà.Cũng may anh còn biết.Đem đồng phục của tiếp ra tiệm.Tôi có hỏi sao không giặt luôn.Thì anh bảo anh ngại.Quần quật cả ngày mọi thứ cũng đã được hoàn tất.Chạy xuống một bó hoa để trên bàn khách.Căn nhà tươm tất.Quần quật cả ngày mọi thứ cũng đã được hoàn tất tôi chạy xuống mua một bó hoa để trên bàn.Căn nhà tường tất rất nhiều.Tôi ngồi ở ghế.Hãy ngắm nhìn căn nhà nhỏ này.Đây có thể nói là một tổ ấm thực sự.Có chồng có con ngoan không còn những lời nặng nhẹ nữa.Tâm trạng phấn chấn để mấy bậc.Rồi ngày qua ngày trôi qua như thế.Ban ngày tết đi học.Đến chiều tôi lại đón về.Cho con ăn uống rồi tôi gọi cho mẹ.Mà anh bận lắm.Gọi lúc tám đêm.Mãi đang còn được ngoài đường.Anh nói chắc ngày kia anh mới về được nhiều việc phát sinh quá tôi giận anh giữ gìn sức.Anh có bệnh bao đau tử ăn uống không đều đặn.Nên tôi giận anh phải cẩn thận em vừa mua được một ít mật ong rừng đợi anh về uống.Nhiều người.Khỏi hẳn bệnh đấy anh ạ.Ừ anh biết rồi hai mẹ con ngủ sớm đi nhé anh làm việc đây.Tiếp chào bố đi nào.Vẫy tay.Con chào bố ạ.Chúc bố ngủ ngon.Tắt máy hai mẹ con tôi nằm chơi một lúc rồi đi ngủ đến khi bình minh lên cao mới dậy.Hôm nay là chủ nhật nên tít không phải đi học con bé muốn đi khu vui chơi nên ăn sáng xong hay.Còn lại đều nhau ra gần đây để chơi nhìn điện thoại cũng gần mười giờ tôi rủ con bé về nhà còn.Uống nghỉ ngơi hai mẹ con tôi vừa đi được vừa nói chuyện thì tít vợ mới nói.Bác loan kìa.Bác ơi cháu ở đây.Tôi nhìn theo hướng tây của tít.Chị loan với cái yến tìm mua sắm ở shop thời trang kế bên trên tay còn cầm tỉnh mấy cái túi lớn túi nhỏ.Tôi dù có ghét hay sao cũng gật đầu chào chị cho phải phép.Dạ chị ạ.Chị loan vẫn thái độ như ngày nào lễ môi khinh rẻ.Không dám.Để tao phải gật đầu thưa lại mày.Bây giờ giỏi thôi chỗ được thằng mạnh bỏ nhà đi theo.Thề chắc là bọn suốt được nhiều tiền lắm nhỉ.Đến bố bệnh.Nó có gọi điện về hỏi thăm đâu.Chị chị đừng có nói những lời khó nghe như thế.Chị loan hùng hổ cách mạng lời nói của tôi.Tao nói sai không đúng à.Tháng nào thằng mạnh cũng gửi cho nhà máy mấy triệu.Đừng tưởng là tao không biết.Cái bọn nhà quê như chúng mày.Chị gọi bấm tiếp người khác để đào mỏ là giỏi.Không ngờ.Tao nói nha.Không ngờ thằng mạnh nhất.Thì chúng mày có nước chết từ lâu rồi.Nhà tao đúng là vô phúc.Nước vào cái con gà không biết đẻ như mày.Để nuôi tốn cơm tốn gạo.Trở lại.Còn quyến rũ thằng em tao ra ngoài.Để không phải chăm sóc bố.Cái loại mất dạy như mày.Thế nào cũng bị chửi quả báo.Con lùn.Chị.Em sống thế nào trời biết đất biết.Em chưa hỗn hào.Hãy lắng tuyết gì.Nên chị đừng có mở mồm ra là bảo em mất dạy này mất dạy nó.Còn anh mạnh anh ấy lớn rồi.Không phải là trẻ con đâu.Chị bảo em dụ dỗ.Chị thừa biết tính quá mạnh rồi còn gì.Mẹ cái con này.Tao nói cho mày biết nhé.Mày đừng có mà.Lên mặt với tao.Tao nói câu nào mày đốt chat câu đấy.Em đi đâu mất dạy.Thì cái nào đúng thì em sẽ nghe.Còn không đúng.Rẽ phải nói lại chưa.Với việc bố bệnh em không.Anh mạnh anh mới đi công tác về.Em với anh ấy qua thăm bố.Xin phép mẹ con.Em về trước.Tiếp.Chào bác đi con.Biết ngoan ngoãn vòng tay lại cúi đầu.Con chào bác ạ.Chị loan nạp con bé.Im mồm.Hai bác cháu gì với mày mà chào.Tao cấm mẹ con mày đặt chân về nhà tao đấy.Nhìn cái mặt chúng mày.Tao ngứa mắt lắm rồi.Này.Rất là mày đấy.Con c***** nè.Cái mặt mày giống y con mẹ mày.Tao nhìn tao chỉ muốn vả cho mấy.Tôi bực bội mà nói lớn với chị.Chị loan.Chị vô lý và bữa thôi chứ.Con bé nó làm cái gì phải chịu quá tháo nó như thế.Tiêm vào đầu nói những cái lời lẽ khó nghe như thế.Chị loan lại vinh mặt liền với tôi.Tao thích đấy mày làm gì được tao.Tao cứ nói nó là con quỷ nhỏ lắm rồi em tao đấy.Đồ con quỷ nhỏ.Túi cuộn tròn đôi tay rồi đàn mạnh từng chữ.Chị.Im ngay.Tao đ** gì thế.Đồ con quỷ.Con quỷ.Tôi đã không đủ kiềm chế và thẳng tay tát vào miệng chị loan một cái.Với sức lực của một đứa hay làm việc vất vả như tôi.Thì mép môi chị loan nhanh chóng chỉ máu.Tôi cần chị nói còn tôi như vậy.Chị không có quyền.Bình thường tôi rất giỏi chịu đựng.Cốt để yên nhà yên cửa tiệm mạng cũng đỡ khó xử.Những từ hôm nay.Tôi sẽ không bao giờ.Để người khác leo lên đầu của mình để ngồi.Chị loan bị tôi đánh người khá bất ngờ.Bà bất ngờ nhé.Chính là chị không bao giờ nghĩ tôi lại dám đánh chị là như thế.Nên sau khi định thần liền lao vào túm tóc tôi mà đánh lại.Đến mức này.Tôi cũng không có lý do gì để nhịp.Để chống trả quyết liệt.Đánh lại được cái nào thì hai cái đó.Nhưng mà một mình tôi đấu với hai người đó thì có phần yếu.Cái yến khốn kiếp ôm lấy người tôi xem làm bánh.Vừa đánh vừa chửi.Còn mất dạy.Mày dám giật chồng bà bà đánh chết cụ mày.Đánh chết mày.Thấy có sổ sách mọi người bắt đầu kéo đến để xem.Đôi lúc này ngoài trống tự thì nghe tiếng khóc thét của con nít.Tiếng còn bàn phím.Đừng có đánh mẹ cháu nữa xin bác đừng có đánh mẹ cháu nữa.Cái con này nó ngủ với chồng tôi nhiều lần rồi.Còn thách thức tôi nữa.Lấy cho nó chưa cái coi điểm.Nghe nói đến còn tát thứ mười ba thì ai cũng ghét.Mọi người càng cổ vũ để đánh tôi nhiều hơn.Mà không nghe tôi giải thích.Có người còn ném cả sau cả trứng vào người tôi nữa.Không phải tôi không có.Chị ta chính là chị chồng của tôi.Tôi cần giải thích thì mọi người càng làm tới.Bao nhiêu trứng bao nhiêu rau cắt tóc thẳng vào đầu vào mặt.Có người còn xông vào giữ tôi phục cái yến.Tôi có lãi tủa nhưng hoàn toàn không đủ sức.Thoát khỏi cần tác của một loạt.Trong hỗn loạn tôi nghe một cái rẻ.Chiếc áo tôi mặc bị té toàn.Cả bầu ngực phơi bày giữa thành thiên bạch nhật.Có người còn quá đáng quay clip lại.Bỏ túi.Có người bỏ tôi nha.Chị loan.Chỉ có bỏ ra không.Chỉ có tiền là tôi kiện chị không.Mạch điện tao hả.Tao cho mày kiện đây.Một đoạn cuối người tháo được góc nhọn.Từ vùng vẫy là hết.Mấy người buông tôi ra.Hôm nay tao đập chết mày.Vừa nói chị tao vừa đôi gót lên.Lấy thế đánh tôi.Thôi xong.Golden mà bảo người thì chỉ có nước đổ mà.Tin nhắn.Bỗng có một tiếng nói trầm trầm vang lên.Giọng nói ấy tôi đã thấy ở đâu rồi.Có người đang làm cái gì vậy.Bỏ ra.Tôi đến mở toàn đôi mắt.Là tên biến thái.Ảnh chụp tay của mũ loan lại.Cậu là ai mà xía vào chuyện của tôi à.Nó giật chồng của tôi.Có phải dạy cho nó một bài học.Cậu khôn hồn thì chán chỗ khác.Đúng đấy mấy con đ* bây giờ nào nữa phải đánh cho nó nhớ.Muốn ăn thì phải làm.Chứ cứ nằm dạng háng ta ăn tiền của người ta thế nào.Có một người chen vào nói.Về mà chửi thằng chồng của mình trước đi.Nói xong hắn ta kéo một lực mạnh.Đẩy loan sang một bên.Kéo tôi cay yến và người phụ nữ nhiều chuyện.Ra khỏi người tôi.Hận kẻ thích nhìn tôi một cái.Rồi cởi chiếc áo khoác da đen đang mặc đưa cho tôi.Marvel.Không do dự hội nghị lấy chẳng của người.Che chắn thân thể.Rồi bé tít.Con bé mặt mũi đầm đìa nước mắt.Nước mũi chảy kèm lem.Mẹ ơi.Một đoàn lại tiếp tục kéo lên.Mày là thằng nào.Mà mày dám đưa áo cho nó.Hay là mày là nhân tình của nó đúng không.Cái yến hồ theo.Chắc là vậy rồi.Mẫu yếm ghê chưa kìa loan.Không chừng anh mạng nhà mình.Bị cắm cái sừng dài mấy mườicm rồi chứ.Tuổi quá to lên.Cá người em đi.Đừng có mở miệng ra câu nào là thối câu đố.Tôi có như thế nào.Thì chị là người biết rõ nhất.Tôi nói cho chị biết.Sự chịu đựng của tôi có giới hạn.Đừng để ý đến cái nhìn tôi.Cũng không dành cho chị nữa.Còn yến.Chuyện nhà tôi.Cô đừng có nhiều chuyện mà tiếc cái mỏ vào.Coi chừng có ngày lên phường đây.Yến cười mỉa mai.Tôi lại sợ chị quá.Chị loan.Chị thấy em nói có sai không.Con này nó không có hiền đâu.Bây giờ.Nó lộ nguyên hình rồi đấy.Ký tự đầu.Chị có đưa nó đi.Nếu không phải bị thằng mạnh.Đời nào chị cho nó vào nhà.Chuyện hôm nay.Tao không bỏ qua cho mày đâu.Đi tuyến.Nhìn nó chắc chị có đi đâu mất xấu cả người xấu cả nết.Hai người đi rồi bước trước khi bước qua còn cố tình đẩy mạnh tôi một cái mới chịu tôi mặc.So với bố năm nay thì việc này có nhằm nhò gì đám người hiếu kỳ cũng nhanh chóng.Chị còn tôi và tên biến thái ở lại dù hắn đã hại em tôi nhưng việc nào ra việc.Tôi vẫn nên cảm ơn hắn một lời cảm ơn anh.Anh càng nhạt nhẽo bảo bằng cái giọng khổng khóc không cần.Có cả nên tôi không nói nhiều tôi xin số tài khoản để chuyển tiền cái áo.Cho tôi xin số tài khoản được không với giá trị của cái này về nhà tôi chuyển khoản trả.Anh ta không ngần ngại nói giá hai nghìn.Là là sao ạ.Chị có hỏi nó chị có vẻ nó còn gì.Nhưng sao lại hai nghìn.Không lẽ là hai.không đô.Thế có nghĩa là bao nhiêu.Tôi không nghĩ.Là nó đắt như thế.Anh ta thử mạng một tiếng.Vậy thì cười ra trả cho tôi.Tôi không nghĩ một người cao ráo mặt mũi sáng sủa như thế này mà lại xấu tính đến mức độ như thế.Cái áo cũng bình thường thôi.Anh ta bảo tận hai nghìn.Ở.Vậy anh cho tôi số điện thoại.Tôi rất sạch sẽ tôi trả lại.Chữ số tiền lớn như thế.Tôi không có.Nhếch môi khinh khỉnh nhìn tôi.Anh ta nói.Ôi giời.Cô cặp với chồng người ta.Mà không có tiền à.Này này.Chuyện của tôi.Anh biết như thế nào mà nói.Anh làm như bản thân đàng hoàng lắm.Dù hôm nay anh có giúp tôi.Thì tôi cũng không bao giờ quên cái việc.Anh đã hại đời em tôi đâu.Cả nhân viên của quán thánh nữ.Làm ăn chả chuyên nghiệp cái gì.Nhanh.Cho tôi số điện thoại đi.Với cả địa chỉ nữa.Tôi ship tận nhà.Khỏi phiền đến anh.Này cô kia.Cô bị đánh ngất tâm thần.Tôi đã nói tôi không làm gì con bé đấy.Ngu ngốc nó vừa vừa thôi chứ.Rất đời anh ta bỏ đi.Tôi gọi cho mấy tiếng anh tao cũng không thèm nhìn lại.Tôi thấy anh ta lên chiếc xe mô tô đậu gần đây.Confession này sao nhìn quen quen thế nhỉ.Hình như tôi đã thấy nó ở đâu rồi.Mẹ con tôi cũng về nhà.Tôi vào tắm rửa thay quần áo.Người ngợm nhìn thấy một con dở hơi.Cách tắm mấy lượt mới sạch sẽ được.Tổ chức một đoàn không chịu được tôi bấm máy gọi cho mạnh.Nhưng hai lần anh không bắt máy.Chắc là anh đang làm việc.Vì anh bảo nhiều khi anh ra công trường xây dựng ổ nào.Nên anh không bắt máy được.Cho con ăn uống ngủ chưa xong.Tôi mới lấy điện thoại.Có cuộc gọi nhỡ của mẹ chồng.Gọi lại cho bà.Bạn bói.Con loan nó đánh con thật đi.Mà tại sao con của bạn rất đẹp.Dạ vâng.Tại chị ấy cứ gọi tiết là con quỷ.Nên con dậy quá.Còn có thái chị ấy một cái vào mồm.Chắc bây giờ.Bố giận con lắm đúng không mẹ.Ôi giời ơi như.Ông ấy vừa mới chửi ổn tỏi dưới nhà.Thêm còn loan.Trời ơi nó thêm mắm thêm muối.Đây là cấm không cho con về đây.Mà ông có khỏe gì cho cam.Mấy hôm nay họ nhiều.Không chịu ăn uống gì hết sinh bệnh sinh tật rồi con ạ.Anh mạnh chắc một hai hôm nữa về.Vợ chồng con sẽ đến thăm bố ạ.Ừ nói thì nói thế.Chưa về thăm.Mẹ nói đỡ cho vài câu.Ông ấy giận thì giận thế thôi.Nhưng mà ông ấy vẫn trông con bọn con về đấy.Hôm qua mẹ nấu bánh đa cua.Lở miệng bảo món này thằng mạnh nó thích ăn lắm.Bỏ đi.Bảo phòng làm cả buổi.Thế hả mẹ.Thông thầu còn về à.Ừ thế nhé mẹ tắt máy đây.Vâng con chào mẹ.Đặt điện thoại xuống giường.Tôi biết hôm đấy từ kiên quyết bước đi.Thì cũng khó lòng quay lại.Tìm truyện hôm nay tôi đánh vụ loan nữa.Chắc hẳn đường về đó còn mập mờ lắm mà tôi cũng không ham cái tài sản đấy.Với tôi chỉ cần vợ chồng thương yêu nhau.Cuộc sống cực khổ một tí tôi cũng chịu được.Rồi mấy hôm mạng cũng về.Anh mua quà cho tít.Mua cho tôi một cái khăn quàng cổ lụa xinh lắm.Tay cầm món quà mà xúc động.Vì đã rất lâu.Từ khi kết hôn đến bây giờ.Thế đây là món quà đầu tiên anh tặng cho.Có thích không.Anh thấy màu đấy hợp với em.Thích à.Đẹp lắm.Em cảm ơn.Em thích là được rồi.Anh mệt quá.Anh ngủ một chút nhé.Hai mẹ con cứ ăn cơm trước đi không cần phải gọi anh.Mạ ngoài đi vào thay quần áo rồi nằm ra giường ngủ.Tôi nghĩ anh mà.Nên cũng không hỏi nhiều.Chỉ lặng lẽ sống phẩm ít thịt cho anh.Sau đó gồm quần áo đi.Lúc lấy quần áo của mạng tôi phát hiện một chiếc áo sơ mi anh mà.Có một vết son.Gần cổ áo.Màu son đỏ đậm.Tôi cầm máu lên xoay tới xoay nuôi.Thì không những ở cổ.Mà có cả ba bốn phết nữa.Tôi cơ bản cũng hiểu đây là gì.Cơ bản hiểu anh ấy đã làm gì.Tuổi dậu tất cả các quần áo và trừ chiếc áo đó tôi vẫn giữ lại.Đợi mạnh dạy tôi mới đưa áo cho anh.Mạnh ngạc nhiên hỏi tôi.Gì đây.Đưa áo cho anh làm gì.Tôi đáp.Anh xem đi.Vectơ này bám chặt như thế.Em sợ nước giặt thông thường sẽ không giặt ra.Anh nghĩ xem có cách nào không.Mạnh bối rối nhìn tôi.Tuổi giật chiếc áo.Đây không phải là của anh.Tất nhiên rồi.Em biết đấy không phải là của anh.Không.Ý anh là kéo này.Anh cho người khác mượn.Anh quên bảo với em.Em đừng có nghĩ linh tinh thế.Anh đi ăn cơm đây.Đói quá rồi.Mạnh cầm cái áo ném luôn vào sọt rác.Tôi không nghĩ gì.Chỉ lặng lẽ hâm nóng thức ăn cho anh.Mạng vừa ăn thi thoảng là nhìn tôi.Sau đó anh hỏi tôi.Em có tin anh không.Sao cứ im lặng như thế.Tin tất nhiên là tôi tin rồi chả có cái chuyện nào trùng hợp như thế.Trước giờ mạng đâu phải chưa từng ăn vụng.Đi karaoke.Và có những cách thanh toán.Những số tiền lớn.Làm sao mà tôi tin được.Nhưng một khi con người ta muốn giấu giếm.Thì cho dù mình có cho hỏi thế nào họ cũng không chịu nhận.Khốn khổ là mạng.Tôi quá hiểu tiếng anh.Chỉ là tầm từ tôi bỗng chùng xuống vài nước.Tôi đã nghĩ mạng vì tôi mà chấp nhận ra ở riêng.Thì chắc chắn là anh đã thay đổi.Đọc hết yêu thương tôi hơn.Nhưng hình như bản tính con người rất khó thay đổi.Làm sao một sớm một chiều mà bỏ được.Em có tin hay không.Thì có giải quyết được gì đâu ạ.Chuyện cũ qua rồi.Cũng.Đâu phải lần đầu tiên à.Anh nói rồi là anh cho bạn mượn.Em đừng có cái giọng điệu mỉa mai đó được không.Mạnh giận dữ bất đòi đưa lên bàn.Đi làm cực khổ.Về đến nhà ăn bữa cơm cũng không yên.Em nói sai à.Anh nói.Anh cho bạn mượn.Được.Vậy anh cho ai mượn người đó tên là gì.Anh gọi điện cho em nhé.Đến lúc này mạnh đứng lên.Hết bình thường xuống đất.Những ảnh đổ bể dưới sàn nhà cơm càng hỗn loạn.Mệt quá lớn với tôi.Thôi đi.Tôi nói của bạn là của bạn.Cổ tích cho hỏi như thế.Cô suốt ngày ru rú ở nhà thì biết ai mà nói.Của cậu bé.Tôi đi làm cực khổ như thế nào không.Tháng nào cũng phải nuôi cô.Nuôi mẹ.Nuôi em của cô.Conan biết điều một chút.Mẹ kế.Đúng là bọn ăn hả.Tôi cũng không nhẫn nhịn mà đáp lại anh.Vậy là ai không cho tôi đi làm.Anh đã nói chỉ cần ở nhà cơm.Là ai nói hả.Giờ anh chắc tôi à.Cô đi làm thì được bao nhiêu hả.Được bao nhiêu con đủ nuôi mấy miệng ăn nhiều không.Có đủ nuôi tiếp không mà nó đi làm.Cô sung sướng quá.Mở đúng không.Sung sướng.Tôi sung sướng lắm.Đâu có ba tầng nhà bằng tay.Tập tay từng triệu quần áo to đùng.Nấu ăn thì nấu thành nhiều phân.Theo khẩu vị của từng người nhà anh.Đốm.Tôi sung sướng tôi sung sướng đến.Người ta ngủ một giấc.Mới được lên giường.Thì ra là cô đăng kể lể đấy à.Thôi ngay đi.Tôi không kể nè.Tôi chỉ nói sự thật.Nếu không có con ăn bám này.Thì nhà anh cũng tốn khối tiền cho ocean cho bốn mươi lăm đi.Anh đừng có mở miệng ra là bảo tôi ăn bám.Tôi cũng làm chết mẹ tôi đây này.Mấy hôm trước tôi có bị chị anh đánh ở ngoài.Bây giờ mặt vẫn đang còn sưng.Ấy vậy mà anh là chồng.Anh đi cả tuần về.Anh không nhìn ra sự thay đổi của tôi.Cũng đúng.Tôi có là gì của anh đâu.Chẳng quan trọng bằng cái đứa mà hôn lên áo của anh.Đúng không.Mạng đá phường cái khế.Của em đi.Tôi đã dặn có nhiều lần.Là cô đơn nhất chị ấy.Ai bảo cô không nghe lời.Bây giờ có trách ai.Tự nhiên bốn hôm nay là quá đủ rồi.Nếu như chị ấy không phải chị ruột của anh.Tôi nói thật nhé.Tuổi tác thì vỡ mồm từ lâu rồi.Chứ không phải là im lặng đến tận bây giờ.Lúc nào cũng mắng mỏ chửi rủa con tôi.Con người.Chứ đâu phải là con chó đâu mà không biết nhịn.Còn anh.mười hai bốn mươi.không cho yên nhà yên cửa.Nhưng anh.Anh nhìn lại anh đi.Năm lần bảy lượt ăn tạp ở bên ngoài.Mạng.Nói cho anh biết nhé.Cái gì cũng vừa vừa phải phải thôi.Tôi cũng mệt mỏi lắm rồi.Nếu mà cảm thấy không hợp lý.Buông tay đi.Kể có muốn sao để thôi chiều.Có muốn ly hôn đúng không.Có đúng không.Nếu anh cảm thấy tôi là gánh nặng của anh.Tôi chỉ là một con ăn bám làm anh mệt mỏi.Quan trọng là anh không bỏ được cái tật cái gối của mình.Nói thật nhé.Tôi không muốn cố gắng.Dừng lại đi.Tôi trả tự do cho anh.Cô.Cô giáo.Tôi không hiểu vì sao mình có thể bình thản.Nói một cách nhẹ nhàng như thế.Đôi mắt giáo ảnh.Không một giọt nước mắt.Có gì mà không dám.Tôi chẳng sợ.Bốn năm nay.Tôi không làm lớn chuyện.Vì sau anh biết không.Bị tôi mong nhớ.Rằng anh thay đổi.Mong anh.Mong con của anh có bố.Nhưng mà tôi lầm.Đàn ông chỉ muốn thêm chứ không muốn bớt.Được.Tôi sẵn sàng ly hôn.Đảng quyết định.Tuổi tí.Tôi vừa nói xong.Bệnh liền lao tới bóp chặt cổ thôi để dưới nền nhà.Mặt mạnh đỏ ngầu chồng rất đáng sợ.Mày nói cái gì.Mày nói cái gì hả.Ai cho phép mày dám nói những lời như thế.Ai cho mày cái quyền dám đi hôn với tao.Tôi bị bóp chặt đến mức không thở được.Nhưng vẫn cố gắng đáp lại.Bằng cái giọng hột hơi.Bóp body.Bóp chết tôi đi.Xem xem anh có ở tù cực sướng không.Mạng như điên còn cố sức bốc mạng.Rồi thiếu không khí.Nên hơi thở bắt đầu khó nhọc.Nhưng vẫn không khuất phục.Mà giường hết lên nhìn trân trân vào anh ta.Anh ta thấy tuổi sắp chết đến nơi mới buông tay ra.Mà đấm vào mặt tôi một cái thím ạ.Đ********* mày.Tao cấm mày nhắc đến hai chữ ly hôn.Nếu không.Tao không tha cho mày đâu.Gội đầu.Thật sự rất đau.Mắt không mở ra được.Nhưng vẫn đáp lại lời của mình.Đúng là thằng hèn.Chỉ có thằng hèn mới đi đánh phụ nữ.Mạnh lên cơn điên.Xuống lấy quần áo tôi ở cẩm lệ.Mày nói cái gì.Mày nói cái gì mà có kìa.Mày có tin tao giết mày không.Viết viết đi mày có giỏi thì mày biết tao đi tao có thành mà tao cũng bán.Mày đến tùng mẹ kiếp cái con này mẹ kiếp cái sư nhà mày.Mạnh thẳng tay đấm vào đầu vào mặt tôi không thương tiếc những cú đánh như còn dao nhọn các sợi dây.Cũng đã dịu dàng chỉ chờ đứt đoạt đến khi được không còn cảm nhận được gì nữa.Cấu hình nước mắt tôi cũng chẳng biết bầu trời không còn xanh bóng tối dần kéo đến rước đèn gồm những cuộc.Của tôi vậy tôi tỉnh dậy trước mắt là gương mặt lo lắng của mẹ chồng.Tỉnh rồi đi à có đau lắm không trời đất sao lại ra nông nỗi này.Con tôi đưa mắt nhìn xung quanh đây là bệnh viện tay tôi đang được.Nước xung quanh là những giường bệnh khác nhau người tôi đau nhức khắp chỗ.Nhất là vùng đầu với mặt.Rất đau.Tôi hỏi.Vừa mở miệng ra đã truyền đến cường đầu.Thầy thích khó để nói.Tít.Đâu rồi mẹ.Nó đang ở nhà.Con nằm ở đây.Mẹ xuống cần tìm một ít cháo loãng cho con ăn.Khổ thân con tôi.Bà vừa nói vừa lau nước mắt bước đi.Một lúc sau quay lại trên tay là một hộp cháo còn bốc khói.Bà kể cây cối sau lưng tôi.Rồi đút cho tôi từng muỗng.Có ăn được không.Có đau nhiều lắm không.Bạn hỏi mà khóe mắt ướt sũng.Cái đầu liên tục.Còn con ăn được.Mẹ.Mẹ đừng khóc nữa.Con không sao đâu mà.Tôi nói đến đâu.Đau như xé thịt trên đấy không biết mặt mũi giờ như thế nào.Đá bóng giá mạnh.Ở đâu tôi cũng không thấy.Cứ nghĩ đến cái cảnh anh ta sẵn sàng đánh đập tôi như thế.Tôi chỉ biết cười nhé.Tình ngốc khi vọng vuông góc trông chờ anh ta toàn tâm toàn ý với gia đình.Để rồi sau này để rồi tôi nhận lấy những gì ngoài những cay đắng tủi nhục bốn mươi lăm qua.Còn đừng nói nữa.Đập lên vết thương cái thằng mạnh nó điên rồi hay sao mà nó ra tay như thế này.Nó giống y như bố nó.Động cài đặt đánh đập.Mấy chục năm nay không biết mẹ đã ăn bao nhiêu cái tát của bố con rồi.Đúng là cha nào con nấy không giống tông thì cũng giống cánh.Gia trưởng vũ phu như nhau.Tiếc là mẹ già rồi.Không lẽ lại ly hôn.Còn con.Còn còn trẻ.Nếu nó làm quá thì bỏ đi.Bỏ cái tít lại nó nuôi.Cho nó biết cực khổ là như thế nào.Mẹ nói đúng cái điều tôi đang nghĩ.Nhưng bắt tôi xài tiết thì không thể nào dù thế nào tôi cũng muốn bên cạnh còn mình.Tôi sẽ không an tâm giao nó phải khác.Mà.Sao mẹ lại biết con ở đây à.Mẹ bảo là đừng có nói nữa.Khâu mấy mũi ở miệng đấy.Bác sĩ dặn không được nói chuyện người yêu.Ảnh thức ăn lòng thì còn mau lành.Chán của con cũng mấy mũi kìa.Bảo thối thối cho bớt nóng rồi đưa vào miệng tôi từng muỗng nhỏ.Bà sợ muống to tôi hát ta sẽ bị đau.Ngoài mẹ ruột của tôi bà chính là người thương tôi nhất.Dù bà là mẹ ghẻ của mày.Dù tôi với bà là người dưng nước lã.Nhưng bà đối với tôi còn tốt hơn cái người đầu ấp tay gối mấy năm nay.Ăn xong xuôi tôi nằm xuống nhỉ.Mẹ kể mạng gọi cho bà bảo tôi đang ở bệnh viện nên bà mới biết và đến sau khi vào đây đó.Tiền viện phí xong.Mạnh bảo là vì nhà chung đít.Bà hỏi thì mạng chị nói.Tôi đòi ly hôn nên anh ta không kiềm chế được cơn giận.Tôi nghe xong gửi nhạc.Anh ta đâu có kể chuyện anh ta ăn tạp và bên ngoài.Còn để lại vết.Tôi nhớ mẹ gọi xem tình hình của cái tết như thế nào xem ảnh có đưa nó đi học hay không.Xem nó có tìm tôi mà khóc hay không.Lục lại mẹ con gọi rồi.Nào đưa đi học rồi con đừng có lo con nó nó không bỏ được đâu.Rồi cũng thôi không hỏi nữa cơn đau nhức + tác dụng của thuốc làm tôi nhanh chóng chỉ vào giấc.Một giấc mà đến cả trong mơ còn thấy đang bị bệnh đánh.Những cây đánh đá vào người khiến tôi khóc tutu giật mình thức dậy hóa ra chỉ là mơ.Mơ nhưng nước mắt lại trào ra đập.Tiếng ồn ào cãi vã của ai đó bên ngoài hành lang rất lớn.Tôi nghĩ kỹ.Là giọng của vũ loan.Mụ ta đến này làm gì.Chắc lại muốn về sự với tôi.Tôi ngồi dậy sở đôi dép rê mà mẹ chồng đã mua sẵn để đi ra ngoài.Đập vào mắt tôi là một loan đứng đấy chửi vào mặt mẹ chồng tôi oanh oanh.Tôi bảo bà về là bà phải về.Nhà bao nhiêu.Không ai lo cơm nước.Mà bà đi từ đêm qua.Chẳng lo cái mặt về.Nay.ba rảnh quá đúng không.Mẹ đã nói rồi là con hào nó bị thằng mày đánh.Sở thương tích đầy người.Mẹ ở lại chăm sóc cho con bé.Chiều nay người ta cho về rồi.Hai bố con anh tạm cơm ngoài một hôm cũng được mà.Ăn tạm ăn tạp.Nhà tôi không có khái niệm ăn tạp.Ba cái gì ngay ngay bây giờ.Nó cũng nghe không ạ.Ơn giời tôi có thể đi lại.Gả cho một à một cái cho đã tay.Người gì mà hết phần thiên hạ.Mẹ chồng tôi đúng là hiền đứng nằm nghỉ mũi mãi.Một câu mẹ một câu con.Thế mà bộ lan bái không biết điều.Cách ẩn các bệnh viện.Tôi không chịu nổi.Tôi đi đến tôi nói.Này chị.Chị làm cái gì mà mắng mẹ như thế.Chị là con chị không có quyền.Chị không nhớ.Mẹ nuôi chị cực khổ như thế nào.Thấy bộ dạng của tôi.Ngủ ngoan có vẻ hả hay lắm.Cười cợt.Ôi giời.Mày bị làm sao thế kia.Mặt mũi bầm dập như thế kia.Trời ơi.Chắc là đau lắm nhỉ.Tôi bị như vậy.Chị vui lắm mà.Nhưng mà đừng cười vội chị loan à.Với thường thích như thế này.Đủ kết tội em chị rồi đấy.Nụ cười trên môi một lần vội tắt.Mà.Mày muốn làm gì.Tôi không muốn làm gì.Là có người ép tôi.Con giun xéo mãi cũng quần đấy.Mẹ.Mẹ về đi.Chiều con tự về đi.Không có vấn đề gì đâu ạ.Ấy.Sao mà được.Phải có người lấy giấy xuất viện.Trừ một mình con làm sao mà làm được.Loa này.Còn về đi.Chiều mẹ tranh thủ về sớm.Bộ đoàn hải mắt long sòng quát tháo.Tôi bảo là không cơ mà.Bà bị điếc.Cho ba trăm cây thứ lắm lên cho nó.Bị đánh là đánh.Bộ đoàn kéo tay lôi mẹ sành sạch ba con hoàng lại nói với tôi.Cẩn thận nha con.Tôi gật đầu có thể ích kỷ đến như thế.Sau khi bóng mẹ dần xa.Tôi cũng chờ người vào trường để làm.Xung quanh ai cũng có người thân chăm sóc.Mỗi tội cái thẻ.Mắt cũng nóng đánh mà nước.Đến hai giờ chiều.Y tá đến xem vết thương.Dự báo tôi chuẩn bị xuất viện.Giận tôi một tuần sau đến tái khám.Tôi di chuyển qua quẩy làm thủ tục.Tiền mạch đóng không đủ.Người ta bảo phải đóng thêm năm trăm nữa.Từ này hoài mới chợt nhớ.Bản thân không có một đồng điện thoại cũng không có ở trong người.Chị chị ơi.Đóng nhanh lên.Để em còn làm cho người khác.Mọi người đang đợi à.Ấy ấy chết.Hiện tại em không có tiền.Chị đợi em về.Em mang tiền ra có được không ạ.Thích chị.Chị buồn cười nhỉ.Tụi chị không xa tôi biết tìm chị ở đâu.Thế này nhé chị nhờ người mang tiền đến đi.Còn còn tiền và lấy thuốc nữa chứ.Ở cái đất hà nội này tôi cũng được vài người bạn.Nhưng từ hồi từ lãng mạng.Là không còn liên lạc với họ được nữa.Giờ cũng không nhớ số ai để nhờ.Mày thích gì người ta rốt.Bao lâu rồi không gặp.Giờ mà mượn tiền thì nhục lắm.Bản đồ mãi cuối cùng.Tuổi thảo trước hòa tài được cho chị ấy.Chị ơi người nhà em bận không đến được chị nhận tạm hộ em cái này nhé.Cái này chắc phải hơn một triệu đấy ạ chị dùng dần có vẻ bực bội đầy trước hoa tay về phía.Ở đây chúng tôi nhận tiền mặt.Tôi không biết hoàn cảnh của chị thế nào nhưng nếu không đủ tiền.Chúng ta không giải quyết.Mời chị tránh sang một bên.Cho người kế tiếp.Mất thời gian quá.Tôi dịch người sang một bên rồi đi thẳng hướng đối là bệnh viện.Và tìm một tiệm vàng gần đây để bán.Bị mất một đoạn thì gặp.Đôi chân vừa định vứt vào.Thì phía trước mặt.Mặt bước ra từ một khách sạn.Tay ôm eo một cô gái khác vô cùng tình tứ.Còn vui vẻ hôn lên má cô ấy một cái nữa.Tôi hát lên.Nghe gọi mạng hiện lên.Mặt anh hơi biến sắc một chút.Cô gái ấy quay sang hỏi mẹ.Ai vậy anh.Là.Tội cướp ngàn câu nói của mạng.Mà trả lời cô gái kia.Tôi là vợ của mẹ.Cô là ai.Cô ấy tròn xoay đôi mắt.Vỡ.Tôi nói anh ly hôn rồi.Là sao mạng.Anh giải thích.Bệnh cuống cuồng.Vợ cũ.Vợ cũng vậy mà.Bọn anh ly hôn rồi.Nay.Cô gọi tôi làm gì.Tôi và cô có liên quan gì sao.Tôi cười.Còn tìm cũng hóa lạnh lắm.Anh nói với cô ta.Là đã ly hôn à.Tôi nói cho cô biết.Anh ta lừa cô đấy.Tôi đang là vợ hợp pháp của anh ta.Và tôi vừa mới bị anh ta đánh một.Thừa sống thiếu chết đây này vì cái tội tôi muốn ly hôn với anh trai đấy.Mạch nào tới tát vào mặt tôi đau đớn chồng chất đau đớn nay cô đừng có nói.Bệnh đường cấp quan dã ngoại cho tôi linh em đừng có nghe của tao nói của bà ngoại tình.Gặp tao không tốt đẹp gì đâu nhưng tại sao anh nói li hôn rồi.Sao lại bảo là bất cập của ngoại tình suốt cuộc đời như thế nào.Là cô bị lừa chứ làm sao mạng anh giỏi nghỉ ở nhà thì nói yêu thương lo cho mẹ.Tôi sau lưng lại đi lừa người khác đàn ông gì mà hèn hạ thế.Tôi thấy anh ta định cuộn thành quả nắm đấm ở tay.Đỏ rực nhiều sắp xếp rồi đến nơi sao anh lại muốn đánh tôi nữa.Đánh đi.Đánh cho cậu ta biết anh là cái loại vũ phu bạo lực.Cho cô ta biết cái bản chất xấu xa.Đi hẹn của anh.Này này.Đánh đi đánh đi.Tôi thích như thế nhưng đố mạnh dám làm cơ bản anh ta cũng không muốn mất điểm.Trước mặt cô gái kia.Tao không dám à.Tôi tưởng anh thế nào.Hèn đến thế là cùng.Yên tâm.Tôi sẽ chụp ảnh tại huyện.Tôi sẽ chủ động viết đơn.Để anh sớm ngày ở bên người ấy.Con cu.Cõi nhớ giữ anh tài cho chặt nhé.Đừng có để tổng ra.Mà làm khổ người khác.Cô gái ấm ức bỏ tay mạng ra.Rồi bỏ đi.Anh.Là cái đồ nói dối.Anh đừng có tìm tôi nữa.Linh.Linh.Anh giải thích đã.Mạng chỉ tay về phía tôi.Mày mày đợi đấy.Nói rồi mạnh vội vã chạy theo cô ta tôi nhìn theo bóng chồng mình đi theo một người đàn bà khác.Ở chùa chat nước mắt rơi vào miệng mặn đắng đắng với trứng có lòng của tôi vậy.Hết rồi hết thật rồi chẳng còn gì để níu giữ tuổi phải buông bỏ thôi.Bốn sĩ tôi vào mạng không thể đi chung một con đường anh có quá nhiều ngã rẽ tôi.Cùng một đau nữa rồi tôi phải ly hôn thôi.Quý vị và các bạn thân mến quý vị và các bạn vừa đủ với công an chúng ta vừa cùng nhau lắng nghe song phần hai.Của bộ truyện ngày hôm nay sau khi kết thúc phần hai thì biến cố của cuộc đời hả.Lại tiếp tục tiếp diễn cuộc đời của cô ấy đang gặp quá nhiều tổn thương từ gia đình chồng tưởng.Khi được hạnh phúc với người chồng của mình thì biến cố lại đến người chồng của cô ấy tin tưởng yêu thương nhau suốt bốn.Lại ngoại tình.Và đánh đập cô ấy thật ra có những câu chuyện mà chỉ trong cuộc sống hôn nhân mọi người.Phải biết được trồng cây lúc tức giận.Đối với tâm thần mà nghĩ là.Người đàn ông họ đã tức giận rồi thì phụ nữ cũng không nên quá làm mạnh miệng nữa.Chúng ta phải kìm nén bản thân.Tôi biết đâu hết cái lúc đấy mình chân yếu tay mềm mà làm sao mà mình có thể đánh trả lại đàn.Họ rất là máy bởi vậy nên chúng ta cần phải có một cái điểm tựa chính là pháp luật.Thể thao.Cô gái của chúng ta lại không tiện mạnh ra tòa nhà biết đâu được có cuộc ly hôn này người phụ nữ sẽ được bảo.Thế nên quý vị hãy cùng với tâm an chúng ta cùng đón xem tiếp những tập tiếp theo của bộ truyện này nhé biết đâu cuộc.Sao lại có những cái vạch sáng nhất định trong cuộc đời.Mang gì để chào tạm biệt quý vị em gặp lại quý vị vào bộ truyện này tiếp theo xin chào và hẹn gặp lại. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com